Khác (JOYLADA) ÂM ẢNH CHỨNG CỨ

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
149,231
0
0
407133715-256-k496255.jpg

(Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
Tác giả: NOTIFITE98
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Author: Pintwalee
Thể Loại: Hình Sự, Tâm Linh, Boyslove, MPreg



tâmlinh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [P1] Quý phi mỗi ngày chỉ muốn làm cá muối - Đại...
  • [LingOrm] Madam tuyên chiến
  • (HOÀN) Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc...
  • [CaoH/Edit] Câu Dẫn Đội Trưởng Đội Cảnh Sát Hình Sự...
  • (JOYLADA) MẸ CHỒNG CHÀNG DÂU
  • (JOYLADA) HOA SEN ĐEN TÁI SINH
  • (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    HỒ SƠ CẢNH SÁT


    Profile tuyệt mật của 4 cảnh sát nhó, mọi người nhớ vote&cmt hộ tôi, đừng đọc free nhó ❤️.

    Tui up song song với tiktok luôn nhóe.

    ---------
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    Chương 1


    Những kẻ nhìn thấy sự thật theo những cách khác nhau.

    Bangkok, 02:17 sáng.

    Thành phố chưa ngủ, chỉ là đã học cách giả vờ im lặng.

    ---

    Pond Naravit Lertratkosum

    Pond đứng trên ban công căn hộ cao tầng ở Thonglor, áo sơ mi đen mở hai cúc, tay kẹp điếu thuốc Marlboro Black, phía sau là ánh đèn neon phản chiếu lên mặt kính như một biển sao giả tạo.

    Điện thoại rung nhẹ trên bàn đá cẩm thạch — Rolex Submariner đặt cạnh ly whisky Macallan 18 đã vơi nửa.

    Anh không nhìn điện thoại ngay.

    Dưới đường, tiếng còi xe hòa với tiếng nhạc từ một club xa xa.

    Một cặp nam giới trẻ tuổi đang cười nói, tay đan tay, bước qua ánh đèn vàng.

    Hôn nhân đồng giới hợp pháp ở Thái đã khiến những cảnh như thế này trở nên bình thường đến mức không ai buồn ngoái nhìn.

    Pond nhả khói, ban ngày anh là Phó chỉ huy tổ điều tra đặc biệt, trực thuộc Cục Cảnh sát Hoàng gia Thái Lan.

    Ban đêm anh là một người đàn ông 30 tuổi biết rõ mình hot ở đâu, nguy hiểm ở đâu, và chưa bao giờ để cảm xúc vượt quá tầm kiểm soát.

    Ngoại trừ một người.

    Pond đưa tay chạm vào chiếc bật lửa kim loại đặt trên bàn.

    Khoảnh khắc đầu ngón tay tiếp xúc, hình ảnh tràn tới.

    Một căn phòng tối.

    Tiếng thở gấp.

    Bàn tay dính máu.

    Một bóng người quay lưng, cao, vai rộng, mùi thuốc khử trùng nồng nặc.

    Pond rút tay lại, nhíu mày, khả năng của anh chưa bao giờ “dễ chịu”.

    Nó không phải tiên tri không phải phép màu.

    Chỉ là ký ức sót lại của tội ác, bám vào đồ vật như vết dầu không rửa sạch.

    Điện thoại rung lần nữa, lần này là tổng bộ.

    “ Thiếu tá Naravit chuẩn bị tinh thần.

    Có nhiệm vụ quốc tế.”

    Pond mím môi, mắt tối lại.

    Hongkong.

    ---

    Phuwin Tangsakyeun

    Cách đó không xa tại một con hẻm nhỏ gần Yaowarat, Phuwin đang cúi người buộc dây giày, mồ hôi thấm ướt cổ áo.

    Trước mặt cậu là một hồn ma.

    Là một ông lão mặc áo bệnh nhân, nửa thân dưới mờ dần như khói.

    “Cháu ơi…

    ông không nhớ mình chết thế nào…”

    Phuwin ngước mắt, ánh nhìn lạnh tanh.

    “Không nhớ thì đi tìm lại.

    Đừng đứng chắn đường tôi.”

    Hồn ma sững người.

    Phuwin đứng dậy phủi bụi quần, bước thẳng xuyên qua thân thể mờ ảo ấy như đi qua làn khói.

    Cậu không chạm được, nhưng nhìn thấy thì quá quen rồi.

    Cảnh sát điều tra, 27 tuổi.

    Nóng tính, bạo gan, không sợ ma, không sợ chết.

    Chỉ sợ một người không bao giờ thuộc về mình.

    Điện thoại trong túi rung lên, số nội bộ.

    “ Đại úy Phuwin Tangsakyeun có lệnh điều động.

    Chuẩn bị sang Hongkong cùng đội đặc nhiệm.”

    Phuwin chửi thề khẽ.

    Hongkong nghĩa là làm việc với Pond.

    Nghĩa là những đêm không rõ ranh giới.

    Nghĩa là tiếp tục giả vờ như mình không yêu người chỉ xem đó là tình dục.

    Cậu khóa súng vào bao, khẩu Glock 19, thứ chỉ mình cậu và Pond được phép mang.

    “Phiền phức thật.”

    Hồn ma phía sau lẩm bẩm:

    “Cậu còn sống mà mặt như người chết vậy…”

    Phuwin giơ tay giữa không trung, không quay đầu.

    “Ít nhất tôi còn biết mình muốn gì.”

    ---

    Joong Archen Aydin

    Chiang Mai, 01:48 sáng.

    Ngôi nhà gỗ cổ nằm nép mình bên rặng cây, đèn dầu lay lắt, mùi nhang trầm quyện trong không khí.

    Joong quỳ giữa gian chính.

    Trên người anh là áo choàng trắng thêu chỉ vàng cổ xưa, cổ tay đeo chuỗi hạt gỗ đã sờn.

    Trước mặt — một người phụ nữ trẻ đang run rẩy, mắt trợn ngược, miệng lẩm bẩm thứ ngôn ngữ không thuộc về trần thế.

    Joong thở dài.

    “Ra đi.”

    Giọng anh trầm, không cao giọng, không đe dọa.

    Không khí đột ngột nặng nề.

    Bóng đen trồi lên sau lưng người phụ nữ gào thét.

    Joong đứng dậy, bước tới đặt tay lên trán cô ta. *Chạm.*

    Tiếng thét im bặt, bóng đen tan ra như tro bụi.

    Joong rút tay, mặt không biểu cảm.

    Anh ghét những lúc như thế này.

    Đội trưởng đội pháp y, 30 tuổi.

    Người có thể bắt ma, nhìn thấy hồn ma, chạm được vào thứ mà người khác chỉ né tránh.

    Nhưng sâu bên trong, Joong chỉ muốn là một người bình thường… phân tích xác chết, tìm nguyên nhân tử vong, và không phải mang gánh nặng của tổ tiên.

    Điện thoại rung trong túi áo.

    “Thiếu tá Archen, Chính phủ Hongkong chính thức gửi công văn.

    Anh được chỉ định hỗ trợ pháp y đặc biệt.”

    Joong nhắm mắt.

    “Lại thêm việc, mẹ kiếp.”

    Anh cởi áo choàng treo lên giá gỗ.

    Bên ngoài, gió đêm thổi qua rừng mang theo tiếng thì thầm của những thứ không bao giờ siêu thoát.

    ---

    Dunk Natachai Boonprasert

    Hongkong, Central, 03:05 sáng.

    Dunk ngồi trong căn hộ cao tầng nhìn xuống Victoria Harbour, laptop mở hàng chục file DNA, ánh đèn LED phản chiếu lên gọng kính mỏng.

    Áo sơ mi trắng, tay áo xắn cao, cúc cổ cài chỉnh tề một người đàn ông mà chỉ cần nhìn là biết không ai qua mặt được.

    Tin nhắn đến.

    Kalvin:

    [Anh về muộn, Em cứ ngủ trước.]

    Dunk nhìn tin nhắn, môi cong lên một nụ cười.

    Dunk biết nhưng anh chọn không đọc ra những điều quá rõ ràng.

    Điện thoại bàn reo lên.

    “Thiếu tá Natachai.

    Hongkong cần anh.

    Đội đặc nhiệm từ Thái Lan đang sang.”

    Dunk khẽ gật đầu dù không ai nhìn thấy.

    “Gửi lịch trình cho tôi.”

    Đội trưởng đội giám chứng.

    Người được gọi là Đọc Tâm Thần Thám — chỉ cần vài cử chỉ, một ánh mắt, là đủ lột trần đối phương.

    Chỉ riêng tình yêu… anh luôn đọc sai.

    ---

    Bangkok, một đêm khác.

    Căn hộ của Pond.

    Phuwin đứng tựa vào bếp, áo khoác ném trên ghế, ánh đèn vàng phủ lên làn da nóng rực.

    Pond đứng trước mặt cậu, khoảng cách gần đến mức hơi thở hòa vào nhau.

    Không cần nói nhiều, bàn tay Pond đặt lên hông Phuwin, chậm rãi như thử phản ứng.

    Phuwin không tránh, chỉ ngẩng đầu, ánh mắt thách thức.

    “ Anh về trễ.”

    “ Em cũng vậy.”

    Khoảng cách biến mất, không có lời hứa, không có tương lai.

    Chỉ có nhịp tim, mùi da thịt, và những cái chạm vừa đủ để quên đi mọi thứ khác.

    Sau đó, Phuwin nằm ngửa trên sofa nhìn trần nhà.

    “Hongkong.”

    Pond đứng bên cửa sổ mặc lại áo.

    “Ừ.”

    Im lặng.

    Phuwin xoay đầu nhìn bóng lưng người đàn ông mình yêu mà không bao giờ nói.

    “FWB… vẫn tính chứ?”

    Pond không quay lại.

    “Còn làm việc chung, thì còn.”

    Phuwin cười nhạt.

    Hongkong đang chờ họ.

    Và những bí mật của người sống lẫn kẻ chết cũng vậy.

    ---

    Vote&cmt nhiệt tình dùm tui nhó.
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    Chương 2


    Thành phố không ngủ và những kẻ không được phép chùn bước.

    ---

    Hongkong – Thành phố của áp lực.

    Máy bay hạ cánh xuống Hong Kong International Airport lúc gần sáu giờ sáng.

    Bầu trời xám nhạt, mây thấp, mùi biển mằn mặn len vào từng nhịp thở.

    Pond là người đầu tiên đứng dậy, áo khoác trench coat đen khoác hờ trên vai.

    Cặp mắt sắc bén quét qua khoang hành khách như thói quen nghề nghiệp.

    Phuwin đi phía sau đeo tai nghe nhưng không bật nhạc.

    Ánh nhìn vô cảm dừng lại ở những vệt sáng bên ngoài cửa sổ.

    Joong ngồi hàng ghế đối diện tay xoay nhẹ chuỗi hạt gỗ, đôi mắt trầm tĩnh nhưng sâu thẳm.

    Dunk ở cuối hàng chỉnh lại cà vạt, mở điện thoại xem nhanh tin nhắn của Kalvin.

    Những câu chữ quan tâm vừa đủ, thiếu hơi ấm.

    Không ai nói chuyện, họ đã quen với sự im lặng trước cơn bão.

    ---

    Trụ sở tạm thời – Central

    Trụ sở cảnh sát Hongkong bị nổ một phần nên tổ công tác quốc tế được bố trí tại một tòa nhà hành chính gần Central.

    Bê tông còn mùi khói thuốc nổ, kính vỡ được che bằng tấm nhựa trong, hành lang sáng đèn suốt ngày đêm.

    Một sĩ quan Hongkong tiến đến.

    “Tôi là Inspector Lau.

    Tạm thời phụ trách điều phối các anh.”

    Pond bắt tay, lực vừa đủ.

    “Pond Naravit.

    Đội trưởng điều tra đặc biệt.”

    Phuwin đứng cạnh, ánh mắt sắc lạnh, chỉ gật đầu.

    Joong và Dunk lần lượt giới thiệu chức danh.

    Khi Dunk nói xong, Inspector Lau khẽ nhướn mày.

    “À… ‘Mind Reader’.”

    Dunk mỉm cười lịch sự.

    “Chỉ là cách gọi quá lời.”

    Nhưng ánh mắt anh đã kịp ghi nhận:

    – Lau nói dối một nửa.

    – Tay trái co lại khi nhắc đến vụ nổ.

    – Đồng tử giãn nhẹ.

    Có thứ gì đó… chưa được nói ra.

    ---

    Phòng họp tạm thời, và những cấp dưới gồm có những thành viên.

    Đội điều tra – dưới quyền Pond

    Sgt.

    Mei Lin (28 tuổi) – nữ cảnh sát Hongkong, chuyên truy dấu hiện trường, lý trí, không tin tâm linh.

    Constable Anan (25 tuổi) – cảnh sát Thailand, theo Pond từ lâu, sùng bái sếp như thần.

    Đội pháp y – dưới quyền Joong

    Dr.

    Kittisak (32 tuổi) – pháp y Thailand, không biết năng lực của Joong, chỉ thấy sếp mình “bình tĩnh đến đáng sợ”.

    Ying (26 tuổi) – trợ lý pháp y Hongkong, dễ hoảng loạn nhưng tay nghề tốt.

    Đội giám chứng – dưới quyền Dunk:

    Tee (29 tuổi) – phân tích DNA, nghiện cà phê.

    Man (34 tuổi) – chuyên phục dựng hiện trường kỹ thuật số.

    Mỗi người một nhịp thở.

    Nhưng khi vào việc, tất cả đều chạy cùng một hướng.

    ---

    Vụ án đầu tiên – “Thi thể không dấu vân tay”

    Hiện trường:

    Một căn hộ cao cấp tại Mid-Levels, nhìn ra Victoria Harbour.

    Nạn nhân:

    Nam giới, khoảng 40 tuổi, chết trong phòng tắm.

    Không có dấu hiệu đột nhập.

    Joong bước vào đầu tiên.

    Mùi tử khí lẫn mùi nước hoa nam cao cấp.

    Xác được đặt ngay ngắn, quá… gọn gàng.

    Joong cúi xuống chạm nhẹ vào cổ tay nạn nhân.

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

    Hình ảnh vỡ vụn hiện ra:

    – Gương mờ hơi nước.

    – Một người đàn ông phía sau.

    – Một sợi dây mảnh.

    – Tiếng thì thầm bằng tiếng Quảng Đông.

    Pondrút tay lại mặt không đổi sắc.

    “Siết cổ, hung thủ rất quen tay.”

    Phuwin đứng dựa cửa, ánh mắt lướt qua một góc phòng.

    Một hồn ma ngồi xổm ở đó, đầu cúi thấp.

    “Không phải cướp… hắn biết người đó…”

    Phuwin nhíu mày quay đi như không nghe thấy.

    “Không có dấu hiệu giằng co.” – cậu nói với Pond.

    Pond bước tới chạm vào vòi sen, một hình ảnh khác hiện ra.

    Lần này rõ hơn, hung thủ quay đầu, Pond thấy được nửa gương mặt...

    Và tim anh khẽ trĩu xuống.

    “Đây không phải án đơn lẻ.”

    ---

    Đêm đó, Dunk về căn hộ của mình ở Sheung Wan, Kalvin đã chờ sẵn.

    Mùi nước hoa quen thuộc, áo vest đặt hờ trên sofa.

    Kalvin ôm Dunk từ phía sau giọng trầm thấp.

    “ Em mệt không?.”

    Dunk không gỡ tay ra, anh biết mùi trên cổ áo Kalvin không phải của mình.

    Nhưng anh vẫn quay lại đặt một nụ hôn ngắn, vừa đủ để tự lừa mình.

    “ Hơi mệt một chút, tối nay em muốn ngủ sớm nha anh yêu...”

    ---

    Căn hộ khách sạn.

    Phuwin đứng ở ban công, gió biển thổi tung tóc.

    Pond bước tới sau lưng, không chạm ngay.

    “Hongkong khác Bangkok.”

    Phuwin cười khẽ.

    “Nhưng anh vẫn vậy.”

    Khoảng cách khép lại, bàn tay Pond đặt lên eo Phuwin.

    Chậm, chắc, như kiểm soát một khẩu súng đã quen tay.

    Phuwin quay đầu, môi lướt sát tai anh.

    “Chỉ là FWB thôi mà, sao anh lúc nào cũng cẩn thận thế?”

    Pond không trả lời chỉ cúi xuống để trán chạm trán.

    Những thứ không được nói ra… luôn nguy hiểm nhất.

    Hongkong ngoài kia vẫn sáng, một vụ án vừa mở.

    Một thành phố vừa mất đi sự an toàn giả tạo.

    Bốn con người, mỗi người nhìn thấy sự thật theo một cách khác nhau.

    Và không ai biết rằng…

    Cái chết tiếp theo có phải là người quen hay không.

    ---

    Cmt&vote nhiệt tình cho tôi, đừng đọc free nhó
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    Chương 3


    Những manh mối không biết nói dối.

    ---

    Phòng pháp y - Sự im lặng của cái chết.

    Thi thể được chuyển về phòng pháp y tạm thời gần Queen Mary Hospital.

    Đèn trắng lạnh.

    Mùi formalin.

    Tiếng găng tay cao su kéo căng.

    Joong đứng đối diện bàn mổ, áo blouse trắng phủ kín thân người cao lớn, ánh mắt tập trung tuyệt đối.

    Dr.

    Kittisak đứng bên phải, Ying hỗ trợ phía đối diện.

    "Không có tụ máu lớn ở vùng cổ," Kittisak nói.

    Joong gật đầu, tay lướt qua vùng khí quản.

    "Siết bằng dây mảnh, lực đều, hung thủ quen với giải phẫu."

    Anh ngẩng lên, ánh mắt sắc hơn.

    "Có thể là... bác sĩ."

    Ying nuốt khan.

    "Bác sĩ giết người à?"

    Joong không trả lời, anh chạm vào xương đòn nạn nhân.

    Một cảm giác lạnh.

    Hình ảnh tràn tới:

    - Một căn phòng sáng

    - Găng tay phẫu thuật

    - Tiếng kim loại va vào khay inox

    - Một giọng nói trầm: 'Anh sẽ không đau đâu.'

    Joong rút tay lại, hơi thở chậm đi.

    "Không phải phẫu thuật," anh nói.

    "Nhưng là người quen tay với việc... làm người khác bất động."

    Cả ba rơi vào trầm tư và có cùng suy nghĩ "bác sĩ mà lại giết người sao?"

    ---

    Phòng giám chứng - Lý trí lên tiếng.

    Dunk đứng trước màn hình lớn, hàng loạt dữ liệu DNA và phân tích sợi vải hiển thị.

    Tee đẩy ly cà phê sang.

    "Không có dấu vân tay, nhưng sợi dây siết cổ có vi sợi y tế."

    Man phóng to hình ảnh.

    "Loại này thường dùng trong phòng mổ.

    Không bán đại trà."

    Dunk khoanh tay, mắt không rời màn hình.

    "Và căn hộ không có dấu hiệu đột nhập."

    Y quay sang Joong - người vừa bước vào.

    "Hung thủ được mời vào."

    Joong nhìn Dunk vài giây, không phải dò xét là đánh giá.

    "Cậu không tin tâm linh," Joong nói thẳng.

    Dunk mỉm cười nhạt.

    "Tôi tin vào thứ lặp lại được."

    Joong gật đầu.

    "Vậy thì chúng ta giống nhau hơn cậu nghĩ."

    Một khoảnh khắc yên lặng.

    Hai bộ não sắc bén - một dựa trên xác chết, một dựa trên người sống - bắt đầu tìm được nhịp chung.

    ---

    Điều tra hiện trường mở rộng.

    Pond và Phuwin đứng trong thang máy của khu Mid-Levels đi xuống tầng hầm.

    Phuwin tựa lưng vào vách, tay khoanh trước ngực.

    "Có ma ở đây."

    Pond liếc sang.

    "Liên quan đến chuyện này không?"

    "Ừ."

    Phuwin nhún vai.

    "Một bà giúp việc chết vì đột quỵ.

    Bà ta bảo người chết trong căn hộ này từng cãi nhau với ai đó mặc áo blouse."

    Pond không nói gì cho đến khi thang máy dừng.

    Anh bước ra trước, chạm vào tay nắm cửa phụ.

    Hình ảnh lần này rõ ràng hơn.

    Một người đàn ông trung niên.

    Mặc áo blouse trắng.

    Đeo đồng hồ đắt tiền.

    Gương mặt đang căng thẳng.

    Pond nhắm mắt.

    "Chúng ta cần danh sách bác sĩ liên quan đến nạn nhân."

    Phuwin nhìn anh, nhíu mày.

    "Anh ổn chứ?"

    Pond mở mắt.

    "Không sao... quen cảm giác này rồi."

    Nhưng Phuwin biết anh đang căng thẳng.

    ---

    PUSH UP BAR

    Đêm.

    Quán bar nhỏ khu Lan Kwai Fong, ánh đèn tím xanh, nhạc jazz điện tử vừa đủ nghe.

    Bốn người ngồi quanh bàn quen thuộc.

    Rượu được rót, không khí tạm thời bớt căng thẳng.

    Joong nhấp một ngụm whisky, Dunk nhìn ly rượu nhưng chưa uống.

    "Cậu không uống?"

    Joong hỏi.

    "Còn dữ liệu cần xử lý."

    Dunk lắc đầu trả lời.

    Joong cười khẽ.

    "Lý trí quá cũng mệt đó."

    Dunk liếc anh.

    "Cảm xúc quá cũng nguy hiểm."

    Một câu nói hai người hiểu.

    Ở đầu bàn, Pond nhìn Phuwin đang cười nói với Anan chủ quán.

    Có gì đó... không thoải mái.

    Pond quay đi, uống cạn ly.

    ---

    Đêm muộn - Ranh giới lỏng lẻo.

    Tại khách sạn.

    Phuwin vừa tắm xong, tóc còn ướt.

    Pond đứng ở cửa sổ, áo sơ mi mở cúc, ánh đèn trải dài sau lưng.

    Không ai gọi tên mối quan hệ này.

    Phuwin bước tới, dựa vai vào ngực Pond.

    "Anh nhìn em kiểu đó làm gì?"

    Pond cúi xuống, giọng trầm.

    "Em cười với người khác."

    Phuwin bật cười khẽ.

    "Ghen à?"

    Im lặng, Pond không phủ nhận cũng không thừa nhận.

    Bàn tay hắn siết nhẹ lấy eo Phuwin, lần này chặt hơn bình thường.

    Phuwin ngẩng đầu, ánh mắt chậm lại.

    "FWB mà Pond."

    "Ừ."

    Nhưng mỗi cái chạm không còn vô tư như trước.

    ---

    Sáng hôm sau Danh sách bác sĩ được gửi đến.

    Dunk nhìn qua, dừng lại ở một cái tên.

    Dr.

    Cheung Wai Ho

    Bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ.

    Từng làm việc tại Hongkong và Thailand.

    Dunk ngẩng lên.

    "Kalvin... từng nhắc đến người này."

    Joong nhìn y.

    "Người yêu cậu?"

    Dunk im lặng một giây.

    "Ừ."

    Không khí chùng xuống.

    Ở nơi nào đó trong thành phố, một người đàn ông mặc blouse trắng rửa tay rất kỹ, nhìn mình trong gương.

    Và mỉm cười.

    Vụ án không còn là một cái chết đơn lẻ.

    Nó bắt đầu len vào đời sống riêng của họ.

    Pond nhận ra mình không còn kiểm soát được khoảng cách.

    Phuwin vẫn giả vờ không cần ai yêu.

    Joong đứng giữa ranh giới nên tin khoa học hay tin vào tâm linh.

    Dunk lần đầu tiên nghi ngờ chính người mình yêu.

    Hongkong sáng đèn.

    Và cái chết tiếp theo...

    đang rất gần.

    ---

    Vote, cmt hộ tôi.

    Đừng đọc free nhé
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    Chương 4


    Những kẻ mang dao trong nụ cười

    ---

    Kalvin

    Kalvin Chearavanont bước ra từ thang máy của một phòng khám thẩm mỹ cao cấp ở Causeway Bay.

    Vest xám nhạt, đồng hồ Patek Philippe, nụ cười lịch thiệp vừa đủ để khiến người khác tin rằng hắn là một người đàn ông đáng tin.

    Bên trong phòng khám, mùi tinh dầu dịu nhẹ, nhạc cổ điển khe khẽ - một thế giới vô trùng được thiết kế để che giấu những ham muốn trần trụi.

    "Dr.

    Cheung vẫn chưa tới," lễ tân nói.

    Kalvin gật đầu, bước về phòng tư vấn quen thuộc.

    Hắn lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Dunk.

    > Tối nay em rảnh không?

    Anh nhớ em.<

    Tin nhắn đã gửi.

    Nhưng ánh mắt Kalvin không có chút mong đợi nào.

    Hắn nhìn mình trong gương - chỉnh lại cà vạt - và mỉm cười với chính bản thân.

    ---

    Phòng giám chứng - Sự trùng hợp nguy hiểm

    Dunk đứng trước bảng dữ liệu mới, tay gõ nhẹ lên mặt kính.

    "Dr.

    Cheung Wai Ho.

    Phẫu thuật thẩm mỹ.

    Từng hợp tác với Kalvin trong vài ca nâng cấp phòng mổ tại Thailand."

    Tee huýt sáo khe khẽ.

    "Nghe như phim."

    Dunk không cười.

    "Trùng hợp quá mức... thì không còn là trùng hợp."

    Joong đứng bên cạnh, lật hồ sơ.

    "Người chết đầu tiên từng là nhà đầu tư cho phòng khám của Cheung."

    Dunk ngẩng lên.

    "Vậy là có động cơ tài chính."

    Joong nhìn y vài giây.

    "Hoặc tư thù cá nhân."

    Dunk khẽ gật.

    Trong khoảnh khắc ấy, y nhận ra Joong không hề né tránh việc nói thẳng - một điều hiếm thấy.

    Và kỳ lạ thay, điều đó khiến anh dễ chịu.

    ---

    Thi thể thứ hai - Không cần phải hỏi

    Cuộc gọi đến lúc 01:12 sáng.

    Một thi thể được phát hiện tại khu nhà kho gần Kwun Tong.

    Khi Joong bước vào hiện trường, không khí đã khác.

    Không còn sự im lặng "được sắp đặt" như vụ đầu.

    Lần này - là hoảng loạn.

    Nạn nhân:

    Nam, khoảng 30 tuổi.

    Nhân viên môi giới thiết bị y tế.

    Joong cúi xuống, chạm vào cổ tay nạn nhân.

    Ngay lập tức, anh nhắm mắt.

    Hình ảnh tràn đến dữ dội hơn lần trước:

    - Một phòng kho tối

    - Tiếng thở gấp

    - Mùi kim loại

    - Một giọng nói run rẩy: "Tôi sẽ im lặng... tôi thề..."

    Joong mở mắt, giọng thấp.

    "Hung thủ... không còn kiên nhẫn."

    Phuwin đứng gần đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không.

    "Một hồn ma đang chỉ tay về hướng đông."

    Pond quay lại.

    "Ý là gì?"

    Phuwin nhún vai.

    "Ý là hắn không muốn chết một mình."

    ---

    Dr.

    Cheung Wai Ho được mời đến trụ sở tạm thời.

    Người đàn ông trung niên, tóc chải gọn, ánh mắt bình thản đến đáng ngờ.

    "Các anh nghi ngờ tôi?"

    Cheung mỉm cười.

    "Chỉ vì tôi là bác sĩ?"

    Pond đứng đối diện, giọng lạnh.

    "Chúng tôi nghi ngờ vì anh xuất hiện ở cả hai đầu mối."

    Cheung nghiêng đầu.

    "Tôi cứu người, không giết người."

    Dunk quan sát - từng nhịp thở, từng cử động ngón tay.

    Khi nhắc đến Kalvin, đồng tử Cheung co lại trong nửa giây.

    Đủ.

    "Anh biết Kalvin rất rõ," Dunk nói.

    Cheung nhìn Dunk, cười.

    "Cậu ấy là một người... rất biết tận hưởng."

    Một câu nói.

    Một nụ cười.

    Joong cảm thấy không khí lạnh đi.

    ---

    Đêm đó, Phuwin sốt nhẹ, cậu không nói gì chỉ im lặng.

    Pond là người nhận ra đầu tiên.

    Anh đặt tay lên trán Phuwin - nóng.

    "Em bị sốt."

    "Không sao."

    Pond không hỏi thêm.

    Anh kéo ghế lại gần để Phuwin tựa vào mình.

    Không phải vì ham muốn.

    Chỉ là... không muốn cậu lạnh.

    Phuwin khẽ mở mắt.

    "Anh đang chăm sóc em à?"

    Pond im lặng một lát sau mới nói:

    "Ngủ đi."

    Không có đụng chạm quá mức.

    Nhưng lần đầu tiên Pond ở lại qua đêm mà không cần lý do.

    ---

    Phòng pháp y, khuya.

    Dunk đứng nhìn Joong ghi chép, ánh đèn chiếu lên sống mũi cao, đường nét sắc sảo.

    "Anh không ghét tâm linh sao?"

    Joong hỏi, không ngẩng đầu.

    "Tôi ghét những thứ không thể kiểm soát."

    Joong ngừng tay.

    "Vậy anh ghét tôi không?"

    Dunk nhìn anh rất lâu.

    "Không."

    Chỉ một từ.

    Nhưng đủ khiến Joong khẽ cong môi.

    ---

    Sau 24h

    Dr.

    Cheung được thả do chưa đủ chứng cứ.

    Kalvin bước ra khỏi phòng khám, nhận một cuộc gọi lạ.

    Ở phía bên kia, giọng nói thì thầm:

    "Anh nghĩ mình an toàn sao?"

    Kalvin dừng bước.

    Ở một nơi khác Phuwin ngủ say, trán dựa vào vai Pond.

    Pond nhìn cậu rất lâu.

    Và lần đầu tiên trong đời, anh sợ mất một thứ mà mình chưa từng thừa nhận là của mình.

    Còn Dunk khi nhìn tin nhắn Kalvin chưa trả lời cảm thấy tim mình... trống rỗng.

    Cái chết tiếp theo sẽ không chờ điều tra xong...

    ---

    Vote, cmt dùm tui, đừng đọc free
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    Chương 5


    Hiện trường mới nằm trong một con hẻm hẹp gần Sham Shui Po.

    Mưa lất phất.

    Đèn đường chập chờn.

    Mùi rác ẩm trộn với mùi kim loại gỉ.

    Nạn nhân thứ ba.

    Nam, khoảng 50 tuổi.

    Từng là quản lý tài chính cho một chuỗi phòng khám thẩm mỹ đã phá sản.

    Pond cúi xuống, ánh mắt trầm lại.

    "Không ai chạm vào con dao này."

    Anh nói rất rõ.

    Pond đeo găng, đặt tay lên chuôi dao phẫu thuật dính máu.

    Khoảnh khắc tiếp xúc-

    Mọi thứ vỡ tung.

    Một phòng mổ sáng đèn.

    Tiếng máy monitor đều đều.

    Một người đàn ông mặc blouse trắng đứng rất gần.

    Không vội.

    Không run.

    Giọng nói trầm, sát tai nạn nhân:

    > "Anh đã ký rồi.

    Tại sao còn nuốt lời?"

    Dao hạ xuống.

    Không phải cơn bốc đồng.

    Là xử lý hậu quả.

    Pond rút tay ra, cổ họng khô lại.

    "Hung thủ không giết vì thù hằn nhất thời," anh nói.

    "Hắn giết vì dọn dẹp."

    Phuwin nhìn anh, ánh mắt sắc lại.

    "Hắn đang xóa sổ những người từng biết bí mật."

    ---

    Phuwin đứng dựa tường, mắt nhìn vào khoảng không.

    Ba hồn ma.

    Không la hét.

    Không khóc lóc.

    Chỉ đứng nhìn.

    Một người trong số đó - nạn nhân mới - chậm rãi ngẩng đầu.

    > "Hắn không phải người ra tay đầu tiên."

    Phuwin nhíu mày.

    "Ý các người là sao?"

    > "Có kẻ khác...

    đứng phía sau.

    Hắn chỉ là người cầm dao."

    Phuwin quay đi, mặt không biểu cảm.

    "Cảm ơn."

    Pond liếc cậu.

    "Có gì à?"

    "Không."

    Phuwin đáp ngay.

    "Chỉ là... xác nhận điều anh đã thấy."

    Lần hiếm hoi - năng lực của họ trùng nhau.

    Phuwin siết chặt tay.

    Nếu mọi chuyện đúng như vậy...

    Kalvin không chỉ gặp nguy hiểm.

    Mà đã đứng trong tầm ngắm từ đầu.

    ---

    Phòng pháp y.

    Joong đứng trước ba thi thể được đặt song song.

    Ba cách chết khác nhau, nhưng cùng một chi tiết:

    Dấu vết gây mê nhẹ trước khi bị sát hại.

    Joong tháo găng, chạm nhẹ lên trán nạn nhân thứ hai.

    Hình ảnh hiện về chồng chéo:

    - Một hợp đồng bị xé

    - Tiếng cãi vã

    - Một cái tên được lặp lại nhiều lần

    Kalvin.

    Joong mở mắt, hơi thở trầm hẳn.

    "Không chỉ là giết người," hắn nói với Dunk.

    "Là thanh trừng nội bộ."

    Dunk im lặng, Joong nhìn anh.

    "Người yêu cậu... biết nhiều hơn cậu nghĩ."

    Một câu nói thẳng.

    Không an ủi.

    Không né tránh.

    Dunk gật đầu rất khẽ.

    "Tôi biết."

    ---

    Căn hộ của Dunk.

    Kalvin đang tắm.

    Dunk ngồi trên sofa, điện thoại mở hồ sơ vụ án.

    Mọi thứ đều chỉ về một hướng - và hướng đó quá gần.

    Kalvin bước ra, chỉ quấn khăn, cúi xuống hôn lên trán Dunk.

    "Em căng thẳng quá."

    Dunk nhìn hắn.

    Lần này - không bỏ qua.

    "Anh đang giấu em chuyện gì?"

    Kalvin khựng lại đúng một nhịp.

    Quá đủ.

    "Anh nghĩ mình đang an toàn," Dunk nói tiếp.

    "Nhưng không phải."

    Kalvin cười nhẹ.

    "Em lúc nào cũng suy diễn."

    Dunk đứng dậy.

    "Không.

    Em đọc được."

    Lần đầu tiên - Dunk chọn tin vào bản năng nghề nghiệp hơn tình yêu.

    ---

    Phòng họp tạm thời.

    Pond đứng đầu bàn.

    "Hung thủ trực tiếp là Cheung.

    Nhưng phía sau còn người khác."

    Joong tiếp lời.

    "Người đó không dính máu.

    Chỉ ra lệnh."

    Phuwin khoanh tay.

    "Và mục tiêu tiếp theo... là Kalvin."

    Dunk không phản bác.

    "Tôi sẽ không để anh ấy một mình."

    Pond nhìn thẳng vào Dunk.

    "Cậu không được mang súng."

    "Nhưng anh được," Dunk đáp.

    "Vậy là đủ."

    Một quyết định được đưa ra trong im lặng.

    ---

    Khách sạn.

    Phuwin ngồi trên giường, lau súng.

    Pond đứng tựa cửa sổ.

    "Xong vụ này," Phuwin nói bâng quơ,

    "Anh có định chấm dứt FWB với em không?"

    Pond quay lại.

    "Em muốn chấm dứt à?"

    Phuwin cười nhạt.

    "Không."

    Pond bước tới, đặt tay lên cổ cậu - không phải để chiếm hữu, mà để chắc rằng cậu vẫn ở đó.

    "Vậy thì đừng hỏi những câu khiến mình khó xử."

    Phuwin nhìn anh, ánh mắt dịu đi một chút.

    ---

    Ở một nơi khác trong thành phố,

    một người đàn ông không chạm tay vào dao

    đang gọi điện.

    > "Đến lúc rồi."

    Kalvin nhìn tin nhắn lạ hiện lên trên màn hình.

    Số không xác định:

    > "Anh nhớ lời hứa chứ?"

    Và lần đầu tiên -

    bốn người họ hiểu rằng:

    Vụ án này sẽ không kết thúc bằng một hung thủ.

    ---

    Nhớ vote, cmt cho tui nha

    Tén kìu ❤️
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    Chương 6


    Bãi đỗ xe ngầm dưới một khu phức hợp gần Tsim Sha Tsui.

    Đèn huỳnh quang nhấp nháy, mùi dầu máy và máu hòa lẫn.

    Kalvin được tìm thấy vẫn còn sống, nhưng trong tình trạng sốc nặng.

    Cổ tay bị trói, trên mặt đất — một chiếc gương cầm tay vỡ.

    Pond bước tới, giơ tay.

    “Không ai động vào cái gương đó.”

    Anh quỳ xuống, đeo găng, chạm vào mảnh gương lớn nhất.



    Mọi thứ ập đến.

    Một căn phòng kín.

    Ánh đèn vàng dịu.

    Kalvin quỳ trước gương.

    Một người đàn ông đứng sau — không mặc blouse, chỉ là sơ mi trắng, tay đeo găng y tế.

    Giọng nói rất bình tĩnh:

    “Cậu quen bán thân xác để đổi lấy an toàn mà.

    Sao lần này lại sợ?”

    Kalvin run rẩy.

    Một bàn tay đặt lên vai hắn — không giết, chỉ là hành động cảnh cáo.

    Hình ảnh dừng lại ở… một chiếc nhẫn khắc biểu tượng y khoa bị trầy.



    Pond rút tay ra, sắc mặt tối hẳn.

    “Hung thủ phía sau… không phải Cheung.”

    Phuwin nhìn anh.

    “Là người thao túng bọn họ sao?.”

    Pond gật đầu.

    “Và hắn rất hiểu Kalvin.”

    ---

    Phuwin đứng tựa cột bê tông, mắt nhìn vào khoảng trống phía sau xe cứu thương.

    Một hồn ma trẻ tuổi đang đứng đó.

    Không phải nạn nhân.

    Là người từng chết ở đây, nhiều năm trước.

    “Hắn luôn đứng phía sau gương.”

    Phuwin nhíu mày.

    “Ý anh là sao?”

    “Không bao giờ ra tay.

    Chỉ sai khiến người khác làm.”

    Phuwin thở ra một hơi chậm.

    “Có phải hắn từng đến phòng khám thẩm mỹ?”

    Hồn ma gật đầu.

    “Hắn thích nhìn người khác thay đổi… rồi vỡ nát.”

    Phuwin quay đi.

    Cậu không nói lại với mọi người — chỉ giữ lại những gì Pond đã tự thấy.

    Nhưng trong lòng, Phuwin đã chắc chắn một điều:

    Kalvin không phải mục tiêu cuối.

    Hắn chỉ là con cờ từng nghĩ mình là người chơi.

    ---

    Đêm.

    Joong đứng một mình trong phòng pháp y tạm thời.

    Ánh đèn tắt bớt chỉ còn một cây nến đặt dưới bàn inox.

    Một hồn ma dữ đang lảng vảng quanh Kalvin — bám theo từ lâu.

    Nó cười.

    “Người sống yếu hơn tôi tưởng.”

    Joong không trả lời.

    Anh bước tới, đặt tay thẳng lên cổ hồn ma.

    Không bùa chú rườm rà.

    Chỉ một câu nói trầm, sắc:

    “CÚT.”

    Hồn ma gào thét, Joong siết chặt.

    “Ngươi không có quyền đến gần người sống”

    Một lực ép vô hình bẻ cong hình dạng linh thể.

    Tiếng gào tan vào không khí, một luồn khói đen tản ra trong không khí.

    Joong buông tay, nến tắt.

    Hắn chỉnh lại áo blouse, như chưa có gì xảy ra.

    Hung ác — nhưng cần thiết.

    Vì nếu không, ma sẽ là kẻ săn người yếu nhất.

    ---

    Kalvin tỉnh lại trong phòng bệnh.

    Dunk đứng bên cửa sổ, không nắm tay, không chạm vào.

    Kalvin khàn giọng.

    “Em tới rồi.”

    Dunk quay lại, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh.

    “Anh thiếu nợ ai?”

    Kalvin im lặng, Dunk không cần câu trả lời.

    “Anh biết hắn là ai,” Dunk nói.

    “Và anh vẫn giữ liên lạc.”

    Kalvin run nhẹ.

    “Em không hiểu đâu Dunk—”

    “Không.”

    Dunk cắt ngang.

    “Em hiểu rất rõ.”

    Không có tiếng khóc, không có cãi vã.

    Chỉ có một câu cuối cùng:

    “Chúng ta dừng lại ở đây.”

    Kalvin mở to mắt, Dunk quay lưng.

    Không phải vì hết yêu.

    Mà vì nếu còn ở lại, người tiếp theo chết sẽ là y.

    ---

    Phòng họp.

    Pond đặt bức ảnh chiếc nhẫn y khoa trầy lên bàn.

    “Người đứng sau không động tay,” anh nói.

    “Hắn dùng người khác để dọn dẹp.”

    Joong gật đầu.

    “Hắn thích kiểm soát.”

    Phuwin khoanh tay.

    “Và thích nhìn người khác sụp đổ.”

    Dunk kết luận:

    “Hắn không phải bác sĩ đang hành nghề.”

    “Là nhà đầu tư,” Pond tiếp lời.

    “Người đứng sau nhiều phòng khám.”

    Một cái tên dần hiện rõ — chưa ai nói ra.

    ---

    Đêm đó.

    Phuwin ngồi trên giường, vai còn băng gạc nhẹ.

    Pond đứng trước mặt cậu.

    “Em suýt chết hôm nay.”

    Phuwin nhún vai.

    “Chưa chết là được.”

    Pond cúi xuống, tay đặt lên gáy Phuwin — lần này không mang ý nghĩa tình dục.

    “Đừng liều như vậy nữa.”

    Phuwin ngẩng lên.

    “Anh đang lo cho em… với tư cách gì?”

    Pond im lặng rất lâu.

    Rồi nói, giọng thấp:

    “Người anh không muốn mất.”

    Không phải lời tỏ tình, nhưng FWB thì không nói như vậy.

    ---

    Ở một tòa nhà cao tầng nhìn ra Victoria Harbour, một người đàn ông xoay chiếc nhẫn y khoa trong tay.

    Hắn mỉm cười trước gương.

    “Cuối cùng… cũng nhìn thấy ta rồi.”

    Và hắn biết — trò chơi vừa mới bắt đầu thật sự.

    ---

    NHỚ VOTE, CMT CHO TÔI NHÓ

    TÉN KÌU ❤️
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    Chương 7


    Hiện trường được xác định tại một tòa nhà văn phòng bỏ trống ở Quarry Bay — từng là trụ sở pháp lý của một tập đoàn đầu tư y tế.

    Pond đứng trước cửa phòng họp tầng 17.

    Trên sàn là một chiếc cặp da nâu, khóa mở hé.

    Anh giơ tay.

    “Không ai động vào.”

    Pond quỳ xuống, đeo găng, chạm vào khóa kim loại của chiếc cặp.



    Hình ảnh ập tới dữ dội hơn mọi lần trước.

    Một phòng họp sáng đèn.

    Những người đàn ông ngồi quanh bàn.

    Hợp đồng trải ra.

    Một giọng nói điềm tĩnh vang lên từ đầu bàn:

    “Cheung chỉ là con dao, dao bẩn thì vứt.

    Người cầm dao… không bao giờ dính máu.”

    Một bàn tay xoay nhẹ chiếc nhẫn y khoa trầy xước.

    Trên mặt bàn — bản thiết kế cải tạo phòng khám kèm đường ống dẫn khí.

    Rồi— một ngón tay nhấn nút.

    Pond bật dậy.

    “Bom.”

    Anh nói gọn.

    “Chúng ta đang đứng trong một bẫy nổ.”

    ---

    Phuwin đứng ngoài hành lang, không khí ở đây rất đông, không phải người sống.

    Ít nhất bốn hồn ma — tất cả đều chết vì tai nạn lao động, cùng một thời kỳ.

    Một hồn ma nữ tiến lại gần Phuwin, giọng gấp gáp:

    “Hắn thích nghe tiếng sụp đổ.

    Hắn luôn đến sau khi mọi thứ đã cháy.”

    Phuwin nghiến răng.

    “Có cách nào dừng lại không?”

    Hồn ma lắc đầu.

    “Hắn không ở đây.”

    Phuwin quay phắt lại, nhìn về phía cầu thang bộ.

    “Pond!”

    Nhưng quá muộn.

    ---

    Tiếng nổ không xảy ra, không phải ngay tức khắc.

    Joong đứng giữa phòng họp, tay đặt lên sàn nhà.

    Hắn nhắm mắt.

    Những thứ không thuộc về người sống đang tụ lại — oán khí bị kích hoạt bởi sát ý và kim loại.

    Joong rút chuỗi hạt gỗ khỏi cổ tay.

    “Ra ngoài hết.”

    Không ai cãi mọi người nhanh chóng ra ngoài.

    Joong đặt tay xuống mặt sàn, đọc một câu chú ngắn — cổ xưa, thô ráp, không cầu xin.

    Oán khí bị ép xuống.

    Mạch nổ bị trì hoãn vài phút — không tắt, chỉ bị giữ lại.

    Joong đứng dậy, mồ hôi thấm sau gáy.

    “Các cậu có ba phút.”

    Hung ác với ma quỷ.

    Nhưng cũng là người duy nhất dám đứng giữa ranh giới.

    ---

    Dunk nhìn đồng hồ.

    Ba phút.

    Y không hỏi “tại sao”, không nghi ngờ.

    Không tin vào tâm linh — nhưng tin vào đồng đội.

    “Man, Tee,” Dunk nói nhanh.

    “Rút ổ cứng, bỏ lại máy.”

    Y nhìn Pond.

    “Có lối thoát phía đông.

    Nhưng—”

    “Nhưng không đủ thời gian cho tất cả,”

    Pond tiếp lời.

    Dunk gật.

    “Tôi ở lại.”

    Không phải anh hùng.

    Chỉ là người tính được xác suất sống sót cao nhất.

    Pond siết hàm.

    “Không.”

    Dunk nhìn thẳng vào anh.

    “Tôi cần người mang dữ liệu ra ngoài.”

    Không ai phản bác được lập luận đó.

    ---

    Ba mươi giây cuối, Phuwin kéo Pond về phía cầu thang.

    “Anh hứa với em điều này trước đã!”

    “Gì?”

    “Ra ngoài rồi mới nói tiếp!”

    Pond không trả lời.

    Chỉ nắm chặt tay Phuwin — lần đầu tiên không buông.

    Họ lao xuống bậc thang.

    Vụ nổ thật sự xảy ra.

    Áp lực đẩy tung không khí.

    Kính vỡ, bê tông rung chuyển.

    ---

    Bên ngoài.

    Xe cứu thương hú còi, Pond đứng thở dốc quay đầu tìm.

    “Dunk đâu?!”

    Một giây, hai giây.

    Joong bước ra từ làn khói, áo rách một mảng.

    Sau lưng hắn — Dunk, còn sống, đang bước thận trọng từng bước chân.Bụi phủ đầy vai áo, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.

    Pond nhắm mắt trong nửa giây.

    Phuwin đứng im, tim đập mạnh đến đau.

    ---

    Đêm.

    Bốn người ngồi trong phòng họp tạm thời, không ai nói gì.

    Điện thoại của Pond rung lên, số không xác định.

    “Các cậu làm tốt lắm.

    Nhưng trò chơi này… các cậu chưa được phép kết thúc.”

    Một hình ảnh gửi kèm.

    Chiếc nhẫn y khoa mới tinh, không trầy xước.

    Joong nhìn hình ảnh, ánh mắt tối lại.

    “Hắn thay vỏ.”

    Dunk khẽ nói.

    “Và nâng cấp trò chơi.”

    Phuwin dựa lưng vào ghế, nhắm mắt.

    “Vậy là… chưa xong.”

    Pond nhìn cả ba người.

    “Chưa.”

    ---

    Hongkong vẫn sáng đèn.

    Một kẻ không bao giờ chạm vào dao

    đã bước ra ánh sáng thêm một bước.

    Và bốn người họ hiểu:

    Vụ án này không chỉ là giết người.

    Mà là một cuộc săn — và họ vừa trở thành con mồi.

    ---

    NHỚ VOTE, CMT CHO TUI NHA

    TÉN KÌU ❤️
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 8


    Ba ngày sau vụ nổ tại Quarry Bay.

    Hongkong không còn im lặng.

    Tin tức tràn ngập mạng xã hội:

    "Khủng bố?"

    "Thanh trừng nội bộ ngành y?"

    "Cảnh sát quốc tế che giấu sự thật?"

    Pond đứng trước màn hình lớn trong phòng họp tạm thời, tay khoanh trước ngực.

    Ánh đèn xanh chiếu lên gương mặt anh khiến những đường nét trở nên cứng hơn bình thường.

    "Áp lực truyền thông đang đè lên chúng ta," Inspector Lau nói.

    "Họ cần kết quả.

    Nhanh."

    Pond gật đầu.

    "Vậy thì cho họ một vụ án mới."

    Không phải liều lĩnh mà là chiến lược đánh lạc hướng và cũng là cách duy nhất để tiếp cận kẻ đứng sau.

    ---

    Vụ án tiếp theo.

    Nạn nhân: Lily Wong, 22 tuổi.

    Influencer mạng xã hội, hơn hai triệu người theo dõi trên Instagram và X.

    Được phát hiện chết trong căn hộ studio tại Mong Kok.

    Không dấu hiệu đột nhập, không thương tích rõ ràng.

    Nhưng trước khi chết 12 giờ, một video lan truyền chóng mặt.

    Trong video là Lily khỏa thân.

    Nói những lời kích dục, lệch lạc, thừa nhận "đổi tình lấy hợp đồng quảng cáo".

    Gia đình khẳng định: "Không phải con bé."

    Dunk đứng trước màn hình chiếu, sắc mặt lạnh.

    "Deepfake," ynói chắc chắn.

    "Giọng tổng hợp, biểu cảm bị lập trình."

    Inspector Lau nhíu mày.

    "Nhưng dư luận không quan tâm kỹ thuật."

    Dunk quay sang.

    "Nhưng hung thủ thì có."

    ---

    Hiện trường vụ án

    Căn hộ nhỏ và gọn gàng đến mức bất thường.

    Pond bước vào, ánh mắt lướt nhanh rồi dừng lại ở chiếc điện thoại của Lily đặt ngay ngắn trên bàn trang điểm.

    "Đừng ai động vào."

    Anh đeo găng, chạm vào mặt lưng điện thoại.

    Lần này hình ảnh đến rất yên tĩnh.

    Một căn phòng tối.

    Ánh sáng từ màn hình laptop.

    Lily ngồi trước camera, khóc.

    "Tôi không làm... xin anh xóa đi..."

    Một giọng nói qua loa ngoài, biến đổi nhẹ bằng filter:

    "Không.

    Cô chỉ cần nhìn thẳng vào camera."

    Một biểu tượng hiện trên màn hình:

    Logo của một công ty đầu tư y tế - chi nhánh truyền thông số.

    Pond rút tay ra.

    "Không phải tự sát."

    Anh ngẩng lên.

    "Là giết người bằng dư luận."

    ---

    Phuwin đứng cạnh cửa sổ, cậu thấy linh hồn Lily đang đứng đó.

    Không khóc, không kêu gào, chỉ ôm lấy chính mình.

    "Họ không cần giết tôi.

    Họ chỉ cần khiến tôi không thể sống tiếp."

    Phuwin nuốt khan.

    "Ai bắt cô quay video?"

    Lily lắc đầu.

    "Không thấy mặt chỉ có giọng nói.

    Nhưng hắn rất thích nhìn người khác bị xé xác... trên mạng."

    Phuwin quay đi, giọng lạnh hơn.

    "Cô không sai."

    Lily mỉm cười rất nhẹ.

    "Tôi biết."

    Một cái chết rất hiện đại.

    Không máu.

    Không dao.

    Nhưng tàn nhẫn hơn cả ba vụ trước.

    ---

    Đêm đó.

    Joong đứng một mình trong phòng pháp y, trước linh thể Lily.

    Không có oán khí dữ chỉ là tuyệt vọng kéo dài.

    Joong đặt tay lên trán cô - rất nhẹ.

    "Đi đi."

    Linh hồn Lily tan dần, không đau đớn không than khóc.

    Ngay lúc ấy - một thực thể khác xuất hiện.

    Không phải Lily.

    Một linh hồn dữ hình dạng mờ, mang mùi điện tử lạnh lẽo.

    "Ngươi không thuộc về thời đại này, thầy pháp."

    Joong ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh.

    "Và ngươi thì không được phép tồn tại."

    Hắn nắm lấy linh thể, bóp chặt.

    Không nghi thức hay bùa chú, không thương lượng.

    "CÚT."

    Linh hồn bị xé tan như nhiễu sóng, Joong thở ra chậm rãi.

    "Con người bây giờ... còn độc ác hơn cả ma."

    ---

    Họp báo khẩn.

    Dunk đứng sau Pond, nhưng là người trả lời câu hỏi kỹ thuật.

    "Video là giả," Dunk nói, giọng rõ ràng.

    "Chúng tôi có bằng chứng thuật toán."

    Một phóng viên cười nhạt.

    "Anh bảo chúng tôi tin anh hay tin hàng triệu lượt xem?"

    Dunk nhìn thẳng.

    "Tin dữ liệu."

    Một khoảnh khắc im lặng, mhông ai vỗ tay.

    Nhưng một vài người bắt đầu nghi ngờ thứ họ đã phẫn nộ.

    Sau họp báo, Dunk ngồi một mình.

    Không còn Kalvin gọi điện, không còn ai hỏi han.

    Lần đầu tiên sau nhiều năm - y hoàn toàn đơn độc.

    Và cũng lần đầu tiên - y thấy mình... tỉnh táo.

    ---

    Ngoài ban công khách sạn, Phuwin dựa lan can, nhìn dòng xe dưới phố.

    "Anh có thấy không," cậu nói, "Bây giờ người ta giết nhau mà không cần chạm tay."

    Pond đứng sau, rất gần.

    "Nhưng vẫn để lại dấu vết."

    Phuwin quay lại.

    "Vậy nếu một ngày... không còn dấu vết thì sao?"

    Pond đặt tay lên vai cậu.

    "Thì anh vẫn tìm."

    Phuwin nhìn anh rất lâu.

    "Anh đang nói với tư cách cảnh sát... hay với em?"

    Pond không trả lời ngay.

    Và sự im lặng ấy...

    đủ để Phuwin đau.

    ---

    Một buổi sáng.

    Trên tất cả nền tảng mạng xã hội, một bài phỏng vấn được đăng tải.

    Người đàn ông trong video:

    Lịch lãm.

    Điềm tĩnh.

    CEO tập đoàn đầu tư y tế & truyền thông số.

    Tên ông ta xuất hiện rõ ràng.

    Pond nhìn màn hình.

    Joong siết chuỗi hạt.

    Dunk đọc tiểu sử, chậm rãi nói:

    "Hắn không trốn nữa."

    Phuwin nhắm mắt.

    "Hắn đang thách thức."

    Trong video, người đàn ông mỉm cười:

    "Sự thật... chỉ là thứ được nhiều người tin nhất."

    ---

    Vụ án mới đã mở ra.

    Kẻ thù bước ra ánh sáng.

    Nhưng luật pháp vẫn chưa chạm được hắn.

    Bốn người họ hiểu:

    Từ đây trở đi - mọi cái chết đều có khán giả.

    Và câu hỏi không còn là ai giết người.

    Mà là:

    Ai kiểm soát sự thật?

    ---

    Nhớ vote, cmt cho tôi nhá
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 9


    Buổi sáng ở Hongkong luôn mang mùi kim loại ẩm lạnh.

    Pond đứng trước bảng điện tử trong phòng điều phối, nơi hiển thị liên tục các dòng tin:

    CEO Tập đoàn Aetheris bác bỏ mọi liên quan.

    Luật sư xác nhận không có căn cứ hình sự.

    Cảnh sát quốc tế bị chỉ trích “săn phù thủy công nghệ.”

    “Chúng ta mất quyền tiếp cận dữ liệu nội bộ,” Inspector Lau nói, giọng nặng nề.

    “Lệnh tòa.”

    Pond siết hàm.

    “Mẹ kiếp...

    Bọn họ quá nhanh.”

    Dunk khoanh tay, mắt dán vào văn bản pháp lý trên tablet.

    “Không nhanh,” y nói.

    “Là đã chuẩn bị từ trước.”

    Joong dựa lưng vào bàn, ánh mắt tối lại.

    “Hắn biết chúng ta sẽ tìm tới.”

    ---

    Phòng phân tích trống trải.

    Dunk ngồi một mình, xung quanh là màn hình dữ liệu deepfake, biểu đồ thuật toán, mốc thời gian lan truyền.

    Tất cả đều chỉ ra cùng một hướng.

    Nhưng không cái nào đủ để buộc tội.

    “Luật không xử ý định,” Dunk lẩm bẩm.

    “Chỉ xử hành vi.”

    Một trợ lý cấp dưới, May, dè dặt hỏi:

    “Anh… anh nghĩ nạn nhân tiếp theo sẽ là ai?”

    Dunk im lặng rất lâu.

    “Người có đủ lượng theo dõi,” y nói.

    “Và đủ yếu để bị bẻ gãy.”

    May nuốt khan.

    “Vậy… chúng ta ngăn được không?”

    Dunk ngẩng lên.

    “Nếu luật không cho phép, thì chỉ còn cách đi trước.”

    ---

    Chiều cùng ngày.

    Một người đàn ông trung niên được phát hiện chết trong bãi đậu xe ngầm tại Central.

    Không dấu hiệu bạo lực.

    Nạn nhân là chuyên gia kiểm duyệt nội dung, từng làm việc cho nền tảng thuê ngoài của Aetheris.

    Pond cúi xuống, ánh mắt khóa chặt vào một chiếc USB rơi dưới gầm xe.

    “Để tôi.”

    Anh chạm vào.

    Lần này hình ảnh đến đứt đoạn.

    Một văn phòng.

    Người đàn ông run rẩy, nói qua điện thoại:

    “Tôi đã xóa rồi… nhưng họ vẫn không buông tha…”

    Một màn hình khác hiện lên danh sách video bị gỡ, tài khoản bị thao túng.

    Cuối cùng là một tin nhắn:

    >Anh không cần phải chết chỉ cần im lặng.>

    Pond rút tay ra, thở chậm.

    “Hắn không trực tiếp giết,” anh nói.

    “Hắn ép người ta tự bước tới cái chết.”

    Inspector Lau cau mày.

    “Vẫn không phạm luật.”

    Pond quay sang.

    “Nhưng phạm nhân tính.”

    ---

    Bãi đậu xe lạnh lẽo, linh hồn người đàn ông đứng dựa vào cột bê tông, gương mặt mệt mỏi.

    “Tôi không muốn chết.

    Nhưng họ không cho tôi sống.”

    Phuwin khoanh tay, giọng cộc lốc:

    “Anh đáng lẽ nên nói ra.”

    Hồn ma cười buồn.

    “Nói với ai?

    Khi cả thế giới thích tin vào thứ họ xem cho vui?”

    Phuwin quay đi, cậu ghét cảm giác này.

    Ghét việc nghe quá nhiều mà không thể làm gì.

    “Anh ta sẽ bị trừng phạt,” Phuwin nói như tự trấn an.

    “Không.

    Nhưng hắn ta sẽ tiếp tục.”

    Câu nói đó… bám theo Phuwin rất lâu.

    ---

    Đêm xuống.

    Joong đứng trên sân thượng tòa nhà, gọi một nghi thức nhỏ — chỉ để quan sát, không tấn công.

    Một dòng linh lực mờ hiện lên, nối thẳng về phía trụ sở Aetheris.

    “Đúng là hắn,” Joong thì thầm.

    Một giọng nói vang lên sau lưng:

    “Thầy không thể chạm vào tôi đâu, thầy pháp.”

    Joong quay lại, không có ai ở đó.

    Chỉ có dư chấn linh lực nhân tạo — một thứ không phải ma cũng không hẳn là người.

    Joong siết chuỗi hạt.

    “Ngươi chơi trò rất nguy hiểm.”

    Giọng nói cười khẽ.

    “Còn thầy thì bị trói bởi nguyên tắc.”

    Joong đứng yên.

    Lần đầu tiên… hắn nhận ra pháp thuật không phải lúc nào cũng là câu trả lời.

    ---

    Xe tuần tra đỗ dưới cầu vượt.

    Phuwin tháo áo khoác quăng lên ghế sau.

    “Anh thấy chưa?” cậu nói.

    “Hắn ở ngay trước mặt mà chúng ta không làm được gì.”

    Pond lái xe, mắt không rời đường.

    “Đừng để cảm xúc dẫn đường.”

    Phuwin bật cười khô khốc.

    “Anh lúc nào cũng nói vậy.

    Nhưng anh có chắc… anh chưa từng vượt ranh giới vì em?”

    Pond phanh xe gấp, không khí đông cứng.

    “Đừng,” Pond nói thấp.

    “Đừng kéo chuyện này sang chuyện khác.”

    Phuwin nhìn anh, ánh mắt không giận chỉ là mệt.

    “Em chỉ hỏi thôi.”

    Cậu mở cửa xe bước xuống, Pond không giữ lại.

    ---

    Đêm khuya.

    Dunk ngồi trong phòng khách sạn, điện thoại trên tay.

    Tin nhắn từ Kalvin:

    “Em về Thailand chưa?”

    Dunk gõ vài chữ… rồi xóa.

    Y nhìn lại các hồ sơ, các nạn nhân.

    Cuối cùng, y khóa màn hình.

    Lần đầu tiên, Dunk chọn công việc thay vì tình yêu.

    Và trong lòng y, một thứ gì đó bắt đầu rạn nứt — không đau, nhưng rất rõ.

    ---

    Ba cái chết.

    Không dao.

    Không súng.

    Không bùa chú.

    Chỉ có dư luận, thuật toán và sự im lặng hợp pháp.

    Pond đứng trước cửa kính, nhìn thành phố rực sáng.

    “Chúng ta đang chơi một trò mà luật chưa kịp viết.”

    Joong đáp:

    “Và ma quỷ đã tiến hóa.”

    Phuwin im lặng, Dunk khẽ nói:

    “Vậy thì… chúng ta phải trở thành thứ luật chưa lường trước.”

    Máy bay trực thăng lướt qua bầu trời Hongkong.

    Một cuộc săn mới vừa bắt đầu —

    không chỉ với hung thủ,

    mà với chính hệ thống bảo vệ hắn.

    ---

    Vote, cmt cho tôi nhé
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 10


    Lệnh triệu tập đến vào lúc 6 giờ sáng.

    Pond đứng trong hành lang kính của trụ sở tạm thời, nhìn văn bản trên tay.

    [Tạm đình chỉ quyền chỉ huy hiện trường – nghi vấn vượt thẩm quyền điều tra.]

    Inspector Lau thở dài.

    “Hắn đánh thẳng vào anh.”

    Pond không phản bác.

    “Không sao,” anh nói.

    “Chỉ cần đủ thời gian.”

    Dunk đứng phía sau, giọng trầm:

    “Không phải hắn nhắm vào anh.

    Mà là nhắm vào khả năng của anh.”

    Pond hiểu.

    Nếu không có anh chạm vào vật chứng — toàn bộ chuỗi án này chỉ còn là suy đoán.

    ---

    Dunk ngồi giữa phòng phân tích, xung quanh là dữ liệu bị phong tỏa một nửa.

    Y chỉ còn một khe hở pháp lý.

    “Nhà thầu phụ,” Dunk nói, chỉ vào sơ đồ.

    “Không phải Aetheris trực tiếp.

    Là một công ty truyền thông bẩn đứng giữa.”

    May ngẩng lên.

    “Nhưng họ chỉ là công cụ.”

    “Đúng,” Dunk đáp.

    “Nhưng công cụ… thì bắt được.”

    Y ngẩng đầu.

    “Và công cụ này tham lam.”

    ---

    Kho chứa máy chủ bỏ hoang tại Tsuen Wan (Toàn Loan).

    Pond không còn quyền chỉ huy, nhưng vẫn được phép có mặt với tư cách cố vấn.

    Anh bước chậm, ánh mắt dừng ở bàn điều khiển trung tâm, nơi còn vương dấu tay.

    “Cho tôi một phút.”

    Inspector Lau gật đầu coi như không thấy.

    Pond chạm vào bàn phím.



    Hình ảnh lần này rất rõ.

    Một gã đàn ông trẻ tuổi.

    Mắt thâm quầng.

    Ngồi trước hàng chục màn hình.

    “Chỉ là video thôi mà…

    Ai bảo họ phải tin?”

    Hắn cười, rồi dừng lại.

    “Không ngờ… có người chết thật.”

    Một tin nhắn hiện lên:

    “Cậu làm tốt, phần còn lại để tôi lo.”

    Pond rút tay ra.

    “Hắn ở đây, và hắn sợ.”

    ---

    Gã kỹ thuật viên bị bắt khi đang tìm đường tháo chạy.

    Ngay khoảnh khắc còng số 8 khép lại, hồn ma đầu tiên xuất hiện.

    Không phải nạn nhân, là sự hối hận muộn màng.

    “Tôi không nghĩ họ sẽ chết…”

    Phuwin nhìn hắn, ánh mắt lạnh nhưng không còn vô cảm.

    “Anh không cần nghĩ.

    Anh chỉ cần chịu trách nhiệm.”

    Hồn ma tan đi.

    Phuwin quay lưng —

    lần đầu tiên, cậu không bỏ mặc lời nói của ma.

    ---

    Gã kỹ thuật viên run rẩy khi nhìn Joong.

    “Anh… anh là ai?”

    Joong cúi xuống ngang tầm mắt hắn.

    “Người đảm bảo,” Joong nói nhẹ, “là những linh hồn anh hủy hoại… sẽ không theo anh cả đời.”

    Gã bật khóc, không có ma dữ, không cần pháp thuật.

    Joong đứng dậy.

    “Con người tự trừng phạt mình giỏi hơn bất kỳ lời nguyền nào.”

    ---

    Họp báo kết thúc vụ án, Dunk đứng trước micro.

    “Chúng tôi đã bắt giữ cá nhân trực tiếp tạo và phân phối deepfake,” y nói.

    “Chuỗi thao túng đã bị cắt đứt.”

    Một phóng viên hỏi:

    “Còn CEO Aetheris?”

    Dunk im lặng một nhịp.

    “Không có bằng chứng hình sự tại thời điểm này.”

    Không khí xôn xao.

    Dunk biết — đây là ranh giới của luật pháp.

    ---

    Đêm.

    PUSH UP BAR

    Pond uống whiskey, Phuwin ngồi đối diện, không đụng ly.

    “Vụ này xong rồi,” Pond nói.

    “Ừ,” Phuwin đáp.

    “Nhưng anh vẫn chưa bị đình chỉ hoàn toàn.”

    Pond cười nhạt.

    “Chưa.”

    Im lặng kéo dài.

    Phuwin đứng dậy trước.

    “FWB không phải để hỏi mấy câu đó,” cậu nói.

    “Em biết.”

    Pond không níu kéo.

    “Ừ.”

    Hai người rời quán — không cùng hướng.

    ---

    Một căn phòng sang trọng tại Mid-Levels.

    CEO Aetheris đứng trước cửa kính, nhìn thành phố.

    Luật sư nói qua điện thoại:

    “Họ chỉ bắt được người làm thuê.”

    Người đàn ông mỉm cười.

    “Thế là đủ.”

    Ông ta đặt điện thoại xuống.

    Trên bàn — một hồ sơ mới.

    Tên trên bìa: Kalvin.

    ---

    Vụ án thứ hai khép lại.

    Hung thủ trực tiếp bị bắt, fư luận dịu xuống.

    Công lý được xoa dịu — chứ không toàn thắng.

    Pond nhận lại quyền chỉ huy có điều kiện.

    Phuwin bắt đầu nghe lời ma — dù không muốn.

    Joong càng dè chừng sức mạnh của mình.

    Dunk hiểu ra: luật pháp không phải lúc nào cũng đứng cùng sự thật.

    Và đâu đó trong thành phố —

    Một cái tên đã được chọn.

    ---

    Vote, cmt nhé
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 11


    Phòng họp tại trụ sở Hongkong im lặng đến mức nghe rõ tiếng điều hòa.

    Inspector Lau đặt tập hồ sơ xuống bàn.

    “Quyết định đã ký.

    Công tác dài hạn 2 năm.”

    Phuwin nhíu mày.

    “Không phải hỗ trợ tạm thời sao?”

    Lau lắc đầu.

    “Vụ nổ chưa khép lại.

    Deepfake chỉ là một nhánh.

    Chính phủ Hongkong muốn giữ các anh ở lại.”

    Pond không bất ngờ.

    Anh đã đoán được từ lúc trùm bước ra ánh sáng mà không bị bắt.

    “2 năm,” Pond nhắc lại.

    “Không luân phiên?”

    “Chắc chắn không.”

    Dunk tựa lưng vào ghế.

    “Vậy là…

    Chúng ta chuyển căn cứ.”

    Joong không nói gì.

    Chỉ cúi đầu, xoay nhẹ chuỗi hạt trong tay.

    ---

    Điện thoại rung khi Joong vừa rời phòng họp.

    Một tin nhắn ngắn, từ số lạ:

    > Dì con mất rồi.

    Joong đứng sững giữa hành lang.

    Tiếng người, tiếng bước chân, mọi thứ xung quanh bỗng trôi xa.

    “Archen?”

    Pond gọi.

    Joong ngẩng lên, giọng khàn:

    “Tao phải về Thái Lan, ngay bây giờ.”

    ---

    *Thailand

    Ngôi nhà gỗ cũ nép mình bên rìa Wat Umong.

    Khói nhang nghi ngút.

    Joong quỳ trước linh cữu người dì — người đã nuôi hắn từ nhỏ, người dẫn hắn bước vào thế giới mà hắn chưa bao giờ muốn thuộc về.

    Những bà đồng lớn tuổi nhìn hắn, ánh mắt vừa thương xót vừa chờ đợi.

    “Đến lúc rồi,” một người nói.

    “Con là người duy nhất.”

    Joong cúi đầu.

    “Cháu không nhận.”

    Không khí chùng xuống.

    “Dòng này không đứt được,” giọng người khác trầm hơn.

    “Con có chạy đi đâu cũng vậy.”

    Joong đứng dậy, nhìn thẳng.

    “Cháu không chạy.

    Cháu chỉ không chấp nhận.”

    Đêm đó, hắn ngồi một mình trong gian thờ.

    Những linh hồn quen thuộc vây quanh — không dữ, không ép buộc.

    Chỉ lặng lẽ.

    “Con không nợ chúng ta,” dì hắn nói, giọng vang lên rất nhẹ.

    “Nhưng con không thể cắt bỏ thứ đã ở trong máu con.”

    Joong nhắm mắt.

    1 tuần sau hắn rời Chiang Mai.

    Không nhận bát nhang, không nhận pháp danh.

    Nhưng chuỗi hạt… hắn vẫn mang theo.

    ---

    Căn nhà nằm ở rìa Sai Kung, tách biệt, yên tĩnh.

    Dunk thích cảm giác đó.

    “Ít hàng xóm,” y nói với môi giới.

    “Ít phiền phức.”

    Đêm đầu tiên dọn vào, Dunk ngủ không sâu.

    Tiếng bước chân trên cầu thang gỗ, rất khẽ.

    Y mở mắt, không có ai.

    “Chắc do nhà cũ,” Dunk tự nhủ.

    Ngày thứ ba, ly nước trên bàn tự đổ.

    Ngày thứ năm, gương phòng tắm xuất hiện vết mờ như dấu tay.

    Dunk nhìn rất lâu.

    “Ảo giác do stress,” y kết luận.

    Y không gọi Joong, không nói với Pond, không kể Phuwin.

    Vì Dunk không tin tâm linh.

    Và càng không muốn thừa nhận… có thứ gì đó đang theo mình.

    ---

    Phuwin đứng trên ban công khách sạn.

    Dưới đường, một cô gái trẻ đứng nhìn lên.

    Không phải nạn nhân, không liên quan vụ án.

    “Anh nghe được tôi, đúng không?”

    Phuwin cau mày.

    “Cô theo tôi làm gì?”

    “Tôi theo… căn nhà mới kia.

    Người đàn ông lạnh lùng ấy.”

    Phuwin khựng lại.

    “Cô nói ai?”

    Cô gái chỉ về hướng Sai Kung (Tây Cống).

    “Nơi đó không sạch.”

    Phuwin nghiến răng.

    “Đi đi.”

    “Anh không thể phớt lờ mãi đâu.”

    Linh hồn tan biến.

    Phuwin đứng rất lâu, tay siết lan can.

    ---

    Pond chính thức được bổ nhiệm làm đội phó liên ngành tại Hongkong.

    Quyền hạn nhiều hơn, áp lực cũng vậy.

    Anh nhìn danh sách nhân sự, tên Phuwin nằm ngay dưới.

    Một mối quan hệ mà hệ thống không bao giờ cho phép sai lệch.

    Pond gập hồ sơ lại, từ giờ anh không được phép sai.

    ---

    Kalvin bước ra khỏi phòng phẫu thuật thẩm mỹ, tháo găng tay.

    Một trợ lý đưa điện thoại.

    “Có người mời anh tham gia dự án tài trợ cá nhân,” cô nói.

    “Từ Aetheris.”

    Kalvin nhướng mày.

    “Điều kiện?”

    “Rất hậu hĩnh.

    Nhưng họ muốn… quyền sử dụng hình ảnh riêng tư.”

    Kalvin cười.

    “Chuyện thường.”

    Anh ký. không biết rằng — đó là lần đầu tiên tên anh được đưa vào danh sách theo dõi.

    ---

    2 năm tại Hongkong bắt đầu.

    Joong quay lại, mang theo một khoảng trống chưa khép.

    Dunk sống trong ngôi nhà không yên bình — nhưng vẫn im lặng.

    Phuwin bắt đầu nghe thấy những thứ không nên nghe.

    Pond đứng giữa trách nhiệm và điều không thể gọi tên.

    Và ở nơi cao nhất của thành phố — một bàn cờ mới được dọn ra.

    Kalvin chỉ vừa bước lên…

    ô đầu tiên.

    ---

    Nhớ vote, cmt nha
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 12


    Đêm thứ 13 tại Sai Kung.

    Dunk thức giấc lúc 3:17 sáng, không phải vì tiếng động.

    Mà vì cảm giác bị quan sát, y ngồi dậy nhìn thẳng về phía cầu thang.

    Bóng đèn hành lang chớp nhẹ — một lần — rồi ổn định.

    Dunk đứng lên, bước chậm.

    Không vội, không hoảng.

    Y luôn tin rằng mọi thứ đều có nguyên nhân logic.

    Nhưng khi đi ngang gương phòng khách, y khựng lại.

    Trên mặt kính — một hàng chữ mờ như hơi nước:

    [Anh không nên ở đây.]

    Dunk đứng rất lâu rồi y lấy khăn, lau sạch.

    “Trò tâm lý,” y nói với chính mình.

    “Có người muốn mình sợ.”

    Y quay lại phòng, khóa cửa.

    Không hề biết — đó là lần đầu tiên căn nhà để y xóa dấu vết.

    ---

    Sáng hôm sau.

    Joong choáng váng khi vừa bước ra khỏi phòng pháp y.

    Chuỗi hạt trong tay nóng bất thường.

    Hắn vịn tường, thở chậm.

    Một hồn ma vô hại đứng gần đó, lo lắng nhìn hắn.

    “Thầy đừng cố chối nữa…”

    Joong nghiến răng.

    “CÂM.”

    Ngay khoảnh khắc ấy — một luồng linh lực bật ngược lại hắn.

    Joong khuỵu xuống, Pond và Phuwin chạy tới.

    “Joong!”

    Phuwin đỡ lấy anh.

    Joong gạt tay ra, đứng dậy.

    “Không sao.”

    Pond nhìn chuỗi hạt trong tay Joong.

    “Mày đang bị tổ tiên trừng phạt.”

    Joong cười nhạt.

    “Tao biết.”

    Hắn quay đi.

    “Và tao vẫn không nhận.”

    ---

    Buổi chiều.

    Một gói hồ sơ chuyển đến từ bộ phận khiếu nại dân sự.

    Không án mạng, không điều tra chính thức.

    Chỉ là đơn tố cáo hợp đồng hình ảnh.

    Pond lật từng trang.

    Tên người bị tố: Kalvin.

    Anh dừng lại ở một chiếc USB đính kèm.

    Không thuộc hiện trường, không nằm trong vụ án.

    Nhưng Pond vẫn đeo găng, anh chạm vào.

    Hình ảnh không đến ngay.

    Chỉ là một cảm giác trượt dài.

    Một căn phòng khách sạn sang trọng.

    Ánh đèn vàng.

    Tiếng thở gấp.

    Kalvin đứng trước gương chỉnh lại cổ áo.

    Một giọng nói sau lưng — rất lịch sự:

    “Anh không cần lo.

    Chúng tôi chỉ giữ lại để… bảo vệ anh.”

    Kalvin cười.

    “Tôi hiểu luật chơi.”

    Khung hình cuối — là ánh đèn phòng phẫu thuật.

    Pond rút tay ra, tim nặng trĩu.

    “Chết tiệt…”

    ---

    Trên đường về Phuwin thấy lại cô gái hôm trước.

    Cô đứng dưới cột đèn, nhìn thẳng cậu.

    “Cậu thấy rồi, đúng không?”

    Phuwin thở ra.

    “Thấy cái gì?”

    “Con đường của người đàn ông kia.

    Nó kết thúc bằng máu.”

    Phuwin im lặng.

    “Anh ta không phải nạn nhân,” cậu nói.

    “Anh ta là kẻ lựa chọn.”

    “Nhưng cái chết… không quan tâm điều đó.”

    Phuwin nhắm mắt.

    Lần đầu tiên — cậu không xua đuổi.

    “Cô biết gì nữa?”

    Cô gái mỉm cười buồn.

    “Căn nhà của bạn anh… cũng không sạch.”

    Phuwin mở mắt.

    “Dunk?”

    Cô gật đầu.

    “Nhưng anh ta không tin chúng tôi.”

    ---

    Tối đó, Dunk về nhà muộn.

    Cửa mở sẵn, y chắc chắn mình đã khóa khi ra khỏi nhà.

    Trong bếp — đèn bật.

    Trên bàn ăn, bốn chiếc ghế được kéo ra.

    Dunk đứng chết lặng.

    “Đủ rồi,” y nói, giọng thấp.

    “Nếu ai đó ở đây, ra mặt đi.”

    Không ai trả lời.

    Chỉ có tiếng cười rất khẽ vang lên từ cầu thang.

    Dunk siết chặt nắm tay.

    Y không chạy, không gọi ai.

    Chỉ đứng đó, đối diện với thứ mà cả đời y phủ nhận.

    ---

    Đêm khuya.

    Joong đứng ngoài ban công hút thuốc — thói quen cũ hắn hiếm khi quay lại.

    Pond bước ra, đưa cho hắn ly nước.

    “Tao thấy Kalvin,” Pond nói thẳng.

    “Không phải hiện trường.

    Nhưng kết cục… rất xấu.”

    Joong nhắm mắt.

    “Hắn đang bị kéo theo.”

    “Bởi ai?”

    Joong mở mắt.

    “Người sống.

    Nhưng dùng cách của ma.”

    Pond nhìn thành phố.

    “Vậy chúng ta can thiệp được không?”

    Joong im lặng rất lâu.

    “Sẽ không nếu Dunk không chịu tin.”

    ---

    Kalvin ký hợp đồng tài trợ mới.

    Chụp ảnh, quay video riêng tư hơn lần trước.

    Người đại diện cười thân thiện.

    “Anh đang được chọn,” hắn nói.

    Kalvin cười theo.

    Không thấy — máy quay vẫn chưa tắt.

    ---

    Những dấu hiệu đầu tiên đã xuất hiện.

    Ngôi nhà của Dunk bắt đầu không cho y giả vờ.

    Joong càng chối bỏ, linh lực càng yếu.

    Pond đã thấy kết cục — nhưng chưa thể ngăn.

    Phuwin lần đầu chọn tin một linh hồn.

    Và Kalvin…

    đã đi quá xa để quay đầu.

    Một bi kịch không cần mở án đang lặng lẽ đếm ngược.

    ---

    Nhớ vote, cmt cho tui nha
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 13


    Đêm mưa.

    Sai Kung chìm trong sương mù dày đặc.

    Dunk bước vào nhà, treo áo khoác, mọi động tác vẫn gọn gàng, chuẩn xác như thường lệ — như thể trật tự bên ngoài có thể giữ cho bên trong không sụp đổ.

    Y vừa đặt chìa khóa xuống thì — RẦM.

    Cửa tầng hai đóng sập, Dunk đứng yên.

    Không phải vì sợ mà vì tức giận.

    “Tôi không tin mấy trò này,” y nói rõ từng chữ.

    “Và tôi không có thời gian cho các người.”

    Đèn trong nhà tắt phụt.

    Chỉ còn ánh sáng từ màn hình điện thoại.

    Trong bóng tối, một giọng nói vang lên — không thì thầm, không gào thét.

    “Anh không cần tin.

    Chúng tôi chỉ cần anh ở lại.”

    Cầu thang kêu cọt kẹt, Dunk lùi lại một bước.

    Lần đầu tiên trong đời — y không tìm được lời giải thích hợp lý.

    ---

    Phuwin đứng ngoài cổng nhà Dunk nhưng hông vào.

    Cậu thấy rất rõ —

    những bóng người đứng chen chúc trong sân.

    Không dữ, không gào.

    Chỉ đứng đó… nhìn vào căn nhà.

    “Chết tiệt…”

    Phuwin thì thầm.

    Một linh hồn quay lại.

    “Anh cũng nghe được chúng tôi mà.

    Sao anh không cứu anh ta?”

    Phuwin nghiến răng.

    “Tôi không thể ép người sống tin vào người chết.”

    “Vậy thì anh sẽ nhìn anh ta bị kéo xuống.”

    Phuwin lùi lại.

    Lần đầu tiên — cậu sợ.

    Không phải vì ma, mà vì sự bất lực của chính mình.

    ---

    Joong đứng trong phòng khách sạn, trần nhà thấp, ánh đèn vàng nhạt.

    Chuỗi hạt đặt trên bàn, hắn nhìn nó rất lâu.

    “Chỉ một lần,” Joong nói nhỏ.

    “Chỉ để giữ mạng người.”

    Hắn vẽ một vòng tròn đơn giản trên sàn — không nghi thức đầy đủ, không xin phép tổ tiên.

    Ngay khoảnh khắc linh lực khởi động — một cơn đau dữ dội xé toạc lồng ngực.

    Joong quỳ xuống, thở gấp.

    “Con không nhận… thì không được dùng.”

    Giọng dì hắn vang lên, không giận, không ép.

    Joong cười khan.

    “Con biết.”

    Hắn hoàn tất phép, không trừ tà, không đuổi ma.

    Chỉ là neo lại.

    ---

    Trong nhà Dunk, nhiệt độ giảm đột ngột.

    Những bóng người dừng lại, tiếng cười biến mất.

    Dunk dựa lưng vào tường, thở mạnh.

    “Đủ rồi…” y nói.

    “Muốn gì thì nói.”

    Một bóng trắng đứng trước mặt y — rất gần.

    “Chúng tôi muốn anh ở lại.

    Người trước anh cũng không tin.”

    Dunk ngẩng lên.

    “Người trước?”

    “Người đã chết trong căn nhà này.”

    Một nhịp im lặng, Dunk nhắm mắt.

    “Joong…”

    Đó là lần đầu tiên y gọi tên người liên quan đến tâm linh.

    ---

    Pond đứng trong văn phòng, nhìn lại đoạn ghi hình từ USB.

    Kalvin.

    Phòng kín.

    Máy quay giấu kín.

    Một tin nhắn hiện lên:

    > Anh không muốn những đoạn này rò rỉ đâu.

    Chúng tôi chỉ cần anh hợp tác.

    Pond tắt màn hình.

    Nếu anh báo Dunk lúc này — Dunk sẽ phá vỡ chính mình.

    Nếu không báo — Kalvin sẽ chết.

    Pond lần đầu do dự không phải vì luật.

    ---

    Kalvin bước ra từ thang máy khách sạn.

    Hành lang dài không người, điện thoại rung.

    > Anh làm rất tốt.

    Chỉ cần thêm một buổi quay nữa.

    Kalvin cười.

    “Sau đó thì sao?”

    Tin nhắn đến rất nhanh.

    > Sau đó… anh không còn giá trị.

    Kalvin đứng sững, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

    Lần đầu tiên — hắn muốn gọi cho Dunk.

    Nhưng điện thoại đã bị khóa.

    ---

    Phuwin đứng trước cổng nhà Dunk.

    Cậu hít sâu.

    “Nếu tôi vào,” cậu nói với khoảng không, “thì đừng đụng tới anh ấy.”

    Một linh hồn bước ra.

    “Cậu phá luật của chính mình rồi.”

    Phuwin cười nhạt.

    “Luật của tôi chưa bao giờ bao gồm việc nhìn người khác chết.”

    Cậu mở cổng.

    ---

    Joong đã dùng phép — và phải trả giá.

    Dunk đã nhìn thấy — nhưng vẫn chưa tin hoàn toàn.

    Pond giữ trong tay sự thật có thể giết chết một người.

    Phuwin bước vào nơi mình luôn tránh né.

    Và Kalvin…

    đã hiểu ra quá muộn rằng một khi đã trở thành công cụ, thì cái chết chỉ còn là vấn đề thời gian.

    ---

    Nhớ vote, cmt nha
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 14


    02:41 sáng.

    Điện thoại của Dunk rung, một số lạ.

    Y nhìn màn hình rất lâu — rồi bắt máy.

    “Dunk…”

    Giọng Kalvin khàn, gấp, như đang chạy.

    “Anh đang ở đâu?”

    Dunk đứng bật dậy.

    “Khách sạn…

    Central…

    Họ khóa thẻ phòng… anh không ra được…”

    Tiếng kim loại va chạm, tiếng thở dốc.

    Dunk siết điện thoại.

    “Bình tĩnh.

    Em tới ngay.”

    “Đừng—”

    Cuộc gọi cắt ngang.



    Hành lang tầng 23 trống rỗng, đèn nhấp nháy.

    Kalvin dựa lưng vào tường, tay run đến mức không bấm nổi nút thang máy.

    Điện thoại hiện thông báo cuối cùng:

    > Buổi quay kết thúc, cảm ơn anh đã hợp tác.

    Một cánh cửa phòng kỹ thuật mở ra sau lưng hắn.

    Không có ai.

    Chỉ có mùi kim loại lạnh và tiếng thì thầm không thuộc về người sống.

    Kalvin quay lại.

    “Không…

    đừng…”

    Hắn trượt chân, lan can kính rung mạnh.

    Trong khoảnh khắc cuối cùng, Kalvin nghĩ đến Dunk.

    Không phải tình yêu mà là sự an toàn mà hắn đã coi thường.

    Tiếng kính vỡ vang vọng xuống phố Central.



    Cảnh sát phong tỏa khu vực.

    Pond đến hiện trường rất sớm.

    Không báo chí, không đám đông, chỉ là một cái chết “tai nạn”.

    Anh cúi xuống, nhìn chiếc điện thoại vỡ nát của Kalvin, màn hình vẫn sáng.

    Pond đeo găng.

    Chạm – hình ảnh dội tới mạnh và dứt khoát.

    Kalvin chạy trong hành lang.

    Tin nhắn hiện liên tục.

    Một cửa thoát hiểm bị khóa từ xa.

    Không ai đẩy, chỉ là bị dồn đến chỗ không còn lựa chọn.

    Khung hình cuối — là biểu tượng Aetheris phản chiếu trên kính.

    Pond rút tay ra, sắc mặt tái đi.

    “Không phải tai nạn,” anh nói nhỏ.

    “Là hành quyết.”



    Dunk đứng sau dây phong tỏa.

    Không khóc, không run.

    Chỉ nhìn chằm chằm khoảng không nơi Kalvin đã rơi xuống.

    “Anh ấy trượt chân,” một cảnh sát nói.

    “Có thể do hoảng loạn.”

    Dunk bật cười khẽ.

    “Không.”

    Anh quay sang Pond.

    “Anh ta không tự sát, cũng không trượt chân.”

    Pond nhìn Dunk rất lâu, anh không được phép nói những gì mình đã thấy.

    Nhưng Dunk đã hiểu, bởi vì — một bóng người đang đứng cạnh thi thể Kalvin.

    Nhìn thẳng vào Dunk.

    “Anh thấy rồi.

    Anh không thể phủ nhận nữa.”

    Dunk nhắm mắt, lần đầu tiên trong đời — y không phản bác.



    Đêm đó.

    Dunk trở về căn nhà, cửa tự mở.

    Những bóng người đứng thành hàng trong phòng khách.

    Không đe dọa, không giấu giếm.

    “Anh biết rồi, Anh chỉ giả vờ không tin.”

    Dunk thở nặng.

    “Các người muốn gì?”

    Một hồn ma bước ra — người đàn ông trung niên.

    “Chúng tôi chết vì hợp đồng.

    Giống như người yêu của anh.”

    Dunk dựa vào tường, tay che mặt.

    “Ra khỏi nhà tôi.”

    “Không...

    Anh phải nghe.”

    Một luồng linh lực neo lại không gian.

    Joong xuất hiện ở cửa — sắc mặt trắng bệch.

    “Tôi chỉ giữ họ lại,” Joong nói khàn.

    “Không cho họ kéo cậu đi.”

    Dunk nhìn Joong.

    “Vậy là… anh biết.”

    Joong gật đầu.

    “Luôn biết.”



    Phuwin đứng ở góc phòng, Kalvin ở đó.

    Không oán, không giận.

    “Tôi đáng phải như vậy.”

    Phuwin lắc đầu.

    “Không ai đáng chết theo cách này.”

    Kalvin cười buồn.

    “Nói với Dunk…

    Là tôi xin lỗi.”

    Phuwin gật đầu.

    “Tôi sẽ nói.”

    Kalvin tan đi, Phuwin quay mặt

    ---

    Khi mọi thứ lắng xuống, Joong loạng choạng.

    Chuỗi hạt nứt một vết nhỏ.

    Một ký hiệu đỏ sẫm hiện lên cổ tay anh — dấu ấn của thầy pháp.

    Pond nhìn thấy.

    “Mày bị đánh dấu.”

    Joong cười mệt.

    “Ừ.

    Không cho tao trốn nữa.”



    Kalvin đã chết, không phải vì yêu.

    Mà vì coi thường cái giá của sự thỏa hiệp.

    Dunk không còn lựa chọn tin hay không tin.

    Pond đã chạm vào sự thật — nhưng bị trói bởi luật.

    Phuwin đã khóc — và không quay lưng nữa.

    Joong đã bị kéo lại con đường mình tránh né cả đời.

    Và ở một nơi rất cao trong thành phố — kẻ đứng sau chỉ nhẹ nhàng gạch một cái tên khỏi danh sách.

    Một ván cờ kết thúc và ván tiếp theo

    đã bắt đầu từ cái chết này.

    ---

    Nhớ vote, cmt nha
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 15


    Phòng điều phối rực sáng.

    Bảng điện tử chi chít dữ liệu: hợp đồng, công ty vỏ bọc, dòng tiền chảy ngầm giữa Hongkong – Thái Lan – Singapore.

    Dunk đứng trước màn hình, sắc mặt nhợt nhạt hơn thường ngày.

    “Không cần vòng nữa,” y nói, giọng chắc.

    “Tên trùm không trốn.

    Hắn đứng ở trung tâm.”

    Pond khoanh tay.

    “Tên.”

    Dunk gõ vài phím, một hồ sơ bật lên.

    Aetheris Capital – Chủ tịch hội đồng điều hành: Adrian Leung.

    Joong nhìn biểu tượng quen thuộc, ánh mắt tối lại.

    “Hắn không chỉ dùng công nghệ,” Joong nói.

    “Hắn biết cách lợi dụng tâm lý sợ hãi của con người.”

    Phuwin nhếch môi.

    “Vậy thì cuối cùng cũng có tên để gọi.”

    Pond gật đầu.

    “Chúng ta không bắt được hắn ngay.

    Nhưng từ giờ, mọi thứ hắn chạm vào…

    đều là vật chứng.”

    ---

    Dunk quay lại phòng riêng.

    Cửa vừa đóng, y đã phải vịn bàn.

    Cơn buồn nôn không dữ dội, chỉ âm ỉ, dai dẳng.

    Y uống nước nhưng cổ họng nghẹn lại.

    “Không thể nào…”

    Dunk lẩm bẩm.

    Hay buồn ngủ, mệt bất thường.

    Khứu giác nhạy đến mức mùi cà phê cũng khiến y choáng váng.

    Dunk nhìn mình trong gương, lý trí nhanh chóng liệt kê khả năng.

    Và rồi — y không dám nghĩ tiếp.

    “Chỉ là stress,” y tự nói.

    “Chỉ là phản ứng tâm lý sau cú sốc.”

    Y không nói với ai, đặc biệt là Joong.

    ---

    Đêm.

    Ban công khách sạn nhìn ra cảng Victoria.

    Phuwin tựa lan can, gió thổi tung tóc.

    “Anh sợ không?” cậu hỏi.

    Pond đứng cạnh, rất gần.

    “Sợ cái gì?”

    “Sợ… một ngày nào đó,” Phuwin nói chậm, “anh phải chọn giữa đúng luật và đúng người.”

    Pond im lặng, một lúc sau anh nói:

    “Anh đã chọn rồi.”

    Phuwin quay sang.

    “Chọn cái gì?”

    Pond không nhìn cậu.

    “Chỉ là chưa đến lúc nói ra.”

    Khoảng lặng kéo dài, Phuwin bật cười khẽ.

    “Anh đúng là tệ thật.

    Tệ ở chỗ… làm người khác hy vọng.”

    Pond đặt tay lên lan can, ngay sát tay cậu.

    “Vì em chưa từng ngừng hy vọng.”

    Phuwin không rút tay ra.

    ---

    Dunk ngồi trong phòng pháp y, ánh đèn trắng khiến y càng tái.

    Joong bước vào, mang theo 2 ly trà nóng.

    “Uống đi,” Joong nói.

    “Không có gừng.

    Tôi nhớ cậu ghét.”

    Dunk khựng lại.

    “Anh để ý mấy thứ này từ khi nào?”

    Joong đặt cốc xuống.

    “Từ rất lâu.

    Chỉ là trước giờ… không nói.”

    Dunk cầm cốc trà, hơi ấm lan vào lòng bàn tay.

    “Kalvin chết,” Dunk nói nhỏ.

    “Anh thấy tôi yếu đuối lắm đúng không?”

    Joong lắc đầu.

    “Tôi thấy cậu… còn đứng được.

    Và thế đã là rất mạnh mẽ rồi.”

    Dunk nhìn Joong.

    Ánh mắt đó không phải thương hại.

    Là ở lại.

    Một cảm giác khiến Dunk muốn dựa vào nhưng chưa dám.

    ---

    Pond ở một mình trong phòng lưu trữ.

    Trước mặt anh là chiếc đồng hồ cổ thu được từ một nhà đầu tư phụ của Aetheris.

    Anh đeo găng.

    Chạm.



    Hình ảnh trượt tới.

    Adrian Leung đứng trước cửa kính cao tầng.

    Cười rất nhẹ.

    “Con người không cần bị ép.

    Chỉ cần cho họ lựa chọn… sai.”

    Một danh sách tên hiện lên.

    Có Kalvin.

    Và còn nhiều cái tên chưa bị gạch.

    Pond rút tay ra.

    “Hắn vẫn chưa dừng lại sao.”

    ---

    Phuwin đứng trong căn phòng tối của hiện trường cũ.

    Một linh hồn bước ra.

    “Cậu sắp mất thêm người.”

    Phuwin thở ra.

    “Ai?”

    “Người đang mang theo thứ không thuộc về thế giới này.”

    Phuwin sững lại.

    “Ý anh là…

    Dunk?”

    Linh hồn gật đầu.

    “Nhưng đứa bé… là ánh sáng.”

    Phuwin cắn môi.

    Lần này, cậu không bỏ qua.

    ---

    Đêm đó, Dunk nôn khan trong phòng tắm.

    Y quỳ xuống sàn, tay run.

    Không cần xét nghiệm, cơ thể y đã trả lời trước.

    Dunk ôm lấy bụng mình rất nhẹ, như sợ làm đau một thứ chưa có hình dạng.

    “Không phải bây giờ…

    Làm ơn…”

    Y chưa sẵn sàng, chưa nói với ai.

    Chưa biết phải đặt nó vào đâu trong cuộc đời đầy lý trí này.

    Nhưng sâu trong nỗi hoảng loạn —

    có một sợi dây rất nhỏ níu y lại.

    ---

    Tên trùm đã lộ, bàn cờ đã dựng xong.

    Pond bắt đầu đi lệch khỏi luật.

    Phuwin không còn đứng ngoài thế giới người chết.

    Joong tiến lại gần Dunk hơn — chậm, nhưng thật.

    Dunk mang trong mình một sinh mệnh… chưa ai hay biết.

    Và Adrian Leung — đang mỉm cười

    vì tin rằng mình vẫn đang kiểm soát tất cả.

    ---

    Vote&cmt nga
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 16


    Cảng container số 7, rạng sáng.

    Mưa nhẹ.

    Ánh đèn sodium kéo dài bóng người trên mặt bê tông ướt.

    Pond là người ra hiệu.

    “Bây giờ.”

    Đội đặc nhiệm ập vào từ 3 hướng.

    Adrian Leung đứng giữa nhà kho, tay vẫn cầm điện thoại, không hề hoảng loạn.

    “Cuối cùng cũng tới,” hắn mỉm cười.

    “Chậm hơn tôi nghĩ.”

    Còng số 8 khóa lại, Dunk đọc quyền im lặng, giọng lạnh.

    “Ông bị bắt vì tội thao túng tài chính, giết người có tổ chức, và liên quan đến hàng loạt cái chết chưa khép hồ sơ.”

    Adrian nhìn Dunk.

    “Cậu là người duy nhất ở đây,” hắn nói chậm, “có ánh mắt giống tôi.”

    Dunk không đáp.

    Pond tiến lên, chạm tay vào chiếc nhẫn bạc trên tay Adrian.



    Không có hình ảnh, không có linh cảm.

    Chỉ là một khoảng trống đen đặc, như thể có thứ gì đó đã khóa toàn bộ ký ức.

    Pond rút tay ra, sắc mặt thay đổi.

    “Hắn… bị che.”

    ---

    Adrian ngồi thẳng lưng, im lặng tuyệt đối.

    Không phản ứng với ánh đèn.

    Không dao động trước bằng chứng.

    Không thay đổi nhịp tim.

    Dunk thử trước.

    “Kalvin,” y nói.

    “Anh ta chết vì ông.”

    Adrian nhướng mày.

    “Kalvin tự chọn.”

    Dunk đặt hồ sơ xuống bàn.

    “Ông đã đẩy anh ta tới bờ vực.”

    Adrian mỉm cười.

    “Tôi chỉ mở cửa.”

    Dunk đứng dậy, không thêm được gì.

    ---

    Phuwin vào.

    Cậu ngồi đối diện Adrian, nhìn thẳng.

    “Ông không cô độc đâu,” Phuwin nói.

    “Tôi nghe được tiếng của những người ông bỏ lại.”

    Không có phản ứng, Phuwin cau mày.

    “Hắn… không có linh hồn nào quanh hắn.”

    Không phải sạch, mà là bị xua đi.

    ---

    Pond thử lại.

    Anh đặt tay lên bàn, sát tay Adrian.

    Không hình ảnh.

    Không cảm giác.

    Chỉ là đau đầu dữ dội.

    “Có thứ gì đó đang phản kháng,” Pond nghiến răng.

    “Hắn không còn hoàn toàn là người thường.”

    ---

    Dunk quay sang Joong.

    “Anh nghĩ sao?”

    Joong đứng tựa tường, ánh mắt trầm.

    “Hắn không nói vì hắn không thể.

    Có thứ đã khóa miệng hắn lại.”

    “Bùa?”

    Phuwin hỏi.

    Joong gật đầu.

    “Không phải bùa bảo vệ.

    Mà là bùa hiến tế.”

    ---

    Joong bước vào phòng thẩm vấn 1 mình.

    Không camera.

    Không ghi âm.

    Dunk do dự.

    “Anh chắc chứ?”

    Joong nhìn y.

    “Tôi không dùng luật, tôi dùng thứ khác.”

    Cửa đóng.

    ---

    Adrian ngồi yên.

    Cho đến khi Joong đặt một đồng xu cổ xuống bàn.

    Âm thanh rất khẽ nhưng căn phòng lạnh đi.

    Adrian cau mày lần đầu tiên.

    “Anh là ai?”

    Joong ngồi xuống.

    “Người mà dì tôi từng cảnh báo ông.”

    Adrian bật cười.

    “Thầy pháp à?

    Tôi đã khóa mọi thứ rồi.”

    Joong nghiêng đầu.

    “Ông khóa bằng mạng sống của người khác.

    Nhưng ông quên một điều.”

    Joong đặt tay lên bàn, không chạm vào Adrian, chỉ chạm vào bóng của hắn.



    1 tiếng rít vang lên, Adrian gập người, thở gấp.

    “Cái gì—”

    “Bùa của ông,” Joong nói lạnh lùng,

    “khóa ký ức để ông không bị truy ngược.

    Nhưng nó cũng khóa luôn đường quay đầu.”

    Joong thì thầm một câu bằng tiếng Thái cổ.

    Không đe dọa.

    Không ép buộc.

    Chỉ là gọi tên.

    ---

    Adrian run rẩy.

    “Nếu tôi nói,” hắn khàn giọng, “thứ đó… sẽ kéo tôi đi.”

    Joong nhìn thẳng.

    “Không nói, nó cũng sẽ kéo.”

    Adrian bật cười trong tuyệt vọng.

    “Các người muốn gì?”

    “Sự thật.”

    Im lặng.

    Rồi Adrian mở miệng.

    “Tôi không giết họ.

    Tôi chọn người dễ gãy.

    Tôi đưa họ vào mạng lưới, để chính họ… hiến tế.”

    Hắn thở dốc.

    “Kalvin là người cuối cùng tôi cần.”

    Joong hỏi câu cuối.

    “Còn ai nữa?”

    Adrian thì thầm một cái tên, Joong đứng dậy.

    “Đủ rồi.”

    ---

    Cửa mở, Joong bước ra, Dunk nhìn anh.

    “Hắn nói?”

    Joong gật đầu.

    “Chỉ với tôi.”

    “Vì sao?”

    Pond hỏi.

    Joong nhìn cả ba người.

    “Vì tao là người duy nhất,” hắn nói chậm, “có thể nghe mà không để lại đường cho thứ kia lần theo.”

    Phuwin rùng mình.

    “Thứ kia… là gì?”

    Joong đáp:

    “Cái giá của tham vọng.”

    ---

    Dunk dựa tường, cơn buồn nôn ập tới.

    Joong kịp đỡ lấy y.

    “Dunk?”

    “Không sao…”

    Dunk thì thầm, “chỉ hơi mệt.”

    Joong nhìn y rất lâu.

    Ánh mắt lo lắng nhưng không hỏi.

    ---

    Adrian Leung bị giam giữ, vụ án đóng trên giấy tờ.

    Nhưng không ai vui, vì:

    Lời khai không thể ghi âm.

    Bùa hiến tế chưa bị phá hoàn toàn và cái tên Adrian nói ra… chưa bị bắt.

    Joong mang theo sự thật mà chỉ mình anh nghe được.

    Pond lần đầu bất lực trước vật chứng.

    Phuwin hiểu rằng có những linh hồn không muốn được siêu thoát.

    Dunk ôm trong mình 2 bí mật — 1 sinh mệnh, và 1 nỗi sợ.

    Và ở đâu đó — 1 bàn tay khác đang tiếp tục đặt quân cờ.

    ---

    Vote&cmt nha
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 17


    Kho dữ liệu ngầm tại Kwun Tong bị đột kích lúc 04:17 sáng.

    Lệnh bắt giữ được ký gọn trong một trang không cần dài dòng.

    Pond đứng đầu đội xung kích.

    “Không nổ súng trừ khi cần thiết,” anh nói ngắn gọn.

    “Chúng ta cần người sống.”

    Cánh cửa thép bật tung.

    Bên trong là cả một hệ sinh thái tội phạm: máy chủ, két sắt, phòng quay lén, tài khoản trung gian, danh sách con mồi.

    Không còn bùa, không còn che chắn.

    Chỉ là con người trần trụi trước pháp luật.

    Pond chạm tay vào bàn điều khiển — hình ảnh tràn về.

    Không phải linh ảnh rời rạc như trước mà là chuỗi hành vi logic: cách chọn nạn nhân, cách dụ dỗ, cách xóa dấu vết.

    “Đủ rồi,” Pond nói khẽ.

    “Khóa toàn bộ.”

    Dunk đứng cạnh anh, ánh mắt sắc như dao.

    “Đây là thứ tôi cần.”



    Trong phòng pháp chứng tạm thời, Dunk chỉ huy như một cỗ máy hoàn hảo.

    “DNA trên ổ cứng.”

    “Đối chiếu thời gian đăng nhập.”

    “Giao dịch tiền mã hóa, tách từng lớp.”

    Không cảm xúc, không dao động.

    Không ai biết mỗi lần đứng dậy quá nhanh, Dunk lại chóng mặt nhẹ.

    Y giấu rất giỏi.

    Joong đứng ngoài cửa kính, không vào.

    Hắn biết Dunk không cần an ủi lúc này, chỉ cần không bỏ đi.



    Phuwin rà soát lời khai.

    Không có linh hồn nào theo họ lần này.

    Yên tĩnh đến lạ, một cảnh sát trẻ hỏi nhỏ:

    “Anh Phuwin… không có gì sao?”

    Phuwin cười nhạt.

    “Không phải vụ nào ma cũng muốn lên tiếng.”

    Cậu ngả lưng ra ghế.

    Lần đầu sau nhiều tuần, đầu óc trống rỗng.



    Joong đứng trước bờ biển Kennedy Town lúc hoàng hôn.

    Chuỗi hạt vẫn trong túi nhưng không dùng.

    Hắn mở điện thoại, xóa một số liên lạc cũ, những người tìm đến thầy pháp ẩn danh.

    “Tạm thời thôi,” Joong nói nhỏ.

    “Cho con được làm người thường vài ngày.”

    Gió biển mang theo mùi mặn, không có tiếng gọi nào.



    Thông báo từ cấp trên đến cùng lúc trên bốn máy:

    > Nghỉ phép 5 ngày.

    Chuẩn bị cho vụ án mới – không liên quan tâm linh.

    Địa điểm: Hong Kong – khu tài chính.

    Phuwin huýt sáo.

    “Nghe như kỳ nghỉ mát vậy.”

    Pond liếc cậu.

    “Em chưa từng có kỳ nghỉ với anh.”

    Phuwin nhướng mày.

    “Ý anh là gì?”

    Pond không trả lời.



    Đêm đó, khách sạn Pond.

    Không vội vàng, không say.

    Chỉ là hai người đã quá quen thuộc cơ thể nhau, nhưng lần này lại… chậm hơn.

    Phuwin nằm trên ngực Pond.

    “Anh có bao giờ nghĩ,” cậu hỏi khẽ, “chúng ta sẽ dừng lại thế này không?”

    Pond im lặng.

    Tay anh siết nhẹ eo Phuwin, không mang tính chiếm hữu, chỉ là giữ lại.

    “Anh không giỏi trả lời mấy câu đó,” Pond nói.

    “Nhưng anh chưa muốn mất em.”

    Phuwin nhắm mắt.

    Thế là đủ cho hiện tại.



    Dunk chuyển về nhà mới… tạm thời.

    Joong giúp y dọn đồ.

    Không ai nhắc đến ma, không ai nhắc đến bùa.

    Chỉ là hai người đàn ông đứng trong không gian yên tĩnh.

    Dunk đột ngột dừng lại, tay đặt lên bụng.

    Joong quay sang.

    “Cậu mệt à?”

    “Ừ,” Dunk đáp.

    “Chắc do căng thẳng.”

    Joong không chạm vào, chỉ nói:

    “Có tôi ở đây.”

    Dunk gật đầu.

    Lần đầu tiên, y tin có người ở lại thật.



    Ổ tội phạm bị xóa sổ hoàn toàn.

    Vụ án khép lại không cần phép, không cần máu.

    Họ có 5 ngày yên bình hiếm hoi:

    Pond bắt đầu sợ mất Phuwin.

    Phuwin không còn giả vờ vô tâm.

    Joong tạm buông nghiệp tổ tiên.

    Dunk mang trong mình một sinh mệnh… và một lựa chọn vẫn chưa nói.

    Và vụ án tiếp theo đang chờ họ...



    Vote, cmt nha
     
    (Joylada) Âm Ảnh Chứng Cứ
    CHƯƠNG 18


    Bệnh viện tư ở Central, buổi chiều nắng nhạt.

    Dunk ngồi một mình trong phòng khám, tay đặt trên bụng, rất khẽ như sợ làm phiền ai đó đang ngủ.

    Bác sĩ nói gì đó về chỉ số ổn định, về mốc thời gian, về những điều cần lưu ý.

    Dunk nghe đủ.

    Nhưng điều y nghe rõ nhất là nhịp tim nhỏ bé vang lên từ máy siêu âm.

    Không hoảng loạn, không chối bỏ, không tự trách.

    Chỉ là… một cảm giác ấm áp rất chậm lan ra.

    “Baba sẽ giữ con lại,” Dunk nói nhỏ, không rõ nói với ai.

    “Dù thế nào.”

    Kalvin đã chết.

    Những gì giữa họ là sai, là tổn thương, là không thể quay đầu.

    Nhưng sinh mệnh này thì không.

    Dunk rời bệnh viện, ghé tiệm cà phê quen, mua bốn ly theo thói quen cũ.

    Rồi mới nhận ra thói quen này chưa bao giờ là thừa.



    Tối đó, căn hộ chung của cả nhóm, Dunk đặt kết quả khám lên bàn.

    “Tôi mang thai.”

    Không giải thích, không biện minh.

    Không khí đông cứng trong một giây.

    Phuwin là người phản ứng đầu tiên.

    “…

    Anh ổn chứ?”

    Dunk gật đầu.

    “Tôi hạnh phúc.”

    Joong cúi đầu rất lâu.

    Rồi anh nói... giọng khàn đi.

    “Đứa bé… sẽ được chúng ta bảo vệ.”

    Không phải lời hứa suông, Pond thở ra một hơi nặng.

    “Nếu cậu cần bất cứ thứ gì,” anh nói,

    “chúng tôi ở đây.”

    Dunk mỉm cười, đó là tất cả những gì y cần.



    Ba ngày sau - Chiang Mai.

    Joong đứng trước bàn thờ tổ tiên, lần này không né tránh.

    “Con xin nhận,” hắn nói chậm rãi “không phải vì bị ép.

    Mà vì con không muốn chạy nữa.”

    Không ai khóc, không ai phản kháng.

    Chỉ là chấp nhận cái giá của dòng máu mình mang.

    Một tuần sau, Joong trở lại HongKong.

    Hắn mua một căn biệt thự trên núi Lantau, tách biệt và yên tĩnh.

    Điện thờ được dời từ Thailand sang.

    Không phô trương, không lộ mặt.

    Chỉ gửi thông báo kín đến những người từng được hắn giúp:

    > Thầy vẫn ở đây, chưa đến ngày hầu.

    Hãy chờ.

    Hắn chỉ nói với Pond qua một cuộc gọi ngắn.

    “Tao quay lại rồi.”

    Pond đáp:

    “Tao biết mày sẽ không bao giờ trốn được.”



    Đêm.

    Không rượu, không tiếng nhạc.

    Chỉ có ánh đèn thành phố hắt vào phòng.

    Pond và Phuwin nằm cạnh nhau, không chạm quá nhiều.

    Phuwin xoay người, đối mặt với Pond.

    “Này,” cậu nói khẽ, “sau này… anh nghĩ mình sẽ ở đâu?”

    Pond im lặng một lúc.

    “Ở nơi có việc cần anh.”

    Rồi anh bổ sung, rất chậm: “Và có người chờ.”

    Phuwin cười.

    “Anh nói giống như không chắc em sẽ chờ vậy.”

    Pond đưa tay kéo Phuwin lại gần hơn.

    “Anh chưa từng giữ ai lại,” anh nói.

    “Nhưng anh muốn thử… nếu là em.”

    Không hứa, không ràng buộc.

    Chỉ là một lời thú nhận rất thật.

    Đêm đó, họ ôm nhau ngủ.

    Không dục vọng, không lấn sâu.

    Chỉ là hai người đang học cách nghĩ xa hơn hiện tại.



    Sở cảnh sát Hong Kong trở lại nhịp công việc bình thường:

    Hồ sơ tài chính.

    Án giết người kín kẽ.

    Những cái chết không cần ma quỷ để giải thích.

    Thỉnh thoảng, Phuwin vẫn thấy những linh hồn lang thang trong hành lang sở.

    Joong vẫn gặp họ và chỉ dẫn đường, không trừng phạt, trừ khi cần.

    Những buổi hầu đồng của Joong — kín đáo nhưng hoành tráng, lễ vật phủ kín đại sảnh biệt thự trên núi.

    Dunk không tin tâm linh, nhưng y tin Joong.



    Họ vẫn ăn khuya ở quán cũ.

    Vẫn uống rượu nhưng ít hơn.

    Vẫn cãi nhau trong phòng họp.

    Nhưng bây giờ họ là cộng sự.

    Là bạn và là gia đình tự chọn.

    Pond và Joong hiểu nhau không cần nói.

    Phuwin và Dunk hiểu nhau bằng im lặng.



    Dunk chấp nhận sinh mệnh mới, không trốn chạy.

    Joong quay về với tổ nghiệp, không oán trách.

    Pond bắt đầu nghĩ đến tương lai có người khác.

    Phuwin lần đầu cho phép mình chờ đợi.



    Vote, cmt nhé
     
    Back
    Top Dưới