Khác (JOYLADA) MẸ CHỒNG CHÀNG DÂU

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
149,236
0
0
409334199-256-k299725.jpg

(Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
Tác giả: NOTIFITE98
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một mamaboy
Một chàng dâu không sợ mẹ chồng
Một mẹ chồng thời thường, gia trưởng



pondphuwin​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (JOYLADA) HOA SEN ĐEN TÁI SINH
  • [ĐM/ST/NP] Nhóc Con Mềm Mại Ngày Ngày Được Rót Tinh
  • Lời thu tha thiết ¦ Marjames
  • 【BHQT-Dễ】Vạn nhân mê Alpha không muốn nghịch tập
  • [Đam Mỹ/ABO] Omega ngốc nghếch trói định hệ thống...
  • (JOYLADA) ÂM ẢNH CHỨNG CỨ
  • (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 1 - "RUNWAY KHÔNG DÀNH CHO KẺ CHẬM TRỄ"


    Bangkok, 9:02 sáng.

    Tầng 38, toà nhà kính trên trục Sathorn nơi đặt tổng bộ của Vogue Thailand.

    Ánh sáng trắng, sàn marble phản chiếu từng bước chân.

    Không gian đẹp đến mức áp lực.

    “P’ Bee tới.”

    Một câu nói nhẹ như gió, nhưng đủ khiến cả editorial team đang cười đùa bỗng chuyển sang chế độ người lớn trưởng thành.

    ---

    Cửa kính mở ra.

    Bee Namthip bước vào như bước lên runway.

    Áo tweed của Chanel, kính đen bản to của Dior, môi đỏ không phải để đẹp, mà để cảnh cáo.

    Cô đặt túi xuống bàn họp.

    “Chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”

    Một editor nuốt nước bọt:

    “Dạ… bắt đầu lại cái gì ạ?”

    Bee tháo kính, nhìn thẳng.

    “Cả số báo tháng này.”

    “…?”

    “Vì nó xấu.”

    Im lặng.

    Không phải kiểu im lặng khó xử.

    Mà là kiểu… ai cũng đang tự kiểm điểm cuộc đời mình.

    ---

    “P’ Bee, concept ‘Modern Royalty’—”

    “Royalty mà trông như đi dự tiệc sinh nhật cấp 3?”

    “…em xin lỗi ạ.”

    Bee gật nhẹ, không giận, chỉ… không chấp nhận.

    “Ở đây chúng ta làm thời trang, không làm từ thiện thẩm mỹ.”

    ---

    “File mới em chỉnh rồi.”

    Giọng nói chen vào, nhẹ mà rõ, Phuwin đặt iPad xuống bàn.

    Áo sơ mi trắng của Loewe, cổ tay áo gấp vừa đủ lộ xương cổ tay mảnh kiểu người nhìn mong manh, nhưng không ai dám xem nhẹ.

    Bee liếc qua:

    “Đưa.”

    Phuwin trượt màn hình:

    “Em đổi tone sang lạnh, match với campaign của Prada.

    Visual sẽ ít ồn hơn, nhưnh sang hơn.”

    Bee xem.

    1 giây.

    2 giây.

    “…Được.”

    Cả phòng thở ra.

    Một editor thì thầm:

    “Google sống cứu team lần nữa…”

    Phuwin quay sang cười rất hiền:

    “Anh nói lớn lên chút nữa đi, em nghe chưa rõ.”

    “…xin lỗi.”

    ---

    “Trễ.”

    Bee nói, không nhìn.

    Joong vừa bước vào.

    Áo sơ mi đen mở hai nút, mùi TF đi trước người.

    “9:02.”

    Joong liếc đồng hồ:

    “Chính xác.”

    “Ở đây không có fashionably late.”

    “Nhưng có fashionably handsome.”

    Phuwin bật cười, Bee không cười.

    “…Ngồi xuống.”

    ---

    Cuộc họp tiếp tục.

    Joong chống cằm, mắt vẫn còn hơi thiếu ngủ.

    Phuwin đá nhẹ vào chân anh dưới bàn:

    “Anh lại đi đâu tối qua?”

    Joong nhếch môi:

    “Networking.”

    “Ở club?”

    “Cũng là network.”

    “Anh network với DJ hả?”

    “DJ cũng là người.”

    ---

    Bee đặt bút xuống.

    “Joong.”

    “…Vâng.”

    “Bản báo cáo digital của cậu đâu?”

    Joong đẩy file qua, Bee xem.

    “…Tăng trưởng 27%?”

    “Vâng.”

    “Cậu làm gì?”

    “Em làm đúng việc của mình.”

    Bee nhìn anh vài giây.

    “…Tiếp tục.”

    ---

    Phuwin nghiêng đầu:

    “Hôm nay anh được sống tiếp đó.”

    Joong thì thầm:

    “Nhờ em.”

    “Anh trả ơn đi.”

    “Ăn bánh không?”

    “Không.

    Em thích tiền.”

    ---

    ✈️ 12:40 trưa — một thế giới khác

    Sân bay Suvarnabhumi Airport.

    “Cabin crew, prepare for landing.”

    Dunk tháo tai nghe, chỉnh lại đồng phục của Qatar Airways.

    Đồng nghiệp ghé tai:

    “P' Dunk, hành khách 2A xin IG anh đó.”

    Dunk cười nhẹ:

    “Em đưa chưa?”

    “Chưa, em sợ anh từ chối.”

    “Đưa đi.”

    “…Hả?”

    “Để anh từ chối trực tiếp cho lịch sự.”

    ---

    Dunk bước xuống máy bay.

    Ánh nắng Bangkok chạm vào da cậu như một lớp filter tự nhiên.

    Không cần cố cũng nổi bật.

    ---

    Con phố nhỏ gần Thonglor - Tiệm bánh “Navori”.

    Mùi bơ tan chảy trong không khí.

    Dunk thay đồng phục, khoác áo lụa của YSL, tay áo xắn lên, lộ cổ tay đẹp một cách không cố ý.

    Nhân viên thì thầm:

    “Anh ơi, khách nữ bàn 3 hỏi anh có bạn trai chưa.”

    Dunk không ngẩng đầu:

    “Em trả lời sao?”

    “Em nói… chưa biết.”

    “Ừ.

    Giữ nguyên câu đó.”

    ---

    Chuông cửa kêu.

    Joong bước vào.

    “Anh đến sớm 3 phút.”

    Dunk vẫn trang trí bánh:

    “Hiếm vậy.”

    Joong ôm từ phía sau:

    “Vì nhớ em.”

    “…Ở đây có camera.”

    “Anh không ngại.”

    “Em ngại.”

    “Ngại cái gì?”

    “Ngại anh đẹp trai quá.”

    Joong khựng lại:

    “…Em vừa khen anh?”

    “Không.

    Em đang mô tả sự thật.”

    Joong tựa trán vào vai Dunk:

    “Anh muốn cầu hôn em.”

    Dunk dừng tay, không quay lại.

    “…Anh nói lại?”

    Joong lấy hộp nhẫn ra.

    Không mở.

    Chỉ giữ.

    “Anh muốn cưới em.”

    Dunk quay lại.

    Ánh mắt không bất ngờ.

    Chỉ… rất rõ ràng.

    “Anh đã nói với mẹ chưa?”

    Joong im.

    “…Chưa.”

    Dunk gật nhẹ:

    “Ừ.”

    “Anh sẽ nói.”

    “Khi nào?”

    “Rất sớm.”

    Dunk cười.

    Không sắc.

    Không buồn.

    Chỉ… hiểu.

    “Anh luôn ‘rất sớm’.”

    Joong nắm tay cậu:

    “Lần này khác.”

    “Khác chỗ nào?”

    “…Anh chắc chắn hơn.”

    Dunk nhìn tay mình trong tay anh.

    “…Còn em thì cần nhiều hơn ‘chắc chắn’.”

    ---

    20:30 — Penthouse

    Bee ngồi ở bàn dài, ánh đèn vàng phủ lên gương mặt không một nếp nhăn sai vị trí.

    “Pond Naravit.”

    Cô đẩy hồ sơ về phía Phuwin.

    “Con sẽ gặp cậu ta cuối tuần.”

    Phuwin đang lướt iPad, không ngẩng đầu:

    “Con không rảnh.”

    “Con sẽ rảnh.”

    “…Mẹ.”

    “Đây không phải cuộc họp để thương lượng.”

    Phuwin đặt iPad xuống.

    Cười.

    Rất ngoan.

    “Con không kết hôn vì danh tiếng.”

    Bee:

    “Con kết hôn vì gia đình.”

    “Gia đình hay thương hiệu?”

    Không khí dừng lại, Bee nhìn thẳng:

    “Con đang sống trong thế giới này.”

    Phuwin nghiêng đầu:

    “Không.

    Con đang làm việc trong thế giới này.”

    “Khác nhau à?”

    “Rất khác.”

    ---

    23:10 — Rooftop

    Quán bar tại Lebua.

    Bangkok dưới chân như một runway ánh sáng.

    Joong và Dunk đứng cạnh nhau.

    Không chạm nhưng gần.

    “Anh sẽ nói với mẹ.”

    Joong nói.

    Lần thứ ba trong ngày.

    Dunk nhấp rượu:

    “Em chờ.”

    “…Em tin anh không?”

    Dunk nhìn anh rất lâu.

    “…Em tin anh.”

    “Còn?”

    “Không tin hoàn cảnh của anh.”

    Điện thoại rung.

    P’ Bee calling.

    Joong nhìn màn hình, Dunk cũng nhìn.

    Không ai nói gì.

    Joong bắt máy.

    “Về nhà.”

    “…Bây giờ?”

    “Ngay.”

    “…Chuyện gì vậy mẹ?”

    “Chuyện gia đình.”

    Cúp máy.

    Gió thổi qua, Dunk đặt ly xuống.

    “Đi đi.”

    “Anh—”

    “Đi.”

    Joong rời đi không quay lại.

    Dunk đứng một mình.

    Ánh đèn thành phố phản chiếu trong mắt cậu.

    “…Cầu hôn.”

    Cậu lặp lại nhỏ rồi cười.

    “Anh đúng là… liều.

    Ong chúa sẽ để yên sao?”



    VOTE, CMT NHA
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 2 - "CASTING KHÔNG HẸN TRƯỚC"


    Bangkok, 10:15 AM.

    Tầng 38, trụ sở Vogue Thailand.

    Không khí hôm nay nguy hiểm hơn bình thường.

    “Chiều nay fitting với Prada, ai trễ là nghỉ việc.”

    Giọng Bee vang lên, nhẹ nhưng đủ khiến stylist đang uống latte đặt xuống luôn.

    “Phuwin.”

    “Dạ, P’ Bee.”

    “Guest list tối nay.”

    Phuwin lướt iPad:

    “Đã confirm 80%.

    Influencer, editor quốc tế, và…”

    Cậu dừng lại nửa giây.

    Bee liếc:

    “Và?”

    “Có một slot trống do model chính hủy phút chót.”

    Bee nhíu mày.

    “Lý do?”

    “Drama tình cảm.”

    Bee cười nhạt:

    “Không chuyên nghiệp.”

    Joong chống tay vào bàn:

    “Thay người khác thôi.”

    Bee quay sang:

    “Cậu tìm?”

    “…Tôi?”

    “Cậu.”

    Phuwin khẽ cười:

    “P' Joong network nhiều mà.”

    Joong liếc:

    “Em im.”

    ---

    13:40 — Navori

    Chuông cửa vang.

    Dunk đang cúi trang trí bánh, tóc hơi rơi xuống trán, áo lụa của YSL ôm lấy vai gọn gàng.

    Joong đứng tựa cửa, nhìn.

    Không nói gì.

    “Anh nhìn nữa là bánh cháy đó.”

    Dunk không ngẩng đầu.

    Joong bước vào:

    “Anh đang nghĩ.”

    “Nghĩ gì?”

    “Em có muốn đi event không?”

    Dunk ngẩng lên:

    “…Event?”

    “Của tụi anh.

    Tối nay.”

    “Em là tiếp viên, không phải model.”

    “Anh biết.”

    “Vậy anh hỏi làm gì?”

    Joong tiến lại gần, cúi xuống ngang tầm mắt cậu:

    “Vì em đẹp hơn tất cả model anh biết.”

    Dunk bật cười:

    “Anh nói câu này với bao nhiêu người rồi?”

    “Chỉ với người anh muốn cưới.”

    Không khí khựng lại một nhịp.

    Dunk nhìn anh.

    “…Anh vẫn chưa nói với mẹ.”

    Joong thở ra:

    “Anh sẽ nói.”

    “Sau khi em lên Vogue?”

    “…Sau khi mọi thứ ổn hơn.”

    Dunk gật nhẹ.

    “Ừ.”

    Rồi quay lại tiếp tục làm bánh.

    “Em rảnh tối nay.”

    Joong chớp mắt:

    “…Là đồng ý?”

    “Là em muốn xem anh xử lý ‘mọi thứ ổn hơn’ kiểu gì.”

    ---

    17:55 — trước giờ G

    Backstage event tại ICONSIAM.

    Stylist chạy qua chạy lại.

    “Makeup đâu?!”

    “Giày size 42 ai lấy?!”

    “Model tới chưa?!”

    “Model mới đâu?”

    Bee đứng giữa chaos, vẫn hoàn hảo.

    Phuwin trả lời:

    “Đang trên đường.”

    “Bao lâu?”

    “5 phút.”

    Bee nhìn đồng hồ.

    “4 phút.”

    ---

    Joong dựa tường, tay trong túi, nhưng mắt cứ nhìn về cửa.

    Phuwin ghé tai:

    “Anh đang run à?”

    “Không.”

    “Anh sắp chết rồi đó.”

    “Im.”

    Cửa mở, Dunk bước vào.

    Áo sơ mi lụa đen, quần tailored, tóc vuốt nhẹ không cầu kỳ, nhưng đúng chuẩn.

    Cả backstage chậm lại một nhịp.

    Một stylist thì thầm:

    “Người mới à?”

    “Đẹp quá…”

    Joong đứng thẳng người.

    Phuwin nhìn qua, cười:

    “…À.”

    “À cái gì?”

    “Hiểu rồi.”

    Bee quay lại, ánh mắt dừng trên Dunk.

    Không nói gì, chỉ nhìn.

    1 giây.

    2 giây.

    “Cậu.”

    Dunk bước tới.

    “Dạ.”

    “Quay một vòng.”

    Joong:

    “…P' Bee—”

    Bee giơ tay.

    Im.

    Dunk xoay chậm, tự tin.

    Không cần cố gắng.

    Bee gật nhẹ.

    “Body line ổn.”

    Phuwin đứng bên cạnh, nhỏ giọng:

    “Không phải ‘ổn’, là rất ổn.”

    Bee liếc:

    “Im.”

    “Cậu tên gì?”

    “Dunk.”

    “Họ?”

    “Boonprasert.”

    Bee dừng lại nửa nhịp.

    “Gia đình làm gì?”

    “Ngành hàng không.”

    “Cậu?”

    “Tiếp viên trưởng của Qatar Airways.”

    Một khoảng im lặng ngắn, không phải vì chê.

    Mà vì bất ngờ.

    Bee khoanh tay:

    “Cậu biết đi catwalk không?”

    Dunk nhìn thẳng:

    “Không.”

    “Vậy tại sao cậu ở đây?”

    “…Vì người mời tôi nghĩ tôi làm được.”

    Bee quay sang Joong, anh nuốt nước bọt.

    “Cho cậu 10 phút.”

    Bee nói.

    “Không làm được, cậu về.”

    “Tôi cũng không nói là mình muốn ở đây.”

    ---

    18:20 — runway

    Nhạc nổi lên.

    Ánh đèn quét qua sàn diễn.

    Backstage, stylist chỉnh áo cho Dunk.

    “Đừng run.”

    Dunk cười nhẹ:

    “Người run là anh không phải tôi.”

    “Vậy tốt.”

    Joong đứng bên cạnh:

    “Anh ở đây.”

    Dunk liếc anh:

    “Anh nên ở chỗ mẹ anh.”

    “…Anh đang ở chỗ em.”

    Phuwin từ xa nhìn, nhắn tin:

    [Anh đang tự đào mộ à?]

    Joong trả lời:

    [Im.]

    ---

    “Next.”

    Dunk bước ra, Runway sáng lên.

    Dunk bước, không textbook, không hoàn hảo.

    Nhưng có khí chất.

    Kiểu người khiến người ta không nhìn được ai khác.

    Hàng ghế đầu, Bee nhìn, không biểu cảm nhưng không rời mắt.

    Một editor thì thầm:

    “P’ Bee thích rồi.”

    Người bên cạnh:

    “Bà ấy không bao giờ ‘thích’.”

    “Ừ… nhưng bà ấy đang nhìn.”

    ---

    Sau show

    Backstage nổ tung tiếng nói cười.

    “Người mới đó là ai vậy?!”

    “Không phải model mà đi còn đẹp hơn model?”

    Dunk đang tháo khuy áo thì—

    “Cậu.”

    Bee đứng sau, Joong đứng cách đó 2 mét không dám lại gần.

    Dunk quay lại:

    “Dạ?”

    Bee nhìn cậu từ đầu đến chân.

    “Cậu không hợp làm model.”

    Joong chết lặng.

    “…Cậu hợp làm cover.”

    Cả không gian im.

    Phuwin đứng xa, bật cười nhỏ:

    “Xong.”

    Dunk hơi nhướng mày:

    “…Tôi không làm trong ngành này.”

    Bee:

    “Cậu có thể bắt đầu.”

    “Vì sao?”

    “Vì tôi muốn.”

    Dunk cười không cúi đầu.

    “Tiếc là tôi không làm việc chỉ vì người khác muốn.”

    Không khí đóng băng, Joong nhắm mắt.

    Phuwin thì thầm:

    “Anh chết chắc.”

    Bee nhìn Dunk.

    Lần đầu tiên có chút gì đó hứng thú.

    “…Tôi thích người khó.”

    Dunk nghiêng đầu:

    “Tôi không phải thử thách.”

    “Vậy cậu là gì?”

    “…Là người không dễ bị mua.”

    Một giây.

    Hai người nhìn nhau không ai nhường.

    Joong bước tới:

    “P’ Bee—”

    Bee không nhìn anh.

    “Cậu quen cậu ta?”

    Joong cứng người.

    “…Dạ.”

    “Quan hệ gì?”

    Không khí như bị rút hết oxy, Dunk nhìn Joong.

    Không nói, chỉ chờ.

    Joong mở miệng.

    “…Bạn.”

    Một khoảng lặng rất ngắn, nhưng đủ để đau.

    Dunk cười.

    “Ừ.

    Bạn.”

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 3 - "STATUS: FRIEND"


    Bangkok, 9:25 AM.

    Tầng 38, trụ sở Vogue Thailand.

    Không khí hôm nay… hơi kỳ.

    Không ồn, không căng.

    Nhưng ai cũng cảm thấy có gì đó vừa xảy ra, và vẫn chưa kết thúc.

    ---

    “Morning.”

    Joong bước vào.

    Áo sơ mi trắng, tóc gọn gàng hơn mọi hôm, kiểu “cố tỏ ra mình là người tử tế”.

    Một editor liếc sang người bên cạnh:

    “Hôm qua cậu ta đưa model mới về à?”

    “Không biết.

    Nhưng P’ Bee nhớ mặt rồi.”

    “…Xong đời.”

    “P' Joong.”

    Phuwin gọi, không ngẩng đầu khỏi iPad.

    “Ừ?”

    “Anh định giả vờ như không có gì xảy ra hả?”

    Joong kéo ghế ngồi xuống:

    “Có gì đâu?”

    Phuwin dừng tay, ngẩng lên.

    “Anh nói chữ ‘bạn’ rất dễ nghe.”

    “…Em thôi đi.”

    “Không.

    Em đang khen.”

    Joong xoa trán:

    “Đó là tình huống.”

    “Ừ.

    Và anh chọn cách tệ nhất.”

    ---

    10:40 — Navori

    Chuông cửa kêu.

    Dunk đang kiểm tra mẻ bánh mới ra lò.

    Không gian vẫn thơm, vẫn đẹp như chưa từng có gì thay đổi.

    Nhưng… cậu không bật nhạc như mọi ngày.

    “Anh chủ.”

    Nhân viên ghé lại:

    “Hôm qua anh lên IG rồi đó.”

    Dunk khựng nhẹ:

    “…Hả?”

    “Story của Vogue.

    Anh đi runway á.”

    Dunk lau tay, cầm điện thoại.

    Video quay cậu bước trên sàn diễn.

    Ánh đèn, nhạc, ánh nhìn... tất cả vẫn đẹp như tối qua.

    Caption:

    “A new face worth watching.”

    Cậu cười nhẹ.

    “Worth watching.

    Không tệ.”

    Chuông cửa vang lần nữa.

    Joong bước vào, không ôm không chạm.

    Chỉ đứng đó.

    “Em thấy chưa?”

    Joong hỏi.

    Dunk đặt điện thoại xuống.

    “Thấy rồi.”

    “Em… sao?”

    “…Đẹp.”

    “Anh đang hỏi cảm giác của em.”

    Dunk nhìn anh.

    “…Bình thường.”

    Một khoảng lặng nhỏ, Joong bước lại gần:

    “Về chuyện hôm qua—”

    “Không cần giải thích.”

    “Nhưng anh muốn.”

    “Anh nói rồi.”

    “…Nói gì?”

    “ ‘Bạn’.”

    Joong thở ra:

    “Anh không thể nói khác lúc đó.”

    “Em hiểu.”

    “Vậy sao em—”

    “Hiểu không có nghĩa là không thấy gì.”

    Dunk quay lại, tiếp tục cắt bánh.

    “Anh chưa sẵn sàng, Joong.”

    “…Anh đang cố.”

    “Em biết.”

    “Vậy thì—”

    “Nhưng em không muốn làm ‘giai đoạn chuyển tiếp’ của anh.”

    Không khí vẫn nhẹ, không ai lớn tiếng.

    Nhưng đủ để… rõ ràng, Joong dựa vào bàn:

    “Cho anh thêm thời gian.”

    Dunk gật.

    “Ừ.”

    “…Ừ là sao?”

    “Là em chưa đi đâu hết.”

    Joong cười nhẹ.

    “Vậy là tốt rồi.”

    Dunk liếc anh:

    “Anh đừng vui sớm.”

    ---

    13:15 — Vogue, phòng làm việc Bee

    “Dunk Natachai Boonprasert.”

    Bee đọc tên, chậm rãi.

    Phuwin đứng bên cạnh, tay khoanh lại.

    “Gia đình 3 đời làm hàng không.

    Không có scandal.”

    Bee gật nhẹ.

    “Tiệm bánh Navori.”

    “Đang trending nhẹ sau tối qua.”

    Bee đặt hồ sơ xuống.

    “Không đơn giản.”

    Phuwin nhướng mày:

    “Ý mẹ là?”

    “Cậu ta không cố gây chú ý.”

    “Và?”

    “…Nhưng vẫn nổi bật.”

    Phuwin cười:

    “Nguy hiểm nhỉ?”

    Bee không trả lời, chỉ nói:

    “Book cậu ta cho cover tháng sau.”

    “…Dạ?”

    “Đừng để cậu ta từ chối.”

    Phuwin nghiêng đầu:

    “Cái này hơi khó.”

    Bee:

    “Không có gì khó.”

    Phuwin cười nhẹ:

    “Dạ, với mẹ thì không.”

    ---

    18:40 PM

    Nhà hàng fine dining gần Chao Phraya River.

    Ánh đèn vàng, bàn trải khăn trắng.

    Phuwin ngồi thẳng lưng, áo sơ mi của Loewe, nhìn như một bức ảnh editorial.

    “Em đến sớm.”

    Pond bước tới.

    Suit của Gucci, nụ cười vừa đủ lịch sự.

    “Em không thích trễ.”

    Phuwin trả lời.

    “Anh cũng vậy.”

    “…Vậy tốt.”

    Một khoảng im lặng, Không awkward.

    Chỉ… lạnh.

    Pond mở lời:

    “Anh nghe nói em làm ở Vogue.”

    “Không phải ‘làm’.”

    “…?”

    “Là ‘chạy’.”

    Pond bật cười:

    “Khó vậy à?”

    “Không.

    Chỉ là không dành cho người yếu.”

    Pond nhìn cậu, hơi hứng thú:

    “Em không yếu.”

    “Anh chưa thấy thôi.”

    “Anh thấy rồi.”

    “…Ở đâu?”

    “Ánh mắt.”

    Phuwin nhấp nước.

    “Anh nói chuyện giống phỏng vấn.”

    “Anh tưởng đây là buổi xem mắt.”

    “…Không phải.”

    “Vậy là gì?”

    “Là em bị ép đi ăn tối với anh.”

    Pond cười:

    “Anh cũng vậy.”

    “…Vậy chúng ta đồng cảnh?”

    “Có vẻ.”

    Không khí dịu lại một chút, không thân thiết nhưng… dễ thở hơn.

    ---

    22:10 PM

    Joong:

    (Anh xin lỗi.)

    Dunk:

    (Vì?)

    Joong:

    (Chữ ‘bạn’.)



    Dunk nhìn màn hình không trả lời ngay.

    Một lúc sau:

    (Anh nên xin lỗi mẹ anh trước.)

    Joong đọc, im lặng rồi gõ:

    (Anh sẽ nói với mẹ.)

    Dunk nhìn dòng chữ, ngón tay dừng lại.

    Rồi tắt màn hình không trả lời nữa.



    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 4 - "A VISIT, NOT A WARNING"


    Bangkok, 11:05 AM.

    Con phố nhỏ gần Thonglor vẫn yên tĩnh như mọi ngày.

    “Navori” mở cửa.

    Mùi bơ, đường, cà phê — mọi thứ vừa đủ để khiến người ta quên đi những thứ phức tạp bên ngoài.

    Chuông cửa vang, nhân viên quay lại:

    “Chào—”

    Câu nói dừng giữa chừng.

    Bee Namthip bước vào, áo blazer trắng của Chanel, kính mảnh của Dior, tóc chải gọn.

    Không cần cố gắng, vẫn khiến cả không gian… tự động chỉnh lại tư thế.

    Một khách nữ thì thầm:

    “Có phải—”

    Người bên cạnh kéo tay:

    “Suỵt.”

    Dunk đang ở quầy, cậu ngẩng lên.

    Không bất ngờ, chỉ là đoán trước người này sẽ đến.

    “Chào p' Bee.”

    Giọng nhẹ nhàng chuẩn của tiếp viên trưởng.

    Không kính sợ, không xa cách.

    Chỉ…

    đúng mực.

    Bee tiến lại gần, nhìn quanh một vòng.

    “Tiệm đẹp.”

    “Cảm ơn.”

    “Cậu tự thiết kế?”

    “Vâng.”

    Bee gật nhẹ.

    “Gu tốt.”

    Dunk cười:

    “Cảm ơn.

    Tôi cũng nghĩ vậy.”

    Một khoảng im lặng ngắn, không ai vội nói tiếp.

    Bee tháo kính, đặt xuống bàn.

    “Ngồi xuống nói chuyện được không?”

    Không phải câu hỏi, nhưng Dunk vẫn gật.

    Hai người ngồi đối diện.

    Ánh nắng chiếu qua kính, phản chiếu lên bàn gỗ sáng.

    “Cậu không bất ngờ à?”

    Bee nói.

    Dunk nhấp cà phê:

    “Tôi đoán chị sẽ đến.”

    “Vì?”

    “Chị không phải kiểu người bỏ qua cho ai đang ở cạnh con trai chị.”

    Bee nhìn cậu, ánh mắt không lạnh.

    “Cậu nghĩ mình thú vị để có thể giữ được Joong?”

    “Tôi nghĩ mình… không tệ.”

    Bee khẽ cong môi rất nhẹ.

    “Vogue muốn cậu làm cover tháng sau.”

    Không vòng vo, không thử thách, chỉ nói thẳng.

    Dunk đặt tách xuống.

    “Tôi không làm trong ngành này.”

    “Cậu có thể.”

    “Tôi không có nhu cầu.”

    Bee nghiêng đầu:

    “Không phải ai cũng được Vogue chọn.”

    “Tôi biết.”

    “Vậy tại sao?”

    Dunk nhìn thẳng.

    “Vì tôi không làm việc chỉ để được công nhận.”

    “Cậu đã được công nhận rồi.”

    “Vậy tôi càng không cần.”

    Một khoảng lặng, không căng thẳng.

    Chỉ… ngang bằng.

    Bee khoanh tay.

    “Cậu không sợ?”

    “Sợ gì?”

    “Bỏ lỡ cơ hội.”

    Dunk cười nhẹ:

    “Cơ hội không phải lúc nào cũng đáng giữ.”

    Bee nhìn cậu lâu hơn lần trước.

    Không phải đánh giá mà là… quan sát.

    “Cậu quen Joong lâu chưa?”

    Câu nói rất bình thường nhưng đủ để không khí đổi hướng.

    Dunk không né.

    “Một thời gian.”

    “Là bao lâu?”

    “…1 tháng.”

    Bee gật đầu, không hỏi thêm, không ép.

    Chỉ nói:

    “Nó không phải người dễ bị kiểm soát, tôi làm mẹ nó 30 năm rồi.”

    Dunk bật cười khẽ:

    “Em không thích những người đơn giản.”

    Bee đứng dậy, đeo lại kính.

    “Cân nhắc đề nghị của tôi.”

    Dunk cũng đứng lên

    “Tôi sẽ suy nghĩ.”

    Bee bước ra cửa, dừng lại một nhịp.

    Không quay đầu, chỉ nói:

    “Cậu hợp với ánh đèn hơn là bầu trời và valy.”

    Cửa đóng, chuông vang nhẹ.

    Nhân viên chạy lại:

    “P' Dunk…

    đó có phải—”

    Dunk:

    “Ừ.”

    “…Anh ổn không?”

    Dunk nhún vai:

    “Chỉ là một mụ ong chúa sao có thể khiến anh không ổn.”

    Cậu nhìn ra ngoài.

    Ánh nắng vẫn vậy.

    Nhưng có gì đó… vừa thay đổi.

    ---

    16:20 — Vogue

    “Anh ấy từ chối.”

    Phuwin nói.

    Bee đang xem layout.

    “Chưa.”

    “…Vậy?”

    “Cậu ta chưa đồng ý.”

    Phuwin cười:

    “Vậy là có hy vọng?”

    Bee:

    “Cậu ta không phải kiểu nói ‘không’ tuyệt đối.”

    “Con thấy rồi.”

    Bee đặt bút xuống.

    “Con nghĩ sao?”

    Phuwin nhún vai:

    “Đẹp.

    Thông minh.

    Không dễ điều khiển.”

    “Và?”

    “…Nguy hiểm giống mẹ.”

    Bee không phủ nhận.

    ---

    19:10

    Nhà hàng lần trước, gần Chao Phraya.

    Phuwin đến đúng giờ, Pond đã ngồi sẵn.

    “Em lại đúng giờ.”

    “Anh lại đến sớm.”

    “…Thói quen tốt.”

    “Ít nhất chúng ta giống nhau một điểm.”

    Pond cười:

    “Anh tưởng em sẽ không đến nữa.”

    “Em không thích thất lễ.”

    “Hay là không muốn bị p' Bee mắng?”

    Phuwin nhướng mày:

    “Anh hiểu em nhanh vậy?”

    Pond chống tay, nhìn cậu:

    “Anh chỉ đang cố theo kịp.”

    “…Vậy anh cố thêm chút nữa.”

    Món ăn được mang lên.

    Không khí lần này dễ chịu hơn.

    Không còn căng thẳng như hôm trước.

    Pond nói:

    “Anh không muốn ép em.”

    Phuwin nhìn Pond.

    “…Em biết.”

    “Nhưng gia đình chúng ta muốn.”

    “Em cũng biết.”

    Pond nhún vai:

    “Anh không ghét em.”

    “…Cảm ơn?”

    “Ý anh là... nếu phải kết hôn, anh không thấy tệ.”

    Phuwin bật cười.

    “Anh đang cầu hôn hay đàm phán?”

    “Đàm phán.”

    “Vậy điều khoản?”

    Pond nhìn thẳng:

    “Không can thiệp công việc của nhau.”

    “Ừ.”

    “Không ép buộc.”

    “Ừ.”

    “Và… thử xem có thích nhau không.”

    Phuwin nghiêng đầu.

    “…Hợp lý.”

    Pond cười nhẹ:

    “Vậy là deal?”

    Phuwin nâng ly nước:

    “Deal tạm thời.”

    Hai ly chạm nhẹ, không lãng mạn nhưng… bắt đầu.

    ---

    22:45

    Joong đứng ngoài ban công, gió đêm Bangkok thổi qua.

    Điện thoại cầm trong tay.

    (Anh đã nói với mẹ về em.)

    Anh gõ, dừng lại, xóa.

    (Anh sẽ nói.)

    Gửi.

    Seen.

    Không trả lời.



    Vote, cmt nhaaaa
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 5 - "NOT A SECRET, NOT YET PUBLIC"


    Bangkok, 8:50 PM.

    Penthouse của Bee.

    Ánh đèn vàng trải đều lên bàn ăn dài, bày biện hoàn hảo như một editorial shoot của Vogue Thailand.

    Không thiếu thứ gì.

    Chỉ thiếu sự thoải mái.

    “Ngồi đi.”

    Bee nói, không ngẩng đầu khỏi tablet.

    Joong kéo ghế.

    Phuwin đã ngồi sẵn, tay lướt điện thoại, mặt rất… vô can.

    “Công việc hôm nay?”

    Bee hỏi.

    Joong trả lời gọn:

    “Ổn ạ.”

    “‘Ổn’ là gì?”

    “Dạ, không có vấn đề.”

    Bee gật.

    “Vậy là chưa đủ tốt.”

    Phuwin chen vào:

    “Digital reach hôm nay tăng thêm 3%.”

    Bee:

    “Ok.

    Ổn hơn.”

    Joong liếc cậu:

    “Em làm PR cho anh à?”

    Phuwin cười:

    “Em bảo vệ KPI chung.”

    Dao nĩa chạm nhẹ vào đĩa, mọi thứ… quá yên tĩnh

    Joong đặt dao xuống.

    “Ừm...

    Mẹ.”

    Bee không nhìn.

    “Nói.”

    “…Con muốn nói chuyện riêng.”

    Phuwin lập tức đứng dậy:

    “Con đi lấy tráng miệng.”

    Bee:

    “Ngồi xuống.”

    Phuwin:

    “…Dạ mẹ.”

    Joong hít nhẹ.

    “Con đang… hẹn hò.”

    Không có tiếng rơi nĩa, không có phản ứng lớn như những bộ phim truyền hình.

    Chỉ là...

    Bee dừng tay một giây, vờ như không biết đó là ai.

    “Bao lâu?”

    “1 tháng.”

    “Làm gì?”

    “…Không làm trong ngành.”

    Bee đặt nĩa xuống, ngẩng lên.

    Ánh mắt thẳng, rõ.

    Như kiểu hiểu con trai mình muốn nói gì.

    “Là Dunk Natachai, tiếp viên hàng không.”

    Không phải hỏi, là khẳng định.

    Joong siết tay dưới bàn.

    “…Vâng.”

    Phuwin im lặng.

    Nhưng ánh mắt không rời hai người.

    Bee gật nhẹ.

    “Cậu ta từ chối lời đề nghị của mẹ, làm việc cho Vogue.”

    “…Vâng.”

    “Và con vẫn quen?”

    Joong hơi nhíu mày:

    “Chuyện đó không liên quan ạ.”

    Một khoảng im lặng, không căng.

    Nhưng… bắt đầu lệch quỹ đạo.

    Bee tựa lưng ghế.

    “Con thích cậu ta ở điểm nào?”

    Joong không trả lời ngay.

    “…Vì Dunk không giống thế giới của con.”

    Phuwin khẽ nhướng mày.

    Bee thì… không biểu cảm.

    “Thế giới của con có gì sai, là con đang nói mẹ nuôi dạy con sai cách sao?”

    “Không phải, mẹ không sai khi cho con cả thế giới tốt đẹp này.”

    “Vậy tại sao cần thứ khác?”

    Joong nhìn thẳng.

    “Vì con muốn.”

    Bee gật đầu nhẹ.

    “Được.”

    Phuwin hơi chớp mắt, Joong cũng khựng lại.

    “Quen thì cứ quen.”

    Bee nói.

    “Nhưng đừng để ảnh hưởng công việc.”

    Không cấm, cũng không đồng ý.

    Chỉ…

    đặt điều kiện.

    Joong thở ra nhẹ.

    “…Con hiểu thưa mẹ.”

    Phuwin cúi xuống, nhắn tin:

    (Chúc mừng anh sống sót.)

    Joong nhìn màn hình, trả lời:

    (Chưa đâu, em còn lạ gì mẹ.)

    ---

    21:35 — Navori

    Tiệm đã đóng cửa, đèn vẫn bật.

    Dunk ngồi trên ghế cao, tay chống cằm, nhìn laptop nhưng không tập trung.

    Điện thoại rung.

    Joong:

    (Anh đã nói với mẹ)

    Dunk đọc nhưng hông trả lời ngay.

    (Mẹ anh biết trước khi anh dám nói rồi Joong.)

    Joong nhìn màn hình.

    Dừng lại rồi gửi:

    (Mẹ đồng ý rồi.)

    Dunk đọc tin nhắn, khẽ cười.

    (Nghe không giống mẹ anh.)

    Joong:

    (Anh cũng thấy vậy.)

    Một lúc sau, Dunk gửi tiếp:

    (Vậy là xong.)

    Joong tựa vào ghế, nhìn dòng chữ đó.

    (…Ừ.)

    Nhưng trong đầu không nhẹ đi như đáng lẽ.

    ---

    10:10 PM — phòng Phuwin

    “P' Joong làm được rồi.”

    Phuwin nói, nằm dài trên sofa, video call với Pond.

    Pond nhướng mày:

    “Nghe như chuyện lớn.”

    “Là chuyện lớn thật mà.”

    Pond chống cằm:

    “Vậy em thì sao?”

    “…Sao là sao?”

    “Em có định làm chuyện lớn không?”

    Phuwin cười:

    “Anh đang hỏi về ‘deal tạm thời’ hả?”

    “Ừ.”

    Phuwin im một chút.

    “Em không ghét anh.”

    “Vậy là có tiến triển rồi.”

    “Anh đừng tự tin.”

    Pond bật cười:

    “Anh không vội.”

    “…Tốt.”

    Một khoảng lặng, không awkward.

    Chỉ… yên tĩnh.

    Pond nói nhỏ:

    “Em làm việc nhiều quá, có thời gian ngủ không?.”

    Phuwin nhướng mày:

    “Anh theo dõi em à?”

    “Anh quan sát.”

    “Khác nhau chỗ nào?”

    “Anh chưa bị block.”

    Phuwin bật cười.

    “…Anh phiền thật.”

    “Nhưng em vẫn nghe máy.”

    Phuwin không trả lời, chỉ cười.

    Nhẹ hơn lần đầu một chút.

    ---

    00:20 — ban công

    Joong đứng một mình, Bangkok vẫn sáng đèn.

    Điện thoại rung.

    Dunk:

    (Ngủ chưa?)

    Joong trả lời ngay:

    (Chưa, nhớ em)

    (Anh đừng nghĩ nhiều quá.)

    Joong nhìn dòng chữ, cười nhẹ.

    (Anh không nghĩ nhiều.)

    Seen.

    Dunk không trả lời thêm.

    Joong tắt màn hình, tựa đầu vào tường kính.

    “…Không nghĩ nhiều.”

    Anh lặp lại.

    Nhưng ánh mắt — không giống vậy.



    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 6 - "SOFT CONTROL"


    Bangkok, 9:05 AM.

    Tầng 38, Vogue Thailand

    Hôm nay trời nắng, Joong bước vào đúng giờ.

    Áo sơ mi được cài đủ nút, tóc gọn, không mùi club.

    Một editor nhìn theo, thì thầm:

    “Cậu ta… cải tà quy chính à?”

    Người bên cạnh:

    “Hay là yêu thật rồi?”

    Phuwin không ngẩng đầu:

    “Cả hai.”

    Joong kéo ghế ngồi:

    “Em nói xấu anh hả?”

    “Không.

    Em đang phân tích dữ liệu.”

    Joong cười nhẹ.

    Tâm trạng… tốt hơn mấy ngày trước.

    “Morning.”

    Bee bước vào, bầu không khí được chỉnh đốn lại ngay lập tức.

    “Chuẩn bị đi, meeting 10 giờ.”

    Bee nói.

    “Joong, cậu lead.”

    Joong khựng nhẹ:

    “…Là tôi sao?”

    “Có vấn đề à?”

    “Dạ không.”

    Phuwin liếc sang, nhỏ giọng:

    “Được tin tưởng rồi đó, cố lên đi.”

    Joong nhướng mày:

    “Thấy chưa, trước giờ mẹ đâu có—”

    Phuwin cắt ngang:

    “Đừng nói sớm, ngậm miệng lại và làm việc đi thằng anh hư hỏng.”

    “Ê... thằng này là anh trai đó nha.

    Có p' Bee chống lưng là hay hả?.”

    “Ở đây ai cũng biết em dưới một người trên vạn người mà, anh lo đàn đúm suốt nên mới có suy nghĩ đó.”

    ---

    10:00 AM — phòng họp

    Slide hiện lên.

    Joong đứng đầu bàn, giọng rõ, logic ổn, số liệu gọn.

    Bee ngồi cuối bàn không nói gì chỉ lắng nghe và quan sát.

    “Và đó là kế hoạch digital cho campaign tới.”

    Joong kết thúc.

    1 giây.

    2 giây.

    Bee gật đầu.

    “Được, cứ vậy mà làm.”

    Cả phòng thở phào như trút được gánh nặng.

    Phuwin nhắn tin:

    (Anh được nâng cấp rồi đó.)

    Joong trả lời:

    (Anh luôn ở level cao.)

    Bee nói tiếp:

    “Campaign này cậu theo sát.”

    “Vâng.”

    “Full-time.”

    Joong hơi khựng.

    “P'Bee... full-time… nghĩa là?”

    Bee nhìn thẳng:

    “Cậu nghĩ là gì?.”

    Không khí không thay đổi, nhưng ý nghĩa rất rõ ràng.

    Joong cười nhẹ:

    “Vâng tôi hiểu.”

    Phuwin nhìn anh rồi cũng đứng lên rời đi, không nói gì.

    ---

    14:20 — Navori

    Hôm may tiệm bánh đông hơn bình thường.

    Một khách nữ đưa điện thoại:

    “P' Dunk, cho em xin chữ ký được không?”

    Dunk cười:

    “Dunk không phải người nổi tiếng.”

    “Nhưng anh đang trending đó.”

    Nhân viên ghé tai:

    “P' Dunk, bên Vogue gọi.”

    Dunk dừng lại.

    “…Ai?”

    “Trợ lý.”

    Dunk nhận điện thoại.

    “Xin chào?”

    “Chào anh, tôi từ Vogue Thailand.

    Chúng tôi muốn confirm lại lời mời cover với anh.”

    Dunk im một giây, nhìn ra ngoài cửa kính.

    “Tôi cần thời gian suy nghĩ.”

    “Vâng, chúng tôi có thể đợi.”

    *Cúp máy*

    Nhân viên hỏi:

    “Anh sẽ nhận không?”

    Dunk nhún vai:

    “Chưa biết.”

    “…Vì sao ạ?”

    Dunk cười nhẹ:

    “Vì có người đang ở đó.”

    ---

    19:05

    Phuwin bước ra khỏi toà nhà, điện thoại vẫn cầm trên tay.

    “Oh shit... xe mình đâu…”

    “Ở đây.”

    Pond đứng tựa xe, Phuwin khựng lại.

    Cậu đứng đó, hai tay chống hông nhìn Pond:

    “Anh theo dõi em à?”

    “Anh đến đón em.”

    “Ai cho, anh chưa hỏi ý em mà?”

    “Anh tự đến, không được à.”

    Phuwin thở ra:

    “Em không rảnh đi ăn đâu, em mệt.”

    “Thật... không ăn.”

    “…?”

    “Vậy đi mua cà phê với anh.”

    Phuwin nhìn anh vài giây.

    “…5 phút thôi nhaaa.”

    ---

    Quán cà phê nhỏ gần Chao Phraya.

    Không gian yên tĩnh, không sang như nhà hàng hôm trước nhưng… dễ chịu.

    Phuwin ngồi xuống:

    “Anh đang thay đổi chiến thuật à?”

    Pond đặt ly cà phê xuống trước mặt cậu:

    “Anh đang thử cách khác.”

    “Cách gì?”

    “Cách không làm em khó chịu.”

    Phuwin bật cười:

    “Anh tiến bộ rồi đó.”

    “Anh học nhanh mà.”

    Một khoảng lặng nhẹ, Phuwin uống một ngụm cà phê.

    Cậu nhăn mặt.

    “…Đắng quá đi.”

    “Anh gọi ít đường.”

    “Anh nghĩ em thích đắng à?”

    Pond nhìn cậu.

    “Anh nghĩ em quen với vị đắng rồi.”

    Phuwin dừng lại, cậu không phản bác.

    “Anh quan sát nhiều thật.”

    “Anh nói rồi, anh học nhanh thôi.”

    Gió từ sông thổi vào, không khí dịu lại.

    Một lúc sau, Phuwin đứng dậy:

    “Em về đây.”

    Pond cũng đứng lên theo cậu.

    “Anh đưa em về.”

    “Không cần—”

    Phuwin khựng, giày cậu trượt nhẹ trên nền gạch ẩm.

    Chưa kịp phản ứng — Pond đã giữ tay cậu lại.

    Khoảng cách rất gần, Phuwin nhìn lên, Pond cũng vậy.

    “Em…Cảm ơn.”

    Giọng Phuwin nhỏ hơn bình thường một chút.

    Pond đỡ cậu đứng vững trở lại rồi buông tay.

    “Cẩn thận một chút.”

    Cả hai không nói thêm gì nhưng không khí dần khác đi.

    ---

    23:30

    Joong nằm trên sofa, điện thoại trong tay.

    (Hôm nay anh bận.)

    Anh nhắn cho Dunk.

    Seen.

    (Em biết.)

    Joong cười nhẹ.

    (Cuối tuần anh rảnh, tới lúc đó bù lại cho em.)

    Dunk hông trả lời ngay.

    Joong nhìn trần nhà rồi thở ra.

    “…Ổn rồi Archen.”

    Anh nói nhỏ, điện thoại lại rung.

    Tin nhắn từ Bee:

    (Ngày mai 7AM, fitting.

    Tuyệt đối đừng đến trễ.)

    Joong nhìn màn hình rồi cười, nhưng lần này nụ cười có vẻ — hơi gượng.



    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 7 - IN FRAME, OUT OF REACH


    Bangkok, 6:55 AM.

    Backstage studio chụp ảnh của Vogue Thailand.

    Ánh đèn trắng, rack đồ xếp kín từ Prada đến YSL.

    Không gian chưa kịp ồn… nhưng đã căng.

    “Joong.”

    Bee đứng ở giữa, không cần lớn tiếng.

    “Cậu ở đây từ lúc nào?”

    Joong nhìn đồng hồ:

    “6:45.”

    “Trễ 10 phút.”

    “…Call time là 7 giờ.”

    Bee nhìn thẳng.

    “7 giờ nghĩa là sẵn sàng lúc 6:30.”

    Phuwin đứng bên cạnh, lật lịch trình:

    “P' Joong, hôm nay anh phụ trách toàn bộ coordination.”

    Joong khựng lại:

    “Cả shoot?”

    “Yes!”

    Bee nói thêm:

    “Và không được xảy ra bất kỳ sai xót nào.”

    Joong gật.

    “…Vâng.”

    ---

    7:30

    Model thay đồ.

    Stylist chạy layout.

    Makeup touch-up liên tục.

    “Ánh sáng lệch rồi.”

    “Outfit này đổi size!”

    “Camera 2 đâu?!”

    Joong đứng giữa chaos, giọng vẫn giữ được bình tĩnh:

    “Fix light, đổi outfit B sang look 3 nhanh lên.”

    Phuwin nhìn từ xa, nhắn tin:

    (Anh đang làm rất tốt.)

    Joong trả lời:

    (Anh luôn làm tốt.)

    Nhưng tay anh… siết chặt hơn bình thường.

    Bee quan sát từ xa, không can thiệp.

    Chỉ đứng nhìn.

    ---

    10:10

    “P' Dunk tới rồi!”

    Một stylist thì thầm.

    Dunk bước vào.

    Áo sơ mi trắng đơn giản, quần đen.

    Cố gắng đơn giản hết sức có thể, nhưng vẫn ra dáng ngôi sao.

    Joong quay lại, ánh mắt sáng lên..

    “…Sao em tới đây?.”

    Dunk gật nhẹ:

    “Em nói rồi mà.”

    Phuwin đứng gần đó nhìn hai người rồi nhìn Bee.

    Nhỏ giọng:

    “…Timing thú vị thật.”

    Bee không phản ứng, chỉ nói:

    “Makeup.”

    Dunk được kéo vào ghế.

    Makeup artist bắt đầu làm việc.

    Joong đứng cách đó vài mét, không lại gần, không chạm.

    Chỉ nhìn từ xa.

    Một stylist cười:

    “P' Joong, người quen hả?”

    Joong khựng.

    “…Model mới.”

    Câu nói rất bình thường, nhưng…

    đủ để chính anh thấy lạ.

    ---

    11:40

    “Look at me.”

    Nhiếp ảnh gia nói.

    Dunk đứng trước ống kính.

    Không phải model nhưng không ai nghĩ vậy khi nhìn cậu.

    “Good.”

    “Hold that.”

    “Eyes— perfect.”

    Ánh đèn flash liên tục.

    Bee đứng phía sau monitor nhìn không rời mắt.

    Phuwin đứng cạnh, nhỏ giọng:

    “Tôi hiểu vì sao p' Bee chọn rồi.”

    Bee:

    “Vì cậu ta biết mình đang làm gì.”

    ---

    12:30

    Break 10 phút.

    Dunk bước xuống, Joong tiến lại gâdn cậu.

    “Em ổn không?”

    “Ổn.”

    “Áp lực không?”

    “Có... nhưng...”

    “…Nhưng?”

    “Không khó chịu.”

    Joong cười nhẹ:

    “Anh biết em làm được mà.”

    Một khoảng lặng nhỏ giữa hai người, Dunk nhìn anh.

    “Anh đang bận à?”

    “…Ừ.”

    “Vậy làm việc đi, đừng lo cho em.”

    Joong muốn nói gì đó, nhưng phía sau—

    “Joong.”

    Bee gọi lại phía sau.

    “…Anh quay lại liền.”

    Dunk gật nhẹ.

    “Ừ.”

    Joong rời đi, Dunk đứng đó.

    Ánh đèn vẫn sáng.

    Nhưng khoảng cách dần rõ hơn một chút.

    ---

    18:10

    Phuwin bước ra khỏi toà soạn, vai hơi mỏi.

    “Lại làm tới giờ này?”

    Pond đứng đó.

    Phuwin thở ra:

    “Anh rảnh thật.”

    “Không.

    Anh muốn rảnh.”

    “…Khác nhau à?”

    “Khác.”

    Phuwin nhìn anh vài giây, không phản bác.

    “Đi ăn tối nha?”

    “Không ăn nhà hàng.”

    “Ừ.”

    ---

    Quán ăn nhỏ gần Chao Phraya

    Không đèn vàng, không khăn trắng.

    Chỉ có đồ ăn nóng đặt trên bàn inox đã cũ và những chiếc ghế nhựa cũ, đã nhuốm màu thời gian.

    Phuwin nhìn bàn ăn:

    “Anh downgrade à?”

    Pond cười:

    “Anh thử xem em có chịu được không.”

    Phuwin ăn thử một miếng.

    “…Ngon.”

    “Yes!

    Anh chọn đúng.”

    Một khoảng yên lặng, Phuwin nói nhỏ:

    “Anh không cần cố làm em vui.”

    “…Anh không cố.”

    “Anh đang làm em thấy thoải mái.”

    “Vậy tốt rồi.”

    Phuwin nhìn anh, không né.

    “…Ừ.”

    Bấu không khí nhẹ nhàng, nhưng khác hôm trước.

    ---

    23:50

    Joong đứng một mình trong studio trống.

    Mọi người đã về, đèn tắt gần hết.

    Điện thoại trong tay run, tin nhắn từ Dunk:

    (Hôm nay em ổn.)

    Joong gõ:

    (Anh xin lỗi, dạo này anh bận.)

    Seen.

    (Không sao.)

    Joong nhìn màn hình một lúc.

    Anh nhớ lại—

    “Model mới.”, Không quay lại với Dunk, “Full-time.”

    “…Không ổn rồi Joong ơi!”

    Anh nói nhỏ, lần đầu tiên Joong nhận ra:

    [Mọi thứ không hề “ổn” như anh nghĩ

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 8 - "OFF DUTY / ON MODE"


    Bangkok, 6:10 AM.

    Sân bay Suvarnabhumi Airport.

    Đèn vàng, loa thông báo đều đều, dòng người kéo vali nối nhau.

    “Flight QR837, boarding in 30 minutes.”

    Dunk chỉnh lại đồng phục của Qatar Airways, tóc chải gọn, ánh mắt tỉnh táo như chưa từng thức khuya.

    “P' Dunk, lịch bay lần này dài hơn hả?”

    Đồng nghiệp hỏi.

    “Ừ.”

    “Bao lâu?”

    “…1 tuần.”

    Dunk nhìn điện thoại, tin nhắn từ Joong:

    (Anh ngủ quên mất.)

    Cậu cười nhẹ.

    (Không sao, em đi đây.)

    Seen - không trả lời thêm.

    Dunk cất điện thoại, bước đi.

    Nhịp chân đều, không vội.

    ---

    09:40

    Tầng 38, Vogue Thailand.

    Joong bước vào trễ 7 phút.

    Áo sơ mi mở nút, mùi Tom Ford quen thuộc quay lại.

    Một editor thì thầm:

    “Quay về bản gốc rồi.”

    Người bên cạnh:

    “Reset nhanh thật.”

    Phuwin không ngẩng đầu:

    “Anh lại ‘network’ à?”

    Joong kéo ghế:

    “Không có ai quản.”

    “…Nghe nguy hiểm đấy.”

    Joong cười:

    “Em không hiểu đâu.”

    Phuwin ngẩng lên:

    “Em hiểu rất rõ.”

    “Hiểu gì?”

    “Anh đang vui quá mức cần thiết rồi.”

    Joong nhún vai.

    “Chỉ là… tự do thôi.”

    ---

    11:15

    Bee đứng ngoài phòng glass, nhìn vào.

    Joong đang nói chuyện, cười, thậm chí…

    đùa với stylist.

    Phuwin đứng bên cạnh.

    “Anh ấy quay lại rồi.”

    Bee không trả lời.

    “Không có Dunk, anh ấy nhẹ nhõm hơn thì phải”

    Phuwin nói tiếp, Bee nhìn lâu hơn.

    “…Ừ.”

    1 giây...

    Rồi:

    “Nhẹ quá mức cho phép rồi, đúng hơn thì là lêu lỏng.”

    ---

    23:20

    Rooftop bar tại Lebua at State Tower.

    Nhạc lớn, ánh đèn loang.

    “Joong!”

    Một nhóm bạn kéo anh vào.

    “Lâu rồi mới thấy mày vậy đó!”

    “Nó bận yêu đương mà!”

    Joong cười.

    “Giờ rảnh rồi.”

    “Single?”

    “…No.”

    “Vậy mà đến đây?”

    “Xả stress thôi.”

    Ly rượu chạm nhau và những tiếng cười hoà vào những tiếng nhạc.

    Joong nhắn tin:

    (Em đang ở đâu?)

    Không seen.

    Anh đặt điện thoại xuống, quay lại với âm nhạc.

    “…Ừ, vui.”

    ---

    02:10 AM

    Dunk ngồi trong lounge transit, ánh đèn dịu.

    Điện thoại rung, hàng loạt story.

    Joong đang ở club.

    Cười đùa, uống rượu và nhảy nhót.

    Đúng kiểu trước đây.

    Dunk nhìn nhưng không biểu cảm.

    Tin nhắn:

    (Em đang ở đâu?)

    Cậu trả lời:

    (Trên máy bay.)

    Seen.

    Joong:

    (Anh đang ra ngoài chút.)

    Dunk nhìn dòng chữ, cười nhẹ.

    (Em thấy rồi.)

    Không trách, không hỏi.

    Chỉ… trả lời.

    Joong đọc, im lặng 1 giây.

    (Anh chỉ đi với bạn.)

    Dunk không trả lời, tắt màn hình.

    ---

    Quán ăn khuya quen thuộc gần Chao Phraya.

    “Anh gọi giống hôm trước.”

    Pond nói.

    Phuwin ngồi xuống:

    “Anh không sáng tạo lắm.”

    “Anh giữ cái gì hiệu quả thôi.”

    ---

    Phuwin cười:

    “Anh làm kinh doanh hay làm người?”

    “Cả hai.”

    Đồ ăn lên.

    Không khí… dễ chịu hơn trước.

    Phuwin chống cằm:

    “Anh không hỏi công việc em nữa à?”

    “Anh thấy em mệt, muốn em thư giãn.”

    “…Anh quan sát nhiều thật.”

    Pond đẩy ly nước về phía cậu:

    “Uống đi.”

    Phuwin nhận ly nước, ngón tay chạm nhẹ vào tay Pond.

    Cả hai khựng lại một nhịp rất nhỏ.

    Phuwin rút tay về.

    “…Cảm ơn anh.”

    Giọng thấp hơn bình thường.

    Pond không nói gì chỉ nhìn cậu lâu hơn một chút rồi cười mĩm.

    ---

    Một lúc sau—Phuwin hỏi:

    “Anh nghĩ ‘deal tạm thời’ của tụi mình… thế nào?”

    Pond nhún vai:

    “Anh không thấy tệ.”

    “…Chỉ không tệ?”

    “Ừ.”

    Phuwin cười nhẹ:

    “Anh nên học cách nói chuyện romantic hơn.”

    “Anh đang cố không làm em khó chịu.”

    Phuwin nhìn anh.

    “…Anh không làm em khó chịu.”

    Một câu rất đơn giản nhưng…

    đủ để thay đổi không khí.

    ---

    22:50

    Tại penthouse, Bee đứng bên cửa kính nhìn Bangkok sáng đèn.

    Phuwin đứng phía sau.

    “P' Joong chưa về ạ.”

    “Ừ.”

    “Con thấy anh ấy đang vui.”

    “Ừ.”

    Một khoảng im lặng, Bee nói chậm:

    “Con nghĩ… nếu nó ở bên Dunk…”

    Phuwin chờ.

    “…nócó bớt ăn chơi không?”

    Phuwin khẽ cười.

    “Có.”

    Bee quay lại.

    “Vậy có nên giữ nó lại không?”

    Phuwin nhún vai:

    “Mẹ đang hỏi về tình yêu hay quản lý nhân sự?”

    Bee không trả lời, chỉ nhìn ra ngoài.

    Ánh mắt lần đầu tiên… không hoàn toàn kiểm soát.

    ---

    01:15

    Joong về nhà, mùi rượu vương nhẹ trên cổ.

    Áo khoác da vắt hờ, điện thoại sáng.

    Tin nhắn từ Dunk:

    (Ngủ ngon.)

    Joong nhìn tin nhắn, cười nhẹ nhưng không trả lời ngay.

    Ở một nơi khác —

    Dunk đã ngủ.

    ---

    Vote, cmt nhaaa
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 9 - "DON'T ASK, DON'T TELL"


    Bangkok, 4:40 AM.

    Một căn phòng khách sạn gần Sathorn.

    Rèm chưa kéo kín.

    Ánh đèn thành phố lọt vào, loang nhẹ trên ga giường trắng.

    Joong tỉnh dậy, đầu hơi nặng.

    Không phải vì rượu — mà vì… quá nhiều thứ không rõ ràng.

    Anh ngồi dậy.

    Áo sơ mi vắt dưới sàn, điện thoại nằm cạnh gối.

    Bên cạnh — một cô gái vẫn đang ngủ.

    Joong nhìn không lâu cũng không biểu cảm gì.

    “…Right.”

    Một câu rất nhỏ.

    Anh đứng dậy nhặt áo lên mặc lại.

    Không đánh thức người trên giường, cũng không để lại gì.

    Chỉ lẳng lặng rời đi.

    Cửa đóng lại, nhẹ như chưa từng có ai ở đó.

    ---

    08:55 AM

    Tầng 38, Vogue Thailand.

    Joong bước vào, đúng giờ.

    Áo sơ mi trắng, tóc vuốt gọn.

    Không một dấu vết.

    Một editor liếc:

    “Hôm nay nhìn ổn ghê ha?.”

    Người bên cạnh:

    “Đáng nghi đó.”

    Phuwin không ngẩng đầu:

    “Anh ngủ đủ không?”

    Joong kéo ghế:

    “Đủ.”

    “…Chắc chưa?”

    “Em hỏi nhiều quá, em là em trai không phải mẹ.”

    Phuwin nhún vai, cậu không hỏi thêm.

    Nhưng ánh mắt — vẫn ở đó.

    ---

    11:20 AM

    Sân bay Suvarnabhumi Airport.

    Dunk kéo vali bước chậm.

    Đồng phục vẫn chỉnh tề, nhưng mắt có chút mệt.

    “P' Dunk, về thẳng nhà hay tiệm?”

    Đồng nghiệp hỏi.

    Dunk suy nghĩ một giây.

    “…Chắc về tiệm trước, bye bye đi nha”

    ---

    13:05

    Chuông cửa vang, nhân viên chạy ra:

    “P' Dunk về rồi!”

    Dunk cười nhẹ:

    “Ừ.”

    Không gian quen thuộc, mùi bánh quen thuộc.

    Điện thoại rung.

    Joong:

    (Em về chưa?)

    Dunk nhìn màn hình.

    (Rồi.)

    Joong:

    (Anh qua nhé?)

    Dunk nhìn ra ngoài cửa kính, nắng vẫn đẹp.

    (Tuỳ anh.)

    ---

    15:40

    Joong bước vào Navori, chuông vang lên thu hút sự chú ý của người bên trong.

    Dunk đang đứng sau quầy, ngẩng lên.

    “Anh tới rồi.”

    Joong gật:

    “Ừ.”

    Một nhịp chậm trôi qua, không ôm, không chạm.

    “Chuyến bay của em thế nào?”

    “Ổn mà.”

    “Em mệt không?”

    “Em bình thường.”

    Joong nhìn cậu.

    “…Em đang thay đổi.”

    Dunk nhướng mày:

    “Anh đang kiểm tra em à?”

    Joong cười nhẹ:

    “Anh chỉ hỏi thôi mà.”

    Dunk im một giây.

    “...Giọng điệu của anh như đang tra khảo em vậy.”

    Một khoảng lặng.

    Nhẹ.

    Nhưng không còn thoải mái như trước.

    ---

    16:10

    Nhân viên đưa bánh ra:

    “Thử vị mới giúp em đi ạ”

    Dunk cắt một miếng, đưa Joong.

    “Thử.”

    Joong nhận, cắn một miếng.

    “…Ngon lắm.”

    Dunk gật:

    “Ừ.”

    Joong nhìn cậu, muốn nói gì đó.

    Nhưng—

    “Anh có bận gì không?”

    Dunk hỏi.

    Joong khựng lại.

    “…Không.”

    “Vậy ăn xong rồi về nghỉ đi.”

    Joong nhíu mày nhẹ:

    “Em đuổi anh à?”

    Dunk cười.

    “Không.”

    “Vậy?”

    “Em đang làm việc.”

    Một câu rất bình thường.

    Nhưng…

    đủ để tạo khoảng cách của cả hai.

    ---

    18:30

    “Dunk đã về ạ.”

    Phuwin nói.

    Bee đang xem layout.

    “Ừ.”

    “P' Joong vừa đi gặp.”

    Bee không phản ứng, Phuwin nghiêng đầu:

    “Mẹ không hỏi thêm à?”

    Bee đặt bút xuống.

    “Cậu ta vẫn ở đó?”

    “…Ở đâu?”

    “Trong suy nghĩ của Joong.”

    Phuwin cười nhẹ:

    “Có vẻ vậy.”

    Bee gật đầu không nói thêm.

    Nhưng ánh mắt — không còn hoàn toàn phản đối như trước.

    ---

    22:15

    Joong nằm trên sofa, điện thoại trong tay.

    (Hôm nay em sao vậy.)

    Anh nhắn

    Seen.

    Dunk trả lời:

    (Không sao cả, em bình thường)

    Joong nhìn màn hình.

    (Anh có làm gì sai không?)

    Một lúc sau.

    (Không.)

    Câu trả lời… giống nhau.

    Ngắn, không giải thích.

    Joong thở ra, nhìn trần nhà.

    “…Không ổn nữa rồi.”

    ---

    Ở phía bên kia—Dunk đặt điện thoại xuống.

    Nhắm mắt.

    Không giận, không buồn.

    Chỉ là... không muốn hỏi.

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 10 - "NOT FRIEND. NOT ANYMORE."


    Bangkok, 11:48 PM.

    Rooftop bar tại Lebua.

    Nhạc lớn.

    Ánh đèn loang.

    Mọi thứ… vừa đủ để người ta quên đi những câu hỏi khó.

    “Joong!”

    Một nhóm bạn kéo anh vào giữa sàn, ly rượu chạm nhau.

    “Dạo này mày sống lại rồi đó!”

    “Bớt yêu lại thấy mày vui hẳn!”

    Joong cười, không phản bác cũng không xác nhận.

    Chỉ…

    để mọi thứ trôi.

    Ở phía xa —

    Dunk đứng ở quầy bar, áo sơ mi đen, tay áo xắn nhẹ.

    Cậu không định tới đây, chỉ là… một buổi gặp bạn.

    Nhưng rồi, cậu thấy Joong và anh cũng thấy cậu.

    Hai ánh mắt chạm nhau.

    1 giây.

    2 giây.

    Joong bước lại.

    “…Em.”

    Dunk không cười.

    “Anh bận mà.”

    Joong nhíu mày nhẹ:

    “Anh chỉ ra ngoài chút.”

    “Ừ.”

    “…Em sao lại ở đây?”

    Dunk nhún vai:

    “Bạn em rủ.”

    Một khoảng lặng.

    Không ồn ào, không căng nhưng cũng không dễ chịu.

    “Anh tưởng em bận.”

    Joong nói.

    Dunk nhìn thẳng.

    “Em không bận bằng anh.”

    Joong thở ra:

    “Em đang khó chịu?”

    Dunk cười nhẹ.

    “Không.”

    “Vậy sao em—”

    “Em chỉ đang thấy… quen.”

    “…Quen?”

    “Anh trước đây cũng vậy mà, em thì lại nghĩ anh đã thay đổi vì em.”

    Câu nói nhẹ, nhưng… trúng.

    Joong im

    lặng 1 giây.

    “…Anh khác trước rồi mà em.”

    Dunk nghiêng đầu:

    “Khác chỗ nào?”

    Joong không trả lời ngay, Dunk tiếp:

    “Ở toà soạn — em là ‘model mới’.”

    “…Dunk—”

    “Ở ngoài — em là gì?”

    Joong siết tay.

    “…Em biết anh không thể—”

    “Không thể cái gì?”

    Joong im, Dunk gật nhẹ.

    “Ừ.

    Em biết.”

    1 nhịp.

    “Anh vẫn gọi em là ‘bạn’.”

    Không ai nói thêm, nhạc vẫn lớn, nhưng giữa hai người yên tĩnh đến khiến cả hai bối rối.

    Joong lắc đầu:

    “Không phải.”

    “Vậy là gì?”

    “…Chưa phải lúc đâu em.”

    Dunk cười.

    Lần này rõ ràng hơn.

    “Anh lúc nào cũng ‘chưa’.”

    Joong bước lại gần hơn.

    “Cho anh thêm thời gian.”

    Dunk nhìn anh rất lâu.

    “…Em không phải deadline để anh dời.”

    Một câu là quá đủ với người ít nói như Dunk.

    Cậu thở ra nhẹ.

    “Thôi.”

    Joong khựng:

    “…Thôi?”

    “Chia tay đi.”

    Không có lớn tiếng, không có nước mắt.

    Chỉ có một… quyết định.

    Joong đứng yên.

    2 giây.

    3 giây.

    “…Không bao giờ có chuyện đó đâu Dunk.”

    Dunk nhướng mày:

    “Anh không có quyền quyết định một mình.”

    Joong nắm cổ tay cậu.

    “Đi với anh.”

    “…Đi đâu?”

    “Về nhà.”

    “Anh say rồi, em nói thôi rồi mà.”

    “Anh rất tỉnh.”

    Dunk nhìn anh.

    1 nhịp.

    “…Anh đang làm gì vậy?”

    Joong không trả lời, chỉ kéo cậu đi.

    ---

    00:32

    Bangkok về đêm trôi qua ngoài cửa kính.

    “Anh giải thích đi.”

    Dunk nói.

    Joong nhìn thẳng phía trước:

    “Anh không muốn mất em.”

    “Anh đã mất rồi.”

    “…Chưa.”

    Dunk cười nhẹ:

    “Anh luôn nghĩ mọi thứ có thể giữ lại.”

    Joong siết vô lăng.

    “Lần này anh sẽ không để như vậy.”

    “…Bằng cách gì?”

    Joong quay sang.

    Ánh mắt… rõ hơn bất cứ lần nào trước.

    “Lấy anh.”

    Dunk khựng lại, cậu tưởng mình nghe nhầm.

    “…Anh nói lại?”

    “Lấy anh.”

    Không nhẫn, không hoa, không chuẩn bị.

    Chỉ là… quyết định vội vàng.

    Dunk nhìn anh rất lâu.

    “…Anh điên rồi.”

    Joong cười nhẹ:

    “Có thể.”

    ---

    01:05

    Cửa mở, Bee đang ngồi trong phòng khách.

    Không ngủ càng không bất ngờ.

    “Về muộn.”

    Joong kéo Dunk vào.

    “…Con có chuyện.”

    Phuwin từ cầu thang đi xuống, tóc rối nhẹ.

    “…Wow.”

    Bee nhìn Dunk rồi nhìn Joong.

    “Nói.”

    Joong hít một hơi.

    “Con muốn cưới Dunk.”

    Im lặng, Phuwin chớp mắt.

    “…Nhanh dữ.”

    Bee không phản ứng ngay, chỉ hỏi:

    “Con nghĩ đây là đâu?”

    Joong:

    “Con quyết định rồi.”

    Bee:

    “Hay là phản ứng?”

    Joong siết tay Dunk.

    “…Là cả hai.”

    Dunk đứng bên cạnh, không rút tay ra nhưng cũng không nắm lại.

    Bee nhìn hai người rất lâu.

    “…Để sáng mai nói tiếp.”

    Phuwin bật cười nhỏ:

    “Mẹ vẫn là mẹ, nữ hoàng phải ngủ đủ 8 tiếng.”

    Joong:

    “Con nghiêm túc.”

    Bee đứng dậy.

    “Vậy thì càng không nên quyết định lúc 1 giờ sáng.”

    Cô quay đi.

    Không đồng ý, không từ chối.

    Chỉ để lại… khoảng chờ.

    ---

    Quán quen gần Chao Phraya River.

    “Em đang nghĩ gì?”

    Pond hỏi.

    Phuwin chống cằm:

    “Về việc kết hôn.”

    Pond nhướng mày:

    “Với anh?”

    Phuwin cười:

    “Anh đừng tự tin quá.”

    Một khoảng lặng giữa hai người, Pond nói chậm:

    “Anh không ép em.”

    Phuwin nhìn anh.

    “…Em biết.”

    Gió thổi qua, không gian yên tĩnh hơn bình thường.

    “Nhưng…”

    Phuwin nói nhỏ.

    “Em không ghét ý nghĩ đó.”

    Pond khựng lại một nhịp.

    “…Tiến bộ rồi.”

    Phuwin bật cười:

    “Anh nên cảm ơn.”

    Pond nhìn cậu, ánh mắt dịu hơn trước.

    “Anh sẽ không làm em khó chịu.”

    Phuwin gật nhẹ.

    “…Ừ.”

    Không lời hứa lớn, nhưng…

    đủ.

    ---

    02:10

    Joong đứng ngoài ban công, Dunk đứng phía sau không lại gần.

    “…Anh nghiêm túc đó.”

    Joong nói.

    Dunk nhìn anh.

    “…Em biết.”

    “Vậy?”

    Dunk thở ra nhẹ.

    “Em không biết.”

    Lần đầu tiên — cậu không chắc chắn quyết định điều gì đó.

    ---

    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 11 - "TERMS & CONDITIONS"


    Bangkok, 9:00 AM.

    Trong căn penthouse, bàn ăn sáng vẫn hoàn hảo như một layout của Vogue Thailand.

    Bee ngồi đầu bàn, Joong ngồi bên trái, Dunk bên phải.

    Phuwin… ngồi giữa, ánh mắt cực kỳ “hóng chuyện nhưng giả vờ bận rộn”.

    “Ăn đi.”

    Bee nói.

    Không ai động đũa ngay, Phuwin nhỏ giọng:

    “Con thấy bánh hôm nay ngon đó.”

    Không ai hưởng ứng.

    “…Ok.”

    Bee đặt tách trà xuống.

    “Về chuyện tối qua.”

    Joong ngồi thẳng, Dunk cũng vậy.

    “Kết hôn không phải vấn đề.”

    Bee nói.

    “…Nhanh vậy?”

    Phuwin suýt sặc nước.

    Bee liếc nhẹ, Phuwin im liền.

    “Vấn đề là — điều kiện.”

    Joong:

    “Con có thể—”

    Bee giơ tay.

    “Nghe trước.”

    Im lặng.

    “Thứ nhất.”

    Bee nhìn thẳng Dunk.

    “Cậu sẽ dọn về đây.”

    Joong gật ngay:

    “Được.”

    Bee tiếp:

    “Không phải ‘dọn về’ rồi sống kiểu riêng biệt, là sống cùng.”

    Phuwin chen vào:

    “Full package.”

    Bee không phủ nhận, Dunk hỏi:

    “…Ý chị là ở chung?”

    “Đúng.”

    Một khoảng lặng.

    ---

    “Thứ hai.”

    Bee nói tiếp.

    “Cậu nghỉ việc tiếp viên hàng không.”

    Joong khựng lại.

    “…Mẹ—”

    Bee không nhìn anh, chỉ nhìn Dunk.

    “Cậu sẽ đến làm việc tại Vogue.”

    Phuwin gật gù:

    “Onboarding nhanh gọn.”

    Joong quay sang:

    “Em không cần phải—”

    Dunk cắt ngang.

    “…Vì sao?”

    Bee trả lời:

    “Vì nếu cậu bước vào gia đình này — cậu phải thuộc về thế giới này.”

    Không cao giọng, nhưng… rõ quyền lực và không cho phép từ chối.

    Dunk im lặng, Bee nói thêm:

    “Cậu có quyền từ chối.”

    1 nhịp.

    “Nhưng nếu từ chối — thì cũng nên từ chối cả cuộc hôn nhân này.”

    Phuwin nhỏ giọng:

    “…Mẹ nói chuyện nhẹ nhàng ghê.”

    Joong:

    “Mẹ đang ép tụi con.”

    Bee quay sang anh.

    “Nước phù sa không chảy ruộng ngoài.”

    Joong im lặng, Bee đứng dậy.

    “Chiều nay, 5 giờ.”

    Dunk ngẩng lên.

    “Một mình cậu đi với tôi.”

    ---

    17:20 — sông Chao Phraya

    Chiếc du thuyền nhỏ rời bến, ánh hoàng hôn đổ xuống mặt nước.

    Bangkok dịu hơn bình thường.

    Dunk đứng ở mạn tàu, gió thổi nhẹ.

    Bee bước ra, không mang theo ai, chỉ một mình.

    “Lần trước chúng ta gặp, cậu nói quen Joong bao lâu?”

    “…Chưa lâu.”

    Bee gật đầu, cười mỉa mai.

    “Vậy mà dám kết hôn.”

    Dunk cười nhẹ:

    “Anh ấy là người đề nghị.”

    “Cậu có thể từ chối.”

    Dunk im lặng, Bee nhìn ra sông.

    “Cậu thấy Joong thế nào?”

    “…Tốt.”

    “Và?”

    “…Chưa ổn.”

    Bee khẽ cong môi.

    “Cậu thẳng hơn tôi nghĩ.”

    Dunk nhún vai:

    “Tôi không giỏi nói vòng.”

    Bee gật đầu.

    “Joong chưa trưởng thành, nó quen được bảo vệ.

    Quen được sửa sai, quen việc mọi thứ… tự ổn.”

    Dunk không phản bác, Bee quay sang cậu.

    “Cậu nghĩ mình chịu được bao lâu?”

    Một câu hỏi rất đơn giản, Dunk nhìn thẳng.

    “…Tôi không biết.”

    Bee gật đầu.

    “Vậy thì đừng vội biết.”

    Gió thổi qua, mặt nước gợn nhẹ.

    “Cậu không phải người yếu đuối.”

    Bee nói.

    “Nhưng nếu cậu ở lại — cậu sẽ phải chọn.”

    “…Giữa gì và gì?”

    Bee nhìn thẳng vào cậu.

    “Giữa việc giữ mình… và ở lại với nó.”

    Không khí im lặng, không nặng nhưng…

    đủ sâu.

    Dunk nhìn ra xa, ánh hoàng hôn phản chiếu trong mắt.

    “…Chị đang khuyên tôi bỏ?”

    Bee lắc đầu.

    “Tôi đang cho cậu thấy giá.”

    ---

    20:10 - Quán quen.

    Phuwin ngồi xuống trước, Pond đến sau.

    “Anh trễ 5 phút.”

    Phuwin nhìn đồng hồ:

    “Em ghi nhận.”

    Pond ngồi xuống.

    “Anh bù bằng dessert.”

    Phuwin cười:

    “Anh đang mua chuộc?”

    “Anh đang đầu tư.”

    Một khoảng lặng, Phuwin nhìn anh.

    “…Anh nghiêm túc không?”

    Pond không trả lời ngay.

    “Anh không vội.”

    “…Em hỏi cái khác.”

    Pond nhìn thẳng.

    “Anh nghiêm túc.”

    Phuwin im lặng.

    1 giây.

    2 giây.

    “…Em cũng vậy.”

    Không khí dừng lại một nhịp, Pond khẽ cười.

    “Progress tốt.”

    Phuwin bật cười.

    “Anh đừng phá mood của em.”

    Pond đưa tay qua bàn, không nắm, chỉ…

    đặt đó.

    Phuwin nhìn.

    1 nhịp.

    Rồi đặt tay mình lên, không ai nói gì.

    Nhưng… không cần nữa.

    ---

    23:40

    Dunk về lại penthouse, Joong đứng chờ.

    “Em đi đâu vậy?”

    “…Đi nói chuyện.”

    “Với mẹ?”

    “…Ừ.”

    Joong bước lại gần.

    “…Em nghĩ sao?”

    Dunk nhìn anh rất lâu.

    “…Anh có thể trưởng thành không?”

    Joong khựng lại

    “…Anh sẽ cố.”

    Dunk cười nhẹ.

    “Em không hỏi ‘cố’.”

    Joong im lặng.

    “…Anh có thể không?”

    Một câu hỏi không lớn, nhưng… khó.

    Joong nhìn cậu, lần đầu tiên — không trả lời ngay.

    ---

    Vote cmt
     
    (Joylada) Mẹ Chồng Chàng Dâu
    🖤 CHƯƠNG 12 - "TRYING MODE"


    Bangkok, 7:15 AM.

    Penthouse.

    “Cậu chủ, hôm nay cậu dậy sớm vậy ạ?”

    Cô giúp việc nhìn anh với ánh mắt… hơi sốc.

    Joong đang đứng trong bếp, áo sơ mi chưa chỉnh, tóc hơi rối.

    “…Con đang làm bữa sáng.”

    Cô giúp việc đứng hình.

    “…Cho ai ạ?”

    Joong dừng một giây.

    “…Cho con.”

    “…Dạ?”

    Joong thở ra:

    “Với cả… tập.”

    Cô giúp việc gật gù, quay đi nhưng vẫn thì thầm:

    “Hôm nay chắc có chuyện lớn…”

    ---

    7:40

    Trứng… cháy.

    Bánh mì… hơi đen.

    Joong nhìn dĩa đồ ăn.

    “…Ổn.”

    Phuwin bước vào, nhìn bàn ăn, nhìn Joong.

    “…Anh đang tự hành xác hả?”

    Joong nhíu mày:

    “Anh đang học.”

    Phuwin ngồi xuống, cắn thử một miếng.

    Im 2 giây.

    “…Anh đang học cách giết người à?”

    Joong:

    “Em nói quá rồi đó.”

    Phuwin uống nước:

    “Em thấy anh nên bắt đầu từ nước lọc.”

    Joong thở dài.

    “…Anh phải làm gì đó.”

    Phuwin nhìn anh, không cười nữa.

    “…Cuối cùng cũng chịu nghĩ rồi.”

    ---

    10:20 — Navori

    Chuông cửa vang, Dunk đang đứng sau quầy nhìn lên.

    Joong.

    “…Anh tới sớm vậy?”

    Joong gật:

    “Anh rảnh.”

    Dunk nhướng mày:

    “Hay là bị mẹ giao KPI mới?”

    Joong cười nhẹ:

    “Không.”

    “…Nghe không thuyết phục.”

    Một khoảng lặng, Joong đặt một túi giấy lên bàn.

    “Anh… mua cái này.”

    Dunk nhìn vào.

    Bánh.

    “…Tiệm em.”

    Joong:

    “Anh ủng hộ.”

    Dunk bật cười.

    “Anh mua bánh tiệm em rồi đem lại cho em?”

    Joong gãi đầu:

    “…Anh không giỏi mấy cái này.”

    Dunk nhìn anh lâu hơn một chút.

    “…Anh đang làm gì vậy?”

    Joong hít nhẹ.

    “Anh đang thử… trưởng thành.”

    Dunk khựng lại.

    “…Thử?”

    Joong gật:

    “Anh chưa giỏi.”

    Một câu rất thật, Dunk không cười nữa.

    Chỉ nói nhỏ:

    “…Em thấy rồi.”

    ---

    13:30 — Tầng 38, Vogue Thailand.

    “Anh đến sớm.”

    Phuwin nói.

    Joong đặt laptop xuống:

    “Anh không muốn bị nhắc nữa.”

    Phuwin nhướng mày:

    “Wow.

    Suprite”

    Bee bước vào, nhìn một vòng rồi dừng lại ở Joong.

    “…Hôm nay cậu đúng giờ đấy.”

    Joong gật đầu:

    “Vâng.”

    Bee không nói thêm.

    Nhưng ánh mắt có gì đó… khác.

    ---

    19:00 — Quán quen gần Chao Phraya River.

    Phuwin đến trước, Pond đến sau.

    “Anh lại trễ.”

    Phuwin nói.

    Pond đặt túi xuống:

    “Anh bù lại cho em đây.”

    Phuwin mở ra, lại là dessert.

    “…Anh cứ xài chiêu này với em hoài.”

    Pond ngồi xuống.

    “Anh đang đầu tư dài hạn mà.”

    Phuwin cười:

    “Anh nói chuyện như báo cáo tài chính.”

    Một khoảng lặng, Pond nhìn cậu.

    “…Hôm nay em ổn không?”

    Phuwin khựng nhẹ.

    “…Ổn.”

    “Không giống ‘ổn’.”

    Phuwin thở ra.

    “…Nhà em hơi ồn.”

    Pond gật đầu, không hỏi thêm, chỉ đẩy ly nước về phía cậu.

    Phuwin nhìn rồi nhận.

    “…Anh không tò mò à?”

    Pond lắc đầu:

    “Anh đợi em muốn nói.”

    Phuwin im lặng 1 giây, 2 giây.

    “…Anh khác rồi.”

    Pond cười nhẹ:

    “Anh đang học.”

    Phuwin nhìn anh.

    “…Ừ.”

    Cậu đưa tay qua.

    Lần này không ngập ngừng.

    Nắm lấy ngón tay cái của Pond.

    “…Deal tạm thời nâng cấp chưa?”

    Pond siết nhẹ tay cậu.

    “Đang nâng cấp.”

    ---

    22:40

    Joong đứng ngoài ban công, điện thoại đang cầm trong tay.

    Joong:

    (Anh đang cố gắng thay đổi.)

    Seen.

    Dunk:

    (Em biết.)

    Một lúc sau.

    Dunk:

    (Nhưng cố thôi thì chưa đủ.)

    Joong nhìn màn hình không phản bác.

    Joong:

    (…Ừ.)

    Lần này anh không phủ nhận nữa mà chấp nhận việc bản thân đang cố gắng.

    ---

    00:10 — Trong bếp.

    Cô giúp việc nhìn Joong.

    “…Cậu chủ, cậu lại nấu ạ?”

    Joong gật:

    “Ừ.”

    “…Cho ai vậy cậu chủ?”

    Joong dừng 1 giây.

    “…Cho tương lai.”

    Cô giúp việc im 3 giây.

    “…Vâng?”

    Joong cười nhẹ.

    “Không sao đâu.”

    Trứng lại cháy.

    “…Chưa ổn.”

    Nhưng lần này anh không bỏ.

    ---

    Vote, cmt nhaaa
     
    Back
    Top Dưới