[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 151,078
- 0
- 0
(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 39
Joong nhìn ra từ sáng.
Không phải bằng linh cảm mơ hồ,
mà là một linh hồn rất rõ.
Một đứa bé, không khóc, không cười.
Chỉ đứng cạnh Dunk, rất gần, như một cái bóng nhỏ dính sát.
Ở sở cảnh sát, Joong đi ngang qua Dunk 3 lần.
Và 3 lần, ánh mắt hắn đều chạm phải thứ đó.
Đứa bé sơ sinh khoảng 4, 5 tháng đã có hình dạng, đầu hơi cúi, ngồi trên vai Dunk.
Joong dừng bước.
Không làm phép, không trấn yểm.
Hắn chỉ cúi xuống rất nhẹ, thì thầm bằng thần thức của mình.
Đủ để không ai nghe:
“Con là ai?”
Đứa bé ngẩng lên, không trả lời.
Chỉ nhìn Joong bằng ánh mắt không còn thuộc về người sống.
---
Cả ngày hôm đó, Joong ở rất gần Dunk.
Gần hơn mức cần thiết của đồng nghiệp.
Nhưng hắn không chạm, không hỏi, không hé nửa lời về thứ mình thấy.
Dunk vẫn làm việc.
Vẫn phân tích DNA, vẫn chỉnh số liệu, vẫn cau mày khi cấp dưới làm sai.
Chỉ có một điều khác, y hay đặt tay lên bụng trong vô thức.
“Anh ổn không?”
Pond hỏi.
“Ổn,” Dunk đáp.
“Chỉ hơi nặng.”
Joong đứng sau, nhìn đứa bé nhỏ đang tì cằm trên đầu Dunk, tim hắn nặng xuống từng nhịp.
---
Buổi chiều.
Dunk đang đứng giải thích báo cáo thì đột ngột khựng lại.
Một cơn đau quặn từ sâu trong bụng, không dữ dội mà âm ỉ, nặng, sai nhịp.
Dunk hít sâu.
“Cho tôi 1 phút.”
Ken hoảng hốt:
“Anh Dunk, anh ngồi đi—”
“Không cần.”
Nhưng Joong đã bước tới, hắn nhìn Dunk rất kỹ, không phải bằng mắt của một pháp sư.
Mà bằng ánh nhìn của một người đã thấy quá nhiều cái chết đến muộn.
“Đi bệnh viện,” Joong nói.
“Joong, tôi còn—”
“Ngay bây giờ.”
Giọng hắn không lớn nhưng không cho phép phản đối.
---
Trên xe.
Dunk bắt đầu đau dữ dội hơn.
Mồ hôi lạnh thấm ướt cổ áo, hơi thở ngắn.
Joong một tay giữ vô lăng, một tay nắm chặt lấy tay Dunk.
“Nhìn tôi,” Joong nói.
“Thở theo tôi.”
Dunk cắn răng.
“Có gì đó… không đúng.
Cứu baby.”
Joong không trả lời.
Hắn đã thấy đứa bé không còn bám sát nữa.
Nó đứng lùi lại rồi xa dần.
---
Bệnh viện.
Ánh đèn trắng lạnh, ác sĩ đi ra sau gần 1 giờ cấp cứu.
“Chúng tôi rất tiếc,” ông nói.
“Thai đã ngừng tim…
được vài giờ rồi.”
Không ai khóc.
Dunk nằm yên trên giường, mắt không chớp.
Joong đứng phía sau, tay đặt lên vai Dunk như cố giữ lại thứ đang sụp xuống.
Đứa bé không còn ở đó, không linh hồn, không bóng dáng.
Chỉ còn khoảng trống tuyệt đối.
---
Đêm.
Dunk nằm trên giường bệnh, quay mặt vào tường.
“Anh đã thấy baby, đúng không?”
Dunk hỏi, giọng khàn.
Joong im lặng vài giây rồi nói thật:
“Ừ.”
“Sao anh không nói.”
“Tôi không chắc,” Joong đáp.
“Và tôi không muốn cướp đi hy vọng của cậu.”
Dunk nhắm mắt.
“Vậy là đúng.”
Joong cúi đầu.
“Xin lỗi.”
Dunk không quay lại.
“Anh ở đây là đủ rồi.”
---
Ngoài cửa phòng bệnh, Pond đứng lặng, anh không vào trong.
Ở trên núi, Phuwin đang tụng kinh thì tim bỗng trĩu xuống, không rõ vì sao.
Cùng một ngày.
Một sinh mệnh đến muộn và ra đi trước khi kịp được gọi tên.
Từ đây, mọi thứ sẽ không còn giống trước nữa.
---
Vote, cmt nha