Phục Hy Viện là môn phái có chế độ khép kín, nhưng không hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.
Nói cách khác, họ vẫn duy trì một không gian nhất định để giao lưu với ngoại giới.
Họ áp dụng hệ thống hành giả nhân gian, trong đó chưởng môn có trách nhiệm xuống núi, đi lại giữa các môn phái, tiện thể trừ yêu diệt ma, khám phá các bí cảnh nhằm đảm bảo không bị xa rời thế tục.
Ngoài ra, mỗi ngày đều có đệ tử trực tại cổng Phục Hy Viện phụ trách nhận thư từ bên ngoài gửi tới và giải quyết các khoản nợ cũ chất chồng qua nhiều năm.
Số người có thù oán với Phục Hy Viện nhiều vô kể, mà chưởng môn thì quá bận rộn, còn những người khác lại không giỏi giao tiếp, nên những ai có việc muốn giải quyết phải xếp hàng lấy số thứ tự, sau khi ước tính được thời gian xếp hàng sẽ quay lại xử lý.
Còn về thời gian, có thể là một năm, cũng có thể là mười mấy năm hoặc vài chục năm.
Số thứ tự chỉ có hiệu lực trong bảy ngày, hết hạn phải lấy số mới và xếp hàng lại từ đầu.
Có một vài người không có thù oán gì với Phục Hy Viện, chỉ đơn thuần là tò mò về môn phái này thì nếu có đủ can đảm nói với đệ tử trực ban về mong muốn thăm quan của mình, họ cũng sẽ được phát cho một số thứ tự.
Nói chung là, chỉ cần có số và nhớ đến báo danh, việc gì cũng có thể được giải quyết.
Tần Phương Hảo nhận được số thứ tự, khổ sở leo lên ngọn núi mà chỉ cần bước vào là mọi pháp thuật đều bị phong tỏa.
Gã thở hổn hà hổn hển, cuối cùng cũng đến được một vùng bí cảnh tu tiên rộng lớn, cổ kính đầy vẻ huyền bí và kỳ quái.
Gã đang định nghỉ ngơi một lát, vừa ngẩng đầu lên thì suýt bị nghẹn vì cảnh tượng trước mắt.
Dưới mái hiên trước cổng Phục Hy Viện đặt một chiếc bàn, một chiếc ghế và một chiếc xe đẩy.
Có một người mặc đạo bào màu xanh dương đang ngồi trên ghế.
Có lẽ là một đứa trẻ.
Nhìn qua thì nó giống một đứa trẻ, nhưng trên mặt lại đeo một chiếc mặt nạ kinh dị che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lại một màu trắng muốt, mà ở vị trí hai mắt trên lớp mặt nạ chỉ có hai lỗ đen sâu thẳm.
Tần Phương Hảo cố tình xoay đầu thật mạnh hòng thu hút sự chú ý của nó.
Đứa trẻ vẫn ngồi im trên ghế, bất động như núi.
Tần Phương Hảo bỏ cuộc, hắn thấp thỏm bước lên, không dám nhìn thẳng vào mặt đứa nhóc.
Gã nghiêng người, cẩn thận lấy từ túi ra một tấm thẻ gỗ đưa cho nó.
"Đây là số thứ tự."
"Đinh Nhâm 78."
Giọng nói non nớt của đứa trẻ vang lên, đọc chính xác con số trên thẻ gỗ, sau đó rút ra một cuốn sổ từ chiếc xe đẩy bên cạnh.
Nó mở sổ, tìm mục tương ứng với số thứ tự và đọc một cách vô cảm, "Trong đây viết bảy mươi tám năm trước, chưởng môn Phục Hy Viện trong lúc truy đuổi một con yêu vật đã vô tình làm đổ bát mì bò của chưởng môn Long Quang Kỳ.
Vì lúc đó chưởng môn của chúng ta không thể phân thân nên đã không quay lại xin lỗi hay bồi thường.
Sau đó, chưởng môn Long Quang Kỳ tìm chưởng môn Phục Hy Viện suốt một năm nhưng không gặp, nên đến đây để đăng ký."
Trong mấy cuốn sổ này ghi lại tất cả những lý do mà người giữ số thứ tự đến Phục Hy Viện.
Tần Phương Hảo không ngờ câu chuyện lại là như thế này, gã đờ đẫn không biết phải làm gì.
"Chuyện này dễ giải quyết, ta chờ ngươi đã lâu rồi."
Đứa trẻ nói, sau đó mở ngăn kéo dưới xe đẩy, lấy ra một tô mì đã nấu chín được lọc hết nước.
Nó vặn mở một bình sắt, bên trong là nước súp nóng hổi, đổ vào tô, rồi đưa đôi đũa cho Tần Phương Hảo, ra hiệu gã có thể mang đi.
Phục Hy Viện rất chú trọng đến hiệu suất giải quyết công việc.
Đứa trẻ cầm bút lông, đánh một dấu tích vào mục Đinh Nhâm 78 trong sổ.
Vậy là thêm một việc được giải quyết xong.
Tần Phương Hảo ôm tô mì bò, cả người choáng váng.
"Ai đời xếp hàng bảy mươi mấy năm chỉ để lấy một tô mì bò chứ!
Chưởng môn của chúng ta cũng chết cmnr!"
Tần Phương Hảo gào lên.
Đứa trẻ bình tĩnh đáp: "Xin chia buồn."
Tần Phương Hảo suýt phun máu.
Chưởng môn của gã đã chết mười năm rồi, còn chia buồn gì nữa?
"Ngươi có thể đi rồi."
Đứa trẻ như cũ cảm thấy mọi chuyện đã xong xuôi.
"Không phải nói nếu mang theo số thứ tự này đến, Phục Hy Viện sẽ thực hiện một nguyện vọng của người giữ số sao?"
Tần Phương Hảo nổ tung.
"Phục Hy Viện không phải vùng đất hứa."
Đứa trẻ cảm thấy gã ảo tưởng hơi nhiều, "Nhưng thôi, ta cũng nể mặt mà nghe xem ngươi muốn gì vậy.
Từ nhỏ ta đã được sư phụ và sư huynh sư tỷ dạy phải sống lương thiện, giúp đỡ người khác, làm việc tốt không đợi ai."
Nghe vậy, Tần Phương Hảo ôm tô mì bò nghiêm túc hẳn lên.
"Ngươi có thể đặt tô mì xuống, chúng ta chỉ xử lý một việc thôi."
Đứa trẻ nhắc nhở, rồi đột nhiên im lặng, tự hỏi liệu cuối cùng có khi nào Tần Phương Hảo vẫn phải cầm theo tô mì ra về không.
Tần Phương Hảo lớn tiếng: "Ta muốn vào Phục Hy Viện đi một vòng!"
Đứa trẻ nghe vậy, nhảy xuống khỏi ghế.
Tần Phương Hảo lập tức giật mình.
Khi đứa trẻ đứng trên mặt đất, Tần Phương Hảo mới nhận ra nó thực sự chỉ là một đứa trẻ, hơn nữa còn khá lùn.
Tóc của nó được buộc gọn lại, đuôi ngựa đong đưa lúc ẩn lúc hiện, sợi dây buộc màu vàng lủng lẳng theo từng bước.
Ngoài chiều cao, điều làm nó giống một đứa trẻ hơn nữa là sợi dây đỏ buộc quanh cổ, trên dây chỉ treo một miếng ngọc hình kỳ lân bằng vàng ngọc.
Nó chui nửa người vào xe đẩy, lấy ra một tấm biển ghi "Có chút việc, sẽ quay lại ngay", rồi treo lên chiếc ghế phía sau.
"Xong rồi, đi thôi."
Đứa trẻ nói.
"Đi?
Đi đâu?"
Tần Phương Hảo ngơ ngác.
"Tham quan Phục Hy Viện một ngày."
Có vẻ như nó đã quyết định thực hiện nguyện vọng của Tần Phương Hảo.
Tần Phương Hảo mừng rỡ.
"Đưa tô mì cho ta."
Đứa trẻ nói với gã.
Tần Phương Hảo chẳng hiểu vì sao lại phải tranh nhau tô mì, bèn dứt khoát trả lại cả tô lẫn đũa cho đứa trẻ.
Đứa trẻ cầm tô mì đứng trước cổng Phục Hy Viện, cổng từ từ mở ra.
Đứa trẻ bước đi phía trước, quay đầu lại nhìn gã.
Đôi mắt đen thẳm trên chiếc mặt nạ trắng toát trông vô cùng đáng sợ.
"Đi nào."
Nó nói, ra hiệu cho Tần Phương Hảo theo sau.
Tần Phương Hảo đột nhiên cảm thấy tim mình đập mạnh, không tin nổi rằng giấc mơ của mình sắp thành hiện thực, liền vội vã bước theo sau.
Gã theo sau đứa trẻ, thấy nó đột nhiên đẩy chiếc mặt nạ lên, treo nó trên đầu.
Nó vừa đi vừa bắt đầu ăn tô mì bò trên tay.
Tần Phương Hảo: "......"
Không hiểu vì sao lại cảm thấy hơi tức giận, tô mì đó đáng lẽ phải là của mình mới đúng chứ nhỉ.
Gã bước nhanh hơn để bắt kịp, định nhân lúc đứa trẻ tháo mặt nạ xem thử mặt mũi nó thế nào.
Nhưng đứa trẻ này tuy đi bộ như gã nhưng lúc nào cũng có thể giữ khoảng cách trước gã một chút, để gã không thể bắt kịp.
Khi Tần Phương Hảo dồn hết sức mà chạy tới, đứa trẻ đã vừa húp hết giọt nước cuối cùng, tiện thể kéo mặt nạ xuống.
Tần Phương Hảo chỉ kịp thấy một chiếc răng nanh sắc nhọn.
Đứa trẻ đeo lại mặt nạ, không thèm để ý đến ánh mắt sửng sốt của gã, tiếp tục bước đi.
Phục Hy Viện rất lớn, từ cổng chính vào đến khu nhà chính còn một đoạn khá xa.
Khi đứa trẻ dẫn đường, xung quanh im lặng như tờ, những công trình cao lớn với mái hiên cong vút hướng lên trời.
Tần Phương Hảo lúc này mới nhận ra, những tòa nhà ở đây đều lớn và cao hơn bất kỳ môn phái nào gã từng đến.
Con đường ở giữa rộng rãi không bị cản trở, nhưng những công trình cao lớn dựng đứng mang đến cảm giác áp lực vô hình, bóng đổ như muốn đè sập xuống đầu người đi qua bất cứ lúc nào.
Không khí xung quanh từ yên lặng tĩnh mịch đến ồn ào náo nhiệt hơn.
Hai người tiến gần đến một sân nhỏ.
Tần Phương Hảo ngẩng đầu lên, phát hiện tầm nhìn của mình đột nhiên trở nên đầy màu sắc.
Trong sân có hoa cỏ cây cối và một đám người tụ tập lại, đứa trẻ thuận tay đưa bát đũa cho một người vừa đi ngang qua.
"Phi Phi!"
Người đó nhìn thấy đứa trẻ thì lập tức ném bát đũa cho người bên cạnh, lao tới ôm chặt nó, "Sao vậy?
Nghe nói gần đây đệ cãi nhau với Tiểu Quả hả, Tiểu Quả thật quá đáng, sao có thể bắt nạt sư đệ của mình như vậy chứ?"
Thiếu niên cầm bát đũa khinh thường nhìn thoáng qua người đang ôm lấy đứa trẻ, rồi xoay người đi cất bát đũa.
"Không trách... không trách Tiểu Quả được."
Một đệ tử khác trông không lớn lắm lên tiếng, "Là Phi Phi nửa đêm đứng trước giường của Tiểu Quả, làm nàng sợ."
"Sao lại đến tìm Tiểu Quả vào ban đêm?
Sợ à?"
Thanh niên kia hớn hở chà xát mặt mình vào mặt nạ của đứa trẻ, vẻ mặt say mê, "Đại sư huynh đã nói rồi, đệ muốn ngủ chung với ai thì cứ đến tìm Đại sư huynh mà."
Đứa trẻ không để tâm đến sự quấy rầy của hắn.
Thiếu niên vừa cất bát đũa xong cuối cùng cũng không nhịn được nữa, y nhấc bổng Đại sư huynh lên, kéo đi rồi tung một cú đá bay hắn ra xa.
Sau đó, y ngồi xuống sửa lại quần áo cho đứa trẻ.
"Người này là ai vậy?"
Thiếu niên nhìn sang Tần Phương Hảo.
Tần Phương Hảo bị cái nhìn của y làm cho căng thẳng đến mức thần kinh như muốn đứt đoạn.
"Khách từ dưới núi lên, có mang theo thẻ, ta dẫn hắn tham quan Phục Hy Viện."
Đứa trẻ trả lời.
"Phi Phi làm hướng dẫn viên à?
Giỏi quá!"
Đại sư huynh kia nghe thấy, thân tàn chí kiên mà bò dậy, chuẩn bị nhào tới lần nữa.
Cuối cùng có người không chịu nổi nữa, trước khi Đại sư huynh kịp tiếp cận đứa trẻ đã kéo hắn đi.
"Phi Phi làm tốt lắm, nhưng nhớ là xong việc phải tiễn khách đi nhé."
Thiếu niên căn dặn.
Đứa trẻ nắm chặt hai tay, làm động tác cổ vũ.
Nó sẽ cố gắng hết sức.
Đi ngang qua nhóm người đó, đứa trẻ tiếp tục dẫn Tần Phương Hảo đi về phía trước.
"Họ là ai vậy?"
Tần Phương Hảo tò mò hỏi.
"Người ồn ào là Đại sư huynh Công Tôn Minh Nhật của ta, người trầm tĩnh là Nhị sư huynh Trọng Tư Hành, còn người nói lắp là Tam sư huynh Phi Khấp Triều."
Đứa nhỏ hỏi gì đáp nấy.
"Ồ, vậy ngươi tên là gì?"
Tần Phương Hảo lúc này mới nhận ra mình quên chào hỏi, "Ta là Tần Phương Hảo của Long Quang Kỳ.
Họ gọi ngươi là Phi Phi, vậy tên đầy đủ của ngươi là gì?"
Đứa trẻ quay đầu lại nhìn gã, chiếc mặt nạ trắng toát không truyền tải được bất kỳ cảm xúc nào.
Tần Phương Hảo đợi mãi không thấy nó trả lời, bất giác cảm thấy lúng túng, vội vàng đổi chủ đề, "Nhắc đến chữ 'Phi', ta nhớ mười năm trước chưởng môn của các ngươi đã mang đi kẻ được tiên tri là diệt thần trảm ma giả.
Hình như nó tên là Tư Vũ Phi thì phải.
Nó bây giờ ở đâu, ta có thể gặp không?
Ta tò mò quá, ha ha ha.
Nghe nói nó lợi hại lắm, chắc hẳn phải có ba đầu sáu tay nhỉ."
Lời nói vừa dứt, không khí lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Tần Phương Hảo lặng lẽ ngậm miệng lại.
"Đi hướng này sẽ đến Tàng Thư Các, Tàng Bảo Khố và mấy nơi kiểu cửu tử nhất sinh.
Đi hướng kia là Kiếm Lâm và cảnh quan sau núi, ngươi muốn đi bên nào?"
Đứa trẻ chỉ muốn hoàn thành công việc của mình.
Nghe vậy, khóe miệng Tần Phương Hảo khẽ cong lên.
Gã không quan tâm đến diệt thần trảm ma giả trong truyền thuyết nữa, nhìn qua chiếc mặt nạ, gã cười nói: "Ta muốn đi xem Tàng Thư Các và Tàng Bảo Khố."
"Vậy thì đi thôi."
Đứa trẻ dẫn đường.
Tàng Bảo Khố của Phục Hy Viện là huyền thoại trong giới tu chân, tương truyền rằng bên trong có vô số báu vật.
Vì mỗi đời chưởng môn của Phục Hy Viện đều ra ngoài trải nghiệm và mạo hiểm, họ luôn tìm được những bảo vật hiếm có, sau đó mang về Phục Hy Viện cất giữ trong Tàng Bảo Khố.
Đứa trẻ dẫn Tần Phương Hảo đến một cái động, chỉ tay vào trong nói: "Bên trong là Tàng Bảo Khố của Phục Hy Viện."
"Vậy chúng ta vào xem đi!"
Tần Phương Hảo chuẩn bị bước vào.
"Không được."
Đứa trẻ nói.
"Tại sao lại không được?
Ta chỉ tò mò thôi, ngươi không phải nghi ngờ ta sẽ trộm đồ chứ?"
Tần Phương Hảo tức giận.
"Không phải, vì ta quên mang bùa giải kết giới, bây giờ mà lại gần là chết đấy."
Đứa trẻ thành thật trả lời.
Tần Phương Hảo bắt đầu sốt ruột, liền thương lượng: "Vậy ngươi đi lấy bùa đi."
"Lười."
Đứa trẻ quay người bước đi, "Phía trước là Tàng Thư Các."
Nó dẫn Tần Phương Hảo đến điểm tham quan thứ hai.
Cũng giống như khi đi đến Tàng Bảo Khố, hai người lại đứng bên ngoài Tàng Thư Các, ngẩng đầu nhìn một tòa tháp khổng lồ.
"Xong rồi, xem xong rồi, có thể đi được rồi."
Đứa trẻ thu hồi ánh mắt, quay người bước đi.
"Này!
Không vào xem à!"
Nghe đồn Tàng Thư Các của Phục Hy Viện có tất cả kỳ thư trên thế giới.
"Hôm nay không được vào."
Đứa trẻ nói.
Tần Phương Hảo sắp sụp đổ đến nơi, gã hỏi: "Tại sao?"
"Hôm nay là mồng 8 tháng 5, là ngày chẵn, mà ta là đệ tử mang số lẻ."
Tần Phương Hảo: "......"
Gã hoàn toàn không hiểu tên nhãi này đang nói gì!!!
Đứa trẻ giấu tay vào trong ống tay áo rộng thùng thình, tiếp tục bước nhanh.
Tần Phương Hảo theo sau, sắc mặt lập tức trở nên hung tợn.
Ý định phạm tội trong gã cuộn trào như sóng lớn.
Nhưng lại trong khoảnh khắc, dục vọng của gã bị dập tắt bởi đám đông đang ngày càng đông đúc.
"Quán mạt chược của Phục Hy Viện."
"Đội múa lân của Phục Hy Viện."
"Kho pháo hoa của Phục Hy Viện, trước kia từng bị đốt cháy một lần, mãi đến năm ngoái mới xây lại."
Thái độ của đứa trẻ không hề thay đổi chút nào.
Tần Phương Hảo mỉa mai: "Nơi này nhiều chỗ vô dụng thật."
"Đệ tử Phục Hy Viện có nguồn gốc đa dạng, không phải ai cũng có tư chất tu luyện."
Đứa trẻ quay đầu nhìn gã, "Chẳng lẽ sư phụ của ngươi cũng ép một kẻ không có năng lực tu tiên sao?
Kẻ không có năng lực tự nhiên phải tìm con đường khác."
Tần Phương Hảo cười nhếch mép: "Ở môn phái của ta, ai không có khả năng tu tiên thì cút."
"Ồ."
Đứa trẻ không quan tâm lắm đến thế sự bên ngoài, "Xin chia buồn."
Tần Phương Hảo bắt đầu mất kiên nhẫn, hỏi: "Ngươi không thể dẫn ta đến nơi nào đáng giá để xem à?"
Lúc này trời đã nhá nhem tối.
Đứa trẻ tiện tay lấy một chiếc đèn lồng, ánh sáng vàng nhạt chiếu lên mặt nạ trắng kỳ dị của nó.
Nghe yêu cầu của Tần Phương Hảo, nó gật đầu: "Được."
Tần Phương Hảo mím môi, nếu lần này lại đến nơi vô dụng, gã khả năng phải ra tay với tên nhãi này mới được.
Đứa trẻ dẫn gã đến một ngọn giả sơn.
Tần Phương Hảo ngơ ngác, nơi này có gì đáng giá chứ?
Đứa trẻ bước lên một ngọn giả sơn trong đó, xoay chuyển cơ quan trên tường, ngay lập tức lối vào xuất hiện.
"Đây là đâu?"
Linh cảm của Tần Phương Hảo mách bảo có điều gì đó mờ ám, khiến gã không dám tiến tới.
"Nơi này gọi là Tà Môn."
Đứa trẻ nói thẳng.
Tần Phương Hảo nghe tên, ngay lập tức giật lùi một bước.
"Nhưng bên trong thực sự có rất nhiều thứ quý giá."
Đứa trẻ hoàn toàn đáp ứng yêu cầu của gã, "Và không có kết giới, chỉ cần bước vào là có thể thấy mọi thứ."
Trên khuôn mặt Tần Phương Hảo hiện lên vẻ tham lam.
"Nhưng giờ đã hết thời gian tham quan rồi."
Trời đã tối hẳn, khắp nơi trong Phục Hy Viện bắt đầu thắp đèn, "Ta sẽ tiễn ngươi ra ngoài.
Nếu ngươi còn muốn đến xem, có thể ra cổng lấy thêm thẻ bài.
Hẹn lần sau gặp lại..."
Lời vừa dứt, một đòn tấn công từ phía sau đứa trẻ bất ngờ ập đến.
Nó không quay đầu lại, chỉ nhấc tay, nhanh chóng kết ấn, trong nháy mắt phá giải pháp thuật tấn công.
Bóng tối che khuất kiến trúc xung quanh, ánh sáng lờ mờ của đèn lồng soi lên mặt nạ trắng, đứa trẻ khẽ động chân, từ từ xoay người lại.
Trông nó lúc này chẳng khác gì sứ giả đến từ thế giới hắc ám.
"Xin lỗi, xin lỗi."
Tần Phương Hảo phải chắc chắn rằng ngoài gã và đứa trẻ ra không còn ai khác mới để lộ nụ cười nham hiểm, "Thực ra số thứ tự là ta cướp từ dưới chân núi Phục Hy Viện đấy, ta là một tên trộm nổi danh trong giới tu tiên.
Nghe nói Phục Hy Viện có nhiều báu vật, nên ta nghĩ không đến đây một chuyến thì quá uổng phí."
"Vậy sao?"
Thái độ của đứa trẻ không hề thay đổi.
Có lẽ do ánh sáng, Tần Phương Hảo thoáng có ảo giác, đôi mắt của đứa trẻ dường như trong khoảnh khắc biến thành màu đen hoàn toàn.
"Yên tâm đi, ta không giết người, đặc biệt là trẻ con."
Tần Phương Hảo dùng thuật ngự phong, như cơn gió lao đến trước mặt đứa trẻ.
Nhân lúc đứa trẻ chưa kịp phản ứng, gã ấn mạnh đầu đứa trẻ xuống, đập thẳng vào giả sơn.
"Bốp."
Tiếng vang cực lớn từ đầu đứa trẻ khiến Tần Phương Hảo sững sờ, gã không có dùng nhiều sức như vậy mà.
"Xì."
Máu từ sau đầu đứa trẻ lập tức trào ra.
Ban đầu Tần Phương Hảo nghĩ chỉ là chút máu do gã dùng lực quá mạnh, nhưng ngay sau đó, máu chảy ngày một nhiều, như dòng suối bất tận đổ xuống không cách nào cầm lại.
Sự việc đang dần vượt quá tầm kiểm soát của gã.
Đôi tay gã tràn ngập mùi tanh nồng của máu, khẽ run lên.
Mặc dù bị thương nặng như vậy, đứa trẻ vẫn không kêu một tiếng.
Gã im lặng, thân thể bắt đầu điên cuồng run rẩy, tay chân gần như vặn xoắn lại với nhau.
Tần Phương Hảo kinh hãi, liền giật mạnh chiếc mặt nạ của nó xuống.
Mặt nạ biến mất, nhưng gương mặt phía sau lại không phải là mặt người, mà là năm sáu bàn tay đầy máu điên cuồng giãy giụa, muốn thoát khỏi cơ thể này.
Chúng giận dữ cào cấu, cuối cùng một bàn tay rách nát chộp lấy mặt Tần Phương Hảo.
"A a a!"
Tần Phương Hảo cảm giác gương mặt mình sắp bị xé toạc.
Trong cơn hoảng loạn, gã vội tung một đạo hỏa thuật.
Ngay lập tức, cơ thể đứa trẻ bị ngọn lửa đỏ bao phủ, máu thịt cháy rụi, những bàn tay trên gương mặt rơi xuống đất bò khắp nơi.
Khi di chuyển, trên da những bàn tay ấy mọc ra vô số con mắt chen chúc.
Tần Phương Hảo hét lên.
Kết giới âm thầm được dựng lên, một người cầm đèn lặng lẽ đứng trên giả sơn.
Tần Phương Hảo đột nhiên quay đầu.
Đứa trẻ vẫn còn sống, trên mặt vẫn đeo chiếc mặt nạ trắng, không hề có chút bi thương hay vui vẻ nào.
Tần Phương Hảo lập tức hiểu ra mình đã rơi vào ảo cảnh của đứa trẻ, đang định mở miệng mắng thì bỗng thấy cái bóng phía sau đứa trẻ dần dần dâng lên.
Một bóng đen khổng lồ đột ngột phình to vặn vẹo, nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một đường viền mơ hồ.
Từ trong bóng đen, hàng ngàn cánh tay giãy giụa tuyệt vọng giơ lên, tựa như muốn lôi kéo thứ gì đó xuống địa ngục.
Nỗi sợ hãi cuốn lấy Phương Hảo, gã nhận ra mình phải nhanh chóng thoát khỏi cơn ảo cảnh này, bèn lập tức tung ra một đòn tấn công nhắm vào đứa trẻ.
Bóng đen khổng lồ phía sau nó ngay lập tức tràn lên, nuốt chửng đòn pháp thuật của gã.
Toàn bộ sức mạnh gã dồn ra chỉ như một cơn gió nhẹ thoáng qua.
Chiếc mặt nạ trên khuôn mặt đứa trẻ rung lên, dây buộc đột ngột đứt ra khiến chiếc mặt nạ từ từ rơi xuống, để lộ gương mặt thật của nó.
Tần Phương Hảo sững sờ.
Đêm đen vô tận, ánh đèn lồng yếu ớt chiếu lên gương mặt ấy.
Cảnh tượng ấy khiến gã nhớ lại lần mình từng ghé thăm Kỳ Lân Sơn.
Khi đó, thiếu chủ Kỳ Lân Sơn Hiểu Mộc Vân đang giảng giải với các môn phái khác về tướng mạo con người.
Có những đặc điểm ngoại hình trên gương mặt người ta, mặc dù không phải lúc nào cũng đúng, nhưng nếu kết hợp với nhau lại là điềm báo chẳng lành.
Những đặc điểm đó là gì?
Chẳng hạn như: nam sinh nữ tướng, người sống nhưng không có hơi thở, hoặc mắt có song đồng.
"Đúng rồi, trước đó ngươi có phải hỏi tên ta không?"
Đứa trẻ nhớ ra.
Tần Phương Hảo bất giác run rẩy.
Hắn đã hoàn toàn rơi vào ảo cảnh của đối phương.
"Ta tên là Tư Vũ Phi."
Trời đất bỗng nhiên đảo lộn.
Chờ lấy lại ý thức, Tần Phương Hảo phát hiện mình đang đứng lơ lửng giữa không trung, xung quanh mọi thứ đều nghiêng ngả.
Những tòa nhà kiến trúc xung quanh méo mó nghiêng lệch, duy chỉ mặt trăng vẫn treo đúng vị trí.
Gã hiểu ra thế giới này không có gì thay đổi, tất cả chỉ là ảo cảnh, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể thoát ra.
Khi nỗi sợ hãi bóp nghẹt gã đến mức gần như không thể thở nổi, một bóng đen khổng lồ phủ xuống, những bàn tay vặn vẹo xuất hiện.
Ngón tay đứt lìa biến thành những xúc tu mềm mại thấm đẫm máu đỏ nhầy nhụa, tất cả ào ạt tràn vào mũi và miệng gã, len lỏi ngọ nguậy trong đầu.
"A a a a!"
Tần Phương Hảo không còn khả năng suy nghĩ, mắt gã lộn ngược trắng dã, chỉ cảm thấy từng hơi thở trở nên nặng nề như đang leo dốc núi cao.
Một bàn tay mang theo hơi ấm khẽ đẩy nhẹ vào ngực gã.
Tần Phương Hảo rơi xuống từ không trung, lao thẳng vào Tà Môn.
Tư Vũ Phi đứng trước cánh cửa, song đồng của nhóc xoay tròn một vòng.
Do cấu tạo đặc biệt mà khi hai đồng tử xếp song song, phần đen của mắt gần như chiếm trọn hốc mắt khiến đôi mắt nhóc trông như toàn màu đen.
Nhưng chẳng mấy chốc, nhóc đã thu lại cặp đồng tử khác, trở về dáng vẻ bình thường.
Nhóc đứng trước cửa, lắng nghe tiếng thét thảm thiết vọng ra từ bên trong.
Những tiếng gào rú, những khuôn mặt đầy kinh hoàng, cảm giác tuyệt vọng dâng trào– tất cả đều mang lại cho Tư Vũ Phi chút khoái cảm ngắn ngủi.
"Yên tâm, ta sẽ thả ngươi ra mà, ai bảo ta là người tốt cơ chứ."
Tư Vũ Phi vô cảm nói, sau đó khép cửa lại quay người rời đi.
Tối hôm đó, tại nhà ăn của Phục Hy Viện, bất kỳ ai đi ngang qua Tư Vũ Phi đều không khỏi nhìn nhóc một cái.
Tư Vũ Phi đã thay một chiếc mặt nạ mới, là loại mặt nạ ác quỷ mặt mũi hung tợn, mà lại còn đang cười.
"Phi Phi, hôm nay gặp chuyện gì vui à?"
Công Tôn Minh Nhật ngồi bên cạnh, không rõ vì sao cảm nhận được một luồng hàn khí.
Tư Vũ Phi đeo mặt nạ, không động đậy.
Trọng Tư Hành lạnh lùng quát: "Ăn cơm thì bỏ cái mặt nạ đó ra cho ta!"
Khi xưa Ổ Thanh Ảnh đưa Tư Vũ Phi về Phục Hy Viện nói rằng sẽ dạy dỗ nhóc thành một người tốt tuyệt đỉnh, nhưng nàng lại quên mất một điều, Phục Hy Viện đã từng có ai là người tốt bình thường hay chưa?