Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3539


Không có lựu đạn, đội hộ vệ và đội súng kíp lần lượt xuất hiện thương vong. Nhưng vào lúc này, trên trời xuất hiện một chiếc phi thuyền bay tới. Đại Tráng nằm ở trên lan can nhìn xuống bên dưới, sắc mặt tái mét.

Trên đập nước lớn đã xảy ra chuyện, cho thấy suy đoán của anh ta đã thành sự thật!

Nhưng anh ta tình nguyện trở lại bị Kim Phi xử phạt, cũng không hi vọng mình đã đoán đúng!

Không cần Đại Tráng lên tiếng, phi công lái phi thuyền, lập tức điều khiển phi thuyền hạ xuống đập nước.

Đập Đô Giang là một trong những đơn vị kiểm soát trên không nghiêm ngặt nhất, bình thường đừng nói tới việc hạ xuống đập nước, ngay cả việc bay cao hơn một nghìn mét so với đập nước cũng không được phép, nếu như cố tình tiếp cận, sẽ bị phi thuyền ẩn núp ở gần đó bắn rơi.

Nhưng lúc này, trên phi thuyền canh gác lơ lửng trên trời, nhân viên hộ tống thông qua ống dòm, thấy người trong giỏ là Đại Tráng, không những không ngăn cản, còn vẫy lá cờ, tỏ ý bọn họ nhanh một chút đi tiếp viện.

Phi công một lần nữa đẩy tay quay hạ cánh đến mức giới hạn, để cho bọn Đại Tráng trải nghiệm một cú hạ cánh cực hạn.

Cũng may phi công có kỹ thuật vững vàng, giỏ treo đáp xuống trung tâm đập nước an toàn.

Không đợi giỏ treo cửa mở, các cựu binh nhân viên hộ tống vượt qua lan can, xách đao xông về chiến trường.

Đại Tráng tạm thời giao quyền chỉ huy cho phụ tá, bản thân thì dẫn mấy người cựu binh chạy về phía Kim Phi.

Xác nhận Kim Phi và Nhuận Nương đều không sao, Đại Tráng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta chào kiểu quân đội với Kim Phi một cái, đang chuẩn bị báo cáo tình hình kênh Mô Ngư, thì nghe được Kim Phi nói: "Đội quân Dã Lang ở kênh Mô Ngư là giả phải không?”

"Làm sao tiên sinh biết?" Đại Tráng sửng sốt một chút.

"Bởi vì đội quân Dã Lang thật đang ở chỗ này!" Kim Phi chỉ vào chiến trường phía trước: "Chúng ta đã trúng kế... Xem ra bộ lạc Thương Ưng có cao nhân chỉ điểm phía sau lưng!"

Đánh đến bây giờ, Kim Phi đã mơ hồ hiểu được bố cục của kẻ thù.

Sợ rằng kẻ thù ở kênh Mô Ngư cũng không phải bị phi thuyền trinh sát vô tình phát hiện, mà là cố ý bại lộ, dùng để dò xét đập Đô Giang.

Nếu như ở đập Đô Giang có quân ẩn núp, sau khi phát hiện tình huống này, nhất định sẽ xuất hiện.

Chờ đến thời điểm Ngụy Đại Đồng bố trí lực lượng chủ lực tấn công kênh Mô Ngư, đội quân Dã Lang ẩn núp ở phía sau sẽ tấn công bất ngờ tới đập Đô Giang,

sau đó dùng kíp nổ nổ tung đập Đô Giang!

Tuy nghe có vẻ đơn giản, nhưng muốn làm được điều này, trung gian cần phải chú ý rất nhiều chỉ tiết, nếu bỏ qua một chỉ tiết sẽ mất đi tất cả.

Cao nguyên trước mắt còn vô cùng lạc hậu, người biết chữ cũng không nhiều, người có thể lập ra một kế hoạch phức tạp như vậy lại càng ít!

Cho nên đầu tiên Kim Phi nghĩ tới chính là những mưu sĩ được gia đình quyền quý ở Trung Nguyên nuôi kia, bọn họ chuyên môn làm việc này.

Kíp nổ xuất hiện, cũng chứng minh điều này.

Kim Phi có thể đi đến bây giờ, không phải chỉ luôn luôn dựa vào mưu trí, mà còn dựa vào vũ khí và chiến thuật đi trước thời đại này, đường đường chính chính, một đường nghiền nát bằng vũ lực!

Chỉ riêng về mưu trí, Kim Phi kém xa những con cáo già kia.

Vũ khí có rào cản kỹ thuật khiến kẻ địch khó học hỏi, nhưng chiến thuật một khi đã sử dụng một lần, tương đương với việc công khai với kẻ thù.

Cho nên Kim Phi bây giờ càng ngày càng ít trực tiếp tham dự chỉ huy chiến đấu.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3540


“Nathan? Ông ta ở phía sau, tiên sinh có muốn gặp ông ta không? Ta sẽ cho người gọi ông tới!" Đại Tráng hỏi.

"Đi đi." Kim Phi gật đầu.

Nathan nhanh chóng được đưa đến. Khi nhìn thấy Kim Phi, ông ta có chút chột dạ cúi đầu chào.

Kim Phi gật đầu đáp lại, sau đó hỏi: "Ngươi nhận ra quân Dã Lang bằng cách nào?"

Lý do chính khiến y đưa ra phán đoán và hướng dẫn sai lầm là do Nathan.

Chính ông ta đã nói một cách dứt khoát rằng quân đội ở kênh Mô Ngư là quân Dã Lang, cả Kim Phi và Đại Tráng đều tin ông ta.

Nghe thấy câu hỏi của Kim Phi, sắc mặt Nathan tái nhợt.

"Kim tiên sinh, ngài nhất định phải tin ta. Ta thề có trời, ta thật sự không lừa gạt ngài. Ta thật sự nhìn thấy Gunte trong kênh Mô Ngư!”

Nathan giơ tay lên thề.

Trên thực tế, trong lòng Kim Phi tin tưởng Nathan, bởi vì bây giờ y đã nhận ra đây là mưu kế của đối phương.

Có lẽ đám người Hầu Tử đã bị phát hiện trong lúc trinh sát, Gunte cũng là cố ý để bọn họ thấy.

Nếu không, xác suất gặp phải chỉ huy địch giữa hàng nghìn người là quá thấp.

Đáng tiếc đám người Kim Phi lúc đó cũng không ngờ tới.

Hiện tại, trận chiến đang diễn ra quyết liệt, Kim Phi không thèm để ý tới chuyện này nên cũng không đáp lại lời giải thích của Nathan.

Thay vào đó, y lại hỏi: "Làm thế nào ngươi xác nhận được danh tính của quân Dã Lang?"

"Quân Dã Lang thật có một dấu ấn đặc biệt trên cánh tay trái của họ, những thi thể ở kênh Mô Ngư không có dấu ấn này." Nathan giải thích.

Kim Phi gật đầu, nhìn về phía Đại Tráng: "Đi lấy hai thi thể và xác nhận lại!" "Vâng!" Đại Tráng gọi một cựu binh đến.

Lúc này, chiến trường đầy xác địch, sau khi cựu binh chạy ra tiền tuyến không bao lâu đã mang theo hai thi thể trở về.

Nathan nhanh chóng cúi xuống và xé toạc áo của người kia. "Tiên sinh, là dấu ấn này đây, đây mới là quân Dã Lang!"

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3541


Khiên của quân Dã Lang có thể chặn đội súng kíp, nhưng nó không thể ngăn chặn lựu đạn. Ngay cả khi họ không bị giết ngay lập tức bởi vụ nổ, họ cũng sẽ bị lật nhào và bị thương bởi sóng xung kích do vụ nổ lựu đạn tạo ra.

Nếu không có lá chắn, quân Dã Lang sẽ không có cách nào đối phó với súng kíp, nhiều người xông lên đi nữa cũng sẽ không đánh lại đội súng kíp.

Trên thực tế, những nhân vật có thế lực ở Trung Nguyên cũng cung cấp một số lựu đạn cho quân Dã Lang, nhưng số lượng có hạn nên họ không muốn sử dụng.

Thấy phe mình bị thương vong nặng nề, chỉ huy quân Dã Lang lập tức đưa số lựu đạn cầm tay còn lại ra mặt trận, chuẩn bị dùng lựu đạn làm nổ lá chắn của các cựu binh áo giáp đen.

Các cựu chiến binh đến muộn hơn một chút, không ngờ người cao nguyên lại có lựu đạn cầm tay. Họ mất cảnh giác, một quả lựu đạn phát nổ cách tấm chắn vài mét.

Một số tấm khiên gần quả lựu đạn nhất bị văng lên không trung, hai cựu binh cầm khiên bị gấy tay do va chạm.

May mắn thay, tốc độ phản ứng của các cựu binh cũng rất nhanh, có người lập tức bước lên phía trước nhặt tấm khiên lên và dựng trở lại, có người đi tới kéo cựu binh bị thương đi, nữ quân y cũng lập tức bước lên phía trước để điều trị cho họ.

Tả Phi Phi cũng ở tiền tuyến, nhìn thấy tình cảnh này, lập tức ra lệnh cho một tiểu đội chia làm ba nhóm, lần lượt leo lên ba pháo đài.

Nhiệm vụ của họ không phải là đẩy lùi kẻ thù mà là ẩn nấp sau những tấm khiên. Bất cứ khi nào họ phát hiện kẻ thù sắp ném lựu đạn, họ sẽ bản chết kẻ thù đó.

Một người lính bình thường ném lựu đạn ba mươi mét được coi là thành thạo, bốn mươi mét là xuất sắc, năm mươi mét là ấn tượng và người có thể ném năm mươi mét được coi là đại lực sĩ.

Ngay cả những chiến binh được huấn luyện bài bản như Thấm Nhi và Châu Nhi cũng chỉ có thể ném lựu đạn cao nhất là hơn 90 mét.

Tầm bắn của súng kíp không xa bằng súng trường, nhưng nó vẫn xa hơn nhiều so với khoảng cách của một quả lựu đạn do một người đàn ông ném.

Vì vậy, sau đó, khi một số kẻ thù cố gắng ném lựu đạn đã bị đội súng kíp g**t ch*t trước khi có thể kịp ném chúng.

Hai quả lựu đạn đã được kích nổ, g**t ch*t vài kẻ thù xung quanh!

Mặc dù vậy, quân Dã Lang vẫn không lựa chọn rút lui mà tiếp tục tấn công quyết liệt.

Một số thậm chí còn rơi vào trạng thái điên loạn, la hét và lao về phía trước.

Kim Phi thậm chí còn nhìn thấy một vài kẻ thù nhặt những mảnh xác chết của đồng bạn từ dưới đất lên cắn xé và lao về phía trước.

Kim Phi đã tham gia rất nhiều trận chiến lớn nhỏ, Kim Phi cũng đã trải qua những trận chiến còn bi thảm hơn.

Trong quá trình tấn công và phòng thủ thành Du Quan và trận chiến ở kênh Hoàng Đồng, khi kẻ địch phát động tấn công, thi thể chồng chất cao hơn tường thành, nhưng Kim Phi chưa bao giờ mất bình tĩnh.

Tuy nhiên, vào lúc này, y không khỏi rùng mình, tự lẩm bẩm: “Quả thực là một lũ điên!”

Đó không phải là sợ hãi mà là cảm giác ghê tởm.

Y đã từng thấy những kẻ thù không sợ chết, nhưng y chưa bao giờ thấy một nhóm nào gặm xác đồng đội của mình.

Đây không còn là b**n th**, mà là đã đánh mất nhân tính. Nhưng phải thừa nhận, những kẻ thù như vậy mới đáng sợ.

Bất kể năng lực chiến đấu của họ như thế nào, chỉ riêng hành vi cực kỳ b**n th** này cũng có thể khiến nhiều binh sĩ nhút nhát phải khiếp sợ.

Không có gì ngạc nhiên khi khuôn mặt của Nathan lại khó coi như vậy khi nhắc đến quân Dã Lang.

Thật không may cho quân Dã Lang, họ đã chạm trán với lực lượng tinh nhuệ dưới sự chỉ huy của Kim Phi.

Tiêu diệt kẻ địch trên đường tấn công luôn là triết lý chiến đấu của Kim Phi.

Cho dù quân Dã Lang có b**n th** hay không sợ chết đến đâu trong khi phát động tấn công, từ đầu đến cuối họ cũng không thể đột phá vòng vây liên thủ của lựu đạn cầm tay và đội súng kíp.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3542


Bấy giờ phó quan của Gunte là quan chỉ huy của quân Dã Lang, Gunte đến kênh Mô Ngư làm mồi nhử nên đã giao quyền chỉ huy quân Dã Lang cho hắn.

Bản chất của thủ lĩnh bộ lạc Thương Ưng vốn rất độc ác, ngay cả đứa con mình xem trọng còn vứt bỏ được thì nói chỉ đến người ngoài!

Nên phó quan cũng đã nằm lòng, cách duy để hắn sống sót trong lần đến Xuyên Thục này là phải nổ tung Đô Giang.

Chỉ cần hắn hoàn thành nhiệm vụ này, dù có chết thêm bao nhiêu người nữa thủ lĩnh vẫn có thể chấp nhận. Nhưng nếu như thất bại và dù hắn có dẫn bao nhiêu quân Dã Lang về Cao Nguyên thì cũng chỉ có một con đường chết.

Nghĩ đến đây, phó quan đã thấy rõ quân Dã Lang khó mà đột phá được hàng phòng ngự của cựu binh áo giáp đen và đội súng kíp, nhưng hắn vẫn không chọn rút lui. Trái lại, còn ra lệnh cho lính truyền lệnh thỏi kèn cuồng nhiệt hơn.

Có điều bộ lạc Thương Ưng huấn luyện quân Dã Lang giống như huấn luyện súc sinh, loại kèn này chính là tín hiệu trong quá trình huấn luyện thường ngày của họ.

Khi tiếng kèn trở nên mãnh liệt hơn, đám lính Dã Lang giống như đã được uống thuốc, cứ bất chấp lao đầu về phía trước cũng mặc kệ ở đó có gì.

Nhưng càng ngày càng có nhiều quân Dã Lang cắn xé đồng đội, thậm chí Kim Phi còn nhìn thấy hai gã đang tự cắn vào cánh tay mình cho đến khi máu tươi đầm đìa.

Cảnh tượng này khiến Kim Phi không khỏi nhớ tới mấy bộ phim zombie mà y đã xem ở kiếp trước.

Lúc này, quân Dã Lang cứ giống như zombie, không có suy nghĩ và chỉ còn lại thú tính.

Không thể nói quân Dã Lang không mạnh, nhưng cựu binh áo giáp đen và đội súng kíp cũng không phải là người ăn chay.

Huống chỉ họ vẫn còn một sự chênh lệch rất lớn về vũ khí.

Con hổ dù có hung tợn và dữ dẫn đến đâu, thì khi đối mặt với súng ống vẫn là động vật cần bảo tồn.

Tuy đội súng kíp đơn sơ và có thể không mạnh bằng nhiều loại súng săn tự chế trong dân gian, nhưng cũng đã quá dư dả để đối phó với quân Dã Lang chỉ biết lao đầu tới.

Ý định ban đầu của quan chỉ huy quân Dã Lang là phát động một cuộc tổng tấn công, hiện trường chắc chắn sẽ rất hỗn loạn. Và chỉ cần một vài quân Dã Lang lợi dụng sự hỗn loạn để đột phá hàng phòng ngự, sau đó lại hợp lực tiến về phía trước để phá vỡ sự hợp tác giữa của cựu binh áo giáp đen và đội súng kíp, như vậy cơ hội của họ sẽ đến.

Tiếc là hắn đã tính toán sai, tâm tấn công của súng kíp có hình dạng như chiếc loa.

Khi quân Dã Lang phân tán, một phát súng chỉ có thể g**t ch*t một hoặc hai tên lính quân Dã Lang nhưng khi bọn họ tập trung lại, một phát súng có thể g**t ch*t mấy người!

Đội súng kíp tản ra thành hình quạt theo sự chỉ huy của Tả Phi Phi, mỗi một tiểu đội phụ trách một khu vực trước mặt, dù quân Dã Lang có tấn công dữ dội đến đâu thì vẫn không thể vượt qua vòng vây của đội súng kíp.

Chỉ trong mười phút ngắn ngủi, chỉ số thương vong của quân Dã Lang đã nhiều hơn trước đó.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3543


Vừa rồi hắn đã ngẫm nghĩ cẩn thận, thay vì quay về đâm đầu chết thì chỉ bằng buông một tay, dẫn đội cận vệ của mình đến khu vực Hi Châu chiếm núi làm vua.

Trong quân Dã Lang chưa từng có lính đào ngũ, thủ lĩnh của bộ lạc Thương Ưng cũng cho rằng hắn đã chết ở nơi đây và rất có thể sẽ không cho người đi truy lùng.

Cho dù có truy lùng cũng vô ích, ba thế lực Hi Châu, Trung Nguyên và Đảng Hạng đan xen, cực kỳ hỗn loạn và ảnh hưởng của bộ lạc Thương Ưng ở đó cũng rất yếu. Chỉ cần hắn mai danh ẩn tích thì bộ lạc Thương Ưng sẽ không tìm thấy hắn,

Còn có liên lụy đến người nhà hắn hay không, bây giờ hắn cũng không rảnh để lo nữa!

Phó quan quay đầu nhìn lại đội cận vệ của mình, nghiến răng nghiến lợi ra lệnh rút lui, chuẩn bị nhân cơ hội chạy trốn từ đường núi đến Hi Châu trước lúc

Kim Phi phong tỏa ngọn núi.

Nhưng vừa mới nhảy xuống tảng đá cao, chuẩn bị chui vào rừng cây, chợt eo của hẳn truyền đến một cơn đau nhói!

Cúi đầu xuống, lại thấy một mũi đao sáng loáng thò ra trên bụng mình.

Phó quan quay lại, thì thấy chủ nhân của mũi dao chính là đội trưởng đội cận vệ của mình!

"Tại... Tại sao?" Vẻ mặt phó quan không thể tin được!

Chính hắn là người đã cứu giúp đội trưởng đội cận vệ này thoát khỏi miệng hổ, còn giải phóng kiếp nô lệ và cho đối phương có một gia đình nhỏ.

Đội trưởng đội cận vệ vẫn luôn trung thành và tận tâm với phó quan, còn nhiều lần liều mạng để cứu hắn.

Nhưng người mà phó quan tin tưởng nhất lại là người đâm hắn một đao!

Phó quan không cam lòng, cũng không hiểu vì sao đội trưởng đội cận vệ lại phản bội mình!

Nhưng đội trưởng đội cận vệ lại không trả lời câu hỏi của hắn, trái lại còn dùng sức vặn cán đao, sau đó dùng lực mạnh khoét bụng phó quan!

Phó quan thình thịch một tiếng khuyu xuống, nội tạng ào ra đầy đất, giãy giụa mấy cái đã tắt thởi

Diễn biến này đã khiến các thành viên khác trong đội cận vệ bất ngờ, tất cả đều nhìn đội trưởng đội cận vệ với vẻ mặt khiếp sợ.

Hệ thống cấp bậc trên Cao Nguyên rất nghiêm ngặt, địa vị của quý tộc lại càng caol

Quân Dã Lang thực ra chỉ là một đội quân nô lệ, đừng nói là giết hại quý tộc, bình thường chỉ cần liếc mắt nhìn quý tộc một cái là có thể bị treo cổ.

Tuy đội trưởng đội cận vệ này đã được giải phóng khỏi kiếp nô lệ nhưng cũng chỉ là một người chăn cừu bình thường, còn phó quan lại là quý tộc!

Sao hắn lại dám làm vậy?

Hậu quả này nghiêm trọng đến mức khiến mấy cận vệ khác sợ hãi rút vũ khí ra bao vây đội trưởng đội cận vệ.

Bọn họ đều là cận vệ của phó quan, bây giờ phó quan đã chết nên nếu bọn họ không bắt được hung thủ thì cũng chỉ có đường chết!

"Chuyện đến nước này, ta đành nói sự thật cho các ngươi biết!"

Đội trưởng đội cận vệ vẩy máu loãng trên đao, cười khẩy nói: "Quân Dã Lang của chúng ta không có kẻ hèn nhát, kẻ nào chạy trốn thì phải chết! Hơn nữa cao thủ do các quyền quý Trung Nguyên huấn luyện đang ẩn nấp gần đây, không có ai có thể thoát được!”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3544


Sau khi Nathan trở về cứ luôn đứng cạnh Kim Phi và chứng kiến toàn bộ trận chiến.

Khi quân Dã Lang phát động cuộc tổng tấn công, dù đã ở khoảng cách xa như vậy nhưng Nathan không khỏi sợ hãi.

Có điều, khi ông ta đi gặp Kim Phi lại thấy y vẫn đang chắp tay sau lưng, vẻ mặt không hề thay đổi chút nào.

Sự điềm tĩnh này khiến Nathan hổ thẹn không bằng, hình tượng Kim Phi trong ấn tượng của ông ta cũng lại cao thêm mấy phần.

Cuộc chiến sau đó giống như thiêu thân lao vào lửa.

Đội quân Dã Lang như một con thiêu thân, trong khi đội súng kíp và các cựu binh áo giáp đen lại hừng hực như đống lửa trại.

Đội quân Dã Lang dù mạnh đến đâu, thì cuối cùng vẫn bị ngọn lửa cuồng nhiệt đốt thành tro tàn.

Mãi cho đến khi trận chiến kết thúc, Nathan vẫn có một cảm giác không thật.

Đội quân Dã Lang đã tung hoành trên Cao Nguyên nhiều năm như vậy, khiến vô số đứa nhỏ trong bộ lạc sợ hãi không dám khóc thút thít về đêm, lại bị đánh bại thế này?

Vả lại còn bị đánh bại bởi những đối thủ có số lượng ít hơn họ rất nhiều.

Điều khiến Nathan cảm thấy khó tin nhất là kể từ khi các cựu binh áo giáp đen trở về, bên Xuyên Thục gần như không có thương vong.

Chiến tích thế này Nathan có nằm mơ cũng chưa mơ thấy được.

Nhưng xác của quân Dã Lang nằm rải rác khắp các ngọn núi đã nói với Nathan, rằng đây không phải là một giấc mơiI

So với Nathan, thì biểu hiện của Kim Phi bình tĩnh hơn rất nhiều.

Đợi một lúc, Kim Phi thấy không còn kẻ địch nào lao ra khỏi rừng cây nữa, y bèn cho lính truyền lệnh báo tin cho phi thuyền, để họ bay lên trên rừng cây thăm dò xem còn kẻ địch nào không.

Một chiếc phi thuyền đã nhận được lệnh và bay về phía rừng cây.

Đầu tiên là bay lên trời ở độ cao hàng chục mét, sau đó lại hạ thấp, rồi lại bay đến gần những ngọn cây vẫy cờ thông báo cho đội dưới mặt đất là trong rừng đã

không còn nhóm địch lớn nào.

Kim Phi thở phào nhẹ nhõm, sắp xếp một cận vệ đi tới, đồng thời gọi mấy tướng lĩnh chủ chốt như Thiết Chùy, Tả Phi Phi, Đại Tráng Tới.

Thiết Chùy còn dẫn đội cận vệ trở lại.

"Đại Tráng, dẫn đội áo giáp đen đi dọn dẹp chiến trường, xem bọn họ còn lựu đạn và ngòi nổ nào chưa sử dụng không!"

Kim Phi nhìn vào Đại Tráng trước tiên: "Các huynh đệ cẩn thận, đề phòng có người giả chết!"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3545


Cũng may là không lâu sau Hầu Tử đã lên phi thuyền tới đây, sau đó gia nhập vào đội ngũ dọn dẹp chiến trường.

Đập Đô Giang rất quan trọng, ngoài đội hộ tống trên mặt đất và phi thuyền ẩn nấp gần đó thì đội hộ tống còn nuôi vài lồng bồ câu đưa tin.

Khi giao tranh ở đập Đô Giang vừa nổ ra, trung đội trưởng gác ở đập Đô Giang đã thả bồ câu đưa thư cầu cứu.

Nửa canh giờ sau, các phi thuyền ở khắp nơi liên tục bay đến.

Trên phi thuyền có nhân viên hộ tống, cũng có binh phủ và dân quân từ các huyện lân cận.

Với sự tham gia của họ, tốc độ dọn dẹp chiến trường đã nhanh hơn rất nhiều. Hai canh giờ sau, Khánh Hâm Nghiêu cũng đi phi thuyền đến đây!

Khánh Hâm Nghiêu đến vừa nhìn thấy Kim Phi đã quỳ một gối xuống đất nói: "Thần cứu giá chậm trễ, xin tiên sinh trách phạt!"

Anh ta là châu mục của Tây Xuyên, đập Đô Giang cũng thuộc quyền quản lý của anh ta. Nếu thực sự truy cứu trách nhiệm khi Kim Phi bị phục kích ở đây, thì đây quả thực là trách nhiệm của anh ta.

Tuy nhiên, Kim Phi không phải là người nghiêm khắc như vậy, vả lại thân phận của Khánh Hâm Nghiêu không giống bình thường nên Kim Phi mới ra hiệu cho Thiết Chùy đỡ Kháng Hâm Nghiêu dậy, rồi không hài lòng nói: "Khánh đại nhân, lễ quỳ đã bỏ lâu rồi. Ngài là châu mục của Tây Xuyên sao lại không tuân theo vậy?"

"Mong tiên sinh thứ tội!" Khánh Hâm Nghiêu cúi đầu nói: "Tiên sinh gặp phục kích ở đập Đô Giang, thần sợ hãi khôn xiết, tâm loạn như ma nên nhất thời đã quên hết chuyện khác!”

"Mấy tên tặc quèn không đáng nhắc đến, chẳng phải ta vẫn nguyên vẹn đấy sao?”

Kim Phi xua tay nói: “Hơn nữa đây là đập Đô Giang, ta đã viết thư không cho ngài tới thì ngài không cần phải lo!"

Hiện giờ triều đại mới vừa mới thành lập, Khánh Hâm Nghiêu làm châu mục của Tây Xuyên nên mỗi ngày đều bận rộn đến nổi chân không chạm đất.

Trước khi Kim Phi cho người đưa thư cho anh ta, đã dặn Khánh Hâm Nghiêu không cần đến đập Đô Giang gặp mình mà cứ đợi y xong việc rồi sẽ đi Tây Xuyên tìm anh ta.

Kim Phi đã nói rõ là không cho tới nên Khánh Hâm Nghiêu cũng không đến.

Nhưng ai ngờ, vừa nhận được thư của Kim Phi không lâu sau lại nhận được bồ câu đưa thư, nói đập Đô Giang đang gặp phải công kích dữ dội của kẻ địch.

Khánh Hâm Nghiêu sợ hãi, lập tức điều động một nửa số phi thuyền còn lại và dẫn theo mấy trăm lính tinh nhuệ lao tới đập Đô Giang.

Lúc này, chiến trường đã được dọn dẹp sạch sẽ, thế nên Kim Phi cho các cựu binh áo giáp đen và đội súng kíp phụ trách công tác an ninh xung quanh đập lớn, đồng thời còn cho quân tinh nhuệ do Khánh Hâm Nghiêu dẫn tới đi lùng sục trong

núi.

"Thiết Chùy, sắp xếp người đi thông báo cho Phi Phi, Đại Tráng và Hầu Tử nói họ đến phòng họp hậu chiến!"

Kim Phi dặn dò Thiết Chùy một tiếng rồi nhìn về phía Khánh Hâm Nghiêu: "Khánh đại nhân đã tới rồi thì ở lại tham gia luôn, còn Ngụy đại nhân cũng vậy luôn!"

"Dạ!" Khánh Hâm Nghiêu và Ngụy Đại Đồng cũng cúi đầu nhận lệnh.

Hậu chiến là thông lệ bình thường của tiêu cục Trấn Viễn và được tiến hành sau mỗi trận chiến.

Sau khi tổng kết miệng, các binh lính chiến cũng sẽ viết một bản báo cáo và làm bản tóm tắt bằng văn bản.

Thiết Chùy làm việc rất nhanh, khi Kim Phi, Khánh Hâm Nghiêu và Ngụy Đại Đồng đi đến phòng họp là Tả Phi Phi, Đại Tráng và Hầu Tử đã đợi ở cửa.

“Có phát hiện lựu đạn và ngòi nổ trên chiến trường không?” Kim Phi hỏi.

“Thưa có phát hiện/ Đại Tráng gật đầu: “Ta đã sắp xếp người canh chừng, có thể đưa về làng Tây Hà bất cứ lúc nào.”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3546


Cuộc họp tổng kết trận chiến diễn ra trong hơn một giờ, tất cả mọi người đều tiến hành đưa ra tổng kết trong buổi họp.

Kim Phi cũng bắt đầu suy nghĩ lại.

Thật ra thì trận này vô cùng nguy hiểm.

Từ sau khi tới thế giới này, dựa vào vũ khí tiên tiến cùng với chiến thuật của mình, Kim Phi chưa từng thua trận nào, cho dù y luôn tự nhắc nhở mình, nhưng

cuối cùng y vẫn mắc phải sai lầm coi thường địch.

Nếu như là lúc trước, mỗi một tin tình báo đưa về y đều sẽ đắn đo suy nghĩ kỹ, nếu như điều kiện cho phép, y còn phái người đi kiểm tra.

Nhưng lần này, nghe Nathan nói người ở trong kênh Mô Ngư là đội Dã Lang, Kim Phi lại không phái người đi kiểm tra.

Bởi vì y cảm thấy đội Dã Lang xuất hiện ở kênh Mô Ngư, định đánh lén đập Đô Giang là chuyện hợp tình hợp lý, kết quả đội Dã Lang ở kênh Mô Ngư là giả, quân Dã Lang thật đã kề ngay sau lưng bọn họ.

May mà Quan Hạ Nhi bắt y phải dẫn theo đội súng kíp đi cùng. Nếu không dựa vào đội canh phòng và đội cận vệ y dẫn theo, chắc chắn không thể ngăn cản được quân Dã Lang.

Mặc dù phần trăm cao bọn họ có thể chạy trốn, nhưng kẻ địch mang tới nhiều kích nổ như vậy, chắc chắn sẽ không giữ được đập Đô Giang mất!

Đến lúc đó dù là kẻ địch cho nổ đập nước hay là cho nổ núi lấp cửa cổng, hậu quả vẫn rất thảm khốc.

Kế hoạch chấn hưng Xuyên Thục của Kim Phi cũng đã biến thành nói suông. Qua trận chiến lần này, dây cung trong lòng Kim Phi lại được căng lên.

Sau khi kết thúc cuộc họp là thời gian ăn chung, Thiết Chùy bưng một bát nước sôi tới tìm Đại Tráng.

“Đại Tráng, may mà hôm nay có ngươi, ta lấy nước thay rượu, kính ngươi một bát!”

Nói rồi, Thiết Chùy đưa bát nước sôi trong tay cho Đại Tráng.

Hôm nay phản ứng của Đại Tráng nhanh nhạy vô cùng, lại còn rất quả quyết.

Số người đi cùng của đội cận vệ và đội súng kíp quá ít, hơn nữa lựu đạn cũng rất có hạn, nếu không có Đại Tráng phát hiện kẻ địch ở kênh Mô Ngư là giả, quả quyết dẫn người quay trở lại chỉ viện, thì cho dù là đội súng kíp và đội cận vệ có thể giữ được đập Đô Giang, e rằng cũng xảy ra thương vong rất lớn!

Thiết Chùy nhìn thì có vẻ là người tùy tiện, nhưng anh ta lại là người rất trọng tình trọng nghĩa.

Ở cùng với đội cận vệ đã lâu, cảm tình hai bên đã sâu vô cùng, cho dù bất cứ ai bị thương, anh ta đều sẽ cảm thấy đau lòng.

Trước khi Đại Tráng tới, quân Dã Lang đột phá vòng vây, ném lựu đạn về phía trước trận địa của họ.

May mà thành viên của đội cận vệ đều mặc áo giáp, không bị thương nặng. “Thiết Chùy, mé nó ngươi học cách nói đểu ở đâu đấy?” Đại Tráng không nhận bát nước của anh ta, mà còn đạp cho anh ta một cái.

“Ta có lòng muốn mời rượu ngươi mà, nói đểu là đểu thế nào?” Thiết Chùy trợn mắt hỏi.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3547


“Ta cảm ơn ngươi nhé.” Đại Tráng bưng cái chén trên bàn của mình, không đợi Thiết Chùy nói tiếp, đã uống cạn hết nước trong chén, sau đó nâng chén với Thiết Chùy: “Tới ngươi rồi!”

“Gì mà đến ta?” Thiết Chùy giả ngu.

“Ta uống xong rồi, tới ngươi rồi đó!” Đại Tráng chỉ cái bát nước Thiết Chùy đang cầm.

“Đây là ta mời ngươi mài!” Thiết Chùy cười, đẩy bát nước về phía trước.

“Ngươi thấy có ai mời rượu mà không uống rượu chưa?” Đại Tráng bất lực nói: “Nhanh uống đê, đừng có lằng nhằng như mấy chị gái!”

Thiết Chùy rót hẳn một bát to như vậy, thật ra chỉ để trêu Đại Tráng, thấy Đại Tráng không mắc lừa, anh ta bèn muốn rui lui.

Nhưng anh ta mới lùi về sau được một bước, đã bị Hầu Tử chặn đường. “Người anh em Thiết Chùy, đi đâu đó?” “Ôi....ta nhớ tiên sinh giao việc cho ta mà ta vẫn chưa làm xong, ta đi trước!”

Thiết Chùy nhìn xung quanh một lượt, vội nhắc đến Kim Phi.

Đáng tiếc trò bịp của anh ta không lừa được Hầu Tử: “Uống xong rồi đi làm vẫn chưa muộn!”

“Để sau, để sau đi!” Thiết Chùy cười hề hề giả ngu, sau đó quay người chạy.

Đáng tiếc Hầu Tử đã phòng bị từ trước, Thiết Chùy vừa chạy được hai bước, đã bị hai lính trinh sát chặn lại.

“Thiết Chùy, ngươi tới mời rượu, Đại Tráng uống xong rồi, ngươi không thể không uống được đâu!”

Hầu Tử nhìn xung quanh: “Hay là ngươi xem thường Đại Tráng, xem thường các huynh đệ trong chiến đội áo giáp đen bọn ta?”

Người ngồi ở đây đều là cựu binh của chiến đội áo giáp đen và lính trinh sát, nghe Hầu Tử nói vậy, đều ngẩng đầu nhìn Thiết Chùy.

Thiết Chùy nuốt nước bọt, có cảm giác leo lên lưng hổ khó xuống được rồi. Trong cựu binh áo giáp đen có khá nhiều người là cựu binh như anh ta, một vài người trong số đó là cấp trên của anh ta trong quân Thiết Lâm, nếu cãi nhau

thật, Thiết Chùy có bị đánh cũng phải cam chịu.

Nghĩ tới đây, Thiết Chùy biết hôm nay nhục rồi, anh ta đau khổ nói: “Uống nửa bát thôi có được không?”

“Ngươi nói gì?” Hầu Tử gian manh nói: “Ngươi hỏi thử các anh em khác xem họ có đồng ý không?”

Cựu binh giáp đen và lính trinh sát không nói gì, chỉ thấy ánh mắt của Thiết Chùy đã trả lời câu hỏi này.

Thiết Chùy biết không thoát được, chỉ đành bưng bát to, ngửa đầu uống hết nước trong đó.

“Tửu lượng cao đấy!”

Hầu Tử chìa ngón cái ra, sau đó nói: “Đại Tráng, Thiết Chùy mời ngươi rượu, ngươi không mời lại người ta à?”

“Đúng đúng đúng." Đại Tráng vội vàng rót cho mình một chén: “Người anh em Thiết Chùy, may mà hôm nay có ngươi gánh vác, nếu không không biết hậu quả

hôm nay sẽ đến mức nào, ta mời ngươi một chén!”

Hầu Tử không nói gì thêm, xách hẳn một bình nước tới, rót đầy bát cho Thiết Chùy!

“Ơ...ơ....” Thiết Chùy ngơ mất rồi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3548


Nếu là người khác đến chúc rượu, Thiết Chùy vẫn có thể ăn gian.

Nhưng cựu binh là lãnh đạo cũ của Thiết Chùy, còn cứu mạng của anh ta, vì vậy cái mặt dày của Thiết Chùy, cũng không thể từ chối, chỉ có thể dùng ánh mắt cầu cứu đội cận vệ .

Các đội viên hộ vệ mới lúc đầu chỉ nhìn sang bên này, nhìn thấy Thiết Chùy đi qua, không những không có ai lại giúp anh ta, ngược lại tất cả đều cúi đầu xuống ăn cơm.

Đùa à, đội cận vệ tổng cộng chỉ có mười mấy người, mà cựu binh áo giáp đen và đội trinh sát cộng lại hơn mấy trăm người. Ai đến giúp Thiết Chùy thì cứ một bụng đầy nước đi.

Nếu như Thiết Chùy có nguy hiểm, bọn họ liều cũng đáng, bây giờ rõ ràng là đang đùa, hơn nữa là Thiết Chùy tự động chạy qua, đội cận vệ không có ai lộ đầu lại giúp Thiết Chùy.

“Một đám khốn nạn không có nghĩa khít”

Thiết Chùy mắng một tiếng, rồi nhìn về phía Kim Phi.

Tuy nhiên Kim Phi cũn giống đội cận vệ , đều làm như không nhìn thấy, cúi đầu nói chuyện cùng Ngụy Đại Đồng và Khánh Ngâm Nghiêu.

Thiết Chùy hết cách, chỉ đành nhấc bát nước lên. Lúc uống bát thứ nhất, Thiết Chùy một hơi uống cạn, vô cùng hào phóng. Lần thứ hai, cũng xem như trót lọt.

Nhưng đến bát thứ ba, sự hào phóng của Thiết Chùy tan biến hết, uống từng ngụm một, uống được nửa chừng còn c** th*t l*ng.

Cuối cùng vừa uống vừa đổ, cũng xem như uống hết bát này.

Hầu Tử nhìn thấy vậy, lại nháy mắt với một cựu binh có mối quan hệ tốt với Thiết Chùy, nhưng bị Đại Tráng chặn lại.

Hầu Tử vui đùa không biết nặng nhẹ, nhưng Đại Tráng biết đùa có giới hạn.

Bụng của Thiết Chùy bây giờ đã phình lên như mang thai mấy tháng rồi, còn uống sẽ xảy ra chuyện mất.

Thiết Chùy bỏ bát xuống, bịt miệng chạy ra ngoài.

Vừa chạy đến cổng, trong miệng anh ta đã nôn ra một dòng nước. Cựu binh áo giáp đen và đội trinh sát cười lớn.

Hầu Tử cười đến mức đập bàn.

Thực ra vừa nãy là anh ta cố ý làm khó, mục đích là làm gần mối quan hệ giữa cựu binh áo giáp đen và đội trinh sát.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3549


Thiết Chùy qua đầu nhìn nhà ăn, phát hiện mọi người đều đang ăn cơm, lén kéo Đại Tráng vào một góc: “Thực ra tiên sinh không hề tức giận, vừa nãy còn khen ngươi với Ngụy đại nhân, nói lần hành động này của ngươi rất quyết đoán!”

“Thật sao?” Đại Tráng hỏi.

“Ta lừa ngươi làm gì?” Thiết Chùy nhỏ tiếng nhắc nhở: “Ngươi biết chuyện này là được rồi, nhưng đừng nói với người khác, nhất là Hầu Tử, miệng của anh ta

còn độc hơn miệng của thím Ba, anh ta mà biết thì toàn quân đều biết.”

Là đội trưởng đội hộ vệ mới của Kim Phi, bí mật mà Thiết Chùy biết rất nhiều, nhưng anh ta biết trách nhiệm của bản thân, vì vậy sẽ không tùy tiện nói bừa.

Lần này Đại Tráng trở về kịp thời tiếp viện, điều này khiến Thiết Chùy vô cùng cảm động, cộng thêm chuyện này không phải bí mật, mới nói với Đại Tráng nhiều lời hơn chút.

“Ta biết rồi, ta sẽ không nói với bất kì ai.”

Đại Tráng xoa lưng của Thiết Chùy: “Bây giờ không sao rồi chứ?”

“Không sao, chỉ là chút nước, nôn ra là hết rồi.”

Thiết Chùy lắc đầu, hai người nói thêm mấy câu, rồi mới về nhà ăn.

Nhìn thấy anh ta vào phòng, mọi người trong nhà ăn đều cười lần nữa.

Nathan và tùy tùng ngồi trong góc nhà ăn, dưới đáy mắt hiện qua sự ngưỡng mộ.

Trên cao nguyên cấp bậc vô cùng nghiêm ngặt, bọn họ thường ăn tối với cấp trên đừng nói là cười phá lên, muốn hắt hơi cũng phải nhịn.

Nhưng ở Xuyên Thục, các cựu binh lúc ăn cơm có nói có cười, âm thanh của nhiều người đang uống súp có thể được nghe thấy từ nhiều bàn cách xa.

Nhưng Kim Phi không hề trách phạt, cũng không ngăn cản, rõ ràng là đã quen rồi.

Hơn nữa, Kim Phi và Khánh Hâm Nghiêu ăn thức ăn giống hệt như những người lính bình thường, thậm chí không có nhiều hơn một món ăn mặn nào.

Bầu không khí bình đẳng và tự do này, làm cho tùy tùng của Nathan cảm thấy ngưỡng mộ từ tận đáy lòng.

Mà cảm xúc của Nathan sâu hơn so với các tùy tùng,

Trước đây ông ta cảm thấy yêu cầu hợp tác mà Cửu công chúa đề ra quá khắc nghiệt, nghi ngờ Cửu công chúa căn bản không có ý định hợp tác.

Chiều nay ông ta chứng kiến trận chiến giữa quân Dã Lang và những người này, ông ta cuối cùng cũng nhận ra sự đáng sợ của tiêu cục Trấn Viễn, đồng thời cũng hiểu được sự tự tin của Cửu công chúa.

Kim Phi có thể xây dựng Xuyên Thục thành như này chỉ sau hai năm phát triển, nếu để y phát triển hơn mười năm, e rằng việc bình định cao nguyên sẽ không khó.

Đến lúc đó, bộ tộc Hắc Hổ chỉ có thể thành một trong rất nhiều bộ tộc được bình định, ước chừng ngay cả tư cách gặp mặt Cửu Công chúa cũng không có, chứ đừng nói đến đàm phán.

Nathan không khỏi thay đổi một số suy nghĩ của mình trước đó.

Khi bữa tối sắp kết thúc, Nathan học theo dáng vẻ khi nãy của Thiết Chùy, bưng một bát nước đến bàn của Kim Phi.

"Kim tiên sinh, ta không biết quân Dã Lang ở kênh Mô Ngư là giả. Suýt gây ra họa lớn, ta xin lỗi ngài!"

Nathan nói xong, nghiêng đầu uống bát nước vào bụng. Kim Phi gật đầu, cầm bát nước trước mặt uống một ngụm. Nhìn vậy, hòn đá trong lòng Nathan cũng rơi xuống.

Mặc dù Kim Phi không nói “Không có gì” hay “Không sao”, nhưng y đồng ý trả lời, cũng có nghĩa là tin tưởng lời giải thích của ông ta.

Nghĩ đến đây, Nathan xoa tay, nói với vẻ mặt khó xử: “Tiên sinh, có một chuyện ta muốn làm phiền ngài!”

“Ngươi nói đi," Kim phi bỏ bát xuống.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3550


Phương tiện giao thông hiện nay lạc hậu đến mức đám người Nathan cưỡi ngựa từ Xuyên Thục về bộ lạc Hắc Hổ nhanh nhất cũng mất một hai tháng.

Hơn nữa, bọn họ còn phải đi qua phạm vi thế lực của bộ lạc Thương Ưng, nếu như bị chặn lại, bọn họ sẽ xong đời, sự sắp xếp của Kim Phi và Cửu công chúa trước đó sẽ trở lên vô ích.

Cho nên, ban đầu Kim Phi đã lên kế hoạch sắp xếp một chiếc phi thuyền để đưa bọn họ trở về, nhưng chuyện này y không thể chủ động đưa ra được.

Bây giờ Nathan nói ra, đúng lúc Kim Phi lợi dụng điều kiện thuận lợi để làm việc, ngoắc tay gọi Đại Tráng đến.

"Đợi trời sáng, ngươi hãy sắp xếp một chiếc phi thuyền, đưa bọn họ trở về cao nguyên."

Kim Phi chỉ vào Nathan và nói.

"Vâng!" Đại Tráng giơ tay hành lễ kiểu quân đội. "Đa tạ tiên sinh!"

Nathan kích động đến mức râu cũng vểnh lên.

Vốn dĩ ông ta chỉ muốn phi thuyền đưa bọn họ vượt qua mấy ngọn núi lớn ở Xuyên Tây, không ngờ rằng Kim Phi lại để phi thuyền đưa bọn họ trở về bộ lạc.

Cứ như vậy, bọn họ có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian, đồng thời cũng có thể tránh được sự phong tỏa của bộ lạc Thương Ưng.

Sau khi cám ơn Kim Phi, Nathan không quên hành lễ với Đại Tráng.

Trước đây ông ta đã nói với Đại Tráng chuyện này, Đại Tráng nói khi về sẽ xin chỉ thị của Kim Phi, bây giờ Kim Phi bảo Đại Tráng Phụ trách việc này, Nathan cho rằng chuyện này là do Đại Kháng nói giúp ông ta.

Thật ra, Đại Tráng căn bản còn không kịp nói chuyện này với Kim Phi.

Nhưng anh ta cũng không ngu ngốc mà giải thích, Nathan hiểu nhầm thì cứ để ông ta hiểu nhầm là được.

Nathan lại cám ơn Kim Phi thêm hai lần nữa, sau đó mới bưng bát nước trở về chỗ ngồi của mình.

Khánh Hâm Nghiêu nhìn bóng lưng của Nathan, vẻ mặt suy tư.

Ngụy Đại Đồng ngồi bên cạnh nhìn Khánh Hâm Nghiêu, hơi do dự, hỏi: "Tiên sinh, nghe nói đây là sứ giả do bộ lạc cao nguyên phái tới, đàm phán tiến hành thuận lợi chứ?"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3551


Ngụy Đại Đồng nhìn sang hai bên, nhỏ giọng hỏi: "Tiên sinh, ngài muốn sáp nhập cao nguyên vào Đại Khang sao?"

"Đúng vậy!" Kim Phi gật đầu.

"Tiên sinh, vùng đất sa mạc lạnh lão như cao nguyên, cho dù có sáp nhập vào bản đồ Đại Khang, sợ rằng thuế cũng không thể thu được, nói không chừng còn phải bỏ tiền ra trợ cấp cho bọn họ, tại sao tiên sinh nhất định phải tìm gánh nặng cho Đại Khang chứ?”

"Bởi vì từ khi Nguyên đế thành lập phủ đô hộ Tây Vực ở cao nguyên, cao nguyên đã là một phần lãnh thổ không thể chia cắt của Hoa Hại"

Kim Phi không do dự trả lời: "Cho dù không thể thu được thuế ở cao nguyên, dù có phải trợ cấp, cao nguyên cũng phải thuộc về Hoa Hạt Nếu từ bỏ phần lãnh thổ rộng lớn này, đầu tiên sẽ có lỗi với liệt tổ liệt tông Hoa Hạ, sau có lỗi với các thế hệ con cháu tương lai."

Sau khi đến thế giới này, Kim Phi cũng biết được lịch sử của thế giới này.

Mấy trăm năm trước, tiền triều trước có một vị Đế vương tài trí mưu lược kiệt xuất, chinh phục được một vùng lãnh thổ cực kỳ rộng lớn, để khiến cho Tây Vực khiếp sợ, đã xây dựng mấy tòa phủ đô hộ Tây Vực ở xung quanh Thiên Sơn và phía tây Cao Nguyên, còn di chuyển một lượng lớn dân chúng từ Trung Nguyên đi qua đó.

Đáng tiếc, bởi vì Tây Vực quá xa, giao thông ở thời phong kiến quá lạc hậu, muốn thống trị những nơi này không phải dễ dàng, không lâu sau khi Đế vương qua đời, phía bắc có một bộ lạc nổi dậy, chiếm đóng khu vực phía tây đất Tân, ngăn chặn mối liên hệ giữa Trung Nguyên và Tây Vực.

Lúc đó, triều đình Trung Nguyên đang rơi vào nội loạn, chưa kịp thời tiêu diệt tộc dân tộc thiểu số này, Tây Vực mất đi sự khống chế của Trung Nguyên trong thời gian dài, cũng đã trở nên hỗn loạn theo.

Sau hàng trăm năm hỗn loạn, sau đó đã xuất hiện cục diện hiện tại.

Nhưng ở một khía cạnh nào đó mà nói, một bộ phận lớn người Tây Vực và cao nguyên đều là con cháu của những người dân di cư đến đó lúc trước.

Hơn nữa, ở kiếp trước của Kim Phi, cao nguyên và Tây Vực đều là một phần lãnh thổ của tổ quốc, cho dù là gánh nặng, Kim Phi cũng phải thu phục!

Huống hồ theo Kim Phi, vùng Tây Vực và cao nguyên rộng lớn, tài nguyên phong phú, chỉ cần phát triển công nghiệp lên, chưa chắc đã là gánh nặng.

Cho nên, thái độ của Kim Phi đối với cao nguyên vẫn luôn rất rõ ràng, nhất định phải sáp nhập vào bản đồ Trung Nguyên.

Đây là ranh giới cuối cùng của Kim Phi.

Ngụy Đại Đồng thấy thái độ của Kim Phi kiên quyết như vậy, gật đầu và không hỏi nữa.

Khánh Hâm Nghiêu thấy đề tài đã nói đến cao nguyên, cũng hỏi theo: "Vậy tiên sinh định khi nào thu phục cao nguyên?”

"Bây giờ ta cũng không thể nói được, chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi." Kim Phi bất lực lắc đầu.

Bây giờ, tình hình Trung Nguyên vẫn rất hỗn loạn, tình hình cao nguyên lại không rõ ràng, theo kế hoạch ban đầu của Kim Phi, y dự định bình định Trung Nguyên và Giang Nam trước, sau đó khôi phục nền nông nghiệp và công nghiệp đến một trình độ nhất định, sau khi có được thực lực, mới đi thu dọn những nơi như Đông Man, Đảng Hạng và Thổ Phiên.

Nhưng sự xuất hiện của bộ lạc Thương Ưng đã làm gián đoạn kế hoạch của Kim Phi.

"Nếu như bộ lạc Hắc Hổ không đồng ý điều kiện của bệ hạ, không đồng ý hợp tác, chúng ta có cần tiến hành can thiệp không?" Khánh Hâm Nghiêu lại hỏi: "Hay. là đợi khi nội chiến của chúng ta kết thúc thì chúng ta mới đi xử lý người chiến thắng cuối cùng?”

Lần này Kim Phi không trả lời thẳng: "Vấn đề này ta cần trở về thương lượng với Vũ Dương và Thiết đại nhân đã."

Khánh Hâm Nghiêu nghe vậy, nhẹ nhàng gật đầu, sau đó đột nhiên hỏi: "Tiên sinh, bộ lạc Thương Ưng phái người tấn công đập Đô Giang, chúng ta có cần đánh trả không?"

"Đương nhiên!" Kim Phi không do dự nói: "Đập Đô Giang liên quan đến vô số người dân Xuyên Thục, bộ lạc Thương Ưng có ý định tấn công đập Đô Giang, chính là muốn gi ết chết vô số người dân Xuyên Thục!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3552


"Khánh đại nhân, nếu có thể thì, hãy để đội bay vận chuyển nhiên liệu đến cao nguyên trong đêm và thiết lập một điểm tiếp tế tạm thời ở đó!"

Kim Phi nhìn Khánh Hâm Nghiêu: "Ngoài ra, hãy thông báo cho đội bay huấn luyện độ cao nhiều hơn."

Khánh Hâm Nghiêu đứng thẳng lưng, trả lời: "Vâng!"

Cao nguyên rộng lớn, dân cư thưa thớt, có nơi đi bộ hàng trăm dặm cũng không thấy một bóng người.

Mật thám muốn xâm nhập vào thu thập thông tin tình báo rất khó khăn, nhưng việc thành lập một điểm tiếp tế tạm thời lại không quá khó.

Mặc dù tìm một hang động ở một khu vực không người, đặt vật tư tiếp tế vào bên trong, kẻ địch gần như không thể tìm thấy được.

Mà huấn luyện độ cao, chính là để cho các phi công thích nghỉ trước với tình trạng say độ cao để tránh tình trạng thiếu oxy trên cao nguyên.

"Ngoài ra, chuyện hôm nay chỉ có ba người chúng ta biết, tuyệt đối không được truyền ra ngoài, hiểu không?" Kim Phi nhắc nhở.

Sở dĩ y nói chuyện này ở đây là vì trước đó huấn luyện phi công và xây dựng điểm tiếp tế đều phải thông qua Khánh Hâm Nghiêu.

Cho dù Kim Phi không nói, Khánh Hâm Nghiêu cũng đoán ra được ý định của

Về phần Ngụy Đại Đồng, thật ra ông ta cũng không quan tâm đ ến tình hình ở cao nguyên lắm, vừa rồi ông ta chủ động hỏi, chỉ là làm người phát ngôn thay cho Khánh Hâm Nghiêu thôi.

Đây cũng là sự khôn khéo của Ngụy Đại Đồng.

Mặc dù trên danh nghĩa, Ngụy Đại Đồng hiện là người phụ trách đập Đô Giang thuộc thẩm quyền của bộ Công, nhưng Khánh Hâm Nghiêu là cấp trên trước của ông ta, hơn nữa đập Đô Giang quá gần Tây Xuyên, ông ta cần phải tạo mối quan hệ tốt với Khánh Hâm Nghiêu.

Sở dĩ Kim Phi không nói chuyện riêng với Khánh Hâm Nghiêu, một là vì Ngụy Đại Đồng đã chủ động hỏi, hai là y cũng muốn trấn an Ngụy Đại Đồng lần nữa, để ông ta biết mình rất coi trọng đập Đô Giang.

Chuyện xảy ra ngày hôm nay, thực sự khiến Ngụy Đại Đồng sợ hãi, vốn dĩ ông ta muốn tìm Kim Phi nói chuyện, để Kim Phi phái thêm một số nhân viên hộ tống đến bảo vệ đập Đô Giang.

Bây giờ nghe thấy Kim Phi nói như vậy, ông ta đã bỏ ý nghĩ này đi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3553


Y còn viết một bức thư cho Chu Du Đạt, bảo Chu Du Đạt sắp xếp thợ mộc, xây dựng lò gạch gần đập Đô Giang, sau khi xây xong, Kim Phi sẽ xây tường bao quanh hai bên trái phải của đập Đô Giang.

Cứ như vậy, nếu kẻ địch muốn phá hoại đập Đô Giang thì nhất định phải bay qua tường thành trước.

Pháo đài ở ranh giới khu quản lý là tuyến phòng thủ đầu tiên, tường thành là tuyến phòng thủ thứ hai, đập nước là tuyến phòng thủ thứ ba.

Có thể đột phá ba tuyến phòng ngự này nhất định cần có rất nhiều kẻ địch, nếu thật sự có ngày đó, chứng tỏ chính quyền Xuyên Thục đã xảy ra vấn đề lớn

rồi, có làm thêm nhiều tuyến phòng thủ nữa thì cũng không cần thiết nữa.

Sáng hôm sau, khi Kim Phi đưa cho Ngụy Đại Đồng kế hoạch mà y đã làm ra trong đêm, Ngụy Đại Đồng đã cúi đầu thật sâu trước y.

Ông ta cũng biết, hiện tại các nơi ở Xuyên Thục đều thiếu nhân lực, trong hoàn cảnh như vậy, Kim Phi vẫn điều động nhiều người như vậy tới canh giữ đập

Đô Giang, đủ chứng tỏ y rất coi trọng đập Đô Giang.

"Ngụy Đại Đồng, đập Đô Giang là công trình có lợi cho dân ngàn năm, ngài nhất định phải bảo vệ tốt!"

Kim Phi kéo Ngụy Đại Đồng đứng dậy, nghiêm túc nói.

"Tiên sinh yên tâm, nếu có người muốn hủy diệt đập Đô Giang, ta sẽ chôn th@n dưới đáy sông cùng đập nước!"

Ngụy Đại Đồng giơ tay thề.

Kim Phi không trả lời, mà chỉ hành lễ quân đội với Ngụy Đại Đồng.

Trong trận chiến ngày hôm qua, y đã nhìn thấy Ngụy Đại Đồng mấy lần, khi đó vẻ mặt Ngụy Đại Đồng chỉ có sự tức giận, không hề có sự sợ hãi, ông ta xắn ống tay áo lên mấy lần.

Kim Phi tin rằng nếu quân Dã Lang thực sự xông vào, Ngụy Đại Đồng thực sự có thể chôn th@n dưới đáy sông cùng với đập nước thật.

"Nguy Đại Nhân, ngài ăn cơm chưa?" Kim Phi buông ta xuống hỏi.

Ngụy Đại Đồng tưởng Kim Phi chỉ tùy tiện hỏi, gật đầu trả lời nói: "Ta đã ăn rồi."

"Vậy ngài chuẩn bị đi, lát nữa chúng ta sẽ đi khảo sát hồ chứa."

Lựa chọn vị trí hồ chứa vô cùng quan trọng, nếu không làm tốt sẽ dẫn đến nguy hiểm và tổn thất khôn lường cho hạ du, công tác kiểm tra hồ chứa mấy ngày trước mới hoàn thành được một phần ba.

"Tiên sinh, bây giờ vẫn chưa xác định có kẻ địch nào chạy thoát hay không, chúng ta chờ đợi thêm đi?" Ngụy Đại Đồng khuyên nhủ.

Hôm qua ông ta đã nhìn thấy quân Dã Lang, mặc dù rất tức giận, nhưng Ngụy Đại Đồng cũng phải thừa nhận, binh lính quân Dã Lang rất hung hãn, hơn nữa còn có năng lực xâm nhập và ẩn nấp mạnh mẽ, nếu không cũng sẽ không thể mò đến được ngọn núi bên ngoài đập Đô Giang mà không bị phát hiện được.

Các hồ chứa nước mà ông ta lựa chọn đều ở những khu vực dân cư thưa thớt, xung quanh là núi rừng, nếu quân Dã Lang ẩn náu trong đó để ám sát Kim Phi thì trách nhiệm này quá lớn.

Nhưng Kim Phi không quan tâm: "Chỉ là mấy con thú hoang thôi, có gì phải sợ chứ?"

Thật ra, sau khi bữa cơm tối hôm qua, Kim Phi và Khánh Hâm Nghiêu đã nói chuyện và hỏi về tình hình của quân Dã Lang rồi.

Danh tiếng của quân Dã Lang ở trên cao nguyên thực sự rất lớn, Khánh Hâm Nghiêu vẫn luôn chú ý đến cao nguyên, không chỉ từng nghe nói đến quân Dã Lang, còn từng phái người điều tra những tin tức liên quan.

Tình hình Khánh Hâm Nghiêu nói về cơ bản đều phù hợp với những gì Nathan nói, đặc biệt là về số lượng, cả hai đều nói rằng quân Dã Lang có tổng cộng hơn ba nghìn ba trăm sáu mươi sáu người.

Trong danh sách dọn dẹp chiến trường mà Đại Tráng đưa lên, có tổng cộng ba nghìn ba trăm năm mươi bảy thi thể, trên cánh tay mỗi thi thể đều có dấu của quân Dã Lang.

Về phần những người thiếu, Kim Phi và Đại Tráng đều nhất trí rằng Gunte và cận vệ của hắn là mồi nhử ở kênh Mô Ngư.

Chiến trường ở kênh Mô Ngư cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng đáng tiếc thi thể của Gunte vần chưa được tìm thấy.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3554


Vị trí hồ chứa Ngụy Đại Đồng lựa chọn, bây giờ vẫn đều là khe núi. Điểm chung của mấy khe núi đều là một đầu hẹp ở phía dưới.

Chỉ cần xây dựng một con đập ở nơi chật hẹp, sau đó dùng kênh rạch để dẫn nước sông đến là được.

Khi mưa nhiều, hồ chứa có thể trữ nước sông, khi hạn hán, hồ chứa có thể xả nước, một mũi tên trúng hai đích.

Thậm chí Kim Phi còn đang xem xét để dành chỗ cho một trạm thủy điện nhỏ trên đập.

Điện lực là con đường duy nhất để phát triển công nghiệp, khoảng thời gian trước Kim Phi đã bắt đầu thiết kế máy phát điện rồi.

Chỉ là mọi thứ đều bắt đầu lại từ đầu, ngay cả khuôn mẫu cũng cần phải do Kim Phi chế tạo, việc này tốn thời gian nên tiến độ hơi chậm.

Nhưng một khi khuôn mẫu được chế tạo ra, thì có thể sản xuất hàng loạt máy phát điện và động cơ điện.

Có động cơ điện, ngành công nghiệp có thể thực hiện các thao tác chính xác hơn, từ đó thúc đẩy ngành công nghiệp phát triển.

Thật ra, khi Kim Phi thiết kế hệ thống thủy lợi đập Đô Giang, y đã nghĩ đến việc dành vị trí cho trạm thủy điện trên đập rồi, sau này nghĩ lại y cho rằng đập Đô Giang

quá quan trọng, không thích hợp để làm thử nghiệm, cho nên y đã từ bỏ ý định đó.

Tuy nhiên, tầm quan trọng của hồ chứa tương đối yếu hơn nhiều nên có thể tiến hành thử nghiệm được.

Cho nên Kim Phi cũng rất coi trọng hồ chứa nước, không chỉ khảo sát địa hình xung quanh ở độ cao lớn mà còn kiên trì đi đến phía dưới để điều tra thành phần của núi đá, xác định xem chúng có thích hợp để xây đập hay không.

Từ đầu đến cuối, Tả Phi Phi vẫn luôn dẫn đầu đội súng kíp theo sát Kim Phi.

Các hồ chứa nước mà Ngụy Đại Đồng lựa chọn đều ở vùng hoang vu, đường núi khó di chuyển, các nữ công nhân mặc áo giáp mang theo súng kíp và thuốc súng, nhiều nữ công nhân đều mệt đến mức thở hồng hộc.

Cộng thêm thời tiết nắng nóng, một số nữ công nhân có dấu hiệu bị say nắng.

Kim Phi không thể không tìm một nơi thông thoáng, mát mẻ để nghỉ ngơi tạm thời.

"Phi Phi, hay là các nàng đợi ở đây đi, đợi ta đi khảo sát xong, ta sẽ đến tập hợp. với các nàng." Kim Phi hỏi.

'Thung lũng này không hề nhỏ, đám người Kim Phi mới chỉ đi được chưa đến một phần năm quãng đường.

Hiện tại các nữ công nhân đều không thể đi được nữa, sau này sẽ càng lúc càng mệt hơn.

"Không được, chúng ta cần phải đi theo tiên sinh."

Tả Phi Phi suy nghĩ một chút, nói với những người phía sau: "Tất cả vào rừng cây cởi áo giáp ra, tổ một ở lại trông chừng áo giáp, những người khác tiếp tục đi tiếp!"

"Vâng!" Các nữ công nhân lập tức đứng dậy, xếp hàng đi về phía rừng cây bên cạnh.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3555


Nữ công nhân nhóm một ở lại để trông chừng áo giáp, cả đội lại lần nữa lên đường.

Lần này tốc độ của các nữ công nhân rõ ràng là nhanh hơn rất nhiều, thậm chí còn chủ động đảm nhiệm nhiệm vụ mở đường.

"Thiết Chùy, các ngươi có cần cởi áo giáp ra không?" Ngụy Đại Đồng cười hỏi. "Chúng ta không cần!" Thiết Chùy lắc đầu từ chối.

Trách nhiệm của đội súng kíp và đội cận vệ khác nhau, trọng tâm huấn luyện hàng ngày cũng khác nhau.

Quá trình huấn luyện thông thường của đội súng kíp tập trung vào thiện xạ và sự hợp tác giữa các tiểu đội và các thành viên tiểu đội, tương đối ít rèn luyện thể chất.

Bởi vì trong khi chiến đấu, nhiệm vụ của các cô ấy là đứng bản là được, không cần phải chạy tới chạy lui.

Mà nhiệm vụ của đội cận vệ là bảo vệ Kim Phi, vào thời khắc quan trọng làm lá chăn đạn cho Kim Phi, cho nên khi bọn họ chấp hành nhiệm vụ không bao giờ cởi bỏ áo giáp.

Theo thời gian, họ đã quen với sức nặng của áo giáp.

Đoàn người đi vòng quanh khe núi hơn nửa ngày, Kim Phi cẩn thận kiểm tra thành phần và độ cứng của đá núi, đến nửa buổi chiều mới kết thúc nhiệm vụ kiểm tra.

Ngay lúc Kim Phi chuẩn bị trở về, đột nhiên nhìn thấy khói bốc lên từ cách đó không xa.

"Ngụy Đại Nhân, không phải ngài nói là xung quanh đây không có người sao? Tại sao bên kia lại có khỏi?"

Kim Phi vừa hỏi vừa trèo lên một tảng đá.

Cầm ống nhòm ra nhìn về phía khói đang bốc lên, nhìn thấy được mấy căn nhà lá.

Sau đó Kim Phi quay đầu nhìn Ngụy Đại Đồng, vẻ mặt có hơi không vui.

Đánh giá từ vị trí của mấy gian nhà lá, nếu nước chảy vào khe núi, mấy căn nhà lá này nhất định sẽ bị ngập!

Lúc này Ngụy Đại Đồng cũng trèo lên tảng đá, nhìn thấy mấy căn nhà lá này, sắc mặt cũng thay đổi theo.

"Tiên sinh, lần trước ta đến đây thực sự không nhìn thấy bọn họ!"

Mấy căn nhà lá này xây dựng giữa rừng cây, nếu nhìn từ trên không, quả thực rất khó để phát hiện ra bọn họ.

Nếu như không phải đúng lúc gặp được bọn họ nấu ăn có khói bếp thì Kim Phi cũng không thể nhìn thấy được.

"Trước khi bắt đầu xây dựng, hãy sắp xếp người tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng thung lũng một lần nữa, đảm bảo trong thung lũng không được có bất kỳ người nào!"

Kim Phi lạnh lùng nói.

"Dạ!" Ngụy Đại Đồng liên tục gật đầu: "Tiên sinh yên tâm, ta nhất định sẽ nghiêm túc đốc thúc chuyện này!"

Chuyện này nói lớn là lớn, nói nhỏ là nhỏ.

Thật ra, khi khởi công xây dựng, muốn xây dựng xong đập nước cũng tốn rất nhiều thời gian, rất có thể đối phương sẽ đến xem chuyện vui, đến lúc đó đội xây dựng sẽ tìm phát hiện ra bọn họ.

Cho dù cho đến khi xây dựng xong hồ chứa bọn họ vẫn chưa phát hiện ra, thì xây dựng các kênh nước hướng vào cấp nước cho hồ chứa cũng cần phải mất thời gian dài, mà không thể ào ào lấp đầy hồ chứa luôn được.

Trong quá trình này, đối phương hoàn toàn có thể di chuyển lên núi, khả năng bị nhấn chìm không cao lắm.

Nhưng Ngụy Đại Đồng không hề bào chữa, mà chủ động thừa nhận sai lầm của mình.

Bởi vì Kim Phi đã từng nhấn mạnh vấn đề này với ông ta, ông ta cũng thực sự đã đến khảo sát địa điểm này mấy lần không phải hiện có người ở chỗ này, đó thực sự là sai lầm của ông ta, giải thích vào lúc này sẽ khiến Kim Phi cảm thấy ông ta đang ngụy biện, vì vậy ông ta chỉ có thể thành thật thừa nhận sai lầm, để lại ấn tượng là một người biết sai có thể sửa với Kim Phi.

Thật ra, Kim Phi cũng hiểu đạo lý này, cũng không thực sự khiển trách Ngụy Đại Đồng, mà gật đầu với Thiết Chùy.

Thiết Chùy lầy một chiếc bánh lớn màu đen từ trong ba lô của một cận vệ, sau đó dùng đá đập chiếc bánh thành từng mảng, sau đó tìm một khối đất trống để đốt lên.

Sau đó, một cột khói đen từ từ bốc lên. Sau khi phi thuyền đưa đám người Kim Phi đến thung lũng, đã tìm một nơi để nghỉ ngơi, hai bên thống nhất rằng, sau khi Kim Phi kiểm tra xong, phi thuyền sẽ đến đón bọn họ.

Bởi vì khoảng cách giữa hai bên quá xa, hơn nữa núi rừng rậm rạp, mũi tên lệnh băn lên chỉ có thể đạt đến độ cao vài chục thước, phi thuyền có thể không nghe thấy và nhìn thấy, cho nên lựa chọn sử dụng cột khói làm tín hiệu.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3556


Mũi tên lệnh tượng trưng cho việc cầu cứu.

Nhưng phi thuyền đang ở trên không, vậy mà bọn họ bắn mũi tên lệnh, có lẽ không phải cầu cứu, mà là để báo hiệu.

Không chỉ Thiết Chùy nghĩ như vậy, những hộ vệ khác cũng nghĩ như vậy.

Một giây tiếp theo sau khi nghe thấy mũi tên lệnh, Kim Phi, Tả Phi Phi và Ngụy Đại Đồng bị Thiết Chùy cùng những nhân viên hộ tống khác bao vây chặt chẽ.

Nhân viên hộ tống mang theo khiên phản ứng cũng không chậm, tháo khiên từ sau lưng ra, bao vây bên ngoài Thiết Chùy.

Nữ công nhân đội súng kíp cũng lập tức tháo súng kíp xuống, cùng với những nhân viên hộ tống còn lại, nhắm vào núi rừng chung quanh.

Chưa đầy hai mươi giây, Kim Phi bị gần trăm người bao vây. Lúc này, Thiết Chùy mới ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.

Mũi tên lệnh của phi thuyền không phải bắn hướng lên trên hoặc hướng xuống dưới, mà là hướng về phía Đông Nam.

Điều này có nghĩa là mối nguy hiểm đến từ phía Đông Nam.

Thiết Chùy đang chuẩn bị sắp xếp hai nhân viên hộ tống đi qua xem, chợt nghe thấy tiếng bước chân dày đặc truyền tới từ rừng cây cách đó không xa.

Sau đó, thấy một nhóm người xách các loại đồ như búa, cái cuốc, lưỡi liềm lao ra từ trong núi rừng.

Trong đó có hai người cầm cung tên trong tay, phía sau lưng còn có túi đựng tên. Thấy đội hộ vệ cùng đội súng kíp, nhóm người này rõ ràng sửng sốt một chút. Đội hộ vệ và đội súng kíp cũng sững sờ trong giây lát.

Đánh giá từ trang phục của nhóm người này, bọn họ chắc là người dân xung quanh.

Tuy nhiên bọn họ cũng không dám khinh thường, tiểu tổ trưởng đội hộ vệ đứng phía trước hét lớn: "Dừng lại! Nếu còn tiến thêm nữa, chúng ta sẽ không khách khí!"

Nhóm người dân nhìn thấy khí thế hùng mạnh của đội hộ vệ và đội súng kíp, nhanh chóng dừng lại.

"Ném toàn bộ vũ khí trong tay xuống đất!" Tiểu tổ trưởng tiếp tục hét lớn. Nhưng lần này nhóm người dân không nghe lời như vậy, thay vào đó họ dáo dác nhìn nhau, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, cuối cùng đều quay đầu nhìn về một người đàn ông trung niên ở giữa.

Người đàn ông trung niên nheo mắt quan sát đội hộ vệ và đội súng kíp, sau đó hỏi ngược lại: "Các ngươi đến từ tiêu cục Trấn Viễn à?"

Tiểu tổ trưởng không trả lời ngay, mà nghiêng đầu nhìn Kim Phi.

Thấy Kim Phi gật đầu, tiểu tổ trưởng mới trả lời: "Không sai, bọn ta là người của tiêu cục Trấn Viễn!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3557


"Vị huynh đệ này, mặc dù ta không biết đội trưởng nhân viên hộ tống trấn An Hà là ai, nhưng ta biết một vị huynh đệ nhân viên hộ tống trấn An Hà tên là Ngưu Đề Tử!"

Ngụy Đại Đồng cũng hét lên theo.

Ban đầu ông ta tới bên đó điều tra, đã từng gặp nhân viên hộ tống đang tuần tra, đối phương kiểm tra thân phận của bọn họ, còn trò chuyện một lúc.

"Ngài biết Ngưu Đề Tử ư?"

Nghe được câu trả lời của Ngụy Đại Đồng, vẻ đề phòng trên mặt người đàn ông trung niên giảm đi một ít.

"Biết, trên lông mày của hắn có một vết sẹo, nhưng ta quên mất bên trái hay bên phải!" Ngụy Đại Đồng trả lời.

Nghe được Ngụy Đại Đồng nói như vậy, người đàn ông trung niên cười: "Là lông mày bên trái, hồi nhỏ chăn trâu bị trâu đá, cho nên mới gọi là Ngưu Đề Tử!"

"Bây giờ tin tưởng chúng ta là nhân viên hộ tống rồi chứ?"

Ngụy Đại Đồng hét: "Các ngươi nhanh chóng bỏ cuốc xuống, đừng để xảy ra hiểu lầm, lại lỡ tay làm bị thương!"

Người đàn ông trung niên nhìn áo giáp bọn Thiết Chùy một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn phi thuyền cách đó không xa, thật ra đã có chút tin tưởng Ngụy Đại Đồng,

suy nghĩ một lúc, vẫn cảnh giác hỏi: "Các ngài tới đây làm gì?"

"Thật thận trọng." Ngụy Đại Đồng cười, trả lời: "Ta là Ngụy Đại Đồng người xây dựng công trình thủy lợi đập Đô Giang, tới nơi này khảo sát địa hình!"

"Ngài là Ngụy đại nhân ư?" Người đàn ông trung niên sửng sốt một chút, sau đó vui vẻ hỏi: "Có thể mời ngài đi ra ngoài được không?"

Những người dân khác cũng tỏ ra phấn khích. Ngụy Đại Đồng suy nghĩ một chút, bước ra khỏi vòng bảo vệ của hộ vệ.

"Úi da, đúng là Ngụy đại nhân!"

Người đàn ông trung niên nhìn một cái, hưng phấn nói: "Ngụy đại nhân, ngài ở chỗ này, sao không nói sớm một chút chứ?"

Sau đó ông ta quay đầu hét: "Không phải gián điệp, là Ngụy đại nhân đập Đô Giang, mọi người không cần lo lắng!"

Vừa nói ông ta vừa đi tới chỗ Ngụy Đại Đồng, nhưng lại bị Ngụy Đại Đồng đưa tay chặn lại: "Chờ một chút, vứt đồ trong tay đi, chớ đâm trúng ông đây!"

Đối phương tin tưởng bọn họ không phải gián điệp, nhưng Ngụy Đại Đồng còn chưa xác nhận được thân phận đối phương, lỡ như đối phương là gián điệp giả trang người dân, sau khi đến gần lấy ra một quả lựu đạn ném đến dưới chân Kim Phi, vậy

không phải toi đời rồi sao?

Người đàn ông trung niên nghe vậy, nhanh chóng quay đầu lại hét lớn: "Mọi người vứt bỏ mọi thứ trong tay đi!"

Người dân rối rít ném các loại cung tên, lưỡi liềm và rìu trong tay qua một bên. Hai hộ vệ lập tức bước tới, lấy những thứ này đi.

Sau đó Ngụy Đại Đồng mới hỏi: "Đại huynh đệ, ngươi biết ta sao?"

Nửa đời lăn lộn chốn quan trường, nhận người là kỹ năng cơ bản.

Nhưng Ngụy Đại Đồng nghĩ đi nghĩ lại mấy lần, cũng không nghĩ ra đã gặp người đàn ông trung niên này ở nơi nào.

"Nguy đại nhân, năm ngoái mùa đông và năm nay xuân, chúng ta xây dựng công trình thủy lợi ở trấn An Hà, ngài đã đến đó, chúng ta đều đã gặp ngài." Người đàn ông trung niên giải thích: "Quản đốc của chúng ta tên là Lưu Đại Niên, lúc ấy hắn ta đã làm việc cùng ngài!"

Nghe đối phương nói vậy, Ngụy Đại Đồng vẻ mặt kinh ngạc.

Vậy thì đúng rồi, người dân làm việc rất nhiều, ông ta không thể nào nhớ tất cả mọi người.

Đối phương biết Ngưu Đề Tử, còn biết Lưu Đại Niên, Ngụy Đại Đồng đã tin ông ta, quay đầu nhìn Kim Phi gật đầu một cái.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3558


"Được rồi, được rồi, cất súng đi!"

Kim Phi kéo Thiết Chùy: “Vũ khí của tiêu cục Trấn Viễn, vĩnh viễn không được chĩa vào người dân. Chẳng lẽ ngươi quên rồi sao?”

Được lòng dân sẽ có cả thiên hạ, vì thế Kim Phi luôn nhấn mạnh quan hệ giữa quân và dân.

Khi tiêu cục Trấn Viễn mới được thành lập, Kim Phi đã nói rất nhiều lần, tiêu cục Trấn Viễn vĩnh viễn không được chĩa vũ khí vào người dân.

“Tiên sinh, nhưng bây giờ không thể chắc chắn bọn họ có phải người dân hay không...”

Thiết Chùy có hơi lo lăng. “Nếu không phải người dân, sao bọn họ dám ra đây?” Kim Phi vẫn kéo Thiết Chùy, bước ra.

Mặc dù y không am hiểu lòng người như Cửu công chúa và Ngụy Đại Đồng, nhưng mắt nhìn và khả năng phán đoán cơ bản vẫn phải có.

Nếu đối phương là gián điệp, thấy Kim Phi dẫn theo nhiều người như vậy, chắc chắn sẽ trốn càng xa càng tốt, tuyệt đối sẽ không ló đầu ra.

Vì Kim Phi có thể dễ dàng xác minh thân phận của bọn họ.

Nếu bọn họ vừa bước ra lập tức bị nhân viên hộ tống chế ngự, sau đó dẫn đi xác minh thân phận, vậy thì mọi chuyện đều kết thúc.

Gián điệp là công việc có thể rơi đầu bất cứ lúc nào, có thể thành công trăm lần, nhưng nếu thất bại một lần sẽ mất mạng.

Cho nên gián điệp phải vô cùng cẩn thận, tuyệt đối sẽ không bao giờ mạo hiểm như vậy.

Ngụy Đại Đồng thấy Kim Phi bước ra, chủ động đi đến trước mặt Kim Phi, ngăn giữa Kim Phi và người đàn ông trung niên, giải thích: “Vị huynh đệ này ngươi đừng hiểu nhầm, cách đây không lâu Kim tiên sinh mới bị gián điệp ám sát, nên các huynh đệ nhân viên hộ tống có hơi căng thẳng!”

Kim Phi nghe vậy, không khỏi nhìn Ngụy Đại Đồng thật lâu.

Ngụy Đại Đồng nói như vậy, thoạt nhìn giống đang giải thích, nhưng thật ra là đang bảo người đàn ông trung niên phải chứng minh thân phận của mình.

Quả nhiên, người đàn ông trung niên thấy Ngụy Đại Đồng nói như vậy, vội nói: “Ngụy đại nhân chúng ta không phải gián điệp, là người Đại Khang đời đời ở đây.”

Nói xong ông ta còn móc thẻ ngà của mình ra: “Ngụy đại nhân ngài nhìn xem, đây là thẻ ngà của ta, nếu ngài không tin, có thể cho người đi kiểm tra!”

Trong thời đại này thẻ ngà tương đương với thẻ căn cước của Kim Phi ở đời trước, nếu đang đi trên đường mà bị quan phủ kiểm tra, nếu không mang thẻ ngà, quan phủ có quyền bắt người lại, sau khi chắc chắn xác minh được thân phận của người này mới được thả người.

Vì để tránh phiền phức, nên lúc người dân ra cửa, luôn mang theo thẻ ngà của mình.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Back
Top Bottom