Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1152


Chương 1152

Tạ Trì Thành hận không thể lập tức ngồi lên máy bay đuổi theo, No lực tự chủ mạnh mẽ khiến anh kìm nén sự xúc động, đuổi theo ngay như vậy thì có vẻ anh đã quá đề ý, hơn nữa giao dịch mới vừa bàn bạc xong với Smith càn anh đích thân trông coi, không thể rời đi.

Tạ Trì Thành nghiên răng nghiền lợi, thấp giọng nói một câu: “Diệp Như Hề, cô chờ đó cho tôi.”

Lúc này, Diệp Như Hề vừa ra khỏi sân bay liên thấy Nhiếp Tịch đứng trước cửa, cô sửng sôt một chút.

Dáng người cao lớn của Nhiếp Tịch đứng ở sân bay cũng rất nồi bật, không ít tiếp viên hàng không lui tới đêu sẽ nhìn qua một cái, mà khi anh ta nhìn thấy Diệp Như Hề, lập tức nhanh chân tiến lên.

“A Tịch? Sao anh tới đây.”

“Đón em.”

“Sao anh biết được tôi đã trở về?”

Nhiếp Tịch cười cười, nói: “Muốn biết đến rất dễ, chú ý một ‘chút là hỏi thăm được thôi mà.’ Diệp Như Hề không nhịn được mà, bật cười, thật ra cũng không từ chối bàn tay đang duõi ra của đôi phương, đưa hành lý cho người ta đầy.

Nhiệp Tịch tiệp nhận hành lý, nói: “Đi thôi, tôi đưa em đi qua, bà nội Hứa không còn ở bệnh viện nữa, bà đang ở chỗ ông nội.”

“Được.”

Lên xe, Nhiếp Tịch không gọi tài xế mà là tự mình lái xe, dẫn theo Diệp Như Hễ đi về phía trang viên của ông nội.

Trên đường, mắt Nhiếp Tịch nhìn phía trước, nhưng lời nói ra lại vô cùng trực tiễp “Em cùng Tạ Trì Thành thế nào rồi?”

Diệp Như Hề nhìn ngoài cửa sổ, nghe thây những lời này thì ngân ra một chút, nói: “Sao lại hỏi cái này?”

Nhiếp Tịch trầm mặc một hồi, tháp giọng nói: “Thật ra, lúc ây…… nêu em có một chút gì đó là thật tình, tôi chưa chắc đã dứt khoát từ bỏ như vậy.”

Nói rồi, Nhiếp Tịch cười nhạo một tiêng.

“Xin lỗi, là tôi liên lụy đến anh.”

“Em không cần xin lỗi, con người Tạ Trì Thành này làm đủ tàn nhẫn, điểm này là do tôi xem thường anh ta.

Người đàn ông như vậy giông như một con sói, tôi lo lắng em bị ăn đến xương cũng không còn.

“Tôi rất ổn.”

*Ừ, vậy tôi cũng an tâm rồi.”

Hai người bỗng nhiên rơi vào im lặng.

Xem lái thẳng tới trang viên nhà họ Nhiếp, dừng lại, Diệp Như Hề xuống Xe, củng Nhiếp. Tịch đi vào bên trong, vừa mới đây cửa ra, liền nghe thấy giọng nói vui sướng của Nhạc Nhạc.

“Bà cố, ông Nhiếp, xem Ti Đây là tranh cháu vẽ cho hai người!

“Nhạc Nhạc giỏi quá, vẽ thật tốt! Ông nhất định sẽ cát giữ cần thận!”

Nhiếp lão tiên sinh cười đến không thấy mắt, tâm tình thoải mái, hận không thể để cháu trai Nhiếp Tịch của mình cũng sinh thêm mây đứa chơi cùng.

Mới vừa ngắng đầu, đã thấy cháu trai nhà mình, còn thầy Diệp Như Hề.

Nhiếp lão tiên sinh cười đến càng vui vẻ, nói với Nhạc Nhạc: “Nhạc Nhạc à, cháu nhìn xem phía sau cháu kìa.”

Nhạc Nhạc theo bản năng xoay người, khi thấy khuôn mặt mỉm cười của Diệp Như Hề, cô bé sửng sốt một chút, qua thật lâu mới phản ứng lại, thét chói tai gọi “MamilH” rôi lập tức lao tới Diệp Như Hề tiếp được bé con, ôm quay qua một vòng, cười rạng rỡ nói: “Nhạc Nhạc, nhớ mami không?”

“Nhớ ạ! Nhớ muốn muốn chết! Mami, con rất nhớ mẹt”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1153


Chương 1153

Nhạc Nhạc vui đến muốn khóc, vừa găt gao ôm mami, vừa hô to : “Anhl Anh ơi! Mami đã trở lại! anh ơi!!”

Tiểu An đang học ở lầu trên, nghe thấy giọng em gái còn cho là mình nghe lâm, khi cậu chạy ra ngó xuông thì ngây ngân cả người, ngay sau đó nhêch môi, chạy thăng xuông câu thang Diệp Như Hề buông Nhạc Nhạc, xoay người tiếp được Tiêu An, hôn lên trán con trai một cái.

“Mamil Mẹ đã trở lại!”

“Đúng vậy, mẹ đã trỏ về.”

Tuy Tiểu An luôn tỏ ra bình tĩnh cũng thây kích động không thôi.

Nhiếp Tịch ở phía sau nhìn một màn này thì có chút đau đớn đôi mắt.

Anh ta quay mặt đi, mím chặt môi, anh ta đã sớm biết sự tồn tại của hai đứa nhỏ này, cho dù nhìn qua đã đoán được là con của Tạ Trì Thành cho nên hai người kia căn bản không thể tách ra.

Nhưng mà, biết là một chuyện, phải tiệp nhận lại là một chuyện khác.

Anh ta áp xuống cảm xúc cuồn cuộn trong lồng ngực, nói: “Ăn cơm trước đã, em mới vừa xuông máy bay cũng đói bụng.”

Nhiếp lão tiên sinh vội vàng gọi người hầu đi xuống chuẩn bị cơm chiều, mà Diệp Như Hê sau khi buông Tiểu An, đi đến trước mặt bà ngoại, đón nhận ánh mắt hiền từ của bà, nhẹ giọng nói: “Bà ngoại. cháu đã trở vê.

“trở lại thì tốt rồi.”

Hứa lão phu nhân chỉ mỉm cười gật gật đầu, cũng không hỏi nhiều, dường như cô thật sự chỉ vừa trỏ về từ chuyến du lịch ngắn ngày.

Trong lòng Diệp Như Hề nóng lên, lỗ mũi chua xót, cô nỗ lực không nghĩ tới tình trạng sức khỏe của bà ngoại.

Tắt cả mọi người cùng quây quần bên bàn cơm, Tiểu An và Nhạc Nhạc .thì dính chặt bên người mami, một lát không rời.

Ăn đến một nửa, Nhạc Nhạc cắn cắn muỗng, mở miệng hỏi: “Manmi, sao daddy không cùng mẹ trở về vậy?”

Diệp Như Hề vừa nuốt ngụm cơm thì suýt nghẹn.

Nên giải thích lý do cô đột nhiên chạy về như thế nào đây?

Huống chỉ……

Diệp Như Hệ nghĩ đên Hứa Vi còn muôn hại đứa nhỏ trong bụng mình, cô liền chịu không nội, nêu anh muôn thiên vị cô ta, vậy mặc anh thiên vị đi.

Diệp Như Hề nhàn nhạt nói: “Cha con có việc, không trở lại.”

Nhạc Nhạc và Tiểu An nhạy bén nhận ra tâm tình mami không tốt, hai đứa nhóc lập tức ngoan ngoãn lùa cơm ăn, cũng không dám lắm miệng thêm lần nữa.

Nhiếp Tịch nhìn Diệp Như Hề liếc mắt một cái, không hé răng.

Sau khi ăn xong, Diệp Như Hề nói chuyện với bà ngoại thật lâu, trong, lúc trò chuyện không thầy bà hỏi về chuyện Tạ Trì Thành, ngược lại còn khiến Diệp Như Hề có chút thấp thỏm bất an.

Hứa lão phu nhân uống trà, nhìn dáng vẻ cô muôn nói lại thôi, Cười, nói: “Xảy ra chuyện gì?”

Diệp Như Hề đón nhận ánh mắt của bà, lập tức đầu hàng, lựa chọn thẳng thắng nói hết mọi chuyện với bà một lân.

Hứa lão phu nhân nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói: “Cháu quá mềm lòng.”

Diệp Như Hề cúi đầu.

“Người phụ nữ kịa nếu đã dám làm, thì phải trả giá. đắt. Tiểu Hề, lòng cháu quá mêm yêu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1154


Chương 1154

“Vâng, bà ngoại.”

“Nhưng mà bỏ mặc cậu ta, điểm này thì làm rất tốt.”

Sắc mặt Diệp Như Hề có chút mắt tự nhiên.

“Ngày mai cùng ta đi thăm mẹ cháu.”

– Vâng, bà ngoại.”

Đêm tới, Diệp Như Hề cũng ở lại trang viên họ Nhiếp, hai đứa nhóc một hai phải quân lây mami cùng ngủ, Diệp Như Hề không đành lòng từ chôi, một trái một phải ôm chút chìm vào giấc ngủ.

Cho đến ngày hôm sau, bọn họ chuẩn bị xong, cùng đi đi tới mộ mẹ cô.

Phong cảnh trên núi vẫn đẹp như Vậy, Hứa lão phu nhân được lão quản gia dìu đỡ đi lên núi, đi tới trước mộ Tiểu Như nhà mình, mắt bà đã hơi ướt.

Mà Tiểu An và Nhạc Nhạc cũng rất an tĩnh theo ở phía sau, nhưng. khi cả hai thấy ngội mộ lập cho mami ở bên cạnh, đều gắt gao ôm lầy mami.

Cảm giác thống khổ vì từng mắt đi mami, cả hai không thể quên nổi.

Diệp Như Hề đau lòng ôm hai đứa nhỏ, nói: “Ngoan, không có việc gì, mami ở chỗ này, sau này sẽ không bỏ mặc hai đứa nữa.”

Dù dỗ dành thế nào, hai đứa nhỏ vẫn gắt gao bắt lấy góc áo mami không chịu buông tay, sợ buông ra tay thì mami đã không thây tăm hơi.

Hứa lão phu nhân tự mình cầm chỗi, dọn đẹp lá rụng trước mộ cho Tiểu Như của mình.

Tiểu An và Nhạc Nhạc cũng quy củ khấu đầu trước mặt bà ngoại mình.

Diệp Như Hề nhìn tắm ảnh chụp đen trắng của mẹ mình, xoa xoa khóe mắt chua xót, lôi kéo Tiểu An và Nhạc Nhạc, thấp giọng nói: “Mẹ, con mang bọn trẻ tới thăm TP ˆ Vừa dút lời, đã nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nam khàn khàn: “Con chính là Tiêu Hề sao?”

Đoàn người quay đầu lại.

Chỉ thấy phía sau đứng mấy bóng người quen thuộc, anh em Có Lăng Hiên và Có Cảm Minh đang đỡ một người đàn ông trung niên.

Hai mắt người đàn ông kia đỏ lên, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc lại vui mừng nhìn Diệp Như Hê.

Mà khi Hứa lão phu nhân nhìn thấy người đàn ông này, ánh mặt trở nên sắc bén, đột nhiên mở miệng: “Cút khỏi nơi này cho tai”

| Diệp Như Hề chưa bao giò nhìn thấy bà ngoại tức giận như vậy, vội vàng tiền lên vỗ nhẹ phía sau lưng bà.

“Bà ngoại đừng nóng giận, bà không thể tức giận.”

Hứa lão phu nhân không bình tĩnh nồi, ngược lại càng thêm phẫn nộ, tầm mắt bà như là hận không thể xé nát người đàn ông kia vậy.

“Cút đi! Đừng quấy rầy an bình của nơi này!”

Người đàn ông trung niên tránh khỏi sự dìu đỡ của Cố Lăng Hiên, chậm rãi quỳ xuống, thấp giọng nói: “Mẹ.”

Một tiếng ‘ mẹ ‘ này gần như khiến Diệp Như Hề biết được thân phận của ‘đối phương trong nháy mắt.

Là cha ruột cô.

Là người cha ruột là người thực vật nằm ở bệnh viện trong lời đồn kia.

“Tôi không phải mẹ anh, anh không xứng! Tôi bảo anh cút đi, không nghe thây sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1155


Chương 1155

Người đàn ông trung niên, cũng chính là Cố Chắn Hải giờ phút này lại cong lưng thật sâu, dập đầu thật mạnh, nói: “Thật xin lỗi.”

Ba chữ này, bao hàm hết tâm huyết.

Cố Lăng Hiên và Cố Cẩm Minh thấy cha mình như vậy đều không dễ šn|u.

Cha của họ từ khi mẹ họ rời đi thì gặp biết bao lần hãm hại, sức khỏe vốn không tốt, sau đó còn bị đối thủ hạ độc, trở thành người thực vật nằm bắt động đã rất nhiều năm.

Máy năm qua cả hai anh em đã bảo vệ cha mình rất tốt, còn tạo dấu hiệu tử vong, đủ loại che giấu, cuôi cùng, cha đã tỉnh lại, bọn họ nói hết những việc đã xảy ra ‘cho cha nghe.

Cha liền khăng khăng muốn tới trước mộ mẹ nhìn xem, không nghĩ tới……

lại đụng phải bà ngoại và em gái.

Có Lăng Hiên và Cố Cẩm Minh nhìn cha sám hối, trong lòng như vụn vỡ, mà càng. đau buồn hơn là không ai có cách khiến Hứa lão phu nhân tha thứ.

“Không có xin lỗi gì hết, cậu không xứng tới nơi này, lập tức cút cho tal Khụ khụ…… ụ Hứa lão phu nhân khó thở công tâm, không ngừng ho khan.

Vẻ mặt Diệp Như Hề khẩn trương, “Bà ngoại! Bình tĩnh lại! Mau! Gọi bácsĩ lại đây!”

Bỏi vì thân thể bà ngoại không t tốt, bọn họ dù đi nơi nào cũng sẽ dẫn theo bác sĩ, tránh tình huông không hay xảy ra.

Hứa lão phu nhân phải dùng máy dưỡng khí, dù đang hít thở, nhưng hai mặt vân đỏ ngâu.

Diệp Như Hề đứng vụt lên, đi tới trước mặt nhóm người Có Lăng Hiên, từng câu từng chữ nói: “Xin các người tạm thời rời đi một chút, được không?”

Lúc này, Cô Chân Hải đã được Cô Lăng Hiên đỡ lên, ông nhìn Diệp Như Hê, chậm rãi xâu chuỗi với dáng vẻ VỢ mình trong ký ức, ngay cả giọng nói chuyện cũng run rây.

“Con, con chính là Tiểu Hề đúng không?”

“Xin ông hãy rời đi.”

Diệp Như Hề ngăn chặn nội tâm run rây, bình tĩnh nói.

Cha ư?

Cô không cần cha.

Go trưởng thành hơn hai mươi năm, người cha này vẫn luôn vắng bóng.

Nếu trước giò đã không có, như vậy sau này cũng không cân tôn tại.

Cố Cẩm Minh nhịn không được nói: “Tiêu Hè, cha mới vừa tỉnh lại, ông Diệp Như Hề trực tiếp cắt ngang: “Nêu các người không muôn bà ngoại xảy ra chuyện thì cứ đứng đó.”

Có Chấn Hải vội vàng nói: “Ta đây đi ngay, lập tức đi ngay! A Hiên, chúng ta xuông núi, ở dưới chờ.”

Có Lăng Hiên nhìn thoáng qua Diệp Như Hệ thật sâu, rât nhiêu lân muôn nói chuyện, nhưng vẫn từ bỏ, đỡ cha chậm rãi xuông núi.

Chờ bọn họ đi rồi, Diệp Như Hề mới trở lại bên người bà ngoại, tràn đầy lo lắng nhìn bà.

Tiểu An và Nhạc Nhạc cũng rât khẩn trương, hai đứa nhóc vẫn theo sát, nhỏ giọng kêu: “Bà cô đừng tức giận, cháu giúp bà đánh bọn họi”

Hứa lão phu nhân hút oxy, hòa hoãn lại, thấp giọng nói: “Ta không có việc gì, Nhạc Nhạc không cân lo lắng, bà cÔ sẽ sông, lâu thêm một ngày, sao nỡ bỏ được các cháu.”

Diệp Như Hề không giảm bớt lo lắng, cô chưa bao giờ thầy bà ngoại phẫn nộ đến vậy, tức tới khó thở.

Chuyện năm đó dù sao cũng là nỗi đau sâu nhất của bà ngoại “Tiểu Hè, người kia không phải cha cháu, cháu không cần có sắc mặt tốt.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1156


Chương 1156

Hứa lão phu nhân thật mạnh hừ một tiếng, suýt nữa lại bắt đầu ho khan.

Diệp Như Hề vội vàng nói: “Vâng, cháu đã biết, bà ngoại bình tĩnh lại, đừng tức giận.”

Hứa lão phu nhân nhắm mắt lại, nghỉ tạm một hơi, chỉ là bàn tay rũ xuông của bà vân không buông ra.

Lão quản gia ở bên cạnh nhìn mà sốt ruột, trộm gọi Diệp Như Hề qua một bên, thấp giọng nói: “Phu nhân đời này oán hận nhất là người năm đó mang tiểu thư đi, phần ân oán này làm thế nào cũng không thể buông bỏ, phu nhân hận người đàn ông kia nửa đời sau.”

Diệp Như Hề nghe vậy, thấp giọng nói: “Ông quản gia, cháu hiệu rõ, cháu sẽ chú ý nhiêu hơn chút.”

“Ngài ngàn vạn đừng quá thân mật với bên kia, phu nhần không thẻ tiếp nhận.”

“Cháu đã biết.”

Sau khi lão quản gia dặn dò xong, đoàn người xuống núi.

Dọc theo đường đi, tâm tình Hứa lão phu nhân không tốt, sau khi xuÔng núi trực tiếp trở về phòng nghỉ ngơi.

Nhạc Nhạc và Tiểu An đều rất lo lắng, vây quanh mami hỏi: “Mami, người kia chính là ông ngoại sao?”

Đối với hai đứa nhỏ mà nói, cho dù là bà ngoại hay bà cỗ đều là sự tồn tại xa lạ, càng đừng nói tới ông ngoại.

“Đúng, nhưng các con phải nhớ kỹ, không được gọi ông ngoại, hiệu chưa? Bà cô không thích.”

Hai đứa nhỏ gật đầu chắc nịch.

Một người là bà cố chăm sóc hai anh em tận tâm, một người là ông ngoại còn chưa kịp gặp mặt đã khiên bà cô tức giận tới không thở nồi, Tiểu An và Nhạc Nhạc vẫn rât rõ ràng phải hướng về bên nào.

Nhưng có một số người, không phải không muốn gặp là có thê tránh đi.

Diệp Như Hề rất nhanh đã biết được tin họ Có tìm tới, ngay khi bọn cô vừa xung núi không lâu.

Vì để tiện đi tới tảo mộ, Hứa lão phu nhân đã mua một căn nhà dưới chân núi, cho nên nhà họ Có vừa tra được nơi bọn họ nghỉ chân, đã gấp không chờ nồi mà tiên đến chào hỏi.

Diệp Như Hề vốn dĩ muốn tránh không gặp, nhưng nghĩ. đến sớm hay muộn cũng phải gặp, nêu không xử lý cho tốt, thân thề thân thể bà ngoại sẽ tức giận mà càng kém hon, cô liên chủ động nghênh đón.

Nhưng địa điểm gặp mặt không phải ở trong nhà, mà Ìà ở công viên bên ngoài.

Đối với điểm này, Cố Lăng Hiên có chút bât mãn, nhưng không nói gì thêm, dù sao năm đó là cha bọn họ dẫn theo mẹ rời đi, còn không thể bảo vệ tốt cho mẹ, khiến mẹ ra đi ở nơi này.

Sự thua thiệt này làm cách nào cũng không thể đền bù.

Cho nên dù hiện tại em gái không muốn nhận bọn họ, cũng là bình thường.

Cố Chân Hải hoàn toàn không đề bụng gặp mặt ở nơi nào, chỉ cần có thê nhìn mặt ông ây đã thây thỏa mãn, đặc biệt là từ khi con gái út sinh ra đến khi trưởng thành, Cô Chấn Hải cũng chưa từng tham dự bắt cứ sự kiện gì của nó.

“Tiểu Hề, sức khỏe bà ngoại con……

thế nào rồi?”

Diệp Như Hề nhàn nhạt nói: “Không nhọc lòng quan tâm, chỉ cần ông không xuất hiện, bà ngoại có thê rất bình tĩnh.”

Lưng Có Chắn Hải càng thấp hơn, rất nhiều lần hé miệng, muôn nói gì đó lại nói không nên lời, cuôi cùng hóa thành một tiếng “Thật xin lôi.”

Diệp Như Hề không muốn nghe nhất chính là ba tiêng này.

“Ông còn có việc gì sao?”

“Tiểu Hề, ta là cha con.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1157


Chương 1157

“Tôi không có cha.”

“Ta biết con đang trách ta…… đúng là nên trách ta, là ta không thê bảo vệ tốt cho mẹ con, là ta sai rồi.”

Diệp Như Hề cười lạnh, nói: “Hiện tại nói mây lời đó đã không còn ý nghĩa, mẹ đã qua đời rất nhiều năm, bà ấy cũng nghe không thấy nỗi lòng áy náy của ông, cũng không cân nói với tôi.”

Cố Chắn Hải không còn lời gì để nói, hai mắt đỏ bừng, vốn bệnh năng mới xuống giường nên trông vô cùng yếu ót.

Có Lăng Hiên thấp giọng nói: “Tiểu Hè, cha vừa mới tỉnh lại, hãy bỏ qua những chuyện cũ đi.”

Diệp Như Hề trực tiếp cắt ngang: “Không có chuyện cũ.

Cố Lăng Hiên ngắn ra.

Diệp Như Hê nhịn xuông giọng nói nghẹn ngào, nói: “Trước khi chêt mẹ vận nhặc mãi vệ ông ta, nhưng ông ta lại không thể xuất hiện, sự .áy náy này ông ta không thê bù đắp nồi, tôi cũng không thê tha thứ thay cho mẹ.”

Người chết đã chết, áy náy của người còn sông vĩnh viên không thê khiên người chêt nghe được.

Đồng thời, không ai có thể thay thế người chết tha thứ cho những tiếc nuối lúc họ còn sống.

Cố Chắn Hải nháy mắt như già đi vài tuổi, vẻ mặt ảm đạm.

“Con nói không sai…… ta nợ Tiểu Như quá nhiều, đời này đều không thể bù đắp.”

Diệp Như Hề hít sâu một hơi, nói: “Tôi cũng không thể đưa ra bắt cứ quyệt định gì về những gì ông nợ mẹ tôI.” Dừng. một chút, lại nói: “Còn vệ những gì ông nợ tôi….. thì không cân, tôi đã không phải trẻ con nữa, cũng không cân…… có cha.”

“Tôi không biệt ông mạng tâm trạng gì tới nơi này, ông muôn thăm mẹ tôi, tôi không có cách nào ngăn cản, nhưng xin ông…… Tạm thời nhịn một chút. Trong khoảng thời gian này đừng xuât hiện.”

Diệp Như Hề cúi người thật sâu, nói: “Việc này xem như tôi câu xin ông.”

Có Chắn Hải giãy giụa khỏi cách tay dìu đỡ của Cô Lăng Hiên, muôn nâng Diệp Như Hề dậy, nhưng cô lại lui về phía sau một bước, tránh đi.

Thân hình Cố Chấn Hải cứng đờ.

Cố Cảm Minh cuối cùng nhịn không được, nói: “Tiểu Hè, cha đã biết sai rôi, không thê cho ông ấy một cơ hội sao?”

Diệp Như Hề thẳng lưng, bình tĩnh nói: “Bà ngoại sông không được bao lâu nữa.”

Ba người đều ngần ra.

“Cho nên, xin các người đừng đến nữa Ít nhất, đừng đề bà ngoại tức giận thêm lần nữa, sức khỏe của bà không thể chịu đựng xúc động nữa.”

“Làm ơn đừng cướp ởi người thân bên cạnh tôi thêm lân nữa.”

Sau khi Diệp Như Hề rời đi, ba cha con họ Cô vân chưa phục hồi tỉnh thần lại.

Có Lăng Hiên lo lắng nhìn vẻ mặt tang thương của cha, nói: “Cha, chúng ta tạm thời đi về trước đi.”

Có Chán Hải lắc đầu, nói: “Tiểu Hề đang trách ta, là ta sai.”

Có Cẩm Minh nắm chặt nắm tay, nói: “Chuyện có bao lớn, Tiểu Hề trách . chúng ta, vậy thì đền bù, cho đến khi con bé tha thứ cho chúng ta thì thôi!”

Cố Lăng Hiên lại cảm thấy không đơn giản như vậy, Tiểu Hề đã không còn là Tiểu Hề trước đây, cô đã chịu đựng hết thảy thống khổ, dục hỏa trùng: sinh, cô không bao giò thể hiện vẻ yêu ớt của mình nữa.

Xong việc thì đền bù, cũng đã muộn rÓI.

Sau khi trở về từ trần nhỏ, cảm xúc của Hứa lão phu nhân rõ ràng không tốt, buồn bực không vui, chuyện này khiến bác sĩ thăm khám cảm thây áp lực gấp bội.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1158


Chương 1158

Diệp Như Hề cũng phiền. muộn, lại không biết làm thề nào giảm bớt tâm tình hành hực của bà ngoại, đúng lúc này phía quỹ hội lại xảy ra chuyện.

Một khu cô nhi viện đang xây dựng dưới danh nghĩa quỹ hội bị sụt lún, 3 công nhân đã chêt, dư luận lập tức dấy lên, vô số người khiến trách người quỹ hội dùng công trình chất lượng kém để bòn rút tiên từ bên ngoài.

Diệp Như Hệ là hội trưởng, phải ra mặt cho mọi người câu trả lời, cô trực tiếp nhích người tới địa điểm thi công, đi cùng còn có Trương Thu.

Tiểu An và Nhạc Nhạc ở lại bên cạnh Hứa lão phu nhân, Diệp Như Hề dẫn theo hai đứa nhỏ đi cùng, bởi vì thời gian quá cấp, sự có lại xảy ra vào ban đêm, cô phải chạy đi ngay.

Người đại diện lên tiếp đón đã bị ánh mặt lạnh băng của Diệp Như Hà dọa cho sợ run, anh ta lập tức thu hồi suy nghĩ coi khinh ban đâu, nơm nớp lo sợ báo cáo tất cả sự việc diễn ra.

“Người nhà công nhân ở đâu?”

“Còn đang làm loạn bên ngoài bệnh viện.”

“Tiền trấn an đã gửi qua chưa?”

“Đã đưa rồi, nhưng người nhà nạn nhân không tiệp nhận, yêu câu chúng ta phải giải thích rõ.

“Tìm giám đốc hạng mục tới đây cho tôi.”

Diệp Như Hề vội vàng xử lý đủ loại chuyện, chờ sau khi đặt chân tới khách sạn nghỉ ngơi, cô đã biết rõ ràng nguyên nhân xảy ra sự việc.

Trương Thu nhíu nhíu mày, nói: “Nơi này có vân đề, bên thi công không giông như bên chúng ta thường xuyên họp tác.”

Mặt Diệp Như Hề lạnh băng gật đầu, “Có người đã ăn hoa hông.”

Một công trình lớn như vậy, bình thường bọn họ đều sẽ tiếp tục bắt tay với bên thi công thường xuyên hợp tác để đảm bảo an toàn.

Nhưng lúc này đây, bên thi công này hoàn toàn xa lạ.

Càng rồi răm chính là, chẳng bao lâu, Trương Thu đã nhận được một cuộc điện thoại, nghe xong mặt chị ấy cũng đen lại.

“Tiểu Hề, người phụ trách hạng mục này không thây đâu nữa.”

trong lòng Diệp Như Hề căng thẳng, nói: “Điều tral”

“Bảo người điêu tra lịch sử nhập hàng của anh ta, cho người tới nhà anh ta điêu tra, không thê bỏ sót bất cứ chỉ tiệt nào.”

Mọi chuyện đã trở nên khó giải quyết.

Quả nhiên, ngày hôm sau, không. biết tin tức bị tiết lộ như thế nào, người nhà như thê nào trực tiếp chạy đên cửa khách sạn làm loạn, dựng đủ biểu ngữ, trên đó đều là từ ngữ nhục mà, đám người tập trung dưới cửa khách sạn, ồn ào đòi công bằng.

: Diệp Như Hê không tự mình ra mặt, cảm xúc của những người này đang kích động, cô còn có thai, lỡ như bị xô đây thì là một xác hai mạng, may mắn là lần này cô có dẫn theo Húa Sơn và Hứa Xuyên.

Trương Thu trở thành người đại diện, đi xuông đàm phán với đám người kia, Diệp Như Hêề chờ phía trên.

Nhưng mà không bao lâu, phía dưới đã xảy ra hỗn loạn, người nhà công nhân trực tiếp xông lên đánh nhau với người của bọn họ, thậm chí còn kinh động tới bảo vệ khách sạn.

Diệp Như Hề từ trên lầu nhìn xuống thì thấy một mảnh hỗn loạn, cô lập tức bảo Hứa Sơn và Hứa Xuyên đi xuống kéo chị Thu mang vô.

Khi Trương Thu toàn thân chật vật được kéo về, Diệp Như Hề vội vàng tiền lên xem xét, Trương Thu xua tay, dáng vẻ hoảng hót còn chựa hoàn hồn, nói: “Tiểu Hề, may mắn là em không đi xuông, những người đó đều như phát điên, chị nói cái gì bọn họ cũng ‘khiệfi nghe.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1159


Chương 1159

Sắc mặt Diệp Như Hề trầm xuống, nói: “Cho dù đã đưa bồi thương lên gấp ba rồi?”

Trương Thu lắc đầu, “Bọn họ không tiếp nhận, yêu cầu gấp mười lần!

Thật là điên rồi!”

Gấp mười lần, đó chính là một ngàn vạn.

Đây hoàn toàn chính là cố ý gây sự!

Lòng Diệp Như Hề âm trầm, nói: “Bọn họ còn nói cái gì?”

Trương Thu dừng một chút, vẫn là nói: “Giết người thì đền mạng.”

Diệp Như Hề nhắm mắt, cân nhắc một hồi, nói: “Trước tiễn cho người tiếp tục điều tra hành tụng của người phụ trách, mặt khác, sắp xếp đoàn người thi công còn lại, tôi muôn đích thân gặp một lần.”

“Được.”

Hiệu suất làm việc của Trương Thu rât cao, lập tức sắp xếp thời gian gặp mặt, vi tránh cho rút dây động rừng, còn cố ý tìm kiếm hẹn gặp từng người nhóm một.

Nhóm công nhân được tìm tới thấp thỏm lo âu ngồi ở đối diện, nhìn người phụ nữ đẹp như thần tiên trước mặt, nghe nói vị này chính là bàchủ lớn, không nghĩ tới bà chủ lớn lại tuổi trẻ xinh đẹp đến vậy……

“Xin chào, đừng khẩn trương, thả lỏng chút, tôi chỉ muốn tìm hiểu tình hình chút thôi.”

Nhờ nụ cười của Diệp Như Hệ, nhóm công nhân chậm rãi thả lỏng trạng thái, chậm rãi nói từ việc nhà vào tới vấn đề chính.

Không thể không nói, năng lực giao.

tiêp của Diệp Như Hễ lực quá tôt, dê dàng khiến người ta thả lỏng cảnh giác, bởi vì đã từng sinh Tiểu An và Nhạc Nhạc, cô liền bắt tay từ vần đề con cái, lập tức có được hảo cảm, cho đến khi hỏi ra chuyện có muốn biết.

Trương Thu ở bên cạnh nhìn tới trọn mắt há hốc mồm, chị ấy thì làm không được, khi chị vừa xuất hiện thì nhóm công nhân đã lập tức dùng ánh mắt ‘nhà tư bản lòng dạ hiệm độc ‘ mà nhìn chị rồi, đừng nói hỏi ra manh môi, không ‘đuổi chị đi là đã tốt lắm rôi.

Diệp Như Hề sửa sang lại bản ghi chép cuộc nói chuyện, ngoài ý muốn phát hiện ra một manh mỗi.

| Những người xảy ra chuyện đều là công nhân mới tới, thời gian làm rất ngắn, công nhân cũ đều thấy rất xa lạ.

Có 6 người công nhân mới đến, trong đó ba người chêt trong sụt lún, ba người khác gia nhập vào đội ngũ biểu tình, còn là ba kẻ kêu gào to nhật.

Nếu nói trong này không có âm mưu, ngay cả Trương Thu cũng không tin.

“Tiểu Hề, cô xem phải làm thế nào đây?”

“Điều tra nhóm người công nhân xảy ra chuyện, nêu bọn họ không muôn đòi tiên, thì sẽ bại lộ mục đích thật.”

Diệp Như Hề cho người điều người nhài của công nhân gặp nạn, đề tránh cho rút dây động rừng, người của Diệp Như Hệ và Trương Thu chia ra làm việc.

Trương Thu giải quyết chuyện người phụ trách, mà Diệp Như Hê lại cho người theo dõi chặt nhà ba người gặp nạn, báo cáo tất cả hành tung của bọn họ.

Ngay từ đầu, ba gia đình này không có bât cứ dị thường nào, ngay cả Ì Diệp Như Hề cũng nghỉ ngờ có phải mình suy nghĩ nhiêu quá rôi không.Nhưng ngay khi bọn họ chuẩn bị rút vê người theo dõi, cuỗi cùng đã phát hiện điểm dị thường.

Mỗi một thành viên trong ba gia đình đó đó đột ngột rời đi theo ba hướng khác nhau, lang thang không có mục tiêu, đi qua rật nhiêu con đường, cuôi cùng lại cùng hướng tới một địa điểm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1160


Chương 1160

Đó là một tòa nhà xây dở thuộc hạng 3, là khu đất không có người quản lý.

Khi cấp dưới báo tin về, Diệp Như Hề biết con cá đã cắn câu, cô quyết định tự mình qua đó, bên người mang theo Hứa Sơn và Hứa Xuyên, còn có mấy vệ SĨ.

Chờ khi bọn họ đuổi tới tòa nhà bỏ hoang, Diệp Như Hề ngoài ý muốn phát hiện nơi này rất quen thuộc.

Cô suy nghĩ một chút, đột nhiên nghĩ tới, nơi này chăng phải gân khu công ty lừa đảo Đông Sang kia sao?

Nên gọi đây là nghiệt duyên à?

Diệp Như Hề nghĩ tới một chủ ý, cô lấy ra tắm danh thiếp đã bị lãng quên từ lâu, câm di động gọi qua.

“Alo? Là đứa chó chết nào? Dám quây rây tao làm việc?”

*Ò? Quấy rầy ông sao?”

“Bà… bà ….bà chủ?! Ai da! Là bà chủ!”

Hứa Sơn và Hứa Xuyên cùng mang vẻ mặt quỷ dị.

Ở trong lòng bọn họ, tiểu thư vẫn luôn cao cao tại thượng, hoàn mỹ không khuyết điểm, làm thế nào cũng không thể NHI tượng được…… Tiêu thư còn giao lưu với đám du côn lưu manh, hơn nữa…… hình như còn rất quen thuộc?

Hai người Hứa Sơn và Hứa Xuyên nhìn gã lưu manh mập đang cúi đầu khom lưng với tiểu thư nhà mình,hắn cười tới mức mặt cũng hiện rõ các nếp nhăn.

“Bà chủ, tôi chờ cô đã lâu, không nghĩ tới cô lại tới đột nhiên như thế!”

Diệp Như Hề cho tới bây giờ mới biết được gã mập tên là Lưu Tam Đồng, xem như là kẻ đứng đầu đám du thủ du thực khu vực này.Hắn vốn biết rõ những gì xảy ra quanh đây, nên cô không chút khách khí hỏi: “Ông biết công trường gân đây vừa xảy ra chuyện không may?”

“Ý cô là công trường khu cô nhỉ viện Thái Dương kia?”

“Đúng vậy.”

“Ôi, sao có thê không biết được, người ở đâu cũng thật sự xui xẻo, ông chủ vô lương tâm gặp phải quỷ kế, giờ không phải là lật thuyền trong mương sao! Làm lớn chuyện lên rồi!”

Lưu Tam Đồng mới vừa nói xong, liền cảm thấy bầu không khí trở nên áp lực, nụ cười của bà chủ có chút rét run.

“Ông chủ vô lương tâm?”

Lưu Tam Đồng mơ hồ cảm thấy không thích hợp, năng lực sông sót khiến hắn nuốt ngược lời định nói, đổi thành: “Không phải ý tứ đó, chính là nói thế này, có người muốn chỉnh người đó, cho nên hạng mục kia gặp xui xẻo.”

“Nói nghe xem.”

“Sao bà chủ lại cảm thấy hứng thú với nơi đó như vậy?”

“À, tôi chính là ông chủ vô lương tâm trong miệng ông.”

Sắc mặt Lưu Tam Đồng cứng đờ.

“Cô, cô không phải là……”

“Tôi mới vừa lên chức không bao lâu, vừa văn muốn biết ai đang chỉnh .mình.”

Lưu Tam Đồng nuốt nuốt nước miềng, đột nhiên cúi đầu khom lưng cung kính nói: “Bà chủ, cô chờ một chút, tôi đi gọi điện thoại!”

Dút lời, Lưu Tam Đông vội vội vàng vàng câm di động đi qua một bên, chửi mắng một lắt mới quay lại, nói: “Tôi đã kều đàn em rút về, đảm bảo không tham gia vào chuyện này!”

“Trong đám người biểu. tình phản đối còn có người của ông?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1161


Chương 1161

Lưu Tam Đồng chột dạ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Tội không có, nhưng có người đưa tiền ra kêu gọi người tới góp giọng hô hào, số tiên này. dễ kiêm, có vài đàn em của tôi cũng đi.”

Diệp Như Hề thở dài một hơi, xem ra, thật đúng bản thân mình đoán bậy cũng trúng, có người cỗ ý tạo dựng việc này.

“Vậy ông biết là ai đứng sau việc này không?”

“Không biết, nhưng nếu bà chủ muốn biệt, tôi có thê giúp cô thám thính một chút.”

*Ừ, nhanh chóng điều tra kết quả đưa cho tôi. Còn nữa, ông biết chủ nơi này là ai không?”

Diệp Như Hề chỉ chỉ tòa nhà bỏ hoang kia.

“Biết biết, chủ đầu tư này còn thiếu ngân hàng một đống nợ!”

Lưu Tam Đồng lập t tức đoán được ý tứ của Diệp Như Hề, “Bà chủ đang hoài nghi?”

“Ừ, ông thử điều tra theo hướng này xem.”

“Được! Cho tôi chút thời gian, bảo đảm tra rõ ngọn ngành cho cô!”

Sau khi giao việc cho Lưu Tam Đồng, Diệp Như Hệ liền trở về chờ tin tức, người này cũng không khiến cô thất vọng, chỉ dùng thời gian nửa ngày đã điêu tra xong mọi việc.

Khi nhận được tin tức mới nhật, Trương Thu còn đang bị chuyện bên ngoài làm cho sứt đâu mẻ trán, khi biết được Diệp Như Hề đã xác định được nhân vật chính, chị ấy có chút khó tin.

Đặc biệt là phần tư liệu kia còn kỹ càng tỉ mỉ ghi lại những người đó tiếp xúc vào thời gian địa điểm nào, những mối liên quan đều rất rõ ràng.

Trình độ tỉ mỉ của tư liệu khiến Trương Thu trọn mắt há hốc mồm.

“Tiểu Hề, cô tra được từ đâu thế?

Người chúng ta phái đi căn bản không thê làm tỉ mỉ tới mức này.”

“Dân trong nghề làm đó.”

Đám người Lưu Tam Đông tụ tập đủ hạng người, lại còn là dân địa phương, muốn điều tra chuyện ở địa phương khẳng định sẽ vừa nhanh vừa chuân, đặc biệt là khi Lưu Tam Đồng biết được bà chủ lại là bà chủ lớn, hạ quyết tâm phải nịnh bợ một phen, liền càng tận tâm tận lực.

“Chị Thu, chị nhớ rõ người này không?”

Diệp Như Hề chỉ chỉ một người trên ảnh chụp.

Trương Thu nhíu nhíu mày, “hình như có chút ân tượng, nhưng không phải nhớ đặc biệt rõ ràng, tôi ngâm lại.”

Trương Thu cần thận nhớ lại, ánh mắt như bừng tỉnh nói: “Tôi nhớ ra rồi, là Tiểu Cao, Cao Triển, là một họcsinh trước kia lão phu nhân từng chỉ trợ. Bởi vì cậu ta vô cùng thông minh, nhảy lớp liên tục, cho nên tôi có chút ân tượng.”

“Người này một năm trước bởi vì nguôn tài chính bị đứt, tòa nhà đang xây dựng phải bỏ dỏ, thiệu ngân hàng ba trăm triệu, nên tòa nhà trở thành tài sản thế chấp. của ngân hàng, cậu ta và người phụ trách Lý Khiêm là bạn học có quan hệ rất tốt.”

“Tiểu Hề, ý cô là, rất có thể Cao Triển mới là kẻ giở trò quỷ?”

“Đúng.”

“Không có khả năng, lão phụ nhân năm đó còn trợ giúp cậu ta, vì sao cậu ta muốn làm thế?”

“Đáp án này, chúng ta tìm được anh ta thì sẽ biết.”

“Điều tra được nơi ở của bọn họ rồi?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1162


Chương 1162

“Con người Cao Triên này rất thông minh, bên trong những việc này đêu không lộ bóng dáng anh ta, nêu k5 phải Lưu Tam Đồng biết nhiều một chút, men theo điêu tra, sợ là chúng ta cũng không tìm ra manhmôi liên quan tới anh ta.”

“Vậy làm sao bây giờ? Còn chưa bắt được người, công nhân bên kia càng nháo càng lón, truyền thông sắp không kiêm soát nồi nữa.

“Anh ta làm ra chuyện lớn như vậy, còn lôi ba mạng người vào, tuyệt đối không có khả năng đệ yên, anh ta cân đứng phía sau điều khiển mọi việc, như vậy thì nhất định vẫn còn ở lại thành phô này.”

Giọng điệu Diệp Như Hề thật trầm ồn, mang theo sức thuyết phục vô hình, khi Trương Thu TIẾP hồi tinh thần lại mới phát hiện bản thân đã bị cuốn theo trong vô thức.

Chị ấy đột nhiên ý thức được, trong lúc mình không nhận ra,Tiểu Hè đã trưởng thành quá nhanh, sự quyết đoán khi đối phó với nguy cơ vượt xa mong đợi của chị.

Trương Thu cảm thầy rất vui mừng, nói: “Tiêu Hề, cô yên tâm, chỉ cần có tôi ở đây, tôi sẽ chặn được phía truyền thông, cô cứ việc làm những thứ cần làm, ai dám ở chỗ này giở trò quỷ, chúng ta sẽ khiến hắn không thể trở mình!”

Xác định nhân vật mục tiêu, chuyện _’ còn lại chỉ là ép người đứng sau này ra mặt, Diệp Như Hệ cô ý cho người điều tra tất cả tư liệu về Cao Triền, phát hiện người này từ nhỏ lớn lên đều là học bá, đầu óc vô cùng thông minh, nhưng bởi vì thích đua đòi, nên mới tạo ra hậu quả bị cắt đứt nguồn tài chính.

Đáng để nhắc tới chính là, thời điểm nguồn tài chính bị cắt, Cao Triển đã từng đi tìm bà ngoại, muốn có được sự giúp đỡ, nhưng lúc ây bà ngoại đang ở tận Anh quốc, không có tâm tình đề ý tới chuyện này, cho nên Cao Triển không thể gặp được bà.

Có lẽ, oán giận đã được sinh ra từ lúc đó.

Khi sự tình bùng nỗ tới ngày thứ ba, khi Diệp Nhự Hề cuối cùng cũng điều tra ra dấu vết mà Cao Triển để li cô nhận được điện thoại của Tạ Trì Thành.

Thấy cái tên quen thuộc trên màn hình điện thoại, cô sửng sốt một chút mới nghe máy.

“Cô chơi vui vẻ lắm sao?! Diệp Như Hề. Ngay cả một cuộc điện TT cô cũng không biết đường gọi à?”

Giọng Tạ Trì Thành nghiền răng nghiên lợi vô cùng rõ ràng.

Diệp Như Hề có chút chột dạ, cô đúng là tập trung tỉnh thần cho Vụ Việc lân này, căn bản không hề nghĩ đến còn có Tạ Trì Thành này.

“Xin lỗi, trong tay tôi thật sự có một số việc cân phải xử lý.”

“Cô đang ở nơi nào?”

“Cái gì?”

“Tôi nói, cô ở nơi nào.”

*…… Anh, về nước rồi?”

*Ừ, tôi đã trở về.”

Tạ Trì Thành đứng trên sân bay người đến người đi, lúc nói ra những lời này, sắc mặt từ lạnh băng thay đôi thành vẻ nhu hòa, thấp giọng nói nghe thật nhẹ nhàng.

Diệp Như Hề sợ anh tìm không thấy mình thì sẽ chạy thẳng tới chỗ bà ngoại, cho nên cô vần bát đắc dĩ nói ra vị trí hiện tại của mình cho Tạ Trì Thành.

Đổi lấy lời đáp lại chỉ một chữ —— chờ.

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Như Hề cảm thấy vốn là chuyện phức tạp.

hình như lại càng phức tạp hon rôi, cô lắc lắc đầu, quyết định ra tay từ phía người nhà công nhân bị nạn kia đã.

Cô trực tiếp xác định người nhà của một hộ trong đó, ánh mắt hơi trầm xuống.

Kết thúc một ngày biểu tình, vài người cầm theo biểu ngữ, đi bộ về nhà, vừa đi, vừa đè thâp giọng nói chuyện với nhau.

“Anh nói xem…… Người kia thật sự sẽ cho chúng ta một trăm vạn sao?”
 
Back
Top Dưới