Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 883


Chương 883

Diệp Như Hề không có cách nào tưởng tượng, bà ngoại đang dùng tâm trạng gì để an ủi cô.

“Được rồi, Hề Hề đừng khóc nữa, bà ngoại thật sự không có việc gì, nghỉ.

ngoïi thêm một chút thì tốt rồi, bác sĩ ây à, luôn là thích nói theo tình huống nghiêm trọng, cái mạng này của bà, nào có Diêm Vương nào dám nhận.”

Diệp Như Hề ôm chặt bà ngoại, gắt gao kìm nén nước mặt.

Hứa lão phu nhân nhẹ nhàng võ võ mu bàn tay cháu gái, ôn nhu nói: “Bà ngoại còn muôn thây cháu gả chồng, muôn nhìn cháu hạnh phúc, sao có thê buông xuôi mà chết được?”

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi……

Bà ngoại luôn rất khỏe mạnh, tại sao lại đột nhiên sinh bệnh, một năm đùa. ˆ hẳn là bà u sầu vì cô……

Diệp Như: Hề ngơ ngần nhìn vết seo cũ trên cổ tay, lần đầu tiên cảm thấy bản thân mình trước đó quá yếu ớt.

Cô không thể vĩnh viễn rơi vào trạng thái sợ hãi đó được.

Cuối cùng dưới sự kiên trì của Hứa lão phu nhân, không có chuyện chuyên viện, mà là trực tiêp xuât viện.

Lão phu nhân tự mình chọn bó hoa tươi, mua trái cây cùng đồ cúng, dưới sự dìu đỡ của Diệp Như Hề và lão quản gia, từng bước một đi lên đ ỉnh núi, đi tới trước phân mộ kia.

Hai tắm bia mộ song song hiện ra trước mặt mọi người.

Thời gian đã qua đi một năm cả tòa núi hoang đều được tu sửa tuyệt đẹp, liếc mắt một cái nhìn qua đều là phong cảnh trù phú, có thể thấy. được có người đã bỏ số tiền lớn và công sức để tu sửa Diệp Như Hề đỡ lấy bà ngoại, thong thả đi từng bước một tới, trước bia mộ, cô nỗ lực dời tầm mắt tới tám ảnh chụp đen trắng của mẹ mà không nhìn ngôi mộ bên cạnh của “mình”.

Lão quản gia mang theo một chiếc ghế gâp gọn bên người, lúc này vội vàng mở ra, đỡ lão phu nhân ngôi xuống.

Hứa lão phu nhân vô cùng quyền , luyện nhìn bia mộ, giống như có rất nhiêu lời muôn nói.

Diệp Như Hề đứng ở bên cạnh, an tĩnh nghe bà ngoại rầm rì nói chuyện, kể về quá khứ của mẹ cô Về chuyện cũ của mẹ, cô sớm đã nghe bà ngoại kế hết tất cả từ trước đó.

Vì yêu mà bỏ nhà đi, lẻ loi một mình bỏ vê nước, lại gặp phải bắt trắc, bị bắt buộc mang theo cô còn chưa sinh chật vật chạy vê nông thôn, vì để có thể an toàn sinh cô ra. Trong lúc vô ý tin nhầm Diệp Kiến Nam, thua trắng tất cả, cuối cùng thân chết tha hương.

Mà người cha ruột của cô lại là gia chủ họ Có, đến nay còn đang nằm trong bệnh viện chưa tỉnh lại.

Ông ngoại năm đó dạy cô nấu ăn chăng qua cũng chỉ là người quen của mẹ trước đó, vì muôn giâu giễm thân phận của cô mới nhận cô là cháu ngoại.

Diệp Như Hề tự hào về mẹ, nhưng cũng biết, cả đòi này, điều mẹ tiếc nuôi nhất chỉ sợ là sắp chết cũng không thể nhìn thây bà ngoại, không được hồi lỗi và nhận được sự tha thứ từ bà.

Hứa lão phu nhân nói thật lâu, nói rất nhiều, nhiều đến mức sau đó bà cũng không biết phải nói thêm gì, chỉ lẳng lặng nhìn ảnh chụp trên bia mộ.

“Tiểu Như, con yên tâm, mẹ sẽ thay con chăm sóc tốt cho Tiểu Hè, đứa nhỏ này mệnh khổ, sau này sẽ không như vậy nữa, con ở dưới đó có thể yên tâm.”

“Bà ngoại……

“Ông bạn già, đều lấy ra đây đi.”

“Vâng, phu nhân.”

Lão quản gia lấy ra từ túi công sở mang theo một chồng văn kiện thật dày, còn kèm theo bút.

“Tiểu Hề, ký đi, ký ở trước mặt mẹ cháu.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 884


Chương 884

Diệp Như Hề nghỉ hoặc tiếp nhận văn kiện, nhưng khi cô thấy rõ nội dung trên đó, kinh hãi trừng lớn mắt.

“Bà ngoại, cái này, cái này……”

Hứa lão phu nhân rật bình tính nói: “Đây là tất cả tài sản mà bà ngoại SỞ hữu, bà đã tốn chút thời gian xử lý xong, cháu ký tên lên, tất cả đều là của cháu.”

“Không, chuyện này không được!”

Diệp Như Hề không chút nghĩ ngợi mà từ chổi, cũng muôn đưa tập văn kiện trả lại cho bà ngoại.

Hứa lão phụ nhân đột nhiên quát to một tiếng: “Quỳ xuống!”

Diệp Như Hề theo bản năng mềm nhữn hại đầu gồi, cô quỳ xung, thẳng tắp đối điện với bia một của mẹ Sắc mặt Hứa lão phu nhân hòa hoãn , CÓ, nén đau lòng, nói: “Đây vốn dĩ là ta để lại cho mẹ cháu, nhưng hiện tại đều giao cho cháu tất, Tiêu Hễ, cháu có thê gánh vác tất cả.”

“Một năm này, bà ngoại nhìn cháu thay đồi, nhìn cháu trưởng thành, cháu còn kiên cường hơn mẹ cháu, bà ngoại tin tưởng cháu có thể gánh vác được tâm huyết hơn nửa đời của bà.”

“Bà ngoại……

“Nói cho ta, cháu làm được hay không?”

Diệp Như Hề vừa định mở miệng từ chối, nhưng khi cô đối diện với vẻ mặt già nua yếu ớt của bà, những lời đó rôt cuộc nói không nên lời.

“Cháu sẽ làm được.”

Hứa lão phu nhân chậm rãi nở nụ cười, thấp giọng nói: “Tiểu Hè, bà ngoại đã mệt mỏi rồi, cũng nên buông xuống tất cả, bà còn muốn bình an vượt qua quãng thời gian còn lại, bà cũng sẽ mua một ngồi nhà ở chỗ này, cũng sẽ ở lại đây.”

“Bà ngoại……

“Lúc Tiểu Như còn sống ta không thể ở cạnh con bé, người đã chêt, bộ xương già này liên ở đây với con bé đi, cũng đỡ đê con bé cô đơn lẻ loi một mình, từ nhỏ Tiểu Như đã rất sợ ở một mình.”

Hốc mắt Diệp Như Hề chợt ấm áp, khó khăn cúi đầu.

“Tiêu Hê, ta sẽ không quay vê, tài sản bà ngoại gom góp hơn nữa đời này đều giao cho cháu, cháu yên tâm, ta đã sắp xếp đủ đoàn đội hô trợ cháu, đừng sợ.”

Diệp Nhự Hè rốt cuộc cũng nhịn không nủi, trực tiếp ôm lây bà ngoại, nghẹn ngào nói: “Sẽ không, bà ngoại còn phải đích thân dạy dỗ cháu, bà không thể yên tâm nhanh như vậy được, lỡ hi cháu làm không tốt, bà phải măng cháu dạy dỗ cháu, được không?”

Cho nên, bà đừng chết.

Bà đừng dễ dàng rời bỏ cô như tho Cô đã không còn bất cứ ai để dựa dẫm nữa rồi.

Hứa lão phu nhân nhẹ nhàng vỗ lưng cháu gái, cười nói: “Đừng sợ, bà ngoại sẽ ở cạnh cháu, Tiêu Hè đừng Sợ nhé.”

Cuối cùng, Diệp Như Hề vẫn ký tên của mình xuống, mỗi một chữ đều vô cùng nghiêm túc.

Giờkhắc này, Hứa thị đã hoàn toàn đôi chủ.

Sau đó Hứa lão phu nhân bởi vì lý do sức khỏe nên không thể tiếp tục ở lại, được lão quản gia đỡ xuông núi, mà Diệp Như Hề vẫn ở lại trước bia mộ, lăng lặng dựa vào đó, giỗng như làm như vậy thì cô càng được gân mẹ hơn.

“Mẹ, bà ngoại rất tốt, bà rất hiền từ, bà rất yêu mẹ, cũng rất muốn được gặp lại mẹ……

“Mẹ, con sợ quá, con sợ bà ngoại cũng giồng như mẹ lúc trước, đột ngột rời bỏ con. Lần này, con không biết bản thân có thê tiếp nhận được hay không nữa……”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 885


Chương 885

“Mẹ, con đã chết một lần, lại sống sót trở lại, con không dám chết nữa, nêu nhự con lại xảy ra chuyện, bà ngoại nhất định chịu đựng không nồi……”

“Mẹ, con rất nhớ Tiểu An và Nhạc Nhạc, bọn chúng đều dần trưởng thành, hai đứa nhỏ rất ngoạn rât ngoan, chúng…… Có lẽ chăng bao lâu nữa chúng sẽ quên con ởi…… Con nên vui mới phải, quên con đi chúng mới sống tốt hơn được, nhưng Gò) Đau quá, trái tìm con đau “Mẹ, con nhớ chúng lắm, rất muốn nhìn hai đứa nhỏ lớn lên, rất muốn ở cùng chúng tệp Nhưng con…… Không thể……

“Con không biết còn có thể ở cạnh chúng bao lâu, con không phải là một người mẹ tốt.”

Nói rồi, giọng Diệp Như Hệ bất đâu nghẹn ngào, cô ôm đầu gối, vùi mặt vào trong, giâu đi nước mắt trong bóng tôi.

“Mẹ, con lại gặp anh ấy co Anh ấy quên mắt con rồi, anh ấy nhớ hết lát cả mọi người, chỉ quên đi con, con ‘ đã chết ‘, anh ấy đã quên, có lẽ, đây là ông trời sắp đặt……”

“Mẹ, yêu một người, quá đau.”

“Vì sao người quên đi không phải GÓI “Mẹ, con rất nhớ mẹ……”

Khóc lóc một hồi, Diệp Như Hề dần không lên tiếng, chỉ còn tiếng nức nở ‘khe khẽ.

Nhưng Diệp Như Hề lại không biết, giờ phút này phía sau một gôc cây có người đang đứng nấp ở đó.

Có Lăng Hiên đang kinh ngạc ngắn ngơ ở nơi đó, thân cây to che khuất nên anh mới không, bị phát hiện.

Tất nhiên những lời vừa rồi của Diệp Như Hề đều rành rọt truyền tới tai anh.

Có Lăng Hiện gắt gao nắm chặt hai tay , ánh mắt nóng rực nhìn bóng người đang dựa vào bia mộ.

Cố Lăng Hiên chưa bao giờ nghĩ tới, chẳng qua là nhất thời nghĩ tới nên muốn tới thăm mộ mẹ, lại thấy được một màn này.

Giờ khắc này, anh hận không thê tiên lên, tỏ rõ thân phận, nhưng khi nghe thấy tiếng khóc của Diệp Như Hề lại nhịn xuống.

Bản thân là anh trai lại chưa từng bảo vệ em gái mình lấy một lần.

Lần này anh nhất định không thể để bi kịch kh lại một lần nữa.

Hứa lão phu nhân quyết định ở lại chỗ này nên cũng không trở về cùng Diệp Như Hề.

Lão quản gia sớm đã sắp xếp tót tất cả, thậm chí còn điều động một đôi ngũ chữa bệnh hoàn chỉnh, có thế trực tiếp phẫu thuật bằng tốc độ nhanh nhất phòng trường hợp xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn.

Trước khi đi, Diệp Như Hề ở bên bà ngoại suốt một đêm, bọn họ nói chuyện thật lâu. Trong khoảng thời gian có hạn, bà ngoại đã chia sẻ với cô rất nhiều: chuyện vệ kinh nghiệm quản lý công ty .

Chẳng bao lâu, bao lâu toàn đội ở nước ngoài sẽ trực tiệp VỀ nước thành lập chỉ nhánh công ty , mà chỉ nhánh công ty này thành lập chỉ để hỗ trợ cho quá trình rèn luyện của Diệp Như Hề.

Đây cũng là bài kiểm tra đầu tiên mà hứa lão phu nhân: giao cho cháu gái.

Sau khi Diệp Như Hề trỏ về công ty, liền để đơn xin từ chức, Đồng MÌnh Vĩ lập tức gọi cô vào văn phòng, nhưng sau khi biệt được lý do thì lại rất thoải mái thả người đi.

“Không nghĩ tới hứa lão phu nhân vẫn lựa chọn buông tay, tình cách quy yết đoán như vậy ta thật rất khâm phục, Tiểu Hề cháu cũng không nên PHÙ sự kỳ vọng của bà ngoại cháu.”

* Cháu sẽ cố gắng, cảm ơn chú Đồng trong khoảng thời gian này đã quan tâm.”

“Ta còn phải cảm ơn cháu vì đã giành được vinh dự cho công ty, tuy nhiên quá trình bàn giao công việc cũng cần khoảng một tháng, cháu có thê ở lại trong khoảng thời gian này chứ?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 886


Chương 886

“Đương nhiên có thể, đây là trách nhiệm cháu phải làm.”

Đồng Minh Vĩ lại động viên có cố găng vài câu, sau đó cũng để có rời đi, chờ Diệp Như Hề đi rồi, Đồng Minh Vĩ ở trang văn phòng đi qua đều lại vài bước, tựa hồ đang suy nghĩ sâu xa chuyện gì, cuôi cùng lại lây ra di động gọi điện thoại.

“Hứa lão phu nhân đã quyết định buông tay, đây là một cơ hội tốt, đừng bỏ lỡ.”

“ Cô gái nhỏ kia đúng là có thực lực, nhưng dù sao thì vẫn còn trẻ, dễ dàng đối phó.”

“Yên tâm đi, tạ ẩn núp dưới mí mắt bà già kia nhiêu năm như vậy cũng không bị phát hiện.”

“Các người mau chóng sắp xếp một chút, thời cơ này mà bỏ lỡ thì không có cơ hội nào khác đâu .”

“Sợ? Sao tôi có thể sợ, người nhát gan căn bản không làm ăn lớn được.”

Sau khi Đồng Minh Vĩ cúp điện thoại thì thở rửa một hơi thật sâu, ánh mắt xẹt qua một tia giảo hoạt.

Bởi vì phải bàn giao công việc, cho nên Diệp Như Hề cũng không còn bận rộn nhữ trước đó, nhưng bởi vì không muôn bản thân đắm chìm trong nỗi nhớ con, cô đã tiếp nhận trước bài tập huấn luyện bà ngoại giao cho mình Người phụ trách dẫn dắt cô là một cập dưới vô củng lợi hại cũng rất trung thành và tận tâm của bà ngoại, tên là Trương Thu, Diệp Như Hề gọi là chị Thu.

Khi Trương Thu lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Như Hề thì đã nhăn mày lại.

“Hề tiểu thư,vì sao cô lại trang điểm cho bản thân thành ra thế này?”

Diệp Như Hề có chút chột dạ, đến bây giờ cô vân còn duy trì hình tượng giả xâu.

“Thứ cho tôi nói thẳng, hình tượng nhự vậy cũng không thích hợp để cô khống chế đại cục.

“Cái này, tạm thời không thể sửa đội Trương Thu nhíu mày càng sâu, cuối cùng vận là từ bỏ việc muôn Diệp Như Hề cải tạo lại vẻ ngoài.

“Quấng thời gian kế tiếp, tôi sẽ rất nghiêm khắc với cô, xin cô hãy tha thứ cho tôi trước.”

“Cảm ơn chị Thu.”

“Cửa đâu tiên, cô cân phải thích nghỉ với đủ loại hình hội họp, phải đạt tói trình độ thản nhiên tự nhiên, biết xem mặt đoán ý, và phải thu được tin tình báo nhiều nhất trong thời gian nhanh nhất.”

Trương Thu nhìn nhìn đồng hồ, nói; “Đêm nay có một bữa tiệc , tôi sẽ sắp xếp trước thư mời cho cô, cô không cần làm bắt cứ chuyện gì cả, chỉ cần hoàn chỉnh tham gia một bữa tiệc, sau đó nói cho tôi những tin tức mà cô thu thập được.”

“Được.”

Không thể không nói, Trương Thu thật sự là một người phụ nữ có tác phong làm việc sâm rền gió cuốn, gần như chỉ sau †1 vài cuộc gọi cô ấy đã có thê đã sắp xếp mọi chuyện đâu vào đó, nhưng bởi vì Diệp Như Hề từ chối chuyện thay đổi vẻ ngoài, cô ây chỉ có thê miễn cưỡng để Diệp Như Hề đổi một bộ đồ trang trọng hơn.

Còn về khuôn mặt….

Vẫn đánh phần nền sẫm màu.

Bởi vì ôm tâm lý đi học tập, thực hiện bài kiểm tra nên Diệp Như Hề rất nghiêm túc, nhưng cô không nghĩ tói, trong bữa tiệc mang tính khảo sát năng lực như vậy còn đụng phải người quen —— Lục Tư Viễn.

Ở giữa đám đông, cô lập tức đã nhận ra người kia.

Lục Tư Viên đứng ở nơi đó, trên mặt treo tươi cười âm áp, bên cạnh còn có Đường Anna lễ phục lộng lẫy, trang điểm tinh xảo, hai người nhìn qua như một cặp trai tài gái sắc.

Diệp Như Hề chỉ nhìn thoáng qua liền thu hồi ánh mắt.

Cô rất cảm tạ sự trợ giúp của Lục Tư Viễn trong, những ngày đen tối và khủng khiếp đời mình, có thể nhìn anh có được hạnh phúc đúng là điều không gì tuyệt hơn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 887


Chương 887

Lục Tư Viễn đứng từ phía xa tựa hồ như cảm nhận được gì đó, nháy mắt quay đầu nhưng lại chỉ nhìn thây một bóng dáng quen thuộc biến mắt trong đám người.

“Tư Viễn, xảy ra chuyện gì thế?”

Chú ý tới Lục Tư Viễn đột nhiên ngần ra, Đường Anna nhịn không được hỏi một câu, còn theo tầm mắt anh nhìn qua, nhưng lại không thấy có gì bất thường.

Không hiểu sao trái tim Lục Tư Viễn lại đập nhanh như vậy, anh vội vàng bỏ lại Tấn câu: “Tôi thây một người bạn, xin lỗi không đón tiếp được.”

Đường Anna còn không kịp ngăn cản, đã thây anh vội vàng rời đi.

Cô ta tức đến dậm chân một cái, vô cùng không cam lòng.

Một giọng nói trào phúng vang lên phía sau Đường Anna l: “Không nghĩ tới đã một năm rồi, cô còn chưa bắt được người đàn ông này.”

Đường Anna quay đầu, liền thấy Hạ Lan Hinh.

Một năm qua hai người vẫn chưa thành đôi, chuyện này thì tắt cả người trong giới thượng lưu đều biết.

Đường Anna dù thế nào cũng không thích Hạ Lan Hinh, cô là tiêu thu chân chính, con cưng nhà họ Đường, từ đáy lòng luôn coi thường loại con gái nuôi thích làm bộ làm tịch này, nhưng Hạ Lan Hinh lại rất được lòng hứa lão phu nhân còn có thêm sự chú ý của Tạ Trì Thành, cô ta là người cô không thẻ trêu vào, cho nên dứt khoát luôn tránh đi.

Qua một năm, hứa lão phu nhân đã sớm trở lại Anh quốc, còn chẳng quan tâm tới cô ta, còn Tạ Trì Thành thì trực tiếp biểu hiện sự lạnh nhạt và chán ghét với cô ta, cho nên một năm nay Hạ Lan Hinh sống không tốt nỗi, có thể nói là xuống dốc không phanh, Đường Anna căn bản không sợ cô ta.

“Tôi là còn chưa thành công, nhưng cô thì ngay cả cơ hội để thành công cũng không có, như thế nào, không có vinh sủng của lão phụ nhân, không có giám đốc Tạ thiên vị, cô sông cũng không dễ dàng nhỉ? Tham gia một bữa tiệc cũng chưa có ai chào hỏi cô đúng không?”

Sắc mặt Hạ Lan Hinh xanh mét, hồi lậu sau lại nở nụ cười, “Chúng ta hà tất phải châm chọc nhau Thiền Vậy, không phải là đều thua bởi cùng một người sao? Còn là một người chết.”

Sắc mặt Đường Anna cũng cứng đò.

Hai người đồng thời rơi vào im lặng, cũng đồng thời nghĩ tới người phụ nữ đã chết một năm kia—— Diệp Như Hề.

Cô đã chết, nhưng mang đi quá nhiều chuyện .

Năm đó là một hồi mưa gió rung.

chuyền, dường như còn mới ngày hôm qua.

Một năm này, Đường Anna tận mắt nhìn thấy Lực Tư Viễn thu lại tính tình trẻ con từng chút một, trở nên thành thục ổn trọng, thậm chí rất nhiều thời điểm, ngay cả cô cũng nhìn không thấu cảm xúc của Lục Tư Viễn.

Anh càng ngày càng giỏi che giấu cảm xúc của bản thân, cho dù khóe môi đang cười, trong mắt cũng không có chút gì là vui vẻ.

Anh trở thành người thừa kê đủ tư cách của nhà họ Lục, cũng là bạch mã hoàng tử mà biết bao cô gái mong được gả đi, trong đó cũng bao gồm cô.

Đường Anna vẫn luôn cho rằng mình là người tiếp cận Lục Tư Viễn gân nhất , cũng chỉ có cô mới có thê thành công, đặc biệt là sau khi biết được Diệp Như Hề đã chết, thẳng thắn nói, cô là từng cảm thầy may mắn.

Người phụ nữ chiếm trọn trái tim Lục Tư Viên cuỗi cùng đã rời đỉ.

Nhưng Đường Anna phát hiện bản thân đã sai rôi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 888


Chương 888

Người còn sống mãi mãi không bao giờso được với người đã chết.

Suốt một năm, cô ta đã dùng hết tất cả biện pháp, cũng chưa thể khiến Lục Tư Viễn đặt tâm mắt ở trên người mình, bởi vì có liên quan tới gia tộc , anh không từ chối mình, nhưng cũng chưa bao giờ tới quá gân.

Điều Đường Anna thấy. an ủi duy nhất chính là Lục Tư Viễn cũng chưa từng để người phụ nữ khác tới gần.

“ Ả đàn bà Diệp Như Hề kia đã chết mà vẫn còn liên lụy tới chúng ta, cô ta chết quá nhẹ nhàng rồi! Tiện nhân!”

Hạ Lan Hinh gần như là nghiên răng nghiên lợi nói ra những lời này.

Đường Anna phục hôi tinh thân, không hùa theo những lời này mà cười lạnh một tiêng, đáp: “Hạ tiểu thư, có bản lĩnh thì cô đi đấu với người đã chế đi, không có bản lĩnh thì không cân ở trước mặt tôi nói mát.”

“Cô có ý gì?”

“Tôi có Ý gì á? Ha ha, ý của tôi là, cô không cân đứng đây chọc giận tôi, mây trò vặt vãnh như vậy tôi chơi nhiêu rồi, dù thế nào tôi cũng là đại tiểu thư danh chính ngôn thuận của nhà họ Đường, mà không phải đứa con gái nuôi nào đó.”

Hạ Lan Hinh tức tới đỏ mắt, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sông người khác.

Đường Anna không hề để ý tới côta, nhanh chóng xoay người rời đi.

Hạ Lan Hinh nhìn theo bóng lưng đối phương, âm lãnh phun ra một câu: “Tiện nhân, tao sẽ khiến mày phải hồi hận.”

Ở đầu bên kia, Diệp Như Hề chú ý tới phía sau có người đi theo, cô nhìn vê phía tắm gương bên cạnh, rõ ràng thấy được Lục Tư Viễn đang đi theo, cách cô không xa không gân.

Diệp Như Hề mím miệng, bỗng nhiên cố tình quay đầu lại, để vẻ mặt đã ngụy trang xâu xỉ của mình lập tức đỗi diện với tầm mắt Lục Tư Viễn.

Quả nhiên, liền thấy dáng vẻ anh sửng sốt.

Lục Tư Viễn đúng là thật sự ngần ra, trái tim đang đập thình thịch liền hồi như lập tức bị dội một chậu nước lạnh, người này…… Không phải cô.

Cũng đúng, Tiểu Hề đã chết rồi.

Sao có thể còn sống được?

Cô đã chết, hoàn toàn rời khỏi thế giới này.

Ánh mắt Lục Tư Viễn trở nên ảm đạm trong phút chồng, lồ ng ngực quặn thắt, đau đớn vô cùng, ngay cả hô hấp cũng giống như bị dao cứa.

Anh mắt đầu ý thức được bản thân chưa bao giờ từ bỏ Tiểu Hè từ lúc nào nhỉ?

Anh cho rằng mình đã có thể buông xuống, có thê cười chúc cô hạnh phúc.

Cho đến khi cô rời khỏi thế gian này, anh mới biết được, anh chưa từng buông tay, anh chỉ tự lừa mình dồi người, không đành lòng khiến cô khó xử nên mới lùi một bước.

Nếu như anh biết để Tiểu Hề và Tạ Trì Thành dây dưa ở bên nhau sẽ mang đến hậu quả như vậy, anh nhất định nhất định sẽ không chịu lùi bước dễ dàng như thê.

Chỉ là đáng tiếc, không có nếu như.

Lục Tư Viễn biết bản thân nên rời đi, người phụ nữ kia không phải Tiểu Hè, chỉ là bóng dáng có chút giỏng nhau mà thôi, là do anh quá nhớ Tiểu Hề rôi.

Nhưng, bước chân anh giống như đã gặn radar tự động, căn bản không thể nào dừng lại, chỉ biết chết lặng đi theo phía sau người kia.

Diệp Như Hề là thật sự bị dọa sợ rồi, cô đã trang điểm thành cái dạng này chẳng lẽ Lục Tư Viễn còn có thê nhấn ra sao?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 889-890


Chương 889

Liên tục rẻ ngoặt rất nhiều lối đi, nhưng người đàn ông phía sau không hề bị bỏ lại, Diệp Như Hề từ bỏ, đây là cửa ải đầu tiên bà ngoại giao. cho cô, cô không muốn khiên bà thất vọng.

Diệp Như Hề không còn nghĩ mọi cách né tránh Lục Tư Viên nữa, vẻ mặt cô bình tĩnh bắt đầu chủ động trò chuyện với mọi người.

Có thể nhận được thư mời người hơn phân nửa đều là người có uy tín và danh dự, cho nên dù Diệp Như Hề có lạ mặt như thế nào, nhưng khách khứa vẫn vô cùng lịch sự chào hỏi.

Dựa vào cách nói năng cùng hàm dưỡng hơn người, Diệp Như Hề cũng dùng khuôn mặt ‘xâu xí” lăn lộn khá thành thục, chỉ qua một lát sau cũng thu được không ít tin tức.

Mà Lục Tư Viễn cũng đứng ở khoảng cách không xa, câm một ly rượu Cocktail, lăng lặng nhìn.

Lục Tư Viễn từ trước đến nay đều là mục tiêu hàng đầu, mà nhóm tiểu thư danh viện theo đuổi, cho nên đã có không ít người muôn chạy lại bắt chuyện với anh, anh cũng không từ chối, chỉ là tầm mắt thường xuyên nhìn về phía Diệp Như Hề bên kia.

Càng xem, càng thấy kinh hãi.

Quá giống.

Cũng không phải khuôn mặt giống.

Mà là dáng người và khí chất.

Rất giống Tiểu Hè.

Thậm chí trong nhiều lần hoảng hót, anh đều cho rằng là Tiểu Hè đã trở lại.

Nhưng điều khiến anh tỉnh táo lại, là người phụ nữ này kia nói chuyện rất tự nhiên, lời lẽ dí dỏm, Tiêu Hê từ trước đến nay rất dễ ngại ngủng, cũng không thích cùng người ta giao lưu, cũng không am hiểu việc này.

Diệp Như Hề đúng là đã từng như.

vậy như vậy, thậm chí còn cảm thấy không phù hợp với xã hội thượng lưu, theo bản năng sẽ mang theo sự tự tỉ, nhưng mà sau khi trải chuyện đứng bên bờ vực sinh tử nhặt về một mạng, cô không bao giờlà cô của ngày xưa nũa.

Thêm vào đó, Hứa lão phu nhân còn cân thận bồi dưỡng cháu ngoại, khiến sự quý phái từ trong cốt cách của Diệp Như Hề từ từ thê hiện ra.

Nói thẳng ra, ngoại trừ gương mặt này không phù hợp với yêu câu vẻ ngoài của một tiêu thư danh viện, thì nội hàm của cô vĩnh viễn thuộc top danh viện đứng đâu.

Khi Đường Anna chú ý tới Lục Tư.

Viễn luôn nhịn không được nhìn. về phía người phụ nữ kia, cô ta cuối cùng cũng kìm nén không nồi nữa, trực tiếp đi thẳng về hướng Diệp Như Hề.

“Đã lâu không gặp, các vị.”

Đường Anna thong dong chào hỏi, cho dù cô ta căn bản không nhận biết mây vị danh viện này.

Những người còn lại hiển nhiên là nhận ra Đường Anna, cho nên vẫn là khách khí chào hỏi qua lại.

*Vị tiểu thư này xưng hô hơn người?

Hình như rất lạ mặt.”

Diệp Như Hề vô cùng bình tĩnh nói: “Gọi tôi là Tô Tây đi, tôi vừa trở về từ nước ngoài không bao lâu, muốn quen biệt một vài người bạn.”

“Tô Tây? Thì ra là vừa từ nước ngoài trở vê sao, trách không được trông lạ mặt nhữ thế, hoan nghênh trỏ vê Trung Hoa.”

Chương 890

Nguồn thiếu chương.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 891


Chương 891

Ý cười trên khóe môi Diệp Như Hề càng cao, nhàn nhạt nói: “ Học viện Queen.”

Tức khắc, một mảnh yên tĩnh.

Gương mặt đang tươi cười của Đường Anna trực tiếp cứng đờ.

Học viện Queen.

Cái tên này rất ít người nghe nói qua.

Nhưng những người từng nghe qua hâu như cũng không dám suy nghĩ tới.

Đó là học viện tư lập của hoàng gia Anh, từ khi thành lập học viện đên nay, học sinh cũng chỉ có mây trăm người, trang thiết bị giảng dạy tối ưu và giáo viên trình độ xuất sắc, mà học sinh ở đó không chỉ được học tập tri thức chuyên ngành, còn được học tập đủ các loại lễ nghi.

Chỉ vì, sinh viên của học viện Queen đa phần đều là người có liên quan tới hoàng thất, Anh quốc vẫn còn giữ lại hoàng thất, CÔ gái có thể tham gia học tập ở Học viện Queen thì không phú cũng quý, không chỉ phải được thành viên của hoàng thất tự tay viết thư để cử, còn cần tới quyền thế nhất định.

Đon giản mà nói, không chỉ phải có tiền, còn phải có địa vị xã hội, quá trình lựa chọn sinh viên vô cùng khắc nghiệt, cô gái nào có thể tót nghiệp từ đó ra đều được người ta đạp cửa xin cưới về nhà.

Đường Anna tự nhiên cũng nghe nói qua Học viện Queen, đó căn bản không phải nơi cô ta có thể tưởng tượng, người phụ nữ trước mặt này, lại tôt nghiệp từ nơi đó?

Đường Anna không tin.

Thật vậy chăng? Nhưng tôi nghe nói, Học viện Queen chọn lựa sinh viên vô cùng nghiêm khắc.”

Những lời này rõ ràng là một câu hai nghĩa Ngay cả Lục Tư Viễn cũng nghe ra được, anh nhíu nhíu mày, “Anna.”

Diệp Như Hề rất bình tĩnh trả lời: “Ừ, đúng, yêu cầu đối với sinh viên rất cao, nhưng nội tại của một người càng quan trọng hơn ngoại tại.”

Đây là đang châm chọc cô ta không có nội tại? Đường Anna tức tới điện rồi, nhưng ở trước mặt Lục Tư Viễn nên cô ta không muốn biểu hiện quá mức dữ tợn.

Diệp Như Hề vẫn duy trì thái độ vô cùng thản nhiên như cũ, khí chất như vậy thật ra còn khiến mây vị danh viện bên cạnh càng thêm thưởng thức, cho dù bỏ xa về ngoại hình cả một quãng đường, nhưng ở cạnh một, người thì quan trọng nhất vẫn là thầy thoải mái.

Hơn nữa, hình như Học viện Queen rất có danh tiếng? Xem ra phải tỉ mỉ hỏi thăm một phen.

Lục Tư Viễn lại nói: “Tô Tây tiểu thư rất lợi hại.”

“Khách khí rồi, Lục tiên sinh, tôi còn có việc, trước tiên xin lỗi không trò chuyện được thêm.”

Dứt lời, Diệp Như Hề lại cười nói lời xin lỗi, sau đó rời đi.

Lúc này đây, Lục Tư Viễn không đi theo nữa, chỉ là cảm giác quen thuộc có xua mãi cũng không tan được.

Diệp Như Hề xoay người nặng nề thở dài nhẹ nhõm một hơi, quả nhiên, đối mặt với người quá mức quen thuộc, cô vẫn có chút mất tự nhiên, nhưng hẳn là không bị phát hiện.

Lúc này đây, đã không có sự xuất hiện của Lục Tư Viễn và Đường Anna, Diệp Như Hề càng nhanh chóng xâm nhập vào vòng danh viện, thu thập đủ loại tin tức, thấy cũng đủ rồi, cô chuẩn bị rời đi, nhưng. ở đại sảnh bữa tiệc lại truyền tới tiếng hô nhỏ.

“Sao người của họ Có lại tới đây?”

“Đó là Cố Lăng Hiên đúng không?

Cũng đẹp trai thật đó.”

“Chẳng phải Vậy sao, anh tuần như vậy, đên nay còn chưa kết hôn, bao nhiêu danh viện muốn gả cho anh ta!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 892


Chương 892

“Có đại thiếu sao lại tới tham gia tiệc nhỉ? Nghe đồn anh ấy đam mê công việc, căn bản khinh trường việc ngoại giao cơ mà”

Diệp Như Hề nghe tiếng mọi người.

thảo luận cũng nhìn qua, lập tức thầy được Có Lăng Hiên mặc tây trang nhanh chân đi vào sảnh tiệc, nơi anh đi qua, hắp dẫn bao nhiêu ánh mắt.

Không biết vì cái gì, Diệp Như Hề có dự cảm không tốt lắm.

Có Lăng Hiên là anh trai cô, chuyện này cô sớm đã có chuẩn bị, nhưng cô không có cảm nhận gì rõ ràng , dù Sao cô cũng chưa bao giờ tiếp xúc nhiều với hai người anh kia..

Đối với người anh trai này, Diệp Như Hề vẫn duy trì thái độ xa cách, cũng không muôn tói gân.

Cho nên Diệp Như Hề nhanh chóng thu hồi tầm mắt, đang muốn lặng lẽ từ phía sau rời đi, nhưng cô mới vừa di chuyền, Có Lặng Hiên đã thấy được cô, đi thẳng về phía cô.

Diệp Như Hề đầy nhanh tốc độ, Có Lăng Hiên cũng cô tình đi nhanh hơn.

Cô khẳng định, anh đang đi về phía mình.

Đừng hoảng hốt, sẽ không bị phát hiện, đừng hoảng hôt!

Diệp Như Hề thuyết phục chính mình, tránh cho hấp dẫn lúc chú ý lớn hơn, cô dừng bước chân, rất tự nhiên chào hỏi qua máy vị tiều thư danh viện đi ngang qua, bắt đầu trò chuyện qua lại.

Cố Lăng Hiên cũng chậm lại bước chân, nhưng kiên định hướng đi vê phía Diệp Như Hà.

Cho đến khi Cố Lăng Hiên dừng lại, những vị danh viện kia đều lộ ra vẻ mặt thụ sủng nhược kinh, dựa theo cấp bậc như Có đại thiếu, ngày thường căn bản không cơ hội nhìn thây.

“Cố đại thiếu, chào anh, tôi từ nhà họ CHÚNG…….

“Cố đại thiếu, lần đầu tiên gặp mặt, tôi là… hạ Nhóm danh viện bắt đầu rụt rè giới thiệu chính mình, nỗ lực để lại ẫn tượng tốt trước mặt Có Lăng Hiên.

Nào biết, Cố Lăng Hiên chỉ thẳng tắp nhìn chằm chằm Diệp Như Hề, nói: “Cô tên là gì?”

Diệp Như Hề nhíu mày, chuyện là thế nào, cô rõ ràng không hề tiếp cận nhà họ Có, chẳng lẽ đã bị phát hiện”?

“Tôi là Tô Tây, xin chào, rất vui được quen biết anh, Cố đại thiếu.”

Có Lăng Hiên nắm chặt hai tay, thỏ ra một hơi, vừa rồi là anh quá nóng vội.

Từ sau khi gặp Diệp Như Hề ở phần mộ kia, Cố Lăng Hiên đã mắt ngủ rất nhiều ngày, anh âm thầm điều tra tin tức, cuồi cùng cũng tra ra chút manh mối.

Ví như, cô em gái thất lạc nhiều năm của anh vẫn còn sống.

Ví như, em gái anh cũng không dự định sẽ trở lại nhà họ Cô.

Ví như bà ngoại đã bảo vệ em gái rất tốt, cho con bé một thân phận hoàn toàn mới.

Có Lăng Hiên nhìn tư liệu, thức trắng đêm, người chưa bao giờ hút thuốc như anh mà đêm đó hút hết hai bao thuốc mới đưa ra quyết định.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nếu Tiểu Hề không muốn trở lại nhà họ Có, không muôn trở lại thân phận cũ, như vậy người làm anh trai như anh sẽ theo ý cô, sẽ âm thầm bảo vệ Cô.

Thật sự em gái anh đã chịu quá nhiều đau khổ rồi.

Sau khi biết được Diệp Như Hề tham gia bữa tiệc này, anh sợ có người bắt nạt cô nên mới vội vội vàng vàng đuổi tới đây, nhưng hình như……. em gái cùng nhóm danh viện này nói chuyện cũng không tệ lăm?

Vì sao con bé lại muốn hóa trang thành cái dạng này?

Cố Lăng Hiên lại nhìn thoáng qua khuôn mặt Diệp Như Hề, tâm tình phức tạp, chăng lẽ, đây là vì ngụy trang?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 893


Chương 893

Cũng đúng, thay đổi một thân phận khác, tốt nhật cả khuôn mặt Cùng thay đổi.

Nếu không phải một lần tình cờ gặp được, anh cũng nhận không ra người phụ nữ này là em gái.

Đang lúc Cố Lăng Hiên muốn mở miệng nói gì đó, một giọng nói quen thuộc lại vang lên.

“Anh, sao anh lại tới đây?”

Có Lăng Hiên quay đầu, liền tháy Có Băng Băng kinh ngạc và vui mừng đi về phía bên này, mặt anh lập tức mặt sa sâm.

Có Băng Băng thật sự thấy vui vẻ , cô ta còn cho răng anh trai cô ý tới tìm mìnhl Quả nhiên, nỗ lực một năm nay đã được đền đáp!

Anh cả cuối cùng đã thừa nhận mình!

Cô Băng Băng hớn hở không thôi, thậm chí đang hận không thê lôi kéo anh cả đi gặp nhóm chị em của mình, miễn cho bọn họ suốt này mỉa mai cô ta không phải tiêu thư thật sự của nhà họ Cô.

Sau khi Diệp Như Hệ thây Cô Băng Băng, trong lòng trào phúng cười cười, cô thật ra đã quên mật, nhà họ Cố sớm đã có vị tiểu thư thất lạc nhiều năm.

Chút mắt mát nhọ nhỏ bị Diệp Như Hề che giấu rất tốt.

Cố Lăng Hiên lui về phía sau một bước, lạnh lùng nói: “Em ở chỗ này làm cái gì.”

Cố Băng Băng bị lời nói lạnh nhạt của anh dội cho gáo nước lạnh, vẻ hớn hở vừa rồi biết mắt, bất an thưa dạ: “Anh cả…… em, em chỉ tham gia bữa – tiệc của một người bạn……

Cố Lăng Hiên lạnh lùng nói: “Trồn học?”

Có Băng Băng hoàn toàn mắt thể diện, cô ta đúng thật đã trốn học, nhà họ Có nhét cô ta vào một trường đại học, muốn cô ta tốt nghiệp cho xong, nhưng ở tuổi cô ta còn đi học, thật sự bị người ta chê cười, cho nên cô ta thường xuyên trốn học, giông như bữa tiệc hôm nay cô ta cũng trốn học để tới tham gia.

có Băng Băng sắp bật khóc tới nơi, “Anh cả, em không có, em, hôm nay em không có tiêt”

Nhưng mà, cho dù Cố Băng Băng có thật sự trốn học hay không, giờ: khắc này cô ta cũng trở thành trò cười trong mắt mọi người.

Bởi vì sự cưng chiều trước đó đã biến mắt.

Có Lăng Hiện cũng không thèm để ý cô ta có phải đã trôn học không, anh cũng không có làm quá mọi chuyện lên, cho cô ta chút mặt mũi tiếp tục ở lại nhà họ Có, cũng chưa bao giờ bạc đãi cô ta, nhưng những t thứ cô ta không nên mơ: tưởng, vẫn nên đạp đồ nhân lúc còn sớm.

Đặc biệt là Cố Lăng Hiên còn nhìn ra được sự tham lam trong mắt Cố Băng Băng.

Cố Lăng Hiên thầm cười lạnh một tiếng một trong, thật sự là do anh đã nhận sai người, nhưng Có Băng Băng có hàng ngàn cơ hội giải thích, thậm chí lúc anh muốn kiểm tra cô tạ còn tìm đủ mọi cách để thoái thác.

Cố Lăng Hiên thừa nhận bản thân có lỗi, những Gố Băng Băng cũng hoàn toàn không phải người vô tội, anh.

không dứt khoát đuôi người đi chẳng qua là muốn trừng phạt bản thân, tuy nhiên điều đó không có nghĩa là Có Băng Băng có thê được một tấc lại muôn tiên một thước.

“Anh cả, anh, sao anh lại đột nhiên tới đây?”

Cô Băng Băng cũng không tiệp tục nhắc tới chuyện mình trồn học, chủ động đổi một chủ đề khác, như ng mà mới vừa hỏi xong, đã chú ý tới ánh mắt anh trai thường xuyên nhìn qua một người phụ nữ.

Lại còn là….. một con ả xấu xí?

Cố Lăng Hiên theo bản năng nói: “Không liên quan tới em.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 894


Chương 894

Có Băng Băng tủi thân muốn chết, BANìU] GHẾ.

Có Lăng Hiên nghe từng tiếng “anh cả” mà cô ta gọi chỉ cảm thầy da đầu tê dại, theo bản năng nhìn về phía Diệp Nhự Hè, lại phát hiện vẻ mặt cô không hề có chút thay đổi nào.

Có Lăng Hiên có chút mắt mát, chỉ sợ Tiểu Hề căn bản không quan tâm việc mình có anh trai hay không, hoặc là bọn họ đã khiến con bé cảm thấy tốn thương, đi nhận một người xa lạ làm em gái mà cưng chiều, lại trơ mắt nhìn em ruột bị tra tần tới tự sát.

Nghĩ đến đây, lồng ngực Cố Lăng Hiên vô cùng đau đón, anh rất nhiều lần hé miệng muôn nhận nhau, nhưng thấy vẻ để phòng trong mắt Diệp Như Hề thì lại nuốt xuống.

Diệp Như Hề là thật sự không muốn nhúng tay vào chuyện của họ Có, nếu hỏi cô có oán hận hay trách cứ không, thì cũng không có.

Chỉ là, cô cũng không có cách nào thật sự coi Cổ Lăng Hiên như anh trai mà đối đãi.

“Tôi còn có chút việc, xin thứ lỗi không ở lại được.”

Dút lời, Diệp Như Hề xoay người rời đi, Cố Lăng Hiên theo bản năng muôn đuổi theo, nhưng Có Băng Băng lại mỏ miệng nói: “Anh cải Em còn có việc muôn nói với anhl”

Cũng chỉ trong một chốc, bóng dáng Diệp Như Hề đã không thấy tấm hơi.

Có Lăng Hiên nổi giận, ánh mắt nhìn Có Băng Băng mang theo vẻ thù địch, “Em tốt nhất là thật sự có việc.”

Có Băng Băng lập tức bị dọa sợ.

Ở đầu bên kia, Diệp Như Hề cuối cùng cũng được rời đi, cô đi tới phòng vệ sinh, nhìn chính mình trong gương, thở ra một hơi thật sâu.

Không nghĩ tới chỉ là một nhiệm vụ đơn giản lại gặp phải nhiều người không muốn gặp như vậy, chuyện này có nghĩa là về sau sẽ phải chạm mặt rất nhiều ư?

Diệp Như Hề phát sầu, thời gian lâu rồi sẽ lộ ra sơ hở, sẽ bị nhận ra, mọi chuyện sẽ trở nên phiền toái.

Cô lại thở dài một hơi lần nữa, sửa sang lại quân áo của mình, mới vừa đi ra khỏi phòng vệ sinh đã đụng phải một người, toàn thân đều bị nước ‘ dội lạnh thấu, giọt nước tí tách chảy xuống từ Sợi LOCT “Ôi trời, thật rất xin lỗi. Tôi không phải GOỦY.

Hạ Lan Hinh có tình lấy ra khăn giấy _ muôn lau cho cô, nhưng Diệp Như Hề đã lùi về sau hai bước mà lạnh đi.

“Thật sự rất xin lỗi, tôi không thầy được có người, cô không sao chứ?”

Diệp Như Hề chậm rãi ngắng đầu lên, ánh mắt rét run.

Trên mặt cô cũng dính nước, nhưng may mắn cô sử dụng đồ make up chồng trôi, cũng không bị nhòe đi lớp phân nên.

Hạ Lan Hinh nhếch khóe môi, cười nói: “Oi trời, quân áo cô ướt rôi, thật sự không cân lau sao?”

“Không cần.”

“Tôi thật không phải có ý, xin lỗi nhé.”

Lời xin lỗi của Hạ Lan Hinh hoàn toàn không có chút chân thành nào, ý tứ nói cho có lệ cũng hoàn toàn rõ ràng.

Diệp Như Hề suy tư một chút, cũng không có tìm ra chuyện mình đắc tội với người phụ nữ này từ lúc về nước, nhưng điều Diệp Như Hề không biết chính là, chẳng qua Hạ Lan Hinh nhìn cô như cá gặp nước trong bữa tiệc như vậy thì không thuận mắt, vẻ ngoài trông xấu như vậy, còn có thể hâp dẫn nhân vật như Lục Tư Viễn và Cổ Lăng Hiên.

Cho nên khi vừa thấy cô đi vào phòng vệ sinh, Hạ Lan Hinh đã câm sản ly nước, chỉ chờ cơ hội đụng trúng.

Hạ Lan Hinh thấy dáng vẻ đối phương chật vật thì cười vô củng đắc ý, hừ một tiếng rồi chuẩn bị rời đi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 895


Chương 895

Nhưng Hạ Lan Hinh lại không nghĩ tới, cô ta vừa mới đi được vải bước, đã bị ngáng một chân, ngã mạnh trên mặt đật, đâu gôi trực tiếp đập xuống làm trầy da, đau đến ch** n**c mắt.

Diệp Như Hề cong môi, nói: “Ôi trời, đi đường cân thận một chút, phải chú ý nhìn đường chứ.”

Hạ Lan Hinh ôm đầu gồi, cúi đầu mới phát hiện thứ ngáng chân mình là cái thùng rác, nhưng rõ ràng thùng rác kia không ở dưới chân cô ta, mà là ở bên cạnh[ Nó bị dịch qua đây từ lúc , nào?!

“Là cô dịch?!”

*Có vài lời không thể nói bậy, cộ đi đường không mang theo đôi mắt, sao có thê tùy tiện trách người khác?”

“Cô điên rồi sao?! Cô có biết tôi là ai không?!”

Ý cười trên khóe môi Diệp Như Hề gia tăng, “Sao lại không biết cho được, con gái nuôi của họ Hạ thôi mà, Hạ tiểu thư, chuyện của cô có nhiều người biết lắm.”

Mặt Hạ Lan Hinh cứng đờ.

Diệp Như Hề bỗng nhiên ngồi xổm xuống, dí sát vào Hạ Lan Hinh, nói: “Cô tốt nhất dừng trêu chọc tới tôi.”

Tay cô đặt trên phần đầu gối bị thương của Hạ Lan Hinh, đột nhiên dùng sức ấn mạnh một cái.

“AI”

Hạ Lan Hinh kêu thảm thiết một tiếng, đau đến thiếu chút nữa muốn ngât đi.

Diệp Như Hề đứng lên, ngắng đầu nhìn thoáng qua, xác định một màn này không bị camera quay lại liền đứng dậy rời đi.

Hạ Lan Hình ở sau oán độc nhìn bóng lưng cô, âm ngoan nói: “Tao sẽ không bỏ qua cho mày!”

Diệp Như Hề nhanh chân rời đi từ cửa sau, ngoài cửa liền có một chiếc xe chờ sẵn, cô trực tiếp kéo cửa xe rồi ngồi lên.

Trương Thu thấy cả người cô ướt đâm, kinh ngạc nói: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”

“Đụng phải một kẻ điên, không có việc gì.”

“Quá trình như thế nào?”

Diệp Như Hề sửa sang lại một lần những tin tức mà mình thu thập được, sau đó bình tĩnh báo cáo với Trương Thu một lân, cũng nhận được nụ cười vừa lòng của Trương Thu.

“Rất tốt, xem ra khả năng thích ứng của cô không tôi, có phải đang nghỉ hoặc vì sao tôi muôn cô làm gì không?”

Thẳng thắn mà nói, Diệp Như Hề đúng là có nghi vấn, liễn gật gật đầu.

“Trong kinh doanh, rất nhiều thời điểm không phải chỉ dựa vào lợi ích mặt ngoài đê quyết định, 60% hợp tác rất nhiều nhờ vào gió thổi bên gồi, những người phụ nữ tham gia bữa tiệc có lẽ không phải kiểu nhân vật lớn gì, nhưng bọn họ là nhân tố có thể ảnh hưởng tới kết quả chúng ta muốn, nếu cô có thể nói chuyện hòa họp, sẽ là làm ít mà công to.”

Diệp Như Hề như hiểu ra điều gì đó, quả thật, nhìn qua thì như đang tùy ý nói chuyện, nhưng cô biết được công ty nhà này sắp hợp tác cùng công ty nhà kia, người ở công ty nào có khả năng hay đưa tin tức giả.

“Lần này cô hoàn thành không tôi, tương lai vân phải xem xét, đi thôi, tôi đưa cô trở vê.”

Diệp Như Hề ngoạn ngoãn đáp lời, cũng được đưa về chung cư.

Tạm biệt chị Thụ, Diệp Như Hệ đi vào thang máy, ân tâng lâu, khi cửa thang máy sắp đóng, một bàn tay to đột nhiên đè lại, cửa lại mở ra lần nữa, lúc này cũng có người đi tới.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 896


Chương 896

Khi người đàn ông cao lớn kia đi vào Ề Š nhi, soðIngi thang máy, cả người Diệp Như Hề cũng căng chặt.

Trên người đàn ông này có mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, cũng ngăn cản khả năng rời khỏi thang máy của Diệp Như Hề tính.

Cô làm ra vẻ bình tĩnh lấy di động lật xem, phía sau lưng căng chặt, khẽ liếc về phía người đàn ông bên cạnh.

Đó là một người đàn ông cao lớn đeo khầu trang đen, đội mũ, chỉ lộ ra một đôi mắt, trong mắt lóe lên vẻ hung giữ, trên người đang mặc áo đen da và quần túi hộp không phù hợp với thời tiết.

Xuyên qua màn hình điện thoại, Diệp Như Hề còn thấy dưới quân hắn có một vết rất sâu, như là…… màu máu.

Trái tim cô nhảy vọt.

Nhận thấy được ánh mắt người kia đảo qua, Điệp Như Hè lập tức thu hồi tầm mắt, tập trung đọc tin tức trên màn hình.

Thang máy chậm rãi đi lên trên, tới tâng 12 thì dừng lại, cửa thang máy mở ra, một người đàn ông cao gầy đeo mắt kính cũng đi đến.

Thang máy nhiều thêm một người, cũng không khiến Diệp Như Hề cảm thây an toàn, ngược lại còn càng thêm sợ hãi.

Cô căng chặt toàn thân, mắt nhìn thẳng, khi cửa thang máy một lần nữa mỏ ra, cô vội vàng rời khỏi thang máy, nhưng mà chuyện càng thêm đáng sợ chính là, hai người đàn ông phía sau cũng đi theo cô .

Diệp Như Hề › căng thẳng không thôi, bướp chân cũng nhanh hơn.

Đột nhiên, người đàn ông đeo mắt kính hô một tiêng, “Tiêu thư, cô làm rơi đồ rồi.”

Diệp Như Hề dừng lại bước chân, làm bộ kinh ngạc nói: “Cái gì?”

“Cái này, của cô đúng không?”

Người đàn ông đeo mắt kính nhặt lên túi khăn giây trên mặt đất đi qua, lại thấp giọng nói: “Tiểu thư, người đàn ông kia đang đi theo cô.”

Diệp Như Hề siết khăn giấy, nói: *ừ.”

“Cô quen hắn sao?”

“Không quen biết.”

“Trước tiên đừng \ về nhà, tôi vừa mới thấy trên người hắn có dao, đi xuông dưới, chạy vê phía cửa thoát hiểm Gii5 Người đàn ông đeo kính vừa cần thận nhìn phía sau, vừa thâp giọng nói với cô.

Mà người đàn ông đeo khẩu trang đứng cách xa mây mét, tựa hỗ đang tìm kiếm cái gì, bước chân càng lúc càng tới gần.

“Lúc này ngàn vạn đừng về nhà, đi xuống dưới, bảo vệ ở ngay dưới lầu.”

Người đàn ông đeo kính hình như rất sợ hãi và lo lăng.

Lòng Diệp Như Hề căng thẳng, thấp giọng nói: “Cảm ơn anh.”

“Không khách khí, đều là hộ gia đình cùng tầng, cũng không thể nhìn cô xảy ra chuyện. Tôi đánh không lại người kia, cũng chỉ có thể giúp cô tới đây thôi, đọi lát nữa cô làm bộ như đang nói chuyện với tôi.”

“Được.”

Diệp Như Hề làm theo, rất bình tĩnh tự nhiên trò chuyện với người này, hai người đồng thòi đi về phía lối thoát hiệm.

Người đàn ông kia bỗng nhiên nói một câu: “Bạn tôi đang đứng dưới lầu chờ, thang máy này quá chậm, chúng ta đi cầu thang xuống dưới đi, rất gân, coi như vận động một chút.”

Gã mặc áo da lập tức dừng bước chân, không nhúc nhích.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 897


Chương 897

Diệp Như Hề đi theo sau người đàn ông đeo kính tới lối thoát hiểm, sau đó, khi người kia vừa bước vào cầu thang, Diệp Như Hà đột nhiên ân vào cánh cửa, trực tiếp chốt cửa lại..

Người đàn ông khá sửng sốt, nhanh chóng xoay người, nhưng đã muộn rôi, cửa đã bị khóa lại.

Diệp Như Hề thở hồn hến, chỉ cảm thấy đôi tay đã bắt đầu run run.

“Tiểu thư, cô làm cái gì thế? Mau mở cửa ral”

Đôi mắt người kia lúc này còn lộ ra vẻ lo lắng, vỗ vỗ cửa, muốn bảo Diệp Như Hề mở cửa.

“Anh không phải hộ gia đình ở tầng này, tôi chưa bao giờ gặp anh.”

Người đàn ông kia sửng sốt một chút mới nói: “Là tồi nhằm lấn, tôi là hộ gia đình tầng dưới, lúc nãy là đi nhằm tầng.”

Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Không có khả năng.”

“Sao cô lại nghi ngờ tôi?”

Lúc này, gã đàn ông ‹ cuối củng đã lộ ra một chút sơ hở, sắc mặt dân trở nên âm trầm.

“Bỏi vì có một cái kẻ điên trước đó không lâu đã mua lại toàn bộ căn hộ của tầng này và hai tầng lân cận.”

Nghe xong câu đó, sắc mặt gã đeo kính hoàn toàn thay đổi, không ‹ còn là vẻ mặt hiền lành tốt bụng vừa rôi mà trở nên vô cùng đáng sợ, hắn âm u nhìn chằm chăm về phía cánh cửa, như muôn xuyên qua đó nhìn Diệp Như Hề.

Diệp Như Hề chậm rãi lùi về phía sau, sau đó thì xoay người điên cuông chạy.

Gần như lúc cô chạy đi, gã đeo kính cũng bắt đầu điên cuồng tông cửa.

Trái tim Diệp Như Hề đập nhanh như sắp nhảy ra lồng ngực, cô liều mạng chạy về phía thang máy.

Nhưng ở chỗ ngoặt lại thấy. gã đàn ông mặc áo da đang chờ sẵn ở cửa thang máy.

Cô vội vàng dừng bước chân, đầu óc nhanh chóng chuyên động, sau đó bước chân quay lại, trực tiêp chạy hướng vệ phía thang máy chuyên vận chuyền hàng hoá ở bên kia.

Nơi đó không có chỗ nào để trốn, vừa chạy vào thang máy chuyên vận chuyện hàng hoá, Diệp Như Hề đã bắt đầu gọi điện thoại, nhưng điều khiến cô tuyệt vọng là tín hiệu trong thang máy chuyên vận chuyển gân như không có, di động căn bản không thể gọi đi được..

Đúng lúc này, thang máy chợt ngừng lại.

Khi cánh cửa mở ra từng chút một, gã đeo kính mang vẻ mặt dữ tọn đứng ở cửa thang máy, nhưng khi hắn thấy không có một bóng người trong thang mảy chuyên vận chuyền hàng hoá thì lại nhíu nhíu mày.

Hắn lấy ra di động, gọi một cuộc điện thoại.

“Chuyện là như thế nào? Không phải nói người ở chỗ này sao?”

“Cô ta không ở đây, xác định lại camera theo dõi xem, bao vây tất cả cửa ra vào, không cần làm ra động tính quá lớn.”

“Tạm ứng phó với người thuê đi, tôi cân nhắc thời gian.”

“Cô ta rất thông minh, trực tiếp chạy đi, nhưng yên tâm, chẳng qua cũng chỉ là ả đàn bà thôi.”

Gã đàn ông đeo kính vội vàng cúp điện thoại rôi rời đi.

Cửa thang máy chở hàng chậm rãi khép lại.

Mà lúc này ở phía trên, Diệp Như Hề đang treo người trên đó, trong bóng đêm, cô hít thở vô cùng kịch liệt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 898


Chương 898

Không. thể không nói, ở khoảnh khắc vừa rồi, cảm giác nguy cơ quá mãnh liệt nên cô đã leo lên cửa thoát hiểm khẩn cấp của thang máy, cân như: ngay lúc cô đóng nắp, cửa thang máy liên mở ra.

May mà trong một năm qua, cô căm thù cảm giác bát lực mỗi lần bị bắt cóc cho nên đã gạt bà ngoại học một số thủ đoạn phòng thận, trong đó cũng bao gồm làm thế nào để nhanh chóng thoát thân từ thang máy.

Diệp Như Hề thở ra một hơi, tụt người xuống, sau đó ân vào một tầng giữa, cô không dám tiếp. tục đi xuống, không chút nghi ngờ, cửa ra vào phía dưới kháng định sẽ có người của đối phương.

Cô không biết những người này là ai, nhưng đôi phương tuyệt đôi không có khả năng sẽ buông tha cho cô.

Từ sau khi trở về, cô cũng không hề để lộ chút gì về thân phận trước kia, điều duy nhất có thê đưa tới nguy hiểm đỏ là cách đây không lâu cô đã từng ký tên lên một tập văn kiện, tiếp nhận tài sản của bà ngoại.

Không nghĩ tói, tin tức này đã bị tiết lộ.

Diệp Như Hề khẽ cắn môi, biết chính mình tuyệt đối không thể bị bắt, nếu không tât cả tâm huyết của bà ngoại đều sẽ biến mắt.

Sau khi chạy ra khỏi thang máy, Diệp Như Hề đánh giá vị trí thiết bị phòng cháy một chút, rôi tìm được vị trí chuẩn xác, cô cũng lập tức án vào chuông báo cháy.

Khi tiếng chuông phòng cháy “

lên khắp tòa nhà, sắc mặt gã đeo kính lập tức thay đổi..

“Đáng chết! Ả đàn bà kia còn biết chiêu này! Kế hoạch có biến! Trong vòng mười nh phải lập tức bắt lây người mang d Sau khi Diệp Như Hề chọc chuông báo cháy thì lập tức rời đi, cô biết, hiện tại chỉ cần tìm được nơi để trốn một lát là có thê thoát khỏi nguy hiểm này.

Cùng lúc đó, Tạ Trì Thành cũng nhận dứ: điện thoại của thủ hạ, khi anh nghe xong tin tức bên kia truyền. tới thì đột nhiên đứng lên, Sắc mặt âm trầm, dứt khoát ra lệnh: “Dẫn người đi vào! Nếu như xảy ra chuyện, các người tự chịu hậu quả!”

Dút lời, anh vội vàng rời khỏi công ty, trực tiếp nhất ga, lái xe lao vút đỉ, trong lòng cảm giác vô cùng bất an.

Diệp Như Hề tránh ở xe dọn vệ sinh ở một tầng nào đó.

Xe dọn vệ sinh không lớn, cô miễn cưỡng nhét bản thân vào, một đống giẻ lau quyện vào nhau che lấp, chịu đựng mùi khiến người ta buồn nôn.

Rất nhiều lần, cô đều nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, còn gần trong gang tắc, cô ngừng thở, không dám nhúc nhích, câm cự chờ tới khi tiếng bước chân rời đi.

Tình hình nguy hiểm kia lặp lại rát nhiều lần, nhưng đều chỉ giật mình mà không thật sự xảy ra.

Giống như bọn họ đều không nghĩ đên, còn có người có thê trôn ở nơi thế này.

Cho đến khi âm thanh chuông báo cháy thu hút đông người chạy ra, gã đeo kính không thể không từ bỏ, ‘đành khẩn cấp rút lưi.

Diệp Như Hề nghe được tiếng người khác nói chuyện cũng không dám rời đi, cô cần thận chờ đợi, cho đến cuối củng, khi cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc, mới đột nhiên nhảy ra.

Tạ Trì Thành bởi vì tìm không thây người, toàn thân tản ra khí thê chết chóc, người của anh đã phong tỏa cả tòa nhà, nhưng người kia chạy thoát, mà cũng không thây bóng dáng người phụ nữ kia đâu.

Tạ Trì Thành chỉ cân nghĩ tới người phụ nữ ngu xuẫn kia có khả năng đã bị mang đi, không hiểu sao lại thấy vô cùng hoảng hót, như là trái tim bị khoét đi một lỗ trồng.

Đầu ngón tay anh run nhè nhẹ, tiết lộ cảm xúc bât an, ngay lúc anh muốn điều động thêm nhân lực, phòng ngừa khả năng tệ nhát, cái xe dọn vệ sinh sau anh lại rung lên, sau đó có một người từ bên trong chui ra, trên người còn phủ chiếc khăn lông bản thỉu, vẻ mặt ngơ ngác.

Diệp Như Hề thật sự choáng váng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 899


Chương 899

Cô không nghĩ tới Tạ Trì Thành sẽ xuất hiện ở ngay lúc này.

Còn xuất hiện…… kịp thời như thé.

Trong lòng Diệp Như Hề không kìm được mà thầy cảm động, từng khoảnh khắc hai người gặp gỠ trong quá khứ lại nảy lên, ngay lúc cô đang xúc động muốn nói gì đó, cô tháy……

Người đàn ông kia bỗng nhiên nỏ nụ CƯời.

Khuôn mặt tuần tú vốn như: động.

băng ngàn năm bỗng nhiên tan rã băng tuyết, đôi môi mỏng gợi lên độ cong tuyệt đẹp..

Anh cười lên, rõ ràng là quá đẹp. Diệp Như Hề sửng sót một chút mới phát hiện anh đang cười mình.

Cô cúi đầu vừa thấy, mặt lập tức đỏ bừng, bởi vì giầu mình trong xe vệ sinh, toàn thân cô bần thỉu không thôi, còn bốc mùi mốc. khó chịu, quân áo trên người cũng ô bản đủ màu.

Tạ Trì Thành nhịn xuống ý cười rồi đi tới, ném xuống miêng dẻ lau vắt trên vai cô, mới nói: “Tại sao lại biến mình thành cái dạng này hả?”

Diệp Như Hề nhịn xuống xấu hỗ, nói: “Trồn ở chỗ này mới tìm không ra.”

Tạ Trì Thành không nhịn được nữa, lại cười.

Diệp Như Hề ảo não nói: “Đừng cười nữa.”

Cô đầy anh ra, bước chân nhanh hơn, trực tiếp đi về nhà mình Tạ Trì Thành đi theo phía sau, cũng theo cô cùng vào nhà, Diệp Như Hề không cản anh, chỉ nói: “Tôi đi tắm rửa một lát, anh ở bên ngoài chờ,”

Dút lời, cô cũng không thể chịu được mùi trên người mình thêm phút giây nào nữa, lập tức đi vào phòng tắm. Tạ Trì Thành thu liễm ý cười, ngồi trên sô pha, thản nhiên tự tại.

Đúng lúc này, điện thoại Diệp Như Hễ vừa mới thuận tay đặt trên mặt bàn lại vang lên, nhưng Diệp Như Hề đang trong phòng tắm căn bản không nghe thây.

Tạ Trì Thành nhìn thoáng qua, ghi chú tên là bà ngoại.

Di động vang lên thật lâu, không có người nghe, Xã bắt đầu liên tục đồ chuông.

Tạ Trì Thành chần chờ một hồi, thuận tay ân nút nghe thay cô.

“Tiểu Hề à, sau lâu như vậy không _ nghe điện thoại? Xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Cô ấy đang tắm rửa.”

Đầu dây bên kia lập tức im bặt.

Hô hấp của Hứa lão phu nhân cũng chậm lại.

Thời gian từng chút một trôi qua, lúc này Hứa lão phu nhân mới chần chờ mở miệng: “Cậu là ai?”

Tổn thọ mắt! Trong nhà cháu ngoại bảo bồi của bà, có đàn ông?!

Tuy rằng giọng người đàn ông này có chút quen thuộc, nhưng Hứa lão phu nhân cũng không. nhận ra, chỉ cảm thấy trong lòng căng thẳng, trong lúc nhất thời nảy ra rất nhiêu suy đoán.

“Bạn của cô ấy.”

Tạ Trì Thành suy tư một hồi, dùng một từ tương đối thỏa đáng.

Nhưng mà trong suy nghĩ của lão phu nhân, một người bạn khác giới, ở trong phòng của Tiểu Hè, còn chờ Tiêu Hệ tăm rủa……

Tâm tình Hứa lão phu nhân vô cùng phức tạp, bà luôn rất nhọc lòng về chuyện chung thân đại sự của cháu gái, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện khủng khiếp một năm trước, càng sợ Tiểu Hè lại lần nữa gặp không đúng người.

Nhưng Hứa lão phu nhân cũng rõ ràng, Tiểu Hề không có khả năng cả đời đơn độc lẻ loi, cuộc đời con bé còn rất dài, còn cần một người cùng nó nâng đỡ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 900-901


Chương 900

Hứa lão phu nhân ngầm tìm kiếm rất nhiều đối tượng thích hợp, còn chưa xác định được ai, lại phát hiện cháu ngoại đã tự mình tìm người.

Trong lúc nhất thời, Hứa lão phu nhân cảm thầy bản thân không biết nên nói gì mới tốt, chỉ châm chước một chút, thốt ra một câu: “Hai đứa nhớ hòa hợp.”

Anh siết di động, bỗng nhiên ý thức được lý do thoái thác vừa rôi của mình có lẽ đã bị hiểu lầm, đang định giải thích mây câu thì bên kia lại tiếp tục nói.

“Thân thể tiểu Hề không tốt, cậu nhất định phải chăm sóc tốt cho nó.”

Tạ Trì Thành lập tức nghĩ tới mấy vết sẹo trên cô tay cô, ánh mắt anh lập tức tối sầm.

Hứa lão phu nhân đang tiếp tục dông dài ở đầu. I dây bên kia, nói một số chuyện cần chú ý ngày thường của Diệp Như Hà, dặn dò cực kỳ thân thiệt, dường, như người đàn ông này đã là cháu rễ tương lai của mình vậy.

Hứa lão phu nhân quá hiều biết Tiểu Hè, nhìn thì như hiện hoà, thật ra suy nghĩ gì cũng giấu đi, người thường căn bản không có cách nào khiến con bé thả lỏng cảnh giác, một người đàn ông có thê tự do ra vào phòng còn có thể đợi nó tắm rửa, tuyệt đôi có ý nghĩa khác biệt.

Nhưng mà, hứa lão phu nhân lại không biết người này, từ lúc bắt đầu chỉ là một mình Tạ Trì Thành.

Chờ Diệp Như Hệ tắm xong rôi thay quân áo sạch sẽ đi ra, liên thây Tạ Trì Thành mang vẻ mặt suy tư ngôi trên sô pha.

Cô nhìn thoáng qua sườn mặt hoàn mỹ của anh, thu hôi tầm mắt, lúc này mới cảm giác căn nhà này chỉ có hai người họ, tức khắc có chút không được tự nhiên.

Tạ Trì Thành nâng mắt nhìn cô, nhíu mày, nói: “Sấy khồ tóc đi.”

Diệp Như Hề luôn lười sây tóc, cho nên sẽ luôn trực tiếp dùng khăn lông lau qua, cũng không vội vã sây.

“Chờ một chút sấy sau.”

“Hiện tại sấy đi.”

Tạ Trì Thành nhớ rõ lời bà ngoại vừa nhắc tới trong điện thoại, cô TH xuyên thây đau đầu, cho nên khi gội xong phải bắt cô sấy khô tóc.

Tạ Trì Thành cũng không biết vì sao bản thân lại nhớ kỹ từng chỉ tiết, hiện tại nhìn đầu tóc ướt đâm của cô lại thầy không vừa mắt.

Diệp Như Hề cảm thấy anh có chút khó hiểu, giọng điệu mệnh lệnh này đúng là khiên người ta khó chịu. “Đợi lát nữa đi sấy sau.”

Tạ Trì Thành dứt khoát đứng lên, đi vệ phía cô.

Diệp Như Hề đi bước một lùi về phía sau, “Anh muốn làm cái gì? Dừng lại!”

Cho đến khi lưng cô chạm tường, Tạ Trì Thành mới dừng lại, bắt lây lọn tóc còn âm ướt, nói: “Hoặc hiện tại sây tóc, hoặc, tôi sây cho cô.”

Khi Diệp Như Hề đối diện với đôi mắt đen láy tế khí thế lập tức yéu đi, nhỏ giọng nói: “Tôi sây, hiện tại lập tức sây, anh buông tay.”

Tạ Trì Thành cũng không định làm khó cô, liền lùi ra phía sau một bước, nhìn cô càm lấy máy sây bắt đầu sây tóc thì mới làm bộ bình tĩnh nói: “Vừa rồi bà ngoại cô có gọi điện thoại, nói một số việc.”

Diệp Như Hề lập tức dừng lại động tác.

“Anh, anh nói cái gì?”

Diệp Như Hề còn cho rằng mình đã nghe lâm.

Tạ Trì Thành rất dứt khoát cầm lấy di động ném qua, Diệp Như Hề nhanh chóng tiếp được, mở ra vừa thấy, nhật ký cuộc gọi kéo dài 5 phút.

Đối tượng chính là bà ngoại.

Chương 901

Nguồn thiếu chương.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 902


Chương 902

“Gần đây có trêu chọc vào người nào không?”

“Tôi không có.”

*Vô duyên vô cớ lại có người theo dõi cô?”

Diệp Như Hề bực bội nói: “Đừng hỏi nữa, tôi không biết!”

Mèo nhỏ ngoan ngoãn lộ ra móng vuốt cũng không dọa sợ được người ta, sẽ chỉ khiên người ta càng cảm thầy nó đáng yêu, cũng…… Càng muôn trêu chọc một chút.

Diệp Như Hề vừa mới ngâng đâu lên, muôn tiếp tục nói gì đó, bồng nhiên trước mất tôi sầằm lại, trên môi âm áp, môi anh mạnh mẽ áp lên.

Một nụ hôn thật mạnh bao trùm lên.

Vòng eo mảnh khảnh bị bàn tay to ôm lấy, trực tiếp kéo người kia vào trong lòng, ôm thật chặt.

Diệp Như Hề cố gắng mím miệng, không cho anh bất được cơ hội, đôi tay đây đầy ngực anh, nhưng đây không ra.

Một bàn tay khác của anh nhéo bên hông cô một cái, cô đau đến mức hé miệng, lập tức bị xâm chiếm.

Không khí ám muội giữa hai người bùng lên.

Nhiệt độ trong phòng khách không ngừng tăng cao, dân dần, động tác chồng cự của cô cũng .không biết từ khi nào lại biên thành ôm cổ anh.

Khi đầu óc hỗn độn khôi phục lại chút lý trí, Diệp Như Hề mới phát hiện cô đã bị đây ngã trên sô pha, người kia đang đè lên người mình.

Anh thoáng kéo ra một chút khoảng cách, để hô hấp của cô được thông thuận hơn.

“Nếu cô không muốn, thì hãy nói dùng lại.”

Anh cho cô cơ hội.

Cũng dùng lại không tiếp tục hành động thêm bước nào.

Diệp Như Hề im lặng không nói, cô không ngóc, cũng không phải là thiếu nữ chưa trải sự đời, cô biệt những lời này có ý gì.

Về mặt lý trí thì biết phải cự tuyệt, phải kéo giãn khoảng cách, không thể tiệp tục được nữa.

Ở bên cạnh Tạ Trì Thành chính là chơi với lửa, sẽ bị lửa thiêu đốt.

Nhưng…… Thân thể của cô, lại đang rõ ràng nói cho cô.

Chỉ có anh, chỉ có anh mới có thể tới gân như vậy, gân sát tới vậy.

Ai cũng không được, chỉ có anh.

Thật đáng buồn làm sao.

Diệp Như Hề vẫn luôn không có động tác, nhưng vào lúc này, như vậy chính là cam chịu.

Anh lại một lần nữa hôn lên.

Đây là người phụ nữ duy nhất có thể trêu chọc nỗi lòng anh trong một năm qua, cho dù là vì bất cứ lý do gì, anh đều không muốn buông tay. Khi nụ hôn dần sâu hơn, khi nhiệt độ lại lần nữa tăng cao, Diệp Như Hề đột nhiên kéo cô anh, lần đầu tiên chủ động đáp lại.

Sự chủ động của cô đã dứt khoát đốt cháy một tia lý trí cuối cùng của Tạ Trì Thành.

Khi biết được cô có nguy. hiểm, anh vội vã chạy tới, rồi cảm giác tưởng chừng đã biến mát lại bất ngờ tìm được, khi ôm cô vào lòng, anh đã muốn làm những điều này.

Khi hai người dần mắt đi khống chế đắm chìm trong điều kỳ diệu, lại ở ngay lúc này, tiếng. chuông di động gây mắt hứng truyền đến.

Tạ Trì Thành khắc chế bản thân, lấy ra di động, khi nhìn thấy số điện thoại thì trực tiệp ngồi dậy nghe máy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 903


Chương 903

Đầu bên kia chỉ ngắn gọn nói gì đó, sác mặt của anh lập tức sa sâm, đột nhiên đứng lên, bỏ lại một câu: “Tôi hiện tại sẽ qua đó.”

Diệp Như Hề cũng từ trong mê loạn tỉnh táo lại, theo bản năng nói: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Việc gấp. Tôi rời đi trước đã. Nhạc Nhạc ở bệnh viện.”

Diệp Như Hề vốn đang bình tĩnh nhữ`t nghe thấy câu cuôi thì lập tức luống cuồng, cô bắt lấy. cánh tay Tạ Trì Thành, sốt ruột nói: “Nhạc Nhạc đã xảy ra chuyện? Xảy ra chuyện gì?

Có nặng lăm không?!”

Tạ Trì Thành nhìn vào sự hoảng loạn không chút nào che giâu trong mắt cô, nói thẳng : “Mặc áo khoác vào, cùng tôi tới bệnh viện.”

“Được!”

Diệp Như Hề thậm chí còn không bận tâm tới việc thay quần áo, trực tiễp khoác áo khoác rồi vội vàng đi theo Tạ Trì Thành chạy tới bệnh viện.

Nhóm bác sĩ đã sớm chò sẵn ở bệnh viện, khi Tạ Trì Thành vừa xuất hiện, lập tức có người đứng ra báo cáo hoàn chỉnh tình trạng hiện tại của Nhạc Nhạc.

Tạ Trì Thành không hề có ý tứ phải né tránh Diệp Như Hề ở bên cạnh, cho nên bác sĩ cũng không giâu giêm, một năm một mười nói xong, cuôi cùng nói: “Máy móc ở kho máu đông lạnh mắt hiệu lực, lượng máu được dự trữ đã không thế dùng, đã chuyển máu tử kho máu gân nhất tới đây, nhưng cân có thời gian.”

Sắc mặt Tạ Trì Thành càng kém, “Không có biện pháp khác?!”

“Đã huy động máy bay trực thăng đi vận chuyển, nhưng……”

Diệp Như Hề nghe đên đó đã hoàn toàn luông cuông, cô không chút nghĩ ngợi nói thăng: “Máu tôi dùng được! Lấy của tôi!”

Tất cả mọi người lập tức an tĩnh nhìn vê phía cô.

Tạ Trì Thành nheo mắt, nói: “Sao cô lại biết được nhóm máu của Nhạc Nhạc?”

“Tôi tôi, tôi không ĐDIÒU ý tôi là có / lẽ tôi có thể……”

Đón nhận ánh mắt kỳ lạ của đám người, Diệp Như Hề vân kiên trì theo ý tứ của chính mình, cuối cùng Tạ Trì Thành cũng không hỏi nhiều, bảo cô đi làm xét nghiệm máu.

Trong quá trình kiểm tra, Tạ Trì Thành chờ ở bên ngoài suy tư một chuyện.

Phản ứng của người phụ nữ này……

hình như quá mức mạnh mẽ.

Nếu chỉ là một đứa trẻ khác, sẽ đơn thuần bởi vì có yêu thích mà khẩn trương như thế sao?

Một lần xả thân cứu giúp tạm thời có thê giải thích là bởi vì đầu óc khẩn trương chưa kịp nghĩ nhiều, không thê nhìn người khác bị thương nên mới ra tay, nhưng hiện tại……

Tạ Trì Thành nheo mắt, cảm thấy chuyện mà anh đã xem nhẹ lại lần nữa dâng lên..

Anh từng điều tra thân thế của Tô Tây.

Phần tư liệu kia rất đơn giản và hoàn mỹ, tìm không ra một chút bát thường nào.

Cũng bởi vì chính nguyên nhân này mà khiến mọi chuyện trở nên kỳ lạ hơn, dường như…… phân tư liệu này được chuân bị sẵn để chờ người ta điều tra vậy.

Từ nhỏ đã định cư ở nước ngoài, tốt nghiệp ở học viện Queen, gia thê giàu có, cha mẹ đều mất sớm, chỉ để lại cho một mình bà ngoại nuôi nâng, một đường xuôi gió xuôi nước, gần như sau đó không gặp phải một chút biến cố nào.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 904


Chương 904

Không hề nghỉ ngờ, tư liệu cho thấy Tô Tây đúng là vị tiêu thư trong lòng kính, là con cưng của trời.

Tuyệt đối không 1 thể có miệng vết thương như ở cỗ tay được.

Cùng với…… Ánh mắt của cô, quá hỗn bến ẩn chứa quá nhiều câu chuyện.

Tạ Trì Thành trầm tư một hồi, liền thấy bác sĩ mang vẻ mặt cô quái, vội vàng đi tới.

“Giám đốc Tạ, có một số việc…… Tôi cảm thấy vẫn càn bẩm báo cho anh một chút.”

“Hả2”

“Anh xem.”

Bác sĩ lấy ra một tờ giấy xét nghiệm.

Tạ Trì Thành tiếp nhận, nhìn lướt qua, ban đầu là khiếp sợ, sau đó biểu cảm nút toạc, ngón tay siết chặt tờ giây xét nghiệm như muốn bóp nát.

Anh im lặng thật lâu, mới khàn khàn nói: “Lại kiểm tra thêm một lần.”

Bác sĩ muốn nói gì lại thôi, cuối cùng vẫn chỉ đồng ý: “Được.”

Nhưng cho dù bao nhiêu lần xét nghiệm, kết quả cuối cùng vẫn không có gì thay đổi.

Khi Diệp Như Hề ôm tay đi ra, liền thấy Tạ Trì Thành đứng cạnh hành lang.

Người anh hòa vào bóng đêm, đen tôi không rõ, trong miệng ngậm một cây thuôc, nhưng không châm lửa, cứ cắn như thê, thây không rõ biểu cảm trên khuôn mặt nhưng cả người lại phát ra hơi thở khủng bồ vồ cùng.

Diệp Như Hề tự động viên bản thân đi tới gần, không biết vì sao lại thấy lo sợ bất an.

Như là có món đồ gì đó…… đã lặng lẽ mở ra.

Tạ Trì Thành nghe thấy tiếng bước chân mới ngắng đầu lên xem, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chăm Diệp Như Hề, không mở miệng.

“Tạ Trì Thành? Anh, anh…… Đứng ở nơi đó làm gì?”

Tạ Trì Thành không trả lời, vẫn nhìn chằm chằm cô.

Diệp Như Hề bị anh nhìn thì nổi hết da gà, rùng mình lùi về phía sau một bước, nói: “Nhạc Nhạc đã xảy ra chuyện gì?”

“Không có việc gì.”

Cần truyền máu gấp, có thể không có việc gì sao?

Diệp Nhự Hề rất muốn hỏi, cô rất muôn biết, nhưng mà cô không dám, thái độ dứt khoát vừa rồi cũng đã đủ khiến người ta nghỉ ngờ, cô không dám tiệp tục làm ra điêu gì bất thường nữa “Cô tên là gỉ”

Tạ Trì Thành bỗng nhiên hỏi một câu “Hả? Vì sao lại hỏi như thế? Anh, anh cũng không phải không biết……”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt mở miệng: “Tôi nghiêm túc hỏi cô một làn.”

Diệp Như Hề cắn chặt hàm sau, có găng bình tĩnh lại, không cho bản thân bộc lộ ra chút hoảng loạn nào.

“Ý của anh là gì?”

Tạ Trì Thành cười khẩy một tiếng, ánh mắt rét run, nói: “Tôi không thích người khác lừa tôi.”

“Cái gì?”

Tạ Trì Thành ném xuống điều thuốc đang câm trong tay, khẽ nói: “Cô đi đi. Chuyện lần này tôi sẽ nhớ kỹ.”

Diệp Như Hề không muốn đi, cô muốn tận mắt nhìn thấy Nhạc Nhạc, nhưng…… không hiều sao cô lại sợ hãi Tạ Trì Thành của giờphút này, đặc biệt là khi ánh mắt anh nhìn qua, cô có ảo giác như hoàn toàn bị nhìn thấu.
 
Back
Top Dưới