[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần -3 - Vòng Xoáy Đầu Tiên Của Tai Họa
Chương 89: Lá Bài Của Kẻ Treo Ngược Và Nước Mắt Của Gia Tinh
Chương 89: Lá Bài Của Kẻ Treo Ngược Và Nước Mắt Của Gia Tinh
Hành lang dẫn từ Phòng tắm Huynh trưởng về phía tầng hầm Nhà bếp dài hun hút và lạnh lẽo, tựa như yết hầu của một con quái vật đá khổng lồ.
Tristan Prewett bước đi chậm rãi, mái tóc đỏ sẫm màu rượu vang vẫn còn hơi ẩm, bết lại trên trán, nhỏ từng giọt nước lạnh buốt xuống cổ áo.
Mùi hương hoa oải hương và muối biển cao cấp từ phòng tắm đã bị gió lùa cuốn sạch, thay vào đó là mùi ẩm mốc đặc trưng của những bức tường đá ngàn năm tuổi và mùi sáp nến cháy dở.
Cơ thể cậu vừa trải qua một cú sốc nhiệt – từ hồ nước nóng rực chuyển sang cái lạnh âm độ của hành lang mùa đông – nhưng Tristan không rùng mình.
Dòng máu lai tạp trong cậu dường như thích thú với sự thay đổi này.
Nó khiến các giác quan của cậu trở nên sắc bén hơn.
Cậu nghe thấy tiếng nhện giăng tơ trên trần nhà, tiếng gió rít qua khe cửa sổ cách đó ba dãy hành lang, và cả tiếng tim đập yếu ớt của con thú nhỏ trên vai mình.
Mercury, con Niffler lông ánh bạc, đang bám chặt lấy cổ áo Tristan, run rẩy bần bật.
Nó rúc cái mũi hồng ướt át vào hõm cổ cậu, kêu chíp một tiếng đầy oán trách.
Nó ghét nước lạnh, và nó càng ghét việc chủ nhân lôi nó đi "bơi đêm" để giải mã một cái trứng ngu ngốc.
"Được rồi, đừng cằn nhằn nữa," Tristan thì thầm, ngón tay vuốt ve bộ lông mềm mại của nó.
"Sẽ có sô cô la nóng và bánh quy.
Ta hứa."
Nghe đến đồ ăn, đôi mắt vàng của Mercury sáng rực lên trong bóng tối.
Tristan dừng lại trước bức tranh tĩnh vật khổng lồ vẽ một bát trái cây tươi ngon.
Cậu vươn ngón tay dài, trắng bệch ra, cù nhẹ vào quả lê màu xanh lục.
Quả lê cười khúc khích, vặn vẹo rồi biến thành một tay nắm cửa.
Cánh cửa bí mật mở ra.
Không gian bên trong Nhà bếp Hogwarts ập vào mặt cậu như một cơn sóng nhiệt.
Trái ngược hoàn toàn với sự u ám và tĩnh lặng của lâu đài phía trên, nơi đây là một tổ kiến khổng lồ của sự sống, ánh sáng và mùi hương.
Bốn lò sưởi lớn ở bốn bức tường đang cháy rực rỡ, ngọn lửa nhảy múa soi sáng hàng trăm chiếc nồi đồng và chảo bạc bóng loáng treo lơ lửng trên trần nhà cao vút.
Mùi bánh mì mới nướng, mùi súp bí đỏ hầm nhừ, mùi kẹo bơ và mùi gia vị nồng nàn lan tỏa khắp không gian, xua tan ngay lập tức sự lạnh lẽo và ám ảnh về bài ca của Người Cá.
Hàng chục gia tinh với đôi tai dơi và đôi mắt to tròn lấp lánh đang tất bật chạy qua chạy lại.
Chúng mặc những chiếc khăn trải bàn hoặc bao tải cũ có in huy hiệu Hogwarts, tay chân thoăn thoắt chuẩn bị đồ ăn khuya hoặc dọn dẹp sau bữa tối.
Tiếng chân trần lạch bạch và tiếng thì thầm líu lo của chúng tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng vui tai.
Một gia tinh nhỏ bé, mũi dài và nhọn, nhận ra Tristan ngay lập tức.
Nó vội vã chạy tới, cúi đầu thấp đến mức cái mũi suýt chạm đất.
"Cậu Prewett!
Cậu Prewett!
Cậu muốn dùng gì không ạ?
Sô cô la nóng?
Bánh tart mật đường?
Hay một ít đùi gà nướng?"
Tristan mỉm cười nhạt – một nụ cười xã giao hoàn hảo.
"Một cốc sô cô la nóng đậm đặc, ít đường.
Cảm ơn."
Khi cậu cầm cốc sô cô la nóng hổi trên tay, cậu nhận ra mình không phải là kẻ duy nhất tìm kiếm sự an ủi trong nhà bếp đêm nay.
Ở một góc bàn gỗ dài, khuất sau những chồng đĩa cao ngất, bộ ba nhà Gryffindor – Harry Potter, Ron Weasley và Hermione Granger – đang ngồi quây quần.
Trông họ như những kẻ tị nạn của chiến tranh: Mắt thâm quầng, tóc rối bù, và vẻ mặt đầy lo âu.
Trước mặt họ là những cuốn sách dày cộp và một đống giấy da nhàu nát.
Và...
Quả Trứng Vàng của Harry đang nằm chễm chệ giữa bàn.
Ron là người đầu tiên nhìn thấy Tristan.
Cậu chàng nhe răng cười, vẫy tay, dù nụ cười có vẻ hơi gượng gạo vì mệt mỏi.
"Này Tristan!
Lại đây ngồi chung cho vui!
Đừng bảo bồ cũng xuống đây để trốn bà Pince đấy nhé?"
Tristan bước tới, kéo một chiếc ghế gỗ ngồi xuống.
Mercury lập tức nhảy phắt xuống bàn, nhanh như chớp chộp lấy một cái bánh quy nho khô từ khay của Ron, rồi ngồi xổm xuống gặm nhấm với vẻ mãn nguyện.
"Bà Pince không đáng sợ bằng cái dạ dày rỗng," Tristan đáp, nhấp một ngụm sô cô la.
Cậu liếc nhìn Quả Trứng Vàng, rồi nhìn Harry.
"Vẫn chưa giải được à?"
Harry thở dài, tháo kính ra day day sống mũi.
"Chưa.
Tụi tớ đã thử mọi bùa chú trong thư viện.
Alohomora, Revelio, Apparecium...
Thậm chí Ron còn định đập nó bằng búa."
"Đó là một ý tưởng tồi," Hermione lên tiếng, giọng cô khản đặc vì đọc sách quá nhiều.
Cô đóng sầm cuốn Những Bùa Chú Kỳ Quái Của Kỷ Trung Cổ lại.
"Nó là vật phẩm ma thuật cao cấp, Harry.
Đập nó chỉ làm nó nổ tung thôi."
Cô quay sang Tristan, ánh mắt dò xét.
"Còn cậu thì sao, Tristan?
Cậu và Cedric... các cậu đã tìm ra manh mối gì chưa?"
Đây là một câu hỏi bẫy.
Hermione là người tôn trọng quy tắc (hầu hết thời gian), nhưng cô cũng tò mò.
Tristan đặt cốc sô cô la xuống.
Cậu không trả lời ngay.
Thay vào đó, cậu thò tay vào túi áo trong, rút ra một bộ bài Tarot cũ kỹ.
Những lá bài không phải loại bán ở Hẻm Xéo.
Chúng được vẽ tay, mang phong cách Gothic u tối, viền bài ánh lên màu bạc ma mị.
Cậu trải những lá bài ra bàn một cách điệu nghệ.
"Tớ không giải đố bằng bùa chú, Hermione," Tristan nói, giọng trầm xuống, mang âm hưởng của một nhà tiên tri đang thì thầm về định mệnh.
"Tớ giải đố bằng Xác suất và Biểu tượng."
"Bói toán sao?"
Hermione nhăn mũi, vẻ mặt đầy hoài nghi.
"Đó là môn học thiếu chính xác nhất ở Hogwarts.
Giáo sư Trelawney chỉ toàn đoán mò về cái chết."
"Trelawney nhìn vào lá trà.
Tớ nhìn vào Vận mệnh," Tristan đáp, không hề nao núng.
Cậu nhìn thẳng vào mắt Harry.
"Cậu có muốn xem lá bài của mình không, Harry?
Nó có thể cho cậu biết cách để lắng nghe quả trứng."
Harry nhìn bộ bài, rồi nhìn vẻ mặt nghiêm túc (và hơi đáng sợ) của Tristan.
Cậu nuốt nước bọt, gật đầu.
"Được.
Tớ cần mọi sự giúp đỡ có thể."
"Harry!"
Hermione phản đối.
"Đó là gian lận!
Các quán quân không được phép giúp đỡ nhau!
Và hơn nữa, bói toán là rác rưởi!"
"Tớ không đưa ra đáp án, Hermione," Tristan mỉm cười bí hiểm, ngón tay lướt trên những lá bài úp sấp.
"Tớ chỉ đưa ra một... góc nhìn.
Việc diễn giải thuộc về Harry."
Cậu rút một lá bài và lật ngửa nó lên trước mặt Harry.
Đó không phải là lá The Sun hay The Magician.
Đó là lá The Hanged Man (Kẻ Treo Ngược).
Nhưng trong bộ bài của Tristan, hình ảnh Kẻ Treo Ngược không bị treo trên cây gỗ khô.
Hắn bị treo ngược... chìm trong một vùng nước tối tăm, sâu thẳm.
Mái tóc hắn lơ lửng trong nước, khuôn mặt bình thản lạ thường, và xung quanh đầu hắn là một vầng hào quang mờ ảo.
"Kẻ Treo Ngược," Tristan thì thầm.
"Sự hy sinh.
Sự đình trệ.
Nhưng quan trọng hơn... là sự đảo ngược góc nhìn."
Cậu chỉ vào hình ảnh người đàn ông chìm trong nước.
"Harry, hãy nhìn hắn.
Hắn không đau khổ.
Hắn đang lắng nghe.
Nhưng để lắng nghe được những gì vũ trụ nói, hắn phải thay đổi môi trường của mình.
Hắn phải dìm mình xuống nơi mà âm thanh của mặt đất không thể chạm tới."
Harry cau mày, nhìn chằm chằm vào lá bài.
"Dìm mình xuống?
Nơi âm thanh mặt đất không chạm tới?"
Tristan rút lá bài thứ hai.
The Moon (Mặt Trăng).
Lá bài vẽ một mặt trăng tròn vành vạnh chiếu sáng xuống một hồ nước đen ngòm.
Một con tôm hùm (hoặc bọ cạp) bò lên từ đáy nước.
Mọi thứ trên lá bài đều mờ ảo, méo mó, như nhìn qua một lăng kính.
"Mặt Trăng cai quản ảo ảnh và tiềm thức," Tristan giải thích, giọng cậu êm ru như tiếng nước chảy.
"Nhưng trong thuật giả kim, Mặt Trăng cũng cai quản Nước.
Nước là tấm gương của sự thật, nhưng là sự thật bị bóp méo.
Những gì chói tai trên cạn... có thể trở thành giai điệu dưới nước."
Cậu chụm hai lá bài lại, đẩy về phía Harry.
"Câu đố của cậu không nằm ở cái vỏ vàng này, Harry.
Nó nằm ở môi trường.
Tiếng thét của quả trứng là tiếng thét của một sinh vật bị lôi ra khỏi môi trường sống của nó.
Nếu cậu muốn nó nói tiếng người... hãy trả nó về nơi nó thuộc về."
Hermione há hốc miệng.
Cô thông minh.
Cô đã hiểu ngay lập tức.
"Ý cậu là..."
"Suỵt," Tristan đưa ngón tay lên môi, đôi mắt đỏ thẫm ánh lên vẻ tinh quái.
"Tớ không nói gì cả.
Tớ chỉ đang giải thích ý nghĩa của lá bài The Moon thôi."
Harry nhìn lá bài, rồi nhìn quả trứng, rồi lại nhìn lá bài.
Một tia sáng lóe lên trong đầu cậu.
Dìm mình xuống...
Nước...
"Cảm ơn, Tristan," Harry nói, giọng run run vì kích động.
"Tớ nghĩ... tớ hiểu rồi."
"Đừng cảm ơn vội," Tristan thu bài lại, cất vào túi.
"Hiểu là một chuyện.
Sống sót qua những gì cậu nghe được là chuyện khác."
Đúng lúc đó, một tiếng nức nở ai oán vang lên từ góc tối phía sau lò sưởi, phá tan bầu không khí thần bí mà Tristan vừa dựng lên.
Cả nhóm giật mình quay lại.
Ngồi trên một chiếc ghế đẩu gỗ thấp, co ro trong bóng tối, là một sinh vật nhỏ bé và thảm hại.
Winky – con gia tinh cũ của nhà Crouch.
Nó mặc một chiếc váy rách tả tơi, bẩn thỉu – dấu hiệu của sự tự do không mong muốn.
Trên đầu nó đội một cái mũ len cũ kỹ lệch hẳn sang một bên.
Tay nó ôm chặt một chai bia bơ đã cạn đáy, và xung quanh chân nó là hàng tá chai rỗng khác.
Winky đang khóc.
Nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt nhăn nheo, cái mũi cà chua sụt sịt liên tục.
Nó trông như một đống giẻ rách biết cử động, tỏa ra mùi rượu nồng nặc và nỗi tuyệt vọng cùng cực.
"Winky?"
Hermione thốt lên, giọng đầy xót xa.
Cô đứng dậy, bước tới gần.
"Bạn uống say rồi.
Đừng uống nữa."
Winky ngước đôi mắt nâu to tròn, đỏ hoe lên nhìn Hermione.
Nó nấc lên một tiếng to, rồi lại òa khóc thảm thiết hơn.
"Winky... hức...
Winky là một gia tinh tồi...
Winky làm chủ nhân thất vọng... hức..."
"Bạn không tồi đâu," Hermione dịu dàng an ủi.
"Ông Crouch mới là người tồi tệ.
Ông ta đuổi bạn chỉ vì bạn cầm cây đũa phép của Harry.
Bạn nên vui vì được tự do mới phải!
Hãy nhìn Dobby xem!"
Nhắc đến Dobby là sai lầm chết người.
Winky ngừng khóc ngay lập tức.
Nó trừng mắt nhìn Hermione, vẻ giận dữ bùng lên trong đôi mắt say xỉn, khiến khuôn mặt nó méo mó đi.
"Tự do?
Winky không cần tự do!"
Nó hét lên, giọng lạc đi.
"Winky là gia tinh gia truyền!
Winky phục vụ nhà Crouch qua bao đời!
Tự do là nỗi nhục nhã!
Dobby là một gia tinh hư hỏng!
Nó dám đòi tiền công!
Nó dám mặc quần áo!"
Nó lại đập tay vào ngực thùm thụp, nước mắt tuôn rơi như mưa.
"Khốn khổ cho ông Crouch của tôi!
Ông ấy sẽ làm gì khi không có Winky?
Ai sẽ ủi áo cho ông ấy?
Ai sẽ giữ bí mật cho ông ấy?"
Tristan vẫn ngồi yên tại chỗ, tay vuốt ve Mercury, nhưng đôi mắt cậu nheo lại.
Bí mật.
Cậu đứng dậy, bước tới gần Winky.
Bóng của cậu đổ dài lên người con gia tinh, bao trùm lấy nó.
Khí thế của cậu thay đổi.
Không còn là người bạn học, cậu trở thành Kẻ Quan Sát lạnh lùng.
"Bí mật gì thế, Winky?"
Tristan hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng mang âm hưởng cưỡng chế tâm lý.
"Bí mật về ông Bagman sao?"
Cái tên "Bagman" như một ngòi nổ.
Winky giật nảy mình.
Nó lảo đảo đứng dậy trên ghế, chỉ tay vào không khí một cách loạn xạ.
"Ông Bagman là người xấu!"
Nó rít lên.
"Chủ nhân ghét ông ta!
Chủ nhân nói ông ta là kẻ lừa đảo!
Kẻ vô trách nhiệm!
Chủ nhân biết nhiều chuyện về ông ta lắm...
Nhưng chủ nhân không nói...
Chủ nhân chỉ nói với Winky thôi..."
Harry và Ron nhìn nhau khó hiểu.
Ludo Bagman là người đứng đầu Ban Thể thao, một người vui tính và hào phóng.
Tại sao Crouch lại ghét ông ta đến thế?
"Chỉ vì Bagman là người xấu sao?"
Tristan bước thêm một bước, ép sát Winky.
"Hay vì Bagman biết điều gì đó về...
Cậu chủ?"
Winky cứng đờ người.
Đôi mắt to tròn của nó mở to đến mức cực đại.
Con ngươi co rút lại vì sợ hãi tột độ.
Nó nhìn Tristan như nhìn thấy ma quỷ.
Trong cơn say, lớp màng bảo vệ tâm trí yếu ớt của gia tinh đã bị phá vỡ.
Tristan, với Linh tính nhạy bén của Sequence 7, nhìn thấy một hình ảnh thoáng qua trong hào quang sợ hãi của Winky: Một người đàn ông trẻ tuổi, gầy gò, tóc vàng nhạt, đang bị trói buộc... và một nỗi sợ hãi bao trùm về một dấu hiệu đen tối trên bầu trời.
"Cậu chủ... cậu chủ..."
Winky lắp bắp, hai tay ôm chặt lấy đầu, bịt tai lại.
"Không!
Không!
Winky không nói!
Cậu chủ đi rồi!
Cậu chủ chết rồi!
Winky không biết gì hết!"
Nó hét lên một tiếng chói tai, rồi nhảy phóc xuống ghế, lảo đảo chạy biến vào góc tối nhất của nhà bếp, trốn sau những thùng bột mì khổng lồ, để lại tiếng khóc nức nở vọng lại.
Không gian chìm vào im lặng.
"Nó... nó bị làm sao vậy?"
Ron thì thầm, mặt hơi tái đi.
"Cậu chủ nào?
Con trai ông Crouch chết trong ngục Azkaban rồi mà?"
"Đúng vậy," Hermione cau mày suy nghĩ.
"Nhưng phản ứng của Winky... nó giống như đang che giấu một người sống hơn là thương tiếc một người chết."
Tristan quay lại bàn, cầm cốc sô cô la đã nguội lên uống cạn.
Vị ngọt đắng trôi xuống cổ họng, nhưng không xua đi được cảm giác lạnh lẽo vừa ập đến.
Những lá bài Tarot trong túi cậu dường như đang nóng lên.
The Hanged Man: Sự hy sinh.
The Moon: Ảo ảnh và Sự lừa dối.
Crouch.
Bagman.
Một đứa con trai "đã chết".
Một gia tinh bị đuổi việc vì cầm đũa phép dưới Dấu hiệu Đen.
Bức tranh đang dần hoàn thiện.
Và nó đen tối hơn bất kỳ ai tưởng tượng.
"Thôi, tớ về đây," Tristan nói, giọng bình thản đến lạ lùng.
Cậu đặt Mercury lên vai.
Con Niffler đang ôm chặt cái thìa bạc mà nó vừa thó được, nhìn cậu với vẻ vô tội.
"Cảm ơn vì buổi ăn khuya.
Harry, nhớ suy ngẫm về 'Kẻ Treo Ngược' nhé."
"Cảm ơn cậu, Tristan," Harry nói, nhìn cậu với ánh mắt biết ơn xen lẫn nể phục.
Tristan bước ra khỏi nhà bếp ấm áp, trở lại hành lang đá lạnh buốt.
Bóng tối của lâu đài nuốt chửng cậu.
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ nghe như tiếng thì thầm của những âm mưu đang được dệt nên trong bóng tối.
"Có gì đó đang thối rữa trong tòa lâu đài này, Mercury ạ," Tristan thì thầm với con thú cưng.
"Và mùi của nó nồng hơn cả mùi tất của đám gia tinh."
Mercury kêu chíp một tiếng, dụi đầu vào má cậu.
Tristan bước đi, để lại sau lưng những bí mật của nhà bếp, tiến về phía Dạ vũ Giáng Sinh – nơi mà những chiếc mặt nạ sẽ được đeo lên, và những con quái vật thực sự sẽ cùng khiêu vũ dưới ánh đèn lộng lẫy.