Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 823


Chương 823

Diệp Như Hề nói thêm: “Cho nên, tôi cảm thấy mình đưa ra quyết định này rất công bằng, không có bất kỷ cái gì gọi là công tư không phân minh, có lẽ cô cũng không cân tìm thêm chứng cứ nào đâu nhỉ?”

Lữ Nhu chật vật rời đi, chỉ là trước khi rời đi, ánh mắt vô cùng oán hận.

Diệp Như Hề đây đầy mắt kính, không thèm để ý, trực tiếp lao đầu vào công việc.

Tan ca, ,cÔ về nhà một chuyền, đi tới gara, đổi thành chiếc Aston Martin chói mắt kia, trực tiếp lái tới quán bar kia.

Cô tìm được giám đốc ở đó, tỏ vẻ đây là do Tạ thiếu muốn cô lái xe tới để ở nơi này, hiện tại cứ tạm thời để lại đây, Tạ thiêu sẽ cho người tới lấy.

Giám đốc liếc mắt một cái đã nhận ra chiếc xe kia, không hề có chút hoài nghi mà nhận lây chìa khóa.

Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu thật sự giữ lại chiếc Xe này, chỉ sợ cuộc sống sau này của cô khó được yên ồn.

Vừa mới chuẩn bị ra về, liền nhận được điện thoại của Ninh Cảnh Trạch.

“Hề Hề? Có rảnh không? Anh em giang hô cứu giúp!”

“Hả?”

“Giúp tôi đối phó chút đi, đám bạn nhồ nhắng cứ một hai muôn giới thiệu bạn gái cho tôi, tôi đành phải lừa bọn họ nói mình đã có người thương, còn đang trong quá trình theo đuổi, bọn họ không tin, Hề Hè, giúp tôi chuyện này đi! Chỉ đi ngang qua sân khấu một chút! Bảo đảm không có bắt cứ sự hiểu lầm gì!”

Diệp Như Hề vốn định từ chối, Ninh Cảnh Trạch lại bỏ thêm một câu: “Tuyệt đôi không phải bạn gái! Tôi Kiên định chỉ nói cô là đối tượng mình đang theo đuổi! Đảm bảo không hủy hoại danh dự của cô chút nào cải”

Người ta cũng đã nói tới mức này rồi, Diệp Như Hề cũng không thốt nồi lời từ chối, đành phải đồng ý với anh ta.

“Giờ cô đang ở đâu? Tôi qua đón côi Chúng ta còn cân chuân bị một chút!”

Diệp Như Hề nói ra địa chỉ, đợi trước cửa quán bar một lát, không bao lâu, Ninh Cảnh Trạch đã lái xe tới.

Gần như ở khoảnh khắc Diệp Như Hề lên xe rồi rời đi, Tạ Trì Thành mang vẻ mặt lạnh băng xuất hiện ở cửa ra vào quán bạr, cũng nhận lầy chìa khóa xe từ chỗ giám đốc.

Anh cầm chìa khóa xe, bỗng nhiên nói với Tần “Phong: “Thay tồi điều tra một người.”

Tần Phong tuy rằng kinh ngạc, nhưng nhanh chóng đồng ý.

Tạ Trì Thành vứt chìa khóa cho đối phương, “Xử lý đi.”

Món đồ đã cho đi, không có lý nào đi nhận lại.

Chân dài cất bước, chuẩn bị rời đi, nhưng di động trong túi lại vang. lên, bên kia hình như đang muôn mời anh tham dự một bữa tiệc, Tạ Trì Thành vốn định từ chối, nhưng đầu đột nhiên nhói lên một chút, lại buột miệng thốt ra một chữ “được”.

Sau khi cúp điện thoại, sắc mặt Tạ Trì Thành có chút khó hiểu, nhưng nêu đã đồng ý với người ta rồi, anh đành phải có mặt một lát vậy.

Ở đầu bên kia, lúc Ninh Cảnh Trạch nhìn thấy Diệp Như Hề còn bị dáng vẻ ngụy trang của cô làm cho sợ ngây người, nêu không phải từng gặp qua dáng vẻ thật sự của Hê Hê, anh cũng bị cô đánh lừa rồi “Hề Hè, sao cô có thể biến bản thân trở thành như vậy?”

“Không được sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 824


Chương 824

“Cũng không phải không tốt, nhưng màu… cô cũng thật hoàn toàn không để bụng tới giả trị nhan sắc mài”

Diệp Như Hề suy tư một chút, lại nói: “Anh muốn nói, tôi như vậy không phù hợp với tiêu chuẩn của đôi tượng anh muốn theo đuổi đúng không?”

Ninh Cảnh Trạch xấu hỗ gật đầu.

Diệp Như Hề cười cười, nói: “Vậy thì đi thôi, đi cải tạo lại một chút.”

Xe trực tiếp đi tới trung tâm thương mại, Ninh Cảnh Trạch nhanh chóng mang theo Diệp Như Hề càn quét một vòng, toàn thân trên dưới, bảo đảm mỗi một sợi tóc đều trở nên tỉnh xảo.

Khi Ninh Cảnh Trạch nhìn Diệp Như Hề mặc một chiếc váy liền màu trắng đi ra, trong mắt anh ta chỉ còn lại sự kinh diễm, ngay cả nhịp tim cũng nhanh hơn.

Quả nhiên, người phụ nữ anh ta nhìn trúng đúng là báu vật mài Ninh Cảnh Trạch vươn tay, làm bộ thâm tình chân thành nói: “Vị tiểu thư xinh đẹp này , tôi có thê có được vinh hạnh mới cô tới tham gia vũ hội không?”

Diệp Như Hề bị dáng vẻ của anh ta chọc cười, không ngượng ngùng chút nào đặt tay lên đó, nói: “Anh còn chờ gì nữa?”

Ninh Cảnh Trạch cũng nở nụ cười, khuôn mặt tuần tú trở nên rạng rỡ mê người, sau đó trên tay xuất hiện hai tâm mặt nạ màu bạc, nói: “Lần tụ họp lần này muốn tìm chút mới lạ.”

Địa điểm diễn ra bữa tiệc là một biệt thự ở lưng chừng núi, mới vừa đến sảnh bữa tiệc, Diệp Như Hề liên cảm thầy bản thân đã suy nghĩ quá đơn giản.

Tại sao cô có thể. quên mát……

Giới thượng lưu Đế Đô tới tới lui lui đều là những người đó, người đến tham gia bữa tiệc đương nhiên sẽ có người Diệp Như Hề đã từng quen biệt.

Cô lại một lân nữa cảm thây may mãn, may mãn vì đây là một buổi vũ hội hóa trang, trên mặt môi vị khách đều đeo những chiếc mặt nạ khác nhau, gia tăng thêm chút cảm giác thần bí, cũng giúp cô tránh khỏi tâm mắt những người quen cũ.

Ninh Cảnh Trạch mang theo Diệp Như Hề đi vào, dọc đường đi đều trò chuyện vui vẻ với người quen, không khí giữa hai người cũng được anh ta xây dựng rất hài hòa.

Lúc này, ở một bên khác, Hạ Lan Ninh mang theo chiếc mặt nạ màu tím, lộ ra phần cằm tinh xảo, trên người cũng mặc bộ lễ phục quây ngực màu tím nhạt, đứng ở bên cạnh Tông Xán, thấp giọng nói: “Trì Thành thật sự sẽ đên tham gia sao?”

Tống Xán chịu đựng chua xót trong lồng ngực, nói: “Hắn sẽ đến.”

Hạ Lan Ninh lộ ra nụ cười vui vẻ, “Thật tốt quá.”

Tống Xán không muốn nhìn nụ cười chói mắt trên mặt người mình yêu, chỉ nói: “Lan Hinh, Tạ Trì Thành hiện tại quá nguy hiểm, CN “Tống Xán!”

Tống Xán ngậm miệng lại, nuốt xuống nhưng lời định nói ra.

Hạ Lan Ninh hơi nhíu mày, nói: “Em không muôn nghe những câu như thể.”

“Được được được, Lan Hinh, anh không nói, mặc kệ như thế nào, anh cũng sẽ giúp em.”

Hạ Lan Ninh dùng giọng điệu nữũng nịu nói “Em biệt ngay mà, Tống Xán, cảm ơn anh, anh là người bạn tốt nhất của em.’ Chỉ là bạn bè thôi sao?

Vì sao những gì anh trả giá em đều không để trong mắt?

Tống Xán rất muốn đem những lời này hỏi rõ ràng, nhưng anh ta không dám hỏi, sợ có được đáp án chỉ khiên bản thân càng khó chịu.

Anh ta vội vàng tìm lý do: “Anh nhìn thấy vài người bạn, đi trước hỏi thăm họ nhé.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 825


Chương 825

“Được, anh đi đi.”

Sau khi thấy Tống Xán đã rời đi, Hạ Lan Ninh mới lộ ra săc mặt mắt kiên nhẫn, trong vòng nửa năm qua, con chó theo đuôi Tông Xán càng ngày càng khó khống ché, không thể yên phận làm một con chó ngoan ngoãn không yêu câu gì được à? Vì sao cứ phải nhật định đòi cô ta đáp lại?

Hạ Lan Ninh cảm thây bực. bội, nhưng lại không có cách nào bỏ mặc con chó này, dù sao từ sau khi Lan Thiết chết đi, thủ hạ dưới trướng cô ta không còn ai làm được việc, hơn nữa tên khốn kiếm Hạ Minh Kiệt kia Hạ Lan Ninh không tiếp tục suy nghĩ miên man nữa, cô ta căn chặt môi dưới, tính toán tới phòng vệ sinh dặm lại phần, để tránh bị Tạ Trì Thành nhìn thầy dáng vẻ khó coi của mình.

Cô ta cần phải quý trọng cơ hội hiếm có lần này.

Khi Hạ Lan Ninh đang vội vàng chạy về phía nhà vệ sinh, bât ngờ bị người nào đó túm vào một gian phòng, cả người đã bị vây lấy.

“Ai?”

“Em gái ngoan, là anh đây.”

Âm thanh cả Hạ Minh Kiệt tựa như lời thì thầm của ác ma vang lên bên tai Quần áo trên người lập tức xô xệch, Hạ Lan Ninh liêu mạng giấy giụa, nhưng lại bị đáp lại một cái tát thật mạnh lên mông.

“Giấy giụa cái gì? Cũng không. phải chưa làm qua, như thê nào, bởi vì biết đêm nay Tạ Trì Thành sẽ đến, cho nên không muôn à? Cô giả vờ cái gì?”

Sắc mặt Hạ Lan Ninh lập tức cứng đờ.

Hạ Minh Kiệt thành công kéo quận áo cô ta xuống, nhưng không cởi hắn ra, lễ phục rất rườm rà, phức tạp, hắn dứt khoát nhắc làn váy lên, một phen kéo xuông khóa quân của mình.

Hạ Lan Ninh vừa định kêu lên, Hạ Minh Kiệt nói thẳng: “Cô muốn bị mọi người nhìn thấy à?”

Giọng Hạ Lan Ninh lập tức bị ngăn chặn, sau đó là một cơn đau nói truyền đến.

“Sít, thả lỏng chút đi, cũng không phải lần đầu tiên, nêu nhử cô chịu nghe lời, tôi sẽ nhanh hơn chút, nêu không uồng công cô chờ cũng không gặp được Tạ Trì Thành.”

Hạ Lan Ninh vừa nghe những lời này, hung hăng căn chặt mội dưới, không dám hé răng, nhắm mắt thừa nhận con đau đớn và thông khổ.

Sau cái chết khó hiểu của Lan Thiết, thêm chuyện cô ta mật đi sự quan tâm của Hứa lão phu nhân, địa vị ở nhà họ Hạ ngày càng lụi bại, thậm chí ngay cả cha mẹ nuôi cũng không thèm nhìn mặt cô ta.

Cô ta lại đi tới nông nỗi phải nhìn sắc mặt của Hạ Minh Kiệt.

Nhưng cô ta không còn cách nào khác, cũng càng thêm gấp gáp muốn tìm được cơ hội thoát khỏi tình trạng như vậy, mà lựa chọn duy nhất chỉ có mỗi Tạ Trì Thành.

Qua một năm, thế lực của Tạ Trì Thành đã trở nên hùng mạnh tới mức không một ai dám trái lời.

Chỉ cần nhịn một chút là tốt rồi.

Cho đến khi cuộc hoa.n ái kết thúc, Hạ Minh Kiệt ăn mặc chỉnh tè, không nhìn ra có chút khác thường nào cả, ngược lại là Hạ Lan Ninh hoàn toàn là dáng vẻ thảm hại sau khi bị cưỡng hiệp.

Hạ Minh Kiệt khinh miệt nhìn cô ta, ả đàn bà này, trước kia bày ra dáng vẻ lạnh lùng cao ngạo còn khá hập. dẫn, có được rồi, chăng qua cũng chỉ được như thế, chơi cũng chơi qua rồi, không có chút thương tiệc nào.

“Chậc chậc, Hạ Lan Ninh, tôi cũng không chơi cô không công, cho cô vài thứ tôt đây.”

Nói rồi, Hạ Minh Kiệt lây ra từ túi áo một gói đỗ nhỏ, bên trong có thứ bột phần màu trắng.

“Cái này thú vị lắm, rất hữu dụng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 826


Chương 826

Không có thằng đàn ông nào chịu được, cô tìm cơ hội thả vào ly rượu của Tạ Trì Thành, sau đó tắm rửa bản thân sạch sẽ nằm trên giường hắn, đến lúc đó lại cho vào chút máu, ngụy trang là lần đầu tiên, không phải là được rồi sao?”

Hạ Lan Ninh nhìn món đồ trong tay đối phương, hai mắt sáng quắc.

“Nhưng Tạ Trì Thành sẽ không chạm vào rượu bên ngoài.”

“Vậy phải xem bản lĩnh của cô thế nào, anh trai cũng. chỉ có thể giúp được tới đây thôi.”

Nói rồi hắn liền ném gói nhỏ vào tay cô ta, tự mình ra cửa.

Hạ Lan Ninh mặc xong quản áo, kiểm tra qua một chút, may mãn, lúc tên cặn bã kia làm thì không để lại chút dấu vết gì.

Cô ta siết chặt gói thuốc trong tay, trầm tự một hồi, cuối cùng quyết định đập nồi dìm thuyền một lân.

Bên kia, Tống Xán tâm tình bực bội đi vệ phía đám bạn của mình, anh ta vừa ngắng đầu, liền thấy Ninh Cảnh Trạch mang theo một bạn đồng hành nữ đi tới.

Tống Xán và Ninh Cảnh Trạch có mối quan hệ không tôi, nhìn thấy một màn này, cũng hiệu rõ là chuyện gì, trêu gheẹo nói: “Đây là bạn nữ của cậu đó hả?”

Ninh Cảnh Trạch thoải mái hào phóng thừa nhận, “Đúng vậy, cô ấy là Hề Hà.”

Đám bạn vây xung quanh đều nở nụ Cười.

Duy chỉ có Diệp Như Hề thì cười có chút kỳ quái.

Gần đây cô chọc phải tổ ong vò vẽ đấy à? Chạm mặt người quen hết lần này tới lần khác, sao lại là tên Tống Xán này nữa vậy?

Chuyện đua xe lần trước còn chưa kịp giải quyết xong, giờ lại chạm mặt.

Tuy nhiên cũng may là đối phương không nhận ra cô là ai.

Một đám người trẻ tuổi đứng cạnh nhau nói chuyện phiếm, Diệp Như Hề đã giúp người ta thì cũng giúp tới cùng, cô thành thạo Xây ‘ dựng một hình tượng bạch phú mỹ thân thiện, lúc còn ở nước Anh cô đã sớm được Hứa lão phu nhân bồi dưỡng nên khí chất, chỉ cần cô muốn, hoàn toàn có thê biếu hiện mình là một bạch phú mỹ học thức uyên thâm. 581 Tất cả đang cùng trò chuyện với nhau rất vui, thậm chí đám người còn lại cảm thấy ánh mắt của Ninh Cảnh Trạch này thật tốt, bọn họ đều muốn biêt sau lớp mặt nạ kia sẽ là khuôn mặt xinh đẹp tới mức nào.

Một người phụ nữ có cả trí tuệ lẫn sắc đẹp, Ninh Cảnh Trạch thật sự quá may mắn!

Ngay ở lúc Diệp Như Hề. cảm thấy bản thân đã tới lúc có thể rút lui an toàn, hoàn thành màn trợ giúp, hội trường chợt trở nên an tính, gân : như tất cả mọi người đều theo bản năng nhìn về phía cửa.

Người đàn ông kia mặc bộ tây trang màu đen, thân hình cao dài mang theo khí thế sắc bén bước từng bước tiến vào.

Anh rõ ràng không hề làm ra bất cứ hành động gì phô trương, lại khiến cho ánh mắt mọi người không có cách nào bỏ qua.

Khi Diệp Như Hề nhìn thấy khuôn mặt được treo chiêc mặt nạ màu đen kia, trái tim hung hăng co rút lại.

Ninh Cảnh Trạch chú ý tới, thấp giọng nói: “Hề Hề, cô có chuyện gì thê?

Cảm thấy không thoải mái sao?”

Diệp Như Hề cúi đầu, sờ sò trên mặt nạ của bản thân, sau khi xác nhận nó sẽ không rót ra thì mới miễn cưỡng an tâm hơn chút, thậm chí còn hận không thẻ dán luôn mặt nạ trên mặt.

“Tôi không có việc gì.”

“Không có việc gì thì tốt rồi. Chờ thêm chút nữa chúng ta sẽ rời đi, cảm ơn GOS “Được”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 827


Chương 827

Ninh Cảnh Trạch lại chỉ chỉ về phía Tạ Trì Thành, líu lưỡi nói: “Khí thế của Tạ thiếu ngày càng mạnh mẽ , ngay cả tôi cũng không dám nhìn thẳng.”

Diệp Như Hề nghĩ tới thứ gì đó, chần chờ một chút mới nói: “Anh và Tạ thiếu…… Rất quen thuộc à?”

“Sao có thể như vậy được, kiều người như vậy tôi căn bản không với Ì16 Chính xác mà nói, là người tất cả những người có mặt ở đây đều với không tới.

Nếu chỉ là Tạ Trì Thành của một năm trước, như vậy bọn họ còn có thể cảm thán một câu, nhưng Tạ Trì Thành hiện tại sẽ chỉ khiễn lòng người sợ hãi.

“Tính tình của Tạ thiếu rất khó nắm bắt, nghe nói anh ta chịu cơn đau đầu tra tân quanh năm nên tính cách trở nên vô cùng cổ quái, đương nhiên, đây cũng chỉ là lời đồn đãi, tôi cũng không xác định, nhưng rất có thể là sự thật, bởi vì con người anh ta trở nên rất đáng sợ.”

Ninh Cảnh Trạch vẫn luôn nhỏ giọng nói thàm, đem tật cả những gì mình biết đều nói hết ra, nhưng thật đáng tiếc, anh ta cũng chỉ cái biết cái không, đa số đều là nghe đồn thổi từ người khác.

Dù sao tin tức về Tạ thiếu càng ngày càng thần bí.

Diệp Như Hề nhìn như không thèm để ý, thật ra lại nghe rất nghiêm túc.

Trong lòng chỉ có một suy nghĩ, anh đồ bệnh.

Sự lo lắng cũng không kiềm chế được mà dâng lên.

Diệp Như Hề bắt đầu dịch qua từng bước một, khi đối diện với tầm mắt anh, cô tức khắc cứng đờ, bịt tai trộm chuông dịch sát bên cạnh Ninh Cảnh Trạch.

Ninh Cảnh Trạch vỗn đang cảm thây kỳ quái, sao bản thân lại chậm rãi dân dân tới gần Tạ Thiếu, sau đó còn chưa kịp phục hồi tính thần lại, cảm giác mềm mại đã truyền đến từ cánh tay, cúi đầu vừa thấy, Diệp Như Hề gân như đang dính sát vào người mình.

Ninh Cảnh Trạch thụ sủng nhược kinh, trái tim đập mạnh liền hồi.

Trái tim Diệp Như Hề cũng đang đập nhanh, cô có thể cảm giác được tâm mắt Tạ Trì Thành vừa đảo qua người mình, tạm dừng một hồi, lại dời di.

Cô không dám ngắng đầu, thân thể cứng đờ, hôi lâu sau mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, lặng lẽ nhìn Tạ Trì Thành, thấy. anh đã trần định tự nhiên nói vài lời với người bên cạnh, ánh mặt lãnh đạm lạnh lùng, tầm nhìn thẳng tắp, cả người giông như thanh kiêm sắc bén được giâu trong vỏ.

Ninh Cảnh Trạch vừa định nói chuyện, liền thầy ánh mắt Diệp Như Hề lơ đãng, anh ta đưa mặt nhìn qua, liền thấy được Tạ thiếu.

Trong lòng Ninh Cảnh Trạch cảm thấy quái dị, ánh mắt như vậy…… Căn bản không giống như đang nhìn người xa lạ, ngược lại nhìn như là có tình cảm rất chân thành Ninh Cảnh Trạch sửng sốt gọi “Hè Hệ.”

Diệp Như Hề phục hồi tỉnh thần lại, a một tiêng.

Ninh Cảnh Trạch mang vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Cô quen biết với Tạ thiếu sao?”

Diệp Như Hề phủ nhận, “Không quen biệt.”

Nhưng ánh mắt cô lại không phải như vậy.

Ninh Cảnh Trạch đem những lời này nhịn xuống, trong lòng lại có chút khó chịu, anh ta vôn dĩ còn nghĩ Hề Hè khác biệt, không nghĩ tới, cô cũng giống nhử những người phụ nữ khác sao?

Không hiểu sao, Ninh Cảnh Trạch có chút thất vọng.

“Hè Hè, cô ở chỗ này chờ tôi một chút, tôi qua bên kia chào hỏi mây người bạn một tiếng.”

“Được.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 828


Chương 828

Ninh Cảnh Trạch rời đi trước, anh ta sợ chậm thêm một bước liền sẽ nhịn không được mà hỏi những vần để không nên hỏi.

Diệp Như Hề tìm một góc không có người đứng chờ, cố găng khống chế ánh mặt không nhìn theo Tạ Trì Thành đang đứng ở vị trí trung tâm.

Sau đó, cô thấy được Hạ Lan Ninh, cho dù có mang theo một chiếc mặt nạ, nhưng Diệp Như Hề vẫn nhận ra được đồi phương, cũng khá kinh ngạc, chỉ thây cô ta đựa lưng vê phía mình, thật cần thận đồ một bọc nhỏ chất bột gì đó vào trong ly nước.

Ngay sau đó, Hạ Lan Ninh liền nói mây câu với nhân viên phục vụ, cái ly kia được cho thêm nước vào rôi đặt vào bên trong khay đựng.

Diệp Như Hề nhíu nhíu mi, tầm mắt nhữni về phía nhân viên phục vụ kia, nhìn anh ta bưng khay đô uông đi tới nhóm người Tạ Trì Thành đang đứng.

Diệp Như Hề mở to hai mắt nhìn, một suy đoán không thê tưởng tượng, nảy lên trong lòng, cô cảm thây sốt săng theo bản năng.

Nhưng may mắn, tất cả mọi người đều cầm theo ly rượu, Tạ Trì Thành lại không chạm vào.

Cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, quả nhiên, anh là người cần thận như Vậy, hẳn là sẽ không tùy tiện uống đồ lung tung.

Đúng là lo lắng vô ích.

Diệp Như Hề tự giễu cười cười, tại Sao bất cứ chuyện gì liên quan tới anh, cô đều không nhịn được mà cảm thấy lo lắng không yên.

Như vậy thật sự không tốt.

Một loại cảm xúc phức tạp chậm rãi dâng lên.

Ninh Cảnh Trạch lúc này đã đi trở về, nói: “Hệ j chúng ta có 2 thể trở vê được rôi, để tôi đưa cô về nhé.”

“Ừ, được.”

“Xảy ra chuyện gì vậy? Cô thấy không thoải mái sao?”

Diệp Như Hề cố gắng lấy lại tinh thần, nói: “Không có việc gì, đi thôi.”

“Thật sự không có việc gì à? Có phải thấy đói bụng hay không, tôi cũng quền mát là cô còn chưa ăn gì, cô chờ đã.”

Diệp Như Hề chưa kịp ngăn cản đối phương, liền nhìn thầy anh ta cầm theo chút bánh ngọt qua, đây là một bữa tiệc hóa trang theo phong cách tiệc đứng, dọc hai bên đường có rất nhiều món tráng miệng bánh ngọt kiểu tây.

“Ăn một chút đi.”

Diệp Như Hề không tiện từ chối, ăn miệng bánh ngọt, có chút nghẹn, Ninh Cảnh Trạch vội vàng mang một ly sữa bò lại đây, cô theo bản năng uống vào, sau đó thì dừng một chút.

Hẳn là sẽ không xui xẻo như thế đâu nh Chắc không phải ly nước nào cũng bị hạ thuộc đúng không?

Diệp Như Hề tự thuyết phục chính mình, nhưng cũng không tiệp tục uông thêm ngụm thứ hai, cô cất ly nước đi.

“Không uống nữa à?”

“U”

“Được, chúng ta trỏ về đi.”

Diệp Như Hề đang chuẩn bị nhắc chân đi, đột nhiên lại cảm thấy buồn đi vệ sinh, cô theo bản năng nói: “Tôi đi tới nhà vệ sinh một chút đã.”

“Được.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 829


Chương 829

Diệp Như Hề chịu đựng cảm giác buôn tiều bắt thường, đi tìm phòng vệ Sinh, nhưng lúc cô đi ra, cảm thây đầu có chút choáng váng, nhìn cảnh tượng trước mặt đều là một màn hư ảo.

Cô lắc lắc đầu, hung hãng: cắn vào đầu lưỡi, đau đón khiến cô miễn cưỡng tìm về một tia tỉnh táo.

Nhưng chút tỉnh táo vừa tìm về chỉ duy trì trong thời gian ngăn, cô gân như đã không thê đi thăng được.

Ý thức được cơ thể bắt ồn, Diệp Như Hề miễn cưỡng nghiêng ngả lảo đảo đi về phía cửa sau, nhưng một bước không cần thận, đầm vào hành lang rôi đô người vào một gian phòng.

Cô té ngã trên tâm thảm mêm như bông, chỉ cảm thấy cả người nóng rực, ngay cả hô hấp cũng trở nên nóng rực.

Cô có gắng bò dậy, nhưng tay chân đã mêm nhữn như bún, suy nghĩ trong đầu lộn xôn rối bời, chỉ có thể miễn cưỡng nhớ rõ phải đi đóng cửa lại, cho dù là ai cũng không thê đặt chân vào đây.

Việc đóng kỹ cửa đã hao hết chút sức lực cuối cùng, ,cả người Diệp Như Hề khó chịu run Tẩy trên tắm thảm, bộ lễ phục màu trắng bị cô cọ xát qua lại tói nhăn dúm, lý trí dần trở nên mơ hồ.

Lúc này, Tạ Trì Thành cũng cảm nhận được một luồng nóng rực.

Sắc mặt của anh thay đổi, thật sự không nghĩ tới, cho đên lúc này còn có người dám âm mưu với mình.

Đáng chết!

Anh rõ ràng không hề chạm vào bắt cứ thứ gì!

Nhưng mà, Tạ Trì Thành không lưu ý đên, mùi hương như ẩn như hiện của người bên cạnh bị anh hít vào từng ngụm.

Hạ Lan Ninh đứng ở khoảng cách không xa, luôn chú ý mọi cử chỉ hành động của Tạ Trì Thành, thời điểm thấy anh kéo kéo cà vạt, liền biết đã thành công.

Không uỗng phí cô ta bỏ ra tâm “huyết lớn như vậy, sau khi hạ thuốc vào để uông không thành công thì lập tức nghĩ ra biện pháp này..

Hạ Lan Ninh sửa sang lại quần áo, gợi lên một tia mỉm cười, đi về phía Tạ Trì Thành.

Khi Tạ Trì Thành nhìn thấy Hạ Lan Ninh đang đi tới, cho dù cách một lớp mặt nạ cũng có thể nhận ra được, anh trực tiễp xoay người rời đi.

Hành động dứt khoát như Vậy trực tiếp khiến Hạ Lan Ninh tức giận không nhẹ, vội vàng muốn đuổi theo sau, nhưng âm nhạc bỗng nhiên vang lên, đám người lập tức tràn ra sàn nhảy, trực tiệp chặn lại con đường trước mặt.

Hạ Lan Ninh chỉ có thể nôn nóng nhìn theo, nháy mắt đã nhìn không thấy bóng đáng Tạ Trì Thành đâu r nữa.

Cô ta tức giận tới mức dậm chân, cả hai mắt đều đỏ, một cơ hội tốt như vậy mà lại bỏ lỡ.

Lúc Tạ Trì Thành nhận thấy cơ thể càng lúc càng nóng, sắc mặt của anh nháy mắt âm trầm, anh đi về hướng cửa sau, vừa đi vừa gọi điện thoại bảo Tàn Phong chờ ở cửa sau.

Xuyên qua hành lang thật dài, anh đưa tay kéo mặt nạ ném trên mặt đất, khuôn mặt tuần tú trước đó vẫn luôn lạnh nhứ băng, giò phút này | nhiễm vài vệt đỏ ửng, lại có thêm vài phần cuồng dã mắt khống ché.

Ngón tay. mảnh dài trực tiếp nói lỏng cà vạt, cởi cúc áo trên cùng để dễ hô hấp hơn, bước chân vững chãi của anh trỏ nên nôn nóng hơn vài phần, lúc đi ngang căn phòng nào đó, vài tiếng rên rất nhỏ và nhẹ tràn ra.

Bước chân vội vàng chợt chững lại.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 830


Chương 830

Tạ Trì Thành cảm thấy càng nóng hơn.

Rõ ràng tiếng r*n r* rất nhẹ, nhẹ gần như nghe không thấy, lại cô chấp chui vào trong đâu anh.

Thân thể càng lúc càng nóng.

Mà kiểu nhiệt độ này, giống như đã từng xảy ra, loại cảm giác này cũng y hệt nhau.

Chút lý trí còn sót lại thúc dục anh nhanh chóng rời đi, nhưng khi tiếng r*n r* lúc cao lúc thấp. dôn dập truyền ra ngoài, chút lý trí mỏng manh đang lung lay đã hoàn toàn sụp đồ.

Mũi chân chuyên hướng, bay thẳng đến gian phòng ka mà ởi, vừa đây ra cửa phòng, không có khỏa, anh rât thuận lợi mở ra.

Trong phòng, không có ánh đèn, tầm mắt bị ngăn trở, nương theo ánh trăng từ cửa số tiền vào, anh thấy n người phụ nữ nằm trên thảm ịa Giờ phút này, lễ phục của cô bị cọ xát kéo cao hơn phân nủa, lộ ra màu da trắng nõn mịn màng, ở dưới ánh trăng trông có vẻ càng thêm trong trẻo mêm mịn.

Cô đang tạo một tư thế vô cùng gọi cảm, từng tiếng rên nhẹ từ đôi môi đỏ thốt ra giỗng như chất xúc ta, mang theo mị hoặc thật sâu.

Diệp Như Hề căn bản không biết cửa ph8 đã bị đây ra, còn có người đi đên.

Cô chỉ biết trong người nóng rực vô cùng, hận không thê cởi ra tất cả quân áo , cho dù cô có cử động thế nào, đều không thể thoát khỏi loại cảm giác này.

Nóng, thật nóng.

Tạ Trì Thành thấy một màn trước mắt thì hai mắt đều đỏ lên, anh dùng sức căn lầy đầu lưỡi, đau đớn khiên anh kéo vê một tia tỉnh táo, muôn dứt ra rời đi.

Nhưng mà, ngay sau đó, chiếc mặt nạ trên mặt người phụ nữ dần dần trượt xuống, lộ khuôn mặt kiều diễm xinh đẹp ở phía dưới.

Đôi mắt khép hờ kia mang theo hơi nước mờ mịt, hàng mi cong vút nhẹ nhàng rung động, dường như vô cùng bất an, dưới chiếc mũi thẳng tinh xảo là cánh môi đỏ thắm, lúc này còn đang vô thức căn môi dưới, lộ ra hàm răng trắng nho nhỏ, trồng cực đáng yêu.

Cô hình như rất khó chịu, lại khế rên một tiếng.

Ưm —— Chút tỉnh táo Tạ Trì Thành vất vả kéo về lại lập tức tan rã..

Đặc biệt là khi khuôn mặt mà anh từng thấy trong mơ trùng hợp xuất hiện ở đây, anh biết, bản thân đã mắt khống chê.

Khi Diệp Như Hề cảm nhận được có một đợt mát lạnh tới gân, cô chủ động sáp lại, thoải mái phát ra một tiêng rên khẽ.

Trong lúc cả hai dây dưa lẫn nhau, loại cảm giác mát lạnh đó bị phóng đại vô số lần.

Diệp Như Hề khó khăn muốn mở to mặt, muốn thấy rõ ràng là ai, đôi tay mềm yêu như không Xương của cô vung lên, giỗng như muốn đầy người kia ra.

Nhưng khi thầy được một khuôn mặt tuân tú quen thuộc, tất cả chống cự đều biến thành đón ý nói hùa, đó gần như là một loại bản năng, mà cô sớm đã mắt đi năng lực Suy nghĩ.

Đêm, rất dài.

Đám người vui vẻ khiêu vũ ăn uống thật lâu dưới lớp mặt nạ.

Đại sảnh bữa tiệc xa hoa truy lạc, mà HN một căn phòng, là nước lửa giao hòa.

Thời điểm cuộc vui dần dần hạ màn, có một vị khách uUÔng say không cần thận đi ngang qua căn phòng, khi nghe thây bên trong truyên tiếng rên he khẽ thì lộ ra vẻ mặt ái muội không thôi.

“Chậc chậc, tiếng động vang ra tận đây, thật lợi hại.”

Lắm bẩm một câu, vị khách say khướt kia liên rời đi, hắn căn bản cũng không biệt, người bên trong có Tạ thiêu nỗi danh lửng lẫy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 831


Chương 831

Sau khi Hạ Lan Ninh biết mình bỏ lỡ cơ hội, ảo não cả một đêm, thậm chí còn hận không thể đi đánh người.

Cô ta căn bản không biết, sai làm lần này của cô ta đã mang đến hậu quả như thê nào.

Một đêm cuồng hoan chậm rãi trở nên yên lặng, mà động tĩnh trong phòng cũng chậm rãi an tĩnh trở lại.

Sáng sớm vừa lên, Diệp Như Hề từ cơn đau nhức dân dân tỉnh lại, mới vừa mở mắt ra thiêu chút nữa đã bị cảm giác đau đớn toàn thân làm cho rơi nước mắt.

Khắp cơ thể không có phần nào là không đau, giỗng như vừa bị xe lửa nghiên nát vậy.

Cô chậm rãi giật mình, cảm nhận được bên hông có một cánh tay vắt ngang, tức khắc nét mặt cũng cứng đơ.

Cô từ từ nghiêng đầu, liền đối diện với khuôn mặt tuần tú đang ngủ Say.

Ngũ quan thâm thúy, anh tuần vạn phân, quen thuộc đến cực điểm.

Là Tạ Trì Thành.

Cô cảm thấy có chút lạnh lẽo, cúi đầu vừa thây, trên người chằng chịt những dâu vết ái muội.

Ký ức ngày hôm qua từ từ hiện rõ, những hình ảnh dây dưa giữa hai người cũng lân lượt lướt qua đầu.

Thì ra…… đó không phải giấc mơ!

Đây là sự thật!

Diệp Như Hề lập tức trắng bệch mặt, cô trở nên luỗng cuồng.

Mục tiêu vốn dĩ đã xác định phải tránh xa chọt xuất hiện trên giường cùng mình, hai người còn xảy ra một đềm triên miên.

Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô chính là trỗn đi!

Diệp Như Hề thật cần thận chui ra khỏi vòng tay anh, chịu đựng sự đau nhức rã rời toàn thân, chậm rãi nhặt lên lê phục rơi rót trên sàn nhà rồi mặc vào, rật nhiêu lần còn suýt té ngã bởi vì hai chân đã mềm nhũn.

Cuối cùng, cô mặc xong quần áo, quay đầu lại nhìn thoáng qua người đàn ông còn trong cơn ngủ say, hoảng hốt rời khỏi phòng.

Thời gian từng chút trôi qua, người đàn ông nằm trên giường cũng từ từ mở mắt ra, đôi mắt đen láy chỉ thoáng qua chút hoảng hốt, rất nhanh đã phục hôi tỉnh tảo, anh quay đầu nhìn qua, lại phát hiện bên cạnh đã trồng không.

Chăn nệm vẫn còn ấm áp, hiển nhiên là chưa rời đi bao lâu Tạ Trì Thành ngôi dậy từ trên giường, thân hình cao dài đứng thắng, trong đâu hiện ra những hình ảnh nào đỏ, anh nhíu nhíu mày, trực tiễp đi vào phòng tăm.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, anh quần khăn tăm đi ra, gọi một Cuộc điện thoại cho Tân Phong, để người kia chuẩn bị quân áo đưa lại đây.

Rồi sau đó, anh nhìn gương, kéo kéo tóc mái ra sau đầu, nở một nụ cười lạnh.

“Sốt ruột rời đi như thế sao, ha ha.”

Tân Phong nhanh chóng cầm theo quân áo tìm được căn phòng kia, khi anh ta thây được tình trạng lộn xôn trong phòng cùng với bầu không khí, còn đọng lại dư vị k*ch t*nh, nhảy mắt hiệu rõ tât cả, sắc mặt cung có chút phức tạp.

Tạ Trì Thành thay quần áo, nói: “Điều tra danh sách tất cả những nhân vật tham gia bữa tiệc ngày hôm qua.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 832


Chương 832

“Vâng, ông chủ.”

Tạ Trì Thành mặc xong quần áo liền chuẩn bị rời khỏi phòng, nhưng lại không cần thận dẫm phải món đồ nào đó, cúi đâu vừa thấy, là một chiếc mặt nạ màu bạc .

Anh thuận tay nhặt lên, khóe môi lộ ra nụ cười không rõ ý tứ.

“Tôi sẽ tìm được cô.”

Cảm giác mắt khống chế này giống như đóa hoa anh túc, khiến người ra nghiệm ngập trầm mê, muốn quên đi, nhưng lại càng khắc sâu hơn nữa.

Mà càng quan trọng hơn là, chứng đau đầu quân lây anh mỗi đêm lại không phát tác, cho nên anh đã ngủ thăng được một giấc, sáng tỉnh dậy còn có cảm giác không tồi.

So với tâm trạng còn tình là vui sướng của Tạ Trì Thành thì Diệp Như Hệ lại trái ngược, cô khó chịu không yên.

Không chỉ là tâm tình, còn có cả thân thê.

Eo đau lưng đau khủng khiếp, gần như không thê dựng eo đứng thẳng nghiêm chỉnh, phần da non mềm hai bên đùi trong cũng bị ma sát trây xước, cũng không thê xỏ quân đàng hoàng, đi một bước đêu vô cùng đau đớn.

Sau khi rời khỏi nơi đó, cô vội vàng vê nhà tăm rửa, thiêu chút nữa đã bị dọa sợ vì những dấu vết chẳng chịt trên người, cô cô ý thay áo len cao cô, miễn cưỡng che khuất được, đi đên công ty, cho dù thay đổi tư thế ngôi thê nào cũng cảm thây khó chịu.

Diệp Như Hề mệt nhọc thở dài ghé vào bàn làm việc, sắc mặt tái nhọt, vừa đau vừa mệt, thêm vào chuyện buổi tôi không được nghỉ ngơi thốt, khiên cô trông yếu ớt vô cùng.

“Tô Tây, cô đã xảy ra chuyện gì vậy?

Sao trông cô chẳng có tinh thân chút nào.”

Đối mặt với sự quan tâm của đông nghiệp, Diệp Như Hề tùy tiện tìm một lý do, “Ừ, tôi hôm qua ngủ không ngon giâc, cả đêm đều gặp ác mộng.”

Không phải thật sự là ác mộng sao!

Trong mơ cô bị người kia lán qua lộn lại ăn sạch sẽ không còn gì, chỉ thiểu nước không bị nuốt vào bụng thôi.

“Không có việc gì chứ? Hay là xin nghỉ phép trở vê nghỉ ngơi một chút xem?”

Diệp Như Hề lắc đầu, cố gắng vực dậy tinh thần, hoàn thành xong công việc dang dở.

Tới giữa trưa, cô từ chối lời mời cùng ra ngoài ăn cơm của đồng nghiệp, gọi một phân cơm hộp, dứt khoát ghé vào bàn làm việc ngủ quên trời quên đắt.

Chờ khi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, cô còn đang ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Điện thoại do Ninh Cảnh Trạch gọi tới, cô đột nhiên bừng tỉnh, lúc này mới nghĩ đên hình như bản thân đã quên mất người ta.

“Hề Hè, rốt cuộc là tối hôm qua cô đã đi đâu vậy? Tôi tìm cô lâu lắm đó,.’ “Tôi…di động của tôi hết pin, tối hôm qua tôi có bạn tới đón, quên mật nói với anh một tiêng.”

Diệp Như Hề căng da đầu giải thích, nhưng hiển nhiên đưa ra lý do vụng vê như vậy cũng không thê trót lọt.

Quả nhiên, Ninh Cảnh Trạch im lặng.

một lát lại nói: “Hề Hè, cô không phải là người giỏi nói dối.”

Diệp Như Hề chỉ biết câm nín.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 833


Chương 833

Cô không biết nên nói gì mới tốt, chẳng lẽ lại nói tối hôm qua cô bị hạ thuốc, sau đó bị người lăn qua lộn lại ăn sạch hết lần này đến lần khác à?

“Hè Hè, cô đang trốn tránh tôi sao?”

“Không có, tôi thật sự không có ý đó.”

“Xin lỗi, có lẽ do biểu hiện của tôi quá mức rõ ràng, khiến cô cảm thấy bồi rôi, dồi hôm qua cũng đã làm phiền tới cô.”

Dút lời, Ninh Cảnh Trạch liền cúp điện thoại.

Sắc mặt Diệp Như Hề trở nên phức tạp, nêu trước đó cô còn chưa phát hiện ra, vậy hiện tại cô đã Nhàn được rồi.

Chỉ là…… Đối với tâm tư của Ninh Cảnh Trạch, cô không có hơi sức đâu mà đáp lại.

Lúc còn ở Anh quốc, cũng từng có người thể hiện hảo cảm của đổi phương với cô, nhưng đều bị cô từ chỗi.

Không nói cô có thích hay không, chỉ là với thân hình ốm yếu của mình, tốt nhất là cô không cần liên lụy người khác, huống chị, cô đã mật khả năng làm mẹ, cùng ai ở bên nhau chăng qua cũng là liên lụy người ta.

Hơn nữa……sau khi từng yêu một người đến như vậy, trái tim trăm ngàn vệt thương của cô cuôi cũng không thể rung động thêm bát cứ ai nữa.

Diệp Như Hề nghĩ nghĩ, cũng không gọi lại cho Ninh Cảnh Trạch, hảo cảm dũng chỉ mới nảy sinh, sẽ biến mắt nhanh thôi.

Cô nhìn nhìn thời gian, lại gọi điện thoại cho bà ngoại.

*Hề Hè, ở bên ngoài sống thế nào?

Thiếu thôn gì cháu cứ nói với bà, không được để ở trong lòng, biết không?”

Nghe lời dặn dò ân cần từ đầu bên kia, khóe môi Diệp Như Hề chậm rãi cong cong nở nụ cười.

Mối quan hệ thân nhân ruột thịt khiến cô cảm thầy bản thân thật ra vẫn còn có may mãn, Cô chưa bao giờ nghĩ tới Hứa lão phu nhân sẽ là bà ngoại của mình, nhưng cô cũng thích ứng rất tốt.

Từ sau khi biết thân thế của bản thân, bà ngoại từng đưa ra cho cô một lựa chọn, hỏi cô xem có muôn nhận lại hai anh trai hay không.

Mà anh trai cô, chính là hai anh em Có Lăng Hiên và Cố Cẩm Minh.

Thế giới này thật nhỏ bé, duyên phận thật kỳ diệu, hai người hào quang đây mình đó lại là anh trai của cô.

Nhưng cuối cùng, cô vẫn lắc đầu từ chôi.

Cô giấy giụa sống sót, không ai xác định cô có thể sống được bao lâu, cảm giác đau đớn khi mắt đi người thân một lần là quá đủ rồi, cho nên cô không muốn nhận mặt hai người anh trai, bà ngoại cũng đồng ý giúp cô | giấu diềm chuyện này.

Sau khi cúp điện thoại, tâm tình vốn.

dĩ còn đang áp lực của Diệp Như Hề đã tốt hơn rất nhiều, cô nhìn tờ lịch bàn, bỗng nhiên phát hiện, sắp đến ngày giô của mẹ rôi.

Qua không lâu nữa, bà ngoại cũng sẽ vê nước thăm mộ mẹ cô.

Diệp Như Hề tính toán thời gian, dự định sẽ trở về đó nhìn xem trước.

Xa cách đã một năm, cô còn có rất nhiều. lời nói, muốn đi đến trước mộ mẹ kể lễ một trận.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 834


Chương 834

Thời gian chậm rãi trội qua từng ngày, Diệp Như Hề dần dần cũng, quên mật chuyện phát sinh buổi tối hôm đó, thật sự chỉ cọi như một cơn ác mộng, tỉnh mộng rồi thì trỏ vê hiện thực.

Nhưng điều cô không biết chính là, người bên ngoài bởi vì tìm kiếm cô mà phát điên rôi.

Tất cả những người có mặt trong buổi tiệc hóa trang đêu bị điều tra trong.

sáng ngoài tôi, nhưng Tần Phong vẫn không tra ra được manh môi hữu dụng.

Ngoại trừ khách khứa, còn có không ít người đi cùng không hề có trong danh sách.

Hơn nữa, chứng cứ mắu chốt chỉ có một, là người phụ nữ mang theo chiêc mặt nạ màu bạc.

Mà người như vậy trong buổi tối hôm đó không tới 100 cũng tới mây chục người.

Tần Phong lần đầu tiên cảm thấy vãn đề có chút khó giải quyết.

Càng khiến cho tâm tình anh ta phức tạp chính là đó còn là một người phụ Nếu như là Lâm Tử Ngạng xử lý, có thể sẽ dễ dàng giải quyết vụ này hơn thì phải.

Tạ Trì Thành buông, xuống, văn kiện, đầu cũng không ngắng, nói: “Tìm được rôi?”

Tần Phong đưa qua tư liệu trong tay.

Tạ Trì Thành tiếp nhận lật xem từng trang một.

Tất cả tư liệu đều là những người phụ nữ mang mặt nạ màu bạc trong tôi hôm đó, rất kỹ càng tỉ mỉ, còn có cả mặt để tiện đôi chiều.

Nhưng Tạ Trì Thành lật lật, trên mặt dần mắt kiên nhẫn, cuối cùng anh ném tập tư liệu trên mặt bàn, “Không phải bọn họ. tiếp tục tìm.”

Tần Phong do dự một chút, vẫn nói: “Ông ‹ chủ, đây là tất cả những người có thể tìm được, nhưng còn có một số nhỏ không hề đăng ký thông tin.”

“Vậy lại tìm tiếp.”

“Đã biết.”

Tạ Trì Thành ngôi trên chiệêc ghê xa họa, ngón tay đặt trên tay vịn, trong đầu vẫn chưa thể xóa được những gì diễn ra đêm hôm đó.

Sau buổi tối hôm đó, anh lại ngủ yên ổn được ba ngày, nhưng sau đó thì đầu anh. bắt đầu đau trở lại.

Chuyện này khiến tâm tình đang tốt lên của anh lập tức bị đánh gãy.

Anh không mê luyên sắc đẹp, cũng không cho răng đã chạm vào người phụ nữ kia thì sẽ phải yêu đương ái mộ, nhưng rất lâu rồi không tìm ra được biện pháp giải quyết cơn đau đầu, cách làm mới phát hiện này khiến anh không thê dứt ra được.

“Tiếp tục điều tra, phải điều tra ra bằng được.”

Anh đứng lên, đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Mang Tiểu An và Nhạc Nhạc tới đây.”

Bận rộn mấy ngày này, anh đã thật lâu không cùng bọn nhỏ ăn một bữa cơm.

Tạ Trì Thành đã đặt bàn ở nhà hàng, anh sẽ qua đó trước.

Không bao lâu, Tiểu An và Nhạc Nhạc đã được mang tới, cùng đi với hai đứa nhỏ còn có Tông Giai.

Vẻ mặt hai đứa có vẻ không nhiệt tình lắm, ngay cả Nhạc Nhạc luôn có quan hệ tốt với Tống Giai cũng không còn quấn lấy Tống Giai ríu rít nói chuyện như trước kia nữa.

Nhạc Nhạc thật sự đang tức giận, vốn dĩ bởi vì anh trai không thích dì Tống, cô bé còn có chút áy náy với dì Tống, cho nên lúc dì Tống tới tìm mình, cô bé còn bày ra khuôn mặt tươi cười tiệp đãi.

Nhưng chờ tới khi daddy gọi điện thoại lại đây muôn bọn họ đi ra ngoài cùng nhau ăn cơm, Tống Giai lại có tình tỏ ý tứ mình không muôn về nhà một mình, sau đó cũng đi theo tới đây.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 835


Chương 835

Nhạc Nhạc cũng không ngốc, sao cô bé có thể không biết dì Tông đang có suy nghĩ gì chứ 2 Người phụ nữ này muốn cướp đoạn vị trí của mamil Nhạc Nhạc tức điên rồi!

Nếu trước đó Nhạc Nhạc còn có chút yêu thích với Tống Giai, thì hiện tại chỉ còn lại chán ghét.

Cho dù bắt cứ ai có ý định cướp đoạt daddy của mami, đều là người xấu!

Nhạc Nhạc dầu miệng bực bội ra mặt, bộ dáng khiến Tống Giai cũng cảm thấy xấu hồ.

Cô ta đột nhiên hối hận vì bản thân đã nảy ra suy nghĩ muôn đến đây, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào cô lại làm như thế, cô đã có một đoạn thời gian rất dài không gặp qua Tạ Trì Thành.

Cho nên cô không chịu nổi, biết rõ khả năng sẽ khiến Nhạc Nhạc không vui, nhưng vẫn mặt dày đi theo lại đây.

Đối lập với sự lo sợ bất an của Tống Giai, sự hồi hận và khó chịu của Nhạc Nhạc, Tạ An thì lại chỉ cười lạnh, cái dì Tống này thật đúng là quá coi trọng bản thân, dùng danh nghĩa bù đặp cho mami lại mưu toan muôn có được thứ không thuộc về mình.

Thật là khiến người ta buồn nôn!

Tạ An nói thẳng: “Daddy, con có vài lời muôn nói với cha.”

Tạ Trì Thành ngắng đầu, ừ một tiếng.

Tạ An lại nói: “Con chỉ muốn nói cho cha và em gái nghe thôi.”

Nghe thầy những lời này, Tống. Giai ở bên cạnh vừa mới chuẩn bị ngôi, xuống lập tức cứng đờ người, sắc mặt một trận xanh một trận trăng.

Những lời này còn không rõ có ý tứ gì nữa sao?

Tống Giai còn cho răng Tạ An chỉ là có chút ý kiến với mình, cũng là một chút bắt mãn mà thôi, nhưng không

Tạ Trì Thành thật ra lại không có cảm giác gì quá lớn, Tống Giai ở trong ni anh chẳng qua chỉ là người không đáng nhắc tới, có thê có có thể không, cho nên anh nói thẳng: “Tôi Số cho người đưa Tống tiểu thư trở về.’ Sắc mặt Tống Giai lập tứC trắng bệch, suýt nữa không duy trì nồi nụ cười cứng đờ trên môi.

“Tôi, tôi vừa hay nhớ ra có chuyện còn đang làm dở, tôi đi về trước, không cần tiễn.”

Tạ Trì Thành tùy ý ừ một tiếng.

Chờ sau khi Tống Giai chật vật rời đi, Tạ An mới lộ ra gương mặt tươi cười.

“Vừa lòng rồi?”

Tạ Trì Thành bỗng nhiên hỏi như thế.

Tạ An khụ một chút, lại nói: “Daddy, con muôn nói, em gái đói bụng rÔi, chúng ta nhanh ăn cơm đi.”

Nhạc Nhạc chớp chớp mắt to, nhận được tín hiệu của anh trai, lập tức nói: “Đúng! Daddy! Con đói bụng rồi!”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, cũng không vạch trân màn kịch của hai anh em, gọi người đưa đồ ăn lên.

Ý tứ của Tống Giai?

Anh khinh thường tìm hiểu, cũng không, cảm thây bản thân cân có chút phản ứng hay đáp lại gì.

Chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ mà thôi, anh căn bản không thèm để ý.

Bữa cơm này ăn cũng không tồi, Tạ Trì Thành còn cân thận gỡ xương cá cho hai đứa nhỏ, gặp từng miêng thịt cá ngon lành vào chén cho chúng.

Hai đứa nhỏ ăn uống vô cùng thỏa mãn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 836


Chương 836

Ăn xong cơm, Nhạc Nhạc tràn đầy chờ mong nhìn daddy, nói: “Daddy hôm nay có rảnh không?”

Đôi diện với đôi mắt to tròn của Nhạc Nhạc, Tạ Trì Thành lập tức xem nhẹ cuộc họp quan trọng sắp tới, anh gật đâu, ừ một tiêng.

Nhạc Nhạc lập tức nói: “Vậy daddy mang bọn con đi chơi đi!”

“Muốn đi nơi nào?”

Nhạc Nhạc nghiêm túc suy nghĩ một chút, lại nói: “Hay là thôi vậy, daddy khẳng định đang bận làm việc.

“Không sao, công việc không quan trọng bằng con.”

Nhạc Nhạc lập tức ôm lấy daddy, nhón mũi chân nói: “Bọn con cùng đi làm việc với daddy nhé!”

Tạ Trì Thành cũng không từ chối Nhạc Nhạc, lập te đông ý với con gái.

Anh mang theo hai đứa nhỏ tới công ty, anh đã đoạt lại Long Đằng một lần nữa, nhưng hiện tại Long Đăng đối với Tạ Trì Thành mà nói chỉ là một công cụ mà thôi.

Một năm qua, Long Đăng đã phát triển cực kỳ nhanh, trực tiếp bước lên hàng ngũ những tập đoàn đứng đầu Trung Hoa, sản nghiệp dưới trướng không đếm xuê, lại được anh xây dựng như phòng tuyến thép, tât cả những người có ý xâu đêu bị quét sạch một lân.

Có thể nói, nếu anh có đột ngột ròi đi như năm đó, Tạ lão phu nhân cũng không thể nhảy ra chiếm đoạt công ty một lân nữa.

Mà đây cũng chỉ là sản nghiệp được công bô ra bên ngoài, những sản nghiệp âm thầm càng đạt tới con số khủng bó.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao những người trong giới thượng lưu ở Đê Đô lại kiêng kị Tạ Trì Thành như thế.

Khi toàn thể nhân viên nhìn tháy tổng giám đốc mang theo hai đứa nhỏ đáng yêu, thản nhiên bước vào công.

ty, không ít người đều sợ ngây người.

Người biết chuyện này rất ít, càng có rất nhiều lần đầu tiên nhìn thấy tiêu thiệu gia và tiểu tiêu thư của Long Đẳng, phản ứng đầu tiên đó là quá đẹp, quả thực chính là tập hợp tất cả ưu điềm của cha mẹ, đặc biệt là tiều thiếu gia, quả: thực, là một khuôn đúc ra với tổng giám đốc!

Phản ứng thứ hai đó là, mẹ của hai đứa trẻ là ai2 Một năm qua Long Đẳng đã thay mới rất nhiều nhân viên, những thông tin về Long Đằng năm đó đều bị xóa sạch, không thể tìm được chút dấu vết nào trên mạng, càng đừng nói tới sự kiện đen tôi rầm rộ kia.

Mà điều này cũng nhờ vào những thủ hạ thiên tài của Tạ Trì Thành giông như Lâm Tử Ngang, bọn họ đã xóa sạch sẽ tất cả tin tức, thêm Vào việc tin tức liên tục thay đổi, gần như chỉ cân đào ra vụ việc một. ngôi sao nào đó ngoại tình, lực chú ý của quần chúng sẽ nhanh chóng được dời đi.

Hiện tại đã không còn bao nhiêu người nhớ rõ năm bạo lực mạng của dư luận năm đó đã từng ôn ào tới mức nào.

Hiện tại chợt thây tổng giám đốc còn có hai đứa con nhỏ, không ít cô gái còn ôm mộng xuân đều cảm thấy tan nát cõi lòng.

Một người đàn ông độc thân đỉnh cấp kim cương cứ như vậy mà biến mắt.

Nhạc Nhạc rất vừa lòng với hiệu quả như vậy, còn thì thầm với anh trai hồi lâu.

“Mami chưa trỏ về, daddy tuyệt đối không thể ra ngoài hái hoa ngắt cỏ!”

Sắc mặt Tạ An cứng đò, không nói gì.

Có đôi khi Tạ An cảm thấy em gái rõ ràng đã biết hết tất cả, nhưng có đôi khi lại cảm thấy con bé chẳng biết gì cả.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 837


Chương 837

Nhưng cậu tình nguyện giúp em gái tiếp tục lời nói dối này.

“Ừ, đúng, ai cũng không thể.”

“Anh trai! Về sau chúng ta đừng để Dì Tống tới nhà của chúng tal”

“Ù/, được.”

Nhạc Nhạc mỉm cười ngọt ngào, tự mình ôm sách, an tính ngôi trên sô pha.

Tạ Trì Thành cũng cho Tạ An một cái máy tính, để cậu bé tự chơi.

Hai đứa nhóc yên tĩnh ngồi trong gian phòng làm việc rộng lớn của Tạ Trì Thành, ai lo làm việc người nây.

Lúc thư ký Tần vừa bước vào đã thấy một màn này, trái tim cũng lập tức mêm nhữn.

Thư ký Tân mới được gọi trở vê tông công ty không bao lâu, trước đây anh ta vân luôn được Tạ Trì Thành sắp xếp làm chuyện khác, nhưng chuyện nên biết vẫn năm rõ ràng, hiện tại thấy tiểu thiếu gia và tiều tiêu thư cũng khôi phục không tệ lắm, trong lòng thầm cảm thấy an ủi.

Chỉ là…… Thư ký Tần nghĩ đến chuyện anh trai Tần Phong căn dặn mình thì có chút đau đâu.

Tần Phong chuyên phụ trách chuyện điều tra, nhưng về phương diện phụ nữ thật đúng là không băng em trai nhà mình, cho nên dứt khoát chuyển giao mệnh lệnh của ông chủ sang em trai Thư ký Tần chỉ cảm thấy trời đất u tối, ngoại trừ Diệp tiểu thư ra, Thư ký Tân căn bản không tưởng tượng nồi ông chủ và người phụ nữ khác ở bên nhau sẽ là dáng vẻ như thê nào.

Chỉ là đáng tiếc…… Diệp tiêu thư đã qua đời.

Mà ông ‹ chủ vẫn còn rất trẻ, tiểu thiếu gia và tiểu tiêu thư cũng còn nhỏ, cân có tình thương của mẹ, căn biệt thự cũng cần có nữ chủ nhân của nó.

Cho nên Thư ký Tần điều tra thật sự cần thận, bận tới tối tăm mặt mũi, sau đó vội vàng tới báo cáo.

Tạ Trì Thành ngắng đầu, thấy Thư ký Tân có mặt, đại khái cũng biệt đối phương muôn tới báo cáo chuyện gì chỉ nhẹ nhàng nói: “Đặt tư liệu xuông là được.”

Thư ký Tần buông tập tư liệu trong tay xuống rồi lập tức lui xuống.

Tạ Trì Thành bận rộn xử lý xong những việc dang dở mới lật xem bản tư liệu mới nhật.

Lần này, lần lượt xuất hiện thông tin của một số người phụ nữ, nhưng điểm đáng. tiệc chính là thông tin trong đó cũng không nhiêu, chỉ là vài câu ít ỏi và tâm ảnh chụp không rõ ràng.

Cho đến khi lật tới người quen thuộc nào đó, tay Tạ Trì Thành dừng lại, ánh mặt hơi sáng lên, ngay cả khóe môi cũng không kìm được mà nở nụ cười thật nhẹ.

“Tìm được rồi.”

Ảnh chụp tư liệu là một người phụ nữ đang đội mũ rộng vành còn đeo một chiêc kính râm to bự.

Gia nhập công ty Đâu Tư Lãng Dật, được điêu chuyên sang làm cô vẫn, tuổi 27, thông tin cá nhân rất bình thường, lý lịch cũng vô cùng hoàn mỹ.

Hoàn thiện và bình thường đến mức Căn bản không có khả năng có cơ hội được rèn luyện kỹ năng đua xe tốt đến vậy.

Tên là, Tô Tây?

Trừ điểm này ra, những người còn lại không một ai khiên Tạ Trì Thành có hứng thú liếc nhìn thêm một cái.

So với việc tìm được người phụ nữ tối đó khiến anh tận hứng, Anh càng cảm thầy hứng thú với Tô Tây này hơn.

Tạ Trì Thành đặt tư liệu xuống, nhìn nhìn thời gian, vừa ngâng đâu đã phát hiện hai đứa nhỏ đang dựa vào nhau, ngả người trên sô pha ngủ rôi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 838


Chương 838

Anh đứng dậy, thật cần thận đi qua, nhìn hai khuôn mặt nhỏ ngoan ngoãn, nhịn không được lại cong cong khóe môi, anh cởi áo khoác phủ lên người hai đứa rôi quay trở lại bàn làm việc.

Cùng lúc đó, Diệp Như Hề sinh bệnh.

Cô cảm giác được đâu mình nặng trĩu, bước chân lại nhẹ bâng, ngay cả đi đường cũng ngả nghiêng không xong.

Thật vất vả mới căng được tới lúc tan tầm, cô không dám tự mình lái xe, bắt xe tới hiệu thuốc , mua xong thuốc rồi mới về nhà.

Cố gắng ăn vài miếng rồi uống thuốc, sau đó lại vùi mình lên giường ngủ.

Nhưng đêm hôm đó. cô lại sốt cao, trọng cơn nóng rực tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng như sắp bốc cháy, vô cùng khó chịu.

Cô mơ mơ màng màng vươn tay lấy ra di động, muôn nhìn nhìn thời gian, cô thật rât khó chịu.

Thật vất vả mới sờ được di động, nhìn thoáng qua thời gian, đã là 11 giờ tôi rôi.

Cô quá mức khó chịu, lại vô thức gọi tới một dãy số mà bản thân đã rất quen thuộc.

Khi di động của Tạ Trì Thành đỗ chuông, anh vừa mới dịch chăn cho Tiêu An và Nhạc Nhạc xong, anh đi ra khỏi phòng, ấn nghe điện thoại.

Là một dãy số xa lạ gọi tới.

Đây là số điện thoại cá nhân của anh, không có mây người biết, ngày thường rất ít khi đồ chuông, còn thiết lập cập bậc bảo mật tôi đa, cuộc gọi quấy rối không có cách nào gọi tới .

“Alo?”

Khi Diệp Như Hề nghe thấy giọng nói từ tính trầm thấp lại lạnh lùng kia, đầu óc vốn dĩ đang lộn xộn của cô càng thêm rối loạn.

Đây là nằm mơ đi.

Nếu không, sao cô có thể nghe được giọng anh như vậy.

Bởi vì là giác. mơ, cho nên sự kiên trì và cô chập của cô đều được buông xuống, vẻ quật cường như băng vĩnh cửu cũng đã biên mật.

Cô đột nhiên cảm thấy tủi thân.

Giọng nói cùng kèm theo tiếng nức nở, âm thanh mêm mại nũng. nịu truyền đên, “Anh bắt nạt em.

Tạ Trì Thành vốn dĩ còn muốn CÚP.

máy, nhưng lúc nghe thấy giọng nói này thì đột ngột dừng lại, ngay cả động tác chuẩn bị lây ra điêu thuốc cũng ngừng.

Ánh mắt trầm xuống, hiện lên một tia u tồi.

Giọng nói này……

Anh từng nghe qua.

Đã từng ghé vào tai anh xin tha không biêt bao nhiêu lân Mềm nhẹ chết đi được.

Chỉ là, sao cô ta lại biết được số điện thoại của anh?

Suy đoán nào đó chọt lóe qua, ánh mặt Tạ Trì Thành mang theo tia hứng thú.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Chất giọng của anh rất êm tai, khi anh cố tình thả chậm tốc độ nói, lực sát thương lập tức gia tăng hàng ngàn hàng vạn lân.

Tâm tình Diệp Như Hề vốn dĩ đang khó chịu vì cơn sốt giờ lại càng tủi thân.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 839


Chương 839

“Em bảo anh dừng lại, anh lại bắt nạt em.”

Tạ Trì Thành đi về phía ban công, ánh mắt nhìn vào màn đêm tối, một tay câm di động, một tay đặt trên lan can thoải mái dựa nửa người trên đó, anh nói: “Phải không? Tồi không nhớ LỘ 5 Ngày đó lý trí của anh cũng không rõ ràng, chỉ nhớ rõ trong đâu tràn ngập sung sướng, còn việc cô có xin tha hay không……

Đúng là có thật, Chỉ là anh không nhịn được.

Làm sao có thể nhịn được?

*Em sinh bệnh, bệnh rất nghiêm trọng rât nghiêm trọng.”

Trong bóng đêm, giọng cô xuyên qua di động truyền vào tay, kèm theo tiêng khóc nức nở và giọng điệu mêm nhẹ nũng nịu, giỗng như con thỏ nhỏ nhảy nhót trong lông ngực anh.

Ngày đó đúng thật là anh đã quá thô bạo, khiến cô bị thương rồi ư2 Anh không ngại đưa ra chút bồi thường.

Anh hỏi: “Cô muốn cái gì 2”

“Cái gì cũng có thể chứ?”

“Ù), “Anh có thể cho em cái gì.”

Tạ Trì Thành suy tư một chút, “Tiền mặt? Nhà ở? Xe?”

Diệp Như Hề càng thêm tủi thân.

“Em không cần.”

“Hả?”

“Em có tiền, rất nhiều rất nhiều tiền.”

Cô có tiên, sau khi cô trở vê, chuyện bà ngoại thường xuyên làm nhất chính là cho cô tiền, cho cô rất rất nhiều tiền, dãy số trong tài khoản đếm không hêt, cô không nhận, bà ngoại sẽ trực tiếp chuyên sang danh nghĩa của cô.

Cho nên cô không cần tiền.

Ánh mắt Tạ Trì Thành dần trở nên âm lãnh, không cần tiền? Xem ra mưu tính muốn có được nhiều hơn.

Nhưng, anh không có nghĩa vụ phải tiêp nhận.

Ngay thời điểm anh muốn cúp điện thoai, Diệp Như Hề lại nhỏ giọng như thâm thì.

“Đối với chúng tốt một chút, thì tốt rôi.”

Tạ Trì Thành ngắn ra không hiểu.

TÀI?”

Diệp Như Hề hít hít mũi, “Chỉ cần đối xử với chúng tốt hơn một chút, tốt một chút là được rôi.’ Đối xử với hai đứa trẻ của cô, tốt thêm một chút, là đủ rồi.

Đây là những gì cô thiếu nợ hai đứa nhỏ.

“Cô đang nói ai 2”

Bên kia không có trả lời, chỉ để lại tiêng nức nở tức tưởi.

Anh thậm chí còn có thể tưởng tượng được dáng vẻ cô khóc lóc.

Trái tim chợt nhói lên một chút, cơn đau đầu tái phát càng rõ ràng, dường như có vô số hình ảnh đang vội vã lướt qua trong đầu anh, anh muồn bắt lấy chúng, nhưng cũng không năm lại được chút gì.

“Tạ Trì Thành, em rất đau…… hình như em phát sốt rồi……”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 840


Chương 840

Tạ Trì Thành không nói gì, nói đúng hơn là người ở đầu giây bên kia không cần anh nói chuyện “Em rất đaU…… Nơi nào cũng đau……

Tôn tại quá mệt mỏi……”

“Anh biết sắp chết là cảm giác gì không? Anh biết cảm giác kề cận với cái chết…… Sẽ tuyệt vọng tới thế nào “Em còn cho rằng sẽ không gặp lại anh nữa…… Em không muôn chết……

Nhưng trong đầu luôn một âm thanh nói với em, chết đi, thì sẽ không đau “Nhưng em vẫn còn sống, em còn sông, nhưng con của em…… Lại chết “Nó còn chưa kịp ra ngoài nhìn thấy thế giới này thì đã biến mắt……”

“Thật xin lỗi…… Thật xin lỗi…… Đều là lỗi của em…… Thật sự xin lỗi……

Tiếng xin lỗi xen lẫn tiếng nức nỏ, truyện tới tai người ở đâu dây bên kia.

Thật kỳ lạ, anh vốn dĩ còn cho rằng bản thân sẽ không hề có chút cảm xúc nào, nhưng trái tim lại cảm thấy đau xót.

Anh không biệt người phụ nữ này có phải đang cô ý làm như vậy hay không, nhưng không thể nghi ngờ, cô đã thành công.

Đôi mắt đẹn láy của Tạ Trì Thành trở nên âm trầm, giọng cũng bí bách, nói: “Cô đang ở nơi nào.

Diệp Như Hề đã không còn tỉnh táo, thút tha thút thít nói ra một địa chỉ.

Tạ Trì Thành xoay người rời đi, trước kia cúp điện thoại còn bỏ lại một câu.

“Chờ tôi.”

Đêm khuya, một chiếc Maybach ngông nghênh lướt như bay trên đường quôc lộ.

Diệp Như Hề không nhớ rõ bản thân đã nói cái gì, cũng không biết di động đã bị cúp máy, cô chỉ siết chặt lắt di động, liên tục nói câu thật xin lỗi, rất xin lôi.

Nỗi đau mắt đi đứa nhỏ vẫn luôn đè nặng trong lòng cô bao lâu nay.

Cũng bởi vì như vậy nên cô mới sợ hãi trỏ vê, cô sợ bản thân sẽ làm tôn thương những người mình quan tâm.

Khóc đến mệt mỏi, cô giãy giụa rơi vào giậc ngủ nặng nê, hình như có nghe được tiêng chuông cửa vang lên.

Tạ Trì Thành đứng ở cửa, ấn chuông nhưng không có đáp lại.

Anh dứt khoát đá văng cửa ra, may mà cửa cũng không bị khóa trái, một cú đá mạnh mẽ đã tung ra ngay.

Tạ Trì Thành bình tính đi vào trong, trực tiếp đi thắng vào phòng ngủ, đầy cửa ra đã nhìn thây bóng người nhỏ bé đang cuộn tròn trên giường.

Còn có tiếng nức nhở khe khẽ, tựa như con thú nhỏ khiến người ta thương tiếc.

Tạ Trì Thành ngần ra một lát mới chậm rãi đi vào phòng.

Anh đi đến bên giường, nhìn xuống thân hình nhỏ nhăn trên đó qua bóng tôi.

Hình như cô đang rất khó chịu, cả người cuộn tròn thành một nhúm nhỏ, lại còn đang khóc.

Trái tim Tạ Trì Thành không hiểu sao lại mềm mại đi một chút, duỗi tay chạm tới, đầu ngón tay cảm nhận được nhiệt độ nóng rực, anh lập tức nhíu mày.

“Cô phát sốt rồi?”

Diệp Như Hề nghe thấy giọng nói kia, cảm nhận được bên cạnh có người, gian nan hé ra đôi mắt, trong mông lụng, dường như thấy được một bóng người quen thuộc.

“Vì sao nằm mơ lại chân thật đến Cô lầm bẩm nói nhỏ một câu.

Vẻ lạnh nhạt trên mặt Tạ Trì Thành lập tức bị nụ cười nhẹ của anh xua tan.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 841


Chương 841

“Tôi đưa cô đi bệnh viện.”

Anh duỗi tay, vươn một tay ôm cô lên mới phát hiện cô quá nhẹ.

Anh thấp giọng nói: “Vòng tay lên đi.”

Diệp Như Hề theo bản năng cũng đưa tay vòng qua cổ anh.

Bởi VÌ mê man trong cơn sốt nên cô có vẻ ngoan ngoãn hơn rất nhiều, chỉ cân ra lệnh thì lập tức làm theo.

Đã không còn cố ý trang điểm xấu đi, mắt kính cũng không đeo, mặt nạ cũng không có, khuôn mặt kiều diễm kia hoàn toàn lộ ra, bởi vì đang phát sốt, trên má còn nhiễm hai vạt đỏ ửng, nhìn càng thêm hấp dẫn.

Cô giống như một chú mèo nhỏ, ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng anh, còn đang yêu ớt nức nở.

Tạ Trì Thành ngửi được mùi thơm trên tóc cô, bước chân dừng một chút, anh cúi đầu, nhìn xuống.

Trong đầu tựa hồ lại lần nữa hiện ra những hình ảnh đã từng lướt qua cực nhanh trước đó.

Anh đột nhiên nói: “Tôi có quen biết cô sao?”

Diệp Như Hề vốn dĩ còn đang rơi vào trạng thái mơ mơ hồ hồ, nháy mắt bị ñhii0 lời này đội cho một gáo nước lạnh, cô cũng phục. hồi tinh thần, sau khi phát hiện người ôm cô đúng là Tạ | Trì Thành thì kÌnh hãi vạn Hiến Đây không phải là mơ sao?!

Cô hung hăng nhéo bản thân một cái, đau đên mức rơi nước mắt.

Lập tức khiếp sợ muốn tụt xuống khỏi lòng anh, nhưng Tạ Trì Thành ôm thật sự rất chặt, căn bản không thể động đậy.

Anh nhíu nhíu mày, siết tay chặt lại, “Đừng nhúc nhích.”

“Thả tôi xuống dưới!”

Rõ ràng là lời nói đe dọa, nhưng bởi vì phát sốt nên giọng cũng không chút sức lực, giông như là làm nững hơn.

Diệp Như Hề cũng bị giọng nói của mình dọa sợ, lập tức che miệng lại.

Tạ Trì Thành mỉm cười, nói: Đừng cậy mạnh.”

“Anh thả tôi xuống đi……”

“Cô phải đi bệnh viện.”

Dứt lời, anh không hề để ý tới sự từ chói của Diệp Như Hề, trực tiếp đưa người lên xe cho vào ghế phó lái.

Diệp Như Hề bắt lấy đai an toàn, vẻ mặt phức tạp, còn có chút ảo não.

Tại sao cô có thể…… gọi người tới đây được?

Căn bệnh này đến đúng là không đúng lúc, ngay cả cự tuyệt cũng bị người ta từ chôi Diệp Như Hệ không không chê được mà liệc qua Tạ Trì Thành, anh lái xe rất nhanh, ánh sáng lờ mờ ngoài cửa số lướt nhanh trên mặt anh, khiên anh nhìn qua càng thêm thâm thúy tuân mỹ.

Người đàn ông như vậy thật sự quá hâp dẫn.

Diệp Như Hề có gắng thu hồi tầm mắt, đầu óc thật vất vả mới tỉnh táo được một chút lại bắt đầu lộn xôn.

C6 Tố 591 Tạ Trì Thành mang cô tới bệnh viện, còn đi lối đi dành riêng cho khách ‘VIP, trực tiếp tìm tới bác sĩ chuyên gia, sau một vòng kiểm tra, Diệp Như Hề phải truyền dịch, sốt cao tới 39 độ, nếu muộn thêm chút nữa sẽ chuyển biến xấu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 842


Chương 842

Mà lại nhíu mày Tạ Trì Thành thật sâu, nghĩ đến những lời bác sĩ vừa nói.

Thân thể của cô, yếu ớt tới đáng thương.

Hơn nữa nguyên nhân phát sốt lại là do nhiễm trùng.

Mà nhân nhiễm trùng……

Là do sau khi quan hệ với anh, cô đã bị thương, không được xử lý kịp thời nên nhiễm trùng.

Vẻ mặt Tạ Trì Thành khó có được.

một tia ảo não, làm sao anh có thể nghĩ tới nguyên nhân gây bệnh là chuyện đó chứ 2 Từ trước đến nay anh. không phải là kiểu người không có tố chất nIU thế, không đến nỗi sẽ khiến bạn nữ bị TU sinh bệnh còn bỏ mặc.

Tạ Trì Thành hiếm khi tự phỉ nhỗ bản thân một lát, quay đầu lại nhìn về phía Diệp Như Hề, thấy cô nằm thiếp đi trên giường bệnh, trên tay còn có kim truyện dịch.

Anh điều chỉnh tốc độ chảy của nước truyền, sau đó ngôi xuống, trực tiếp, gọi điện thoại bảo người đưa một sô đô qua đây.

Sau khi cúp điện thoại, bác sĩ đưa tới bảng xét nghiệm máu của Diệp Như Hề, sắc mặt còn có chút kinh ngạc.

“Sao một nhóm máu hiếm gặp như Khi Tạ Trì Thành nhìn thấy bản báo cáo, sắc mặt nháy mắt lạnh băng, anh siết chặt tờ giấy, ánh mắt đen tối không rõ.

Nhóm máu của cô cùng nhóm với Tiểu An.

Tầm mắt Tạ Trì Thành chậm rãi nhìn vê phía Diệp. Như Hè, thật lâu còn không chịu rời đi.

Thời điểm Diệp Như Hề tỉnh lại đã là ngày hôm sau, đầu không còn nặng nề như hôm qua nữa, hẳn là đã hạ sốt.

Sau khi tầm mắt. dần dần rõ ràng, cô chậm rãi quay đầu, phát hiện bản thân đang nằm trong phòng bệnh, ký ức xảy ra tối hôm qua dần ùa tới, cô lập tức cứng đờ mặt.

Tất cả chuyện tối hôm qua đều không phải là mơ, Tạ Trì Thành thật sự đã đưa cô tới bệnh viện.

Nhưng hiện tại, người kia đâu rồi?

Diệp Như Hệ ngôi dậy, cô một mình năm trong phòng bệnh rộng lớn, không hề có bất cứ người nào khác, nhưng bên cạnh có rất nhiều trái cây và đồ bổ, chỉnh tề chất đầy một mặt tường.

Ở mặt bàn bên cạnh còn thả lại một tờ giây.

Cô cầm lại đây.

[ Có việc cần rời đi, xin liên hệ. ] Nét chữ rồng bay phượng múa rất quen thuộc, là bút tích của Tạ Trì Thành.

Diệp Như Hề nhìn ngắm hồi lâu mới thả tờ giấy ghi chú vào trong túi áo.

Nhưng cô không dự định sẽ thật sự ở lại bệnh viện tiêp tục chờ.

Chờ tới khi Tạ Trì Thành trở về một lần nữa, trong phòng bệnh đã trồng không.

Người phụ nữ kia không ở đó nữa.

Cô lại chạy trốn thêm lần nữa.

Ngay cả một chút đồ cũng không hề mang đi Ánh mắt Tạ Trì Thành trở nên âm trâm.

Mà Diệp Như Hệ vội vàng chạy về nhà, rửa mặt qua loa một chút liên lập tức vội vàng tới công Ẳy, cũng giải thích bởi vì đổ bệnh nên đến trề, cập trên cũng không trách tội, tỏ vẻ thầu hiểu, còn dò hỏi Diệp Như Hề có cần xin nghỉ phép nghỉ ngơi hay không.
 
Back
Top Dưới