Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3659


A Kiều nghe thế thì vội vàng nhấc cung lên.

Lúc này mọi người mới nhìn thấy, đúng là trên dây cung có khá nhiều sợi bông.

Sợi bông quấn lên dây cung càng nhiều, thì hiệu quả bật bông càng thấp, bật thêm vài cái nữa thì A Kiều không thể không dừng lại lấy hết sợi bông ra.

“Bật bông là công việc cần cả kiên nhẫn và sức khỏe, không thể gấp gáp.”

Kim Phi vừa giúp đỡ A Kiều gỡ bông khỏi dây cung, vừa nói: “Ngươi càng sốt ruột, thì dây cung càng dễ bị sợi bông quấn vào, thời gian gỡ bông ra như thế này còn nhiều hơn là thời gian vừa rồi ngươi tiết kiệm được.

Thật ra bật bông và chạy đường dài rất giống nhau, cần có sự điều độ, nếu ngay từ đầu chạy quá, thì sau này ngươi sẽ dễ bị mệt mỏi, thở gấp, chẳng bằng ngươi giữ một nhịp độ vừa phải, thoải mái ngay từ đầu.”

“Ta hiểu rồi.” A Kiều gật đầu.

Sau khi gỡ sạch sợi bông, động tác của A Kiều chậm hơn rất nhiều, dần dần cô ấy tìm được nhịp độ phù hợp với mình.

Kim Phi chỉ làm ra tổng công hai bộ công cụ để bật bông thôi, sau khi y thấy A Kiều đã nắm vững, không còn vấn đề gì nữa, Kim Phi lại gọi một người công nhân khác lên buộc cung gỗ và hướng dẫn.

Hơn mười phút sau, Kim Phi thấy A Kiều bắt đầu mệt mỏi, thì bảo cô ấy dừng lại nghỉ ngơi, rồi mới đổi cho một người công nhân khác đi lên thay cô ấy.

Quá trình bật bông thật ra rất nhàm chán, khi vừa mới bắt đầu thì mọi người còn thấy mới lạ, thích thú nhưng sau khi nhìn hơn nửa giờ thì ai cũng thấy không còn thú vị nữa.

Mấy người Quan Hạ Nhi, Nhuận Nương, Đường Đông Đông còn đỡ, các cô có niềm đam mê đối với ngành sản xuất dệt, hơn nữa buổi chiều họ đều rảnh, cho nên vẫn đều rất tập trung làm, thậm chí còn có vẻ càng làm càng hăng.

Nhưng Đường Tiểu Bắc và Cửu công chúa thì hơi đứng ngồi không yên.

“Phu quân, ta còn vài việc, ta đi Ngự Thư Phòng trước nhé!” Cửu công chúa rời đi đầu tiên.

Sau khi Cửu công chúa rời đi, thì Đường Tiểu Bắc ngáp ngắn ngáp dài trở về ngủ trưa.

Mấy người công nhân lần lượt thay phiên nhau, hơn ba giờ sau, họ mới có thể bật xong nửa bao sợi bông.

Những sợi bông bồng bềnh trắng muốt được bày trên bàn, thoạt nhìn tựa như đám mây trên trời vậy, sờ vào vừa mềm vừa xốp.

Trước ánh nhìn chăm chú của mọi người, Kim Phi lấy ra một cái sàng trúc, bắt đầu nén sợi bông lại để định hình.

Quá trình này diễn tra trong vòng mười phút.

Sau khi bông được định hình, Kim Phi bảo Quan Hạ Nhi lấy chỉ nhỏ đã được chuẩn bị sẵn để xe sợi.

Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Đây là phần việc rất cần sự thuần thục và ăn ý giữa hai người trong quá trình bật bông, tuy Kim Phi và Quan Hạ Nhi rất ăn ý với nhau, nhưng đây là lần đầu tiên họ làm việc này, cho nên giữa chừng làm hỏng mấy lần, mãi cho đến khi bầu trời tối đen mới có thể xem như hoàn thành việc này.

Cuối cùng Kim Phi lại lấy ra nắp bát tô đã được chuẩn bị trước đó, y đè ép sợi bông đã được định hình cho dính chắc vào nhau, và thế là ruột chiếc chăn đầu

tiên của Đại Khang đã được hoàn thành.

“Cuối cùng cũng xong," Kim Phi vỗ hai bàn tay vào với nhau vài lần: “Đo xem cái này dài rộng bao nhiêu đi, sau đó lấy hai miếng vải khâu bọc lại là được!”

“Để ta sai người!” Đường Đông Đông nghe thế thì ngoắc tay gọi trợ thủ đến. Nơi này chính là xưởng dệt, không có gì ngoài vải.

Trợ thủ đo kích cỡ xong thì chạy ra ngoài, vài phút sau đã mang về hai miếng vải vuông vức chạy về.

Quan Hạ Nhi xắn tay áo, dẫn Nhuận Nương đi đến, rồi dựa theo chỉ đạo của Kim Phi để khâu chăn.

Hơn mười phút sau, chiếc chăn bông đầu tiên của Đại Khang đã được chính thức ra đời.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3660


Quan Hạ Nhi thấy Kim Phi lấy hết nhét chăn vào ngực mình, cô đành ôm đứng sang một bên.

Sau đó Đường Đông Đông bước tới chạm vào chăn bông, thậm chí còn đưa †ay vào cảm nhận một lúc.

“Đúng là vừa mềm vừa ấm nhưng có hơi tốn công chút."

Đường Đông Đông nhìn Kim Phi: "Tiên sinh, huynh có thể làm một cái máy bật bông không?”

Bật bông quả thật là tốn nhiều thời gian và công sức, một đống người bận rộn cả buổi chiều mới xong được một tấm chăn.

Tất nhiên, cũng là do có mấy người trong nhóm A Kiều mới tiếp xúc lần đầu tiên nên chưa được thuần thục.

Nhưng với tốc độ này, e là dù sau này họ có làm thuần thục hơn thì cũng không nhanh hơn bao nhiêu.

Bây giờ máy móc trong xưởng dệt đã được Kim Phi cải tiến rất nhiều, bọn Vạn Hạc Minh và Lưu Bất Quần cũng tham gia cải tiến nên hiệu suất đã rất cao. Đường Đông Đông với tư cách là trưởng xưởng dệt lại càng quen thuộc mấy loại máy móc này.

Nhìn cách làm việc thuần túy thủ công này có hơi không chấp nhận được.

Cứ tưởng rằng Kim Phi sẽ nói để y nghiên cứu nghiên cứu, ai ngờ y lại gật đầu ngay mà không cần suy nghĩ: "Được thôi!"

"Tiên sinh, huynh đã vẽ bản vẽ của máy bật bông từ lâu rồi sao?" Đường Đông Đông hỏi.

"Bản vẽ thì chưa nhưng ta biết cách vẽ." Kim Phi trả lời.

"Đương gia đã biết rồi, sao còn chưa làm ra?" Quan Hạ Nhi tò mò hỏi.

Cô rất hiểu Kim Phi, biết y còn thích máy móc hơn Đường Đông Đông nhiều.

"Bởi vì máy bật bông khá phức tạp, đầu máy cũng lớn. Mà năm nay chúng ta chỉ trồng một lượng bông nhỏ nên không cần phải làm ra một cái máy lớn như vậy."

Kim Phi giải thích: "Máy móc phù hợp cho các nhà xưởng, nhưng đợi sau này việc trồng bông được phổ biến, người dân gom bông muốn làm một cái chăn

bông hay một cái áo bông, thì phải ôm bông đến xưởng dệt sao?

Mặc dù cách bật bông này hơi chậm, nhưng dụng cụ cần có đơn giản và phù hợp với dân chúng. Người dân có thể tự bật bông ở nhà để làm chăn."

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3661


Để không lãng phí thời gian, cấm quân nhảy khỏi ngựa chiến hô lên với Kim Phi: “Tiên sinh, Bệ hệ cho thần đến mời ngài về một chuyến!”

Kim Phi không hỏi gì, bởi vì y biết Cửu công chúa sẽ không thể nào nói chuyện gì với một cấm quân hơn nữa y cũng biết đây chắc là chuyện quan trọng, nếu

không Cửu công chúa cũng sẽ không cho người đến gọi y.

Vì thế, Kim Phi hô lên với trưởng xưởng gỗ vừa đến: "Theo bản vẽ lần trước, nhanh chóng làm thêm mấy bộ cung và búa bằng gỗ, gần đây cần phải dùng!"

Hô lên xong, y nói Thiết Chùy đưa bản cho trưởng xưởng gỗ còn mình thì quay người đi.

Kim Phi đi bộ đến đây, cấm quân cũng khôn khéo mà đứng ra xa một chút rồi đưa ngựa chiến của mình cho y.

Kim Phi cũng không khách sáo, quay người lên ngựa chiến.

Mà đội cận vệ lập tức chia thành hai đội, một đội giúp đội kia cởi bỏ dây áo giáp. Chỉ cách vài chục mét ngắn ngủi, một nửa số cận vệ đã cởi áo giáp nặng nề ở

ngoài để chạy bộ theo Kim Phi.

Nửa cận vệ còn lại mỗi người cất một bộ áo giáp của đồng đội và chạy theo sau.

Đoàn người vội vã chạy về làng, Kim Phi ném dây cương ngựa chiến cho Thiết Chùy rồi lập tức chạy vào Ngự Thư Phòng.

Tiểu Ngọc và một người đàn ông đứng cách cửa không xa nhìn thấy Kim Phi đi vào, hai người đều cúi chào cùng lúc.

Kim Phi liếc nhìn người đàn ông này, cảm thấy anh ta trông quen quen, nhưng nhất thời y không nhớ là mình đã gặp ở đâu.

Vốn định hỏi một chút nhưng Kim Phi nhìn thấy Quan Hạ Nhi vừa nói trở về nấu cơm, lại đang ngồi đối diện với Cửu công chúa.

Trên bàn cạnh hai người còn có cái chăn bông vừa mới được làm lúc chiều.

"Phu quân, cảm ơn chàng, cái chăn này mềm mại lắm!"

Cửu công chúa thấy Kim Phi nhìn chăn bông, mỉm cười đứng lên.

Nghe vậy, Kim Phi không khỏi nhìn Quan Hạ Nhi một cái thật sâu.

Quan Hạ Nhi có chút áy náy cúi đầu.

Quan Hạ Nhi đã đưa chăn tới rồi và rất có thể là nói với Cửu công chúa là do mình đưa. Bây giờ Cửu công chúa ở đây, Kim Phi dù có thẳng thắn đến đâu cũng sẽ không nói cái chăn này là của Quan Hạ Nhi.

Y đành gật đầu rồi hỏi: "Gọi ta về gấp làm gì, có việc gì sao?"

"Tiểu Ngọc, ngươi nói đi!" Cửu công chúa nói.

"Dạ,' Tiểu Ngọc gật đầu, sau đó chỉ vào người đàn ông bên cạnh và giới thiệu với Kim Phi: "Tiên sinh, đây là Liêu Quân, phi công của phi đội thứ ba của đội bay số 7."

“Liêu Quân ra mắt tiên sinh, xin sai bảo!" Liêu Quân đứng thẳng người và chào Kim Phi theo kiểu quân đội.

Kim Phi chào lại kiểu quân đội và trong đầu nhanh chóng nghĩ tới đội ngũ này. Giây tiếp theo, sắc mặt Kim Phi chợt thay đổi.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3662


Dù đã có phi thuyền thì bồ câu đưa thư vần là cách liên lạc nhanh nhất. Nhưng nhược điểm của bồ câu đưa thư cũng rất rõ ràng.

Trước hết, trọng lượng mà chim bồ câu mang được là có hạn, chỉ có thể buộc một mảnh vải nhỏ vào chân chim bồ câu, nếu buộc quá nhiều đồ thì tốc độ bay của chim bồ câu sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Khoảng cách càng xa thì ảnh hưởng này càng rõ ràng.

Ngoài ra, thời đại này vẫn còn rất nhiều động vật hoang dã, nhiều loài ăn thịt như đại bàng này kia sẽ ăn chim bồ câu và một số người dân cũng sẽ rải mồi để bãy chim bồ câu, thế nên khó mà đảm bảo sự an toàn của chim bồ câu trong lúc bay.

Vì tính chính xác của tình báo, kể từ khi phi thuyền xuất hiện, tiểu đội Chung Minh luôn sử dụng phi thuyền để truyền đạt những thông tin quan trọng, chỉ khi tiêu cục Trấn Viễn gặp phải tình huống cực kỳ cấp bách mới sử dụng chim bồ câu để đưa tin nhanh hơn.

Nói chung, khi chim bồ câu được thả ra thì phi thuyền cũng xuất phát.

Nếu gặp gió giật hoặc trời mưa, phi thuyền còn có thể đến nơi nhanh hơn bồ câu đưa thư.

Bồ câu đưa thư từng là phương tiện liên lạc quan trọng ở Xuyên Thục, nhưng giờ đây chúng đang dần suy giảm.

Ví dụ như lần này, dù Lạc Lan có mang theo một số chim bồ câu đưa thư, nhưng để đảm bảo thông tin có thể được truyền tải 100% vẫn phải chọn sắp xếp một cái phi thuyền để trở về.

Điều này cũng minh họa tầm quan trọng của tình báo.

"Phu quân, đây là tấu chương Lạc Lan gửi về."

Cửu công chúa lấy cái tấu chương trên bàn đưa cho Kim Phi.

Kim Phi nhanh chóng nhận lấy và mở nó ra.

"Được! Được! Được!"

Kim Phi để tấu chương xuống, nói liền tù ba chữ được.

Y đã hiểu tại sao Cửu công chúa phải cho cấm quân gọi y về.

Mặc dù tốc độ của phi thuyền không nhanh bằng máy bay nhưng nó vẫn có thể bay mấy trăm dặm mỗi ngày, dù Nước K cách Xuyên Thục mấy ngàn dặm nhưng đáng lẽ phải đến nơi sớm hơn rồi nhưng đội viễn chinh vẫn chưa bao giờ gửi bồ câu về để báo an toàn, Kim Phi còn tưởng rằng bồ câu đã bị chim săn mồi như đại bàng gì đó ăn thịt rồi.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3663


Đừng nói đến lúa nước L, bởi vì lương thực nên giá cả rất ổn định, nguồn cung rộng lớn và vấn đề duy nhất là vận chuyển.

Đây là vấn đề Kim Phi đã đoán được từ lâu. Điều khiến Kim Phi thực sự ngạc nhiên là nội dung về bông.

Lạc Lan cho biết trong tấu chương Nước K nằm ở phía Nam, quanh năm không quá lạnh, ngay cả vào mùa đông, người dân địa phương chỉ cần mặc một cái áo mỏng là được.

Thế nên người dân địa phương trồng bông chủ yếu để thu hoạch hạt bông và chiết xuất dầu, còn sợi bông thì đều sử dụng làm chất đốt để nấu ăn và giá lại vô cùng rẻ.

Lạc Lan cũng được biết Nước K nằm dưới sự cai trị của gia tộc tộc trưởng, quyền lực địa phương của tộc trưởng giống như hoàng đế ở Trung Nguyên và có quyền sinh tử đối với người dân dưới quyền.

Ngày nay, có năm gia tộc lớn trong thành Nước K, cùng kiểm kẹp và cân bằng lẫn nhau và đồng thời cùng nhau kiểm soát thành Nước K.

Lạc Lan nói trong tấu chương cô dự định tiếp xúc với mấy gia tộc này, xem làm thế nào để có được hạt giống bông và hạt lúa với chi phí thấp nhất.

"Thiên hạ to lớn đúng là chuyện gì cũng có, phía nam ấm áp như vậy nên không cần bông vải lại còn thừa thải, phương bắc chúng ta cần bông lại không có."

Quan Hạ Nhi cảm khái nói. “Cho nên phu quân mới tìm cách đưa bông về Đại Khang!”

Mặt Cửu công chúa lộ ra vẻ mong chờ.

“Nhưng nếu như vậy, chẳng phải việc thí nghiệm ruộng của Ngụy tiên sinh sẽ vô ích sao?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Không vô ích” Kim Phi lắc đầu nói: “Nước K vẫn còn quá xa với chúng ta, tình hình quá phức tạp. Nếu chúng ta muốn vận chuyển hạt giống lúa và hạt bông từ đó về, không chỉ có chỉ phí cao và cũng không thể khống chế được

chuyện ngoài ý muốn có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Trứng không thể chỉ để vào một giỏ, nhất là chuyện liên quan đến lương thực, một thứ vật liệu quan trọng ảnh hưởng đến cái bụng của người dân.

Nếu đoàn viễn chỉnh thành công mang được hạt lúa về thì tất nhiên là tốt nhưng nếu giữa chừng xảy ra vấn đề, hạt ruộng thí nghiệm nảy mầm ra thì đó là bảo hiểm của chúng ta.

Hơn nữa, lúa nước L cũng chưa từng được gieo trồng ở Đại Khang, nên ai mà biết được nó có hợp với thổ nhưỡng hay khí hậu ở Xuyên Thục ta không? Nên việc thí nghiệm gieo trồng trên ruộng thí nghiệm là vô cùng cần thiết."

Ngoài ra còn có sản lượng lúa nước L.

Trong mắt Cửu Công chúa và Quan Hạ Nhi, năng suất lúa ở Chiêm Thành là hơn bốn trăm cân trên mẫu, đây đã con số rất cao nhưng với Kim Phi, người từng chứng kiến sản lượng hơn 500 cân trên mẫu thì 200 cân là vẫn còn quá ít.

Thế nên y sẽ tiếp tục đẩy mạnh nghiên cứu về giống lúa nước lai.

Chỉ là quá trình này rất phức tạp, Kim Phi bây giờ không muốn lãng phí thời gian giải thích nên không nhắc tới.

Nhưng chỉ vài lý do y nêu ra thôi cũng đã vô cùng thuyết phục rồi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3664


“Mặc dù ta chưa từng tới nước K, nhưng ta biết nước K không lớn bằng kinh thành của chúng ta. Chiến đấu cũng không phức tạp như kinh thành lúc trước, khi ấy Lạc Lan có thể nhanh chóng mở ra cục diện mới ở kinh thành, với năng lực của cô ấy, mở ra cục diện mới ở nước K hản là không khó.”

Kim Phi nói: “Việc chúng ta cần làm bây giờ, là gia tăng lực lượng hạm đội thủy quân, chờ phía Lạc Lan thu mua đủ cây bông vải và lúa, chúng ta cần có đủ khả năng vận chuyển chúng về, nếu lỡ cánh Lạc Lan gặp nguy hiểm, có thủy quân ở đó sẽ không để cho bọn họ phải chiến đấu một mình!”

Mặc dù nước K cách Đại Khang rất xa, nhưng Kim Phi không dám bảo đảm, chưa từng có người Đại Khang nào đi qua nước K.

Nhỡ đâu hành động dùng châu Thủy Ngọc đổi lấy lương thực của Lạc Lan bị phá, quyền quý ở nơi đó chắc chắn sẽ tức giận vô cùng.

Trình độ dã man của các gia tộc đứng đầu nước K, không thua kém gì so với các bộ lạc gia tộc trên cao nguyên, một khi bọn họ thẹn quá hóa giận, chuyện gì bọn họ cũng có thể làm được.

Kim Phi phải đảm bảo an toàn cho đội viễn chỉnh và Lạc Lan.

Cửu công chúa gật gật đầu, bày tỏ sự đồng ý với những lời Kim Phi nói, sau đó lại cau mày: “Phu quân nói có lý, nhưng theo ta biết, thuyền và nhân công của thủy quân vẫn luôn không đủ dùng, trước đó đã phái một hạm đội đi tới nước K rồi, nếu như lại ra lệnh phái người đi tiếp, e rằng sẽ bị thiếu quân phòng thủ ở Đông Hải.”

Bởi vì có sự tồn tại của thủy quân, nên Kim Phi không bố trí quá nhiều nhân viên hộ tống ở lại Đông Hải, Trịnh Trì Viễn vì muốn thể hiện lòng trung thành, cũng vì tránh cho Cửu công chúa nghĩ nhiều, nên mãi đến bây giờ vẫn chưa mở rộng quy mô thủy quân.

Trước kia thủy quân chỉ có một nhiệm vụ, đó chính là chống lại hải tặc.

Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Bây giờ thủy quân còn cần phải bảo vệ khai thác và vận chuyển rong biển, còn phải bảo vệ thuyền của ngư dân ra khơi đánh cá, lúc trước có một toán quân tinh nhuệ đi theo hạm đội Viễn Dương tìm kiếm Châu Mỹ, mấy hôm trước lại phái một đội khác tới nước K....

Mỗi công việc đều cần khá nhiều người.

Mặc dù bây giờ có ít hải tặc hơn so với trước đây, nhưng thủy quân lại bận rộn hơn so với lúc trước nhiều.

Nếu như tiếp tục phái người tới nước K, e rằng lực lượng phòng thủ ở Đông Hải sẽ xảy ra vấn đề.

“Phía Đông Hải chúng ta có thể nghĩ cách điều người từ nơi khác đến đó, nhưng phía Lạc Lan không thể chờ nổi nữa, mùa vụ không thể chờ!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3665


Như vậy sau này cho dù chuyện mua bán có xảy ra chuyện, cũng không cần lo lắng giống cây có vấn đề nữa. Nghĩ tới này, Kim Phi lập tức ngồi lên vị trí của Cửu công chúa, đích thân viết thư hồi âm cho Lạc Lan.

Sau khi viết xong y đưa cho Cửu công chúa đọc qua một lần, xác nhận không có vấn đề, lại ấn con dấu của y lên, đóng kín thư lại rồi giao cho Liêu Quân.

Khi Liễu Quân đã đi, Kim Phi lần lượt viết cho Trương Lương, Khánh Hoài, đội thuyền Trấn Viễn số hai và Trịnh Trì Viễn mỗi người một bức thư, ra lệnh cho Trấn Viễn số hai sau khi kết thúc nhiệm vụ, thì phải đến Đông Hải báo cho

thủy quân đầu tiên.

Vì bảo đảm an toàn ở Đông Hải, Kim Phi ra lệnh Trương Lương và Khánh Hoài rút 500 người từ trong quân của họ, đến đóng ở Đông Hải.

Kim Phi giao thư cho Tiểu Ngọc, lúc đó trời đã tối mù rồi. Ban nấy Nhuận Nương bảo sẽ sai Tiểu Nga đến gọi bọn họ ăn cơm, nhưng mà lại bị Quan Hạ Nhi ngăn lại.

Quan Hạ Nhỉ đã từng trách Cửu công chúa không chỉ một lần, nói cô ấy không ăn cơm cho khỏe, đến giờ cơm thường xuyên gọi mà không về ăn.

Lúc này cô đột nhiên hiểu cho Cửu công chúa rồi.

Cây bông và lúa của nước K có liên quan trực tiếp tới vấn đề cơm ăn và áo ấm của con dân Đại Khang, quan trọng đến mức không cần nói cũng biết, hơn nữa Liêu Quân và Tiểu Ngọc bên cạnh còn đang chờ thư hồi âm của Cửu công chúa và Kim Phi.

Thời điểm này, nếu Kim Phi và Cửu công chúa mà bỏ mặc bọn họ đi về ăn cơm, thì thật sự là không ra gì.

Đổi thành mình, Quan Hạ Nhi cảm thấy cô không xơi nổi.

Có sự sàng lọc của đội Chung Minh và xem xét lần hai của viện Khu Mật, tấu chương được đưa đến tay Cửu công chúa, lấy bừa một quyển ra, cũng liên quan đến mạng sống của rất nhiều người.

Từ trạng thái bây giờ của Cửu công chúa cho thấy, cô ấy đã sớm quen với chuyện này rồi.

Có hôm trời khuya vắng người, Quan Hạ Nhi và Kim Phi đã từng thì thầm nói về ngôi vị hoàng đế, Kim Phi nói làm hoàng đế không dễ như vậy đâu, còn nói y không làm nổi.

Khi đó Quan Hạ Nhi còn không hiểu, cho rằng mỗi ngày Cửu công chúa chỉ xem tấu chương, lại không cần ra đồng làm việc, thế thì có gì khó khăn đâu chứ?

Bây giờ cô mới hiểu, hóa ra làm hoàng đế thật sự không sung sướng như vậy. Trên đường về ăn cơm, Quan Hạ Nhi kéo tay Cửu công chúa, dịu dàng nói: “Vũ Dương, muội đã vất vả rồi!"

“Có phu quân và tỷ tỷ làm chỗ dựa của ta, không vất vả!” Cửu công chúa cười cầm tay Quan Hạ Nhi: “Tỷ, cảm ơn tỷ đã nhường chăn cho tai”

Phản ứng lúc ấy của Kim Phi khi nhìn thấy chăn ở Ngự Thư Phòng, cùng với biểu cảm của Quan Hạ Nhi, đều đã bị Cửu công chúa nhìn thấy.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3666


Thời phong kiến, địa vị của tiểu thiếp cũng tương tự như nha hoàn, một số vợ cả chính thất lo lắng tiểu thiếp sẽ uy h**p đến địa vị của mình, trái lại làm khó khắp nơi, tiểu thiếp thậm chí còn không bằng nha hoàn.

Nhưng Quan Hạ Nhi chưa bao giờ làm khó đám người Đường Tiểu Bắc và Cửu công chúa, cũng chưa bao giờ không tranh không đoạt, cho nên đám người Đường Tiểu Bắc rất tôn trọng Quan Hạ Nhi.

Sự yên bình ở sân sau nhà Kim Phi không thể thiếu công của Quan Hạ Nhi.

Mặc dù Cửu công chúa là nữ đế, nhưng cô ấy biết rõ vị trí của Quan Hạ Nhi trong lòng Kim Phi, nếu lúc trước Quan Hạ Nhi phản đối, cô ấy và Kim Phi có thể đã không đến được với nhau chứ đừng nói đến là ngôi vị hoàng đế hiện tại.

Đường Tiểu Bắc cũng vậy, ban đầu nếu như Quan Hạ Nhi không đồng ý, cô ấy cũng rất khó thoát thân khỏi thanh lâu, cho dù có lệnh thả gia nô, bây giờ có lẽ cô ấy cũng chỉ nhờ cậy vào Đường Đông Đông, tuyệt đối sẽ không có được địa vị như bây giờ.

Điều này có thể nhìn vào Lục Liễu cũng là hoa khôi thanh lâu Quảng Nguyên khi đó là biết.

Lúc đó Lục Liễu nổi tiếng hơn cô ấy rất nhiều, bất kể là hình dáng, ngoại hình, tài năng, cô ấy đều không thua kém Đường Tiểu Bắc chút nào, cô ấy cũng chủ động lấy lòng Kim Phi, nhưng Kim Phi căn bản không quan tâm, mặc dù bây giờ có tự do của mình, nhưng cũng chỉ là giúp Phương Linh Quân quản lý một số việc tạp vụ trong trường học thôi.

Năng lực của Lục Liễu thua kém Đường Tiểu Bắc sao?

Có lẽ là vì nguyên nhân này, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là Đường Tiểu Bắc có sự chống lưng của Kim Phi, còn Lục Liễu thì không có.

Đường Tiểu Bắc biết rất rõ điều này, cho nên dù trong lòng khó chịu với Cửu công chúa nhưng Đường Tiểu Bắc chưa bao giờ lơ là trong chuyện chính sự, cô ấy vẫn luôn nỗ lực hết mình để điều hành thương hội Kim Xuyên, cũng chưa bao giờ tỏ thái độ với Kim Phi và Quan Hạ Nhỉ.

Cửu công chúa cũng không vạch trần Quan Hạ Nhị, ba người vừa cười vừa nói trở về nhà ăn.

Đám người Đường Tiểu Bắc, Tả Phi Phi, Bắc Thiên Tâm đã trở về rồi, ngay cả Đường Đông Đông rất ít khi xuất hiện cũng vì Đường Tiểu Bắc mà trở về rồi.

Thật hiếm khi người một nhà được đầy đủ như vậy, ai cũng không nói đến chủ đề mất hứng, không khí vô cùng hòa hợp.

Sắp phải chuẩn bị cho đại hội thể thao rồi, bây giờ mùi thuốc súng giữa các nữ công nhân xưởng dệt và xưởng xà phòng thơm rất nồng nặc, tất cả đều kìm nén, chuẩn bị đánh bại đối phương trong đại hội thể thao.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3667


Chiều hôm đó, Trần Văn Viễn đích thân mang theo bản thảo đến tìm Kim Phi và Cửu công chúa ký tên.

Bản thảo này do anh ta đặc biệt viết theo yêu cầu của Kim Phi để mượn lương thực của người dân.

Bản thảo này mô tả những khó khăn hiện tại của triều đình, và quyết định vì để người dân có cuộc sống tốt hơn Kim Phi và Cửu công chúa không muốn tăng thu thuế cho người dân, mà là định dùng thu thuế để thế chấp mượn tiền

và lương thực của người dân.

Trần Văn Viễn vốn là người giỏi điều động cảm xúc, lần này viết rất cẩn thận, Kim Phi và Cửu công chúa vô cùng hài lòng, ký tên vào bản thảo.

Bởi vì chỉ là thử nghiệm, không cần gấp gáp, cần có sự phối hợp của tiền trang Kim Xuyên, sau khi ký bản thảo này, không in ngay mà đợi đến khi Nguyên Thái Vi và Chu Linh Lung dẫn đủ nhân lực đến được huyện Trạch Vân sau đó số đặc biệt này của nhật báo Kim Xuyên, được in riêng cho huyện Trạch Vân mới được người đưa thư mang đi.

Cổng chợ Tây Quan huyện Trạch Vân.

Hơn một trăm năm trước, một đại quan tam phẩm xuất hiện ở huyện Trạch Vân, gia tộc đó nhanh chóng quật khởi trở thành gia tộc đầu tiên ở huyện Trạch Vân, một nửa huyện thành đều là sản nghiệp của nhà bọn họ, Tây Quan

dường như trở thành sân sau của nhà họ.

Bọn họ đã xây dựng một từ đường cao to hoành tráng ở Tây Quan huyện Trạch Vân, còn dùng đá xây dựng một cái sân khấu đá to ở trước cổng từ đường, dùng để cử hành một số hoạt động cúng tế của gia tộc.

Đáng tiếc con cháu của vị đại quan này càng ngày càng không chịu thua kém, sau khi đại quan qua đời, mấy người con trai không những không trở thành trụ cột của gia tộc, mà còn tranh giành tài sản gia đình đến sứt đầu mẻ trán đổ máu.

Đến đời cháu, cuộc chiến càng kịch liệt hơn, để loại bỏ đối thủ cạnh tranh một đứa cháu còn mua chuộc bọn thổ phỉ giế t chết đối phương.

Đương nhiên huyện lệnh Trạch Vân khi đó sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, thẳng thừng gắn cái mác thông đồng với thổ phỉ, có ý đồ tạo phản lên người đứng đầu gia tộc này, sau đó dựa theo luật lệ Đại Khang, sau đó tịch thu toàn bộ tài sản của gia tộc này.

Gia tộc xưng vương xưng bá ở huyện Trạch vân mấy chục năm đã sụp đổ sau một đêm.

Tất cả các thành viên trong gia tộc đều bị chém đầu, tài sản cũng bị tịch thu toàn bộ.

Dĩ nhiên, thực tế, số lượng gia sản bị tịch thu chưa đến mười phần trăm, chín mươi phần trăm còn lại đã bị huyện lệnh và thế lực đứng sau lấy đi.

Đương nhiên từ đường của gia tộc này cũng bị phá bỏ, biến thành chợ rau, nhưng sân khấu đá ở cửa từ đường vẫn được giữ lại, trở thành nơi sinh hoạt thường ngày của người dân địa phương.

Sau này, người đưa thư cần một nơi để đọc báo nên đã chọn sân khấu đá này.

Buổi sáng mỗi ngày, sân khấu đá này đều là nơi sôi động náo nhiệt nhất trong huyện thành, không chỉ có người dân khắp nơi đến nghe báo, mà huyện lệnh và đội ngũ lãnh đạo huyện phủ ngày nào cũng đến đây.

Đám nha dịch còn dựng một cái đình nghỉ mát ở dưới sân khấu đá và bày bàn ghế, để khi các huyện lệnh và quan viên khác đến nghe báo không cần phải dãi nắng dầm mưa.

Nhưng vị trí chuyên dụng của huyện lệnh hôm nay đã bị hai cô nương trẻ tuổi ngồi, huyện lệnh và các quan viên khác đầu đứng sau lưng hai cô nương này.

Điều này khiến những người đến nghe báo rất tò mò.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom