[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 148,856
- 0
- 0
[Đm| Xong] 5 Năm Thành Tiên, 3 Năm Mô Phỏng
Chap 119: Tướng công, thật là văn hay chữ tốt
Chap 119: Tướng công, thật là văn hay chữ tốt
Gió hè lay động cành lá xanh mướt, làn gió mát lành từ khung cửa sổ rộng mở thổi vào.
Tư Vũ Phi khẽ trở mình, liền bị vật bằng kim loại cứng rắn cụng vào đầu.
"A."
Tư Vũ Phi hít một hơi, rồi lén lút hé một bên mắt.
Y đang nằm trên một chiếc giường rộng rãi, Thí Thần Kiếm được đặt ngay bên cạnh mình.
Người làm việc này có lẽ vẫn còn lo lắng nên đã dùng dây thừng buộc chặt cổ tay y và Thí Thần Kiếm lại với nhau.
Tư Vũ Phi cảm thấy cái kiểu giải quyết vấn đề có chút kỳ lạ, có chút làm quá này, có chút quen thuộc.
Trong đầu y bỗng hiện lên một cái tên, đồng thời tay y cũng tháo sợi dây thừng đang buộc trên cổ tay ra.
Y cầm lấy Thí Thần Kiếm xoay một vòng, kiểm tra cẩn thận rồi tiện tay ném vào túi Càn Khôn.
Tư Vũ Phi khoanh chân ngồi trên giường, ngưng thần tụ khí.
Đến khi y tỉnh táo lại, tất cả những ký ức trước khi hôn mê lần lượt ùa về trong đầu.
Y có thể bình an vô sự nằm ở đây, thậm chí còn có người tốt bụng buộc tay mình và Thí Thần Kiếm lại với nhau, chứng tỏ mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi.
Bây giờ là lúc đến lượt y quan tâm đến bản thân mình.
Dù thời gian lúc đó rất ngắn, nhưng y quả thật đã thấy Nguyệt Hận Viên đánh một mảnh ngọc vào đầu mình, nhớ kỹ lại thì, trước đó hắn ta hình như cũng nhiều lần muốn dùng thứ đó để tấn công mình.
Đó rốt cuộc là thứ gì?
Nó có gây tổn hại gì đến cơ thể mình không?
Tư Vũ Phi vận chuyển chân khí trong cơ thể, cẩn thận không dám lơ là.
Sau khi kiểm tra một lượt, y nghi hoặc mở mắt ra.
Hình như mình cũng không bị gì cả?
Hơn nữa vết thương trên người đều đã được chữa lành trong khi hôn mê.
"Nhưng mà, một vật lớn như vậy cắm vào đầu mình, làm sao có thể không có chuyện gì được cơ chứ?"
Tư Vũ Phi nghĩ vậy, liền lắc lắc đầu, cố gắng hất thứ gì đó thừa thãi trong đầu ra.
Hành động của y ngoài việc làm tóc rối bù ra thì chẳng đạt được kết quả gì hết.
Tư Vũ Phi nheo mắt, cuối cùng từ bỏ việc giày vò mình.
Y đứng dậy, phát hiện quần áo dính máu trên người đã được thay ra, nhưng mùi máu tanh vẫn còn vương trên người.
Y vén tay áo lên, hơi khó chịu ngửi ngửi mùi trên người, nhíu mày tỏ vẻ chán ghét.
Y đi đi lại lại trong phòng, chờ một lúc vẫn không thấy ai đến tìm mình.
Tư Vũ Phi chán chường chống cằm, cuối cùng quyết định thay quần áo trước.
Y ngồi xuống bàn, dùng lược chải chuốt lại tóc.
Trong lúc y hôn mê đã có người thay quần áo cho y, thậm chí cũng đã gội đầu giúp, nhưng dù sao cũng không thể bằng tự mình làm được.
Y cố gắng chải tóc cho mượt, rồi tìm một sợi dây buộc tóc màu vàng từ trong túi Càn Khôn đặt trên bàn, buộc chặt tóc lại.
Tư Vũ Phi chỉnh trang xong, lại kiên nhẫn chờ thêm một lúc.
Hình như... vẫn không có ai đến tìm y.
Y bỗng nhiên có hơi cô đơn, sau đó đeo mặt nạ lên, định chủ động ra ngoài tìm người.
Tư Vũ Phi đi đến cửa, vừa mở cửa ra, tiếng ồn ào náo nhiệt của đám đông lập tức ùa vào.
Tư Vũ Phi hơi mở to mắt, đôi mắt sáng ngời phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ lấp lánh.
Đây là một khách điếm đông đúc, dưới lầu vô cùng náo nhiệt, đủ loại khách nhân tụ tập lại đang chuyện trò ríu rít.
Tiếng cười nói, tiếng nói chuyện hoặc tiếng bát đũa va chạm tạo nên một góc sống động của bức hoạ nhân gian.
Tư Vũ Phi tuy thích ở một mình, nhưng y luôn có thể tìm thấy chút cảm giác an tâm khi hòa mình vào đám đông.
"Khách quan."
Tiểu nhị đang đi nhanh trên hành lang, nhìn thấy Tư Vũ Phi liền vội vàng chạy tới.
Tư Vũ Phi đeo chiếc mặt nạ gỗ được tạc thành ngũ quan tuy giống người nhưng nhìn thì rất đáng sợ, quay đầu lại.
Tiểu nhị đã sớm được thông báo nên không bị y dọa sợ, ngược lại còn tươi cười tiến lên, nói với y: "Các vị khách nhân đi cùng ngài dặn ta nếu thấy ngài tỉnh lại thì báo một tiếng, họ có việc phải tạm thời rời đi, sẽ nhanh chóng quay lại đây.
Họ cũng dặn nhà bếp chuẩn bị cơm nước, chờ ngài tỉnh lại là có thể dùng bữa.
Xin hỏi ngài muốn dùng bữa trong phòng hay dùng bữa ở đại sảnh?"
Tư Vũ Phi không thích người khác nhìn thấy mặt mình, nên thường thích ăn cơm một mình trong phòng hơn.
Chỉ là...
Ánh mắt y hướng xuống lầu, nơi đó người người ồn ào, đối với Tư Vũ Phi vừa mới trở về từ nơi không người mà nói, cảnh tượng này khiến y cảm thấy thế gian vừa đẹp đẽ, vừa khiến người ta hoài niệm, đến mức có chút không thực.
"Ta ăn ở dưới lầu."
Tư Vũ Phi suy nghĩ rồi trả lời câu hỏi của tiểu nhị.
"Vâng, khách quan, mời đi theo ta, ta sẽ sắp xếp chỗ ngồi cho ngài."
Tiểu nhị tinh thần phấn chấn dẫn đường cho y.
Tư Vũ Phi theo sau hắn, bước qua cầu thang riêng xuống đến hành lang có thể nói là chật chội, hòa mình vào đám đông.
Lý do mà Hiểu Mộc Vân và những người khác rời khỏi khách điếm là vì Hiểu Mộc Vân muốn dẫn ba sư huynh đi gặp y tu, kiểm tra cơ thể.
Trước đó, họ đã ở lại khách điếm ba ngày chỉ để canh giữ Tư Vũ Phi mà không làm gì cả.
Y tu vào ngày đầu tiên cũng đã đến xem cho Tư Vũ Phi, nói rằng cơ thể và linh khí của y đều không có vấn đề gì, nhưng thần thức thì lại bị tổn hại.
Y sẽ ngủ mấy ngày, những chỗ khác thì không có vấn đề gì lớn.
Sau khi chữa trị cho Tư Vũ Phi xong thì đến lượt Trọng Tư Hành và Phi Khấp Triều, linh khí của Công Tôn Minh Nhật tuy rằng không có vấn đề gì, nhưng trước đó bị Nguyệt Hận Viên gây thương tích nên bị Trọng Tư Hành cưỡng ép đi chữa trị cùng.
Họ không thể không để Tư Vũ Phi lại, nhưng không cần lo lắng vì khách điếm này là sản nghiệp của Kỳ Lân Sơn, có rất nhiều người bảo vệ Tư Vũ Phi.
Công Tôn Minh Nhật vẫn còn lề mề, hắn không chỉ lo Tư Vũ Phi tỉnh lại không thấy ai sẽ sợ hãi, mà còn lo thanh kiếm hại người kia của y và Tư Vũ Phi cách xa nhau quá sẽ xảy ra chuyện thảm khốc như trước.
Nên trước khi rời đi, hắn đã dùng vải lụa mềm mại buộc Tư Vũ Phi và Thí Thần Kiếm lại với nhau.
Sau khi chữa trị xong, họ lên đường trở về khách điếm.
Hiểu Mộc Vân dẫn đường ở phía trước, lý do hắn đứng xa một chút là vì hắn phát hiện ba sư huynh của mình hình như có chuyện thầm kín muốn nói, còn không muốn cho hắn biết.
Hắn là người biết nhìn thời thế.
Trọng Tư Hành tâm tư tinh tế, đương nhiên nhận ra sự chu đáo của hắn, nên lại một lần nữa nhìn Hiểu Mộc Vân bằng ánh mắt tán thưởng.
Công Tôn Minh Nhật dĩ nhiên nhận ra ánh mắt kỳ lạ của Trọng Tư Hành, hắn cố ý tiến đến gần Trọng Tư Hành, hỏi một vấn đề mà hắn vẫn luôn để ý: "Rốt cuộc người kia là ai vậy?
Người của Kỳ Lân Sơn à?"
Nghe thấy câu hỏi của hắn, Trọng Tư Hành và Phi Khấp Triều cùng im lặng.
Họ luôn ngăn cản Hiểu Mộc Vân tự giới thiệu là vì sợ một khi Công Tôn Minh Nhật biết Hiểu Mộc Vân là ai, hắn sẽ không chút do dự mà rút kiếm.
"Hơn nữa, ta luôn cảm thấy hắn đã làm rất nhiều chuyện cho chúng ta, sau này khó mà thanh toán cho hết."
Công Tôn Minh Nhật sờ cằm, rất cho là đúng mà nói, "Phiền phức thật đấy."
Phi Khấp Triều nhìn Đại sư huynh ngốc nghếch, trong bụng nghẹn một câu.
Hiểu Mộc Vân không cần Đại sư huynh làm gì, chỉ cần đưa Phi Phi đi là được rồi.
Nhưng sự lo lắng của hắn cũng giống như Trọng Tư Hành, nên chẳng dám nói tiếng nào.
"Mấy đứa... sao không ai để ý đến ta vậy?"
Công Tôn Minh Nhật phát hiện bản thân lải nhải một hồi mà tiếng nói như chìm xuống đáy biển, chẳng có ai thèm trả lời mình.
Hắn tổn thương vô cùng, tay khẽ run, giọng nghẹn ngào, "Chúng ta lâu như vậy không gặp nhau, chẳng lẽ mấy đứa không nhớ ta sao?
Ta mỗi ngày đều rất nhớ mọi người, ăn cơm cũng không ngon, có lúc buổi tối còn ôm chăn khóc.
Kết quả các ngươi lại đối xử với ta như vậy, ta thật sự rất đau lòng đó, đồ bạc tình!"
Phi Khấp Triều sớm đã bịt tai lại.
"Nhớ, nhớ."
Trọng Tư Hành qua loa vươn tay, vỗ vỗ lưng hắn.
"Vậy sao mấy người cứ không nói chuyện với ta vậy?"
Công Tôn Minh Nhật bắt đầu so đo.
Trọng Tư Hành và Phi Khấp Triều đồng thời nghĩ: Chẳng phải là do mấy câu hỏi của huynh quá sắc bén sao.
Công Tôn Minh Nhật đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lập tức nghiêm túc nói: "Ta không cho phép."
Nghe thấy câu này, cơ thể của Trọng Tư Hành và Phi Khấp Triều cùng run lên.
"Tư Hành, đệ rời khỏi viện không lâu, thời gian quen biết người của Kỳ Lân Sơn chắc chắn còn ngắn hơn, ta không đồng ý các đệ tùy tiện ở bên nhau như vậy."
Công Tôn Minh Nhật cuối cùng cũng nói ra hết sự hiểu lầm của mình, "Mặc dù thằng nhóc này thoạt nhìn không tệ, nhưng ta rất có thành kiến với Kỳ Lân Sơn."
Trọng Tư Hành nheo mắt nhìn hắn, khẽ cười.
Thì ra mấy ngày nay huynh nhìn ta bằng ánh mắt muốn nói lại thôi là vì đang nghĩ đến chuyện này hả.
"Đại sư huynh, huynh sắp bị đánh rồi đấy, hay là im miệng đi."
Theo ý của hắn, Phi Khấp Triều cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện, chỉ là những lời nói ra lại vô cùng tàn nhẫn.
"Mấy đứa..."
Nếu không phải trên đường có quá nhiều người, Công Tôn Minh Nhật đã la lên từ lâu rồi, "Ta muốn về tìm Phi Phi!"
Hắn thật sự nuôi đám người này vô ích bao nhiêu lâu nay mà, ngoài Tư Vũ Phi ra, chẳng có ai là làm hắn vừa lòng cả.
"Phi Phi không biết muốn ngủ đến khi nào nữa."
Phi Khấp Triều lo lắng thở dài.
Trong lúc họ trò chuyện, Hiểu Mộc Vân đi phía trước, vừa hay nhìn thấy một sạp hàng nhỏ đang bán loại bánh ngọt mà hắn chưa từng thấy.
Hắn dừng lại, mỉm cười đưa tiền cho chủ quán.
"Ngươi mà cũng thích mấy thứ ngọt ngào này à?"
Công Tôn Minh Nhật thấy hắn dừng lại thì tiến tới, ngạc nhiên nhìn Hiểu Mộc Vân.
"Ta cũng bình thường thôi."
Hiểu Mộc Vân không có nhu cầu ăn uống đặc biệt gì, "Nhưng nếu Phi Phi tỉnh lại, nhìn thấy bánh ngọt sẽ vui vẻ."
Khi hắn nói câu này, khóe miệng khẽ nhếch lên, đôi mắt vốn lạnh lùng cũng nhuốm chút dịu dàng và quyến luyến.
Đầu của Công Tôn Minh Nhật nghiêng sang trái rồi lại nghiêng sang phải, không dám chắc suy nghĩ của mình có đúng hay không.
"Y khi nào thì tỉnh lại vậy?"
Hiểu Mộc Vân có chút cô đơn, mấy ngày không nói chuyện với Tư Vũ Phi rồi, không được trêu chọc mèo con, cuộc đời này thật vô vị mà.
"Ngươi..."
Công Tôn Minh Nhật cảm thấy gần đây mình có rất nhiều câu hỏi, nhưng hắn như con ruồi không đầu bay loạn xạ, khó mà tránh khỏi việc hỏi nhiều, "Sao lại gọi sư đệ ta là Phi Phi?"
Công Tôn Minh Nhật cho là chuyện này có chút mờ ám.
Hiểu Mộc Vân mỉm cười.
Trọng Tư Hành và Phi Khấp Triều đứng phía sau nhìn hắn, sau đó hoảng hốt lắc đầu.
"Phi Phi nói mọi người đều gọi y là Phi Phi, nên ta cũng gọi như vậy."
Hiểu Mộc Vân thu lại nụ cười, vô tội nói.
Trọng Tư Hành và Phi Khấp Triều lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Ngươi quen biết Phi Phi bao lâu rồi?"
Công Tôn Minh Nhật dần dần phát hiện ra vấn đề.
"Ừm?
Gặp nhau vào mùa xuân, y nói không biết đường, nên ta dẫn đường cho y."
Hiểu Mộc Vân tùy ý nói, rồi quay đầu nhìn chủ quán, hỏi hắn, "Gói xong chưa?"
Hắn dùng cách nói chuyện với người thứ ba, cắt ngang khí thế truy hỏi của Công Tôn Minh Nhật.
"Xong rồi, cảm ơn công tử đã ghé thăm!"
Chủ quán đưa gói bánh ngọt đã buộc xong cho hắn.
Hiểu Mộc Vân cố ý quay mặt đi, tránh ánh mắt của Công Tôn Minh Nhật, vươn tay nhận lấy đồ.
Công Tôn Minh Nhật bắt đầu dùng ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm Hiểu Mộc Vân.
Ánh mắt của hắn quá lộ liễu, Trọng Tư Hành không nhịn được ho khan một tiếng, nhắc nhở Công Tôn Minh Nhật thu liễm một chút.
Ba người họ cứ thế đi về khách điếm trong bầu không khí kỳ lạ.
Khách điếm này là sản nghiệp của Kỳ Lân Sơn, có thể xem là khách điếm hàng đầu trong thị trấn, dù là bên trong hay bên ngoài, dòng người qua lại tấp nập, người dân đi qua đây là chuyện bình thường mỗi ngày, cũng vì vậy mà luôn náo nhiệt vô cùng.
Trong ba ngày họ dừng chân ở đây, mỗi ngày mở cửa đều nghe thấy tiếng ồn ào.
Nhưng hôm nay dường như có chút khác biệt.
Khi họ đến gần khách điếm thì phát hiện đám đông thường xuyên di chuyển hôm nay lại đột nhiên dừng lại, hơn nữa còn chen chúc ở cửa, im lặng không tiếng động, chỉ thò đầu nhìn vào bên trong.
"Khách quan, các vị khách quan, xin đừng chen chúc ở cửa, có người muốn ra ngoài...
Không, xin lỗi, thật sự không còn chỗ nữa rồi, đã bị bao trọn rồi."
Tiểu nhị đi tới đi lui ở cửa muốn mở một con đường ra, nhưng nỗ lực mấy lần đều không thành công.
Hiểu Mộc Vân không biết chuyện gì đang xảy ra bên trong, hắn búng tay một cái về phía tiểu nhị.
"Công tử!"
Tiểu nhị chú ý đến hắn, lập tức gọi thêm mấy người, cố gắng mở một con đường.
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Có người gây rối sao?"
Hiểu Mộc Vân hỏi.
Thế mà cũng có người dám gây sự với Kỳ Lân Sơn ở nơi này, gan cũng lớn lắm.
Trong tình huống này mà có thể mở đường đi vào thật sự không dễ dàng, tiểu nhị không kịp giải thích gì, vội vàng đón hắn vào trong.
Hiểu Mộc Vân đi phía trước, bất ngờ phát hiện khách ở tầng một đã bị đuổi hết, cả nơi chỉ còn một bàn bày bát đũa.
Người đang ăn cơm vốn đang cúi đầu, hận không thể vùi mặt vào bát cơm càn quét hết thức ăn.
Bỗng nhiên, người nọ nghe thấy tiếng bước chân, theo bản năng ngẩng đầu, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hiểu Mộc Vân.
Tư Vũ Phi không đeo mặt nạ, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng thấy rõ, mở miệng gọi hắn: "Hiểu Mộc Vân."
Hiểu Mộc Vân cười tươi như hoa, chuẩn bị bước tới.
Bước chân hắn không chậm, nhưng có một cơn gió nhanh chóng lướt qua phía sau hắn, Công Tôn Minh Nhật vượt qua, dang hai tay lao về phía Tư Vũ Phi, cảm động kêu lên: "Phi Phi!"
Tư Vũ Phi đang ôm bát cơm thì đột nhiên bị người ôm lấy, tay cầm bát đũa giơ lên, nhất thời không biết phải làm sao.
"Phi Phi, Phi Phi, Phi Phi đáng yêu của ta, cuối cùng đệ cũng tỉnh rồi, Đại sư huynh mấy ngày nay lo lắng cho đệ đến ăn không ngon ngủ không yên, người gầy rộc cả đi rồi."
Công Tôn Minh Nhật nói xong, vội vàng kéo y ra một chút để nhìn rõ sắc mặt của y.
Tư Vũ Phi không ngờ đột nhiên lại nhìn thấy Công Tôn Minh Nhật, liền ngẩn hết cả người.
Công Tôn Minh Nhật nhìn kỹ mặt y, khóc lóc không ngừng: "Phi Phi, đệ gầy đi rồi."
Trọng Tư Hành và Phi Khấp Triều ở phía sau lạnh lùng lắc đầu.
Tư Vũ Phi tuyệt đối không gầy chút nào!
"Đại sư huynh, huynh đến khi nào vậy?"
Tư Vũ Phi vươn tay đẩy hắn ra, nghi ngờ nhìn mặt hắn.
"Cách nói chuyện của đệ vẫn lạnh lùng như ngày nào, Đại sư huynh sắp khóc rồi nè."
Công Tôn Minh Nhật thất vọng buông tay, ôm lấy trước ngực, buồn bã cúi đầu.
Một bàn tay vươn ra sờ mặt Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi bị cảm giác đột ngột kích thích, liền nhắm một bên mắt lại.
Hiểu Mộc Vân dò xét chân khí của y, thở phào nhẹ nhõm, nói: "Xem ra ngươi không sao rồi."
"Ta vốn dĩ không sao mà."
Tư Vũ Phi buồn bực dùng đũa chọc vào cơm trong bát, "Nhưng sao ta tỉnh lại mà không có ai hết vậy?"
"Ôi chao, Phi Phi sợ à?"
Hiểu Mộc Vân trêu chọc y.
"Đúng, sợ ngươi chết trên đường."
Tư Vũ Phi thoạt nhìn thì như đang châm chọc hắn, nhưng thực tế đều là những lời quan tâm từ tận đáy lòng.
"Cảm ơn Phi Phi đã quan tâm."
Hiểu Mộc Vân cười nhìn y.
"Không đúng!"
Công Tôn Minh Nhật kẹp giữa hai người họ, đột nhiên ngẩng đầu.
May mà phản ứng của Tư Vũ Phi nhanh nhẹn, y kịp thời rút tay lại, tránh cho bát sứ đập thẳng vào đầu Công Tôn Minh Nhật.
Tình huống hiện tại có vẻ không thích hợp để tiếp tục ăn cơm.
Sau khi đánh giá như vậy, Tư Vũ Phi đặt bát đũa xuống.
"Quan hệ giữa đệ và hắn rốt cuộc là gì?"
Giọng nói của Công Tôn Minh Nhật bắt đầu run rẩy.
Nghe thấy câu hỏi này, Tư Vũ Phi nhìn qua Công Tôn Minh Nhật, lại quay sang nhìn Hiểu Mộc Vân.
Hiểu Mộc Vân nhân cơ hội bày ra vẻ mặt đáng thương.
"Hiểu Mộc Vân là..."
Y chỉ nói được bốn chữ liền dừng lại, vì Trọng Tư Hành và Phi Khấp Triều ở đối diện đang ra sức lắc đầu.
Hơn nữa cả hai sợ Tư Vũ Phi không hiểu ý họ, còn mở miệng, không tiếng động mà hét lên: Đừng nói!
Đừng nói!
Đừng nói ra!
Hiểu Mộc Vân nhíu mày, hắn quay đầu lại, liếc mắt một cái đã nhìn thấy hành động lắc đầu như trống bỏi của hai người phía sau.
Mắt của Tư Vũ Phi nhanh chóng đảo sang bên phải.
"Hiểu Mộc Vân là Hiểu Mộc Vân thôi."
Tư Vũ Phi nói nước đôi.
Tuy câu trả lời của y rất kỳ lạ, nhưng Công Tôn Minh Nhật tự cho rằng đây là hành động ngầm thừa nhận quan hệ bình thường giữa hai người, thế là hắn bắt đầu nắm lấy tay áo, nước mắt nước mũi tèm lem nói: "Hu hu, Phi Phi, hai ngày nay Đại sư huynh biết được từ miệng Tiểu Triều và Tư Hành đệ bất đắc dĩ bị đám người thối tha ở Phục Hy Viện đuổi ra khỏi cửa, còn biết đệ đã cố gắng tìm chúng ta như nào.
Sư huynh nghe xong luôn lo lắng đệ dạo này ăn không ngon uống không yên, đương nhiên điều sư huynh lo lắng nhất là, Phi Phi của ta trời sinh lệ chất, chỉ sợ bên ngoài có tên đàn ông thối tha vô liêm sỉ nào đó, quen biết đệ chưa được mấy ngày đã muốn lừa đệ lên giường.
Thế giới này đen tối vô cùng, sư huynh rất lo đệ đó."
Tư Vũ Phi nghe vậy, há miệng muốn nói nhưng rồi lại ngậm miệng, im lặng không nói.
Đại sư huynh, luôn luôn phát huy trực giác đáng kinh ngạc ở những chỗ kỳ lạ như vậy.
"A a a a, đợi ta về, ta sẽ giết hết đám người đó!"
Công Tôn Minh Nhật lại bắt đầu phát điên.
Trọng Tư Hành không thể nhịn được nữa, cuối cùng cũng bước tới, dùng sức tách hai người họ ra, rồi xách cổ áo sau của Công Tôn Minh Nhật lên, dùng pháp thuật kéo hắn đi, ném thẳng vào góc tường.
"Bịch."
Công Tôn Minh Nhật ngã xuống.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Nhìn thấy tương tác gữa họ, Hiểu Mộc Vân khoanh tay, từ đầu đến cuối chỉ nhìn chằm chằm vào Tư Vũ Phi, trông hắn cứ như sắp giận quá hóa cười đến nơi.
Tư Vũ Phi đảo mắt sang bên trái, tránh ánh mắt của hắn.
"Được rồi, quà đây."
Hiểu Mộc Vân cuối cùng cũng có cơ hội bước tới, đưa đồ đang cầm trong tay cho Tư Vũ Phi.
"Ta ăn no rồi mà."
Tư Vũ Phi ngẩng đầu, nghiêm túc nói với hắn.
"Đợi một chén trà nữa là ăn được ngay ấy mà."
Hiểu Mộc Vân trêu chọc y.
Tư Vũ Phi rõ ràng không hiểu ý Hiểu Mộc Vân đang trêu chọc mình, y nhận lấy điểm tâm, cười tít cả mắt.
Hiểu Mộc Vân thế là hết giận.
Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi, Công Tôn Minh Nhật kiên cường đứng dậy từ sàn nhà âm u, nhanh chóng đi về phía Tư Vũ Phi, ôm lấy y mà rưng rưng nước mắt.
Tư Vũ Phi thờ ơ, ngoan ngoãn bị hắn vò đầu.
Trọng Tư Hành và Phi Khấp Triều rõ ràng đã quen với cảnh tượng này, chán chẳng buồn nói.
Hiểu Mộc Vân muốn bước tới nhưng lại không chen vào được, cuối cùng chỉ có thể thở dài, ngồi xuống bên bàn nhìn Tư Vũ Phi.
"Phi Phi vừa tỉnh lại, vẫn nên để nó nghỉ ngơi một chút đi."
Trọng Tư Hành sợ Công Tôn Minh Nhật cứ ôm như vậy, Tư Vũ Phi sẽ không thở nổi rồi lại ngất đi mất.
Công Tôn Minh Nhật không nỡ, hắn sờ đầu Tư Vũ Phi, thành thật đề nghị: "Có cần Đại sư huynh ngồi ở góc nhà, lặng lẽ bảo vệ đệ không?"
"Huynh gọi đây là bảo vệ à?
Rõ ràng là dọa người thì có."
Trọng Tư Hành nắm chặt nắm đấm, lớn tiếng nói với hắn, "Trước khi ta nổi giận, mau buông Phi Phi ra, cút về phòng mình ngay!"
Bị người quát mắng, Công Tôn Minh Nhật buồn bã buông Tư Vũ Phi ra, sụt sịt đi về phòng.
Nhưng đi được hai bước, hắn vẫn lưu luyến quay đầu hỏi: "Vậy ta có thể đưa Phi Phi về phòng không?"
Trọng Tư Hành đưa tay lên xoa thái dương, đầu đau như muốn nổ tung.
Tư Vũ Phi đứng dậy.
Công Tôn Minh Nhật hộ tống y, vừa đi vừa nói: "Tư Hành dạo này hình như hung dữ hơn rồi, sư huynh có làm gì sai không?"
"Ta thấy cũng bình thường mà."
Tư Vũ Phi không suy nghĩ nhiều, Công Tôn Minh Nhật lúc nào chả vậy.
"Vậy sư huynh có thể vào phòng đệ, ngồi ở góc nhìn đệ ngủ rồi rời đi không?"
Hắn lại bắt đầu được voi đòi tiên.
Tư Vũ Phi gãi đầu, xem ra cũng không biết phải trả lời thế nào.
"Công tử."
Khi cả hai đã lên lầu, lão bản khách điếm tiến đến chào Hiểu Mộc Vân, có vài chuyện cần báo cáo với hắn.
"Được."
Hiểu Mộc Vân thấy Tư Vũ Phi không sao mới quay người rời đi với lão bản.
Lão bản thực ra chỉ muốn báo cáo với hắn về tin tức Kỳ Lân Sơn gửi đến, vì có nhiều việc cần giải quyết, đến khi Hiểu Mộc Vân chia sẻ xong thông tin với lão bản thì đã là buổi chiều.
Hiểu Mộc Vân kéo lê thân thể mệt mỏi trở về khách điếm, uể oải bước về phòng.
Hắn không cần nghĩ cũng biết bây giờ Công Tôn Minh Nhật chắc chắn lại đang quấn lấy Tư Vũ Phi nói chuyện, đến khi nào mới đến lượt hắn đây trời?
Hiểu Mộc Vân cuối cùng cũng hiểu vì sao Phi Khấp Triều mỗi khi nhắc đến Công Tôn Minh Nhật đều có vẻ mặt phiền não như vậy, hắn cũng rất phiền được không.
"Tư Vũ Phi à Tư Vũ Phi."
Hiểu Mộc Vân tự chuốc lấy phiền muộn, rồi ngồi xuống giường, cúi đầu thở dài.
Chiếc chăn xếp chồng trên giường đột nhiên động đậy, một giọng nói trong trẻo từ bên trong truyền ra trả lời hắn: "Chuyện gì?"
Hiểu Mộc Vân sững người, vội vàng quay đầu lại.
Chăn trên giường bị kéo xuống, lộ ra người đang trốn bên trong.
Tư Vũ Phi nhìn thấy hắn, lập tức ngồi dậy.
Hiểu Mộc Vân suýt chút nữa bị y đụng phải, hắn ôm mũi lùi lại một bước, không dám tin nói: "Ngươi vào đây từ khi nào vậy?"
"Sau khi Đại sư huynh bị Nhị sư huynh dỗ đi."
Tư Vũ Phi trả lời ngắn gọn, đồng thời lau mồ hôi đi.
Y ngồi đó, mặt nạ trên mặt đã sớm được tháo xuống, Hiểu Mộc Vân chỉ cần nhìn bộ dạng của y một cái là biết ngay người này đến ắt có chuyện.
Hừ, hắn sẽ không dễ dàng mắc lừa đâu.
"Hôm nay ta không cố ý giấu diếm quan hệ giữa ta và ngươi."
Tư Vũ Phi vào đây chờ hắn chỉ là để giải thích chuyện này.
"Hừ, chúng ta thì có quan hệ gì chứ?"
Ta ngày nhớ đêm mong ngươi, tiện tay ra ngoài cũng mua đồ ngon cho ngươi, vậy mà ngươi lại đối xử với ta như này hở?
Tư Vũ Phi nghe vậy, thẳng thắn nói: "Ngưu Lang Chức Nữ?"
"Quá thảm."
Hắn không thích.
"Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân?"
"Không đủ chung thủy."
Tư Vũ Phi giơ ngón trỏ, chỉ vào hắn, rồi chỉ vào chính mình, nghiêm túc nói: "Vậy thì là ngươi và ta."
Hiểu Mộc Vân nhịn không được bật cười, vươn tay ôm mặt Tư Vũ Phi, hôn lên.
"Tướng công, thật là văn hay chữ tốt."
Tiểu kịch trường 1:
Công Tôn Minh Nhật: Ta mơ thấy Phi Phi bị tên đàn ông xấu xa nào đó lừa đi mất, sao trên đời lại có giấc mơ đáng sợ như vậy chứ.
Tư Vũ Phi (nhỏ giọng): Cũng đâu có xấu vậy chứ.
Tiểu kịch trường 2:
Trọng Tư Hành: Ta cũng khá hài lòng đó.
Công Tôn Minh Nhật: Đệ hài lòng cái gì vậy...
Sao không có ai giải thích cho ta chuyện gì đang xảy ra vậy?
Hu hu hu.
Tiểu kịch trường 3:
Hiểu Mộc Vân: Ngươi rốt cuộc là đứng về phía ta hay phía bên kia vậy hả!
Tư Vũ Phi: Ngươi chơi ta đến là vui nhỉ?
(*)Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân là một cặp tình nhân nổi tiếng thời Tây Hán.
Tư Mã Tương Như là thi nhân tài hoa nhưng nghèo, còn Trác Văn Quân là tiểu thư con nhà giàu.
Hai người gặp nhau trong một buổi yến tiệc tại nhà Văn Quân, ở đó Tương Như đã đàn hát khúc Phượng Cầu Hoàng để trêu ghẹo nàng.
Trác Văn Quân cảm mến ông, bất chấp gia đình phản đối đã bỏ nhà theo ông, từng mở quán rượu mưu sinh.
Sau này khi Tư Mã Tương Như có ý định nạp thiếp, Trác Văn Quân viết bài "Bạch đầu ngâm", trong đó có câu thơ: Nguyện đắc nhất tâm nhân, bạch đầu bất giai ly (Dịch nghĩa: Mong có được người một lòng không thay đổi, đến khi bạc đầu chẳng xa nhau - Nguồn: Thi Viện) khiến ông cảm động và từ bỏ ý định đó.