Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 905


Chương 905

Diệp Như Hề nhịn xuống muốn ý nghĩ muôn nhìn thấy Nhạc Nhạc, vội vàng nói: “Được, tôi đi VỆ trước.”

Dút lời, cô rời khỏi bệnh viện dưới ánh nhìn chăm chú của Tạ Trì Thành.

Cho đến khi cô đã rời đi, Tạ Trì Thành mới thu hồi tầm mắt, chỉ là mảnh nhu tình trong ánh mắt rột cuộc đã biến mắt không thấy.

Sau khi Diệp Như Hề trở vê vẫn đứng ngôi không yên, trong lòng không ngừng nghĩ tới tình huộng của Nhạc Nhạc, cùng với ánh mắt cuôi cùng của Tạ Trì Thành.

Nghĩ nghĩ, cô lại càng thêm bắt an, cũng không có cách nào hoàn toàn tập trung vào công việc được.

“Tô Tây, ngươi xảy ra chuyện gì a?

Thát thần thật nhiều lần.”

Đồng nghiệp gọi cô một tiếng, mới kéo ánh mặt mông lung của Diệp Như Hề trỏ về.

Cô day day hai mắt, cười khổ nói: “Không có việc gì, khả năng ngày.

hôm qua không được nghỉ ngơi tốt.”

“Nhìn qua tinh thần cô có vẻ rất kém, thật sự không có việc gì à?”

“Không có việc gì, đừng lo lắng.”

“Tô Tây, cô phải rời khỏi công ty sao?”

“Ân, đúng vậy.”

Cho dù Diệp Như Hề không thông báo công khai, nhưng một nhóm nhỏ người vẫn biệt cô muôn từ chức.

“Vì sao thế? Trước đó không lâu cô mới câm chức quán quân trở về, chỉ cần lại cố găng một năm, khẳng định có thê lên tới vị trí quản lý!”

Đây là điều tất cả mọi người đều không hiểu, đang có hướng phát triển tốt như thế, vì sao phải rời đi?

Huống chỉ, công ty Lãng Dật ở trong ngành cũng khá nồi danh, đi ăn máng khác không nhất định có thể được đãi ngộ tốt hơn.

“Bởi vì một số chuyện cá nhân, cho nên phải đi.”

“Thật đáng tiếc, tôi còn cảm thấy cô thật sự ,không tồi nữa đó, cứ như thế mà đi rồi.

Diệp Như Hề cười cười, không trả lời.

Nhưng thật ra sau khi Lữ Nhu biết tin Diệp Như Hề sẽ rời đi lại không tìm nồi vẻ vui mừng trên mặt, tin tức này lan truyền nhanh như vậy, không thê thiếu công lao của cô ta.

Cứ thế Diệp Như Hề đã bị vài nhóm người dò vì sao mình muốn từ chức, cỗ cũng đều trả lời vì có việc riêng, trong nhà xảy ra vài việc đẻ đồi phó.

Dần dần, lại có lời đồn truyền ra, nói cô bởi vì phải về quê kết hôn sinh con nên mới từ chức.

Lúc Diệp Như Hềề nghe thầy tin đồn này, cũng chỉ cười cười, không có ý định giải thích, cứ thế mà tin đôn ngày càng lan. rộng, còn bị tất cả mọi người coi như chắc chắn.

Còn có. người bắt đầu tò mò Diệp Như Hề sẽ gả cho người đàn ông thế nào, có phải là nghe theo gia đình sắp đặt hay không.

Lời bàn tán nhiều thế nào, Diệp Như Hè cũng cố găng không bận tâm, cho đến khi tổng giám đốc lại lần nữa gọi cô tới văn phòng, cũng nói một sô việc.

*Chú Đồng, muốn cháu tự mình đi sao?”

Đồng Minh Vĩ lộ ra vẻ mặt khó xử, nói: “Đúng vậy, lần này chú đụng phải vân đê khó, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là cháu dáng để tin tưởng nhật.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 906


Chương 906

Diệp Như Hề chần chờ một chút, nói: “Nhưng mà cháu sắp từ chức.”

“Yên tâm, những chuyện kế tiếp chú sẽ để người khác thế chân, chỉ là bước mở đâu…… Vẫn cần cháu tự mình đi đàm phán, đối phương cũng không quá nhiệt tình hợp tác, nhưng cộng ty rất cân vụ làm ăn này. Cháu hăn là có thể bắt được hợp đồng lần này.”

Đây vẫn là lần đầu tiên chú Đồng nhờ: cô làm việc, Diệp Như Hề thật sự không có cách nào từ chối, cho dù.

cảm thấy có chỗ kỳ lạ, cũng vẫn đồng ý với người ta.

“Được, cháu sẽ mau chóng qua đó.”

Coi như làm vậy là…… để cho mình nghỉ phép vài ngày, để tâm trạng không còn vì chuyện của Tạ Trì Thành mà nửa vời.

Sau khi Diệp Như Hệ thuyết phục bản thân, cô nhanh chóng tiếp nhận chuyến công tác lân này, đi thành phó Z bàn việc hợp tác.

Đi cùng còn có nhóm người trong công ty, trong đó có cả Lữ Nhu.

Xác định người được chọn cùng đi công tác, Đồng Minh Vĩ lại dặn đò Diệp Nhử Hè một SỐ việc, cũng nói hãy cô găng vài câu, mới để cô rời đi.

Chờ sau khi cửa văn phòng khép lại, ý cười hiền từ trên mặt Đồng Minh Vĩ lập tức biến mắt, ông ta gọi một cuộc điện thoại, dùng giọng điệu lạnh lẽo nói: “Đã một lân thât bại, còn kinh động tới giám đốc Tạ, lần này đây, nêu còn thât bại, các người không cân trở lại nữa.”

Bởi vì công việc gấp gáp cho nên Diệp Như Hề chỉ vội vàng thu dọn vài món đồ đã trực tiếp đi tới sân bay họp mặt cùng những người khác.

Sau khi lên máy bay, Diệp Như Hệ do dự một chút, nhìn số di động của Tạ Trì Thành, cuôi cùng vẫn không gọi qua đó.

Máy bay cất cánh, hành trình kéo dài 3 giờ liên đến thành phố Z, đoàn người đi thẳng tới khách sạn, tạm thời tự ôn định sắp xếp đồ đạc, còn phải chuẩn bị tốt để gặp mặt bên đối tác trực tiếp bàn bạc hợp đồng.

Cơm chiều đã được đặt ở một khách sạn xa hoa, nhóm người thay xong quân áo liền lập tức bắt xe qua đó.

Nhưng sau khi gặp được đối phương, không hiểu sao Diệp Như Hề lại cảm thây đám người mặt tây trang thắt cà vạt kia không có ý tốt.

“Xin lỗi xin lỗi, chúng tôi đã tới chậm, mọi người chính là đại diện của Lãng Dật đúng không? Hoan nghênh hoan nghênh, hoan nghênh đi tói thành phô Z1”

Người nói chuyện là một gã đàn ông trung niên, trên mặt treo ý cười âm áp, trên tay còn câm túi công văn, nhìn qua dáng vẻ trông vô cùng chính nhân quân tử.

Diệp Như Hề lại nhíu mày, đè xuống cảm giác quái dị trong lòng, Lữ Nhu ở bên cạnh đã giành trả lời trước: *Xin chào xin chào, tôi tên là Lữ Nhu, chúng tôi là đại diện của Lãng Dật, thật vui khi có cơ hội đạt thành hợp tác với bên ngài.”

“Thì ra là Lữ tiểu thư, tôi họ Cao, tên một chữ Thịnh, đừng khách khí, trước tiên hãy ngồi xung, tôi sẽ làm hết lễ nghĩa của chủ nhà, tiếp đón mọi người thật tốt.”

Sau khi đoàn người ngồi xuống, Diệp Như Hề có găng hệt sức để trảnh đc bọn họ, cô ngôi ở vị trí cách xa nhật, ngược lại Lữ Nhụ lại vô cùng ân cân ngồi gần sát, vừa hé miệng có thể nói như nhả hoa.

Bữa cơm này vừa đùa giỡn vui vẻ ăn xong, không khí rất tốt, thỉnh thoảng có nói tới chuyện công việc, thuận lợi giống như lúc nào cũng có thể ký hợp đông.

Lữ Nhu càng vui mừng không thôi, chỉ cần ký được hợp đồng lần này thì chính là công lao của cô tạ! Còn về những người khác ư? Chẳng qua cũng chỉ đi làm nên mà thôi!

Lữ Nhu có tình lúc không có ai để ý mà khiêu khích nhìn thoáng qua Diệp Như Hà, trong mắt tràn ngập đắc ý.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 907


Chương 907

Diệp Như: Hề chỉ xem như không thấy, ánh mắt vẫn luôn có ý vô tình quan sát những người kia, đang nỗ lực tìm ra điêm mình cảm thấy bất an.

Nhưng sau một bữa cơm, đối phương tựa hồ không hề làm ra bắt cứ sai lầm gì, hoàn toàn thê hiện thái độ hòa nhã xử lý công việc theo lệ.

Dùng xong cơm chiều, đối phương cũng không yêu câu hoạt động gì khác, chỉ bảo bọn họ vê khách sạn nghỉ ngơi cho thật tốt, chuyện công việc thì ngày mai bàn lại.

Thái độ hoàn mỹ quả thực tìm không thấy chút thiếu sót hay đáng ngờ nào.

Trong lòng Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, có lẽ thật sự là do cô suy nghĩ nhiều quá chăng?

Trở về phòng khách sạn, cô mỏi mệt nằm trên giường, suýt nữa ngủ thiếp đi nhưng cuối cùng vẫn bị tiếng chuông di động đánh thức.

Khi thấy được dãy số điện thoại kia, tim cô đập lỡ một nhịp, điều chỉnh lại tâm trạng mới bắt máy.

“Alo? Là chị sao?”

Là giọng của Nhạc Nhạc!

Diệp Như Hề vừa kinh ngạc lại vui mừng, lập tức nhảy dựng lên, hô một tiêng: “Nhạc Nhạc?”

“Vâng, vâng, là em đây! Chị ơi, em tỉnh rôi, em nghe daddy nói, lại là chị đã cứu em, chị ơi, trước đó em còn hiểu lầm chị, hu hu hu…… em còn cho răng chị không thích em nữa đó.”

Mặt mày Diệp Như Hệ trở nên ôn nhu, thấp giọng nói: “Chị nào có không thích Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc ngoan ngoãn như thê, hiểu chuyện như thê, chị thích còn không Hề: đó.”

“Vậy vì sao lần trước chị lại tiễn em và anh trai trở vê?”

Diệp Nhự Hề nhất thời nghẹn lời, nhưng rốt cuộc cũng không đành lòng thật sự nói ra lời tốn thương con bé, đành phải nói: “Bởi vì chị sợ hãi thời gian lâu rồi, Sẽ không nỡ để hai đứa trở về với daddy.”

“Thật vậy chăng? Thật là vì như vậy sao?”

“Đúng vậy, chị sẽ không chán ghét Nhạc Nhạc và Tiểu An đâu.”

“Thật tốt quá! Em phải nói cho anh trai biết”

Diệp Như Hề nhịn không được nở nụ cười, cười cười, lòng ngực lại bắt đầu đau, thì ra hành động trước đó của cô đã từng tạo thành thương tổn với hại đứa nhỏ như vậy, sao cô nỡ làm thế chứ?

Cô cứ ôm di động như vậy nghe: Nhạc Nhạc nói chuyện, khóe miệng tươi cười không thê khép lại được.

Nói xong lời cuối cùng, đầu bên kia điện thoại lại truyền đên một giọng nam trầm thấp.

“Con nên nghỉ ngơi rồi.”

“Không sao đâu daddy, con còn muốn tâm sự với chị gái!”

“Nghỉ ngơi.”

“chỉ một lát thôi…… Daddy……”

“Ngủ.”

Nhạc Nhạc tựa hồ rất bát mãn lẫm bẩm một câu: “Daddy thật là xấu! Rõ ràng chính là cha muốn nói chuyện với chị ấy! Hừ!”

“Tạ Hỉ Nhạc.”

Nhạc Nhạc bị gọi cả tên lẫn họ liền ngoan ngoãn, cũng không năng nặc đòi điện thoại nữa.

Diệp Như Hề còn nghĩ răng điện thoại sẽ bị cúp, nhưng không nghĩ tới sau một trận tạm âm nôi lại an tĩnh, sau đó cô nghe thấy Tạ Trì Thành ở bên kia nói: “Không ngủ à?”

Giọng vẫn trầm thấp từ tính như vậy, tựa hô rất bình thản, không còn sự lạnh lùng như lần tạm biệt trước đó của họ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 908


Chương 908

Diệp Như Hề yên lòng, nói: ‘Ừ, Nhạc Nhạc ngủ rồi sao?”

“6O DO Có khỏe không?”

“Ừm, cũng không tệ lắm, tỉnh dậy liền ồn ào đòi gọi điện thoại cho cô.

“A, anh, là anh đã nói cho con bé sao? Vì cái gì?”

“Không vì cái gì cả.”

Tạ Trì Thành không muốn trả lời thì có hỏi thế nào cũng không ra , Diệp Như Hề hiểu rõ điều này cho nên cũng không truy hỏi.

Trong điện thoại, hai người im lặng một lát, cuối cùng vẫn là Diệp Như Hề chủ động phá vỡ cục diện bê tắc.

“Tôi đi nghỉ ngơi trước. Anh cũng nghỉ sớm một chút.”

“Ừ!“

“Tôi, tôi cúp điện thoại trước.”

“Tô Tây.”

“Hả?”

“Tôi hỏi lại một lần nữa, tên của cô.”

Diệp Như Hề siết di động, tháp giọng nói: “Hứa Như Hè, ta kêu Hứa Như Hà.”

Tút một tiếng, bên kia trực tiếp cúp điện thoại.

Diệp Như Hề sửng sót hồi lâu mới hồi phục tỉnh thần lại.

Anh…… Đây là đang tức giận sinh Vì sao lại tức giận?

Anh không nhớ rõ cô, đối với tên của cô cũng sẽ không thấy quen thuộc mới đúng, huồng chỉ, trên đời này người trùng tên trùng họ có quá nhiêu.

Cuộc điện thoại đầy cảm xúc phức tạp. khiến Diệp Như Hề cả đêm không ngủ ngon, ngày hôm sau thức dậy hai mắt đều đã sưng lên.

Chờ khi cô đánh xong phần nền tối màu, trông có vẻ càng xâu hon.

Điểm này thể hiện rõ khi Lữ Nhu tỉ mỉ trang điểm ra khỏi phòng thì “thấy Diệp Như Hề, khóe miệng cô ta không khống chế được mà dương cao.

“Ôi trời, đôi mắt cô đã xảy ra chuyện gì thế? Sao lại sưng húp như vậy?

Không nghỉ ngơi tốt sao?”

Diệp Như Hề lười để ý tới cô ta, mắt nhìn thẳng, trực tiếp đi về phía đường lón.

Nhóm đồng nghiệp trong công ty lần lượt đi xuống, người của đôi phương người đã sớm ở đường lớn, thây bọn họ xuống dưới thì lập tức đón lên.

“Hay là hôm nay tôi làm chủ, mang mọi người dạo quanh thành phô. 2 một chút nhé, chuyện hợp tác cũng không cần nóng vội.

Diệp Như Hề nói thẳng: “Không cần, chúng ta vẫn nên bàn chuyện hợp tác trước thì hơn, quý công ty cũng có thể sớm yên tâm một chút.”

Lữ Nhu trực tiếp ngắt lời Diệp Như Hề, nói: “Ôi trời, cô sốt ruột cái gì, người ta còn chưa vội nữa là.”

Diệp Như Hề tức tới bật cười, nhìn về phía những người khác, phát hiện bọn họ đêu đồng tình nhìn CÔ, Diệp Như Hề dứt khoát không để ý tới, cô tôn trọng ý kiến số đông, nhưng có thể lựa chọn không tham dự.

“Thân thể tôi hôm nay không quá thoải mái, cũng không đi cùng mọi người nữa.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 909


Chương 909

Lữ Nhu chỉ ước gì cô không tham gia, cười rạng rỡ như đóa hoa, nói: “Vậy cô cứ ở lại khách sạn nghỉ ngơi

tốt, chờ chúng ta trở về!”

Vài người trong công ty đôi phương lặng lẽ nhìn thoáng qua nhau, khuyên nhủ một phen, nhưng Diệp Như Hề kiên trì không tham dự, muốn ở lại khách sạn nghỉ ngơi, bọn họ mới từ bỏ.

Cuối cùng sau khi đoàn người rời khỏi khách sạn, Diệp Như Hệ cũng không vê phòng mà đi tới một nơi khác.

Khi cộ bắt taxi dựa theo địa chỉ có sản rôi đi tới trước cửa một tòa nhà rách nát, cô ngây ngân cả người.

Bởi vì tránh để bản thân nhận nhằm, Diệp Như Hề còn có ý tìm người qua đường mà dò hỏi.

“Xin hỏi một chút, công ty Đông Sang nằm ở chỗ này sao?”

“Đông Sang? Cái công ty lừa đảo đó ư? Sớm đã đóng cửa 800 năm trước rồi!”

Diệp Như Hề nghe thấy những lời này thì ngốc người.

“Cái gì? Công ty lừa đảo?”

“Đúng vậy! Nồi tiếng lắm đó, khát nợ tiên lương, lừa gạt đầu tư, làm ra đủ loại chuyện thiếu đạo đức, loại công ty này thật sự nên phá sản!”

‘Vậy, hiện tại ở nơi này…”

“Hiện tại ấy à, trở thành nơi tụ tập của bọn du côn, cô gái à, vận nên đừng tới gần quá, miên cho trêu chọc thị phi.”

“Vâng, cảm ơn nhé.”

Diệp Như Hề lại hỏi qua vài người, cũng nhận được đáp án tương tự.

Cái công ty này, thật sự không tồn tại.

Như vậy…

Bọn người tới tiếp đón công ty cô, là ai2 Chú Đồng bị người ta lừa sao?

Diệp Như Hề theo bản năng muốn gọi điện thoại cho chú Đồng, muốn nói cho ông ấy biết đối phương không có ý tốt, nhưng sau khi suy tư suy nghĩ một chút, ngón tay lại không có động đậy.

Chú Đồng thật sự không biết chuyện này sao?

Ngay cả cô, chẳng qua cũng chỉ hỏi thăm vài người là biệt được, người lão làng như chú Đồng, thật sự hoàn toàn không biết chuyện gì sao?

Hay là nói…… ông ta biết trước nhưng vân làm như vậy?

Suy đoán này khiến trong lòng Diệp Như Hề lập tức trở nên lạnh lễo.

Cô nhớ tới lần công kích của kẻ bắt cóc trước đó, chuyện cô kế thừa tài sản của bà ngoại, trong những người biết chuyện cũng có chú Đồng.

Nhưng chú Đồng là người của bà ngoại, chẳng lẽ chú Đồng lại muốn phản bội bà cô?

Diệp Như Hề cảm thấy căng thẳng, cô cât di động, trực tiêp têi về khách sạn.

Không bao lâu nhóm người Lữ Nhu cũng đã trở lại, cơm chiêu được đặt trong một câu lạc bộ tư nhân, Diệp Như Hề từ chối không. XONnGg, thêm việc cô cảm thấy tò mò đối phương chơi một vở kịch này là muốn làm gì, nên cũng đồng ý tham gia.

Đoàn người đi tới một nhà hàng Tnn câu lạc bộ khá xa hoa, đối phương đã sớm đặt bàn sẵn ở chỗ này, ngay cả đồ ăn đều đã gọi xong.

Trong thời gian một ngày, những người kia giỗng như. đã quen biệt từ lâu, gạt Diệp Như Hề sang một bên như người ngoài.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 910


Chương 910

Vì lý do này mà Lữ Nhu đều đắc ý tới phát cuông, càng cảm thấy bản thân hoàn toàn có thê thay thê Diệp Như Hề bắt lấy hợp đông lần này, chỉ cân thành công, như vậy cô ta sẽ có thể lấy được thành tích tốt trong công ty.

Nhưng mà Lữ Nhu căn bản không biết, đại diện đối tác ‘ đặc biệt dê nói chuyện ‘ mà cô ta tiếp xúc lần này, đêu là một đám du côn lưu manh.

Không khí trong phòng ăn vô cùng hòa hợp tự nhiên, nêu không phải Diệp Như Hề đã đi tìm hiểu trước một Khôi, chỉ sợ cũng nhìn không ra những người này đều là giả.

Xem ra trước đó bọn họ đã chuẩn bị rất chu đáo.

Diệp Như Hề lặng lẽ đánh giá bọn họ một vòng, cô suy tư, có lý do gì đáng giá để bọn họ trăm phương ngàn kê mưu tính như vậy nhỉ.

Là đoạt tài sản, hay là muốn giết người?

“Thân thể. vị tiểu thư này hôm nay như thê nào?”

Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, nói: “A, tôi không có việc gì.”

“Vậy là tốt rồi, nêu không chính là do chúng ta không đúng rôi.

Lữ Nhu cười nói: “Tô Tây vẫn luôn rất yêu ớt, cho nên hành trình lần này luôn là tôi đứng ra phụ trách.”

Sau khi nghe xong câu này, biểu cảm của những động nghiệp Lãng Dật chẳng có nhiều biên hóa, cho dù bọn họ rõ ràng biết, người phụ trách cho đợt công tác lần này là Diệp Như Hề.

Có lẽ, thời gian mấy ngày qua còn đã xảy ra những sự việc mà Diệp Như Hề không đoán trước được.

Người phái Đông Sang nghe thấy những lời này thì sửng sôt một chút, người phụ trách bên đó do dự một hồi, nói: “Lữ tiêu thư, cô là người phụ trách lần này sao?”

Lữ Nhu kiêu ngạo gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, chính là tôi, TẠM CÓ chuyện gì thì bàn với tôi là được rồi.”

Hiếm khi thấy được vở kịch hay, Diệp Như Hề không hề phủ nhận, cổ chỉ cười cười, im lặng không nói gì.

Người phía Đông Sang cùng nhìn nhau liệc mặt một cái, giỏng như đang trao đồi tin tức nào đó.

Ăn cơm xong, quả nhiên, bọn họ đưa ra yêu câu cùng lên tâng hai ca hát.

Toàn bộ câu lạc bộ có rất nhiều hạng mục giải trí, lầu 3 ăn cơm, lầu hai chính là phòng ca hát, hướng. lên trên còn có phòng nghỉ, toàn bộ đều chung khuôn viên.

Sau bữa ăn, đoàn người chuyên dời đến phòng bao ca hát, người phía.

Đông Sang còn gọi tới rượu trái cây cùng đô ăn vặt, đám người vui chơi sôi nỗi.

Diệp Như Hề ngồi ở vị trí trong cùng mặc những người bên. ngoài, nhìn những người đó bắt đầu chuốc rượu Lữ Nhu.

Diệp Như Hề dựa vào lương tâm mà khuyên can một lần, nhưng bị Lữ Nhu dùng ánh mắt trừng ngược trở lại, cô dứt khoát không để ý tới, dù sao có một vài người cũng không cần ý tốt của cô.

Uông được một lúc, trong Đi TU bao đã nông nặc mùi rượu, không ít người đều say bí tỉ, đầu óc đêu không còn tỉnh táo.

Diệp Như Hề không hề chạm tới một giọt rượu, cứ ngôi yên một chỗ, cũng không có người chú ý tới cô.

Đợi một hồi, Diệp Như Hề liền thầy nhóm người Đồng, Sang đỡ Lữ Nhu đi ra ngoài, trong miệng còn nói: “Ôi trời, uông say rôi à? Không sao cả, chúng ta lên lâu trên thuê phòng, tôi đỡ cô đi nghỉ ngơi một chút nhé.”

Lữ Nhu đã uống say, ý thức căn bản còn chưa tỉnh táo, đám người còn lại cũng đều say đến chuếnh choáng, không có người nào nghĩ sẽ ngăn cản.

Diệp Như Hề vẫn không nhịn được mà tiễn lên một bước, nói: “Tôi đỡ cô ta đi lên được rồi, ở tầng máy vậy?”

Diệp Như Hề tức giận đến nhíu mày, nói: “Cô uống say rồi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 911


Chương 911

“Không, cần không cần, để tôi đi là được rôi, cô cứ tiệp tục uống, tiếp tục ca hát đii Tiếp tục chơi!”

Nói rồi, căn bản không cho Diệp Như Hề chạm Vào.

“Không cần phiền toái, hơn nữa anh là đàn ông thì không tiện lãm đâu.”

“Có gì đâu mà không tiện, đàn ông sức lực lớn! được rôi, cô cứ ngôi lại đi”

Lữ Nhụ cũng mở mắt ra, thấy Diệp Như Hề, lập tức nói: “Tôi không cần cô đỡ!”

“Đều đã nói không cần cô rồi, cô có phiền không hả?”

Nói rồi, Lữ Nhu còn hắt tay Diệp Như Hề đang muốn đỡ lấy mình ra.

Diệp Như Hề bị hất mạnh, tay cũng đỏ lên, dứt khoát từ bỏ việc cứu cô ta.

Loại người này, tự chuốc lấy!

Diệp Như Hề tro mắt nhìn hai gã đàn ông đỡ Lữ Nhu rời đi.

Trên đường đi, một gã trong đó nhỏ giọng dò hỏi một câu: “Thật làcôta ¡ sao? Sao tao cảm giác không giống trong suy nghĩ lắm!”

“Chỗ nào không giống? Vậy còn chưa đủ xâu sao? Hơn nữa không phải đã nói, cô ta là người phụ trách à?”

“Tao vân cứ cảm thây có chỗ nào không đúng, không phải nói lòng phòng bị rất cao sao? Giờ lại dễ dính bây như vậy ?”

“Hừ, loại đàn bà này còn có lòng phòng bị ư? Dùng thêm vài chiều không phải đã dính rồi à? Đừng dài dòng, nhàn nhanh làm việc để xong xuôi chúng ta còn phải báo cáo kết quả công việc !”

“Được rồi, nhanh hành động thôi, tao đều sắp nghẹn chết rồi.”

“Ha Ha.”

Hai gã đàn ông nhìn nhau cười, trực tiêp mang Lữ Nhu đi.

Diệp Như Hề ở lại phòng bao, ngửi thầy mùi hỗn tạp trong này lại thây buôn nôn, cô dứt khoát đứng dậy rời đi, ra tới cửa số cuỗi hành lang hít thở chút không khí mới mẻ.

Cô đứng một lát thì thấy có hai gã đàn ông vừa đi vừa nói chuyện về phía này, cô theo bản năng trôn vào góc khuât, che kín bóng người.

“Ôi, đám người trong phòng bao kia là ai2Anh Cường còn dặn dò phải trông cho kỹ.”

“Nghe nói là con mồi lần này, đừng tới gân, quan tâm nhiều. như vậy làm gì, trông kỹ là được.”

“Tao thấy anh Cường ca mang theo một ả đàn bà lên rôi, mày nói “Thê nào? Thăng nhãi mày cũng muốn gia nhập à? Chờ xem, đêm nay khẳng ‹ định chơi đến cùng, con ả kia thảm rồi!”

“Ha ha ha ha, đúng là thảm, nhưng mà trách ai được, dùng đầu óc ngầm lại cũng biết uống say ở mây nơi thê này sẽ xảy ra chuyện gì!”

“Được rồi, bận tâm làm quái gì, nhanh đi thôi.”

Chờ sau khi bọn họ rời đi, Diệp Như Hề mới lặng lẽ đi ra, nhíu mày thật sâu.

Diệp Như Hề một đường đi thẳng lên tầng 3, nhưng cô không biết Lữ Nhu bị mang tới phòng nào, dạo qua một vòng chỉ đành bât lực vòng vê, khi chuẩn bị từ bỏ lại thấy một căn phòng hé cửa Âm thanh truyền ra từ phía trong hình như là của Lữ Nhu.

Diệp Như Hề đang muốn đầy cửa ng ra, liền nghe thấy Lữ Nhu rên “Ưm, nhanh một chút co P Chân cô chợt chững lại.

“Mẹ kiếp, sao con ả này lại dâm thế?!

Chịu không nổi!”

“Ông chơi chết mày!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 912


Chương 912

Ngay sau đó lại là tiếng vang ái muội vang lên.

Diệp Như Hề xấu hổ, vội vàng rời đi, trong đầu còn cảm thầy không thể tưởng tượng.

Cô vốn định trực tiếp rời đi, nhưng khi thấy trước cửa câu lạc bộ có hai ¡gã đàn ông cao to canh giữ, tức khắc quay trở lại phòng bao.

Lúc này, người trong phòng cũng đều uống say, người của công ty đối phương đêu không thây đâu, toàn bộ phòng bao rất an tĩnh.

Diệp Như Hề suy tư một chút, vẫn đã lựa chọn báo cảnh sát.

Khi tiếng chuông cảnh sát gào rú chạy tới, người trong câu lạc bộ còn ngơ ngác..

Mẹ kiếp, là ai báo cảnh sát?!

Cảnh sát lao tới đột ngột khiến những người đang giao dịch trong câu lạc bộ trở tay không kịp, đặc biệt còn là cảnh sát j: phô, hành động ¡ nhanh tới mức khiến. người ta chỉ biết đau khổ than trời trách đât.

Khi Lữ Nhu không mảnh vải che thân chạy ra ngoài, đầu óc cô ta cuôi cùng đã tỉnh táo lại, phát ra tiếng thét chói tai, nhưng lúc này đã không có người nào tới an ủi CÔ ta, ngược lại còn không kiêng nễ gì quét mắt nhìn dấu vê trên người.

Cuối cùng vẫn là Diệp Như Hề không đành lòng, cởi áo khoác đắp lên.

Nhưng lại bị Lữ Nhu dứt khoát vứt trên mặt đất, còn hung hăng dẫm chân lên.

“Tôi không cần cô đạo đức giả!”

Diệp Như: Hê bình tính nói: “Công ty kia căn bản là giả, Đông San đã phá sản từ lâu, những người đó không phải đối tượng muôn hợp tác với chúng ta.”

“Cô nói vớ vẫn! Sao có thể không phải! Bọn họ đồng – ý với tôi, chỉ cân qua: đêm nay thì sẽ ký hợp đồng! Cô có âm mưu gì! Có phải có thù oán nên không quen nhìn tôi sống tốt hay không?!”

Diệp Như Hề trừng lớn mắt, nói: “Cô đã dùng tới phương thức kia?”

“Hợp tác huỷ bỏ, trở về tôi nhát định sẽ nói cho tổng giám đốc! Cô chờ đẹp mặt đi!”

Diệp Như Hề cảm thấy không thể tưởng tượng, tam quan đêu bị cô ta đồi mới, cũng từ bỏ ý tứ khuyên nhủ cô ta trong lòng.

Tối muộn, đoàn người đều ngồi ở cục cảnh sát uống trà, Diệp Như Hệ nói hết những chuyện mà tình biết, đồng chí cảnh sát phụ trách ghi chép còn cười nói: “Đây cũng không phải lần đầu tiên, các người xem như là bên phát hiện sớm nhật, trước đó cũng có vài công ty bị lừa rồi.”

Người của Lãng Dật đêu ngân ra, bọn họ không nghĩ tới những người nhìn qua đứng đán am hiểu công việc kia sẽ là một đám du côn lưu manh.

Cho nên, lần này bọn họ đi công tác bàn hợp đồng là công cốc rồi?

Người không thể tiếp nhận sự thật nhật chính là Lữ Nhu, cô ta hét lên: “Sao có thể là giả đự ọc? Các người lừa tôi, không có khả năng, bọn họ không Phải EIfSIlE…

Những người còn lại đều lộ ra ánh mắt đồng tình với Lữ Nhu.

Bị một đám du côn…… Lữ Nhụ ngần ra, sau đó đột nhiên khóc rồng lên: “Không đúng, chuyện này không đúng! Không có khả năng là giải Sẽ không! Tôi muôn gặp bọn họi”

“Những người đó đã bỏ chạy rồi, tìm không thấy.”

“Không được! Bọn họ không thể đi được! Không thể đi!”

Thấy sắc mặt Lữ Nhu đã tái nhọt, giông như sự tình không chỉ dừng ở đó, Diệp Như Hề nhíu mày hỏi: “Bọn họ còn làm cái gì?”

“Bọn họ còn quay chụp!”

Mới vừa nói xong, Lữ Nhu liền hồi hận.

Cô ta vì lần hợp tác này đã bất chấp cảtât, ngay cả chuyện giả say cũng làm ra được.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 913


Chương 913

Cô ta cũng không phải kiểu người bảo thủ, nghĩ đến chuyện bàn xong hợp đồng thì có thê diễu võ dương oai, có thể thăng chức tăng lượng, cô ta đã bất chấp hét, ra sửc hầu hạ đám người kia, cho nên dù đối phương đưa ra yêu câu muôn quay video cô ta cũng rất phối hợp.

Nếu những người đó không phải người phía Đông Sang, mà là du côn lưu manh, như vậy những đoạn video và ảnh chụp kia……

Nghĩ đến đây, sắc mặt Lữ Nhu càng thêm tái nhọt.

Cuối cùng lúc bọn họ ra khỏi cục cảnh sát, tầm mắt mọi người nhìn Lữ Nhu để khác thường, nói thăng ra chính là khinh thường.

Lữ Nhu nhéo tay, nhẫn nhịn, chỉ là khi nhìn thấy Diệp Như Hề thì ánh mắt lại sa sâm.

Đoàn người mệt mỏi lên thân trỏ lại khách sạn, Diệp Như Hà mới vừa trở vê phòng, đã có người gõ cửa.

Mở ra, là Lữ Nhu.

Đối phương vừa nhìn thấy. Diệp Như Hề, đã bổ Xuông một câu: “Là cô cô ý đúng không?”

“Cái gì?”

“Cô đã sớm biết đối phương có vấn đề, cô lại không ngăn cản tôi! Cô thật tàn nhẫn!” Diệp Như Hệ tức tới bật cười, nói: “Tôi không ngăn cản cô sao? Tôi đã ngăn cản cô ba lần, cô có nghe tôi không?”

“Tôi không nghe thì cô không ra sức ngăn tôi lại hay sao? Cô chính là cô ý!

Cô không ưa tôi cho nên mới thờ ơœ lạnh nhạt như vậy! Sao cô có thê đê tiện như vậy được chứ?!”

Diệp Như Hề cười lạnh, nói: “Thứ nhất, tôi đã nói là bọn họ có vấn đề, nhưng cô cũng không tin tưởng tôi.

Thứ hai, tôi hiện tại đã biết, lúc ấy cô căn bản chính là giả say, cô đi theo bọn chúng trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo. Cho nên, cô đây là tự làm tự chịu.”

Mới vừa nói xong, Lữ Nhu liên bùng nô, cô ta không chút nghĩ ngợi, trực tiếp duỗi tay muốn cho Diệp Như Hề một cái tát, nhưng ngón tay còn chưa kịp động tới một sợi lông đã bị ngăn lại.

Diệp Như Hề giữa cổ tay của cô ta, nhanh chóng đây về phía sau, Lữ Nhu ngã ngôi trên sàn nhà.

“Cô, cô điên rồi! Cô lại dám đánh tôi!”

“Đừng ở chỗ này nồi điên nữa, không có ai quan tâm đến cô đâu.”

Giờkhắc này, Diệp Như Hề dường như thay đổi thành một người khác, ánh mất lạnh băng, toàn thân tản ra khi thế cao quý, người sông chớ gân.

Cô rất ít khi tức giận, nhưng không có nghĩa là sẽ không nôi giận.

Lữ Nhu bị dọa sợ, mông bị ngã đau điếng, cánh tay giỗng nhự bị trật khóp, chỉ có thê trừng mắt nhìn Diệp Như Hề đóng sằm cửa phòng lại.

Lữ Nhu ngồi dưới đất, oán hận nhìn chằm chằm cánh cửa, cảm xúc oán độc càng thêm dày đặc.

Mà lúc này, hòm thư của Đồng Minh Vĩ đã nhận được thứ ông ta muốn.

Ông ta click mở hòm hư, bên trong là hình ảnh hai bóng người trắng đang quay cuông, tình hình “chiên đâu”

kịch liệt, âm thanh thốt ra cũng dung tục ái muội.

Trên mặt ông ta lộ ra ý cười như vậy, chỉ cần có đoạn video này, con nhi.

đó mà dám không nghe lời ông ta sắp xếp hay sao?

Nhưng khi Đồng Minh Vĩ thấy nữ chính trong đoạn video dân lộ mặt, ông ta chợt ngắn ra.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 914


Chương 914

Cho dù đầu óc ông ta có vấn đề, cũng nhận ra được người đó không phải Diệp Như Hề.

Đây là một nhân viên trong công ty ông tai Video còn đang phát, nhưng Đồng Minh Vĩ đã hoàn toàn lạnh mặt, ông ta tức giận không thôi, trực tiếp gọi điện thoại qua.

“Nhận được video chưa? Khoản tiền còn lại cũng nên chuyên qua rôi chứ, lần này chúng tôi gặp cớm, thiếu chút nữa đã chạy không ral”

“Khoản tiền còn lại? Còn muốn đòi tiền nữa?! Nhằm lẫn rồi! Nhằm người rồi!”

Đồng Minh Vĩ mắng người kia một tràng mới hung hăng cúp điện thoại.

Ông ta sa sầằm mặt ngồi trong văn phòng, lần này Diệp Như Hề có thể thoát thân khẳng định sẽ nhận ra được gì đó, nêu như trực tiêp nói chuyện với bà ngoại nó……

Đồng Minh Vĩ không dám tiếp tục tưởng tượng.

Không được! Tuyệt đối không thể xảy ra chuyện như vậy!

Phải nghĩ lại biện pháp!

Đồng Minh Vĩ đi qua đi lại vài lần, cuồi cùng nghĩ tới cái gì, lại gọi một cuộc điện thoại, rì rằm phân phó hồi lâu mới cúp máy.

“Đừng trách tao nhẫn tâm…… Muốn trách thì phải trách mày có một người bà ngoại giàu có!”

Diệp Như Hề suy tư thật lâu, vẫn gọi điện thoại cho bà ngoại để dò hỏi về chuyện của chú Đồng.

“Đồng Minh Vĩ? Ông ta đã xảy ra chuyện gì?”

“Bà ngoại, chú Đồng đã đi theo bà được bao lâu?”

Hứa lão phụ nhân suy nghĩ một chút, mới nói: “Năm đó hắn phá sản, thời điểm muốn Đông Son tái khỏi đã tói trước mặt bà câu xin, bà thấy hắn còn có vài phần năng lực, liền giúp một tay, mây năm nay đều có lui tới, còn nhớ rõ ân tình, cho nên bà mới yên tâm đưa cháu tới chỗ hắn.”

Diệp Như Hề nghe xong thì im lặng thật lâu, nghe bà ngoại nói không ít chuyện tốt về chú Đồng.

Giống như trong suy nghĩ của bà, chú Đông thật sự là một người tốt biết trí ân báo đáp, lúc ở công ty, ,quả thật cô cũng được ông ta chiêu có nhiều.

Thật sự là kế hoạch của ông ta sao?

Diệp Như Hề dao động một chút.

“Tiểu Hè, tại sao đột nhiên lại hỏi như thế?Là đã xảy ra chuyện gì sao?”

Hứa lão phu nhân có chút lo lắng.

“Cháu không có việc gì, bà ngoại có nghe lời bác sĩ không vậy? Chò: khi cháu bận xong chuyện này, cháu sẽ trở về ở cạnh bà.”

“Bộ xương già này của bà còn có thể chỗng được, cháu cũng đừng lo lắng, đúng rồi, thăng bé lân trước đâu rôi?

Các cháu phát triển như thế nào?

Nếu như thấy không tồi thì mang về nhà nhìn xem, bà ngoại giúp cháu khảo sát qua.”

Sắc mặt Diệp Như Hề nháy mắt cứng đờ.

“Không, làm gì có việc này!”

“Hả? Đó chẳng phải bạn trai cháu à?

Bà ngoại vui lăm đó, cũng rất thích, mang nó cùng về nhà đi.”

Diệp Như Hề thật sự không có cách nào giải thích người nghe điện thoại ngày đó là Tạ Trì Thành.

Nếu như bà ngoại mà biết, chỉ sợ sẽ nồi trận lôi đình mắt.

Diệp Như Hề tốn chút thời gian thuyết phục bà ngoại người ngày đó nghe điện thoại thật sự không phải bạn trai, sau khi nói đủ lý lễ, giọng bà ngoại có vẻ hơi mất mát.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 915


Chương 915

“Tiểu Hề, cháu thật sự không định tìm thêm một người sao? Tuổi cháu còn rất trẻ, bà ngoại lại không thể ở cạnh cháu cả đời.”

Diệp Như Hề nhẹ nhàng thở dài một hơi, “Thân thể cháu nhữ vậy…… Vẫn là không nên liên lụy người khác.”

“Cho dù không có con cái, các cháu có thể nhận nuôi một đứa, không đủ thì nuôi hai đứa, nhà của chúng ta nuôi nồi!”

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, nói: “Không phải chuyện này, bà ngoại, hơn nữa cháu cũng không có tâm tư kia.”

“Tiểu Hè…… Cháu vẫn không thể từ bỏ Tạ Trì Thành sao?”

“Bà ngoại…… ) “Bà biết cháu rất khó từ bỏ, nhưng Tiểu Hè à, cháu đã chết một lần, còn muôn: bà ngoại phải trải qua cảm giác đau khô đó lần hai sao? Bà ngoại không chịu nổi.”

“Không phải! Cháu sẽ không!”

“Tiểu Hề, đàn ông trên thế giới này nhiều như vậy, cháu, cháu có thê……

Đổi một người khác được không?”

Diệp Như Hề nghe giọng điệu cần trên! dè dặt của bà trong điện thoại, chỉ cảm thấy trái tim vô cùng đau đón.

“Hơn nữa, hắn hiện tại cũng đã quên mắt sự tồn tại của cháu, bà ngoại đã điều tra, một năm trước Tạ Trì Thành xảy ra tại nạn xe cộ, ai cũng nhớ rõ, chỉ không nhớ được cháu, đây còn không phải là trời cao cũng cảm thấy hai người không thích hợp hay sao?”

Diệp Như Hề không nói gì.

Ngay cả bản thân cô…… Tựa hồ cũng cảm thấy như vậy.

“Tiểu Hè, đổi một người khác, ngoại trừ hắn, ai cũng được, được không?”

Diệp Như Hề nghe thấy bản thân mình đã trầm thấp đáp, “Vâng.”

Sau khi cúp điện thoại, tâm trạng cô tụt dốc không phanh, thậm chí còn quên nói với bà ngoại vệ chuyện của chú Đồng.

Ở trong phòng ngắn ngơ một hồi, Diệp Như Hệ thật sự không chịu ni nữa, trực tiếp thay đổi quân áo, đi ra ngoài hít thở không khí.

Nhưng chuyện Diệp Như Hề không biệt chính là, khi cô vừa rời đi không được bao lâu, phòng cô đã bị một người mặc quần áo nhân viên khách sạn quẹt thẻ phụ, tuy nhiên hắn phát hiện bên trong không một bóng người.

Diệp Như Hề ra ngoài thì chậm rãi chạy bộ, những lúc tâm tình bực bội cô liên thích chạy bộ, vận động có thể khiến cô tạm thời quên đi phiền não.

Cô vẫn luôn chạy chậm dọc con đường nhỏ, mệt mỏi, liền dừng lại đi chậm để nghỉ ngơi, trên trán đây mô hôi, vì muôn vận động nên Diệp Như Hề cũng không đánh phán nền, mà mang mũ trùm kín đầu.

Lúc này trên gương mặt trắng nốn có chút lạnh lùng, dưới ánh đèn chỉ lộ ra nửa mặt nhưng cũng đủ hấp dẫn ánh nhìn của mọi người.

Sau khi từ chối mây nhóm người muôn xin phương thức liên hệ, Diệp, Như Hề thấy phiền chán, liền trực tiệp trở vê.

Nhưng khi cô vừa mới đi đến cửa phòng, dự cảm mãnh liệt lại nảy lên, đó là ý thức cảnh báo nguy hiêm cực hạn.

Cô dừng bước chân, kéo mũ xuông, khi sắp tới phòng mình thì dứt khoát lướt ngang qua, đuôi mắt khẽ liếc về phía cửa phòng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 916


Chương 916

Quả nhiên, trang giấy nhỏ cô kẹp ở cửa phòng không thây đâu nữa.

Có người đã mở cửa và đi vào phòng cô.

Cô cúi đầu, mắt nhìn thẳng rồi đi về phía cửa thang máy, vừa đi vừa lướt qua một bà dì lao công.

Cô lại chú ý tới trên chân dì lao công lại xỏ một đôi giày da leo núi.

Loại giày này tuyệt đối không thê để người tạp vụ dọn dẹp ở khách sạn mang, chỉ vì nó sẽ cọ sát để và để lại dấu vết trên sàn nhà, nhân viên không được phép đi loại này.

Diệp Như Hề ngồi vào thang máy, ÚC tiếp rời khỏi khách sạn, ánh mắt rét run.

Cô không nghĩ tới chuyện này còn chưa xong, chuyện khác lại tới, kẻ trong bóng đêm kia căn bản không muôn buông tha cho cô.

Sau khi rời khỏi khách sạn, Diệp Nhự Hề không tiếp tục thuê khách sạn, đối phương nêu biết cô ở khách sạn nào, vậy thì có đồi một khách sạn khác cũng có thê căn cứ vào thông tin đăng ký mà tra được chỗ ở của cô.

Cô suy nghĩ một hồi, trực tiếp tìm một tiệm net gần nhát, thuê một phòng đơn suốt đêm, dự định chờ ngày hôm sau mới rời đi.

Cô rất ít khi lên mạng, lúc này thuê phòng xong cũng không biết làm gì, liên tùy ý mở một bộ phim, ngắn người xem.

Không bao lâu, di động vang lên.

Cô nhìn thoáng qua số điện thoại trên màn hình, tim đập lốỡ một nhịp, mím miệng, vân có chút cự tuyệt.

Nhưng di động vẫn có chấp vang lên vài lân.

Cuối cùng cô cảm thấy bắt đắc dĩ, vẫn phải bắt máy.

Giọng người đàn ông đầu dây bên kia phát lạnh.

“Cô ở nơi nào.”

“Muộn thế này rồi, còn có chuyện gì sao?”

“Tôi ở thành phố Z.”

Diệp Như Hề vội đứng vụt lên, đôi mắt trừng lớn, “Anh nói cái gì?”

“Những người đó đã đuôi tới nơi này, nói cho tôi địa chỉ.”

Trong lòng cô căng thẳng, cắn răng nói: “[ôi không có việc gì, tôi đã phát hiện ra, cũng trốn ở một nơi rất an toàn, ngày hôm sau tôi sẽ trực tiếp rời đì.”

Bên kia truyền đến một tiếng cười lạnh.

“Một nơi rất an toàn? Cô đang ở nơi nào?”

Vừa đúng lúc này, bên ngoài phòng bap truyền đến một tiếng hô to, “Tuyệt vời! Lân phản công này đánh thật tôU Tung đại chiêu! Chúng ta toàn thắng !”

Diệp Như Hề muốn che di động lại cũng không còn kịp, tiếng lớn “iu thế thì đầu dây bên kia chắc chắn đã nghe được.

Quả nhiên, Tạ Trì Thành thập giọng cười một tiếng, giọng điệu có chút ngả ngón, nói: “Đây là noi rất an toàn mà cô nói? Một …… Tiệm net?”

Da mặt Diệp Như: Hề nóng lên, ảo não nói: “Anh bận tâm tới chuyện của tôi nhiều như vậy làm gì?”

“Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ hai, địa chỉ.”

“Tạ Trì Thành!”

“Không nói? Tôi sẽ cho người tìm từng tiệm một, nêu cô muôn sự việc nháo lớn hơn.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 917


Chương 917

Diệp Như Hề biết người đàn ông này thật sự sẽ làm ra được chuyện như vậy , cô đành phải thỏa hiệp, chịa sẻ địa chỉ của mình, bên kia trực tiếp cúp điện thoại.

Cô thấp thỏm bát an ngồi trên ghé, không còn chút hứng thú xem phim ảnh gì nữa, đầu óc đều là suy nghĩ vì sao anh đột nhiên tới nơi này?

Còn nữa, sao Tạ Trì Thành lại biết những người đó đang đuổi giết cô?

Cuối cùng, anh vì cái gì…… Dường như còn rât để ý tới cô?

Diệp Như Hề ở tiệm net cũng không phải chờ lâu lắm, khi nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng xôn xao, cô vội vàng đứng dậy đi ra khỏi phòng bao, liên thây Tạ Trì Thành với vẻ mặt lạnh lùng, mặc áo khoác dài đi nhanh vào trong.

Tạ Trì Thành vốn là hạc giữa bầy gà, thêm đoàn vệ sĩ nôi bật phía sau, mang theo khí thế đều vô cùng sắc bén, đám trạch nam chỉ biết qua đêm ở tiệm net nhìn mà kinh sợ.

Tạ Trì Thành cũng thấy được Diệp Như Hề, đi thẳng tới chỗ cô.

Diệp Như Hề tìm không ra nơi để trốn, cứ như thế đứng chờ anh đi tới.

Anh đứng ở trước mặt cô, thấp giọng nói: “đi theo tôi.”

Diệp Như Hề nhấp môi, nhỏ giọng nói: “Anh rốt cuộc muốn làm cái gì, còn nữa, anh dọa sợ tất cả mọi người Người trong tiệm nét hầu nhự đều nhìn bọn họ, Diệp Như Hề đều cảm thấy có chút xấu hổ.

Anh lại hỏi, “Cô muốn tiếp tục ở lại nơi này?”

Diệp Như Hề căng da đầu nói: “Vẫn là đi thôi……”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nhìn cô một cái, thấy cô tựa hồ còn đang do dự, dứt khoát túm chặt cánh tay cô kéo ra ngoài luôn.

“Này này này, anh nhẹ tay chút, chậm một chút!”

Diệp Như Hề bị lôi ra khỏi tiệm net một cách cứng răn, lúc này mới thấy bên ngoài đã đậu rất nhiều xe màu đen, gân như đều vây quanh tiệm net.

Diệp Như Hề há hốc mồm, “Sao anh lại mang theo nhiều người thế?”

Tạ Trì Thành không để ý đến vãn đề này, chỉ nói: “Cô lái hay là tôi lái?”

“Anh lái xe đi……”

“Lên xe.”

Diệp Như Hề gần như bị ném vào ghế phụ, vừa mới vừa thắt chặt đai an toàn, xe đã nhanh chóng lao vút đi, khí thế như vậy khiên cô hoảng sợ, quay đầu nhìn qua sườn mặt như tượng tạc của người đàn ông.

Oán giận đã vọt tới bên miệng lại nuôt xung.

Cô luôn cảm thấy……

Tâm tình Tạ Trì Thành hình như không tốt lắm.

Diệp Như Hề mím chặt miệng, đôi tay bắt lấy đai an toàn, không dám hé răng.

Tốc độ lái xe của Tạ Trì Thành càng lúc càng nhanh, cuỗi cùng thậm chí còn bỏ xa đoàn xe vệ sĩ ở phía sau.

thành phố Z về đêm thật an tĩnh, ngay cả xe đi lại cũng rất ít, con đường trống trải, xe anh chạy như bay.

Diệp Như Hề cũng không sợ hãi việc đua xe, thứ cô sợ hãi chính là trạng thái hiện tại của Tạ Trì Thành.

Cảm giác lạnh lẽo, áp suất thấp ở bên trong xe vô cùng rõ ràng.

Hình như anh đang tức giận, nhưng vì cái gì mà tức giận?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 918


Chương 918

Xe lao thẳng đến đường núi vùng, ngoại thành, dọc theo đường đi đều xoay quanh đường núi.

Diệp Như Hề nhìn mà hãi hùng khiếp vía, cuồi cùng nhịn không được mở miệng nói: “Chúng ta…… sẽ đi đâu?”

Tạ Trì Thành cũng không quay đầu lại, lạnh nhạt nói: “Sợ?”

“Tạ Trì Thành, tôi muốn quay trở về.”

“Về nơi nào?”

“Khách sạn…… Ỷ “Khách sạn nơi cô ở đã bị người vây quanh, cô muốn trở về để bị giết sao?”

Diệp Như Hề cả kinh, nói: “Sao anh lại biết được?”

“Huyền Thưởng Lệnh, cô giá trị một ngàn vạn.”

Diệp Như Hề siết tay, không nói.

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, “Cô biết là ai sao?”

Diệp Như Hề nặng nề ừ một tiếng.

Tạ Trì Thành đột nhiên nhắn ga, như làm vậy có thể hả giận không bằng.

Diệp Như Hề trở tay không kịp nên bị hoảng sợ, một tiếng kinh hô nghẹn trong cô họng, hơn nửa ngày mới nhảy ra một câu: “Anh lái chậm một CHU GIÓ, 5 “Như thế nào? Trước đó không phải cô đua xe rất mạnh sao?”

“Đó là con đường quen thuộc……”

“Ò? Một người mới vừa về nước không bao lâu, sẽ quen thuộc với con đường kia sao?”

Diệp Như Hề suýt nữa đã cắn luôn đầu. lưỡi, trừng lớn mắt nhìn anh Những lời này là có ý gì?

Anh đã biết cái gì?

Sự kinh hoàng chợt nhảy lên trong lòng, Diệp Như Hề Mông dám nói tiêp nữa.

Chờ tới khi xe dừng lại, bọn họ đã lên tới đỉnh núi.

“Xuống xe.”

Tạ Trì Thành đi đầu xuống xe, lập tức có người qua tiệp đón, tiếp nhận chìa khóa xe.

Diệp Như Hề cũng đi theo xuống, mới phát hiện trên đỉnh núi thì ra có một khách sạn nghỉ dưỡng, trang trí còn đậm chất sinh thái, yên tính năm trên đỉnh núi, sau lưng là bầu trời đêm như giơ tay là có thể với tới, vô cùng xinh đẹp.

Diệp Như Hề có chút kinh ngạc.

Tạ Trì Thành nhìn thây biêu cảm của cô, cười nhẹ một tiệng, nói: “Cô thật sự cho răng tôi muôn mang cô đi đâu?”

Diệp Như Hề có chút ngượng ngùng, vừa rôi bản thân còn đi nghỉ ngờ người khác như vậy.

“Vào đi thôi, tiệm net không thích hợp để nghỉ ngơi.”

Tạ Trì Thành không tiếp nhận một tiêng cảm ơn này mà sải bước đi vào khách sạn.

Anh đã sớm đặt xong phòng tốt nhất, nhân viên công tác ở khách sạn cũng đều đang chờ, toàn bộ đều được Sắp xếp thỏa đáng, thậm chí còn có suối nước nóng ở bên ngoài.

Nhưng đã quá muộn, Diệp Như Hề không muôn đi ngâm suôi nước nóng.

Tạ Trì Thành cho người chuẩn bị đồ ăn, xoay người nói: “Ăn một chút gì đó rồi đi ngủ.”

Nói chưa dứt lời, Diệp Như Hề cũng thật sự cảm thấy đói bụng, tay chân nhữn ra, sau khí kinh hách đổ rôi lại thấy đói bụng.

Cô không nghĩ tới Tạ Trì Thành còn chu đáo chủ ý hết những chuyện này.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 919


Chương 919

Không thể không nói, như vậy càng khiên tâm trạng cô thêm phức tạp.

Lời bà ngoại nói còn ở bên tai, vẻ mặt mang theo chút dịu dàng của Tạ Trì Thành liền ở ngay trước mặt, cô biết cô đúng ra nên từ chối sự dịu dàng này, nhưng…… Cô lại luyến tiếc.

Cuối cùng, cô chỉ im ỉm ngồi xuống, an tĩnh ăn uông.

Tạ Trì Thành hình như cũng không đói, chỉ gọi người mở một chai rượu vang đỏ rôi chậm rãi uống, tư thái tùy ý tiêu sái, áo sơmi trên người mở hai cúc trên, ngay cả đầu tóc mái luôn chải gọn gàng nạy cũng hơi rũ xuông, che khuất đôi mắt hút hôn người kia.

Lúc Diệp Như Hề ăn luôn không tự chủ được mà nhìn về phía người đối diện.

Ngón tay thon dài vân vê ly rượu trong tay, giỗng nhự một tác phẩm nghệ thuật, anh ngôi ở chỗ kia, cao quý bức người.

Người đàn ông như vậy, hẳn là không ai có thể trốn thoát nhỉ?

Diệp Như Hề áp xuống chua xót trong lòng, không ngừng cảnh báo chính mình.

“Ăn no rồi?”

Diệp Như Hề phục hồi tỉnh thần lại, buông nĩa xuống, ừ một tiếng.

Tạ Trì Thành từ từ uống từng ngụm rượu vang đỏ mới đứng lên, nói: “Ăn no, vậy đi tiêu thực một chút.”

5A2”

Diệp Như Hề còn chưa hiểu chuyện ra sao, đã bị kéo đi.

Dọc theo đường: đi, cô giống như là túi hành lý trên tay Tạ Trì Thành, bị anh túm đi xềnh xệch.

Cô đều bị lôi kéo suốt chặng đường!

Ngay lúc Diệp Như Hề muốn nói chút gì đó, Tạ Trị Thành liền buông tay, nói: “Tới rồi.”

Cô theo tầm, mắt. anh nhìn qua, lập tức ngây ngần cả người.

Trước mặt, là một biển hoa dạ lan hương rực rỡ.

Hoa dạ lan hương phủ kín núi, như là phủ một tầng vòng sáng màu bạc dưới ánh trăng, đẹp đến mức kinh tâm động phách.

Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa nhàn nhạt, thôi tụng vài sợi tóc, dường như tắt cả phiền não cũng bị cuôn đi.

Diệp Như Hề nhìn tới ngây người, trong phút chốc cảnh đẹp này khắc sâu vào tâm trí, cô quay đâu lại, nhìn Tạ Trì Thành.

Anh tùy ý đứng ở nơi đó, vài sợi tóc rủ xuông, anh thuận tay vuốt tóc, toàn thân mang theo hơi thở cao quý lại lười biêng, hoa dạ lan hương bên cạnh đang lay động, nhưng anh nhìn qua còn mê người hơn bât cứ cảnh đẹp nào.

Diệp Như Hề sờ sờ lồng ngực mình, cảm nhận được nơi đó đang nhảy lên, đau khổ nghĩ, bà ngoại, “khả năng là cháu không thể làm được như lời bà nói……

Rất lâu sau, Tạ Trì Thành bỗng nhiên nói: “Tôi đã từng có một người vợ.”

Trái tim vốn dĩ đang đập thình thịch vì rung động, nháy mặt chững một giây.

Cô đột nhiên ngắng đầu nhìn anh, đụng phải đôi mắt sâu thẳm kia, giống như bị nhìn thấu tất cả.

Diệp Như Hề nghe thấy giọng bản thân mang theo sự run rây, nói: “Anh đang nói cái gì?”

Tạ Trì Thành cong. khóe môi, từng câu từng chữ nói: “Nhưng cô ấy hình như đã chết.”

Không khí, đột nhiên đông cứng lại.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 920


Chương 920

Diệp Như Hề không thể thốt nên lời, âm thanh nghẹn trong cuông họng.

Tạ Trì Thành xoay người, mặt hướng vê phía cô, đôi mắt đen láy kia tựa nhưứ vực sâu, chặt chẽ tập trung vào cô.

“Một năm trước, tôi xảy ra tai nạn xe cộ, tỉnh lại thì mắt đi một phần ký ỨC, mà phần ký ức đó thuộc về vợ tôi.”

Diệp Như Hề không biết vì sao anh lại đột nhiềT nhắc tới chủ đề này, chẳng lẽ, anh đã khôi phục ký ức rồi sao?

“Tôi không khôi phục ký ức.”

Diệp Như Hề cảng thấy k khẩn trương, hơn nửa ngày mới tìm về giọng nói của bản thân.

Tạ Trì Thành bỗng nhiên cười cười, nói: “Không có gì.”

Tình cảnh nói tới một nửa lại lắp lửng thật sự khiến người ta quá sốt ruột.

Nhưng: Diệp Như Hề lại không dám tiếp tục hỏi về để tài này, cô đè xuông cảm xúc phức tạp trong lòng, rất nhiều lần muốn nói lại thôi.

Cuôi cùng Diệp Như Hệ còn chưa kịp thưởng thức xong cảnh đẹp trước mặt , giờcũng không còn tâm trạng thưởng thức.

Trỏ lại phòng, cô trằn trọc không yên, thậm chí hận không thể chạy tới trực tiếp dò hỏi Tạ Trì Thành, có phải anh đang hoài nghỉ cái gì hay không.

Nhưng cô không thể hỏi.

Nghĩ đi nghĩ lại, rối rắm thật lâu, khó khăn lắm mới đi vào giác ngủ, chờ ngày hôm sau khi tỉnh lại, quả nhiên, hai mắt thâm như gấu trúc.

Lúc nhìn thấy Tạ Trì Thành, đối phương còn kinh ngạc nhìn cô thêm một cái.

Diệp Như Hề mắt tự nhiên quay đầu, kéo mũ xuống, che khuất đôi mắt vì ngủ không ngon của cô.

“Gặp ác mộng?”

“Không phải…… Đừng hỏi nữa.”

Tạ Trì Thành nhịn xuống ý cười.

“Phải trở về sao?”

*Ừ, phải trở về.”

Tạ Trì Thành nhìn nhìn thời gian, nói: “Cô muốn đi cùng đồng nghiệp ư?”

Diệp Như Hề trở nên cảnh giác, “Đương nhiên.”

*“b*** chiều sẽ bay?”

“Sao ngay cả cái này anh cũng biết?”

“Bời vì có duyên.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

THỊ Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nói: “Cô có hai sự lựa chọn, thứ nhát, tiếp tục chờ’ tới giờ máy bay cất cánh, bời vì thời gian không xác định.

Thứ hai, theo tôi đi.”

“Đi theo anh?”

“Cô cho rằng tôi đi tới đây bằng cách nào?”

Diệp Như Hệ vừa định nói là bay qua, sau lại đột nhiên nghĩ tới máy bay làm gì có nhanh như thế, chỉ ngoại trừ……

máy bay tư nhân.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 921


Chương 921

Tư bản chủ nghĩa độc tài!

“Nghĩ kỹ rồi lựa chọn được cái nào chưa?”

“Không cần phiền toái abg, tôi đi sân bay chờ cũng được.”

“Ừ „ Diệp Như Hề thấy anh đồng ý sảng khoái như vậy, cũng an tâm rồi.

“Tôi đưa cô đi.”

“Được – Trên đường đi tới sân bay là do Tạ Trì Thành lái xe, chỉ là so với đêm qua, hiện tại anh có vẻ càng thêm im ắng hơn.

Chờ tới lúc dừng đèn đỏ, di động của Diệp Như Hệ vang lên, là một đông nghiệp khác gọi tới, vô cùng lo bnM nói không thây Lữ Nhu đâu, buổi sáng hôm nay lên thế nào cũng không. thấy người, còn dò hỏi cô có đang ở chung với Lữ Nhu hay không.

Diệp Như Hề cau mày nói vài câu, sau khi cúp điện thoại, chần chờ nói: “Anh thả tôi xuông dưới đi, chỗ đồng nghiệp của tôi xảy ra chút chuyện, tôi cần đi qua đó.”

_”Địa chỉ.”

“Tôi tự mình có thẻ……”

“Cô cho rằng tôi nhàn rỗi tới nhàm chán nên mới lại đây sao?”

Diệp Như Hề nháy, mắt bị chặn miệng, đành phải, lấy \ ra di động tìm đường, xe trực tiếp rẽ đi, trở lại khách sạn ban đầu Diệp Như Hề ở.

Ở nơi đó, Diệp Như Hề đã thấy máy người đồng nghiệp tụ tập trước cửa.

Diệp Như Hề đang chuẩn bị xuống xe, đột nhiên nghĩ tới cái gì, lập tức đè tay Tạ Trì Thành đang chuân bị cởi dây an toàn lại, căng da đầu nói: “Anh ở chỗ này chờ tôi, ok?”

Tạ Trì Thành có thanh danh quá lớn, cũng quá dẫn sự chú ý của mọi người, đặc biệt là trước đó khi cô là người dẫn dắt dự án hợp tác với Long Đằng đã có vô số người bàn tán không hay.

Nếu như hiện tại còn bị phát hiện cô và Tạ Trì Thành đi cùng nhau, thậm chí tối hôm qua cả đêm không về, chỉ sợ đồn đãi vớ vẫn càng khó nghe hơn cũng sẽ xuất hiện.

Những cái khác thì cô không sợ, sợ nhất là tin tức truyền đến tai bà ngoại.

Tạ Trì Thành cúi đầu nhìn bàn tay Diệp Như Hề ân bả vai mình, người kia lập tức lùi về sau, xâu hỗ đưa tầm mắt về phía ngược lại.

Tạ Trì Thành thật ra cũng không nói gì nhiều, chỉ đáp một tiếng, “được.”

Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội vàng XuÔng xe, khi vừa đưa một chân ra cửa xe, Tạ Trì Thành bỗng nhiên gọi cô một tiếng: “Tôi ở chỗ này chờ cô.”

Hai chữ “ chờ cô ‘ phía sau có vẻ nặng nê hơn, còn kết hợp với khóe môi đang cong cong.

Diệp Như Hề đáp lung tung vài tiếng, vội vàng xuông xe, sợ bị anh nhìn ra sự khác thường của mình.

Cô hiện tại hoàn toàn không rõ thái độ của Tạ Trì Thành là gì.

Hình như, anh trỏ nên rất kỳ quái.

Là sự kỳ quái không thể diễn tả được.

Cô gạt bỏ suy đoán lung tung, bước nha IP đi về phía đồng nghiệp, vừa đi vừa nói: “Tìm đã kỹ chưa? Điện thoại cũng gọi không thông sao? Tối hôm qua ai là người cuối cùng thấy cô ta?”

Tuy nhiên, cho đên khi Diệp Như Hề đứng ‹ ở trước mặt bọn họ, vẻ mặt ai nấy đều tỏ ra kinh ngạc nhìn cô, ánh mắt xa lạ đến cực điềm.

Diệp Như Hề nhíu mày, nói: “Xảy ra chuyện gì thế? Vì sao lại không trả lời tôi? Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm người.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 922


Chương 922

Cuối củng, có người mở miệng hỏi, “Mỹ nữ, cô là ai thế?”

Diệp Như Hề ngây ra một lúc, đột nhiền sờ sờ khuôn mặt mình, rất sạch sẽ.

Không xong rồi, cô quên hóa trang!

Thì ra nụ cười đầy thâm ý của Tạ Trì Thành lúc cô xuông xe là có ý này.

Tên kia thế mà lại không nhắc nhở côI Ngay lúc Diệp Nhự Hề dự định làm bộ không quen biết thì có một đồng nghiệp đã nhận ra.

“Tô Tây?! Là cô sao? Trời ạ, sao cô có thể biến thành cái dạng này?!”

“Trời ạ! Thật là Tô Tây à! Trời ơi, cô quả thực đã thay đổi thành một người khác!”

“Quá xinh đẹp!”

Thôi , giờlàm bộ không quen biết cũng không có cách nào khác Diệp Như Hề vội vàng nói: “Chúng ta đi tìm Lữ Nhu trước đãi”

Nhưng đám người căn bản không có tâm trạng chú ý tới chuyện của Lữ Nhu, tất cả đều nhìn chằm chằm Diệp Như Hề, tròng mắt đều sáp dính lên rồi, tràn đầy khiếp sợ và cả kinh diễm.

Diệp Như Hề cắt cao giọng, “Chúng ta tách ra đi tìm người, hoặc là đi báo cảnh sát.”

Nhóm người phục hồi tỉnh thần lại, bắt đầu thương lượng tách nhau ra đi tìm người, nhưng báo cảnh sát là chuyện không có khả năng, mắt tích còn chưa quá 24 giờ.

Nhưng thành phố Z lớn như thế, làm thế nếT để tìm người cũng là một vấn đề.

“Cái cô Lữ Nhu này cũng không biết làm cái gì, người đã lớn như vậy còn đi lạc chắc!”

“Di động cũng gọi không thông!”

“Chúng ta có thể đi nơi nào tìm đây?”

Nhóm người đã bắt đầu oán giận.

Diệp Như Hề đột nhiên nghĩ tới công ty Đông Sang kia, nói: “Chúng ta đi tói Đông Sang nhìn xem.”

“Đông Sang? Không phải nói là những kẻ lừa đảo sao?”

“Ừ, có thể là bọn họ mang Lữ Nhu đi, cùng đi thôi.”

Nhóm người bắt đầu gọi xe, Diệp Như Hề do dự một chút, lặng lẽ gửi tin nhắn qua cho Tạ Trì Thành.

[ Chúng ta tách ra đi, hiện tại đi tới Đông Sang. ] Rất nhanh đã nhận được tin nhắn trả trời, một chữ ‘ừ” rất ngắn gọn.

Sau đó chiếc Siêu xe màu đen yên lặng lái đi rồi Diệp Như Hề bắt xe với đồng nghiệp, trực tiếp đi tới Đông Sang.

Lúc này, tòa cao ốc thảm hại kia còn đang đóng kín cửa, xung quanh đều không có người qua lại “Nơi này thật sự có người sao? Tại sao lại đóng hết cửa vào thê này.”

Diệp Như Hề tiến lên đầy đầy, phát hiện cửa không khóa, nói: “Chúng ta đi lên nhìn xem nhé?”

“Được, đi lên nhìn một cái.”

Diệp Như Hề suy tư một chút, lại gửi qua một tin nhắn cho Tạ Trì Thành [ Nếu như mười phút sau tôi còn chưa trả lời cho anh, nhớ rõ giúp tôi báo cảnh sát. ] Sau đó thu được tin trả lời như sau: [ Cứ năm phút liên hệ một lần, nếu không tôi sẽ xông lên. ] Trái tim Diệp Như Hề đập nhanh hon, trái tìm vốn dĩ đang có chút hoảng loạn, đột nhiên trở nên yên ồn.

Đoàn người trực tiếp đi thẳng vào trong.

Toàn bộ tòa nhà đều cũ nát, nơi nơi đều đồ đạc chất đồng. lộn xôn, thật sự nhìn không ra dáng vẻ một công ty.

“Nơi này làm gì có người? Trông dáng vẻ như không phải chỗ cho người ở đâu!”

“Chẳng trách thật âm u, chúng ta trỏ: vê nhé?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 923


Chương 923

“Đúng vậy, nhanh nhanh đi thôi!”

Diệp Như Hề lại chú ý tới cầu thang đi lên được quét dọn, nói: “đi thử lên phía trên xem.”

Vừa nói, cô còn không quên gửi qua cho Tạ Trì Thành một tin ngắn gọn, tay không rời di động.

Những người còn lại cũng quyết. định đi lên xem, chò sau khi lên tới cầu thang, liền thấy một cánh cửa được khóa kỹ càng.

Lay động vài cái, liền thấy một người đàn ông từ trên ¡ tầng đi xuông, vẻ mặt dữ tọn, dáng vẻ không dễ chọc chút nào.

Gã kia hùng hỗ hét lớn một tiếng: “Làm cái gì thết”

Đoàn người bị hoảng sợ, ấp úng nói không nên lời.

Diệp Như Hề tiến lên một bước, nói: “Chúng tôi tới tìm người.”

“Tìm người? Tìm người nào? Nơi này không có người các cô muốn tìm!”

“Sao anh biết được là chúng tôi muốn tìm ai?”

“Tiểu thư, cô xác định cô muốn tiếp tục cãi tay đôi với tôi đấy à2”

“Nếu chúng tôi tìm không thấy người, sẽ lập tức báo cảnh sát.”

“Ha, tiểu thư, cô cũng biết đùa đấy nhỉ, báo cảnh sát? Chỗ chúng tôi không có người cô muôn tìm, tìm không ra lại tự nhiên gọi cảnh sát tới cơ à?”

Diệp Như Hề cũng không tỨứC giận, chỉ hơi mỉm cười nói: “Xin lỗi, ý tôi là dùng lý do doanh nghiệp lừa đảo báo cảnh sát.”

Sắc mặt gã kia thay đồi.

“Chúng tôi cũng không muốn gây chuyện, chỉ muôn mang người. của mình đi, sẽ lập tức rời đi ngay.”

Gã đàn ông nói vài tiếng địa phương qua bộ đàm, Diệp Như Hà nghe không hiểu, không, bao lâu thì công sắt kia đã được mở ra.

“Được rồi, đại ca của chúng tôi bảo cô đi lên.”

Mấy người phía sau đều có chút Sợ hãi, đồng loạt đi theo Diệp Như Hề mà đi vào trong.

Lên tới tầng thứ 2, nhìn rõ ràng là có dấu vết của người ở, ánh đèn trong phòng rất tối, ngay cả không khí đều có vẻ áp lực khó hiều.

Diệp Như Hề vẫn luôn chú ý tới di động, vừa chú ý hoàn cảnh chung quanh.

Người đàn ông đi trước dẫn đường, trực tiêp đưa bọn họ tới một văn phòng.

Một tên béo ngồi chễm chệ trên ghé da hút thuốc, gã nhìn bọn họ, tập trung nhìn vào Diệp Như Hề, ánh mắt hiện lên một tia kinh diễm, nói: “Vị tiều thư xinh đẹp này đang muốn tìm ai?”

“Tìm đồng nghiệp của chúng tôi, Lữ Nhu.”

“Tuy rằng tôi rất muốn giúp cô, nhưng thật sự làm khó tôi, người này quả thật không ở trong tay tôi.”

“Chúng tôi chỉ muốn mang người của mình đi, tất cả ,những chuyện xảy ra ở chỗ này. có thể coi như không biết.”

Ý cười của gã mập thu liễm, nói: “Vị tiêu thư này, hòa khí sinh tài, còn xin cô đừng nên làm khó tôi.”

Diệp Như Hệ một bước cũng không nhường, nói: “Hoặc chúng tôi mang cô ta đi, hoặc, là cảnh sát tới mang người đi. Dọc theo đường đi tôi đêu lưu lại chứng cứ, hơn nữa tôi cũng không biết là ai sai khiến các người làm vậy, nhưng tôi nghĩ các người cũng không muôn làm lớn chuyện đâu.”

Vẻ mặt gã mập lập tức âm trầm, gã đàn ông dẫn đường vừa rồi lập tức đóng sâm của lại, cũng chặn lại đường lui cuối cùng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 924


Chương 924

Nhóm đông nghiệp lập tức luông cuồng, đông loạt nhìn về phía Diệp Như Hà, có người còn duỗi tay túm lầy Diệp Như Hệ, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đi đi thôi? Khả năng Lữ Nhu thật sự không có ở nơi này.”

Nêu là chuyện khác thì thôi đi, nhưng chuyện này có liên quan tới mạng người, Diệp Như Hề không có cách nào mặc kệ, đặc biệt là nhiệm vụ công tác trong lần này là cô có trách nhiệm dẫn đội tham gia.

Cô đã mang người tới đây như thế nào thì sẽ dẫn người trở về như thế ấy.

Huống chỉ, nếu chuyện này thật sự do chú Đồng làm, như vậy rất có khả năng Lữ Nhu l bị cô làm liên lụy.

“Bạn của tôi còn ở phía dưới chờ tôi, nêu quá thời gian hẹn trước mà tôi còn chưa đi xuống, anh ấy sẽ báo cảnh sát, hơn nữa, dọc theo đường ởi tôi đều lưu lại ảnh chụp và video, vụ Việc các người ngụy trang giả danh lừa bịp, lịch sử quá dày thì xử lý cũng không tốt đâu.”

“Tiểu thư, cô rất can đảm.”

Giọng gã mập trở nên âm trầm, cặp mắt như hai hạt đậu xanh xuất hiện vẻ hung dữ.

Diệp Như Hệ không kiêu ngạo không siễm nịnh, sắc mặt trấn định, bởi vì không còn lớp, phần nền tối màu ngăn cách, không cô tình làm xâu đi, khí chất cao quý được bồi dưỡ’ ng hoàn toàn lộ ra.

Gã mập thật sự khá kinh sợ, trong lòng sinh ra nghi ngờ, người phụ nữ này chẳng lẽ thật sự có chút tài năng?

Cảnh giác một khi đã nảy sinh, gã mập còn nghiêm túc nhìn vào hai mắt Diệp Như Hề, cảm thấy càng thêm xinh đẹp, trong lòng cũng ngứa ngáy.

“Cô nhất định phải mang cô ta đi?”

Những lời này, đồng nghĩa với việc thừa nhận người đang trong tay bọn họ.

Diệp Như Hề nghiêm túc nói: ‘Đúng vậy, tôi muôn mang cô ta đi.”

Gã mập nhìn thoáng qua người đàn ông kia, người kia lập tức hiệu ý lui ra, không bao lâu, đã cùng một người đàn ông khác lôi Lữ Nhu vào trong.

Giờ phút này quần áo Lữ Nhu xộc xệch, lớp trang điểm trên mặt đã nhòe đi, hai mắt sưng húp, quảng thâm rõ ràng, tóc tai cũng lộn xộn, cả người nhìn qua vô cùng chật vật, trong miệng còn bị nhét giẻ chặt cứng, lúc thấy bọn họ thì hai mắt sáng lên, liều: mạng muôn xông tói.

“Ưm, ưm ưm ưml”

Hai gã đàn ông thô bạo giữ chặt cô ta, căn bản không nhào qua nổi.

Diệp Như Hề nhíu mày, nói: “Các người làm gì thế?”

Gã mập hút một hơi thuốc, nói: “Chúng tôi cũng chẳng làm gì, ả đàn bà này tối hôm qua đột nhiên chạy – đến chỗ chúng tội, còn đập vỡ đồ cô của tôi, nhưng bôi thường. không nỗi, tôi đành phải giữ cô ta lại.”

Lữ Nhu nghe thấy giọng Diệp Như Hề lập tức nhận ra cô chính là Tô Tây.

Lữ Nhu dừng giấy dụa, vẻ mặt khó tin nhìn chăm chăm người trước mặt Sao có thể như vậy được?!

Đứa xấu xí kia sao có thể trở nên xinh đẹp đên thê?!

Không! Chuyện này không có khả năng! Tô Tây không có khả năng xinh đẹp như thê!!!

Lòng Lữ Nhu tràn đầy ghen ghét và oán hận, thậm chí hận không thê cào rách khuôn mặt xinh đẹp tới mê người kia.

Một chút kiêu ngạo còn sót lại của cô ta đã hoàn toàn biến mất khi đối diện với gương mặt xinh đẹp kia.

Diệp Như Hề chỉ chú ý đến ý tứ trong lòi nói của gã mập : “Vì sao cô ta lại muôn chạy tới nơi này?”

“Ò, vãn đề này tôi cũng muốn biết.

Vừa hay hỏi một chút đi, để cô ta nói chuyện.”

Có người lôi giẻ trong miệng Lữ Nhu ra, liền nghe thấy cô ta hô to: “Cứu cứu tôi! Tô Tây đồ tiện nhân kia! Đều là mày sail Vì sao lại không nói! Vì sao lại không nói với taol Tiện nhân!”
 
Back
Top Dưới