Khác (JOYLADA) HOA SEN ĐEN TÁI SINH

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
147,308
0
0
408897064-256-k307137.jpg

(Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
Tác giả: NOTIFITE98
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Phuwin Tangsakyeun từng là người tốt nhất thế giới của mình.

Cậu sinh ra trong nhung lụa, tin vào nhân quả, làm từ thiện, cứu trợ lũ lụt, tin rằng lòng tốt sẽ mang lại điều tốt đẹp.

Cho đến khi con trai ba tuổi của cậu bị giết.

Cho đến khi người bạn mà cậu từng tin tưởng nhất chính là kẻ đã dìm đứa trẻ xuống hồ bơi.

Cho đến khi cậu chết.

Nhưng địa ngục không nhận Phuwin.

Hai mươi năm trôi qua, linh hồn cậu nhìn thấy tất cả -
sự thật, phản bội, cái chết của những người cậu yêu.

Và khi một bản ngã trong bóng tối hỏi cậu:
"Có muốn trả thù không?"

Phuwin chỉ trả lời một câu.

"Có."

Lần này khi tái sinh trở lại tang lễ của con mình,
cậu không còn là thiên thần nữa.

Cậu là BLACK LOTUS.

Và những kẻ đã phá hủy cuộc đời cậu...
sẽ phải trả giá.



pondphuwin​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT][HOÀN - EDIT] CHINH PHỤC TRÊN ĐẦU LƯỠI - BẠCH...
  • |ĐM-EDIT-HOÀN| Làm thế nào để tăng điểm kỹ năng cho...
  • [Hoàn] Chồng tôi mắc hội chứng bác học - Bạo Táo...
  • [ĐANG EDIT/HOÀN] CHỈ THIÊN VỊ MÌNH EM - MỘ NGHĨA
  • (JOYLADA) MẸ CHỒNG CHÀNG DÂU
  • (JOYLADA) ÂM ẢNH CHỨNG CỨ
  • (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    DEMO


    Phuwin Tangsakyeun từng là người tốt nhất thế giới của mình.

    Cậu sinh ra trong nhung lụa, tin vào nhân quả, làm từ thiện, cứu trợ lũ lụt, tin rằng lòng tốt sẽ mang lại điều tốt đẹp.

    Cho đến khi con trai ba tuổi của cậu bị giết.

    Cho đến khi người bạn mà cậu từng tin tưởng nhất chính là kẻ đã dìm đứa trẻ xuống hồ bơi.

    Cho đến khi cậu chết.

    Nhưng địa ngục không nhận Phuwin.

    Hai mươi năm trôi qua, linh hồn cậu nhìn thấy tất cả —

    sự thật, phản bội, cái chết của những người cậu yêu.

    Và khi một bản ngã trong bóng tối hỏi cậu:

    “Có muốn trả thù không?”

    Phuwin chỉ trả lời một câu.

    “Có.”

    Lần này khi tái sinh trở lại tang lễ của con mình,

    cậu không còn là thiên thần nữa.

    Cậu là BLACK LOTUS.

    Và những kẻ đã phá hủy cuộc đời cậu…

    sẽ phải trả giá.



    Sẽ up nhanh nếu lượt vote cao
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 1


    Bangkok cuối tháng sáu.

    Cơn mưa đầu mùa trút xuống công viên Lumphini Park khiến những con đường lát đá trở nên trơn bóng.

    Một chiếc xe đạp màu trắng loạng choạng chạy qua bãi cỏ.

    “Phuwin!

    Từ từ thôi!”

    Dunk đứng bên đường hét lên.

    “Biết rồi mà!”

    Cậu thanh niên đang đạp xe quay đầu lại cười.

    Mái tóc đen mềm bị gió thổi rối tung.

    Áo sơ mi trắng đơn giản, quần short màu kem.

    Nhìn thế nào cũng giống một cậu thiếu gia nhà giàu đang chơi trò trẻ con.

    Phuwin Tangsakyeun.

    Người thừa kế tập đoàn thời trang Tangsakyeun Couture.

    Nhưng lúc này cậu chỉ giống một đứa trẻ lần đầu học đi xe đạp.

    “Dunk!

    Tao làm được rồi!”

    “Coi chừng...

    ê...”

    Phuwin quay đầu lại đúng lúc bánh xe trượt qua vũng nước.

    “Á!”

    Cậu mất thăng bằng, chiếc xe đạp đổ sang một bên.

    Phuwin nhắm mắt theo phản xạ, nhưng cơn đau không đến.

    Một cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy cậu.

    Mùi nước hoa gỗ trầm thoang thoảng.

    Phuwin mở mắt.

    Người đàn ông trước mặt cao lớn, mặc sơ mi đen đơn giản, tay áo xắn lên.

    Gương mặt sắc nét, ánh mắt bình tĩnh đến mức lạnh lùng.

    Trong vài giây ngắn ngủi, cả hai chỉ nhìn nhau.

    “Cậu ổn chứ?” giọng trầm thấp hỏi.

    Phuwin gật đầu theo bản năng.

    “Ổn… cảm ơn anh…”

    Người kia đỡ cậu đứng vững rồi lập tức buông tay, không thêm một câu.

    Cũng không hỏi tên.

    Anh quay người bước nhanh về phía chiếc xe Rolls‑Royce Phantom đang đợi bên đường.

    Một người đàn ông khác đứng dựa vào cửa xe, cười lười biếng.

    “Giải cứu người đẹp à?”

    “Ngã xe thôi.”

    “Nhìn dễ thương đấy.”

    Người đàn ông vừa đỡ Phuwin liếc bạn mình.

    “Đi thôi.”

    Hai người bước lên xe.

    Chiếc Phantom lăn bánh rời khỏi công viên.

    Phuwin đứng ngơ ra vài giây.

    “Phuwin!”

    Dunk chạy tới.

    “Có sao không?”

    “Không… chỉ trượt thôi.”

    Phuwin nhìn theo chiếc xe đã biến mất.

    “Dunk…”

    “Gì?”

    “Người kia…”

    “Người nào?”

    Phuwin lắc đầu.

    “…không có gì.”

    ---

    1 tuần sau

    Sảnh hội nghị của khách sạn Four Seasons.

    Buổi họp báo của quỹ từ thiện HAPPY.

    Phuwin đứng trên sân khấu, tay cầm micro.

    “Chúng tôi sẽ dẫn đoàn cứu trợ đến Chiang Mai vào ngày mai.”

    Phía dưới, hàng chục phóng viên giơ máy ảnh.

    Một phóng viên hỏi:

    “Cậu Phuwin, đây là lần đầu quỹ HAPPY trực tiếp tham gia cứu trợ thiên tai lớn như vậy.

    Cậu có lo lắng không?”

    Phuwin mỉm cười.

    “Có.”

    Cả phòng bật cười.

    “Nhưng nếu lo mà không làm gì thì người đang gặp nạn sẽ ra sao?”

    Ánh đèn flash chớp liên tục.

    Phía cuối hội trường, hai người đàn ông đang ngồi xem.

    Joong xoay ly whisky trong tay.

    “Cậu ấm nhà giàu đi cứu trợ à.”

    Hắn cười.

    “Nghe giống kịch bản phim.”

    Người bên cạnh không trả lời.

    Pond chỉ nhìn lên sân khấu.

    Ánh mắt anh dừng lại trên Phuwin.

    Joong nghiêng đầu.

    “Nhìn quen không?”

    Pond nhíu mày.

    “…Cậu ấy.”

    “Cậu ấy nào?”

    “Công viên.”

    Joong bật cười.

    “Ồ.

    Người đẹp té xe.”

    Pond im lặng, Joong uống cạn whisky.

    “Đừng nói với tao là mày nhớ cậu ta suốt tuần qua nhé.”

    Pond không trả lời, điện thoại rung.

    Anh liếc màn hình, tin nhắn từ trợ lý.

    “Boss!

    Quỹ HAPPY đang tìm nhà tài trợ chính cho chuyến cứu trợ Chiang Mai.”

    Pond tắt màn hình, Joong nhìn sang.

    “Mày đang nghĩ gì?”

    Pond đứng dậy.

    “Đầu tư.”

    “Đầu tư gì?”

    Pond chỉnh lại cổ tay áo.

    “Quỹ từ thiện.”

    Joong nhìn theo anh bước về phía hậu trường.

    “…Really?”

    ---

    Chiang Mai - 2 ngày sau.

    Nước lũ vẫn chưa rút.

    Những con đường quanh khu Mae Rim biến thành dòng sông đục ngầu.

    Đoàn cứu trợ của quỹ HAPPY mặc áo phao lội qua nước.

    Phuwin cũng ở đó, quần jeans xắn cao, áo thun ướt sũng.

    Dunk đi phía sau, ôm thùng thuốc.

    “Phuwin!”

    “Ơi?”

    “Mày không cần xuống nước đâu!”

    Phuwin quay lại.

    “Nếu tụi mình không xuống thì ai xuống?”

    Dunk thở dài.

    “Mày đúng là…”

    Một người dân chạy tới.

    “Có người bị kẹt trong nhà phía kia!”

    Phuwin lập tức quay đầu.

    “Đi!”

    Nước lạnh ngập đến đùi, cậu bước nhanh qua dòng nước.

    Mùi bùn đất và rác trôi lẫn trong không khí.

    Khi họ đến nơi, vài người đàn ông đang vớt một thi thể khỏi dòng nước.

    Phuwin đứng sững, đó là một người phụ nữ, cơ thể đã lạnh.

    Một đứa bé ngồi bên cạnh khóc nức nở.

    Phuwin không chịu nổi, cậu quay đi.

    Nước mắt rơi xuống, cậu cố lau nhưng càng lau càng nhiều.

    “Phuwin?”

    Dunk gọi nhỏ, Phuwin lắc đầu.

    “Cho tao… một chút.”

    Cậu đi ra bờ sông, mưa bắt đầu rơi.

    Phuwin đứng đó khóc rất lâu.

    Cho đến khi có người đưa cho cậu một chiếc khăn tay.

    Phuwin ngẩng lên.

    Trước mặt cậu là người đàn ông đã đỡ cậu ở công viên - Pond.

    Áo sơ mi trắng của anh cũng ướt, Phuwin ngạc nhiên.

    “Anh…?”

    Pond nhìn cậu vài giây.

    “Cậu ổn chứ?”

    Phuwin nhận khăn.

    “…không ổn.”

    Pond không nói gì thêm, chỉ đứng cạnh cậu nhìn dòng nước.

    Một lúc sau anh nói:

    “Khóc xong rồi thì quay lại làm việc.”

    Phuwin nhìn anh.

    “Còn nhiều người cần cậu.”

    Cậu hít sâu.

    “…

    Ừ.”

    Pond quay sang.

    “Pond Naravit.”

    Phuwin chớp mắt.

    “Phuwin Tangsakyeun.”

    Pond gật đầu.

    “Nhà tài trợ mới của quỹ cậu.”

    Phuwin tròn mắt.

    “Anh là…?”

    “Ừ.”

    Pond quay người bước đi, Phuwin đứng nhìn theo.

    Dunk từ xa đi lại.

    “Mày quen anh ta?”

    Phuwin lắc đầu.

    “…chắc là vừa quen.”

    ---

    Cùng lúc đó trên con đường đất gần bờ sông, Joong đang đứng hút thuốc.

    Một chiếc xe bán tải dừng lại, một chàng trai bước xuống.

    Quần đen bó, áo sơ mi lụa mở hai nút.

    Thân hình mảnh nhưng sắc nét, Joong huýt sáo.

    “Chiang Mai cũng có người đẹp à.”

    Chàng trai nhìn hắn, ánh mắt lạnh.

    “Tránh đường.”

    Joong cười.

    “Khó đấy.”

    “Vì sao?”

    “Vì tôi thích ngắm.”

    Chàng trai nhíu mày.

    “Anh là ai?”

    Joong vứt tàn thuốc.

    “Joong Archen.”

    Anh nhìn từ đầu đến chân người kia.

    “Còn em?”

    Chàng trai đáp ngắn gọn.

    “Dunk.”

    Joong nhếch môi.

    “Ồ.”

    “Bạn của cậu Tang?”

    Dunk cảnh giác.

    “Sao anh biết?”

    Joong chỉ về phía bờ sông nơi Pond đang đứng cạnh Phuwin.

    “Bạn tôi.”

    Dunk nhìn theo, hai ánh mắt chạm nhau.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Joong biết.

    Hắn sẽ còn gặp lại người này rất nhiều lần.

    ---

    Mưa vẫn rơi, không ai biết.

    Từ cuộc gặp gỡ nhỏ bé này, vận mệnh của bốn người đã bắt đầu xoay chuyển.

    Một câu chuyện kéo dài nhiều năm.

    Một cái chết.

    Và một lần trùng sinh.

    ---

    Nhớ vote, cmt nha
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 2


    Mưa ở Chiang Mai vẫn chưa dứt.

    Buổi sáng sớm, sương mù phủ kín những ngọn núi phía xa.

    Con đường đất dẫn vào làng ở Mae Rim đã biến thành một dải bùn lầy trơn trượt.

    Phuwin đứng trước chiếc bàn gấp tạm bợ, trên đó là danh sách người dân cần nhận nhu yếu phẩm.

    “Nhà số 17 nhận gạo chưa?”

    Một tình nguyện viên trả lời:

    “Rồi ạ.”

    “Còn thuốc cảm?”

    “Chưa đủ.”

    Phuwin gật đầu rồi quay sang.

    “Dunk, thùng thuốc kia—”

    Cậu khựng lại.

    Dunk đang đứng ở đầu con đường, nhìn về phía đoàn xe vừa dừng lại.

    Ba chiếc Mercedes-Benz đỗ thành hàng.

    Cửa xe mở, Pond bước xuống.

    Áo sơ mi trắng, quần đen đơn giản.

    Không vest, không vệ sĩ bao quanh như khi ở Bangkok.

    Chỉ có vài nhân viên hỗ trợ.

    Dunk huých vai Phuwin.

    “Nhà tài trợ của mày đến rồi.”

    Phuwin khẽ cắn môi.

    “Ừ…”

    Pond bước qua vũng nước, tiến thẳng về phía họ.

    Ánh mắt anh dừng lại trên Phuwin vài giây.

    “Chào buổi sáng.”

    Phuwin gật đầu.

    “Chào anh.”

    Dunk nhìn qua nhìn lại hai người.

    “…Hai người quen nhau rồi à?”

    Pond trả lời bình thản.

    “Công viên.”

    Phuwin đỏ mặt, Dunk bật cười.

    “À.

    Người đỡ cậu dậy.”

    Phuwin ho nhẹ.

    “Dunk…”

    Pond nhìn danh sách trên bàn.

    “Tình hình thế nào?”

    Phuwin lập tức trở lại trạng thái làm việc.

    “Làng phía đông vẫn bị cô lập.

    Chúng tôi cần thêm thuyền.”

    Pond quay sang trợ lý.

    “Chuẩn bị.”

    Trợ lý gật đầu, Phuwin ngạc nhiên.

    “Anh có sẵn?”

    “Có.”

    Pond nhìn cậu.

    “Cứu trợ mà.”

    Phuwin không nói gì trong vài giây rồi cậu cười nhẹ.

    “Cảm ơn.”

    ---

    Buổi trưa

    Nước lũ vẫn ngập đến đầu gối.

    Phuwin đang lội qua con hẻm nhỏ để phát thức ăn.

    Pond đi phía sau.

    Một tình nguyện viên thì thầm với Dunk:

    “Anh kia là ai vậy?”

    Dunk nhún vai.

    “Nhà tài trợ.”

    “Nhìn giống tổng tài trong phim quá.”

    Dunk liếc qua.

    “Thực ra đúng là vậy.”

    Phuwin dừng lại trước một ngôi nhà gỗ.

    “Bà Som!”

    Một bà cụ mở cửa.

    “Phuwin!”

    Bà cụ nắm tay cậu.

    “Con lại tới nữa rồi.”

    Phuwin đưa túi thực phẩm.

    “Bà ăn chưa?”

    “Rồi, rồi.”

    Pond đứng ngoài nhìn cảnh đó, ánh mắt anh trầm xuống.

    Phuwin không giống những người anh từng gặp.

    Không giống các cậu ấm tiệc tùng ở Thonglor.

    Cậu lội nước, bẩn, mệt.

    Nhưng khi cười với bà cụ, ánh mắt lại sáng đến mức khó hiểu.

    Phuwin quay ra.

    “Anh đứng đó làm gì?”

    Pond bước lại.

    “Quan sát.”

    “Quan sát gì?”

    “Cậu.”

    Phuwin sững lại rồi quay đi.

    “…Không có gì đáng quan sát đâu.”

    Pond nói chậm rãi:

    “Có.”

    “Cậu đang run.”

    Phuwin khựng lại.

    Lúc này cậu mới nhận ra mình thật sự đang run.

    Nước lạnh, mưa lạnh.

    Cả đêm gần như không ngủ, Pond cởi áo khoác ngoài đưa cho cậu.

    “Khoác vào.”

    Phuwin lắc đầu.

    “Anh sẽ lạnh.”

    “Không.”

    Phuwin vẫn do dự, Pond nói thêm một câu:

    “Nhà tài trợ ra lệnh.”

    Phuwin bật cười.

    “Anh thật sự rất thích ra lệnh.”

    “Hiệu quả.”

    Phuwin cuối cùng cũng khoác áo.

    Áo của Pond rộng hơn cậu một chút, và ấm.

    Dunk đứng từ xa nhìn cảnh đó khẽ nhướng mày.

    ---

    Cùng lúc đó

    Ở bãi đất trống phía ngoài làng, Joong đang đứng dựa vào xe.

    Hắn lướt điện thoại, IG hiện lên bài đăng mới.

    @happyfoundation

    “Ngày thứ hai tại Chiang Mai.

    Cảm ơn các tình nguyện viên và nhà tài trợ.”

    Ảnh đầu tiên là Phuwin đang phát đồ cứu trợ.

    Joong phóng to.

    “Đúng là cậu ấm.”

    Hắn lướt sang ảnh tiếp theo.

    Phuwin và Pond đứng cạnh nhau trong nước lũ.

    Joong cười khẽ.

    “Thế này là xong đời rồi.”

    Hắn ngẩng lên.

    Ở phía xa, Dunk đang đứng nói chuyện với người dân.

    Ánh nắng hiếm hoi xuyên qua mây, chiếu lên gương mặt y.

    Joong nhìn vài giây rồi quay đi.

    Không lại gần, không gọi, chỉ nhìn.

    Dunk như cảm nhận được ánh mắt đó.

    Y quay đầu, Joong đã cúi xuống bật lửa.

    Hai ánh mắt chỉ chạm nhau trong một khoảnh khắc rất ngắn.

    Không ai nói gì.

    ---

    Chiều muộn, mưa cuối cùng cũng tạnh.

    Đoàn cứu trợ tập trung lại bên bờ sông.

    Phuwin ngồi trên tảng đá, mệt đến mức không muốn đứng.

    Pond đưa cho cậu một chai nước.

    “Uống đi.”

    Phuwin nhận lấy.

    “Anh không cần làm nhiều vậy đâu.”

    “Vì sao?”

    “Anh là nhà tài trợ.”

    Pond ngồi xuống bên cạnh.

    “Nếu chỉ đưa tiền là xong thì tôi đã ở Bangkok.”

    Phuwin nhìn anh.

    “…Anh khác tôi tưởng.”

    Pond nhướng mày.

    “Cậu tưởng tôi thế nào?”

    Phuwin suy nghĩ vài giây.

    “Playboy.”

    Pond bật cười.

    “Cũng đúng.”

    Phuwin tròn mắt.

    “Anh thừa nhận luôn?”

    “Ừ.”

    Pond uống nước.

    “Nhưng không phải lúc này.”

    Phuwin nhìn dòng nước lũ chảy xiết.

    “Cảm ơn anh đã tới.”

    Pond nhìn cậu.

    “Cảm ơn cậu đã ở đây.”

    Hai người im lặng một lúc.

    Ở phía xa, Dunk đang thu dọn thùng hàng.

    Joong đứng dựa vào xe nhìn sang.

    Hai người lại nhìn nhau, rồi mỗi người quay đi.

    ---

    Trời tối dần.

    Không ai trong bốn người biết rằng.

    Cuộc gặp gỡ ở Chiang Mai hôm nay…

    Sẽ là khởi đầu của một câu chuyện kéo dài nhiều năm.

    Một cuộc hôn nhân.

    Một đứa trẻ.

    Một cái chết.

    Và một lần quay ngược thời gian.

    ---

    Nhớ vote, cmt nha
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 3


    Ngày thứ 4 tại Chiang Mai, ngước lũ đã bắt đầu rút.

    Những con đường quanh Mae Rim lộ ra lớp bùn dày và những mảnh gỗ trôi dạt.

    Không khí vẫn còn mùi ẩm mốc của nước lũ, nhưng ánh nắng hiếm hoi cuối cùng cũng xuyên qua tầng mây xám.

    Phuwin gần như kiệt sức.

    Cậu đứng trước chiếc xe tải phát đồ cứu trợ, tay cầm bảng danh sách nhưng mắt đã mờ đi vì thiếu ngủ.

    “Nhà 23…”

    Cậu nói nhỏ.

    “Nhận nước sạch chưa…”

    Tình nguyện viên đáp:

    “Rồi ạ.”

    Phuwin gật đầu.

    Cậu định bước xuống khỏi thùng xe.

    Nhưng chân vừa chạm đất thì đầu óc quay cuồng.

    Mặt đất nghiêng đi, một bàn tay giữ lấy vai cậu.

    “Cậu nên nghỉ.”

    Phuwin không cần quay đầu cũng biết giọng đó là ai.

    “…Tôi ổn.”

    Pond đứng sau lưng cậu.

    “Không.”

    Phuwin quay lại.

    “Còn nhiều việc—”

    Câu nói chưa dứt, cậu loạng choạng.

    Pond giữ chặt tay cậu trước khi cậu ngã xuống bùn.

    Dunk đang ở phía dưới lập tức chạy lại.

    “Phuwin!”

    Pond đỡ cậu ngồi xuống thùng xe.

    “Cậu 3 ngày không ngủ.”

    Phuwin phản bác yếu ớt:

    “Tôi có ngủ…”

    “3 tiếng.”

    Pond nói ngắn gọn, Phuwin im lặng.

    Dunk thở dài.

    “Tớ nói rồi mà.”

    Pond quay sang trợ lý.

    “Chuẩn bị xe.”

    Phuwin lập tức ngẩng lên.

    “Không, tôi không rời khỏi đây.”

    Pond nhìn thẳng vào mắt cậu.

    “Cậu sẽ ngất nếu tiếp tục.”

    “Nhưng—”

    “Cậu muốn giúp người khác.”

    Phuwin gật đầu.

    “Vậy trước hết đừng để mình trở thành người cần cứu.”

    Phuwin cứng họng, Dunk khoanh tay.

    “Tao đồng ý với anh ta, tao quay về cùng mày.”

    Phuwin nhìn bạn mình.

    “Dunk…”

    Dunk nhún vai.

    “Mày mà ngất thì tụi tao còn mệt hơn.”

    Phuwin thở dài.

    “…Được rồi.”

    ---

    1 giờ sau

    Chiếc Mercedes-Benz chạy qua con đường bùn lầy.

    Bên trong xe yên tĩnh, Phuwin ngồi ở ghế sau.

    Áo khoác của Pond vẫn còn trên người cậu.

    Mùi nước hoa gỗ trầm thoang thoảng.

    Pond ngồi bên cạnh, đang đọc email trên điện thoại.

    Phuwin liếc nhìn.

    “…Anh không cần đi theo tôi đâu.”

    Pond không ngẩng đầu.

    “Tôi đang đi về khu hậu cần.”

    “Nhưng xe này…”

    “Cũng là xe của tôi.”

    Phuwin bật cười khẽ.

    “Nhà tài trợ đúng là tiện thật.”

    Pond cuối cùng cũng nhìn cậu.

    “Cậu đang mỉa mai à?”

    “Không.”

    Phuwin lắc đầu.

    “Tôi chỉ thấy… anh khác tôi nghĩ.”

    Pond hỏi lại:

    “Lại khác?”

    “Ừ.”

    Phuwin nhìn ra cửa sổ.

    “Lúc đầu tôi nghĩ anh chỉ là người thích đầu tư cho hình ảnh.”

    Pond im lặng vài giây.

    “Còn bây giờ?”

    Phuwin suy nghĩ.

    “…Tôi chưa biết.”

    Pond cười nhẹ.

    “Thành thật.”

    ---

    Khu hậu cần là một nhà kho tạm được dựng gần bờ sông.

    Nhân viên của quỹ HAPPY đang phân loại thực phẩm và thuốc men.

    Phuwin vừa bước xuống xe thì Dunk vừa tới.

    “Đỡ chưa?”

    “Ổn hơn rồi.”

    Dunk nhìn sang Pond.

    “Cảm ơn.”

    Pond gật đầu.

    “Không có gì.”

    Joong đang đứng cách đó vài mét, dựa vào thùng hàng.

    Hắn quan sát cảnh này với vẻ mặt lười biếng.

    “Anh hùng cứu mỹ nhân.”

    Pond liếc bạn mình.

    “Im đi.”

    Joong cười.

    “Mày thay đổi nhanh thật.”

    Pond không đáp.

    Ánh mắt anh lại rơi vào Phuwin.

    Cậu đang cúi xuống giúp một tình nguyện viên dán nhãn thùng thuốc.

    Dù vừa mệt lả, Phuwin vẫn cười với mọi người.

    Joong huých vai Pond.

    “Nguy hiểm đấy.”

    “Cái gì?”

    “Kiểu người như vậy.”

    Pond hỏi:

    “Kiểu gì?”

    Joong nhún vai.

    “Hiền.

    Ngây thơ.

    Dễ khiến người khác nghiêm túc.”

    Pond im lặng, Joong nhìn sang phía khác.

    Dunk đang đứng kiểm tra danh sách thuốc.

    Ánh mắt Joong dừng lại vài giây, Dunk như cảm nhận được.

    Y ngẩng lên.

    Hai ánh mắt lại chạm nhau, lần này lâu hơn một chút.

    Nhưng rồi Dunk quay đi trước.

    Joong khẽ cười.

    “…Khó gần thật.”

    ---

    Buổi tối

    Bữa ăn đơn giản được dọn trong nhà kho.

    Cơm hộp và nước suối.

    Phuwin ngồi trên thùng gỗ, ăn chậm rãi.

    Pond ngồi đối diện.

    Dunk ở bên cạnh, còn Joong đứng dựa tường.

    Phuwin nhìn quanh.

    “Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ ăn tối thế này.”

    Pond hỏi:

    “Thế nào?”

    “Trong nhà kho, giữa bùn đất.

    Và với một nhà tài chính.”

    Pond nhướng mày.

    “Nghe có vẻ tệ.”

    Phuwin lắc đầu.

    “Không.”

    Cậu mỉm cười.

    “Thật ra… khá ổn.”

    Pond nhìn cậu vài giây.

    Ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên gương mặt Phuwin.

    Bùn đất, mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sáng.

    Joong quan sát cảnh đó rồi nói:

    “Ngày mai nước rút thêm.

    Có thể rút quân.”

    Phuwin gật đầu.

    “Ừ.

    Sau khi phát xong lô hàng cuối.”

    Dunk đứng dậy.

    “Tôi đi kiểm tra danh sách.”

    Joong cũng đứng thẳng người.

    “Tôi ra ngoài hút thuốc.”

    Hai người đi về hai hướng khác nhau.

    Nhưng khi bước qua cửa nhà kho…

    Cả hai vô tình dừng lại cùng lúc, khoảng cách chỉ vài bước, không ai nói gì.

    Chỉ có tiếng côn trùng và nước chảy xa xa.

    Joong mở bật lửa.

    Ánh lửa nhỏ phản chiếu trong mắt Dunk.

    1 giây.

    2 giây.

    Rồi Dunk quay đi trước, Joong nhìn theo.

    Nụ cười lười biếng lại xuất hiện.

    ---

    Bên trong nhà kho.

    Phuwin chống cằm nhìn Pond.

    “Tôi có thể hỏi anh một câu không?”

    Pond gật đầu.

    “Hỏi đi.”

    “Vì sao anh lại tài trợ cho quỹ của tôi?”

    Pond suy nghĩ vài giây rồi trả lời thẳng.

    “Vì cậu.”

    Phuwin ngơ ra.

    “Chỉ vậy thôi?”

    “Ừ.”

    Pond nói thêm:

    “Tôi muốn biết cậu là người thế nào.”

    Phuwin cười nhẹ.

    “Vậy anh biết chưa?”

    Pond nhìn thẳng vào mắt cậu.

    “Đang biết dần.”

    Ngoài kia, gió đêm thổi qua cánh đồng ẩm ướt.

    Không ai trong bốn người biết rằng.

    Sau khi rời Chiang Mai…

    Cuộc sống của họ ở Bangkok sẽ bắt đầu thay đổi.

    Chậm rãi.

    Nhưng không thể quay đầu.

    ---

    Vote, cmt nhaaa
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 4


    Bangkok và những tin nhắn đầu tiên.

    Một tuần sau khi rời Chiang Mai.

    Bangkok vẫn náo nhiệt như chưa từng có trận lũ nào xảy ra.

    Những con đường quanh Sathorn chật kín xe sang và những tòa nhà kính phản chiếu ánh nắng buổi sáng.

    Trong phòng họp tầng 48 của trụ sở Lertratkosum Financial Group, Pond ngồi ở đầu bàn.

    Trước mặt anh là bản báo cáo đầu tư.

    Một giám đốc đang nói liên tục:

    “Quỹ bất động sản Singapore đang chờ quyết định của chúng ta—”

    Pond nhìn ra cửa kính, tâm trí anh không ở đây.

    Joong ngồi bên cạnh khẽ nhếch môi.

    “Nghe không?”

    Pond liếc sang.

    “…Nghe.”

    Joong hạ giọng:

    “Mày đang nghĩ về ai đó.”

    Pond không phủ nhận, Joong cười.

    “Chiang Mai thật nguy hiểm.”

    Pond đóng tập hồ sơ.

    “Cuộc họp kết thúc ở đây.”

    Các giám đốc ngạc nhiên.

    “Nhưng còn—”

    “Quyết định sẽ gửi sau.”

    Pond đứng dậy, Joong cũng đứng theo.

    Hai người rời khỏi phòng họp, vừa bước vào hành lang, Joong nói:

    “Nhắn tin chưa?”

    Pond nhíu mày.

    “Chưa.”

    “Vậy sao biết người ta nhớ mày?”

    Pond nhìn màn hình điện thoại trong tay.

    Ứng dụng IG mở sẵn.

    Tài khoản @happyfoundation vừa đăng ảnh mới.

    Bức ảnh là Phuwin.

    Cậu đang đứng trong sảnh trụ sở quỹ từ thiện, tay cầm bó hoa từ một nhà tài trợ.

    Chú thích:

    “Quỹ HAPPY chính thức hoàn tất chiến dịch cứu trợ Chiang Mai.”

    Joong huých vai Pond.

    “Nhắn đi.”

    Pond im lặng vài giây rồi mở ứng dụng LINE.

    Tên liên lạc: Phuwin T.

    Tin nhắn cuối cùng là từ Chiang Mai.

    “Cảm ơn anh đã giúp đỡ hôm nay.”

    Pond gõ.

    Pond:

    Bangkok nóng hơn Chiang Mai.

    Anh nhìn màn hình, Joong nhìn theo.

    “Câu mở đầu tệ.”

    “Im.”

    2 phút trôi qua, điện thoại rung.

    Phuwin:

    Anh cũng về Bangkok rồi à?

    Joong bật cười.

    “Cắn câu.”

    Pond gõ tiếp.

    Pond:

    Tôi chưa từng rời.

    Tin nhắn hiện chữ “đang nhập…”

    Phuwin:

    Thế sao giờ mới nhắn?

    Joong nghiêng đầu.

    “Ồ.”

    Pond nhếch môi.

    Pond:

    Đang xem cậu bận tới mức nào.

    3 giây sau.

    Phuwin:

    Anh đúng là thích quan sát thật.

    Pond tắt màn hình, Joong thở dài.

    “Đừng nói là thế thôi nhé.”

    “Thế thôi.”

    Joong nhìn bạn mình như nhìn một sinh vật lạ.

    ---

    Cùng lúc đó

    Tòa nhà Tangsakyeun Couture ở Siam Square.

    Phuwin đang đứng trong phòng thiết kế.

    Dunk ngồi trên bàn, lật bản phác thảo.

    “Bộ sưu tập mùa thu này ổn đấy.”

    Phuwin mỉm cười.

    “Mày thiết kế mà.”

    Dunk nhún vai.

    “Mày chọn.”

    Phuwin vừa định nói gì đó thì điện thoại rung.

    Cậu nhìn màn hình, Dunk liếc qua.

    “Nhà tài trợ?”

    Phuwin đỏ tai.

    “…Ừ.”

    Dunk nhướng mày.

    “Nhắn lại nhanh thế?”

    “Chỉ nói chuyện bình thường thôi.”

    Dunk cười.

    “Bình thường.”

    Phuwin giả vờ bận rộn xem bản thiết kế.

    Nhưng vài phút sau cậu lại mở điện thoại.

    Nhìn vào khung chat, không có tin nhắn mới.

    Phuwin bĩu môi, Dunk thấy hết.

    “Mày đang chờ à?”

    “Không.”

    “Ừ.”

    Dunk đứng dậy.

    “Tao đi lấy cà phê.”

    Phuwin gật đầu.

    Nhưng khi Dunk rời khỏi phòng…

    Cậu lại mở LINE rồi gõ.

    Phuwin:

    Anh có thường tài trợ cho các quỹ từ thiện không?

    ---

    1 giờ sau

    Trong văn phòng riêng ở Sathorn.

    Pond đọc tin nhắn, anh trả lời rất nhanh.

    Pond:

    Không.

    Một lúc sau.

    Phuwin:

    Thế sao lại tài trợ cho quỹ tôi?

    Pond nhìn câu hỏi đó.

    Joong đang nằm dài trên sofa trong phòng anh.

    “Cậu ta hỏi gì?”

    Pond đọc lại, Joong cười.

    “Trả lời đi.”

    Pond gõ.

    Pond:

    Vì cậu.

    3 giây.

    5 giây.

    10 giây.

    Tin nhắn đã đọc,không có phản hồi.

    Joong cười phá lên.

    “Mày làm người ta sợ rồi.”

    Pond đặt điện thoại xuống.

    “Không.”

    “Mày chắc?”

    Pond nhìn ra cửa kính.

    “Cậu ấy sẽ nhắn lại.”

    Joong lắc đầu.

    “Đây là lần đầu tiên tao thấy mày kiên nhẫn với một người.”

    ---

    Chiều tối

    Tại quán cà phê trong ICONSIAM.

    Phuwin và Dunk ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra sông Chao Phraya.

    Dunk khuấy cà phê.

    “Vậy anh ta nói vì mày?”

    Phuwin gật đầu.

    “Ừ.”

    “Mày tin không?”

    Phuwin suy nghĩ.

    “…Không biết.”

    Dunk nhìn bạn mình.

    “Cẩn thận.”

    “Vì sao?”

    “Người như Pond Naravit.”

    Dunk nói chậm rãi.

    “Không phải kiểu người dễ đoán.”

    Phuwin im lặng.

    Ngoài cửa kính, những chiếc du thuyền sang trọng lướt qua dòng sông.

    Ở tầng trên của trung tâm mua sắm.

    Joong đang đứng dựa lan can, hắn nhìn xuống tầng dưới.

    Ánh mắt dừng lại trên người Dunk.

    1 giây.

    2 giây.

    Dunk như cảm nhận được, y ngẩng lên.

    Hai ánh mắt lại chạm nhau.

    Nhưng lần này Dunk chỉ nhìn thoáng qua.

    Rồi quay lại nói chuyện với Phuwin.

    Joong cười khẽ.

    “…Vẫn lạnh.”

    ---

    Tối muộn

    Phuwin trở về căn penthouse của mình ở Sukhumvit.

    Cậu tắm xong, nằm trên sofa đọc tài liệu quỹ HAPPY.

    Điện thoại rung, tin nhắn mới.

    Pond:

    Tối mai rảnh không?

    Phuwin nhìn dòng chữ đó.

    Tim cậu đập nhanh hơn một chút.

    Cậu gõ chậm rãi.

    Phuwin:

    Có việc gì?

    Tin nhắn đến ngay.

    Pond:

    Ăn tối.

    Phuwin cắn môi.

    Phuwin:

    Với nhà tài trợ à?

    3 giây sau.

    Pond:

    Với Pond.

    Phuwin nhìn màn hình rất lâu rồi trả lời.

    Phuwin:

    Được.

    ---

    Ở một nơi khác của Bangkok.

    Joong ngồi trong quầy bar ở Thonglor.

    Âm nhạc điện tử rung chuyển cả căn phòng.

    Pond đặt điện thoại xuống bàn.

    Joong hỏi:

    “Thế nào?”

    Pond uống một ngụm whisky.

    “Ngày mai ăn tối.”

    Joong huýt sáo.

    “Mày theo đuổi thật rồi.”

    Pond nhìn ánh đèn nhấp nháy.

    “…Ừ.”

    ---

    Không ai biết rằng.

    Tin nhắn đơn giản tối nay…

    Sẽ là bước đầu tiên của một năm theo đuổi.

    Một năm khiến trái tim Phuwin dần mở ra.

    Một năm dẫn đến…

    Một cuộc hôn nhân.

    ---

    Vote, cmt nhaaa
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 5


    Bangkok về đêm luôn rực rỡ.

    Dòng xe sang lướt qua những con phố sáng đèn của Sukhumvit.

    Ánh đèn vàng phản chiếu lên mặt kính các tòa nhà cao tầng.

    Tại nhà hàng trên tầng thượng của Mandarin, Pond đã đến trước.

    Anh ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra sông Chao Phraya.

    Ly whisky chưa động tới.

    Joong ngồi đối diện, xoay xoay điện thoại.

    “Mày căng thẳng.”

    Pond liếc bạn mình.

    “Không.”

    “Mày đến sớm 30 phút.”

    Pond không trả lời, Joong cười.

    “Được rồi, tao đi.”

    Pond nhíu mày.

    “Đi đâu?”

    Joong đứng dậy.

    “Để mày hẹn hò.”

    “Không phải hẹn hò.”

    Joong nhếch môi.

    “Ừ.”

    Hắn quay người rời khỏi nhà hàng.

    Đúng lúc đó thang máy mở ra, Phuwin bước ra ngoài.

    Cậu mặc áo sơ mi lụa màu kem, quần tây đen đơn giản.

    Không trang sức cầu kỳ, chỉ có chiếc đồng hồ thanh mảnh trên cổ tay.

    Nhưng vẫn nổi bật giữa căn phòng.

    Pond đứng dậy, Phuwin hơi ngạc nhiên.

    “Anh đến sớm.”

    “Ừ.”

    Hai người nhìn nhau vài giây, Phuwin mỉm cười.

    “Xin lỗi nếu tôi đến trễ.”

    “Không.”

    Pond kéo ghế cho cậu.

    “Cậu đúng giờ.”

    ---

    Phục vụ mang thực đơn đến, Phuwin lật vài trang rồi nói:

    “Anh chọn đi.”

    “Vì sao?”

    “Anh là người mời.”

    Pond gật đầu.

    Anh gọi vài món đặc trưng của nhà hàng.

    Phuwin chống cằm nhìn anh.

    “Anh thường xuyên ăn ở đây?”

    “Thỉnh thoảng.”

    “Với bạn bè?”

    Pond nhướng mày.

    “Cậu đang điều tra à?”

    Phuwin bật cười.

    “Chỉ tò mò.”

    Pond suy nghĩ vài giây.

    “Thường là đối tác hoặc bạn.”

    Phuwin hỏi tiếp:

    “Bạn như Joong?”

    “Ừ.”

    Phuwin gật đầu.

    “Anh ấy khá…

    đặc biệt.”

    Pond nhếch môi.

    “Cậu nói giảm rồi.”

    Phục vụ mang rượu đến, Pond rót cho cả hai.

    Phuwin cầm ly.

    “Chúc cho…?”

    Pond nhìn cậu.

    “Cho việc chúng ta gặp nhau.”

    Phuwin cụng ly nhẹ.

    “Cho Chiang Mai.”

    ---

    Một lúc sau không khí dần thoải mái hơn.

    Phuwin kể về công việc của quỹ HAPPY.

    Pond lắng nghe.

    “Cậu thật sự thích làm từ thiện.”

    Phuwin gật đầu.

    “Từ nhỏ tôi đã đi chùa với mẹ.

    Thấy nhiều người khó khăn.”

    Pond hỏi:

    “Gia đình cậu có ủng hộ không?”

    Phuwin cười nhẹ.

    “Có.

    Nhưng họ muốn tôi tập trung vào tập đoàn.”

    Pond nhìn cậu.

    “Cậu không thích?”

    “Không phải.”

    Phuwin xoay ly rượu.

    “Tôi chỉ nghĩ nếu mình có khả năng giúp người khác thì nên làm.”

    Pond im lặng vài giây rồi nói:

    “Cậu rất khác.”

    “Khác ai?”

    “Những người tôi quen.”

    Phuwin nhướng mày.

    “Playboy?”

    Pond bật cười.

    “Cậu vẫn nhớ à?”

    “Anh tự nói mà.”

    Pond nhìn thẳng vào mắt cậu.

    “Vậy cậu có tin không?”

    Phuwin suy nghĩ.

    “…Không hoàn toàn.”

    Pond hơi ngạc nhiên.

    “Vì sao?”

    “Vì nếu là playboy thì anh sẽ không lội nước lũ ở Chiang Mai.”

    Pond cười khẽ.

    “Cậu đánh giá tôi cao quá rồi.”

    ---

    Cùng lúc đó ở quầy bar tầng dưới, Joong đang ngồi một mình.

    Âm nhạc jazz nhẹ vang lên trong phòng.

    Anh vừa uống vừa lướt điện thoại, ánh mắt anh bỗng dừng lại.

    Ở phía cửa kính, Dunk đang bước vào nhà hàng.

    Y mặc áo sơ mi đen đơn giản, mái tóc hơi ướt như vừa đi ngoài mưa.

    Joong khẽ nhướng mày.

    “…Trùng hợp.”

    Dunk cũng nhìn thấy hắn, hai ánh mắt chạm nhau.

    Nhưng Dunk không tiến lại.

    Y chỉ gật đầu rất nhẹ rồi đi thẳng tới quầy bar bên kia.

    Joong cười.

    “Vẫn lạnh như vậy.”

    Hắn không lại gần, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn.

    Dunk gọi một ly nước ép.

    Y lướt điện thoại, nhưng đôi khi lại ngẩng lên.

    Ánh mắt vô tình chạm Joong rồi lại rời đi.

    Giống như hai người xa lạ nhưng không hoàn toàn.

    ---

    Trên tầng thượng

    Bữa tối gần kết thúc, Phuwin nhìn ra dòng sông đêm.

    “Bangkok đẹp thật.”

    Pond hỏi:

    “Cậu thích thành phố này?”

    “Ừ.”

    Phuwin cười.

    “Vì đây là nhà.”

    Pond nhìn gương mặt cậu trong ánh đèn vàng.

    Một lúc sau anh nói:

    “Tôi có thể gặp cậu lần nữa không?”

    Phuwin quay lại.

    “Với tư cách nhà tài trợ?”

    Pond lắc đầu.

    “Với tư cách Pond Naravit.”

    Phuwin im lặng vài giây rồi mỉm cười.

    “Được.”

    Pond hơi bất ngờ.

    “Cậu không hỏi vì sao?”

    “Không cần.”

    Phuwin đứng dậy.

    “Vì tôi cũng muốn gặp anh.”

    ---

    Chiếc Rolls-Royce của Pond đỗ trước cửa, Phuwin đứng cạnh xe.

    “Cảm ơn bữa tối.”

    Pond gật đầu.

    “Tôi đưa cậu về.”

    “Không cần.”

    Phuwin chỉ về phía bên kia đường, Dunk đang đứng chờ.

    “Bạn tôi tới rồi.”

    Pond nhìn Dunk.

    Ở phía xa, Joong cũng vừa bước ra khỏi khách sạn.

    Ánh mắt hai người đàn ông chạm nhau.

    Joong nhếch môi.

    Dunk vẫn lạnh lùng như cũ.

    Phuwin không để ý cậu quay lại Pond.

    “Chúc anh ngủ ngon.”

    Pond gật đầu.

    “Ngủ ngon, Phuwin.”

    Phuwin quay người đi về phía Dunk, y hỏi nhỏ:

    “Thế nào?”

    Phuwin cười.

    “…Khá ổn.”

    Pond đứng nhìn hai người họ rời đi, Joong bước lại cạnh anh.

    “Thế nào?”

    Pond mở cửa xe.

    “Bắt đầu rồi.”

    Joong cười.

    “Chúc may mắn.”

    ---

    Đêm đó ở Bangkok.

    Không ai trong bốn người biết rằng.

    Bữa tối đơn giản này…

    Chỉ là bước đầu tiên của một vòng luân hồi.

    Pond đang quyết tâm theo đuổi Phuwin, khiến trái tim cậu dần thay đổi.

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 6


    Bangkok bước vào mùa mưa.

    Những cơn mưa bất chợt trút xuống các đại lộ của Bangkok, rồi lại tạnh nhanh như chưa từng xảy ra.

    Đã 3 tuần kể từ bữa tối ở Mandarin.

    Pond và Phuwin vẫn thường xuyên nhắn tin.

    Không phải kiểu tin nhắn dồn dập.

    Nhưng gần như ngày nào cũng có.

    ---

    Văn phòng quỹ HAPPY

    Tòa nhà nhỏ nằm gần Siam Square.

    Phuwin đang họp với nhóm tình nguyện viên.

    “Tháng tới chúng ta sẽ tổ chức chương trình học bổng.”

    Một cô gái hỏi:

    “Ngân sách đủ không ạ?”

    Phuwin gật đầu.

    “Có thêm nhà tài trợ.”

    Dunk đang ngồi trên ghế sofa phía sau, lật bản phác thảo.

    Y không ngẩng lên nhưng vẫn nói:

    “Lại nhà tài trợ đó?”

    Phuwin giả vờ không nghe, Dunk nhếch môi.

    ---

    Điện thoại Phuwin rung, tin nhắn mới.

    Pond:

    (Trưa nay cậu ăn chưa?)

    Phuwin trả lời gần như ngay lập tức.

    Phuwin:

    (Chưa)

    3 giây sau.

    Pond:

    (Tôi đang ở gần Siam, ăn cùng nhé?)

    Phuwin nhìn màn hình vài giây, Dunk ngẩng lên.

    “Anh ta à?”

    “…Ừ.”

    “Đi đi.”

    Phuwin hơi ngạc nhiên.

    “Mày không cản à?”

    Dunk nhún vai.

    “Tao cản được mày à?.”

    Phuwin bật cười.

    ---

    30 phút sau

    Quán cà phê sang trọng trong ICONSIAM.

    Pond đã ngồi sẵn ở bàn cạnh cửa kính.

    Anh mặc vest xám đơn giản, tay áo xắn lên.

    Phuwin bước tới.

    “Anh lại đến sớm.”

    Pond nhìn đồng hồ.

    “Chỉ 10 phút.”

    Phuwin ngồi xuống.

    “Anh làm việc gần đây?”

    “Không.”

    “Vậy sao ở đây?”

    Pond trả lời thẳng:

    “Vì cậu.”

    Phuwin hơi đỏ tai.

    “Anh nói vậy suốt.”

    Pond nhún vai.

    “Vì đúng.”

    Phục vụ mang đồ ăn đến.

    Phuwin nhìn ra dòng sông Chao Phraya.

    “Bangkok lúc nào cũng đông.”

    Pond hỏi:

    “Cậu thích nơi yên tĩnh hơn?”

    “Không.”

    Phuwin lắc đầu.

    “Tôi thích nhìn mọi người.”

    “Cảm giác thành phố đang sống.”

    Pond nhìn cậu vài giây.

    “Cậu lúc nào cũng nghĩ về người khác.”

    Phuwin bật cười.

    “Không hẳn.”

    “Ví dụ?”

    Phuwin suy nghĩ.

    “…Tôi cũng nghĩ về bạn bè.”

    Pond hỏi ngay:

    “Dunk?”

    “Ừ.”

    Phuwin mỉm cười.

    “Chúng tôi lớn lên cùng nhau.

    Gia đình tôi nhận nuôi cậu ấy từ khi 10 tuổi.”

    Pond gật đầu, anh đã biết chuyện đó.

    Nhưng vẫn muốn nghe từ Phuwin.

    “Cậu ấy giống anh trai tôi.”

    Phuwin nói tiếp.

    “Tính cách thì ngược hẳn tôi, lúc nào cũng bảo vệ tôi.”

    Pond nhếch môi.

    “Thấy rồi.”

    ---

    Cùng lúc đó, tầng trên của ICONSIAM.

    Một sự kiện thời trang nhỏ đang diễn ra.

    Dunk đứng phía sau sân khấu, chỉnh lại chiếc áo khoác trên người người mẫu.

    Một trợ lý nói:

    “P' Dunk, khách VIP đến rồi.”

    Dunk hỏi:

    “Ai?”

    “K' Archen.”

    Dunk khựng lại một giây rồi tiếp tục chỉnh áo.

    “Cho ngồi hàng đầu.”

    Khi Dunk bước ra phía trước sân khấu.

    Joong đang ngồi ở ghế đầu.

    Ánh đèn runway chiếu lên gương mặt hắn.

    Joong nhìn Dunk, Dunk nhìn lại.

    Không chào, không nói.

    Chỉ nhìn rồi Dunk quay đi.

    Joong cười khẽ.

    ---

    Buổi tối

    Phuwin và Pond rời khỏi trung tâm mua sắm.

    Mưa vừa tạnh.

    Đường phố quanh Sukhumvit phản chiếu ánh đèn xe.

    Chiếc Rolls-Royce của Pond đỗ trước cửa.

    Phuwin đứng cạnh xe.

    “Cảm ơn bữa trưa.”

    Pond hỏi:

    “Ngày mai cậu bận không?”

    Phuwin suy nghĩ.

    “Buổi sáng có họp.”

    “Chiều?”

    “…Chưa có kế hoạch.”

    Pond gật đầu.

    “Vậy chiều mai tôi đưa cậu đi xem một nơi.”

    Phuwin tò mò.

    “Nơi nào?”

    Pond mở cửa xe.

    “Bí mật.”

    Phuwin bật cười.

    “Anh thích bí mật thật.”

    Pond nhìn cậu.

    “Vì cậu luôn tò mò.”

    ---

    Đêm muộn - Quán bar ở Thonglor.

    Joong đang ngồi uống rượu, Pond bước vào.

    Joong liếc nhìn.

    “Lại ăn tối à?”

    “Ăn trưa.”

    “Khác gì.”

    Pond ngồi xuống.

    “Show thời trang thế nào?”

    Joong nhướng mày.

    “Mày biết?”

    “Tin tức nhanh.”

    Joong nhấp một ngụm whisky.

    “Bạn của Phuwin khá nổi tiếng.”

    Pond nói bình thản:

    “Mày nhìn nhiều quá.”

    Joong cười.

    “Chỉ nhìn thôi.”

    Pond lắc đầu.

    “Cẩn thận.”

    Joong hỏi:

    “Cái gì?”

    “Người như Dunk.”

    Pond nói chậm rãi.

    “Không dễ chơi.”

    Joong cười lớn.

    “Mày nghĩ tao đang chơi à?”

    Pond trả lời.

    “Mày có bao giờ nghiêm túc với ai đâu thằng khốn!”

    ---

    Đêm đó ở Bangkok.

    Tin nhắn của Pond và Phuwin vẫn tiếp tục.

    Những bữa ăn trưa, những cuộc gặp bất ngờ.

    Những câu chuyện kéo dài đến nửa đêm.

    Kế hoạch theo đuổi…

    Đã bắt đầu từ những điều nhỏ bé như vậy.

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 7


    3 tháng trôi qua.

    Mùa mưa ở Bangkok gần kết thúc.

    Những cơn mưa dày đặc đầu mùa đã nhường chỗ cho bầu trời trong xanh.

    Và những buổi chiều ẩm nóng quen thuộc.

    Đối với Phuwin, cuộc sống dường như không thay đổi nhiều.

    Cậu vẫn quản lý quỹ HAPPY, vẫn làm việc tại tập đoàn gia đình, vẫn dành thời gian cùng Dunk để chuẩn bị các bộ sưu tập mới.

    Nhưng có một điều khác.

    Pond.

    Anh xuất hiện trong cuộc sống của cậu nhiều hơn mức bình thường.

    Không ồn ào, không vội vàng, chỉ là… luôn ở đó.

    ---

    Văn phòng quỹ HAPPY

    Phuwin đang ký giấy tờ thì Dunk đẩy cửa bước vào.

    “Nhà tài trợ của mày tới.”

    Phuwin không ngẩng lên.

    “Anh ấy không phải nhà tài trợ của tao.”

    Dunk đặt ly cà phê xuống bàn.

    “Thế là gì?”

    Phuwin dừng bút.

    “…Bạn.”

    Dunk khoanh tay.

    “Ừ.

    Bạn nhắn tin với mày mỗi ngày.”

    Phuwin ho nhẹ.

    “Bọn tao nói chuyện công việc.”

    Dunk liếc điện thoại trên bàn, màn hình sáng lên.

    Pond:

    (Chiều nay rảnh không?)

    Dunk nhướng mày.

    “Công việc.”

    Phuwin đỏ tai.

    “…Mày im đi.”

    ---

    Sảnh tòa nhà

    Chiếc Rolls-Royce quen thuộc đỗ trước cửa.

    Pond đứng dựa vào xe.

    Áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên.

    Phuwin bước ra.

    “Anh đến sớm.”

    Pond nhìn đồng hồ.

    “Cậu trễ 3 phút.”

    Phuwin bật cười.

    “Anh đếm luôn à?”

    “Ừ.”

    Phuwin lắc đầu.

    “Anh rảnh thật.”

    Pond mở cửa xe.

    “Đi thôi.”

    “Đi đâu?”

    “Cậu chưa ăn trưa.”

    Phuwin ngạc nhiên.

    “Sao anh biết?”

    Pond nhún vai.

    “Tôi đoán.”

    ---

    Nhà hàng

    Quán ăn nhỏ nhưng sang trọng nằm trong con phố yên tĩnh của Ari.

    Phuwin nhìn quanh.

    “Anh tìm được chỗ này ở đâu?”

    “Bạn giới thiệu.”

    Phuwin cười.

    “Joong à?”

    Pond gật đầu.

    “Ừ.”

    Phuwin nhấp nước.

    “Anh ấy thú vị thật.”

    Pond nhướng mày.

    “Thú vị?”

    “Ừ.”

    Phuwin nghĩ lại.

    “Nhưng hơi nguy hiểm.”

    Pond bật cười.

    “Cậu nhìn ra nhanh đấy.”

    Phuwin chống cằm nhìn anh.

    “Còn anh thì sao?”

    “Cái gì?”

    “Anh có nguy hiểm không?”

    Pond suy nghĩ vài giây.

    “…Có lẽ.”

    Phuwin cười.

    “Không giống lắm.”

    Pond hỏi lại:

    “Cậu nghĩ tôi thế nào?”

    Phuwin im lặng một lúc rồi nói thật:

    “Kiên nhẫn.”

    Pond hơi bất ngờ.

    “Vì sao?”

    “Vì anh theo đuổi tôi 3 tháng rồi.”

    Pond nhìn thẳng vào mắt cậu.

    “Cậu biết à?”

    Phuwin gật đầu.

    “Biết.”

    Pond hỏi chậm rãi:

    “Vậy cậu có định ngăn tôi không?”

    Phuwin nhìn ra cửa sổ.

    Ánh nắng chiều chiếu lên mặt bàn.

    “…Không.”

    ---

    Cùng lúc đó - Tại studio thời trang của Tangsakyeun Couture.

    Dunk đang chỉnh lại bản phác thảo trên bàn.

    Một trợ lý chạy vào.

    “P' Dunk, có khách.”

    Dunk hỏi:

    “Ai?”

    “K' Aydin.”

    Dunk dừng tay, 1 giây sau cậu nói:

    “Cho vào.”

    Joong bước vào studio.

    Ánh mắt hắn lướt qua các bản thiết kế treo trên tường.

    “Đẹp đấy.”

    Dunk không nhìn hắn.

    “Cảm ơn.”

    Joong bước lại gần.

    “Nghe nói cậu đang chuẩn bị show lớn.”

    “Ừ.”

    “Bao giờ?”

    “Tháng sau.”

    Joong gật đầu.

    “Cho tôi một ghế.”

    Dunk ngẩng lên.

    “Anh tự mua vé.”

    Joong cười.

    “Lạnh lùng thật.”

    Dunk quay lại bàn thiết kế.

    “Anh còn gì nữa không?”

    Joong nhìn y vài giây.

    “…Không.”

    Hắn quay người rời đi.

    Nhưng trước khi ra khỏi cửa, Joong nói:

    “Tôi sẽ đến.”

    Dunk không trả lời.

    ---

    Buổi tối

    Phuwin trở về căn penthouse của mình ở Sukhumvit.

    Cậu vừa tắm xong thì điện thoại rung.

    Tin nhắn từ Pond.

    Pond:

    (Hôm nay vui không?)

    Phuwin nằm xuống sofa.

    Phuwin:

    (Ừ.)

    3 giây sau.

    Pond:

    (Tôi cũng vậy.)

    Phuwin nhìn màn hình, tm cậu đập nhanh hơn một chút.

    Phuwin:

    (Anh thật sự rất kiên nhẫn.)

    Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.

    Pond:

    (Vì cậu đáng để chờ.)

    Phuwin đọc câu đó hai lần, rồi đặt điện thoại xuống.

    ---

    Ở một nơi khác của Bangkok.

    Quán bar trong khu Thonglor vẫn sáng đèn.

    Joong ngồi uống rượu một mình, hắn lướt điện thoại.

    IG hiện lên bài đăng mới.

    Tài khoản của Dunk, là ảnh bản phác thảo bộ sưu tập mới.

    Joong phóng to bức ảnh rồi cười nhẹ.

    “…Khó tính thật.”

    ---

    3 tháng trôi qua chỉ là khởi đầu.

    Pond vẫn kiên nhẫn.

    Phuwin bắt đầu quen với sự hiện diện của anh.

    Còn Dunk và Joong…

    Vẫn giữ khoảng cách, nhưng ánh mắt ngày càng lâu hơn.

    ---

    Vote, cmt nhaaaa
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 8


    Thời gian trôi nhanh hơn người ta tưởng.

    Những buổi trưa ăn vội.

    Những tin nhắn chúc ngủ ngon.

    Những lần Pond bất ngờ xuất hiện trước văn phòng quỹ HAPPY.

    Tất cả dần trở thành thói quen.

    3 tháng rồi 6 tháng.

    Pond và Phuwin gặp nhau thường xuyên hơn.

    Có khi chỉ là ăn trưa.

    Có khi là cùng dự một sự kiện từ thiện.

    Có khi là ngồi nói chuyện hàng giờ trong quán cà phê ở ICONSIAM.

    Một buổi chiều.

    Phuwin đứng tựa lan can nhìn dòng sông Chao Phraya.

    “Anh thật sự rảnh vậy à?”

    Pond đứng cạnh cậu.

    “Tôi đang làm việc.”

    “Làm việc gì?”

    “Ở cạnh cậu.”

    Phuwin bật cười.

    “Anh nói câu đó hoài.”

    Pond không phủ nhận.

    Một lần khác.

    Hai người đi dạo trong Lumphini.

    Đúng nơi họ từng gặp lần đầu.

    Phuwin đạp xe chậm chậm trên con đường cũ.

    “Anh còn nhớ chỗ này không?”

    Pond gật đầu.

    “Khi đó cậu ngã xe.”

    Phuwin quay lại.

    “Anh đã đỡ tôi.”

    Pond nhướng mày.

    “Cậu nhớ rõ thật.”

    Phuwin mỉm cười.

    “Vì đó là lần đầu tôi gặp anh.”

    Một buổi tối khác.

    Pond đưa Phuwin đi ăn ở Mandarin.

    Phuwin hỏi:

    “Anh không chán à?”

    “Cái gì?”

    “Chờ tôi.”

    Pond nhìn cậu.

    “Không.”

    Phuwin im lặng.

    Trái tim cậu bắt đầu rung động từ lúc nào chính cậu cũng không rõ.

    ---

    1 năm sau

    Bangkok vào đầu mùa khô.

    Gió mát thổi qua những con phố đông đúc của Bangkok.

    Đã đúng một năm kể từ chuyến cứu trợ ở Chiang Mai.

    Tối hôm đó, Pond đưa Phuwin đến sân thượng một tòa nhà nhìn ra thành phố.

    Ánh đèn trải dài như một dải ngân hà.

    Phuwin chống tay lên lan can.

    “Anh đưa tôi tới đây làm gì?”

    Pond đứng sau lưng cậu.

    “Vì hôm nay là 1 năm.”

    Phuwin quay lại.

    “Anh nhớ à?”

    “Ừ.”

    Pond nhìn thẳng vào mắt cậu.

    “Phuwin.”

    Giọng anh nghiêm túc hơn bình thường.

    Phuwin bỗng thấy tim mình đập nhanh.

    Pond nói chậm rãi:

    “Anh theo đuổi em 1 năm rồi.”

    Phuwin cười nhẹ.

    “Tôi biết.”

    “Vậy câu trả lời của em?”

    Phuwin im lặng, một cơn gió thổi qua.

    Pond tiếp tục:

    “Anh yêu em.

    Không phải kiểu bữa ăn trưa hay tin nhắn.

    Là thật sự yêu.”

    Phuwin nhìn anh.

    Đôi mắt cậu sáng lên trong ánh đèn thành phố.

    “Anh chắc chứ?”

    Pond gật đầu.

    “Chưa từng chắc hơn.”

    Phuwin cười khẽ.

    “Anh đúng là rất kiên nhẫn.”

    Pond hỏi:

    “Vậy?”

    Phuwin bước lại gần anh một bước.

    Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet.

    “…Thật trùng hợp, em cũng yêu anh.”

    Pond sững lại một giây, Phuwin nói tiếp:

    “Có lẽ em đã yêu anh từ lâu rồi.”

    Pond không nói thêm gì, anh chỉ kéo Phuwin vào lòng.

    Cậu không chống cự và vòng tay ôm lại.

    Bangkok rực sáng dưới chân họ, 1 năm Pond theo đuổi Phuwin.

    Cuối cùng cũng có câu trả lời.

    ---

    Cùng lúc đó - Quán bar trong khu Thonglor.

    Âm nhạc chậm rãi vang lên.

    Joong ngồi ở quầy bar, xoay ly whisky.

    Dunk bước vào.

    Y mặc áo sơ mi đen, tóc hơi rối như vừa từ studio tới.

    Hai ánh mắt chạm nhau, lần này không ai quay đi.

    Joong chỉ vào ghế bên cạnh.

    “Ngồi không?”

    Dunk bước tới, y ngồi xuống.

    Phục vụ đặt trước mặt y một ly rượu.

    Joong nói:

    “Show tháng trước thành công đấy.”

    Dunk nhấp một ngụm.

    “Cảm ơn.”

    Im lặng vài giây, Joong nhìn y.

    “Cậu luôn lạnh lùng như vậy à?”

    Dunk đáp thẳng:

    “Anh luôn nhiều chuyện vậy à?”

    Joong cười.

    “Có lẽ.”

    Cả hai uống rượu, không khí giữa họ căng như dây đàn.

    Joong đặt ly xuống.

    “Cậu biết tôi thích gì ở cậu không?”

    Dunk nhướng mày.

    “Tôi không quan tâm.”

    Joong nghiêng người lại gần.

    “Chính thái độ đó.”

    Khoảng cách giữa hai người chỉ còn rất gần.

    Dunk không lùi, y nhìn thẳng vào mắt Joong.

    “Anh uống hơi nhiều rồi.”

    Joong khẽ cười.

    “Có lẽ.”

    Nhưng hắn vẫn không rời mắt khỏi Dunk.

    1 giây.

    2 giây.

    Rồi Joong kéo y lại gần.

    Nụ hôn xảy ra nhanh đến mức cả hai gần như không kịp suy nghĩ.

    Không dịu dàng, không do dự.

    Chỉ là sự va chạm của hai cảm xúc bị kìm nén quá lâu.

    Dunk nắm chặt cổ áo Joong, nụ hôn sâu dần.

    Rượu whisky và hơi thở nóng hòa vào nhau.

    Vài giây, rồi Dunk đẩy Joong ra.

    Cả hai nhìn nhau, Joong cười khẽ.

    “Không tệ.”

    Dunk lau môi.

    “Đừng hiểu lầm.”

    Joong nhướng mày.

    “Hiểu lầm gì?”

    “Chỉ là trao đổi rượu.”

    Joong nâng ly.

    “Được.”

    “Chỉ là trao đổi rượu.”

    Nhưng ánh mắt hai người vẫn cháy âm ỉ.

    ---

    Đêm đó ở Bangkok.

    Hai câu chuyện tình bắt đầu.

    Một bằng lời tỏ tình sau 1 năm dài chờ đợi.

    Một bằng nụ hôn đầu tiên đầy nguy hiểm.

    Không ai trong họ biết rằng…

    Những hạnh phúc này chỉ là khởi đầu.

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 9


    Tin tức Pond và Phuwin lan nhanh trong giới thượng lưu Bangkok.

    Người thừa kế tập đoàn tài chính Naravit Lertratkosum đang hẹn hò với người thừa kế tập đoàn thời trang Phuwin Tangsakyeun.

    Không ai thực sự ngạc nhiên vì hai người đã xuất hiện cùng nhau suốt gần 1 năm.

    Nhưng việc họ chính thức công khai vẫn khiến cả giới kinh doanh bàn tán.

    ---

    Biệt thự nhà Tangsakyeun nằm trong khu sang trọng ở Sukhumvit.

    Bữa tối hôm đó chỉ có gia đình Phuwin gồm ba mẹ cậu và Dunk.

    Không khí trên bàn ăn nặng nề, ba Phuwin đặt đũa xuống.

    “Tin tức là thật sao con?”

    Phuwin gật đầu.

    “Vâng, bọn con tìm hiểu nhau 1 năm nay rồi.”

    Mẹ cậu thở dài.

    “Con trai…”

    “Con thật sự nghiêm túc với cậu ta à?”

    Phuwin nhìn thẳng.

    “Vâng, con nghiêm túc.”

    Ba cậu lắc đầu.

    “Không được.”

    Phuwin im lặng vài giây.

    “Vì sao ạ?”

    “Vì cậu ta.”

    Giọng ông trầm xuống.

    “Là playboy nổi tiếng nhất Bangkok này.

    Cuộc đời con xem như bỏ đi nếu như con cứ tiếp tục với cậu ta như thế.”

    Phuwin mở miệng định nói nhưng ba cậu tiếp tục:

    “Báo chí đầy rẫy scandal của cậu ta, tiệc tùng, bạn tình, đàn đúm.”

    Mẹ cậu nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn lo lắng.

    “Con xứng đáng với người tốt hơn mà con.”

    Phuwin siết chặt tay.

    “Anh ấy đã thay đổi rồi mẹ.”

    Ba cậu hỏi thẳng:

    “Con chắc không?”

    Phuwin không trả lời ngay nhưng ánh mắt cậu không dao động.

    “…Con chắc thưa ba.”

    Không khí bàn ăn trở nên lạnh đi, ba cậu nói dứt khoát:

    “Cho con biết, gia đình không chấp nhận mối quan hệ này.

    Dunk nữa... ba nghe nói bạn thân của cậu ta dạo này hay đến gặp con.”

    “Dạ thưa ba, anh ta có đến nhưng đều bị con đuổi về.

    Nhưng mà...

    Naravit thật sự có thay đổi đó ba.”

    Dunk cũng nói giúp cho Phuwin.

    “Con đừng có nói giúp cho nó.

    BA NÓI KHÔNG LÀ KHÔNG.”

    ---

    Sau bữa tối, ai nấy về phòng.

    Phuwin bước ra ban công, Dunk đi theo.

    Gió đêm thổi qua khu vườn rộng của biệt thự.

    Dunk tựa lan can.

    “Mày tính sao, ba đã nói rồi đó?”

    Phuwin nhìn lên bầu trời.

    “…Không biết.”

    Dunk thở dài.

    “Nhưng mày sẽ không chia tay anh ta.”

    Phuwin lắc đầu.

    “Không.”

    Dunk gật đầu.

    “Biết ngay mà.”

    Phuwin quay sang bạn mình.

    “Mày không phản đối à?”

    Dunk im lặng một lúc rồi nói:

    “Tao không ghét Pond.”

    Phuwin ngạc nhiên.

    “Thật sao?”

    “Ừ.”

    Dunk nhìn xuống sân vườn.

    “Nhưng tao ghét bạn anh ta.”

    Phuwin bật cười nhẹ.

    “Joong?”

    Dunk nhíu mày.

    “Đúng là rắc rối.”

    Phuwin tò mò.

    “Vì sao?”

    Dunk nói thẳng:

    “Vì anh ta ăn nằm với rất nhiều người.”

    Phuwin nhíu mày.

    “Ý mày là gì?”

    Dunk cười lạnh.

    “Mày nghĩ người như Joong Archen chỉ có một người à?”

    Phuwin chớp mắt.

    “Không phải sao?”

    Dunk lắc đầu.

    “Anh ta nuôi 2,3 tình nhân cùng lúc.”

    Phuwin sững lại.

    “Thật à?”

    “Ừ.”

    Dunk nhấp một ngụm rượu vang.

    “Loại người đó… tao không muốn dính vào.”

    Phuwin im lặng.

    Cậu nhớ đến nụ hôn giữa Dunk và Joong mà cậu từng vô tình nghe Dunk nhắc đến.

    “Vậy mày còn gặp anh ta không?”

    Dunk nhún vai.

    “Thỉnh thoảng, chỉ là nói về rượu.”

    ---

    Cùng lúc đó, vẫn quán bar quen thuộc ở Thonglor.

    Joong đang ngồi giữa các người đẹp.

    Một cô gái dựa vào vai hắn, một chàng trai trẻ ngồi bên kia.

    Joong cười thoải mái, điện thoại rung.

    Tin nhắn từ Pond.

    Pond:

    (Tao và Phuwin công khai rồi.)

    Joong nhếch môi.

    Joong:

    (Cuối cùng cũng tới.)

    Hắn nhìn hai người bên cạnh.

    Nhưng ánh mắt bỗng dừng lại khi cửa quán mở.

    Dunk bước vào, y nhìn quanh.

    Ánh mắt dừng lại ở bàn Joong.

    1 giây.

    2 giây.

    Dunk quay người định rời đi, Joong lập tức đứng dậy.

    “Chờ đã.”

    Dunk dừng bước, Joong tiến lại gần y.

    “Uống không?”

    Dunk nhìn hai người vẫn ngồi ở bàn Joong.

    Ánh mắt y lạnh hẳn.

    “Anh bận rồi.”

    Joong quay lại, hai người kia vẫn đang cười nói.

    Hắn nhún vai.

    “Chỉ là bạn.”

    Dunk cười nhạt.

    “Ừ.”

    Y quay người rời khỏi quán, Joong đứng nhìn theo.

    Nụ cười trên môi hắn biến mất.

    ---

    Đêm đó trong penthouse của Phuwin.

    Cậu đứng trước cửa sổ nhìn thành phố.

    Điện thoại rung.

    Pond:

    (Bữa tối gia đình thế nào?)

    Phuwin gõ chậm rãi.

    Phuwin:

    (Họ không chấp nhận anh.)

    Một lúc sau.

    Pond:

    (Anh đoán được là vậy.)

    Phuwin nhìn tin nhắn đó, tim cậu thắt lại.

    Phuwin:

    (Anh có hối hận không?)

    Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.

    Pond:

    (Không.

    Anh chỉ tiếc 1 năm theo đuổi vẫn chưa đủ chứng minh cho mọi người thấy.)

    Phuwin đọc câu đó rất lâu.

    Rồi đặt tay lên bụng mình theo bản năng.

    Một ý nghĩ táo bạo xuất hiện trong đầu.

    Nếu gia đình cần một lý do…

    Một lý do đủ lớn…

    để buộc phải chấp nhận...

    Thì sao?

    Phuwin nhắm mắt.

    Quyết định đó có thể thay đổi tất cả.

    Nhưng vì Pond…

    Có lẽ cậu sẵn sàng.

    ---

    Đêm đó ở Bangkok.

    Một mối tình bị phản đối.

    Một quyết định đang hình thành.

    Và một đứa trẻ… có thể sẽ đến.

    ---

    Vote, cmt nhaaaa
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 10


    Đêm ở Bangkok luôn rực rỡ.

    Ánh đèn của những tòa nhà cao tầng phản chiếu xuống dòng xe bất tận trên đường Sukhumvit.

    Trong căn penthouse của Phuwin, cậu đứng trước gương rất lâu.

    Tay vô thức đặt lên bụng mình.

    Một ý nghĩ vẫn chưa rời khỏi đầu cậu từ tối qua.

    Nếu có một đứa trẻ…

    Gia đình cậu có thể sẽ thay đổi suy nghĩ.

    Phuwin thở chậm, cậu không phải người bốc đồng.

    Nhưng khi đã quyết định điều gì, cậu hiếm khi do dự.

    Điện thoại rung, tin nhắn từ Pond.

    Pond:

    (Anh đang ở dưới.)

    Phuwin nhìn xuống đường.

    Chiếc Rolls‑Royce quen thuộc đang đỗ trước tòa nhà.

    Tim cậu đập nhanh hơn.

    Cửa mở.

    Pond bước vào, tháo áo khoác.

    “Em gọi anh gấp vậy.”

    Phuwin đứng trong phòng khách.

    Ánh đèn vàng ấm chiếu lên gương mặt cậu.

    “Em nhớ anh.”

    Pond khựng lại.

    Câu nói đó hiếm khi Phuwin chủ động nói.

    Anh bước tới gần.

    “Có chuyện gì vậy?”

    Phuwin lắc đầu.

    “Không có.”

    Cậu nhìn thẳng vào mắt Pond.

    “Chỉ là… hôm nay em muốn ở cùng anh.”

    Khoảng cách giữa họ dần rút ngắn, Pond khẽ cười.

    “Chỉ hôm nay, anh tưởng em luôn muốn ở cùng anh.”

    Phuwin không trả lời, cậu chỉ đưa tay kéo cổ áo Pond.

    Nụ hôn đến bất ngờ, Pond sững lại một giây.

    Nhưng rồi anh lập tức đáp lại.

    Hơi thở hai người hòa vào nhau.

    Nụ hôn ban đầu dịu dàng nhưng rất nhanh trở nên sâu hơn.

    Pond vòng tay ôm chặt Phuwin.

    “Em chắc chứ?”

    Phuwin khẽ gật đầu.

    “…Ừ.”

    Đêm đó.

    Căn penthouse chìm trong ánh đèn ấm áp.

    Những lời nói dần biến mất chỉ còn lại những cái siết thật chặt.

    Và hơi thở của hai người đang yêu.

    Phuwin nhắm mắt khi tựa đầu vào vai Pond.

    Bàn tay cậu đặt lên bụng.

    Trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

    Xin lỗi… nhưng em cần làm vậy.

    ---

    Cùng lúc đó - Quán bar trong khu Thonglor.

    Âm nhạc dồn dập, ánh đèn nhấp nháy.

    Joong ngồi ở quầy bar xoay ly whisky.

    Hắn vừa từ một buổi tiệc của giới doanh nhân trở về.

    Điện thoại anh rung, tin nhắn từ Pond.

    Pond:

    (Tao đang ở nhà Phuwin.)

    Joong cười.

    Joong:

    (Cuối cùng cũng tiến triển rồi.)

    Hắn đặt điện thoại xuống, đúng lúc đó Dunk bước vào.

    Y vẫn mặc áo sơ mi đen quen thuộc.

    Tóc hơi rối như vừa rời studio, Joong nhìn thấy cậu ngay lập tức.

    Ánh mắt hai người chạm nhau, Dunk quay đi trước.

    Y định gọi rượu, nhưng Joong đã đứng bên cạnh.

    “Trùng hợp thật.”

    Dunk liếc hắn.

    “Bangkok nhỏ mà.”

    Joong nhấp rượu.

    “Đi uống riêng không?”

    Dunk nhíu mày.

    “Không cần.”

    Joong nghiêng người lại gần.

    “Vậy sao hôm nào cậu vẫn hôn tôi?”

    Dunk im lặng, một giây sau y nắm cổ áo Joong.

    “Toilet ở đâu?”

    Joong nhướng mày nhưng vẫn để Dunk kéo mình đi.

    ---

    Trong phòng vệ sinh

    Cánh cửa đóng sầm lại, âm nhạc bên ngoài lập tức nhỏ đi.

    Dunk đẩy Joong vào tường.

    “Anh thích chơi trò nguy hiểm à?”

    Joong cười.

    “Còn cậu?”

    Dunk không trả lời, y chỉ kéo Joong lại gần.

    Nụ hôn lần này dữ dội hơn lần trước.

    Không có rượu, không có âm nhạc.

    Chỉ có hơi thở nóng và sự căng thẳng giữa hai người.

    Joong vòng tay ôm eo Dunk.

    “Cậu thật sự ghét tôi sao?”

    Dunk thở gấp.

    “Rất ghét.”

    Joong cười khẽ.

    “Vậy sao cậu vẫn hôn tôi?”

    Dunk chưa kịp trả lời thì Joong đã kéo y sát hơn.

    Khoảng cách giữa họ gần như biến mất.

    Nhưng Dunk đột ngột đẩy anh ra.

    “Dừng.”

    Joong nhíu mày.

    “Vì sao?”

    Dunk nhìn hắn, ánh mắt lạnh như băng.

    “Anh không mang bao dự phòng đúng không?”

    Joong khựng lại.

    “…Không, tôi thích cảm giác da thịt ma sát nhau hơn.”

    Dunk nhếch môi.

    “Tôi đoán là anh sẽ như vậy.”

    Joong dựa lưng vào tường.

    “Chỉ là hôn thôi mà ”

    Dunk mở cửa.

    “Vậy thì chỉ hôn thôi.”

    Joong nhìn theo khi y rời đi.

    Một lúc lâu hắn mới khẽ cười.

    “Thú vị thật.”

    ---

    Đêm đó

    Trong căn penthouse yên tĩnh, Phuwin nằm trong vòng tay Pond.

    Cậu chưa ngủ, bàn tay vẫn đặt lên bụng mình.

    Pond vuốt tóc cậu.

    “Em đang nghĩ gì vậy?”

    Phuwin khẽ lắc đầu.

    “Không có gì.”

    Pond hôn nhẹ lên trán cậu.

    “Ngủ đi.”

    Phuwin nhắm mắt nhưng trong lòng cậu biết rất rõ.

    Đêm nay… có thể sẽ thay đổi tương lai của họ.

    ---

    Ở một nơi khác trong Bangkok.

    Joong đứng ngoài quán bar, hắn châm một điếu thuốc.

    Hình ảnh Dunk kéo hắn vào toilet vẫn còn trong đầu.

    Joong bật cười.

    “Cậu ta đúng là nguy hiểm.”

    Hắn chưa từng gặp ai như vậy.

    Và điều đó... khiến hắn càng muốn tiến gần hơn.

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 11


    1 tháng trôi qua nhanh hơn Phuwin tưởng.

    Bangkok bước vào mùa mưa.

    Những cơn mưa bất chợt phủ kín bầu trời Bangkok.

    Cuộc sống của Phuwin vẫn bận rộn.

    Quỹ HAPPY liên tục tổ chức các hoạt động thiện nguyện.

    Pond vẫn xuất hiện gần như mỗi ngày.

    Nhưng gần đây…

    Phuwin bắt đầu thấy cơ thể mình khác lạ.

    ---

    Buổi sáng trong biệt thự nhà Tangsakyeun.

    Phuwin vừa bước vào phòng ăn.

    Mùi cà phê khiến cậu lập tức dừng lại.

    Cổ họng nghẹn lại.

    “Uhm…”

    Phuwin quay người chạy thẳng vào phòng vệ sinh.

    Dunk ngồi ở bàn ăn nhìn theo.

    “Lại nữa à?”

    Vài phút sau Phuwin bước ra, sắc mặt tái nhợt.

    Dunk nhíu mày.

    “Mày ổn không?”

    Phuwin ngồi xuống.

    “Chắc do dạ dày thôi”

    Dunk nhìn cậu rất lâu.

    “Từ đêm đó... bao lâu rồi?”

    Phuwin sững lại.

    “…1 tháng.”

    Dunk đặt ly nước xuống, không cần nói thêm nhưng cả hai đều hiểu.

    ---

    Buổi chiều hôm đó.

    Phuwin ngồi trong phòng khám ở bệnh viện Bumrungrad.

    Tay cậu hơi run, Dunk ngồi bên cạnh.

    Cửa phòng mở.

    Bác sĩ bước vào với kết quả xét nghiệm.

    “Chúc mừng.

    Cậu đang mang thai.”

    Phuwin im lặng, Dunk quay sang nhìn cậu.

    Phuwin khẽ đặt tay lên bụng mình.

    Cậu đã đoán trước, nhưng khi nghe xác nhận…

    Trái tim cậu vẫn run lên.

    Một đứa trẻ, con của cậu và Pond.

    ---

    Buổi tối hôm đó.

    Cả gia đình Tangsakyeun ngồi trong phòng khách.

    Ba Phuwin nhìn tờ kết quả xét nghiệm.

    “Con… mang thai?”

    Phuwin gật đầu.

    “Vâng.”

    Không khí trong phòng nặng nề.

    Mẹ cậu hỏi khẽ:

    “Là của Pond à con?”

    Phuwin trả lời chắc chắn.

    “Vâng.”

    Cha cậu nhắm mắt vài giây rồi thở dài.

    “Con trai…

    Con đã đi quá xa rồi.”

    Phuwin siết chặt tay.

    “Tại sao ạ, bọn con yêu nhau là sai sao ba?”

    Ba cậu nhìn cậu.

    “Vì bây giờ gia đình không còn lựa chọn.”

    Ông đặt tờ giấy xuống bàn.

    “Nếu đứa trẻ sắp ra đời…Chúng ta phải chấp nhận Pond.”

    Phuwin thở ra nhẹ nhõm, Dunk đứng phía sau cậu.

    Ánh mắt vẫn đầy lo lắng.

    ---

    Tại penthouse của Pond, Phuwin đang ngồi trên sofa.

    Pond đứng trước mặt cậu.

    “Em nói lại cho anh nghe.”

    Phuwin nhìn anh.

    “…Em có thai rồi.”

    Pond im lặng.

    1 giây.

    2 giây.

    Rồi anh bật cười.

    Không phải kiểu cười bình thường, là kiểu cười vì quá bất ngờ.

    “Thật sao?”

    Phuwin gật đầu, Pond quỳ xuống trước mặt cậu.

    Anh đặt tay lên bụng Phuwin.

    “…Con của anh trong đây à?”

    Phuwin mỉm cười.

    “Ừ.”

    Pond ôm chặt cậu.

    “Chúng ta kết hôn nhé.”

    Phuwin bật cười.

    “Anh đang cầu hôn em à?”

    Pond nhìn thẳng vào mắt cậu.

    “Anh nghiêm túc đó.”

    “Ừ.”

    ---

    2 tháng sau.

    Hôn lễ được tổ chức tại Mandarin.

    Giới thượng lưu của Bangkok gần như có mặt đầy đủ.

    Pond mặc suit đen.

    Phuwin mặc bộ suit trắng được thiết kế riêng bởi thương hiệu của gia đình mình.

    Dunk đứng bên cạnh cậu với vai trò phụ rể.

    Ở phía bên kia.

    Joong đứng cạnh Pond.

    Hai người bạn thân trao nhau ánh nhìn quen thuộc.

    Joong nghiêng đầu.

    “Cuối cùng cậu cũng chịu lớn ha.”

    Pond cười.

    “Còn mày?”

    Joong nhún vai.

    “Tao vẫn thích tự do.”

    Ánh mắt hắn vô thức tìm kiếm Dunk.

    Dunk đang đứng cạnh Phuwin, lạnh lùng như thường lệ.

    Buổi tiệc cưới diễn ra sau nghi thức chính.

    Âm nhạc nhẹ nhàng vang lên.

    Khách mời trò chuyện khắp đại sảnh.

    Một người phụ nữ bước vào.

    Chiếc váy đỏ thanh lịch và mái tóc dài buông xuống vai.

    Phuwin vừa quay lại thì sững người.

    “Acare?”

    Người phụ nữ mỉm cười.

    “Lâu rồi không gặp cậu Phuwin.”

    Đó là Arcare.

    Bạn học cấp 3 của Phuwin và Dunk.

    Acare bước tới ôm Phuwin.

    “Chúc mừng đám cưới.”

    Phuwin cười.

    “Cậu về nước khi nào vậy?”

    “Tuần trước thôi.”

    Dunk đứng bên cạnh, ánh mắt cậu không hề thoải mái.

    Acare quay sang y.

    “Dunk, cậu vẫn lạnh lùng như vậy.”

    Dunk chỉ gật đầu.

    “Chào.”

    Acare bật cười.

    “Không ngờ hai cậu vẫn thân nhau như vậy.”

    Cô nâng ly rượu.

    “Chúc mừng Phuwin.

    Và chúc mừng đứa bé.”

    Phuwin đặt tay lên bụng.

    Cậu chưa hề nghĩ xấu về người bạn cũ.

    Nhưng Dunk…

    Dunk vẫn nhìn Acare với ánh mắt cảnh giác.

    Ở một góc khác của buổi tiệc, Joong đứng ở ban công.

    Hắn đang hút thuốc, Arare bước ra.

    “Joong Archen đúng không?”

    Joong nhìn cô.

    “Chúng ta quen nhau à?”

    Acare mỉm cười.

    “Tôi là bạn của Phuwin.”

    Joong nhún vai.

    “Chào.”

    Acare nhìn anh một lúc rồi nói khẽ:

    “Nghe nói anh rất thân với Pond.”

    Joong nhếch môi.

    “Rất thân.”

    Acare gật đầu.

    Ánh mắt cô lướt qua đại sảnh nơi Phuwin đang đứng.

    Một tia sáng khó hiểu lóe lên trong mắt cô.

    “Thật thú vị.”

    ---

    Đêm đó, hôn lễ kết thúc trong tiếng chúc mừng.

    Phuwin tựa đầu vào vai Pond.

    Bàn tay anh vẫn nắm tay cậu thật chặt.

    Một gia đình mới đã bắt đầu.

    Nhưng không ai biết rằng…

    Sự xuất hiện của Acare sẽ thay đổi tất cả.

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 12


    Hôn lễ ở Mandarin kết thúc khá muộn, khách mời dần rời đi.

    Những chiếc xe sang nối nhau chạy khỏi bãi đỗ.

    Không khí náo nhiệt của buổi tiệc dần lắng xuống.

    Nhưng với một vài người…

    Đêm nay mới chỉ bắt đầu.

    ---

    Bên ngoài khách sạn.

    Joong đứng cạnh chiếc Porsche 911 của mình.

    Hắn đang châm thuốc, Dunk bước ra khỏi sảnh.

    Suit phụ rể đã được tháo cà vạt, cổ áo mở hai nút.

    Joong nhìn y từ đầu đến chân.

    “Xong hết rồi à?”

    Dunk liếc hắn.

    “Ừ.”

    Joong dập tắt điếu thuốc.

    “Đi uống không?”

    Dunk nhíu mày.

    “Anh còn uống chưa đủ à?”

    Joong cười.

    “Không phải uống.”

    Dunk nhìn hắn vài giây rồi mở cửa xe.

    “Đi.”

    ---

    Chiếc xe chạy xuyên qua những con phố đêm của Bangkok.

    Hai người không nói gì.

    Không khí trong xe nặng nề theo một cách kỳ lạ.

    Joong lái thẳng về penthouse của mình ở khu Thonglor.

    Cửa vừa đóng lại Dunk đã kéo cổ áo Joong.

    Nụ hôn đến dữ dội không như lúc ở quán bar, không còn tiếng nhạc.

    Chỉ còn hơi thở gấp gáp giữa hai người, Joong ôm chặt eo Dunk.

    “Cậu chủ động thật đấy.”

    Dunk nhìn hắn.

    “Anh kéo tôi về đây không phải chỉ để uống rượu chứ.”

    Joong cười.

    “Cậu vẫn có thể từ chối mà.”

    Dunk không trả lời, y chỉ đẩy Joong ngồi xuống sofa.

    Ánh mắt hai người khóa chặt vào nhau.

    Joong khẽ nói:

    “Lần này tôi có chuẩn bị, không phải 1 cái...

    1 hộp.”

    Hắn lấy hộp Durex từ ngăn bàn, Dunk nhìn thấy thì nhướng mày.

    “Cuối cùng anh cũng học được.”

    Joong bật cười.

    “Vì cậu khó tính quá.”

    “Nhiều lắm thì 2 lần, anh định xài hết cả hộp trong đêm nay à đồ khốn?”.

    Dunk lấy trong hộp ra 2 chiếc rồi vứt phần còn lại ra xa.

    Y đang ngồi trên đùi Joong, hai tay vòng qua cổ hắn.

    “Ok!

    Chiều người đẹp, đi tắm đi.”

    Joong vừa xoa vừa véo nhẹ eo Dunk, ánh mắt hướng về phòng tắm được xây trong phòng ngủ.

    Dunk vừa mở cúc áo, vừa nói

    “Anh định để người đẹp tự đi vào phòng tắm à?”

    “À... muốn người ta bế thì cứ nói đi.

    Ngại sao...”

    Joong bế Dunk kiểu em bé đi về phía phòng ngủ, và cửa khoá chưa biết khi nào mới mở ra.

    Không gian căn penthouse dần chìm vào sự im lặng.

    Những lời nói ít dần chỉ còn những cái chạm nhẹ và hơi thở nóng.

    Đêm đó…

    Khoảng cách giữa họ cuối cùng cũng biến mất.

    ---

    Rất lâu sau.

    Dunk nằm ngửa trên giường lớn, tóc hơi rối.

    Joong ngồi cạnh, tựa đầu giường

    “Cậu vẫn ghét tôi à?”

    Dunk nhắm mắt.

    “…Ừ.”

    Joong cười.

    “Đáng yêu.”

    Dunk mở mắt nhìn hắn.

    “Đừng hiểu lầm, đây không phải tình yêu.”

    Joong gật đầu.

    “Tôi biết.”

    Hắn nằm xuống giường, tay chống bên thái dương, nhìn y.

    “Chỉ là bạn tình.”

    Dunk đứng dậy, ra phòng khách.

    “Đúng.”

    ---

    Trong khi đó, ở căn nhà mới của Pond và Phuwin tại Sukhumvit.

    Cuộc sống hôn nhân của họ mới bắt đầu.

    Buổi sáng, Phuwin đang ngồi trong phòng khách.

    Tay cậu đặt lên bụng, thai đã hơn 3 tháng.

    Pond bước xuống cầu thang.

    “Em lại dậy sớm.”

    Phuwin cười.

    “Tại con anh đó.”

    Pond lập tức đi lại.

    “Thật à?”

    Phuwin đặt tay anh lên bụng mình.

    “Cảm nhận thử đi.”

    Pond chăm chú vài giây rồi mắt anh sáng lên.

    “Anh cảm nhận được rồi.”

    Phuwin bật cười.

    “Anh phản ứng quá đáng.”

    Pond ôm cậu.

    “Đó là con chúng ta.”

    Phuwin tựa đầu vào vai anh.

    Cuộc sống của họ yên bình hơn rất nhiều so với trước đây.

    Pond ít tiệc tùng, ít xuất hiện ở bar.

    Thay vào đó, anh dành thời gian ở nhà chăm sóc Phuwin.

    Hoặc cùng cậu đi khám thai.

    Một buổi chiều hai người cùng đi dạo trong Lumphini Park.

    Phuwin bước chậm hơn vì bụng đã bắt đầu nhô lên.

    Pond luôn đi bên cạnh, tay anh giữ nhẹ lưng cậu.

    “Anh đang lo lắng à?”

    Phuwin hỏi.

    Pond gật đầu.

    “Rất lo.”

    Phuwin cười.

    “Anh quản lý cả tập đoàn mà giờ lại sợ một đứa bé.”

    Pond nhìn cậu.

    “Vì đó là con của chúng ta.”

    Phuwin im lặng rồi nhẹ nhàng nắm tay anh.

    Trong khoảnh khắc đó cậu thật sự cảm thấy hạnh phúc.



    Buổi chiều hôm đó quỹ HAPPY tổ chức một sự kiện nhỏ.

    Acare cũng có mặt, cô đứng ở góc phòng nhìn Phuwin bằng ánh mắt khó hiểu.

    Dunk bước tới.

    “Cậu nhìn gì vậy?”

    Acare mỉm cười.

    “Phuwin trông hạnh phúc.”

    Dunk không trả lời, Acare nghiêng đầu.

    “Cậu không thích Pond à?”

    Dunk lạnh lùng.

    “Tôi không ghét anh ta.”

    Acare nhấp một ngụm rượu.

    “Nhưng?”

    Dunk nhìn cô.

    “Tôi không tin mọi thứ sẽ yên bình mãi.”

    Acare cười nhẹ.

    “Có lẽ cậu đúng.”

    Ánh mắt cô lại nhìn về phía Phuwin.

    Người đang được Pond ôm từ phía sau.

    Một gia đình hạnh phúc, ít nhất là ở thời điểm này.

    ---

    Đêm xuống trên Bangkok.

    Một cặp đôi đang tận hưởng những tháng ngày hạnh phúc trước khi đứa trẻ ra đời.

    Một cặp đôi khác bắt đầu một mối quan hệ không tên.

    Và ở đâu đó…

    Một người đang âm thầm quan sát họ.

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 13


    Thời gian trôi đi nhanh hơn mọi người tưởng.

    Mùa mưa ở Bangkok qua đi, mùa nắng quay trở lại.

    Bụng của Phuwin cũng lớn dần theo từng tháng.

    Tháng thứ 5.

    Phuwin gần như không còn che giấu được bụng bầu.

    Cậu ngồi trong phòng làm việc của quỹ HAPPY.

    Dunk đứng dựa cửa.

    “Mày vẫn làm việc à?”

    Phuwin ngẩng lên.

    “Chỉ đọc tài liệu thôi mà.”

    Dunk bước lại gần ánh mắt y dừng lại ở bụng Phuwin.

    “Lớn thật rồi nè.”

    Phuwin cười nhẹ.

    “Nhóc này rất hiếu động, sờ thử đi.”

    Đúng lúc cửa phòng mở, Pond bước vào.

    Trên tay anh là túi đồ từ Hermès, Dunk nhướng mày.

    “Lại nữa à?”

    Pond đặt túi xuống bàn.

    “Đồ cho em bé.”

    Phuwin bật cười.

    “Anh mua quá nhiều rồi.”

    Pond cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu.

    “Anh vẫn thấy chưa đủ.”

    Dunk nhìn cảnh đó vài giây rồi quay người rời khỏi phòng.

    ---

    Căn hộ của Dunk ở khu Thonglor, đêm đã khuya.

    Dunk vừa tắm xong, y bước ra phòng khách.

    Joong đang ngồi trên sofa như thể đó là nhà mình.

    Dunk không ngạc nhiên.

    “Anh lại xuất hiện.”

    Joong cười.

    “Nhớ cậu mà.”

    Dunk khoanh tay.

    “Anh biến mất đâu suốt 2 tuần qua?”

    Joong nhún vai.

    “Công việc thôi.”

    Dunk bước lại gần.

    “Hay là bận đi nghĩ mát với tình nhân mới?”

    Joong không trả lời, hắn chỉ kéo Dunk ngồi xuống cạnh mình.

    Không khí giữa họ luôn căng thẳng theo một cách rất riêng.

    Họ chưa bao giờ nói về tình cảm, chỉ là những lần Joong biến mất.

    Rồi bất ngờ xuất hiện ở lại vài ngày thậm chí cả tuần.

    Hai người gần như không rời khỏi căn hộ.

    Rồi Joong lại biến mất như chưa từng tồn tại.

    Dunk từng hỏi:

    “Chúng ta là gì vậy Joong?”

    Joong trả lời rất đơn giản.

    “Bạn tình.”

    Dunk chưa bao giờ phản đối, có lẽ vì cậu cũng không muốn gọi tên mối quan hệ này.

    ---

    Mang thai tháng thứ 9 bụng Phuwin đã rất lớn.

    Pond gần như không cho cậu làm bất cứ việc gì.

    Buổi tối hai người ngồi trong phòng khách, Phuwin xoa bụng.

    “Con lại đạp nè.”

    Pond lập tức đặt tay lên bụng cậu.

    “Con trai anh hiếu động thật.”

    Phuwin nhìn anh.

    “Sao lại là con anh, em cũng có công lớn mà?”

    Pond cười.

    “Là con của chúng ta.”

    Phuwin khẽ dựa vào vai anh, những tháng qua…

    Cậu thật sự rất hạnh phúc.

    Một đêm muộn, Phuwin đang ngủ.

    Bỗng cậu giật mình tỉnh dậy, một cơn đau lan xuống bụng.

    “…Pond.”

    Pond lập tức ngồi dậy.

    “Em đau à?”

    Phuwin gật đầu.

    “Có lẽ…

    đến lúc rồi.”

    Chỉ vài phút sau.

    Chiếc Rolls-Royce của Pond lao nhanh qua những con đường đêm của Bangkok.

    Họ đến bệnh viện Bumrungrad.

    Trong phòng sinh, Phuwin nằm trên giường, mồ hôi thấm ướt trán.

    Bác sĩ hỏi:

    “Cậu có chắc muốn sinh thường không?”

    Phuwin gật đầu.

    “Vâng.”

    Pond nắm chặt tay cậu.

    “Em có thể đổi ý.”

    Phuwin lắc đầu.

    “…Em muốn tự sinh con của chúng ta.”

    Cơn đau lại đến, Phuwin cắn chặt môi.

    “Đau…quá”

    Pond cúi xuống.

    “Anh ở đây.”

    Thời gian trong phòng sinh trôi chậm đến mức đáng sợ.

    Những cơn đau đến dồn dập, Phuwin thở gấp.

    Mắt cậu đỏ lên.

    “Pond…”

    Pond siết tay cậu.

    “Anh đây.”

    Phuwin gần như bật khóc.

    “Em sợ…”

    Pond hôn lên trán cậu.

    “Em làm rất tốt, cố lên sắp xong rồi.”

    Một lúc sau, tiếng khóc của em bé vang lên.

    Cả căn phòng im lặng 1 giây rồi bác sĩ mỉm cười.

    “Chúc mừng, là một bé trai.”

    Pond đứng chết lặng, Phuwin thở dốc trên bàn sinh.

    “Con…?”

    Y tá đặt đứa bé lên ngực cậu, một em bé nhỏ xíu nhưng khóc rất to.

    Phuwin bật cười trong nước mắt.

    “Con trai…”

    Pond cúi xuống.

    Anh gần như không tin vào mắt mình.

    “Chúng ta… lên chức rồi.”

    Phuwin nhìn anh, Pond cuối xuống hôn lên môi cậu.

    ---

    Cùng lúc đó, ở căn hộ của Dunk.

    Joong đang nằm trên sofa, Dunk bước ra từ phòng ngủ.

    Điện thoại y rung, tin nhắn từ Phuwin.

    “Tao sinh rồi, tới bế cháu mày đi.”

    Dunk khựng lại, Joong nhìn cậu.

    “Có chuyện gì?”

    Dunk khẽ nói:

    “Phuwin sinh rồi.”

    Joong ngồi dậy.

    “…Thật à?”

    Dunk gật đầu, Cậu nhìn màn hình điện thoại rất lâu.

    Một đứa trẻ vừa ra đời.

    Một gia đình vừa hoàn chỉnh.

    Còn họ…

    Vẫn chỉ là hai người lạc lối trong một mối quan hệ không tên.

    ---

    Đêm đó ở Bangkok.

    Một đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời.

    Một gia đình bắt đầu.

    Nhưng những biến cố của tương lai...

    Vẫn đang lặng lẽ chờ phía trước.

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 14


    Bình minh chiếu qua cửa kính lớn của phòng VIP tại bệnh việnBumrungrad

    Phuwin vẫn còn rất mệt, nhưng cậu không ngủ được.

    Đứa bé nằm trong nôi nhỏ bên cạnh giường.

    Pond đang đứng nhìn con trai mình.

    Anh gần như không rời mắt khỏi đứa bé từ lúc nó chào đời.

    Phuwin khẽ gọi.

    “Pond.”

    Pond quay lại ngay.

    “Em đau à?”

    Phuwin lắc đầu.

    “Không.”

    Cậu nhìn về phía nôi.

    “…Con ngủ rồi à?”

    Pond gật đầu.

    “Ừ.”

    Anh nhẹ nhàng bế em bé lên.

    Cử động của anh cẩn thận đến mức khó tin.

    Pond – người từng nổi tiếng là playboy của Bangkok – giờ đây lại bế con như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ.

    Phuwin bật cười nhỏ.

    “Anh thay đổi thật rồi.”

    Pond nhướng mày.

    “Anh luôn tốt như vậy mà.”

    Phuwin lắc đầu.

    “Không, trước khi anh gặp em thì không như vậy.”

    Pond nhìn đứa bé trong tay.

    “…Trước kia anh chưa có gia đình.”

    Phuwin nhìn hai người, ánh mắt cậu dịu lại.

    ---

    Buổi chiều hôm đó.

    Gia đình hai bên đều có mặt trong phòng bệnh.

    Ba mẹ Phuwin, ba mẹ Pond, và Dunk.

    Đứa bé ngủ ngoan trong vòng tay Phuwin.

    Mẹ Pond hỏi nhẹ.

    “Hai đứa đã nghĩ tên cho em bé chưa?”

    Phuwin nhìn Pond, anh trả lời trước.

    “Chúng con nghĩ rồi.”

    Anh cúi xuống nhìn con trai.

    “Anawin.”

    Phuwin khẽ vuốt tóc em bé.

    “Anawin Lertratkosum.”

    Cả căn phòng im lặng vài giây rồi mẹ Phuwin mỉm cười.

    “Cái tên đẹp đấy.”

    Ba Phuwin gật đầu.

    “Thằng bé giống Pond.”

    Dunk đứng dựa tường nhìn cảnh đó, ánh mắt cậu hiếm khi mềm lại.

    ---

    Buổi tối.

    Cửa phòng bệnh mở ra, một người phụ nữ bước vào.

    Chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc dài buông nhẹ.

    Phuwin mỉm cười ngay lập tức.

    “Acare.”

    Đó là Acare, cô bước lại gần.

    “Chúc mừng cậu.”

    Acare nhìn đứa bé trong tay Phuwin.

    “Dễ thương quá.”

    Phuwin cười.

    “Cậu muốn bế không?”

    Acare khẽ gật đầu, cô bế em bé rất cẩn thận.

    Ánh mắt cô nhìn Anawin khá lâu.

    “Thằng bé may mắn thật.”

    Phuwin nghiêng đầu.

    “May mắn?”

    Acare mỉm cười.

    “Có một gia đình hoàn hảo.”

    Dunk đứng phía sau nhìn cô, ánh mắt vẫn mang theo đầy sự cảnh giác.

    ---

    Căn hộ của Dunk ở khu Thonglor, đêm đã khuya, Joong đứng ngoài ban công.

    Hắn vừa quay lại Bangkok sau một chuyến đi dài.

    Dunk bước ra từ phòng bếp.

    “Anh lại biến mất suốt 3 tuần.”

    Joong quay lại.

    “Nhớ tôi không?”

    Dunk không trả lời, y chỉ đặt hai ly rượu lên bàn.

    Joong bước lại gần, không khí giữa họ luôn như vậy.

    Không cần nhiều lời, chỉ cần ánh mắt.

    Joong chạm nhẹ vào tay Dunk.

    “Cậu vẫn chưa chặn cửa tôi.”

    Dunk nhún vai.

    “Anh vẫn chưa phá nhà tôi.”

    Joong bật cười, khoảng cách giữa họ dần rút ngắn, Dunk khẽ nói:

    “Phuwin sinh con rồi.”

    Joong gật đầu.

    “Tôi biết.”

    Dunk nhìn hắn.

    “Cậu ấy có gia đình.”

    Joong nhìn thẳng vào mắt Dunk.

    “…Còn chúng ta thì không.”

    Dunk im lặng, Joong đặt tay lên má y.

    “Nhưng cậu vẫn để tôi quay lại.”

    Dunk không phủ nhận.

    Có lẽ chính y cũng không hiểu tại sao.

    Joong cúi xuống.

    Nụ hôn của họ vẫn quen thuộc như mọi lần.

    Không phải tình yêu, nhưng cũng không đơn thuần chỉ là ham muốn.

    Một mối quan hệ không tên, không ràng buộc.

    Chỉ tồn tại trong những đêm dài.

    ---

    Đêm trôi nhẹ nhàng.

    Phuwin đã ngủ.

    Anawin nằm trong nôi nhỏ.

    Pond ngồi bên giường, anh vẫn nắm tay Phuwin.

    Ánh đèn bệnh viện chiếu lên gương mặt yên bình của cậu.

    Pond khẽ thì thầm.

    “Cảm ơn em.”

    Anh chưa từng nghĩ mình sẽ có một gia đình.

    Một người bạn đời và một đứa con.

    Nhưng bây giờ… anh có tất cả.

    ---

    Ở góc phòng, Acare đứng bên cửa sổ.

    Ánh mắt cô nhìn xuống thành phố Bangkok rồi nhìn lại Phuwin.

    Nụ cười trên môi cô rất nhẹ.

    Nhưng trong ánh mắt lại có điều gì đó khó hiểu.

    Như thể…

    Cô đang chờ một thời điểm nào đó.

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 15


    Thời gian trôi qua rất nhanh - 3 năm.

    3 năm đủ để một đứa trẻ từ một em bé đỏ hỏn trở thành một cậu bé hiếu động và đáng yêu.

    Biệt thự của gia đình Lertratkosum tại khu Sukhumvit hôm nay đặc biệt náo nhiệt.

    Nhân viên đi lại khắp nơi.

    Bóng bay.

    Hoa.

    Bàn tiệc.

    Tất cả đều được chuẩn bị cho sinh nhật 3 tuổi của Anawin.

    Cậu bé của cả gia đình, Anawin chạy khắp phòng khách.

    Tiếng cười của cậu bé vang khắp căn nhà.

    “Bố ơi!”

    Anawin lao vào vòng tay Pond, Pond bế con lên.

    “Con chạy chậm thôi.”

    Cậu bé cười khanh khách.

    “Con không mệt đâu!”

    Phuwin đứng gần đó nhìn hai bố con.

    Ánh mắt cậu dịu dàng.

    3 năm qua…

    Đây chính là điều khiến Phuwin hạnh phúc nhất.

    Gia đình nhỏ của cậu.

    Dunk bước vào phòng khách.

    Anawin nhìn thấy y liền chạy lại.

    “Baba Dunk!”

    Dunk cúi xuống bế cậu bé.

    “Cục cưng lớn thật rồi.”

    Anawin nghiêng đầu.

    “Ba có mang quà cho con không?”

    Dunk bật cười hiếm hoi.

    “Có, quà siêu đặc biệt cho cục cưng luôn.”

    ---

    Buổi chiều.

    Khách mời bắt đầu đến.

    Bạn bè.

    Đối tác.

    Người thân.

    Joong bước vào cùng Pond.

    “Tiệc lớn thật.”

    Pond nhún vai.

    “Phuwin muốn vậy.”

    Joong nhìn quanh.

    Ánh mắt hắn dừng lại khi thấy Dunk.

    Dunk đang đứng nắm tay Anawin.

    Cậu bé đang cười rất tươi, Joong khẽ nói:

    “Thằng bé giống Phuwin thật.”

    Pond gật đầu, gương mặt đang hiện rõ sự hạnh phúc.

    “Ừ...

    Sao y bản chính, cứ nhõng nhẽo với bố suốt ngày.”

    Lúc này, cửa chính mở ra lần nữa.

    Một người phụ nữ bước vào, chiếc váy thanh lịch và nụ cười quen thuộc.

    Đó là Acare.

    “Phuwin.”

    Phuwin quay lại.

    “Acare!”

    Cậu bước tới ôm cô.

    “Cậu đến rồi.”

    Acare mỉm cười.

    “Tất nhiên.”

    Cô cúi xuống nhìn Anawin.

    “Chúc mừng sinh nhật.”

    Anawin nhìn cô tò mò.

    “Cô là ai?”

    Acare cười.

    “Bạn của baba con.”

    ---

    Buổi tiệc bắt đầu.

    Âm nhạc vang lên, trẻ con chạy quanh sân vườn.

    Bể bơi phía sau nhà phản chiếu ánh nắng chiều.

    Anawin chạy ra sân, bảo mẫu đi theo sau.

    Phuwin nhìn thấy liền gọi.

    “Đừng chạy gần hồ bơi, té đó con à!”

    Anawin quay lại cười.

    “Vâng!”

    Phuwin yên tâm quay lại nói chuyện với khách.

    Không ai để ý rằng…

    Ở góc khu vườn.

    Một tiếng động rất nhỏ vang lên.

    *Đùng.*

    Bảo mẫu của Anawin khựng lại, cô ngã xuống sau bụi cây.

    Không ai nghe thấy, không ai nhìn thấy.

    Vài phút sau.

    Anawin chạy quanh bể bơi, cậu bé cúi xuống nhìn mặt nước.

    Quả bóng nhỏ lăn tới mép hồ, Anawin bước tới, cậu cúi người xuống.

    Mặt nước gợn nhẹ.

    Rồi…

    Một tiếng tõm rất nhỏ.

    Một lúc sau, Phuwin nhìn quanh.

    “Anawin đâu?”

    Pond nhíu mày.

    “Nó không ở với bảo mẫu à?”

    Phuwin không nói nữa, cậu lập tức chạy đi tìm con.

    Tim cậu bỗng đập nhanh, đau nhói.

    “Anawin, con à!”

    Phuwin gọi lớn, không có tiếng trả lời.

    Dunk lập tức đứng dậy.

    “Chia nhau ra tìm thằng bé đi, đứng đó làm gì?.”

    Chỉ vài phút sau, cả căn nhà hỗn loạn.

    Mọi người chạy khắp nơi.

    “Anawin!”

    “Ana...!”

    Joong chạy ra khu vườn, ánh mắt hắn dừng lại ở hồ bơi.

    Một thứ gì đó nổi trên mặt nước.

    Joong khựng lại.

    “…PONDDD!.”

    Pond chạy tới, anh nhìn xuống hồ, thế giới xung quanh dường như dừng lại.

    Anawin.

    Cậu bé đang nổi lặng lẽ trên mặt nước.

    Tiếng la hét vang lên khắp biệt thự.

    Phuwin lao tới.

    “Không!”

    Cậu quỳ xuống cạnh con trai.

    “Anawin… con à… cục cưng à.”

    Nhưng đứa bé không còn phản ứng, Phuwin ôm con, cơ thể nhỏ bé lạnh dần.

    “Không…”

    Pond đứng phía sau, anh không nói được gì.

    Dunk nhìn sang bụi cây gần đó, y thấy bảo mẫu nằm bất động.

    Máu thấm vào cỏ, Dunk sững lại.

    Nhưng lúc đó…

    Không ai còn chú ý đến điều đó nữa.

    ---

    3 ngày sau.

    Tang lễ của Anawin được tổ chức trong im lặng.

    Trời mưa lớn ở Bangkok, Phuwin đứng trước quan tài nhỏ.

    Cậu không khóc, không nói.

    Chỉ nhìn chằm chằm vào bức ảnh của con trai.

    Pond đứng bên cạnh, ánh mắt anh trống rỗng.

    Khách đến rồi đi, nhưng Phuwin vẫn đứng đó.

    Như thể cậu không còn ở trong thế giới này nữa.

    ---

    Sau tang lễ.

    Căn nhà trở nên yên tĩnh đáng sợ.

    Phuwin ngồi trong phòng của Punn.

    Đồ chơi vẫn còn trên sàn, quần áo nhỏ vẫn treo trong tủ.

    Cậu ôm con gấu bông của Punn, thì thầm:

    “Con chỉ đi chơi thôi đúng không…”

    “…Con sẽ về đúng không…”

    “…Cục cưng đừng đi chơi xa… baba lo lắm...

    Cục cưng à...”

    Pond đứng ngoài cửa, anh không dám bước vào.

    Bác sĩ nói Phuwin bị trầm cảm nặng.

    Nhưng Pond biết…

    Nó còn hơn thế nữa.

    Phuwin đang dần mất đi chính mình.

    ---

    Một nơi khác.

    Căn hộ của Dunk về đêm rất yên tĩnh.

    Dunk ngồi trên sofa, y xem ảnh Anawin trong điện thoại.

    Đứa bé đang cười, lúc nào cũng thích chạy theo y.

    Dunk chưa bao giờ nghĩ mình sẽ khóc.

    Nhưng nước mắt vẫn rơi, Joong bước lại gần, hắn chưa từng thấy Dunk như vậy.

    Dunk khẽ nói:

    “…Tại sao, nó mới vừa tròn 3 tuổi được vài giờ thôi...”

    Joong không biết trả lời, Dunk cúi đầu, vai y run lên.

    Đó là lần đầu tiên Joong thấy Dunk khóc.

    Hắn ôm y vào lòng.

    Không nói gì, chỉ để Dunk tựa vào mình.

    Trong căn phòng tối, hai người ngồi như vậy rất lâu.

    ---

    Ở một nơi nào đó trong Bangkok.

    Acare đứng trước cửa sổ, cô nhìn màn hình điện thoại.

    Một bài báo nhỏ hiện lên:

    “Con trai của Naravit Lertratkosum qua đời vì tai nạn hồ bơi.”

    Acare khẽ mỉm cười.

    Rất nhẹ.

    Như thể…

    Mọi thứ đang diễn ra đúng kế hoạch.

    ---

    Vote, cmt nhaaaa
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 16


    Sau tang lễ của Anawin.

    Căn biệt thự không còn giống một ngôi nhà nữa.

    Nó giống một nơi bị bỏ hoang.

    Yên tĩnh.

    Lạnh lẽo.

    Phuwin gần như không rời khỏi phòng của Anawin.

    Đồ chơi vẫn nằm trên sàn.

    Chiếc xe đồ chơi nhỏ vẫn nằm cạnh giường.

    Cậu ngồi trên sàn nhà, ôm con gấu bông của Anawin.

    “Con chỉ đi chơi thôi đúng không…”

    “…Cục cưng sẽ về mà…”

    Giọng cậu rất nhỏ, như đang nói với một người vẫn còn ở đó.

    Pond đứng ngoài cửa, anh đã đứng ở đó rất lâu.

    “Phuwin… em à!”

    Cậu không phản ứng, Pond bước vào.

    “Em phải ăn gì đó.”

    Phuwin vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc giường nhỏ.

    “…Cục cưng đói bụng rồi.”

    Pond khựng lại, Phuwin quay sang nhìn anh.

    Ánh mắt cậu vô hồn.

    “Anh có thấy con không?”

    Pond không trả lời được, Phuwin đứng dậy.

    Cậu bước ra hành lang, như thể đang tìm ai đó.

    “Anawin...

    Cục cưng à...

    Con đâu rồi?”

    Giọng cậu vang khắp căn nhà, Pond siết chặt tay.

    Bác sĩ nói đúng, Phuwin không chỉ trầm cảm.

    Cậu đang dần mất kiểm soát thực tại.



    Dunk đến thăm nhà vài ngày sau, y bước vào khu vườn.

    Hồ bơi vẫn ở đó.

    Nước trong vắt.

    Nhưng Dunk không nhìn vào hồ.

    Y nhìn vào bụi cây gần đó, nơi bảo mẫu đã được tìm thấy.

    Cảnh sát kết luận đó là tai nạn nhưng Dunk không tin.

    Y cúi xuống, mắt y dừng lại ở một thứ nhỏ nằm trong cỏ.

    Là một vỏ đạn, Dunk nhíu mày.



    Đêm muộn tại căn hộ của Dunk, Joong đứng trong bếp.

    Hắn nhìn Dunk đặt vỏ đạn lên bàn.

    “Cậu tìm thấy cái này ở nhà Pond.”

    Joong nhíu mày.

    “…Ở gần hồ bơi?”

    Dunk gật đầu.

    “Gần chỗ bảo mẫu.”

    Joong im lặng vài giây.

    “Cảnh sát đã có kết quả là tai nạn.”

    Dunk cười nhạt.

    “Cảnh sát đôi khi chỉ thấy thứ họ muốn thấy.”

    Joong nhìn vỏ đạn, ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc.

    “Cậu nghĩ có người giết cô ấy.”

    Dunk nói chậm rãi.

    “Và Anawin không chết vì tai nạn.”

    Căn phòng bỗng nhiên im lặng, Joong nhìn Dunk rất lâu.

    “Cậu định nói cho Pond?”

    Dunk lắc đầu.

    “Chưa, tôi không có bằng chứng.”

    Joong bước lại gần.

    “Vậy chúng ta cùng tìm.”

    Đó là lần đầu tiên Joong nói chúng ta.

    Dunk nhận ra nhưng không nói gì.



    Một buổi chiều Phuwin ngồi một mình trong vườn.

    Cậu nhìn chiếc xích đu nhỏ của Anawin không nhúc nhích.

    Acare bước tới, cô ngồi xuống cạnh cậu.

    “Phuwin.”

    Phuwin quay sang, ánh mắt cậu mờ đục.

    “Acare…”

    Cô khẽ nói:

    “Cậu vẫn chưa ngủ à?”

    Phuwin lắc đầu.

    “…Anawin sợ bóng tối... mình đang đợi thằng bé đi chơi về.”

    Acare nhìn cậu một lúc lâu, cô nhẹ nhàng nói:

    “Cậu biết không…

    Đôi khi…

    Người ta không nên sống mãi trong đau khổ.”

    Phuwin không hiểu, Acare đứng dậy cô nhìn xuống hồ bơi.

    “Có lẽ…

    Anawin cũng không muốn thấy cậu như vậy.

    Có lẽ nó cũng đang ở chỗ này...

    đợi cậu đó.”

    Phuwin nhìn theo ánh mắt cô, mặt nước hồ bơi lặng như gương.

    Acare quay lại, nụ cười của cô rất nhẹ.

    “Có lẽ… cậu nên đến với thằng bé.”

    Phuwin nhìn cô.

    Một ý nghĩ mơ hồ xuất hiện trong đầu cậu.



    Đêm đó, mưa bắt đầu rơi ở Bangkok.

    Pond vẫn chưa về nhà, anh đang ở công ty làm việc.

    Phuwin bước ra khu vườn, cậu mặc áo ngủ.

    Tóc ướt vì mưa, cậu đứng trước hồ bơi nhìn xuống mặt nước.

    “…Con à?”

    Phuwin bước, rồi thêm một bước.

    Cùng lúc đó, điện thoại của Pond rung lên.

    Một cuộc gọi từ nhà, giọng quản gia run rẩy.

    “Cậu Pond…

    Cậu Phuwin…”

    Pond đứng bật dậy.

    “Chuyện gì?”

    “…Cậu ấy rơi xuống hồ bơi.”

    Thế giới của Pond dường như sụp đổ lần nữa.

    Anh đứng không vững, ngã ngồi trở lại ghế.



    Lúc này tại căn hộ của Dunk, Joong đang đọc tài liệu.

    Dunk đứng bên cửa sổ, điện thoại cậu rung.

    Tin nhắn từ Pond chỉ một dòng.

    (Phuwin đang cấp cứu)

    Dunk quay phắt lại, vội vã lấy chìa khoá xe chạy ra ngoài.

    Joong chạy theo y.

    “Chuyện gì xảy ra vậy Dunk?”

    Dunk nói khẽ.

    “…Phuwin.”

    Mưa vẫn rơi trên Bangkok.

    Một gia đình đã mất con.

    Và bây giờ…

    Có thể sẽ mất thêm một người nữa.



    Vote, cmt nhaaa
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 17


    20 năm

    Phuwin chết vào một đêm mưa, tin tức lan khắp Bangkok.

    “Người thừa kế tập đoàn Tangsakyeun qua đời vì tai nạn hồ bơi.”

    Cũng giống như Anawin con trai cậu.

    Một cái chết được gọi là tai nạn.

    ---

    Nhưng Phuwin không biến mất

    Khi Phuwin mở mắt.

    Cậu thấy mình đang đứng trong phòng ngủ.

    Trên giường, cơ thể của cậu nằm bất động.

    Bác sĩ đang làm hô hấp, Pond đứng bên cạnh.

    Anh gào lên.

    “Phuwin!”

    Nhưng Phuwin không nghe thấy âm thanh của mình nữa.

    Cậu đưa tay chạm vào Pond, bàn tay xuyên qua vai anh.

    Phuwin sững lại, cậu nhìn xuống chính mình.

    Lúc đó…

    Cậu mới hiểu, cậu đã chết.

    ---

    Tang lễ của Phuwin diễn ra trong cơn mưa.

    Pond đứng trước quan tài, không khóc, không nói gì.

    Chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt bình yên của Phuwin.

    Dunk đứng phía sau, mắt y đỏ.

    Joong đứng bên cạnh.

    Bàn tay hắn đặt nhẹ lên vai Dunk, nhưng y không cảm nhận được.

    Phuwin đứng giữa họ.

    Cậu muốn nói.

    Muốn chạm vào họ.

    Nhưng không thể.

    ---

    Những ngày sau đó, thời gian trôi đi.

    Phuwin vẫn ở đó như một cái bóng.

    Một linh hồn không thể rời khỏi trần thế.

    Một đêm.

    Cửa phòng ngủ mở ra, một người phụ nữ bước vào.

    Đó là Acare, Phuwin ngạc nhiên nhìn cô.

    Acare bước đến giường, Pond đang nằm đó.

    Anh ngủ rất sâu, có lẽ vì rượu.

    Acare cởi áo khoác, cô nằm xuống bên cạnh anh.

    Trên chiếc giường của Phuwin.

    Chiếc giường mà cậu và Pond từng ngủ cùng nhau.

    Phuwin đứng đó, cậu không hiểu.

    “Arcare…?”

    Nhưng cô không nghe thấy, Acare nhìn Pond đang ngủ.

    Cô khẽ chạm vào mặt anh, rồi mỉm cười.

    Một nụ cười mà Phuwin chưa từng thấy.

    ---

    Những năm tiếp theo

    Phuwin không siêu thoát, cậu cứ tồn tại như vậy.

    Ngày qua ngày, năm qua năm.

    Cậu nhìn thấy mọi thứ, nhưng không thể thay đổi điều gì.

    ---

    3 năm sau.

    Một buổi sáng.

    Phuwin nhìn thấy Dunk đứng trước gương.

    Y đang ôm bụng, bụng đã lớn.

    Phuwin sững lại.

    “…Dunk?”

    Dunk mang thai, không có ai bên cạnh, chỉ có một mình y.

    Vài tháng sau.

    Dunk vào bệnh viện.

    Đó là Siriraj Hospital.

    Y nằm trên giường, mồ hôi ướt đẫm.

    Không có Joong, không có ba mẹ Tang, không có ai.

    Phuwin đứng cạnh giường, cậu muốn nắm tay Dunk, hưng không thể.

    Dunk cắn chặt môi, co người từng cơn rặng.

    Rồi tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên.

    Dunk bật khóc.

    Lần đầu tiên Phuwin thấy y khóc như vậy.

    ---

    Những năm sau

    Dunk nuôi con một mình, y vẫn chăm sóc ba mẹ Tang.

    Thường xuyên đến thăm họ, mang đồ ăn mang thuốc.

    Đưa họ đi khám bệnh.

    Phuwin đứng trong phòng khách.

    Nhìn Dunk cúi đầu nói chuyện với ba mẹ mình.

    Tim cậu đau đến mức không còn cảm giác.

    ---

    Joong thì vẫn như cũ.

    Những bữa tiệc.

    Những người tình.

    Những đêm không về nhà.

    Phuwin thường thấy hắn trên mạng xã hội.

    Những bức ảnh trong các club ở Thonglor.

    Joong cười.

    Uống rượu.

    Như thể không có gì xảy ra.

    Nhưng đôi khi…

    Phuwin thấy hắn nhìn vào điện thoại rất lâu.

    Trong đó là ảnh của Dunk và đứa trẻ.

    ---

    20 năm trôi qua, Phuwin vẫn ở đó.

    Không già đi, không biến mất.

    Cậu chỉ nhìn, chỉ nhớ, chỉ đau.

    Một đêm nọ.

    Pond bước vào nhà.

    Anh không còn là chàng trai trẻ năm nào.

    Tóc đã điểm bạc.

    Trong tay anh là một khẩu súng, Acare đứng trong phòng khách.

    Cô đã sống ở đây nhiều năm như nữ chủ nhân của căn nhà.

    Acare cười.

    “Anh biết rồi à?”

    Pond nhìn cô, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

    “Anawin.”

    Acare không phủ nhận.

    “Phải.”

    Cô nói rất nhẹ.

    “Tôi giết nó.”

    Phuwin đứng giữa họ, cậu run lên.

    “Không…”

    Acare tiếp tục.

    “Và Phuwin cũng vậy, là do cậu ta quá yếu đuối.”

    Pond không nói gì, anh giơ súng.

    *Đoàng.*

    Acare ngã xuống, máu lan trên sàn nhà.

    Phuwin đứng đó nhưng không cảm thấy gì nữa.

    Một tuần sau.

    Pond mở tủ, anh lấy ra một bộ vest.

    Đó là bộ vest anh mặc trong đám cưới với Phuwin.

    Anh mặc nó rất chậm, sau đó ngồi trên sofa.

    Trong tay là khung ảnh, một gia đình ba người.

    Pond.

    Phuwin.

    Anawin.

    Phuwin đứng trước mặt anh, cậu muốn hét lên.

    “Đừng…

    Pond”

    Nhưng Pond không nghe thấy, anh đặt khẩu súng lên thái dương.

    “Xin lỗi… em Phuwin, bố xin lỗi...

    Anawin.”

    *Đoàng.*

    ---

    Nhiều năm sau.

    Dunk đã già đi rất nhiều, y sống một mình.

    Đứa con của y đã trưởng thành.

    Vào một buổi tối, Dunk ngồi trên sofa.

    Y cầm bức ảnh cũ, ảnh của Phuwin.

    Dunk mỉm cười rất nhẹ.

    “…Tao nhớ mày lắm đó, Phuwin.”

    Rồi tay y buông thõng, cơn đột quỵ đến rất nhanh.

    Phuwin đứng cạnh.

    Cậu biết.

    Lần này…

    Dunk cũng đi rồi.

    Trong tang lễ của Dunk, Joong xuất hiện.

    Hắn đã già, nhưng vẫn mặc đồ đắt tiền.

    Vẫn là nụ cười bất cần, Joong nhìn đứa con của Dunk rồi nói với nó.

    “Con đi theo chú, chú sẽ nuôi con.”

    Không phải vì tình yêu, chỉ vì trách nhiệm.

    Phuwin nhìn hắn, cậu không biết nên buồn hay nên giận.

    ---

    Đêm đó

    Phuwin trở lại căn nhà cũ, mọi thứ đã khác.

    Nhưng căn phòng ngủ vẫn còn chiếc gương lớn.

    Phuwin đứng trước gương, lần đầu tiên sau 20 năm…

    Cậu được thấy mình trong gương.

    Phuwin giật mình, vì đó không phải là cậu.

    Một người giống hệt cậu, nhưng toàn thân là màu đen.

    Khói đen quấn quanh người, người đó cười.

    Một nụ cười lạnh lẽo.

    “Cuối cùng cũng nhìn thấy ta.”

    Phuwin lùi lại.

    “…Cậu là ai?”

    Người kia nghiêng đầu.

    “Ta là ngươi, là phần còn lại của ngươi.”

    Khói đen lan quanh căn phòng, người đó nhìn Phuwin.

    Ánh mắt đầy chế nhạo.

    “Cậu đã nhìn đủ chưa?”

    “20 năm, tất cả những người ngươi yêu đều chết.”

    Người kia bước ra khỏi tấm gương, thì thầm bên tai Phuwin.

    “Ngươi có muốn… trả thù không?”

    ---

    Vote, cmt nhaaaa
     
    (Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
    CHƯƠNG 18


    "Ngươi có muốn... trả thù không?"

    Câu hỏi vang trong căn phòng tối.

    Phuwin nhìn người bên cạnh giống hệt mình.

    Một phiên bản khác của chính mình.

    Toàn thân một màu đen.

    Khói đen quấn quanh như bóng tối sống.

    Phuwin không còn run nữa.

    Hai mươi năm nhìn mọi thứ sụp đổ đã rút cạn tất cả sự ngây thơ trong cậu.

    Pond chết.

    Dunk chết.

    Gia đình cậu tan nát.

    Con trai cậu chết trong hồ bơi.

    Cậu nhìn thẳng vào bản ngã kia.

    "...Tôi muốn."

    Người trong gương cười, một nụ cười lạnh.

    "Ngươi chắc chứ?

    Trả thù không phải là điều dành cho kẻ yếu."

    Phuwin nói chậm rãi.

    "Tôi đã yếu đuối một lần.

    Không có lần thứ hai."

    Khói đen lan ra, căn phòng rung lên.

    Người kia bước lại trong gương.

    Đứng đối diện Phuwin.

    "Vậy thì...chúng ta bắt đầu lại."

    ---

    Phuwin mở mắt.

    Tiếng tụng kinh vang khắp căn nhà, cậu ngửi thấy mùi nhang và mùi hoa trắng.

    Cậu ngẩng đầu, tấm ảnh của Anawin đặt trên bàn thờ.

    Một cậu bé ba tuổi đang cười, Phuwin đông cứng.

    Đây là...

    Tang lễ của thằng bé, cậu cúi xuống nhìn tay mình.

    Không còn trong suốt, không còn là linh hồn.

    Cậu đã sống lại, Phuwin hít một hơi thật sâu.

    Tim đập dữ dội.

    Hai mươi năm ký ức vẫn còn nguyên trong đầu.

    Mọi thứ.

    Cái chết của Anawin.

    Sự phản bội của Acare.

    Cái chết của Pond.

    Tuổi già cô độc của Dunk.

    Tất cả.

    Phuwin khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ.

    Nhưng trong mắt không còn ánh sáng ngây thơ.

    "Phuwin..."

    Pond ngồi cạnh cậu, mắt anh đỏ.

    Suốt ba ngày qua anh gần như không ngủ.

    Phuwin quay sang nhìn anh, tim cậu nhói lên.

    Ở kiếp trước...

    Pond đã tự sát...

    Nhưng lần này, mọi thứ sẽ khác.

    Phuwin run rẩy, cậu ôm chặt Pond.

    "...Anh à."

    Giọng cậu nghẹn lại.

    Tất cả mọi người trong phòng khách nhìn sang.

    Phuwin vùi mặt vào vai anh, cơ thể run lên.

    Bên ngoài cậu vẫn là Phuwin yếu đuối.

    Nhưng bên trong, một giọng nói vang lên.

    "Diễn tốt lắm."

    Phuwin nhìn sang gương trang trí trên tường.

    Bản ngã kia đứng sau cậu mỉm cười, không ai khác nhìn thấy.

    Một bàn tay đặt lên vai Phuwin.

    "Phuwin..."

    Đó là Dunk, Dunk vẫn mặc đồ đen.

    Mắt y đỏ, nhưng không khóc.

    Giống hệt ngày đó, Phuwin nhìn y.

    Trái tim cậu mềm lại trong một giây.

    Dunk.

    Người đã thay cậu chăm sóc cha mẹ suốt hai mươi năm.

    Người đã sinh con một mình.

    Người đã chết cô độc, Phuwin nắm chặt tay Dunk.

    "...Đừng bỏ rơi tao"

    Dunk ngạc nhiên.

    "Phuwin?"

    Phuwin cúi đầu.

    "Đừng bỏ tao một mình..."

    Dunk ôm cậu.

    "Không đâu, mày còn tao."

    Phuwin khẽ nhắm mắt.

    Trong đầu cậu vang lên giọng nói của bản ngã kia.

    "Giữ cậu ta lại.

    Đừng để cậu ta rơi vào tay Joong Archen Aydin."

    Phuwin mở mắt.

    Ánh nhìn của cậu lướt qua căn phòng.

    Joong đứng ở góc phòng, tay cầm ly rượu.

    Ánh mắt hắn dừng lại trên Dunk, giống hệt kiếp trước.

    Phuwin mỉm cười.

    Nhưng nụ cười đó không còn hiền lành.

    Cửa mở.

    Một người phụ nữ bước vào.

    Tóc dài, váy đen.

    Đó là Acare, cô cúi đầu trước bàn thờ Anawin.

    Phuwin nhìn cô.

    Hai mươi năm ký ức tràn về.

    Cái chết của con trai.

    Cái chết của chính cậu.

    Cái chết của Pond.

    Phuwin siết chặt tay, bản ngã kia đứng cạnh cậu.

    "Đó là kẻ giết con ngươi."

    Phuwin thì thầm.

    "Tôi biết."

    Nhưng cậu không làm gì cả...

    Chưa phải lúc.

    ---

    Sau tang lễ

    Đêm tại biệt thự tại Sukhumvit yên tĩnh.

    Phuwin đứng ngoài ban công, Pond bước tới phía sau.

    "Em không ngủ được à?"

    Phuwin lắc đầu, Pond ôm cậu từ phía sau.

    "...Anh xin lỗi."

    Phuwin nhắm mắt.

    Kiếp trước.

    Câu nói này luôn theo anh đến tận lúc chết.

    Lần này, Phuwin xoay lại.

    Cậu chạm tay lên mặt Pond.

    "Không phải lỗi của anh."

    Ánh mắt Pond run lên, Phuwin nhìn anh.

    Bên ngoài cậu dịu dàng, nhưng trong đầu...

    Cậu đang tính toán.

    Ở tầng dưới.

    Joong đang uống rượu, Dunk bước tới.

    "Anh định uống đến sáng à?"

    Joong nhún vai.

    "Có thể."

    Dunk ngồi xuống đối diện, hai người nhìn nhau.

    Bầu không khí quen thuộc.

    Nguy hiểm giống hệt kiếp trước.

    Phuwin đứng trên cầu thang quan sát họ.

    Bản ngã kia đứng cạnh cậu.

    "Ngươi định làm gì?"

    Phuwin khẽ nói.

    "Tôi sẽ không để Dunk dính vào Joong."

    "Lần này."

    Bản ngã cười.

    "Ngươi định tìm cho hắn một người đàn ông tốt hơn?"

    Phuwin nhìn Dunk.

    "...Đúng.

    Người xứng đáng với cậu ấy."

    ---

    Sáng hôm sau

    Phuwin gửi một tin nhắn đến một người đàn ông.

    Một người trong ký ức của cậu, một người đã từng yêu Dunk.

    Nhưng chưa bao giờ có cơ hội.

    Phuwin nhìn màn hình, khẽ mỉm cười.

    "Lần này... mọi thứ sẽ khác."

    Nhưng bản ngã của cậu thì thầm

    "Ngươi thật sự nghĩ mình vẫn là người tốt sao?"

    Phuwin nhìn vào gương, bản ngã kia đứng phía sau.

    Khói đen cuộn quanh.

    "Ngươi đã thay đổi rồi."

    Phuwin nhìn chính mình trong gương.

    Ánh mắt cậu tối hơn trước rất nhiều.

    Phuwin khẽ nói.

    "...Đúng.

    Kiếp trước tôi quá lương thiện.

    Lần này..."

    Cậu mỉm cười một nụ cười lạnh.

    "Tôi sẽ ác gấp trăm lần."

    ---

    Vote, cmt cho tui đi ạ
     
    Back
    Top Dưới