Những kẻ nhìn thấy sự thật theo những cách khác nhau.
Bangkok, 02:17 sáng.
Thành phố chưa ngủ, chỉ là đã học cách giả vờ im lặng.
---
Pond Naravit Lertratkosum
Pond đứng trên ban công căn hộ cao tầng ở Thonglor, áo sơ mi đen mở hai cúc, tay kẹp điếu thuốc Marlboro Black, phía sau là ánh đèn neon phản chiếu lên mặt kính như một biển sao giả tạo.
Điện thoại rung nhẹ trên bàn đá cẩm thạch — Rolex Submariner đặt cạnh ly whisky Macallan 18 đã vơi nửa.
Anh không nhìn điện thoại ngay.
Dưới đường, tiếng còi xe hòa với tiếng nhạc từ một club xa xa.
Một cặp nam giới trẻ tuổi đang cười nói, tay đan tay, bước qua ánh đèn vàng.
Hôn nhân đồng giới hợp pháp ở Thái đã khiến những cảnh như thế này trở nên bình thường đến mức không ai buồn ngoái nhìn.
Pond nhả khói, ban ngày anh là Phó chỉ huy tổ điều tra đặc biệt, trực thuộc Cục Cảnh sát Hoàng gia Thái Lan.
Ban đêm anh là một người đàn ông 30 tuổi biết rõ mình hot ở đâu, nguy hiểm ở đâu, và chưa bao giờ để cảm xúc vượt quá tầm kiểm soát.
Ngoại trừ một người.
Pond đưa tay chạm vào chiếc bật lửa kim loại đặt trên bàn.
Khoảnh khắc đầu ngón tay tiếp xúc, hình ảnh tràn tới.
Một căn phòng tối.
Tiếng thở gấp.
Bàn tay dính máu.
Một bóng người quay lưng, cao, vai rộng, mùi thuốc khử trùng nồng nặc.
Pond rút tay lại, nhíu mày, khả năng của anh chưa bao giờ “dễ chịu”.
Nó không phải tiên tri không phải phép màu.
Chỉ là ký ức sót lại của tội ác, bám vào đồ vật như vết dầu không rửa sạch.
Điện thoại rung lần nữa, lần này là tổng bộ.
“ Thiếu tá Naravit chuẩn bị tinh thần.
Có nhiệm vụ quốc tế.”
Pond mím môi, mắt tối lại.
Hongkong.
---
Phuwin Tangsakyeun
Cách đó không xa tại một con hẻm nhỏ gần Yaowarat, Phuwin đang cúi người buộc dây giày, mồ hôi thấm ướt cổ áo.
Trước mặt cậu là một hồn ma.
Là một ông lão mặc áo bệnh nhân, nửa thân dưới mờ dần như khói.
“Cháu ơi…
ông không nhớ mình chết thế nào…”
Phuwin ngước mắt, ánh nhìn lạnh tanh.
“Không nhớ thì đi tìm lại.
Đừng đứng chắn đường tôi.”
Hồn ma sững người.
Phuwin đứng dậy phủi bụi quần, bước thẳng xuyên qua thân thể mờ ảo ấy như đi qua làn khói.
Cậu không chạm được, nhưng nhìn thấy thì quá quen rồi.
Cảnh sát điều tra, 27 tuổi.
Nóng tính, bạo gan, không sợ ma, không sợ chết.
Chỉ sợ một người không bao giờ thuộc về mình.
Điện thoại trong túi rung lên, số nội bộ.
“ Đại úy Phuwin Tangsakyeun có lệnh điều động.
Chuẩn bị sang Hongkong cùng đội đặc nhiệm.”
Phuwin chửi thề khẽ.
Hongkong nghĩa là làm việc với Pond.
Nghĩa là những đêm không rõ ranh giới.
Nghĩa là tiếp tục giả vờ như mình không yêu người chỉ xem đó là tình dục.
Cậu khóa súng vào bao, khẩu Glock 19, thứ chỉ mình cậu và Pond được phép mang.
“Phiền phức thật.”
Hồn ma phía sau lẩm bẩm:
“Cậu còn sống mà mặt như người chết vậy…”
Phuwin giơ tay giữa không trung, không quay đầu.
“Ít nhất tôi còn biết mình muốn gì.”
---
Joong Archen Aydin
Chiang Mai, 01:48 sáng.
Ngôi nhà gỗ cổ nằm nép mình bên rặng cây, đèn dầu lay lắt, mùi nhang trầm quyện trong không khí.
Joong quỳ giữa gian chính.
Trên người anh là áo choàng trắng thêu chỉ vàng cổ xưa, cổ tay đeo chuỗi hạt gỗ đã sờn.
Trước mặt — một người phụ nữ trẻ đang run rẩy, mắt trợn ngược, miệng lẩm bẩm thứ ngôn ngữ không thuộc về trần thế.
Joong thở dài.
“Ra đi.”
Giọng anh trầm, không cao giọng, không đe dọa.
Không khí đột ngột nặng nề.
Bóng đen trồi lên sau lưng người phụ nữ gào thét.
Joong đứng dậy, bước tới đặt tay lên trán cô ta. *Chạm.*
Tiếng thét im bặt, bóng đen tan ra như tro bụi.
Joong rút tay, mặt không biểu cảm.
Anh ghét những lúc như thế này.
Đội trưởng đội pháp y, 30 tuổi.
Người có thể bắt ma, nhìn thấy hồn ma, chạm được vào thứ mà người khác chỉ né tránh.
Nhưng sâu bên trong, Joong chỉ muốn là một người bình thường… phân tích xác chết, tìm nguyên nhân tử vong, và không phải mang gánh nặng của tổ tiên.
Điện thoại rung trong túi áo.
“Thiếu tá Archen, Chính phủ Hongkong chính thức gửi công văn.
Anh được chỉ định hỗ trợ pháp y đặc biệt.”
Joong nhắm mắt.
“Lại thêm việc, mẹ kiếp.”
Anh cởi áo choàng treo lên giá gỗ.
Bên ngoài, gió đêm thổi qua rừng mang theo tiếng thì thầm của những thứ không bao giờ siêu thoát.
---
Dunk Natachai Boonprasert
Hongkong, Central, 03:05 sáng.
Dunk ngồi trong căn hộ cao tầng nhìn xuống Victoria Harbour, laptop mở hàng chục file DNA, ánh đèn LED phản chiếu lên gọng kính mỏng.
Áo sơ mi trắng, tay áo xắn cao, cúc cổ cài chỉnh tề một người đàn ông mà chỉ cần nhìn là biết không ai qua mặt được.
Tin nhắn đến.
Kalvin:
[Anh về muộn, Em cứ ngủ trước.]
Dunk nhìn tin nhắn, môi cong lên một nụ cười.
Dunk biết nhưng anh chọn không đọc ra những điều quá rõ ràng.
Điện thoại bàn reo lên.
“Thiếu tá Natachai.
Hongkong cần anh.
Đội đặc nhiệm từ Thái Lan đang sang.”
Dunk khẽ gật đầu dù không ai nhìn thấy.
“Gửi lịch trình cho tôi.”
Đội trưởng đội giám chứng.
Người được gọi là Đọc Tâm Thần Thám — chỉ cần vài cử chỉ, một ánh mắt, là đủ lột trần đối phương.
Chỉ riêng tình yêu… anh luôn đọc sai.
---
Bangkok, một đêm khác.
Căn hộ của Pond.
Phuwin đứng tựa vào bếp, áo khoác ném trên ghế, ánh đèn vàng phủ lên làn da nóng rực.
Pond đứng trước mặt cậu, khoảng cách gần đến mức hơi thở hòa vào nhau.
Không cần nói nhiều, bàn tay Pond đặt lên hông Phuwin, chậm rãi như thử phản ứng.
Phuwin không tránh, chỉ ngẩng đầu, ánh mắt thách thức.
“ Anh về trễ.”
“ Em cũng vậy.”
Khoảng cách biến mất, không có lời hứa, không có tương lai.
Chỉ có nhịp tim, mùi da thịt, và những cái chạm vừa đủ để quên đi mọi thứ khác.
Sau đó, Phuwin nằm ngửa trên sofa nhìn trần nhà.
“Hongkong.”
Pond đứng bên cửa sổ mặc lại áo.
“Ừ.”
Im lặng.
Phuwin xoay đầu nhìn bóng lưng người đàn ông mình yêu mà không bao giờ nói.
“FWB… vẫn tính chứ?”
Pond không quay lại.
“Còn làm việc chung, thì còn.”
Phuwin cười nhạt.
Hongkong đang chờ họ.
Và những bí mật của người sống lẫn kẻ chết cũng vậy.
---
Vote&cmt nhiệt tình dùm tui nhó.