Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 863


Chương 863

Rất nhanh, cửa lại bị mở ra.

Lần này, Diệp Như Hề đã thay xong quân áo, tỏ ra vô cùng tự nhiên Tạ An cũng cảm thấy cảm giác quen thuộc trong nháy mắt kia đã biến mát.

Hai đứa nhỏ rất khách khí gọi một tiếng: “Chào chị ạ, bọn em đặc biệt tới đây để hỏi thăm chị, cảm ơn ân cứu mạng của chị.”

Hai. đứa nhỏ vừa nói, vừa khom lưng cúi mình vái chào.

Dáng vẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy, quả thực khiến trái tim Diệp Như Hề như tan ra, hốc mắt cũng âm ướt, hận không thể trực tiếp hung hăng ôm lây hai đứa nhỏ.

Nhưng mà, không được.

Cô cô kìm nén nỗi xúc động kia, khuôn mặt lộ ra ý cười, nói: “Không cần, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì, các em không cân đặc biệt tới đây thăm.”

Nhạc Nhạc ngoan ngoãn nói: “Không được, chị đã cứu em và anh trai thì bọn em nhất định phải cảm tạ! Chị ơi, đây là món quà mà em và anh trai đã chọn, hy vọng chị sẽ thích.”

Nói rồi, Nhạc Nhạc đưa món qua vẫn ôm trong lòng ra.

Diệp Như: Hề vội vàng nhận lấy, tránh qua một bên, nói: ‘Các em có muôn vào ngôi một chút hay không?”

Nhạc Nhạc ngọt ngào đáp: “Được ạ!”

Hai đứa nhóc liền vui sướng đi vào.

Diệp Như Hề ra bên ngoài xem xét một lát, suýt nữa thì hoảng sợ, toàn bộ hành lang bên ngoài gân như phủ kín vệ sĩ.

Số lượng, nhiều hơn bát cứ lần nào trong suy khứ.

Diệp. Như Hề nhìn thoáng qua, đám vệ sĩ đều đồng loạt nhìn tiền chằm về phía cô, nhìn tới khi khiến cô rụt rụt CÔ, đóng của lại.

“Các em ngồi đây một lát, đi đi rót cho hai đứa chén nước.”

Diệp Như Hề vừa định đi đến phòng Xu nhưng lại bị kéo lại, Tạ đÙ) nghiêm trang nói: “Chị ơi, tay chị không tiện hoạt động, vẫn nên để em tự làm đi.”

Nói rồi, cậu bé liền chạy tới phòng bếp, rót mây ly nước rồi bê ra.

Diệp Như Hề thụ sủng nhược kinh.

“Cảm ơn, các em quá khách khí.”

Nhạc Nhạc đặt hai tay chỉnh tề lên đầu gồi, ánh mắt nghiêm túc nói: “Chị ơi, tay chị nhất định là rât đau đúng không, em có thể làm chút gì đó không?”

Diệp Như Hề nhìn đôi mắt chân thành kia của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề không có kiềm chế được lại nói: “Chị muốn các em ở cạnh chị.”

Những lời này, lại đột ngột thốt ra như thê : Sau khi nói xong, trái tim Diệp Như: Hề đập nhanh vô cùng, gần như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Không hề hối hận.

Cô cũng không thấy hồi hận chút nào.

Cô quá mong nhớ, quá nhớ hai đứa nhỏ.

Loại cảm giác muốn cần thận tới gần nhựng lại sợ bóp nát chúng, gắt gao khống chê trái tim cô.

Ba ngày.

Cô nói với bản thân chỉ cần ba ngày là được.

Bệnh tình của cô hiện tại đã đi vào ổn định, cô sẽ không làm ra hành động nào quá khích, cô chỉ muôn, muôn nhìn bọn chúng nhiều thêm một chút.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 864


Chương 864

Nhưng những lời này lại có vẻ đường đột, Diệp Như Hề lại đưa ra một lý do cứng ngắc, nói: “Chị đã từng……

Cũng từng có một đứa nhỏ, nhưng, lại không giữ được…… Cho nên, chị rất thích trẻ con, các em ở cạnh ‘chị một lúc là tốt rồi. Một ngày cũng được.”

Không Bí vì sao khi nghe những lời này, trong lòng Tiểu An và Nhạc Nhạc căn bản không thể nào có suy nghĩ từ chối.

Cả hai đồng thời gật gật đầu, nói: “Vâng! Bọn em ở lại đây cùng chị mây ngày.”

Diệp Như Hề không kìm chế được mà nở nụ cười, cười đến ngây ngốc, cho dù mang theo chiếc mắt kính to rộng cũng không che giâu được.

Sau khi xác định hai đứa sẽ ở lại, Diệp Như Hề gắt gao đè xuống tâm tình hưng phần, bắt đầu tỉ mỉ chuẩn bị.

Nhạc Nhạc còn gọi một cuộc điện thoại cho daddy, giải thích lý ‹ do, đổi tới lại đáp lại trong im lặng của đối phương.

Bởi vì con bé đang mở loa ngoài, Diệp Như Hề cũng trở nên khẩn trương theo.

Sợ Tạ Trì Thành sẽ từ chối, dù sao đây cũng là con anh, đối với anh mà nói, bản thân cô chỉ là một người xa lạ.

Rất lâu sau, tiếng Tạ Trì Thành truyền đến từ đầu dây bên kia, “Được, cha sẽ sắp xếp một chút, các con thích thì ở đó chơi đi.”

Nhạc Nhạc lập tức hào hứng hô to một tiếng: “Cảm ơn daddy! Chị ơi, bọn em có thê ở lại rồi!”

Giọng Tạ Trì Thành dừng lại một chút, ‘Cô ấy đang nghe?”

“Vâng! Daddy, con đang ấn loa ngoài, chị gái đang ở bên cạnh con.”

“Đem điện thoại cho cô ấy.”

Nhạc Nhạc lập tức đưa điện thoại di động qua chỗ cô.

Diệp Như Hề do dự một hồi mới tiếp nhận, đi tới ban công nghe máy.

“Alo?”

“Ừm, hai đứa nhỏ sẽ ở lại chỗ cô, đồ đạc tôi sẽ sắp xếp tốt, nếu có bắt kỳ yêu câu gì thì cô cứ tới tìm tôi.”

“Ừ, tôi đã biết.”

Đầu dây bên kia im lặng một lát, lại nói: “Tay ra sao rồi?”

Diệp Như Hề còn cảm thấy có chú đau, nhưng cô không nói, chỉ đáp: “Còn ôn.”

“Ngày kia sẽ cắt chỉ, tôi mang cô đi.”

“Không cần, tôi tự đi một mình cũng được.”

“Sợ?”

“Không phải, tôi chỉ cảm thấy không tôt, về sau đừng như vậy nữa, giám độc Tạ.”

Mấy chữ phía sau giọng cô hơi run run.

“Như thế nào?”

Giọng Tạ Trì Thành có một tia cười khẽ, ngữ điệu lười biếng, như là hỗ báo đang trêu chọc con môi.

Diệp Như Hề cảm thầy mặt mình nóng lên, căn môi dưới, nói: “Anh cũng không lo lắng sao?”

“Lo lắng cái gì?”

“Để hai đứa con anh ở chỗ tôi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 865


Chương 865

“Ừ, cũng không lo lắng. Nhìn tình trạng tay của cô, tôi cảm thấy không cần thiết phải lo lắng.”

Diệp Như Hề không còn lời gì để nói.

“Vừa rồi tôi đã mua lại hai căn phòng bên cạnh chỗ cô, sẽ có vệ sĩ đóng quân. ở hai nơi đó, cô không cần quên lãng.”

Diệp Như Hề sợ ngây người Hành động quá mẹ nó nhanh rồi!

“ Giám đốc Tạ thật là đã sắp xép thỏa đáng.”

Diệp Như Hề khẽ nghiền răng nghiền lợi.

“Ừ. Cả hai đều rất ngoan, không cần lo lắng quá nhiều, hơn nữa, tay cô không tiện sinh hoạt, tôi sắp xếp một người qua đó, tâm lát nữa sẽ đến.”

Diệp Như Hề nghi hoặc một chút, trùng hợp lúc này chuông của lại vang lên.

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, “Người kia tới rồi. Có việc cứ gọi điện thoại cho tÔI.

Sau đó, cúp di động.

Diệp Như Hề mơ hồ, ngắn người đi mở của, sau đó……

Cô liền thấy chú Chung quản gia.

Giờ phút này, chú Chung cười với vẻ mặt hiên từ, thái độ không hề có chút sai lệch thừa thiếu: “xin chào Tô tiều thư, mây. ngày nay xin làm phiền cô rôi, xin cô cứ yên tâm giao lại mọi việc cho tôi.”

Hốc mắt Diệp Như Hề lập tức ươn ướt, cái loại cảm giác quen thuộc khiến người ta muôn đăm chìm Phía sau, Tiểu An và Nhạc Nhạc khi thấy chú Chung đến đều có chút kinh ngạc và vui mừng.

“Ông chung! Là daddy bảo ông tới saol”

“Thật tốt quá! Cháu rất nhớ ông đó!”

Diệp Như Hề siết tay, có gắng tỏ ra tự nhiên,hít sâu một hơi, cười nói: “Hoan nghênh chú.”

Sau khi chú Chung tới, những việc tiếp theo đều do vì quản gia đẳng cấp với kinh nghiệm lâu năm sắp xếp, tât cả có trình tự đâu vào đấy.

Ví như, món đồ mà Tiểu An và Nhạc Nhạc cần đều có rất nhiều, Diệp Như Hề mở cửa ra, tùy ý để những người vệ sĩ kia bê từng món từng món đô đi vào trong.

Tạ Trì Thành nói sẽ chuẩn bị, thật sự là không phải nói suông chút nào……

Diệp Như Hề không có chút ý kiến, chỉ sợ sẽ thiếu cái gì.

Chờ sau khi tất cả đều được chuẩn bị tốt, căn nhà vốn dĩ rất trống, ,rồng lại có thêm hơïi thở của cuộc sông, sinh động hơn nhiều.

Tâm trạng của Diệp Như Hề trở nên tốt hơn bao giờ hêt, khóe miệng tươi cười làm thê nào cũng không kéo xuống được, lập tức đưa ra để nghị muốn đi một chuyền tới siêu thị, lắp đầy hết tủ lạnh.

Tiểu An và Nhạc Nhạc vẫn là lần đầu tiên được đi dạo siêu thị, cũng đều hưng phần đồng ý.

Thế là ba người nhanh chóng ngôi lên xe, đi tới siêu thị gân nhật, mà đoàn vệ sĩ cũng đã ¡thay đổi hết tây trang đen cứng nhắc, ăn mặc như bình thường, nhưng tát nhiên vẫn chặt chế bao quanh bọn họ.

Dù sao mới đó không lâu vừa xảy ra một trận tập kích, tật cả vệ sĩ đều bị thay mới một lần, thậm chí còn coi căn phòng ở của cô làm trung tâm, trong phạm vi mười dặm đêu được sắp xếp kỹ càng người bảo vệ, mỗi một tâc đât đêu được đảm bảo nằm trong PHẩN Vi giám sát.

Mà điểm này thì Diệp Như Hề không hề biết.

Giờ phút này, bọn họ còn đang đây xe mua sắm, nhàn nhã dạo siều thị, chỉ cần có bắt kỳ món đồ nào mà Tiểu An và Nhạc Nhạc cảm thấy hứng thú đều được thả vào trong xe đầy.

Không bao lâu, mua sắm xe đã đầy ắp.

Bọn họ thắng lợi trở về, thậm chí lúc thanh toán đêu quẹt thẻ của Tạ Trì Thành, điểm này Diệp Như Hề không có chút tâm lý gánh nặng nào.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 866


Chương 866

Sau khi trở vê, Diệp Như Hềễ chỉ tiệc hận cánh tay bản thân bị thương, không có cách nào nâu cho hai đứa nhỏ một bữa cơm phong phú.

Nhưng nỗi tiếc nuối này rất nhanh được một đầu bếp của khách sạn năm sao gõ cửa giải quyết.

Diệp Như Hề lại một lân nữa cảm thán, con người Tạ Trì Thành đúng là rất tỉnh tế, anh \ gần như đã làm tốt tất cả chuẩn bị, cũng thật sự yêu thương hai đứa nhỏ.

Trái tim cô lại an ổn hơn chút.

Tối đến ba người được ăn một bữa cơm sắc hương vị đủ cả, hai đứa nhỏ đã được bôi dưỡng, thói quen ngủ đúng giờ, đến giờ liền ngủ, ngủ ‘ ở hai căn phòng khác nhau, phòng cũng đã sớm WfPc chú Chung sắp xêp xong.

Sau khi Diệp Như Hề tắm rửa xong lại trở lại phòng. mình, còn cảm thây như một giâc mộng, cô thật sự đã được ở cạnh Tiêu An và Nhạc Nhạc, chúng đang ngủ ngay phòng bên cạnh, cô thậm chí còn muốn tiến lên thơm hai đứa mây cái.

Nhưng cô không có lá gan đó.

Đối với Tiểu An và Nhạc Nhạc mà nói, cô chỉ là một chị gái có ơn cứu mạng vội chúng mà thôi Cô quá † thenh lam rồi, thật sự muốn nghe thấy tiếng chúng gọi cô một tiêng mami.

Tâm tình kích động của Diệp Như Hề nháy mắt trở nên mắt mát.

Con người ấy à, quả nhiên là được một tấc lại muôn tiến một thước.

Diệp Như Hề cố gắng áp xuống tâm tình lo được lo mất, ngủ một giấc thật ngon.

Ngày hôm sau, cô lại lần nữa bị tiếng chuồng cửa đánh thức.

Mơ mơ màng màng từ giường ngồi dậy, trong đầu còn nhớ rõ phải đeo mắt kính, thậm chí bởi vì sợ bị phát hiện, tối hôm qua cô còn không dám tây trang.

Cô ra tới cửa phòng, mới vừa đánh ngáp một cái, đã thây ngôi người đàn ông kia ngôi ở trong phòng, đang ngáp giữa chừng cũng phải nghẹn lại Tạ Trì Thành ăn mặc tây trang sạch sẽ, lẳng lặng ngồi trên sô pha, mạnh mẽ khiên bộ sô pha thủ công bình thường như là ghê da cao cập nhà anh n.

So sánh với anh quần áo chỉnh tề lịch thiệp, giờ phút này Diệp Như Hề còn mặc áo ngủ, tóc tai lộn xộn, cả người ngơ ngốc đứng ở nơi đó, ngây ra như phông.

Ánh mắt Tạ Trì Thành nhìn về phía cô, chú ý tới phần áo ngủ to rộng của cô, có một bên đều trễ XuÔng, lộ ra màu da trắng nõn hoàn toàn khác việc với màu da trên mặt, đôi mắt đen láy của anh chợt tối sầm xuống, l**m l**m răng hàm sau, nhịn xuông cơn xúc động nào đó.

“Làm ồn tới cô à?”

Giọng anh mang theo từ tính, gợi cảm muôn chết.

Diệp Như Hề nuốt nuốt nước miếng, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, nói: “Anh, tại sao anh lại tới nơi này?”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nhàn nhạt nói: “Không chào đón?”

“Nơi này là nhà tôi.”

SUI Diệp Như Hề mím miệng, không hé răng.

Cô thật sự không muôn gặp Tạ Trì Thành, cô chỉ muốn được ở riêng với Tiểu An và Nhạc Nhạc, có anh ở chỗ này, cô sẽ luôn phải lo lắng bị nhận ra thân phận.

Hơn nữa, cô luôn rất khó để khống chế trái tim mình “Daddy!”

Phía sau truyền đến tiếng kêu vừa ngạc nhiên lại vui mừng.

Thì ra là Tiểu An và Nhạc Nhạc đã tỉnh rôi.

Nhìn thấy sự vui mừng của hại đứa nhỏ, Diệp Như Hề có gắng kiềm chế kháng cự của bản thân.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 867


Chương 867

Cô biết rõ Tạ Trì Thành rất bận, cho dù anh rất thương yêu các con, chỉ sợ cũng không có cách nào ở bên chúng mọi lúc, cho nên cũng rất hiếm khi ở chung với daddy, bọn nhỏ hẳn là sẽ rât vui Tạ Trì Thành đúng là đã cố ý dẹp hết mọi việc tới đây, vôn dĩ có một cuộc họp quan trọng cũng bị anh lùi lịch.

Chỉ vì, trong đầu anh hiện ra hình ảnh cô và mây đứa nhỏ ở bên nhau.

Thật quỷ dị, loại cảm giác này giống như đã từng xuất hiện.

Quen thuộc giống như đã từng xảy ra vậy.

Tuy anh thật sự không nhớ rõ người này, nhưng loại cảm giác đó khiên anh không có cách não bình tâm lại, cho nên anh dứt khoát gạt đi tất cả mọi chuyện, phi lại đây.

Thời gian bữa sáng, bởi vì nhiều thêm một Tạ Trì Thành, bầu không khí nháy mắt an tĩnh hơn rất nhiêu, ngay cả Tiểu An và Nhạc Nhạc cũng đều ngoan ngoãn ăn cháo, không hé răng.

Diệp Như Hề thay xong quần áo, cúi đâu, không dám nhìn vào ánh mắt Tạ Trì Thành ở đối diện, nhưng lại luôn cảm nhận được tầm mắt anh thường xuyên quét vệ phía bên này.

Ăn xong bữa sáng, Tạ Trì Thành nhìn nhìn thời gian, nói: “Muốn đi nơi nào?”

Tiểu An và Nhạc Nhạc tức khắc theo bản năng nhìn về phía Diệp Như Hề.

“Chị ơi, giờ chị muốn đi nơi nào?”

Diệp Như Hề bị hỏi thì ngắn ra, trước đó cô thật sự nghĩ có thê được ở cạnh Tiểu An và Nhạc Nhạc sẽ rất vui, nhưng bốn người cứ ở nhà mãi thì không : ôn lắm, cô sắp chịu không nổi khí thế của Tạ Trì Thành rôi.

Như vậy, nên đi nơi nào?

“Chị cũng không biết, Tiểu An và Nhạc Nhạc thích đi nơi nào chơi sao?”

Diệp Như Hề chuyền qua hỏi ý kiến bọn nhỏ.

Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ, chớp chớp mắt to, nói: “Con muôn đi trượt tuyêt!”

Tất cả đều nhất trí đồng ý, Tạ Trì Thành dứt khoát gọi một cú điện thoại, chuẩn bị lập tức bao toàn bộ.

sân bãi, nhưng Nước Nhạc ngăn cản, còn vô cùng chỉ trích nói: “Daddy, cha không thê lân nào cũng muôn bao hết như vậy được! Như vậy thì những bạn nhỏ khác sẽ không được tới chơi!”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nói: “Được, nghe con.”

Anh không nói cho Nhạc Nhạc biết, bởi vì an toàn, anh vẫn sẽ không chấp nhận để hai đứa trẻ tiếp xúc với người khác trong hoàn cảnh xa lạ, đặc biệt là khi người hạ động thủ đứng sau vụ ám sát vừa rôi còn chưa được tìm ra.

Nhưng ý kiến của con gái thì anh vẫn phải cô găng làm theo.

Cho nên, khi bọn họ chạy đến sân trượt tuyết, Diệp Như Hễ liền phát hiện, bọn họ quả thật không có ‘ đặt bao hết ‘, nhưng mà máy người khách lác đác kia, gần như đêu là nhóm vệ sĩ thân thủ nhanh nhẹn đóng giả.

Diệp Như Hề giật giật khóe môi, lại lân nữa có cảm nhận mới vê d*c v*ng khống chế của Tạ Trì Thành.

Tuy nhiên, Nhạc Nhạc thấy vui là được.

Sau khi thay đồ xong, Diệp Như Hề cuối cùng mới nhớ tới một vãn đề nghiêm trọng.

Cô không biết trượt tuyết.

Tạ Trì Thành như là đã nhận ra sự bối rồi của cô, khẽ cười một tiếng, nói: “Cần người dạy cô không?”

Diệp Như Hề đón nhận ý cười khiêu khích từ anh, nói: “Không cần, tôi có thể tự học.”

Dút lời, cô quật cường thử đứng lên, nhưng trái phải không cân bằng, trực tiệp ngã ụp xuông đât, trước khi ngã xuống cô còn thầy được ý cười hả hê chờ xem kịch vui trong mất Tạ Trì Thành, trong lòng thây không phục, khoảnh khắc ngã xuông dứt khoát kéo lấy Tạ Trì Thành.

“Ầm “
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 868


Chương 868

Trên môi, truyền đến cảm xúc ấm áp.

Đương Diệp Như Hề ý thức được môi mình vừa chạm vào đâu, cả người đều mơ hồ, cô theo bản năng bò dậy, nhưng do quá vội vàng, lại quên mât cánh tay mình đang bị thương, lúc muôn dùng tay chồng , một bản tay to lập tức đè eo cô lại.

“Đừng nhúc nhích, tay cô không tiện.”

Anh nhíu nhíu mày, ánh mắt hiện lên lo lắng.

Trái tim Diệp Như Hề đập nhanh không thê kiêm soát được.

“Anh, anh buông tôi ra……

“Cô tự đứng vững được không?”

“Cô gấp cái gì, cũng không phải chưa làm qua những chuyện khác.”

Cảm giác nóng rực Diệp Như Hề thật vật vả mới xoa dịu nay lại bùng lên, trên mặt đỏ ửng suýt nữa lớp kem nền tối màu cũng che không nỗi.

Cuối cùng, cô không dám lộn xộn, được Tạ Trì Thành đỡ đứng lên.

“Có bị thương ở đâu không?”

“Ư, cô đừng. nhúc nhích, tay cô không tốt, không nên trượt tuyết.”

Trong giọng Tạ Trì Thành có chút hồi hận.

Diệp Như Hề không hé răng, cô cũng không muôn tiếp tục, thậm chí hiện tại ngay cả ở chung với Tạ Trì Thành một lát đều cảm thấy hô hấp không nổi.

Không có cách nào khác, Diệp Như Hệ đành phải nói: “Anh đi chơi cùng Tiểu An và Nhạc Nhạc đi, tôi ở chỗ này chờ mây người.”

“Cô xác định?”

“Ừ, tôi đi SaO hết, tôi vốn dĩ cũng không biệt chơi.”

Tạ Trì Thành nhìn cô một cái, chỉ để lại một câu “ ở chỗ này chờ ‘ liền linh hoạt trượt đi, tư thế thoải mái, hiền nhiên là tay sành đời.

Diệp Như Hề nhìn bóng dáng hiên ngang của anh, cũng không cảm thấy kỳ quái chút nào, cô còn chưa phát hiện ra Tạ Trì Thành có cái gì không biệt.

Nhìn phía xa xa, tư thế trượt tuyết của hai đứa nhỏ Tiểu An và Nhạc Nhạc đều rất chuyên nghiệp, hiện nhiên cũng đã từng luyện tập, tiêng cười giòn tan của Nhạc Nhạc cách như thê xa cũng có thê nghe được.

Tâm trạng buồn bực vừa rồi lập tức bị tiêng cười của Nhạc Nhạc xua tan đi rât nhiêu.

Trên mặt Diệp Như Hề treo ý cười hạnh phúc rạng rỡ mà ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra.

Không bạo lâu, Nhạc Nhạc và Tiểu An tửa hồ phát hiện cô không đi trượt tuyết, lần lượt trượt lại đây, xúm lại bên T Diệp Như Hề.

“GIỚI, Si không chơi sao?”

Diệp Như Hề quơ quơ tay mình, nói: “Nhìn có vẻ không chơi được rôi.’ Nhạc Nhạc trừng lớn mắt, tràn đầy hồi hận, TẠI em đã quên mắt chị không thể hoạt động thể thao! Đều do em khôiiö tốt!”

Tạ An cũng có chút áy náy, cậu chỉ lo theo em gái, thế nhưng lại quên mắt ân nhân cứu mạng của bọn họ bị thương nên không thể chơi.

Mắt thấy hai đứa nhỏ ủ rũ cúi đầu xuống, Diệp Như Hề vội vàng nói: “Không có việc gì! Chị đứng ở chỗ này cũng thấy vui lắm rồi! Šác em đừng khó chịu! Thật sự đó!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 869


Chương 869

Tuy nhiên, Tiểu An và Nhạc Nhạc rõ ràng không cảm thấy. được an ủi bởi câu nói này, chúng vần râu rï không vui mà đăm chìm trong sự hối hận, thậm chí còn muốn thay bộ đồ trượt tuyết rời đi.

Đúng lúc này, có vệ sĩ lại đi tới, nói: “Tiêu thiếu gia, tiểu tiêu thư, còn cả vị tiểu thư này, ông ‹ chủ bảo tôi báo cho mọi người một tiếng, hãy ở chỗ này chờ một lát.”

Diệp Như Hề kinh ngạc, “Cái gì?”

“Mời xem bên kia.”

Ba người theo phương hướng vệ sĩ chỉ mà nhìn qua.

Chỉ thấy một bóng người đang đứng trên đài cao của khu trượt tuyêt, tựa hồ còn đang chuẩn bị.

Cái đài kia rất cao, là đạo cụ mà vận động viên trượt tuyết chuyên nghiệp sẽ dùng tới, mà giờ phút này, người đứng trên đó, là Tạ Trì Thành.

Anh mặc bộ đồ trượt tuyết màu đen, bởi vì khoảng cách quá xa, thấy không rõ, chỉ có thể thầy một bóng dáng đen nho nhỏ.

Nhạc Nhạc lập tức hưng phân nói: “Là daddy! A a a, em đã lâu không nhìn thây daddy lên đài cao rôi! Em còn cho răng daddy già rôi nên lên không nỗi nữa.

Diệp Như Hề vốn dĩ còn có chút kinh ngạc nhưng lập tức bị câu nói sau của Nhạc Nhạc làm cho bật cười Tạ An lặng lẽ nói: “Chị ơi, chị chờ em nhé! Daddy siêu đẹp trail”

Diệp Như Hề thật đúng là chưa từng nhìn thầy dáng vẻ Tạ Trì Thành trượt tuyết, nghe vậy cũng trở nên nghiêm túc hơn.

Khi bóng người kia tạm dừng một lát rồi trực tiệp lao xuống, trái tim Diệp Như Hề-như nhảy vọt lên.

Càng đi xuống dưới thì tốc độ càn nhanh, gần như là rơi xuống từ đài cao kia trong chớp mắt, toàn bộ đài cao là một hình chữ U, lao xuông điểm lấp nhát thì lại trực tiếp vươn lên cao.

Tới điểm cùng, đột nhiên bay ra ngoài.

Dưới ánh mặt trời, Diệp Như Hề nheo mắt nhìn bóng người bay vọt lên, thậm chí còn thành thục xoay vài vọc tuyệt đẹp trên không trung, động tác dứt khoát lưu loát, vô cùng có thâm mỹ..

Anh tiếp đất, vững vàng trượt về phía trước một khoảng cách rất dài.

Cho đến khi người kia dừng lại.

Diệp Như Hề mới tìm về nhịp đập trái tim, khoảnh khắc anh tung người trên không trung, trái tim cô như ngừng đập.

Cho đến khi thấy : anh vững vàng tiếp đất, cô mới tìm về hô hắp của chính mình.

Loại cảm giác hít thở không thông này, mãi quanh quần cô.

Trái tim trong lồng ngực như đang mách bảo cô, cô vẫn sẽ mê muội vì anh như trước.

Tạ Trì Thành chậm rãi trượt trỏ về, tháo xuống kính bảo vệ mắt trên mặt, lộ ra phía dưới là khuôn mặt tuần tú.

Bởi vì bị gió thổi qua, tóc của anh đều trở nên hôn độn, tùy tay vuốt vuốt vài cái, lộ ra vài phần tùy tính hoang dã, vô cùng mê người.

“Daddy! Thật là lợi hạil! Siêu giỏi!”

Nhạc Nhạc không chút khách khí phát biêu sự sùng bái của mình đối với daddy.

Tạ Trì Thành cong môi cười cười, nói: “Còn muôn chơi nữa không?”

“Không chơi, tay chị không thể cử động mạnh, bọn con đi cùng chị chơi cái khác!”

FUP „ Diệp Như Hề muốn nói không cần để ý tới cô, nhưng khi đối diện với ánh mắt Tạ Trì Thành, cô theo bản năng lại DgORH/ ngoãn nghe theo.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 870


Chương 870

Mấy người liền đi thay trang bị quận áo, một nửa kia của sân trượt tuyệt. là một công viên tuyết theo chủ đề, mà nơi này còn có không ít du khách, hầu như đều là dìu già dắt trẻ tới thăm thú.

Tạ Trì Thành nhíu nhíu mày, cuỗi cùng cũng không làm ra hành động gì quá phô trương, mà đi tới một nhà hàng trong khu trượt tuyết, đặt riêng một phòng rồi ăn cơm trước.

Bốn người ngồi cùng nhau ăn lẩu, Diệp Như Hễ ngoài ý muốn phát hiện Tạ Trì Thành sử dụng động tác thuần thục nhúng thịt rồi gắp cho hai đứa nhỏ, biểu cảm ôn hòa có kiên nhẫn, là một người cha hoàn hảo.

Một màn này, khiến Diệp Như Hề cảm thầy suy đoán trước đó của bản thân thật âu trĩ.

Giống như……

Là cô quá tự cho là đúng.

Tiểu An và Nhạc Nhạc được chăm sóc rất tốt.

Tốt đến mức……

Không cần mami.

Khi Tạ Trì Thành nhận thấy. người phụ nữ đối diện chậm rãi cúi đầu thật lâu không động đũa, anh thuận tay gặp một miệng thịt thả vào chén của cô, nói: “Thất thần làm gì thế.”

Diệp Như Hề kinh ngạc thịt nhìn trong chén.

Sau đó, lại nhiều thêm một miếng nữa.

Là Nhạc Nhạc thật cần thận dùng cái muỗng chuyện thịt từ chén của mình sang chén của cô.

Sau đó, lại nhiều thêm một cây cải xanh mướt mượt.

Tạ An có chút ngượng ngùng cúi đầu.

Nháy mắt, trái tim Diệp Như Hề như bị bóp nghẹn, như, muốn tan ra, ngay cả đôi mắt cũng bắt đầu ươn ướt.

Cô vội vàng đứng lên, nói: “Tôi đi tới phòng vệ sinh một lát.”

Dút lòi, cô vội vội vàng vàng xoay người rời đi, rất sợ sự khác thường của mình bị phát hiện.

Chờ cô đi rồi, Tạ Trì Thành buông xuông đôi đũa, nhìn hai đứa nhỏ nhà mình, nói: “Nói đi, vì sao lại nhiệt tình như vậy?”

Nhạc Nhạc chột dạ nói: “Bởi vì chị gái đã cứu bọn con mài”

“Hả?”

Nhạc Nhạc tức khắc không nói nên lời.

Tạ Trì Thành lại nhìn về phía Tạ An.

Tạ An cũng cúi đầu, rũ mắt, nói: “Chị ây có chút…… Giồng mami.”

Tạ Trì Thành nghĩ tới rất nhiều án, nhưng duy chỉ không nghĩ tới điểm này.

Người vợ đã bị anh lãng quên trông như thế nào? Anh tựa hồ cũng có ảnh chụp, nhưng bởi vì không để bụng, nên chưa bao giờ nghiêm túc xem Hình như…… Có chút quen mắt.

Từ sau khi Tạ Trì Thành từ mắt trí nhớ vẫn chưa để ý quá nhiều.

Mắt đi ký ức, liền mắt đi tình cảm khăc côt ghi tâm trong lòng anh..

Tiềm thức tự vệ của anh đang không ngừng nói cho anh, không cần phải nhớ lại Huống chỉ, người kia đã chết.

Quên mắt thì không cần thiết phải nhớ tới nữa.

Anh đã tự nhủ với chính mình như vậy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 871


Chương 872

Nhưng hiện tại, anh đột nhiên rất muốn biết, chuyện vê người vợ đã khuất kia .

Sau khi Diệp Như Hề trở về liền phát hiện có chút thất thần, ánh mắt nhìn về phía cô đều mang theo vẻ dò xét quỷ dị.

Diệp Như Hề đỗ mò hôi lạnh, cũng Không dám nhìn thẳng vào tầm mắt anh.

Nhưng thật ra Tiểu An và Nhạc Nhạc lại tương đối nhiệt tình, không. chỉ nhiệt tình gặp đồ ăn cho cô, còn luôn tìm để tài gợi chuyện với cô, cô gắng để cô tích cực tham gia cuộc trò chuyện.

Ngược lại là Tạ Trì Thành bị hai đứa nhóc bỏ qua, anh cũng không thèm để ý, sau khi thường xuyên nhúm đồ ăn cho Tiểu An và Nhạc Nhạc liền tạm dừng lại, cỗ ý vô tình dùng ánh mắt vi diệu nhìn cô..

Bữa cơm này ăn vào có vẻ rất kỳ quái.

Chờ khi kết thúc, Diệp Như Hề đều đã ăn no căng, đi đường cũng chậm lại.

Sau khi Tạ Trì Thành nghe một cuộc điện thoại liền rời đi trước, còn cô ý dặn đò xong nhóm vệ sĩ ở lại với bọn họ rồi mới rời đi, Tiểu An và Nhạc Nhạc sớm đã quen với sự bận rộn của daddy.

Chờ khi anh rời đi, Diệp Như Hề cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu anh còn tiếp tục dùng ánh mắt kia nhìn cô, ngày hôm nay của cô khó mà an ồn mất.

Quấng thời gian phía sau, Diệp Như Hề tận tình ở cùng Tiểu An và Nhạc Nhạc chơi thỏa thích, hoàn toàn thành lập mối quan hệ hữu nghị bền vững, hai đứa nhỏ gọi chị ơi chị ơi cũng rất thuận miệng.

Hai ngày sau, Tạ Trì Thành cũng không có xuất hiện, Diệp Như Hệ hoàn toàn thả lỏng, cùng Tiểu An và Nhạc Nhạc vui vẻ ở bên nhau, vui tới mức suýt nữa khiến cô cho rằng bản thân đã trở lại bình thường.

Cho đến một lúc nào đó, tay trái của cô vô thức run lên, trái tim Diệp Như Hề cũng nguội lạnh.

Tia hy vọng trong đáy lòng đã hoàn toàn bị dập nát.

Bệnh của cô, còn chưa ổn.

Diệp Như Hề lại lần nữa lấy ra loại thuốc cất trong ngăn kéo khóa trái, uống hết từng viên một, sau đó lại lấy ra di động, gọi vào dãy số quen thuộc kia.

Khi Tạ Trì Thành thấy người gọi trên màn hình điện thoại, cũng có chút kinh ngạc, mấy ngày này anh vội vàng điêu tra vụ ảm sát lần trước, thật vất vả không có thời gian nghỉ ngơi, đúng là rât bận.

Nhưng đã không có anh, người phụ nữ kia hẳn là sẽ thoải mái tự tại hơn mói đúng.

Không ngò cô sẽ chủ động gọi điện thoại qua đây.

Đặc biệt là, Diệp Như Hề trong điện thoại lại bảo Tạ Trì Thành đem hai đứa nhỏ trở vê.

Tạ Trì Thành buông bút trong tay, dựa người vào: lưng ghề, trầm giọng nói: “VI cái gì?

Anh nhìn ra được, cô rất thích Tiểu An và Nhạc Nhạc, cũng chăm sóc bọn nhỏ rất tốt, sự .yêu thích trong mắt không thể là giả, hiện tại lại chủ động nói muốn bọn nhỏ trở về nhà.

Nói thật, Tạ Trì Thành rất không vui.

Con của anh, muốn thì gọi qua, không thích thì ném về ử?

“Tiểu An và Nhạc Nhạc dù sao cũng con của anh, tiếp tục ở lại chỗ tôi, chỉ sợ không được tiện lắm.”

Diệp Như Hề rất gian nan mới nói ra được những lời này.

Nào có cái gì mà không tiện.

Tuy nhiên là do từ lúc bắt đầu, do cô quá tham lam mà thôi.

Trước khi tổn thương còn chưa được tạo thành, nên dừng lại tất cả.

“Cô xác định?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 872


Chương 872

Nhưng hiện tại, anh đột nhiên rất muốn biết, chuyện vê người vợ đã khuất kia .

Sau khi Diệp Như Hề trở về liền phát hiện có chút thất thần, ánh mắt nhìn về phía cô đều mang theo vẻ dò xét quỷ dị.

Diệp Như Hề đỗ mò hôi lạnh, cũng Không dám nhìn thẳng vào tầm mắt anh.

Nhưng thật ra Tiểu An và Nhạc Nhạc lại tương đối nhiệt tình, không. chỉ nhiệt tình gặp đồ ăn cho cô, còn luôn tìm để tài gợi chuyện với cô, cô gắng để cô tích cực tham gia cuộc trò chuyện.

Ngược lại là Tạ Trì Thành bị hai đứa nhóc bỏ qua, anh cũng không thèm để ý, sau khi thường xuyên nhúm đồ ăn cho Tiểu An và Nhạc Nhạc liền tạm dừng lại, cỗ ý vô tình dùng ánh mắt vi diệu nhìn cô..

Bữa cơm này ăn vào có vẻ rất kỳ quái.

Chờ khi kết thúc, Diệp Như Hề đều đã ăn no căng, đi đường cũng chậm lại.

Sau khi Tạ Trì Thành nghe một cuộc điện thoại liền rời đi trước, còn cô ý dặn đò xong nhóm vệ sĩ ở lại với bọn họ rồi mới rời đi, Tiểu An và Nhạc Nhạc sớm đã quen với sự bận rộn của daddy.

Chờ khi anh rời đi, Diệp Như Hề cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu anh còn tiếp tục dùng ánh mắt kia nhìn cô, ngày hôm nay của cô khó mà an ồn mất.

Quấng thời gian phía sau, Diệp Như Hề tận tình ở cùng Tiểu An và Nhạc Nhạc chơi thỏa thích, hoàn toàn thành lập mối quan hệ hữu nghị bền vững, hai đứa nhỏ gọi chị ơi chị ơi cũng rất thuận miệng.

Hai ngày sau, Tạ Trì Thành cũng không có xuất hiện, Diệp Như Hệ hoàn toàn thả lỏng, cùng Tiểu An và Nhạc Nhạc vui vẻ ở bên nhau, vui tới mức suýt nữa khiến cô cho rằng bản thân đã trở lại bình thường.

Cho đến một lúc nào đó, tay trái của cô vô thức run lên, trái tim Diệp Như Hề cũng nguội lạnh.

Tia hy vọng trong đáy lòng đã hoàn toàn bị dập nát.

Bệnh của cô, còn chưa ổn.

Diệp Như Hề lại lần nữa lấy ra loại thuốc cất trong ngăn kéo khóa trái, uống hết từng viên một, sau đó lại lấy ra di động, gọi vào dãy số quen thuộc kia.

Khi Tạ Trì Thành thấy người gọi trên màn hình điện thoại, cũng có chút kinh ngạc, mấy ngày này anh vội vàng điêu tra vụ ảm sát lần trước, thật vất vả không có thời gian nghỉ ngơi, đúng là rât bận.

Nhưng đã không có anh, người phụ nữ kia hẳn là sẽ thoải mái tự tại hơn mói đúng.

Không ngò cô sẽ chủ động gọi điện thoại qua đây.

Đặc biệt là, Diệp Như Hề trong điện thoại lại bảo Tạ Trì Thành đem hai đứa nhỏ trở vê.

Tạ Trì Thành buông bút trong tay, dựa người vào: lưng ghề, trầm giọng nói: “VI cái gì?

Anh nhìn ra được, cô rất thích Tiểu An và Nhạc Nhạc, cũng chăm sóc bọn nhỏ rất tốt, sự .yêu thích trong mắt không thể là giả, hiện tại lại chủ động nói muốn bọn nhỏ trở về nhà.

Nói thật, Tạ Trì Thành rất không vui.

Con của anh, muốn thì gọi qua, không thích thì ném về ử?

“Tiểu An và Nhạc Nhạc dù sao cũng con của anh, tiếp tục ở lại chỗ tôi, chỉ sợ không được tiện lắm.”

Diệp Như Hề rất gian nan mới nói ra được những lời này.

Nào có cái gì mà không tiện.

Tuy nhiên là do từ lúc bắt đầu, do cô quá tham lam mà thôi.

Trước khi tổn thương còn chưa được tạo thành, nên dừng lại tất cả.

“Cô xác định?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 873


Chương 873

Giọng Tạ Trì Thành rât bình tĩnh, nhưng cân thận nghe qua thì sẽ phát hiện trong lời anh nói có mang theo tức giận, Tức giận áp lực đến khủng bó.

Diệp Như Hề biết, nhưng cô chỉ có thế căng da đầu lặp lại một lần nữa.

Thế là, Tạ Trì Thành phái người dùng tốc độ nhanh nhất đón Tiêu An và Nhạc Nhạc rời đi, tính cả chú Chung, còn có toàn bộ đồ đạc trong phòng thuộc về bọn họ đều đi hết.

Đều được thu dọn rất sạch sẽ, ngay cả một chút kỷ niệm cũng không để lại cho cô.

Trước khi đi, Tiểu An và Nhạc Nhạc biết cả hai bị đuổi đi, sắc mặt đều có chút thất vọng củng cô đơn, ngay cả lời tạm biệt cũng không có, liên đi theo chú Chung rời đi.

Hai đứa nhỏ như vậy hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ hồ hởi ban đầu.

Trong khoảnh khắc cánh cửa kia đóng lại.

Diệp Như Hề lập tức rơi nước mắt.

Cô che miệng, không dám để tiếng _ nức nở tràn ra, chỉ là cánh tay run rẫy không ngừng, cô run run gọi điện thoại cho bác sĩ của mình, nghẹn ngào nói rõ tình trạng hiện tại xong mới cúp máy.

Bác sĩ nói, hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt, khả ¡năng di chứng của cuộc phẫu thuật năm đó tái phát rất cao.

Diệp Như Hề :. không nói cho bà ngoại tin tức này, cô không nói cho một ai.

Tuổi tác của bà ngoại cô đã rất lớn, không thừa nhận nỗi đả kích như vậy.

Cô lặng lẽ giấu diễm chuyện này, tới chỗ bác sĩ lây loại thuộc liệu mạnh mới miễn cưỡng điều chỉnh được tình trạng run tay.

Trở về công ty làm việc, trên mặt Diệp Như Hề như khoác lên tắm mặt nạ giả dối, không CÓ bất kỳ ai phát hiện cô đang không ồn.

Cô trực tiếp tuyên người cho hạng mục hợp tác với Long Đăng, đội ngũ đều tuân theo quy trình, bởi vì hạng mục hợp tác chặt chẽ, cân phải gặp mặt giao tiếp.

Cho nên Diệp Như Hề mang theo người trực tiêp đi tới Long Đằng, nhưng đối phương lại bất ngờ thông báo, đàm phán thì có thể, nhưng Diệp Như Hề không được tiền vào Long Đằng.

Khi nghe được thông báo này, Diệp Như Hề liền biết đây chỉ sợ là ý kiên của Tạ Trì Thành.

Rõ ràng, anh đang giận chó đánh mèo.

Diệp Như Hệ bình tính tiệp nhận kết quả này, đón nhận ánh mắt khác thường của cấp dưới, thấp giọng nói: “Được rồi, tôi đây ở dưới chờ. Mọi người vào đi thôi.”

Dứt lời, Diệp Như Hề liên lui về phía sau vài bước, trên mặt thản nhiên, không có vẻ bị chuyện này nhục nhã chút nào.

Những người còn lại hai mặt nhìn nhau, nhưng vận theo sự chỉ dẫn của thư ký mà lên lầu, tiếp tục đàm phán công việc.

Còn Diệp Như Hề thì ngồi ở một góc sô pha, không kiêu ngạo không siêm nịnh, an tĩnh ngồi đó.

Nhưng điều Diệp Như Hề không biết chính là, mọi hành động của cô giờ phút này đều ghi lại qua camera truyền tới tầm mắt của người nào đó.

Tạ Trì Thành một tay chống cằm, tầm mắt không rời khỏi màn hình máy tính, mà trên màn hình đang xuật hiện một hình ảnh, đúng là hình ảnh Diệp Như Hề đang ngồi dưới lầu.

Cô an tính giống như không cảm nhận được việc bản thân đang bị làm khó dễ.

Điều này. càng khiến tâm trạng Tạ Trì Thành trở nên khó chịu hơn.

Thư ký Tần tiến lên một bước, nói: “Ông chủ, những người ở bên ngoài QÓ Tạ Trì Thành không chút để ý nói: “Để cho bọn họ chờ.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 874


Chương 874

“Đã rõ.

TẬNG người đang chờ được đàm phán ngoài cửa bắt đầu dài cổ chờ đợi.

Cũng không biết đợi bao lâu, đã được báo lại là giám đốc Tạ có việc đột xuất, hủy bỏ đàm phán.

Mặc cho ai đã không công đợi ba bốn giờ đồng hồ, nhưng tâm trạng bị cho leo cây thật sự rât tệ.

Tụy nhiên bọn họ cũng không dám nổi giận với giám đốc Tạ, ngược lại còn ghi thù lên một người khác Đó chính là Diệp Như Hề bị từ chối cho vào trong.

Giám đốc Tạ chưa bao giờtỏ rõ sự chán ghét với một người đến thé, đây vẫn là lần đầu tiên rð ràng tới vậy.

Chỉ sợ là bởi vì liên quan tới Diệp Như Hề, cho nên giảm đốc Tạ mới không muốn đàm phán.

Sau khi trở về công ty, tin tức Diệp Như Hề đắc tội giám đốc Tạ của Long Đằng lập tức lan rộng, giộng như có chân vậy, lan truyên với tôc độ chóng mặt.

Đã có rất nhiều người bắt đầu kháng nghị, đặc biệt là Diệp Như Hề còn đảm nhiệm chức vụ đội trưởng.

Người khiếu nại. dần nhiều hơn, trực tiếp nháo tới chỗ của chủ tịch.

Diệp Như Hề lại một lần bị gọi vào văn phòng.

Lúc này đây, đôi mặt với vân đê cũ, cô cuôi cùng cũng nói: “Đúng vậy, cháu và giám đôc Tạ có xích mích, dự án này cháu thật sự không thích hợp để tiệp tục, đổi một người thích hợp, cháu đồng ý rút ra.

“Tiểu Hề, cháu nên nghĩ kỹ một chút, dự án này mà thành công, sang năm chính là cơ hội thăng chức tăng lương.”

“Vâng, cháu xác định.”

Tạ Trì Thành muốn cô tiếp nhận trừng phạt, như vậy cô tiếp nhận.

Ngày hôm sau Tạ Trì Thành mới biết được Diệp Như Hề từ bỏ vị trí đội trưởng đùi án, người thay thế cô là một người phụ nữ thành thục xinh đẹp khác.

Thậm chí còn tỏ ra cố ý vô tình dùng kiểu ánh mắt lả lướt nhìn Tạ Trì Thành.

Điều này khiến Tạ Trì Thành trực tiếp phất tay, đuổi hết người về.

Anh lẳng lặng ngồi trong văn phòng, rất lâu sau, đột nhiên ném ra một tập văn kiện, sắc mặt đen tối không rõ. Chẳng qua là anh chỉ muốn chờ cô cúi đâu chịu thua.

Nhưng, thái độ trực tiếp né tránh của cô đã chọc giận anh.

Tạ Trì Thành chưa bao giờ bị người ta khiêu khích tới vậy, ham muôn chỉnh phục trong Xương cốt xông ra, chưa từng có người phụ nữ nào khiến anh có xúc động tới như vậy.

Cảm giác cú: xông ra ào ào, không có cách nào đè nén, cũng không muôn đè nén.

Rất lâu sau, Tạ Trì Thành chậm rãi nhếch khóe môi, lộ ra ý cười nguy hiểm.

“Tôi sẽ xem cô có thể trốn đến lúc nào.”

Diệp Như Hề căn bản không biết, hành động trốn tránh của cô sẽ chỉ khiến người đàn ông kia càng thêm chú ý.

Sau khi từ bỏ dự án hợp tác với Long Đẳng vị trí của cô ở công ty lÍ liền trở nên ngại ngùng, vôn dĩ cô dẫn đội đạt được vị trí quán quân, có được rất nhiều lời khen ngợi, ngay cả chuyện hợp tác lần này hẳn là dễ như trở bàn tay.

Không nghĩ tới giữa đường xảy ra sự cô, mà cô lại chặp tay nhường cho người khác.

Dần dần , có người bắt đầu nghi ngờ giải quán quân trước đó cô giành được chẳng qua chỉ là may mãn mà thôi, đương nhiên, như vậy lời bàn tán như vậy chỉ năm trong một bộ phận nhỏ không quen nhìn người khác tài giỏi.

Diệp Như: Hề làm như không nghe không biết, hết sức tập trung hoàn thành công việc trong tay, không qua mây ngày, cô liền xin nghỉ phép, đặc biệt tới sân bay đón bà ngoại.

Đúng vậy, Hứa lão phu nhân đã về nước.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 875


Chương 875

Bời vì muốn giữ kín thông tin, lúc này đây Hứa lão phu nhân nhìn qua rât giản dị, không dùng chuyên cơ đón đưa, cũng không mang theo quá nhiêu người, giản lược những quy trình rắc rôi mà trở lại.

Diệp Như Hề ở sân bay đợi một lát, liên thầy được bà ngoại đi ra, cô lập tức vui vẻ chạy tới, thân mật ôm chằm lấy bà.

“Bà ngoại, bà có khỏe không? Vắt vả rôi!”

“Hè Hề à, bà ngoại nhìn cháu lại gầy đi một chút, gần đây không chăm sóc tốt cho chính mình à?”

Diệp Như Hệ sờ sò khuôn mặt mình, có chút chột dạ, do phải tăng lượng thuốc mạnh hơn, cho nên khiên cô mắt đi khẩu vị, qua mây ngày mà đã gây đi một vòng.

Hứa lão phu nhân nhìn Diệp Như Hệ từ trên xuông dưới một vòng, nói: “Sao cháu lại biên bản thân thành cái dạng này?”

Lúc này Diệp Như Hề còn vẫn duy trì dáng vẻ trang điểm xấu xí của bản thân.

“A, làm vậy sẽ tiện hơn ạ, bà ngoại, bà cũng biệt mà…… Có lễ còn có người nhận ra cháu.”

Năm đó tin tức trên mạng bùng nỗ quá lớn, cho dù hiện tại đều bị xóa sạch, nhưng khó đảm bảo sẽ không có người nhận ra cô, cho nên Diệp Như Hề đều đã quen thuộc với to vẻ này của mình.

Hứa lão phụ nhân nghĩ nghĩ, cũng đồng ý với ý do này, không có so đo.

Diệp Như Hề đón bà về nhà, sớm ,đã thu dọn phòng xong rôi, dù sao tuồi tác của bà ngoại cũng lớn rôi, phải sắp xếp ổn định trước.

Về đến nhà, Hứa lão phu nhân liền _, vào phòng nghỉ ngơi, ngủ bù, ông quản gia CÔ ý tìm tới Diệp Như Hề, nói: “Hè tiêu thư, báo cáo sức khỏe của phu nhân không tốt lắm, chỉ sợ phải cần tới Hè tiểu thư chú ý hơn chút, phu nhân hiện tại chỉ HUHe lời tiểu thư thôi.”

*Ông quản gia, bà ngoại đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Như Hề rất lo lắng, hiện tại bà ngoại có thể nói là người chống đỡ tỉnh thần lớn nhất của cô, cô không.

thể tưởng tượng nếu bà ngoại ra xảy ra chuyện gì thì bản thân sẽ như thê nào “Khoảng thời gian trước…… báo cáo kiểm tra sức khỏe của phu nhân đã có, phát hiện ra u não.”

Hai chân Diệp Như Hề trở nên mềm nhữn, trong đầu trống rồng, giọng cô run rẫy. nói: “Ông quản gia, 2g, ông nói lại lần nữa…… Là cái gì?

Lão quản gia nặng nề lặp lại một lần: “Là u não. Chẩn đoán chính xác, tuy nhiên vẫn còn tốt VÌ trước mắt, còn chưa phát hiện dấu hiệu chuyển biến ác tính. Nhưng, cần phải phối hợp trị liệu, dù sao tuôi tác của phu nhân đã lớn.”

Diệp Như Hề hít thở sâu mấy hơi mới hòa hoãn lại.

“Chuyện này bà ngoại chưa bao giờ nói với cháu……

“Hề tiểu thư, phu nhân rất qua tâm tới cô, không muốn cho cô có thêm bắt cứ phiên não gì, chuyện này bà ây không cho phép tôi nói ra, nhưng……

Này có lẽ là đây là lân đâu tiên lão quản gia trung thành và tận tâm cả đời này làm trái với mệnh lệnh của phu nhân.

Nhưng lão quản gia thật sự không có cách nào trơ mắt nhìn phu nhân chết dần chết mòn.

“Ngay từ đầu là vãn đề đau đầu tuồi già, nhưng phu nhân vận khăng khăng không muốn đi kiểm tra toàn diện, cho đên tháng trước, phu nhân xuất hiện tình trạng hôn mê hoa mắt thì mới đi làm kiêm tra toàn diện……

sau khi có kết quả, phụ nhân lại từ chối yêu cầu điêu trị của bác sĩ.

“Vì cái gì?”

“Dùng thuốc thì nhất định có khả năng sẽ dẫn tới việc khối u chuyển biên xâu, nhưng, nếu không tiếp thận trị liệu, cho dù có lành tính, cũng sẽ ảnh hưởng đến hoạt động não bộ, khả năng ngắn nhát…… Chỉ có ba năm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 876


Chương 876

“Nếu như chuyền biến xáu……”

“Là nửa năm.”

Diệp Như Hề ngắn ra, nháy mắt nói không nên lời.

Chỉ cảm thấy thế giới này thật vớ vần.

Tất cả những gì cô quý trong, người hay món đồ cô quý trọng, đêu bị cướp đi từng chút mội.

Hiện tại, ngay cả bà ngoại……

“Nhưng nêu phổi hợp trị liệu thì khả năng dân tới chuyên biến ác tính là rất thấp, phu nhân đáng để mạo hiểm như vậy, nhưng phu nhân không muốn.”

“Vâng.”

Diệp Như Hề hiểu rõ, bà ngoại là vì cô nên mới đưa ra quyết định như vậy, cho dù là một chút khả năng bà cũng không muốn thừa nhận.

Diệp Như Hề thở ra một hơi nặng nề, nói: “Ông quản gia, ông yên tâm, cháu sẽ khuyên bà ngoại tiêp nhận trị liệu, cháu còn muốn…… Bà ngoại ở cạnh cháu lâu thật lâu.”

Lão quản gia lộ ra tươi cười vui mừng, chuyện này đã đè trong lòng, ông thật lâu, cuối cùng ông vẫn quyết định làm như vậy, cho dù rất có khả năng sau này sẽ mắt đi tin tưởng của phu nhân, nhưng ông càng không muôn thấy phu nhân một mình đổi mặt với bệnh tật.

Phu nhân đã khổ cả đời, lúc tuổi già không nên lẻ loi chờ đợi cái chết như vậy.

Tâm trạng Diệp Như Hề vốn dĩ vì nhìn thây bà ngoại mà tốt lên, nay lại bị chuyện u não đè nặng trĩu trong lòng.

Cô vẫn quá mềm yếu, cho nên bà ngoại mới thấy không yên tâm, bà thà răng lừa cô, cũng không muôn ởi trị liệu.

Một đêm này, Diệp Như Hề không thề đi vào giâc ngủ, cô lặng lẽ đưa ra một quyết định.

Ngày hôm sau, lúc Hứa lão phu nhân ngủ dậy, đã nghe tới mùi cháo thơm thoang thoảng truyền đến từ phòng bêp.

Bởi vì tay còn bị thương, cho nên Diệp Như Hề không nâu được món gì quá phức tạp, nhưng nâu một nôi cháo thì còn được.

“Bà ngoại, ăn bữa sáng trước đi.”

Hứa lão phu nhân vừa mới cười tươi hiền từ, nhưng khi tầm mắt dừng trên cánh tay bị thương của cô thì ngây.

ngắn cả người, hôm qua trở về quá vội vàng, bà còn không kịp chú ý tới Diệp Như Hề bị thương, hiện tại Í thấy rôi liền nhíu mày.

“Cháu không có việc gì, chính là bắt cân nên bị thương, sẽ ổn nhanh thôi.”

“Đứa nhỏ này, sao không nói sớm cho bà biết? Bị thương cũng không nói, cháu đang muốn hù chết bà ngoại sao?”

“Không phải, bà ngoại, bà nghe cháu nói……

Diệp Như Hề đang có nghĩ lý do làm thế nào để lấp liễm nguyên nhân bị thương thật sự, đang định nói thì chuông cửa vang lên, cô vô cùng cảm tạ người tới quấy rầy cô lúc này, lập tức đứng lên, nói: “Có người tới, cháu đi mỏ cửa trước đã.”

Vừa mở của, thấy được người đang đứng trước cửa, suy nghĩ cảm tạ của Diệp Như Hề hoàn toàn biến mắt.

Gặp quỷ rồi, sao anh lại tới đây?!

Diệp Như Hề lập tức đóng cửa lại, cô đứng đực ra trước cửa, bồng nhiên không biết có nên mở cửa hay không.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 877


Chương 877

Mở ra, cô không xác định Tạ Trì Thành có thể đột nhiên nhớ tới bà ngoại là ai hay không, hơn nữa cô cũng không có cách nào giải thích với bà ngoại chuyện cô và Tạ Trì Thành vân còn liên quan.

Trước khi cô vệ nước thì bà ngoại đã không ngừng dặn dò, không được có dính Ìíu gì với Tạ Trì Thành nữa, nêu.

như biết bọn họ còn…… Diệp Như Hề không dám suy nghĩ tiếp, đặc biệt là khi cô vừa biết được bệnh tình của bà.

Nhưng nếu như không mở, cô không dám bảo đảm Tạ Trì Thành sẽ làm ra chuyện gì.

Đúng lúc này, bà ngoại còn ở bên trong gọi một tiếng: “Hề Hè, là ai thé?”

Diệp Như Hề chọt căng thẳng, lập tức nói: “Không có việc gì, tìm nhằm nhà thôi ạ, cháu đi đỗ rác đã, bà ngoại ăn trước bữa sáng đi nhé.”

Dứt lời, cô thật sự cầm theo bịch rác đi ra ngoài.

Tạ Trì Thành đứng ở trên hành lang, sắc mặt đen tối không rõ.

Diệp Như Hề căng da đầu nói: “Anh tói nơi này làm gì?”

Tạ Trì Thành hừ một tiếng, nói: “Bên trong là ai?”

“Bà ngoại tôi.”

Sắc mặt Tạ Trì Thành tốt hơn chút.

Diệp Như Hệ lại nói: “ Giám độc Tạ, chỗ t tôi là tòa miều nhỏ, dung chứa nội pho tượng lớn như ngài, tôi đã có gắng tránh mặt anh, biết anh có bất mãn với tôi, tôi cũng nói với anh lời xin lỗi, được rội chứ? Anh đại nhân không chấp tiểu nhân, buông tha cho tôi đi.”

Một câu nói mát như vậy thành công khiến sắc mặt Tạ Trì Thành vôn dĩ đã hòa hoãn hơn lại trở nên âm trầm.

“Buông tha cho cô?”

“Đúng vậy, buông tha tôi đi.”

Diệp Như Hề không dám đón nhận tầm mắt anh, chỉ có thê cúi đầu nói ra câu này.

Rất lâu sau, không tiếp ai trả lời.

Diệp Như Hề thấp thỏm bắt an ngắng đầu lên, liền đối diện với một đôi mắt lạnh lẽo tới lạnh xương sông, đen láy thâm trằm đến dọa người.

Trái tìm cô nhảy lên thình thịch.

Tạ Trì Thành đột nhiên tới gàn, Diệp Như Hề theo bản năng lùi về phía sau, cho đến khi sau lưng chạm vào vách tường, anh đưa một tay chống trên vách tường sau đầu cô, sáp tới.

Toàn thân anh tràn ngập hơi thở thù địch, khiến cô cứng đờ, cũng không dám động đậy một chút.

Hai tay trực tiếp cầm mắt kính của cô ra, đối mặt rất gần với đôi mắt to sáng ngời kia “Có Vi Giọng anh khàn khàn lại trầm thấp, ân chứa tức giận.

Diệp Như Hề không dám thốt ra những lời cay nghiệt đã chuẩn bị sẵn, như đang mắc kẹt trong cổ họng cô vậy.

“Lạt mềm buộc chặt?”

Anh ép hỏi từng bước.

Diệp Như Hề muốn phủ nhận, nhưng giọng cô nhu nhược tới đáng thương.

“Tôi không phải…… Tôi không có……”

“Cô đã thành công. Nói đi, muốn cái gì?”

“Anh, anh buông tay trước đã.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 878


Chương 878

“Quyền lợi? Thanh danh? Địa vị? Tiền tài? Luôn có một thứ cô muôn.”

“Tạ Trì Thành!”

“Nói cho tôi.”

Ánh mắt anh tràn ngập lạnh lùng và khinh thường, một chút mêm mại khác thường cũng bởi vì sự từ chối của cô mà rút lại.

Nếu cô muốn chơi lạt mềm buộc chặt, vậy thỏa mãn cô.

Diệp Như Hề tức giận nói: “Anh nghĩ tôi là người như thê sao?”

“Cô muốn cái gì, nói.”

Giọng anh lúc này có vẻ đã mắt kiên nhân.

Diệp Như Hề tức giận đến mức thân thê phát run, thì ra ở trong mắt anh, cô lại rẻ mạt tói như vậy? Chơi lạt mềm buộc chặt?

Cô tức giận nên dứt khoát bát chấp tất cả: “Đúng vậy, tôi chính là muôn như vậy đó, hiện tại tôi căn bản không hài lòng về anh, tôi không cần anh, được rồi chứ?”

“Cô tìm được mối tiếp theo?”

Còn mối tiếp theo?!

Cuối cùng anh đã xem cô trở thành hạng người gì!

Diệp Như Hề đỏ bừng mắt, càng cảm thây phẫn nộ, vẻ mặt cô đầy châm chọc, nói: “Đúng vậy, tôi Ti: được người tốt hơn anh, quyền lợi, thanh danh, địa vị, tiền Tài, tất cả đều CÓ, còn so với anh tốt hơn một vạn lằn!”

Đồng tử trong mắt Tạ Trì Thành co rụt lại, cơn phẫn nộ mãnh liệt khó hiều lại bùng lên.

Diệp Như Hề còn chưa chịu dừng lại, cô quá tức giận, đặc biệt khi vừa mới biết được bệnh tình của bà ngoại, cô vốn đã bị vây trong trạng thái kinh hoảng sợ hãi, ây vậy mà anh cứ phải tới chọc cô vào lúc này.

“Hắn còn tốt hơn tôi?”

Giọng nói rất lạnh, lạnh tới dọa người.

Diệp Như Hề rất dứt khoát nói: “Đúng vậy, tốt hơn anh một trăm lần một ngàn lần một vạn lằn! Kỹ thuật còn tốt hơn anhl”

Nếu những câu nói phía trước chỉ là phẫn nộ, vậy thì câu cuỗi cùng chính là một quả bom.

Lập tức phá hủy toàn bộ lý trí đang cố giữ bình tĩnh của Tạ Trì Thành.

Lại lại bị vây trong trạng thái gần như hoàn toàn mật kiêm soát.

Nhưng anh vẫn muốn cho cô thêm một cơ hội.

“Cô nói lại lần nữa.”

Thấy đuôi mắt Tạ Trì Thành đỏ lên, đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh băng và cao cao tại thượng nay đã thay đôi, Diệp Như Hề vô cùng hả hê, cơn tức trong lòng cũng được phát tiết.

“Tôi nói kỹ thuật của hắn còn tốt hơn anh! CGòn…… ưm, ửm ưm ưm…… Ý Câu nói kế tiếp rốt cuộc cũng nói không nên lời.

Môi cô bị anh mạnh mẽ ngăn chặn.

Diệp Như Hề trừng lớn hai mắt, không thể tin nổi nhìn khuôn mặt tuần tú gần trong gang tắc, thấy được d*c v*ng được đánh thức trong mắt anh.

Nụ hôn càng mạnh và sâu hơn, dường như muôn ăn sạch cô vào bụng.

Hai tay muốn đẩy anh ra, lại bị người đàn ông thô lỗ kéo l*n đ*nh đầu.

Hiện tại cô đã bị buộc vào tư thế đón chờ, mặc anh tàn sát.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 879


Chương 879

Nụ hôn càng lúc càng sâu.

Thậm chí còn có chất lỏng không kịp nuốt xuống kéo dài dưới khóe môi như những sợi chỉ bạc.

Anh điên rồi!

Bà ngoại còn đang ở trong phòng, cũng chỉ cách một vách tường, anh lại làm như vậy với côI Nơi này là hành lang, bắt cứ lúc nào cũng có thể có người đi qua, lỡ như bị người ta thấy……

Diệp Như Hề không thẻ tưởng tượng nồi nữa, cô liều mạng giấy giụa, nhưng sức lực của cô ở trước mặt anh không thể làm nên trò trống gì.

Nước mắt, bỗng nhiên rơi xuống.

Khi dòng nước mắt nóng bỏng chảy xuông, chảy tới khóe miệng, Tạ Trì Thành nêm được vị nước mặt thì giật mình.

Anh dút ra, cúi đầu nhìn cô, liền thấy nước mắt cô rơi như mưa.

Nước mắt hòa đi lớp nền sẫm màu trên da, những nơi bị nước mắt cô quét qua mơ mơ: hồ hồ làn da trắng nốn.

Anh lấy ra khăn tay, kiên nhẫn xoa phân nên trên mặt cô.

Cho đến toàn bộ khăn tay phủ đầy – phần nền, thì khuôn mặt sạch sẽ kiềm diêm của cô hoàn toàn lộ ra.

Nhưng cô còn đang khóc, nước mát vân lã chã rơi xướng, hàng mi cong vút run rầy, cũng ương bướng không chịu nhìn anh.

Cô thật sự đã bị dọa sợ rồi.

Cả người đều đang phát run.

Tạ Trì Thành im lặng một lát, bỗng nhiên duỗi tay túm chặt lấy cô, kéo cô vê phía cửa phòng cháy bên kia. Nơi đó gân như không có người nào tới.

Cũng, yên tĩnh hơn ở đây.

Yên tính tới mức chỉ nghe được tiếng hô hấp và tiếng tim đập của nhau.

Tạ Trì Thành vẫn dùng tư thế chặn tường trước đó, vây cô tong, lòng mình, thấp giọng nói: “Sợ à?

Diệp Như Hề c*n m** d***, không hé răng.

“Nếu sợ, vì sao còn muốn khiêu khích tôi?”

Tạ Trì Thành trỏ nên kiên nhẫn hơn vừa rồi nhiều, tiếng, nói chuyện cũng dịu dàng đi chút, giông như thật sự không muốn dọa tới cô.

Trước nay anh đều không nghĩ tới sẽ có một ngày, bản thân lại sợ hãi nước mắt của một phụ nữ.

Cơn phẫn nộ vừa rồi là thật sự phẫn nộ, hiện tại không nỡ cũng là thật sự không nỡ.

Loại cảm xúc vừa xa lạ lại quen.

thuộc, dường như có một người cũng từng cho anh cảm giác như Vậy.

“Anh khốn kiếp!”

Giọng Diệp Như Hề mang theo nức nở, còn có vài phần tủi thân.

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, nói: Đúng vậy, tôi chính là khốn kiệp, tôi chưa bao giờ nói qua tôi là người tốt.”

“Anh buông tôi ra.”

“Nói xem, cô rốt cuộc muốn cái gì?”

Anh tình nguyện cho cô, cũng không đợi cô chịu thua, anh chấp nhận.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 880


Chương 880

“Tôi không cần cái gì cả, anh buông tôi ra.”

“Đừng nháo nữa.”

Diệp Như: Hề cắn răng, nói: “Thứ tôi muôn, anh căn bản không cho tôi được!”

“Cô nói xem.”

“Tôi muốn có thân phận Tạ phu nhân, anh cho nồi sao?I”

Những lời này nói trong lúc tức giận, Diệp Như Hệ cũng không mong mỏi, nhưng lại là bãi mìn của Tạ Trì Thành.

Nếu đã hiểu lầm cô, vậy thì hiểu lầm đến cùng đi.

Diệp Như Hề gần như thỏ hồn hển khi nói ra những lời này.

Bầu không khí đột nhiên đông cứng lại.

Hai bọn họ không ai nói chuyện, Diệp Như Hề thoáng dùng sức, liền đầy anh ra, sửa sang lại ¡ quân áo lộn xộn trên người, cô cúi đầu, cũng không thèm nhìn anh.

Chờ khi đã sửa sang lại ổn rồi, cô nói: “ Giám đốc Tạ, cứ như vậy đi, anh hiều lầm. tôi là người thê nào tôi không để bụng, cũng không quan tâm, cho nên, xin anh đừng làm ra những chuyện sai trái như vậy nữa, được không?”

Anh không có trả lời.

Diệp Như Hề cắn răng tiếp tục cho một Liều thuốc mạnh hơn, dùng giọng điệu trào phúng mà nói: “Anh làm như vậy, sẽ khiên tôi cảm thấy, anh không có tôi là không sông được.”

Những lời này, là một cái bẫy.

Mà kiểu người như Tạ Trì Thành đậy, kiêu ngạo, tự phụ, sẽ không chịu đê bản thân mình bị đối xử nhữ vậy Cô gần như đang, dẫm lên bãi mìn của anh, cô có thể đoán trước Lần tiếp xúc ngắn ngủi giữa hai người bọn họ, là thật sự phải kết thúc rôi.

Diệp Như Hề cúi đầu, cố gắng để mímmôi không lộ ra nụ cười khổ, nhưng lại thấy miệng mình đắng chát.

“Tôi đi về trước, giám đóc Tạ, tùy ý anh đi hay ở.”

Dứt lời, cô xoay người muốn rời khỏi lối thoát hiểm.

Nhưng tay lại bị người kia bắt được.

Diệp Như Hề kinh ngạc quay đầu, liền đôi diện với ánh mặt hứng thú của Tạ Trì Thành.

“Có lòng tham như thế à?”

“Hả?”

Diệp Như Hề trong lúc nhất thời còn chưa phục hồi tinh thần, cô ngần ra, còn cho răng anh sẽ tức giận, không nghĩ tới, anh còn cười được?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Cô muốn gả cho tôi?”

“Không phải, anh, anh……

Không phải anh nên tức giận sao?

Không phải nên nổi giận lôi đình sao?

Không phải nên cảm thấy cô là đồ không biết tốt xấu, sau đó hung hăng trừng trị cô một phen, bảo cô cút đi sao?

Tại sao giờ lại…… Đột nhiên nở nụ cười.

“Làm sao cô biết, tôi không cho được?”

Diệp Như Hề càng ngắn ra.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 881


Chương 881

“Anh nói vậy là có ý gì?”

“Cô không thử xem, làm sao mà biết?”

“ Giám đốc Tạ, pha trò như vậy không buôn cười chút nào đâu.”

“Cô sợ?”

Sợ.

Sao lại không sợ cho được.

Hai người bọn họ đã từng tổn thương nhau sâu đậm như vậy.

Sao có thể không sợ đây?

“Giám đốc Tạ, tôi sợ, được rồi chứ?

Một đêm kia, chỉ là chuyện ngoài ý muốn, tôi sẽ không để ý.

“Ngoài ý muốn?”

Màu trong mắt anh dần đậm hơn.

“Đúng vậy, chỉ là ngoài ý muốn.”

Diệp Như Hề cảm nhận được lực tay siết lầy mình càng lúc càng lớn, thây đau đớn nên cô liên giấy giụa một chút, nhưng trong lúc giãy dụa thì tay áo bị kéo lên, lộ ra vết sẹo ở cổ tay.

Đó là một vết thương sâu tới mức có thể nhìn được gân bên trong, cho dù đã lành như vẫn để lại một vết sẹo nồi bật.

Tạ Trì Thành liếc mắt một cái đã thấy, vết sẹo rõ như vậy rất khó được bỏ qua, hơn nữa gần như trong nháy mắt đã có thê đoán được là bởi W sao mà tạo thành.

Tạ Trì Thành dừng động tác, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vết sẹo kia.

Diệp Như Hề cũng ý thức được bản thân không cần thận lộ ra, cô sợ hãi muốn rút tay về, “Buông tay, anh làm đau tôi.”

Tạ Trì Thành đột nhiên giơ tay cô lên, nói: “Tại sao lại có nó?!”

Diệp Như Hề run rầy, cảm giác tuyệt vọng như rơi vào bước đường cùng lại một lần nữa vọt lên.

Hô hấp dần dần khó khăn, hai mắt cô xuất hiện tơ máu, cô hé miệng, khó khăn hít thở, bắt đầu rơi vào trạng thái mắt khống chế.

Không khí trong phi càng lúc càng ít đi, đầu óc trông rồng, vô số tiếng mắng chửi nhữ đang văng vắng bên tai cÔ.

“Tỉnh lại đi! Này ! Lục Hạo Thành muốn hô hấp nhân tạo cho cô.

Cho đến khi trên môi truyền tới ấm áp, Diệp Như Hề mới phục hồi tinh thần từ trong trạng thái chơi voi kia, cô đột nhiên đầy anh ra, ngôi xôm xuông, ôm chặt lấy đầu gối, cả người run rây không ngừng.

Tạ Trì Thành ý thức bản thân đã làm ra chuyện gì, trong mắt hiện lên vẻ hồi hận.

“Xin lỗi, tôi không nên hỏi.”

Diệp Như: Hề khàn giọng nói: “Anh đi GI Tạ Trì Thành không trả lời.

“Xem như tôi xin anh.”

Giọng cô nghẹn ngào, cuộn tròn lầy thân mình, cả người nhìn qua càng thêm yêu ớt, Yếu ớt khiến trái tim người ta đau nhói.

Nhưng anh vừa mới vươn tay, liền thây cô theo bản năng tụt lại một chút.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 882


Chương 882

Tạ Trì Thành thu hồi động tác.

“Được?

Cho đến khi tiếng bước chân chậm rãi đi xa, Diệp Như Hề mới ngâng đầu lên, bên người không còn ai khác.

Anh thật sự đi rồi.

Diệp Như Hề đột nhiên cười cười, sau đó lại khóc to hơn.

Hứa lão phu nhân đợi một hồi lâu cũng chưa thấy. cháu gái trở về thì lập tức cảm thây nôn nóng, đang muốn bảo lão quản gia ra cửa tìm người thì thấy Diệp Như Hề đã trở lại.

“Hè Hè, sao cháu lại khóc rồi? Xảy ra chuyện gì thế? Có chuyện gì vậy” là ai bất nạt cháu?”

“Bà ngoại, cháu không có việc gì, vừa rôi lúc đi vứt rác cháu thấy một con mèo nhỏ bị đâm chết nên cảm thấy thương tâm .

“Cháu, cái đứa nhỏ này luôn lương thiện như thế, ngoan, đừng khóc.

Khóc hại mắt đó, không tốt đâu.”

“Vâng, cháu không có việc gì.”

Sau khi miễng cưỡng lừa gạt qua chuyện, Diệp Như Hề ôn định tâm trạng, lại nở nụ cười ngoan ngoãn.

Chỉ có bản thân cô biết, trong lồ ng ngực trông rỗng vô cùng.

Hứa lão phu nhân ở nhà cháu gái.

nghỉ ngơi một ngày, liền thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi tới thị trần nhỏ kia.

Diệp Như: Hề cũng xin nghỉ với công ty, tự mình mang theo bà ngoại tới thăm mộ mẹ.

Thời gian một năm trôi qua tựa hồ cũng không tạo thành bất cứ ảnh hưởng gì với người trong trấn nhỏ, khi bọn họ bước vào nơi này, lại có ảo giác như cảnh còn người mắt.

Sức khỏe Hứa lão phu nhân không được tốt, cho dù toàn bộ hành trình đều được sắp xêp thỏa đáng, nhưng vẫn không thẻ tránh khỏi xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Khoảnh khắc Hứa lão phu nhân đứng dậy, đột nhiên lại hôn mê.

Chuyện này dọa sợ tất cả mọi người, Diệp Như Hề càng hoảng đến suýt nữa cũng muôn quy xuông.

Hứa lão phụ nhân lập tức được đưa tới phòng cập cứu của bệnh viện địa phương, nhưng bệnh viện ở thị trần nhỏ thì điêu kiện và thiết bị căn bản không thể kiểm tra được nguyên nhân bệnh, cần phải chuyền viện, đúng lúc này lão phu nhân tỉnh lại, từ chối ý tứ chuyền viện.

“Bà ngoại, chúng ta có thể dời sang ngày khác tới thăm mẹ cháu, thân thể của bà cần phải kiểm tra lại cần thận!”

Lần hôn mê này giống như đã cướp đi vẻ ngoài khỏe mạnh của Hứa lão phu nhân, trông bà Suy nhược thấy rõ, thậm chí ngay cả hai bên mai cũng nhiều thêm .mấy sợi tóc bạc, tỉnh thần trạng thái đều trông rất kém cỏi.

“Hè Hè, cháu đã biết, đúng không?”

Diệp Như Hề ngắn ra, không hé răng.

“Bà ngoại không có việc gì.”

“Nhưng, nhưng mà…… : “Nhất định là ông lão kia đã nói quá lên với cháu rồi, thân thê của bà ngoại thì tự bà rõ ràng, nào có nghiêm trọng như vậy, chẳng qua chỉ là vãn đề nhỏ mà thôi.”

Diệp Như Hề nhìn sự mỏi mệt trong mắt bà ngoại, cô nói không nên lời.

Không phải như thế.

Không phải vãn đề nhỏ.

Mà là u não.

Là căn bệnh bắt cứ lúc nào cũng có thể cướp đi tính mạng.
 
Back
Top Dưới