[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 148,855
- 0
- 0
[Đm| Xong] 5 Năm Thành Tiên, 3 Năm Mô Phỏng
Chap 79: Ăn ít thôi
Chap 79: Ăn ít thôi
Tư Vũ Phi vươn tay, mạnh mẽ gạt bàn tay của Hiểu Mộc Vân đang đặt lên mặt nạ của mình ra.
Hiểu Mộc Vân nhất quyết không chịu buông ra.
"Hiểu—Mộc—Vân!"
Tư Vũ Phi tức muốn chết, ngươi cố ý không cho ta ăn cơm phải không!
Lúc trước ta còn lo lắng cho ngươi như thế, vậy mà ngươi lại đối xử với ta như thế này.
Nói là sẽ tôn trọng ta, nhưng nào có ai tôn trọng người khác mà lại túm mặt họ như thế chứ!
"Ngươi gọi ta, là có chuyện gì sao?"
Hiểu Mộc Vân cười hỏi, cố ý giả ngu.
Thấy Tư Vũ Phi sắp nổi giận, Hiểu Mộc Vân cuối cùng cũng chịu buông tay.
Hắn quay đầu lại, rút lấy cây quạt trong tay Chu Dao Quang, rồi dùng nó để xoay mặt Tư Vũ Phi sang hướng khác, khiến ánh mắt của Chu Dao Quang cũng bị lệch đi, chỉ còn biết nhìn xuống nền đất bên cạnh.
"Được rồi, ngươi ăn đi."
Hiểu Mộc Vân thấy đã an toàn.
Chu Dao Quang nói: "Bây giờ đến lượt ta muốn đánh chết ngươi."
Dù không rõ giữa hai người họ vừa xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn là câu nói kia, Chu Dao Quang và Hiểu Mộc Vân là bạn, hắn chưa bao giờ hoài nghi Hiểu Mộc Vân, cũng không bao giờ hỏi những điều đối phương không chủ động nói.
Hắn làm theo lời Hiểu Mộc Vân, sai người đi mời một y tu đến, đồng thời cho người dọn trống võ trường trong cứ điểm.
Hiểu Mộc Vân đã nhắc nhở Chu Dao Quang hết lần này đến lần khác rằng đừng nhìn Tư Vũ Phi, nhưng đây chính là diệt thần trảm ma giả trong truyền thuyết đấy.
Chu Dao Quang nhân lúc Hiểu Mộc Vân không để ý, nhanh chóng quay đầu đánh giá Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi đeo một chiếc mặt nạ tinh xảo, sau khi ăn xong, y giơ tay kéo một tấm bản bên trong mặt nạ ra, sau đó lắp vào khoảng trống, trong chớp mắt, chiếc mặt nạ liền che kín toàn bộ khuôn mặt y: một chiếc mặt nạ trắng toát, mang theo biểu cảm khóc lóc.
Chu Dao Quang vẫn luôn cảm thấy kết luận mà năm đó Hiểu Mộc Vân tính ra thực sự quá mức hoang đường.
Thế gian hiếm thấy thần ma, lấy đâu ra diệt thần trảm ma giả chứ?
Giờ nhìn lại Tư Vũ Phi, hắn càng cảm thấy lời tiên đoán kia nực cười.
"Ngươi nhìn cái gì?"
Tư Vũ Phi phát hiện đối phương cứ nhìn chằm chằm mình, cảm thấy hành động này thật bất lịch sự.
"Chỉ là muốn xem thử xem diệt thần trảm ma giả trong truyền thuyết có ba đầu sáu tay hay không thôi."
Chu Dao Quang cười nói, dùng quạt chỉ chỉ lên trán và bả vai y, "Nhìn kiểu này, hình như cũng không có gì đặc biệt, chẳng qua chỉ là một người bình thường mà thôi."
"Vậy sao?"
Tư Vũ Phi thản nhiên đáp.
"Hoặc là ngươi có sở trường gì đặc biệt, có thể phô diễn một chút cho ta xem không?"
Chu Dao Quang tùy tiện nói.
Nhìn hắn không đứng đắn, Tư Vũ Phi nghĩ bụng: Không hổ là bạn của Hiểu Mộc Vân.
Hiểu Mộc Vân nghe thấy, hoàn toàn không lo lắng Tư Vũ Phi sẽ tháo mặt nạ.
Dù sao mỗi khi có ai định gỡ mặt nạ của Tư Vũ Phi xuống, phản ứng của y luôn giống như người khác đang định lột quần áo của mình vậy.
Tư Vũ Phi nghe vậy thì giơ tay lên, động vào mặt nạ.
Chu Dao Quang cứ tưởng y sắp gỡ mặt nạ xuống, liền hào hứng ghé lại gần.
Tư Vũ Phi chậm rãi chớp mắt một cái, đến khi mí mắt nâng lên, song đồng âm u khóa chặt người trước mặt.
Chu Dao Quang giật mình, suýt chút nữa nhảy bật ra sau.
Tư Vũ Phi lại chớp mắt một lần nữa, đôi mắt lập tức trở về trạng thái bình thường, lạnh nhạt nói: "Mặc dù không có ba đầu sáu tay, nhưng có song đồng.
Như vậy đã đủ thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi chưa?"
Bị ánh mắt không giống nhân loại kia nhìn chằm chằm, Chu Dao Quang bỗng cảm thấy một loại áp lực kỳ lạ, trong thoáng chốc hắn vội vàng dời ánh mắt đi, quả thật không dám nhìn thẳng vào y nữa.
Tư Vũ Phi đắc ý cong môi, đáng tiếc nụ cười ấy bị che khuất dưới lớp mặt nạ, nên không ai có thể nhìn thấy.
Chỉ có Hiểu Mộc Vân tinh ý nhận ra đôi mắt y hơi cong lên.
Ở một góc độ nào đó, tính cách của Tư Vũ Phi đơn thuần nghịch ngợm, thật sự rất giống một đứa trẻ, mà còn là kiểu trẻ con cực kỳ tinh quái.
Chu Dao Quang bị dọa đến mức đôi mắt bắt đầu đảo quanh, sau đó chuyển hướng sang tìm Hiểu Mộc Vân nói chuyện.
Tư Vũ Phi ngồi một bên, không mấy bận tâm, chỉ bĩu môi lắng nghe bọn họ trò chuyện.
Tên này quả nhiên là bạn tốt của Hiểu Mộc Vân thật.
Tư Vũ Phi cảm thấy khó mà tin được.
"Ta đi đón y tu lên."
Chu Dao Quang nhìn qua cửa sổ, thấy một người mặc viện phục của Ngũ Lăng Hiên đi tới, lập tức đi xuống.
"Ngươi khi nào lại trở nên khách sáo thế?"
Hiểu Mộc Vân cảm thấy kỳ lạ.
"Bởi vì người đến chính là tam thúc của ta."
Chu Dao Quang không giấu giếm tâm tư nhỏ của mình, vừa nói vừa theo cầu thang đi xuống.
Hắn vừa rời đi, Hiểu Mộc Vân liền nắm lấy cơ hội bôi đen hết thảy những người có thể trở thành đối thủ cạnh tranh của mình trong mắt Tư Vũ Phi, dù cho người đó có là bạn tốt của hắn đi chăng nữa.
"Ta đã nói rồi, tên này vô lại lắm, tuyệt đối không thể giao thiệp quá nhiều."
Hiểu Mộc Vân nói với Tư Vũ Phi.
"Nhưng ta thấy hai người trò chuyện rất vui vẻ mà."
Tư Vũ Phi không tin Hiểu Mộc Vân lại có thể thân thiết với một kẻ phẩm hạnh bại hoại.
"Không hề vui vẻ."
Hiểu Mộc Vân kiên quyết lắc đầu.
Tư Vũ Phi không rõ vì sao hắn lại phải nói dối trước mặt mình.
Hiểu Mộc Vân nói lời này, chẳng qua chỉ là để dọn đường cho những lời đường mật tiếp theo: "Chỉ khi ở bên ngươi, ta mới thấy vui vẻ nhất."
Tư Vũ Phi nghe vậy thoáng ngẩn người, sau đó có chút ngại ngùng đưa tay cuộn lấy một lọn tóc của mình.
Hiểu Mộc Vân nhìn động tác của y, liền cười trêu chọc: "Câu này, có phải các sư huynh sư tỷ khác cũng đã từng nói với ngươi rồi không?"
Mỗi khi Hiểu Mộc Vân muốn bày tỏ rằng hắn rất vui khi ở cạnh y, Tư Vũ Phi liền lấy thái độ của những người khác trong Phục Hy Viện ra làm so sánh.
Mọi người đều rất thích ta, ai cũng muốn ở bên ta, ai cũng không nỡ rời xa ta.
Hiểu Mộc Vân hết lần này đến lần khác bị gộp vào nhóm mọi người, đến mức ấm ức sắp rơi nước mắt.
Bọn họ thích ngươi, nhưng không phải theo cách mà ta thích ngươi.
"Câu này khá mới mẻ, lần đầu tiên ta nghe được."
Trong Phục Hy Viện, mọi người đều thích náo nhiệt, càng đông càng tốt, cho nên chưa từng có ai nói với y rằng họ thích ở riêng với y hơn là ở cùng mọi người.
"Thật sao?"
Hiểu Mộc Vân mặt mày hớn hở.
"Thật, ta có bao giờ lừa ngươi chưa?"
Tư Vũ Phi không thích nói dối, không giống như hắn.
"A."
Hiểu Mộc Vân càng thêm chắc chắn rằng, trong Phục Hy Viện, hắn không có tình địch.
Hai người vừa trò chuyện được một lát thì Chu Dao Quang đã dẫn theo y tu lên lầu.
Vị y tu này trông có hơi lớn tuổi, Chu Dao Quang đối với ông vô cùng cung kính.
"Ai bị thương?"
Y tu không lãng phí thời gian, trực tiếp hỏi thẳng.
Tư Vũ Phi nghe vậy, lập tức đẩy Hiểu Mộc Vân lên phía trước.
Hiểu Mộc Vân lộ ra vẻ nghi hoặc.
Tư Vũ Phi nói: "Ngươi đã chết một lần rồi, còn không cần khám bệnh à?"
Trong suy nghĩ của y, người cần gặp đại phu nhất chính là Hiểu Mộc Vân.
Hiểu Mộc Vân bất đắc dĩ, kéo cánh tay của Tư Vũ Phi đặt lên bàn.
Y tu vươn tay bắt mạch cho Tư Vũ Phi.
Ông kiểm tra một lát, sau đó nhíu mày nói: "Đưa tay còn lại."
Hiểu Mộc Vân liền nắm lấy tay còn lại của Tư Vũ Phi đặt lên bàn.
Bắt mạch xong, y tu không nói gì thêm, chỉ kết luận: "Dạo gần đây ngươi ăn quá nhiều, bớt ăn lại đi."
Ba người còn lại trong phòng lập tức rơi vào trầm mặc, Chu Dao Quang cúi đầu nhìn qua đống đĩa chất trên bàn.
Tư Vũ Phi thực sự ăn không ít.
"Không có gì nghiêm trọng, ta đi đây."
Y tu mặt không đổi sắc thu dọn túi thuốc, chuẩn bị rời đi.
"Không đúng."
Hiểu Mộc Vân giữ y tu lại: "Sáng nay y còn nôn ra máu."
"Thật không?"
Y tu đánh giá Tư Vũ Phi một lượt, rồi nói: "Gỡ mặt nạ xuống, để ta xem mặt."
Tư Vũ Phi nghe vậy, lập tức giơ tay giữ chặt mặt nạ, điên cuồng lắc đầu.
Y nếu đã không muốn, không ai có thể tháo mặt nạ của y xuống được.
"Y sáng nay thực sự nôn ra rất nhiều máu, hơn nữa chân khí vận hành cũng có vấn đề."
Hiểu Mộc Vân lại nắm lấy cánh tay của Tư Vũ Phi, đặt lên bàn cho y tu xem: "Đại phu, ngươi kiểm tra kỹ hơn một chút đi."
"Chân khí sao?"
Y tu đưa tay ra, chân khí quanh đầu ngón tay khẽ động: "Để ta thử kiểm tra một chút."
"Ừm."
Hiểu Mộc Vân chợt nhớ ra chuyện gì, liếc mắt nhìn Tư Vũ Phi một cái, cảnh cáo: "Không được giãy giụa, cũng không được làm bị thương người khác."
"Để chân khí của người khác tiến vào cơ thể mình, đáng sợ quá."
Tư Vũ Phi dù chết cũng không chịu.
"Ông ấy không phải người khác, là y tu."
Hiểu Mộc Vân sớm đã biết y sẽ không đồng ý.
Cánh tay đặt trên bàn của Tư Vũ Phi khẽ run lên, y muốn rút tay về.
Không muốn chính là không muốn, y dựa vào cái gì phải nghe lời Hiểu Mộc Vân chứ?
"Thôi nào, ngoan một chút, ta không muốn lại thấy ngươi nôn ra máu nữa đâu."
Hiểu Mộc Vân thở dài một hơi, tiếp tục nói với y tu: "Y còn hay chảy máu mũi, sau khi giao đấu xong thì dễ xảy ra tình trạng chân khí rối loạn."
"Vậy thì cần phải kiểm tra kỹ càng hơn rồi."
Y tu không ngờ tình trạng của y lại nghiêm trọng đến vậy.
Tư Vũ Phi mím môi, rõ ràng là không muốn khuất phục.
"Được rồi, ngoan nào."
Hiểu Mộc Vân trấn an y.
"Nếu như..."
Tư Vũ Phi bi bi thương thương, "Ta bị ông ta tập kích rồi chết thì sao?"
Hiểu Mộc Vân rất muốn cười, nhưng vẫn nhịn xuống.
"Chớ vũ nhục y cách của ta."
Y tu nghiêm mặt nói, sau đó nắm lấy cổ tay Tư Vũ Phi, truyền chân khí vào.
Tư Vũ Phi lập tức nhắm mắt, cảm nhận luồng khí tức đang dò xét trong cơ thể mình.
Chẳng mấy chốc, y tu đã kiểm tra xong, vẫn giữ nguyên dáng vẻ nghiêm túc mà nói với bọn họ: "Lần này ta đã kiểm tra rất kỹ lưỡng."
Hiểu Mộc Vân nghiêm túc lắng nghe.
Y tu nói: "Kết luận của ta vẫn là, dạo này hắn nên ăn ít lại một chút."
Hiểu Mộc Vân, Tư Vũ Phi: "......"
Y tu rất bận, không có thời gian dây dưa thêm, xác nhận Tư Vũ Phi không có vấn đề gì rồi lập tức đứng dậy rời đi.
Chu Dao Quang vội vàng đi tiễn ông.
Khi họ đến gần cầu thang, Hiểu Mộc Vân và Tư Vũ Phi vẫn có thể nghe loáng thoáng cuộc đối thoại của họ.
Ý tứ đại khái của y tu là: lần sau đừng gọi ta đến vì mấy chuyện chẳng đáng gọi là bệnh, đúng là rảnh rỗi sinh việc.
Hiểu Mộc Vân nghi hoặc quay sang nhìn Tư Vũ Phi.
Hắn không hiểu y thuật, nhưng ngẫm lại, đúng là Tư Vũ Phi thường xuyên bị thương sau những trận đại chiến, nhưng chưa từng là do kẻ địch gây ra, phần lớn đều là nội thương.
"Ta kiểm tra một chút, được không?"
Hiểu Mộc Vân trưng cầu ý kiến Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi gật đầu.
Hiểu Mộc Vân lập tức vận chuyển chân khí tiến vào cơ thể y.
Khi chân khí của hắn vận hành một vòng trong kinh mạch của Tư Vũ Phi, hắn kinh ngạc mở to mắt.
Quả thực đúng như lời y tu nói, khí tức trong cơ thể Tư Vũ Phi hoàn toàn không có vấn đề gì.
"Ngươi còn thấy chỗ nào khó chịu không?
Còn muốn thổ huyết nữa không?"
Hiểu Mộc Vân dồn dập hỏi.
"Nếu khó chịu, ta đã chẳng ăn nhiều như thế rồi."
Tư Vũ Phi đã gần như quét sạch bàn đồ ăn đặc sản trên bàn.
Hiểu Mộc Vân nắm lấy tay Tư Vũ Phi, không thể tin nổi.
Tư Vũ Phi nhìn xuống bàn tay hai người đang đan vào nhau, ngượng ngùng quay mặt sang một bên.
Ngươi còn định nắm tới bao giờ hả?
Từ cầu thang gỗ vang lên tiếng bước chân gấp gáp, rồi giọng nói của Chu Dao Quang vọng lại: "Mộc Vân, ngươi lại hại ta bị mắng rồi."
"Mộc Vân."
Tư Vũ Phi nhỏ giọng lặp lại cách Chu Dao Quang gọi Hiểu Mộc Vân, sau đó bĩu môi.
"Chuyện gì?"
Hiểu Mộc Vân thấy buồn cười.
"Ghê tởm."
Tư Vũ Phi ghét bỏ đáp.
Hiểu Mộc Vân buông tay, đánh giá Tư Vũ Phi, vẫn không tài nào hiểu nổi chuyện kỳ quái này.
Chu Dao Quang đã leo lên tới nơi, chuẩn bị mắng người.
Hiểu Mộc Vân không muốn bị bạn tốt mắng xối xả liền chủ động thuật lại tình trạng thổ huyết và chảy máu mũi nhiều lần của Tư Vũ Phi.
Chu Dao Quang thân là đệ tử của Ngũ Lăng Hiên, kiến thức cũng khá rộng.
"Chả trách ngươi bảo ta chuẩn bị sân luyện tập."
Chu Dao Quang lập tức hiểu ra, "Ngươi muốn thử xem có phải hễ giao đấu là y lại tự làm mình bị thương hay không?"
"Đúng vậy."
Hiểu Mộc Vân cảm thấy Tư Vũ Phi cần phải làm rõ tình trạng thân thể của chính mình.
"Vậy thì thử xem đi."
Chu Dao Quang so với lo lắng cho Tư Vũ Phi, kỳ thực còn tò mò hơn về thân phận diệt thần trảm ma giả của y.
Nếu có thể tận mắt chứng kiến Tư Vũ Phi chiến đấu, hắn tin rằng có thể đưa ra phán đoán chính xác về thể chất của y.
"Không lý do, ta đánh nhau làm gì?"
Tư Vũ Phi không tình nguyện.
"Chậc."
Hiểu Mộc Vân nghe vậy, bất đắc dĩ nói: "Ngoan nào."
Tư Vũ Phi vẫn bất động, Hiểu Mộc Vân không còn cách nào khác, đành đứng dậy, dứt khoát bế bổng y lên.
"Sân chắc đã chuẩn bị xong, đi thôi!"
Chu Dao Quang là người hào hứng nhất trong cả bọn.
Tư Vũ Phi không tình nguyện chấp nhận số phận, lê từng bước chậm chạp theo sau hai người.
Đi ngang qua con phố, ven đường có một quầy hàng bán điểm tâm mới lạ.
Tư Vũ Phi khẽ kéo tay áo Hiểu Mộc Vân.
Hiểu Mộc Vân cúi đầu nhìn y.
"Ta muốn ăn cái kia."
Tư Vũ Phi nói.
Hiểu Mộc Vân lập tức dừng bước trước quầy, rút tiền ra định mua.
"Tam thúc của ta chẳng phải đã bảo y đừng ăn nhiều như vậy rồi sao?"
Chu Dao Quang ở bên cạnh nhắc nhở, "Hơn nữa y vừa mới ăn no xong, không thể ăn vặt đâu."
Tư Vũ Phi: "......"
"Mua trước, để dành lát nữa ăn."
Hiểu Mộc Vân đưa tiền cho chủ quán, "Gói vào giúp ta."
Chu Dao Quang đứng bên cạnh lắc đầu chậc chậc, nói với Hiểu Mộc Vân: "Trước đây ta cũng cưng chiều đệ đệ mình như vậy, kết quả là nó cả ngày tùy hứng, mấy ngày trước còn bỏ nhà ra đi."
"Minh Hi ấy hả?
Đấy là vấn đề của ngươi."
Hiểu Mộc Vân khinh bỉ Chu Dao Quang.
Chu Dao Quang nhìn về phía Tư Vũ Phi, đột nhiên phát hiện: "Không đúng chứ nhỉ, ngươi năm nay hẳn không còn nhỏ nữa chứ?"
Do thái độ của Hiểu Mộc Vân cùng tính cách trẻ con của Tư Vũ Phi, Chu Dao Quang suýt nữa thì nghĩ y chỉ tầm tuổi đệ đệ 15 của mình.
Nhưng ngẫm lại, diệt thần trảm ma giả năm nay hẳn cũng gần 20 rồi.
"Trong tu tiên giới, tuổi của Phi Phi vẫn còn nhỏ."
Hiểu Mộc Vân phản bác, nhận lấy túi điểm tâm từ lão bản rồi tiếp tục đi.
"Gần 20 rồi mà còn nhỏ."
Hiểu Mộc Vân lúc nào cũng bênh vực Tư Vũ Phi, Chu Dao Quang tranh cãi với hắn cả ngày theo bản năng buông lời châm chọc: "Ngươi thì già đầu rồi, cũng đừng vì thế mà sinh ra nhận thức sai lầm về tuổi tác chứ."
"Ngươi bằng tuổi ta, ta mà già đầu thì nhìn lại khuôn mặt già nua của mình đi."
Hiểu Mộc Vân mắng hắn, hoàn toàn là phản ứng theo bản năng.
Chu Dao Quang tức đến dậm chân.
Quả nhiên, sự hòa nhã của Hiểu Mộc Vân cũng chỉ là vẻ ngoài mà thôi.
Ngũ Lăng Hiên có một căn cứ trong thành này, trong phủ đệ có một võ trường rộng lớn.
Nơi đây trải dài một khoảng đất trống lớn, xung quanh bày bố kết giới, vừa bảo vệ khu vực bên ngoài vừa tối ưu cho việc tu luyện và vận dụng pháp thuật của tu sĩ.
Ngày thường nơi này lúc nào cũng tấp nập đệ tử luyện tập, nhưng giờ chỉ còn ba người Tư Vũ Phi, Hiểu Mộc Vân và Chu Dao Quang.
Hiểu Mộc Vân vốn định trực tiếp làm đối thủ của Tư Vũ Phi, nhưng Chu Dao Quang lại ngăn hắn, vẻ mặt hứng thú: "Chi bằng để ta thử xem."
Hắn thật sự rất có hứng thú với Tư Vũ Phi.
"Phi Phi, ý ngươi thế nào?"
Hiểu Mộc Vân hỏi, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi túi điểm tâm mà Tư Vũ Phi đang ôm trong lòng.
Hắn cảm thấy mình nên nghe theo lời dặn của y tu thì hơn, không thể để đối phương suốt ngày ăn quá nhiều như vậy.
"Được."
Tư Vũ Phi đồng ý.
Hiểu Mộc Vân nghe vậy, oán giận nói: "Mặc dù ta biết ai đánh với ngươi cũng thế thôi, nhưng ngươi có thể đừng đồng ý nhanh như vậy không?
Ta thật sự có hơi tổn thương đấy."
Hiểu Mộc Vân chính là người phiền phức nhất mà Tư Vũ Phi từng gặp.
"Nếu vậy thì cả hai cùng lên đi."
Tư Vũ Phi không chút bận tâm, y thu điểm tâm vào túi Càn Khôn, đồng thời rút ra Trảm Ma Kiếm.
"Ồ?
Lúc ăn thì khác, bây giờ cuồng dã lắm nha."
Chu Dao Quang trêu chọc.
Ánh mắt Tư Vũ Phi lập tức lạnh như băng.
Một khi y cầm kiếm, tính khí liền trở nên không tốt lắm.
Hiểu Mộc Vân chủ động lui ra ngoài kết giới.
"Xin chỉ giáo."
Chu Dao Quang phất tay một cái, cây quạt trong tay hóa thành trường kiếm.
Hắn bình thường trông có vẻ không nghiêm túc, nhưng gương mặt trời sinh lại dễ dọa người, khi không biểu lộ cảm xúc thì trông vô cùng tàn khốc lạnh nhạt.
Tư Vũ Phi cầm kiếm tùy ý đứng, dường như còn đang do dự điều gì.
Chu Dao Quang tất nhiên sẽ không nương tay với người đang đứng đối diện mình.
Hắn cầm trường kiếm, lập tức vọt qua.
Vừa là một chiêu thăm dò, cũng vừa là một kiếm áp chế.
Trường kiếm mang theo khí thế tấn công, pháp lực gia tăng mức độ nguy hiểm, chém thẳng về phía Tư Vũ Phi.
Đôi mắt Tư Vũ Phi khẽ nhấc lên, Trảm Ma Kiếm trong tay xoay nửa vòng, chuẩn xác gạt kiếm của Chu Dao Quang ra.
Động tác của y thực ra rất có kỹ xảo.
Chu Dao Quang có ý thức chiến đấu mạnh, bị đẩy kiếm ra cũng không hề phân tâm, mà thuận theo lực đẩy lướt xuống tiếp tục tấn công Tư Vũ Phi.
Hiểu Mộc Vân đứng bên ngoài quan chiến, nhìn hai thanh kiếm va chạm, Chu Dao Quang chủ động tấn công, còn Tư Vũ Phi lại có vẻ không hứng thú lắm, chỉ tùy ý hóa giải thế công của đối phương.
Hắn từng chứng kiến phong cách chiến đấu của Tư Vũ Phi, đối phương ra tay luôn là sát chiêu, quỷ dị khó lường, phản ứng trong chiến đấu cũng nhanh đến đáng sợ.
Nhưng bây giờ trông y lại có vẻ lười biếng.
Hiểu Mộc Vân nghi ngờ y là ăn quá no.
Chu Dao Quang phát hiện mình đang bị xem thường, bèn nhe răng cười, sau đó giấu sát chiêu trong những đòn tấn công bình thường, đồng loạt tung ra.
"Trò mèo."
Tư Vũ Phi lập tức nhìn thấu mánh khóe của hắn.
"Thế ngươi tránh được không?"
Chu Dao Quang nói xong, liên tục áp sát Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi giật mình.
Y quả thực đã khinh địch.
Chu Dao Quang không ngại bị nhìn thấu, bởi đây là một chuỗi liên kích tinh vi, ban đầu Tư Vũ Phi còn có thể lần lượt đỡ được, nhưng về sau y buộc phải dùng những động tác hơi chật vật để né tránh.
Ẩn trong bộ kiếm pháp này chính là bàn tay của Chu Dao Quang.
Hắn nhân lúc Tư Vũ Phi bị phân tán sự chú ý, vươn tay ra trước mặt y, bất ngờ hất lên, đánh bay mặt nạ.
Mặt nạ bị đánh rơi, Tư Vũ Phi thuận theo lực đạo nghiêng mặt, mái tóc buộc cao quét ngang qua mặt, còn có chút đau rát.
"Ưm."
Tư Vũ Phi giơ tay ôm lấy bên mặt bị tóc quất trúng, tức giận quay đầu lại.
Chu Dao Quang lập tức nhìn thấy gương mặt của y, mở to hai mắt.
Hiểu Mộc Vân không hề lo lắng về chuyện giữa hai người này sẽ nảy sinh chút ám muội nào, bởi vì Tư Vũ Phi mà đã nổi giận thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Chỉ trong nháy mắt, Tư Vũ Phi lập tức siết chặt Trảm Ma Kiếm, thi triển ngự phong thuật vọt tới.
Đôi mắt y kiên định, trường kiếm lạnh lẽo phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng vô tình.
Chu Dao Quang lập tức hoàn hồn, hốt hoảng vung tay kết ấn, đánh thẳng về phía Tư Vũ Phi.
Cuồng phong mãnh liệt quét tới.
Sở dĩ hắn hoảng loạn là bởi vì sát khí trên người Tư Vũ Phi quá mức kinh khủng.
Tư Vũ Phi nheo mắt lại, Trảm Ma Kiếm xé toạc cuồng phong, dùng tốc độ mà Cho Dao Quang không thể theo kịp, trong nháy mắt đã vọt tới.
Y đến trước mặt Chu Dao Quang, khẽ xoay người bằng niệm lực, chỉ trong nháy mắt đã từ vị trí mà Chu Dao Quang có thể phòng vệ vòng ra phía sau hắn, không chút do dự dùng Trảm Ma Kiếm trực tiếp đâm kiếm xuyên qua thân thể hắn!
Chu Dao Quang nhìn lưỡi kiếm xuyên qua bụng mình, hoảng sợ vô cùng.
Tư Vũ Phi lập tức rút kiếm ra.
"Ta...
Ta sắp chết rồi..."
Chu Dao Quang ngã xuống đất, đau đớn rên rỉ, "Ta bị... chính bạn tốt của mình hại chết...
Còn bị một người... một người... có dung mạo kinh thiên động địa giết chết."
"Ngươi vô dụng thật đấy."
Hiểu Mộc Vân đứng bên cạnh chế giễu.
Thật ra trận chiến này từ đầu đến cuối đều chẳng có ai nghiêm túc cả.
"Tên bạn khốn kiếp kia, còn không mau...
đi tìm tam thúc của ta cứu ta..."
Chu Dao Quang sắp khóc đến nơi.
"Tìm ông ấy làm gì?"
Tư Vũ Phi ngồi xổm xuống trước mặt hắn, tò mò nhìn Chu Dao Quang.
Chu Dao Quang ngẩng đầu liếc y một cái, trong mắt lóe lên tia kinh diễm, sau đó lại tiếp tục đau đớn gục xuống: "Ta sắp mất máu mà chết..."
Vừa dứt lời, hắn liền giơ tay sờ bụng mình, phát hiện chỗ đó chẳng những không chảy máu mà ngay cả đau đớn cũng không có.
"Hử?"
Hiểu Mộc Vân bước tới, giơ chân, một cước đá thẳng bạn tốt của mình ra ngoài kết giới.
Chu Dao Quang lăn lông lốc trên mặt đất, đầu óc hoàn toàn mơ hồ.
"Vẫn là để ta đấu với ngươi đi."
Hiểu Mộc Vân cười nhìn Tư Vũ Phi.
"Đấu cái gì?"
Tư Vũ Phi nhấc kiếm lên, "Thanh kiếm này vốn không thể gây thương tổn cho người, ta đánh với ngươi thì có ý nghĩa gì chứ?"
"Ồ, không thể gây thương tổn à~" Hiểu Mộc Vân ý vị thâm trường cười.
Tư Vũ Phi chuẩn bị thu kiếm lại, không muốn giỡn với bọn họ nữa.
"Vậy thì..."
Hiểu Mộc Vân lấy từ túi Càn Khôn ra một lá bùa, giơ lên trước mặt Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi nhận ra lá bùa đó.
"Hóa hình phù."
Hiểu Mộc Vân cuộn lá bùa lại, hai tay kết ấn, chân khí lưu chuyển, sau đó dán lá bùa lên trán mình.
Chỉ trong chớp mắt, trước mắt Tư Vũ Phi hiện ra một quỷ hồn to gấp ba lần cơ thể y, toàn thân vận bạch y, trên đầu đội quan với hàng chục chuỗi ngọc buông xuống.
Trảm Ma Kiếm cảm nhận được hơi thở của yêu quỷ, lập tức ngân vang trong tay Tư Vũ Phi.
Hiểu Mộc Vân nâng tay, làn da hắn tái nhợt đến đáng sợ, hắn thân là lệ quỷ, đầu ngón tay vươn ra chạm nhẹ lên phàm nhân nhỏ bé trước mặt.
Tư Vũ Phi thấy thế, biểu cảm nhàn nhạt ban nãy lập tức biến mất.
Y quên mất việc mặt nạ của mình đã bị đánh rơi, không thể che đi biểu cảm trên mặt, cứ vậy liếm khóe môi, sát ý bùng lên tứ phương.
Đôi môi hơi nhếch lên, y dùng đầu lưỡi liếm qua khóe môi, sát khí cuồn cuộn hiện rõ trên gương mặt.
"Vậy ta có thể chém bay đầu của ngươi không?"
Tư Vũ Phi ngẩng lên, châm biếm lại khiêu khích Hiểu Mộc Vân.
"Tiểu tướng công~" Đằng sau lớp chuỗi hạt, khóe môi Hiểu Mộc Vân cong lên, "Tùy ngươi thích."
Tiểu kịch trường:
Hiểu Mộc Vân: Về sau không thể để ngươi ăn nhiều vậy nữa.
Tư Vũ Phi: Ngươi có phải rất thích chọc giận ta đúng không?