Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3559


Kim Phi mỉm cười đi tới đám người nói: “Hộ vệ của ta một lần bị rắn cắn, cả đời sợ dây thừng, khiến cho các vị lão ca bị dọa sợ rồi!”

“Tiên sinh chia ruộng đất của địa chủ cho người dân, không biết có bao nhiêu tên địa chủ đáng chết muốn giết tiên sinh, tiên sinh cẩn thận là không sail”

Người đàn ông trung niên khoát tay lia lịa: “Bất thình lình gặp được chúng ta trong núi, các vị nhân viên hộ tống lo lắng là đúng! Nói thật, nếu các vị nhân viên hộ tống không quan tâm đ ến ngài, ngược lại ta cảm thấy bọn họ không xứng làm hộ vệ của tiên sinh!”

“Hiểu được là tốt!” Kim Phi cười hỏi: “Đúng rồi đại ca, chúng ta đã từng gặp nhau chưa?”

Ngụy Đại Đồng chịu trách nhiệm giám sát dự án kênh nước, thường xuyên hoạt động ở khu vực xung quanh, đối phương nhận ra Ngụy Đại Đồng cũng chẳng có gì lạ, nhưng Kim Phi cũng chỉ đến có mấy lần, đối phương lập tức nhận ra y, điều này có hơi kỳ quái.

“Trước kia ta chưa có vinh hạnh được gặp mặt tiên sinh.”

“Vậy sao ngươi nhận ra ta?” Kim Phi nghi ngờ.

Đầu năm nay không có hình, chân dung của y cũng không được đăng trên báo chí, đối phương chưa từng nhìn thấy y, nhưng có thể lập tức nhận ra y, điều này khiến Kim Phi tò mò.

“Ta thông qua Ngụy đại nhân và các vị huynh đệ nhân viên hộ tống để nhận ra.”

Người đàn ông trung niên giải thích: “Ngụy đại nhân là quan quản lý toàn bộ đập Đô Giang, ông ấy rất tôn trọng ngày, vậy chắc chắn ngài có địa vị không tầm thường.

Còn những vị huynh đệ nhân viên hộ tống này nữa, áo giáp của họ gọn gàng hơn rất nhiều nhân viên hộ tống mà ta đã gặp, hơn nữa trên người còn có khí chất dũng cảm, nhìn qua đã biết đây là những cựu binh đã từng chinh chiến trên chiến trường.”

Nói xong, người đàn ông trung niên còn chỉ vào đầu phi thuyền: “Còn con chim to này nữa, người bình thường không thể gọi đến là đến ngay, ngoài ra trên báo và tiên sinh kể chuyện đều nói tiên sinh là người trẻ tuổi, nên ta đoán, ngài chính là Kim tiên sinh!”

“Đại ca thật tinh mắt!”

Kim Phi nghe xong, không khỏi giơ ngón tay cái với người đàn ông trung niên.

Ngụy Đại Đồng và bọn Thiết Chùy lúc này mới bừng tỉnh.

“Ta làm gì có mắt nhìn chứ, Kim tiên sinh cứ nói đùa!”

Người đàn ông trung niên được Kim Phi khen nên có hơi ngại.

“Đại ca, thế sao các ngươi lại ở đây?” Kim Phi hỏi tiếp.

"Cái này..."

Mọi người xung quanh ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rồi rối rít cúi đầu.

Người đàn ông trung niên do dự, cắn môi: “Nếu tiên sinh hỏi, ta cũng không dám giấu, chúng ta đến khai hoang...:

“Khai hoang?” Kim Phi cau mày.

Khai hoang mà khó khăn như vậy ư?

“Tiên sinh, ngài cũng biết, trước kia thu thuế quá nặng, căn bản chúng ta không đóng nổi, vì để nuôi cả gia đình, chỉ có thể lẻn vào trong núi khai hoang... Người đàn ông trung niên cúi đầu giải thích.

Ông ta nói như vậy. Kim Phi lập tức hiểu ra.

Trước kia Đại Khang ngoài thu thuế thân còn thu cả thuế đất.

Thuế đất sẽ được tính theo số ruộng được giao, hơn một nửa số thu hoạch từ một mẫu đất sẽ được giao cho triều đình.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3560


“Thuế còn dữ hơn hổi”

Kim Phi cảm thán, sau đó vỗ vai người đàn ông trung niên, nói: “Việc đã xong thì không nói, việc xong rồi thì không khiển trách, chuyện đã qua thì cho qua đi, quả thật trước kia thu thuế quá nặng, không nói nữa, quay về báo cáo thửa đất này với quan phủ là được!”

Dân chúng đứng đối diện nghe vậy, hai mắt lập tức sáng lên, tất cả đều quỳ xuống lạy Kim Phi.

“Cảm ơn tiên sinh! Cảm ơn tiên sinh!”

“Kim tiên sinh đúng là ân nhân cứu mạng của chúng tai”

Chính sách mới mới chỉ được thực hiện một năm, nếu tính theo chính sách thuế trước đây thì số thuế họ phải nộp cho những thửa ruộng họ khai hoang là khoản tiền rất lớn.

Mặc dù có chính sách công cuộc ra công cứu giúp, nhưng hiện tại bọn họ cũng chỉ đủ năm mà thôi, nếu Kim Phi thật sự yêu cầu bọn họ nộp thuế, dù có bán hết vợ

con cũng không đủ tiền.

Kim Phi nói không cần nộp khoản thuế lúc trước, với bọn họ mà nói, đây chính là âm thanh của thiên nhiên.

“Đứng lên đi! Mau đứng lên! Bây giờ không được quỳ dập đầu!”

Kim Phi đang chuẩn bị đưa tay kéo người đàn ông trung niên đứng lên, nhưng bị Thiết Chùy cướp trước một bước, dẫn đội hộ vệ kéo người dân đứng lên.

Nhìn mọi người cảm kích, Kim Phi không khỏi lộ ra vẻ suy tư.

Khi chính sách mới được đề ra, y chưa từng nghĩ đến vấn đề khai hoang này.

“Sao không khích lệ người dân khai hoang chứ?” Kim Phi tự nghĩ.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3561


“Gần đây, không phải trên nhật báo Kim Xuyên luôn nói đề phòng gián điệp sao? Trừ hai nhà Lão Ngưu và Lão Viên, bình thường tám trăm năm cũng chẳng có ai, nhưng vừa rồi có khói đen bốc lên, làm chúng ta tưởng bọn gián điệp đang muốn liên lạc với bên ngoài, nên vội vàng đến xeml” Người đàn ông trung niên giải thích.

Dưới sự ảnh hưởng của Kim Phi, Cửu công chúa đã nhận ra quần chúng nhân dân là lực lượng vô cùng vô tận, cách đây không lâu khi Kim Phi bị ám sát, Cửu công chúa bề ngoài thì bình tĩnh, nhưng thật ra trong lòng vô cùng tức giận, lập tức hạ lệnh cho Trần Văn Viễn kêu gọi người dân chủ động tố giác gián điệp trên nhật báo Kim Xuyên, đồng thời còn thưởng cho người tố giác số tiền rất lớn.

Người thời đại này không có nhiều hoạt động giải trí, bình thường nếu có người trong thôn cãi nhau, cả làng sẽ bàn tán cả tháng trời, khi nghe tin nhật báo Kim Xuyên triệu tập bắt gián điệp, mọi người đều rất hăng hái.

Huống chỉ còn có tiền thưởng nữa chứ?

Tiền luôn là cách tốt nhất để tăng động lực, để có được tiền thưởng, dân chúng đã tích cực tham gia vào công cuộc tìm kiếm gián điệp, cũng vì thế mà có rất nhiều sự cố vô cớ đã xảy ra.

Giả dụ như ngươi và hàng xóm không hợp nhau, đi tố cáo với quan phủ, nói hàng xóm là gián điệp.

Kết quả sau khi quan phủ phái người đi điều tra, phát hiện tổ tiên tám đời của nhà này là người Đại Khang chính gốc, vẫn luôn sống ở trong làng này, mấy năm nay chưa từng đến huyện phủ lần nào, căn bản không thể nào là gián điệp.

Rất nhiều điều tương tự đã xảy ra, chẳng qua cũng bắt được không ít gián điệp.

Dù sau đầu năm nay tỷ lệ di chuyển của mọi người rất thấp, làng xóm trong mười dặm ai mà không biết nhau chứ?

Thỉnh thoảng có người bán hàng vào làng bán hàng, dân làng sẽ hỏi anh ta ở làng nào.

Trong tình huống này, nếu dân làng kiểm tra gắt gao sẽ khó mà ngụy trang.

Vài ngày sau khi phát động, số lượng gián điệp bị phát hiện đã vượt quá tổng số lượng mà đội Chung Minh phát hiện trong mấy tháng trước.

Đáng tiếc gián điệp đều vô cùng cẩn thận, người dân không có kinh nghiệm bắt giữ, phần lớn gián điệp thấy tình hình không ổn đã chạy trốn, chỉ có một ít gián điệp xui xẻo là bị bắt.

Đây là chuyện trước mắt của người dân.

Nếu bọn Kim Phi thật sự là gián điệp, thì đối phương sẽ cầm cuốc và vài thứ tương tự đến, không thể bắt gián điệp, nhưng có thể làm cho gián điệp bị thương.

Nhưng Ngụy Đại Đồng nhắc nhở: “Huynh đệ, sau này nếu phát hiện tình huống như vậy, cũng không thể cứ thế mà lao ra, phải ẩn nấp trong bóng tối để quan sát trước, sau khi xác nhận đối phương là gián điệp, thì phải đi báo quan ngay, cố gắng đừng để bị bắt, hiểu không?”

“Chúng ta sợ gián điệp sẽ bỏ chạy!” Người đàn ông trung niên ngây ngô mỉm cười, sau đó gật đầu nói: “Ta biết, sau này chúng ta sẽ cẩn thận!”

Thấy Kim Phi không nói chuyện, người đàn ông trung niên còn tưởng Kim Phi không thèm để ý đế ông ta, lập tức chắp tay với Ngụy Đại Đồng, rồi cúi đầu chào Kim Phi: “Ngụy Đại Nhân, chúng ta không quấy rầy ngài và tiên sinh nữa!”

Nói xong đang chuẩn bị đi, thì đột nhiên nghe thấy Kim Phi nói: “Vị đại ca này, có thể dẫn ta đi xem nơi các ngươi khai hoang được không?”

Người dân tưởng Kim Phi đổi ý, muốn thu thuế của bọn họ, sắc mặt lập tức thay đổi.

Kim Phi thấy vậy lập tức giải thích: “Mọi người đừng hiểu nhầm, Kim Phi ta nói lời giữ lời, không cần nộp thuế thì sẽ không cần nộp thuế, ta chỉ muốn xem xem đất khai hoang khác đất trồng như nào thôi.”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3562


Muốn nâng cao năng suất nông sản đơn vị ngoại trừ gây trồng được hạt giống tốt thì cách tốt nhất chính là bón phân, để đất càng thêm phì nhiêu.

Trước khi làm ra được phân bón hóa học, ủ phân chuồng là lựa chọn tốt nhất.

Vì vậy Kim Phi không hề do dự mà gật đầu nói: “Ủ phân quả thực có thể nâng cao sản lượng lương thực lên rất lớn, mọi người đã ủ chưa?”

“Sau khi nhật báo Kim Xuyên nhắc đến thì ta có ủ một ít, vụ hoa màu sau là có thể dùng dược rồi.” Người đàn ông trung niên đáp.

“Mọi người có thường xuyên nghe nhật báo Kim Xuyên không?” Kim Phi hỏi.

Người đàn ông trung niên này đã nhắc đến nhật báo Kim Xuyên tận mấy lần rồi.

“Gần như ngày nào cũng nghe!” Người đàn ông trung niên trả lời. “Mọi người cách trấn bao xa? Không trì hoãn công việc của mình chứ?”

Khi đến đây Kim Phi đã từng xem qua bản đồ, khe núi này cách trấn gần nhất cũng phải mười mấy dặm, nếu đường núi quanh co, khoảng cách có thể tăng gấp đôi.

Muốn đi mấy chục dặm đường núi cần nửa ngày, nếu mỗi ngày đều đi nghe báo thì làm gì còn thời gian để làm việc.

“Từ chỗ chúng ta đến trấn rất xa, đi đi về về phải mất hơn hai canh giờ.” Người đàn ông trung niên đáp: “Con trai của trưởng làng ta là một người đọc sách, anh †a mỗi ngày đều cưỡi lừa đi nghe, có tin tức gì quan trọng, anh ta sẽ ghi nhớ lại, trở về sẽ kể cho chúng ta nghe.”

“Như vậy thật tốt, vất vả cho con trai của trưởng làng rồi.”

“Chúng ta cũng không phải nghe không, khi nhà trưởng làng quá bận, cả làng †a đều sẽ đến giúp đỡ.” Người đàn ông trung niên nói: “Lừa tự biết đường, trên đường cậu Nhuận có thể ngồi trên lưng lừa đọc sách!”

“Mọi người ở đây đọc báo vào canh giờ nào?” Kim Phi hỏi.

“Khoảng giờ Thìn.” Người đàn ông trung niên trả lời: “Có khi gặp phải trời mưa, người đưa thư đến muộn nên có thể sẽ muộn hơn một chút.”

“Lên trấn cần hai canh giờ, vậy chẳng phải trời chưa sáng anh ta đã xuất phát rồi sao? Như vậy thì đọc sách kiểu gì?”

“Chúng ta chi một nửa tiền, nhà đại ca trưởng làng chỉ nửa tiền để cậu Nhuận thuê một căn phòng ở trên trấn, cậu Nhuận chiều ngày hôm trước lên trấn, buổi sáng đi sớm một chút có thể chiếm được một vị trí tốt, nghe xong báo thì quay về, đúng lúc kịp ăn bữa trưa.”

Người đàn ông trung niên trả lời: “Ăn xong bữa trưa, mọi người sẽ đến sân đập lúa, sau khi cậu Nhuận kể cho mọi người nghe xong, sẽ lại cưỡi lừa lên trấn, có thể đến nơi trước khi trời tối.”

“Trưởng làng không ép mọi người làm việc cho nhà họ để trả tiền thuê phòng cho con trai ông ta chứ?” Kim Phi hỏi.

Trước đó khi người đàn ông trung niên nói giúp nhà trưởng làng làm việc, y vẫn chưa để ý, bây giờ lại nói cùng chỉ tiền với trưởng làng để trả tiền thuê phòng cho con trai trưởng làng, thì tính chất có phần thay đổi rồi.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3563


Kim Phi nhìn theo ngón tay của ông ta, quả nhiên phát hiện một vài khoảng đất trồng lúa vừa dài vừa hẹp trong khe núi.

“Chỗ lúa này của ông phát triển không được tốt lắm, nhiều cỏ quá!” Kim Phi đi đến bên bờ ruộng, cau mày nhìn hoa màu ở trong ruộng.

Nghe nói bọn họ khai hoang ở trong núi, Kim Phi còn tưởng bọn họ đều là những người cần mẫn, nhưng mấy luống hoa màu này lại sinh trưởng không được

tốt lắm, xung quanh cỏ dại mọc um tùm.

“Tiên sinh, cái này... cái này...” Người đàn ông trung niên xoa tay, mặt cũng đỏ lên.

“Có gì cứ nói!”

“Vậy ta nói nhé.” Người đàn ông trung niên liếc nhìn Ngụy Đại Đồng, sau đó nói: “Sau khi đón tết xong, chúng ta mấy lần nhìn thấy con chim lớn như vậy bay đến đây, còn tưởng... còn tưởng là tiên sinh phái tới để kiểm tra việc khai hoang, vì vậy... vì vậy chúng ta mới không dám nhổ cỏ!”

Nói xong ông ta còn chỉ lên phi thuyền ở trên trời cũng đi theo tới đây.

Kim Phi nghe xong thì dở khóc dở cười.

Chẳng trách cỏ ở đây còn sắp cao hơn cả lúa, thì ra là sợ phi thuyền ở trên trời nhìn thấy.

Thực ra đây quả thực là một cách để tránh bị kiểm tra từ trên cao.

Mấy người Kim Phi ngồi phi thuyền tới đây sẽ không nhìn thấy có người khai hoang ở dưới.

“Sau này không cần phải như vậy nữa, muốn khai hoang thì cứ mạnh dạn mà khai hoang!”

Kim Phi vỗ vai người đàn ông trung niên: “Chúng ta tới đây cũng không phải để kiểm tra khai hoang, mà tới để khảo sát địa hình... Đúng rồi, nói đến đây, có một việc suýt nữa thì quên nói với mọi người!”

“Mời tiên sinh nói!”

“Chúng ta muốn xây một hồ chứa nước ở đây, lần này tới là để khảo sát địa hình, đến lúc đó xung quanh khe núi có thể sẽ bị che lấp, mọi người thu hoạch xong vụ lúa này, có lẽ mảnh đất này sẽ không thể trồng trọt được nữa!”

Kim Phi nói xong, sắc mặt của người dân xung quanh đều trở lên u ám.

Chẳng trách vừa rồi Kim Phi lại dễ nói chuyện như vậy, thì ra là không để cho bọn họ trồng trọt ở đây nữa.

Nhưng mảnh đất này cũng không phải là của bọn họ, Kim Phi không để cho bọn họ nộp bù các khoản thuế trước đây đã là một ân huệ ngoài pháp luật rồi, bọn họ cũng không tiện nói gì.

Dân làng còn thẳng thắn hơn cả Kim Phi, không vui sẽ hiện rõ lên mặt, cho dù Kim Phi không giỏi quan sát sắc mặt của người khác cũng có thể nhìn ra.

Suy nghĩ một lát, Kim Phi gọi Ngụy Đại Đồng tới một bên, hỏi: “Khi thi công con kênh gặp phải tình huống này thì có bồi thường không?”

“Có.” Ngụy Đại Đồng đáp: “Theo chính sách mà bộ Hộ đưa xuống, đồng ruộng bị chiếm dụng trong quá trình xây dựng con kênh thì phải để cho người dân bị chiếm dụng đồng ruộng chọn một mảnh ruộng có cùng diện tích trong ruộng đất công để bồi thường.”

Đối với trường hợp khai hoang này sẽ căn cứ theo thời hạn khai hoang khác nhau, mà mức bồi thường cũng sẽ khác nhau.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3564


Thật ra người có thể nhận được tin tức nội bộ sớm như vậy, còn có thể biết trước được lộ trình dự kiến, chắc chắn không phải người thường.

Chính quyền Xuyên Thục vừa mời được thành lập, các quan chức cấp cao đều cải tổ, hầu hết đã đề bạt lại, tất cả đều hăng hái, ai cũng hiểu cái lợi cái hại trong đấy, nên trước mắt chưa ai dám làm.

Dân chúng bình thường căn bản không ai biết được tin này, cho dù có ngẫu nhiên biết được thì cũng chỉ vì dân chúng khai hoang, tình cờ đào được một con đập.

Sau khi tìm hiểu xong thông tin bồi thường, lúc này Kim Phi mới hỏi: “Mọi người đã khai hoang những nơi này được mấy năm rồi?”

Dân chúng quay sang nhìn nhau, không hiểu vì sao Kim Phi lại hỏi vậy.

Cuối cùng, có một người đàn ông trung niên đáp lại: “Thưa tiên sinh, chúng ta đã làm ở đây được năm năm rồi...”

“Vậy thì tốt!” Kim Phi mỉm cười, nói: “Nếu ruộng đất bị ngập do chúng ta xây dựng công trình thủy lợi, mọi người có thể nộp đơn yêu cầu bồi thường!”

Nghe thấy Kim Phi nói, vẻ buồn bực trên mặt mọi người đều biến mất, đôi mắt họ sáng rực lên.

Bọn họ đi đào đập nước trong những ngày không làm ruộng, cũng từng nghe qua việc bồi thường.

Khi xây dựng đập nước, nếu như chiếm phải ruộng đất của ai, quan phủ sẽ cho chủ mảnh đất đó chọn một mảnh ruộng có diện tích bằng từng ấy trong số

những mảnh ruộng của triều đình để bồi thường.

Ruộng của triều đình là ruộng rất phì nhiêu màu mỡ, cho nên có rất nhiều người mong mình bị chiếm đất.

“Thật vậy sao, thưa tiên sinh?”

“Đất khai hoang có được bồi thường không?”

Dân chúng tranh nhau hỏi.

“Về chuyện này, Ngụy đại nhân sẽ giải thích cho mọi người!”

Mọi người đồng loạt quay sang nhìn Ngụy Đại Đồng.

Ngụy Đại Đồng giải thích qua một lần về chính sách bồi thường và thu hồi đất. Dân làng nghe xong, phấn khích tới mức muốn dập đầu với Kim Phi.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3565


Kim Phi nhìn Ngụy Đại Đồng, ông ta lập tức nói với người đàn ông kia về phạm vi sửa đập chứa nước.

Người đàn ông nghe xong, suy nghĩ một lát rồi đáp: “Ngoài hai nhà lão Ngưu và lão Viên ra thì không còn nhà ai nữa đâu!”

“Còn mấy cánh đồng hoang ngoài kia thì sao, còn ai nữa không?” Ngụy Đại Đồng hỏi.

“Ngoài đồng kia còn một vài nhà...” Người đàn ông chỉ mấy nơi còn có người và diện tích của cánh đồng.

Ngụy Đại Đồng vội lấy giấy bút ra, chuẩn bị để khi nào quay về sai người đi kiểm tra, tránh cho kẻ khác lợi dụng sơ hở này.

Ghi nhớ xong, Ngụy Đại Đồng nói: “Đưa thẻ ngà của ngươi cho ta mượn một lát, tới khi nào ta sẽ quay lại xem xét địa hình nơi này, ngươi có đồng ý làm người dẫn đường cho ta được không? Tiền công sẽ được tính như tiền công sửa đập!”

“Đồng ý, tất nhiên là đồng ý rồi!” Người đàn ông nhanh chóng đưa thẻ ngà cho Ngụy Đại Đồng.

Làm người dẫn đường khỏe hơn làm việc nhiều, hơn nữa còn được làm quen với những người như Ngụy Đại Đồng, sau này còn có thể khoe khoang.

Còn chưa kể được tính tiền công theo tiền công sửa đập nữa, mà nếu như không có tiền công, anh ta cũng đồng ý.

Ngụy Đại Đồng nhận lấy thẻ ngà, chép tên và địa chỉ của người đàn ông kia lại.

Nhân lúc này, Kim Phi tranh thủ trò chuyện với người đàn ông trung niên này một lát: “Vị đại ca này, ngươi có hứng thú với việc gia nhập tiêu cục Trấn Viễn không?”

Anh ta có thể đoán ra được thân phận của y dựa vào Ngụy Đại Đồng và phi thuyền, khả năng quan sát nhạy bén này khiến Kim Phi nổi lên lòng yêu quý nhân tài, sau này bồi dưỡng tốt một chút, có khi có thể trọng dụng được.

“Đa tạ tiên sinh đã coi trọng.” Người đàn ông trung niên cúi đầu trước Kim Phi mấy cái, rồi cười khổ nói: “Thật không dám giấu diếm, trước đây ta đã hai lần tham gia tuyển chọn nhân viên hộ tống, nhưng không lần nào qua được.”

“Vì sao?” Kim Phi hỏi.

“Trước kia ta đã từng tham gia quân Đức Lâm, bị ngã gấy tay, tuy rằng sau này đã lành, nhưng lại không thể dùng hết sức của mình, không qua được bài kiểm tra nâng tạ lần nào!”

Người đàn ông trung niên kia nói xong thì nâng cánh tay trái của mình lên.

Kim Phi nhìn kỹ, quả thật cánh tay này của người đàn ông có hơi biến dạng, chắc lúc gãy đã được nối lại không tốt lắm.

Trường hợp này rất hay gặp ở những tên lính ẻo lả do mấy tướng lĩnh ăn chơi trác táng dẫn dắt.

Người đàn ông này cũng coi như may mắn, không bị nhiễm trùng, nếu không, có sống được hay không cũng không chắc.

Trường hợp của người này đúng thật không thể qua được bài kiểm tra nâng tạ.

Lúc Kim Phi rời mắt, y chợt nhớ đến khi vừa gặp mặt, trong tay ông ta có cầm một cung nỏ, nên tò mò hỏi: “Nếu cánh tay đã bị thương như vậy, sao ngươi còn mang theo cung nỏ theo làm gì vậy?”

“Bắn cung có thể rèn luyện lực tay, nên năm ngoái ta đã nhờ người anh em Đại Lâm Tử làm cho một cây cung nhẹ để từ từ luyện tập, hi vọng sang năm có thể qua được bài kiểm tra nâng tạ!” Người đàn ông trung niên giải thích.

“Ra là thế.” Kim Phi gật đầu thật nhẹ: “Tuy nhiên, ta đề nghị ngươi không tham gia kỳ thi tuyển chọn nhân viên hộ tống nữa, mà tham gia tuyển chọn đội Chung Minh!”

“Đội Chung Minh?” Người đàn ông trung niên bất ngờ: “Đội Chung Minh không phải là đội chia ruộng đất sao? Ta không biết chữ, cũng chẳng biết tính toán, vậy có thể thi được không?”

“Đương nhiên có thể rồi!” Kim Phi trả lời: “Ngươi đừng thi Chung Minh đội hai, mà thi vào Chung Minh đội một đi, khi tuyển người mới không có yêu cầu phải biết chữ và số, đến lúc nào ngươi thi vào, sẽ được học một lớp xóa mù chữ.”

Nhiệm vụ của Chung Minh đội hai là đánh cường hào phân chia ruộng đất, còn công việc chính của đội một là thu nhập thông tin tình báo, rất phù hợp với người đàn ông trung niên đang đứng trước mặt y.

Người đàn ông không biết đội Chung Minh còn có một đội khác, nhưng ông ta tin Kim Phi.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3566


Vì gặp phải nhóm người dân này, nên đám người Kim Phi lỡ không ít thời gian, lúc về tới đập Đô Giang thì trời đã tối rồi.

Sau khi vội vàng ăn cơm, Kim Phi vào thư phòng.

Không thể không nói, Ngụy Đại Đồng rất biết xử lí công việc, biết Kim Phi không thích xa hoa lãng phí, bình thường cũng sẽ không tới đây, nên ông ta chuẩn bị sân nhỏ này cho Kim Phi, bố trí cực kì đơn giản, trong thư phòng chỉ có hai giá sách, một cái bàn và một cái ghế thôi.

Nhưng cho dù rất lâu Kim Phi không tới, trên bàn cũng không có bụi bẩn gì, bút mực giấy nghiên đều chuẩn bị ổn thỏa, chân trong phòng ngủ cũng không có mùi mốc gì, vừa nhìn đã biết toàn là đồ mới.

Tâm nhìn lúc trước của Kim Phi đặt ở một trình độ khá cao, trước hôm nay, y chưa từng để ý tới vấn đề khai hoang này.

Nhưng chiều nay thấy thấy đám dân làng kia, khiến Kim Phi bỗng ý thức được khai hoang cũng là một trong những cách giải quyết vấn đề lương thực.

Nhân khẩu của Đại Khang ít, dụng cụ nông nghiệp và phương thức cày cấy cũng cực kì lạc hậu, cộng thêm thuế má lúc trước rất nặng, người dân hoàn toàn không dám khai hoang bừa bãi, cái này cũng gây ra tình trạng rất nhiều đất đai canh tác bị bỏ hoang, xử lí sơ sơ một chút là đã có thể trồng lương thực rồi.

Người dân không bằng lòng khai hoang, không phải lười, mà là lúc trước thuế má quá nặng, nếu Cửu công chúa hạ chỉ miễn giảm thuế của đất đai, tính tích cực khai hoang của người dân nhất định sẽ được nâng cao.

Thời đại phong kiến, thu nhập chủ yếu của triều đình là thuế, mặc dù Kim Phi luôn nhắc Cửu công chúa đặt nhẹ chuyện lao dịch cho người dân, cho người dân có chút thời gian tạm nghỉ, nhưng thuế má là chuyện lớn của cả nước, y cũng không dám đưa ra quyết định chủ quan.

Vốn muốn cho Cửu công chúa viết bức thư, nhưng cầm bút lên, y lại cảm thấy nên bàn bạc chuyện này kĩ hơn, không thể quá gấp gáp, thế là viết những cảm xúc và điều nhìn thấy hôm nay xuống trước, rồi chuẩn bị suy nghĩ thêm một thời gian, đợi quay về lại trao đổi chuyện khai hoang và thuế má với Cửu công chúa kĩ hơn.

Vậy là tiếp đó khi ra ngoài khảo sát địa hình đập chứa nước, Kim Phi đều sẽ nhìn đồng ruộng xung quanh, nếu gặp người dân, cũng sẽ nói chuyện với người dân.

Theo Kim Phi thấy, mình đã giảm bớt nhiều thuế như vậy, lại còn thực hiện công cuộc ra công cứu giúp cho người dân, phát tiền phát lương thực, không nói là cuộc sống người dân cực kì tốt, nhưng ít nhất cũng không lo cơm ăn áo mặc mới đúng.

Nhưng thông qua mấy người hỏi thăm, Kim Phi phát hiện mình nghĩ chắc mẩm rồi.

Mặc dù đời trước y cũng xuất thân từ bản làng, nhưng cuộc sống môi trường của đời trước suy cho cùng vẫn không giống với Đại Khang, lúc đó cho dù có nghèo, nhưng trong nhà cũng không thiếu nông cụ, mùa đông cũng không thiếu các loại vật phẩm như áo khoác chăn bông để chống rét.

Nhưng Đại Khang bây giờ tới cây bông còn chưa có, tới mùa đông, người dân hoàn toàn không có áo bông để ra ngoài.

Hơn nữa điều kiện chữa bệnh cũng cực kì lạc hậu, người dân mà sinh bệnh, tuyệt đại đa số đề cố chống chọi, thật sự không chịu được mới đi tìm thầy lang trong làng mua tí thảo dược.

Thầy lang trong làng đa phần cũng là người không chính thống, hoàn toàn không hiểu dược lí gì đó, chỉ có thể dựa vào mấy phương thuốc truyền từ đời này sang đời khác xuống, cùng với dược liệu có thể tìm thấy ở gần làng mà bốc thuốc, trị khỏi hay không khỏi đều xem số mạng.

Những cái này đều là vấn đề cần giải quyết ngay.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3567


“Tiên sinh ngài yên tĩnh, bây giờ ta đi lập giấy bảo đảm thực thi quân lệnh cho ngài, đập lớn ta làm ta sẽ phụ trách, trong trăm năm, trước khi ta chết mà con đập xảy ra vấn đề gì, ngài cứ chém ta. Nếu sau khi ta chết mà con đập có vấn đề, ngài hãy chém con cháu của tai”

Ngụy Đại Đồng vỗ ngực bảo đảm.

Kim Phi luôn phản đối chuyện liên lụy, nhưng lần này lại gật đầu nói: “Đây là ngài nói đấy, đến lúc đó nếu con đập xảy ra vấn đề về chất lượng, ta thật sự sẽ giết người!”

Nước lũ vô tình, một khi con đập của đập chứa nước sụp đổ, nước lũ sẽ lao tới, nhấn chìm rất nhiều làng mạc thị trấn ở hạ du, hậu quả khó lường!

Nếu chất lượng của con đập không thể bảo đảm, Kim Phi thà tạm thời không xửa đập chứa nước.

“Tiên sinh, ta cũng không đùa, đến lúc đó ta sẽ gửi cả giấy đảm bảo thực hiện quân lệnh tới bộ Công để lập hồ sơ!” Ngụy Đại Đồng lại bảo đảm lần nữa.

“Ta sẽ đợi"

Kim Phi chắp tay với Ngụy Đại Đồng, dẫn Nhuận Nương và Tả Phi Phi cùng lên phi thuyền.

Trong kế hoạch gốc là Kim Phi còn phải đi tới Tây Xuyên một chuyến, nhưng Khánh Hâm Nghiêu đã tới, mấy hôm trước Chu Du Đạt cũng tới một chuyến, người nên gặp cũng gặp rồi, Kim Phi lại nhớ tới chuyện khai hoang, nên quyết định trước mắt không đi tới Tây Xuyên nữa.

Sau khi phi thuyền bay lên không trung, tiến thẳng về phía Kim Xuyên.

Lúc đi qua nơi các con kênh giao nhau, Kim Phi lại xuống dưới xem một vòng, mãi tới chập tới mới quay về làng Tây Hà.

Còn chưa hạ xuống, đã thấy hai người Quan Hạ Nhi và Cửu công chúa đợi ở dưới.

“Đương gia!” Phi thuyền vừa đáp, Quan Hạ Nhi tới chạy tới.

Cho dù đã xem chiến báo, biết Kim Phi không sao, nhưng vẫn đi quanh Kim Phi một vòng mới yên tâm.

Cửu công chúa kiềm chế hơn nhiều, không nhào lên, chỉ theo tập tục Đại Khang, dừng cách chỗ Kim Phi mấy bước từ từ cúi người, hành lễ với Kim Phi.

“Được rồi được rồi, ta không sao!” Kim Phi vuốt tóc Quan Hạ Nhị, lại chào hỏi Cửu công chúa.

Quan Hạ Nhi đã nấu cơm xong, vừa vào phòng ăn, Kim Phi đã ngửi thấy mùi gạo đập vào mặt.

Bắc Thiên Tâm ôm đứa bé ngồi ở bên bàn, bốn đứa nhỏ ngươi chọc một cái, †a véo một phát, trêu đùa đứa bé trong ngực Bắc Thiên Tâm.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3568


“Đương gia, chàng về rồi à!”

Đợi bốn đứa nhỏ chạy đi hết, Bắc Thiên Tâm cũng ôm đứa bé đứng dậy: “Ta muốn đi đón chàng, nhưng tỷ tỷ không cho ta đi!”

Có thể là vì sinh em bé rồi, nên Bắc Thiên Tâm cũng trở nên dịu dàng hơn, nếu là lúc trước, cho dù Quan Hạ Nhi không cho cô ấy đi, cô ấy cũng sẽ lén chạy ra, cùng lắm là về bị dạy bảo một trận.

Vì chưa từng được trải nghiệm sự quan tâm của người nhà, nên Bắc Thiên 'Tâm cũng khá thích Quan Hạ Nhi dạy dỗ cô ấy, mỗi lần bị mắc đều cười híp mắt, khiến Quan Hạ Nhĩ tức vô cùng.

“Muội vừa ra tháng, chạy loạn cái gì?”

Quan Hạ Nhi nói: “Còn nữa, nếu lại để ta thấy muội không đi cửa lớn, ôm đứa bé nhảy tường, thì xem ta có đánh gãy chân muội không!”

“Ôm đứa bé nhảy tường?” Kim Phi quay đầu nhìn Bắc Thiên Tâm. Bắc Thiên Tâm ở một chỗ tương đối hẻo lánh, cách cửa lớn hơi xa, để bớt đi mấy bước, cô ấy thường nhảy tường để ra vào, bị đội thân vệ trực ban bắt được mấy lần.

Có một lần nhảy tường trong đêm, thân vệ nữ đứng ở chân tường bị dọa, vừa lên đã đâm một đao.

Cũng may Bắc Thiên Tâm phản ứng nhanh, nếu không đã nguy hiểm rồi. Về sau đội thân vệ vừa thấy Bắc Thiên Tầm kề vào tường vây, thì sẽ lớn tiếng chào hỏi, nhắc bạn bè ở bên tường vây khác chú ý, Thiên Tâm phu nhân muốn nhảy tường đấy!

Vừa nấy còn thấy Bắc Thiên Tâm trở nên dịu dàng, kết quả vừa chớp mắt, cô ấy đã ôm đứa bé nhảy tường...

Quả nhiên, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời!

Bắc Thiên Tâm cũng tự biết đuối lí, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Đứa bé còn chưa nặng bằng một cục đá đâu, đừng nói chỉ ôm một đứa, cho dù thêm một đứa, ta không dùng tay cũng nhảy qua được...”

“Muội còn nói!"

Quan Hạ Nhi tức giận giơ tay, nhưng thấy đứa bé Bắc Thiên Tâm ôm trong ngực, lại hạ tay xuống: “Đợi lúc đứa bé không có ở đây, xem ta dạy dỗ muội thế nào!”

Bắc Thiên Tâm gật đầu, dáng vẻ lần sau vẫn dám, khiến Quan Hạ Nhi tức giận cầu cứu Kim Phi: “Đương gia à, chàng quản muội ấy đi!”

“Ôm đứa bé nhảy tường nguy hiểm biết mấy, sau này không được nhảy nữa!” Kim Phi sầm mặt trách mắng.

“Ô7 Bắc Thiên Tâm gật đầu, cũng không biết có nghe vào không.

Xác suất cao là không nghe vào.

Có thể là âm thanh nói chuyện của mấy người quá lớn, khiến đứa bé thức dậy, khóc oe oe to lên.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3569


Lúc này tới Kim Phi cũng vô cùng buồn bực!

“Thiên Tâm, đứa bé vừa đầy tháng, chỉ có thể nhìn nghe thấy mấy thứ thôi, nàng giảng đạo lí gì với thằng bé được?”

Có lẽ Bắc Thiên Tâm cũng ý thức được hành động vừa này hơi vô lí, nên cúi đầu không nói gì.

Nhưng Quan Hạ Nhỉ lại không định bỏ qua cho cô ấy: “Muội đừng cho rằng không nói gì là được, vừa nãy ta không đùa với muội, sau này Tiểu Thạch Khai sẽ đi theo ta, đương gia nói gì cũng vô dụng!”

“Vậy ta còn có thể đi nhìn thằng bé không?” Bắc Thiên Tâm yếu ớt hỏi.

“Nhìn thì đương nhiên là có thể nhìn, nhưng tuyệt đối không thể ôm thằng bé đi nhảy tường nữa, cũng không thể tóm thằng bé như tóm con mèo giống vừa nấy!" Quan Hạ Nhi lạnh giọng nói.

“Được, vậy giao cho tỷ tỷ đi!” Mặt Bắc Thiên Tâm đầy chân thành, gật đầu.

Thật ra từ sau khi đi theo Kim Phi, Bắc Thiên Tâm ngày càng không thích động não, Kim Phi và Quan Hạ Nhi bảo cô ấy làm gì, cô ấy sẽ làm cái đó.

Nói dễ nghe thì, cô ấy ngày càng đơn thuần, ngày một sáng suốt, còn nói khó nghe, thì là ngày càng giống một đứa bé, từ sáng tới tối chỉ biết chơi, hoàn toàn không biết lo nghĩ.

Cũng chỉ có lúc đối xử với Linh Nhi do tỷ muội Kim Lan để lại, cô ấy mới nghiêm túc một chút, cư xử như một tỷ tỷ, bậc phu huynh.

Ở nơi mà Linh Nhi không nhìn thấy, cô ấy vui đùa còn không hợp chuẩn mực hơn mấy đứa bé, mang thai mà còn dám trèo lên cái cây cao mười mấy mét để hái trái cây.

Giao đứa bé cho người khác có thể cô ấy không yên tâm, nhưng giao cho Quan Hạ Nhị, còn có thể đi thăm bất cứ lúc nào, có gì mà không yên tâm đâu?

Thậm chí Kim Phi còn cảm thấy Bắc Thiên Tâm có cảm giác như trút được gánh nặng nữa.

Bắc Thiên Tâm đồng ý rất sảng khoái, ngược lại khiến Quan Hạ Nhi không hiểu lắm.

Vừa nấy cô chỉ dọa nạt Bắc Thiên Tâm thôi, muốn khiến cô ấy sau này đối xử cẩn thận với đứa bé một tí, ai biết Bắc Thiên Tâm lại thật sự giao con cho cô chứ!

Quan Hạ Nhỉ lo Kim Phi cho là cô ấy muốn cướp con của Bắc Thiên Tâm, vội giải thích nói: “Đương gia, ta cảm thấy vừa nãy Thiên Tầm đối xử với con quá thô lỗ, muốn dọa muội ấy thôi, không muốn cướp con của muội ấy đâu!”

Nói tới đây, Quan Hạ Nhi gấp suýt khóc. “Ta biết, ta biết!”

Kim Phi an ủi Quan Hạ Nhi trước, sau đó hỏi: “Vậy nàng bằng lòng giúp Thiên 'Tâm chăm sóc Thạch Khai không?”

“Ta..” Quan Hạ Nhi nhìn Kim Phi, lại nhìn Bắc Thiên Tâm, cuối cùng lại cúi đầu nhìn đứa bé trong ngực: “Được không?”

Kim Phi không đáp, mà nhìn Bắc Thiên Tâm.

“Được được, đương nhiên là được!” Bắc Thiên Tâm gật đầu như gà mổ thóc: “Giao con cho tỷ tỷ, ta hoàn toàn yên tâm!"

“Thiên Tâm đã nói vậy rồi, nàng vất vả rồi, đưa thằng bé đi đi!”

Kim Phi tức giận liếc Bắc Thiên Tâm: “Nàng ấy cả ngày cứ nhảy lên nhảy xuống, không chỉ nàng lo cho con, ta cũng lo ngày nào đó nàng ấy khiến con va chạm vào đâu đấy! đặt bên chỗ nàng làm bạn với Nhị Nữu, ta yên tâm hơn!”

Hai đương sự đều đã nói thế, lúc này Quan Hạ Nhi mới gật đầu: “Vậy thì được, để ta đưa con đi, Thiên Tâm muội yên tâm, ta sẽ không bảo thăng bé gọi ta là mẹ đâu, sau này sẽ gọi muội là mẹ, lúc nào muội muốn nhìn thì đều có thể tới xem cải"

“Giao cho tỷ tỷ thì có gì mà ta không yên tâm, tỷ tỷ, tỷ đợi tí, ta đi cầm đồ của thăng bé tới!"

Nói xong cô ấy như lo Quan Hạ Nhi hối hận, quay người chạy ra khỏi cửa.

Cô ấy chạy ra giữa sân, lại quay đầu chạy tới tường vây, nhún người nhảy qua tường vây!

Trong lòng Quan Hạ Nhi vốn còn có chút thấp thỏm, cảm thấy có lỗi với Bắc Thiên Tâm, nhưng thấy cô ấy như vậy, Quan Hạ Nhi bỗng cảm thấy mình không làm gì sai hết.

Để con theo Bắc Thiên Tâm, hình như hơi nguy hiểm thật.

Lúc này tới Kim Phi cũng vô cùng buồn bực!

“Thiên Tâm, đứa bé vừa đầy tháng, chỉ có thể nhìn nghe thấy mấy thứ thôi, nàng giảng đạo lí gì với thằng bé được?”

Có lẽ Bắc Thiên Tâm cũng ý thức được hành động vừa này hơi vô lí, nên cúi đầu không nói gì.

Nhưng Quan Hạ Nhỉ lại không định bỏ qua cho cô ấy: “Muội đừng cho rằng không nói gì là được, vừa nãy ta không đùa với muội, sau này Tiểu Thạch Khai sẽ đi theo ta, đương gia nói gì cũng vô dụng!”

“Vậy ta còn có thể đi nhìn thằng bé không?” Bắc Thiên Tâm yếu ớt hỏi.

“Nhìn thì đương nhiên là có thể nhìn, nhưng tuyệt đối không thể ôm thằng bé đi nhảy tường nữa, cũng không thể tóm thằng bé như tóm con mèo giống vừa nấy!" Quan Hạ Nhi lạnh giọng nói.

“Được, vậy giao cho tỷ tỷ đi!” Mặt Bắc Thiên Tâm đầy chân thành, gật đầu.

Thật ra từ sau khi đi theo Kim Phi, Bắc Thiên Tâm ngày càng không thích động não, Kim Phi và Quan Hạ Nhi bảo cô ấy làm gì, cô ấy sẽ làm cái đó.

Nói dễ nghe thì, cô ấy ngày càng đơn thuần, ngày một sáng suốt, còn nói khó nghe, thì là ngày càng giống một đứa bé, từ sáng tới tối chỉ biết chơi, hoàn toàn không biết lo nghĩ.

Cũng chỉ có lúc đối xử với Linh Nhi do tỷ muội Kim Lan để lại, cô ấy mới nghiêm túc một chút, cư xử như một tỷ tỷ, bậc phu huynh.

Ở nơi mà Linh Nhi không nhìn thấy, cô ấy vui đùa còn không hợp chuẩn mực hơn mấy đứa bé, mang thai mà còn dám trèo lên cái cây cao mười mấy mét để hái trái cây.

Giao đứa bé cho người khác có thể cô ấy không yên tâm, nhưng giao cho Quan Hạ Nhị, còn có thể đi thăm bất cứ lúc nào, có gì mà không yên tâm đâu?

Thậm chí Kim Phi còn cảm thấy Bắc Thiên Tâm có cảm giác như trút được gánh nặng nữa.

Bắc Thiên Tâm đồng ý rất sảng khoái, ngược lại khiến Quan Hạ Nhi không hiểu lắm.

Vừa nấy cô chỉ dọa nạt Bắc Thiên Tâm thôi, muốn khiến cô ấy sau này đối xử cẩn thận với đứa bé một tí, ai biết Bắc Thiên Tâm lại thật sự giao con cho cô chứ!

Quan Hạ Nhỉ lo Kim Phi cho là cô ấy muốn cướp con của Bắc Thiên Tâm, vội giải thích nói: “Đương gia, ta cảm thấy vừa nãy Thiên Tầm đối xử với con quá thô lỗ, muốn dọa muội ấy thôi, không muốn cướp con của muội ấy đâu!”

Nói tới đây, Quan Hạ Nhi gấp suýt khóc. “Ta biết, ta biết!”

Kim Phi an ủi Quan Hạ Nhi trước, sau đó hỏi: “Vậy nàng bằng lòng giúp Thiên 'Tâm chăm sóc Thạch Khai không?”

“Ta..” Quan Hạ Nhi nhìn Kim Phi, lại nhìn Bắc Thiên Tâm, cuối cùng lại cúi đầu nhìn đứa bé trong ngực: “Được không?”

Kim Phi không đáp, mà nhìn Bắc Thiên Tâm.

“Được được, đương nhiên là được!” Bắc Thiên Tâm gật đầu như gà mổ thóc: “Giao con cho tỷ tỷ, ta hoàn toàn yên tâm!"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3570


Trẻ con thích ngủ nhất, Kim Thạch Khai khóc một trận rồi ngủ mất, Quan Hạ Nhi ôm thằng bé cẩn thận đi vào phòng, sắp xếp chỗ ở cho đứa trẻ.

Nhuận Nương cũng ởi theo giúp đỡ, thế là phòng ăn tạm thời chỉ còn mỗi hai người Kim Phi và Cửu công chúa.

“Phu quân, hay là ta cũng đưa con tới, nhờ tỉ tỉ chăm hộ ta?” Cửu công chúa cười hỏi.

“Nếu nàng nỡ, vậy thì đi trao đổi với Hạ Nhi đi.”

Bắc Thiên Tâm chăm con quá thô lỗ, Cửu công chúa thì quá bận.

€ó lúc bận tới mức đến mình cũng có thể quên ăn, càng đừng nói tới con. Nói là Cửu công chúa chăm Đại Nữu, chứ thật ra là bà vú chăm hộ.

Khánh phi có nhắc mấy lần, muốn giúp Cửu công chúa chăm con, nhưng bị Cửu công chúa từ chối.

Cửu công chúa không phải vợ cả của Kim Phi, Khánh phi luôn canh cánh trong lòng, đặc biệt là sao khi Cửu công chúa đăng cơ, ý nghĩ này của Khánh phi càng nặng.

Khánh phi từng nhiều lần xúi giục Cửu công chúa, bảo cô ấy cướp vị trí vợ cả trong tay Quan Hạ Nhi, nhưng đều bị Cửu công chúa từ chối.

Cửu công chúa rất rõ, trong mắt Kim Phi, vợ cả và tiểu thiếp thực sự không có gì khác biệt, nếu Cửu công chúa làm thế thật, ngược lại sẽ chọc giận Kim Phi, dẫn đến thất sủng hoàn toàn.

Khánh phi muốn đưa Đại Nữu đi, chắc chắn sẽ dạy con bé những cách cung đấu trong cung, để con bé giúp đệ đệ tương lai đánh bại những huynh đệ tỷ muội khác.

Cửu công chúa lớn lên trong cung từ nhỏ, mười mấy tuổi là bắt đầu đấm đá với nhau, sớm đã phiền chán loại người cả ngày tính toán, cả người phải đề phòng bị người ta tính kế.

Sau khi tới làng Tây Hà, Cửu công chúa hoàn toàn thích bản làng nhỏ này, cả không khí trong nhà Kim Phi.

Mỗi lần nhìn thấy Tiểu Nga, Cửu công chúa đều hy vọng con mình có thể giống Tiểu Nga, mỗi ngày có cuộc sống không lo không nghĩ, muốn ăn măng thì đi đào, muốn ăn trứng chim thì trèo lên cây lấy, muốn ăn mật ong thì đi chọc tổ ong vò vẽ.

Mặc dù có thể bị ngã đến xanh tím, hoặc bị ong châm đầy đầu, về còn ăn mắng, nhưng Cửu công chúa có thể cảm nhận được niềm vui thật sự trên người Tiểu Nga.

Cô ấy cảm thấy, tuổi thơ như vậy mới là tuổi thơ vui vẻ thật sự.

Về phần sự thông minh, trẻ con phải có, nhưng tuyệt đối không nên dùng trên người nhà.

Hơn nữa sau khi làm hoàng đế, Cửu công chúa bỗng cảm thấy trước đây †rong cung tính kế lẫn nhau, mấy trò không đàng hoàng kia, cứ đấu tới đánh lui, cũng chỉ là mấy người bên cạnh mình..

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3571


“Nhà trẻ là gì?”

“Là trước khi trẻ con đi học, nơi chuyên coi sóc, dạy dỗ trẻ em.” Kim Phi giải thích.

“Cái này được đấy,” Cửu công chúa nói: “Bây giờ nhà ta có ba đứa rồi, sau này đám Nhuận Nương Tiểu Bắc lại sinh, mỗi chúng ta sinh thêm hai đứa, cộng lên

cũng khoảng mười đứa, có thể mở chuyên một trường tư dạy chúng nó rồi “Đừng nói nữa, đừng nói nữa!” Kim Phi xua tay ngăn Cửu công chúa lại.

Thảo nào Lưu Bị đường đường là con cháu hoàng thất, lưu lạc tới nỗi bán giày rơm, sau này có tài nguyên, ra là sinh con nối dõi quá nhanh.

Thê tử của mình ít hơn hoàng đế trước kia nhiều lắm rồi nhưng chỉ mấy năm ngắn ngủi đã sinh được mười mấy đứa.

Mấy chục năm sau, ít nhất mỗi đứa con của mình lại có thêm một đám con nữa.

Không cần trăm năm, nhà họ Kim cũng sẽ trở thành một gia tộc lớn có thành viên hơn trăm người.

Hơn nữa cái này còn tăng ngày càng nhanh. Quan Hạ Nhi mở nhà trẻ, không khoa trương tí nào.

Cửu công chúa lườm Kim Phi, thấy có lẽ Kim Phi thật sự không muốn nói tới đề tài này, nên bảo: “Đứng rồi, công chúa Lộ Khiết tỉnh rồi.”

“Tỉnh lúc nào?” Kim Phi ngơ ngác.

Gần đây bận mãi, thiếu chút nữa y đã quên ân nhân cứu mạng này.

“Ngày thứ hai sau khi chàng đi đập Đô Giang thì tỉnh, gần đây hồi phục không tệ, hôm qua ta đi xem thấy cô ta ra cửa đi bộ rồi.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt!” Kim Phi thở phào. Về tình về lí, y đều không mong công chúa Lộ Khiết có chuyện. “Chàng có muốn đi xem không?” Cửu công chúa hỏi.

“Muộn quá rồi, mai rồi đi đi” Kim Phi nhìn sắc trời: “Đúng rồi, lần này ta đi đập Đô Giang, ta có mấy suy nghĩ, muốn nói với nàng.”

“Phu quân nói đi” Cửu công chúa nghe thế, lập tức ngồi thẳng dậy.

Thế là Kim Phi nói chuyện đập chứa nước với Cửu công chúa một lượt, sau đó lại nói tới suy nghĩ về ủ phân và khuyến khích khai hoang.

Đặc biệt là ủ phân, lần này Kim Phi xuống làng khảo sát phát hiện, mặc dù nhật báo Kim Xuyên từng tuyên truyền về ủ phân, nhưng lúc đó chủ yếu tuyên truyền về bài ca hai bốn tiết khí, độ dài bài tuyên truyền ủ phân khá ngắn, không thu hút được sự coi trọng của người dân, hoặc một vài nông dân thấy hứng thú, nhưng lúc đó không nhớ phương pháp, về sau cũng thôi.

Đủ loại nguyên nhân dẫn đến chuyện ủ phân không phổ biến rộng rãi trong dân gian như Kim Phi dự liệu.

Kim Phi quyết định nhanh chóng giải quyết vấn đề này.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3572


Kim Phi nhìn trời, vốn dĩ muốn nói có khả năng Thiết Thế Hâm đã đi nghỉ ngơi rồi, nhưng nhìn biểu cảm trên mặt Cửu công chúa thì chỉ sợ cho dù Thiết Thế Hâm đi nghỉ rồi vẫn sẽ bị gọi dậy.

Trái tim của nhà tư bản cũng đều đen tối chứ huống chỉ là Hoàng đế thời phong kiến?

Đúng lúc Bắc Thiên Tâm ôm theo đồ vật của trẻ con trở về, Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương cũng đi ra, nên Kim Phi cũng không nói gì.

Y gọi đám trẻ đang phân chia quà ở ngoài viện về quây quần ăn cơm tối cùng với cả nhà.

Ăn cơm xong, Kim Phi đi thăm đứa nhỏ một chút rồi theo Cửu công chúa đến ngự thư phòng thì đã thấy Thiết Thế Hâm đang đợi sẵn ở đó.

“Thiết đại nhân đã ăn cơm chưa?” Kim Phi hỏi.

“Ăn rồi!” Thiết Thế Hâm hành lễ với Kim Phi rồi nói: “Tiên sinh mới trở về mà vi thần có việc nên không thể đi đón tiếp, mong tiên sinh thứ lỗi!”

“Chúng ta đã thân quen như thế rồi sao ông còn khách khí thế?”

Kim Phi xua tay: “Muốn nói thứ lỗi thì ta mới là người cần phải nói, muộn như vậy rồi còn gọi Thiết đại nhân đến đây, làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của đại nhân rồi!”

“Đó là chức trách của ta, đừng nói lão phu còn chưa ngủ, cho dù đã ngủ rồi mà tiên sinh cho gọi thì ta cũng sẽ đến ngay lập tức!” Thiết Thế Hâm nói với vẻ mặt chính trực.

“Hai người khách sáo xong chưa?” Cửu công chúa trợn mắt nhìn hai người: “Xong rồi thì bắt đầu nói chính sự đi!”

Kim Phi và Thiết Thế Hâm nhìn nhau mỉm cười rồi ngồi xuống đối diện với Cửu công chúa.

Cửu công chúa đi thẳng vào chủ đề, nói lại những vấn đề ban nãy Kim Phi nhắc đến một lần, nói xong thì nhìn về phía Kim Phi: “Phu quân, chàng có muốn bổ sung thêm gì không?”

“Hết rồi, nàng nói hay lắm!”

Kim Phi giơ ngón tay cái lên với Cửu công chúa, sau đó nhìn về phía Thiết Thế Hâm.

Phản ứng Thiết Thế Hâm và Cửu công chúa đều giống nhau, đều tỏ ra ủng hộ việc xây dựng hồ chứa nước và ủ phân, tuy nhiên khi nói đến việc khuyến khích việc khai hoang thì họ lại không bày tỏ lập trường ngay lập tức mà chỉ hỏi: “Không biết tiên sinh muốn khuyến khích việc khai hoang như thế nào!”

“Trước mắt ta nghĩ đến hai việc.” Kim Phi nói: “Trước hết là cắt giảm một chút thuế đối với đất khai hoang...”

Bình thường Thiết Thế Hâm làm chuyện gì cũng cẩn thận nhưng lần này ông †a không đợi Kim Phi nói xong thì đã ngắt lời: “Không biết tiên sinh muốn cắt giảm bao nhiêu?”

“Tạm thời ta còn chưa nghĩ tới số tiền cụ thể, chỉ mới có một ý tưởng sơ lược nên muốn cùng Thiết đại nhân thương lượng một chút rồi mới có thể quyết định.” Kim Phi trả lời.

Thiết Thế Hâm khẽ gật đầu: “Kim tiên sinh, ngài nói tiếp đi.”

“Ngoài việc cắt giảm thuế, ta còn dự định cung cấp một số khoản vay cho những người dân khai hoang...”

Lời còn chưa dứt lại bị Thiết Thế Hâm cắt ngang.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3573


Không nói đến việc ủng hộ cô ấy lên ngôi nữ đế, Kim Phi còn là người đầu tiên trong lịch sử đề xuất phổ cập giáo dục và thật sự đã thực hiện được điều ấy.

Sau hơn nửa năm phát triển, hiện tại tất cả các huyện phủ và trấn lớn ở Quảng Nguyên đều đã có trường công lập, trẻ em trong độ tuổi đi học có thể học tập miễn phí nếu muốn.

“Những đạo lý mà tiên sinh nói ta đều có thể hiểu, nhưng quốc khố sắp hết tiền rồi!"

Thiết Thế Hâm vỗ tay nói: “Khoản tiền còn lại trong quốc khố có đủ để tiên sinh xây hồ chứa nước hay không còn khó nói chứ đừng nói đến cắt giảm thuế và

cho người dân vay?

Đương nhiên ta biết lợi ích của việc giảm thuế và cho vay, nhưng mà tiền đâu?”

“Cái này...” Kim Phi có chút xấu hổ gãi đầu.

Bởi vì công cuộc ra công cứu giúp liên tục mà tiền ra như nước, gần như đã tiêu hết những của cải dành dụm trước đây rồi.

Lấy tiền ở đâu ra chính là một vấn đề vô cùng lớn.

“Thiết đại nhân, ta cho người dân vay không phải là trực tiếp đưa tiền cho họ mà là cung cấp nông cụ cho họ!” Kim Phi giải thích.

“Cung cấp nông cụ?”

“Đúng vậy.” Kim Phi nói: “Lần này về thăm quê ta thấy rất nhiều nhà dân thiếu nông cụ trầm trọng, một nhà có thể chỉ có một cái cuốc và vài cái liềm chứ không có gì khác!

Người phụ nữ khéo léo không có gạo thì cũng không thể nấu cơm, nông dân không có nông cụ cũng giống như quân lính không có vũ khí, như thế thì sao có thể trồng trọt được?

Cho nên ta muốn để xưởng gang thép nhanh chóng tăng ca chế tạo một lô nông cụ để cung cấp cho những người nông dân có nhu cầu vay thông qua hợp †ác xã mua bán và tiền trang, sau đó trả lại tiền mua nông cụ cho tiền trang sau khi thu hoạch xong mùa màng!”

“Những đạo lý mà tiên sinh nói ta đều hiểu, ta cũng hết sức ủng hộ, nhưng vẫn là vấn đề đó, xưởng gang thép gia công nông cụ cũng cần phải có tiền mà, tiền ở đâu ra?” Thiết Thế Hâm vẫn bám víu vào vấn đề này.

Mặc dù sau khi Cửu công chúa lên ngôi, khoáng sản đều thuộc sở hữu của triều đình, xưởng gang thép không cần phải mua khoáng thạch nữa nhưng cũng phải trả lương cho công nhân khai thác mỏ và công nhân ở xưởng gang thép.

Việc vận chuyển khoáng thạch về xưởng xưởng gang thép, chế tạo thành nông cụ rồi vận chuyển đến các hợp tác xã mua bán của Xuyên Thục cũng đòi hỏi phải có chỉ phí vận chuyển.

Đó đều là tiền! “Cái này...” Kim Phi bị hỏi thì cũng đơ luôn.

Đúng vậy, người phụ nữ khéo léo không có gạo thì cũng không thể nấu cơm, không có tiền thì mọi lời vừa nói đều vô ích.

Thiết Thế Hâm thấy Kim Phi im lặng thì nói tiếp: “Ngoài việc này ra, còn có thuế má, thật ra lão thần đã sớm muốn nói từ lâu, nếu hôm nay đã nói đến đây thì lão thần xin phép được báo cáo với tiên sinh và bệ hạ một chút!”

Kim Phi gật đầu ra hiệu cho Thiết Thế Hâm tiếp tục.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3574


Mặc dù việc điều hành một đất nước phức tạp nhưng xét cho cùng thì nó cũng giống như việc điều hành một gia đình, phải cân bằng thu chỉ.

Triều đại trước thu thuế má cao như vậy, quân nhân vẫn là nghĩa vụ bắt buộc lại không có tiền lương nên cuối cùng cũng triều đình vẫn còn một đống sổ sách lộn xộn.

Sau khi Cửu công chúa lên ngôi, để lấy lại sự ủng hộ của người dân càng sớm càng tốt, cô ấy đã áp dụng chính sách thu thuế vô cùng thấp, tiền lương cho quân nhân lại được đặt ra cao hơn nhiều so với trước đây.

Giữa một vào và một ra thì có thể hình dung ra tình hình tài chính của Xuyên Thục.

Nếu chỉ dựa vào thuế má để mà nói thì ngay cả lương bổng của quân nhân và bổng lộc của quan viên cũng không đủ chứ đừng nói đến việc phát triển các công trình thủy lợi, xây dựng cầu đường.

Cơ quan hành chính Xuyên Thục có thể kiên trì được đến bây giờ thì ngoài ngoài khối tài sản mà Kim Phi tích lũy được trước đó thì còn có tiền bạc vật chất thu thập được từ việc đánh cường hào chia lại ruộng đất.

Cường hào ở rất nhiều nơi đã có lịch sử hàng trăm năm và khối tài sản tích lũy của họ còn nhiều hơn số thuế thu được trong một năm của rất nhiều địa phương.

Chủ yếu công cuộc ra công cứu giúp ở Xuyên Thục đều được hỗ trợ bởi những vụ tước đoạt này để chống đỡ.

Đáng tiếc chỉ có thể đánh cường hào một lần, hơn nữa bởi vì đột nhiên Tứ hoàng tử giết cha soán vị, làm cho Trung Nguyên và Giang Nam rơi vào hỗn loạn, Kim Phi chỉ kịp dọn dẹp vùng Xuyên Thục và một phần đất Tần.

Còn Trung Nguyên tương đối giàu có, đông đúc và Giang Nam thì không có thời gian để chinh phục.

Trước khi Tứ hoàng tử soán ngôi, thương hội Kim Xuyên của Kim Phi đã dựa vào loại xà phòng thơm độc nhất vô nhị, thủy tinh và hắc đao để mang lại khối tài sản khổng lồ cho Kim Phi mỗi tháng.

Theo kế hoạch ban đầu của Kim Phi, y muốn mở thương hội Kim Xuyên trên khắp Đại Khang.

Đến lúc đó thì chỉ sợ tốc độ tích lũy tài sản y còn nhanh hơn cả triều đình.

Đáng tiếc, trời phụ lòng người, Tứ hoàng tử đã soán ngôi, thương hội Kim Xuyên chỉ có thể từ bỏ các khu vực bên ngoài Xuyên Thục để rút lui về Xuyên Thục, không còn coi lợi nhuận là tiêu chí hàng đầu mà ưu tiên sự thuận tiện cho người dân.

Thật ra nếu Thiết Thế Hâm không nói thì Kim Phi cũng biết, năm nay triều đình chỉ tiêu lớn hơn rất nhiều so với thu nhập.

“Tiên sinh, Bệ hạ, ở đây chỉ có ba người chúng ta nên lão thần mới cả gan nói ra những lời đáng chém đầu!"

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3575


Bất cứ việc gì cũng nên làm có chừng mực, lão thần nhận thấy với công lao của công cuộc ra công cứu giúp hiện nay thì nên đến lúc kết thúc rồi!”

Thiết Thế Hâm nói xong thì cúi đầu đứng sang một bên, chờ đợi cơn tức giận của Cửu công chúa.

Quả thật Cửu công chúa rất tức giận nhưng khi cô ấy vừa định nói chuyện thì Kim Phi đã đè lên vai cô ấy một cách nhẹ nhàng.

Thiết Thế Hâm là người phụ trách của viện Khu Mật, cũng chính là trợ thủ đắc lực của Cửu công chúa.

Ngoại trừ việc có chút bụng dạ hẹp hòi khi lần đầu gặp Kim Phi thì sau khi đến Kim Xuyên, ông ta cũng đã giải quyết mọi việc chính trị vô cùng thỏa đáng.

Muốn bồi dưỡng được một người tài năng như vậy không phải là điều dễ dàng, Kim Phi lo lắng nếu Cửu công chúa thật sự trở mặt với Thiết Thế Hâm thì sau này sẽ để lại khúc mắc trong lòng mỗi người.

Trước kia khi chuyện tương tự xảy ra thì đều là Cửu công chúa đóng vai kẻ ác, lần này đến lượt Kim Phi.

"Thiết đại nhân, nói thật, ta rất vui mừng vì những điều ông vừa nói, điều đó chứng tỏ khi xưa ta đã không nhìn lầm người, quả thật ông khác xa kẻ nịnh bợ ngày xưa, không uổng công ta chạy mấy trăm dặm đến khe núi để mời ông ra ngoài!”

Đầu tiên, Kim Phi thừa nhận những gì Thiết Thế Hâm vừa nói, sau đó nói: "Nếu hôm nay Thiết đại nhân đã thẳng thắn thành khẩn như vậy thì ta cũng có chuyện muốn nói, chúng ta hãy nói chuyện thoải mái đi!

Mặc dù biết lời Kim Phi nói chỉ chính là lời khách sáo nhưng trong lòng Thiết 'Thế Hâm cũng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, ông ta chắp tay nói: “Mời Kim tiên sinh nói!”

“Thật ra giảm thuế mười năm không phải là bệ hạ lập tức quyết định mà là do †a đề nghị rồi sau đó chúng ta cân nhắc mất mấy tháng rồi cuối cùng mới đưa ra quyết định!"

Kim Phi nói: "Ta đề nghị như thế vì có ba nguyên nhân.

Đầu tiên là do trước đây người dân sống quá vất vả, nếu chúng ta không giảm thuế thì bọn họ sẽ không thể chống đỡ được và cũng sẽ không có ai hỗ trợ chúng tai"

“Vậy thì ba năm giảm thuế là đủ rồi, vì sao phải là mười năm?” Thiết Thế Hâm nói: “Cho dù quyết định mười năm thì lúc đầu cũng chỉ nên nói ba đến năm năm, như thế ngộ nhỡ sau này có xảy ra chuyện gì còn có thể nói lại nhưng Bệ hạ giảm thẳng mười năm!

Ngộ nhỡ triều đình thật sự hết tiền mà chúng ta lại tăng thuế thì nhất định người dân sẽ kêu than ầm không ngừng!”

“Thiết đại nhân, ông để ta nói xong đã!” Kim Phi nói: "Những gì ông vừa nói không sai, dù sao Vũ Dương cũng là nữ đế đầu tiên trong lịch sử, bắt buộc phải cho người dân tìm được chỗ tốt thì bọn họ mới sẵn sàng đi theo chúng ta!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3576


“Có rất nhiều cách kiếm tiền ư?” Mắt của Thiết Thế Hâm không khỏi sáng lên.

Nếu như người khác nói câu này, chắc chắn Thiết Thế Hâm sẽ khịt mũi khinh bỉ.

Nhưng Kim Phi quả thật rất giỏi kiếm tiền, bất kể là thương hội Kim Xuyên hay là nhà trọ Kim Xuyên, tiền mỗi tháng kiếm được đều là con số cực lớn.

Nếu không phải bù vào lỗ thủng công cuộc ra công cứu giúp thì tiền tích góp của Kim Phi tuyệt đối là một con số thiên văn.

“Mời tiên sinh nói chỉ tiết!” Thiết Thế Hãâm mong chờ nhìn Kim Phi.

“Đầu tiên, thứ gọi là giảm thuế chẳng qua là giảm so với thuế má lúc trước, thật ra thuế má không có ít như ông nghĩ!”

Kim Phi nói: “Nếu như có thể thu được bình thường thì số lượng vẫn rất khả quan, thuế xuân là Thiết đại nhân thống kê, điều này có lẽ rõ hơn ta chứ?”

Thiết Thế Hâm im lặng gật đầu.

Thời kỳ Trần Cát nắm quyền, đất đai bị quyền quý, cường hào thôn tính nghiêm trọng, nhưng bọn họ chưa bao giờ báo lên triều đình.

Có quyền quyền trong nhà ruộng đất hơn mười nghìn mẫu, khi báo lên lại chỉ báo mấy mẫu, còn là đất cằn cỗi bạc màu.

Vấn đề như vậy không phải ví dụ, mà là tồn tại phổ biến, gần như mỗi quyền quý, cường hào đều sẽ báo láo.

Ngoài ra quan địa phương cũng sẽ giấu báo cáo nhân khẩu, mẫu đất.

Ví dụ một huyện có một trăm nghìn dân, một triệu đất ruộng nhưng huyện lệnh chỉ báo lên ba mươi nghìn dân và một trăm nghìn đất ruộng.

Khi thu thuế, thuế của người dân nên đồng một xu cũng không thể thiếu. Như vậy phần thuế thu không báo sẽ do quan địa phương chia nhau.

Ngoài ra trước mắt danh mục thu thuế nhiều, đại đa số cũng không phải triều đình quy định mà do quan địa phương tự mình thiết lập.

Năm nay triều đình tăng một phần thuế thì quan địa phương dám tăng năm phần thuế với người dân.

Phần dư ra đương nhiên bọn họ cũng sẽ không đưa lên triều đình.

Vì vậy trước nay thuế má nặng đè nén đến nỗi người dân không thở được, nhưng thuế ruộng từ trong tay người dân thu được thật sự đưa đến triều đình e rằng ngay cả một phần năm cũng không có.

Đây chính là quy tắc ngầm của quan trường ngày trước, ngoại trừ hoàng đế là Trần Cát không biết thì những quan viên khác gần như đầu biết nhưng không có ai nói.

Dù sao quan viên có thể đi đến triều đình, có cơ hội gặp được hoàng đế đều là cá mè một lứa, mông của ai cũng không sạch sẽ.

Ai dám vạch trần chuyện này thì sẽ đắc tội với tất cả tập đoàn quan viên, sẽ bị tất cả quan viên chống đối.

Hậu quả này không ai có thể gánh được.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3577


Thật ra đây cũng không khác gì với giết cửu tộc

Mông của quan địa phương không sạch, con cái và người trong tộc của bọn họ đa số cũng tàn ác, có thể trong qua thẩm phán của người dân không có bao nhiêu.

Tuy kết quả gần giống nhau, nhưng cách làm của Kim Phi là giao quyền thẩm phải cho người dân, không chỉ để cho Cửu công chúa ngừng lại cơn giận cũng trút giận cho người dân.

Sau khi Cửu công chúa lên người, thực thi chính sách mới thu lại quyền lợi chỉ định hạng mục thuế của quan địa phương, hơn nữa còn ở trên nhật báo Kim Xuyến tiến hành công bố.

Như vậy quan địa phương không còn khả năng nghĩ cách thu thuế nữa, còn về thuế nông, thuế thương đều là quy định cố định, quan viên địa phương căn bản không có cách nào làm khác.

Vì vậy Xuyên Thục bây giờ, người dân nộp bao nhiêu thuế thì triều đình có thể †hu được bấy nhiêu thuế.

Xem ra giảm thuế, thật ra tổng cộng thuế má khu vực Xuyên Thục thu được nhiều hơn thời kỳ Trần Cát nắm quyền.

“Thứ hai ban đầu lương thực công cuộc ra công cứu giúp mượn cho người dân, gần đây đã sắp đến thời kỳ trả, đây là một số khoản thu không ít, ít nhất có thể chống đỡ công cuộc ra công cứu giúp thêm một khoảng thời gian!” Kim Phi tiếp tục nói.

Khi Kim Phi đề xuất công cuộc ra công cứu giúp, rất nhiều trong nhà của người dân không còn lương thực, ngay sau đó Kim Phi kêu tiền trang Kim Xuyên phát không ít lương thực trước.

Khi đó tiền trang đã công bố hai cách trả tiền, một là trả theo tháng, hai là sau khi thu hoạch vào mùa hè và mùa thu cùng trả.

Bởi vì không có lãi vì vậy gần như khi đó tất cả người dân đều mượn lương thực, hơn nữa đa số người dân đều chọn khi thu hoạch vào mùa thu rồi mới trả, như vậy sẽ có thể ung dung hơn chút, không cần phải mấy tháng trước đó phải thắt chặt lưng quần, nhớ về chuyện trả nợ.

Thật ra Kim Phi quy định cách trả nợ như vậy cũng suy nghĩ đến việc này.

Lập tức sắp đến thu hoạch mùa thu rồi, nếu như người dân có thể trả lương thực theo thời hạn vậy thì số lương thực này có thể nhiều hơn rất nhiều với thuế mát

Số lương thực này nếu như dùng để tiếp tục trả tiền công của công cuộc ra công cứu giúp vậy căn bản không cần Kim Xuyên đưa mà tiền trang Kim Xuyên ở địa phương quay một vòng phát cho người dân là được.

“Tiên sinh, người dân thông thường sống qua ngày đều biết phải trữ chút tiền, chúng ta càng cần như vậy!”

Thiết Thế Hâm nói: “Trong quốc khố nếu như không có ngân lượng, lỡ như có chút chuyện vậy thì ngay cả tiền ứng cứu cũng không có, vẫn là dừng công cuộc ra công cứu giúp đi, đợi sau này tình hình kinh tế dư dả mới lần nữa khởi động là được rồi!"

“Thiết đại nhân, bây giờ có rất nhiêu hạng mục đều nhận đến thời kỳ kết thúc, dừng lại vậy thì cố gắng lúc trước đều lãng phí rồi!”

Kim Phi nói: “Nếu như chúng ta kiên trì thêm những hạng mục có thể kiếm tiền rồi!”

“Nếu như kiếm tiền! Chỉ dựa vào thu lộ phí sao?” Thiết Thế Hâm hỏi ngược lại.

Sau khi con đường chính xây xong, người dân thông thường dùng không thu tiên, nhưng bán hàng cần nộp tiền.

Nhưng trong mắt Thiết Thế Hâm, số tiền này chỉ là số tiền nhỏ, bởi vì có rất nhiều thương hội sẽ lợi dụng sơ hở, sắp đến điểm đích sẽ chơi chiêu, từ con đường nhỏ ở đồng ruộng vòng qua trạm thu phí.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3578


"Muốn làm giàu thì trước tiên phải làm đường. Chỉ khi làm tốt các dự án cơ sở hạ tầng thì kinh tế mới phát triển thuận lợi!" Kim Phi tiếp tục nói.

"Dự án cơ sở hạ tầng?"

Cửu công chúa và Thiết Thế Hâm đều lần đầu tiên nghe thấy thuật ngữ này, bọn họ đều nhìn Kim Phi.

“Các dự án cơ sở hạ tầng là những dự án cơ bản mà một quốc gia phải xây dựng để phát triển, đồng thời chúng cũng là những dự án cơ bản như cầu, đường, dự án thủy lợi, là những dự án liên quan đến sinh kế của người dân.”

Kim Phi giải thích: “Mặc dù việc xây dựng những dự án này sẽ tốn rất nhiều tiên nhưng lợi nhuận mà chúng mang lại trong tương lai cũng sẽ lâu dài và liên tục!

Cũng giống như nhà trọ Kim Xuyên và hợp tác xã mua bán, chúng được phát triển bằng cách dựa vào. đường chính, phần lợi ích người ta có thể nhìn thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, lợi ích thật sự nằm ở tận cùng, người ngoài không thể thấy được!

Không có đường chính và kênh rạch, liệu nhật báo Kim Xuyên của chúng ta có thể lan rộng đến mọi ngóc ngách của Xuyên Thục không? Tốc độ hành quân của chúng ta có thể nhanh như vậy sao?”

Thiết Thế Hâm lại im lặng.

Đại Khang ngày nay đều hỗn loạn, nhưng Xuyên Thục lại độc nhất vô nhị, như riêng một góc trời, khắp nơi đều là cảnh tượng thịnh vượng hân hoan.

Thiết Thế Hâm tuy vừa mới phàn nàn nhưng trong thâm tâm ông ta cũng biết tình hình sung túc hiện tại của Xuyên Thục, không thể không bàn đến những quyết sách đúng đắn của Kim Phi và Cửu công chúa.

Tác động của việc xây dựng đường chính và kênh rạch thực sự ngày càng trở nên rõ ràng hơn.

Rõ ràng nhất trong số này là sự kiểm soát ngày càng tăng của triều đình đối với các địa phương.

Trước đây, với tình hình giao thông lạc hậu, có thể phải mất vài tháng để một chính sách do triều đình ban hành mới đến được các vùng sâu vùng xa.

Nhiều nơi vì xa xôi, xa cách hoàng đế nên quyền quý địa phương đã hành động liều lĩnh, buộc dân chúng nổi dậy trước khi triều đình biết chuyện.

Một khi điều này xảy ra, cho thấy tình hình địa phương vốn đã rất tồi tệ. Cho dù cuối cùng phản loạn bị trấn áp thì hậu quả cũng rất nghiêm trọng!

Nhưng với những đường chính và kênh rạch,ca-nô có thể chạy đến bất kỳ nơi nào ở Xuyên Thục chỉ trong một đêm!

Đây cũng là tiền đề cho sự phổ biến của nhật báo Kim Xuyên. Thông qua công cuộc ra công cứu giúp trong hai năm qua, các kênh dẫn

nước khắp Xuyên thục đã được kết nối với nhau. Ca-nô chạy nhanh hơn nhiều so với xe ngựa và có thể chở được nhiều hàng hóa hơn xe ngựa!

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Back
Top Bottom