[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần -3 - Vòng Xoáy Đầu Tiên Của Tai Họa
Chương 129: Cái Bóng Của Vị Vua Cũ Và Chuyến Tàu Đến Địa Ngục
Chương 129: Cái Bóng Của Vị Vua Cũ Và Chuyến Tàu Đến Địa Ngục
Vào khoảnh khắc ba bàn tay chạm vào quai Chiếc Cốc, ánh sáng xanh lam dịu dàng đã biến mất.
Nó không mờ đi.
Nó không lụi tàn từ từ.
Nó bị dập tắt, như một ngọn nến bị thổi phụt bởi một cơn bão vô hình từ hư không, để lại một khoảng không im lặng, ngột ngạt – một lỗ hổng trong thực tại ngay giữa lòng Mê cung.
Trên khán đài, hàng ngàn hơi thở đồng loạt ngưng lại, bị đóng băng trong không khí đêm mùa hè oi bức.
Tiếng reo hò đã chết trên môi đám đông, bị bóp nghẹt bởi sự im lặng đột ngột, nặng nề đến mức gần như hữu hình.
Ludo Bagman, giọng nói vẫn còn vang vọng qua bùa Sonorus (Khuếch Âm), đang ở giữa một câu bình luận hân hoan: "Và chúng ta có một nhà vô địch!
Hay là...
ồ!
Cả ba người họ!
Một hành động thật cao thượng của—"
Giọng ông ta tắt ngấm như bị ai đó cắt dây thanh quản.
Sự im lặng của một giọng nói được khuếch đại bằng phép thuật còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng la hét nào.
Nó vang dội khắp sân vận động, mang trọng lượng của một tấm bia mộ vô hình đè xuống.
Trong hai giây, rồi ba giây, đám đông chờ đợi.
Họ chờ đợi tiếng nổ của pháo hoa chiến thắng.
Họ chờ đợi các quán quân xuất hiện trở lại trong ánh hào quang.
Nhưng khoảng đất trống trung tâm Mê cung – nơi được chiếu sáng bởi hàng chục ngọn đèn ma thuật – giờ đây trống trơn.
Không có Harry Potter.
Không có Cedric Diggory.
Và không có Tristan Prewett.
Chỉ còn lại một mảng cỏ bị cháy xém và nhuốm máu đen.
Không ai nói gì.
Không ai cử động.
Họ chỉ là một biển người bị hóa đá, nhìn chằm chằm vào nơi mà hy vọng của họ vừa bị nuốt chửng.
Và rồi, sự im lặng bị phá vỡ.
Không phải bằng một tiếng thì thầm.
Mà bằng một tiếng GÀO.
Trong vòng tay của Ginny Weasley, Mercury – con Niffler lông ánh bạc – đột nhiên cứng đờ như thể bị một luồng điện cao thế chạy qua người.
Đôi mắt vàng óng lém lỉnh thường ngày bỗng chuyển sang màu đỏ ngầu, rực lên như hai hòn than đang cháy.
Nó không chồm dậy.
Nó bùng nổ.
KÍTTTTTTTTTT!!!
Nó rít lên một âm thanh xé nát lồng ngực, một tiếng thét chói tai, phi tự nhiên, không thuộc về bất kỳ sinh vật nào trên mặt đất.
Đó là âm thanh của một linh hồn bị xé đôi, tiếng than khóc nguyên thủy của sự mất mát và đau đớn tột cùng khi kết nối giữa Linh thú và Chủ nhân bị kéo căng đến đứt gãy.
Bởi vì hàng trăm dặm, hoặc có thể là hàng ngàn không gian, cách xa nơi đó, Tristan Prewett cũng đang gào thét trong câm lặng.
Cảm giác bị Khóa Cảng giật đi không giống như bất cứ điều gì cậu từng trải qua.
Nó không phải là cảm giác kéo giật ở rốn dễ chịu của những chuyến du hành hợp pháp.
Đây là một sự bạo lực.
Nó là một cái móc câu vô hình, sắc nhọn, cắm sâu vào linh hồn cậu và xé cậu ra khỏi thực tại.
Đối với Harry và Cedric, đó là một cơn lốc hỗn loạn của màu sắc và âm thanh, một cảm giác buồn nôn tột độ.
Nhưng đối với Tristan, người đang bị thương nặng và kiệt quệ linh tính, đó là địa ngục.
Vết thương bên sườn cậu, vốn đã là một cái hố rực lửa của nỗi đau, bùng nổ như thể bị nhúng vào axit sôi sục.
Áp lực không gian xé toạc lớp áo quấn quanh eo, khiến máu tươi lại phun ra xối xả.
Cậu cảm thấy mình bị lộn nhào trong một chiếc máy xay thịt vũ trụ, xương cốt như bị nghiền nát và tái tạo lại hàng ngàn lần mỗi giây.
Cậu vẫn còn ý thức, nhưng chỉ vừa đủ, bám víu vào nó bằng sự kiên trì tuyệt vọng.
Cậu cảm nhận được hai điểm neo giữ mình với sự sống: bàn tay của Cedric vẫn đang vòng qua eo cậu, đỡ lấy trọng lượng vô hồn của cậu với một sức mạnh đáng kinh ngạc; và bàn tay của Harry vẫn đang nắm chặt quai Cúp bên cạnh.
Ba linh hồn bị trói buộc với nhau trong cơn lốc này, lao về phía một số phận không thể tránh khỏi.
Trở lại khán đài, tiếng gào của Mercury đã phá vỡ bùa chú tê liệt của đám đông.
"Ginny!"
Bà Molly Weasley hét lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng, cố gắng giữ lấy con Niffler đang giãy giụa điên cuồng.
"Merlin ơi, giữ nó lại!"
Nhưng Mercury như hóa điên.
Móng vuốt sắc nhọn của nó xé toạc tay áo Ginny, để lại những vệt máu đỏ tươi.
Nó không cố gắng chạy trốn.
Nó đang cố gắng lao về phía Mê Cung, như thể nó có thể tự mình lao vào bóng tối để lôi chủ nhân trở lại.
Bà Molly nhìn thấy con Niffler đang gào thét, và trong một khoảnh khắc kinh hoàng, bà nhìn thấy cơn ác mộng tồi tệ nhất của đời mình.
Bà đã mất các anh trai mình – Fabian và Gideon.
Và giờ đây, Tristan – đứa cháu trai mang dòng máu Prewett, đứa trẻ mồ côi mà bà vừa ôm vào lòng lúc chiều – đã biến mất ngay trước mắt bà, cùng với Harry.
"Không..." bà thì thầm, tay run rẩy che miệng, nước mắt trào ra.
"Không phải một lần nữa..."
Trên khán đài VIP, sự hỗn loạn bắt đầu bùng phát.
Cornelius Fudge, Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật, đứng bật dậy, mặt mày tái mét.
Chiếc mũ quả dưa trên tay ông ta bị bóp nát.
"Chuyện gì thế này?
Bagman!
Chuyện gì xảy ra với cái Cúp?"
Fudge hét lên, giọng the thé vì hoảng loạn.
Ông ta sợ.
Không phải sợ cho tính mạng học sinh, mà sợ cho cái ghế của mình.
Một vụ mất tích ngay trong đêm chung kết?
Trước mặt phái đoàn quốc tế?
"Tôi... tôi không biết, thưa Bộ trưởng!"
Bagman lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm.
"Nó... nó là một Khóa Cảng!
Nhưng ai đã làm thế?"
Albus Dumbledore đã đứng dậy từ lúc nào.
Gương mặt già nua của cụ, lần đầu tiên sau nhiều năm, lộ rõ vẻ nghiêm trọng tột độ và sự tức giận kìm nén.
Đôi mắt xanh lơ sau cặp kính nửa vầng trăng không còn lấp lánh, mà sắc lạnh như băng giá.
Cụ đã nhận ra.
Cụ đã bị qua mặt.
Cụ rút Đũa phép Cơm Nguội ra, định lao xuống sân.
Nhưng một bàn tay đeo găng trắng đã nhẹ nhàng đặt lên vai cụ.
Dumbledore khựng lại.
Cụ quay phắt đầu.
Loid – hay Gellert Grindelwald – đang đứng ngay sau lưng cụ.
Ông ta đã di chuyển nhanh đến mức không ai nhận ra.
"Đừng, Albus," Loid nói nhỏ, giọng trầm ấm nhưng chứa đầy uy quyền, chỉ đủ để hai người nghe thấy.
Dumbledore nhìn thẳng vào mắt "Loid".
Sự ngụy trang vẫn hoàn hảo, nhưng ánh mắt đó...
ánh mắt kiêu ngạo, thấu hiểu và tàn nhẫn đó...
Dumbledore nhận ra ngay lập tức.
"Gellert," Dumbledore thì thầm, cái tên lăn qua lưỡi cụ như một lời nguyền.
"Ông đã làm gì?"
"Ta không làm gì cả," Loid mỉm cười nhạt, tay vẫn giữ chặt vai Dumbledore, ngăn cản cụ lao đi.
"Ta chỉ đang xem một vở kịch hay.
Và vở kịch này cần có cao trào."
"Harry và Tristan đang gặp nguy hiểm," Dumbledore nói, giọng đanh lại, hào quang pháp thuật quanh người cụ bắt đầu rung chuyển, đe dọa bùng nổ.
"Buông ra."
"Họ cần phải đối mặt với nó," Loid đáp, không hề nao núng trước sức mạnh của phù thủy vĩ đại nhất thế kỷ.
"Giống như cách ông đã để Harry đối mặt với Quirrell, với Tử Xà, với Giám ngục.
Ông đào tạo Harry để trở thành kẻ hy sinh.
Còn ta..."
Ánh mắt Loid lóe lên tia nhìn sắc lạnh hướng về phía bầu trời trống rỗng nơi Tristan vừa biến mất.
"...ta đào tạo Tristan để trở thành kẻ sống sót.
Để trở thành Vua."
"Đây không phải là bài học!"
Dumbledore gằn giọng.
"Đây là cái chết!"
"Cái chết là bài học vĩ đại nhất," Loid nói lạnh lùng.
"Nếu Tristan chết đêm nay, cậu ta không xứng đáng với những gì ta đã trao.
Còn nếu cậu ta sống... cậu ta sẽ tái sinh."
Hai người đàn ông quyền lực nhất thế giới phù thủy đứng đối diện nhau giữa đám đông hỗn loạn.
Một người muốn bảo vệ bằng tình yêu thương.
Một người muốn tôi luyện bằng lửa và máu.
Dumbledore nhìn Loid, rồi nhìn xuống sân vận động.
Cụ biết, can thiệp bây giờ đã quá muộn.
Khóa Cảng đã kích hoạt.
Không gian đã bị bẻ cong.
Cụ không thể đuổi theo ngay lập tức mà không biết đích đến.
Cụ hạ đũa phép xuống, nhưng ánh mắt vẫn găm vào Loid đầy cảnh cáo.
"Nếu có chuyện gì xảy ra với chúng..."
Dumbledore nói.
"Thì đó là định mệnh," Loid cắt ngang, buông tay ra, quay trở lại ghế ngồi với vẻ thản nhiên đáng sợ.
"Hãy ngồi xuống và chờ xem, Albus.
Ván cờ tàn mới chỉ bắt đầu."
Cảm giác kéo giật dừng lại đột ngột như khi nó bắt đầu.
Không có sự giảm tốc nhẹ nhàng.
Chỉ có một sự va chạm.
Harry, Cedric và Tristan bị ném ra khỏi vòng xoáy phi thực tại và đâm sầm xuống một bề mặt cứng, lạnh lẽo và ẩm ướt.
Harry và Cedric, dù bị choáng váng, vẫn còn ý thức để dùng tay chân đỡ lấy cú ngã.
Họ lăn lóc trên mặt cỏ dại mọc cao, thở hổn hển, cố gắng định thần.
Chiếc Cúp Tam Pháp Thuật văng ra khỏi tay họ, lăn lóc sang một bên, ánh sáng của nó đã tắt ngấm.
Nhưng Tristan không thể đỡ.
Cậu đã bất tỉnh trong những giây cuối cùng của chuyến đi kinh hoàng.
Cơ thể cậu, giờ đây hoàn toàn mềm nhũn như một con rối đứt dây, đập mạnh xuống mặt đá cẩm thạch của một tấm bia mộ.
THỊCH.
Tiếng va chạm ướt át, ghê rợn vang lên trong đêm tĩnh mịch.
Vết thương bên sườn trái của cậu đập thẳng vào cạnh sắc nhọn của bia đá.
Một tiếng rên nhỏ, đau đớn và yếu ớt thoát ra từ đôi môi tái nhợt của cậu.
Harry là người đầu tiên gượng dậy, kính của cậu bé bị lệch sang một bên.
"Cedric!
Anh có sao không?"
"Anh... anh nghĩ là ổn," Cedric thở dốc, chống tay ngồi dậy, đũa phép đã lăm lăm trong tay.
Anh nhìn quanh, đôi mắt mở to đầy cảnh giác.
"Đây là đâu?
Chúng ta... chắc chắn không còn ở Hogwarts nữa."
Họ đang ở trong một nghĩa địa tối tăm, hoang phế.
Những cây thủy tùng khổng lồ vươn những cành khẳng khiu lên bầu trời đêm đen kịt như những bàn tay xương xẩu.
Sương mù lạnh lẽo trườn trên mặt đất, quấn quanh những tấm bia mộ cổ xưa nghiêng ngả.
Ở phía xa, trên sườn đồi, một ngôi nhà lớn tối om đứng sừng sững, cửa sổ của nó như những con mắt mù lòa nhìn xuống nghĩa địa.
"Tristan!"
Harry đột nhiên hét lên khi nhìn thấy người bạn thứ ba.
Cậu bé Gryffindor năm ba nằm bất động trên một tấm bia mộ lớn.
Cậu nằm ngửa, đầu rũ sang một bên, tay chân buông thõng.
Ngay cả trong ánh sáng yếu ớt của trăng non, Harry cũng có thể thấy một vũng máu đen đang lan rộng nhanh chóng bên dưới lưng Tristan, nhuộm đen phiến đá cẩm thạch trắng.
Chiếc áo sơ mi rách nát quấn quanh eo cậu giờ đây sũng nước và máu.
"Ôi Merlin," Cedric thì thầm, mặt cắt không còn giọt máu.
Anh vội vã lao tới.
"Tristan!
Dậy đi em!"
Harry cũng chạy tới, quỳ xuống bên cạnh.
Cậu chạm vào tay Tristan.
Lạnh ngắt.
"Cedric, cậu ấy... cậu ấy không cử động!"
Harry hoảng loạn.
"Mạch cậu ấy yếu quá!"
"Chúng ta phải cầm máu!"
Cedric nói, tay run rẩy xé vạt áo chùng của mình để băng bó đè lên vết thương của Tristan.
"Cậu ấy va đập mạnh quá.
Có lẽ gãy xương sườn rồi."
Trong khi hai người đang tuyệt vọng sơ cứu cho người bạn, họ không nhận ra rằng bóng tối xung quanh đang chuyển động.
Một cái bóng nhỏ bé, thấp lùn đang bước ra từ phía sau một cây thủy tùng lớn.
Nó ôm một bọc vải gì đó trong tay, trông như một đứa trẻ sơ sinh dị dạng.
Và từ trong bóng tối giữa những ngôi mộ, một giọng nói vang lên.
Một giọng nói lạnh lẽo, cao vút, chứa đựng sự tàn độc thuần túy khiến Harry cảm thấy vết sẹo trên trán mình bùng nổ cơn đau dữ dội.
"Giết kẻ thừa đi."
Harry ôm trán hét lên đau đớn.
Cedric bật dậy, giơ đũa phép về phía giọng nói.
"Ai đó?"
Cedric quát.
Một luồng sáng xanh lục lóe lên, chói lòa và chết chóc.
"Avada Kedavra!"
Tiếng hét cuối cùng của Mercury – lúc này đang bị Hagrid giữ chặt trên khán đài Hogwarts – vang vọng trong tâm trí Tristan như một lời tiễn biệt, trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả.