[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần -3 - Vòng Xoáy Đầu Tiên Của Tai Họa
Chương 69: Bọt Xà Phòng Và Những Lời Thú Tội Trong Hơi Nước
Chương 69: Bọt Xà Phòng Và Những Lời Thú Tội Trong Hơi Nước
Cánh cửa gỗ sồi dày nặng nề đóng lại, nhốt chặt những âm thanh hỗn tạp của lâu đài Hogwarts ở bên ngoài.
Bên trong Phòng tắm Huynh trưởng, thế giới dường như thu nhỏ lại, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách và mùi hương dịu ngọt của hoa oải hương hòa quyện với gỗ thông.
Hơi nước trắng xóa bốc lên từ hồ bơi cẩm thạch khổng lồ, làm mờ đi những bức tranh kính màu lộng lẫy trên tường.
Ánh sáng từ chùm đèn pha lê bị khúc xạ qua màn sương mù, tạo nên một không gian mộng ảo, tách biệt hoàn toàn với thực tại tàn khốc của rồng và những bài báo độc địa.
Tristan Prewett ngồi ngâm mình trong làn nước nóng, lưng dựa vào thành bể bằng đá cẩm thạch trắng.
Mái tóc đỏ của cậu ướt đẫm, rũ xuống trán, che đi một phần đôi mắt xám tro đang nhắm nghiền.
Làn da trắng nõn, lạnh lẽo của cậu dần hồng lên dưới tác động của nhiệt độ, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt vẫn giữ nguyên nét bình thản, xa cách.
Cách đó vài mét, Cedric Diggory đang bơi một vòng nhẹ nhàng quanh hồ.
Cơ thể của chàng Tầm thủ Hufflepuff rẽ nước một cách dũng mãnh.
Những thớ cơ bắp săn chắc trên lưng và vai anh chuyển động nhịp nhàng, toát lên sức sống mãnh liệt của tuổi mười bảy – độ tuổi đẹp nhất, rực rỡ nhất, và cũng dễ bị tổn thương nhất.
Mercury, con Niffler lông ánh bạc, đang có một bữa tiệc của riêng mình.
Nó ngồi trên một chiếc đĩa xà phòng bằng vàng nổi lềnh bềnh trên mặt nước, hai tay ôm một đống bong bóng xà phòng ngũ sắc, cố gắng nhét chúng vào túi bụng vì tưởng đó là đá quý.
Khi bong bóng vỡ tan, nó lại ngơ ngác nhìn quanh rồi kêu chíp một tiếng đầy thất vọng.
"Em vẫn còn căng thẳng đấy, Tristan," Cedric bơi lại gần, vuốt nước khỏi mặt.
Anh tựa khuỷu tay lên thành bể, nhìn cậu đàn em năm ba với ánh mắt quan tâm thực sự.
"Vai em cứng như đá vậy."
Tristan mở mắt, tháo kính ra đặt lên bờ đá (dù không nhìn rõ lắm nhưng cậu không muốn hơi nước làm mờ kính).
"Em đang thư giãn, Cedric.
Đây là trạng thái thư giãn nhất của em rồi."
"Không đâu," Cedric cười, lắc đầu.
Anh với tay lấy một chiếc bàn chải cán dài và một bánh xà phòng thơm mùi gỗ đàn hương.
"Em đang suy tính.
Em lúc nào cũng suy tính.
Quay lưng lại đây."
"Sao cơ?"
Tristan nhướn mày.
"Kỳ lưng," Cedric nói tỉnh bơ, xoay người Tristan lại một cách dường như không cho phép từ chối.
"Đừng ngại.
Ở Hufflepuff, sau mỗi trận Quidditch dưới mưa bùn, bọn anh thường giúp nhau làm sạch những chỗ tay không với tới.
Đó là tình đồng đội."
Tristan định phản đối, nhưng bàn tay to lớn và ấm áp của Cedric đã đặt lên vai cậu, bắt đầu chà nhẹ chiếc bàn chải lên tấm lưng gầy guộc.
Cảm giác thô ráp của bàn chải kết hợp với lực tay vừa phải của Cedric tạo ra một sự dễ chịu kỳ lạ.
Nó không chỉ làm sạch da thịt, mà dường như còn cạo bớt đi lớp "vỏ bọc" lạnh lùng mà Tristan luôn khoác lên mình.
"Em gầy quá," Cedric lầm bầm, giọng trầm xuống.
"Xương bả vai của em nhô lên này.
Em ăn uống kiểu gì vậy?
Có phải lo lắng quá không?"
"Cơ thể em tiêu tốn năng lượng cho việc khác," Tristan đáp, thả lỏng người theo nhịp chà của Cedric.
"Não bộ chẳng hạn."
Không gian chìm vào im lặng một lúc, chỉ còn tiếng nước xao động và tiếng bàn chải cọ xát.
"Anh đã đọc bài báo," Cedric đột ngột nói, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Giọng anh không còn vui vẻ nữa, mà trĩu nặng ưu tư.
"Của Rita Skeeter ấy.
Về Harry.
Và về em."
Tristan không quay lại.
"Nó chỉ là rác rưởi thôi."
"Anh biết," Cedric thở dài.
Anh ngừng tay, đặt bàn chải xuống, rồi ngồi tựa lưng vào thành bể bên cạnh Tristan.
Hai người đàn ông (một lớn, một nhỏ) ngồi song song, nhìn vào làn hơi nước trắng xóa.
"Nhưng nó tàn nhẫn," Cedric nói tiếp, giọng anh đượm buồn.
"Harry... thằng bé mới mười bốn tuổi.
Mười bốn tuổi!
Bằng tuổi em trai anh ở nhà.
Lẽ ra nó phải đang lo lắng về bài tập Biến hình hay chuyện mời ai đi chơi, chứ không phải bị cả thế giới soi mói về cái chết của cha mẹ nó."
Anh vốc một ít nước lên mặt, như muốn rửa trôi sự bất lực.
"Và cả em nữa, Tristan.
'Kẻ ngoại đạo bí ẩn'.
'Ánh mắt lảng tránh'.
Bà ta viết như thể em là một tội phạm đang lẩn trốn.
Anh thấy cách mọi người nhìn em ở Đại Sảnh Đường.
Họ sợ em.
Họ nghi ngờ em."
Tristan liếc nhìn Cedric.
Dưới ánh đèn pha lê mờ ảo, cậu thấy sự dằn vặt trong mắt chàng huynh trưởng.
Cedric không lo cho bản thân mình phải đấu với rồng.
Anh lo cho những "đứa trẻ" bị cuốn vào cuộc chiến này.
"Đó là cái giá của cuộc chơi, Cedric," Tristan nói, giọng bình thản nhưng không còn lạnh lùng như trước.
"Harry là Người Được Chọn.
Cậu ấy là nam châm hút rắc rối.
Còn em... em là biến số.
Con người luôn sợ hãi những gì họ không hiểu."
"Nhưng nó không công bằng!"
Cedric đập nhẹ tay xuống mặt nước, tạo ra một tiếng bõm giận dữ.
"Em và Harry... hai đứa còn quá nhỏ.
Nhìn em xem, Tristan.
Em thông minh, sắc sảo, anh công nhận.
Nhưng cơ thể này..."
Anh chỉ vào cánh tay trắng nõn, mảnh khảnh của Tristan.
"...nó chưa sẵn sàng để chịu một cú quất đuôi của rồng Đuôi Gai.
Anh... anh thực sự sợ rằng mình sẽ phải nhìn thấy..."
Cedric bỏ lửng câu nói.
Anh không dám nói ra từ "cái chết".
Tristan nhìn Cedric.
Trong thế giới tàn khốc này, nơi mà mọi người đều toan tính (Karkaroff), giả tạo (Bagman), hay lợi dụng (Rita), thì sự tử tế thuần khiết của Cedric Diggory tỏa sáng như một viên kim cương.
Và cũng mong manh như một viên kim cương trước búa tạ.
"Anh đừng lo cho em," Tristan nói, giọng chắc nịch.
Cậu quay sang, nhìn thẳng vào mắt Cedric.
"Em tuy nhỏ con, nhưng em rất khó chết.
Em giống như loài gián vậy.
Còn Harry... cậu ấy có may mắn của riêng mình.
Người cần lo lắng là anh, Cedric.
Anh quá tử tế.
Và rồng thì không biết ăn chay."
Cedric bật cười, một tiếng cười ngắn nhưng nhẹ nhõm hơn.
"Được rồi, được rồi.
Em ví mình là gián, còn anh là... gì?
Một con lửng ngốc nghếch?"
"Một hiệp sĩ," Tristan chỉnh lại.
"Một hiệp sĩ ngốc nghếch tin vào sự công bằng."
"Thôi được rồi, ngài 'gián'," Cedric xoay người lại.
"Đến lượt em.
Lưng anh ngứa ở chỗ bả vai mà tay không với tới được.
Giúp anh một tay nhé?"
Tristan cầm lấy chiếc bàn chải.
Cậu không quen phục vụ người khác, nhưng với Cedric, cậu cảm thấy đây là một sự trao đổi công bằng.
Một nghi thức kết nối.
Cậu di chuyển ra sau lưng Cedric.
Tấm lưng của chàng trai 17 tuổi rộng lớn, vững chãi, với những nhóm cơ xô (latissimus dorsi) phát triển hoàn hảo.
Làn da màu đồng của anh ấm nóng, trái ngược với bàn tay lạnh lẽo của Tristan.
Tristan bắt đầu chà lưng cho Cedric.
Cậu làm việc này với sự tập trung và tỉ mỉ như khi cậu chế tạo một chiếc đồng hồ hay vẽ một vòng tròn ma thuật.
"Mạnh hơn chút nữa," Cedric rên rỉ thoải mái.
"Đúng rồi... chỗ đó.
Cảm ơn em.
Merlin ơi, tay em lạnh thật đấy, nhưng mà đã."
Tristan nhìn tấm lưng đó.
Cậu biết, trong nguyên tác, tấm lưng này sẽ lạnh ngắt trên nền đất nghĩa trang Little Hangleton chỉ sau vài tháng nữa.
Lời nguyền Giết Chóc sẽ cướp đi "Hiệp sĩ" của Hogwarts.
Bàn tay Tristan khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục chà mạnh hơn.
Không, Tristan nghĩ thầm.
Mình đã can thiệp.
Mình đã ném biến số vào bàn cờ.
Cedric Diggory sẽ không chết.
Không phải vì mình là anh hùng, mà vì mình không chấp nhận để một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo như thế này bị phá hủy bởi một tên mũi rắn xấu xí.
"Cedric này," Tristan đột ngột lên tiếng.
"Hửm?"
Cedric lầm bầm, mắt nhắm nghiền tận hưởng.
"Đừng tin vào công bằng," Tristan nói, giọng thấp nhưng rõ ràng.
"Trong bài thi đầu tiên... hay bất cứ bài thi nào.
Đừng chơi đẹp.
Hãy chơi để thắng.
Và quan trọng nhất... hãy chơi để sống.
Nếu anh thấy nguy hiểm, hãy bỏ chạy.
Vinh quang của Hufflepuff không đáng giá bằng mạng sống của anh.
Bố anh...
ông Amos, ông ấy cần con trai hơn là cần một cái cúp."
Cedric im lặng.
Anh mở mắt ra, nhìn xuống làn nước sủi bọt.
Lời nói của Tristan, dù tàn nhẫn, nhưng lại chạm đúng vào nỗi sợ sâu kín nhất của anh.
"Anh sẽ cố," Cedric đáp, giọng trầm xuống.
"Nhưng anh không thể hứa là sẽ bỏ chạy.
Anh là huynh trưởng, Tristan à.
Anh có trách nhiệm phải làm gương."
"Làm gương cho người sống, đừng làm gương cho người chết," Tristan kết thúc công việc, vỗ mạnh vào vai Cedric một cái.
"Xong rồi đấy.
Sạch bong kin kít."
"Cảm ơn em," Cedric xoay người lại, mỉm cười rạng rỡ.
"Em đúng là một người bạn tốt, dù cái miệng em đôi khi độc địa y hệt Snape."
Đúng lúc đó, Mercury quyết định tham gia vào cuộc vui.
Con Niffler, sau khi chán chê với bong bóng, đã phát hiện ra một mục tiêu mới.
Một bánh xà phòng hình con sò, trơn tuột và lấp lánh dưới ánh đèn.
Nó lao tới, ôm lấy bánh xà phòng, nhưng độ trơn của xà phòng khiến nó trượt khỏi tay con vật.
Bụp.
Bánh xà phòng bắn ra khỏi tay Mercury, bay theo một quỹ đạo parabol hoàn hảo, và rơi tõm xuống nước ngay giữa hai người đàn ông.
Nó chìm xuống đáy hồ cẩm thạch, nằm im lìm ngay cạnh chân của Cedric.
Không gian bỗng dưng tĩnh lặng một cách kỳ quặc.
Cedric nhìn xuống bánh xà phòng dưới đáy hồ.
Rồi anh nhìn lên Tristan.
Một thoáng bối rối và ngượng ngùng (do ảnh hưởng của những câu chuyện đùa trong ký túc xá nam sinh) hiện lên trên khuôn mặt điển trai của anh.
Anh khựng lại, không biết có nên cúi xuống nhặt hay không.
"Ơ... nó rơi rồi," Cedric nói một câu thừa thãi, nụ cười trên môi anh trở nên gượng gạo.
Tristan nhìn bánh xà phòng.
Rồi cậu nhìn Cedric.
Gương mặt Tristan hoàn toàn vô cảm (deadpan).
Đôi mắt xám tro của cậu không hề dao động, không có lấy một tia bối rối hay ngượng ngùng nào.
Cậu nhìn tình huống này với sự phân tích logic lạnh lùng của một nhà khoa học đang quan sát một hiện tượng vật lý.
"Vâng, Cedric," Tristan nói, giọng đều đều, khô khốc như ngói vỡ.
"Đó là lực hấp dẫn.
Newton đã phát hiện ra nó vài thế kỷ trước."
"Ý anh là..."
Cedric gãi đầu, nước chảy ròng ròng xuống ngực.
"Nó...
ừm...
ở dưới đó."
"Và nó là một khối chất tẩy rửa được làm từ mỡ động vật và kiềm," Tristan tiếp tục, vẫn giữ nguyên vẻ mặt liệt cơ, như thể Aizawa đang giảng bài cho một học sinh cá biệt.
"Nó không phải là một quả bom nổ chậm.
Cũng không phải là một cái bẫy của Voldemort."
Cậu nhìn Cedric đang đỏ mặt tía tai vì suy nghĩ linh tinh, rồi thở dài một hơi đầy mệt mỏi – cái thở dài của một người già phải trông trẻ con.
Tristan giơ bàn tay trái lên.
Không cần đũa phép.
Cậu búng ngón tay một cái.
Tách.
Dòng nước xoáy nhẹ.
Bánh xà phòng từ dưới đáy hồ tự động bay lên, vẽ một đường vòng cung và đáp nhẹ nhàng vào lòng bàn tay Tristan.
Cậu chìa bánh xà phòng ra trước mặt Cedric, vẻ mặt vẫn lạnh tanh, đôi mắt cá chết nhìn anh chằm chằm.
"Cầm lấy," Tristan nói.
"Và làm ơn, gột rửa bớt những suy nghĩ đen tối trong đầu anh đi.
Anh là Hufflepuff, không phải là tác giả truyện tranh Muggle rẻ tiền."
Cedric nhận lấy bánh xà phòng, bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp phòng tắm.
Anh cười đến mức sặc nước.
"Em...
Merlin ơi, Tristan!
Em đúng là... em làm hỏng hết cả sự lãng mạn của tình huống rồi!"
"Không có sự lãng mạn nào ở đây cả," Tristan đứng dậy, nước chảy ròng ròng xuống cơ thể mảnh khảnh nhưng săn chắc của cậu.
"Chỉ có hai thằng đực rựa đang cố gắng không chết đuối trước khi bị rồng nướng chín."
Cậu bước lên bờ, với lấy chiếc khăn tắm to sụ quấn quanh người.
"Em ra trước đây.
Mercury sắp ăn mất cái vòi nước hình con cá heo rồi."
Quả nhiên, Mercury đang cố gắng dùng răng nạy một viên đá sapphire gắn trên mắt con cá heo bằng vàng.
Tristan xách cổ con vật lên, lắc lắc nó cho rơi hết xà phòng ra, rồi nhét vào túi áo choàng đang treo trên giá.
Cedric cũng leo lên bờ, lau khô người và mặc quần áo vào.
Không khí vui vẻ, thoải mái ban nãy dần lắng xuống, nhường chỗ cho thực tại đang chờ đợi bên ngoài cánh cửa gỗ sồi.
Khi cả hai đã chỉnh tề trong bộ đồng phục, họ đứng trước cửa phòng tắm.
Hơi nước ấm áp vẫn còn vương vấn sau lưng, nhưng hơi lạnh từ hành lang đã bắt đầu luồn qua khe cửa.
Cedric chìa tay ra.
"Cảm ơn em, Tristan.
Vì tất cả.
Vì tin tức về rồng.
Và vì... buổi tối nay."
Tristan nắm lấy tay Cedric.
Bàn tay cậu nhỏ hơn, lạnh hơn, nhưng cái bắt tay lại rất chắc chắn.
"Giữ mình nhé, Cedric.
Đừng làm anh hùng."
"Anh sẽ cố," Cedric mỉm cười, nụ cười hiền hậu và ấm áp như nắng sớm.
"Ngủ ngon, Tristan.
Và...
đừng thức khuya quá.
Em cần da dẻ hồng hào hơn đấy."
"Ngủ ngon, Cedric."
Cánh cửa mở ra.
Họ bước ra hành lang tối tăm, lạnh lẽo của lâu đài.
Tại ngã rẽ, họ chia tay nhau.
Cedric đi về phía hầm Hufflepuff gần nhà bếp, còn Tristan đi lên tháp Gryffindor.
Tristan đi một mình trong bóng tối.
Mercury đã ngủ say trong túi áo, ngáy khò khò.
Cậu đưa tay lên nhìn lòng bàn tay mình – nơi vừa nắm tay Cedric.
"Một người tốt," Tristan lẩm bẩm lần nữa.
"Thế giới này không xứng đáng với anh, Cedric."
Cậu chỉnh lại kính, ánh mắt trở lại vẻ sắc lạnh, toan tính thường ngày.
"Nhưng thế giới này thuộc về những kẻ may mắn.
Và tôi sẽ chia cho anh một chút may mắn đó, dù anh có muốn hay không."
Bóng lưng của Tristan khuất dần sau khúc quanh, để lại hành lang chìm vào sự im lặng cô tịch, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ như tiếng thở dài của định mệnh.