Khác (JOYLADA) ÂM ẢNH CHỨNG CỨ

(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 60


Buổi sáng của một ngày bắt đầu rất bình thường.

Ánh nắng chiếu xiên qua rèm cửa, rơi lên sàn gỗ màu ấm.

Dunk vừa xoay người định ngồi dậy thì cơn nặng kéo xuống bụng dưới khiến cậu khựng lại.

“Joong…”

Giọng y khàn đi.

Chưa kịp nói thêm, Joong đã bật dậy khỏi giường.

“Đừng cố,” anh nói ngay, bước đến sát giường.

“Dựa vào anh.”

Dunk vòng tay qua cổ Joong, để hắn đỡ mình ngồi dậy.

Cả cơ thể y chậm chạp hơn hẳn, bụng nặng đến mức mỗi động tác đều phải chia nhỏ.

“Em mới ngủ dậy thôi mà,” Dunk thở ra, hơi run.

“Đã thấy mệt.”

Joong một tay đỡ lưng, một tay đặt lên bụng y.

Và đúng lúc đó— Hai cú đạp gần như cùng lúc.

“Á—” Dunk bật tiếng, nước mắt trào ra vì đau bất ngờ.

“Đừng…

đừng nghịch baba nữa mà…”

Joong cau mày.

“Lại hùa nhau,” anh nói thấp giọng.

Dunk vừa cười vừa khóc, tay ôm bụng.

“Hai đứa… lúc nào cũng vậy.

Anh trai đạp trước, em gái theo sau.”

Joong hít sâu, giọng trầm hẳn xuống—không gắt, nhưng đủ nghiêm.

“Aston, Jaidee.

Baba đang đau.”

Bàn tay hắn xoa vòng bụng theo chiều kim đồng hồ, rất chậm.

Kỳ lạ là… hai nhịp đạp dừng lại thật.

Dunk sụt sịt, dựa hẳn vào ngực Joong.

“Anh lúc nào nói cũng có tác dụng.”

Joong cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc y.

“Vì anh đã thấy hai đứa rồi.”

Dunk ngước lên.

“Hôm khám thai đó?”

Joong gật đầu.

“Anh thấy hai đốm sáng,” anh nói chậm.

“Một lớn hơn một chút.

Hai đứa ôm nhau ngủ… rất ngoan.”

Dunk đặt tay lên bụng, mắt đỏ hoe nhưng miệng cười.

---

Buổi chiều, Joong đưa Dunk đến lớp yoga bầu dành cho thai phu.

Phòng tập yên tĩnh, ánh sáng dịu.

Dunk thở chậm theo hướng dẫn, từng động tác đều có người hỗ trợ.

“Nhẹ thôi,” Joong đứng bên nhắc.

“Không cần quá hoàn hảo đâu.”

Dunk mệt nhưng dễ chịu hơn sau buổi tập.

Tiếp đó là spa bầu—xoa chân, lưng, vai.

Dunk gần như ngủ gật, tay vẫn đặt trên bụng.

“Em thấy mình giống hàng dễ vỡ,” y lẩm bẩm.

Joong cười rất khẽ.

“Vì đúng là vậy.”

Cuối ngày là shopping.

Quần áo cho baba —mềm, rộng, chất liệu mát.

Và đồ cho hai em bé.

Hai chiếc nôi nhỏ.

Hai bộ đồ sơ sinh đặt cạnh nhau.

Một màu xanh nhạt, một màu hồng sữa.

Dunk đứng rất lâu trước kệ đồ trẻ em.

“Joong,” cậu nói nhỏ.

“Càng tới gần ngày sinh thì em càng sợ.”

Joong không né tránh.

“Anh biết.” hắn nắm tay y.

“Nhưng em không phải một mình.”

---

Buổi tối, chuông cửa vang lên.

Pond bế Permpoon trong tay, thằng bé đã cứng cáp hơn nhiều, mắt to và rất lanh.

Phuwin theo sau, tay xách túi đồ ăn.

“Xin phép—” Phuwin chưa nói hết câu thì Permpoon đã với tay về phía Dunk.

“Baba!”

Dunk bật cười, dang tay ra.

Permpoon ôm cổ Dunk rất khéo, rồi áp tai vào bụng.

“Bé,” thằng bé nói, giọng ngọng.

Cả phòng cười lên.

Pond nhìn cảnh đó, ánh mắt dịu đi thấy rõ.

“Nhà này sắp đông lắm rồi.”

Joong đứng phía sau Dunk, tay đặt lên vai cậu.

“Ừ,” hắn nói.

“Nhưng đủ chỗ cho tất cả mọi người.”

Trong căn nhà trên núi, giữa tiếng cười trẻ con và nhịp thở đều đều của một gia đình đang lớn dần—

Hai sinh mệnh nhỏ nằm yên, ôm nhau, chờ ngày đến thế giới này.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 61


Đêm đó bắt đầu bằng những cú đạp không theo nhịp.

Dunk đang nằm nghiêng, gối ôm chèn sau lưng, tay đặt trên bụng như mọi khi thì bỗng một cơn co nhẹ kèm theo cú thúc mạnh làm cậu bật thở gấp.

“Joong…”

Giọng y run.

Joong đang đọc tài liệu ở đầu giường lập tức đứng dậy.

“Sao?”

“Không giống mọi hôm,” Dunk nói, tay siết chặt áo ngủ.

“Hai đứa… quậy nhiều quá.”

Chưa kịp dứt lời, thêm một cú đạp nữa, sâu và mạnh.

Dunk cong người, nước mắt trào ra.

“Đau… quá”

Joong không chần chừ.

Hắn khoác áo cho Dunk, tay đỡ lưng rất chắc.

“Đi bệnh viện,” Joong nói nhanh.

“Không tranh luận.”

---

Khoa sản đêm yên tĩnh hơn ban ngày nhưng không vì thế mà bớt căng thẳng.

Bác sĩ gắn máy monitor theo dõi tim thai song song.

Hai nhịp tim hiện rõ trên màn hình—đều, nhưng hoạt động nhiều hơn bình thường.

“Thai gò mạnh,” bác sĩ giải thích.

“Có thể do mệt, stress hoặc vị trí nằm.

Chúng tôi theo dõi qua đêm.”

Dunk nằm trên giường, tay nắm ga giường, mắt đỏ hoe.

Joong ngồi cạnh, không rời.

“Em ổn không?” hắn hỏi nhỏ.

Dunk lắc đầu.

“Em nhớ Phuwin,” cậu nói rất khẽ.

“Nhớ cảnh cậu ấy nằm thế này… trước khi sinh.”

Joong đặt tay lên má Dunk, ép cậu nhìn mình.

“Em khác,” hắn nói chậm, rõ.

“Và anh đang ở đây.”

Khi bác sĩ ra ngoài, Joong cúi xuống thì thầm—không phải thần chú, chỉ là lời nhắc nhở rất khẽ:

“Ashton, Jaidee.

Ngủ đi.”

Hai nhịp tim trên màn hình dần đều lại.

---

Sáng hôm sau, Dunk được về nhà.

Pond và Phuwin đưa Permpoon sang thăm.

Thằng bé vừa vào đã chạy thẳng tới ghế sofa, trèo lên bên cạnh Dunk.

“Baba...

đau?”

Permpoon hỏi.

Dunk xoa đầu thằng bé.

“Ừ, chút thôi.”

Permpoon áp tai lên bụng Dunk, im lặng rất lâu.

Rồi nó nói, rất nghiêm túc:

“Em trai...

đừng quậy.

Em gái... ngủ rồi.”

Cả phòng đứng hình, Phuwin quay phắt sang Pond.

“Anh nghe thấy không?”

Pond nhíu mày.

“Ừ.”

Joong thì không bất ngờ, hắn chỉ nhìn Permpoon, hỏi nhẹ:

“Hai em nói gì nữa không?”

Permpoon lắc đầu.

“Nói baba khóc.”

Dunk bật cười trong nước mắt.

“Bọn nhóc này…”

Không ai nói thêm, nhưng không khí trong phòng thay đổi—ấm hơn, yên hơn.

---

Đêm đó, khi Dunk đã ngủ, Joong đứng một mình trong phòng thờ nhỏ ở tầng trên.

Không đèn lớn.

Chỉ nến.

Và một tấm bùa gấp gọn—không treo, không trưng.

Hắn không mặc pháp phục, không gọi tổ danh.

Chỉ đặt tay lên bùa, thì thầm:

“Không cầu gì quá đáng, chỉ xin đường sinh nở bình an.”

Hai ánh sáng nhỏ xuất hiện rất mờ, không hình hài, chỉ rung nhẹ như đáp lại.

Joong khép bùa, cất vào ngăn kéo.

Hắn quay lại phòng ngủ, nằm xuống cạnh Dunk, vòng tay qua bụng y.

Dunk khẽ động đậy, vô thức tựa vào Joong.

“Joong…” cậu lẩm bẩm trong mơ.

“Anh đây,” Joong đáp.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi rất nhẹ.

Hai sinh mệnh nhỏ ôm nhau ngủ yên.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 62


Những tuần cuối thai kỳ đến nhanh và nặng nề hơn Dunk tưởng.

Bụng y lớn đến mức chỉ cần đứng dậy thôi cũng phải vịn tay Joong.

Hơi thở ngắn, lưng đau, hai chân phù nhẹ vào cuối ngày.

Bác sĩ quyết định cho nhập viện theo dõi bán trú, phòng trường hợp sinh non vì song thai đã chạm mốc cân nặng đáng kể.

“Không phải nguy cấp,” bác sĩ nói.

“Nhưng chúng tôi không muốn mạo hiểm.”

Dunk gật đầu, tim đập nhanh hơn bình thường.

---

Phòng bệnh sáng, sạch, yên.

Nhưng với Dunk, mỗi tiếng máy monitor vang lên đều khiến tim y thắt lại.

Có đêm, cơn gò giả đến dồn dập.

Không đau dữ dội, nhưng đủ khiến Dunk toát mồ hôi lạnh.

“Em ổn không?”

Joong hỏi, giọng trầm nhưng không hề hoảng.

Dunk lắc đầu, nước mắt rơi không báo trước.

“Em sợ,” cậu thú nhận.

“Sợ lỡ… lỡ em không làm được.”

Joong không trấn an bằng lời lớn lao.

Hắn chỉ cầm tay Dunk, để y cảm nhận nhịp tim rất đều của mình.

“Anh ở đây,” Joong nói.

“Chỉ cần em thở theo anh.”

---

Pond và Phuwin thay nhau đến bệnh viện.

Không ồn ào, không hỏi thăm dồn dập.

Phuwin mang đồ ăn mềm, ngồi cạnh giường, vừa gọt táo vừa nói chuyện linh tinh để Dunk bớt căng.

“Lúc tôi sinh Permpoon,” Phuwin nói, giọng bình thản hơn Dunk nhớ, “tôi cũng nghĩ mình không chịu nổi.”

Dunk nhìn Phuwin.

“Rồi sao?”

Phuwin cười nhẹ.

“Rồi tôi chịu được.”

Pond đứng tựa tường, tay khoanh trước ngực.

“Anh có quyền sợ,” Pond nói.

“Nhưng anh không yếu.”

Dunk bật cười, nước mắt lăn dài.

“Cậu lúc nào cũng nói như ra lệnh.”

“Vì có những lúc,” Pond đáp, “người ta cần nghe mệnh lệnh để đứng vững.”

Permpoon được phép vào thăm trong thời gian ngắn.

Thằng bé leo lên giường, đặt tay nhỏ lên bụng Dunk.

“Em bé sắp ra rồi,” nó nói.

“Baba không khóc.”

Phuwin rùng mình rất khẽ.

---

Từ khi nằm viện, Dunk mơ nhiều hơn.

Không đáng sợ.

Chỉ rất rõ.

Y mơ thấy một hành lang dài, ánh sáng trắng.

Cuối hành lang, hai đứa trẻ đứng quay lưng lại, tay nắm tay.

“Baba,” một giọng gọi.

“Chậm thôi.”

Dunk bước đến gần, tim đập nhanh.

“Đừng sợ,” giọng kia nói tiếp.

“Bọn con chờ được.”

Mỗi lần tỉnh dậy, Dunk đều khóc, Joong ôm y, không hỏi gì.

Chỉ đặt tay lên bụng, xoa rất chậm.

Một đêm, Joong thì thầm:

“Anh biết.”

Dunk ngước lên.

“Biết gì?”

“Con đang nhắc em giữ sức,” Joong nói.

“Không phải đi.”

Dunk thở ra, run rẩy.

---

Pond đứng ngoài hành lang bệnh viện, nhìn qua cửa kính phòng sinh.

Cảnh này… quá giống một năm trước.

Phuwin bước tới, đặt tay lên lưng anh.

“Lần này khác,” Phuwin nói.

“Lần này có đủ người.”

Pond gật đầu.

“Và Dunk khác em,” anh đáp.

“Cậu ấy lý trí hơn.”

Phuwin khẽ cười.

“Nhưng cũng dễ vỡ hơn.”

Trong phòng, Dunk đang tập thở theo hướng dẫn y tá.

Mồ hôi ướt trán, nhưng ánh mắt không trốn tránh.

Joong quỳ một gối cạnh giường, nắm tay y.

“Nhìn anh,” anh nói.

“Chỉ nhìn anh thôi.”

Dunk làm theo.

Hai nhịp tim thai trên màn hình đập đều, mạnh.

Ashton.

Jaidee.

Hai cái tên đã ở đó, rất rõ, rất thật—chờ ngày được gọi to lên lần đầu tiên.

---

Vote, cmt nhé
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 63


Cơn đau đến lúc gần sáng, không dữ dội ngay.

Chỉ là một tiếng “bụp” rất khẽ trong bụng Dunk, kèm theo cảm giác ấm lan ra giữa hai chân.

Dunk sững người một giây rồi y nhìn xuống.

“…Joong.”

Giọng y nhỏ đến mức gần như vỡ ra.

Joong đang chợp mắt bên giường lập tức tỉnh.

“Anh đây.”

Dunk run tay chỉ xuống ga giường.

“Nước… hình như là nước ối.”

Joong đứng dậy rất nhanh nhưng không hề hoảng.

Hắn nhấn chuông gọi y tá, đồng thời đỡ Dunk nằm nghiêng.

“Đừng nhúc nhích nhiều,” Joong nói trầm.

“Anh ở đây.”

Y tá và bác sĩ vào phòng trong vài phút.

Kiểm tra nhanh, đo tim thai.

“Vỡ ối rồi,” bác sĩ nói.

“Chuẩn bị chuyển phòng sinh.”

Khi giường đẩy ra hành lang, cơn gò thật sự bắt đầu.

Không giống cơn gò giả.

Cơn đau dâng lên từ thắt lưng, cuộn qua bụng dưới như một làn sóng ép chặt.

Dunk bật khóc.

“Joong… em sợ.”

Giường dừng lại trước cửa phòng sinh.

Dunk bỗng nắm chặt tay Joong, không chịu buông.

“Em không vào được,” cậu nói trong nước mắt.

“Em nhớ Phuwin… em nhớ cảnh đó…”

Bác sĩ dừng lại, nhìn Joong.

Joong cúi xuống, ngang tầm mắt Dunk.

“Nhìn anh,” hắn nói, giọng thấp nhưng rất chắc.

“Đây không phải lúc để nhớ.”

Dunk thở dốc.

“Em đau…”

“Anh biết,” Joong đáp.

“Nhưng em đang làm đúng.”

Joong áp trán vào trán Dunk.

“Ashton, Jaidee đang chờ em.”

Một nhịp.

Hai nhịp.

Dunk gật đầu, nước mắt rơi xuống gối.

“Được… em sẽ cố.”

Cánh cửa phòng sinh khép lại, Pond đứng yên rất lâu.

Anh nhớ y nguyên khoảnh khắc này một năm trước.

Phuwin đặt tay lên tay anh.

“Lần này khác,” Phuwin nói.

“Lần này là Dunk.”

Pond gật đầu.

“Nhưng nỗi sợ giống nhau.”

Permpoon ngồi trong lòng Phuwin, không chạy nhảy như thường.

Thằng bé nhìn cửa phòng sinh rất chăm chú.

“Baba Dunk đau,” nó nói nhỏ.

Phuwin rùng mình.

“Con nghe thấy hả?”

Permpoon gật.

“Hai em nắm tay.”

Pond quay đi, hít sâu.

---

Dunk được bế lên bàn sinh.

Cơn gò dồn dập hơn, mỗi 2–3 phút một cơn.

Bác sĩ kiểm tra cổ tử cung.

“Mở chậm,” bà nói.

“Nhưng ổn.

Chúng ta có thời gian.”

Dunk khóc thành tiếng.

“Em chịu không nổi…”

Joong đứng bên, nắm tay cậu không rời.

“Thở,” hắn nói đều.

“Nhìn anh.

Chỉ nhìn anh.”

Khi cơn gò lên cao nhất, Dunk gào lên—không kìm được.

“Joong—!”

“Anh đây,” Joong đáp ngay.

“Đừng giữ.

Để nó đi qua.”

Mồ hôi ướt đẫm lưng Dunk.

Hai nhịp tim thai trên màn hình vẫn mạnh, vẫn đều.

Bác sĩ gật đầu.

“Em bé chịu được,” bà nói.

“Giờ chỉ cần baba đừng bỏ cuộc.”

Dunk cắn môi đến bật máu.

“Em không bỏ…”

Joong cúi xuống, thì thầm rất khẽ—không phải pháp chú, chỉ là lời hứa:

“Anh ở đây.

Từ đầu đến cuối.”

Ngoài kia, trời vừa sáng.

Bên trong phòng sinh, một gia đình đang bước vào khoảnh khắc không thể quay đầu.

Ashton.

Jaidee.

Hai cái tên vang lên trong tiếng thở gấp, tiếng khóc và nhịp tim dồn dập—

báo hiệu giờ khắc sinh nở đã thật sự bắt đầu.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 64


* CẢNH BÁO: CÓ MPREG, CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC.

Cơn gò lên dày đến mức Dunk không còn phân biệt được đầu hay cuối.

Mỗi đợt đau kéo tới như ai đó bóp chặt toàn bộ bụng dưới rồi đẩy thẳng xuống cửa sinh.

Dunk bám chặt tay Joong, móng tay cắm vào da hắn.

“Không… không đúng…”

Dunk khóc nấc.

“Em không biết rặn thế nào nữa…”

Bác sĩ đứng giữa hai chân y, giọng nghiêm và rõ:

“Nghe tôi.

Đợi cơn gò lên đỉnh rồi mới rặn.

Đừng rặn khi tôi chưa nói.”

Nhưng khi cơn đau tới, bản năng thắng lý trí.

Dunk gồng người, rặn quá sớm.

“Không!

DỪNG!” bác sĩ quát.

“Cậu đang rặn sai!”

Cơn rặn hụt khiến cửa sinh sưng phồng rõ rệt, cảm giác nóng rát lan ra khiến Dunk gào lên.

“Em đau—em đau lắm—!”

Joong cúi sát, giọng trầm nhưng không hề run:

“Nhìn anh.

Đừng tự làm mình đau.”

Dunk lắc đầu, nước mắt rơi ướt gối.

“Em không kiểm soát được…”

“Cơn gò tới!” bác sĩ nói lớn.

“Giờ.

RẶN!”

Dunk rặn, nhưng lực lệch, không đi đúng trục.

Bác sĩ tét mạnh một cái vào mặt trong đùi.

“RẶN XUỐNG!

KHÔNG PHẢI LÊN!”

Dunk giật mình, đau đến bật khóc nức nở.

“Em xin lỗi… em xin lỗi…”

“Không xin lỗi,” bác sĩ nói nhanh.

“LÀM LẠI.”

Joong ghì chặt vai Dunk.

“Thở sâu,” hắn nói sát tai cậu.

“Anh đếm.”

Cơn gò lên đỉnh.

“MỘT—HAI—BA—!”

Dunk gào lên, toàn thân cong lại, rặn đúng hướng lần đầu tiên.

“Được rồi,” bác sĩ nói.

“Đầu ra rồi.”

Cảm giác bỏng rát, căng đến mức tưởng như rách toạc làm Dunk hét lớn.

“Em chịu không nổi—!”

“Chịu,” Joong nói gằn, nhưng giọng vỡ.

“Ngay bây giờ.

Chỉ lúc này.”

Một lần rặn nữa.

Một tiếng khóc chói tai vang lên.

“Thai thứ nhất ra rồi!”

Aston được đưa đi rất nhanh để kiểm tra.

Dunk chưa kịp nhìn rõ, chỉ nghe thấy tiếng khóc là bật khóc theo.

“Con khóc rồi…

Joong… con khóc rồi…”

Joong cúi xuống hôn trán cậu, giọng run lần đầu tiên:

“Ừ.

Con ổn, baba giỏi lắm. ”

Nhưng chưa xong.

Bác sĩ không cho Dunk nghỉ lâu.

“Chúng ta còn thai thứ hai,” bà nói.

“Ngôi hơi xoay.

Cần hợp tác tốt.”

Dunk thở dốc, mặt tái mét.

“Em… không còn sức…”

“Cậu có,” bác sĩ đáp thẳng.

“Nhưng nếu rặn sai tiếp, cửa sinh sẽ sưng thêm.”

Cơn gò tiếp theo tới nhanh hơn.

Dunk rặn theo phản xạ—lại sai.

“DỪNG!”

Bác sĩ tét thêm một cái nữa vào đùi.

Dunk bật khóc nấc lên.

“Đừng đánh em nữa…”

“Vậy thì nghe lời,” bác sĩ nói gọn.

“Không ai làm khó cậu cả.”

Joong siết tay Dunk.

“Nhìn anh,” hắn nói.

“Chỉ nhìn anh thôi.”

Bác sĩ điều chỉnh tư thế, nâng chân, xoay hông, giúp Jaidee vào đúng trục.

“Cơn gò tới!

RẶN!”

Dunk rặn, lần này đúng.

Nhưng cửa sinh đã sưng, mỗi lần rặn như xé da thịt.

“Em bé ra chậm,” bác sĩ nói.

“Cố sức thêm.”

Dunk gào đến khản giọng.

“Em không thở được—!”

“THỞ!

KHÔNG GIỮ HƠI!”

Joong đếm nhịp thở cho y, trán áp trán.

“Anh ở đây.

Nhìn anh.”

Một lần rặn nữa, bác sĩ gật đầu.

“Ra rồi.”

Một tiếng khóc khác—nhỏ hơn nhưng rất rõ.

“Thai thứ hai ra an toàn.”

Dunk buông toàn bộ sức lực, ngã ngửa ra giường, nước mắt chảy không ngừng.

Bác sĩ kiểm tra nhanh.

“Rách nhẹ,” bà nói.

“Do em bé lớn và cửa sinh sưng, khâu được.”

Dunk không còn sức phản ứng.

Joong nắm tay y, cúi xuống thì thầm:

“Hết rồi.

Em làm được rồi.”

Dunk bật khóc thành tiếng—không còn là đau, mà là vỡ òa.

Hai tiếng khóc trẻ con vang lên ở hai đầu phòng.

Aston.

Jaidee.

Hai sinh mệnh đã tới.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 65


Căn phòng sinh lắng xuống sau tiếng khóc.

Dunk nằm bất động vài giây, ngực còn phập phồng vì hụt hơi, mồ hôi ướt trán, tóc dính bết vào da.

Khi bác sĩ đặt Aston lên ngực y trước, Dunk khẽ giật mình.

Một cơ thể nhỏ xíu, ấm nóng, run run.

“Aston…”

Dunk thì thào, giọng vỡ ra.

“Con ở đây rồi…”

Bé trai nhúc nhích, bàn tay bé tẹo nắm lấy ngực y theo phản xạ, tiếng khóc dịu dần khi nghe nhịp tim quen thuộc.

Ngay sau đó, Jaidee được đặt cạnh anh trai.

Hai đứa bé áp sát nhau, trán chạm trán, như đúng hình ảnh Joong từng nhìn thấy trên màn hình siêu âm ngày nào.

Dunk bật khóc lần nữa, lần này không kìm được.

“Hai đứa…

ôm nhau thật kìa…”

Joong đứng sát mép giường, tay nắm lấy tay Dunk, bàn tay run rõ rệt.

“Anh chưa từng nghĩ…

Là khoảnh khắc này lại khiến anh sợ mất em đến vậy.”

Dunk quay đầu, môi tái nhưng cười rất nhẹ.

“Nhưng em vẫn ở đây mà…”

Joong cúi xuống, trán chạm trán y, không hôn, chỉ thở cùng một nhịp.

---

Chiều hôm đó, khi Dunk đã được chuyển về phòng hồi sức, cửa phòng mở ra rất khẽ.

Pond bế Permpoon trong tay.

Phuwin đi sát bên, ánh mắt vừa háo hức vừa dè chừng.

Permpoon vừa nhìn thấy Dunk liền chớp chớp mắt, rồi vươn tay ra.

“Baba…”

Dunk quay đầu, tim mềm hẳn ra.

“Permpoon…”

Pond cúi người, hạ giọng:

“Con nhìn đi, em của con đó.”

Permpoon nghiêng đầu nhìn hai em bé đang nằm trong nôi cạnh giường.

Bé đứng im vài giây, rồi bật cười khúc khích.

“Em… hai em…”

Phuwin che miệng, mắt đỏ hoe.

“Trời ơi…

Nhỏ xíu...

Nhìn giống hệt lúc Permpoon mới sinh…”

Dunk hít sâu, giọng vẫn yếu:

“Lúc cậu sinh Permpoon… chắc cũng như vậy hả?”

Phuwin gật đầu rất chậm.

“Nhưng hôm nay nhìn nh… anh mạnh hơn tôi nghĩ nhiều.”

Pond đặt tay lên vai Joong.

“Mày làm tốt rồi.”

Joong không đáp, chỉ gật đầu, mắt không rời Dunk.

Permpoon được bế lại gần hơn.

Bé đưa tay chạm nhẹ vào má Jaidee, rồi quay sang nhìn Aston.

“Em… nhỏ…”

Dunk bật cười, nước mắt rơi tiếp.

“Ừ.

Nhưng lớn rất nhanh.”

---

Đêm xuống.

Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim và tiếng thở đều của hai đứa trẻ.

Khi mọi người đã về, Dunk mới cảm nhận rõ toàn bộ cơ thể mình rã rời.

Đau âm ỉ.

Nặng.

Trống rỗng một cách kỳ lạ.

“Joong…” y gọi khẽ.

Joong lập tức đứng dậy.

“Anh đây.”

“Em thấy lạ lắm…

Như kiểu… bụng trống không.

Mà tim thì đầy quá.”

Joong ngồi xuống mép giường, nắm tay y.

“Đó là hậu sản.

Bác sĩ nói sẽ có lúc em buồn, mệt, trống rỗng.”

Dunk im lặng một lúc, rồi hỏi rất nhỏ:

“Anh có sợ không?”

Joong lắc đầu.

“Anh chỉ sợ một điều thôi.

Là em nghĩ mình phải mạnh một mình.”

Dunk quay mặt đi, mắt ướt.

“Em đau đến mức tưởng mình không qua nổi…”

Joong cúi xuống, ôm y rất nhẹ, tránh chạm vào vết thương.

“Nhưng em đã qua rồi.

Và từ giờ, mỗi lần em yếu...

Anh ở đây.”

Hai tiếng khóc trẻ con vang lên gần như cùng lúc.

Dunk bật cười trong nước mắt.

“Chắc là đói…”

Joong đứng dậy, động tác quen thuộc nhưng ánh mắt rất mới.

“Ừ.

Gia đình mình đông rồi.”

Dunk nhìn theo hắn, nhìn hai chiếc nôi, lần đầu tiên trong đời cảm thấy mệt đến tận cùng nhưng lòng lại yên đến vậy.

Aston.

Jaidee.

Câu chuyện của họ – từ đây mới thật sự bắt đầu.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 53


*CẢNH BÁO: CÓ MPREG CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC

Pond biết chuyện vào một buổi chiều rất bình thường.

Phuwin không giấu.

Cũng không bày biện gì cầu kỳ.

Chỉ đặt que thử thai lên bàn bếp, cạnh ly nước lọc, rồi nói rất khẽ:

“Em nghĩ… tụi mình có em bé rồi.”

Pond nhìn que thử thai hai vạch.

Rõ ràng đến mức không cần giải thích.

Anh không nói gì ngay.

Chỉ bước tới, quỳ xuống trước mặt Phuwin—một phản xạ hoàn toàn vô thức—đặt tay lên bụng cậu, bàn tay run nhẹ.

“Ở đây à?”

Pond hỏi, giọng khàn.

“Trong này… là con của anh?”

Phuwin gật đầu, mắt đỏ.

Pond cúi đầu trán chạm vào bụng Phuwin, hít một hơi rất sâu, như đang giữ cho bản thân không vỡ ra.

“Anh sẽ không để em sợ,” anh nói.

“Cũng không để con mình… thiếu bất cứ thứ gì.”

Phuwin bật cười, nước mắt rơi xuống vai anh.

“Em không sợ,” cậu đáp.

“Vì anh đang ở đây.”

---

Thai kỳ trôi qua chậm rãi.

Phuwin nghén nặng tháng đầu, dễ mệt, dễ cáu.

Pond đổi lịch làm việc, về nhà sớm hơn, tự tay nấu ăn, ghi chú giờ uống vitamin dán kín tủ lạnh.

Hồn ma cô gái trong nhà xuất hiện nhiều hơn.

Không đứng xa nữa, cô ngồi cạnh Phuwin trên sofa, có khi tựa cửa sổ, ánh mắt hiền đi trông thấy.

“Em bé khỏe,” cô nói.

“Nhịp tim đều.”

Phuwin vừa xoa bụng vừa đáp, giọng quen thuộc:

“Chị đừng xuất hiện lúc có khách nhé.”

Cô gái cười.

“Người kia…

đáng sợ.”

Ý cô là Joong, quả đúng vậy.

Mỗi lần Joong và Dunk đến thăm, hồn ma biến mất hoàn toàn.

Không khí trong nhà sạch đến mức Phuwin cũng thấy lạ.

“Nhà cậu… yên tĩnh ghê,” Dunk nói.

Phuwin chỉ cười.

“Chắc tại hôm nay ngoan.”

---

Bụng Phuwin lớn dần.

Pond có thói quen áp tai vào bụng mỗi tối, nghe từng nhịp chuyển động nhỏ.

“Con đá anh kìa,” Pond nói, vừa ngạc nhiên vừa tự hào.

“Anh đừng nói nhiều,” Phuwin lườm.

“Con giống anh, nói nhiều sẽ mệt.”

Joong ghé thăm thường xuyên hơn ở những tháng cuối.

Không làm phép, chỉ quan sát khí sắc, bắt mạch, dặn dò.

“Ngày sinh… sẽ khó,” Joong nói thẳng.

“Nhưng không nguy hiểm.”

Pond siết tay Phuwin chặt hơn.

---

Cơn đau đến vào rạng sáng, không dữ dội ngay.

Chỉ là những cơn siết âm ỉ, kéo dài.

Phuwin bám chặt tay Pond, mồ hôi thấm ướt lưng áo.

“Anh…” cậu thở dốc, “em đau…”

Pond không rời nửa bước.

“Anh ở đây.

Nhìn anh.”

Hồn ma cô gái đứng ở góc phòng, nét mặt nghiêm lại.

“Chưa được,” cô nói khẽ.

“Còn sớm.”

Đến bệnh viện.

Đèn trắng, tiếng máy theo dõi nhịp tim.

Phuwin đau đến mức không còn nói tròn câu.

Bàn tay bấu chặt ga giường, môi tái đi.

Pond đứng cạnh, mắt đỏ ngầu, giọng run nhưng vẫn ép mình bình tĩnh.

“Làm ơn… giúp em ấy.”

Bác sĩ lắc đầu sau khi kiểm tra.

“Cổ tử cung chưa mở đủ.

Phải chờ.”

Thời gian kéo dài vô tận.

Cơn đau đến dồn dập hơn, xé ngang từng nhịp thở.

Phuwin bật khóc trong im lặng, nước mắt trượt xuống gối.

“Em mệt…”

“Em không chịu nổi…”

Pond cúi xuống, trán chạm trán cậu.

“Chịu thêm chút nữa thôi,” anh thì thầm, giọng vỡ ra.

“Con mình đang cố… em cũng cố với con nhé.”

Ngoài cửa phòng sinh, Joong đứng lặng, tay siết chặt chuỗi tràng hạt—không làm phép, chỉ cầu nguyện.

Đêm đó, Phuwin đau đến kiệt sức, nhưng em bé vẫn chưa chịu ra.

---

Vote, cmt nha
 
Back
Top Dưới