Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3519


Đại Tráng nhìn Nathan: “Đi thôi, đi với bọn ta xem nhóm người này có phải là người của bộ lạc Thương Ưng không!”

“Được!” Lần này Nathan không dám nhắc đến điều kiện, dặn dò tùy tùng nghe theo sắp xếp của nhân viên hộ tống, sau đó bản thân ông ta đi cùng Đại Tráng đến phi

thuyền cuối cùng.

Khi lên phi thuyền rồi mới nhận ra trong cáp treo của phi thuyền này chỉ có mười mấy người bao gồm cả phi hành đoàn.

“Chỉ chừng này người chúng ta đi thôi sao?”

“Chúng ta chỉ đi trinh sát, cũng không phải đi đánh trận, đi nhiều người làm gì chứ?”

Hầu Tử khéo nói hơn Nathan nhiều, vừa nói vừa khóa cap treo lại.

Phi công bên cạnh lại cười thầm.

Nathan không quen Hầu Tử và Đại Tráng, nhưng phi công lại rất rõ bản lĩnh và thân phận của Hầu Tử và Đại Tráng, hai người họ hành động cùng nhau, chứng tỏ

họ rất coi trọng nhiệm vụ lần này.

Nhưng phi công cũng không nói gì, điều khiển phi thuyền từ từ bay lên không trung, bay đến phía Tây Bắc.

Thể tích bóng bay của phi thuyền quá lớn, để đề phòng bị quân địch nhìn thấy, lần này phi thuyền bay rất thấp, hơn nữa chỉ đưa Hầu Tử qua sông không bao lâu, phi thuyền đã dừng lại.

“Đại Tráng, đi vòng qua ngọn núi này, sau đó vượt qua hai ngọn núi nữa là đến kênh Mô Ngư rồi, chỉ có thể đưa mọi người đến đây, nếu đi đến phía trước nữa, rất dễ bị lính trinh sát phát hiện!” Phi công nói.

“Đưa đến đây là được, ít nhất đã tiết kiệm cho bọn ta hai tiếng đồng hồ!”

Đại Tráng bắt tay với phi công: “Phiên mọi người khi về cũng bay thấp một chút.”

“Yên tâm đi." Phi công hành lễ với Đại Tráng: “Cẩn thận, có chuyện gì hãy phóng mũi tên lệnh, bọn ta sẽ đợi lệnh!”

“Được” Đại Tráng gật đầu, dẫn Nathan và lính trinh sát nhảy xuống khỏi cáp treo.

Hầu Tử dẫn ngựa lên trước đi vào rừng, bóng dáng lấp ló mấy lần rồi không thấy đâu nữa.

Đại Tráng cũng không sốt ruột, dân những người khác và Nathan vào rừng.

Vốn còn lo lắng Nathan làm quan sẽ không theo kịp, nhưng về sau thấy thể chất của đối phương rất được, nên Đại Tráng đã bắt đầu tăng tốc độ.

Đoàn người đi xuyên rừng núi hơn nửa ngày, đến khi trời sắp tối, Đại Tráng mới dừng lại ở cửa một hang động.

Vị trí của hang động này hơi bị che khuất, nếu không phải Đại Tráng dừng lại, Nathan cũng không phát hiện ở đây có hang động.

Đại Tráng có thể phát hiện ra là vì Hầu Tử đã đánh dấu ở đây trước, ý bảo rằng có thể dừng lại ở đây để nghỉ ngơi.

Dù vậy, Đại Tráng cũng không dám đi thẳng vào hang động mà nháy mắt với lính trinh sát bên cạnh.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3520


Đại Tráng không trả lời Nathan, chỉ lấy một phần lương khố và túi nước trong túi ra ném cho Nathan, sau đó vùi đầu ăn.

Trong một số nhiệm vụ hành quân khẩn cấp, ăn cơm, ngủ, đi vệ sinh đều là những việc phải tranh thủ từng giây từng phút, tất cả những nhân viên hộ tống

khác cũng như Đại Tráng, đều vùi đầu ăn.

Những người nhanh nhẹn hơn một chút, lúc này đã ăn xong rồi dựa vào vách đá bắt đầu ngủ.

Mấy phút sau, trong hang động chỉ còn lại mình Nathan đang ăn. Đi trong núi lâu như vậy, Nathan cũng hơi mệt, hơn nữa những người khác đều đã ngủ rồi, ông ta cũng không nói chuyện nữa, dựa vào vách đá rồi nhắm mắt lại,

bất giác đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Không biết đã ngủ bao lâu, Nathan cảm nhận được có người vỗ vào vai mình, ông ta giật mình thức dậy.

Khi ông ta mở mắt ra, thấy trời đã tối rồi, cũng may hôm nay có trăng, có thể nhìn thấy xung quanh.

Nathan xoay người nhìn một chút, phát hiện xung quanh chỉ còn lại Đại Tráng và bản thân ông ta, không biết những nhân viên hộ tống khác đã rời đi từ lúc nào rồi.

Người đánh thức bản thân dậy là Hầu Tử đã biến mất khi vừa xuống phi thuyền.

Đại Tráng cũng tỉnh dậy, nhìn Hầu Tử hỏi: “Tìm thấy bọn họ chưa?” “Tìm thấy rồi.” Hầu Tử gật đầu.

“Cầm đi đi, chúng ta đi xem bọn họ là thần thánh phương nào!” Đại Tráng duỗi người sau đó đứng lên.

Nathan cũng đứng dậy theo, di chuyển dọc núi theo sự chỉ đường của Hầu Tử.

Đường núi vốn khó đi, lúc này lại là ban đêm, dù có trăng sáng nhưng Nathan vẫn không nhìn rõ đường dưới chân, thỉnh thoảng sẽ bị vấp.

Nhưng mỗi lần sắp ngã, Hầu Tử lại kéo ông ta lại.

Ba người im lặng đi trong đêm hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng Hầu Tử cũng dừng lại, nhỏ giọng nói: “Phía trước là nơi đóng quân của đối phương, bọn họ có trạm gác, còn có đội tuần tra và lính trinh sát, mọi người hãy cẩn thận, đừng tạo ra tiếng động!”

Nathan biết Hầu Tử đang nhắc mình nên vội gật đầu.

Sau đó, Hầu Tử cũng giảm tốc độ, lặng lẽ dẫn Nathan và Đại Tráng đi đến sau một tảng đá.

Nhìn xuống dọc theo khe hở giữa các tảng đá, quả nhiên đã nhìn thấy những hàng bóng đen nằm trên mặt đất bằng phẳng trong thung lũng bên dưới.

Đại Tráng cầm ống nhòm đưa cho Nathan, nhỏ giọng nói: “Nhìn xem có nhận ra bọn họ không?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3521


Đại Tráng cũng nhận thức được nơi này cách nơi đóng quân của đối phương quá gần nên đã gật đầu.

Ba người càng cẩn thận hơn so với lúc đến, đến khi cách nơi đóng quân của đối phương mấy km, Hầu Tử mới cẩn thận nói cau đầu tiên: “Bây giờ có thể hỏi rồi!"

“Quân Dã Lang rất lợi hại sao?” Lúc này Đại Tráng mới hỏi câu hỏi lúc trước. “Rất lợi hại.” Nathan nói: “Mỗi năm bộ lạc Thương Ưng đều sẽ bắt giữ rất nhiều nô lệ, sau đó để những người nô lệ này chém giết lẫn nhau, trong ba người chỉ có một người có thể sống sót, người này sẽ được chọn vào quân Dã Lang!

Người của quân Dã Lang đều là những ác quỷ giết người không chớp mắt, rất nhiều người nuốt sống tim người trên chiến trường, vì vậy mọi người đều gọi chúng là quân Dã Lang!”

“Nuốt sống tim người?”

Hai năm này Đại Tráng đã tham gia mấy chục trận chiến lớn nhỏ, là một cựu binh danh xứng với thực, nhưng sau khi nghe vậy cũng không khỏi trợn mắt: “Chúng đúng là súc sinh!”

“Đúng vậy, bọn chúng đều là ác quỷ!”

Không biết Nathan nghĩ đến việc gì, vẻ mặt rất tức giận còn rất sợ hãi.

“Vừa rồi ngươi nói nhìn thấy Gunte, Gunte là ai?” Đại Tráng hỏi.

“Gunte là thủ lĩnh quân Dã Lang, cũng là con trai thứ ba mươi bảy của thủ lĩnh bộ lạc Thương Ưng!” Nathan trả lời.

“Bộ lạc Thương Ưng có tổng cộng bao nhiêu người con trai?” Hầu Tử hỏi.

“Thủ lĩnh của bộ lạc Thương Ưng là Gunha, ông ta có hai sở thích đặc biệt, sở thích thứ nhất là giết người, thứ hai là háo sắc.”

Nathan nói: Ông ta có một vườn hầu gái, nghe nói trong đó có hơn nghìn hầu gái, mỗi ngày ông ta ngủ với ít nhất mười mấy hầu gái, mỗi lần đánh chiếm bộ lạc khác, ông ta đều sẽ tập hợp phụ nữ của bộ lạc này lại, chọn ra người bản thân thích rồi đưa đến vườn hầu gái!

Tính cách Gunha vốn tàn ác, không vừa ý sẽ đánh chết hầu gái, nhưng nếu hầu gái mang thai, Gunha sẽ không đánh cô ta nữa, mà còn có thể lấy hai con bò và năm con dê để nuôi con mình, nếu con ông ta khỏe mạnh, Gunha còn ban thưởng những thứ khác, vì vậy rất nhiều hầu gái đều cố gắng làm vừa lòng ông ta, hi vọng có thể mang thai!

Theo ta biết, Gunha có ít nhất hơn bảy mươi người con trai và hơn sáu mươi người con gái, còn số ta không biết nữa thì rất khó nói!”

“Chẳng trách quân Dã Lang là súc sinh, hóa ra cha của thủ lĩnh bọn họ là một tên súc sinh”

Đại Tráng thở dài.

Hơn nghìn hầu gái, hơn bảy mươi người con trai và hơn sáu mươi người con gái, chỉ nghĩ thôi cũng không thể tưởng tượng được rồi.

Nhưng những thứ này không liên quan lắm đến tình hình trước mắt, sau khi Đại Tráng thở dài bèn hỏi: “Quân Dã Lang có khoảng bao nhiêu người?”

“Ba nghìn ba trăm sáu mươi sáu người!” Nathan trả lời.

“Ngươi đếm kĩ như vậy sao?” Đại Tráng hơi nghi ngờ.

Buổi sáng anh ta đã quan sát rất kỹ nơi đóng quân của đối phương, chỉ có thể xác nhận đối phương có khoảng hơn ba nghìn người, nhưng Nathan lại nói ra một con số chính xác, khiến Đại Tráng rất nghi ngờ.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3522


Đại Tráng ra hiệu, tất cả mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Từ khi mở mắt cho đến khi mọi thứ đã sẵn sàng chưa đầy hai phút, đoàn người lại bắt đầu lên đường.

Lúc về thì tốc độ nhanh hơn nhiều, giữa trưa đã về đến đập Đô Giang. “Cảm ơn ngươi đã giúp, ngươi có thể đi nghỉ ngơi rồi”.

Đại Tráng nhìn Nathan: “Nhưng e là phải làm phiền ngươi ở lại đây mấy ngày rồi, đợi ta xong việc sẽ sắp xếp phi thuyền đưa các ngươi về”.

Nathan đã biết sự tồn tại của quân Dã Lang, ngộ nhỡ chạy đến mật báo tin tức, chuyện tiếp theo lại khó xử lý.

Mặc dù hiện giờ bộ lạc Hắc Hổ và bộ lạc Thương Ưng đối đầu với nhau, khả năng này rất nhỏ nhưng không thể không đề phòng.

Thế nên Đại Tráng quyết định tạm thời giữ Nathan ở lại đập Đô Giang trước, đến khi chiến tranh kết thúc thì thả ông ta đi.

“Vị tráng sĩ này, các người muốn ra tay đánh quân Dã Lang sao?”, Nathan hỏi. “Đây không phải là vấn đề ngươi nên hỏi”, Đại Tráng híp mắt.

“Ta không có ý dò thám gì”, Nathan vội xua tay: “Cho hỏi ta có thể quan sát trận đấu không?”

Quân Dã Lang rất có tiếng ở Cao Nguyên, lúc đầu khi bình định Cao Viện, Gada cũng không dám đối đầu trực diện với quân Dã Lang mà chọn cách làm yên lòng.

Bộ lạc Thương Ưng cũng vì thế mà bảo toàn được thực lực.

Kim Phi là người đã đánh bại Gada hai lần liên tiếp, người Đại Tráng dẫn theo vừa nhìn đã biết là những người tinh nhuệ, Nathan rất tò mò khi quân tinh nhuệ của bộ tộc Thương Ưng và quân tinh nhuệ dưới trướng của Kim Phi gặp nhau thì ai sẽ thắng.

Sợ Đại Tráng không đồng ý, Nathan còn nói thêm: “Ta quen với Gunte, có thể tìm ra hắn giúp các ngài”.

Đại Tráng biết Kim Phi dẫn Nathan đến đây, ngoài việc để ông ta nhận rõ kẻ thù, cũng muốn ông ta nhìn thấy sức chiến đấu của tiêu cục Trấn Viễn, cho dù Nathan không đề nghị quan sát trận đấu, Đại Tráng cũng sẽ mang ông ta theo cùng.

Nhưng bây giờ Nathan đã chủ động yêu cầu, ngược lại Đại Tráng không đồng ý nhanh như thế.

Anh ta cố ý giả vờ suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời: “Việc này rất quan trọng, ta không thể tự ý quyết định bất cứ việc gì, nhưng lát nữa ta sẽ đi xin chỉ thị với tiên sinh”.

“Cảm ơn, làm phiền tráng sĩ rồi”.

Nathan chắp tay lại với Đại Tráng, đi theo lính trinh sát rời khỏi đó.

Hầu Tử và Đại Tráng cũng cùng đi đến khu kí túc của nhân viên đập Đô Giang.

Kim Phi cực kỳ xem trọng đập Đô Giang, từng sống ở đây một thời gian, Ngụy Đại Đồng còn để lại một sân viện cho y.

Dù Kim Phi không ở nhưng cứ cách mấy ngày cũng sẽ bảo người đến dọn đẹp.

Lúc Đại Tráng và Hầu Từ đến, Kim Phi lại không có ở đây, chỉ có Nhuận Nương và một đội binh lính nữa súng kíp ở đó.

Hỏi Nhuận Nương thì mới biết, Kim Phi đến chỗ con kênh.

Hai người lại cùng đến con kênh, cuối cùng tìm được Kim Phi đang kiểm tra miệng cống ở chỗ con kênh.

“Tiên sinh”, Đại Tráng và Hầu Từ chào Kim Phi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3523


“Nếu ta không đến thì thế nào?”, Kim Phi nói: “Bây giờ ngươi đã là chỉ huy trưởng của chiến đội áo giáp đen, hành động lần này sẽ do ngươi phụ trách hoàn

toàn, yêu cầu của ta là không được để ai trong quân Dã Lang chạy thoát”.

“Vâng, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ”, Đại Tráng đứng thẳng lưng cung kính nói.

“Vậy ngươi mau đi sắp xếp đi, cần gì thì nói với ta là được”. “Vâng!”

Đại Tráng lại chào y, dẫn theo Hầu Tử rời đi, quay về túc xá của nhân viên hộ tống, nghiên cứu kế hoạch tác chiến.

Một canh giờ sau, Đại Tráng đánh trống dàn trận.

Cựu binh áo giáp đen và binh lính đại đội trinh sát nhanh chóng lao ra khỏi túc xá, tập hợp trên khoảng đất trống giữa sân.

“Chẳng phải các ngươi cứ cảm thấy nhiệm vụ không đủ đó sao? Bây giờ có nhiệm vụ rồi”.

Đại Tráng chỉ về hướng kênh Mô Ngư : “Bộ lạc Thương Ưng ở Cao Nguyên dẫn theo đội quân hơn ba ngàn người, có ý định uy h**p đập Đô Giang, tiên sinh ra lệnh cho chiến đội áo giáp đen chúng ta tiêu diệt tất cả kẻ thù ở kênh Mô Ngư, không được bỏ sót một ai.

Các ngươi có tự tin hoàn thành nhiệm vụ không?”

“Có!”

Cựu binh áo giáp đen và lính trinh sát đều cao giọng hô.

“Tốt lắm, bây giờ ta sắp xếp nhiệm vụ”.

Đại Tráng lấy bản kế hoạch nhiệm vụ vừa làm xong, bắt đầu phân chia nhiệm vụ cho từng người.

Cùng lúc đó phi thuyền vẫn đang đợi tin tức bên này cũng bắt đầu nạp khí.

Đến khi phi thuyền chuẩn bị sẵn sàng, Đại Tráng cũng đã sắp xếp xong nhiệm vụ.

Để phòng trường hợp như lần trước, lần này Đại Tráng phân tán cựu binh áo giáp đen và đại đội trinh sát ra, tổ chức lại rồi trộn lẫn với nhau.

Khi các cựu binh được chia thành các nhóm, Đại Tráng cử người đi tìm Nathan: “Ta đã xin chỉ thị của tiên sinh, tiên sinh cho phép ngươi đến xem trận chiến, nhưng ngươi phải tuân theo mệnh lệnh của bọn ta trong toàn bộ quá trình, ngươi hiểu không?”

“Đã rổ”.

Nathan vỗ ngực đảm bảo: “Ta nhất định sẽ nghe theo tráng sĩ”.

“Vậy thì tốt”, Đại Tráng chỉ vào phi thuyền bên trái: “Ngươi lên trước đi”.

Nathan không nói gì nữa, đi về phía phi thuyền.

Sau đó Hầu Tử và Đại Tráng dẫn đội của mình leo lên hai chiếc phi thuyền rồi rời khỏi đập Đô Giang.

Kim Phi vẫn còn bên đập nước ngẩng đầu lên nhìn không trung.

Chiến đội áo giáp đen chỉ có mấy trăm người, trong khi đối thủ có tới hàng ngàn người, còn là đội quân hung hãn nhất trong bộ lạc Thương Ưng, nếu nói Kim Phi không lo lắng là giả.

Nhưng y biết chiến đấu là con đường trưởng thành nhanh nhất của binh lính, đồng thời cũng là cách nhanh nhất để đẩy nhanh quá trình hòa nhập giữa cựu

binh áo giáp đen và đại đội trinh sát.

Nhìn mãi đến khi hai chiếc phi thuyền biến mất khỏi tầm mắt, Kim Phi mới thu lại ánh mắt, quay đầu nhìn Tả Phi Phi: “Người của các nàng đã xuất phát rồi sao?”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3524


Nathan đang tò mò xem các cựu binh đang làm gì, Đại Tráng đã cầm một chiếc ba lô ném qua cho ông ta: “Này, cái này là của ngươi!”

“Đây là cái gì?” Nathan vừa cầm lấy ba lô vừa hỏi. “Cái này là dù nhảy!” Đại Tráng vừa gài nút vừa trả lời. “Dù nhảy?”

Trước kia Nathan vẫn rất tò mò về dù nhảy, luôn muốn có một chiếc nhưng mãi vẫn không có được.

Bây giờ ông ta đã có được nó nhưng chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào: “Chúng ta sẽ nhảy xuống từ đây sao?”

Giọng nói ông ta hơi run run.

“Đúng vậy!” Đại Tráng trả lời: “Huynh đệ bên đội bay nói gió phía dưới quá loạn nên không phù hợp để hạ cánh phi thuyền, hơn nữa, phi thuyền lại là mục tiêu quá lớn, rất dễ bị kẻ địch phát hiện nên kêu chúng ta nhảy dù xuống!”

“Nhưng ta chưa từng nhảy thử bao giờ!” Nathan nhìn xuống dưới một cái, mặt mũi tái xanh.

Thật ra là trước đây ông ta đã từng tưởng tượng rằng, nếu ông ta nhảy dù từ trên trời xuống đất sẽ oai phong biết bao nhiêu.

Nhưng khi cơ hội đến ông ta lại chùn bước.

Chuyện này thật sự không thể trách Nathan được, nếu trước kia chưa từng nhìn thấy dù nhảy, giờ lại bị bắt phải nhảy dù thì ai mà không sợ.

“Không sao đâu, luôn có những lần đầu tiên, cứ làm quen đi

Đại Tráng khoác ba lô lên lưng Nathan, vừa giúp ông ta thắt dây đai ở ngực và đùi lại, vừa giải thích: “Nhảy dù rất dễ cũng rất an toàn, sau khi nhảy xuống được †ầm bảy mươi tiếng đếm, ngươi kéo sợi dây này ra là được! Nhớ rõ, không được đếm quá nhanh, cũng không được đếm quá chậm!”

Nói rồi, Đại Tráng cầm nút thắt nhét vào tay Nathan, còn đếm thử vài tiếng làm mẫu cho Nathan xem, sau đó mặc kệ Nathan có nhớ hay không, anh ta quay sang kiểm tra nút thắt cho những người khác.

Cả người của Nathan tê rần, vừa nắm nút thắt vừa lập lại lời nói của Đại Tráng trong vô thức: “Đếm được bảy chục nhịp thì kéo sợi dây này ra, đếm được bảy chục nhịp thì kéo sợi dây này ra...”

Sau khi Đại Tráng kiểm tra xong, anh ta gật đầu với phi công.

Phi công cầm ống nhòm lên quan sát một lúc, sau đó điều chỉnh máy hơi nước một chút rồi giơ ngón tay lên với Đại Tráng.

Đại Tráng mở cửa lan can của phi thuyền ra, sau đó kéo Nathan lại: “Ngươi xuống trước!”

Nathan nhìn xuống dưới một cái, run rẩy nói: “Tráng sĩ, cho những người khác xuống trước đi...”

Nhưng Đại Tráng hoàn toàn không để ý tới ông ta, chỉ nhắc lại lần nữa: “Nhớ rõ, đếm được bảy mươi nhịp là kéo dùi”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3525


Mặc dù vào lúc bị đạp xuống có hơi bối rối một chút, nhưng ông ta đã lập tức phản ứng lại, nắm chặt nút thắt trong tay và bắt đầu đếm từng nhịp theo những lời Đại Tráng đã nói.

Khi đếm tới nhịp thứ bảy mươi, Nathan dùng hết sức kéo nút thắt ra.

Sau đó ông ta cảm nhận được một lực kéo cực lớn và đột ngột ở sau lưng, cảm giác mất trọng lực lập tức biến mất.

Nathan mất tầm vài giây mới có thể thích nghi được, sau đó ông ta cúi xuống nhìn bên dưới, sau đó ngẩng lên nhìn dù nhảy ở trên đầu.

“Ta đang bay sao?” Nathan kìm không được mà giang hai tay ra, cảm nhận làn gió núi.

Cảm giác này rất tuyệt vời khiến cho Nathan cảm thấy k*ch th*ch và cực kỳ mới lạ.

Tiếc thay quá trình này lại kéo dài không được bao lâu, Nathan đã rơi xuống đất.

Còn xui hơn ở chỗ, ông ta bị mắc lại trên một cành cây.

Mỗi một cựu binh đều được trang bị một quân đao, nếu gặp phải những chuyện như thế này thì dùng nó cắt đứt dây dù nhảy là được.

Nhưng Nathan là sứ giả, bất cứ lúc nào cũng có thể bị Kim Phi triệu kiến, để thể hiện thành ý của mình, tất cả vũ khí của Nathan và tùy tùng đều tự nguyện giao ra cho nhân viên hộ tống quản lý.

Nathan đã cố gắng nhiều lần nhưng vẫn không ta có cách nào thoát ra được, đành phải cam chịu số phận mắc lại trên cây.

Cũng may là Đại Tráng nhảy dù xuống ngay sau ông ta và cũng luôn để mắt đến ông ta. Đại Tráng nhanh chóng tiếp đất ngay sau Nathan.

Nơi đây đều là rừng, lúc đáp xuống đất Đại Tráng cũng bị mắc lại trên cây, nhưng anh ta nhanh chóng lấy quân đao ra cắt đứt dây dù nhảy, rơi xuống đất.

Còn chưa thu dọn chiếc dù vướng trên cây, Đại Tráng đã đi về hướng của Nathan.

“Hỡi tráng sĩ, lần sau ngài có thể đừng đạp ta mà để ta tự nhảy xuống có được không?”

Nathan rất có thành kiến với cú đá vừa rồi của Đại Tráng.

“Nhảy dù phải chú ý đến thời cơ, nếu bỏ lỡ sẽ làm trễ nải tiến độ của những người ở phía sau.”

Đại Tráng cưới nói: “Thế nào, ta không gạt người đúng không? Nhảy dù rất dễ, còn rất an toàn!”

“Không phải hiện tại ta vẫn đang vướng trên cây sao?” Nathan nói: “Tráng sĩ, ngài mau nghĩ cách cho ta xuống đi!”

“Đây, cắt đứt dây dù ở sau lưng ra là được!”

Đại Tráng lấy quân đao của mình ra, ném qua cho Nathan. Nathan nhận lấy quân đao, cắt đứt dây dù theo lời Đại Tráng nói. “Cẩn thận tí!”

Đại Tráng vừa mới nhắc nhở, Nathan đã rớt xuống đất cái bụp, mông dán đất, người đầy bụi.

“Tráng sĩ, ngài không nói sớm hơn được hả?” Nathan đau khổ nói.

Hiện tại ông ta đang nghi ngờ mình có đắc tội gì với Đại Tráng không nên đối phương cố tình bắt nạt ông ta.

“Sao ta biết động tác của ngươi nhanh vậy chứ?”

Đại Tráng nói: “Không phải sứ giả các người đều là quan văn sao, kỹ năng của ngươi khá tốt đó!”

“Bộ lạc Hắc Hổ bọn ta không có quan văn hay quan võ gì cả, tất cả đàn ông đều phải cưỡi ngựa đánh giặc, nếu không sẽ bị người khác coi thường!”

Nathan vừa trả quân đao lại cho Đại Tráng, vừa nói: “Cám ơn tráng sĩ vì ngài đã cho ta một trải nghiệm rất tuyệt vời, lần sau nếu có cơ hội, hy vọng sẽ còn được trải nghiệm lại lần nữa!”

“Không cần cám ơn, nghe nói ngươi đến đây là để bàn chuyện hợp tác với Đại Khang, nếu hợp tác thành công, sau này ngươi sẽ có thêm cơ hội được nhảy dù!”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3526


Trận chiến ở dốc Đại Mãng được coi là trận chiến nổi tiếng của tiêu cục Trấn Viễn.

Trước đó, tiêu cục Trấn Viễn chỉ là một tiêu cục dân dã, nhiệm vụ hàng ngày là hộ tống và vận chuyển hàng hóa, trong thâm tâm rất nhiều người cảm thấy sức chiến đấu của bọn họ không bằng quân đội chính quy.

Thông qua trận chiến ở dốc Đại Mãng, tiêu cục Trấn Viễn đã chứng minh được sức chiến đấu của bọn họ.

Trong trận chiến đó, Kim Phi đã dẫn đầu chỉ có vài nghìn người của tiêu cục Trấn Viễn, gắng gượng tiêu diệt hàng chục nghìn binh lính tinh nhuệ ở cao nguyên do Đan Châu lãnh đạo.

Tiêu cục Trấn Viễn đánh một trận thành danh, và chiến đội áo giáp đen cũng gây tiếng vang lớn.

Thật ra, trước khi chiến đội áo giáp đen trở nên nổi tiếng, đại đội đột kích do Đại Tráng và Hầu Tử chỉ huy đã nhiều lần đánh bại kẻ thù ở núi Mao Nhị, và giải cứu binh lính tinh nhuệ Tây Xuyên do Mạnh Thiên Hải lãnh đạo, đặt cơ sở cho chiến thắng sau này ở dốc Đại Mãng.

Trận chiến đó cũng là trận chiến mà Đại Tráng tự hào nhất, lần này Nathan coi như đã tâng bốc anh ta đúng chỗ.

“Đâu có, đều là hư danh mà thôi!"

Đại Tráng khiêm tốn nói, nhưng trong lòng lại vô cùng vui vẻ, nhìn Nathan cũng dễ chịu hơn trước.

Tuy nhiên, Đại Tráng không quên chính sự, sau khi Nathan đi xuống, anh ta vội vàng thu lại chiếc dù, gấp lại và nhét vào túi dù.

Các cựu chiến binh khác cũng từ khắp nơi đến đây.

Chờ sau khi tất cả mọi người tập hợp lại, đội do Đại Tráng dẫn đầu, đi tới một thung lũng.

Hầu hết các ngọn núi ở phía Tây Bắc đều hiểm trở, chẳng hạn như dấy núi Thái Hành, khắp nơi đều là vách đá dựng thẳng đứng, thung lũng cũng nhiều.

Hầu hết các ngọn núi ở Xuyên Thục đều có dạng thung lũng, có nhiều sườn núi và cây cối hơn so với núi Thái Hành.

Nhưng nơi Đại Tráng chọn lại chính là một thung lũng.

Hai bên là núi cao dựng thẳng đứng, ở giữa chỉ có một con đường rộng ba bốn trượng.

Từ bên dưới thung lũng nhìn sang, bầu trời giống như một đường thẳng.

Sau khi đến thung lũng, Đại Tráng ra hiệu, các đội ngay lập tức dựa theo nhiệm vụ trước đó, bắt đầu hành động.

Có người dọc theo đường núi leo lên thung lững, cũng có người mang rương xuống thung lũng, sau đó lấy ra các linh kiện khác nhau và nhanh chóng lắp ráp vũ khí.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3527


Nói cách khác, Đại Tráng định phục kích phía sau quân Dã Lang.

Muốn làm được việc này nhất định phải có điều kiện tiên quyết, đó chính là phía trước có người đánh bại được quân Dã Lang, quân Dã Lang rút lui về phía sau, mới có thể đi qua nơi này.

Nếu không, bố trí của Đại Tráng sẽ hoàn toàn vô ích!

Nghĩ đến đây, Nathan không khỏi nhớ lại trước đó đám người Hầu Tử đã phân tán đi ra.

Trên chiếc phi thuyền này, mặc dù có nhiều cựu chiến binh áo giáp đen hơn đội do Đại Tráng dẫn đầu, nhưng số lượng rất hạn chế, chẳng lẽ bọn họ dự định

đẩy lùi quân Dã Lang chỉ với vài người ít ỏi như vậy sao?

Dù biết tiêu cục Trấn Viễn có thể chiến đấu nhưng Nathan vẫn không thể tin được.

Ông ta muốn nhắc nhở Đại Tráng, nhưng nhìn thấy vẻ mặt tự tin của Đại Tráng, Nathan đã từ bỏ ý định đó.

"Có lẽ chiếc phi thuyền vừa rồi chỉ là một phần trong đó thôi, bọn họ có lẽ còn điều động một lực lượng lớn!"

Nathan nghĩ vậy. Trên thực tế, Hầu Tử đã có quân tiếp viện. Tây Xuyên là cửa ngõ phía Tây của Xuyên Thục, và cũng là điểm dừng chân đầu tiên của cuộc xâm lược cao nguyên Xuyên Thục, cho tới nay vẫn luôn được canh giữ nghiêm ngặt.

Để củng cố chiến trường Tây Bắc và Giang Nam, Kim Phi và Cửu công chúa đã điều động một lực lượng quân đội lớn từ Xuyên Thục, và Kim Phi bổ sung cho Tây Xuyên một số lượng lớn phi thuyền và thuốc nổ để bù đắp cho sự thiếu hụt sức mạnh phòng thủ của Tây Xuyên.

Tây Xuyên là một dãy núi nối tiếp nhau, người từ cao nguyên tới đây nhất định phải vượt qua những ngọn núi này.

€ó phi thuyền, Khánh Hâm Nghiêu có thể tăng cường tuần tra trên không.

Đường núi hẹp và có nhiều nhóm quân hành quân dọc theo các tuyến đường vài chục cây số và có thể dễ dàng bị phát hiện từ trên không trung.

Một khi phát hiện được kẻ địch, đội bay của Tây Xuyên sẽ đến tiến hành ném bom từ trên không.

Cho dù kẻ địch không thể bị tiêu diệt hoàn toàn, vẫn có thể ngăn cản đối phương tiếp tục hành quân, câu giờ cho Kim Phi điều động quân đội.

Khi Khánh Hâm Nghiêu nghe tin Kim Phi đích thân đến đập Đô Giang, anh ta đã rất coi trọng việc này và đưa hầu hết phi thuyền và khinh khí cầu từ thành Tây Xuyên tới.

Một số người đến đập Đô Giang để bảo vệ Kim Phi, trong khi một số khác đến tiếp viện cho Hầu Tử.

Gần đây trời mưa rất nhiều, trên núi có rất nhiều mây, để tránh bị kẻ thù phát hiện, các phi thuyền và khinh khí cầu của đội bay Tây Xuyên đều bay trên tầng mây, yên lặng chờ đợi tín hiệu của Hầu Tử.

Đám người Hầu Tử không bay thẳng đến kênh Mô Ngư mà đáp xuống sườn núi.

Cả Kim Phi và Trương Lương đều nhấn mạnh nhiều lần rằng trước khi chiến đấu phải cân nhắc kĩ đường rút lui, nếu như không phải bất đắc dĩ, không thể đưa bản thân ép vào ngõ cụt.

Mặc dù Hầu Tử rất tin tưởng vào chiến đội áo giáp đen nhưng anh ta cũng phải cân nhắc đến hậu quả nếu vụ đánh bom thất bại.

Đây là con đường duy nhất để đến đập Đô Giang từ kênh Mô Ngư, đường núi rất hẹp, một bên là sườn đồi dốc, một bên là khe núi sâu mấy thước, chỉ cần dựng hai cung nỏ hạng nặng, con đường núi này có thể được phòng thủ.

Sau khi chuẩn bị xong kế hoạch dự phòng, Hầu Tử dẫn những người còn lại tiến về phía trước, tản ra và tiếp cận kênh Mô Ngư.

Sau khi tất cả mọi người đã vào vị trí, Hầu Tử lấy ra một mũi tên tín hiệu và phát tín hiệu tấn công vào không trung.

Các phi thuyền và khinh khí cầu đang chờ trên các đám mây nhận được tín hiệu và ngay lập tức bắt đầu hạ độ cao.

Trong lúc đó, bầu trời phía trên kênh Mô Ngư gần như bị bao phủ bởi những khí cầu đầy màu sắc.

Thật ra, đội quân Dã Lang cũng nhìn thấy mũi tên tín hiệu và nhanh chóng chuẩn bị chiến đấu.

Nhưng bọn họ không ngờ rằng đòn tấn công của đối thủ không phải đến từ mặt đất mà là từ trên trời.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3528


Bộ lạc Thương Ưng cũng có khinh khí cầu, bọn họ cũng thích sử dụng khinh khí cầu chứa đầy lọ dầu hỏa để đi tấn công các bộ lạc khác.

Bằng cách này bọn họ có thể nhanh chóng đánh bại đối phương.

Nhưng bây giờ, bọn họ cũng đã cảm nhận được nỗi kinh hoàng cảm giác bất lực của các cuộc không kích trên không.

Kẻ thù ở trên trời, và bọn họ ở dưới mặt đất, cho dù có nhiều sức lực như hơn nữa thì cũng không thể sử dụng được.

Dần dần, có người bắt đầu tuyệt vọng, quay đầu lại và chạy về phía sau.

Trên chiến trường, một khi có người bắt đầu chạy trốn, sẽ lập tức có người đi theo, sẽ nhanh chóng hình thành tình cảnh chạy tán loạn.

Cho nên mỗi một đội ngũ đều quân giám sát.

Nhưng không hiểu sao quân giám sát trong quân Dã Lang lại không phát huy tác dụng, cả chiến trường là một mảnh loạn lạc.

"Người tên là Nathan kia đã nói quân Dã Lang vô cùng kỳ diệu, nhưng bây giờ xem ra cũng chỉ như thế thôi."

Hầu Tử đặt kính viễn vọng xuống, bĩu môi nói. Ném bom trên trong trung rất khó có thể bao phủ toàn bộ mặt đất, để phòng ngừa quân Dã Lang may mắn tránh được vụ ném bom rồi tấn công sâu vào đập

Đô Giang, trước đó Hầu Tử đã bố trí hai tuyến phong tỏa ở phía trước.

Cuối còn chưa dùng đến cái nào, đối phương đã trực tiếp bị đánh đến mức tán loạn.

Hầu Tử không nhịn được cảm thấy Nathan đã nói quá lời về quân Dã Lang.

"Chắc là sứ giả Cao Nguyên kia đã từng bị quân Dã Lang đánh rồi nhỉ" Đại đội trưởng ở bên cạnh Hầu Tử mỉm cười và nói.

"Ngươi nói như vậy thì thực sự có thể,;' Hầu Tử gật đầu.

"Lão đại, vậy chúng ta làm gì bây giờ?" Đại đội trưởng hỏi: "Muốn thừa thắng xông lên ư?"

"Thôi bỏ đi, phía sau có Đại Tráng mà, chúng ta vẫn nên làm tốt việc của mình thôi." Hầu Tử lắc đầu.

Bình thường, khi xảy ra tình trạng chạy tán loạn, đó là thời cơ tốt nhất để đuổi giết quân địch.

Nhưng toàn bộ kênh Mô Ngư có hình thoi, bây giờ bọn họ chiếm ưu thế về địa lý, nếu lao xuống, sẽ hoàn toàn mất đi lợi thế, hơn nữa sẽ khiến cho đội hình do phi thuyền tạo thành trên bầu trời sẽ bị bó tay bó chân.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3529


"Hắn chính là thủ lĩnh của quân Dã Lang và cũng là con trai thứ ba mươi bảy của thủ lĩnh bộ lạc Thương Ưng!"

Đại đội trưởng không biết tên điên này, nhưng Hầu Tử thì biết.

Trong lúc trinh sát, Nathan chính là nhận ra quân Dã Lang thông qua người này.

"Có phải tên này bị ngu hay không, sao còn không biết trốn chứ!" Đại đội trưởng bĩu môi và nói: "Thật đúng là một kẻ điên."

Nghe thấy đại đội trưởng nói như vậy, Hầu Tử không nhịn được khẽ nhíu mày. Theo miêu tả của Nathan, quân Dã Lang đúng là đều là những kẻ điên.

Vừa rồi anh ta còn tưởng rằng Nathan đang nói quá, nhưng khi nhìn thấy Gunte như thế này, Hầu Tử chợt nhận ra có điều gì đó không ổn.

Tướng quân là người như thế nào thì dẫn lãnh đạo binh lính như thế, binh lính mà một kẻ điên như Gunte lãnh đạo chắc chắn sẽ phải điên cuồng như Nathan nói mới đúng, sao lại có thể không chịu được một đòn như thế chứ?

Nghĩ đến đây, Hầu Tử nhìn về phía đại đội trưởng của đội trinh sát: "Lão Niên, ngươi ở đây quan sát, ta có việc phải đi trước!"

"Lão đại, ngươi làm gì vậy?" Đại đội trưởng giữ lấy Hầu Tử. Tạm thời rời khỏi vị trí công tác phòng thủ trên chiến trường là điều cấm ky, nếu thực sự là thật thì thậm chí có thể bị phán định là binh lính đào ngũ, sẽ bị chém đầu.

Thời gian trước, Hầu Tử mới mắc sai lầm một lần, nếu không phải đến đập Đô Giang, bây giờ có thể đã bị nhốt trong phòng tối nhỏ.

Nếu lúc này lại gây rắc rối, lúc trở về chắn chắn Kim Phi sẽ không tha cho anh †a.

"Ta cảm thấy có gì đó không ổn, ta phải nhắc nhở Đại Tráng một tiếng." Hầu Tử giải thích.

"Vậy cử một người đến đó là được rồi, ngài là người chỉ huy, cũng không thể tự đến đó được!" Đại đội trưởng giữ chặt Hầu Tử, sau đó mới hét về phía sau: "Nê Thu, lại đây!"

"Đến đây!" Một nhân viên hộ tống gầy gò và đen chạy tới từ bụi cỏ ở phía sau.

"Lão đại, có chuyện gì thì cứ nói đi, để Nê Thu đi nói với Đại Tráng là được!" Đại đội trưởng nói.

Mình là người chỉ huy, tự ý rời khỏi vị trí công tác phòng thủ, đúng là không phù hợp, nhưng nếu phái một người qua đó, để người này chấp hành mệnh lệnh của mình, thì không có vấn đề gì.

Hầu Tử muốn đích thân đến đó là bởi vì tốc độ chạy trong núi rừng của anh ta là nhanh nhất, lo lắng rằng người khác không thể chạy kịp.

Người tên là Nê Thu này, từ nhỏ đã lớn lên ở thung lũng xa xôi, mặc dù trông gầy và nho nhỏ, nhưng cực kỳ linh hoạt, chỉ nói về tốc độ chạy, cũng không kém Hầu Tử là bao.

Hầu Tử suy nghĩ một chút, lấy bút và giấy từ trong túi ra, nhanh chóng viết ra những nghỉ ngờ của mình, sau đó đưa cho Nê Thu: "Hãy đưa cái này đến mặt trận số hai càng nhanh càng tốt, tự tay giao nó cho Đại Tráng!"

"Vâng, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"

Nê Thu cầm lấy bản thảo, nhét vào túi áo, rồi mới xoay người lao vào cánh rừng, chạy như điên dọc theo con đường núi chật hẹp.

Khắp nơi trên đường núi đều là đá vụn và cành cây, nhưng Nê Thu chạy càng ngày càng nhanh.

Lúc này, trận ném bom ở kênh Mô Ngư cũng cơ bản đã đến cuối giai đoạn, xác chết của quân Dã Lang bị nổ chết ở khắp nơi trong thung lũng.

Trước đó Gunte quát mắng với không trung, bây giờ cũng không thấy bóng dáng, không biết là đã bị nổ chết, hay là bị người dưới quyền đưa đi.

Những người trong quân Dã Lang còn có thể nhúc nhích, lúc này gần như đều đã chui vào rừng cây ở phía sau.

Phi thuyền trên bầu trời cũng không hoàn toàn dừng ném bom, mà vẫn bám theo phía sau, thỉnh thoảng ném xuống vài mấy quả lựu đạn để xua đuổi tàn binh bại tướng của quân Dã Lang về phía thung lũng nơi Đại Tráng đang phục kích.

Bên kia thung lũng, ngay từ khi bắt đầu ném bom, nhóm người Đại Tráng đã nghe được tiếng nổ mạnh, tất cả mọi người đều chuẩn bị sẵn sàng và im lặng chờ đợi.

Không bao lâu sau, quân Dã Lang đang bỏ chạy tán loạn đã đến rồi.

Theo tiếng ra lệnh của Đại Tráng, những chiếc cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá lấp kín một đầu thung lũng đồng thời được khởi động, hoàn toàn chặn đứng đường lui của quân Dã Lang.

Quân Dã Lang vừa nhìn thấy con đường phía trước bị chặn thì lập tức muốn quay đầu lại, đáng tiếc là Đại Tráng đã cho người phục kích ở trên thung lũng từ lâu rồi.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3530


Thật ra Đại Tráng cũng cảm thấy có gì đó không ổn, nên cũng không ngăn cản Nathan.

Anh ta đang định dặn dò phụ tá, cũng đi xuống xem xét cùng Nathan thì Nê Thu đã đến đây.

“Đội trưởng, lão đại Hầu Tử gửi thư cho ngài!"

Nê Thu liên tục chạy như điên đến đây, lúc này cũng rất mệt mỏi, thở hổn hển, lấy bản thảo trong ngực ra và đưa cho Đại Tráng.

Ngay cả phong thư chứa giấy viết bản thảo cũng không có, chứ đừng nói đến con dấu.

Nhưng Đại Tráng chỉ nhìn qua đã xác nhận đây là do Hầu Tử viết.

Không có lý do nào khác ngoài khả năng nhận dạng chữ viết của Hầu Tử quá cao, theo cách nói của Trương Lương, chính là ngay cả một con gà cũng có thể viết tốt hơn Hầu Tử.

Sau khi đọc thư xong, Đại Tráng càng nhíu mày chặt hơn.

Những gì Hầu Tử nói trong thư cũng giống như sự lo lắng của anh ta và Nathan.

Nếu như chỉ có một mình anh ta nhận ra có điều gì đó không ổn, có thể là do trực giác của anh ta bị lỗi rồi, nhưng đồng thời có nhiều người cảm thấy có gì đó

không ổn thì có thể thực sự là có chuyện gì đó không ổn.

Nghĩ đến đây, Đại Tráng dặn dò phụ tá một tiếng, rồi nhanh chóng chạy xuống đáy thung lũng.

Lúc này Nathan đã đến đáy thung lũng rồi, ông ta đang xé áo của xác chết ra, kiểm tra cánh tay trái của xác chết.

"Không phải... cái này cũng không phải..."

Mỗi lần xé áo của một cái xác chết, vẻ mặt của Nathan càng trở nên cẩn thận hơn.

“Nathan, ngươi đang tìm cái gì?" Đại Tráng đuổi theo và hỏi.

"Tướng quân Đại Tráng, trên cánh tay trái của quân Dã Lang đều sẽ có dấu vết của sói hoang, nhưng trên những xác chết này đều không có!"

Nathan ngẩng đầu lên nói: 'Bọn họ không phải là quân Dã Lang!"

"Ngươi đang lừa chúng ta ư?" Sắc mặt của Đại Tráng lập tức thay đổi.

Bọn họ không biết quân Dã Lang, là Nathan nói cho bọn họ biết.

Bây giờ bộ lạc Hắc Hổ và bộ lạc Thương Ưng đang trong trạng thái đối địch, hơn nữa Nathan bịa chuyện như thật, Đại Tráng và Hầu Tử không ngờ rằng ông ta sẽ nói dối.

"Ta không lừa các ngươi, ta thực sự đã nhìn thấy Gunte mài!"

Nathan giải thích: "Hắn cũng chính là thủ lĩnh của quân Dã Lang đó!"

Nghe Nathan nói như vậy, sắc mặt của Đại Tráng càng trở nên khó coi hơn.

Nathan đã nói quân Dã Lang quá mạnh mẽ, từ Kim Phi đến Đại Tráng và Hầu Tử, tất cả mọi người đều xốc lên một trăm phần trăm tinh thần để dùng hết sức để ứng phó.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3531


“Bắn ba mũi tên màu đỏ!”

Đại Tráng hét lên: “Nhanh lên!”

Ba mũi tên lệnh đã là tín hiệu cầu cứu cấp cao nhất trên chiến trường, làm lính truyền lệnh lâu như thế, đây là lần đầu tiên b*n r* nhiều mũi tên lệnh màu đỏ như vậy.

Lính truyền lệnh hơi lo lắng, nhưng phát hiện Đại Tráng ở bên cạnh đã sắp nổi điên, thì nhanh chóng lấy ra những mũi tên lệnh từ trong túi ra.

Một lát sau, ba mũi tên lệnh màu đỏ liên tục bay lên.

Những nhân viên hộ tống đang mai phục ở khắp nơi trên chiến trường, còn nghĩ rằng bên này đã xảy ra tình huống khẩn cấp, nên lập tức tập trung xuống thung lũng.

Phi thuyền ẩn giấu ở bên ngoài cách thung lũng mấy dặm, sau khi nhìn thấy mũi tên lệnh cũng lập tức bay đến bên này, chuẩn bị tiếp viện trên không.

Nhưng sau khi đến thung lũng mới phát hiện, trận chiến đã sắp kết thúc rồi, mà lính truyền lệnh bên cạnh Đại Tráng đang vẫy cờ, dùng cờ tín hiệu để yêu cầu phi thuyền hạ xuống.

Đội phi thuyền xác nhận xung quanh không có quân địch rồi mới từ từ hạ cánh.

Khi phi thuyền còn cách mặt đất hơn mười mét, đội trưởng của tiểu đội không thể chờ được nữa, ném một sợi dây thừng xuống, trượt xuống theo dây thừng.

Đội trưởng này cũng là một trong những nhân viên hộ tống cũ đầu tiên, lúc còn ở quân Thiết Lâm, còn cùng một đội với Đại Tráng, quan hệ của hai người rất tốt.

Sau khi trượt xuống dưới, anh ta hỏi với vẻ mặt u ám và nghiêm túc: "Đại Tráng, ngươi đang làm cái quái gì vậy, ba mũi tên lệnh cũng có thể tùy tiện bắn được à?"

Đội trưởng cũng là một cựu binh, vừa rồi ở trên không trung đã quan sát chiến trường rồi, thông qua phân tích của anh ta, mấy người Đại Tráng căn bản không gặp nguy hiểm gì cả.

Cho dù gặp nguy hiểm, cũng còn kém xa mức độ liên tục b*n r* ba mũi tên lệnh màu đỏ!

Nếu thực sự là thật thì phương pháp mà bây giờ Đại Tráng đang thực hiện có thể được xem là nói dối về tình hình quân sự, và hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

"Tân đại ca, đám quân Dã Lang này là giả, huynh đưa chúng ta quay về đập Đô Giang nhanh lên!"

Đại Tráng sốt ruột nói.

Lúc Kim Phi và Trương Lương nghe giảng giải về luật quân sự trong lớp học sĩ quan, đã từng đề cập đến việc hoán đổi vị trí để tự hỏi.

Thực tế đã chứng minh, phương pháp này rất hiệu quả, trước đây Đại Tráng cũng không hiểu cách dùng binh, nhưng thông việc hoán đổi vị trí để tự hỏi, hai năm gần đây, anh ta đã đánh được mấy trận đẹp mắt.

Lúc phát hiện ra quân Dã Lang là giả, Đại Tráng vô thức tự hỏi xem nếu anh ta là người chỉ huy của quân địch thì tại sao phải làm như thế.

Mà câu trả lời mà anh ta nghĩ ra khiến cho anh ta bị dọa đến mức đổ mồ hôi lạnh - những quân Dã Lang giả mạo này chỉ là để thu hút sự chú ý của bọn họ, mục đích của quân Dã Lang thực sự có lẽ là đập Đô Giang!

Điều khiến cho Đại Tráng cảm thấy sợ nhất chính là Kim Phi vẫn còn ở đập Đô Giang đó!

Lực lượng bảo vệ đập Đô Giang chỉ có một đại đội nhân viên hộ tống, cho dù có cộng thêm đội cận vệ và đại đội súng kíp của Kim Phi thì lực lượng bảo vệ cũng thiếu sót nghiêm trọng!

Điều quan trọng nhất là, đập Đô Giang chỉ là một đập nước, cũng không phải là cứ điểm quân sự quan trọng, chỉ xây dựng mấy pháo đài, không khả năng phòng thủ khi có nguy hiểm!

Đó là lý do tại sao Đại Tráng lại sốt ruột như thế, liên tục b*n r* ba mũi tên lệnh màu đỏ.

Bởi vì nếu anh ta chỉ phát ra một mũi tên lệnh màu đỏ, hoặc là phối hợp với những mũi tên lệnh có màu sắc khác, cho dù phi thuyền nhìn thấy, cũng sẽ trinh sát trước một chút, sau đó mới đến tiếp viện.

Đại Tráng không thể đợi được!

Chỉ có ba mũi tên lệnh, mới có thể khiến cho phi thuyền nhanh chóng bỏ qua chuyện đó mà đến đây.

Gió ngang trong thung lũng hơi nghiêm trọng, tốc độ hạ cánh của phi thuyền tương đối chậm, nhưng sau khi đội trưởng đội bay nghe Đại Tráng phân tích thì cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, hét lớn với phi thuyền: "Đừng quan tâm, nhanh chóng hạ cánh!"

Lúc này, giỏ của phi thuyền còn cách mặt đất mấy mét, phi công nhận được mệnh lệnh của đội trưởng, lập tức vặn cờ lê hạ xuống mức tối đa.

Phi thuyền nhanh chóng hạ xuống, cái giỏ đập mạnh xuống mặt đất vang lên bịch một tiếng.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3532


Bình thường, phi thuyền cần phải bay lên một độ cao nhất định mới có thể bay.

Nhưng đội trưởng của phi thuyền cũng không còn quan tâm đến chuyện này nữa, đợi đến khi giỏ treo của phi thuyền rời khỏi mặt đất, đã mở công suất của máy hơi nước lên mức tối đa, vừa bay lên vừa bay dọc theo thung lũng.

Nê Thu đến báo tin trước đó cũng bị Đại Tráng gọi tới.

Sau khi đếm hết số người, vừa kéo Nê Thu qua, nhét một cái túi dù để nhảy vào trong ngực anh ta: “Lúc nữa khi đến nơi, ngươi hãy nhảy dù xuống nói với Hầu Tử, những quân Dã Lang này là giả, quân Dã Lang thực sự có thể đã đi tấn công đập Đô Giang, bảo anh ta lập tức dẫn người ngồi phi thuyền về bảo vệ đập Đô Giang, bảo vệ tiên sinh, hiểu chưa?"

“Vâng!” Nê Thu nghe thấy chuyện này có liên quan đến Kim Phi, nhanh chóng đeo túi dù vào và trèo ra bên ngoài lan can.

Chờ đến khi phi thuyền đi qua kênh Mô Ngư, Nê Thu đã nhảy xuống.

Nê Thu là một binh lính trinh sát cũ, có nhiều kinh nghiệm nhảy dù, nơi hạ xuống cũng rất gần với Hầu Tử.

Không kịp thu dọn dù, Nê Thu vội vàng chạy về phía Hầu Tử.

"Lão Đại, Lão Đại!" Nê Thu chạy đến trước mặt Hầu Tử: "Đội trưởng nói rằng nhóm quân Dã Lang này là giả!"

"Ngươi đã xác nhận chưa?" Hầu Tử cau mày hỏi.

"Sứ giả Cao Nguyên đó đã kiểm tra xác chết của bọn họ rồi, bọn họ không có dấu vết của quân Dã Lang!" Nê Thu đáp.

"Chết tiệt, ông đây nói có gì đó không ổn mà, hóa ra đám này là hàng giả!" Hầu Tử mắng: "Đại Tráng còn nói gì nữa?"

"Đội trưởng còn nói, nhóm quân Dã Lang giả này chỉ là vỏ bọc, quân Dã Lang thực sự có thể sẽ đi tấn công đập Đô Giang, bảo ngài lập tức đưa mọi người trở về để bảo vệ đập Đô Giang, bảo vệ tiên sinh!" Ni Nê Thu trả lời.

"Mục tiêu của quân Dã Lang có thể là đập Đô Giang hả?” Hầu Tử nghe xong thì lúc này trên lưng cũng toát ra mồ hôi lạnh, trong đầu không nhịn được nhớ lại tiếng cười lớn điên cuồng và tùy ý của Gunte ở trong thung lũng trước đó.

Trước đó anh ta còn không hiểu đối phương đang kiêu ngạo cái gì, bây giờ đột nhiên hiểu ra.

Nhiệm vụ của Gunte chính là thu hút bọn họ đến đây, lúc đám Hầu Tử xuất hiện ở đây, nhiệm vụ của Gunte đã hoàn thành, đó là lý do tại sao hắn lại cười điên cuồng như vậy.

Lúc ấy trên đỉnh đầu Gunte đều là phi thuyền, xung quanh cũng đều là những binh lính bị ném bom và thiêu rụi đến mức không thể nhận dạng, nhưng lúc Hầu Tử nhìn qua kính viễn vọng, không nhìn thấy vẻ sợ hãi trên khuôn mặt của hắn, mà chỉ có một loại phấn khích b*nh h**n.

“Xem ra Nathan không nói linh tinh, quân Dã Lang đúng là đều là kẻ điên!"

Hầu Tử chửi thầm một câu, nhưng ngoài miệng lại tức giận hét lên: "Lính truyền lệnh!"

Đội hình do phi thuyền tạo thành ở Tây Xuyên trước đó để ném bom trên không ngay tại kênh Mô Ngư, nên Hầu Tử không cần phải phiền phức như vậy, chỉ yêu cầu lính truyền lệnh vẫy cờ, chiếc phi thuyền gần nhất nhìn thấy tín hiệu cờ thì đã hạ xuống.

Mấy phút sau, Hầu Tử dẫn đội ngũ lên phi thuyền.

Nhưng anh ta cũng giống như Đại Tráng, để đề phòng quân địch lại dùng đòn nhử, cũng để lại một trung đội để giữ vững mặt trận, hơn nữa nói với đối phương rằng nếu tình huống không ổn thì phải lập tức châm khói báo động để cầu cứu.

Cùng lúc đó, đập Đô Giang.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3533


Bởi vì đập nước lớn làm bằng bê tông, có thể có vấn đề phình to, mấy căn phòng này chính là để đề phòng khi đập nước lớn phồng lên, lúc mấu chốt cũng có thể coi như phòng an toàn.

“Hoảng cái gì?”

Kim Phi liếc mắt nhìn Thiết Chùy một cái, bình tĩnh bước ra khỏi văn phòng.

Nhưng y không đến phòng an toàn, mà là cầm kính viễn vọng lên, nhìn về phía Xa Xa.

Chỉ thấy những bóng người lao ra từ một ngọn núi nhỏ ở phía bên phải cách đó không xa.

"Những người này có kinh nghiệm rất phong phú, hơn nữa biết rất rõ chúng tai"

Kim Phi thấy thế thì khẽ nhíu mày.

Động tác của những bóng người này rất nhanh, cũng không tập trung xông lên, mà chạy trốn cực kỳ rải rác, hơn nữa còn vừa chạy vừa né tránh.

Như vậy chẳng những tránh được việc bị phi thuyền ở trên không trung ném bom, còn có thể tránh bị nỏ hạng nặng xiên qua.

Có thể lập ra chiến thuật như vậy, đương nhiên là đã có một chút hiểu biết về phương thức chiến đấu của tiêu cục Trấn Viễn.

Hơn nữa, hiệu quả của phương pháp tấn công này cũng rất rõ ràng, lúc này những cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá trên pháo đài đều đã được khởi động hoàn toàn, nhưng do quân địch đã phân tán và di chuyển theo hình chữ Z, nên hiệu quả phòng thủ của cung nỏ nặng và máy bắn đá đã giảm ởi rất nhiều.

Đặc biệt là cung nỏ hạng nặng, một mũi tên chỉ có thể bắn chết một hoặc hai quân địch, và đôi khi còn có thể bắn trượt.

Mặc dù hiệu quả tấn công của máy bản đá rất tốt, nhưng việc nạp lại máy bắn đá quá chậm.

Lúc Kim Phi đi ra, mấy quân địch xông lên trước đã cách pháo đài không xa.

Thế là nhân viên hộ tống trên pháo đài lại lấy lựu đạn ra và ném mạnh xuống dưới.

Lúc này hai quân địch xông lên trước đã bị thổi bay.

Nhưng người ở phía sau thật sự giống như không nhìn thấy kết cục của những người bạn đồng hành, giống như dã thú bình thường, vừa gào lên vừa tiếp tục tấn công.

Số lượng nhân viên hộ tống trên pháo đài có hạn, ngoại trừ những người điều khiển cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá, chỉ có thể bỏ ra ba nhân viên hộ tống để ném lựu đạn.

Nhưng số lượng của quân địch quá nhiều, bọn họ căn bản không cho nổ hết được, ngay sau đó đã có một kẻ thù lao đến bên dưới pháo đài.

Nhưng những nhân viên hộ tống trên pháo đài cũng không hề lo lắng. Bởi vì cánh cửa bên dưới pháo đài đã bị khóa trái từ bên trong, pháo đài lại làm bằng bê tông, nên cho dù quân địch có lao đến phía dưới cũng không lên được.

Quân địch lao đến bên dưới pháo đài đầu tiên cười lớn hai tiếng, thế mà lại lấy một lọ dầu hỏa và một thuốc nổ từ trong ngực ra.

Ngay khi mọi người nghĩ rằng bọn họ sẽ ném lọ dầu hỏa vào pháo đài, đối phương lại ném lọ dầu hỏa lên người, rồi mới dùng thuốc nổ để tự thiêu, cả người nằm úp sấp trên pháo đài.

"Hắn muốn dùng bản thân để thiêu hủy pháo đài à?"

Một nhân viên hộ tống ném lựu đạn nhìn thấy hành động của đối phương với vẻ mặt khó hiểu.

Mặc dù tiểu đội trưởng ở bên cạnh cũng không hiểu được đối phương đang hát cái gì, nhưng trong lòng dâng lên một sự cảnh giác.

Anh ta gào lên: “Nhanh, xử lý tên điên này đi!”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3534


Hai đầu của đập nước lớn có tám pháo đài, mỗi bên có bốn pháo đài, lần lượt phong tỏa các khu vực khác nhau.

Pháo đài ở chỗ này đã bị sụp đổ, không chỉ không biết được sự sống chết của các nhân viên hộ tống trên pháo đài, còn khiến cho tuyến phòng ngự chặt chẽ trực tiếp xuất hiện một lỗ thủng.

Pháo đài ở hai bên đành phải di chuyển một số cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá, để chặn những khoảng trống phòng thủ mà pháo đài này để lại.

Nhưng số lượng quân địch quá nhiều, hơn nữa một đám to gan không sợ chết, gào về phía đập nước lớn một cách mạnh mẽ như một kẻ điên, áp lực của những pháo đài khác vốn đã rất cao, sự sụp đổ của pháo đài ở chỗ này đã khiến cho tình hình vốn đã căng thẳng lại càng thêm căng thẳng.

"Phi Phi, nhanh chóng sắp xếp một đội súng kíp để ngăn chặn khoảng trống này!"

Kim Phi hô về phía Tả Phi Phi đang theo dõi trận chiến cách đó không xa. "Vâng!" Tả Phi Phi lập tức yêu cầu lính truyền lệnh vẫy cờ.

Những nữ công nhân của đội súng kíp đang chờ ở bên dưới lập tức lao ra khoảng một trung đội, và chạy về phía các khoảng trống.

Đội súng kíp trải qua quá trình huấn luyện lâu như vậy, sự phối hợp với nhau trong lúc đó đã rất ăn ý, hơn nữa mỗi khẩu súng kíp đều tương đương với một dàn nỏ cầm tay tiến vào trận chiến, đừng nói là quân địch chạy trốn và né tránh theo hình chữ Z, cho dù lăn lộn cũng vô dụng.

Chỉ cần nhắm vào khu vực chung của quân địch và bắn một phát súng, về cơ bản những người này sẽ bay lên.

Trong một lúc, quân địch ở khắp nơi trên chiến trường ở phía trước đều bị đội súng kíp bắn cho bay ngược lại.

Rất nhiều quân địch vừa mới bay ngược ra không xa đã nổ tung, trên người những người này đều mang theo chất nổ.

Theo sự tham gia chiến đấu của một đội súng kíp, tình hình trên chiến trường nhanh chóng bị đảo ngược, sự tấn công mạnh mẽ cũng tạm thời bị ngăn chặn.

Nhưng sắc mặt của Kim Phi càng ngày càng khó coi. Nguy Đại Đồng cũng cau mày: "Những kẻ điên này từ đâu đến?” Kim Phi nheo mắt lại, ngẩng đầu nhìn về phía không trung.

Y không chỉ dạy Đại Tráng và Hầu phải chuẩn bị thua khi chiến đấu, mà mình cũng thực hiện như thế.

Cho nên nếu điều kiện cho phép, Kim Phi chưa bao giờ chiến đấu mà không có sự chuẩn bị.

Lần này cũng không phải trường hợp ngoại lệ.

Đập Đô Giang quá quan trọng, sau khi bố trí Đại Tráng và Hầu Tử, để đề phòng quân địch đột phá vòng vây của Đại Tráng và Hầu Tử và tấn công sâu vào đập Đô Giang, Kim Phi đã để Tả Phi Phi bố trí một đội súng kíp mai phục trên đường núi nhất định phải đi qua từ kênh Mô Ngư đến đến đập Đô Giang, còn phái một đội người canh giữa ở thượng nguồn của sông Kim Mã.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3535


"Ta vẫn phạm vào lỗi kiêu căng mà!" Kim Phi ngẫm nghĩ lại.

Mặc dù y liên tục nhấn mạnh là phải coi trọng quân địch, nhưng sâu trong lòng, Kim Phi chưa bao giờ xem Cao Nguyên là đối thủ thực sự.

Y cảm thấy chỉ cần cho y một chút thời gian, phát triển Xuyên Thục, bình định Trung Nguyên và Giang Nam xong, việc thu dọn Đông Man, Đảng Hạng và cao nguyên chỉ là chuyện đơn giản.

Nhưng chuyện lần này đã khiến cho Kim Phi nhận ra mình lầm rồi.

Đúng vậy, vũ khí của Xuyên Thục đã đi trước quân địch một bước, nhưng cũng chỉ là một bước mà thôi, còn chưa có loại rađa nào có thể theo dõi trên bầu trời theo thời gian thực gì đó.

Huống chỉ cho dù có rađa cũng vô dụng, rađa cũng không phải toàn năng, có quá nhiều sơ hở để lợi dụng, những thứ có kích thước nhỏ, tốc độ di chuyển chậm thì rađa cũng khó có thể phát hiện được.

Ở kiếp trước, khoa học kỹ thuật ở Bắc Mỹ tiên tiến như vậy, không phải là để thuyền trong nước quan sát và đo đạc tình hình phi thuyền bay qua không trung của quê hương, mà vẫn để cho đối phương bay thẳng đến nội địa mới bị phát hiện à?

Nếu quân địch đã tập hợp được tình báo của mình, học được phương pháp mà lúc trước y từng dùng khi tiến vào kinh thành, dùng màn che vây quanh bếp lò bên trong giỏ treo, sau đó mới dùng khinh khí cầu đưa quân địch đến lãnh thổ Xuyên Thục, nhân viên hộ tống đúng là không phát hiện được.

Tìm một nơi cách đập Đô Giang không xa để thả quân địch xuống, sau đó bí mật xâm nhập vào ngọn núi gần đập Đô Giang là được.

Kim Phi không chỉ suy nghĩ lại bản thân mình, mà còn nhận ra được một sơ hở.

Nếu đối phương lựa chọn một con đường ở một khu vực tương đối vắng vẻ, thì cũng không cần phải dùng màn che vây quanh bếp lò, cứ thoải mái bay qua là được.

Dù sao thì đường biên giới của Cao Nguyên và Xuyên Thục thật sự quá dài, Kim Phi không thể nào phái người phòng thủ toàn bộ biên giới được, cùng lắm thì có thể bố trí một số trạm kiểm soát quan trọng.

Nếu khinh khí cầu của đối phương bay qua vùng núi vắng vẻ, căn bản sẽ không có người nào biết được.

Đợi đến khi đến Xuyên Thục, đối phương chỉ cần giả dạng thành khinh khí cầu của tiêu cục Trấn Viễn, chỉ cần không hạ cánh tại một nơi đóng quân quan trọng nào đó, trên cơ bản là có thể đi ngang.

Dù sao phi thuyền và khinh khí cầu rất phổ biến ở Xuyên Thục, cho dù nhân viên hộ tống bình thường nhìn thấy mấy cái khinh khí cầu bay qua đầu mình, cũng sẽ không nghi ngờ, cho dù có nghi ngờ, nhân viên hộ tống bình thường cũng không có quyền và cách để xác minh thân phận của đối phương.

Cho dù họ có quyền và cách để xác minh, đợi đến khi bọn họ gửi tin tức về làng Tây Hà, nhận được phản hồi từ làng Tây Hà thì không biết khinh khí cầu này đã bay đến đâu rồi.

Đây là một sơ hở rất lớn, nhưng Kim Phi cũng không tìm ra được biện pháp giải quyết tốt nhất trong thời gian ngắn, dù sao thì cũng không thể vì như vậy mà ngừng sử dụng khinh khí cầu và phi thuyền chứ?

Hơn nữa vấn đề đầu tiên cần phải giải quyết bây giờ cũng không phải là vấn đề này, mà là quân địch ở trước mặt.

Quân địch chỉ bị đội súng kíp ngăn chặn trong thời gian ngắn, rồi mới tiếp tục phát động một đợt tấn công mới.

Nhưng lần này rất nhiều người có thêm một tấm khiên trong tay.

Mặc dù sức sát thương của đội súng kíp rất lớn, nhưng không đủ sức mạnh, khó có thể xuyên thủng khiên được.

Nhưng sau khi mang khiên, tính linh hoạt của quân địch bị giảm đi rất nhiều, khiến cho máy bắn đá và cung nỏ hạng nặng có chỗ để phát huy tác dụng.

Nhưng quân địch giống như hoàn toàn không hề sợ hãi, cũng không thèm nhìn những người đồng đội bị bắn chết ở bên cạnh, tất cả đều cúi đầu lao về phía trước.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3536


Trần tú tài đã bị giam trong nhà tù của cục tình báo, mặc dù Kim Phi không đi thăm hắn, cũng không hỏi đến chuyện này, nhưng y có thể tưởng tượng được rằng Trần tú tài chắc chắn đã nhận được sự trừng phạt tương xứng.

Điều khiến cho Kim Phi lo lắng là, mối quan hệ ẩn giấu đằng sau chuyện này.

Người Cao Nguyên và Trung Nguyên không tiếp xúc nhiều lắm, cho dù là khuôn mặt hay cách nói chuyện đều rất khác nhau.

Đây là lý do chính khiến cho cục tình báo khó sắp xếp gián điệp vào Cao Nguyên.

Cục tình báo như vậy, Cao nguyên cũng như thế, bọn họ cũng khó sắp xếp gián điệp vào Trung Nguyên.

Nhưng theo lời khai của Trần tú tài, người bán hàng rong đã liên lạc với hắn, cho dù là ngoại hình hay cách nói chuyện, đều không thể là người Cao Nguyên.

Điều này cho thấy bộ lạc Thương Ưng chắc chắn đã cấu kết với quyền quý của Trung Nguyên hoặc Giang Nam, hơn nữa sự hợp tác chắc chắn tương đối chặt chẽ, nếu không thì những quyền quý của Đại Khang sẽ không vất vả như thế để giao kíp nổ cho đối phương.

"Tiên sinh, ở đây không an toàn, ngài nên tranh thủ đến phòng an toàn đi!"

Thiết Chùy lại kéo tay của Kim Phi.

"Bọn họ đã lấy kíp nổ ra, nếu không phòng thủ được thì đến phòng an toàn không phải là tự tìm đường chết à?"

Kim Phi nói một cách lạnh lùng. Phòng an toàn được xây dựng ở giữa đập chắn nước, một khi đóng cánh cửa nặng nề lại, vũ khí lạnh như đao, kiếm căn bản chẳng thể làm gì được, nhưng kíp nổ thì khác.

Cho dù cửa có dày đến đâu đi chăng nữa cũng không thể chịu được sự bắn phá của kíp nổ.

Hơn nữa, phòng an toàn không có cửa sau, một khi bị chặn bên trong thì đến cả việc đột phá vòng vây cũng không thể làm được.

Thiết Chùy suy nghĩ một chút, đúng là như vậy, cũng không còn ép Kim Phi đến phòng an toàn nữa, mà sửa miệng nói.

“Vậy ta sẽ đi bố trí mấy chiếc ca-nô, nếu phát hiện có gì đó không ổn thì tiên sinh và phu nhân, Ngụy đại nhân hãy nhanh chóng rời đi bằng ca-nô!”

Lần này Kim Phi không hề phản đối. Y coi trọng đập Giang Đô, nhưng y cũng coi trọng mạng sống của chính mình.

Cho dù đập Giang Đô có bị kíp nổ phá hủy, sau này vẫn có thể sửa chữa được, nếu y chết thì mọi chuyện thực sự đã kết thúc rồi.

Với địa vị bây giờ của Kim Phi, sự an toàn của y đã không còn là chuyện của riêng y nữa, một khi y chết, Xuyên Thục chắc chắn sẽ hỗn loạn, toàn bộ Đại Khang cũng sẽ càng hỗn loạn hơn, đến lúc đó không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết.

"Đương gia, phi thuyền của chúng ta không phải ở đây ư? Để bọn họ bay về đây nổ tung bọn họ!"

Nhuận Nương vừa mới được cận vệ hộ tống đến nói. Kim Phi còn chưa kịp nói gì thì Ngụy Đại Đồng đã vội vàng nói: "Không được!"

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3537


Sợ ném chuột vỡ đồ.

Nhuận Nương nghe Kim Phi giải thích xong thì nắm lấy cánh tay của Kim Phi và nói: "Đương gia, hay là chàng lên phi thuyền hoặc ca-nô, nhanh chóng rời khỏi đây đi?"

Chiến đội áo giáp đen đã được Đại Tráng dẫn đi rồi, đội súng kíp của Tả Phi Phi cũng được Kim Phi phái ra ngoài hơn một nửa, lại không thể sử dụng phi thuyền, bây giờ lực lượng duy nhất có thể bảo vệ đập nước lớn chỉ có một trung đội, một nửa đội súng kíp và đội cận vệ của Kim Phi.

Mà số lượng quân địch lao ra từ trong rừng càng ngày càng nhiều, chỉ tính đến thời điểm hiện tại cũng đã lớn hơn bên mình gấp mấy lần.

Mặc dù Kim Phi đã đánh nhiều trận lấy ít thắng nhiều, nhưng đều dựa vào lợi thế về địa hình, lợi thế về vũ khí và tố chất chiến đấu rất cao của nhân viên hộ tống.

Nhưng bây giờ, ngoại trừ pháo đài bên ngoài đập nước lớn, bên ta không có lợi thế về mặt địa lý.

Hơn nữa xét từ trận chiến vừa rồi, nhóm người này chắc chắn là tinh nhuệ, hơn nữa còn là một đám liều mạng không sợ chết, tố chất chiến đấu tổng thể hoàn toàn không yếu hơn các nhân viên hộ tống.

Lợi thế duy nhất còn lại của bên ta là vũ khí.

Nhưng đối phương cũng đã chuẩn bị khiên từ trước, súng kíp rất khó bắn xuyên thủng được.

Cung nỏ hạng nặng và máy bản đá thật ra có thể coi nhẹ khiên, nhưng đối phương cũng đã chuẩn bị rồi mới đến, vị trí rất phân tán, hiệu quả của cung nỏ hạng nặng và máy bắn đá giảm đi rất nhiều.

Tóm lại, lần này quân địch đã chuẩn bị rất đầy đủ, ngay cả một người bình thường như Nhuận Nương cũng có thể nhìn ra được, tình huống này cực kỳ bất lợi đối với bên ta!

"Nhuận Nương, các tướng sĩ đều đang ở trên chiến trường dùng mạng sống của mình để chiến đấu, ta là người đứng đầu, nếu chạy trước, trận này còn đánh như thế nào?" Kim Phi cau mày quát lớn.

Sau khi Nhuận Nương gả cho Kim Phi, vẫn luôn nhẫn nhục chịu khó, Kim Phi cũng chưa bao giờ cãi nhau với cô ấy.

Nhưng bây giờ trong lòng Kim Phi đang rất khó chịu, hơn nữa lúc này Nhuận Nương còn nói những lời nói không phù hợp như vậy, Kim Phi mới quát cô ấy một câu.

Nhuận Nương bị Kim Phi quát làm cho sợ hãi đến mức run rẩy một chút, nhưng lại nhanh chóng ngẩng đầu lên và nói: "Đương gia, ta là người của chàng, ta ở đây thay ngài cũng như nhaul"

Nhìn thấy vẻ mặt xúc động sẵn sàng chịu chết của Nhuận Nương, trong lòng Kim Phi không nhịn được cảm thấy rung động.

Y có thể nhìn ra được, Nhuận Nương thực sự đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng thay y trông giữ đến chết ở chỗ này.

“Sao có thể để nàng ở lại đây được?” Kim Phi xoa đầu Nhuận Nương, giọng điệu cũng chậm lại: “Yên tâm đi, nếu cuối cùng chúng ta thực sự không thể giữ nơi này được thì ta sẽ dẫn mọi người cùng rút luil”

Lúc y nói, đột nhiên nghe thấy trong cánh rừng đối diện truyền đến một hồi tiếng kèn nặng nề.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3538


Nhìn kẻ thù từng bước tiến lại gần, thật ra Thiết Chùy cũng nóng lòng muốn thử sức, nhưng bọn họ là đội hộ vệ của Kim Phi, không thể rời xa Kim Phi.

Nếu như Kim Phi gặp chuyện không may, đừng nói bọn họ đánh lui kẻ thù, cho dù họ có đuổi kịp tới sào huyệt, tiêu diệt kẻ chủ mưu đằng sau, cũng mất nhiều hơn là được.

Vì thế Thiết Chùy vô cùng bối rối. Thấy Thiết Chùy đứng yên, Kim Phi lạnh lùng quát: "Thực hiện mệnh lệnh!"

Nghĩa vụ của người lính là phải tuân theo mệnh lệnh, nếu như Thiết Chùy tiếp tục không đi, đó chính là cãi lệnh.

"Dạ!"

Sống lưng Thiết Chùy thẳng tắp, chào Kim Phi một cái, sau đó vừa nhìn về phía sau vừa hét to: "Đội một, các ngươi ở lại bảo vệ tiên sinh, nếu như tình huống không ổn, lập tức dẫn tiên sinh rút lui! Những người khác, đi cùng ta!"

Nói xong, anh ta dẫn đội hộ vệ chạy về phía chiến trường. Đội một tiểu đội hộ vệ ở lại, bao vây Kim Phi, Nhuận Nương và Ngụy Đại Đồng.

Trong tất cả nhân viên hộ tống, trang bị của đám người Thiết Chùy là tốt nhất, yêu cầu cũng nghiêm ngặt nhất, chỉ cần theo Kim Phi đi ra ngoài, gần như hai mươi bốn giờ đều mặc áo giáp, nếu như có tình huống gì xảy ra, bọn họ cầm vũ khí lên là có thể trực tiếp vào trạng thái chiến đấu.

Cùng với sự gia nhập của bọn họ, cuộc tấn công của kẻ thù một lần nữa bị ngăn chặn.

Kẻ thù đối diện cực kỳ điên cuồng, thấy áo giáp của bọn Thiết Chùy bất khả xâm phạm, lại một lần nữa phái tử sĩ mang theo kíp nổ, định dùng phương thức tự nổ kéo đội hộ vệ cùng chết chung.

Thật may Thiết Chùy một mực đề phòng đối thủ, sau khi tới anh ta có dẫn theo mấy người hộ vệ ném lựu đạn vào phế tích bị nổ sập bên cạnh, đối diện tử sĩ vừa cầm gậy lửa và châm kíp nổ, hai người hộ vệ đã ném lựu đạn qua.

Lúc này tử sĩ bị lựu đạn nổ bay ra ngoài, sau đó kíp nổ lại nổ.

Kíp nổ được nạp nhiều thuốc nổ hơn so với lựu đạn, kẻ thù ở xung quanh cũng bị hất tung.

Đối diện cũng vì vậy phát hiện ra chỗ phế tích mà Thiết Chùy và hộ vệ đã ném lựu đạn, cung thủ bên cạnh nhanh chóng, chuẩn bị bắn chết bọn họ.

Nhưng Thiết Chùy đã nghĩ đến khả năng này từ trước, cũng nâng khiên ra. Hơn nữa khiên của bọn họ được trang bị cửa quan sát bằng thủy tinh dày và lưới sắt, hộ vệ núp ở đằng sau khiên, có thể thông qua cửa quan sát nhìn ra bên ngoài, cung tên từ phía đối diện không thể làm hại được họ!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom