Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3639


“Vậy ta nói luôn ha.” Thiết Chùy nhìn quanh phòng bếp để xác định xung quanh không có người nào khác, sau đó mới nằm xuống bàn, đưa mặt đến trước mặt Kim Phi: "Tiên sinh, ngài có nhớ mình từng viết một câu thơ không?”

“Ta viết nhiều thơ lắm, ngươi đang nói câu nào?" Kim Phi ngả người ra sau nói: “Còn nữa, nói chuyện thì nói chuyện, đừng lại gần như vậy!”

“Chính là cái câu hoa nở rộ thì phải cắt đi, đừng đợi đến khi hoa tàn, cành gấy.

Thiết Chùy ngồi về chỗ cũ rồi nói: “Tiên sinh, khi làm thơ ngài sáng suốt như vậy mà đến việc của mình thì lại lơ mơ như thế chứ?

Bệ hạ đã ban hôn cho ngài và Đường trưởng xưởng rồi thì hai người chính là một cặp, vì sao cứ phải e thẹn thế?”

"Ngươi không hiểu!"

“Ta không hiểu?” Thiết Chùy nghe thấy thế thì nóng nảy: “Ông đây... lỡ miệng rồi, nếu nói về việc đánh giặc và nghiên cứu những thứ này thì quả thật thủ hạ không bằng tiên sinh, nhưng về nam nữ thì tiên sinh không bằng ta, số cô nương mà ta ngủ cùng còn nhiều hơn tiên sinh!”

“Sau này gặp Vũ Hồng ta sẽ nhắc lại câu này với cô ấy.” Kim Phi liếc nhìn Thiết Chùy một cái.

Tên này từng là một kẻ phong lưu, đặc biệt là thời điểm đi mở rộng xà phòng thơm, Đường Tiểu Bắc đã đặc biệt phê duyệt rất nhiều tiền cho anh ta để anh ta đi thanh lâu mở rộng phạm vi.

Thời gian đó, Thiết Chùy phong lưu vô hạn, có thể đi dạo hẳn mấy cái thanh lâu to nhỏ trong vòng một ngày.

“Tiên sinh, chúng ta nói về chủ đề của nam nhân thì không được đi cáo trạng!” Thiết Chùy nhanh chóng bỏ cuộc.

Kể từ khi hẹn hò với Vạn Vũ Hồng thì anh ta không còn đi thanh lâu nữa, một là khi xưa vào thanh lâu nhiều rồi nên cảm thấy hơi chán, hai là vì Vạn Vũ Hồng và Bắc Thiên Tầm có mối quan hệ rất tốt, động một cái là lôi Bắc Thiên Tâm ra để chống lưng.

Bắc Thiên Tâm cũng không ngại phiền phức, bất cứ khi nào Vạn Vũ Hồng yêu cầu cô ấy đánh Thiết Chùy thì cô ấy sẽ đánh, hoàn toàn trở thành tay nằm đấm kim bài của Vạn Vũ Hồng.

Vạn Vũ Hồng cũng là một người có chừng mực, mặc dù có quan hệ rất tốt với Bắc Thiên Tâm nhưng ngoài việc nhờ Bắc Thiên Tâm đánh Thiết Chùy thì cô ấy cũng chưa từng lợi dụng Bắc Thiên Tâm làm những chuyện khác nên Kim Phi và Quan Hạ Nhi cũng không quản chuyện này.

“Sợ bị cáo trạng thì đừng có khoe khoang trước mặt ông đây!” Kim Phi đặt tách trà lên bàn.

“Không phải chỉ là nói chuyện phiếm thôi hay sao?” Thiết Chùy nhanh chóng rót thêm trà cho Kim Phi: “Tiên sinh, thật ra tầng ngăn cách giữa ngài và Đường trưởng xưởng vẫn chưa bị phá vỡ nên vẫn còn e thẹn, nếu như phá vỡ rồi thì sẽ ổn thôi.

Nếu không tin thì ngài nhìn Tả trưởng xưởng mà xem, không phải cũng như vậy hay sao?”

Mặc dù Kim Phi luôn đả kích Thiết Chùy nhưng phải thừa nhận rằng những gì anh ta nói đều có lý.

Đường Đông Đông là xưởng trưởng, Tả Phi Phi cũng là xưởng trưởng, các nữ công nhân dưới quyền của Đường Đông Đông làm việc trong thời bình và đi lính trong thời chiến, các nữ công nhân dưới quyền Tả Phi Phi cũng vậy.

€ó thể nói hoàn cảnh của cả hai người giống hệt nhau, điểm khác biệt là Tả Phi Phi chủ động hơn, sau khi được ban hôn, cô ấy chủ động đi tìm Kim Phi, vì thế mối quan hệ giữa hai người tiến thêm một bước một cách tự nhiên, trở nên thân mật và ăn ý hơn trước.

Trái lại, thật ra Đường Đông Đông đã sớm quen Kim Phi, cùng với sự giúp đỡ của Quan Hạ Nhi thì đáng lẽ cô ấy sẽ được ưu ái hơn Tả Phi Phi nhưng cô ấy lại luôn tránh mặt y, mối quan hệ giữa cô ấy và Kim Phi còn không bằng trước kia.

“Tiên sinh, Đường trưởng xưởng là cô nương, ngượng ngùng một chút cũng là chuyện bình thường, chúng ta là nam nhân, lúc nào nên chủ động thì phải chủ động."

Thiết Chùy nói: “Giống như những gì ngài viết trong bài thơ vậy, hiện giờ Đường trưởng xưởng thời kỳ phong nhã hào hoa, ngài nên hái thì phải hái, thời gian tốt đẹp của cô nương nhà người ta chỉ có bảy tám năm này thôi, một khi đã bỏ lỡ thì có nói gì cũng vô ích, chẳng những sẽ làm chậm trễ Đường trưởng xưởng mà còn trì hoãn cả xưởng dệt nữa đúng không?”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3640


“Tiên sinh, ngài cứ nghe ta, chọc thủng lớp ngăn cách đó sẽ tốt cho ngài, xưởng trưởng Đường và cả Đại Khang nữa”.

Thiết Chùy thấy Kim Phi có hứng thú, bèn tiến sát lại nhân lúc này nói tiếp: “Những chuyện như vậy không thể chậm trễ, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay là ngày tốt...”

“Đừng dựa vào gần như thế”.

Kim Ph đẩy Thiết Chùy ra, vừa định nói gì đó thì nhìn thấy Nhuận Nương bước ra từ phòng bếp: “Đương gia, cơm đã nấu xong rồi, chàng rửa tay chuẩn bị ăn đi, †a đi gọi tỷ tỷ và mấy người Thiên Tâm”.

“Ừ”, Kim Phi gật đầu, đứng dậy.

“Tiên sinh, ngài nên để tâm những lời ta nói với ngài”.

Thiết Chùy ở phía sau nhắc.

Với tình hình hiện giờ, Kim Phi nào có tâm trạng đi lăn qua lăn lại với Đường Đông Đông chứ?

“Không cần ngươi lo chuyện của ta”, Kim Phi không thèm quay đầu lại đáp: “Đi nói với Châu Nhi, đến giờ ăn cơm rồi”.

Thiết Chùy bĩu môi, sắp xếp người đến ngự thư phòng báo cho Châu Nhi.

Ăn cơm trưa xong, Kim Phi đi theo Cửu công chúa đến ngự thư phòng, Tiểu Ngọc đã đợi ở trước cửa.

“Tiên sinh, bệ hạ”.

Tiểu Ngọc lên tiếng chào: “Đã thống kê xong tình hình lượng mưa bên Quảng Nguyên”.

“Vào trong rồi nói”, Kim Phi gật đầu, dẫn Cửu công chúa và Tiểu Ngọc vào ngự thư phòng.

“Dựa vào tình hình phản hồi ở nhiều nơi, hôm qua cả quận Quảng Nguyên đều có mưa, nhưng có vài nơi mưa rơi sớm hơn, có vài nơi mưa rơi muộn, có nơi mưa †o, có nơi mưa nhỏ”.

Tiểu Ngọc mở tài liệu mang theo bên người nói: “Đây là bảng báo cáo ta tìm dựa vào tình hình phản hồi”.

Kim Phi nhận lấy báo cáo, Cửu công chúa cũng tiến lại gần.

Phần hình thức bảng báo cáo của Tiểu Ngọc là do Kim Phi chỉ dạy, trông có vẻ rõ ràng.

Từ đánh giá của bảng báo cáo, chiều hôm qua một số huyện thuộc quản lý của Quảng Nguyên đã bắt đầu có mưa, có ba quận mưa sớm hơn Kim Xuyên, số còn lại thì muộn hơn, nhưng lượng mưa ở tất cả các khu vực vẫn được tiếp tục cho đến cuối báo cáo.

“Tình hình hư hại lương thực thế nào?”, Kim Phi hỏi.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3641


Trần Văn Viễn đặt một chồng phiếu điều tra lên bàn, sau đó cầm tờ trên cùng lên: “Đây là kết quả mà ta và Tiểu Liên đã thống kê, mời tiên sinh xem qua”.

Trong khi giao báo hàng ngày, người đưa thư cũng thu thập thư từ và bưu phẩm từ khắp các nơi, thế nên vào ngày các bảng biểu được gửi đi thì sẽ có một phần phiếu điều tra được gửi về.

Chẳng qua vài nơi xa xôi thì không nhanh như thế, cho đến trưa hôm nay mới nhận được.

Trần Văn Viễn nhân lúc này sắp xếp lại phiếu điều tra với Tiểu Liên, Tiểu Liên còn làm thành bảng biểu, như thế sẽ càng trực quan hơn.

Nhìn thấy Trần Văn Viên, Kim Phi biết tình hình không ổn, nhưng y không ngờ lại tệ đến thế.

Đánh giá từ bảng biểu mà Trần Văn Viễn mang đến, hơn bảy mươi phần trăm cả Xuyên Thục đều có mưa và gió lớn, hơn một nửa số người đưa thư cho biết cây trồng ở địa phương bị hư hại, sự khác biệt là có nơi bị thiệt hại nhiều, có những nơi bị thiệt hại ít hơn.

Cửu công chúa trước giờ luôn chú ý đến cách cư xử của mình trước mặt người ngoài cũng biến sắc sau khi đọc bảng biểu: “Lế nào trẫm không thể làm Hoàng đế thật sao?”

Từ sau khi Cửu công chúa lên ngôi đến nay, dưới sự khích lệ của đám quyền quý, âm thanh nói việc của đàn ông mà phụ nữ làm thay là sẽ bị trời trừng phạt chưa bao giờ dừng lại.

Khu vực Thục Xuyên vẫn còn ổn, vì chính sách mới đã mang lại lợi ích thực sự cho người dân, hơn nữa có sự quảng bá liên tục của nhật báo Kim Xuyên và sức ảnh hưởng của Kim Phi, người dân Thục Xuyên đa số đều đã chấp nhận Cửu công chúa.

Nơi có nhiều sự phản đối nhất là Trung Nguyên và Giang Nam.

Lúc đầu là do đám quyền quý thế lực xúi giục, nhưng về sau các cổ giả và người bảo thủ cũng đứng ra phản đối, cho rằng Cửu công chúa làm rối loạn chính quyền, lúc này mới buộc Tứ hoàng tử phải giết cha mình và chiếm đoạt ngai vàng, dẫn đến việc đến việc thiên hạ loạn lạc.

Những lời này quả thật là đổi trắng thay đen, nhưng trong thời đại mà thông †in liên lạc và giao thông lạc hậu, người dân hoàn toàn không có kiến thức về thế giới bên ngoài, cộng thêm việc bình thường các cổ giả có ảnh hưởng khá lớn ở địa phương, họ nói gì, người dân địa phương hầu hư sẽ tin.

Thế nên rất nhiều người ở Trung Nguyên và Giang Nam đều đổ lỗi cho Cửu công chúa về việc đất nước loạn lạc, thậm chí có người kể chuyện còn miêu tả cô ấy như một đại ác quỷ chuyên làm đủ mọi việc ác.

Ngay cả Kim Phi cũng gặp phải tai họa, bị nói thành bị Cửu công chúa quyến rũ, là nhị ma đầu giúp Cửu công chúa tác oai tác quái.

Kim Phi cũng rất bất đắc dĩ với điều này, nhưng vì hiện giờ nhân viên hộ tống còn chưa khống chế được Giang Nam và Trung Nguyên nên y không thể làm gì được, mỗi lần nghe được tin tức như vậy, y cũng chỉ sẽ oán trách vài câu.

Nhưng Cửu công chúa vẫn luôn để tâm điều này, chẳng qua để ổn định lòng người triều đường, cô ấy không thể hiện ra ngoài.

Cửu công chúa trở thành ở thời đại phong kiến, khó tránh khỏi việc bị tư tưởng phong kiến ảnh hưởng.

Lần này, phạm vi mưa ở Thục Xuyên rồng, lượng mưa khá lớn, chưa từng xuất hiện trong sách sử khiến Cửu công chúa hơi dao động.

“Vũ Dương, nghĩ bậy gì thế?”

Thấy tâm trạng của Cửu công chúa không tốt, Kim Phi khuyên cô ấy: “Ta đã nói với nàng từ lâu rồi, thiên tai những năm nay là do thời tiết thay đổi, là biến động bình thường của môi trường tự nhiên, có liên quan gì đến nàng đâu? Tại sao nàng ở ôm lấy gánh nặng lên người mình thế?”

“Ta hiểu đạo lý mà phu quân nói, nhưng người dân lại không hiểu”.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3642


“Nhật báo Kim Xuyên?”

Trần Văn Viễn sửng sốt.

Sao báo chí có thể làm giảm thất thoát lương thực được chứ? Cửu công chúa cũng nghỉ ngờ nhìn Kim Phi.

“Sau khi lương đổ lương thực, cần rất lâu mới mọc mầm, nếu không bị ngấm nước, thì trong thời gian ngắn sẽ không bị thối rữa, việc chúng ta phải làm, là tập hợp người dân nhặt hoa màu bị đổ càng sớm càng tốt.”

Kim Phi nói: “Mấy ngày gần đây, hoa màu ở nhiều nơi đều đã chín, đang là thời kì thu hoạch, nhật báo Kim Xuyên cần kêu gọi người dân giúp đỡ, tranh thủ đưa lương thực về kho.”

“Được, ta quay về viết bản thảo, rồi gửi đi càng sớm càng tốt.” Trần Văn Viễn gật đầu.

“Đây là phương pháp bảo quản thức ăn ướt, ngươi cũng phát ra ngoài đi.” Kim Phi cầm tờ giấy trên bàn đưa cho Trần Văn Viễn.

Do thuế nặng và nông cụ lạc hậu, vì thế đất đai mà người dân có thể canh tác rất có hạn, nếu trời mưa suốt, dù người dân đội mưa dùng tay nhổ lúa, thì một người nhổ trong một ngày sẽ không ít.

Nhưng mấu chốt là người thời đại này kiến thức quá ít, diện tích sinh hoạt nhỏ, nếu trời mưa liên tục thì khó tìm được nơi sấy khô lương thực, hầu hết người dân chỉ biết chất đống lương thực vào một góc, sau đó nhìn lương thực bị hỏng.

Trong bản thảo, Kim Phi liệt kê một số phương pháp bảo quản lương thực và phương pháp làm việc phù hợp với nhà nông.

Trần Văn Viễn vội vàng nhận lấy bản thảo, vội đọc qua, rồi quay về lấy bản thảo.

Cũng giống như khích lệ việc ủ phân, bản thảo lần này sẽ được phát hành dưới dạng bản phụ, hơn nữa để cho quan viên địa phương thông báo đến các làng xã.

Lương thực là nền tảng của con người, nhất là trong thời đại con người có thể chết đói bất cứ lúc nào, mỗi miếng ăn đều rất quý giá.

Thời gian thu hoạch chỉ kéo dài vài ngày, nếu quá muộn, thóc sẽ thối rữa trên đồng, để đảm bảo thu hoạch, Kim Phi bàn bạc với Cửu công chúa, tạm thời dừng mọi công cuộc ra công cứu giúp, các xưởng dệt cũng tạm thời giảm sản lượng thậm chứ ngừng sản xuất, các trưởng xưởng cho công nhân xuống làng quê, giúp đỡ nhân dân thu hoạch lương thực.

Binh phủ mọi nơi và công chức, trừ việc duy trì trật tự, tất cả cũng phải cống hiến hết mình cho công cuộc thu hoạch lương thực.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3643


Chính sách mới của Cửu công chúa có thể thực hiện thuận lợi như vậy, có liên quan rất lớn đến những người này.

Chẳng hạn như Từ Tam Khôi, trước kia chỉ là lang trung mở hiệu thuốc, vì dòng dạ tốt, bình thường không hại ai, thỉnh thoảng còn bí mật giảm giá hoặc miễn phí một số loại thuốc cho người có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, vì có danh tiếng tốt như vậy, nên được mọi người bầu làm trưởng trấn.

Trước đây cấp bậc của Đại Khang được củng cố nghiêm ngặt, người học bình thường nếu không có quan hệ, dù có bản lĩnh đi nữa cũng không được làm quan, mặc dù trưởng trấn là một chức quan vô cùng nhỏ, thậm chí còn không có phẩm cấp, nhưng lúc trước Từ Tam Khôi vẫn không dám nghĩ đến.

Đối với những người dân đã bỏ phiếu cho ông ta, Từ Tam Khôi cảm thấy vô cùng cảm kích, sau khi nhận chức lập tức giao lại hiệu thuốc cho con trai quản lý, còn mình thì toàn tâm toàn ý làm việc cho công việc mới, một lòng một dạ làm việc cho người dân, quản lý trấn Lương Miếu gọn gàng ngăn nắp.

Với tư cách là trưởng trấn, nghe báo là một trong những công việc thường ngày của Từ Tam Khôi.

Sáng hôm đó, như thường lệ, sáng sớm Từ Tam Khôi đã đến bàn đọc báo, lo lắng ngồi xuống.

Mấy hôm nay trấn Lương Miếu hôm nào cũng mưa, khiến Từ Tam Khôi rất lo lắng.

Vì bận làm nông, nên bình thường người dân nghe báo rất ít, rất nhiều làng đều cử một hoặc hai người đến nghe báo, rồi quay về kể lại cho họ nghe.

Dưới tình huống bình thường, cứ đến canh ba giờ thìn trấn Lương Miếu sẽ bắt đầu đọc báo, người đưa thư Tiểu La cũng không bao giờ đến trễ, nhưng ngày hôm nay đến tận giờ ty, mà Tiểu La vẫn chưa đến.

Người dân lo lắng về công việc trong nhà, nên hầu như tất cả đều đã giải tán hết.

Ngay lúc Từ Tam Khôi lo lắng Tiểu La gặp phải nguy hiểm trên đường, chuẩn bị phái người đi tìm, thì Tiểu La đến.

Chẳng qua bình thường là ngồi xe đạp đến, nhưng bây giờ lại vác trên vai.

“Làm sao thế?” Từ Tam Khôi vội vàng chạy đến giúp Tiểu La lấy xe đạp xuống.

“Mưa to quá, trên đường không thấy rõ đâm xuống mương, bánh xe bị bẹp rồi." Tiểu La trả lời.

Từ Tam Khôi cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy bánh trước của xe đạp đã bị bẹp di: “Vậy phải làm sao?”

Ở thời đại này, xe đạp rất hiếm, toàn bộ trấn Lương Miếu chỉ có người đưa thư Tiểu La có một chiếc, ngay cả trưởng trấn Từ Tam Khôi cũng không có.

“Chờ tí ta đi tìm Lưu thợ rèn đến sửa, sau đó đợi ta cưỡi ngựa lên huyện, ở đó có bánh xe dự phòng, ta xin một cái về đổi là được.”

Tiểu La lau nước trên mặt, nhìn dưới đài chỉ còn lác đác vài người, mặt đầy khổ sở: “Mọi người đi hết rồi sao?”

“Mấy hôm nay đang bận bịu, mọi người đợi dưới mưa cũng nóng lòng, nên đã giải tán.”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3644


“Tiểu La, ngươi đọc báo trước đi, ta sao chép một phần phụ bản.”

Từ Tam Khôi vừa nói vừa lấy giấy bút từ trong túi ra, nhanh chóng chép lại cách xử lý lương thực bị ướt trên phụ bản.

Đợi đến khi Tiểu La đọc nội dung báo xong, Từ Tam Khôi đã rời đi.

Khi anh ta quay lại phòng làm việc của trưởng trấn đã gọi mấy nhân viên của mình đến, sau đó mấy người đi mưa về làng, tuyên bố cách xử lý lương thực bị ướt và thu hoạch lương thực vụ thu.

Phần lớn người dân ở thời đại này không ra khỏi nhà, đối với họ, trưởng làng là chức quan rất lớn, huống chỉ là quan trên trấn chứ?

Cộng thêm việc xuống làng không phải để thu thuế và thu công lao động mà để tổ chức mọi người thu hoạch lương thực, vì vậy phản ứng của người dân rất cao.

Dưới sự tổ chức của Từ Tam Khôi và những nhân viên khác, người dân các làng không có hoa màu bị trập, sẽ đến giúp hàng xóm có hoa màu bị trập trước, đợi đến khi thu hoạch xong hoa màu vị trập xong sẽ thu hoạch hoa màu không bị trập.

Dù mưa thu rơi hoài nhưng không thể mưa mãi, nhân lúc tạnh mưa, các làng đều nhanh chóng đưa lương thực ra phơi, vào ban đêm nếu không có mưa thì cũng không dọn lương thực vào mà chất thành đống ở bên ngoài.

Để tránh việc lương thực bị nóng hoặc bị người khác trộm, các làng còn thành lập đội theo dõi, trông coi đống lương thực vào ban đêm, hơn nữa cứ nửa tiếng đồng hồ sẽ lật một lần

Dù người dân ở thời đại này không có nhiều kiến thức, nhưng lại rất thật thà và nghe lời, dưới sự tổ chức của Từ Tam Khôi, công việc thu hoạch lương thực vụ †hu của trấn Lương Miếu diễn ra rất thuận lợi.

Dù thời gian gần đây thỉnh thoảng sẽ có mưa, nhưng hoa màu bị trập không nhiều.

Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Trấn Lương Miếu chỉ là một hình ảnh thu nhỏ của nhiều làng, trấn ở Xuyên Thục, những làng quê và trấn khác cũng giống như trấn Lương Miếu.

Kim Phi và Cửu công chúa mấy ngày gần đây vẫn luôn quan tâm đ ến chuyện này, khi nhận được phản hồi liên tục của người đưa thư, gánh nặng trong lòng cuối cùng cũng được trút bỏ.

Và đương nhiên, mấy ngày này, Kim Phi cũng không chợp mắt, hầu như mỗi ngày đều ở ruộng thí nghiệm.

Cũng may Đường Đông Đông đã chuẩn bị nhân lực từ sớm, ngày hôm sau khi †ạnh mưa cô ấy đã dẫn nữ công nhân đến, không chỉ giúp Từ Tam Khôi thu hoạch xong ruộng thí nghiệm mà còn bẻ cây bông đã thu hoặc được trên ruộng bông.

Mấy ngày nay Kim Phi cũng luôn ở ruộng thí nghiệm, cùng Từ Tam Khôi phân tích sản lượng lương thực trên các mảnh ruộng, và tổng kết phương pháp phù hợp hơn để trồng lúa nước L, chuẩn bị phổ biến rộng rãi vào năm sau.

Đến khi toàn bộ lương thực trên ruộng thí nghiệm được phơi khô và cho vào. kho lương thực Kim Phi mới chợp mắt.

Ngoài ra, báo cáo từ các nơi cho biết công việc thu hoạch tương đối thuận lợi, trong lòng Kim Phi mới nhẹ nhõm hơn, tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3645


Ngoài tình huống này, trên bản tấu còn nhắc đến việc vì lượng mưa tăng nhiều, mực nước sông Trường Giang vẫn luôn tăng, rất nhiều hơn đã vượt qua

mức báo động, thậm chí có một số nơi đã xảy ra thiên tai lũ lụt.

Có thể tưởng tượng, đến mùa đông Trung Nguyên và Giang Nam sẽ xảy ra chuyện gì.

“Đi, đi tìm bệ hại” Kim Phi để tình báo vào phong bì, sau đó dẫn Tiểu Ngọc đến Ngự Thư Phòng.

Nhưng sau khi Cửu công chúa đọc tình báo xong, chỉ khế cau mày, sau đó để tình báo xuống.

“Vũ Dương, có phải nàng đã biết từ lâu rồi không?” Kim Phi hỏi.

Cửu công chúa khẽ gật đầu: “Đúng vậy, mấy ngày trước Cục tình báo đã báo. cáo chuyện này rồi.”

“Vậy sao nàng không nói chuyện này với ta?”

“Mấy ngày nay phu quân vẫn luôn bận chuyện ruộng thí nghiệm, ta không muốn chàng bận lòng thêm.” Cửu công chúa nói: “Hơn nữa, chúng ta đã bắt đầu vận chuyển lương thực đến Giang Nam và Trung Nguyên, chúng ta đã chuẩn bị xong hết những việc nên làm rồi, nói với phu quân, không phải chỉ khiến chàng thêm phiền não sao?”

Kim Phi nghe vậy, không biết nên trả lời như thế nào.

Cửu công chúa nói đúng, họ đã chuẩn bị hết những việc nên làm rồi, tiếp tục quan tâm chỉ thêm lo lắng mà thôi.

Nhưng Kim Phi vẫn không khỏi cảm thấy khó chịu.

Từ nhỏ Cửu công chúa đã nhận sự giáo dục của hoàng thất, cô ấy coi trọng người dân không phải vì cô ấy thực sự thông cảm và thấu hiểu người dân mà vì chính quyền của triều đình cần có sự ủng hộ của người dân.

Nói không chừng trong lòng Cửu công chúa, Trung Nguyên và Giang Nam gặp chuyện thực ra là chuyện tốt.

Vì nếu người chết rồi, Kim Phi sẽ không vận chuyển khẩu phần lương thực đến Trung Nguyên và Giang Nam để cứu trợ thiên tai nữa, sau này khi ổn định Trung Nguyên và Giang Nam cũng sẽ gặp ít sự phản kháng hơn.

Thực ra với góc độ là chính trị gia, thì Cửu công chúa hoàn toàn không hề sai.

Nhưng Kim Phi không phải là nhà chính trị, y mãi mãi sẽ không thể nào quên những gặp trên đường trở về từ Đông Hải.

Dù là lần đầu tiên đi đường bộ hay là sau này đi đường thủy, khi đi qua Giang Nam và Trung Nguyên, y đều nhìn thấy quá nhiều chuyện bi thương.

Cho đến nay, trong lòng Kim Phi, người dân Giang Nam và Trung Nguyên đều giống như người dân Xuyên Thục, đều là con cháu của Viêm Hoàng, đều là ruột thịt của mình.

Hai năm nay y làm nhiều việc như vậy, đều vì cố gắng giảm những chuyện bi thương này.

Thấy Cửu công chúa cầm bản tấu lên đọc, Kim Phi biết cô ấy không muốn nói nhiều về chuyện này, cũng không có ý định tiếp tục thảo luận, vì vậy cụt hứng rời khỏi Ngự Thư Phòng.

Thực ra Kim Phi cũng hiểu, cách làm và suy nghĩ của Cửu công chúa không hề sai, chỉ là sau khi y nghe tin tức này, vẫn không khỏi nhớ lại những bộ xương khô ở ven đường.

Điều này khiến Kim Phi rất bất lực, trong đầu cũng đột nhiên nghĩ đến một bài đăng ở kiếp trước.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3646


Hoàng đế có thể hô khẩu hiệu bảo người khác đi chết, nhưng khi thật sự để ông ta cầm súng ra chiến trường, xem ông ta có sợ không?

Dù từ cổ chí kim, tất cả đều như vậy.

Khi sự an toàn của bản thân không bị uy h**p, thương vong trên chiến trường chỉ là một con số, hàng triệu xác chết nằm trên mặt đất, máu chảy khắp nơi, cũng là cái giá mà chiến tranh nên có.

Nhưng khi thật sự có người cầm đao liều mạng với Hoàng đế, thi thể của hai người, máu bắn tung tóe, Hoàng đế sẽ sợ hãi đến mức sắc mặt tái nhợt, để người †a ngồi xuống từ từ nói chuyện.

Cửu công chúa là như vậy.

Đương nhiên rồi, kiểu suy nghĩ này được xem là suy nghĩ đại cục, nhưng người hi sinh không phải là bản thân mà thôi.

Tương đối mà nói, Cửu công chúa mạnh hơn hầu hết những vị vua trong lịch sử nhiều, lúc đầu trong trận chiến dốc Đại Mãng, Cửu công chúa vẫn luôn đánh trống trên đỉnh núi, cho đến khi trận chiến hoàn toàn kết thúc.

Xem lại những vị Hoàng đế được ghi trong sử sách, cũng có rất ít vị Hoàng đế có lòng dũng cảm và sự anh hùng này.

Hơn nữa dù bất kể lý do gì, Cửu công chúa đều suy nghĩ đến người dân và sinh kế của người dân, chính sách mới đánh cường hào chia ruộng đất cơ bản đã làm suy yếu cơ sở của triều đại phong kiến, cũng không có mấy vị Hoàng đế có khí phách này.

Không ai là hoàn hảo, mỗi người đều có ưu điểm và khuyết điểm của bản thân, chẳng hạn như bản thân Kim Phi, y cũng có khuyết điểm.

Tóm lại, Cửu công chúa là người thích hợp làm Hoàng đế nhất trong tất cả những người Kim Phi quen.

Phải biết rằng khi Cửu công chúa xưng đế, dù Kim Phi đã có tiêu cục Trấn Viễn nhưng vẫn chưa có địa bàn.

Nơi duy nhất có thể xem là địa bàn của y thực ra chỉ có mỗi làng Tây Hà, ngay cả huyện Kim Xuyên cũng là đất của Khánh Hoài.

Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Nếu khi đó Kim Phi chọn bản thân lên làm vua, có lẽ huynh đệ nhà họ Khánh sẽ không quy phục dễ dàng như vậy, y muốn địa bàn thì chỉ có cách đánh từng trận một.

Đánh giang sơn thì dễ mà giữ được giang sơn thì lại khó, từ trước đến nay việc thống trị địa bàn không phải là chuyện dễ dàng, đất Tần hiện nay là một minh chứng.

Sức mạnh quân sự và vũ khí của tiêu cục Trấn viễn đều mạnh hơn quân địch xa, cũng có nền tảng quần chúng, nhưng từ khi đánh đến nay, có một phần lớn đất Tân vẫn chưa quy phục.

Dù là nơi đã quy phục thì khắp nơi đều là gián điệp, chuyện ám sát xảy ra vô số kể.

Nếu Kim Phi thực sự dẫn tiêu cục Trấn Viễn và làng Tây Hà đi đánh từng địa bàn một, e rằng bây giờ nhiều nhất cũng chỉ mới chinh phục được Quảng Nguyên và một số quận, thành xung quanh.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3647


Dù Cửu công chúa không gấp như Kim Ph nhưng cũng nhìn phần cuối bảng như Kim Phi.

Sau đó hai người thở phào nhẹ nhõm. Người đưa thư không thể đi thống kê lần lượt từng hộ nông dân năm nay thu được bao nhiêu lương thực, chỉ có thể, chỉ có thể chọn một số làng làm mẫu để thống kê.

Qua kết quả thống kê này, có thể thấy sản lượng lương thực của Xuyên Thục đã tăng 20% so với năm ngoái, tăng 40% so với năm kia.

“Các làng mẫu được chọn như thế nào?” Kim Phi hỏi. “Dựa theo chỉ thị của tiên sinh, do người phụ trách nhân viên hộ tống các nơi ngẫu nhiên chọn các làng, sau đó do các nhân viên hộ tống cùng các quan viên

cơ sở địa phương tiến hành thống kê.” Thiết Thế Hâm trả lời.

Dù trước mắt triều đình vẫn chưa đánh giá các quan viên, nhưng làm đẹp cho bản thân là bản năng của con người.

Nếu bản thân các quan viên địa phương thống kê, chắc chắn có người sẽ chọn những ngôi làng có đồng ruộng màu mỡ, mùa màng bội thu để làm mẫu.

Nhân viên hộ tống là quan võ, công việc của họ là phụ trách sự ổn định của địa phương, không liên quan gì lắm đến nông nghiệp, hơn nữa độ trung thực cũng cao hơn nhiều, kết quả do họ dẫn người thống kê thì độ đáng tin cũng càng cao hơn.

Nhưng Kim Phi vẫn nhắc nhở: “Về bảo Tiểu Ngọc sắp xếp mấy đội điều tra đến tìm hiểu lại.”

Số liệu trên bảng này không chỉ liên quan đến sự phán đoán về tình hình của Cửu công chúa và phương hướng thực hiện bước tiếp theo, còn liên quan đến sự đói no của người dân, vì vậy Kim Phi cần phải cẩn thận.

Y cũng không muốn giống Trần Cát, bị người bên dưới lừa không biết gì. Thiết Thế Hâm cũng hiểu điều này nên đã gật đầu trả lời: Vâng!” Lúc này Kim Phi mới cúi đầu nhìn nội dung chỉ tiết trên bảng.

Từ số liệu của bảng tổng hợp của các nơi, thuế lương thực tăng trưởng của lương thực nằm trong phạm vi hợp lý, hơn nữa các bộ Hộ còn tổng kết mấy nguyên nhân tăng trưởng lương thực ở trang thứ hai của bảng tổng hợp.

Đầu tiên là vì sự ổn định tình thế của Xuyên Thục năm nay, không có thổ phỉ làm phiền và sự loạn lạc như những năm trước, người dân có thể yên tâm trồng trọt, cùng với chính sách đánh cường hào chia ruộng đất, người dân trồng trọt cũng nhiệt tình hơn nhiều.

Thứ hai, chuyên mục nông nghiệp nhật báo Kim Xuyên vẫn luôn chỉ đạo người dân trồng trọt khoa học.

Thứ ba, vì khởi xướng của công bộ và sự khuyến khích của Kim Phi, đã có rất nhiều dụng cụ nông nghiệp thiết thực.

Thứ tư, người dân kiếm tiền thông qua công cuộc ra công cứu giúp, có thể mua dụng cụ nông nghiệp từ hợp tác xã mua bán.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3648


“Thiết đại nhân, nói hay lắm, sao đột nhiên lại nịnh bợ như vậy?” Chuyện xảy ra bất ngờ Kim Phi không kịp chuẩn bị.

“Tiên sinh minh giám, tất cả những gì lão thần nói đều là từ tận đáy lòng. Nếu có nửa lời nịnh nọt, sẽ bị trời đánh.”

Thiết Thế Hâm giơ tay lên thề. “Không cần thiết, không cần thiết,” Kim Phi vẫy tay liên tục.

Thiết Thế Hâm lúc đầu không thể sống sót trong triều đình, bởi vì không muốn nịnh nọt, vì vậy bị lật đổ và rời đi.

Một khi người như vậy tời nịnh nọt, uy lực sẽ rất lớn.

Kim Phi và Cửu Công chúa đều là những người không thích nghe lời nịnh nọt, nhưng lúc này miệng lại không tự chủ mà vểnh lên.

"Nếu đã thu hoạch mùa thu xong, vụ cược của chúng ta có thể bắt đầu rồi đúng không?" Kim Phi hỏi.

Ban đầu thảo luận về việc khuyến khích khai hoang, Kim Phi đã đề xuất cho người dân vay không lãi suất, để người dân lấy nông cụ để sử dụng trước, đợi khi khai hoang kiếm được tiền, rồi mới mang tiền nông cụ trả cho hợp tác xã mua bán.

Thiết Thế Hâm kiên quyết phản đối, hỏi ngược Kim Phi số tiền đó đến từ đâu? Kim Phi trả lời rằng sẽ vay tiền và lương thực từ những người giàu có.

Vì vậy, cả hai đã đặt cược, chọn một quận làm thí điểm, thử xem Kim Phi có thể nhận tiền và thực phẩm từ người dân địa phương hay không.

Bây giờ thu hoạch mùa thu đã kết thúc, cũng là lúc người dân có nhiều tiền và lương thực nhất trong tay, đồng thời cũng là thời điểm thích hợp nhất để bắt đầu

vay mượn lương thực.

"Nếu tiên sinh đã quyết tâm như vậy, nếu bệ hạ cũng không phản đối, thì chúng ta thử một lần đi!" Thiết Thế Hâm bất đắc dĩ thở dài.

Mãi đến bây giờ, ông ta cũng không tin Kim Phi có thể vay được lương thực †ừ tay của người dân.

Nhưng Kim Phi nhất quyết muốn làm như vậy, ông ta phản đối không được, chỉ có thể đặt hy vọng vào Cửu công chúa, hy vọng Cửu công chúa có thể giúp đỡ thuyết phục Kim Phi.

Kết quả nhìn thấy Cửu công chúa gật đầu nói: "Ta không phản đối!"

"Được, vậy ta sẽ tự mình sắp xếp chuyện này." Kim Phi tự tin gật đầu.

Thiết Thế Hâm thấy vậy, bất đắc dĩ thở dài.

Chiều hôm đó, Kim Phi gọi Trần Văn Viễn, hai người trò chuyện trong thư phòng cho đến nửa đêm, trước khi Trần Văn Viễn rời đi.

Trưa ngày thứ hai, khi Trần Văn Viễn đang say sưa viết bản thảo trong phòng, thì có hai chiếc phi thuyền chậm rãi hạ cánh xuống sân bay làng Tây Hà.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3649


Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương đều không cần nói, cả hai đều có tính cách dịu dàng, Tả Phi Phi và Đường Đông Đông thường ở trong xưởng của mình, rất ít khi

can thiệp vào những việc khác ngoại trừ xưởng của mình.

Mặc dù Bắc Thiên Tâm có tính khí kỳ lạ, nhưng cô ấy lại là người xuất quỷ nhập thần, ít khi tiếp xúc với những người dân làng bình thường.

Cửu công chúa thì không cần nói đến, cô ấy là nữ hoàng đế đầu tiên trong lịch sử, người bình thường đều không gặp được cô ấy.

Ngay cả khi gặp rồi, cũng đều ở trong một khung cảnh trang trọng hơn, không ai sẽ nói hay làm bất cứ điều gì tùy tiện.

Chỉ có Đường Tiểu Bắc không giống, cô ấy là một người không thể nhàn rỗi, thường đi khắp nơi, nhìn thấy ai cũng tươi cười chào hỏi, với vóc dáng nhỏ nhắn,

trông giống như một cô gái nhà bên.

Nhưng tất cả trưởng lão dưới quyền Kim Phi đều biết, đây chỉ là bề ngoài của Đường Tiểu Bắc mà thôi.

Trước khi Kim Phi thực sự nổi dậy, Đường Tiểu Bắc đã gặp một người nói xấu Kim Phi ở phường Phong Nguyệt của Quảng Nguyên, cô ấy đã đánh chết hắn ta.

Càng đừng nói đến hiện tại.

Ngay khi phi thuyền của Đường Tiểu Bắc vừa dừng lại, người phụ trách sân bay đã chạy tới, đích thân mở cửa lan can cho cô ấy.

“Tiểu Bắc phu nhân, đã lâu không gặp!”

"Ừ:" Đường Tiểu Bắc ừ một tiếng, dẫn theo Nguyên Thái Vi đi ra từ trong giỏ treo.

Theo sau Đường Tiểu Bắc là trợ lý và hộ vệ. Các nhân viên sân bay mới vốn rất tò mò về thân phận của Đường Tiểu Bắc, muốn tới hóng hớt, nhưng khi nhìn thấy Đường Tiểu Bắc, tất cả đều không tự chủ

được cúi đầu.

Mặt Đường Tiểu Bắc lạnh lùng, bước đi như gió, trợ lý và hộ vệ phía sau cũng không nói gì, mặc đồng phục chỉnh tề nhanh chóng đi theo Đường Tiểu Bắc.

Mặc dù nhịp độ của nhóm người này kém trật tự hơn nhiều so với đội nhân viên hộ tống, nhưng khí chất mà họ mơ hồ toát ra lại rất mạnh mẽ, khiến người ta

thoạt nhìn có cảm giác không dễ gây rối.

Các site khác đang copy và ăn cắp của truyện azz nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé. truyện azz chấm vn ạ. Vào google gõ Truyện Azz là ra nhé

Những nhân viên sân bay sợ bản thân nhìn lung tung, sẽ thu hút sự chú ý của đối phương.

Đường Tiểu Bắc nhìn chung quanh không thấy bóng dáng Kim Phi, trong mắt hiện lên một tia thất vọng, nhưng trên mặt lại không lộ ra.

Cô ấy đang định nhờ nhân viên sân bay chuẩn bị xe ngựa, bất ngờ nhìn thấy Kim Phi cưỡi ngựa xuất hiện.

Vẻ lạnh lùng trên mặt Đường Tiểu Bắc lập tức tiêu tan như tuyết gặp lửa, thay vào đó là nụ cười trên mặt, đôi mắt to cụp xuống.

Kim Phi thúc ngựa dừng lại bên cạnh Đường Tiểu Bắc, vừa nhảy xuống ngựa, đã ngửi thấy một luồng gió thơm thổi vào mặt.

Sau đó, cổ và thắt lưng của y đột nhiên ghìm xuống, Kim Phi vô thức đưa tay ra đỡ Đường Tiểu Bắc.

Đường Tiểu Bắc vòng tay qua cổ Kim Phi, nghiêng đầu nói: "Kim Phi, ta còn tưởng chàng sẽ không đến đón ta!"

Khi các tân binh ở sân bay nhìn thấy cảnh này, tất cả đều bị sốc và há hốc miệng.

Vừa nãy cô ấy trông giống như một người phụ nữ lạnh lùng và mạnh mẽ, tránh xa người lạ, nhưng giờ lại trở thành một cô nương dễ thương, sự biến đổi này không phải là nhanh quá sao?

Nghe nói Quốc sư là thần tiên từ trên trời giáng xuống, lẽ nào đây chính là thần lực của Quốc sư đại nhân?

“Thần tài của chúng ta đã trở lại, ta sao không dám tới đón chứ!"

Kim Phi cười nói: “Ta còn tưởng rằng muội phải nửa giờ mới tới, nhưng không ngờ lại trở về sớm như vậy, may mắn là ta đã tới đây trước, nếu không thật sự không thể đón được muội rồi.”

“Còn không phải người ta nhớ chàng sao?”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3650


Mặc dù Kim Phi cưỡi ngựa tới, nhưng xe ngựa vẫn đi theo sau.

Đường Tiểu Bắc đã lâu không gặp Kim Phi, sau khi lên xe ngựa, cả người dựa vào ngựa y, lười biếng hỏi: “Chàng gọi ta về gấp như vậy làm gì thế?”

Kim Phi tuy không phải một tay lão luyện trong chuyện tình cảm, nhưng cũng không phải người thẳng thắn tới mức nói tuột ra mọi thứ.

Vậy nên y giả vờ tức giận, nâng cằm Đường Tiểu Bắc lên: “Muội xem đã bao lâu rồi muội không về? Nếu ta không gọi, có phải là không về luôn không?”

Đường Tiểu Bắc vốn là người khôn khéo, lại được rèn giữa lâu như vậy, ngày càng tiến bộ, thấy Kim Phi trả đũa vụng về như vậy, cô ấy liếc mắt cái là nhận ra ngay.

Nhưng đúng thật đã lâu rồi cô ấy không về, hơn nữa cô ấy cũng hiểu không thể vạch trần Kim Phi ngay lúc này, bèn giả vờ đã biết sai, đáp: “Không phải do người ta bận quá à?”

“Có bận thì cũng không thể bận đến mức nhà cũng không cần.” Kim Phi nhéo cằm Đường Tiểu Bắc: “Sau này mỗi tháng phải về ít nhất một lần cho ta, nhớ chưa?”

“Nhớ rồi.” Đường Tiểu Bắc ngoan ngoãn gật đầu.

Sau đó cô ấy trò chuyện cùng Kim Phi một lúc, rồi mới hỏi: “Chàng gọi ta về thật sự không có chuyện gì khác à?”

“Đúng là có chút chuyện nhỏ muốn nhờ muội giúp.”

Thế là Kim Phi kể lại vụ cá cược của mình với Thiết Thế Hâm, và việc khích lệ dân chúng khai hoang bằng cách cho dân vay mượn các đồ làm ruộng.

“Tướng công, bây giờ chàng mượn lương thực của dân chúng, sau này lại phải cho họ vay không tính lãi, có phải là hơi phiền phức không?”

Đường Tiểu Bắc nói: “Tại sao không bán trực tiếp đồ làm ruộng luôn đi, vậy không phải tốt hơn sao?”

“Nếu đơn giản được như thế thì tốt.” Kim Phi thở dài: “Muội ở phía dưới ấy chắc cũng biết, hoàn cảnh ở mỗi làng không giống nhau, mỗi làng, mỗi nhà một khác, có người ăn không hết, người thì lần chẳng ra!”

“Việc ta muốn làm chính là mượn lương thực của những nhà dư giả một chút, sau đó đưa ra những chính sách ưu đãi cho những nhà khó khăn hơn, tranh thủ giúp họ khai hoang, chống đỡ được qua thời kỳ khó khăn.”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3651


Tiền trang Kim Xuyên là do Kim Phi bắt chước mô hình ngân hàng của kiếp trước để vận hành, đưa ra dịch vụ gửi ngân hàng và cho vay, mà một khi đã hình thành lối quyt nợ, lúc đó tiền trang Kim Xuyên chắc chắn xong đời rồi.

Với quy mô hiện tại của tiền trang Kim Xuyên, một khi tiền trang có vấn đề gì, có thể gây khủng hoảng tài chính toàn bộ Xuyên Thục này.

Nhưng nếu Kim Phi đã có thể bắt chước được ngân hàng, sao có thể chưa nghĩ tới trường hợp này?

Y lấy hai bản thảo từ trong ngực ra đưa cho Đường Tiểu Bắc: “Ta đã nghĩ ra một vài cách để đối phó với trường hợp muội vừa nói, muội xem qua có được không?”

Đường Tiểu Bắc nghe thấy vậy, vội nhận lấy bản thảo.

Thật ra vấn đề Đường Tiểu Bắc vừa nói chính là vấn đề thiết lập hệ thống tín dụng.

Ở kiếp trước, cái thời đang đi học, Kim Phi còn rất nghèo, có đôi khi y không tìm được việc làm bán thời gian, đành phải dùng thẻ tín dụng rút tiền để làm tiền sinh hoạt.

Vì để duy trì điểm tín dụng của mình, Kim Phi từng cẩn thận nghiên cứu cách vận hành của thẻ tín dụng, đi học nhiều năm như thế, nhưng y chưa từng quá hạn lần nào.

Những gì y viết trên bản thảo đưa cho Đường Tiểu chính là sơ bộ về việc thiết lập thẻ tín dụng.

Nội dung chính là về vấn để xử phạt nếu quá hạn.

Nếu khoản nợ quá hạn nhưng vẫn không trả sau ba lần giục của tiền trang, lúc này cơ chế xử phạt sẽ được kích hoạt.

Số tiền mà nhỏ thì sẽ bị cho vào sổ đen của tiền trang , không thể sử dụng bất kỳ dịch vụ nào ở tiền trang nữa, còn với số tiền lớn, sẽ căn cứ mức tiền xử phạt.

Tuy nhiên, bất kể bao nhiêu tiền, chỉ cần có người ngồi trong sổ đen của tiền trang thì người nhà trong nhà cũng sẽ không được tham gia kỳ thi tuyển chọn nhân viên công chức.

“Tướng công, cách này của chàng tàn nhãn thật đấy

Đường Tiểu Bắc xem xong, không kìm được mà giơ ngón tay với Kim Phi.

Các site khác đang copy và ăn cắp của truyện azz nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé. truyện azz chấm vn ạ. Vào google gõ Truyện Azz là ra nhé

Từ khi tiền trang Kim Xuyên được thành lập, các khoản vay gần như đã giải quyết được khó khăn trong cuộc sống của người dân, hầu hết là các khoản vay nhỏ mấy trăm văn tiền, việc phê duyệt các khoản vay lớn cũng rất nghiêm ngặt, không những cần tài sản thế chấp mà còn cần cả người bảo lãnh, và xác suất một khoản vay lớn bị quá hạn là rất thấp.

Các khoản vay nhỏ dù được phê duyệt rất nhiều, nhưng tỷ lệ quá hạn cũng rất thấp.

Nếu cộng thêm cả cách xử phạt của Kim Phi thì Đường Tiểu Bắc tin rằng tỷ lệ nợ quá hạn sẽ tiếp tục giảm xuống.

Cho dù là kiếp trước hay kiếp này, cha mẹ nào cũng mong con cái thành rồng thành phượng.

Hầu hết những người có cuộc sống khó khăn lại càng cố gắng dạy dỗ con mình, hi vọng chúng sẽ có cuộc sống tốt hơn.

Người có người thân trong nhà ngồi trong sổ đen của tiền trang có thể không được tham gia tuyển chọn công nhân viên chức, cách này đã dập tắt những ý định quyt nợ của rất nhiều người.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3652


"Về chuyện của Lạc Lan, ta thực sự nên xin lỗi."

Kim Phi nghiêm túc nói: "Lúc đó ta thật sự rất lo lắng, không biết muội không nhận được thư."

Ban đầu, Kim Phi quyết định phái một lực lượng viễn chỉnh đến Nước K, đây là một quyết định được đưa ra trong lúc nhất thời.

Y đã đồng thời viết thư cho cả Đường Tiểu Bắc và Lạc Lan. Lạc Lan sau khi nhận được thư lập tức chạy tới làng Tây Hà. Tuy nhiên, những ngày đó, Đường Tiểu Bắc đột nhiên quyết định tiến hành một cuộc kiểm tra bất ngờ ở khu vực Xuyên Nam. Khi thư của Kim Phi được gửi đến, cô ấy đã rời đi.

Vì là cuộc kiểm tra bất ngờ nên hành trình của Đường Tiểu Bắc được giữ bí mật. Khi nhận được thư của Kim Phi, Lạc Lan đã đi được vài ngày.

Sau này Kim Phi mới biết chuyện này.

Mặc dù nói một cách chính xác, Kim Phi và Cửu công chúa có quyền phái Lạc Lan bất cứ lúc nào, nhưng dù sao Lạc Lan cũng là cánh tay phải của Đường Tiểu Bắc, Kim Phi vội vàng chuyển Lạc Lan đi, quả thực có hơi không hợp quy củ.

Cũng may chính là Kim Phi điều Lạc Lan đi, nếu là do Cửu công chúa điều đi, Đường Tiểu Bắc có lẽ sẽ nổ tung.

Tuy nhiên, cũng chính vì sự việc này mà Đường Tiểu Bắc mới nhận ra địa vị của mình trong lòng Kim Phi có thể đã suy giảm, cho nên lần này Kim Phi gọi cô ấy, cô ấy cũng lập tức quay lại, dù biết Kim Phi nghĩ oan mình nhưng cũng không vạch trần.

Mặc dù Đường Tiểu Bắc đã chán nản mấy ngày vì sự việc này, nhưng khi Kim Phi chân thành xin lỗi, Đường Tiểu Bắc lại xua tay: "Chúng ta là người một nhà, sao lại phân biệt chàng hay ta chứ, hơn nữa Đường Tiểu Bắc ta có phải là loại người không phân biệt được đúng sai đâu?

Lạc Lan đúng thật là người thích hợp nhất đi Nước K, nếu cô ấy có thể thành công mang về một số lượng lớn hạt giống tốt, thì sự cống hiến của cô ấy đối với Đại Khang sẽ lớn hơn nhiều so với ở lại thương hội, cho dù ta nhận được thư, ta cũng sẽ không ngăn cản."

"Nếu muội hiểu là tốt rồi; Kim Phi xoa xoa tóc Đường Tiểu Bắc rồi ôm cô ấy vào lòng: "Sau này ta sẽ chú ý."

Đây cũng là lý do vì sao Kim Phi thích Đường Tiểu Bắc.

Mặc dù Đường Tiểu Bắc có vẻ chanh chua, nhưng cô ấy rất rõ ràng khi nào mình có thể gây rắc rối và khi nào thì tuyệt đối không thể.

Kim Phi sau đó cũng đã suy ngẫm về bản thân mình. Đường Tiểu Bắc tuy rằng không làm to chuyện, nhưng sau này y sẽ cố gắng hết sức tránh đi những tình huống như vậy. Suy cho cùng, sự kiên nhẫn của mỗi người đều có giới hạn, y không thể tiếp tục vượt qua ranh giới cuối cùng của Đường Tiểu Bắc chỉ vì cô ấy bao dung.

Những mối quan hệ như vậy không thể kéo dài được lâu.

Xe ngựa lắc lư khi tiến vào làng, dừng lại trước cửa nhà Kim Phi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3653


"Coi như muội còn tí lương tâm!"

Quan Hạ Nhi nắm lấy tay Đường Tiểu Bắc: "Đi đường chắc muội đói lắm. Nhuận Nương và ta đã chuẩn bị đồ ăn cho muội rồi."

“Vẫn là tỷ tỷ quan tâm ta.” Đường Tiểu Bắc khoác tay Quan Hạ Nhi đi vào nhà. Vào sân nhìn thấy Nhuận Nương liền tới xem bụng của Nhuận Nương trước.

Phát hiện bụng Nhuận Nương vẫn còn phẳng lì, Đường Tiểu Bắc nhíu mày nhìn Nhuận Nương: "Nhuận Nương, muội có chuyện gì vậy, mỗi ngày đều bên cạnh tướng công, sao bụng lại chẳng có chút động tĩnh nào thế? Muội dùng hết thủ đoạn ta đã nói với muội chưa?"

Nhuận Nương vốn muốn chào hỏi Đường Tiểu Bắc, nhưng mặt lại đỏ bừng vì xấu hổ, cô ấy quay đầu đi thẳng vào phòng bếp!

"Haha, còn mắc cỡ nữa." Đường Tiểu Bắc cười trêu ghẹo.

"Được rồi, muội cho rằng tất cả mọi người đều không biết ngượng như muội àt"

Quan Hạ Nhi vỗ Đường Tiểu Bắc, kéo cô ấy vào gian nhà chính.

Kim Phi đi theo vào trong sân, nhưng không thèm xen vào cuộc nói chuyện của Quan Hạ Nhi với Đường Tiểu Bắc, đi vào phòng bếp uống bát canh gà, rồi đi đến xưởng dệt bên cạnh.

Tuy nhiên, y không đến chỗ Đường Đông Đông mà đi thẳng đến một nhà kho nhỏ.

Nhà kho trống rỗng, có một chiếc bàn lớn ở giữa. Bên cạnh chiếc bàn là những chiếc búa và cung gỗ mà Kim Phi đã đặt hàng trước đó từ xưởng chế biến gỗ, cùng với những dụng cụ hái bông khác.

Giai đoạn trước, Kim Phi bận rộn với việc làm ruộng thí nghiệm và không có thời gian chuẩn bị cho việc thu hoạch cây bông. Bây giờ vụ thu hoạch mùa thu về cơ bản đã kết thúc, Kim Phi cuối cùng cũng bắt đầu chuẩn bị cho nhiệm vụ này.

Sau khi kiểm tra kỹ các dụng cụ để đảm bảo không thiếu thứ gì, Kim Phi quay trở lại.

Khi đến phòng ăn, thấy chỉ có Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương đang bận rộn trong bếp, nhưng Đường Tiểu Bắc đã đi rồi.

“Tiểu Bắc đâu?" Kim Phi vừa hỏi vừa rửa tay.

"Muội ấy nói đi tìm Vũ Dương báo cáo công việc rồi,' Quan Hạ Nhi nói: "Ta đã bảo A Liên gọi bọn họ về ăn tối, nếu đương gia đói bụng, ta sẽ dọn cho chàng một bát canh gà trước."

"Ta không đói, đợi bọn họ về thì cùng nhau ăn." Kim Phi xua tay, sau đó quay người nhìn về hướng ngự thư phòng.

Cửu công chúa bây giờ đã là hoàng đế, còn Đường Tiểu Bắc là đại thần cục tài vụ, cho nên khi về phải đi báo cáo công việc với Cửu công chúa.

Nhưng Đường Tiểu Bắc vào cửa sớm hơn Cửu công chúa nên luôn có thái độ chống đối không phục Cửu công chúa. Cho dù sau khi trở về cũng chưa từng chủ động đi thư phòng báo cáo công việc với Cửu công chúa. Thay vào đó, cô ấy luôn cử Lạc Lan hoặc Nguyên Thải Vi đi báo cáo.

Kim Phi đã từng lo lắng chuyện này, vì sợ Cửu công chúa sẽ lợi dụng thân phận hoàng đế để chèn ép Đường Tiểu Bắc, hoặc Đường Tiểu Bắc sẽ vì Cửu công chúa mà điều hành không tốt thương hội Kim Xuyên.

Sau đó, y phát hiện, mặc dù Cửu công chúa và Đường Tiểu Bắc không ưa nhau, nhưng cả hai đều có chừng mực và chưa bao giờ tị nạnh nhau trong chuyện chính sự.

Lần này Đường Tiểu Bắc chủ động đi báo cáo với Cửu công chúa, xem ra là đang định hòa giải.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3654


Quan Hạ Nhi thân là vợ cả có tác dụng gương mẫu rất lớn, dưới sự ảnh hưởng của cô, hậu viện nhà Kim Phi vẫn luôn rất hoà bình.

Đường Tiểu Bắc xem như là một trong những biến số.

Thương hội Kim Xuyên là một tay cô ấy xây dựng nên địa vị của Đường Tiểu Bắc ở thương hội vô cùng vững chắc, thời gian dài sẽ hình thành tính cách mạnh mẽ

Quan Hạ Nhi, Nhuận Nương đều là người hiền lành, Bắc Thiên Tâm sống †rong cuộc sống của bản thân, đa số tâm tư của Tả Phi Phi và Đường Đông Đông đều ở trong xưởng và bộ đội của riêng mình, nếu như không có bọn họ thì Đường Tiểu Bắc mạnh mẽ chút cũng không sao, quan trọng còn có một Cửu công chúa.

Trong sự giáo dục của hoàng thất, vì củng cố quân quyền có thể hy sinh tất cả.

Cửu công chúa vô cùng rõ tính quan trọng của Kim Phi, cũng biết hoàng vị của bản thân làm sao có được, vì vậy cho dù Kim Phi giống như Trần Cát nuôi cả trăm nghìn tú nữ thì Cửu công chúa cũng không để ý, bởi vì quyền quý thời kỳ phong kiến đều là như vậy, Cửu công chúa đã quen từ sớm.

Huống hồ Kim Phi đối xử với cô ấy luôn rất tôn trọng?

Tính cách của Quan Hạ Nhi dịu dàng, chưa bao giờ giành điều gì với Cửu công chúa, thậm chí còn chủ động nhường vị trí vợ cả cho Cửu công chúa, đối với cô ấy vẫn luôn rất tốt vì vậy Cửu công chúa đối với Quan Hạ Nhi cũng đây cảm kích, chưa bao giờ xảy ra sự cố ý.

Nhưng Đường Tiểu Bắc thì lại khác.

Đường Tiểu Bắc quản lý túi tiền của triều đình, quan trọng là tính cách mạnh mẽ như nhau khiến cho Cửu công chúa có cảm giác nguy cơ.

Đường Tiểu Bắc lớn lên ở thanh lâu trông có vẻ tuỳ tiện nhưng lại vô cùng mẫn cảm, có lẽ là mơ hồ phát giác được sự cố ý của Cửu công chúa, vì thế cố ý hay vô tình mà chống đối Cửu công chúa.

Mối quan hệ của hai người cứ như vậy ngày càng trở nên tệ hơn.

May mà rất lấu Đường Tiểu Bắc mới về một lần, cơ hội hai người gặp nhau ít nên cơ hội xảy ra xung đột cũng ít.

Ở truyen.azz .vn là ra mới nhất và đầy đủ nhất, các bên khác lấy về chắc chắn thiếu nội dung. Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.

Các bạn vào google.com gõ me truyen.azz và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé. Vào google gõ Truyện Azz là ra nhé

Vừa nghe nói Đường Tiểu Bắc muốn tìm Cửu công chúa báo cáo công việc thì trong lòng Kim Phi còn thở phào nhẹ nhõm nhưng bây giờ nhìn thấy Cửu công chúa và Đường Tiểu Bắc thân mật nắm tay nhau về thì cục đá ở trong lòng Kim Phi lại lên đến cổ.

Ngay lúc Kim Phi suy nghĩ nên lên tiếng như thế nào thì bốn nhóc con về rồi.

“Ôi, Tiểu Bắc tỷ tỷ, tỷ về rồi!”

Tiểu Nga nhìn thấy Đường Tiểu Bắc, mắt lập tức sáng lên vểnh mông chạy qua đó: “Tiểu Bắc tỷ tỷ, sao tỷ lại xinh đẹp nữa rồi?”

Lúc trước mỗi lần Đường Tiểu Bắc từ bên ngoài trở về đều sẽ giúp mang một ít quà có bốn nhóc con, thành công mua chuộc bốn nhóc con rồi.

Không chỉ Tiểu Nga chạy đến ba nhóc con khác cũng chạy qua theo, vừa chào hỏi vừa mắt lấp lánh nhìn Đường Tiểu Bắc.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3655


Quan Hạ Nhi nghe xong, không khỏi nhớ ra cuộc sống trước khi gả cho Kim Phi.

Ký ức sâu đậm nhất lúc đó của cô chính là đói, gần như thời gian nào cũng trong trạng thái đói.

Tiểu Nga giống như cô vậy, đi trên đường nhìn thấy cỏ dại non chút cũng muốn thử, đến mùa đông không còn cỏ dại nữa, Tiểu Nga cũng lấy cành cây năm trên mặt đất đào rễ cây cỏ.

Hiệu suất đào đất của cành cây quá thấp rồi, lúc đó Tiểu Nga lại chỉ có ba, bốn tuổi thường xuyên đào cả buổi chiều, tay chân đều lạnh cóng cũng chỉ có thể đào được mấy cọng.

Sau đó cẩn thận từng chút mang về chia sẻ với Quan Hạ Nhi. Rễ cây mùa đông vừa già vừa cứng, nhưng vì cho bụng chút an ủi, cũng vì lẫn trong vị đắng chát của rễ cỏ có chút vị ngọt, mỗi lần hai chị em ăn đều vô cùng vui vẻ.

Nhớ lại cuộc sống lúc đó, lại nhìn xem thỏ rừng gà rừng treo ở dưới hiên nhà bếp, đột nhiên Quan Hạ Nhi có cảm giác như trải qua một đời vậy.

Quan Hạ Nhi không giỏi biểu đạt suy nghĩ và tình cảm của bản thân nhưng lúc này lại quay đầu nhìn Kim Phi, trong mắt đều là sự cảm kích và thâm tình.

Nếu như không phải có mặt nhiều người, e rằng Quan Hạ Nhi đã nhào vào lòng của Kim Phi rồi.

“Hụ hụ, tỷ tỷ đừng nhìn nữa muội không dễ gì mới về một lần, mấy ngày này tướng công đều thuộc về muội!”

Đường Tiểu Bắc đi lên choàng tay Kim Phi: “Tỷ tỷ không được giành với muội!"

“Ai muốn giành với muội chứ?” Quan Hạ Nhi giận dỗi mắng Đường Tiểu Bắc một tiếng.

“Ai muốn thì ai biết!” Đường Tiểu Bắc tinh nghịch cười: “Tỷ tỷ nếu như tỷ thật sự muốn...”

Kết quả còn chưa nói xong thì đầu đã bị Kim Phi gõ một cái.

Đường Tiểu Bắc có khi chính là một ác ma nhỏ, Kim Phi đối phó với cô ấy đã rất mất sức rồi nếu như để cho cô ấy tìm thêm trợ thủ thì Kim Phi lo lắng bản thân có thể ngay cả ngủ cũng không được.

Nếu như bình thường thì thôi đi, gần đây quá nhiều chuyện rồi.

Đúng, chính là gần đây quá nhiều chuyện.

Mấy người đang nói chuyện, Đường Đông Đông và Bắc Thiên Tâm cùng nhau đi vào.

Mắt của Quan Hạ Nhi sáng lên, nhanh chóng đi qua đó: “Đông Đông về rồi, mau rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm!”

“Hạ Nhi” Đường Đông Đông cười cười với Quan Hạ Nhị, sau đó lại quay đầu chào hỏi với đám người Kim Phi: “Tiên sinh, bệ hạ, Nhuận Nương..."

Còn Bắc Thiên Tầm thì trực tiếp chạy đến dưới hiên nhà ngồi cùng với bốn nhóc con, nghiên cứu quà: “Chia gì đó? Người nhìn thấy có phần, chia tỷ chút đi!”

“Thiên Tầm tỷ tỷ, đây là Tiểu Bắc tỷ tỷ mang cho bọn muội mà!” Tiểu Nga kháng nghị.

“Tiểu Bắc là tỷ tỷ của muội, cũng là tỷ tỷ của ta dựa vào cái gì các muội có thể †a không thể?”

Bắc Thiên Tầm liếc Tiểu Nga một cái: “Ta khuyên các muội hiểu chuyện chút, nếu không thì đừng trách ta ăn một mình nhé!”

Tiểu Nga biết Bắc Thiên Tầm thật sự có thể làm ra chuyện lấy hết tất cả quà đó, vô cùng hiểu chuyện mà cũng chia một phần cho Bắc Thiên Tâm.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3656


“Đương nhiên phải mở rồi!" Đường Đông Đông không chút do dự gật đầu.

Đại Khang rất ít trai tráng, chỉ dựa vào binh lính nam thì không thể đảm bảo an ninh trật tự, để huấn luyện khả năng phối hợp và thể lực cho nữ công nhân, Kim Phi đã lên kế hoạch tổ chức đại hội thể thao ở xưởng dệt.

Bị hấp dẫn bởi số tiền thưởng kếch xù và lời kêu gọi của Đường Đông Đông, các nữ công nhân dự thi rất nhiệt tình.

Đại hội thể thao lần thứ nhất ở xưởng dệt đã thành công mỹ mãn, còn để lại cho các nữ công nhân thói quen dậy sớm tập thể dục.

Về sau xưởng xà phòng cũng noi theo xưởng dệt, cũng bắt đầu cử hành đại hội thể thao.

Dưới sự dẫn dắt của Kim Phi, hai xưởng sẽ so tài với nhau, rượt đuổi nhau trên sân đấu, bình thường cũng âm thầm luyện tập chăm chỉ.

Sự thật đã chứng minh, quyết định này của Kim Phi rất đúng đắn.

Cho dù là cuộc tấn công lúc đầu của kẻ địch bên ngoài, hay là trận chiến bảo vệ thành Du Quan sau này và chiến dịch kênh Hoàng Đồng, không có sự tham gia của nữ công nhân thì rất có thể đã thất bại rồi, thậm chí Kim Phi có thể đã mất mạng ở kênh Hoàng Đồng.

Bây giờ xưởng dệt và xưởng xà phòng đã thành đơn vị quân sự, xưởng xà phòng là đội một quân Nương Tử, xưởng dệt là đội hai quân Nương Tử.

Lúc bình thường, các nữ công nhân là công nhân, gặp chiến tranh, các cô ấy trở thành chiến sĩ.

Hai bên vẫn luôn so tài, đại hội thể thao cũng thường được tiến hành cùng lúc, trước tiên cần chọn ba người đứng đầu mỗi bộ môn trong xưởng mình, sau đó những người thắng của hai xưởng sẽ tiếp tục tỷ thí.

Bây giờ thứ các nữ công nhân quan tâm đã không còn là tiền thưởng, mà là danh dự của xưởng mình, sự cạnh tranh cũng sẽ trở nên cực kì khốc liệt.

Những lúc này chính là thời điểm làng Tây Hà náo nhiệt nhất.

Không chỉ có dân chúng địa phương đến nơi để cổ vũ cho đội ngũ mình ủng hộ, cũng có không ít người dân từ vùng khác chạy tới xem tranh tài.

"Tiểu Bắc, lần này muội trở về đúng là vừa kịp lúc."

Quan Hạ Nhi nói: "Đại hội thể thao mùa thu năm nay không chỉ có xưởng dệt và xưởng xà phòng tham gia, tiêu cục Trấn Viễn, quân Thiết Lâm, và mấy đội ngũ khác ở Tây Xuyên cũng ghi danh tham gia, đến lúc đó Lương ca, Khánh hầu và Khánh đại nhân ở Tây Xuyên cũng sẽ tới dự lễ, chắc chắn còn náo nhiệt hơn trước kiat"

"Vậy sao không có ai thông báo cho thương hội Kim Xuyên bọn ta cả?" Đường Tiểu Bắc sửng sốt một lúc, cau mày nhìn về phía Cửu công chúa. Vừa rồi giữa hai người có gì đó không đúng, Kim Phi sợ rằng hai người sẽ căng thẳng, vội vàng ngắt lời: "Đừng nhìn Vũ Dương, là ta không thông báo cho. bên nàng!"

"Tại sao?" Đường Tiểu Bắc bĩu môi hỏi.

"Xưởng dệt, xưởng xà phòng, tiêu cục Trấn Viễn, quân Thiết Lâm, quân Uy Thắng, bọn họ đều là đơn vị chiến đấu, thương hội Kim Xuyên bên nàng là đơn vị hành chính, không thích hợp để tranh tài mà!"

Kim Phi giải thích: "Hơn nữa nàng cũng biết sân của xưởng dệt và núi Thiết Quán có hạn, khả năng tiếp đãi cũng có hạn, đây là lần đầu tiên cử hành đại hội thể thao mở rộng, cũng là một lần thử nghiệm, chờ lần này thành công rồi, có kinh nghiệm rồi, lần sau mở lại, bên nàng muốn không tham gia cũng không được!"

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3657


"Chuẩn bị xong rồi, " Kim Phi trả lời: "Nếu không còn chuyện gì khác, buổi chiều chúng ta có thể bắt đầu."

Nghe thấy Đường Đông Đông học theo Tả Phi Phi mà gọi Kim Phi là tiên sinh, Đường Tiểu Bắc không khỏi âm thầm bĩu môi, quyết định lúc trở về phải dặn dò

Đường Đông Đông thật kĩ.

Mấy chuyện kiểu này đương nhiên phải nói riêng, Đường Tiểu Bắc tò mò về việc bật bông mà Kim Phi nói hơn: "Tỷ tỷ, bật bông là gì?"

"Cây bông vải đội viễn chinh mang về từ nước K muội còn nhớ không, bây giờ đã thu hoạch rồi..."

Đường Đông Đông giải thích với Đường Tiểu Bắc về lai lịch của cây bông vải. Đường Tiểu Bắc nghe Đường Đông Đông nói Kim Phi chuẩn bị trồng cây bông vải với quy mô lớn, sau này cây bông vải sẽ trở thành nguyên liệu dệt may chủ yếu

ở Đại Khang thì cảm thấy tò mò.

Cô ấy vẫn luôn bận bịu ở bên ngoài, tới bây giờ còn chưa từng đến ruộng thí nghiệm để xem thử, vẫn không biết cây bông vải hình dạng ra sao.

Ăn cơm trưa xong, Đường Tiểu Bắc ngay lập tức kéo Kim Phi đến xưởng dệt.

Theo như lúc bình thường, sau khi ăn cơm trưa, Cửu công chúa sẽ trở lại Ngự Thư Phòng, nghỉ trưa một lát, sau đó bắt đầu công việc buổi chiều.

Nhưng hôm nay cô ấy cũng theo Kim Phi tới xưởng dệt.

Quan Hạ Nhi cho người mang cây bông vải đã được phơi khô tới, công nhân do Đường Đông Đông chọn cũng đã đến.

bật bông là một hoạt động tiêu hao thể lực, dựa theo yêu cầu của Kim Phi, Đường Đông Đông đã chọn bảy nam công nhân và một nữ công nhân.

Mấy nam công nhân đều cực kì khỏe, nhưng nữ công nhân duy nhất còn khỏe hơn cả nam công nhân.

Sau khi những người đó hành lễ xong, Kim Phi cười và lên tiếng chào nữ công nhân duy nhất: “A Kiều cô nương, đã lâu không gặp!"

Nữ công nhân này là quán quân môn cử tạ ở đại hội thể thao vừa qua và Kim Phi đã trao giải cho cô ấy.

"Chào Kim tiên sinh, chào bệ hạ, chào các vị phu nhân!" A Kiều mỉm cười hành lễ với những người xung quanh.

"Sắp khai mạc đại hội thể thao rồi, trưởng xưởng của các cô sao không để cô đi luyện tập, sao lại chạy tới đây bật bông rồi?" Kim Phi hỏi.

"Trưởng xưởng của bọn ta nói, đại hội thể thao thì phải tham gia, nhưng công việc của bên mình cũng không được trì hoãn!"

A Kiều trả lời: "Tiên sinh, ngài sẽ không cho rằng ta chỉ biết cử tạ đấy chứ? Thật ra ta còn là chuyên gia kéo sợi của xưởng dệt đấy, cuộc thi dệt năm ngoái, ta được hạng nhì đó!"

Sự thành công của đại hội thể thao đã truyền cảm hứng cho Đường Đông Đông, ngoài đại hội thể thao, cô ấy còn lên kế hoạch tổ chức một cuộc thi dệt may †rong xưởng dệt.

Những nữ công nhân không đủ thể lực có thể thông qua cuộc thi này để chứng minh bản thân, thế nên cuộc thi dệt cũng rất được hoan nghênh.

Nhưng đây là cuộc thi nội bộ trong xưởng dệt nên Kim Phi cũng không để ý nhiều.

Nghe A Kiều nói như vậy, Kim Phi giơ ngón tay cái lên: "Vậy cô cũng lợi hại thật đấy!"

A Kiều kiêu hãnh đắc ý ngẩng đầu lên, chắp tay hành lễ với Kim Phi, chọc cho mọi người xung quanh đều nở nụ cười.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3658


Kim Phi nhìn thoáng qua những quả bông rơi rụng đầy trên mặt đất, y nói: “Chỗ này nhiều lắm, đựng một nửa mang về trước đi.”

Bật bông chính là chỉ việc làm cho sợi bông tách rời và bông xù lên, cho nên bình thường sau khi bật bông xong thì thể tích bông sẽ lớn hơn ban đầu gấp mấy lần, lúc đó bàn càng không để được hết.

Thiết Chùy nghe lời, cô ấy lập tức gom quả bông nhồi đầy vào trong túi.

Trong lúc này, Kim Phi lấy ra một tấm ván gỗ được đóng đầy đinh, đặt cố định trên bàn, rồi y lại gom bông trên bàn, ép dẹp rồi cuộn lại như một cái bánh.

Sau khi cuộn xong, y cầm cuộn bông đó đặt lên bàn đỉnh, rồi kéo bông về phía mình.

“Đương gia, chàng đang làm gì vậy?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Này là cào bông, chính là tách bông rời ra thành những tảng nhỏ, như vậy thì bật bông mới dễ hơn.

Kim Phi vừa giải thích, vừa nói cho mấy người A Kiều: “Bên kia còn có mấy cái bàn đinh, các ngươi làm thử xem.”

Mấy người A Kiều cầm lấy bàn đỉnh luôn, rồi học cào bông theo Kim Phi. Nhiều người cùng làm, chẳng mấy chốc số vụn bông đã thành đống trên bàn.

Thế là Kim Phi bảo mấy người đó dừng tay, rồi y lấy ra một cái dây vải rộng, buộc cây cung gỗ trên mặt đất lên hông mình.

Sau đó y khom lưng, tay trái cầm cung gỗ, tay phải cầm chày gỗ gõ vào dây cung.

Dây cung bị gõ rung động không ngừng, khi dây cung tiếp xúc bông thì sợi bông bị bật lên cao, bay khắp nơi, trở nên bông xù hẳn lên.

Đời trước Kim Phi sống ở nông thôn, tới mùa thu, đông, y thường xuyên nhìn thấy người dân bật bông ở đầu làng, nhưng đây là lần đầu tiên y thực sự làm.

Trước kia y nhìn các chú bật bông ở đầu làng tận mấy tiếng liền, còn tưởng là rất đơn giản, nhưng khi y tự mình làm thì mới thấy sự khó khăn của việc này.

Bật bông là một việc rất tốn sức, khi vừa mới làm thì còn chưa thấy gì, nhưng sau khi bật được mười phút, Kim Phi cảm thấy cung gỗ và chày gỗ bắt đầu trở nên

nặng nề vô cùng, hai tay y mỏi nhừ.

Thế là Kim Phi dừng lại, y nhìn về phía đám người A Kiều: “Nhìn học được chưa?”

“Học được rồi ạ!”

Mọi người cùng gật đầu.

“Vậy các ngươi lại đây làm thử xem!” Kim Phi cởi miếng vải và cung gỗ đang đeo bên hông xuống, đặt lên bàn.

A Kiều là cô nương duy nhất trong số các công nhân ở đây, cô ấy xung phong thành người đầu tiên thử bật bông.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom