Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3579


Kim Phi nói: “Có đường chính, kênh rạch, hàng hóa sản xuất tại các công xưởng có thể lưu thông bình thường, thuận tiện cho người dân và còn mang lại lợi ích kinh tế cho công xưởng!”

Thiết Thế Hâm lại gật đầu.

Mặc dù sau khi Cửu công chúa lên ngôi, các công xưởng ở làng Tây Hà đã nhiều lần giảm giá, nhưng do lượng bán ra không ngừng tăng lên nên tổng lợi nhuận cũng ngày càng tăng.

Mặc dù so với của cải tịch thu của địa chủ, lợi nhuận của các công xưởng khác nhau có vẻ không đáng kể, nhưng lợi nhuận do các công xưởng tạo ra rất ổn định và lâu dài!

Với sự mở rộng không ngừng của thị trường, nhiều công xưởng đã mở chỉ nhánh, làm việc ngày đêm nhưng sản phẩm sản xuất ra vẫn khan hiếm.

Các công xưởng không chỉ mang lại lợi ích kinh tế mà còn giải quyết được nhiều vấn đề việc làm.

Ví dụ như các xưởng dệt và xưởng sắt thép. Tổng số công nhân ngày nay từ lâu đã vượt quá hàng chục nghìn người, nhiều người trong số họ đến để thoát nạn đói, không có đất đai và không có phương tiện sinh kế nào khác.

Sau khi vào công xưởng, họ chỉ cần đi làm là có thể nuôi sống gia đình. Những công nhân này chỉ là phần nổi của tảng băng trôi. Ngoài ra còn có

nhiều ngành công nghiệp thượng nguồn và hạ nguồn của các xưởng dệt, sắt thép, đòi hỏi nhiều lao động.

Mặc dù những người này không làm việc trong các xưởng dệt và xưởng sắt thép nhưng họ đã tìm ra cách kiếm sống nhờ xưởng dệt và xưởng sắt thép.

"Thiết đại nhân, một quốc gia thực sự hùng mạnh và thịnh vượng, vấn đề không phải là ngân khố có bao nhiêu tiền, mà là người dân có tiền hay không và

họ có khả năng chống lại rủi ro hay không!"

Kim Phi nói: “Giấu của cải trong nhân dân, để dân có khả năng ứng phó và chống lại rủi ro mới chính là nền tảng của một quốc gia hùng mạnh!”

"Giấu của cải trong nhân dân?"

Cửu công chúa âm thầm lặp lại, sau đó không khỏi khen ngợi: "Phu quân nói rất hay!”

Kim Phi mỉm cười, không giải thích.

Trước khi y đến thế giới này, cha y đã gọi điện và đề cập rằng thị trấn sẽ tiến

hành xác nhận quyền sử dụng đất.

Nó liên quan đến việc sử dụng máy bay không người lái để chụp ảnh từ trên không, sau đó phân giới đất cho từng hộ gia đình, in giấy chứng nhận cho chủ đất, chứng minh quyền sở hữu của họ.

Thực chất đây là một hình thức che giấu của cải trong nhân dân, một cách để †ăng cường khả năng chống chọi với rủi ro của nhân dân.

Nếu đến một ngày đất nước có nhiều thay đổi lớn, nhiều người có thể từ thành thị trở về nông thôn, canh tác đất đai để duy trì sinh kế, đảm bảo nhu cầu cơ bản.

Mặc dù thu nhập sẽ giảm đáng kể sau khi trở về làng quê và chất lượng cuộc sống giảm sút nhưng không có tiền thuê nhà, cuộc sống cơ bản hàng ngày có thể †ự cung tự cấp, tiết kiệm rất nhiều chi phí sinh hoạt, an toàn hơn nhiều so với việc chen chúc với nhiều người trong thành phố.

Tất nhiên, đó là một câu chuyện khác đối với những người có thế chấp.

"Thiết đại nhân, tuy nông nghiệp là nền tảng của một quốc gia, nhưng để một quốc gia thực sự trở nên hùng mạnh, chỉ dựa vào nông nghiệp thôi thì chưa đủ!"

Kim Phi vỗ vỗ vai Thiết Thế Hâm: "Nông nghiệp đảm bảo cho người dân có đủ ăn, nhưng một khi họ đã được no đủ thì phát triển công nghiệp là điều bắt buộc!

Và bây giờ công cuộc ra công cứu giúp đang mở đường cho sự phát triển công nghiệp trong tương lai!

Vì vậy, công cuộc ra công cứu giúp phải tiếp tục!" "Tiên sinh, những gì ngài nói đều rất có lý, lão thần rất bội phục!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3580


“Cược gì vậy?” Thiết Thế Hâm hỏi.

“Cược khi người dân biết triều đình không có tiền họ sẽ nổi loạn hay không, cược có mượn được tiền từ người dân không!”

Kim Phi nói: “Nếu ta thua, sẽ dừng công cuộc ra công cứu giúp, ông thấy thế nào?”

“Tiên sinh, tuyệt đối không thể làm như vậy!”

Thiết Thế Hâm nói: “Lời đã nói ra giống như nước đổ, không thể lấy lại được! Tiên sinh thắng cược thì tốt rồi, nếu lỡ như thua cược, đến lúc đó kết cục sẽ như thế nào chứt”

“Ta sẽ không thua!” Kim Phi tự tin nói.

Thấy vẻ mặt Thiết Thế Hâm vẫn lo lắng, Kim Phi lại nói: “Hay là như vậy đi, chúng ta tìm một nơi thử chút xem sao, nếu có tác dụng thì từ từ phổ biến rộng rãi, nếu không thì lập tức dừng lại, thế nào?”

Thiết Thế Hâm nghĩ một chút, sau đó khẽ gật đầu: “Nếu bây giờ nhất quyết muốn như vậy thì chỉ có thể làm như vậy, nhưng không thể thử ở Kim Xuyên hoặc những nơi khác của quận Quảng Nguyên!”

Quảng Nguyên là căn cứ địa của Kim Phi, rất nhiều người đều đang làm việc trong xưởng của Kim Phi, là nơi nhận nhiều sự giúp đỡ của Kim Phi nhất, cũng là nơi ủng hộ Kim Phi nhất.

“Được” Kim Phi đồng ý: “Thiết đại nhân chọn địa điểm đi!”

“Vậy thì nói lời giữ lời!” Thiết Thế Hâm đi đến bên tường, nhìn bản đồ Xuyên Thục.

Khoảng chừng ba phút sau, Thiết Thế Hâm mới đưa tay chỉ lên bản đồ: “Vậy thì chọn huyện Trạch Vân đi, tiên sinh thấy thế nào?”

“Ta không có ý kiến gì!” Kim Phi không để ý nói.

Y vốn nghĩ rằng Thiết Thế Hâm sẽ chọn một nơi tương đối xa, là nơi quy phục tương đối muộn, vì cơ sở quần chúng của triều đình ở chỗ đó là yếu nhất, nhưng ông ta lại chọn huyện Trạch Vân.

Huyện Trạch Vân nằm ở khu vực trung tâm của Xuyên Thục, thời gian đánh cường hào chia ruộng đất không dài cũng không ngắn, cơ sở quần chúng cũng không bằng mấy huyện khác của Quảng Nguyên, trong tất các các huyện phủ của Xuyên Thục, cũng có thể coi là trên mức trung bình.

Xem ra Thiết Thế Hâm vẫn còn giữ lại một chút tình cảm.

“Vậy tiên sinh định lúc nào sẽ bắt đầu?” Thiết Thế Hâm hỏi.

“Đợi đến sau khi thu hoạch vụ thu đi.” Kim Phi nói: “Thu hoạch rồi người dân mới có lương thực chứt”

“Vậy ta mỏi mắt trông chờ rồi!” Thiết Thế Hâm chắp tay với Kim Phi: “Ta hi vọng tiên sinh có thể thăng!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3581


Nói thật, trong lịch sử chưa từng có vị Hoàng đế nào làm việc này, thực ra vừa rồi Cửu công chúa hơi lo lắng, nhưng khi đó Thiết Thế Hâm đang ở đó, nếu cô ấy

hỏi, cũng như đang phá Kim Phi, vì vậy cô ấy không nói.

“Trên đời này làm gì có thể chắc chắn về một việc gì đó chứ?” Kim Phi cười nói: “Nắm chắc khoảng bảy mươi phần trăm!”

“Nắm chắc bảy mươi phần trăm cũng cao rồi.” Cửu công chúa nói: “Phu quân, sao chàng nghĩ đến cách này vậy?”

“Đương nhiên là cao nhân nói với ta rồi!”

Thực ra tìm người dân để mượn lương thực chính là phát hành trái phiếu quốc gia, kiếp trước Kim Phi không biết y đã thấy điều này bao nhiêu lần rồi.

Nhưng không có cách nào để giải thích cho Cửu công chúa, chỉ có thể đẩy công lao sang cho người gọi là cao nhân đó.

Thực ra Cửu công chúa có chút nghỉ ngờ cao nhân mà Kim Phi nói, nhưng từ trước đến nay cô ấy chưa bao giờ níu mãi một chuyện không buông.

Từ nhỏ Cửu công chúa đã lớn lên trong hoàng cung, có lúc tò mò một chuyện gì đó cũng không phải là chuyện tốt, khi nên hồ đồ thì hồ đồ.

Dù cao nhân đó có tồn tại hay không, cô ấy cũng là người có lợi.

Nếu cứ truy mãi việc đó, cuối cùng chứng minh cao nhân không tồn tại thì cũng không phải là chuyện tốt đối với cô ấy?

Vì vậy Cửu công chúa chủ động đổi chủ đề, cô ấy lại hỏi: “Người bán hàng rong trốn phí, phu quân có cách giải quyết không?”

Sau khi đường chính được sửa lại, theo quy định, người bán hàng rong đi qua đó cần phải nộp phí đi đường.

Nhưng ở thời đại này có rất nhiều người bán hàng rong vác gánh hoặc kéo xe đi buôn bán, khi sắp đến trạm thu phí, họ sẽ tìm một con đường nhỏ có thể đi để tránh bị thu phí.

Hiện tượng này đã bị phát hiện rất nhiều lần, nhưng vẫn diễn ra như cũ bất chấp sự cấm đoán.

Bây giờ nguồn thu nhập chính của trạm thu phí đường chính chủ yếu đều đến từ những người bán hàng rong đi xe ngựa.

Vì xe ngựa vận chuyển rất nhiều hàng hóa, xe ngựa lại rất khó có thể đi trên đường núi chật hẹp, những người có thể sử dụng xe ngựa chủ yếu là những người bán hàng rong có quyền lực, cũng lười kì kèo chút phí đi đường nhỏ nhoi này.

“Cách thì có, nhưng chỉ phí hơi cao, không có lời lắm.” Biểu cảm của Kim Phi hơi bất lực

Thực ra y vốn định học theo mô hình thu phí cao tốc ở kiếp trước, khi người bán hàng rong đi qua đường chính, sẽ được phát một tờ hóa đơn, khi đi từ đường chính cần xuất trình hóa đơn để thanh toán.

Cuối tháng khi tiến hành kiểm tra, nếu có hóa đơn nào không hợp, chứng tỏ có người trốn phí, sau đó dựa vào ghi chép của trạm thu phí sẽ có thể tìm thấy người bán hàng rong này.

Nhưng thời đại này không có máy tính, muốn kiểm tra lại những tờ hóa đơn này, cần phải gửi tất cả các hóa đơn ở trạm thu phí đến một nơi và kiểm tra từng cái một mới có thể tìm ra kẻ trốn phí.

Quá trình này quá rườm rà, chỉ phí nhân công quá cao, có thể sẽ vượt qua số phí thu hồi được, nên Kim Phi không thực hiện.

Cửu công chúa nghe xong cách của Kim Phi, chân mày cũng hơi nhíu lại, sau đó hỏi dò: “Phu quân, ta có cách, chàng nghe xem có được không.”

“Nàng nói đi” Kim Phi ngồi thẳng người.

“Nếu chúng ta để người bán hàng rong nộp tiền trước thì sao?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3582


“Khích lệ kinh doanh và thu lộ phí là hai chuyện khác nhau”.

Kim Phi nói: “Chúng ta đã tiêu chuẩn hóa thuế thương mại, cải thiện địa vị của thương nhân, đảm bảo an toàn cho họ, tạo cho họ một môi trường kinh doanh rất ổn định, đây là quyền lợi mà triều đình ban cho cho các thương nhân.

Quyền lợi và nghĩa vụ là ngang nhau, triều đình đã tốn rất nhiều nhân lực và vật lực để sửa chữa đường chính và bảo trì hàng ngày, làm ăn kinh doanh nộp. thuế và lộ phí là nghĩa vũ nên làm. Vì chúng ta cung cấp cho họ điều kiện kinh doanh tốt hơn, họ kiếm được nhiều hơn tiền hơn trước”.

Kim Phi vẫn luôn khích lệ làm kinh doanh, nhưng cũng luôn đề phòng thương nhân.

Thương nhân là một phần không thể thiếu trong phát triển kinh tế, cũng có thể nói là một phần quan trọng nhất.

Không có sự tham gia của nhiều thương nhân, nền kinh tế sẽ là một vùng nước tù đọng, nhưng thương nhân coi trọng lợi nhuận, có thể làm bất cứ điều gì vì lợi ích.

Bây giờ có lẽ các thương nhân chỉ cầu được no ấm, nhưng h@m muốn của con người là vô tận, sau khi kiếm được nhiều tiền, thì giới hạn cũng sẽ ngày càng thấp.

Chẳng hạn như cách đây không lâu, Kim Phi nghe nói có một thương nhân chuyên đợi trước cửa hợp tác xã mua bán, mỗi lần hợp tác xã mua bán gửi nông cụ đến, hắn đều mua hết rồi mang về cửa hàng của mình, mỗi nông cụ được bán ra với gia tăng mười phần trăm.

Nếu người dân địa phương không mua hàng của hắn thì phải đi bộ mấy chục dặm đường núi để đến một hợp tác xã mua bán khác, đi về phải mất hơn một ngày, nếu chậm hơn một chút thì có thể không kịp về đến nhà vào buổi tối.

Nếu ở lại bên ngoài một đêm, cộng thêm tiền ăn, có thể sẽ tiêu nhiều tiền hơn.

Thương nhân đó cũng nghĩ đến điều này mới quyết định tăng giá mười phần trăm.

Người dân bản địa cũng hận hành vi này của hắn, đều đi tìm thương nhân này để nói lý lẽ.

Nhưng thương nhân này vốn dĩ là côn đồ trong huyện, còn nuôi một đám lưu manh côn đồ.

Khi tiêu cục Trấn Viễn đến chia đất, hắn lập tức nhận ra đám quyền quý sắp bị xử lý, sau này sẽ là thiên hạ của tiêu cục Trấn Viễn, thế là lập tức dẫn đường cho tiêu cục Trấn Viễn, trước khi các địa chủ kịp chạy trốn thì đã chặn đối phương từ đường nhỏ, tịch thu một lượng lớn tiền và thực phẩm.

Đây được xem là biểu hiện lập công, sau khi đội Chung Minh đến, đám côn đồ này lại bận rộn chia ruộng đất giúp đội Chung Minh, làm tăng hiệu suất chia ruộng đất địa phương lên rất nhiều, tiết kiệm rất nhiều thời gian cho các nhân viên hộ tống và đội Chung Minh.

Hơn nữa trước đây chúng cũng chỉ làm mấy việc lừa gạt trộm chó trộm gà, chưa từng làm những chuyện ác gì, thế là thoát được đại hội thẩm phán sau đó, còn để lại ấn tượng tốt cho đội Chung Minh địa phương.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3583


Cho đến khi Đường Tiểu Bắc nghe nói đến chuyện này.

Trước đây thương hội Kim Xuyên kiếm được rất nhiều tiền, sau này để hợp tác với Kim Phi, thương hội không còn lấy việc kiếm tiền làm mục tiêu chính nữa, hiệu suất kiếm tiền cũng thấp hơn rất nhiều, mặc dù Đường Tiểu Bắc không nói ra nhưng vẫn luôn cảm thấy không vui.

Để tăng lợi nhuận của thương hội, ngày nào Đường Tiểu Bắc cũng chạy bôn ba khắp nơi, tìm mọi cách để thương hội Kim Xuyên cố gắng duy trì lợi nhuận đồng thời đảm bảo sự thuận tiện cho người dân.

Có thể nói, thương hội Kim Xuyên là do một tay Đường Tiểu Bắc dẫn dắt, cô ấy đối với có tình cảm vô cùng sâu sắc với thương hội, khi nghe tin có người lợi dụng sơ hở của thương hội để kiếm lời, Đường Tiểu Bắc đã rất tức giận.

Nông cụ là vật dụng cần thiết cho sự phát triển nông nghiệp nên Kim Phi định giá rất thấp cho nông cụ, sau khi trừ các chỉ phí như lương công nhân và chỉ phí vận chuyển, lợi nhuận bán một bộ nông cụ của hợp tác xã mua bán chỉ khoảng mười phần trăm.

Trong đó còn chưa tính chi phí nhân công xây dựng, bảo trì và nhân công của hợp tác xã mua bán.

Thương nhân này chỉ đợi ở cửa để tích trữ hàng hóa và bán lại, kiếm được nhiều tiền hơn mình mà không tốn bất cứ chỉ phí nào khác, Đường Tiểu Bắc cực kỳ tức giận.

Kẻ ác cần phải để kẻ ác trừng phạt, nếu Kim Phi hoặc Cửu công chúa xử lý chuyện này, có lẽ sẽ tìm ra chỗ đột phá trên luật pháp, nhưng Đường Tiểu Bắc mặc kệ những điều đó, chỉ tìm người đi bắt tên thủ lĩnh lưu manh này lại rồi treo hắn lên đánh một trận.

Tên thủ lĩnh lưu manh bình thường chỉ bắt nạt dân thường, có bao giờ nhìn thấy cảnh tượng này đâu. Không đợi nhân viên hộ tống thẩm vấn đã sợ đến mức †è ra quần, sợ hãi giải thích rõ ràng việc mình đã làm.

Lúc này Đường Tiểu Bắc mới tha cho hắn, nhưng lại tịch thu hết nông cụ mà hắn tích trữ.

Tên thủ lĩnh lưu manh không những không dám ngăn cản mà sau khi về còn chủ động bán toàn bộ hàng hóa trong cửa hàng cho người dân với giá rẻ, sau đó đuổi bọn côn đồ dưới trướng đi, đưa người yêu từ trong thanh lâu về quê, thành thật làm nông ở quê nhà.

Thương nhân này vừa lúc gặp lại Đường Tiểu Bắc, nếu không sau khi kiếm được nhiều tiền hơn, lá gan của hắn cũng ngày càng lớn.

Bây giờ dám đầu cơ trục lợi, đánh đập người dân, sau này còn dám đút lót quan viên, cấu kết với nghiệp quan, thậm chí khống chế quan phủ địa phương.

Những tên trùm tài chính ở thế giới phương Tây và các nhà tài phiệt cách vách ở kiếp trước là bằng chứng rõ ràng nhất.

Thế nên Kim Phi đã nhắc nhở Cửu công chúa từ trước, phải hướng dẫn và giám sát nghiêm ngặt với thương nhân trong lúc phát triển kinh tế.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3584


“Vậy à?” Cửu công chúa cũng đứng lên.

Năm ngoái Ngụy Đại đồng áp dụng cách Kim Phi nói, sử dụng khá nhiều phân bón, năm nay lúc gieo hạt, một nửa thử nghiệm sử dụng phân bón, một nửa không sử dụng.

Mấy ngày trước Cửu công chúa đi ra đồng xem thử, ở một nửa ruộng dùng phân bón thì cây trồng sinh trưởng tốt hơn nhiều so với bên không dùng phân bón, bông lúa rõ ràng đã to và đầy đặn hơn.

Điều này chứng minh phân bón có thể tăng năng suất lên rất nhiều.

Nông nghiệp có ảnh hưởng đến sức khỏe của người dân, cũng liên quan đến sự ổn định của chính quyền, thế nên Cửu công chúa cũng rất chú trọng đến nông nghiệp, khi nghe Kim Phi nói thế, cô ấy cũng rất đồng ý với quyết định của Kim Phi.

Nhưng ngoài mặt cô ấy vẫn nói: “Bây giờ đã muộn lắm rồi, hay là để mai hãng đi nhé?”

“Ngày mai ta phải đến xưởng thép mới tìm Mãn Thương để bàn chuyện nông cụ, bây giờ vẫn nên đi một chuyến”.

Kim Phi cười nói: “Dù sao bây giờ ta cũng không ngủ được, Trần Văn Viễn cũng là cú đêm đấy”.

Theo kế hoạch của Kim Phi, việc khuyến khích khai hoang và cho vay để mua nông cụ sẽ được công bố cùng lúc, đến lúc đó rất có thể sẽ có rất nhiều người dân nộp đơn xin mua nông cụ, để tránh trường hợp các hợp tác xã mua bán cạn kiệt nguồn cung ứng, xưởng thép phải sản xuất trước thời hạn, thế nên Kim Phi định sáng mai đến xưởng thép mới để bàn vấn đề này với Mãn Thương, không có thời gian đến gặp Trần Văn Viễn.

Hơn nữa bình thường Trần Văn Viễn ngủ đến tận gần trưa, Kim Phi đến thì chắc chắn anh ta sẽ thức dậy, nhưng Kim Phi cũng lười làm phiền giấc mộng của người ta.

Thấy Kim Phi đã sửa sang quần áo, Cửu công chúa không khuyên nhủ nữa mà nhắc: “Phu quân, vậy chàng nói với Trần Văn Viễn một tiếng, lần này để người đưa thư đọc thêm vài ngày nữa”.

“Ta cũng nghĩ thế”, Kim Phi gật đầu: “Ta còn định bảo quan phủ các nơi chép lại phương pháp phân bón rồi dán lên bảng thông báo, để cho dù những người dân mấy ngày gần đây chưa nghe báo cũng có thể biết về cách bón phân, cũng có thể tìm được”.

“Đây cũng là một cách”, Cửu công chúa gật đầu: “Vậy chàng đi đường cẩn thận một chút, ta đợi chàng về”.

“Không cần đâu, nàng xong việc thì cứ nghỉ ngơi trước đi, có thể lát nữa ta không về đâu”.

Kim Phi xua tay, rời khỏi ngự thư phòng.

Trước khi đến, Kim Phi đã nói qua với Thiết Chùy là muốn đến tòa soạn báo, Thiết Chùy đã chuẩn bị ngựa từ trước.

Bây giờ đang là đầu thu, cưỡi ngựa đi dạo trên đường chính, nghe thấy tiếng ếch nhái và các loại côn trùng kêu ở đồng lúa hai bên, ngửi được mùi thơm của lúa, cảm nhận được làn gió đêm mát lạnh, Kim Phi chợt cảm thấy vô cùng bình yên.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3585


“Không có gì, chỉ là không ngủ được nên đến xem thử, tiện thể đem chút đồ ăn cho mọi người”.

Nghe Kim Phi nói thế, bầu không khí trong văn phòng nhẹ nhõm đi.

Nhất là lúc cận vệ cầm một giỏ bánh ngọt bước vào, các nhân viên càng phấn khích hơn.

Nhân viên trong tòa soạn báo đều là người tri thức, hơn nữa đã gặp được Kim Phi rất nhiều lần nên cũng xem như là hiểu được tính cách của Kim Phi, cho nên không có ai khách sáo cả, đều bày tỏ lòng biết ơn với Kim Phi rồi chạy tới chia bánh ngọt với nhau.

“Đám người này chẳng có phép lịch sự trên dưới gì cả”.

Trần Văn Viễn hơi lúng túng nói.

“Mọi người chỉ có phân công cách mạng khác nhau, nào có cái gì mà tôn tỉ trật tự chứ?”

Kim Phi xua tay nói: “Thật ra bầu không khí này tốt hơn các cổ giả nghiêm túc bên viện Khu Mật rồi”.

“Lần sau gặp được Thiết đại nhân, ta sẽ nhắc ông ấy cải thiện lại bầu không khí của văn phòng”, Trần Văn Viễn cười đùa nói.

“Ngươi có thể thử”, Kim Phi đá anh ta một cú.

Trần Văn Viễn bị đá cũng không tức giận, khẽ cười dẫn Kim Phi đến văn phòng của mình.

Triệu Nhạc đã lâu chưa gặp lại Kim Phi, cũng đi theo vào trong.

Vợ của Trần Văn Viễn cầm bình nước đến, rót nước nóng cho ba người Kim Phi.

“Tẩu tẩu, tẩu mang thai mấy tháng rồi, cố gắng đừng thức khuya”.

Kim Phi nhận lấy cốc nước, lại liếc nhìn Trần Văn Viễn: “Ngươi cũng thế, tẩu †ẩu sắp sinh rồi, ngươi cũng không cho tẩu tẩu nghỉ ngơi”.

Vợ Trần Văn Viễn là cô nương tên là Tiểu Liên được chuộc về từ thanh lâu, lúc đầu đã viết kịch bản cho Kim Phi.

Sau khi đến làng Tây Hà, Tiểu Liên học chữ với Trần Văn Viễn, sau đó làm việc cho Trần Văn Viễn ở tòa soạn báo, xem như là thư ký toàn thời gian của Trần Văn Viễn.

Trước kia Tiểu Liên từng sống ở thanh lâu, vốn dĩ rất khó mang thai, cũng may Ngụy Vô Nhai ở làng Tây Hà.

Sau khi được Ngụy Vô Nhai cẩn thận chăm sóc điều dưỡng, cuối cùng Tiểu Liên cũng có thai.

“Ta ước gì nàng ấy có thể ở nhà nghỉ ngơi, nhưng nàng ấy không chịu, ta có thể làm gì đây?”, Trần Văn Viễn nhăn mặt nói: “Tiên sinh, nếu ngài có thể khuyên nàng ấy nghỉ ngơi giúp ta, ta sẽ không lấy tiền lương tháng này”.

Tiểu Liên liếc nhìn Trần Văn Viễn, sau đó nói với Kim Phi: “Tiên sinh đừng nghe chàng ấy nói bậy, gần đây ta đã bớt thời gian đi làm lại rồi, cả ngày hôm nay †a đã ngủ nhiều rồi nên ban đêm không ngủ được, đến đây xem thử, vừa lúc gặp được tiên sinh, nếu tiên sinh không tin tôi thì cứ hỏi ông Triệu”.

“Đừng hỏi ta, nếu không ta cũng nói cô đấy”.

Triệu Nhạc nói: “Tiểu Liên, cô và Văn Viên khó khăn lắm mới có một đứa con, dù không ngủ được cũng nên ở nhà để dưỡng thai, chạy đến đây canh hắn làm gì?

Nếu cô lo lắng hắn quyến rũ cô nương khác, ta trông chừng giúp cô”.

“Ông cụ nói gì thế?”, Tiểu Liên đỏ mặt nói: “Ta là phụ nữ ghen tuông đó sao? Ta còn muốn để chàng cưới thêm vài người, tiếp nối hương hỏa của nhà họ Trần, nhưng Văn Viễn lại cố chấp không chịu”.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3586


“Được rồi, đừng kiếm cớ để thức đêm trong phòng nữa!"

Kim Phi liếc nhìn Trần Văn Viễn: "Có thể không phải thức đêm thì không thức đêm, đặc biệt là người của tòa soạn nhật báo, không thể làm việc vào ban ngày được sao? Nếu phải làm thêm giờ vào ban đêm, không phải sẽ tốn tiền mua đèn dầu sao?"

Tướng quân chỉ huy binh lính, Trần Văn Viễn là cú đêm, toàn bộ tòa soạn nhật báo cũng trở thành cú đêm, mỗi ngày làm việc đến nửa đêm, buổi sáng đến giữa trưa, chỉ có một hai người đang làm nhiệm vụ tại văn phòng.

Tiểu Liên cũng rất bất mãn với lịch trình của Trần Văn Viễn, phụ họa theo nói: “Đúng vậy, nói chàng nhiều lần rồi mà chàng vẫn không nghe, ban ngày ngủ không dậy được, ban đêm lại không ngủ, giống như đứa bé bị nhốt, thời gian ngủ bị đảo ngược!"

"Tiên sinh, ta cũng muốn làm việc ban ngày, nhưng ngài đã nói, tính kịp thời trong tin tức rất quan trọng, nếu buổi tối chúng ta không làm thêm giờ, tòa soạn nhật báo Kim Xuyên sẽ làm trễ mất một ngày!"

Trần Văn Viễn nhăn mặt nói: “Nếu bắt kịp và điều chỉnh nội dung thì đã không còn kịp rồi.”

Hiện nay, tòa soạn nhật báo Kim Xuyên là tờ báo duy nhất trên thế giới, đồng thời cũng là cách duy nhất để hầu hết người dân Xuyên Thục hiểu biết về thế giới bên ngoài, có sức ảnh hưởng lớn trong nhân dân cho nên việc xét duyệt vô cùng nghiêm ngặt.

Sau khi biên tập viên của tòa soạn chuẩn bị thông báo tin tức, đầu tiên sẽ tiến hành sắp xếp bản thảo, người phụ trách từng mục sẽ xem xét lại lần thứ hai, sau khi xem xét lần thứ hai sẽ giao cho người tổng phụ trách là Trần Văn Viễn sẽ xem xét lần cuối, cuối cùng sẽ chuyển đến viện Khu Mật, và viện Khu Mật sẽ trình lên Cửu công chúa xem xét.

Sau khi Cửu công chúa đích thân xem xét xong, cô ấy sẽ ký tên đóng dấu, sau đó đưa về tòa soạn nhật báo, tòa soạn nhật báo sẽ chuyển đến xưởng in để sắp xếp bản in.

Nếu không có chữ ký hoặc con dấu của Kim Phi hoặc Cửu công chúa trên bản thảo, xưởng in sẽ không nhận.

Quá trình trung gian thiếu một bước cũng không được, nếu biên tập viên hoàn thành vào buổi chiều, thì sau lần xét duyệt thứ hai và thứ ba cũng đã là nửa đêm, viện Khu Mật đã tan sở chứ đừng nói đến việc gửi cho Cửu công chúa ký tên.

Vì vậy, Trần Văn Viễn luôn chuẩn bị sẵn các văn bản trước một ngày và sáng sớm hôm sau gửi đến viện Khu Mật, trong tình huống bình thường, vào buổi trưa, các văn bản được Cửu công chúa ký tên và đóng dấu sẽ được gửi về và giao cho xưởng in.

Trong trường hợp ngày đó, Cửu Công chúa không hài lòng với nội dung, bọn họ cũng có nhiều thời gian để điều chỉnh.

Dần dần, tòa soạn nhật báo hình thành thói quen làm thêm giờ vào ban đêm và nghỉ vào buổi sáng trong khi nhân viên trực làm nhiệm vụ.

Kim Phi gật đầu: "Ngươi vất vả rồi!"

"Tất cả đều là vì thế giới mới, khổ cực cũng phải thôi!" Trần Văn Viễn cười nhẹ: "Nếu như tiên sinh cảm thấy trong lòng không thoải mái, phát cho chúng ta ít tiền thưởng là được!”

"Tiền thưởng của các ngươi đã cao hơn so với viện Khu Mật rồi, biết thỏa mãn đi!" Kim Phi tức giận liếc nhìn Trần Văn Viễn.

Trần Văn Viễn rót trà cho Kim Phi và Triệu Nhạc: “Tiên sinh, nghe nói ngài đi đập Đô Giang, có thu hoạch được gì không? Ta đang định sắp xếp cho vài ký giả đến phỏng vấn ngài. "

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3587


"Chuyện đồng áng chính là một sự kiện xã hội lớn, phân bón có thể giúp tăng sản lượng, vì vậy nên được quảng bá." Triệu Nhạc vuốt râu nói.

"Tiên sinh yên tâm, trước kia ngài cho ta biện pháp để bón phân, ta đã giữ tất cả, vừa vặn ngài ở đây, chờ một chút ta sẽ viết một bản thảo, ngài ký tên và ta sẽ

gửi đến xưởng in để xuất bản, trong tối mai là báo có thể được phát ra ngoài!"

Tòa soạn nhật báo Kim Xuyên từng quảng bá phân bón một lần, vào thời điểm đó, Kim Phi đã đưa cho Trần Văn Viễn những phương pháp cụ thể.

Tất cả những văn kiện này đều phải được lưu giữ, Trần Văn Viễn lập tức đi đến tủ bên cạnh và bắt đầu tìm kiếm bản thảo mà Kim Phi đã đưa cho anh ta trước đó, kết quả là anh ta lục mấy cái tủ nhưng không tìm thấy.

Tiểu Liên không nhịn được nữa, ôm bụng đi tới: "Ở chỗ này!"

Nói xong, cô ấy mở một cửa tủ, lấy ra một túi hồ sơ đưa cho Trần Văn Viễn.

Trần Văn Viễn nhanh chóng nhận lấy, bước sang một bên và bắt đầu viết bản thảo.

Hôm nay, bản thảo đã được gửi đến xưởng in, nhưng Kim Phi cần bổ sung thêm, không cần thay đổi nội dung gốc nên chỉ cần ký vào phần bổ sung.

Chữ ký của Kim Phi có giá trị ngang bằng với Cửu công chúa, chỉ cần y ký tên thì không cần phải gửi đến viện Khu Mật và ngự thư phòng nữa, có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

Phần bổ sung này chủ yếu nói về các bước bón phân cụ thể, Trần Văn Viễn chỉ thêm vài câu ở đầu để nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phân bón, sau đó sao chép các bước bón phân mà Kim Phi đưa cho anh ta, và bản thảo đã hoàn thành.

Kim Phi đọc kỹ rồi ký tên và đóng dấu.

"Sau này nhớ trả tiền viết bản thảo cho ta nhé!"

Kim Phi nói đùa khi đưa bản thảo nhật báo cho Trần Văn Viễn.

Viết bài cho tòa soạn nhật báo Kim Xuyên có tính phí, hơn nữa tiền viết bản thảo không thấp.

Các bước bón phân cụ thể là do Kim Phi viết, nói thật thì y và Trần Văn Viễn đã cùng nhau hoàn thành bản thảo này, hơn 80% nội dung đều do y hoàn thành, nên y sẽ nhận được phần lớn tiền bản thảo.

"Tiên sinh, ngài cũng không thiếu chút tiền ít ỏi này mài!"

Trần Văn Viễn cười, cầm lấy bản thảo và rời đi.

"Bây giờ Văn Viễn càng ngày càng giống một đứa trẻ, tiên sinh chê cười rồi!"

Tiểu Liên nhìn bóng lưng Trần Văn Viễn, bất đắc dĩ xin lỗi Kim Phi: “Khi anh ta trở về, ta sẽ để anh ta trả tiền bản thảo cho tiên sinhI”

"Ta chỉ đùa thôi, tẩu không nên tưởng thật!"

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3588


Dù sao công chúa Lộ Khiết cũng vì cứu mình mới bị thương, bây giờ cô ta đã tỉnh, về tình về lý đều nên đến thăm một lúc.

Kết quả là Kim Phi nhanh chóng rửa mặt cho xong rồi đi theo Quan Hạ Nhi tới tiểu viện mà công chúa Lộ Khiết đang ở.

Mới vừa tới cửa, Sương Nhi đã tới đón: "Hạ Nhi tỷ tỷ, hôm nay tỷ mang món ngon gì đến cho bọn ta vậy?"

Sau khi nói xong, cô ta mới nhìn thấy có Kim Phi đi theo cùng.

Bàn tay vốn định mở nắp hộp cơm lập tức được rút về, cô ta còn hơi xấu hổ mà lè lưỡi.

Kim Phi nhìn thấy thì không khỏi sửng sốt. Băng Nhi và Sương Nhi người cũng như tên, bình thường luôn mang vẻ mặt không cảm xúc, luôn có dáng vẻ lạnh như băng xa cách người ngoài cả nghìn dặm.

Băng Nhi thì còn đỡ hơn một chút, bởi vì cô ta đã cứu Kim Phi, sau khi đã quen thuộc, khi thấy Kim Phi, cô ta còn chủ động chào hỏi.

Nhưng Sương Nhi không quen Kim Phi, Kim Phi gần như chưa từng nghe thấy cô ta nói chuyện, càng chưa từng nghĩ tới cô ta cũng có một mặt dí dỏm như thế này.

Thật ra suy nghĩ một chút thì thấy cũng đúng, Băng Nhi và Sương Nhi thật ra cũng chỉ là những cô nương đang ở tuổi đôi mươi, nếu là ở đời trước của Kim Phi,

độ tuổi này đang ở trong sân trường đại học hưởng thụ thanh xuân tươi đẹp.

Trước kia vừa mới tới làng Tây Hà, cần phải duy trì cảnh giác mọi lúc, bây giờ đã quen thuộc, có thể dần dần thả lỏng rồi.

Chưa kể, dáng vẻ lè lưỡi vừa rồi còn rất đáng yêu.

"Hôm nay nấu món cháo thịt nạc mà các muội thích ăn nhất!"

Quan Hạ Nhi chỉ vào hộp cơm trong tay Kim Phi: "Đây là cho công chúa của các muội, " sau đó đưa hộp cơm của mình cho Sương Nhi: "Đây là cho muội và Băng Nhi muội muội!"

"Cảm ơn Hạ Nhi tỷ tỷ!"

Sương Nhi nhận lấy hộp cơm, cúi đầu lui qua một bên.

Kim Phi đi theo Quan Hạ Nhi tới cửa gian nhà chính, sau đó dừng bước.

Công chúa Lộ Khiết nói không chừng vẫn chưa rời giường, hoặc đã rời giường nhưng chưa mặc áo khoác.

Mặc dù thứ nên nhìn hay không nên nhìn thì y cũng nhìn rồi, nhưng tùy tiện xông vào thì vẫn không hay lắm.

Mặc dù Quan Hạ Nhi luôn cố ý tác hợp, nhưng cũng biết đạo lý trong đó, cô nhận lấy hộp cơm từ trong tay Kim Phi, đi vào phòng.

Chốc lát sau, Băng Nhi đi ra.

Đầu tiên là quan sát Kim Phi từ trên xuống dưới, sau đó mới lên tiếng: "Tiên sinh, điện hạ mời ngài vào!"

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3589


Công chúa Lộ Khiết xúc động nói: "Xuyên Thục có nhân vật như tiên sinh, đúng là may mắn của Đại Khang!"

Đây không chỉ là tâng bốc Kim Phi, mà xuất phát từ cảm xúc thật sự.

Nếu là ở trên thảo nguyên, với vết thương của cô ta, trong tình huống xấu nhất có thể sẽ mất mạng, cho dù có thể sống sót, cũng cần thời gian rất lâu mới hồi phục.

Nhưng dưới sự chữa trị của Chu Cẩm, chỉ mất không tới một tháng, vết thương của cô ta đã lành gần hết rồi.

Hơn nữa Quan Hạ Nhi mỗi ngày đều đến thăm cô ta, đề tài nói chuyện phiếm nhiều nhất của hai người mỗi ngày chính là Kim Phi.

Quan Hạ Nhi chắc chắn là người hâm mộ số một của Kim Phi, có sự ngưỡng mộ mù quáng đối với Kim Phi, công chúa Lộ Khiết nghe nhiều, không khỏi bị Quan Hạ Nhi ảnh hưởng, càng ngày càng cảm thấy Kim Phi rất giỏi.

Trước kia cô ta muốn tiếp cận Kim Phi, chủ yếu là vì muốn thông qua y để đổi lấy một số lợi ích cho bản thân, nhưng dưới sự ảnh hưởng của Quan Hạ Nhị, lại dần dần sắp thành người hâm mộ của Kim Phi rồi.

Kim Phi vẫn không quen việc người khác khen thẳng mặt mình như vậy, bèn đổi chủ đề, nhắc nhở: "Mặc dù miệng vết thương ngoài da đã lành lại, nhưng vết thương bên trong có thể vẫn chưa khỏi, hai tháng này cô vẫn phải chú ý một chút, cánh tay trái cố gắng không dùng lực, càng không được tiến hành các hoạt động như bắn cung."

"Đã rõ,' công chúa Lộ Khiết nghiêm túc gật đầu.

"Lộ Khiết muội muội, vết thương của muội vẫn chưa lành hẳn, đừng đứng, mau lại đây ngồi

Quan Hạ Nhi kéo chiếc ghế bên cạnh bàn ra: "Không phải đương gia cũng chưa ăn sáng sao? Cùng ngồi xuống ăn chút gì đi, ta đem theo khá nhiều, đủ cho chàng và Lộ Khiết muội muội ăn!"

"Mời tiên sinh ngồi!" Công chúa Lộ Khiết cũng làm động tác mời.

Thật ra Kim Phi không muốn ăn cơm chung với công chúa Lộ Khiết cho lắm, nhưng Quan Hạ Nhỉ và công chúa Lộ Khiết đều nói như vậy rồi, đi thì cũng không hay lắm.

Suy nghĩ một chút, y vẫn ngồi xuống.

Công chúa Lộ Khiết vốn muốn trò chuyện một chút với Kim Phi về đập Đô Giang, tránh để Kim Phi cảm thấy lạc lõng, nhưng hỏi mấy câu thì phát hiện Kim Phi không muốn trò chuyện lắm, nên cô ta chuyển sang hàn huyên với Quan Hạ Nhi.

Quan Hạ Nhi không quan tâm chính sự, những lần ghé thăm trước hai người chủ yếu trò chuyện về Kim Phi, bây giờ Kim Phi đang ở ngay đây, nên họ đổi sang nhắc tới một ít chuyện nhà chuyện cửa, ví dụ như mấy chuyện ngày hôm qua Tiểu Nga té bể đầu gối, Linh Nhi ngã lộn nhào xuống mương,...và những chuyện tầm phào khác.

Công chúa Lộ Khiết thỉnh thoảng xen vào đôi câu, lúc đó cô ta sẽ bóc một quả trứng gà cho Quan Hạ Nhi, ngắt một nửa ra đưa đến miệng Quan Hạ Nhi.

Quan Hạ Nhi vừa nói chuyện, vừa ăn trứng gà, thái độ của hai người cũng vô cùng tự nhiên, rõ ràng không phải lần đầu tiên làm như vậy.

Kim Phi thấy vậy, không khỏi thở dài trong lòng.

Quan Hạ Nhi vốn muốn tác hợp cho y với Lộ Khiết, bây giờ hai người lại gắn bó thân thiết như vậy, sợ rằng sau này cô sẽ càng hứng thú hơn.

Kim Phi cũng không nói chuyện, chỉ lo vùi đầu ăn cơm, sau khi ăn no thì để bát xuống: "Điện hạ, ta còn có chút việc, không quấy rầy nữa!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3590


Thấy Kim Phi, Băng Nhi và Sương Nhi đồng thời ngẩng đầu lên nhìn.

Lúc này quai hàm của hai người họ nhai nhai giống như con chuột hamster, bên trong chất đầy thức ăn.

Băng Nhi quen thân với Kim Phi rồi, vừa nhai chóp chép vừa quơ đũa chào Kim Phi.

Sương Nhi giống như đứa trẻ ăn vụng bị bắt tại trận, gò má lúc nào cũng lạnh lùng, lúc này lại xấu hổ đến mức đỏ bừng.

Không quan tâm đ ến thức ăn còn ở trong miệng, đã nuốt thẳng xuống bụng.

Kết quả bởi vì Sương Nhi nuốt quá vội, nên có miếng thức ăn chui tọt vào khí quản, khiến Sương Nhi sặc ho không ngừng.

Nhưng cô ta càng ho, miếng thức ăn này càng mắc chặt, thức ăn mắc càng chặt, càng ho nặng hơn.

Sau khi ho khan, Sương Nhi còn khạc ra máu. “Sương Nhi, ngươi sao rồi?”

Băng Nhi đối diện với sinh tử mặt không đổi sắc, nhưng lúc này lại rất là lo lắng.

Cô ta muốn giúp Sương Nhi, nhưng lại không biết nên giúp thế nào, chỉ có thể luống ca luống cuống chạy quanh Sương Nhi.

Công chúa Lộ Khiết và Quan Hạ Nhi đang ở trong phòng nói chuyện, nghe thấy tiếng động ngoài này, cũng đi ra xem thử.

Thấy thị nữ của mình đang ôm cổ ho khan kịch liệt, thậm chí còn ho ra máu, công chúa Lộ Khiết bỗng nhìn xuống hộp cơm theo bản năng.

Trạng thái bây giờ của Sương Nhi rất giống bị người ta bỏ độc, cho nên suy đoán đầu tiên của công chúa Lộ Khiết chính là như vậy.

Chỉ là một giây sau công chúa Lộ Khiết đã gạt bỏ suy đoán này.

Khoảng thời gian này, hôm nào Quan Hạ Nhi cũng tới đưa cơm cho bọn cô ta, nếu muốn bỏ độc thì đã bỏ lâu rồi, cần gì chờ đến ngày hôm nay.

Hơn nữa nếu Quan Hạ Nhi muốn gây ra chuyện bất lợi cho bọn họ, vậy cũng không cần bỏ độc, chỉ cần sắp xếp cho mấy tay súng kíp tới, bắn một lượt vào ngôi nhà này là đủ rồi, Băng Nhi và Sương Nhi có muốn cũng không thể tránh được súng kíp tấn công trong cùng một lượt.

Và điều quan trọng nhất là, Băng Nhi và Sương Nhi ăn chung một hộp cơm, không có lý nào Sương Nhi trúng độc mà Băng Nhi lại không được.

Cho nên suy đoán bị bỏ độc chỉ lóe qua trong suy nghĩ của công chúa Lộ Khiết mà thôi, cô ta vội vàng hỏi: “Băng Nhi, Sương Nhi làm sao vậy?”

“Ta...ta cũng không biết, hình như là bị hóc xương các!” Băng Nhi lo lắng đến sắp khóc rồi.

Từ sau khi cùng Sương Nhi đảm nhiệm vị trí thị nữ của công chúa Lộ Khiết, hai người đã phối hợp ăn ý hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ, tình cảm còn thân hơn chị em ruột thịt.

Nhìn Sương Nhi đau đớn như vậy, mặt thì ngày càng đỏ, Băng Nhi đã không cảm nhận được sự sợ hãi nhiều năm rồi, lúc này cô ta lại cảm nhận được cảm giác sợ hãi dữ dội đang ập đến mình.

Cô ta thà một mình đối mặt với mười con chó sói, còn hơn là nhìn thấy Sương Nhi như vậy.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3591


“Giờ làm sao chàng?” Quan Hạ Nhi áy náy hỏi. Thường thì, buổi sáng Quan Hạ Nhi thường nấu cháo kèm dưa muối làm món chính, nhưng mấy ngày trước công chúa Lộ Khiết, Băng Nhi và Sương Nhi khen

cháo cá ngon, nên Quan Hạ Nhi bèn đổi cháo gạo thành cháo cá.

Kim Phi không đáp, chỉ đi nhanh đến trước mặt Sương Nhi: “Sương Nhi, có thể nhịn không ho nữa được không?”

Dù sao Sương Nhi cũng là tử sĩ được huấn luyện nghiêm khắc từ nhỏ, trải qua bao nhiêu sinh tử, khó lắm mới sống tới ngày hôm nay, cho nên mặc dù vẫn ho từ

nãy, nhưng cô ta lại không hốt hoảng như Băng Nhi.

Nghe thấy Kim Phi hỏi, Sương Nhi lập tức đ è xuống cảm giác muốn ho trong họng, sau đó chớp mắt nhìn Kim Phi.

Băng Nhi thấy Sương Nhi đã ngừng ho, thầm thở phào nhẹ nhõm: “Sương Nhị, há miệng ra để ta xem xương cá đâm vào đâu nào!”

“Đừng...”

Kim Phi còn chưa kịp ngăn cản, đã thấy Sương Nhi há to miệng rồi.

Cô ta há miệng ra, tác động đến phần cơ ở cổ, Sương Nhi mới vừa ngừng ho, lúc này lại ho không ngừng nghỉ, hơn nữa còn ho mạnh hơn lúc nấy.

Ngay khi Băng Nhi đang cuống cuồng lên, đột nhiên nghe thấy tiếng ho đã ngừng.

Băng Nhi tưởng rằng Sương Nhi đã ho ra cái xương cá đâm vào rồi, kết quả lại nghe thấy Kim Phi hét: “Hỏng rồi!”

Quay đầu nhìn Sương Nhi, phát hiện lúc này mặt Sương Nhi đã chuyển sang đỏ tía.

Băng Nhi không chỉ nhìn thấy hình phạt treo cổ một lần, thấy trạng thái hiện †ại của Sương Nhi không khác gì so với những người bị treo cổ lúc đó!

“Đương gia, Sương Nhi bị sao vậy?” Quan Hạ Nhi cũng sốt ruột rồi.

Kim Phi không kịp giải thích, chỉ đưa tay quơ quơ trước mắt Sương Nhi: “Có nghe thấy ta nói gì không?”

Nếu là người bình thường, khéo lúc này đã sợ khiếp hồn khiếp vía rồi, nhưng Sương Nhi không phải người bình thường, cô ta được huấn luyện nín thở từ nhỏ.

Nên mặc dù lúc này rất khó chịu, nhưng vẫn giữ vững lý trí, nhìn Kim Phi gật đầu.

“Bây giờ ta đang cứu ngươi, ngươi làm theo những gì ta nói, biết chưa?” Kim Phi vừa nói, vừa đi vòng ra phía sau Sương Nhi.

Thấy Sương Nhi lại gật đầu, hai chân Kim Phi tách ra một trước một sau, giống như sắp đánh quyền với người khác, chân trước cong chân sau duỗi thẳng.

Sau đó y giang rộng hai tay, nhìn Sương Nhi hô: “Dựa vào, ngồi lên chân ta!” Nghe thấy Kim Phi nói như vậy, mọi người ở đây đều ngẩn ra.

Tất cả mọi người đều không ngờ, Kim Phi lại yêu cầu Sương Nhi làm vậy trong Tình huống nguy cấp này.

Sương Nhi cũng cho rằng vì mình nghẹt thở nên không nghe rõ lời của Kim Phi.

Công chúa Lộ Khiết là người phản ứng lại đầu tiên, nhìn Sương Nhi hét: “Mau, nghe theo tiên sinh, ngồi lên đi!”

Từ trước đến nay Sương Nhi đều nghe theo lệnh của công chúa Lộ Khiết, đừng nói là công chúa bảo cô ta ngồi lên đùi Kim Phi, cho dù công chúa Lộ Khiết có bảo cô ta đi hầu hạ Kim Phi, Sương Nhi cũng không thể phản kháng.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3592


Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, Kim Phi lặp lại hành động vừa rồi một lần nữa.

Đối với một số người không hiểu tình hình, bây giờ Kim Phi đang ôm Sương Nhi từ phía sau, không ngừng đẩy vào vòng tay y.

Có hai nữ cận vệ da mặt mỏng quay mặt sang một bên.

Khi Kim Phi tiến hành hơn mười lần, Sương Nhi phun thứ gì đó từ trong miệng ra, sau đó cô ấy thở hổn hển như người chết đuối cuối cùng cũng lên được bờ vậy.

Sau khi hít thở một vài hơi lại bắt đầu ho khan dữ dội. Kim Phi thấy vậy, lúc này mới buông Sương Nhi ra.

"Sương Nhi, ngươi thế nào rồi?" Băng Nhi xông tới hỏi: "Trong cổ họng ngươi có thứ gì sao?”

"Không... Không.... Nữa!" Sương Nhi vừa ho vừa trả lời.

Nghe thấy Sương Nhỉ nói như vậy, mọi người xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm.

"Cám ơn tiên sinhl" Công chúa Lộ Khiết bước tới, hành lễ với Kim Phi.

Trước tiên chưa nói đến mối quan hệ đã có nhiều năm qua, Sương Nhi là thị nữ của cô ấy, cũng là trợ thủ đắc lực nhất và đáng tin nhất của cô ấy.

"Đương gia, chàng vừa làm như vậy, có gì đáng chú ý không?" Quan Hạ Nhi tò mò hỏi.

"Phương pháp cấp cứu vừa rồi là do một chuyên gia tên là Heimlich Maneuver sáng tạo ra, khi có vật gì mắc kẹt ở khí quản mà không thể nào ho ra được thì phương pháp này rất hữu hiệu, được gọi là cái ôm sinh mạng!"

Kim Phi giải thích: "Phương pháp này dễ thực hiện và dễ học, đặc biệt là khi trẻ em bị mắc kẹt, học được phương pháp cấp cứu này có thể cứu mạng được!"

"Thì ra là như vậy!" Người xung quanh chợt hiểu ra.

"Đương gia, tại sao trong sổ tay trị liệu của chàng không viết cái này vậy?" Quan Hạ Nhi tò mò hỏi.

Kim Phi từng viết một cuốn sách hướng dẫn trị liệu, trong đó phổ biến một số hiểu biết thông thường về vi sinh vật và ngoại khoa thông thường.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3593


Mặc dù đã cưới Kim Phi lâu như vậy rồi, có con rồi, nhưng Quan Hạ Nhi vẫn là người da mặt mỏng, nghĩ đến động tác vừa rồi của Kim Phi, Quan Hạ Nhi lập tức đỏ mặt xấu hổ, vô thức muốn quay người lại, nhưng đã bị bả vai cứng ngắc của Kim Phi quay ngược lại.

Quan Hạ Nhi nhìn quanh, xung quanh trừ ba người công chúa Lộ Khiết ra, những người còn lại đều là cận vệ riêng của Kim Phi, Kim Phi dường như cũng chỉ có thể dùng cô để làm mẫu.

Vì vậy Quan Hạ Nhi đỏ mặt đứng ở trước mặt Kim Phi.

Kim Phi quỳ chân trước chân sau như vừa rồi, sau đó vừa nói vừa kéo Quan Hạ Nhi ngồi lên đùi mình, tiếp theo là đặt tay trái lên bụng Quan Hạ Nhi một cách tự nhiên.

Mặt Quan Hạ Nhi đỏ như quả táo, cuối cùng chỉ có thể nhắm mắt lại.

"Đầu tiên, chúng ta phải tìm được rốn của người được cứu!"

Nói đến đây, Kim Phi nhìn về phía Sương Nhị, giải thích: "Đúng rồi Sương Nhị, †a cần phải giải thích với ngươi một chút, vừa rồi không phải là ta lợi dụng ngươi, chỉ là ta đang tìm vị trí rốn của ngươi thôi!"

Phương pháp Heimlich là một phương pháp cấp cứu mà Kim Phi đã học trong lớp cấp cứu ở trường đại học, nhưng trước đây y chưa bao giờ gặp được người bị mắc dị vật, cho nên sau khi học xong chưa bao giờ sử dụng qua, hôm nay là lần đầu tiên, khó tránh khỏi có hơi xa lạ.

Vừa rồi khi sờ bụng Sương Nhị, y thực sự là đang tìm vị trí của rốn.

Y không giải thích còn tốt, mọi người đã quên mất chuyện này rồi, giải thích như vậy, tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn Sương Nhi.

Sắc mặt Sương Nhi vừa mới hồi phục lại đỏ bừng lên như Quan Hạ Nhi.

Nhưng cô ấy không nhắm mắt lại như Quan Hạ Nhi mà trừng mắt nhìn Kim Phi, có hơi tức giận.

"Sương Nhi, đừng vô lễ!"

Công chúa Lộ Khiết mắng, sau đó hành lễ với Kim Phi: "Xin lỗi tiên sinh, Lộ Khiết quản giáo không nghiêm, khiến tiên sinh chê cười!"

Cô ấy đã từng mê hoặc Kim Phi, nhưng Kim Phi hoàn toàn không đáp lại.

Mặc dù dáng dấp Sương Nhi cũng được coi là xinh đẹp, vóc người cao gầy, hơn nữa còn có khí chất anh hùng, nhưng công chúa Lộ Khiết không cho rằng Kim Phi đang lợi dụng cô ấy ở nơi công cộng, đặc biệt là trong tình huống này.

Bây giờ nghe Kim Phi giải thích xong, công chúa Lộ Khiết biết mình đã đoán đúng.

Trải qua quá trình huấn luyện bi3n thái ở trại huấn luyện, khái niệm chủ tớ khác nhau đã khắc sâu vào trong xương của Sương Nhi.

Vừa rồi Sương Nhi trừng mắt nhìn Kim Phi hoàn toàn là vô thức, khi nghe công chúa Lộ Khiết thay mình xin lỗi, cô ấy lập tức hoảng sợ, quỳ phịch xuống đất.

"Này này này, làm gì đó!"

Kim Phi vốn muốn đỡ Sương Nhi, nhưng Quan Hạ Nhi vẫn ngồi trong lòng y, chỉ có thể nhìn về phía công chúa Lộ Khiết: "Nhanh bảo cô ấy đứng lên đi!"

Công chúa Lộ Khiết cũng biết Kim Phi không thích người khác quỳ trước mặt y, nói với Sương Nhi: "Đứng lên đi!"

Lúc này Sương Nhi mới đứng lên lại. Kim Phi lắc đầu, tiếp tục giải thích phương pháp cấp cứu Heimlich.

Phương pháp Heimlich thực chất là động tác co rút cánh tay để tác động vào bụng nạn nhân khiến cơ hoành nâng lên đột ngột, từ đó làm tăng áp lực lồ ng ngực, ép không khí trong phổi và khí quản tác động vào dị vật mắc kẹt trong khí quản.

Nguyên lý rất đơn giản, các bước cũng không nhiều, Băng Nhi và các cận vệ xung quanh chỉ nhìn một lần là đã nhớ rồi.

Sau khi Băng Nhi ôm Sương Nhi biểu diễn một lần, cô ta nhặt thứ Sương Nhi vừa ho ra từ dưới đất lên.

Vừa rồi Kim Phi còn đang buồn bực, cháo cá Quan Hạ Nhi nấy được làm từ loài cá lớn trong biển, xương cá đều đã bị loại bỏ rồi, tại sao có thể bị mắc xương chứ?

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3594


Sau khi rời khỏi sân của công chúa Lộ Khiết, Kim Phi dẫn cận vệ đi thẳng đến xưởng thép mới.

Kim Phi có thể thăng tiến nhanh chóng phần lớn là dựa vào thép.

Vũ khí làm bằng thép mới sắc bén và cứng cáp hơn, còn áo giáp làm bằng thép mới cứng hơn và nhẹ hơn, để cho các nhân viên hộ tống có thể xông pha ngang dọc trên chiến trường, lấy ít địch nhiều!

Nông cụ làm bằng thép mới bần hơn, rẻ hơn, được người dân rất ưa chuộng, các hợp tác xã mua bán luôn ở trong tình trạng cung không đủ cầu.

Có thể nói là, thép là nền tảng để Kim Phi đứng vững ở thế giới này, Kim Phi và Cửu công chúa đều rất coi trọng nó.

Vì để ngăn chặn phương pháp luyện thép bị tiết lộ, mọi thứ từ luyện quặng đến sản xuất các thành phần khác nhau đều được thực hiện trong xưởng thép mới, cho nên diện tích xưởng thép mới rất lớn.

Hơn nữa, xưởng luyện kim cần sử dụng than để luyện quặng sắt, ảnh hưởng trong thời gian ngắn không quá lớn, nhưng thời gian dài nhất định sẽ gây thiệt hại lớn cho môi trường xung quanh, cho nên xưởng thép mới cách làng Tây Hà khoảng cách rất xa.

Khi Kim Phi đi đến xưởng thép đã là nửa đêm, đến được phòng làm việc của Mãn Thương, thấy trong phòng làm việc chỉ có có một mình trợ lý của Mãn Thương đang dọn đẹp vệ sinh.

Thấy Kim Phi đi vào, trợ lý nhanh chóng chạy tới đón tiếp. "Mãn Thương đâu?" Kim Phi tùy ý tìm một chỗ ngồi ngồi xuống.

"Thưa tiên sinh, tối hôm qua đường ống của xưởng số hai xảy ra sự cố, xưởng trưởng bận rộn làm việc ở xưởng số hai đến tận lúc trời sáng, anh ấy vừa mới ăn sáng xong về nghỉ ngơi rồi."

Trợ lý giải thích nói, sau đó bước sang bên cạnh rửa tay rồi rót cho Kim Phi một ly trà: "Tiên sinh ngài uống trà chờ một lát, ta sẽ đi gọi xưởng trưởng!”

Mãn Thương bận rộn cả đêm vừa mới về nhà nghỉ ngơi, nếu như là bình thường, Kim Phi sẽ không để trợ lý đi gọi anh ta, nhưng chuyện ngày hôm nay chỉ có thể giao cho Mãn Thương làm, vì vậy Kim Phi lắc đầu nói: "Bỏ đi, ta sẽ đến nhà anh ta....đúng lúc lâu rồi ta không gặp đại nương rồi!"

Xưởng thép mới cách làng Tây Hà khá xa, Mãn Thương không muốn chạy qua lại nên đã để lại một cái sân trong nhà ở tập thể công nhân của xưởng thép, đưa tất cả mẹ già muội muội và vợ đến đây ở.

Vợ của Trương Lâm Vân Phương cũng chuyển đến nhà ở tập thể của nhân viên hộ tống, ngôi nhà của của nhà họ Trương giờ đã trống rỗng.

Trương Lương và Mãn Thương là cánh tay phải của Kim Phi, họ trung thành cẩn cẩn với Kim Phi, biết mẹ đối phương ở đây, Kim Phi đến đây thì cũng nên đến thăm hỏi chút.

"Vậy ta dẫn đường cho tiên sinh!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3595


"Bây giờ có ăn có uống, chỗ nào không thoải mái thì đi tìm Tiểu Cẩm kiểm tra, sức khoẻ tốt lắm, tóc cũng đã đen lại rồi!"

Mẹ Mãn Thương kéo tay Kim Phi: "Đây đều là nhờ vào phúc của ngài cả!"

"Nương nương, bà nói như vậy là khách khí rồi, bà có thể sống tốt không phải là phúc của ta, là Lương Ca và Mãn Thương đều có năng lực." Kim Phi cười xua tay nói.

"Không có Phi Ca ngài dìu dắt, bọn họ có năng lực đến mấy cũng vô dụng." Lão nương vỗ nhẹ cánh tay Kim Phi và nói.

Trước kia đánh chết bà ấy cũng không dám nghĩ, con trai lớn một cánh tay của mình lại trở thành Đại nguyên soái binh mã, ra lệnh một tiếng là có thể ra lệnh cho thiên quân vạn mã.

Càng chưa bao giờ nghĩ rằng đứa con trai út tính tình đần độn, không dám nói chuyện trực tiếp, chân có chút bất tiện lại trở thành xưởng trưởng một xưởng lớn như vậy.

Trước đây bà ấy đi trong làng đều không dám ngẩng đầu lên, đi ra ngoài đào rau dại cũng không có ai muốn đi cùng bà ấy, bây giờ ai nhìn thấy bà ấy cũng phải

gọi lớn một tiếng tẩu tẩu hay là nương nương.

Mẹ của Mãn Thương biết, tất cả đều là do Kim Phi mang lại, nếu không có Kim Phi, hai huynh đệ nhà họ Trương bây giờ có lẽ vẫn giống như trước đây.

Không, không có Kim Phi, Mãn Thương và mẹ con bọn họ sợ rằng đã bị hổ ăn thịt rồi, nhà họ Trương bây giờ chỉ còn lại một mình Trương Lương.

Cho nên mỗi lần Trương Lương trở về, bà ấy sẽ nhắc nhở anh ta, cho dù là khi nào, cũng không được quên ân tình của Kim Phi, dù trong tay có bao nhiêu binh mã cũng không bao giờ được cãi vã với Kim Phi.

"Phi ca à, nhanh ngồi xuống đi!"

Lão nương kéo Kim Phi vào nhà.

"Nương nương, hôm nay ta đến đây một là thăm bà, hai là tìm Mãn Thương có chút chuyện, cũng không cần vào nhà đâu." Kim Phi xua tay.

Cuộc sống của nhà Mãn Thương trước đây rất khó khăn, cho nên cả nhà đều biết cảm ơn, cũng dễ dàng hài lòng.

Dù là xưởng trưởng, cuộc sống cũng không quá phô trương lãng phí, nếu không lão nương và vợ anh ta cũng sẽ không quay sợi.

Cái sân bây giờ cũng không phải là thiết kế đơn độc, mà là sau khi xây xong nhà ở tập thể công nhân viên, Mãn Thương ngẫu nhiên giữ lại cho mình một căn, không khác gì những sân nhỏ khác.

Mẹ Mãn Thương kéo Kim Phi muốn dẫn y vào phòng chính, bên cạnh là phòng ngủ của Mãn Thương, đối diện là phòng ngủ của tiểu thiếp, hoặc là phòng ngủ của bà mẹ, Kim Phi cảm thấy không tiện đi vào.

Hơn nữa trên bàn thờ gian nhà chính còn có bài vị trường thọ của Kim Phi, mỗi lần Kim Phi nhìn thấy đều có hơi lúng túng xấu hổ.

"Xem ta già hồ đồ rồi này, Phi Ca khó khăn lắm mới đến xưởng thép một lần, nhất định là có chuyện rồi!"

Lão nương vỗ đầu, sau đó nói với thê thiếp của Mãn Thương: "Hai người còn đứng ngốc ở đó làm gì, Tiểu Hoài con đi gọi Mãn Thương đi, Trân Nhi đi rót trà cho tiên sinh đi!"

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3596


Kim Phi rất ít khi đến nhà Mãn Thương, sau khi Mãn Thương bị tiểu thiếp đánh thức, anh ta nghĩ Kim Phi có việc gấp, không kịp cài nút áo mà đi ra ngoài luôn.

"Mãn Thương, xem con giống cái gì rồi kìa?"

Lão nương nhìn Mãn Thương nghỉ ngờ, giận không có chỗ phát ti3t, đưa tay cầm lấy cây chổi ở bên cạnh.

Nhớ tới Kim Phi đang ở đây, lão nương lại rút tay về. "Mẹ, không phải là con sợ tiên sinh có việc gấp tìm con sao?"

Mãn Thương giải thích, vừa cài cúc áo vừa nhìn Kim Phi: "Tiên sinh, chúng ta đến phòng làm việc nói chuyện đi."

"Cũng được." Kim Phi gật đầu.

Dù sao nói chuyện chính, ở đây thực sự có hơi không phù hợp. "Phi Ca, khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, bây giờ lại đi sao?” Mẹ Mãn Thương không nỡ: "Buổi trưa đến nhà ta ăn cơm đi!"

Nhìn thấy ánh mắt đối phương gần như là cầu xin, Kim Phi mềm lòng, gật đầu nói: "Vậy phiền nương nương rồi!"

"Không phiền, không phiền!"

Ánh mắt lão nương lập tức sáng lên: "Vậy khi các ngài làm xong việc ở xưởng thì nhanh về nhé."

"Được." Kim Phi đồng ý, dẫn theo Mãn Thương và đội cận vệ chuẩn bị đi ra ngoài, đột nhiên nhìn thấy Lâm Vân Phương ôm đứa bé chạy vào, theo sau là tiểu

thiếp mới cưới năm ngoái của Trương Lương.

Nhìn thấy Kim Phi cũng ở đây, Lâm Vân Phương hiển nhiên là hơi sửng sốt, nhưng Kim Phi lại cười chào hỏi trước: "Biểu tỷ!"

Lâm Vân Phương cũng lấy lại tinh thần, mỉm cười với Kim Phi: "Phi Ca, tại sao cậu lại ở đây? Hạ Nhi có đến không?”

"Ta đến tìm Mãn Thương có chút việc, nhớ đến đã lâu rồi không đến thăm nương nương nên tới thăm nương nương chút, Hạ Nhi không đi cùng ta."

Kim Phi hỏi: "Biểu tỷ ở trong nhà trọ tập thể có quen không?”

"Tốt lắm." Lâm Vân Phương gật đầu.

Cô ấy bây giờ đang làm việc ở tổng bộ nhân viên hộ tống, lo lắng Kim Phi sế cho rằng cô ấy trốn việc, lại giải thích nói: "Hôm nay đến lượt ta nghỉ ngơi, ta dẫn đứa bé đến thăm mẹ."

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3597


Ai ngờ sau khi thành thân, Kim Phi dường như thay đổi thành người khác, không chỉ cuộc sống của mình càng ngày càng tốt đẹp hơn, còn dẫn dắt những thông làng xung quanh và thậm chí là cả Kim Xuyên đến một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chồng cô ấy là Trương Lương, tiểu thúc Mãn Thương cũng vì đi theo Kim Phi trở thành nhân vật có tiếng.

Mỗi lần nghĩ đến những thay đổi trong hai năm qua, Lâm Vân Phương đều cảm thấy như đang nằm mơ.

Kim Phi không biết cảm giác trong lòng Lâm Vân Phương, sau khi đưa Mãn Thương về đến phòng làm việc, nói với anh ta kế hoạch nhanh chóng làm một loạt các nông cụ.

Sau khi Mãn Thương nghe xong, trầm tư một lát rồi nói: "Tiên sinh, nông cụ không phải là thứ đồ khó làm gì, không cần phải dừng các hạng mục khác lại đâu, †a sẽ dọn một phân xưởng khác, bổ sung thêm người hai ca là được rồi."

"Sau mùa thu hoạch ta định bắt đầu khuyến khích khai hoang, có đủ thời gian không?" Kim Phi hỏi.

"Ba công nhân thành thục hợp tác với nhau có thể làm ra gần ba trăm chiếc cuốc trong một ngày, xưởng nông cụ hiện có hơn một trăm công nhân, ta tuyển thêm mấy trăm người nữa, làm hai xưởng đổi ca luân phiên, có lẽ là kịp!" Mãn Thương trả lời.

"Ba người một ngày có thể làm được ba trăm cái cuốc?" Kim Phi có hơi kinh ngạc.

Lò rèn truyền thống, một thợ rèn một ngày có thể làm ra được ba cái cuốc đã được coi là rất lợi hại rồi.

Nhưng hiện tại, ba công nhân hợp tác, một ngày lại có thể làm ra được ba trăm cái.

Tính ra, một người trung bình có thể tạo ra được một trăm cái.

Kim Phi biết rằng hoạt động của dây chuyền lắp ráp sẽ nâng cao hiệu suất rất nhiều, nhưng y không ngờ rằng lại có cải thiện nhiều đến như vậy!

"Tiên sinh, ngài có thể không biết, tiểu tử Hạc Minh đó và Lưu tiên sinh đã cải tiến công nghệ và quy trình sản xuất nông cụ rồi." Mãn Thương cười nói: "Nếu như tiên sinh không bận, có thể đi xem chút."

"Đi, đi xem xem." Kim Phi đứng dậy.

Kết cấu nông cụ đơn giản, quy trình chế tạo cũng không phức tạp, dù là một ngành nghề thuần thục, Kim Phi rất ít khi quan tâm đ ến, căn bản đều là đi đến xưởng vũ khí.

Thật ra đừng nói là Kim Phi, ngay cả Mãn Thương cũng không quá quan tâm, chỉ là thỉnh thoảng sẽ đi quanh một vòng xưởng nông cụ thôi.

Mặc dù xưởng nông cụ hoạt động theo dây chuyền lắp ráp, nhưng lại bừa bộn hơn xưởng vũ khí rất nhiều.

Trong nhà kho khổng lồ được chống lên bởi các trụ bê tông, có những bàn việc nhỏ.

Một bàn làm việc là một dây chuyền lắp ráp.

Các công nhân sẽ lấy tấm sắt mới tạo hình ra khỏi lò luyện, đưa vào máy đúc, dùng khuôn cuốc ép lại, tạo hình thành một cái cuốc, sau đó, cho vào bể để nguội, cơ bản là đã hoàn thành một cái cuốc.

Chẳng trách ba công nhân có thể làm ra ba trăm chiếc cuốc một ngày, quy trình công nghệ thực sự là đơn giản hóa hơn rất nhiều.

Lò rèn sắt truyền thống, cần phải nấu chảy quặng sắt trước, sau đó lại dùng búa đập liên tục để tạo hình khối sắt thành hình dạng cái cuốc.

Quá trình này mất quá nhiều thời gian, căn bản không có biện pháp nào so sánh được với xưởng sản xuất nông cụ.

Lò luyện sát trong xưởng nông cụ ở đây đốt cháy liên tục hai tư trên hai tư giờ, khối sắt mà công nhân cần luyện hóa có thể có sẵn bất cứ lúc nào, hơn nữa còn không cần dùng búa gõ thành hình, chỉ cần dùng máy ép là được.

Lò rèn truyền thống làm sao có thể so sánh được với xưởng nông cụ?

Hơn nữa mục đích của việc gõ khối sắt ở lò rèn là loại bỏ các tạp chất trong khối sắt và làm cho cuốc trở nên chắc chắn và bền hơn.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3598


Ban đầu Kim Phi định dừng một số dự án, để xưởng luyện thép tập trung lực lượng sản xuất một số dụng cụ làm nông, bảo đảm việc khai hoang đất đai được diễn ra suôn sẻ, giờ Vạn Hạc Minh và Lưu Bất Quần đã cải tiến quy trình sản xuất dụng cụ làm nông, hiệu quả tăng lên nhiều lần, không cần dừng các dự án khác, chỉ cần thêm một xưởng nữa thì các nhiệm vụ kế hoạch của Kim Phi sẽ hoàn thành.

Kim Phi rất ngạc nhiên, cũng rất hài lòng.

Đến thì cũng đến rồi, sau đó Kim Phi được Mãn Trương dẫn đi tham quan xưởng khác của xưởng luyện thép.

Xưởng luyện thép mới thật sự quá lớn, cho dù Kim Phi chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, thì cho dù đi từ sáng đến trưa, cũng mới chỉ xem được 1/10 khu vực nhà xưởng.

Hơn nữa, xưởng luyện thép hiện tại chỉ là giai đoạn đầu của dự án, dựa theo kế hoạch của Kim Phi, trong sau này sẽ có giai đoạn hai và giai đoạn ba.

Xưởng luyện thép hiện có diện tích vượt qua Làng Tây Hà và làng Quan Gia, cũng như tất cả các cánh đồng ở hai làng cộng lại. Sau khi hoàn thành giai đoạn ba của dự án, xưởng luyện thép và các cơ sở hỗ trợ liên quan sẽ mở rộng đến trấn.

Đến lúc đó từ làng Tây Hà đến trấn sẽ liên kết thành khu vực rộng lớn, thành phố cũng sẽ hình thành.

Thực ra Xuyên Thục bây giờ, đã có mấy nơi có tiềm năng trở thành thành phố.

Đầu tiên là làng Tây Hà và làng Quan Gia, bây giờ hai làng đã liên kết thành khu vực lớn, hơn nữa còn mở rộng đến xưởng in cách đó vài dặm về phía nam, tới vùng núi phía sau ở phía tây và phía bắc, và đến Trường Xà Câu cách đó vài dặm về phía đông.

Ngôi làng nhỏ chưa từng được biết đến trước đây, bởi vì Kim Phi, giờ đã trở thành trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa và quân sự của Xuyên Thục, có lúc có thể thấy phi thuyền hạ cánh, mang theo tin tức từ nhiều nơi, sau đó đưa mệnh lệnh của Kim Phi và Cửu công chúa truyền đến khắp nơi.

Trên xe ngựa ở lối vào khu công nghiệp Trường Xà Câu, xe ngựa ra vào liên tục.

Bọn họ mang nguyên liệu đến và rời đi cùng với hàng hóa sản xuất ra. Tiếp theo là Hắc Phong Lĩnh cách làng Tây Hà không xa.

Hắc Phong Lĩnh trước kia từng là hang ổ thổ phỉ, sau này Kim Phi xây dựng một nhà kho bên ngoài Hắc Phong Lĩnh và xây dựng một cây cầu treo bắc qua khe núi phía sau Hắc Phong Lĩnh, có thể đi từ cầu treo vào đường chính, giảm ngắn đường đi tới Quảng Nguyên rất nhiều.

Địa vị hiện tại của làng Tây Hà cũng giống như Hoàng thành trước đây, vì vấn đề an ninh, thương nhân từ nơi khác không thể tùy ý ra vào, nên rất nhiều thương nhân đã tập trung tại Hắc Phong Lĩnh.

Tất cả các xưởng ở Trường Xà Câu đều xây dựng kho trung chuyển và trạm tiếp nhận ở Hắc Phong Lĩnh, thương nhân không cần đến Trường Xà Câu, họ có thể xem mẫu và hoàn tất mua hàng ở Hắc Phong Lĩnh.

Khi thương nhân tập trung ngày càng có nhiều, Hắc Phong Lĩnh sớm không còn là hang ổ của thổ phỉ nữa mà đã phát triển thành một thị trấn có lượng hành khách rất lớn, hai bên đường có rất nhiều cửa hàng, quán trọ, nhà hàng và quán trà nối tiếp nhau, hơn nữa kinh doanh rất tốt.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom