Đô Thị  Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3499


Quả thật vừa rồi cô có chút lo lắng về việc Kim Phi sẽ phản đối, bởi vì Tiểu Nga là muội muội của cô, nếu Kim Phi phản bác cô trước mặt Tiểu Nga thì sau

này cô sẽ không thể quản lý Tiểu Nga được nữa.

“Vũ Dương, nàng ăn trước đi, ta đi giúp Hạ Nhi bưng thức ăn

Kim Phi nói với Cửu công chúa một câu rồi đi theo Quan Hạ Nhi vào phòng bếp.

Cửu công chúa gật đầu rồi ngồi xuống, nhưng cũng không động đũa. Bởi vì cô ấy biết Kim Phi bảo đi bưng thức ăn chỉ là cái cớ mà thôi.

Sự thật chính là như thế, sau khi Kim Phi đi vào phòng bếp thì tìm một cái ghế rồi ngồi xuống.

“Đương gia, chàng muốn khuyên ta giữ lại thú ăn sắt sao?” Quan Hạ Nhi hỏi.

“Đúng vậy.” Kim Phi gật đầu nói: “Ta chưa bao giờ thấy đám người Tiểu Nga quan tâm đến bất cứ điều gì nhiều như vậy. Có lẽ đối với họ, Tiểu Bảo không phải là thú ăn sắt mà là bạn cùng chơi, nếu trực tiếp vứt nó đi như thế thì họ sẽ rất đau lòng.

Tiểu Nga, Linh Nhi và A Xuân thì còn dễ nói, nhưng quan trọng là Đậu Đậu Quan Hạ Nhi nghe được lời này thì cũng hơi do dự. Trước đây, Lý Đậu Đậu vô cùng tự kỷ, nhưng gần đây cô bé đã khá hơn một chút, nếu ném con thú ăn sắt đi thì sẽ kích động đến cô bé, vậy sau này sao có thể nhìn mặt Lý Địch?

“Nhưng từ khi nuôi con thú ăn sắt này, mấy đứa nhỏ đều không có hứng thú đọc sách nữa, ngày nào sau khi tan học cũng lên núi đốn trúc cho nó ăn!”

“Trước kia bọn họ có đọc sách sau khi tan học à?” Kim Phi hỏi ngược lại. “Cái này...” Quan Hạ Nhi câm nín luôn.

Đúng vậy, trước khi nuôi thú ăn sắt thì sau khi tan học mấy đứa nhỏ cũng không làm bài tập về nhà mà chạy nhảy khắp nơi.

“Chẳng phải sau giờ học lên núi đốn trúc cho Tiểu Bảo ăn sẽ tốt hơn là chạy quanh làng gây rắc rối sao?” Kim Phi hỏi ngược lại.

“Nhưng thú ăn sắt nhìn thì ngốc nghếch, nhưng thực chất là một con gấu, bây giờ còn bé nên không sao, một khi nó lớn lên thì nó dùng một bàn tay cũng có thể đập chết Tiểu Ngai”

Mặc dù những con gấu trúc mà y nhìn thấy trong sở thú ở đời trước trông rất dễ thương và cũng có thể chung sống hòa bình với những nhân viên chăn nuôi,

nhưng đó là kết quả của quá trình thuần hóa của các chuyên gia sở thú.

Gấu trúc ở thời đại này đều hoang dã và tính tình cũng khá hấp tấp, quả thật có thể làm tổn thương con người.

Cho nên lần này Kim Phi cũng không phản bác mà chỉ khẽ gật đầu nói: “Quả thật đây cũng là một vấn đề!... Hay là thế này đi, để Tiểu Nga nuôi thú ăn sắt bên cạnh đài quan sát phía sau núi đi, cho phép đám người Tiểu Nga được cho ăn và

v**t v* qua hàng rào, nhưng không được phép vào hàng rào, nàng thấy thế nào?”

“Nếu như vậy thì còn tạm được!” Quan Hạ Nhi khẽ gật đầu: “Vậy đương gia đi nói cho đám Tiểu Nga biết đi!”

“Nàng đi nói đi!” Kim Phi nháy mắt với Quan Hạ Nhi: “Nàng có thể nhân cơ hội này đưa ra một số yêu cầu với bọn họI”

“Yêu cầu gì?”

“Ví dụ như để bọn nhỏ sau khi tan học phải viết một trang sách, hoặc làm xong một việc nào đó thì mới được chơi với Tiểu Bảo!” Kim Phi nhắc nhở.

“Đúng, đúng, đây là một ý kiến hay!” hai mắt Quan Hạ Nhi sáng lên.

Mặc dù trước đây cô thường xuyên yêu cầu Tiểu Nga nhưng cô bé vẫn luôn không bằng lòng nghe, ngay cả bắt buộc phải làm gì đó thì cô bé cũng làm qua loa cho xong chuyện.

Bây giờ có thể dùng Tiểu Bảo để thúc giục bọn chúng rồi!

“Vậy ta qua đó trước nhé!”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3500


Tiểu Nga còn nhỏ nhưng tính cách thì như người lớn, nhìn thấy Kim Phi quay về nhà ăn thì nhanh chóng đứng dậy, vẻ mặt mong chờ nhìn về phía Kim Phi.

Điều khiến cho cô bé thất vọng chính là Kim Phi không hề để ý đến cô bé, y đặt bát đĩa xuống rồi ngồi xuống bên cạnh Cửu công chúa.

Tiểu Nga vừa định ngồi xuống thì Quan Hạ Nhi bước vào.

“Vừa rồi đương gia đã cầu xin giúp các muội, nể mặt đương gia, ta sẽ cho các muội thêm một cơ hội!”

Quan Hạ Nhi còn chưa kịp nói xong thì Tiểu Nga đã đứng dậy, gắp một chiếc đùi gà bỏ vào bát của Kim Phi: “Tỷ phu, huynh ăn đi!”

Ba đứa nhỏ còn lại cũng cười ha ha không ngừng!

Kim Phi liếc nhìn Tiểu Nga một cái: “Muội đừng vội vui mừng, tỷ tỷ của muội còn chưa nói xong đâu!”

Sắc mặt Tiểu Nga lập tức sa sầm xuống: “Tỷ tỷ, tỷ nói đi!”

“Yêu cầu của ta cũng không nhiều, chỉ có hai điểm thôi.” Quan Hạ Nhi nói: “Đầu tiên, sau này sau khi tan học, mỗi người các muội viết thêm một trang giấy! Cần phải viết nắn nót từng chút một, ta sẽ kiểm tra, nếu kiểm tra không đạt thì sẽ không được tính!

Thứ hai, Tiểu Bảo không thể nhốt ở hậu viện nữa, ta sẽ cho người làm một cái hàng rào ở cạnh đài quan sát, nuôi nó trong hàng rào, sau này chỉ có thể cho nó ăn và chơi với nó ở từ phía bên ngoài hàng rào!

Bốn đứa nhỏ nghe vậy thì khuôn mặt nhỏ nhắn đều nhăn lại.

Tiểu Bảo dễ thương như thế, ôm nó cảm thấy rất mềm mại, sao có thể ôm qua hàng rào được?

Tiểu Nga muốn thương lượng một chút với Quan Hạ Nhi, nhưng cô bé chưa kịp mở lời thì Quan Hạ Nhi lại nói tiếp: “Đây là giới hạn cuối cùng của ta, nếu các

muội đồng ý thì sẽ được giữ lại Tiểu Bảo, nếu không thì sẽ lập tức đưa nó đi!”

“Đồng ý, sư nương, chúng ta đồng ý!” A Xuân đơn thuần nhất, nhanh chóng đứng dậy gật đầu!

A Xuân đã bày tỏ thái độ rồi thì ba đứa nhỏ còn lại cũng chỉ có thể đồng ý.

“Nếu đồng ý thì chúng ta ăn cơm thôi!” Quan Hạ Nhi cầm đũa lên.

Kim Phi và Cửu công chúa liếc nhìn nhau, nhịn cười, cầm đũa lên.

Thời điểm này trong ngày là lúc Cửu công chúa thoải mái nhất.

Cũng chỉ có lúc này thì cô ấy mới không cần phải đề phòng bất cứ thứ gì, chỉ cần yên tâm ăn uống là được.

Buổi chiều đã làm lỡ rất nhiều thời gian, Cửu công chúa có rất tấu chương chưa viết xong, ăn tối xong thì quay về ngự thư phòng tăng ca.

Kim Phi thì ở lại cùng Quan Hạ Nhi đi đưa cơm tối cho Bắc Thiên Tâm, nhân tiện đi ôm con trai lớn của y.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3501


Tiểu viện này là do sau này xây dựng thêm, tuy không lớn lắm nhưng cũng thừa sức chứa đám người công chúa Lộ Khiết.

Bởi vì đang ở trong nhà Kim Phi nên đương nhiên đội cận vệ sẽ chịu trách nhiệm về an ninh, Giang Văn Văn không chuyển đến đây mà vẫn sống ở nhà ở tập thể của nhân viên hộ tống.

Thật ra Giang Văn Văn muốn quay về Đông Hải bởi vì cô ấy biết Đông Hải vẫn luôn thiếu công nhân.

Nhưng Kim Phi cân nhắc đến việc cô ấy và công chúa Lộ Khiết đã thân quen với nhau nên không để Giang Văn Văn rời đi mà để cô ấy chọn một đội ở lại rồi để những người còn lại về Đông Hải.

Xem như Giang Văn Văn có được một cơ hội nghỉ phép có lương. Nhưng cô ấy cũng không thực sự nhàn rỗi, hôm nay đã mang đội nhân viên hộ tống nữ đến báo danh với Thiết Chùy, muốn trực ban cùng với đội cận vệ của Kim Phi.

Thiết Chùy dựa theo nguyên tắc không sử dụng một cách vô ích đã sắp xếp bọn họ ở tuyến phòng thủ bên ngoài để giữ chức quan tuần tra.

Còn “đội cận vệ” mà công chúa Lộ Khiết mang đến thì vẫn đang ở chỗ cũ. Tiểu viện này không nhỏ hơn nhiều so với viện của Kim Phi nhưng cũng lớn hơn so với nhà của người dân bình thường, chỉ có công chúa Lộ Khiết và Băng

Nhi, Sương Nhi ở đây, mỗi người ở một phòng thì cũng không dùng hết.

Ngoài phòng ngủ thì tiểu viện còn có cả phòng bếp và phòng tắm nên ở lâu cũng không có vấn đề gì.

Điều quan trọng nhất là tiểu viện này được làm bằng gạch ngói, hơn nữa phía sau còn có một hàng đại thụ, có thể che ánh nắng của giữa trưa và chiều, nhiệt độ trong nhà thấp hơn nhiều so với nơi ở trước đây của công chúa Lộ Khiết.

Thiết Chùy muốn đi vào cùng Kim Phi nhưng đã bị Kim Phi ngăn lại.

Trong viện đều là nữ nhân, Thiết Chùy thấy không tiện nên cũng không miễn cưỡng nữa mà phái hai nữ cận vệ đi theo Kim Phi.

Kim Phi và Quan Hạ Nhi bước vào trong viện thì nhìn thấy Băng Nhi đang ngồi ôm cằm ngây người dưới mái hiên.

Nghe thấy có người đi vào, Băng Nhi ngay lập tức ngồi thẳng dậy, tay trái cũng chạm vào bên hông.

Nhìn thấy người đi vào là Kim Phi và Quan Hạ Nhi thì mới buông lỏng cảnh giác, đứng dậy hành lễ với hai người.

“Băng Nhi muội muội đã ăn cơm chưa?” Quan Hạ Nhi hỏi. Băng Nhi do dự một chút rồi gật đầu nói: “Ta ăn rồi!”

“Nói bừa, vừa rồi ta cũng không nhìn thấy khói bốc ra từ ống khói của các muội, các muội ăn cái gì thế?”

Quan Hạ Nhi trợn mắt nhìn Băng Nhi, sau đó đưa hộp cơm qua: “Nhân lúc còn chưa nguội thì nhanh chóng ăn đi!”

“Cám ơn phu nhân/” Băng Nhi lắc đầu: “Ta không đói, ăn không vô!”

“Đương gia đã nói rồi, người là phải ăn no, không ăn một bữa thì ói phát hoảng, hôm nay muội đã bận rộn cả ngày rồi, sao có thể không đói được?”

Quan Hạ Nhi nhét hộp cơm vào tay Băng Nhi: “Muội và Sương Nhi còn phải chăm sóc cho Lộ Khiết tỷ tỷ mà, cho dù không muốn ăn thì cũng phải ăn một ít, nếu các muội chết đói rồi thì ai sẽ chăm sóc cho Lộ Khiết tỷ tỷ?”

Băng Nhi nghe Quan Hạ Nhi nói như vậy đành phải cầm lấy hộp cơm.

“Sương Nhi muội muội đâu?” Quan Hạ Nhi lại hỏi.

“Cô ấy đang lau người cho điện hạ.” Băng Nhi trả lời.

Vẻ mặt lo lắng của cô ta lại càng trở nên rõ ràng hơn.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3502


Rất nhiều tử sĩ từ khi còn bé đã bị quyền quý mua lại, sau đó ném đến trại huấn luyện, cứ nuôi như vậy để bọn họ tự đấu đá lẫn nhau.

Băng Nhi từng sống như vậy, chẳng qua cô ta may mắn hơn những người khác, có thể sống đến khi huấn luyện kết thúc, sau đó được đưa đến chỗ công chúa Lộ Khiết.

Ngay từ khi còn bé Băng Nhi đã vào trại huấn luyện, không còn nhớ gì về cha mẹ cả, cũng chẳng bao giờ có ý định đi tìm cha mẹ.

Trong trại huấn luyện tử sĩ sẽ bị quán triệt tư tưởng, coi chủ nhân làm trung tâm.

Kể từ khi đi theo công chúa Lộ Khiết, nhiệm vụ chính của cuộc đời Băng Nhi, cũng có thể nói là nhiệm vụ duy nhất của cô ta, chính là bảo vệ công chúa Lộ Khiết.

Theo một nghĩa nào đó, công chúa Lộ Khiết chính là chỗ dựa cho cô ta suốt quãng đời còn lại, và cũng là điểm tựa của cuộc đời cô ta.

Bây giờ nếu công chúa Lộ Khiết không trụ được nữa, Băng Nhi giống như sẽ mất đi trọng tâm của cuộc đời, không biết tương lai sẽ đi đâu về đâu.

Ban đầu Bắc Thiên Tâm cũng giống như vậy. Sau khi tiểu thư của cô ấy bị tan cửa nát nhà, cô ấy cũng không biết mình nên làm gì, vì vậy cô ấy tấn công quyền quý đã g**t ch*t tiểu thư, cuối cùng cô ấy đã bị bắt.

Nếu không phải đúng lúc gặp được Kim Phi, có thể năm ngoái cô ấy đã bị chém đầu.

Cho dù Băng Nhi muốn báo thù cho công chúa, cũng không biết tìm kẻ thù ở đâu.

Nghĩ đến đây, Băng Nhi đột nhiên nhìn Kim Phi, nói thâm trong lòng: “Có lẽ đi theo y cũng không tệ!”

Cô ta đã nghe về chuyện của Bắc Thiên Tâm và Thấm Nhị, từ tận đáy lòng, cô †a rất hâm mộ bọn họ.

Không chỉ hâm mộ bọn họ có được tự do, mà bọn họ còn có người yêu, gia đình và định hướng tương lai.

Nếu như không có Kim Phi ủng hộ, sao bọn họ có thể có được mấy thứ này chứ.

“Băng Nhi muội muội, muội đi ăn cơm trước đi, để ta trông Lộ Khiết muội muội cho!”

Suy nghĩ của Băng Nhi bị Quan Hạ Nhi cắt đứt. Quan Hạ Nhi bước vào trong phòng, nữ cận vệ cũng không tùy tiện nói chuyện, nên trong lúc nhất thời trong sân đột nhiên trở nên yên tĩnh, bầu không khí có hơi lúng túng.

“Nhân lúc cơm còn nóng thì cô đi ăn đi, chờ lát nữa nguội rồi ăn sẽ không ngon nữa!”

Kim Phi tìm chuyện để nói. Băng Nhi khẽ “vâng”, đứng dậy đi vào phòng bếp lấy bát đũa.

Cô ây múc một phần cơm trong hộp ra cho mình ăn, sau đó đậy hộp cơm lại, nửa còn lại để phần cho Sương Nhi.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3503


“Vâng!” Tiểu Ngọc nhìn Kim Phi: “Tiên sinh, ta mới nhận được tình báo, đội tuần tra phát hiện có một đội quân ở kênh Mô Ngư!”

“Kênh Mô Ngư là nơi nào?” Kim Phi hỏi.

“Kênh Mô Ngư nằm ở núi Đâu Đâu cách sông Kim Mã một trăm bảy mươi dặm về phía Tây!”

Tiểu Ngọc đi đến trước bản đồ treo trên tường, sau đó chỉ vào một nơi: “Chắc là ở chỗ này!”

“Bọn họ đến từ đâu?” Kim Phi cau mày hỏi: “Do bộ lạc Thương Ưng phái đến, hay Đảng Hạng phái đến?”

Lúc Lý Địch quay về, đã nói với Kim Phi, khi cậu bé vừa đến Cao Nguyên đã xảy ra xung đột với bộ lạc Thương Ưng, sau này biểu diễn trước bộ lạc Hắc Hổ, cậu bé còn ra lệnh cho sứ giả mang theo kinh khí cầu tiêu diệt đội khinh khí cầu của bộ lạc Thương Ưng, mối thù giữa hai bên bắt đầu từ đây.

Hơn nữa bộ lạc Thương Ưng đã biết thân phận của Lý Địch, Lý Địch cũng đã nhắc nhở Kim Phi, có thể bộ lạc Thương Ưng sẽ đến Xuyên Thục để trả thù.

Mặc dù Kim Phi không sợ bộ lạc Thương Ưng, nhưng vẫn sai người truyền tin cho Khánh Hâm Nghiêu, kể lại tình huống cho Khánh Hâm Nghiêu biết.

Khánh Hâm Nghiêu cũng không dám sơ suất, lập tức sắp xếp đội khinh khí cầu tiến hành tuần tra phía Tây sông Kim Mã.

Đã nhiều ngày trôi qua, Kim Phi suýt nữa đã quên mất chuyện này, nhưng cuối cùng đội tuần tra vẫn phát hiện ra một đội quân.

Nhưng vị trí Tiểu Ngọc chỉ lại nằm ở phía Tây Bắc sông Kim Mã, hiện đang thuộc lãnh thổ của Thổ Phiên, nhưng cách biên giới Đảng Hạng cũng không xa, nên Kim Phi không chắc có phải đối phương do bộ lạc Thương Ưng phái đến hay không, hay là do Đảng Hạng phái đến.

“Hiện tại vẫn chưa xác định được đối phương rốt cuộc là thế lực gì, nhưng có thể khẳng định, động cơ của bọn họ vô cùng ác độc!”

Tiểu Ngọc nói: “Đường đi vào núi Đâu Đâu vô cùng khó khăn, nhưng cây cối vô cùng xum xuê, từ khinh khí cầu khó có thể nhìn rõ đường đi, bọn họ chọn đi từ đây, hiển nhiên là tránh sự tuần tra của chúng ta.

Hơn nữa dọc theo kênh Mô Ngự, ra khỏi núi Đâu Đâu chính là sông Kim Mã, nếu bọn họ đi thuyền, chỉ cần mất hai tiếng dọc theo sông Kim Mã là sẽ đến đập Đô Giang!”

“Bọn họ đến đập Đô Giang làm gì?” Kim Phi híp mắt.

“Trước mắt không có chứng cứ chứng minh bọn chúng đi đâu, đến đập Đô Giang chỉ là suy đoán của ta!” Tiểu Ngọc trả lời.

“Tại sao?”

“Không phải tiên sinh bảo chúng ta học cách đặt mình vào suy nghĩ của người khác sao? Ta tự xem mình là chỉ huy của đối phương, sau khi trải qua so sánh, thấy đập Đô Giang là mục tiêu thích hợp!”

Tiểu Ngọc nói: “Khoảng thời gian gần đây, mực nước trong sông Kim Mã dâng lên rất cao, nếu không phải đã phân nhánh đến đập Đô Giang, thì phía Tây

núi Ngọc Lũy đã ngập từ lâu rồi!

Đập Đô Giang chia sông Kim Mã thành hai nhánh, bất kể chặn bên nào, thì hậu quả cũng vô cùng nghiêm trọng!”

“Muốn ngăn một bên đập không phải dễ dàng, bọn họ đến bao nhiêu người?” Kim Phi hỏi.

“Theo tình hình trinh sát trước mắt, có khoảng ba ngàn người, nhưng không biết có người ẩn nấp trong bóng tối hay không!”

Tiểu Ngọc trả lời: “Dĩ nhiên, cũng có thể là ta đoán sai, mục tiêu của bọn họ không phải đập Đô Giang, nhưng ta cảm thấy, bất kể mục tiêu của bọn họ là gì, thì chúng ta cũng không thể để cho bọn họ đến gần sông Kim Mã!”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3504


Mặc dù sau khi đánh xong trận ở kênh Hoàng Đồng, Kim Phi đã thu gọn chiến tuyến, nhưng vì lúc trước trận chiến tuyến kéo dài quá lâu, thu gọn lại cũng không dễ dàng.

Hơn nữa cách đây không lâu để chiếm lấy kho lương thực của Giang Nam, đã bố trí không ít người đi Giang Nam.

Tinh nhuệ với quyền của Kim Phi, về cơ bản đều đã bị phái đi trấn thủ các nơi, không thể điều động được.

Nên bố trí ai đi ngăn cản nhóm người này đây?

Kim Phi đang suy nghĩ, đột nhiên nghe thấy Cửu công chúa nói: “Nếu không thì để cho chiến đội áo giáp đen đi đi?”

Một lời đánh thức tất cả mọi người.

Kim Phi vừa nghĩ đến bọn Trương Lương, Thiết Ngưu, Khánh Hoài, Lưu Thiết, nhưng lại quên mất chiến đội áo giáp đen ở sau núi.

Mình thành lập chiến đội áo giáp đen, không phải là để ứng phó với những tình huống khẩn cấp như này sao?

Lần trước vụ việc Trần tú tài, chiến đội áo giáp đen đã xử lí rất tốt, Kim Phi vô cùng hài lòng.

Nhưng lần trước chỉ có một người là Trần tú tài, chỉ cần điều động vài người là được, khảo nghiệm năng lực xử lý xung đột của chiến đội áo giáp đen trong phạm vi quy mô nhỏ.

Lần này đối phương có mấy ngàn người, vừa lúc có thể khảo nghiệm năng lực tác chiến của chiến đội áo giáp đen trong phạm vi tập thể.

Nghĩ đến đây, Kim Phi quay đầu nhìn Tiểu Ngọc: “Tìm người đi gọi Đại Tráng và Hầu Tử qua đây!”

“Vâng.” Tiểu Ngọc trả lời, sau đó nói: “Nhưng mà tiên sinh phải chờ một lát.”

“Sao lại thế?” Kim Phi hỏi.

“Đại Tráng và Hầu Tử dẫn chiến đội áo giáp đen đi huấn luyện dã ngoại hạng nặng rồi!” Tiểu Ngọc giải thích: “Dù bây giờ ta có cho người dùng phi thuyền đi tìm bọn họ, sợ rằng một tiếng sau mới có thể quay về!”

“Vậy thì mau đi sắp xếp đi.” Kim Phi gật đầu: “Sau khi tìm được bọn họ, để Đại Tráng và Hầu Tử mau chóng trở về, còn những người khác lập tức kết thúc huấn luyện dã ngoại, rồi sớm trở về!”

Trong tương lai chiến đội áo giáp đen có thể phải đối mặt với nhiều môi trường chiến đấu khác nhau, trong đó có cả việc di chuyển vào ban đêm.

Bây giờ tiến hành huấn luyện dã ngoại hạng nặng vào ban đêm, đúng là rất cần.

Cửu công chúa thừa dịp Tiểu Ngọc ra ngoài gọi người, nhìn Kim Phi nói: “Đúng rồi phu quân, có chuyện này ta quên không nói với chàng!”

“Chuyện gì vậy?”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3505


“Trời tối, chàng dẫn ít người đi!” Cửu công chúa đứng sau nhắc nhở.

Thấy Kim Phi đi ra ngoài sân, Cửu công chúa lập tức xoay người quay về, làm theo lời Kim Phi nói, tiếp tục ngồi vào bàn cầm tấu chương lên xem.

Vừa rồi nghe được tin tức, trong lòng Cửu công chúa hơi luống cuống, nhưng hiện tại đã hoàn toàn bình tĩnh.

Đừng nói đối phương có đến ba ngàn người, cho dù là ba chục ngàn người đi nữa, Kim Phi bảo giữ bọn chúng lại, chắc chắn có thể giữ bọn chúng lại.

Kim Phi nói không cần quan tâm đến chuyện này, thì Cửu công chúa sẽ tiếp tục làm những việc cô ấy cần làm.

Đây là Cửu công chúa tín nhiệm Kim Phi!

Biết Đại Tráng và Hầu Tử phải mất một giờ nữa mới có thể quay về, Kim Phi cũng không vội.

Thừa dịp Thiết Chùy đang sắp xếp ngựa chiến, Kim Phi về nhà chào hỏi Nhuận Nương, nhờ cô ấy nói với Quan Hạ Nhi, mình phải đi đến sau núi, Quan Hạ Nhi không cần chờ mình.

Đợi đến khi Kim Phi nói chuyện với Nhuận Nương xong, vừa đúng lúc Thiết Chùy đã chuẩn bị xong ngựa chiến.

Đoàn người lập tức cưỡi ngựa, chậm rãi đi vào sau núi. Đến sau núi, Kim Phi cũng không đến doanh trại của nhân viên hộ tống vừa mới xây xong, mà đi vòng qua doanh trại nhân viên hộ tống, đi đến cái sân đằng sau.

Cái sân này chính là trụ sở chính đầu tiên sau khi tiêu cục Trấn Viên được thành lập, sau này tiêu cục Trấn Viễn có quy mô ngày càng lớn, số người cũng tăng lên, nên Kim Phi mới xây một doanh trại viên hộ tống to hơn.

Cái sân này dần dần trở nên vắng vẻ.

Phòng họp ở giữa sân cũng bị đổi thành phòng hồ sơ, kể từ khi tiêu cục được thành lập đến nay, tất cả nhân viên hộ tống đã hy sinh, hay bất kể là sĩ quan hay

binh lính bình thường, đều được ghi vào hồ sơ.

Sau phòng hồ sơ có một khoảng đất trống, còn có một tấm bia đá, chuyên dùng để truy điệu linh hồn của những nhân viên hộ tống đã hy sinh.

Mặc dù phòng hồ sơ này chỉ ghi lại danh sách các nhân viên hộ tống đã hy sinh, cũng không phải tài liệu gì quan trọng, nhưng Kim Phi vẫn bố trí người trực 24/24.

Trong lư hương trước bia đá, hương không bao giờ tắt.

Trong phòng hồ sơ có hai cựu binh khuyết tật đang trực, một người bị cụt tay, một người thì bị gấy chân.

Sở dĩ cho bọn họ quản lý phòng hồ sơ, không chỉ để chiếu cố cựu binh tàn tật, mà còn bởi họ là những người ưu tú đã tốt nghiệp lớp xóa mù chữ, bây giờ đã có thể đọc và viết, rất phù hợp để quản lý phòng hồ sơ.

Hai người ngồi trước bàn vuông đang viết cái gì đó, thấy Kim Phi đi vào, vội vàng đứng lên.

“Kim tiên sinh, ngài đến lúc nào thế?” Cựu binh cụt tay hỏi.

Vào ngày mồng một và rằm âm lịch hàng tháng, chỉ cần Kim Phi ở trong làng, đều sẽ đến thắp nén hương cho các cựu binh đã tử trận, vào ngày lễ quan trọng này, còn dẫn theo Cửu công chúa và Quan Hạ Nhi đến.

Nếu bình thường không có chuyện gì, thì Kim Phi sẽ đến xem vài vòng.

Nhưng bây giờ là ban đêm, đây cũng là lần đầu tiên y đến như vậy.

“Không ngủ được, đi dạo một chút.”

Kim Phi thuận miệng trả lời, sau đó hỏi: “Các ngươi đang viết cái gì thế?”

“Ta đang luyện chữ, còn Ngưu đại ca đang viết vở kịch!” Cựu binh cụt tay cười trả lời.

“Ngươi thật nhanh miệng!” Cựu binh gãy chân trợn mắt nhìn đồng đội.

“Viết kịch cũng không phải chuyện gì mất mặt, nói với tiên sinh thì sao chứ? Chờ đến khi ta biết chữ nhiều như ngươi, ta cũng sẽ thử viết xem sao!”

Cựu binh cụt tay nói: “Nếu vở kịch ngươi viết thật sự được đoàn ca múa chọn trúng, người ta còn biểu diễn trên sân khấu đấy, đến lúc đó không chỉ tiên sinh biết, mà tất cả mọi người đều biết!”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3506


“Viết khá tốt đấy!”

Kim Phi gấp kịch bản lại, khen ngợi nói: “Ngôn ngữ mộc mạc, dùng từ súc tích, đề tài cũng gần gũi với cuộc sống của người dân, vừa nhìn đã biết là để tâm rồi!”

“Tiên sinh quá khen rồi, quá khen rồi!”

Cựu binh gấy chân xua tay liên tục, nhưng khóe miệng lại không nhịn được khẽ vểnh lên.

“Viết cho tốt, mong là có một ngày nào đó được nhìn thấy kịch bản do các nhân viên hộ tống của chúng ta viết diễn trên sân khấu!” Kim Phi trịnh trọng vỗ vai của cựu binh gấy chân.

Nghe Kim Phi nói thế, cựu binh gấy chân bỗng cảm thấy viết kịch bản không chỉ là sở thích của mình, mà còn nhiều thêm một phần sứ mệnh!

Thế là anh ta đứng thẳng trên cái chân còn lại của mình, chào Kim Phi theo kiểu quân đội: “Vâng, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”

“Ta đợi đấy!”

Kim Phi chào lại cựu binh kia theo kiểu quân đội, sau đó đặt kịch bản lên mặt bàn: “Các ngươi bận tiếp đi, ta đi ra sau thắp hương cho các huynh đệ!”

“Ta đi với tiên sinh!”

Cưu binh gãy chân chạy tới cái tủ bên cạnh, lấy một hộp nhang cho Kim Phi: “Sáng sớm ngoài trời có sương mù, nhang thấm nước, ta bỏ nó vào tủ rồi!”

Mấy người tới sân sau, nến trước bia đá vẫn sáng, cho thấy hai cựu binh không lười biếng, cho dù đêm hôm không ai tới, bọn họ vẫn giữ cho đèn nhang không tắt.

Kim Phi nhận ba nén hương trong tay cựu binh, châm nhang, sau đó nghiêm túc vái bia đá ba cái, cắm nhang vào bát hương.

Đợi Kim Phi đứng thẳng người dậy, Thiết Chùy và các thân vệ khác cũng cởi mũ sắt xuống, vái ba cái.

Cựu binh gãy chân cho là Kim Phi bái xong sẽ quay về, kết quả Kim Phi lại không làm thế.

Sau khi cắm nhang vào lư hương, Kim Phi lấy cái chổi bên cạnh, quét quanh bia đá một lượt, sau đó lại cầm khăn mặt lau chùi cho bia đá.

Kim Phi lau rất nghiêm túc, cũng rất chậm rãi, rõ ràng là cực kì kiên nhẫn.

Cựu binh gãy chân vừa thấy Kim Phi quét dọn, còn cho rằng y đang chê mình không quét dọn sân vườn sạch sẽ.

Nhưng thấy Kim Phi lau chùi cho bia đá nghiêm túc như vậy, cựu binh biết mình nghĩ sai rồi, thế là đưa ánh mắt dò hỏi về phía Thiết Chùy.

Xuyên Thục lúc này, còn chưa có bộ máy quan liêu, đặc biệt là trong tiêu cục, mọi người gần như đều vào tiêu cục cùng lúc, rất nhiều người trước khi nhập ngũ đã quen biết nhau, cho nên ngoài lúc chấp hành nhiệm vụ ra, bình thường không khí trong quân doanh đều rất tốt.

Thiết Chùy là đội trưởng cận vệ của Kim Phi, địa vị rất đặc biệt, được coi là người Kim Phi thân cận và tín nhiệm nhất.

Tương đương kết hợp đại thái giám và tổng giáo đầu Ngự Lâm Quân bên cạnh Hoàng đế trước kia lại với nhau.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3507


Thấy Kim Phi lau chùi bia đá, trong lòng Đại Tráng không khỏi siết lại, ngay cả Hầu Tử bình thường luôn làm trò nhảy nhót, sắc mặt cũng trở nên trịnh trọng.

“Tiên sinh!” Đại Tráng chào kiểu quân sự với Kim Phi.

Nhưng Kim Phi không để ý tới anh ta, như không nghe thấy vậy, tiếp tục lau chùi cho bia đá.

Đại Tráng và Hầu Tử nhìn nhau, đều không nói gì nữa, mang nặng trên người cũng không dám lấy xuống, cứ cõng như vậy, đứng trên chỗ đất trống trước bia đá, eo lưng cũng thẳng tắp!

Kim Phi lau tầm nửa giờ, bệ bia đá cũng lau kĩ một lần, mãi tới khi xác nhận là không còn chỗ nào bị bỏ sót, y mới dừng tay.

Đưa khăn lau cho cựu binh, Kim Phi nhìn Đại Tráng và Hầu Tử một cái. Trong lòng Hầu Tử chột dạ, theo bản năng liếc về phía phòng tối nhỏ.

Nhưng Kim Phi chỉ liếc bọn họ một cái, cũng không để ý tới hai người, mà dựa vào bia đá, nhắm mắt lại.

Kim Phi không quan tâm tới Đại Tráng và Hầu Tử, chẳng muốn tốn nước bọt hai lần vào cùng một chuyện, y muốn đợi các cựu binh giáp đen và đội trinh sát quay lại, cùng dạy dỗ một thể.

Vốn muốn dựa vào bia đá để nghỉ ngơi, kết quả không biết sao lại dựa vào bia đá ngủ mất.

Lúc bình minh, cựu binh và đội trinh sát cuối cùng cũng quay về.

Đại Tráng vừa nghe thấy động tĩnh, quay người chạy ra sau núi, nhắc nhở các cựu binh thả nhẹ bước chân lại.

Mặc dù các cựu binh không biết vì cái gì, nhưng đều làm theo, ai nấy đều chậm chân lại, đi theo Đại Tráng vào sân.

Các cựu binh vừa đi vào, chỉ thấy Thiết Chùy và đội thân vệ, thế là bắt đầu tìm Kim Phi.

Sau đó bọn họ nhìn thấy Kim Phi dựa vào tấm bia đá ngủ mất.

Các cựu binh và đội trinh sát vội quay về, là vì bọn họ nhận được mệnh lệnh, bảo bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất quay về làng.

Các cựu binh còn cho là trong làng xảy ra trường hợp gì gấp lắm, hoặc có nhiệm vụ gì rất khẩn cấp, mặc dù Đại Tráng và Hầu Tử đã ngồi lên phi thuyền đi trước một bước, nhưng các cựu binh vẫn không trốn tránh khó nhọc, cả đường đi đều hành quân vội vã.

Vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng quay về trước khi trời sáng.

Kết quả là trong thôn chẳng xảy ra trường hợp gì khẩn cấp.

Nhưng các cựu binh cũng không tức giận, ngược lại đều giống với Hầu Tử, hơi chột dạ.

Bọn họ đã đoán sơ sơ ra được, Kim Phi tìm bọn họ làm gì.

Cho nên các cựu binh giống như Hầu Tử Đại Tráng, lưng mang nặng, eo lưng đứng thẳng trên đất trống nhìn Kim Phi ngủ say.

Sân này được lấy làm tổng bộ đầu tiên của tiêu cục Trấn Viễn, thật ra diện tích không nhỏ, chỉ có đều bị phòng hồ sơ phân chia thành hai sân, các cựu binh đều tiến vào, nên hơi chật chội.

Cho nên người về sau, phải đứng ở sân trước.

Mặc dù các cựu binh đã cố gắng nhẹ tay nhẹ chân, nhưng vẫn khiến Kim Phi tỉnh giấc.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3508


Sau khi các cựu binh quay về tập hợp lần nữa, mọi người đều nhìn chăm chăm vào Kim Phi trên bàn.

Kim Phi hắng giọng, hỏi: “Biết vì sao lại gọi các ngươi về gấp thế không?” Cựu binh không ai trả lời.

Thế là Kim Phi bắt đầu chỉ đích danh: “Hầu Tử, ngươi biết không?”

Hầu Tử nghe xong, sắc mặt lập tức sa sầm xuống.

Cựu binh có thể không trả lời câu hỏi của Kim Phi, nhưng Kim Phi đã chỉ đích danh anh ta, không trả lời chắc chắn là không được.

Thế là Hầu Tử kiên trì đáp: “Biết!” “Vậy ngươi nói xem, vì sao?” Kim Phi truy hỏi.

“Vi trong lần hành động trước, chúng ta không chấp hành mệnh lệnh ngay lập tức, lại nảy sinh hành động cướp nhiệm vụ!”

Hầu Tử kiên trì trả lời.

“Quy tắc đầu tiên của tiêu cục là gì?”

“Thiên chức của quân nhân là tuân theo mệnh lệnh!” Hầu Tử đáp. “Thì ra ngươi còn nhớ à?”

Nghe tới đây, ngữ điệu của Kim Phi bỗng giương cao, hô với bên dưới: “Vậy các ngươi đã giữ đúng chưa?”

Các cựu binh đều cúi đầu. “Ta biết, chắc chắn trong các ngươi có người không phục, cảm thấy không phải là làm lỡ tí thời gian thôi à, có gì ghê gớm đâu, cần gì phải gióng trống khua

chiêng gọi các ngươi về như vậy đúng không?”

Kim Phi đảo mắt xuống dưới: “Ta nói không sai chứ, chắc không ít người nghĩ vậy đâu nhỉ?”

Các cựu binh vẫn không nói gì, nhưng đúng là có người nghĩ vậy.

Nếu không hiểu Kim Phi, có khả năng sẽ có người cảm thấy Kim phi đang cố ý thể hiện quyền uy.

“Ta biết chắc chắn có người nghĩ vậy, nhưng ta muốn nói với các ngươi, cần!”

Kim Phi cao giọng nói: “Các ngươi biết vì sao ta rút các ngươi từ các đại đội ra không? Vì ta muốn lập một chiến đội đặc chủng tinh nhuệ, một con dao sắc bén nhất!”

Nghe Kim Phi nói vậy, không ít cựu binh đều ưỡn ngực lên.

Nhưng một giây sau, bọn họ nghe thấy Kim Phi nói tiếp: “Nhưng ta sai rồi, các ngươi hoàn toàn không tinh nhuệ!

Ta biết, nói như vậy sẽ có người không phục, nhưng trên thực tế, các ngươi thật sự không phải!

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3509


Thế là Kim Phi nói sơ qua nhiệm vụ của xưởng thuốc nổ một lần, chỉ có điều không nhắc tới tên của Trần tú tài.

“Tên phản bội có thể làm nổ cả kho thuốc nổ bất cứ lúc nào, đến lúc đó cả xưởng thuốc nổ sẽ bị nổ sạch!”

Kim Phi cao giọng nói: “Trước tiên không nói tới huynh đệ của xưởng thuốc nổ có thể sống được bao nhiêu người, nhưng một khi xưởng thuốc nổ bị phá, chẳng mấy chốc mọi đại đội sẽ không còn lựu đạn và bao thuốc nổ để sử dụng, các ngươi nói xem, chuyện này có nghiêm trọng không?

Các ngươi nói xem, là ta chuyện bé xé ra to à?”

Dưới đài, đầu của không ít cựu binh đã cúi xuống.

Nếu lời Kim Phi nói là thật, vậy chuyện này thực sự cực kì nghiêm trọng.

_

“Tiên sinh, đây là trách nhiệm của ta

Hầu Tử luôn nghịch ngợm, lần này lại chủ động thừa nhận sai lầm: “Là lúc đó ta không phát huy chức trách của phó đội trưởng, làm lỡ hành động!”

“Tiên sinh, ta cũng có trách nhiệm!” Đại Tráng tỏ thái độ theo. _

“Tiên sinh, ta là người đầu tiên ngăn Hầu Tử, trách nhiệm do ta

“Tiên sinh, ta cũng ngăn Hầu Tử và đội trinh sát, xin tiên sinh trách phạt!”

Không ít cựu binh thừa nhận sai lầm theo.

Đợi âm thanh của họ nhỏ xuống, Kim Phi hừ lạnh nói: “Làm gì đó? So xem ai nghĩa khí hơn à? Nơi này của ông đây là quân đội, không phải đỉnh núi của thổ phỉ!

Ở đây mà suy đi nghĩ lại cẩn thận cho ông! Sau đó tự mình viết kiểm điểm nộp cho Quân Pháp Đường!

Đại Tráng, Hầu Tử, các ngươi theo ông qua đây

Đều là người trưởng thành, đa số các cựu binh đã từng là cán bộ cơ sở, đạo lí nên hiểu bọn họ đều hiểu cả.

Điều Kim Phi nên nói cũng đã nói hết rồi, tiếp theo cũng nên nói chuyện nhiệm vụ với Đại Tráng Hầu Tử.

Dẫn Hầu Tử và Đại Tráng tới trước phòng hội nghị, Kim Phi ngồi xuống ghế chính trước.

Ở đây không có người ngoài, nếu là bình thường, Hầu Tử chắc chắn cũng tự kéo ghế ngồi xuống.

Nhưng hôm nay anh ta không dám, mà thành thật đứng ở một bên với Đại Tráng.

Không đợi Kim Phi nói chuyện, anh ta đã lại thừa nhận sai lầm lần nữa: “Tiên sinh, ta biết sai rồi, cũng nộp kiểm điểm cho Quân Pháp Đường rồi, đợi huấn luyện dã ngoại kết thúc, tự ta sẽ đi giam giữ mình trong phòng tối nhỏ!”

Kim Phi nghe xong, không khỏi ngẩng đầu nhìn Hầu Tử.

Hầu Tử tính trốn tránh, sợ nhất là bị nhốt trong phòng tối nhỏ, bây giờ lại chủ động xin đi tự giam, cho thấy đã thật sự nhận ra sai lầm.

“Ta thân là đội trưởng, lúc sắp xếp nhiệm vụ không suy nghĩ toàn diện, cũng nên kiểm điểm!" Đại Tráng nói theo: “Bản kiểm điểm của ta cũng sẽ nộp cho Quân Pháp Đường!”

Thật ra Kim Phi có thể hiểu cho cách làm của Đại Tráng.

Lúc đó nhiệm vụ khẩn cấp, còn chiến đội áo giáp đen thì mới được thành lập xong, rất nhiều cựu binh vừa được điều từ các nơi tới.

Bọn họ từng làm cán bộ cơ sở một thời gian dài, trước mắt không nói tố chất chiến đấu có còn được trình độ như trước không, chỉ phối hợp với nhau, cũng chưa chắc ăn ý như trước.

Còn Hầu Tử dẫn dắt đội trinh sát quay về, luôn chấp hành nhiệm vụ bên chiến trường phương bắc, tố chất chiến đấu có thể bảo đảm, hơn nữa bọn họ còn là cơ cấu tổ chức lúc trước, cũng đủ quen thuộc với nhau, căn bản không cần dung hòa.

Dưới tình huống này, Đại Tráng chọn sắp xếp đội trinh sát chấp hành nhiệm vụ lần này, là hoàn toàn chính xác.

Vấn đề duy nhất là không nên để Hầu Tử đi tuyên bố mệnh lệnh.

Vì đội trinh sát là đội do Hầu Tử dẫn về, bình thường Hầu Tử lại thích cãi lộn với các binh sĩ, các binh sĩ hoàn toàn không sợ anh ta.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3510


“Kênh Mô Ngư đã cách đập Đô Giang không xa rồi, cho nên bộ phận tình báo suy đoán, có khả năng nhiệm vụ của chúng là đập Đô Giang!”

Kim Phi nói: “Nhiệm vụ lần này của các ngươi, chính là ngăn đội ngũ này lại!”

Cái mông quyết định suy nghĩ, khi địa vị tăng lên, góc độ suy nghĩ vấn đề của Đại Tráng và Hầu Tử cũng từ từ xảy ra thay đổi.

Bây giờ bọn họ cũng được coi là lãnh đạo cấp cao của tiêu cục Trấn Viễn rồi, đã có thể hiểu ý nghĩa chiến lược của đập Đô Giang với cả Xuyên Thục.

Mặc dù đập Đô Giang vừa được sửa chữa xong chưa tới hai năm, nhưng hiệu quả đã cực kì rõ ràng.

Nước mưa năm nay lớn hơn năm ngoái, mực nước đầu nguồn của sông Kim Mã cũng cao hơn những năm trước, nếu là năm ngoái, bờ tây sông Kim Mã đã sớm ngập lụt rồi.

Nhưng vì có đập Đô Giang, trước mắt bờ tây sông Kim Mã vẫn giữ được trạng thái ổn định.

Thật ra người dân ở bờ tây sông Kim Mã không nhiều, nơi bị ảnh hướng lớn thật sự là Nội Giang của đập Đô Giang.

Nội Giang chảy qua cửa cống, dẫn nước sông dâng cao về phía đông núi Ngọc Lũy, sau đó chảy qua các con kênh được thi công trong hai năm qua, chảy vào các chỗ trũng của Xuyên Thục!

Mặc dù bây giờ còn không ít con kênh chưa làm xong để thông nước, nhưng đã có vô số đồng ruộng được tưới tiêu.

Vừa nghe thấy mục tiêu của đối phương có thể là đập Đô Giang, Hầu Tử đã tức giận đập bàn: “Cái đám nhãi con chết tiệt, lại dám để ý tới đập Đô Giang!

Tiên sinh ngài yên tâm, chỉ cần ngài cho ta đủ phi thuyền và lựu đạn, ta bảo đảm sẽ nhấn chết đối phương ở kênh Mô Ngư, tuyệt đối sẽ không cho chúng tới gần đập Đô Giang!”

“Có nắm chắc không?” Kim Phi hỏi Đại Tráng.

Hầu Tử quá thích trêu đùa người khác, mặc dù chưa từng phạm sai lầm trong các việc lớn của quân đội chính trị, nhưng ngưỡng của con người không ngừng nâng cao, nhỡ Hầu Tử cảm thấy chuyện đùa lúc trước không đủ k*ch th*ch, đầu óc bỗng rút gân, lấy chuyện lần này ra đùa thì sao?

Nhỡ đập Đô Giang có sơ xuất, hậu quả quá nghiêm trọng, đến lúc đó cho dù Kim Phi có chém Hầu Tử thành nhiều mảnh cũng đã muộn.

Đây cũng là nguyên nhân Kim Phi không cho Hầu Tử đảm nhiệm làm người phụ trách chiến đội áo giáp đen.

Tính cách của Hầu Tử có lỗ hổng chí mạng, nói tương đối thì Kim Phi càng tin Đại Tráng hơn.

Đại Tráng thấy Kim Phi nhìn mình, gật đầu đáp: “Lúc trước ta và Hầu Tử đã từng dẫn đội trinh sát đi dò xét xung quanh kênh Mô Ngư, khá quen với địa hình bên đó, chỗ nào ở đó cũng là rừng cây, đúng là thích hợp để mai phục.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3511


“Xem ra các ngươi rất có lòng tin!” Kim Phi hỏi: “Vậy có dám lập giấy bảo đảm thực hiện quân lệnh không!”

Hầu Tử theo bản năng muốn đồng ý, nhưng bị Đại Tráng hung dữ lườm cho.

“Tiên sinh, nếu ngài hạ lệnh bảo ta cố thủ ở đỉnh núi nào, ta sẽ dẫn các huynh đệ chiến đấu đến người cuối cùng!”

Đại Tráng nói: “Nhưng nếu ngài chỉ hỏi ý kiến của ta, bây giờ ta thật sự không dám lập giấy đảm bảo thực hiện quân lệnh với ngày, vì ta còn chưa biết tình hình bên đó, vừa nãy ngài cũng nói, bộ phận tình báo cũng không chắc chăn là có kẻ địch trốn trong tối không.

Nhỡ lập giấy đảm bảo thực hiện quân lệnh rồi, cuối cùng lại phát hiện kẻ địch quá mạnh, hoặc có át chủ bài khác, chúng ta không ngăn cản chúng được, để chúng phá vỡ đập Đô Giang, cho dù chúng ta lấy chết ta tội, cũng không bù đắp cho sai lầm này được!”

Kim Phi nghe xong, trong lòng khen ngợi một phen. Nếu Đại Tráng cũng giống Hầu Tử, tới cả tình hình cũng chưa đi điều tra, chỉ dựa vào vài câu của mình đã dám lập giấy đảm bảo thực hiện quân lệnh, ngược

lại Kim Phi sẽ không yên tâm.

May mắn là Đại Tráng từng nếm trải búa xích trên chiến trường, dần trở nên trưởng thành vững vàng, đã phân rõ mức nặng nhẹ của sự việc rồi.

Kim Phi khẽ gật đầu, sau đó nói: “Hôm nay các ngươi không lập giấy đảm bảo thực hiện quân lệnh này thì không được”!

Đại Tráng vừa nghe, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.

“Ta không quan tâm kẻ địch có bao nhiêu người, cũng không quan tâm chúng có át chủ bài và thủ đoạn gì, ta ra lệnh cho các ngươi, cho dù trả giá gì, cũng phải ngăn chúng lại, hơn nữa không thể để cho bất cứ kẻ nào chạy thoát!” Kim Phi cao giọng nói.

“Vâng!”

Đại Tráng và Hầu Tử cùng ưỡn thẳng eo lưng, chào kiểu quân đội với Kim Phi: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụt”

“Cho các ngươi một giờ chuẩn bị, một giờ sau, đội phi thuyền sẽ tới, đưa các ngươi tới đập Đô Giang!”

“Vâng!” Đại Tráng và Hầu Tử vừa nghe xong, lại hành lễ với Kim Phi, sau đó quay gi rời đi.

Kim Phi chỉ cho họ một giờ, bọn họ còn có rất nhiều việc phải làm.

Sau khi hai người đi, Kim Phi cũng dẫn Thiết Chùy rời đi.

Lần này hắn không đi bộ, mà để Thiết Chùy dắt ngựa tới.

Lúc cưỡi ngựa về tới nhà, Quan Hạ Nhi và A Liên đang dắt ngựa trong sân ra.

Thấy Kim Phi về, Quan Hạ Nhi đưa dây cương cho nhân viên hộ tống nữ trực ban, mình thì tiến lên kéo dây cương ngựa của Kim Phi.

“Đương gia, ta đang bảo đi ra sau núi xem thử đây!” Quan Hạ Nhi hơi lo lắng nhìn Kim Phi.

Tối qua sau khi trở vê từ chỗ công chúa Lộ Khiết, cô nghe nói Châu Nhi có chuyện gấp gọi Kim Phi đi, không yên tâm, nên đi tới Ngự Thư Phòng tìm Kim Phi.

Lúc đó Kim Phi đã ra sau núi, Cửu công chúa cũng xem tấu sớ được tàm tạm rồi, nên nói một ít tình hình của kênh Mô Ngư cho Quan Hạ Nhi nghe, cũng nói cả mâu thuẫn của cựu binh với đội trinh sát.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3512


Khoảng thời gian trước Kim Phi vừa bị mai phục, điều Quan Hạ Nhi lo lắng nhất chính là vấn đề an toàn của y, hận không thể nhốt Kim Phi ở trong phòng thí nghiệm, sau đó phải người vây phòng thí nghiệm thành một cái thùng sắt.

Vừa nghe Kim Phi kêu cô sắp xếp đồ đạc, cô đã lo lắng Kim Phi sắp ra ngoài, kết quả Kim Phi thật sự phải ra ngoài.

Hơn nữa còn là đi đập Đô Giang.

“Đương gia, không đi được không?” Quan Hạ Nhi hỏi: “Vũ Dương nói phía bên đó vừa phát hiện kẻ địch.”

“Chỉ là mấy kẻ hại dân hại nước, còn không có tư cách để ta trốn!” “Ta biết, nhưng mà... Nhưng mà...”

Quan Hạ Nhi rất muốn khuyên Kim Phi, nhưng lại biết Kim Phi phải đi làm việc chính, cô không biết khuyên như thế nào, gấp đến sắp khóc.

“Yên tâm, ta sẽ không dấn thân vào nơi nguy hiểm nữa.” Kim Phi lên trước ôm Quan Hạ Nhị, an ủi nói: “Thật ra nguy hiểm thật sự là những kẻ trốn trong góc tối, những loại ranh con này hoàn toàn không đủ để sợ, ta đến đập Đô Giang sẽ đàng

hoàng ngồi ở trên đập, không đi những nơi khác!”

“Bây giờ chàng nói thì hay, đến đập Đô Giang chàng chắc chắn chạy lung tung!” Quan Hạ Nhi bĩu môi nói.

“Lần này ta chắc chắn sẽ không chạy lung tung.” Kim Phi bảo đảm.

Nhưng Quan Hạ Nhi căn bản không tin, nghĩ một chút rồi nói: “Như vậy đi, chàng nói với Vũ Dương trước, nếu như muội ấy đồng ý mới nói tiếp.”

Chủ ý của Cửu công chúa chính đang hơn nữa có khả năng nói chuyện, chuyện cô ấy khuyên Kim Phi đa số y đều tiếp thu.

Vì vậy Quan Hạ Nhi muốn để cho Cửu công chúa giúp khuyên Kim Phi. “Được thôi!” Kim Phi gật đầu: “Vũ Dương qua đây ăn cơm chưa?”

Giọng nói vừa dứt đã nhìn thấy Cửu công chúa dẫn theo Châu Nhỉ từ cửa bước vào.

“Vũ Dương, muội đến vừa đúng lúc, đương gia chàng muốn đi đập Đô Giang, muội mau khuyên chàng ấy đi!”

Quan Hạ Nhi nhanh chóng cầu xin Cửu công chúa giúp đỡ. Bình thường Cửu công chúa vô cùng tôn trọng Quan Hạ Nhi, Quan Hạ Nhi bình thường cũng không đưa ra yêu cầu quá đáng gì với Cửu công chúa, vì vậy

Cửu công chúa với Quan Hạ Nhi gần như bảo sao nghe vậy.

Nhưng lần này Cửu công chúa lại không hưởng ứng lời cầu xin của Quan Hạ Nhi.

Bởi vì cô ấy hiểu rõ vì sao Kim Phi phải đi đập Đô Giang.

Thân là hoàng đế, Cửu công chúa hiểu quá rõ tính quan trọng của đập Đô Giang, không được có chút sai sót.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3513


Vì vậy Cửu công chúa không hưởng ứng Quan Hạ Nhi mà là giúp Kim Phi khuyên Quan Hạ Nhi: “Tỷ tỷ, đập Đô Giang đã xây không ít thành trì, nếu như phu quân đi thì Hâm Nghiêu ca ca chắc chắn sẽ phái người bảo vệ cẩn thận, sẽ không có chuyện đâu!”

“Vũ Dương, muội...”

Quan Hạ Nhi nhìn thấy Cửu công chúa nói như vậy, nhất thời không biết nói gì nữa, nặn hồi lâu mới nói ra một câu: “Vậy đương gia, chàng dẫn Phi Phi và đội súng kíp, dẫn theo cả Nhuận Nương, ta sẽ cho chàng đi.”

Thật ra Quan Hạ Nhi cũng muốn đi cùng với Kim Phi, nhưng Bắc Thiên Tâm vừa sinh con xong, cô không yên tâm cũng có chút lo lắng, bản thân rời đi rồi không ai lo cho công chúa Lộ Khiết còn đang hôn mê.

“Ta chỉ đi một chuyến đập Đô Giang, dẫn theo nhiều người như vậy làm gì?” Kim Phi dở khóc dở cười.

Đội súng kíp của Tả Phi Phi là một biên chế liên cấp, có gần một trăm người lại thêm đội cận vệ của bản thân, sắp đuổi kịp số người của chiến đội áo giáp đen rồi.

“Ta mặc kệ, nếu như chàng không đồng ý ta sẽ không cho chàng đi.” Quan Hạ Nhi trực tiếp đanh đá.

Cửu công chúa vừa nãy còn giúp Kim Phi, bây giờ lại giúp Quan Hạ Nhi: “Phu quân, nghe tỷ tỷ đi dẫn theo đội súng kíp theo cũng được, lỡ như chiến đội áo giáp đen gặp phải tình huống bất ngờ, bọn họ cũng có thể ứng cứu đồng thời cũng có thể cho bọn họ thấy cái gì gọi là tác chiến đặc chủng!”

“Cũng được.” Kim Phi hơi gật đầu: “Vậy thì để bọn họ cùng đi đi.”

Đối với Khánh Hâm Nghiêu mà nói đương nhiên Kim Phi tin tưởng đội súng kíp nữ công nhân hơn.

Bất kể sức chiến đấu hay là độ trung thành, đội súng kíp đều không thua những nhân viên hộ tống khác.

Thật ra ban đầu Kim Phi cũng từng suy nghĩ để nữ công nhân cũng thành lập một đội đặc chiến nhưng đáng tiếc bây giờ phụ nữ ở bên ngoài còn quá ít, các nữ công nhân khi đang chấp hành nhiệm vụ thâm nhập, mục tiêu quá lớn, quá dễ dàng bị phát hiện, Kim Phi mới bỏ đi suy nghĩ này.

Nhưng mà các nữ công nhân đi tìm hiểu chút tác chiến đặc chủng cũng được, lỡ như sau này điều kiện đủ rồi, y thật sự thành lập đội đặc chiến phụ nữ thì sao?

Nhìn thấy Kim Phi đồng ý dẫn theo đội súng kíp và Tả Phi Phi, Nhuận Nương, lúc này Quan Hạ Nhi mới không nói gì nữa, quay người về chuẩn bị hành lý cho Kim Phi.

Kim Phi dẫn theo Cửu công chúa đến nhà ăn trước, khi đi đến cửa đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, hôm qua Nathan không phải nói ông ta phải về cao nguyên sao?”

“Đúng vậy.” Cửu công chúa nói: “Ông ta muốn về thương lượng với đại vương của bọn họ.”

“Bọn họ đi chưa?” Kim Phi lại hỏi.

“Chuyện này ta thật sự không rõ.” Cửu công chúa quay đầu nhìn sang Châu Nhi: “Ngươi biết không?”

Bây giờ Xuyên Thục xem như có hai hệ thống tình báo, đội Chung Minh ở ngoài sáng, cục tình báo ở trong tối.

Làng Tây Hà là trung tâm của chính quyền Xuyên Thục, lúc trước đã xem như đổi thành hoàng cung, cục tình báo vẫn luôn ở trong tối canh giữ động tĩnh ở trong làng.

Sự xung đột của binh lính áo giáp đen cũ và đội trinh sát chính là Châu Nhi nói cho Cửu công chúa.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3514


Tả Phi Phi lúc này vẫn còn ở làng Tây Hà, nhưng một nửa số nữ công nhân của đội súng kíp đã quay trở về núi Thiết Quán.

Biết được tin Kim Phi định đưa cô ấy và đội súng kíp đến đập Đô Giang, Tả Phi Phi lập tức ra roi thúc ngựa nhanh chóng trở về núi Thiết Quán, đưa một nửa số nữ công nhân đến.

Nathan vốn định buổi sáng sẽ ghé thăm Hồng Lư Tự và viện Khu Mật, sau đó tới tìm Kim Phi và Cửu công chúa để chính thức từ biệt, sau đó mới quay về.

Nghe Kim Phi nói sẽ cho ông ta đi nhờ một đoạn, Nathan vui mừng khôn xiết.

Khi ông ta đến đã đi cùng Lý Địch, vì vậy đã được trải nghiệm tốc độ của khinh khí cầu.

Bình thường phải mất một ngày mới leo qua được một ngọn núi, nhưng ngồi khinh khí cầu chỉ mất thời gian một bữa cơm đã có thể bay qua.

Sau khi được trải nghiệm qua tốc độ như vậy, mỗi lần Nathan nhìn thấy khe núi, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu chính là nếu như có khinh khí cầu thì tốt biết bao.

Đáng tiếc khi trở về, không có Lý Địch đi cùng, Nathan cũng biết rằng Cửu công chúa sẽ không có khả năng phái phi thuyền đưa ông ta trở về.

Đập Đô Giang không hề gần làng Tây Hà, cho dù bây giờ Kim Phi đã sửa xong đường chính, cưỡi ngựa cũng phải mất mấy ngày, Nếu như Kim Phi đồng ý cho ông ta đi nhờ một đoạn, ông ta có thể tiết kiệm được vài ngày thời gian.

Ngoài điều đó ra, Nathan càng mong đợi sẽ có cơ hội nói chuyện với Kim Phi trên đường.

Đáng tiếc ông ta vừa mới đến bên ngoài sân của Kim Phi, đã bị cận vệ của Kim Phi thông báo, yêu cầu ông ta đến sân bay đợi.

Đi đến sân bay, nhóm người Nathan đã bị sốc trước cảnh tượng trước mắt. Bởi vì lần này cần chở một số lượng lớn cựu binh và nữ công nhân, lại thêm đội cận vệ của Kim Phi, nên sân bay đã chuẩn bị sẵn bảy chiếc phi thuyền và mười mấy cái khinh khí cầu.

Sợ hành trình của Kim Phi bị chậm trễ, phi thuyền và khinh khí cầu đều đã được bơm đầy khí trước, buộc ở trên bãi hạ cánh của sân bay.

Sân bay to như vậy, hoàn toàn bị bao phủ bởi phi thuyền và khinh khí cầu, nhìn vô cùng ngoạn mục.

Trong sân, Kim Phi đi đến gặp Bắc Thiên Tâm và con trai, sau đó lại đi ôm hai cô con gái chơi một lúc, Thiết Chùy đến thông báo, chiến đội áo giáp đen và đội súng kíp đã chuẩn bị xong.

Kim Phi thơm nhẹ lên má con gái, sau đó ôm chặt Quan Hạ Nhi đang lén lau nước mắt, rồi quay người lên ngựa, chạy về phía sân bay.

Trên khoảng đất trống ở sân bay, chiến đội áo giáp đen và đội súng kíp đã xếp thành hai đội hình vuông, im lặng chờ đợi.

Thấy Kim Phi đi tới, cả hai đội hình đồng loạt đứng thẳng kính lễ với Kim Phi.

Kim Phi gật đầu cưỡi ngựa đi qua, sau đó dưới sự chỉ dân của nhân viên công tác sân bay, đi đến bên ngoài giỏ treo.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3515


Sau đó phi thuyền và khinh khí cầu bắt đầu cất cánh.

Lúc mới đầu, Nathan vẫn còn có thể nhìn thấy chiếc phi thuyền mà Kim Phi ngồi, nhưng sau khi đội hình bay thay đổi nhiều lần, Nathan hoàn toàn không thể nhận ra nữa, nên dứt khoát không tìm nữa mà vịn vào khung treo, nhìn ra bên ngoài.

Hôm nay may mắn, khinh khí cầu nhanh chóng tìm được tầng gió thích hợp.

Nếu như phi thuyền di chuyển một mình sẽ phải hạ xuống trạm cung ứng hai đến ba lần để bổ sung nhiên liệu cho máy hơi nước.

Tuy nhiên lần này là bay cùng với nhiều khinh khí cầu, sau khi đến tâng gió thích hợp, máy hơi nước chỉ cần thỉnh thoảng khởi động lại một lần, duy trì cùng tốc độ với các khinh khí cầu là được, không cần phải tăng tốc trong cả hành trình, vì vậy trên đường chỉ cần hạ xuống một lần.

Thực ra lần này không chỉ để bổ sung nhiên liệu, mà còn để cho cựu binh và nữ công nhân đi vệ sinh.

Suy cho cùng thì trong giỏ treo của phi thuyền, hiện giờ vẫn chưa có điều kiện để xây dựng phòng vệ sinh.

Sau khi bổ sung nhiên liệu, đội ngũ lại lần nữa xuất phát, sau đó một mạch bay đến trên không trung của đập Đô Giang.

Nathan cũng đã nghe nói qua đại danh của đập Đô Giang, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên đến.

Theo hiểu biết của Nathan, đập Đô Giang chỉ là một cái đập nước, ông ta không hiểu được ý nghĩa đặc biệt của đập Đô Giang.

Nhưng lúc này ông ta đang ở trên phi thuyền, từ trên nhìn xuống, ông ta có thể hình thấy toàn cảnh của đập Đô Giang.

Nhìn dòng nước cuộn trào được đập Đô Giang chia làm hai phần, sau đó chảy qua những con kênh chằng chịt đến khuất tầm nhìn, Nathan nếu còn không hiểu thì chính là một tên ngốc.

“Xây dựng đập Đô Giang, các ngươi dùng thời gian bao lâu?”

Nathan hỏi Đại Tráng ngồi bên cạnh.

Bay đã được hơn nửa ngày, Đại Tráng cũng đã bình tĩnh lại, đồng thời cũng bị cảnh tượng bên dưới làm cho rúng động.

Anh ta trả lời: “Ước chừng khoảng hai năm!”

“Hai năm? Vậy cũng quá nhanh đi?”Nathan có chút không tin nổi.

“Nhanh?” Đại Tráng liếc nhìn Nathan: “Ngươi có biết vì để xây dựng đập Đô Giang, tiên sinh đã phải bỏ ra cái giá như thế nào không, đã động viên biết bao người dân không?”

“Bao nhiêu?” Nathan hỏi.

"Những người dân trong vòng bán kính trăm dặm, ngoại trừ người già yếu, tất cả đều được động viên tới!"

Đại Tráng trả lời: “Lúc đó từ trên trời nhìn xuống, dưới đất dày đặc người đến, liếc mắt nhìn không thấy điểm cuối!”

“Chắc chắn là một cảnh tượng rất hùng vĩ!”

Nathan ngoài miệng thì phụ họa, nhưng trong lòng lại âm thầm châm chọc: “Mọi người đều nói Kim Phi nhân nghĩa, đối xử với người dân hết mực yêu thương, hóa ra cũng chỉ là lời đồn thổi, lại có thể bóc lột sức lao động như vậy!”

Mặc dù Đại Tráng là một người thô lỗ, cũng không có nhìn thấy biểu cảm của Nathan, nhưng sau nhiều năm làm quan trong quân, trình độ nói chuyện cũng được nâng cao không ít.

Sau khi nói xong anh ta nhận ra được lời mình vừa nói có thể gây ra hiểu lầm, thế là lại giải thích một câu: “Tiên sinh để cho người dân đến sửa kênh đập, không phải là bóc lột sức lao động mà là người dân tự nguyện đến xây dựng!”

“Tự nguyện?”

Nathan càng không tin: “Vì sao?”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3516


Tuy rằng Nathan không biết thân phận của Đại Tráng, nhưng suốt cả đường đi, từ thái độ của các nhân viên hộ tống khác với Đại Tráng, ông ta đoán địa vị của anh ta ở tiêu cục Trấn Viễn có lẽ không hề thấp.

Cho nên thái độ của ông ta vô cùng tốt: “Tráng sĩ, mời ngài nói!”

“Chúng ta phát hiện ở vùng bên cạnh có một nhóm quân địch, muốn ngươi theo chúng ta đi xem có phải người bộ lạc Thương Ưng phái tới hay không!” Đại Tráng đáp.

“Người của bộ lạc Thương Ưng tới nhanh như vậy sao?” Vẻ mặt của Nathan nhanh chóng trở nên nghiêm trọng.

Nhưng thật ra trong thâm tâm ông ta đang rất vui mừng.

Nếu bộ lạc Thương Ưng và Xuyên Thục xảy ra mâu thuần, vậy thì người của bộ lạc Hắc Hổ sẽ không phải hợp tác với Kim Phi nữa, mà lúc ấy Xuyên Thục đương nhiên sẽ đối phó với Thương Ưng.

Đại Tráng không phải Cửu công chúa nên không nhìn thấy được những toán tính của Nathan, nói tiếp: “Bây giờ chúng ta không thể chắc chắn được đấy có phải người của bộ lạc Thương Ưng hay không, nên muốn nhờ ngươi xác nhận giúp, có được không?”

Thật ra trong lòng Nathan rất muốn, nhưng lại giả bộ khó xử: “Nhưng chúng ta còn phải nhanh trở về báo cho đại vương...”

Chưa để ông ta nói xong, Đại Tráng đã nói: “Vậy được rồi, sau khi hạ cánh, các ngươi đi đi!”

Nathan nghĩ Đại Tráng sẽ thương lượng với ông ta một chút, ông ta sẽ nhân cơ hội này đòi tý điều kiện, không ngờ Đại Tráng lại trả lời dứt khoát như vậy.

Bây giờ ông ta lại không biết làm sao.

Nathan thật sự muốn đi xem xem, đám người đó có phải là người của bộ lạc Thương Ưng hay không.

Vừa mới từ chối Đại Tráng, rồi lại quay sang chủ động yêu cầu thì cũng xấu hổ thật đấy.

Nhưng với tư cách là một sứ giả, không biết xấu hổ chính là tố chất cơ bản.

Nghĩ tới việc này quan trọng như vậy, Nathan cười mỉa, nói: “Tráng sĩ, ngài nghe ta nói hết đãt”

Đại Tráng không nói gì thêm, nên Nathan nói tiếp: “Nếu sau khi xong việc, tráng sĩ có thể đưa chúng ta qua ngọn núi Đăng Giá kia, vậy thì ta có thể đi xem một chút!”

Không ngờ Đại Tráng lại từ chối thẳng thừng: “Xin lỗi, phi thuyền không thuộc quyền quản lý của ta, ta không thể đồng ý với ngươi được!”

Tới tận bây giờ, Nathan chưa từng gặp được người nào mà ngay thẳng như thế này, suýt chút nữa không thở được.

Sau khi ép chính mình tỉnh táo lại, ông ta mặt dày nói tiếp: “Thôi, nếu tráng sĩ đã lên tiếng, cứ để ta đi cùng ngài vậy!”

Dù Đại Tráng có đơn thuần tới mức nào, lúc này anh ta cũng nhận ra phản ứng của Nathan không được bình thường.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3517


Y biết rõ có quân địch ở đập Đô Giang, nhưng vẫn không do dự chạy tới.

Chẳng trách các nhân viên hộ tống chịu vào sinh ra tử vì Kim Phi như vậy, nếu có một người thủ lĩnh như y, ông ta cũng bằng lòng.

Ở trên một chiếc phi thuyền khác, Kim Phi đang vịn lan can, quan sát phía dưới, thỉnh thoảng còn cầm lấy chiếc kính viễn vọng để nhìn rõ hơn.

Đang quan sát, bỗng nhiên y nhìn thấy có một đám người lao ra trong bên nhà ở tập thể ở bên sông, có người chạy lên đập, có người chạy về phía cửa cống.

Kim Phi cầm kính viễn vọng lên nhìn xuống, trùng hợp nhìn thấy Ngụy Đại Đồng đang đứng trên sân, cầm kính viễn vọng nhìn lên trời.

Mãi đến lúc này Kim Phi mới nhớ ra, y quyết định tới đập Đô Giang nhưng không báo trước cho Ngụy Đại Đồng, nên ông ta không biết y đến.

Nhìn thấy nhiều phi thuyền và khinh khí cầu bay tới như vậy, dù có dấu hiệu của tiêu cục Trấn Viễn, việc Ngụy Đại Đồng lo lắng cũng là bình thường.

Những người chạy lên đập và cửa cống hẳn là những nhân viên công tác của đập Đô Giang, họ sợ có người tấn công đập và cửa cống.

Nghĩ vậy, Kim Phi vội ra hiệu cho Thiết Chùy vung cờ. Kim Phi biết sân của Ngụy Đại Đồng, nhưng Ngụy Đại Đồng lại không biết Kim

Phi đang ở trên phi thuyền, mãi cho đến khi Thiết Chùy vẫy cờ, Ngụy Đại Đồng mới nhìn thấy Kim Phi.

Y thấy ông ta buông kính viễn vọng xuống, hành lễ với y, rồi chạy về phía cửa.

Không lâu sau, Kim Phi thấy những người đang chạy đến đập và cửa cống đều dừng lại.

Đập Đô Giang cũng xây dựng điểm hạ cánh cho phi thuyền, nhưng một lần hạ nhiều nhất chỉ được hai phi thuyền.

Nhóm đầu tiên hạ cánh là hai trung đội của đại đội trinh sát do Hầu Tử dẫn đầu, và một bộ phận của đội súng kíp do Tả Phi Phi dẫn đầu.

Nữ công nhân của đội súng kíp ở bên trong, đại đội trinh sát sẽ tản ra xung quanh, nhanh chóng bố trí.

Sau đó, phi thuyền của họ lại cất cánh thêm lần nữa, tìm một nơi rộng rãi để đáp đất, nhường điểm hạ cánh cho phi thuyền khác.

Ngụy Đại Đồng đã chạy tới, đợi đến khi phi thuyền Kim Phi đang ngồi cũng hạ cánh thì vội vàng chạy tới chỗ giỏ treo, mở cửa rào chắn ra cho y.

Nguy Đại Đồng lại hành lễ với y: “Tiên sinh, ngài muốn đến thị sát, sao không báo †a trước một tiếng? Ít nhiều gì cũng phải để ta chuẩn bị trước đã chứt ”

Không lâu trước đây ông ta có đi tới làng Tây Hà, mới về cách đây mấy ngày. Ông ta còn tưởng Kim Phi đến để kiểm tra đột xuất.

“Chuẩn bị cái gì chứ, bình thường mọi người làm việc thế nào, cứ tiếp tục làm như thế là được.”

Kim Phi xua tay nói: “Hơn nữa ta tới đây là vì gặp phải chuyện bất ngờ, sáng nay mới quyết định tới.”

“Chuyện bất ngờ? Có liên quan tới đập Đô Giang sao?” Giọng nói của Ngụy Đại Đồng có hơi sốt ruột.

Đập Đô Giang này là thành tựu lớn nhất cả đời ông ta, cũng là công trình chắc chắn sẽ được lưu danh sử sách.

Đối với ông ta, đập Đô Giang còn quan trọng hơn cả vợ con của mình.

Kim Phi nhìn xung quanh: “Nơi này không phải nơi nói chuyện, chúng ta tới thư phòng của đại nhân nói đi!”

Ngụy Đại Đồng cũng nhận ra mình đang nóng vội, thế là nhanh chóng đuổi theo Kim Phi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn
Chương 3518


“Còn có thể làm gì nữa, kẻ nào đến thì giết kẻ đó!” Kim Phi bình tĩnh nói: “Nếu bọn họ đã đến vậy thì đừng quay về nữa!” “Nhưng không phải tiên sinh nói bọn họ đến ít nhất ba nghìn người sao?”

Quan tâm quá dẫn đến hỗn loạn, đập Đô Giang là chiến công đáng tự hào nhất trong đời Ngụy Đại Đồng, mà Kim Phi chỉ mang theo chiến đội áo giáp đen và đội súng kíp, Ngụy Đại Đồng lo lắng họ không thể bảo vệ được đập Đô Giang.

Nói xong, ông ta đột nhiên nhận thức được nói như vậy có chút không hợp lý, nên vội giải thích: “Tiên sinh, không phải ta nghi ngờ năng lực của ngài, nhưng ...nhưng...”

Từ trước đến nay Ngụy Đại Đồng luôn khéo đưa đẩy, nói chuyện đều hơi lúng túng.

“Nguy đại nhân, ngài yên tâm đi, ta cũng rất quan tâm đến đập Đô Giang giống như ngài, sẽ không để nó xảy ra chuyện gì!”

Kim Phi vỗ vai Ngụy Đại Đồng: “Ta đã nói với Khánh đại nhân rồi, nếu nhóm người Đại Tráng xảy ra chuyện gì, Khánh đại nhân sẽ lập tức điều quân đến tiếp viện!”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt!” Lúc này Ngụy Đại Đồng mới yên tâm.

“Đúng rồi Ngụy đại nhân, mực nước sông Kim Mã gần đây như thế nào rồi?” Kim Phi hỏi.

Kể từ mùa xuân, mực nước các nhánh sông Trường Giang luôn tăng, Kim Phi hơi lo lắng.

“Mực nước khu vực thường nguồn đã vượt mức cao nhất trong ba mươi năm qua, cũng may đập Đô Giang khơi thêm dòng, nên không có lũ lụt.

Ngụy Đại Đồng nói: “Gần đây mực nước vẫn tăng cao, nhưng sẽ có hai con kênh thông nước, thông qua hai con kênh này có thể liên thông mười bảy huyện, trong đó có ba thung lũng có thể làm hồ chứa nước, có thể giảm nhiều áp lực từ thượng nguồn.”

Nói đến đây, Ngụy Đại Đồng nhanh chóng đi đến bản đồ trên tường, chỉ vào ba địa điểm được khoanh tròn bằng bút đỏ: “Tiên sinh, thung lũng ta nói chính là nơi này, ngài xem có được không?”

Kim Phi nghe vậy bèn đi đến trước bản đồ, quan sát cẩn thận.

Ba địa điểm Ngụy Đại Đồng khoanh tròn đều có một điểm chung là thung lũng, hơn nữa ở khu vực phía dưới đều có một hoặc hai điểm chật hẹp.

Chỉ cần chặn chỗ hẹp lại thì sẽ tạo ra một hồ chứa nước.

Nguy Đại Đồng chỉ vào một trong những vòng tròn màu đỏ, giải thích với Kim Phi: “Nơi này là kênh Dã Khao Tử, hình dáng tổng thể giống như một con thoi, từ phía Đông Nam đến Tây Bắc dài khoảng hai bảy km, chỗ rộng nhất ở giữa là khoảng bảy km, nếu chúng ta xây một đập ngăn chỗ này lại thì có thể xây được một hồ chứa nước, khi mưa nhiều nước nhiều thì hồ chứa sẽ đầy, đến khi hạn hán, hồ chứa nước này đủ để mấy huyện phía dưới sử dụng.

Trước khi đập Đô Giang xây xong, chắc chắn Ngụy Đại Đồng sẽ không dám có suy nghĩ này, nhưng hiện tại sau khi nhìn thấy tác dụng của xi măng trong ngành xây dựng, Ngụy Đại Đồng đã to gan hơn nhiều.

“Xây hồ chứa nước là việc tốt có ích cho nước cho dân.” Kim Phi gật đầu, sau đó nhắc nhở: “Nhưng một khi không quản lý tốt hồ chứa nước, vỡ đê và lũ lụt, sẽ gây ra thiệt hại lớn, vì vậy nhất định phải khảo sát nhiều lần, xác nhận địa điểm

này có thể xây được hồ chứa nước hay không, hiểu chưa?”

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Bottom