Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 843


Chương 843

Diệp Như Hề từ chối, một khi có thời gian rảnh rỗi, đầu óc cô sẽ không khống chế được nữa.

Trong khi vùi đầu vào công việc bận rộn, cô cuối cùng có thê sử dụng não bộ một cách bình thường, mà không phải dùng đầu óc vào việc suy nghĩ lung tung.

Bận rộn đến giữa trưa, Diệp Như Hề ngừng hết cồng việc trên tay, cùng đông nghiệp ra ngoài ăn cơm trưa.

Bọn họ thường đi đến một nhà hàng cơm tây gần đó, cũng ở đối diện ngay công ty, bởi vì hương vị đồ ăn ở đỏ không tôi nên rất được mọi người hoan nghênh, lớp người trẻ tuôi ở mây công ty gân đó cũng thường xuyên tới nơi này.

Một vị đồng nghiệp trêu chọc nói: “Nói không chừng còn gặp được chân mệnh thiên tử trong nhà ăn này thì sao?”

Diệp Như Hề cười cười, không nói tiệp, gọi một phần cơm chiên củng salad hoa quả, cô cũng không muôn ăn chút nào, nhưng vẫn miên cưỡng chính mình lấp đây bụng, nêu không thân thể của cô sế càng suy nhược.

Vị trí bọn họ ngồi lúc này vừa lúc nhìn được ra bên ngoài, cho nên khi chiếc Aston Martin kiêu ngạo lái tới đây, gần như ánh mắt của toàn bộ con phó đều nhìn qua.

“Mẹ nó! Đó là Aston Martin đúng không?! Tôi nhớ rõ bản này mài! Ít nhất cũng phải có giá trên ngàn vạn!”

“Loại siêu xe đẳng cấp này tôi chỉ có thể thấy trên TV và tạp chí, không nghĩ tói ngoài đời cũng có người mua, đúng là kẻ có tiên!”

“Đây là phiên bản giới hạn, cả nước cũng tìm không ra năm chiếc, tuyệt đôi có mặt mũi nha! Nghe nói động lực động cơ mạnh mẽ không còn lời gì để nói, đua xe rất sảng khoái! Chân ga dẫm vào vang lên tiêng gâm siêu kêu, chậc chậc.”

Diệp Như Hề đưa mắt nhìn qua, nháy mắt lại chột dạ cúi đầu, cũng âm thầm bổ sung một câu trong lòng yên.

Đúng, rất sảng khoái, cô đã từng lái thử rồi.

Tất cả người qua lại trên phó đều đang bàn tán về chiệc xe kia.

Thật sự là loại siêu xe đẳng cấp I như vậy, không muốn khoa trương cũng rât khó.

Ngay cả nhóm đồng nghiệp của Diệp Như Hề cũng không thoát khỏi sức hút.

“Chậc chậc, tôi dám cá, nhất định là một ông giài Có tiền như vậy SaO CÓ thể là người người trẻ tuổi!”

“Không có khả năng đậu, người già sao lại mua chiếc xe nồi bật như vậy?

Tôi đánh cuộc là phú nhị đại!”

“Trong xe hình như có người, chờ người kia đi xuống cô liên biết là ai thôi.”

“Ha ha ha, nói không chừng ghế phó lái còn có mỹ nhân thì sao!”

Đám người tôi một câu cô một câu hi hi ha ha trêu chọc nhau, nhưng mà nói ra cùng không có ai coi là sự thật, trong miệng vài câu vui đùa, nhưng mà đôi mắt lại rất thành thật nhìn – chằm chằm, cũng tò mò người xuống xe sẽ là ai.

Diệp Như Hề đứng ngồi không yên.

Cô biết rõ chủ nhân của chiếc xe này.

Gặp quỷ mài! Tại sao trước kia cô không có duyên như vậy với Tạ Trì Thành nhỉ? Hiện tại trong lòng không muốn lại ba lần bồn lượt gặp phải anh.

Điểm mắấu chốt nhất chính là, hai dáng vẻ của cô đều bị anh nhìn thấy.

Nếu không phải bởi vì mất trí nhớ, chỉ sợ đã sớm bắt cô lại rồi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 844


Chương 844

Diệp Như Hề kéo kéo tóc, ý đồ dùng tóc che khuất mặt mình.

“Tô Tây, cô bị lmaf sao thế?”

“Sắc mặt cô trông không tốt lắm, là sinh bệnh rồi sao?”

Đối mặt với sự quan tâm của đồng nghiệp, Diệp Như Hề miễn cưỡng cười cười, nói: “Tôi, tôi quả thật không quá thoải mái, ăn không vô.”

“Cô đó, thật là quá liều mạng!”

“Đúng vậy, gần nhát tất cả đều bận rộn.chuyện thi đấu đúng không, thật ra chỉ cần phân công công việc tốt là được mà.”

“Tôi nghe nói rất nhiều người nỗi danh trong giới đều sẽ dân đội tham gia, cho nên cô không cân có áp lực quá lớn:”

Trong lúc bọn họ trò chuyện, ở một bàn ăn khác, còn có một người sắc mặt xanh mét đang nghiền răng nghiền lợi.

Đó chính là Lữ Nhu.

Bởi vì cô ta cũng nhận ra được chủ nhận của chiếc Aston Martin kia, giờ khắc này cô ta đang tức tới ni điện rồi.

Cô ta đương nhiên không ngây thơ cho rằng chiệc xe kia chỉ vô tình đi ngang qua, chỉ sợ là tới để tìm Tô Tây thì đúng hơn!

Chỉ cần tưởng tượng đến điểm này, cô ta rất khó điều chỉnh được khuôn mặt dữ tọn vì ghen ghét.

Vì sao tất cả chuyện tốt đều bị Tô Tây chiếm mắt?

Cô ta dựa vào cái gì! Một đứa con gái xâu xí! Vừa quê mùa vừa già nual Dựa vào cái gì!

Lữ Nhu tức giận đến suýt nữa chọc dao dĩa cắt nát đĩa.

Đồng nghiệp ngồi bên cạnh cô ta che lại lỗ tai, “Cô làm gì thế hả, chói tai quá đi mắt!”

Lữ Nhu buông xuống dao nĩa, nói lời xin lỗi, bồng nhiên nghĩ tới cái gì, lại nói: “Tôi chỉ là cảm thầy chiếc xe kia rất quen mắt.”

“Cô nói đùa đấy à, đó chính là siêu xe trong đám siêu xe, sao cô có thê quen mắt được? Không phải là từng xem qua trên TV đó chứ?”

“Không phải, tôi nhớ ra rồi, hình như chính là chiệc xe kia, Tô Tây từng ngồi lên chiếc xe kia.”

Ánh mắt vài người nháy mắt trở nên kỳ lạ..

Bởi vì bọn họ cũng nghe qua tin đồn kia.

Lữ Nhu thấy thé, tiếp tục nói: “Có lẽ là do tôi hoa mắt thôi.”

“Hoa mắt cái gì chứ, loại này xe này không có nhiều, khẳng định là đúng .

rồi! Tôi đã nói rồi mài! Sao cô ta có thể nhảy dù vào thẳng công ty như vậy được!”

“Thì ra là được người,….. Có một cái hậu phương vững chắc như thế, trách không được tuổi còn trẻ như vậy đã có thê dẫn đội. Chỉ sợ công ty đã đặc biệt chuẩn bị chức vụ cho cô ta “Chúng ta ấy à, chúng ta hâm mộ không tới, loại người này trời sinh có sô mệnh tốt.”

“Số mệnh tốt cái gì chứ, lỡ như ngòi bên trong là một ông già, các cô có tình nguyện không?”

“Ha ha ha, cũng đúng, tôi lại chịu không nổi, ngâm thôi đã thấy ghê tỏm! Nhưng mà nói không chừng Tô Tây lại thích thì sao.”

“Lớn xấu như thế, cũng chỉ có mây ông già ưa nồi thôi, chậc chậc.”

Bọn họ dùng những lời lẽ độc địa nhất để đưa ra phỏng đoán.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 845


Chương 845

Người có thể qua lại thân thiết với Lữ Nhu gân như đêu là đám bánh quây hỗn láo trong công ty, một đám chỉ biết dựng chuyện lục đục với nhau, không có bản lĩnh gì khác.

Lữ Nhu cảm thấy mỹ mãn khi nghe mây người bình luận, cô ta chỉ cân ở thời điêm mẫu chốt, ‘ chỉ điểm ‘ vài câu, thì cũng đủ để sinh ra chuyện bàn tán rôi.

Từ trước đến nay cô ta vẫn luôn làm chuyện này rât tt.

Nhưng mà đúng lúc này, cửa xe vừa mở ra, một người đàn ông bước xuông.

Vẻ ngoài cũng coi như anh tuần, nhưng lại rất lạnh lẽo, mặt đanh lại khiên người ta sợ hãi.

Tất cả người trên phố đều nhìn vào anh ta, phát hiện hình như anh ta đang tìm kiếm gì đó.

Lúc Diệp Như Hề thấy người kia thì thở dài nhẹ nhõm một hơi, không phải Tạ Trì Thành, nhưng chờ cô nhìn kỹ lần nữa, lại là Tàn Phong!

Cô đang uông canh thì lập tức bị sặc.

Mà Tần Phong giống như có dự cảm, vừa quay đâu liên thây Diệp Như Hề.

Sau đó, anh ta thẳng tắp đi tới.

“Mẹ nó chứ, đại soái ca kia có phải đang hướng về phía chúng ta hay không?”

“Cứu mạng, thật là đi về phía chúng ta này! Chẳng lẽ là bạn trai của ai trong số các cô sao?”

“Tim tôi đập nhanh quá đi! Mau mau mau, nhìn xem lớp trang điểm trên mặt tôi có cần bổ xung không?”

Đám người rồi rít tạy chân muốn lấy ra đồ trang điểm để dặm thêm phán, mà Diệp Như Hề chỉ hận không thể vùi mặt vào đĩa cơm.

Tần Phong đi từng bước đến gần, cuôi cùng dừng ở trước bà nhóm người Diệp Như Hề, Diệp Như Hề đêu cảm giác tầm mắt của mọi người ở đây sắp băn thủng người cô.

Lúc này đúng là thời gian ăn cơm trưa, nơi nơi đều là người.

Tần Phong giống như không nhìn thấy những ánh mắt xung quanh, anh ta đối chiếu với ảnh chụp trên tự liệu, sau khi xác định đúng người, liền | nói thẳng: “Là Tô tiểu thư sao?”

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chẳn Diệp Như Hề, hiển nhiên rất là ngạc nhiên.

Diệp Như Hề ngay ở lúc này còn thăm cảm thán bản thân may mãn, sau khi tiền Vào công ty cô cũng không sửa họ vì sợ người ta nhận ra, nhưng cái tên cũng quá, quen thuộc, cho nên rất dứt khoát đổi chữ ký thành hai chữ Tô Tây.

Không phải Diệp Như Hề, cũng không phải Hứa Như Hề, mà là Tô Tây.

Cho nên Tần Phong không điều tra ra được.

Nếu không nhất định sẽ thấy nghỉ ngờ.

Diệp Như Hề thấp giọng nói: “Tôi không phải, anh nhận sai người rồi, anh đang quấy rầy chúng tôi ăn cơm, xin anh hãy tránh ra.”

Đám đồng nghiệp chỉ thiếu chút nữa đã đồng loạt thốt lên ‘ chúng tôi không sợ bị quấy rầy, xin cứ việc quấy rầy chúng tôi ‘.

Tần Phong làm như không cảm nhận được ý tứ đuổi khách của Diệp Như Hề, trực tiếp lấy ra chìa khóa xe, đặt ở trên mặt bàn, nói: “Ông chủ bảo tôi chuyển lời với cô, sau này nêu không muôn nhận thì đừng trả VỆ, tìm một chỗ đót cháy hết là được.”

Nhóm đồng nghiệp đồng thời hít hà một hơi.

Cái gì gọi là đốt cháy hết là được?!

Đây mẹ nó là chiếc siêu xe gần ngàn vạn đói Đốt cháy?!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 846


Chương 846

Người này giàu có tới mức nào đây!

Diệp Như Hề muốn trả lại chìa khóa cho đối phương, nhưng Tần Phong đã sớm lui về phía sau một bước, nói: “Quấy rầy rồi, tôi rời đi trước, chúc cô dùng cơm vui vẻ.”

Dứt lời, Tần Phong lập tức rời đi.

Mà Diệp Như Hề, trỏ thành tâm điểm của muôn vàn ánh mắt.

Cô rốt cuộc chống đỡ không nồi nữa, vội vàng câm theo túi xách rời đi, căn bản không dám cầm theo chiếc chìa khóa kia, vân là đồng nghiệp của cô cầm theo đưa về công ty.

Rất nhanh, toàn công ty trên dưới đều nghe nói tới chuyện này, sôi nổi dùng một loại ánh mất khác thường nhìn Diệp Như Hề.

Rốt cuộc là người hào phóng tới mức nào , trực tiệp vứt một chiệêc siêu xe giá trị ngàn vạn, nói đưa là đưa.

Còn nữa, vậy mà lại bị từ chối?!

Vô số người đang đấm ngực dừng chân, hận không thể thay thế Diệp Như Hề tiếp nhận phần ý tốt này, chìa khóa xe kia cũng qua tay vô sô đồng nghiệp ngăm nghía sau đó mới đưa đến trước bàn làm việc của Diệp Như Hà.

Chuyện này thậm chí còn trực tiếp kinh động tới tông giám đốc công ty.

Tổng giám đốc trực tiếp gọi Diệp Như Hề vào văn phòng.

Giám đốc họ Đồng, là một người đàn ông trung niên gân 50 tuổi vẫn còn sức hút, cũng là một người bạn tốt của Hứa lão phu nhân, cho nên Đẳng Minh Lợi cũng biết thân phận của Diệp Như Hề, còn đối đãi với cô như con cháu của mình, chỉ là ở trong công ty không tiện biểu hiện ra ngoài.

“Tiêu Hệ à, cháu đã đắc tội với người nào sao? Người kia mãi dây dưa không rõ với cháu à? Có cân chú giúp cháu xử lý không?”

Diệp Như Hề có chút xấu hỗ cười cười, nói: “Không cần đâu chú Đồng.”

Ánh mắt Đồng Minh Lợi tràn đầy lo lắng, “Cháu đùng khách sáo với chú Đồng làm gì, bà ngoại cháu đặc biệt dặn dò ta chăm sóc cháu, nêu như xảy ra chuyện gì, bà ngoại cháu sẽ lo lắng lắm.”

Diệp Như Hệ nghiêm túc nói: “Chú Đồng, ta sẽ xử lý tốt mọi chuyện ạ, nêu cân chú hỗ trợ, cháu nhât định sẽ không khách khí đâu ạ.”

Đồng Minh Lợi cười cười, cũng đánh giá cao về cô: “Việc chuẩn bị cho cuộc thi thế nào rồi? Đừng tự đặt áp lực quá lớn, coi như cơ hội để rèn giữa một chút là được.

Diệp Như Hề cũng cười, nói: “Cháu sẽ nỗ lực, cô găng không để chú Đồng mắt mặt.”

Đồng Minh Lợi cười ha ha, nhưng thật ra cũng không nghỉ ngờ gì, ông biết rõ thành tích Diệp Như Hệ đạt được lúc còn ở nước ngoài, quả thực là hậu sinh khả uý mà, Hứa lão phu nhân có được cô cháu ngoại như này đúng là có phúc.

“Nhưng mà sao cháu lại ăn mặc như vậy tới công ty?”

Điểm này thì thật ra Đông Minh Lợi lại không hiễu, hiện tại mây cô gái trẻ không phải đều thích trang điểm cho mình xinh đẹp tỏa sáng sao? Sao lại chấp nhận trang điểm cho mình xấu đi thê này?

Đồng Minh Lợi nhìn cô gái trước mặt thay đổi làn da của mình hạ xuống mây tông, còn đeo thêm cái mặt kính to bự, thật sự cảm thấy khác biệt trước sau quá lón.

Diệp Như Hề ngượng ngùng cười cười, chỉ nói: “Không muôn bị người ta nghĩ cháu kiếm công việc này nhờ quan hệ riêng.”

Đồng Minh Lợi cười càng thêm thoải mái, ‘Công ty này của ta sao có thể SO được với công ty bà ngoại cháu, ai dám nói cháu nhờ quan hệ nào?

Nhưng mà cháu đã muôn kiên trì như vậy, thì chú Đồng cũng giúp cháu giâu diễm.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 847


Chương 847

“Cháu cảm ơn chút”

“Được rồi, trở về đi, có chuyện gì cứ đến tìm ta.”

“Vâng!”

Rời khỏi văn phòng tổng giám đốc, chờ tới khi ra ngoài, Diệp Như Hề phát hiện lại có một số người nhìn cô với ánh mắt đầy khinh thường, dường như cô lại làm ra chuyện gì không nên làm vậy.

Diệp Như Hề không thèm để ý đến, sau khi trải qua lân bạo lực internet, những tầm mắt và xì xào bàn tán đã không có cách nào ảnh hưởng đến cô.

Cô trở lại bàn làm việc của mình, lao đầu vào làm việc, mà những người đó thật lâu cũng không thu hồi tâm mắt, bắt đầu nhỏ giọng bàn luận nói xâu.

“Các cô có phát hiện ra không, đây là lần đầu tiên tông giám đốc gọi duy nhất một nhân viên nào đó tới văn phòng nhỉ?”

“Đúng đúng đúng. vừa rồi tôi còn thây, văn phòng tông giám độc còn đóng chặt hệt cửa số, tôi muôn nhìn trộm một chút lại không thấy cái gì.”

“Không thể nào, tuổi tác của tổng giám đốc đủ để làm cha cô ta đó~! Các người đang nghĩ gì thế hải”

“Cái này cô không hiểu đúng không?

Đồng Tổng tuy rang đã 50 tuổi, nhưng dáng người đều duy trì rất không tôi, mầu chốt nhất chính là, ông ây đã ly dị nha! Cho dù chỉ đáng tuôi con, nhưng trong công ty cũng có rất nhiều người muôn leo lên đây!”

“Cô nói ra như vậy, hình như cũng có lVã “Cô ta trông xấu như vậy, cũng dám quyên rũ tông giám độc sao?”

“Nói không chừng cô ta giỏi ở phương diện nào đó thì saol”

Tức khắc, một trận cười hả hê quái dị vang lên.

Chỉ qua thời gian một ngày, Diệp Như Hề đã trở thành đối ¡ tượng được bàn tán rộng rãi trong công ty, trên dưới công ty đều biết có một nhân vật như vậy.

Chỉ là đáng tiếc, thứ nổi bật ngược lại là vẻ ngoài của cô.

Lữ Nhu rất vừa lòng với tình hình nhự bây giờ, hiện tại chỉ chờ Diệp Như Hề bị xâu mặt lúc thi đầu, cô ta sẽ có rất nhiều biện pháp ép cô tự rời đi.

Tan ca, Diệp Như Hề khép lại máy tính, lại nhìn thoáng qua chìa khóa xe trên mặt bàn, có chút bất đặc di.

Cô ở lúc xấu xí thì cứ mãi dây dưa với Tạ Trì Thành không thôi, lúc cô xinh đẹp thì lên giường với Tạ Trì Thành.

Đúng là quá mức lộn xôn.

Càng muốn trốn tránh cái gì, thì cái đó càng đeo bám Đầu cô cũng trướng đau.

Diệp Như Hề đứng lên, không. cầm theo chìa khóa chiệc xe kia mà tự lái xe của mình về nhà.

Chờ khi-cô về đến nhà, mới phát hiện, trước cửa nhà…… dựng nguyên một mặt tường toàn đồ thực phầm dinh dưỡng Tổ yến, vây cá, bào ngư, đông trùng hạ thảo, nhân sâm……

Mấy món bỗ dưỡng trên thị trường, đều đầy đủ hết.

Diệp Như Hề nhìn đống đồ bổ kia, cả khuôn mặt cũng đen đi.

Trên đó còn dám một mầu giấy.

Chỉ một chữ.

“Ăn.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 848


Chương 848

Cô nghiền. răng nghiền xé luôn tờ giấy kia rôi mở cửa, thở phì phì đóng lại, thầm nghĩ mắt không thấy tâm không phiên.

Nửa giờ sau, cửa lại được mở ra.

Cô bắt đầu ôm từng hộp từng hộp dọn vào, thuyết phục chính mình, Pđây là không muôn bị ban quản lý tòa nhà tìm tới.

Thật vất vả mới dọn xong đống đồ bỗ kia vào nhà, Diệp Như Hề ng râu đầu muôn chết, nhưng không bao lâu, chuông cửa lại được ân vang, cô cảnh giác nhìn qua mắt mèo, là người đưa cơm.

Vừa mở cửa ra, Diệp Như Hề mới phát hiện, cô vẫn là quá ngây thơ.

Đó không phải một người đưa cơm, đó là cả một đoàn đội cơm hộp……

Trên hành lang còn đặt mười mấy hộp giữ nhiệt, mây người đưa cơm cung cung kính kính đứng đó, đồng thời khom lưng nói: “Xin chào, Eitilg ta là nhân viên của Danh Vị Hiên, cơm hộp của cô đã chuẩn bị xong.”

Diệp Như Hề cầm chắc tay nắm cửa, nói: “Tôi không gọi cơm hộp.”

Danh Vị Hiên?

Đó không phải nhà hàng nổi tiếng, ngay cả ngày thường cũng phải xếp hàng lấy sô hay sao? Đâu bếp ở đó mỗi ngày chỉ cỗ định làm một sô món ăn.

Hơn nữa, căn bản còn không có dịch vụ đặt cơm tận nhà.

Diệp Như Hề không cần nghĩ cũng biết là do ai làm.

Cũng chỉ có anh mới có thể làm tới bước này.

“Xin chào, có thể để chúng tôi đưa cơm vào trong không? Xin cô yên tâm, chúng tôi sẽ chuân bị nhanh thôi.”

Thái độ nhóm nhận viên rất lịch sự, Diệp Như Hề muốn trực tiếp đóng cửa lại cũng thấy ngượng ngùng.

Một đồng đồ bố như thê còn tha vào được, cỏ từ chối cơm hộp hay không đều không còn ý nghĩa gì nữa, nói không chừng anh sẽ còn làm ra chuyện gì nữa.

Cô tránh qua một bên, để cho bọn họ mang theo mây hộp đồ ăn .giữ âm vào trong, rất nhanh, trên bàn ăn đã bày biện đầy. ắp những món ăn đủ sắc hương vị.

Trong gian nhà tràn ngập mùi thơm đồ ăn, Diệp Như Hề cũng cảm thấy bản thân hơi đói bụng.

“Chúc cô dùng cơm vui vẻ.”

Dứt lời, những người này lại nhanh chóng rời đi.

Diệp Như Hề nhìn một bàn đồ ăn trước mặt, rơi vào trầm mặc.

Di động vang lên.

Cô cầm ra, lại nhìn thoáng qua, phát hiện là dãy sô quen thuộc kia.

Ngày đó lúc cô mơ mơ: màng màng đã gọi vào số điện thoại này, từ đó mở ra chiếc hộp Pandora, Diệp Như Hề hận không thể b*p ch*t chính mình.

Di động vang lên thật lâu, sau đó thì tắt.

Cô thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Sau đó, nó lại vang lên.

Cuối cùng, Diệp Như Hề phải căng da đầu nghe máy.

Mới vừa đặt tới lỗ tai, liền nghe được một tiếng cười lạnh.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 849


Chương 849

“Thích chơi kiểu này à?”

Da đầu Diệp Như Hề tê dại, cũng có chút tức giận, ương ngạnh nói: Giám đốc Tạ, anh đang có ý gì?”

“Đừng chơi lạt mềm buộc chặt với tôi.

“Tôi không có hứng thú đó, tôi biết ý tứ của giảm đốc Tạ rồi, nhưng buêi.

tối hôm đó chỉ là chuyện. ngoài ý muốn, tôi rất cảm ơn ngài đã đưa tôi tới bệnh viện, cũng rất xin lỗi vì đã quây rây đến ngài, nhưng mà ngài yên tâm, loại chuyện này tuyệt đôi sẽ không có lần sau.

Diệp Như Hề lời trong lời HÀ đều nhấn mạnh tiếng “ ngài ‘ này, là cố ý.

Dựa theo tính cách của Tạ Trì Thành, bị người ta đối xử như vậy thì tuyệt đối sẽ không có chuyện gì tiếp theo.

Cô thật sự đang sợ, cô sợ bản thân không không. chế được trái tim mình, lại một lần nữa nhận lây đau khỏ.

Đầu bên kia điện thoại im lặng thật lâu.

Ngay lúc Diệp Như Hề đang muốn cúp điện thoại.

Anh nói.

“Như vậy, làm sao cô biết được số điện thoại này?”

Diệp Như Hề lập tức bị câu nói này kéo trở lại.

Cô rất nhiều lần há miệng th* d*c, muốn nói gì đó rôi lại khép miệng không thốt nên lời.

Số di động này là dãy số cá nhân của Tạ Trì Thành .

Những người biết được không vượt quá năm người.

Mà cô là một trong số đó.

Thậm chí nếu cô muốn dùng lý do gọi nhâm thì giải thích cũng vô ích.

Tạ Trì Thành ở đầu dây bên kia cũng không thúc giục, rất kiến nhẫn chờ đợi.

Cuối cùng, Diệp Như Hề gian nan nói: “Tôi gọi nhằm.”

Bên kia truyền đến một tiếng cười nhạo, chât giọng từ tính thôt ra một câu: “Cô thật thích nói dối.”

Sau đó điện thoại đã bị cúp ngang.

Diệp Như Hề có chút buồn bã mắt mát li ng chốc lát, siết di động sửng sốt thật lâu, sau đó mời ngồi xuống lần nữa.

Cô nhìn một bàn đầy ‹ đồ ăn, đột nhiên mắt đi hứng thú ăn uống, cứ ngắn ra nhìn.

Sau khi kết thúc cuộc gọi đó, cuộc sông của cô dần bình tĩnh lại như trước đó.

Trước đó luôn sợ chạm mặt Tạ Trì Thành, mà hiện tại chính xác là không gặp được.

Cũng đúng, bọn họ vốn dĩ cũng không có bât kỳ đường giao nhau nào.

Diệp Như Hề có gắng áp xuống tất cả cảm xúc, vui đầu vào công việc chuẩn bị thi đầu.

Trạng thái nhập tâm dốc sức như vậy, kêt quả vượt ngoài dự đoán của tật cả mọi người.

Diệp Như Hề dẫn dắt đoàn đội, giành được giải quán quân.

Dù sao cũng là một thành tích đáng nề, người trong ngành cũng có chút ôn ào, còn sôi nồi tới hỏi thăm xem đội trưởng của nhóm họ là ai.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 850


Chương 850

Nhưng Đống Minh Lợi bảo vệ người của mình rật tốt, tin tức quan trọng đều che giấu kín mít, nhưng đâu tư Lãng Dật cũng đã xuât hiện một nhân vật nồi bật.

Đặc biệt là Diệp Như Hề còn đánh bại tuyên thủ hạt giống đoàn đội của Trương Trạch- An Tín có đoàn đội của Đường Anna —Tư Nhữ.

Danh hiệu quán quân có mức thưởng và vinh dự rất cao, Lữ Nhu muốn tìm được một chút ít lý do hưởng ké ánh hào quang cũng tìm không thấy, cô ta ghen ghét đỏ cả hai mắt.

Làm sao có thê như vậy được?! Con ả xâu xí kia dựa vào đâu mà giành được vị trí quán quân? Trương Trạch và Đường Anna đều ăn phân đấy à??

Vị trí quán quân mà lại chắp tay dâng lên cho người khác!

Nhưng mặc kệ Lữ Nhu không muốn tiếp nhận sự thật tới mức nào, tin tức này đã trở thành kết cục đã định, thậm chí những lời đồn trước đó cô ta nỗ lực bịa đặt cũng đã tan biến.

Dù sao một người tuyệt đối có thực lực, cho dù sinh hoạt cá nhân có không tốt, cũng không có người nào đi để y ý, hay dám trêu chọc một câu.

Không thế nghị ngờ, Diệp Như Hệ trở thành người nỗi tiêng, đi đên nào cũng sẽ có người tiên đến nói một tiếng chúc mừng, Đồng Tổng thậm chí còn trực tiệp khen ngợi trước mặt mọi người trong cuộc họp, vinh quang như vậy khiến người ta đồ ky không thôi.

Diệp Như Hề cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, loại cảm giác thành tựu trong sự nghiệp sẽ khiên sự tự tin và mân cảm của cô trước đó được mạnh mẽ hơn , một năm trước bản thân cô đã thua ở phương diện này.

Bởi vì danh tiêng mang lại rất cao, hơn nữa còn muôn khích lệ người trong công ty cho nên Đồng Tông vung tay hào phóng, trực tiệp bao toàn bộ sảnh lớn khách sạn, tiền hành tiệc mừng công cho mọi người, mà tất nhiên là lựa chọn khách sạn nổi tiếng nhất ——— khách sạn Santa rolia.

Ngày tỗ chức tiệc mừng công thì toàn bộ nhân viên nữ trong công ty nhốn nháo tranh đấu, hận không thê dùng hết mọi thủ đoạn để trang điềm cho bản thân thật xinh đẹp.

Chỉ riêng Diệp Như Hề thì đang thầm run sợ trong lòng vì địa điểm tổ chức tiệc là ở Santa rolia, đừng nói tới trang điểm, thậm chí cô còn cố ý để xấu hơn ngày thường.

Sự thật chứng minh, quyết định của Diệp Như Hề rất chính xác.

Bữa tiệc mừng công tổ chức vào ban đêm, vừa lúc gặp Cô Cẩm Minh cũng xuất hiện ở khách sạn, thậm chí bởi vì ít nhiều còn có chút quen biết với Đồng Tổng cho nên còn tiến tới chào hỏi.

Chuyện sợ hãi đầu tiên của Diệp Như Hề sau khi về nước là đụng phải Tạ Trì Thành, cái thứ hai tình là hai anh em họ Có.

Đứng ở khoảng cách rất xa, Diệp Như Hề liền thây cùng Cố Cẩm Minh đang đứng trò chuyện vui vẻ với chú Đồng.

Cô hận không thể lập tức rời đi.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Tô Tây, sao cô lại trốn ở đây thế này? Cô chính là nhân vật chính hôm nay đó nhai”

Đồng nghiệp thấy Tô Tây thì lập tức nhiệt tình đi tới.

“Ôi, tôi cảm thấy không quá thoải mái, nên đi tới nơi này hít thở chút không khí mới mẻ.

“Phụt, Tô Tây cô cũng thật đáng yêu, trường hợp quan trọng như hôm nay, sao bạn trai cô lại không tới cùng thế?”

“Bạn trai? Tôi không có bạn trai.”

“Vậy ư? Tôi còn cho rằng người đàn ông đưa chìa khóa xe cho cô ngày đó là bạn trai cô cơ, dù Sao. chiếc xe kia cũng không rẻ chút nào.”

Thì ra là đang nói tới Tần Phong.

Nghĩ đến chiếc xe kia còn nằm trong gara khu chung cư, cô liền cảm thấy đau đầu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 851


Chương 851

“Đương nhiên không phải, tôi không có bạn trai.”

Đồng nghiệp ái muội chớp chớp mắt, nói: “Tôi hiểu tôi hiểu, đó là tình một đêm, rất tuyệt!”

Diệp Như Hề cũng lười đi giải thích.

“Cô có nhìn thầy người đàn ông kia không? Chính là người đang nói chuyện cùng tổng giám đốc của chúng ta đó, cô nhất định không thể tưởng tượng được anh ấy chính là chủ tịch của Sạnta rolia nhỉ, là nhị thiếu gia họ Cố đó! Trời ạ, trông cũng đẹp trai quá đi, người đàn ông độc thân kim cương!”

Diệp Như Hề chỉ có thể làm bộ không quen biết mà trò chuyện với đồng nghiệp.

Đạng nói chuyện qua lại, đối phương bồng nhiên nói: “Tô Tây, cô đi cùng tôi qua đó chút nhé? Tôi rất muốn làm quen với nhị thiếu nhà họ Cốt”

Diệp Như Hề lập tức từ chối.

“Nhưng mà…… Không có cô đi qua nói chuyện, tôi lại đi không được……”

Người đồng nghiệp ủ rũ cúi đầu.

Diệp Như Hề có chút tâm không đành lòng, bởi vì vị đồng nghiệp này ñ một trong những thành viên tham gia đoàn đội thì đấu, trong quá trình đó vẫn luôn rất nỗ lực, là người mà Diệp Như Hề rất xem trọng.

Cô nhìn nhìn cách trang điểm ăn mặc của bản thân, suy tư một chút, nói: “Được rôi, tôi và cô cùng đi.”

“Thật vậy à! Tô Tây , cô thật tốt quá!

Tôi yêu cô muôn chêt! Đi thôi đi thôi!”

Diệp Như Hề bát đắc dĩ bị đối phương lôi đi, vừa đi vừa an ủi chính mình, chắc là sẽ không bị phát hiện đâu.

Còn chưa kịp đi đến, Đồng Minh Lợi đã thấy Diệp Như Hề, lập tức vây tay gọi người tới đây..

Diệp Như Hề liền mang theo cô đồng nghiÊP đang thụ sủng nhược kinh đồng sự đi qua .

Đồng Minh Lợi lập tức giới thiệu: “Vị này chính là đại công thần của Lãng Dật chúng tôi, Hè Hễ, „ đây là nhị thiêu của nhà họ Có, Có Cảm Minh tiên sinh, cũng: là người tuổi trẻ anh tuần lại tài cao.”

Khi Có. c Minh nghe thấy hai tiếng ‘ Hề Hề ‘, theo bản năng trừng lớn mắt, trái tim nhảy dựng, nhìn về phía Diệp Như Hề.

Một đầu tóc dài rối tung buông xuống che khuất nửa khuôn mặt, một nửa khuôn mặt phía trên lại bị lớp kính đen dày che lập, màu da ngăm đen, mặc chiếc váy vải bông rộng thùng thình, không nhìn ra chút vóc dáng nào, dưới chân xỏ một đôi giày vải không ăn khớp chút nào.

Cả người nhìn qua……

Giống như là cô gái ở nông thôn mới lên thành phó.

Có Cẩm Minh có chút mất mát.

Diệp Như Hệ lập tức nói: “Chào Có tiên sinh, tôi tên Tô Tây, Tô trong Tô Châu, Tây trong đông nam tây bắc, thật vui vì quen biết anh.”

Cố Cẩm Minh càng thất vọng hon, thì ra là do anh nghe nhằm.

Nhưng mà Cố Cẩm Minh không chú ý tới, nêu một người cô ý nhân mạnh hay phân tích về cái tên của mình, thường có ý muốn bịt tai trộm chuông.

Đồng nghiệp lặng lẽ kéo kéo góc áo Diệp Như Hề, Diệp Như Hề lập tức nói: “Vị này chính l ¡ người trong tổ đội của chúng tôi, cô ây là San Ñi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 852


Chương 852

“Xin chào xin chào, Cố nhị thiếu, ngưỡng mộ đã lâu!”

Chỉ tiếc, Cố Cảm Minh cũng không có nhiều hứng thú với cả hai, hiện tại chỉ muốn tìm một lý do rời đi.

Khi Cố Cảm Minh ngắng đầu nhìn lướt qua, tựa hồ đã thấy được ai đó, mày lại nhíu chặt, ánh mắt trở nên hung ác mù mịt, nói thẳng: “Tôi còn có chút việc, rất xin lỗi.”

Sau đó anh trực tiếp rời đi.

Diệp Như Hệ theo bản năng nhìn theo phương hướng anh trai vừa lướt qua, vừa nhìn đã lập tức ngắn ra, bởi vì cô vừa thấy Tống Giai.

Có Cẩm Minh vội vàng đi về phía Tống Giai, sắc mặt lại không tốt.

Lúc Tống Giai đồng ý lời mời cũng không nghĩ tới địa điểm tô chức lại ở Sanfl rolia, chờ khi tới nơi, cô cũng ñgI HS ngùng bỏ vô.

Không sai, Tống Giai được một người bạn tôt mời tới tham gia, cô ta có một người bạn tốt là thành viên trong đoàn đội tham gia thi đấu, cô không chịu được sự năn nỉ của bạn thân nên đành tới đây.

Không nghĩ tới, vẫn gặp phải Cố Cẩm Minh.

Chuơng 598 Đối với Tống Giai mà nói, Cố Cảm Minh giỗng như một con chó điên Vậy, đã cắn người thì không bao giờ nhả ra.

Tông Giai nhìn thây Cô Cẩm Minh đi tới, theo bản năng muôn xoay người rời đi, nhưng lại cảm thấy hành động này quá hèn nhát nên nhịn xuống.

Cho đến khi Cố Cẩm Minh đi tới trước mặt Tống Giai, cười lạnh một tiếng, nói: “Cô thật đúng là dám đến đây tham gia?”

Tống Giai căng da đầu nói: “Cố Cẩm Minh, anh rốt cuộc muốn làm gì! Tôi cũng không đắc tội anh!”

Có Cảm Minh nhéch môi cười lạnh sâu hơn, “Cô đúng là không đắc tội tôi, nhưng cô hại Tiểu Hè.”

Tống Giai c*n m** d***, sắc mặt khó coi, ánh mắt lập lòe tia ấy náy, “Tôi biết chuyện này, không cần anh nhắc nhở, tôi sẽ dùng hết khả năng của mình để bù đắp và bồi thường.”

“Cái cô gọi là bồi thường chính là độc chiếm ông xã và hai đứa nhỏ của Tiểu Hề sao?”

Suy nghĩ trong lòng bị người ta vạch trần giữa chốn , đông người, trên mặt Tống Giai bối rồi, lúc xanh lúc trắng, còn có vài phần tức giận.

“Cố Cẩm Minh, sao miệng anh lại thối vậy hả? Mọi người ở trong mắt đều không biết xấu hồ như vậy sao?”

Cố Cẩm Minh không chút khách khí châm chọc trở vê: “Ngại quá, chỉ có cô mới xứng đáng với danh hiệu đó thôi.”

Tống Giai: “Anh!”

Hai người cãi qua cãi lại cũng hấp dẫn không ít ánh nhìn, Tống Giai lập tức thu lại lời định nói, chỉ nói: “Chúng ta đổi nơi khác nói chuyện.”

Cô ta xoay người muốn đi ra bên ngoài, ” Câm Minh cũng ởi theo.

Sau khi bội họ rời đi, đồng nghiệp.

của Diệp Như Hề mang vẻ mặt mất mát nói: “Thì ra nhị thiêu họ Gó, đã có bạn gái nha, hình như cũng chẳng có gì xinh đẹp……”

Những lời phía sau có vẻ ghen tị và đồ kị với đôi phương.

Tống Giai tuyệt đối không tính là xấu, tuy răng nhan sắc không đủ để kinh diễm, nhưng khí chất trên người vẫn có thể nói là không tồi.

Diệp Như Hề chần chờ một chút, nghĩ tới cuộc gọi ở bãi đỗ xe mà mình nghe được, cô nói: “Tôi đi qua nhà vệ sinh.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 853


Chương 853

Dút lời, cô vội vàng rời đi.

Ngay lối thoát hiểm phòng cháy, cô thây được Cố Cẩm Minh và Tông Giai liên lăng lẽ tránh ở một bên, vẫn duy trì ở khoảng cách có thê nghe lén cũng sẽ không bị phát hiện.

Cho dù hành vi như vậy thật sự không tốt, nhưng trong lòng Diệp Như Hề có một tia bât an.

Quả nhiên, cô liền nghe | thấy được tiếng “ã người khắc khẩu.

Không có người khác chú ý, Tống Giai cũng không ‹ đè thấp giọng nữa, nói thẳng: “Có Cảm Minh, anh không có tư cách ở chỗ này buông lòi độc địa với tôi! Anh đỗ lỗi tất cả sai lầm lên đầu tôi, như vậy bản thân anh thì sao? Anh không làn sai gì hay sao?”

“Cô đang có ý gì?”

“Ha ha, anh cho rằng tôi không biết gì chắc? Nhà họ Cố các người nhặt về một cô tiểu thư giả, ngàn sủng vạn sủng, kết quả chiều sai người rồi, chờ tới khi phát hiện ra thì người đã chết, anh lại đi trách tôi, Cô Cầm Minh, họ Cố các người còn có mặt mũi trách tội sao?!”

Chuyện trong lòng Có Cảm Minh khó tiếp nhận nhất đột nhiên bị vạch trần, anh trầm mặc thật lâu.

Tống Giai cười lạnh, nói: “Tôi nói đúng không phải sao, ai cũng có tư cách trách tôi, anh thì không có tư cách, anh cũng là một trong những người đã hại chết Tiêu Hè!”

Rất lâu sau, Có Cầm Minh tự giêu cười cười, ánh mắt tràn đầy cô đơn, nói: “Sao cô biết được là tôi không hồi hận, tôi đã hồi hận, tôi nhận Sai, cho nên tôi sẽ không © để cô vấy. bắn bắt cứ thứ gì thuộc vê con bé.”

Tống Giai quả thực bị những lời này làm cho tức điên.

Cô ta lập tức để cao giọng quát: “Anh thật sự cho Tăng ngăn cản tôi thì có thể thành công ư?!l Cho dù không có tôi, Tạ Trì Thành sẽ có thể cả đời không cưới ai khác sao? Tiểu An và Nhạc Nhạc cả đời này sẽ không có mẹ kế sao?!”

Một câu chất vấn sắc bén trực tiếp khiến Có Cẩm Minh á khẩu.

Ngay cả Diệp Như Hề tránh ở trong bóng đêm cũng run rây. một chút, trái tim truyền tới đau đớn âm ỉ.

Đúng vậy, Tống Giai nói không sai.

Tạ Trì Thành hiện tại vẫn rạng rỡ và đây sức hút như vậy.

Có rất nhiều người phụ nữ người trước đạp người sau tiên lên.

Tông Giai vẫn nói tiếp, “Một năm trước Tạ Trì Thành xảy ra tai nạn xe cộ, lại chỉ mất đi tất cả ký ức về Tiểu Hè, đây là lựa chọn của ông trời! Anh còn không rõ sao? Anh ây đã quên Tiểu Hề! Anh ấy căn bản không để bụng bản thân từng có vợ, càng đừng nói là cô ây đã chêt!”

“Tống Giai, câm miệng!”

Rất lâu sau, Cố Cẩm Minh tự giễu Cười cười, ánh mắt tràn đầy cỗ đơn, nói: “Sao cô biết được là tôi không hồi hận, tôi đã hồi hận, tôi nhận sai, cho nên tôi sẽ không để cô vậy. bản bắt cứ thứ gì thuộc về con bé.”

Tống Giai quả thực bị những lời này làm cho tức điên.

Cô ta lập tức đê cao giọng quát: “Anh thật sự cho rằng ngăn cản tôi thì có thê thành công ữ?l Cho dù không có tôi, Tạ Trì Thành sẽ có thê cả đời không cưới ai khác sao? Tiểu An và Nhạc Nhạc cả đời này sẽ không có mẹ kế chắc?!”

Một câu chất vấn sắc bén trực tiếp khiến Có Cầm Minh á khẩu.

Ngay cả Diệp Như Hề tránh ở trong bóng đêm cũng run rây một chút, trái tim truyện tới đau đớn âm ỉ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 854


Chương 854

Đúng vậy, Tống Giai nói không sai.

Tạ Trì Thành hiện tại vẫn rạng rỡ và đây sức hút như vậy.

Có rất nhiều người phụ nữ người trước đạp người sau tiên lên.

Tống Giai vẫn nói tiếng, “Một năm trước Tạ Trì Thành xảy ra tai nạn xe cộ, lại chỉ mắt đi tất cả ký ức vệ Tiểu Hè, đây là lựa chọn của ông trời! Anh còn không rõ sao? Anh ấy đã quên Tiểu Hè! Ảnh ấy căn bản không để bụng bản thân từng có vợ, càng đừng nói là cô ây đã chêt!”

“Tống Giai, cảm miệng!”

“Tiêu Hệ đã chết, tôi biết anh rất khó chịu, tôi cũng khó chịu, tôi là một bác sĩ tâm lý nhưng suýt nữa thì tinh thần cũng có vân đê, tôi nhận tội, tôi sám hồi, cho nên tôi sẽ dùng cả đời này bảo vệ Tiểu An và Nhạc Nhạc.”

Tống Giai im bặt không nói gì nữa, bản thân cô ta cũng dùng một năm đó đem lòng yêu Tạ Trì Thành.

Nhưng tất nhiên Cố Cảm Minh sẽ không để cô ta trồn tránh vẫn để này.

“Bởi vì Tiểu Hề? Sám hồi? Nhận tội?

Tống Giai, da mặt cô dày thật đấy, cô cho răng tôi sẽ tin lời cô nói sao? Cô dám nói cô không hề thích Tạ Trì Thành một chút nào không? Cô căn bản chính là muốn thay thê vị trí của Tiểu Hề, còn dùng tới lý do đường hoàng như vậy, có phải đang cảm thấy báu thân rất vĩ đại hay không?”

Tống Giai sắc mặt càng khó coi, cô ta nói không nên lời.

Một nửa là tức giận, một nửa là chột dạ.

Cuối cùng, Tổng Giai dứt khoát bắt chấp tất cả nói: “Chuyện này thì làm sao? Chuyện này sẽ ảnh hưởng tới việc sau này tôi đối tốt với Tiểu An và Nhạc Nhạc hơn một chút sao? Tôi thậm chí còn tình nguyện phẫu thuật triệt sản, Tạ Trì Thành đời này chỉ có hai đứa nhỏ là Tiêu An và Nhạc Nhạc, như vậy còn chưa đủ sao?”

Dút lời, Cố Cẩm Minh đột nhiên vỗ tay.

Trong bóng đêm, tiếng võ tay rất vang.

“Rát lợi hại nha, không hồ là bác sĩ tâm lý, dăm ba câu đã đắp nặn bản thân làm như vĩ đại lắm, không hề nhắc tới tâm tư nhỏ của mình, năm đó cô cũng dùng thủ đoạn nhứ vậy để giúp Tiểu Hè trị liệu đúng không? Hại chêt con bé, còn muốn mưu đoạt những gì thuộc về nó, buồn cười đến cực điểm!”

“Có Cẩm Minh!”

“Đừng, tên của tôi thốt ra từ miệng cô khiên tôi cảm thầy ghê tởm, Tông Giai, da mặt cô cúng dày thật đây, không nói đến chuyện cô có dùng lý do này để trộm cắp hay không, chỉ nói tới cô nghĩ bản thân dựa vào cái gi Có thể bắt được Tạ Trì Thành?”

Nếu về vãn đề trước thì Tống Giai còn có thê phản bác, nói có sách mách có chứng, nhưng điểm này, cô ta không có lý do gì.

Cố Cẩm Minh cho tay vào túi quân, đội mắt từ trên xuống dưới đánh giá đối phương một vòng, cười nhạo nói: “Không phải tôi có ý gì đâu, nhưng _”

nhìn bộ dạng cô thê này, cô cảm thầy Trì Thành có thê nhìn trúng à? Tôi không nói bắt cô phải SO VỚI Tiểu Hè, như vậy là làm nhục Tiểu Hè, chỉ nói tới những người có mặt trong bữa tiệc hôm nay đi, cô có thê so sánh được mây người?”

Những lời này giống như đang xát muôi vào trái tim Tông Giai.

Cô quả thật không xinh đẹp bằng Diệp Như Hề, nhưng cũng không khó coi, tại sao từ miệng Có Cẩm Minh lại biến thành xáu?

“Muốn vẻ ngoài không có vẻ ngoài, gia. thế ư? À, cha mẹ đều là viền chức nhỏ, ngài trèo cao nỗi sao? Tôi rất tò mò, là ai cho ngài cạn đảm, khiến ngài cảm thấy có thể thay. thế Tiêu Hè mà thu Tạ Tr Thành bỏ vào túi mình?

Chỉ dựa vào đầu óc to nhưng lại ngu ngồc không thực tế của ngài sao? A đúng rôi, dáng người của ngài cũng không được tốt, Tạ Trì Thành chỉ cân không mù vì sao lại chọn ngài?”

Không thể không nói, cái miệng độc địa của Có Cảm Minh có thẻ khiến người ta tức phát khóc.

Tống Giai nghe vậy cũng lập tức đỏ hoe mắt, gắt gao căn môi dưới.

*Ô? Ngài còn muốn khóc? Ngài còn không biết xấu hỗ mà khóc? Năm đó ngài lấy đi di động của Tiểu Hè, có nghĩ tới con bé cũng sẽ đau đến phát khóc không? Con bé đau đón tới, chết, sao ngài có thể không biết xấu hỗ mà tồn tại? Còn dám nhúng chàm chồng và con của con bé? Ngài cũng thật vô liêm sỉ nha.”

Diệp Như Hề tránh ở trong bóng đêm suýt nữa bị từng tiếng “ ngài” của Cố Câm Bhuh, làm cho phụt cười.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 855


Chương 855

Nhưng Su, thấy tức giận, lại rất đau lòng.

Nếu nói cô không có nửa điểm oán hận với Tống Giai, đó là giả.

Chỉ là Diệp Như Hề rõ ràng hơn, lúc ây, trạng thái bát ồn của mình lúc đó, có là ai cũng không thể cứu vớt được.

Nhưng điều này không có nghĩa là cô phải chấp nhận cách làm như vậy của Tống Giai, cho dù đúng như lời cô ta nói, thiồng có cô ta thì sẽ còn những người khác.

Nhưng người kia, tuyệt đối không thể là Tống Giai.

Bên này, Tống Giai đã bị những lời độc địa của Cô Cảm Minh chọc tức, sắc mặt lúc xanh lúc trăng.

Có Cẩm Minh cuối cùng chỉ cười lạnh một tiếng, ném ra một câu: “Nếu cô không muôn khắp thiên hạ biết chuyện của mình, tốt nhất là tự mình cút xa ra một chút.”

Tổng Giai tức tới điên rôi, nói thăng: “Liên quan quái gì tới anh! Anh dựa vào cái gì! Không có nhà họ Có, Cô Cẩm Minh anh cũng chẳng là cái thá gì cải”

Có Cảm Minh lại cười cười nói: “Vậy thì biết làm sao đây? Tôi lại mang họ Có đấy, những thứ này từ khi sinh ra đã có sản, cả đời cô có muôn cũng không chiếm được, còn có cả Tiêu Hè cũng vậy, tuy răng con bé đã chết, nhưng dù chết rồi con bé cũng mang họ Cô, nó sinh ra đã cao quý hơn cô, Tông Giai, cô dựa vào cái gì mà muốn thay thế con bé?”

Tống Giai hoàn toàn nói không nên lời.

Có Cẩm Minh bỏ lại một câu cuối cùng: “Về sau, cô không được phép bỨỚC vào Santa rolia nửa bước.”

Lại dừng một chút, câu tiếp theo thì găn từng tiếng: “Miễn cho ô uê nửa bước nhà họ Cố chúng tôi.”

Nói xong, Cố Cầm Minh liền cắt bước rời đi.

Diệp Như Hề cũng cuống quýt bỏ đi, chỉ còn lại Tống Giai đứng. tại chỗ, bóng dáng mang theo sự lẻ loi cô độc.

Thời điểm Diệp Như Hề trở lại hội trường thì có chút thất thần.

Rất nhiều lần, người khác gọi cô vài lần cô đều không có nghe thây.

Thậm chí ở nghỉ thức trao giải cuối cùng, cô vẫn đang thất thần.

May mắn bởi vì cô là công thần lớn nhât, cũng không có người trách cứ cô, chỉ cho là cô đang rât cao hứng.

Chỉ có Diệp Như Hề biết bản thân đang lo lăng cái gì.

Đúng lúc này, mấy người đồng nghiệp bên cạnh lại đưa ra để tài bàn luận đặc thù.

“Cô cũng không biệt đâu, gã chông trước của tôi khốn kiếp tới mức nảo, hắn tìm về bà xã mới, lại đi ngược đãi con của tôi! Năm đó tranh giành con với tôi vất vả nhự vậy, một hai phải giành được quyên, nuôi nâng con, kết quả hiện tại còn đối xử với con tôi như vậy! Tôi tức tới điên mắt thôi!”

“Trời ạ, cô lại yên tâm giao con cho chồng trước ư, cô không biết bọn đàn ông đêu giông nhau à? Có niềm vui mới lập tức quên người xưa, con cái chính là trói buộc, mẹ kế nào máy ai có thê đối xử tốt với con vợ trước chứ?”

Diệp Như Hệ vốn dĩ còn đang đăm chìm trong suy nghĩ riêng mình lập tức phục hôi tỉnh thân, lại bắt đầu khẩn trương, cô dựng lỗ tai nghe ngóng cuộc đối thoại của bọn họ.

“Tôi cũng đau đầu lắm, tuần trước tới thăm con, tôi thấy trên cánh tay nó đều có vết thương, hỏi thế nào cũng không chịu nói, khẳng định là ả đàn bà kia giở trò quỷ!”

“Nhanh chóng cướp con về đi thôi, dù | sao cũng là mình mang thai chín tháng mười ngày sinh ra, trông cậy vào người khác chăm sóc chúng sao có thê yên tâm được!”

“Đúng vậy đúng vậy, cô nhanh nhanh nghĩ biện pháp, giành lại con vê nuôi thôi, bản thân khô chút mệt chút không là gì, nhưng không thể để con cái chịu khỏi”

Đám người tôi một câu cô một câu khuyên nhủ, thậm chí lôi ra những tin tức mẹ kế ngược đãi con chồng ra làm dẫn chứng, có bao nhiêu đáng sợ thì nói nghiêm trọng bấy nhiêu, trực tiếp khiến sắc mặt Diệp Như Hề tái nhọt, lung lay sắp đồ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 856


Chương 856

Cho dù cô không ngừng phủ định, Tạ Trì Thành sẽ không đôi xử với hai đứa nhỏ như vậy, nhưng lỡ như có thì sao?

Lỡ như anh tìm được người phụ nữ khác, người kia sẽ đối tốt với Tiểu An và Nhạc Nhạc sao?

Dù sao cũng không phải con đẻ, chỉ là tỏ ra tử tê ở mặt ngoài, sau lưng, sẽ đối xử với con của cô thế nào?

Tạ Trì Thành khả năng còn có đứa con khác với người vợ mới.

Lúc suy nghĩ này nảy sinh, gân như đã chặt chế chiêm cứ trong đâu cô, muốn xua đuổi thế nào cũng không tan đi được

Thậm chí, cô không có cách nào không nghĩ tới chuyện Tạ Trì Thành quên mật ký ức vệ cô, có phải do ông trời sắp đặt hay không, xác định hai người bọn họ không thích hợp, anh sẽ tìm được người mới.

Như vậy, Tiểu An và Nhạc Nhạc nên làm sao bây giờ?

Trái tim cô lập tức luống cuống.

Sau khi kết thúc bữa tiệc, Diệp Như Hề còn chưa hoàn hồn từ cơn hoảng loạn này, thậm chí vào ban đêm cô còn mất ngủ.

Cô nằm trên giường lăn qua lộn lại, làm thế nào cũng ngủ không được.

Cô rất muốn nhìn xem Tiểu An và Nhạc Nhạc, muốn biết hai đứa nhỏ sông có tôt không, muốn vươn tay ôm hai đứa vào lòng.

Một đêm qua đi, ngày hôm sau là cuôi tuân nên không cần tới công ty, Diệp Như Hề ở nhà ởi tới đi lui, cuối cùng nhịn không được lại thay quân áo rồi ra cửa.

Cô không trực tiếp đi tới trang viên do sợ hãi bị phát hiện, cô đi tới nhà hàng đã từng chạm mặt Tiểu An và Nhạc Nhạc, cũng chỉ ôm tâm lý gặp may, trong lòng cũng không có nhiêu hy vọng.

Nhưng mà Diệp Như Hề không nghĩ tới, cô thật sự gặp phải Tiêu An và Nhạc Nhạc.

Trùng hợp nay là cuối tuần, Nhạc Nhạc nẵng nặc đòi chạy tới đây ăn trưa, nhưng bởi vì daddy không có nhà, cô-bé lập tức kéo anh trai tới.

Tạ An hiển nhiên sẽ đồng ý với tất cả yêu câu của em gái, cho nên trực tiệp mặc kệ daddy, mang theo em gái chạy ra ngoài, đương nhiên, hai bên người còn dẫn theo không ít vệ sĩ.

Diệp Như Hề chỉ có thể đứng nhìn từ xa, cũng không thẻ tới gần.

Cô…… Càng thêm thương nhớ Tiểu An và Nhạc Nhạc hơn trước kia.

Chỉ cần liếc nhìn một cái, liền muốn lập tức ôm hai đứa nhỏ vào lòng Diệp Như Hề không biết ánh mắt của bản thân giờ phút này dịu dàng tới mức nào.

Cô biết lúc này nếu tùy tiện tiến lên, chắc chắn sẽ bị vệ sĩ coi như nhân vật khả nghi cho nên cô chỉ lằng lặng đứng trong góc nhìn hai đứa trẻ.

Nhìn Tiểu An thật cần thận cắt thịt bò cho em gái, rõ ràng bản thân cũng chỉ là một đứa trẻ, lại chăm sóc em gái giống như người lớn.

Trái tim Diệp Như Hề mềm nhữn, cô theo bản năng đứng lên, muốn tới gần hơn chút nữa, nhưng một phút không để ý đã va phải người ta, suýt nữa té ngã, may mãn là dùng một tay đỡ lây cái bàn, mới đứng vững được.

“Thật xin lỗi thật xin lỗi! Cô không sao chú†”

Đụng phải cô là một người phục vụ mặc đồ đồng phục, Diệp Như Hệ còn chưa kịp phản ứng lại, đối phương đã rất nhanh nhạy đứng lên, nhìn động tác linh hoạt nhự được rèn luyện võ thuật, cô còn thấy một tia lạnh lẽo chợt lóe qua mắt.

“Không có việc gì, thực khách cũng nên cân thận một chút.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 857


Chương 857

Nữ phục vụ bóp giọng quái dị trả lời Diệp Như Hề cảm thấy không thoải mái lắm, đứng thẳng mới Ta hiện, nữ phục vụ này thật sự rất cao, dáng người cũng cường tráng hơn phụ nữ bình thường một chút, trong tay còn câm giẻ lau, quay thân mình rời đi.

Diệp Như Hề nhìn cô ta đang đi về phía Tiểu An và Nhạc Nhạc làm như đang muốn sắp xếp lại bàn ghê.

Đúng lúc này, Diệp Như Hề phản ứng lại, đô vật mới vừa lóe lên kia hình như là một con dao nhỏ.

Dự cảm mãnh liệt ập tới, đầu óc Diệp Như Hề còn chưa kịp phản ứng thì thân thê đã theo bản năng lao tới Ai cũng không dự đoán trước được, một người phục vụ trong một góc không ai chú ý tới, bất chọt xoay người động tác nhanh duỗi tay nhanh nhạy tới kỳ cục, lướt một cái đã lách được vòng tròn bảo vệ của đá vệ sĩ, giơ lên dao nhỏ, hung hăng đâm về phía Nhạc Nhạc.

Tạ An gần như là theo bản năng ôm lầy em gái, dùng lưng mình để chắn phía sau, chờ đợi cơn đau nhức đột kích.

Nhưng mà, chỉ nghe kêu lên một tiêng, cơn đau không hề ập tới.

Bàn tay Diệp Như Hề bị mũi dao xuyên qua, đau đên mức cô hít ngược một hơi.

Vệ sĩ phía sau vừa hoàn hôn, lập tức kéo người phục vụ kia ân xuông mặt đât, con dao nhỏ kia cũng thuận thê bị rút ra, vừa kéo ra một đường, máu đỏ tí tách từng dòng chảy xuống, đỏ thẫm ghê người.

Nhạc Nhạc bị sợ hãi, cả người được anh trai ôm lấy, hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn, đám vệ sĩ lập tức xúm lại vây quanh, chỉ sợ tiểu thiếu gia và tiêu tiêu thư xảy ra chuyện gì bắt trắc.

Mà nữ phục vụ vốn dĩ muốn ra tay ám sát kia, giờ phút này đã không còn động tĩnh.

Một vệ sĩ phát hiện ra chuyện không ồn, vội vàng đi tới xem hô hập của đối phương, quả nhiên, đã chết.

Tạ An đang muốn đưa mắt nhìn qua, lại bị Diệp Như Hề lớn tiếng gọi: “Đừng nhìn!”

Tạ An theo bản năng quay đầu.

Diệp Như Hề che lại bàn tay đau nhức, căn chặt răng, cô găng không để hai đứa nhỏ thấy được cảnh này, nữ phục vụ kia đã chết, cô cũng thây được, trong lòng một trận rét lạnh.

Đến tột cùng là ai muốn giết Tiểu An và Nhạc Nhạc? Thậm chí còn dùng tới kiều người bất chấp cả tính mạng.

Thi thể nhanh chóng được kéo xuống, toàn bộ hiện trường đều bị phong tỏa, mà Diệp Như Hề cũng định thừa dịp hỗn loạn sẽ lặng lẽrời .

đi, tay cô bị thương cần phải tới bệnh viện, hơn nữa, cô không muôn nhìn thấy Tạ Trì Thành trong tình cảnh này.

Xảy ra sự việc như vậy, Tạ Trì Thành sẽ nhanh chóng chạy tới đây.

Khi Tạ An phục hồi tinh thần lại thì đã không thây bóng dáng người phụ nữ kia đầu, chỉ để lại một vũng máu trên sàn nhà chứng minh những gì vừa xảy ra không phải là giả.

Tạ Trì Thành mang vẻ mặt âm u chạy tới một cách vội vàng, hiện trường đã được xử lý sạch sẽ, chỉ có Tạ An còn đạng năm chặt tay Nhạc Nhạc run bần bật ngồi phòng, căn phòng được bao vây: kín kẽ.

Nhạc Nhạc vừa ngâng đầu đã thầy daddy, lập tức giang hai tay, giỗng như con chim nhỏ lao vọt tới.

Tạ Trì Thành nhanh chóng tiếp được Nhạc Nhạc, liền nghe thây tiêng con gái nức nở khóc, “Daddy, daddy, hu hu…”

Tạ Trì Thành lập tức mềm lòng, ôm lấy Nhạc Nhạc, nhẹ nhàng vỗ về phía sau lưng con gái, ôn nhu nói: “Ư, daddy ở đây, đừng sợ.”

Nhạc Nhạc khóc càng lớn hơn nữa, cô bé thật sự đã bị dọa sợ.

Tạ An cũng đi tới, sắc mặt do dự, tựa hỗ có chuyện muốn nói.

Tạ Trì Thành một tay ôm Nhạc Nhạc, một tay nhẹ nhàng võ vô đầu con trai, nói: “Con đã làm rất tốt.”

Đây là một câu khen ngợi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 858


Chương 858

Tạ An cố gắng đè nén khóe mội muốn nhềch lên nở nụ cười, hất hắt đầu nói: “Bảo vệ em gái là chuyện đương nhiên, nhưng, nhưng mà…

daddy, có một người đã cứu bọn con.”

Tạ Trì Thành trước khi tới cũng nghe được chuyện này, nhưng hình như không thây người đó ở hiện trường.

Tạ An lập tức nói: “Daddy, cô ấy đi rồi.”

“Đi tới nơi nào?”

“Không biết, daddy, chúng ta đi tìm cô ây đi, phải cảm ơn cô ấy tử tế, còn nữa Cô hình như đã bị thương rất nghiêm trọng.”

Nhưng câu phía sau Tạ An nói rất mơ hồ, bởi vì lúc ấy cậu thật sự nghe lời người kia mà nhắm mắt lại, rồi quay đầu, cho nên là ai cứu hai anh em cậu cũng không biết, chỉ thấy được một bóng dáng mơ hò.

Chỉ hy vọng người kia sẽ không có việc gì.

Nhưng, trên sàn nhà có nhiều máu như vậy……

Không biết vì sao, trái tim Tạ An như thất lại, loại cảm giác gần như hít thở không thông này thật sự khó chịu, có gì đó rât nặng nệ đè nặng trong lòng, như là không thê thở nỗi.

“Daddy,: chúng ta đi tìm cô ấy đi, con THUOHSS cảm ơn cô ấy tử tế.”

Nhạc Nhạc cũng ngắng đầu lên, bắt lấy cổ áo daddy, nói: “Daddy, chúng ta nhất định phải nói lời cảm ơn tử tế với người tai”

Tạ Trì Thành sao có thể từ chối, trong lòng anh cũng mang theo cảm kích, nêu hai đứa nhỏ thật sự xảy ra chuyện gì, anh cũng không có cách nào tha thứ cho chính mình.

Tạ Trì Thành cho người đi điều tra camera theo dõi, nhưng khi nhìn thấy đoạn băng ghi hỉnh, trên mặt Tạ Trì Thành xuất hiện sự kinh ngạc rõ ràng, ngay cả che giâu cũng không có.

Dù thế nào anh cũng không nghĩ đến, sẽ là người phụ nữ này.

Trong đoạn camera, cô phản ứng vô cùng nhanh nhạy, tư thê không bận tâm tới sống chết của bản thân khiến người ta kinh ngạc.

Nhưng đồng thời, Tạ Trì Thành cũng sinh ra nghi hoặc.

Thật sự có người…… Sẽ tình nguyện vì người xa lạ mà không màng tới an nguy của bản thân sao?

Tạ Trì Thôn trầm ngâm một lúc, trước tiên cho người dân theo Tiều An và Nhạc Nhạc trở về trang viên, tính toán tự mình đi tìm cô.

Tiểu An và Nhạc Nhạc không chịu, muốn đi theo anh cùng nhìn xem, nhưng Tạ Trì Thành không đồng ý, chỉ nỏi chờ sau khi anh tìm được người kia, sẽ mang theo bọn nhỏ cùng nhau tới nói lời cảm tạ, mới dỗ dành được hai đứa nhỏ đi trở về.

Ở đầu bên kia, Diệp Như Hề vội vàng đi tới bệnh viện, dọc theo đường đi đều dùng áo khoác quân chặt che miệng vêt thương, máu đã nhiễm đỏ cả chiếc áo khoác, đau đến mức sắc mặt cô tái nhọt, mồ hôi lạnh ứa ra.

Thật vất vả mới chạy tới bệnh viện, bác sĩ ¡ thấy miệng vệt thương này thì giật nảy mình.

“Vết thương nghiêm trọng thế này phải làm phẫu thuật! Nêu làm tôn thương dây thần kinh bên trong, tay cộ sẽ tàn phê mắt ! Sao có thê bất cân như vậy được!”

Diệp Như Hề không hé răng, nếu chuyện xảy ra một lần nữa thì cô vẫn sẽ làm như vậy, cô thà rằng để bản thân bị thương, cũng không thể chấp nhận việc Tiêu An và Nhạc Nhạc bị thương.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 859


Chương 859

Thật vât vả mới khâu lại xong, còn tiêm thêm một mũi phòng uồn ván, phần tay bị thương bị băng bó như cái cột, Diệp Như Hề hơi thở thoi thóp ngồi trên ghê dài t, ai oán nghĩ, công việc thời gian này chỉ sợ sẽ bị ảnh hưởng.

Ngay lúc cô đang chuân bị nghỉ ngơi một lát rồi sẽ ra về, rất nhiều VỆ Sĩ mặc đồ đen lại ùa vào phòng cập cứu, lập tức vây quanh căn phòng, dọa sợ tới bác sĩ và y tá.

Khi Diệp Như Hề nhìn thây những vệ sĩ kia, trong lòng đã lộp bộp một tiếng, cô đứng lên muôn im lặng chậm rãi lui vê phía sau.

Phòng cấp cứu có hai cửa ra vào, một cửa ở phía trước, một cửa ở phía sau.

Diệp Như Hề liền lặng lẽ dịch bước chân đi vệ phía cửa sau để rời đi, cô cúi đầu, động tác nhẹ nhàng như mèo, cho đền khi thấy được một đôi giày da sáng bóng đang chậm rãi đi tới, cô cứng đờ trong chớp mắt, cô giỗng như robot bị gi sét, từ từ ngắng đâu lên.

Bốn mắt nhìn nhau.

Cô thấy sự thích thú trong mắt anh, cùng với khóe môi cong cong.

“Như thế nào, không trốn nữa sao?”

Giọng Tạ Trì Thành trầm thấp, mang theo ý cười.

Diệp Như Hề biết bản thân đã bị phát hiện, chột dạ lui về phía sau một bước, nói: “Thật, thật trùng hợp HH “Vậy y? Thật là trùng hợp quá, trùng hợp là cô lại đi tới nhà hàng kia.”

“Không thể đi sao? Tôi chỉ là vừa vặn thích ăn ở nơi đó.”

HỤ) 7 Diệp Như Hề cực kỳ bắt an, vì sao Tạ Trì Thành lại nói ra mấy lời như vậy?

Anh đã biết cái gì rồi sao?

Không có khả năng! Cô ngụy trang rất tôt Hiện tại với dáng vẻ này của cô, đừng nói là anh đã mắt trí nhớ, ngay cả bà ngoại gặp được cũng không nhất định có thê nhận ra cô.

Trong lúc Diệp Như Hề đang lo âu, tầm mắt Tạ Trì Thành dừng trên cánh tay bị băng bó kín mít của cô, trong lòng lập tửc mềm xuống.

“Làm chuyện tốt lại không muốn lưu danh?”

“A…… Tôi, tôi chỉ là không nhìn nồi có người muốn ra tay với trẻ con.”

Diệp Như Hề nhắc tới chuyện này, lại bắt đầu tức giận, “Đúng rôi, còn cả anh nữa! Nhiêu vệ sĩ như vậy dùng để làm gì, vì sao ngay cả bọn trẻ cũng không bảo vệ được?”

Diệp Như Hề không phải cô ý trách cứ người khác, nhưng là cô không có cách nào kiềm chế nỗi sợ hãi, lỡ như cô tới chậm một bước thì sao? Tiểu An và Nhạc Nhạc có phải hay không……

Nhắc tới điểm này, sắc mặt Tạ Trì Thành cũng rất khó chịu, “Ừm, tôi sẽ xử lý. Xin lôi.”

“Cũng, cũng không có việc gì cả……

chỉ cần chú ý chút là được, tôi còn có chút việc, tôi đi về trước.”

Dứt lời, Diệp Như Hề cúi đầu, muốn đi qua từ bên người anh, nhưng lại bị một cánh tay khác mạnh mẽ bắt được.

“Cô hoảng cái gì? Sợ tôi?”

“Tôi không có sợ anh!l Đừng nói bậy!

Buông tay rail”

“Phải không? Vậy cô nhìn tôi xem.”

Diệp Như Hề không dám nhìn.

Cô sợ nhìn qua thì sẽ lộ chuyện bản thân đang chột dạ.

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, nói: “Tay đã xử lý tốt rồi?”

“Đã ồn rồi…… Tôi không có việc gì, vết thương nhỏ……
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 860


Chương 860

“Vết thương nhỏ?”

Suýt nữa toàn bộ cánh tay. đều đã phê đi, đây cũng không thê xem như vệt thương nhỏ.

Tạ Trì Thành nói thẳng: “Liên hệ với bác sĩ tốt nhất, đi theo tôi.”

Diệp Như Hề có thể nói không sao?

Căn bản không được, anh đã trực tiếp túm cô bắt đi rồi.

Tay Diệp Như Hề lại được kiểm tra thêm một lần nữa, so với trước đó càng thêm kỹ càng, ngay cả báo cáo cũng rất dài, vị bác sĩ nhìn qua có vẻ rât giỏi giang đang nơm nớp lo sợ bảo đảm với cô, nhất định sẽ khôi phục mức độ linh hoạt như bình thường.

Nhưng có một điểm Tạ Trì Thành vẫn cảm thấy không hài lòng, là vì sẽ để lại sẹo.

Điểm này là chuyện không thể tránh khỏi, bởi vì miệng vết thương quá sâu, quá lớn.

Mắt thấy sắc mặt Tạ Trì Thành càng lúc càng kém, Diệp Như Hề lo sợ bât an nói: “Tôi không có việc gì, chỉ để lại một vết sẹo mà thôi.”

Tạ Trì Thành hít sâu một hơi, nói: “Cô muốn được bồi thường cái gì?”

Diệp Như Hề ngắn ra, chỉ trong nháy mắt, cô còn cho răng È bản thân mình còn chưa hóa trang xâu đi, người xuất hiện trước mặt anh là dáng vẻ xinh đẹp của mình.

Nhưng cô cọ cọ mặt, còn có thể sờ được lớp kem nên tôi màu kia.

Trái tim cũng nhẹ nhõm hạ xuống Thì ra là đối với ai anh. đều có thể nói ra những lời này.

Có vài lời, nói ra nhiều lần thì không còn đáng giá nữa..

Diệp Như Hề cười khổ dưới đáy lòng, nhưng mà điều cô không biết chính là, ngoại trừ cô, Tạ Trì Thành chưa từng nói qua những lời này với bất kỳ ai.

“Không cần, tôi không cần cái gì cả, tôi muôn về nhà.”

Dứt lời, Diệp Như Hề đã không muốn tiếp tục trò chuyện với Tạ Trì Thành, chỉ muôn trở về.

Tạ Trì Thành nhíu nhíu mày, nói: “Tôi đưa cô vê.”

“Không cần, tôi tự mình trở về.”

“Tay cô bị thương thì lái xe thế nào?”

“Tôi có thể gọi xe. Chuyện này cũng không phiên toái.”

Cô từ chôi thật dứt khoát lưu loát, một chút cơ hội thương lượng cũng không giữ lại, dường như anh là mãnh thú, nguy hiểm gì không mặt, không muốn ở gân anh một giây một phút.

Tạ Trì Thành cảm nhận sự kháng cự của cô, thật không thê hiểu được tại Sao, đồi mắt nheo lại nói: “Cô quen biết tôi?”

Anh càng ngày càng cảm thây người phụ nữ tên Tô Tây này rât quen.

thuộc, không phải quen thuộc về vẻ ngoài, mà là khí chât của một người.

Anh bỗng nhiên vươn tay, lập tức cầm lấy mắt kính của cô Diệp Như Hề còn chựa kịp phản ứng lại, tới lúc muôn lui vê phía sau thì đã muộn rồi, mắt kính trực tiếp bị anh câm đi.

Khi Tạ Trì Thành thấy được đôi mắt sáng ngời kia thì một dòng ký ức lại ập tới.

“Anh làm gì thế hải”

Diệp Như Hề luống cuồng, muốn cướp lấy mắt kính của mình, nhựng lại bị Tạ Trì Thành đưa tay bóp lây GEHHN|, 2 Ngón tay mạnh mẽ xoa đi xoa lại trên mặt cô, trên đầu ngón tay lập tức dính lớp phân nền tối màu, nơi vừa bị lau đi lại hiện ra làn da trăng nốn đỏ ửng.

Đôi mắt Tạ Trì Thành tối sầm lại, theo bản năng nói: “Người phụ nữ buổi tối hôm đó, là cô?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 861


Chương 861

Rõ ràng là giọng điệu nghỉ vần, nhưng ánh mắt Tạ Trì Thành dường như đã có được sự khẳng định Tâm tình hiện tại của anh khá quỷ dị.

Hai người phụ nữ duy nhất có thể khiến anh nhớ tới, vậy mà lại là cùng một người.

Trong lòng Tạ Trì Thành không hiểu sao lại cảm thấy vừa kinh ngạc lại vui mừng.

Nhưng Diệp Như Hề lại là kinh hoàng, cô dùng sức đây Tạ Trì Thành ra, xoay người rời đi, bước chân rất vội vàng.

Lúc này đây, Tạ Trì Thành cũng không đuôi theo mà chỉ đứng tại chỗ ở phía sau, nhìn dáng vẻ cô chật vật bỏ chạy, anh nhẹ nhàng cười một tiêng.

Diệp Như Hềề không nghĩ tới lại bị Tạ Trì Thành nhận ra nhanh tới như Vậy, trong lòng cô. tràn đầy bắt an.

Còn có một chút…… Mất mát.

Quả nhiên, anh đã thật sự quên đi cô rất dứt khoát.

Cho dù xảy ra nhiều chuyện như vậy cũng không hề nhớ lại chút gì.

Bởi vì tay còn bị thương, rât nhiêu chuyện đêu làm không tiện, còn không thể đụng vào nước, sau khi thuốc tê hết tác dụng thì cảm giác đau buốt óc đã truyện tới, đau đên mức cô thường xuyên hít ngược mấy hơi.

Diệp Như Hề chịu đựng cơn đau, buổi tối thường xuyên đều ngủ không được, ngay cả lúc gọi video với bà ngoại đều phải tránh đi bàn tay băng bó, không muốn để bà phải lo lắng.

Hôm nay, lúc cô chuẩn bị kết thúc cuộc gọi video với bà ngoại thì bà bỗng nhiên nói: “Hề Hề, quá mấy. .

ngày nữa ta sẽ về nước một chuy: ến, ta muốn đi tảo mộ cho mẹ cháu.”

Giọng Hứa lão phu nhân mang theo một tia cô đơn.

Sắp tới ngày giỗ của mẹ rồi, bà ngoại muôn đi thăm cũng không gì có đáng trách, Chỉ là tay của cô……

Diệp Như Hề giấu nhẹm cánh tay bị thương ra phía sau, mới gật đâu nói vâng, cũng vui vẻ nói đên lúc đó cô sẽ ra sân bay đón bà.

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Như Hề lại phiền muộn, chuyện này ¡phi lừa bà thế nào đây.

Ngày hôm sau lúc đi làm, vết thương được băng bó của cô nhìn thật sự rõ ràng, may mắn là sau khi cuộc thi kết thúc, công việc của cô cũng nhàn nhã hơn rật nhiều, chỉ cần một tay cũng có thê thao tác.

Thật ra cũng có không ít đồng nghiệp chủ động tới an ủi Diệp Như Hệ một chút, đều bị Diệp Như Hề dùng đủ lý do đuổi đi.

Vừa đúng lúc này thì thầy chú đồng gọi cô vào văn phòng, cô vội vàng tránh đi sự nhiệt tình của đồng nghiệp.

Mới vừa đi vào, đã thấy chú Đồng mặt ủ mày ê bộ dáng, tựa hồ rát Ìà vi khó.

“Chú Đồng.”

“Tiểu Hề à, cháu đã đến rồi, ngồi đi.”

Diệp Như Hề quy củ ngồi xuống.

“Chuyện là thế này, ta hỏi cháu một việc, chuyện này…… cháu và. giám đốc Tạ của Long Đẳng, rất quen thuộc à?”

Vẻ mặt Diệp Như Hề cứng đờ.

Đồng Minh Vĩ nhìn vẻ mặt này cũng _ đoán ra được, “Thật đúng là quen biết à?

Lúc này muốn phủ nhận đã không còn kịp rôi, Diệp Như Hề căng da đầu nói: “Không thân.”

“Thật sự không thân à? Vậy tại sao giám đốc Tạ lại đưa ra yêu cầu thế này.

“Hả?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 862


Chương 862

Đồng Minh Vĩ đưa một tập văn kiện qua, nói: “Đây là dự án hợp tác mới nhát cùng Long Đằng, xem như là hạng mục hợp tác lớn của năm nay, cháu nhìn xem.”

Diệp Như Hề tiếp nhận, nghiêm túc mỏ ra, lập tức cảm thấy hãi hùng khiếp vía.

Nói là hạng mục lớn nhất trong năm nay cũng không quá, chỉ cân thành công, là có thê đạt được lợi nhuận là một con số khổng lồ.

“Nhưng, đối phương chỉ định muốn trong đoàn đội phải có cháu.”

Diệp Như Hề thiếu chút nữa đã làm rớt bản hợp đồng trong tay, kinh ngạc trừng lớn hai mắt.

Đồng Minh Vĩ do dự một chút lại nói: “Tiểu Hè, cháu thẳng thắn giải thích với chú, cháu thật sự chưa từng xích mích gì với giám đốc Tạ sao? Nếu giữa hai người có chuyện gì, chú tuyệt đối không ký bản hợp đồng này.

Diệp Như Hề sẽ không ngây thơ cho rằng chú Đồng thật sự tình nguyện vì đứa cháu như cô mà từ bỏ hợp đông lớn.như vậy.

Đến cuối cùng, số tiền này cũng sẽ lấy về từ chỗ bà ngoại cô thôi.

Cho nên, Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Không có việc gì. Chú Đồng, cháu và giám độc Tạ chưa từng có xích mích, công việc là công việc, cháu hiểu rõ, chú cứ việc sắp xếp, nếu đối phương yêu câu cháu ởi theo dự án này, cháu sẽ phụ trách.”

Ánh mắt Đồng Minh Vĩ phức tạp nhìn thoáng qua Diệp Như Hề, nói: “Nêu như vậy, cháu sẽ phụ trách hạng mục này, về việc chọn người cho đoàn đội thì cháu có thể tự tổng hợp.”

“Vâng, cảm ơn chú Đồng.”

“Lần sau cần thận một chút, tay đã bị thương thì nghỉ ngơi cho tốt, như vậy đi, từ đây tới khi hạng mục bắt đầu vẫn còn thời gian, ta cho cháu nghỉ phép ba ngày, nghỉ ngơi cho tốt nhét.”

Diệp Như: Hề không từ chối, hiện tại vết thương trên tay cô quá đau, có thể nghỉ ngơi được là tôt nhất, chỉ nói: “Cảm ơn chú Đồng.”

Sau khi ra khỏi văn phòng, sắc mặt Diệp Như Hề đều suy sụp.

Lúc này, di động lại rung lên một tiêng.

Cô lấy ra, click mở, một tin nhắn nhảy lên trên màn hình [ Chờ mong hợp tác. ] Diệp Như Hề tức giận đến mức thiếu chút nữa đã ném luôn điện thoại.

Có được kỳ nghỉ ba ngày, Diệp Như Hề quyết định ngôi trong nhà nghỉ ngơi, mây ngày nay thật sự gặp phải quá nhiêu chuyện, cả thể xác và tinh thân đêu mỏi mệt.

Nhưng ngay lúc cô đang muốn ngủ nướng tới tận trưa, ngày hôm sau, chuông cửa đã bị người ta ân từ rất sớm.

Diệp Như Hề bực bội từ trên Pha bò dậy, đeo kính mắt rồi mới mở cửa bụng đây oán giận còn chưa kịp nói ra đã nuốt trở về, không thể thôt nên lời.

Chỉ thấy đứng ở cửa, chính là Tiểu An và Nhạc Nhạc đang ôm theo hộp quà.

Diệp Như Hề ngắn ra một chút, sau đó lại lập tức đóng cửa lại rôi vội vội vàng vàng bắt đầu trang điềm.

Tạ Trì Thành đã mất trí nhớ! Nhưng Tiểu An và Nhạc Nhạc thì không nhaI May mắn là cô mạng kính lên rồi, tóc còn lộn xộn như ô gà, hẳn là nhận không ra.

Tiểu An và Nhạc Nhạc nhìn cánh cửa đột nhiên bị đóng lại, Nhạc Nhạc bắt an hỏi: “Anh trai…… nhìn chúng ta rất dọa người sao?”

Tạ An còn đang đắm chìm trong cảm giác quen thuộc mới vừa rồi, nghe thây một câu của em gái thì mới phục hồi tinh thần.

“Sẽ không, khả năng…… là có chuyện gì đó thôi? Chúng ta cùng đứng đợi một lát.”
 
Back
Top Dưới