Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3599


Kim Phi đạt tới địa vị này, bây giờ đã rất ít khi ăn cơm bên ngoài, cho dù bắt buộc ăn bên ngoài, sẽ có đầu bếp chuyên môn đi nấu, đề phòng có người ngoài động vào thức ăn.

Bản thân mẹ Mãn Thương không biết việc này, nên nhất quyết giữ Kim Phi lại để ăn tối, Kim Phi chắc chắn không muốn làm bà ấy thất vọng, vì vậy cũng không từ chối.

Mấy người trở về nhà Mãn Thương, trên bàn đã bày đầy thức ăn.

Trên chiếc bàn vuông nhỏ, bày đầy những món ăn đủ kích cỡ, nhưng trên bàn chỉ có hai người là Kim Phi và Mãn Thương.

"Nương nương, cùng nhau tới ăn đi!" Kim Phi gọi ra bên ngoài: "Biểu tỷ, Tiểu Hoài, Trấn Nhi, các ngươi cũng qua đây đi!"

“Đàn ông ăn cơm, làm gì có đạo lý phụ nữ ngồi vào bàn?”

Mẹ của Mãn Thương đứng ngoài cửa trả lời: “Phi Ca Nhi, để Mãn Thương ăn cùng ngài là được!”

“Nương nương, ta và Mãn Thương làm sao có thể ăn hết nhiều món như vậy?” Kim Phi giả vờ tức giận đi vào trong sân: “Cùng vào đi!”

Thấy mẹ Mãn Thương vẫn còn do dự, Kim Phi chỉ có thể nhìn Lâm Vân Phương: "Biểu tỷ, ta nhớ rằng tỷ là cán bộ của đại đội phụ nữ, thường tỷ làm việc như thế này sao?"

Khi Kim Phi bắt đầu thành lập các xưởng dệt và tuyển dụng nữ hộ tống, làng Tây Hà bắt đầu tuyên truyền bình đẳng giới, còn thành đại đội phụ nữ đầu tiên.

Là vợ của Trương Lương, Lâm Vân Phương là một trong những phụ nữ đầu tiên gia nhập đại đội phụ nữ, hiện cô ấy giữ chức vụ phó đội trưởng trong đại đội phụ nữ.

"Mẹ, hãy nghe lời Kim ca nhỉ đi, bây giờ không còn theo quy tắc cũ nữa, con đến nhà Kim ca nhi ăn cơm, cũng ngồi cùng bàn!” Lâm Vân Phương dìu mẹ: "Coi như mẹ ủng hộ công việc của con đi!"

Mẹ của Mãn Thương luôn cho rằng Kim Phi tín nhiệm Trương Lương là vì mối quan hệ với biểu tỷ là Lâm Vân Phương, cộng thêm Lâm Vân Phương có khả năng học tập mạnh mẽ và hiện là cán bộ của tiêu cục Trấn Viễn, vì vậy bà ấy rất hài lòng với người con dâu này.

Khi nghe Kim Phi nói về công việc của Lâm Vân Phương, bà ấy trở nên lo lắng, chỉ có thể ngồi xuống với y.

Vừa lên bàn, mẹ của Mãn Thương múc cho Kim Phi một thìa lớn thịt, Kim Phi vừa ăn xong một chút, bà ấy lại xúc thêm một thìa nữa.

Sau khi ăn xong, thức ăn trong bát đ ĩa của Kim Phi không hề ít đi, mà ngược lại càng ngày càng chất cao.

Cuối cùng Lâm Vân Phương ngăn mẹ lại, Kim Phi cũng miễn cưỡng ăn xong bữa ăn.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3600


Trần Văn Viễn vội chạy đến bên đường cúi chào Kim Phi.

Lúc này đã vào làng nên Kim Phi cũng không muốn cưỡi ngựa nữa, bèn giao dây cương cho Thiết Chùy còn mình thì xuống ngựa đi với Trần Văn Viễn.

"Trần công tử, sao hôm nay lại đích thân đến đây để nộp bản thảo vậy?"

Kim Phi liếc nhìn túi tài liệu trong tay Trần Văn Viễn.

Loại túi này do xưởng in ấn sản xuất riêng cho nhật báo Kim Xuyên, sau khi nhật báo Kim Xuyên được Cửu công chúa phê duyệt chuyển đến xưởng in ấn, sau khi xưởng in ấn in ra thành phẩm theo mẫu sẽ có hai bản sao được lấy ra khỏi thành phẩm, cho vào túi đựng tài liệu cùng với mẫu và gửi về phòng lưu trữ để lưu hồ sơ.

Kim Phi đã xem qua một số mẫu trong Ngự Thư Phòng, nên cũng không có lạ lẫm gì với cái túi này.

"Hôm nay ta không có cảm hứng mấy nên muốn ra ngoài đi dạo, tiện gửi bản in phụ cho tiên sinh và Bệ hạ xem." Trần Văn Viễn trả lời.

Mặc dù Kim Phi đã ký vào mẫu bản thảo bổ sung, nhưng y lại làm chưởng quầy phủi tay bình thường không cần phải ko việc gì, cấp trên của Trần Văn Viễn vẫn là Cửu công chúa và viện Khu Mật.

Bỏ qua việc Viện Khu Mật đến gặp Kim Phi xin chữ ký, đã có nghi ngờ là bị báo cáo lên cấp trên, sau này xong việc mà không báo một tiếng có thể sẽ để lại ấn tượng xấu cho Viện Khu Mật.

Khó mà giải thích mọi việc một cách rõ ràng nhưng một số việc được giải thích thì ai cũng vui, nhưng không giải thích được thì sẽ thành mụn nhọt.

Nếu có quá nhiều mụn nhỏ, cũng có thể sẽ trở thành mụn lớn.

Hôm nay Trần Văn Viễn đến đây, chỉ để giải thích một chút với Viện Khu Mật nhằm tránh mâu thuẫn giữa hai bên.

Kim Phi cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, tưởng rằng Trần Văn Viễn thật sự đến đây và tiện thể gửi mẫu, y đạo mạo đưa tay ra: "Bản phụ ủ phân đã được in ra rồi sao? Đưa ta xeml"

Trần Văn Viễn lấy bản phụ ra khỏi túi đựng tài liệu đưa cho Kim Phi.

Kim Phi nhìn một lúc thấy nó giống hệt bản thảo mà mình đã ký đêm qua, có điều chỉ khác là hôm qua viết tay và hôm nay in bằng máy in.

Ngoài chữ ký của tác giả ra còn có tên của chính mình, chắc là Trần Văn Viễn đã cho xưởng in ấn in thêm vào đó.

Kim Phi cũng không để ý mấy, nhìn xong đã đưa cho Trần Văn Viễn.

Đến cửa Viện Khu Mật hai người đã tách nhau ra, Kim Phi về nhà còn Trần Văn Viễn thì vào Viện Khu Mật.

Đêm hôm đó, nhật báo Kim Xuyên và bản phụ được để cạnh nhau lên ca nô, sau đó từ ca nô gửi đến khắp nơi.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3601


Sau khi đọc xong nội dung trên tờ báo, vẻ mặt của mọi người đều trở nên trầm ngâm còn sân khấu ở dưới thì cũng lặng ngắt như tờ.

Lần cuối cùng bản phụ được in ra là về việc thành Vị Châu bị phá hủy, Phạm tướng quân và quân Phạm Gia tử thủ thành Vị Châu, cuối cùng họ đều hy sinh

trên tổ quốc mình.

Người dân đang lo lắng không biết thảm kịch tàn phá thành nhân gian lần này lại xảy ra ở đâu!

Người đưa thư nhìn tình hình dưới đài, mỉm cười mở bản phụ ra: "Mọi người đừng lo lắng, bản phụ hôm nay không phải là tin xấu mà là tin tốt!"

Khi nhận được tờ báo, anh ta cũng rất sốc khi nhìn thấy bản phụ và đã nhịn không được mà đọc trước một chút.

"Tin tốt?" "Vân ca, ngươi đừng úp úp mở mở nữa, đọc nhanh đi!"

Khán giả bên dưới đều thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng càng tò mò thêm mà thúc giục người đưa thư.

"Mọi người đừng vội, ta đọc ngay đây!" Người đưa thư để bản phụ lên bàn và bắt đầu đọc.

Lúc đầu người dân dưới đài còn chăm chú lắng nghe, nhưng khi nghe bản phụ nói đến việc ủ phân thì tất cả đều tỏ ra thất vọng.

“Còn tưởng là tin gì lớn lao, hóa ra là ủ phân!” “Ta nhớ hình như trước đây đã nhắc đến chuyện này rồi, đúng không?”

“Đúng rồi, lần đầu tiên đọc báo, mục nông nghiệp có đề cập việc ủ phân với bài ca hai mươi bốn tiết khí!"

"Ai không muốn nghe thì cứ ngậm miệng lại đi để ta còn nghe này!" Một số người dân coi nhẹ nhưng cũng có một số cảm thấy hứng thú.

Lần cuối cùng báo cáo chỉ tiết về cách ủ phân là trên số đầu tiên của nhật báo Kim Xuyên, khi đó nhiều người chưa biết đến việc đọc báo này và cũng chưa được nghe đến.

Sau đó muốn nghe nữa cũng có ít ai có thể nhớ được rồi chẳng giải quyết được gì.

Lần này nghe lại, rất nhiều người dân thấy hứng thú nên đều nín thở chăm chú lắng nghe.

Tiếc là xung quanh có quá nhiều người, cứ luôn có người nói chuyện hoặc ho khan, người ở xa sân khấu quá thì không thể nào nghe rõ được.

"Thôi vậy, lát nữa kiếm Lý tú tài mua một tờ vậy."

Khi ảnh hưởng của nhật báo Kim Xuyên càng lúc càng lớn, một số học giả không có cuộc sống tốt lắm đã đến đây từ sớm. Rồi vừa nghe vừa ghi lại sau đó bán nội dung cho những người có tiền mà không muốn đến đây.

Một số người đến muộn không kịp nghe hết đã định sau khi kết thúc sẽ đến gặp những học giả này để mua nội dung ủ phân, sau đó lại tìm học giả trong làng đọc cho họ nghe.

Đang định quay người lại thì nghe thấy người đưa thư cầm cái loa sắt hô lên: “Mọi người có biết vì sao Kim tiên sinh tăng thêm phần bản phụ này không?”

“Bởi vì Kim tiên sinh vô cùng coi trọng việc ủ phân!” Người đưa thư giơ loa nói: “Mọi người đều biết ruộng thử nghiệm của Ngụy tiên sinh phải không?”

“Biết!” Mọi người đồng thanh đáp.

Mục nông nghiệp cũng không có nhiều chuyện để đưa tin, ruộng thí nghiệm của Ngụy Vô Nhai là khách quen trên mục nông nghiệp nên người dân thường tới nghe báo thì đều biết.

“Một nửa ruộng thí nghiệm của Ngụy tiên sinh dùng cách ủ phân, một nửa thì không. Nửa ruộng ủ phân thì hoa màu sinh trưởng tốt hơn nhiều so với những ruộng không sử dụng. Cả Kim tiên sinh và Ngụy tiên sinh đều nói nếu dùng cách ủ phân, thì đều có thể thu hoạch được rất nhiều lương thực!"

"Có thể thu hoạch thêm bao nhiêu nữa?” Một số người hỏi.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3602


"Cái này hay, cái này hay!" Những người dân ở xa ngoài sân khấu lập tức vỗ tay khen ngợi.

Họ vẫn đang tiếc nuối vì không nghe rõ quá trình ủ phân đây, nếu đã dán trên bảng thông báo thì muốn xem lúc nào cũng được.

"Ủ phân với bón phân đúng là có thể thu hoạch được nhiều hơn. Mọi người nên để tâm đ ến chuyện này!"

Người đưa thư giơ loa lên nói: "Ngày mai với ngày mốt ta vẫn sẽ đọc bản phụ này. Mọi người về rồi thì có thể nói với mấy người đồng hương trong làng một chút, hôm nay không tới thì ngày mai hoặc ngày mốt nên tới nghe một chút, hoặc là chép lại cách ủ phân trên bảng thông báo!”

“Vân huynh đệ, yên tâm đi, về rồi chúng ta sẽ nói cho người trong nhài”

“Có vẻ như Kim tiên sinh rất quan tâm đ ến việc ủ phân đấy, còn muốn đọc tới ba ngày kìa!"

"Vậy chúng ta thật sự phải nghiên cứu cách ủ phân này cho tốt mới được!"

Trước đó khi thành Vị Châu bị phá hủy, bản phụ cũng chỉ đọc trong một ngày, bây giờ bản phụ ủ phân lại được đọc liên tục trong ba ngày!

Người dân dưới sân khấu đều chú ý tới, làm họ nghe báo xong cũng không rời đi mà đứng chờ trước bảng thông báo.

Người đưa thư cũng không nhàn rỗi, đọc báo xong là lập tức cầm bản phụ đi †ìm trưởng trấn.

Trưởng trấn cũng là được mọi người bỏ phiếu chọn ra, là một người lớn đức cao vọng trọng ở địa phương. Vừa rồi ngồi hàng đầu dưới sân khấu, nghe người đưa thư nói lát nữa sẽ chép lại bản phụ dán lên bảng thông báo, là ông ấy đã cho đứa cháu gái đi về lấy giấy và bút mực.

Khi người đưa thư đến, thì đứa cháu gái cũng đã mang đồ đến. "Vân huynh đệ, đưa bản phụ cho ta đi chép lại được chứ?" Trưởng trấn hỏi.

Người đưa thư này cũng là một học giả trong địa phương nhưng chỉ học có hai ba năm, hầu như có thể nhận biết hết những chữ thường dùng. Nhật báo Kim Xuyên đều được viết bằng tiếng địa phương, anh ta đọc báo thì không có vấn đề gì, nhưng viết chữ thì không được lắm còn vừa chậm vừa xấu.

Thật ra anh ta đến cũng là để tìm trưởng trấn chép lại giúp, bây giờ trưởng trấn đã chủ động, người đưa thư nhanh chóng đưa bản phụ ra: “Đây, ta còn cầu mà không được! Cầu mà không được! Cảm ơn Nhị gia!"

"Cảm ơn cái gì, đều là công việc thôi!"

Lão trưởng trấn tranh thủ lúc cháu gái mài mực đã cầm bản phụ lên đọc lại lần nữa, đọc xong ông ấy xúc động nói: 'Gặp được một quốc sư như Kim tiên sinh đúng là may mắn cho người dân chúng ta. Từ xưa đến nay cũng chưa hề có vị quốc sư nào nghĩ cho người dân như vậy!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3603


Con trai ông ấy nhanh chóng cầm lấy công văn, đọc xong lại méo mặt nói: “Cha, cha định cho con đi chạy vặt sao?”

"Con không đi thì chẳng lẽ là cha à?” Lão trưởng trấn để bút viết lên giấy nghiên, chẳng buồn ngẩng đầu lên hỏi.

"Cha, không phải trong huyện có phân công thư ký cho cha sao? Để bọn Tiểu Trương, Tiểu Lưu đi đi!"

“Bọn Tiểu Trương, Tiểu Lưu bận rộn đến nỗi ăn cơm cũng không có thời gian mà ăn. Sao có rảnh mà đi thông báo!"

“Vậy thì cha cũng không thể sai con như vậy!" Người con trai nhăn mặt nói: "Con chỉ là một người bình thường, không phải quan viên cũng không lấy bổng lộc triều đình, mà sao cha cứ sai con thế này? Con còn phải mở quán để kiếm tiền đói"

Lão trưởng trấn nghe con trai nói vậy, đã tức giận đến mức đập bàn: “Mở quán, mở quán, trong mắt con chỉ có tiền thôi!”

“Cha ơi, con không kiếm tiền, vậy cây bút lông sói mà cha dùng ở đâu mà có?” Đứa con trai chỉ vào cây bút lông trong tay ông lão: "Thứ này rất đắt tiền, con không mở quán để kiếm tiền thì làm sao mà có cây bút lông tốt vậy cho cha đây?"

Lão trưởng trấn nghe vậy, suy nghĩ đầu tiên là muốn vứt cây bút lông đi nhưng †ay vừa nhấc lên đã hạ xuống.

Ông ấy giận nổ đom đóm đá con trai mình một cái: “Không có Kim tiên sinh đuổi địch ngoài kia thì làm sao con có thể yên ổn mở quán? Không có tiêu cục Trấn Viễn trấn áp bọn thổ phỉ thì sao con dám một mình ra ngoài mua này bán kia? Bây giờ mới sống được mấy ngày lành đã quên ân nghĩa của triều đình rồi à?”

"Không quên, không quên, Đứa con trai thấy lão trưởng trấn nổi giận đã vội nói: “Chợ phiên kết thúc con sẽ đi, được chứ?”

Thời phong kiến, giao thông lạc hậu, người dân muốn ra ngoài một chuyến cũng không dễ dàng. Nhiều thương nhân trong trấn cũng không hoàn toàn là tham gia mua bán, bình thường cũng sẽ trồng trọt chỉ khi đến phiên chợ mới có thể tới đây mở cửa để buôn bán.

Vì vậy, các phiên chợ trong trấn không được tổ chức hàng ngày mà chỉ diễn ra vào các ngày mồng ba, sáu và chín âm lịch.

Trưởng trấn cũng biết phiên chợ lớn là lúc buôn bán tốt nhất của con trai mình nên cũng không hề nói gì, xua tay bảo con trai cút đi.

Đứa con trai thở dài rồi chạy về quán. Ăn trưa xong, đứa con trai đã đạp xe lên đường. Phía sau xe đạp treo hai cái rương gỗ lớn, ngoài ghế sau cũng chở một cái.

Anh ta mở một tiệm tạp hóa, đi ra ngoài đưa thông báo cũng tiện để bán một số hàng hóa.

Cảnh tượng tương tự cũng xảy ra khắp Xuyên Thục.

Thực phẩm là thứ quan trọng nhất đối với người dân, ở thời đại này không ai mà không quan tâm đ ến lương thực.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3604


Khoảng thời gian gần đây Kim Phi cũng không nhàn rỗi, trừ đi đến xưởng thép vài lần, thời gian còn lại đều ngâm mình trong ruộng thí nghiệm với Ngụy Vô Nhai.

Thời tiết càng ngày mát mẻ, vụ mùa thu hoạch đang ngày càng đến gần, những bông lúa trên ruộng thí nghiệm ngày càng thấp đi.

Ruộng thí nghiệm cũng không phải hoàn toàn dựa theo tiêu chuẩn trồng trọt †ốt nhất, mà kết hợp rất nhiều loại phương pháp.

Có người cày đất để xới tơi xốp rồi mới gieo hạt, cũng có người chỉ dùng que chọc lỗ trên đất rồi vùi hạt xuống mà không cần xới.

Đây là lần đầu tiên Kim Phi thấy phương pháp này, nhưng trước đây ở Đại Khang, phương thức cày cấy này vô cùng phổ biến.

Bởi vì 99% người dân không có trâu cày, thậm chí còn không có cái cày, dù có cái cày cũng là cày gỗ, hiệu suất cày đất cực kỳ thấp.

Đến khi trồng trọt, nhiều người chỉ dùng que chọc lỗ trên đất, ném hạt vào rồi mặc kệ.

Mặc dù sau khi Cửu công chúa lên ngôi, Kim Phi đã tích cực phổ biến dụng cụ nông nghiệp, nhưng nhiều người dân vẫn chưa đủ tiền mua nông cụ, bây giờ vẫn áp dụng phương pháp cày cấy lạc hậu này.

Để kiểm tra sản lượng lúa nước L theo mô hình cày cấy kiểu mẫu này, Ngụy Vô Nhai đã dùng hai miếng đất để kiểm tra.

Ngoài ra, các ruộng thí nghiệm khác được quản lý bằng cách xới đất và bón phân, cũng có ruộng chỉ xới đất rồi giao thẳng xuống, cũng có ruộng chỉ xới đất rồi gieo hạt chứ không bón phân.

Tóm lại hàng chục thửa ruộng, sẽ có hơn mười mấy loại phương pháp gieo trồng khác nhau.

Để thu thập dữ liệu thực nghiệm, gần đây mỗi ngày Ngụy Vô Nhai đều ngâm mình trong đồng ruộng, ghi chép số liệu của từng thửa ruộng.

Thậm chí phải mất mấy ngày mới đếm được số cây lúa trên mỗi thửa ruộng.

Từ khi bắt đầu trông nom ruộng thí nghiệm cho đến nay, Ngụy Vô Nhai đen đi không ít, nhưng chừng mười ngày qua, ông ấy càng đen hơn, da dẻ cũng thô ráp hơn nhiều lão nông khác, nếu không quen ông ấy, thì sẽ không bao giờ nghĩ đến đây đã từng là vị thầy thuốc nổi tiếng khắp Quảng Nguyên.

Kim Phi biết lúa nước L có thể sẽ cho ra sản lượng cao hơn lúa của Đại Khang lúc trước, những điều này đều là kiến thức lịch sử của đời trước.

Trong sách sử, chỉ có vài câu đã có thể khái quát được hết vài thập kỷ.

Khi lúa nước L mới được du nhập vào trong nước, có lẽ cũng cho ra năng suất không cao, nhưng trải qua nhiều thế hệ tìm tòi nghiên cứu và phát triển, mới tạo ra năng xuất cao.

Kim Phi ủng hộ Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm đến trồng trọt trên ruộng thí nghiệm, chính là để rút ngắn thời gian nghiên cứu, sớm tìm ra môi trường và phương pháp thích hợp để trồng lúa nước L, sau đó có thể phổ biến rộng rãi.

Cho nên thời gian gần đây, Kim Phi cũng giống như Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm, đều dành thời gian ở ruộng thí nghiệm, trừ tối phải về ngủ, thì ban ngày đều ăn ngủ ở ruộng thí nghiệm.

Ngụy Vô Nhai từ ruộng đi lên, xoa đất dưới chân, nói: "Kim tiên sinh, lá và thân của hai ruộng lúa này đều đã vàng, sắp gặt được rồi chứ?”

“Sắp rồi.” Kim Phi gật đầu nói: “Sau khi gặt xong hai ruộng lúa này, thì ruộng ba và ruộng bảy cũng gặt được, ngày mai để bọn Thiết Chùy mang lưỡi liềm đến, chúng ta thu hoạch hai ruộng kia trước!”

“Không được, sao có thể để cho tiên sinh xuống bùn chứ?”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3605


Ngụy Vô Nhai cũng không phải người kiểu cách, thấy Kim Phi không phải đang cố ý làm ra vẻ, lập tức gật đầu nói: “Vậy được, ngày mai chúng ta sẽ thu hoạch thửa này!”

Buổi tối về đến nhà, Kim Phi nói với Quan Hạ Nhi về việc mai phải xuống ruộng, nhờ Quan Hạ Nhi chuẩn bị giúp y hai bộ quần áo.

Quan Hạ Nhi nghe vậy cũng muốn đi theo: “Ta đi với đương gia được không?”

“Nàng không thể phơi nắng, đi theo làm gì chứ?”

Kim Phi khoát tay: “Nàng ở nhà chăm sóc bọn trẻ là được, nếu thật sự muốn giúp, thì chỉ cần làm cơm trưa mang qua là được, để bọn ta đỡ phải về nhà ăn cơm!”

Ruộng thí nghiệm cách làng khá xa, nếu có người đưa cơm, thì bọn họ có thể tiết kiệm thời gian đi lại và nghỉ ngơi.

“Vậy cũng được.” Quan Hạ Nhi gật đầu, đột nhiên nhìn về phía bốn đứa nhỏ đang ngồi ở bàn bên cạnh: “Vậy ngày mai dẫn chúng theo!”

Đại Khang vốn thiếu người lao động, nên Kim Phi quy định khi đến vụ mùa, tất cả trường học sẽ được nghỉ mười ngày, để giáo viên dạy học quay về thu hoạch, còn trẻ em có thể ở nhà phụ giúp việc cơm nước.

Vụ mùa bắt đầu từ hôm qua, hôm nay bốn đứa nhỏ đã được chơi cả ngày.

Bởi vì mục đích chính của kỳ nghỉ vụ mùa chính là thu hoạch, nên thầy giáo giao rất ít bài tập về nhà, nên bốn đứa nhỏ tưởng rằng kỳ nghỉ sẽ trôi qua vui vẻ, nhưng cuối cùng lại bị Quan Hạ Nhi phái đi giúp đỡ Kim Phi.

Chẳng qua từ khi bốn đứa nhỏ sau khi đến nhà Kim Phi, chúng hầu như không bao giờ làm công việc đồng áng, nên cũng không than phiền, mà còn háo

hức muốn thử.

Sáng sớm hôm sau, khi Kim Phi dẫn đội hộ vệ và bốn đứa nhỏ chạy đến ruộng thí nghiệm, thì Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm đã đến.

Trừ hai người bọn họ ra, còn có người nhà của bọn họ.

Đây là lần đầu tiên hai con trai và mấy người con dâu của Ngụy Vô Nhai thấy Kim Phi, nên tất cả đều không khỏi kích động, lao đến chào hỏi Kim Phi.

Đến khi sương sắp tan hết, mọi người mới cầm lưỡi liềm xuống ruộng.

Thiết Chùy chia đội hộ vệ thành hai nhóm, một nhóm tiếp tục nhiệm vụ, nhóm còn lại thì đi theo để thu hoạch.

Hai mảnh ruộng thí nghiệm có tổng cộng bốn năm mẫu đất, Kim phi có hơn chục cận vệ, cộng thêm người nhà của Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm, mặt trời còn chưa lên cao, lúa ở ruộng thí nghiệm một đã được gặt xong.

Chẳng qua việc gặt chỉ là công đoạn đầu tiên, sau khi cắt xong phải buộc lại, rồi mang ra sân đập lúa, sau đó phải dùng trục lăn để nghiền thì mới tính là hoàn thành.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3606


Nhìn các quan viên mặc trường bào xuống ruộng, Kim Phi không khỏi lắc đầu cười khổ.

Nhưng y cũng không ngăn cản.

Bất kể Cửu công chúa đưa ra quyết định này chỉ là nhất thời, hay chỉ muốn làm dáng ra vẻ, thì để cho các quan viên tiếp xúc với hơi đất cũng tốt.

Thật ra Kim Phi biết, làm như vậy chưa chắc sẽ có tác dụng, đại bộ phận quan viên sau khi quay về sẽ quên mất chuyện này, thậm chí còn âm thầm cảm thấy Kim Phi và Cửu công chúa theo hình thức chủ nghĩa.

Trong lịch sử hình thức chủ nghĩa như vậy cũng không ít, rất nhiều Hoàng đế khai quốc đã ăn khổ, biết người dân khó khăn, sau khi xây dựng vương triều, dẫn bá quan văn võ xuống ruộng làm lụng, nhớ đắng nhớ ngọt.

Nhưng vương triều nên diệt vong vẫn sẽ diệt vong.

Tuy nhiên cái này cũng không có nghĩa là không có chút tác dụng nào cả, ít nhất khi lao động, Hoàng đế và nhân dân ít nhiều sẽ nghĩ đến người dân.

Đời trước mỗi khi thấy quan viên tham những, Kim Phi đã nghĩ, những người này, những người này nhất định phải làm, phải để cho bọn họ xuống ruộng làm việc, để bọn họ biết khó khăn của người dân.

Đáng tiếc đời trước y chỉ là chàng trai thích ở nhà, chỉ có thể suy nghĩ, bây giờ cũng coi như Cửu công chúa trong lúc vô tình đã hoàn thành trò đùa nho nhỏ của y.

Mặc dù phần lớn các quan viên đều là người cao tuổi, nhưng suy cho cùng Cửu công chúa và Kim Phi đều đang ở đây, nên không ai dám giở trò gian lận, ai ai cũng ra sức thu hoạch.

Người đông sức mạnh, tổng cộng chỉ còn lại mấy mẫu đất, đột nhiên thêm mấy chục người, chưa đầy một giờ, toàn bộ lúa đã được đưa đến sân đập lúa gần đó.

Thiết Chùy dẫn các cận vệ đeo trục lăn cho trâu, rồi bắt đầu xay thóc.

Cuối cùng các đại thần cũng hoàn thành nhiệm vụ, quan võ còn tốt, phần lớn là xuất thân từ nông thôn, làm việc như vậy cũng là bình thường, thậm chí một ít quan võ còn cảm thấy chưa thỏa mãn.

Nhưng quan văn thì không ổn, học giả thời này, đều là gia đình có điều kiện, từ nhỏ đã phải làm việc, cộng thêm lớn tuổi, lúc này, người thì xoa eo, người thì xoa chân.

Kim Phi nhận lấy lưỡi liềm trong tay Cửu công chúa, rồi đưa túi nước của y đến.

Y còn tưởng Cửu công chúa chẳng qua chỉ đang làm dáng, nhưng sau khi xuống ruộng, Kim Phi mới phát hiện, Cửu công chúa không nói đùa, không hề lười biếng, quần áo cũng ướt đẫm mồ hôi.

Cửu công chúa nhận lấy túi nước sau đó uống vài hớp, rồi mới để cho Châu Nhi lau mồ hôi cho cô ấy, rồi sửa sang lại quần áo, sau đó đứng lên trên sườn ruộng.

Các quan viên văn võ thấy vậy, lập tức tập trung ở dưới đồng ruộng.

“Trâm biết, chắc chắn trong lòng các ngươi cảm thấy trẫm vô cớ gây sự, cố ý dẫn các ngươi ra ruộng để làm dáng!”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3607


Từ giờ trở đi, sẽ có người phụ giúp ông ấy việc đồng áng, hơn nữa còn là quan viên ngũ phẩm trở lên đến thu gặt giúp ông ấy.

Từ xưa đến nay, e rằng rất ít nông dân làm được việc này.

Sau khi nói xong, Cửu công chúa ra hiệu cho quan viên giải tán, rồi đi đến bên cạnh Kim Phi.

“Phu quân, hôm nay đến không nói trước với chàng, chàng đừng giận!" Cửu công chúa giải thích.

Thật ra hôm nay đến giúp, hoàn toàn do suy nghĩ nông nổi.

Hôm nay Quan Hạ Nhi nói muốn nấu cơm cho đám người Kim Phi, nên đưa con qua bên Cửu công chúa, giao cho bà vú trông.

Lúc ấy trời còn âm u, Quan Hạ Nhi đứng ở cửa cảm khái nói, nhỡ tí trời mưa, Kim Phi không kịp thu hoạch, nếu cô ấy có thể giúp một tay thì tốt biết mấy.

Cửu công chúa nghĩ đến Kim Phi vừa là quốc sư, vừa là phu quân của mình, bây giờ đang xuống ruộng làm việc, hẳn là nên để cho văn võ bá quan nhìn thấy.

Sau đó lập tức cho người đi thông báo cho Thiết Thế Hâm, dẫn các quan viên đến ruộng thử nghiệm.

Sau khi đi được nửa đường, lại đưa ra quyết định để cho các quan viên tự mình xuống ruộng thử nghiệm, hơn nữa phải tạo thành thông lệ.

“Có gì mà tức giận chứ?” Kim Phi vuốt tóc Cửu công chúa: “Nàng dẫn đầu làm gương, đây là chuyện tốt!”

“Phu quân không tức giận là tốt rồi.” Cửu công chúa nói: “Được rồi, vậy ta dẫn bọn họ về trước!”

“Hạ Nhi mang cơm đến, không ở lại ăn chung sao?”

“Quên đi, tỷ tỷ không biết chúng ta đến, nên không chuẩn bị cơm.” Cửu công chúa lắc đầu: “Huống chỉ còn có rất nhiều việc phải làm.” Nói xong, Cửu công chúa lập tức dẫn theo quan viên văn võ rời đi.

Sau khi bọn họ đi không lâu, Quan Hạ Nhi dẫn mấy nữ nhân viên hộ tống kéo một chiếc xe ngựa đến.

“Đương gia, vừa rồi ở trên đường ta gặp được Vũ Dương và các vị đại nhân, bọn họ vừa từ đây trở về sao?” Quan Hạ Nhi kéo Kim Phi sang một bên hỏi.

“Đúng vậy.” Kim Phi gật đầu: “Vũ Dương dẫn các vị đại nhân đến giúp đỡ!”

“Khó trách ta nhìn thấy trên quần áo của các vị đại nhân toàn là bùn, hóa ra là bị Vũ Dương kéo xuống ruộng làm việc!”

Quan Hạ Nhi nhìn xung quanh, khẽ nói: “Vũ Dương để cho các vị đại nhân xuống ruộng làm việc nặng, có phải hơi không thích hợp không?”

“Có gì mà không thích hợp chứ?” Kim Phi không thèm để ý nói: “Tất cả đều có hai tay hai chân, người dân có thể xuống ruộng làm việc, sao bọn họ không thể chứ? Chỉ có để bọn họ tới trải nghiệm cuộc sống, thì bọn họ mới hiểu người dân vất vả như thế nào, sau này khi hoạch định chính sách, cũng có thể lo lắng cho người dân hơn!”

“Nói như vậy cũng đúng.” Quan Hạ Nhi khẽ gật đầu: “Được rồi, không nói những thứ này nữa, mau đến ăn cơm đi!”

“Ăn cơm ăn cơm!” Kim Phi mời Ngụy Vô Nhai, Lão Đàm, và các cận vệ đến cùng nhau ăn cơm.

Ở ngoài ruộng, mọi người cũng không xem trọng, bưng bát, múc canh, cầm bánh bao, ngồi trên sườn ruộng để ăn.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3608


Người bình thường khi nghe Kim Phi hỏi câu này, dù trong lòng đang nghĩ gì đi nữa cũng sẽ ra sức nịnh nọt và làm cho Kim Phi vui vẻ.

Nhưng con trai của Ngụy Vô Nhai lại là một chàng trai ngay thẳng, gật đầu một cái đầy nghiêm túc.

“Cái thằng ngớ ngẩn, con có thấy ai mặc áo giáp cắt lúa bao giờ chưa?”

Ngụy Vô Nhai tức giận đạp con trai mình một cái: “Không biết cách ăn nói thì ít nói lại đi, lò mà ăn cơm của con không được hả?”

Kim Phi thấy Ngụy Vô Nhai đạp một cái vẫn chưa hài lòng, còn muốn đá thêm vài cái nữa, Kim Phi vội vàng đứng dậy cản Ngụy Vô Nhai lại: “Được rồi được rồi,

†a cảm thấy tiểu huynh đệ này khá thú vị, đúng là một người thành thật mài”

“Người thành thật gì chứ, nó chỉ là một đứa thẳng tính, nói chuyện không biết nghĩ thôi!” Ngụy Vô Nhai bất lực nói: “Kim tiên sinh đừng giận!”

“Không, không có.” Kim Phi xua tay nói: “Ta thấy tính cách này của tiểu huynh đệ cực kỳ tốt!”

Kim Phi thật sự không tức giận. Ở vị trí này của y, muốn nghe những câu như này thật sự rất khó.

Lời nói của con trai Ngụy Vô Nhai khiến y nhớ lại câu chuyện cười ở kiếp trước từng nghe, rằng dân chúng nhàn rỗi đoán mò cuộc sống của hoàng đế.

“Hoàng đế cày đất bằng cuốc vàng, ăn cơm bằng chén vàng, có thể ăn bánh bao trắng bất cứ lúc nào.”

Trong nhận thức của người dân, đây chính là cuộc sống của hoàng đế.

Kỳ thực, bọn họ làm sao có thể tưởng tượng được sự xa hoa của hoàng đế thời phong kiến?

Không những bọn họ không ngờ tới, mà cả Kim Phi cũng không ngờ tới.

Mặc dù kiếp trước y đọc rất nhiều sách và tiền lương cũng rất cao, nhưng thực sự mà nói, y cùng lắm chỉ là một người ở tầm trung, vẫn thuộc giai cấp bị bóc lột.

Ông chủ sẵn sàng trả cho y mức lương hàng năm một triệu, đó là bởi vì y có thể tạo ra giá trị hàng triệu cho ông chủ.

Ở kiếp này, y đã đạt đến đỉnh cao quyền lực, nhưng Kim Phi yêu cầu về vật chất không cao lắm nên cuộc sống của y không có nhiều thay đổi với kiếp trước.

Thực tế là sau khi y trở nên giàu có ở kiếp trước, y đã tham gia nhiều buổi tiệc rượu chung với ông chủ của mình, cũng đã từng ăn một bữa tiệc cao cấp giá tám con số một bàn, nhưng có lẽ y sinh ra đã nghèo, Kim Phi cảm thấy kiểu tiệc này nhìn qua rất tinh tế, nhưng mùi vị cũng tầm tâm chứ không ngon bằng mấy buổi tiệc lớn ở quê hương, ăn một bàn đồ ăn lớn cho đã ghiền.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3609


“Ngụy tiên sinh, mời nói!” Kim Phi đặt chén cơm xuống.

Ngụy Vô Nhai là người có y đức nhất trong số tất cả các thầy thuốc mà Kim Phi từng biết, có một ngôi làng bị nhiễm bệnh sốt rét, tất cả thầy thuốc muốn tránh còn không kịp, quan phủ địa phương cũng bỏ ra ngôi làng ấy, chỉ có mỗi Ngụy Vô Nhai bất chấp rủi ro bị nhiễm bệnh mà ở lại ngôi làng ấy chữa trị cho bệnh nhân.

Sau khi đến làng Tây Hà ông ấy cũng làm hết sức mình. Hiện tại ông ấy chỉ †ập trung toàn bộ sức lực vào ruộng thí nghiệm, vì ông ấy nhận ra rằng, nếu chỉ dựa vào chính mình đi chữa bệnh, thì dù có kiệt sức đến chết cũng chỉ có thể gặp được vài chục bệnh nhân một ngày.

Mà việc chăm chút cho các loài cây trồng có năng suất cao có thể giúp nhiều người dân sống sót hơn.

Dẫu vậy, nếu Chu Cẩm gặp phải khó khăn gì đó đều có thể đến tìm Ngụy Vô Nhai xin giúp đỡ, dù có là sáng hay tối Ngụy Vô Nhai cung chưa bao giờ từ chối.

Cho dù là làm vì bản thân hay là cống hiến cho Kim Xuyên, Kim Phi đều bằng lòng dùng hết sức hỗ trợ Ngụy Vô Nhai.

“Tiên sinh thấy đấy, thằng nhóc này là một người thẳng tính, không thể làm †hầy thuốc được, ruộng thí nghiệm nơi này có rất nhiều số liệu cần phải ghi chép, †ay chân nó lại quá vụng về, ta sợ nó nhớ nhầm. May là nó vẫn còn có chút sức lực, con người cũng thành thật.... Ta muốn nhờ tiên sinh sắp xếp cho nó một công việc ở xưởng thép...”

Ngụy Vô Nhai nói xong lại vội vàng nhấn mạnh: “Ta không yêu cầu tiên sinh †ìm cho nó một chức quan gì đó, tiên sinh chỉ cần cho nó làm một công nhân đập

thép bình thường là được!”

Kim Phi nghe thấy thế thì ngẩn người một chút.

Từ trước đến nay Ngụy Vô Nhai chưa từng đến gặp y vì bất cứ chuyện gì, lần này chủ động nói ra, Kim Phi còn cho rằng đó là chuyện rất khó khăn, ngờ đâu ông ấy chỉ đang nhờ y sắp xếp cho con trai ông ấy một công việc của những người công nhân bình thường.

Đối với Kim Phi, đây chỉ là vấn đề lời nói.

Thậm chí còn không cần Kim Phi tự nói ra, chỉ cần sắp xếp một cận vệ đến hỏi thăm Mãn Thương là được.

Nghĩ đến đây, Kim Phi chợt tỉnh táo lại.

Thực ra xưởng thép đang tuyển công nhân, Ngụy Vô Nhai không cần chào hỏi y, ông ấy có thể cho con trai mình đăng ký là được.

Con trai út của Ngụy Vô Nhai nhìn cũng chỉ mới ngoài hai mươi, cho dù không nói mình là con trai của Ngụy Vô Nhai, trong hoàn cảnh bình thường, xác suất được nhận là rất cao.

Cho dù không được nhận, Ngụy Vô Nhai cũng có thể đến hỏi thăm Mãn Thương là được.

Không muốn đến gặp Mãn Thương, ông ấy có thể cho con trai mình làm việc trong ruộng thí nghiệm, dù sao lương ở ruộng thí nghiệm này không hề thấp hơn xưởng thép.

Nhưng đối phương không cho con trai mình ở lại ruộng thí nghiệm, cũng không đến gặp Mãn Thương, mà là đi đến gặp trực tiếp y, chỉ có một lời giải thích... Ngụy Vô Nhai không muốn con trai mình làm ruộng, mà là muốn nhờ y sắp xếp cho con trai mình vào một bộ phận tốt hơn, hoặc có thể làm một lãnh đạo. nhỏ.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3610


Kim tiên sinh yên tâm, nếu thằng nhóc này dám phạm tội gì thì ngài cứ tùy ý xử lý. Ngụy Vô Nhai ta sẽ không nói một lời!"

Ngụy Vô Nhai trịnh trọng hứa.

Thương thay tấm lòng của bậc cha mẹ trong thiên hạ, Ngụy Vô Nhai đã lên kế hoạch cho tương lai của hai cậu con trai từ lâu.

Ông ấy sở hữu hai y quán ở quận Quảng Nguyên. Theo kế hoạch của Ngụy Vô Nhai, mỗi người con trai sẽ thừa kế một y quán, tránh mọi tranh chấp về quyền thừa kế giữa hai huynh đệ.

Với danh tiếng mà ông ấy đã tạo dựng bao năm qua, chỉ cần y thuật của hai đứa con trai không quá tệ thì cả đời họ cũng không phải lo lắng gì.

Người con trai cả vẫn ổn, anh ta chăm chỉ nghiên cứu y học, mặc dù kỹ năng y †ế của anh ta kém xa Ngụy Vô Nhai, nhưng cũng tốt hơn nhiều so với hầu hết các lang băm. Anh ta cũng khá linh hoạt trong lời nói và hành động, đủ sức chống đỡ công việc kinh doanh của y quán.

Thật không may, cậu con trai út từ khi còn nhỏ đã không bao giờ quan tâm đ ến y học. Cậu ta thích nghề mộc hơn. Ngụy Vô Nhai càng ép cậu ta theo hướng y học thì người con thứ càng phản kháng. Cuối cùng, cậu ta bỏ nhà đi và lăn lộn với một nhóm người lười biếng ở thị trấn.

Một lần, cậu ta vướng vào một cuộc tranh chấp trong một thanh lâu và suýt bị giết trong một cuộc ẩu đả, khiến vợ chồng Ngụy Vô Nha vô cùng sợ hãi.

Dưới sự thuyết phục của vợ, Ngụy Vô Nhai ngừng gây áp lực cho con trai út và thay vào đó trả tiền để cậu ta mở một xưởng mộc.

Thật không may, dù đam mê nghề mộc nhưng người con út lại không có thiên phú ở mảng này là bao. Đồ nội thất cậu ta làm không phải bên trái cao bên phải thấp thì là lảo đảo lắc lư. Chiếc xe ngựa do cậu ta chế tạo đã vỡ nát trước khi kịp rời khỏi sân.

Chưa đầy ba tháng, xưởng mộc phá sản.

Đúng lúc đó triều đình bắt đầu chế độ quân dịch, Ngụy Vô Nhai là một y sĩ nổi tiếng ở Quảng Nguyên, đã đi khắp nơi trong những năm gần đây, giúp gia đình ông ấy không phải gửi bất kỳ ai vào quân đội.

Tuy nhiên, năm đó có người lạ đến Quảng Nguyên tuyển mộ. Không rõ vì lý do gì, họ không hài lòng với Ngụy Vô Nhai và nhất quyết yêu cầu gia đình ông ấy phải đưa một thành viên nam đi lính.

Vì vậy, con trai út tình nguyện gia nhập quân đội.

Ban đầu, cậu ta nghĩ mình có thể lập công và trở thành một vị tướng lỗi lạc khi vào quân đội. Nhưng khi gia nhập, cậu ta nhận ra quân đội chứa đầy những người lính đặc quyền chuyên bắt nạt thường dân và rất giỏi chạy trốn khi gặp nguy hiểm thực sự.

Một đội quân như vậy chẳng qua chỉ là bia đỡ đạn trên chiến trường. May mắn thay, không lâu sau khi người con út gia nhập đội quân này, Tứ hoàng tử đã soán ngôi, và ngay sau đó, Khánh Hâm Nghiêu đã cam kết trung thành với Kim Phi và Cửu công chúa.

Sau khi Cửu công chúa lên ngôi, cô ấy đã ra lệnh tổ chức lại các vấn đề quân sự, và đội con trai út cũng nằm trong số đó.

Đội trưởng của cậu ta phản đối việc tổ chức lại, dẫn dắt đội của cậu ta phản đối việc chỉnh đốn quân ngũ. Kết quả là viên đội trưởng bị xử tử làm gương, những người lính quèn còn lại cũng bị đánh đập và đuổi khỏi trại.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3611


Sau khi tự mình đưa ra lời đảm bảo, thậm chí còn đá con trai mình và ra hiệu bằng mắt.

Cậu con trai út vỗ ngực nói: "Kim tiên sinh, ngài đừng lo lắng, ông già nhà ta đã để lại cho ta một y quán rồi, cho dù ta không làm gì thì tiền cũng xài không hết, cho nên ta tuyệt đối sẽ không thu tiên người khác đâu!"

Nghe xong lời này, Kim Phi không khỏi bật cười.

Nếu là người khác, chắc chắn họ sẽ hứa sẽ yêu công việc của mình và trung thành với Kim Phi. Y không ngờ con trai của Ngụy Vô Nhai lại đưa ra câu trả lời như vậy.

Tuy nhiên, điều này cũng một lần nữa chứng minh rằng đối phương có tính cách ngay thẳng.

Trên thực tế, khi Kim Phi mời con trai út của Ngụy Vô Nhai tham gia đoàn kiểm tra, đó không phải chỉ là để giữ thể diện cho Ngụy Vô Nhai. Mà cũng là vì y đã xem qua cuộc điều tra của cục Tình báo về hoàn cảnh gia đình của Ngụy Vô Nhai.

Là thầy thuốc giỏi nhất của Quảng Nguyên, gia đình Ngụy Vô Nhai luôn khá giả. Ông ấy cũng mở y quán cho hai đứa con trai của mình.

Người con trai cả tự mình quản lý một y quán, trong khi y quán của người con trai út thì thuê giúp việc quản lý.

Dù công việc kinh doanh không được thuận lợi như người con cả nhưng vẫn kiếm đủ tiền để người con út thoải mái chỉ tiêu.

Sở dĩ nhiều quan chức tham những sa vào tham những là vì họ từng nghèo, khả năng chống chịu cám dỗ kém.

Ví dụ, một số người chưa trải sự đời có thể không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của một cô gái xinh đẹp. Nhưng cậu con trai út của Ngụy Vô Nhai đã lang thang trên đường phố từ khi còn là thiếu niên, cậu ta đã chán ngấy những nơi như thanh lâu từ lâu. Đừng nói là mấy cô nương xinh đẹp, dù có là hoa khôi thì cậu ta cũng đã thấy nhiều, nên khả năng chống lại sự cám dỗ của cậu ta rất mạnh mẽ.

Sau khi bị tiêu cục Trấn Viễn đuổi về, người con trai út đã kết hôn và không còn đến thanh lâu như thường lệ nữa.

Đi nhiều lần rồi nên cũng chẳng còn hiếm lạ gì nữa.

Việc mua chuộc một người như cậu ta thực ra khá khó khăn vì những quan chức cấp dưới nhận hối lộ thường bị tiền hoặc phụ nữ cám dỗ, nhưng cả hai đều là sở trường của con trai Ngụy Vô Nhai.

Hơn nữa, một trong những nhiệm vụ của đoàn kiểm tra là xác minh nhiều tài khoản khác nhau, con trai út của Ngụy Vô Nhai đã được học hành, không chỉ biết đọc mà còn biết làm kế toán.

Có thể viết và tính toán, có tính cách ngay thẳng, không thiếu tiền trong tay, và không dễ bị tha hóa. Sẽ thật lãng phí nếu không tuyển một người như cậu ta vào đoàn kiểm tra.

Sau khi giải quyết xong chuyện của con trai út, Ngụy Vô Nhai mới yên tâm. Ông ấy ăn trưa với Kim Phi bên mương ruộng, sau đó hai người cùng nhau ra sân đập lúa.

Sân đập lúa đòi hỏi một diện tích bằng phẳng rộng rãi, thường được chia cho nhiều gia đình, nhưng trên cánh đồng thực nghiệm này, Ngụy Vô Nhai đã đặc biệt bố trí một sân tuốt lúa rộng lớn, thậm chí còn mang theo mấy con trâu nước và cối xay đá đến để xay lúa.

Trong khi đám người Kim Phi đang ăn, những người hộ tống chịu trách nhiệm xay gạo cũng không nhàn rỗi. Họ thay phiên nhau làm việc và họ đã xay được gần hết.

Dùng bồ cào gỗ lật rơm, bên dưới là một lớp hạt gạo vàng óng.

Kim Phi ngồi xổm xuống, cầm lấy một nắm, xem xét trong tay.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3612


Nhìn thấy những hạt lúa phủ kín sân đập lúa, Kim Phi và Ngụy Vô Nhai đều lộ ra nụ cười hài lòng.

Cái này không liên quan gì đến thân phận, địa vị và tiền bạc, mà là niềm vui đối với mùa màng bội thu.

“Kim tiên sinh, ngài cảm thấy hai mảnh đất này, năng lực sản xuất của mỗi mẫu có thể là bao nhiêu tạ?" Ngụy Vô Nhai hỏi.

Kim Phi nhìn vào sân đập lúa một chút, suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Ta cảm thấy chắc là một tạ rưỡi hoặc hai tạ nhỉ?"

“Có thể nhiều như thế ư?"

Ngụy Vô Nhai trợn mắt.

Đấu, tạ, xe là đơn vị đo lường ở Đại Khang, một tạ là một trăm cân, một tạ có thể chia thành tám đấu.

Các giống lúa nước ở Đại Khang trước đây chỉ có thể sản xuất khoảng năm mươi cân trên một mẫu.

Mặc dù hai mảnh lúa nước này là hạt giống được lựa chọn cẩn thận, lại được cày sâu bừa kỹ, nhưng Ngụy Vô Nhai cảm thấy nếu một mẫu đất có thể mang lại hơn 100 cân thì đã rất hài lòng rồi, nhưng Kim Phi lại nói rằng một mẫu đất có thể thu được 150 đến 200 cân.

Nhiều hơn dự đoán của Ngụy Vô Nhai khoảng 50 cân.

“Thật ra ta cũng đoán như vậy,' Kim Phi cười nói: “Để cho bọn họ thu xong rồi cân lên chẳng phải sẽ biết à?”

Ngụy Vô Nhai nghe thấy vậy thì trực tiếp cầm tấm ván gỗ bên cạnh lên, giúp nhân viên hộ tống đang bận rộn làm việc.

Mấy phút sau, hạt lúa đã được cất vào giỏ.

Nhìn những chiếc giỏ được xếp thành một hàng ở trước mặt, hơi thở của Ngụy Vô Nhai dần dần trở nên nặng nề.

Mặc dù còn chưa cân nhưng Ngụy Vô Nhai biết rất rõ những chiếc giỏ này nặng như thế nào.

Theo số lượng của những chiếc giỏ này thì một mẫu sản xuất được 150 đến 200 trăm cân như Kim Phi vừa đề cập là thực sự có thể.

"Mau, đưa nó đi cân để xem nặng bao nhiêu!" Ngụy Vô Nhai thúc giục nhân viên hộ tống tiến hành cân.

Kim Phi rất kỳ vọng vào lúa nước L, khiến cho mọi người xung quanh y cũng như vậy.

Tất cả mọi người đều đứng vây quanh trước cái cân lớn, chờ đợi kết quả cân. Mặc dù Kim Phi cũng quan tâm, nhưng phía trước đã chật kín người, Kim Phi lại không muốn dùng thân phận của mình để chèn ép người khác vào những lúc

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3613


Mặc dù bây giờ hai ruộng thí nghiệm này đã được thu hoạch thâm canh, nhưng loại hạt lúa này chỉ là lúa nước L bình thường do nhân viên hộ tống mang về từ phía nam, Kim Phi cảm thấy thu được 175 cân đã là cực hạn rồi, không ngờ rằng một mẫu đất lại đạt tới hơn 200 cân.

Ngày nay, rất ít người chịu ăn cơm khô, bình thường đều ăn cháo, hơn nữa lúc nấu cháo còn có thể cho thêm rau dại.

Dù vậy, rất nhiều người chỉ có một hoặc hai bữa ăn mỗi ngày.

Theo cách tính toán này, nếu 200 cân thóc được phơi khô và xay thành gạo thì số tiết kiệm được đúng là sẽ đủ cho một người ăn trong một năm.

Đây là điều mà trước đây Ngụy Vô Nhai đến nghĩ cũng không dám nghĩ tới, nhìn những hạt thóc trong giỏ, đúng là còn kích động hơn cả khi nhìn thấy vàng.

Nhưng Kim Phi đã từng nhìn thấy năng suất lúa nước của một mẫu được hơn S00 cân, nên tương đối bình tĩnh, hơi ngạc nhiên một chút rồi lại bình tĩnh lại.

Y xoay người hành lễ với Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm: "Ngụy tiên sinh, vất vả rồi! Ta thay mặt dân chúng của Đại Khang cảm ơn hai người!"

Trong mấy tháng qua, hai người Ngụy Vô Nhai và Lão Đàm gần như ngủ ở trong ruộng thí nghiệm, lúa nước L có thể có được sản lượng như hiện tại, không thể tách khỏi tâm huyết, nỗ lực của hai người.

“Kim tiên sinh, ngài như này không phải là đang làm tổn thương chúng ta à?” Ngụy Vô Nhai nhanh chóng hành lễ: “Nếu không có tiên sinh phái người đi lấy lúa nước L từ nơi khác, lại tìm đất cho chúng ta, dạy cho chúng ta cách ủ phân, bón phân và gieo hạt thì làm sao có những thứ này để thu hoạch? Dân chúng thật sự muốn cảm ơn thì cũng nên cảm ơn Kim tiên sinh mới đúng!”

Nói xong, Ngụy Vô Nhai nắm một nắm thóc ở trong lòng bàn tay: “Đúng là không dám tin mà, một mẫu đất lại có thể thu hoạch được nhiều hạt thóc như thế!”

“Nguy tiên sinh, đây mới chỉ là vụ gây trồng đầu tiên, sau này chúng ta lại lựa chọn những hạt giống tốt hơn một chút, lại cải tiến phương pháp gieo trồng, ta tin rằng sản lượng trên mỗi mẫu của lúa nước L còn có thể cao hơn nữa!"

Kim Phi cười nói.

“Thật ư?” Ngụy Vô Nhai trừng mắt hỏi: “Một mẫu có thể thu được 200 cân, mà còn có thể cao hơn ư?”

“Đương nhiên có thể," Kim Phi nói: “Cao nhân từng kể cho ta nghe về chuyện lúa nước L từng nói, ông ấy đã nhìn thấy một mẫu đất có thể thu hoạch hơn 500 cân thóc, có một số cánh đồng có năng suất cao, một mẫu đất có thể thu được 750 cân!”

“Một mẫu đất có thể thu được 750 cân ư?”

Nếu là người khác nói như vậy, chắc chắn Ngụy Vô Nhai sẽ mắng đối phương là khoác lác, nhưng người nói lời này lại là Kim Phi, Ngụy Vô Nhai không thể không tin được.

Nhưng ông ấy không dám tưởng tượng, một mẫu đất có thể thu hoạch được hơn 500 cân thóc sẽ trông như thế nào.

“Tiên sinh, cao nhân có nói cho ngài biết đến chỗ nào để tìm loại hạt lúa này không?" Lão Đàm tiếp tục hỏi.

"Không/' Kim Phi lắc đầu nói: "Nhưng cao nhân đã nói cho ta biết phương pháp chung, chỉ cần chúng ta nghiên cứu kỹ thì ta tin tưởng một ngày nào đó chúng ta có thể thực hiện được chuyện sản lượng hơn 500 cân trên một mẫu!"

Thật ra ở kiếp trước, năng suất lúa nước cao nhất mà Kim Phi từng nghe nói là 1000 cân trên một mẫu, còn được gọi là năng suất tấn mỗi mẫu.

Hơn nữa đây không phải là số liệu từ ruộng thí nghiệm, mà là được nhân giống trong ruộng của người dân.

Đương nhiên, để đạt được mức sản lượng này thì độ ẩm của đất ruộng, phân bón và giống đều rất quan trọng, Kim Phi biết rằng sẽ rất khó để đạt được, nhưng vẫn có thể đạt được sản lượng 500 cân trên một mẫu, cố gắng thì vẫn có hy vọng.

"Nghiên cứu lúa lai ư?" Ngụy Vô Nhai hỏi.

"Không chỉ là lúa lai, mà còn có việc bón phân, lựa chọn cánh đồng, thời gian ươm giống và cấy mạ, đều cần phải nghiên cứu." Kim Phi trả lời.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3614


Hai mảnh ruộng thí nghiệm chín muồi đã được thu hoạch xong, lương thực cũng đã được cho vào giỏ, chỉ cần phơi khô là được.

Bây giờ vấn đề lớn nhất ở Đại Khang chính là lương thực, Cửu công chúa cũng quan tâm đ ến lúa nước L, Kim Phi cũng muốn nhanh chóng trở về báo tin vui cho Cửu công chúa.

Thế là dặn dò Ngụy Vô Nhai, rồi gọi đám Thiết Chùy về làng.

Làm việc một ngày, cả người Kim Phi toàn là mồ hôi, y vốn định quay về tắm rửa một cái rồi mới đến ngự thư phòng tìm Cửu công chúa, nhưng khi về đến nhà thì phát hiện Cửu công chúa lại đang nằm trên ghế dưới bóng râm nói chuyện phiếm với Quan Hạ Nhi, Châu Nhi ở phía sau cầm khăn lau tóc giúp cô ấy, quần áo trên người cũng đã được thay rồi, rõ ràng là vừa mới tắm xong.

Cũng đúng, để làm gương, trước đó Cửu công chúa không hề lười biếng một chút nào, cả người đổ đầy mồ hôi, quần áo cũng lấm lem, sau khi về đương nhiên phải đi tắm một cái.

Trước mặt Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương đều đặt một chiếc guồng quay tơ, vừa nói chuyện với Cửu công chúa vừa se chỉ.

Kim Phi nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng đột nhiên có một cảm giác thỏa mãn,

So với cuộc sống xa hoa của những hoàng đế trước kia, Kim Phi càng thích hoàn cảnh sống hiện tại hơn.

Nhìn thấy Kim Phi trở về, Quan Hạ Nhi vội vàng đứng dậy: “Đương gia, chàng đã về rồi!”

Nhuận Nương cũng chạy đến chậu rửa mặt ở bên cạnh, giặt sạch chiếc khăn trong chậu nước, rồi mới vặn khô một nửa, chạy đến trước mặt Kim Phi, giúp Kim Phi lau mồ hôi trên mặt.

Cửu công chúa cũng ngồi dậy: “Thu hoạch xong rồi à?”

“Thu xong rồi!” Kim Phi gật đầu, nhận lấy khăn mặt từ trong tay của Nhuận Nương, tự lau cổ.

“Thu hoạch thế nào rồi?” Vẻ mặt của Cửu công chúa hơi mong đợi mà tiếp tục hỏi: “Sản lượng của một mẫu là bao nhiêu?”

Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương cũng tò mò nhìn qua.

Kim Phi không trả lời trực tiếp, mà duỗi hai ngón tay ra, quơ quơ trước mặt mấy người.

“Hai... hai tạ?" Quan Hạ Nhỉ dò hỏi.

Ánh mắt của Cửu công chúa cũng sáng lên.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3615


Nói cách khác, nếu dân chúng trồng lúa nước L, cùng mức lao động và diện tích, thu hoạch trong một mùa có thể tốt hơn mấy quý của trước kia!

Nếu mở rộng ra, sản lượng lương thực của Xuyên Thục sẽ tăng lên trên diện rộng, nguy cơ về lương thực cũng sẽ được giảm bớt trên diện rộng.

"Không thể tính toán trên sổ sách như vậy được,' Kim Phi giải thích: "Ông Nguy và Lão Tấn đã cày xới hai mảnh ruộng thí nghiệm này hai lần, bón mấy xe phân, sau đó lại cẩn thận làm cỏ, diệt sâu bọ, không biết đã tốn bao nhiêu công sức, làm sao người bình thường có đủ điều kiện và nghị lực như thế được?”

"Vậy nếu gieo giống cẩn thận, có thể thu hoạch được một trăm cân trên một mẫu chứ đúng không?" Cửu công chúa hỏi.

"Nếu trước khi trồng trọt cày đất một lần, sau đó lại làm cỏ và diệt côn trùng một chút thì chắc là sẽ không có vấn đề gì lớn." Kim Phi gật đầu.

“Ta nhớ là lúc đó phu quân từng nói đặc điểm nổi bật nhất của lúa nước L không phải là năng suất cao mà là khả năng thích ứng mạnh và chu kỳ sinh trưởng ngắn, nếu gieo trồng ở vùng Lĩnh Nam thì có thể thu hoạch ba vụ trong một năm, đúng không?” Cửu công chúa đột nhiên hỏi.

"Đúng vậy,' Kim Phi gật đầu, rồi lại giận dữ nói: 'Đáng tiếc là Lĩnh Nam đã bị mất rồi!"

Thật ra, theo kế hoạch trước đó của Kim Phi, sau khi đưa lúa nước L vào thì sẽ tiến hành mở rộng ở khu vực Lĩnh Nam trước, đáng tiếc y còn chưa kịp ra tay

thì Tứ hoàng tử đã cướp ngôi, Giang Nam rơi vào cảnh hỗn loạn.

Lĩnh Nam xa hơn về phía nam của Giang Nam vốn đã hỗn loạn, bây giờ lại hoàn toàn mất kiểm soát.

“Sớm muộn gì thì trầm cũng sẽ thu Giang Nam và Lĩnh Nam về!" Cửu công chúa nắm chặt tay và nói.

"Ta tin điều đó!" Quan Hạ Nhi gật đầu đồng ý.

"Bây giờ nói về chuyện Lĩnh Nam vẫn còn hơi sớm,' Kim Phi nói: "Đúng rồi, ta có một chuyện muốn bàn bạc với nàng một chút, vốn định tắm rửa xong sẽ đến ngự thư phòng tìm nàng, nếu đã gặp được nàng thì chúng ta nói ở đây luôn đi."

"Phu quân, chàng nói đi,' Sắc mặt của Cửu công chúa trở nên nghiêm túc.

"Nguy tiên sinh muốn có thêm ruộng thí nghiệm để ươm giống, cũng muốn thuê thêm người để chăm sóc, bảo ta đến xin chỉ thị một chút...”

Kim Phi còn chưa nói xong thì đã bị Cửu công chúa cắt ngang: “Được rồi, ông ấy chỉ cần để ý đi chọn người và chọn đất, cho dù ông ấy chọn ở nơi nào, miễn là thích hợp để làm ruộng ươm thì ta sẽ phê chuẩn cho ông ấy!"

"Được, ta sẽ nói cho Ngụy tiên sinh biết!"

Câu trả lời của Cửu công chúa cũng đúng như dự đoán của Kim Phi: "Chuyện thứ hai là ta muốn phái đội viên chinh đi đến nước K một lần nữa!"

Mặc dù đã được Ngụy Vô Nhai gây trồng, hạt giống của lúa nước L mang về †ừ năm ngoái, năm nay đã được mùa thu hoạch, nhưng hạt giống mang về từ năm trước thật sự quá ít, thu hoạch của năm nay cũng không đủ để bắt đầu phổ biến trong dân gian, chỉ có thể dùng làm hạt giống cho năm sau.

Nếu mọi việc suôn sẻ thì nhiều nhất cũng phải đến sang năm mới có thể mở rộng theo quy mô nhỏ ở Kim Xuyên.

Kim Phi cảm thấy quá chậm, cho nên dự định phái đội viên chỉnh đến nước K một chuyến nữa, cố gắng lấy thêm một ít hạt giống về, tranh thủ bỏ qua bước nhân giống.

"Còn đi ư?" Cửu công chúa khẽ cau mày: "Phu quân chuẩn bị phái thêm bao nhiêu đi?"

Lần trước phái một đội viễn chinh gồm 72 người, cuối cùng chỉ có 32 người trở về, tỷ lệ tổn thất thật sự rất cao.

Những nhân viên hộ tống trở về đã từng nhắc đến nhiều lần trong báo cáo rằng có rất nhiều thổ phỉ ở ven đường đi và những lực lượng vũ trang nhỏ, rất nhiều tổ chức nhìn thấy bọn họ là người Trung Nguyên thì sẽ đòi phí qua đường cắt cổ.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3616


Mặc dù Cửu công chúa rất coi tr ọng lúa nước L, nhưng sau khi mang lúa nước L về thì trong vòng một, hai năm vẫn chưa thể bắt đầu mở rộng được, nhanh nhất cũng phải ba năm mới có thể nhìn thấy hiệu quả.

Nhưng cũng giống như đất Tần, Giang Nam, chiến tranh ở Trung Nguyên yêu cầu triển khai nhân lực chặt chẽ, có thể nói, rất nhiều nơi đều đang cố gắng chống đỡ, điều chuyển bất kỳ một đại đội nào cũng có thể dẫn đến thất bại trên một khu vực chiến trường, do đó khiến cho xu hướng không thể kiểm soát được.

Dựa vào sự hiểu biết của Cửu công chúa đối với Kim Phi, nếu y đã nói chuyện này với mình thì trong lòng y gần như đã có quyết định rồi.

Nói là bàn bạc nhưng giống như thông báo hơn.

Cửu công chúa đã bắt đầu lên kế hoạch tạm thời đóng cửa chiến trường nào ít quan trọng hơn, để đưa người cho Kim Phi.

Nhưng giây tiếp theo, cô ấy lại nghe thấy Kim Phi nói: 'Không cần quá nhiều người, chỉ cần phái Lão Uông và trung đội viễn chỉnh đi là được rồi, bọn họ đã từng đến đó một lần, quen thuộc nhiều nơi hơn, cũng dễ dàng triển khai công việc."

"Chỉ cử một trung đội qua đó ư?" Cửu công chúa nghỉ ngờ mình nghe nhầm.

Lúc trước, ba mươi hai người trong đội viễn chinh mang theo hạt giống lúa nước L trở về, Kim Phi và Cửu công chúa đích thân đến bến tàu để nghênh đón bọn họ.

Ở trên bến tàu, Kim Phi đích thân tuyên bố rằng hai trung đội viễn chinh trước đó sẽ hợp nhất thành một trung đội, hơn nữa nó được đổi tên thành trung đội viễn chinh anh hùng để kỷ niệm công lao của bọn họ trong chuyến viễn chinh đến nước K để tìm kiếm giống tốt.

Sau khi trở về, trung đội viễn chinh vẫn duy trì một tổ chức gồm ba mươi hai người, trung đội trưởng là Lão Uông.

"Ngoại trừ mấy người Lão Uông, ta sẽ bố trí thành lập một đội bay và chuyển giao cho bọn họ." Kim Phi Trả lời.

Cửu công chúa nghe xong thì chợt hiểu ra.

Nếu dùng phi thuyền để đưa trung đội viễn chinh đến đó thì có thể tránh được thổ phỉ và các trạm do các lực lượng vũ trang nhỏ ở ven đường thiết lập, hơn nữa có thể tiết kiệm được 99% thời gian.

Nếu lần đầu tiên đội viễn chinh được phái đi có phi thuyền thì mấy người Lão Uông căn bản sẽ không tốn nhiều thời gian như vậy mới trở về.

"Nhưng phu quân, nước K xa như thế, giữa đường lại không có trạm tiếp tế, chỉ sợ lúc về phi thuyền còn phải mang theo một lượng hạt giống lớn thì rất khó để bay về đó!" Cửu công chúa hỏi.

Vấn đề lớn nhất của phi thuyền bây giờ là khoảng cách bay liên tục của nó quá ngắn, bay một chuyến đến Cao Nguyên cũng cần phải hạ cánh để tiếp tế, huống chỉ là đến nước K xa hơn.

Hơn nữa khi trở về còn phải mang hạt giống theo, cũng khiến cho tải trọng của phi thuyền tăng lên rất nhiều.

“Phi thuyền chỉ cần đưa bọn họ đến nơi là được, không cần đưa về." Kim Phi lắc đầu.

"Vậy bọn họ làm sao trở về được?" Cửu công chúa càng khó hiểu hơn.

"Ta sẽ bảo Trịnh Trì Viễn sắp xếp thủy quân đi trên biển để tiếp viện cho bọn họ!" Kim Phi trả lời.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3617


Trung Nguyên và nước K đã cắt đứt quan hệ ngoại giao từ lâu, đối phương cũng sẽ không nể mặt Cửu công chúa và Kim Phi, chuẩn bị nhiều một chút cũng

không có gì sai.

“Số tiền vàng vẫn nên giữ lại đi” Kim Phi lắc đầu nói: “Lần này ta chuẩn bị dùng những thứ khác để đổi lấy lương thực!"

"Dùng những thứ khác?" Cửu công chúa nheo mắt suy nghĩ một lúc, lập tức quay đầu nhìn về phía cửa sổ cách đó không xa: "Hay là phu quân định dùng cái này à?"

"Đúng vậy,' Kim Phi gật đầu.

“Hai người đừng ra vẻ bí hiểm nữa được không?” Quan Hạ Nhi nghe mà chẳng hiểu ra sao: "Đương gia, chàng định dùng thứ gì để đổi lấy đồ ăn?"

"Dùng thủy tinh!" Cửu công chúa mỉm cười đáp. "Thủy tinh? Bây giờ thủy tinh không đáng giá..."

Quan Hạ Nhi nói được một nửa thì đột nhiên bịt miệng mình lại.

Châu Thủy Ngọc từng khiến cho các quyền quý và gia tộc quyền thế ở Trung Nguyên và Giang Nam phải truy đuổi, một viên thủy tinh bình thường cũng có thể bán được với giá trên trời.

Khoảng thời gian đó, châu Thủy Ngọc đã trở thành dự án sinh lời nhiều nhất của thương hội Kim Xuyên, nó mang lại cho Kim Phi một khối tài sản không thể tưởng tượng được, cũng khiến cho Kim Phi hoàn thành việc tích lũy vốn ban đầu, có vốn để mở rộng tiêu cục Trấn Viễn.

Tiếc là tiệc vui chóng tàn, Trung Nguyên và Giang Nam lần lượt mất kiểm soát, trụ sở đóng quân của thương hội Kim Xuyên đành phải rút lui khỏi Trung Nguyên và Giang Nam, cũng mất đi cơ hội kiếm tiền từ châu Thủy Ngọc.

Nhưng xưởng thủy tinh không bị đóng cửa, chỉ là không còn sản xuất châu Thủy Ngọc nữa, mà là được chia thành hai phân xưởng, một phân xưởng nghiên cứu các dự án dân dụng về thủy tinh, ví dụ như làm cốc thủy tinh, chén thủy tinh và cửa sổ kính, còn phân xưởng còn lại thì tập trung vào các loại thấu kính khác nhau.

Kính viễn vọng đang dần trở nên phổ biến trong các nhân viên hộ tống, các quân y cũng sử dụng kính hiển vi có độ phóng đại càng ngày càng cao, đều là công lao của phân xưởng thứ hai.

Xưởng thủy tinh Kim Xuyên cũng giống như thương hội Kim Xuyên, đã chuyển †ừ mục đích kiếm lợi nhuận sang mục đích cho người dân sử dụng.

Giá của thủy tinh cũng giảm điên cuồng, bây giờ có rất nhiều trẻ em lẻn vào xưởng thủy tinh, số châu Thủy Ngọc nhặt được trên tường còn có chất lượng tốt hơn những “châu Thủy Ngọc” mà trước đây những quyền quý ở kinh thành đã dùng số tiền lớn để cướp được.

Các quyền quý trước kia cầm tiền đến xếp hàng mua "châu Thủy Ngọc" giờ đây đã trở thành trò cười cho cả thiên hạ, đều hận đến mức không thể cắn chết

Kim Phi.

Nhưng nước K và Trung Nguyên đã không liên lạc với nhau rất nhiều năm rồi, những quyền quý ở nước K xa xôi không biết điều này mà!

Kim Phi hoàn toàn có thể dùng thủ đoạn mà trước kia y đã dùng để hãm hại những quyền quý ở kinh thành và Giang Nam vào nước K một lần nữa.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của Cửu công chúa lập tức sáng lên.

Nếu có thể dùng những châu Thủy Ngọc không đáng tiền này để đổi lấy lương thực thì đúng là tốt quát!

Ngay cả người tốt bụng như Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương cũng hiểu được rằng Kim Phi không làm gì sai cả.

Những người có năng lực mua châu Thủy Ngọc đều là người có tiền, lừa bọn họ, Quan Hạ Nhi không hề có gánh nặng tâm lý nào, ngược lại còn có cảm giác

vui sướng vì được thay trời hành đạo.

“Nhuận Nương, muội đi giúp phu quân tắm rửa, ta đến xưởng thủy tỉnh một chuyến, bảo bọn họ sản xuất một ít châu Thủy Ngọc!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3618


Khi thủy tinh vừa mới bắt đầu được sản xuất, xưởng thủy tỉnh là một đơn vị tuyệt đối bí mật, mức độ an ninh ngang bằng với phòng thí nghiệm của Kim Phi.

Theo sự phổ biến dần dần của thủy tinh, bây giờ, an ninh của xưởng thủy tinh đã bị hạ xuống nhiều cấp bậc, nếu không thì trẻ con trong làng không cũng không thể lẻn vào nhặt châu Thủy Ngọc.

Nhưng bây giờ thủy tinh vẫn là công nghệ chỉ duy nhất làng Tây Hà mới có, mặc dù không thể kiếm được nhiều tiền, nhưng bình thường sản xuất những vật phẩm thủy tinh như gương, cốc, linh tinh, nguồn tiêu thụ cũng vẫn không tệ, vẫn luôn là loại mặt hàng được bán rất chạy ở trụ sở của thương hội Kim Xuyên tại các thành phố lớn.

Hơn nữa, xưởng thủy tỉnh còn chịu trách nhiệm sản xuất thấu kính của kính viễn vọng và kính hiển vi, cả hai hạng mục này trước mắt đều là những hạng mục có cấp bậc bảo mật tương đối cao, cho nên an ninh của xưởng thủy tinh là lỏng lẻo bên ngoài và chặt chẽ bên trong.

An ninh ở phân xưởng thứ 2 chuyên sản xuất sản phẩm thủy tinh dân dụng cũng tương tự như khu quản lý quân sự thông thường, công nhân có thể đi làm bình thường sau khi trải qua kiểm tra đơn giản.

An ninh của phân xưởng thứ nhất sản xuất thấu kính cao hơn phân xưởng thứ hai hai cấp, công nhân phải ký thỏa thuận bảo mật, bình thường sẽ ăn và ở trong nhà máy, hai tháng mới được về thăm người thân một lần, hơn nữa nghiêm cấm tiết lộ nội dung công việc của mình ra bên ngoài.

Người ngoài muốn vào thì cũng phải có giấy nhắn tin có chữ ký của trưởng xưởng hoặc Kim Phi hoặc Cửu công chúa.

Trưởng xưởng của xưởng thủy tinh là Lão Điền, từng là thành viên của đội hộ vệ của xưởng dệt, sau đó được Kim Phi chọn đến đây làm thủy tinh, là nhóm công nhân đầu tiên của xưởng thủy tinh.

Khi nghe tin Quan Hạ Nhi đến đây, Lão Điền vội vàng chạy ra cửa nghênh đón. "Phu nhân, sao ngài lại đến đây?" "Điền thúc, thúc vẫn nên gọi ta là Hạ Nhi đi." Quan Hạ Nhi mỉm cười xua tay.

Trong thời phong kiến, giao thông còn lạc hậu, con gái lấy chồng xa hơn mười dặm thì bị coi là lấy chồng xa, ngay cả đội đưa dâu cũng là tổ chức đưa dâu theo từng trấn, chỉ khi có quá nhiều cô gái còn lại ở một trấn nào đó, thì mới tìm cách đưa đến thị trấn bên cạnh.

Lão Điền cũng đến từ làng Điền Gia, cũng là chú họ của chị dâu Điền Tam Nha của Quan Hạ Nhi, người chưa ra khỏi Ngũ Phục, xét theo vai vế thì Quan Hạ Nhi đúng là có thể gọi Lão Điền một tiếng là Điền thúc.

Nhưng Lão Điền là một người có chừng mực và hiểu biết, chưa bao giờ chủ động công khai mối quan hệ này với bên ngoài, chứ đừng nói đến việc dựa vào nó mà làm mưa làm gió.

Cho dù là ở đội hộ vệ của xưởng dệt, hay là sau này khi đến làm thủy tinh, ông ấy đều rất cần cù và chăm chỉ, chân thành, thực tế trong công việc.

Mặc dù là người thực tế, nhưng ông ấy vẫn có tầm nhìn cần thiết, bình thường nói chuyện cũng sôi nổi.

Đây cũng là lý do tại sao Kim Phi lại để cho ông ấy đảm nhiệm chức trưởng xưởng.

Lão Điền biết Quan Hạ Nhi không phải là người ra vẻ ta đây, nhưng Quan Hạ Nhi là vợ cả của Kim Phi nên gọi cô là Hạ Nhi chắc chắn cũng không thích hợp, thế là Lão Điền thỏa hiệp một chút và nói: "Vậy thì ta cũng gọi giống như mọi người, gọi ngài là Hạ Nhi phu nhân đi!"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom