Tư Vũ Phi trải qua một đêm vô mộng, ngủ vô cùng an ổn, nhưng do tình trạng thiếu ngủ kéo dài nên dưới mắt y vẫn còn quầng thâm nhàn nhạt.
Làn da trắng nõn làm quầng thâm càng thêm nổi bật, may là dung mạo y không có gì để chê trách, dù có thêm quầng thâm cũng chỉ càng thêm đặc biệt, thậm chí mang một vẻ đẹp uể oải.
Tư thế ngủ của y rất ngoan, nhưng thấy bên cạnh không có ai, y dứt khoát rút tay chân ra khỏi lớp chăn đang cuộn tròn rồi duỗi tay một cái, đá chân một cái, cả người chiếm trọn một chiếc giường.
"Hì hì."
Tư Vũ Phi ngây ngô cười, rồi trở mình.
Rồi sau đó, y đối diện với một đôi mắt.
Hiểu Mộc Vân ngồi bên bàn, đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn y.
Tư Vũ Phi lập tức bật dậy, luống cuống sờ soạng bên giường tìm mặt nạ.
Y còn tưởng Hiểu Mộc Vân dùng ánh mắt đó nhìn mình là vì trên mặt y mọc ra thứ gì kỳ quái.
"Ở đây."
Hiểu Mộc Vân cầm lên chiếc mặt nạ ở trên bàn mà Tư Vũ Phi đã cởi ra trước khi ngủ tối qua, "Sáng nay ta tỉnh dậy, thấy nó rơi dưới sàn nên nhặt lên giúp ngươi."
Tư Vũ Phi ngồi trên đống chăn bị y làm cho rối tung, vô tội nhìn Hiểu Mộc Vân.
Hiểu Mộc Vân vươn tay, đưa mặt nạ cho y.
Tư Vũ Phi vốn có thể dùng niệm lực lấy mặt nạ, nhưng y vẫn bước xuống giường, tùy tiện xỏ chân vào giày đi về phía Hiểu Mộc Vân.
Hiểu Mộc Vân thần sắc phức tạp nhìn người trước mắt.
Những gì mơ thấy tối qua thực sự khiến tâm hồn hắn bất ổn, nhưng Hiểu Mộc Vân vẫn cố gắng giữ bình tĩnh trong lòng.
Để duy trì sự bình tĩnh này, hắn thậm chí còn cả vận công.
Sau này, khi Hiểu Mộc Vân phát hiện ra năng lực của Tư Vũ Phi, hắn thậm chí còn vô cùng cảm kích sự đúng đắn của việc vận công lúc đó của mình.
Nhưng giờ phút này, Hiểu Mộc Vân chỉ cảm thấy phản ứng của mình quá mất mặt.
Tư Vũ Phi vươn tay lấy mặt nạ.
Hiểu Mộc Vân nhìn tay y duỗi tới thì cố ý rụt tay lại, tay Tư Vũ Phi cũng theo đó mà di chuyển, rồi cả người nghiêng về phía Hiểu Mộc Vân, mặt đối mặt, mắt đối mắt.
Đôi mắt Tư Vũ Phi trong veo, ngây thơ nhìn Hiểu Mộc Vân, thậm chí còn mỉm cười một cái.
Hiểu Mộc Vân trong lòng kêu gào một tiếng, hoàn toàn không dám tin biểu cảm trong giấc mơ lại xuất hiện trên khuôn mặt này.
"Đừng có đùa với ta, tính tình ta không tốt như ngươi nghĩ đâu."
Tư Vũ Phi vừa cười vừa khẽ chạm vào tim hắn.
"Hừ."
Hiểu Mộc Vân không bị dọa sợ, nhưng cũng trả mặt nạ lại cho y.
Tư Vũ Phi cầm lại mặt nạ của mình, buồn bực kiểm tra.
Vì tối qua nó bị rơi xuống đất nên không biết có bị hư hại gì không, hy vọng là không sao, bởi vì y ra ngoài đã làm hỏng một chiếc mặt nạ rồi.
"Phi Phi."
Hiểu Mộc Vân gọi y.
"Ừm?"
Tư Vũ Phi tùy ý đáp lời.
"Khụ khụ."
Hiểu Mộc Vân đang suy nghĩ xem nên hỏi về giấc mơ tối qua như thế nào, nhưng từ khi thức dậy đến giờ, hắn nghĩ tới nghĩ lui đều cảm thấy nói như thế này rất kỳ quái, giống như mình là một kẻ có tâm địa bất chính ấy, "Ngươi có người trong lòng chưa?"
Vừa nói ra câu này Hiểu Mộc Vân lại phát hiện, câu này lại quá quanh co.
Tư Vũ Phi hai tay cầm mặt nạ, vừa vặn che đi nửa dưới khuôn mặt, y nhìn chằm chằm Hiểu Mộc Vân, rồi chớp mắt một cái.
Hiểu Mộc Vân sờ sờ cổ mình, không biết nên giải thích câu nói này như thế nào.
"Trước kia ta ở Phục Hy Viện chưa từng ra ngoài, thỉnh thoảng khi làm đệ tử trực cổng mới tiếp xúc với một số người bên ngoài."
Tư Vũ Phi vẫn trả lời hắn, "Trong Phục Hy Viện đều là sư huynh sư tỷ, giống như ca ca tỷ tỷ vậy.
Vì đều là người một nhà nên ở trong đó không có chuyện thích người nào hết.
Khi trực cổng nhìn thấy người bên ngoài đều là đồ ngốc, không thích."
Hiểu Mộc Vân nghe câu này, đột nhiên cảm thấy càng khó hỏi tiếp, hắn đành nói: "Ngươi ở bên ngoài cẩn thận một chút, nếu thấy nam nhân khác bắt chuyện thì..."
"Sư huynh sư tỷ đã dặn dò, cẩn thận người xấu."
Tư Vũ Phi đắc ý nói, thậm chí vì mình nhớ rõ chuyện này mà tự mãn đến mức mắt lấp lánh, "Ta đều nhớ kỹ."
"Ngươi nhớ là tốt rồi."
Hiểu Mộc Vân hài lòng gật đầu, "Nếu có đàn ông muốn đến gần ngươi, còn muốn ngủ cùng ngươi thì đều là người xấu."
Nói đến đây, Hiểu Mộc Vân bất ngờ phát hiện ra sự ngu ngốc hiếm thấy của mình, hắn hoảng sợ giơ ngón tay ra, chỉ vào chính mình.
Tối qua hắn đã ngủ cùng Tư Vũ Phi, nhưng hắn hoàn toàn không có ý nghĩ nào khác, trời đất chứng giám cho hắn luôn.
"Ngươi không sao."
Tư Vũ Phi khó khăn lắm mới tìm được người bằng lòng ngủ cùng mình, chủ động tìm lý do cho Hiểu Mộc Vân, "Không phải ngươi muốn ngủ cùng ta, là ta muốn ngủ cùng ngươi."
Hiểu Mộc Vân im lặng một lúc, nói: "...Cũng đúng."
Tư Vũ Phi kiểm tra xong mặt nạ trong tay, phát hiện không có một chút hư hại nào liền hưng phấn giơ lên.
"Vậy ngươi có biết đoạn tụ là gì không?"
Hiểu Mộc Vân đột nhiên hỏi.
Biểu cảm của Tư Vũ Phi khựng lại, tay cầm mặt nạ run lên.
Hiểu Mộc Vân nhìn chằm chằm y, chờ đợi câu trả lời.
Tư Vũ Phi bày ra vẻ mặt vô tội thường thấy sau khi làm sai chuyện, muốn qua loa cho xong, khẽ hỏi Hiểu Mộc Vân: "Đoạn tụ là gì nha?"
Hiểu Mộc Vân nghe vậy thì ngẩn người, sau đó lắc đầu cười nhẹ, nói: "Thôi, không có gì."
Cũng không phải là không có gì, thậm chí trong mắt Hiểu Mộc Vân vẫn là chuyện lớn.
Nếu Tư Vũ Phi biết đoạn tụ là gì thì còn dễ nói, cái gì cũng không biết, sau này còn xuất hiện tình huống như vậy thì chẳng phải sẽ bị người ta lừa gạt hay sao?
Tư Vũ Phi vội vàng đeo mặt nạ lên, che đi khuôn mặt mình.
Nhìn dáng vẻ vụng về cố gắng chỉnh mặt nạ của Tư Vũ Phi, Hiểu Mộc Vân lần đầu tiên hy vọng mộng báo trước của mình sẽ không thành hiện thực.
"Ai."
Nếu hắn đích thân giao Tư Vũ Phi cho người của Phục Hy Viện rồi rời đi, không biết có thể thay đổi những chuyện còn lại không nhỉ?
Khi phát hiện mình có suy nghĩ như vậy, Hiểu Mộc Vân càng muốn thở dài.
Hắn nên biết rằng, thứ thúc đẩy câu chuyện đi đến kết cục đã định sẵn thường chính là ý nghĩ muốn thay đổi kết cục của mọi người.
Ngay khi Hiểu Mộc Vân đang ủ rũ thì một bàn tay bên cạnh vươn ra véo lấy mặt hắn.
Hiểu Mộc Vân ngẩng đầu.
Tư Vũ Phi không nói gì, chỉ nheo mắt cười.
Hiểu Mộc Vân đột nhiên như trở về rất nhiều năm trước.
"Những người ngươi gặp bên ngoài đều là kẻ ngốc sao?"
Hiểu Mộc Vân hỏi y.
"À, đúng vậy."
Tư Vũ Phi trả lời.
Hiểu Mộc Vân vì vậy mà cảm thấy có chút buồn bực.
Tư Vũ Phi đeo mặt nạ, đẩy cửa sổ ra, đường phố đột nhiên hiện ra một cảnh tượng kỳ dị khác thường.
Mặt đất phủ đầy giấy màu đỏ trắng xen kẽ, màu trắng là tiền giấy, màu đỏ là tàn thuốc pháo từ nơi xa thổi đến.
Đúng lúc Tư Vũ Phi đang chăm chú nhìn, Hiểu Mộc Vân đi đến phía sau y.
Hiểu Mộc Vân vốn muốn đặt cằm lên đỉnh đầu Tư Vũ Phi, nhưng nghĩ một lát vẫn là từ bỏ.
"Ngươi có thấy..."
Tư Vũ Phi chậm rãi mở miệng.
"Quỷ khí càng nồng hơn."
Hiểu Mộc Vân tiếp lời.
Quỷ khí nồng đậm như vậy, chứng tỏ ác quỷ đang quanh quẩn ở đây không chịu rời đi.
Ban ngày không thấy quỷ, nhưng lần theo dấu vết pháo tìm đến thì phát hiện ra căn nhà đốt pháo không phải nơi xa lạ, chính là nhà của Triệu Dịch.
"Thật náo nhiệt, xảy ra chuyện gì vậy?"
Hiểu Mộc Vân bắt chuyện với những người xung quanh.
Vẻ ngoài của hắn xuất chúng, khí chất cũng ôn hòa, khi nói chuyện với người khác đương nhiên là có người bằng lòng trò chuyện.
"Mấy ngày trước Thẩm gia từ chối kết âm thân, bây giờ lại đến Triệu gia, còn mang đến rất nhiều lễ vật.
Triệu gia đã nhận, chắc là sắp thành rồi."
Tư Vũ Phi ở một bên nghe vậy, tự nhiên xen vào cuộc trò chuyện: "Nếu việc hôn sự thành thì sao?"
Người qua đường nghe vậy thì chuyển ánh mắt sang, muốn nói chuyện với Tư Vũ Phi: "Hôn sự thành thì thành thôi, dù sao người cũng đã chết rồi, người sống nhận lễ vật hoàn thành nghi thức là được.
Chẳng lẽ một thư sinh nghèo còn thực sự muốn ở rể Thẩm gia..."
Tư Vũ Phi nhìn hắn.
Người qua đường vô tình nhìn vào khuôn mặt đeo mặt nạ của y, bị mặt nạ quỷ dữ nhe nanh dọa sợ, liền quay người bỏ chạy.
Tư Vũ Phi thấy vậy, khuôn mặt dưới mặt nạ hơi bĩu môi, tỏ vẻ vô cùng khinh thường.
Y ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hiểu Mộc Vân.
Hiểu Mộc Vân đang suy nghĩ, tay vô thức vuốt vuốt tóc.
"Nếu mục đích của vị Thẩm tiểu thư kia chỉ là muốn hoàn thành nghi thức âm thân thì khá đơn giản, nàng hoàn thành tâm nguyện rồi hẳn là sẽ rời khỏi Quỷ Vực, trực tiếp đi đầu thai."
Quỷ Vực là nơi nằm giữa nhân gian và địa phủ, những hồn phách sau khi chết không muốn rời đi sẽ quanh quẩn ở Quỷ Vực, thậm chí khi nhớ nhung sẽ phiêu về nhân gian.
Nhưng những hồn ma lâu ngày không đi đầu thai này, nếu may mắn thì tiếp tục phiêu bạt giữa hai bên, hoặc là phiêu bạt đến một thời gian nhất định rồi bị xua đuổi đi đầu thai, hoặc ở lại đủ lâu sẽ từ từ tiêu tán.
Tình huống xấu là biến thành ác quỷ gây họa cho nhân gian.
Mà bọn họ, những người tu đạo này, một trong những trách nhiệm của họ là xua đuổi quỷ hồn rời khỏi nhân thế.
Nhưng từ khi mọi người đều chìm đắm trong việc tu hành của riêng mình, những việc này rất ít khi làm.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến quỷ hồn phiêu bạt khắp nơi trên nhân gian, ảnh hưởng đến người sống.
"Ngươi tin vào câu chuyện tình yêu của bọn họ sao?"
Tư Vũ Phi hỏi.
"Suỵt."
Hiểu Mộc Vân giơ một ngón tay lên, đặt lên miệng mặt nạ của Tư Vũ Phi.
Ai cũng biết, mặt nạ của Tư Vũ Phi chính là khuôn mặt của y, nên khi ngón tay của Hiểu Mộc Vân che đi miệng trên mặt nạ của y, Tư Vũ Phi chủ động im lặng.
"Có phải hay không không quan trọng."
Hiểu Mộc Vân đã xử lý quá nhiều chuyện như vậy rồi, "Trong tình huống không làm tổn hại đến lợi ích của bất kỳ ai, giải quyết vấn đề một cách viên mãn mới là quan trọng nhất."
Tư Vũ Phi im lặng nhìn hắn, sau đó mới nhận ra, quy tắc xử sự của người này chính là chân tướng không quan trọng, giải quyết sự việc mới quan trọng.
Ngươi đó, sớm muộn gì cũng chịu khổ.
Tư Vũ Phi nghĩ như vậy, nhưng vì vấn đề tính cách nên cũng không nói ra.
Tại Triệu gia, Triệu Dịch hưng phấn nhìn của hồi môn mà Thẩm gia vừa đưa đến, trong phòng đặt bốn rương đồ nặng trịch.
Trong đó ba rương đã khóa, tạm thời không thể mở.
Rương thứ tư không khóa, hắn đi mở ra, phát hiện bên trong đặt một bộ tân lang màu đỏ hoa lệ, quần áo, giày dép, mũ miện, tất cả đều đầy đủ.
"Đem đồ trả lại!"
Triệu phụ tức giận đến đau đầu, suýt chút nữa không đứng vững.
Triệu mẫu thấy chồng như vậy, vội vàng lo lắng vươn tay đỡ lấy ông.
"Ngươi thân là thanh niên ngay thẳng huyết khí, sao có thể vì những thứ hư vọng này mà đồng ý kết hôn với người chết!"
Triệu phụ sáng sớm hôm nay nhìn thấy người nhà Thẩm khiêng bốn rương đồ đến đã có dự cảm không tốt.
Quả nhiên, Thẩm gia trực tiếp nói muốn kết âm thân với nhà bọn họ.
Vào thời buổi này, muốn kết âm thân minh hôn mà tình cảnh gia đình hai bên quá chênh lệch thì về cơ bản bên nghèo chỉ là bên xui xẻo mà thôi, bị lợi dụng, bị khinh miệt, bị đá ra sau khi xong việc.
Tuy có thể nhận được một ít an ủi về tiền bạc, nhưng đối với Triệu phụ mà nói, hành vi bán đứng chính mình để đổi lấy một ít tiền bạc quá mất mặt.
"Trả lại!"
Triệu phụ quát lớn con trai.
"Con muốn cưới Thẩm tiểu thư!"
Triệu Dịch khăng khăng cố chấp, "Cha mẹ nghĩ xem!
Thẩm gia là một gia tộc lớn như thế nào chứ, nếu chúng ta kết thông gia với bọn họ, sau này Thẩm gia sẽ giúp con dễ dàng hơn trên con đường làm quan!"
Vẻ mặt hắn phấn khích, dùng tay nắm lấy bộ đồ tân lang, hưng phấn đến quên cả trời đất.
Quên cả trời đất vẫn là chuyện nhỏ, trong những chuyện hắn quên còn có một chuyện lớn.
"Thẩm tiểu thư đã chết rồi!"
Triệu phụ tàn nhẫn nhắc nhở hắn, "Đồ ngu nhà ngươi!
Đồ ngu nhà ngươi!"
Triệu Dịch căn bản không nghe thấy lời cha nói, hoàn toàn chìm đắm trong ảo tưởng của chính mình.
Tay hắn cầm bộ quần áo tân lang, tựa như có được thứ mình mơ ước, mắt hắn nhìn thẳng, vẻ mặt si cuồng.
Triệu phụ thấy vậy, hận không thể cầm lấy chiếc ghế bên cạnh đập cho tên bất hiếu này tỉnh lại.
"Triệu phu nhân, Triệu lão gia, xin bớt giận."
Một giọng nói dịu dàng chen vào giữa gia đình hỗn loạn này.
Ba người bọn họ nhìn sang.
Một vị công tử cầm một chiếc quạt xếp đã gấp lại, mặc quần áo màu xanh trắng bước vào.
Triệu Dịch kinh ngạc, hắn đương nhiên nhận ra người trước mắt, chẳng phải là một trong những tu sĩ hôm đó thả hắn ra sao?
Hiểu Mộc Vân lấy ra một hình nhân rơm viết tên Triệu Dịch đưa cho Triệu phụ, nói: "Ta là đệ tử của một môn phái tu tiên tên là Kỳ Lân Sơn, trấn này quỷ khí vượng thịnh, ảnh hưởng đến sinh linh, nên đặc biệt đến đây giúp xử lý chuyện này.
Vì Triệu công tử đã đồng ý hôn sự, nếu hối hôn sẽ bị quỷ hồn quấn thân, một thời gian sau sẽ gặp xui xẻo bệnh tật.
Chi bằng cứ theo kế hoạch, tối nay cử hành minh hôn, đến nơi bái đường mà Thẩm gia đã sắp xếp.
Phiền lão gia phu nhân chuẩn bị một bộ áo rơm, khi đến nơi bái đường, lúc Triệu công tử xuống kiệu thì lập tức mặc áo rơm vào rồi rời đi, giao hình nhân rơm này cho Thẩm tiểu thư.
Như vậy, Thẩm tiểu thư sẽ coi hình nhân rơm là Triệu công tử rồi mang đi.
Quỷ tân nương của minh hôn có được phu quân sẽ thỏa mãn di nguyện, đầu thai chuyển thế, đến lúc đó, nơi này cũng an toàn."
Bất kể Thẩm Vãn Niên còn có tính toán gì, chỉ cần nàng mang theo hình nhân rơm này là có thể tiêu tan oán niệm của nàng, giải quyết sự việc.
"Xin Triệu công tử, Triệu phu nhân và Triệu lão gia nhất định phải nhớ kỹ những gì ta nói."
Hiểu Mộc Vân giao hình nhân rơm đã dán bùa chú cho họ.
Sự việc đã đến nước này, hối hận cũng vô ích, Triệu phu nhân và Triệu lão gia đành phải nhận lấy hình nhân rơm.
"Tại sao còn một rương chưa mở vậy?"
Hiểu Mộc Vân phát hiện ra một chuyện.
"Người Thẩm gia nói, sau khi nghi thức kết thúc mới đưa chìa khóa cho chúng ta."
Triệu Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, "Bên trong đều là tiền và một số đồ vật có giá trị."
Hiểu Mộc Vân nghe vậy, đưa tay ra, đẩy một trong những chiếc rương.
Cảm giác rương rất nặng, nhưng đồ vật bên trong lại không có vẻ gì là nặng lắm.
Thực ra Hiểu Mộc Vân có thể trực tiếp giúp mở rương, nhưng tính cách hắn không thích xen vào chuyện người khác, nên cáo từ rời đi.
Chỉ cần Triệu Dịch hoàn toàn làm theo lời hắn là tối nay có thể giải quyết chuyện này, còn hắn và Tư Vũ Phi sáng sớm ngày mai có thể rời khỏi nơi này, tiếp tục lên đường.
Kế hoạch là như vậy, nhưng Hiểu Mộc Vân nhìn bộ dạng không đáng tin của cả nhà này, quyết định tối nay vất vả một chút, nán lại xem tình hình.
Nếu thật sự không được thì chỉ có thể áp dụng biện pháp cuối cùng, thu phục Thẩm tiểu thư kia thôi.
Nơi này chỉ có Hiểu Mộc Vân một mình ở lại, còn về Tư Vũ Phi, Hiểu Mộc Vân cảm thấy chuyện này không cần hai người chen chúc vào làm gì nên để y đi chơi.
Triệu Dịch sờ soạng bộ quần áo đắt tiền mà cả đời này chưa từng có được, hoàn toàn không để ý đến cha mẹ đang bận rộn bên cạnh, chuẩn bị áo rơm cho hắn.
Quả nhiên là hữu dụng!
Triệu Dịch thỏa mãn cười.
Quả nhiên làm theo lời thuật sĩ kia, Thẩm tiểu thư đã yêu hắn, bây giờ còn muốn thành thân với hắn.
Trở thành phu thê với nàng là hắn có thể có được nàng, đồng thời có được sự ủng hộ của gia tộc nàng, hắn cuối cùng cũng sắp phất lên rồi.
"Triệu công tử, Triệu công tử, ngươi nhất định phải nhớ lời ta, khi xuống kiệu thì rời đi ngay, đừng chạm vào Thẩm tiểu thư."
Giọng nói của Hiểu Mộc Vân giống như gió thoảng qua tai Triệu Dịch, tuy nghe thấy nhưng lại không để lại bất cứ thứ gì.
Hắn chỉ nhớ đến một chuyện không lâu trước đây.
Lần đầu tiên hắn gặp Thẩm tiểu thư là ở bên bờ sông.
Hắn vừa gặp đã yêu nàng, sau nhiều lần ấp ủ, vào một ngày sau đó dũng cảm chờ ở nơi nàng đi qua, bày tỏ tâm ý của mình.
Nhưng Thẩm tiểu thư khinh thường hắn.
Ngày đó nàng tuy cứu hắn, nhưng cũng sẽ không yêu một thư sinh nghèo như vậy.
Triệu Dịch không chịu từ bỏ, một mực đeo bám không thôi.
Vị Thẩm tiểu thư kia không phải là cô nương tính tình ôn hòa, số lần bị quấy rầy nhiều lên, bèn dứt khoát sai người đánh cho hắn một trận, muốn đuổi hắn đi.
Triệu Dịch vẫn không nản lòng.
Có đôi khi, có một số người thật sự không làm chuyện gì sai, thậm chí đôi khi còn làm việc tốt nhưng lại không thể ngăn cản được kẻ ác ôm lòng dạ xấu xa.
Triệu Dịch bỏ ra một số tiền lớn cho một thuật sĩ lang thang, mua được một thứ gọi là bùa chú có thể khiến Thẩm tiểu thư mê mẩn mình, chỉ cần nàng ăn vào là được.
Vì vậy Triệu Dịch không tiếc bán đi những thứ cuối cùng có giá trị bên mình, mua chuộc người hầu bên cạnh Thẩm tiểu thư, bảo người ta đốt bùa chú thành tro, hòa với nước rồi cho nàng uống.
Theo như thuật sĩ kia nói, chỉ cần như vậy là Thẩm tiểu thư kia sẽ yêu hắn.
Triệu Dịch nóng lòng chạy đến bờ sông nơi Thẩm tiểu thư thường tản bộ để gặp nàng, Thẩm tiểu thư nhìn thấy hắn thì lập tức quay người rời đi.
Triệu Dịch bất chấp tất cả chạy tới, trong lúc tranh chấp với Thẩm tiểu thư đã vô tình đẩy nàng xuống sông.
Triệu Dịch vì sợ hãi mà lập tức bỏ chạy, đợi đến khi hắn quay lại dò hỏi tin tức của Thẩm tiểu thư thì nàng đã bị chết đuối rồi.
Sau đó chính là chuyện cha mẹ nàng tìm người kết minh hôn.
Hắn nhất định phải có được nàng, bất luận sống chết.
Bây giờ nàng đã chết, lời nguyền cuối cùng cũng có hiệu lực, nàng đã yêu hắn.
Chết cũng không sao, chỉ cần thành thân, vậy hắn chính là người của nhà Thẩm phú thương.
Triệu Dịch ôm ảo tưởng không thực tế, khát khao cởi quần áo trên người, mặc vào bộ hỉ phục mà Thẩm gia đã chuẩn bị cho tân lang.
Vì sự việc được sắp xếp quá gấp gáp, quần áo họ mua cho hắn căn bản không vừa người.
Quần áo quá nhỏ.
Triệu Dịch nhíu mày, hắn để mặc được bộ tân lang này đã tốn không biết bao nhiêu sức lực.
Hắn không ngừng túm lấy vạt áo, ra sức kéo.
Khó khăn lắm mới mặc được hết quần áo vào, thắt lưng thắt chặt khiến hắn gần như không thở nổi.
Giày cũng hơi nhỏ, hắn xỏ chân vào, chân không thể khống chế mà vặn vẹo.
Cả người hắn giống như một miếng thịt bị dây thừng trói chặt.
Áo đỏ, dây buộc tóc trắng.
Không biết là làm hỉ sự cho người hay là làm tang sự nữa.
Trời dần tối, tuy hiện tại còn chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng vợ chồng Triệu gia chưa bao giờ hoảng sợ bất an như vậy.
Cuối cùng, khi trời hoàn toàn tối đen, đường phố không một bóng người, tiếng chiêng trống vang lên.
Người sống tránh đường, người chết xuất hiện.
"Đoàn nghênh hôn, đến đón rể."
Một giọng nói the thé dừng lại trước cửa Triệu gia.
Nghe thấy tiếng, vợ chồng Triệu gia lập tức đưa áo rơm và hình nhân rơm đã chuẩn bị cho Triệu Dịch, liên tục nhắc nhở hắn: "Con à, con à, con nhất định phải nhớ kỹ, xuống kiệu thì mặc áo vào rồi lập tức trở về nhà, trên đường không được quay đầu lại."
Triệu Dịch không cãi lại được cha mẹ, đành bất đắc dĩ nhận lấy đồ vật.
Sau đó, nghĩ đến việc qua hôm nay hắn chính là con rể Thẩm gia thì lập tức giả bộ làm ra vẻ, bất chấp quần áo trên người siết chặt đến mức hắn không thở nổi, tay áo thì ngắn một đoạn, quần cũng không vừa người.
Vợ chồng Triệu gia đưa hắn ra cửa, bọn họ vừa mở cửa đã lập tức bị cảnh tượng bên ngoài dọa cho giật mình, suýt chút nữa hồn bay phách tán.
Đội ngũ nghênh hôn bên ngoài, tất cả đều là người giấy.
Những người giấy đó toàn bộ đều có khuôn mặt trắng bệch, hai bên má tô đỏ, trên mặt mang theo nụ cười thống nhất.
Người giấy, xe giấy.
Làm sao có thể ngồi được chứ?
Đúng lúc Triệu Dịch bất mãn, một người giấy mang khuôn mặt giống hệt những người giấy khác đưa tới ba chiếc chìa khóa.
Thẩm gia đã hứa, chỉ cần Triệu Dịch và Thẩm Vãn Niên kết âm thân là sẽ đưa chìa khóa rương báu cho bọn họ.
Triệu Dịch thấy vậy thì lập tức thay đổi thái độ, hắn nhận lấy chìa khóa đưa cho cha mẹ, dùng giọng điệu hưng phấn nói với bọn họ: "Cha mẹ cứ cất đồ trước đi, con sẽ nhanh chóng trở về."
Vợ chồng Triệu gia sớm đã bị dọa cho không nhẹ, nghe được lời con trai thì chỉ có thể vội vàng dặn dò: "Con nhất định phải sớm trở về đó!"
Triệu Dịch gật đầu, sau đó nở nụ cười, ngồi lên kiệu mà Thẩm gia đã chuẩn bị cho hắn.
Đó rõ ràng là chiếc kiệu làm bằng giấy, nhưng Triệu Dịch vào trong vậy mà không bị ngã xuống.
Những người giấy thấy hắn lên kiệu, lập tức khiêng kiệu lên rồi quay người rời đi.
"Nay có hỉ sự, uyên ương hợp bích."
"Người sống nhường đường, người chết lên đường."
"Hồng bạch hỉ sự, ngày đêm giao hợp."
Quả thực là hồng bạch hỉ sự, tuy kiệu và người giấy đều mặc quần áo màu đỏ, nhưng những người giấy đi hai bên lại rải tiền giấy màu trắng.
Ban ngày Thẩm gia còn phái người đến đốt pháo, giấy đỏ và giấy trắng xen lẫn nhau, tuy nhìn có vẻ hơi quỷ dị, nhưng vẫn tốt hơn so với bây giờ, trên đường chỉ có tiền giấy màu trắng.
Những người giấy khiêng kiệu, vẻ ngoài màu đỏ trong nháy mắt bị tiền giấy màu trắng bao phủ, giống như quan tài vậy.
Vợ chồng Triệu gia ở lại tại chỗ, tay cầm ba chiếc chìa khóa rương.
Có lẽ là vì tò mò, hoặc là một loại trực giác kỳ lạ nào đó, bọn họ không nhịn được cầm chìa khóa mở rương.
Rương thứ nhất, bên trong đều là tiền giấy dùng cho người chết.
Rương thứ hai, bên trong là áo liệm mặc cho người chết, bộ quần áo này không giống như hỉ phục được đưa đến kia bị nhỏ, vừa vặn với kích thước của Triệu Dịch.
Rương thứ ba hơi lớn, bên trong trống rỗng.
Chiếc rương lớn trống không, chẳng phải là quan tài sao.
"A a a!"
Vợ chồng Triệu gia bị dọa cho sắc mặt trắng bệch, ngã ngồi trên sàn nhà.
Lúc này, Triệu Dịch không biết trong nhà đã nhận được thứ gì, hắn chỉ cảm thấy chiếc kiệu giấy này hình như đang từ từ đổ sụp.
Lúc đầu hắn ngồi rất vững, nhưng dần dần, toàn bộ bên trong kiệu thật sự giống như giấy vậy, vì không chịu nổi trọng lượng của hắn nên lập tức rách toạc một mảng lớn.
Ban đầu là cửa sổ bị rách, Triệu Dịch vô tình nhìn vào mặt của một người giấy ở bên cạnh.
Nó giữ nguyên biểu cảm nhìn chằm chằm Triệu Dịch, hai chân rõ ràng không động đậy nhưng lại di chuyển theo kiệu.
Trên mặt người giấy cười, sau đó vung tay, tiền giấy bay tứ tung, có một số thậm chí còn thổi vào mặt Triệu Dịch.
"Hắt xì!"
Triệu Dịch vô tình hắt hơi một cái, vì động tác mạnh của hắn, kiệu giấy dưới chân lập tức lõm xuống, sau đó vỡ tan.
Hai chân của Triệu Dịch rơi xuống.
Hắn phản ứng coi như nhanh, trực tiếp đứng trên mặt đất.
Không ai phát hiện hắn bị rơi xuống, kiệu vẫn nhanh chóng đi về phía điểm đến.
Triệu Dịch vốn muốn rời đi, nhưng hắn lại bị kẹt ở giữa, chỉ có thể nhanh chóng đi theo người giấy.
Những người giấy mang theo hắn đi về một nơi.
Tiếng nước chảy ào ào.
Là tiếng nước sông.
Triệu Dịch lúc này mới kinh hãi đổ mồ hôi lạnh.
"Ta không đi nữa, ta không đi nữa, các ngươi mau thả ta đi!"
Hắn vội vàng kêu lên.
Nhưng kiệu sẽ không dừng lại.
"Tuy biết là có vấn đề, nhưng ta không ngờ ngươi ngay cả tân nương cũng không được gặp."
Một giọng nói tiếc nuối truyền đến, sau đó một sợi dây xích lấp lánh dưới ánh trăng lập tức từ dưới đất chui lên, túm lấy eo Triệu Dịch.
Triệu Dịch ngẩn người.
Sợi dây xích không chút dịu dàng nào kéo Triệu Dịch, lập xé toạc nóc kiệu, mang theo hắn bay ra ngoài.
"A."
Những người giấy kỳ lạ kia dường như không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra, ngơ ngác quay đầu lại.
"Hồng Liên Tịnh Hỏa."
Một ngọn lửa đột nhiên bốc cháy, trong nháy mắt nuốt chửng những người giấy.
Lửa cháy hết, để lại bóng dáng hoa sen.
Triệu Dịch bị dây xích kéo, lập tức ngã xuống bờ sông, vì động tác mạnh mà quần áo quá nhỏ trên người hắn sắp bung ra.
Hắn ngơ ngác ngẩng đầu lên, chỉ thấy một người mặc quần áo màu xanh trắng từ dưới ánh trăng bay tới.
Hiểu Mộc Vân vốn vẫn luôn ở một bên xem náo nhiệt, vốn nghĩ bất kể thế nào, chỉ cần Triệu Dịch có thể gặp Thẩm Vãn Niên, lừa được nàng nhận lấy hình nhân rơm kia là xong.
Kết quả người giấy khiêng kiệu đột nhiên đi chệch khỏi lộ tuyến đã định, kéo Triệu Dịch đến bờ sông, hắn không còn cách nào mới đành ra tay.
Hiểu Mộc Vân kéo một cái, kéo Triệu Dịch ra khỏi bờ sông.
"Xem ra vẫn là trực tiếp động thủ thì hơn."
Hiểu Mộc Vân không muốn lãng phí thời gian ở đây nữa, nên muốn trực tiếp đi tìm Thẩm Vãn Niên, "Xin lỗi, Triệu công tử, ta cần ngươi đi cùng ta một chuyến."
"Đi đâu?"
Triệu Dịch đã bị dọa cho ngây người.
"Ta muốn đi tìm Thẩm Vãn Niên, nhưng để ngươi một mình, ta sợ ngươi gặp nguy hiểm nữa, nên chúng ta cùng đi đi."
Hiểu Mộc Vân nói.
"Ta không đi!
Ta không đi!"
Triệu Dịch bị dọa cho sợ hãi, hoàn toàn quên mất trước đó mình khát khao muốn chạy tới đó như thế nào.
Hiểu Mộc Vân nói chuyện thường không phải là hỏi ý kiến đối phương, mà chỉ đơn thuần là thông báo mà thôi.
Cho nên sau khi nói xong, hắn dùng dây xích kéo Triệu Dịch, lập tức bay về phía nơi quỷ khí nồng đậm nhất trong trấn.
Đội ngũ nghênh hôn, tiếng nhạc không ngừng, những người phàm trong giấc ngủ cảm nhận được quỷ khí đều gặp ác mộng.
Trong mộng, kiệu màu đỏ càng ngày càng đến gần bọn họ, người giấy khiêng kiệu nhảy nhót, mỗi lần nhảy lên là như có thể bay lên.
Khi quỷ khí tiếp tục ảnh hưởng xâm nhập những người phàm gần đó, một đạo pháp thuật thanh tẩy xuất hiện.
Quỷ khí giống như sương mù trong rừng tràn ngập mặt đất, làm khốn đốn tất cả sinh linh.
Giờ khắc này bị một trận gió thổi tan.
Tư Vũ Phi đeo mặt nạ quỷ, một thân y phục vàng đen đứng trên nóc nhà.
Sau lưng y đeo một thanh kiếm, gió thổi tung mái tóc đuôi ngựa của y.
Y vươn tay búng một cái, pháp thuật bảo vệ cả thị trấn.
Quỷ Vực, đã mở ra ở đây.
Vì pháp thuật của y, Quỷ Vực vốn dĩ sắp trải rộng trong nháy mắt rút lui.
Tư Vũ Phi vốn tưởng rằng Quỷ Vực sẽ cứ như vậy từ bỏ thì huyết dịch như thác đổ từ trên trời giáng xuống, huyết thủy rơi xuống sàn nhà, muốn nhấn chìm nơi này.
Quỷ Vực đang cưỡng chế trải rộng.
Tư Vũ Phi nhíu mày, lại thêm một tầng kết giới cho thị trấn này.
Y đoán sai rồi, mục tiêu của Quỷ Vực không phải là thị trấn, mà chỉ là một mình y.
"Hô."
Trong nháy mắt, Tư Vũ Phi bị bao phủ vào thế giới của Quỷ Vực.
Nơi này đèn đuốc sáng trưng, trông chỉ như một thị trấn bình thường.
Nhưng thị trấn bình thường sẽ không nửa đêm canh ba mà còn náo nhiệt như vậy.
Nơi này hôm nay dường như có hỉ sự gì đó, khắp nơi đều là màu đỏ, đèn lồng đỏ, dải lụa đỏ.
Một số quỷ đeo mặt nạ trắng thống nhất, mặc quần áo trắng, Tư Vũ Phi tuy cũng đeo mặt nạ, nhưng mặt đỏ nanh ác, hoàn toàn không hợp với bọn chúng.
Tư Vũ Phi im lặng một lát, y cũng có mặt nạ trắng mà, sớm biết vừa rồi đã đeo vào rồi, bây giờ lại có một loại cảm giác thất bại.
Trên trời giáng xuống vô số hồng bao màu đỏ.
Bây giờ giả ngốc đã vô dụng, Tư Vũ Phi dứt khoát vươn tay, tùy ý nhận lấy một cái mở ra xem.
"Lộc cộc lộc cộc."
Vô số móng tay từ trong hồng bao rơi ra.
Tư Vũ Phi nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ đổ hết đồ bên trong ra.
Bên trong trừ móng tay còn có hai thứ, một là tiền giấy, hai là một tờ giấy viết bát tự cùng tên của người sở hữu.
Thẩm Vãn Niên.
Đường phố náo nhiệt phi thường, thấy y mở hồng bao thì lập tức bùng nổ những tiếng kêu chói tai hưng phấn.
"Tân lang, tân lang!"
"Tân nương đến rồi!
Tân nương cũng đến rồi!"
Trên con phố đầy quỷ đột nhiên tách ra một con đường rộng lớn để tân nương mặc áo cưới đỏ, cao hơn 3 mét đi tới.
"Oa."
Tư Vũ Phi ngẩng đầu nhìn nàng, cảm giác đầu sắp gãy đến nơi.
"Ta ở trên đường lần đầu tiên nhìn thấy ngươi đã thích ngươi rồi, ngươi chính là tân lang của ta."
Thẩm Vãn Niên vẻ mặt e thẹn, cự mãng quấn quanh trên đầu nàng hưng phấn thò đầu ra, bò đến trước mặt Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi nhìn nàng, chỉnh lại mặt nạ.
Trong lòng y bình tĩnh không gợn sóng, chỉ có một ý nghĩ: Một kẻ đoạn tụ như y phải nói gì mới có thể uyển chuyển từ chối một quỷ tân nương bây giờ.
Bên ngoài Quỷ Vực, Hiểu Mộc Vân dùng Tiêu Hồn Đề Ngân Liên kéo Triệu Dịch, nghe tiếng kêu la của hắn suốt đường đi, bay trở về trấn.
Hiểu Mộc Vân vừa đáp xuống đất lập tức phát hiện ra chỗ không đúng.
Có người đã dùng hai tầng kết giới bảo vệ thị trấn này.
Người sẽ làm chuyện này vào lúc này, trừ Tư Vũ Phi ra, Hiểu Mộc Vân không nghĩ ra người nào khác.
Nếu Tư Vũ Phi đã dùng pháp thuật, tại sao Quỷ Vực vẫn mở ra ở gần đây.
Đúng lúc Hiểu Mộc Vân nghi hoặc không hiểu, trên đường phố xuất hiện một đội người.
Thật sự là người, không phải người giấy gì.
Bọn họ gõ chiêng đánh trống, người ở giữa bưng hai bài vị.
Tân lang Tư Vũ Phi.
Tân nương Thẩm Vãn Niên.
Đội người này đang tiến hành nghi thức minh hôn, hơn nữa bọn họ đã nhắm trúng Tư Vũ Phi.
Hiểu Mộc Vân hiểu rõ đầu đuôi sự việc, cũng không quá lo lắng.
Tư Vũ Phi có thể từ Ma Vực hay mộng cảnh bình an vô sự đi ra, Quỷ Vực thì tính là gì chứ.
Nhưng, Hiểu Mộc Vân lập tức nghĩ đến giấc mơ tối qua của mình.
Hắn dựa vào sự khác biệt về vóc dáng giữa Tư Vũ Phi và người trong mộng, đoán rằng người ôm Tư Vũ Phi trong mộng là nam giới.
Chỉ là, bộ dạng Thẩm Vãn Niên hóa thành ác quỷ cũng rất to lớn, nếu nhất định phải nói thì cũng có thể dùng tư thế trong mộng ôm Tư Vũ Phi.
Vậy Tư Vũ Phi có khả năng bây giờ đang bị quỷ tân nương kia động tay động chân sao?
Hiểu Mộc Vân không nghĩ thì thôi, bây giờ càng nghĩ càng tức.
Tư Vũ Phi chẳng lẽ ngại ra tay với Thẩm Vãn Niên, nên cuối cùng mới rơi vào kết cục trong mộng ư.
"Này."
Hiểu Mộc Vân thu xích lại, thả Triệu Dịch ra.
"Sao vậy?"
Triệu Dịch kinh hồn chưa định, càng bị đội ngũ trên đường phố dọa cho không biết bao nhiêu lần.
"Ta phải rời đi một lát."
Hiểu Mộc Vân nói ngắn gọn.
"Ngươi không phải nói muốn bảo vệ ta sao?"
Triệu Dịch kinh ngạc.
"Cho nên lần này ngươi phải nghe kỹ lời ta."
Hiểu Mộc Vân nói rõ quy tắc, "Ta không biết ngươi và Thẩm Vãn Niên có ân oán gì, nhưng hình nhân rơm đó đủ để tạm thời bảo vệ ngươi rồi.
Ngươi nhất định phải nhớ, nếu Thẩm Vãn Niên xuất hiện trước mặt ngươi, ngươi liền đưa hình nhân rơm cho nàng, sau đó đừng chạm vào nàng, ngươi sẽ an toàn.
Hiểu chưa?"
Triệu Dịch liều mạng gật đầu.
"Phúc họa vô môn, duy nhân tự triệu(*), nhớ kỹ đừng tham lam, đừng có lòng hại người.
Ở yên tại đây, đừng làm chuyện thừa thãi, ngươi sẽ tuyệt đối an toàn."
Hiểu Mộc Vân dặn dò xong.
(*)Phúc hay hoạ không tự nhiên mà đến, đều do con người gây ra cả
Triệu Dịch nghe vậy thì ôm chặt hình nhân rơm trong lòng, hắn hỏi: "Vậy ngươi thì sao?"
Hiểu Mộc Vân lấy từ túi Càn Khôn ra một lá bùa.
"Nếu không phải Quỷ Vực triệu hồi, người còn sống không thể tiến vào."
Hiểu Mộc Vân cầm tờ giấy vàng vẽ bùa chú kỳ lạ, niệm một đạo pháp quyết rồi dán lá bùa lên trán mình, "Hoán hình phù."
Dùng lá bùa này, Hiểu Mộc Vân tạm thời biến thành hình dạng quỷ.
Triệu Dịch tận mắt nhìn thấy bộ dạng biến hóa của hắn, sợ hãi hét lớn.
Tiếng hét vang vọng trời cao, nhưng không lọt vào bên trong Quỷ Vực.
Bình thường gặp phải yêu ma quỷ quái muốn lấy mạng mình Tư Vũ Phi đều hiểu cách xử lý, đó là tiêu diệt bọn chúng, nhưng đây là lần đầu tiên y gặp phải quỷ vừa lên đã tỏ tình với mình, khiến y nhất thời không nghĩ ra cách giải quyết.
Thế là, y chỉ có thể đứng tại chỗ, phiền não xoa xoa mặt mình.
Xung quanh y không phải là những con quỷ âm u khủng bố, mặt mũi trắng bệch thì chính là quỷ tân nương dùng thân hình khủng bố bao trùm lấy y.
Tư Vũ Phi tuy đeo mặt nạ, nhưng ở giữa đám âm hồn dày đặc trông thật yếu ớt dễ vỡ.
Tình huống thoạt nhìn ưu thế và bất lợi rõ ràng, nhưng y lại không hề sợ hãi chút nào.
"Ta không thể đồng ý với ngươi."
Tư Vũ Phi không biết cách từ chối uyển chuyển, chỉ có thể nói thẳng với Thẩm Vãn Niên.
"Tại sao?"
Vì bị từ chối, giọng nói của Thẩm Vãn Niên trở nên càng thêm âm u.
"Ừm à."
Tư Vũ Phi nghe theo lời sư huynh sư tỷ, biết không thể tùy tiện đi đâu cũng nói mình là đoạn tụ, chỉ có thể tìm một cái cớ, "Người sống và người chết không thể ở bên nhau mà."
Thẩm Vãn Niên nghe vậy, lộ ra nụ cười rộng ngoác.
Nàng vừa cười, cả khuôn mặt giống như bị cắt ra từ giữa.
"Hơn nữa, chúng ta cũng không quen biết, ta cũng không thích ngươi, sư huynh sư tỷ cũng không thích ta tùy tiện nói chuyện với người ngoài.
Cho nên cứ như vậy đi, ta phải về nhà rồi, ngươi chi bằng sớm đi đầu thai đi."
Những lời Tư Vũ Phi nói đều là từ tận đáy lòng, không hề giả dối.
Đối đãi với người nói thẳng thích mình, thái độ của y sẽ tốt hơn một chút.
"Nếu ngươi chỉ lo lắng ngươi là người sống, ta là người chết, vấn đề này rất dễ giải quyết."
Miệng của Thẩm Vãn Niên càng ngày càng há to, "Ta ăn ngươi là được."
Tư Vũ Phi buồn bực nói: "Còn nữa, ta cũng không biết ngươi thích ta ở điểm nào."
Nói chung là, hai người này vẫn luôn tự nói chuyện của mình, căn bản không nghe đối phương đang diễn đạt cái gì.
"Ngươi rất đẹp, ta thích nha."
Thẩm Vãn Niên chuẩn bị há miệng to hết cỡ, nuốt chửng y.
"Ta sao?"
Tư Vũ Phi cảm thấy buồn cười, không dám tin chỉ vào chính mình.
Thẩm Vãn Niên không nói gì, ngầm thừa nhận.
"Vậy thì để ngươi nhìn cho rõ một chút đi."
Tư Vũ Phi nói xong, tay đưa ra phía sau gáy, cởi dây buộc.
Động tác của Thẩm Vãn Niên vì vậy mà dừng lại.
Tư Vũ Phi tháo mặt nạ xuống.
Đám quỷ xem náo nhiệt cùng Thẩm Vãn Niên đều ngẩn người.
Dưới mặt nạ của Tư Vũ Phi, vậy mà lại là sau gáy của người.
Không đợi bọn chúng nghĩ thông suốt chuyện gì đang xảy ra thì cổ của Tư Vũ Phi đột nhiên động đậy, đầu xoay nửa vòng, phần sau gáy xoay trở về vị trí chính xác, lộ ra khuôn mặt của y.
Trên mặt y không có ngũ quan, chỉ có một mảng da màu thịt, ở vị trí của mắt có bốn cái lỗ lõm xuống, giống như y có bốn con mắt vậy.
Ánh sáng đèn lồng đỏ chiếu vào mặt y, hốc mắt y chảy xuống máu đỏ.
"A a a a!"
Đám quỷ vậy mà bị dọa sợ.
Trên khuôn mặt đó đột nhiên mọc ra vô số bàn tay, đau khổ vươn ra phía trước, tựa như muốn túm lấy bọn chúng.
Thẩm Vãn Niên thấy vậy liền hiểu được mình bị đùa giỡn, tức giận há to miệng, lập tức nuốt chửng y.
Nàng không cắn được thứ gì.
Ảo thuật vốn là một lĩnh vực sở trường khác của Tư Vũ Phi.
"Quỷ Vực làm chứng!
Người này đã nhặt được hồng bao của ta!
Theo quy củ chính là phải trở thành tân lang của ta!"
Thẩm Vãn Niên hướng về phía Quỷ Vực gào thét.
Quỷ Vực đáp lại hy vọng của Thẩm Vãn Niên, lập tức hóa giải pháp thuật của Tư Vũ Phi, khiến y hiện hình.
Tư Vũ Phi trốn trong đám quỷ lập tức bị một luồng sức mạnh túm lấy.
Chuông gió vang lên, ánh sáng đỏ ngập trời.
Tư Vũ Phi thoát thân, y ngồi trên đất, mặt nạ trên mặt đã bị hóa giải, trên người mặc một bộ tân lang màu đỏ.
Quần áo tân lang màu đỏ thuần, trên áo thêu hoa văn chìm, thắt lưng quấn quanh eo Tư Vũ Phi như muốn bẻ gãy y.
Dây buộc tóc màu vàng trên đầu Tư Vũ Phi cũng bị biến thành màu đỏ.
Khi y mặc quần áo màu đen, vẻ đẹp luôn mang theo sự âm u khủng bố.
Bây giờ mặc đồ đỏ, vẻ đẹp không đổi, chỉ là càng thêm quỷ dị.
Tư Vũ Phi nheo mắt, hai con ngươi nhìn rõ sự phát triển hiện tại, không vui chuẩn bị rút kiếm.
Dám động tay động chân lên người y, y thật sự có chút tức giận rồi đấy.
Cho dù nói là thích y cũng không thể tha thứ.
Đúng lúc Tư Vũ Phi muốn rút Trảm Ma Kiếm, một trận yêu phong nổi lên dữ dội, từng ngọn đèn lồng đỏ lần lượt tắt ngúm, đường phố của Quỷ Vực chìm vào một mảnh tối đen.
Sự biến đổi không rõ ràng khiến những hồn ma trên Quỷ Vực cảm thấy sợ hãi, Thẩm Vãn Niên bất chấp tất cả vươn tay ra, muốn túm lấy Tư Vũ Phi mang y đi.
Khi tay của Thẩm Vãn Niên vươn đến trước mặt Tư Vũ Phi, một sợi xích quấn lấy tay của Thẩm Vãn Niên, sau đó sợi xích đó vung lên quật Thẩm Vãn Niên ra.
Tư Vũ Phi nhận ra sợi xích này.
Nhưng người mà Tư Vũ Phi tưởng tượng không xuất hiện, thay vào đó là một bóng dáng trắng to lớn theo gió rơi xuống trước mặt Tư Vũ Phi.
Tầm mắt của Tư Vũ Phi bị che khuất, ngơ ngác đánh giá con quỷ trước mắt.
Người có dáng người của người, quỷ có tướng mạo của quỷ.
Con quỷ màu trắng trước mắt mặc toàn đồ trắng, trên trán dán một lá bùa vàng, che đi nửa khuôn mặt của hắn.
Trên đầu hắn đội vương miện vàng, chuỗi hạt trắng rủ xuống khiến người ta không nhìn thấy chân dung của hắn.
Hắn còn cao lớn hơn Thẩm Vãn Niên vài phần, nhưng thân thể không hề phình to vặn vẹo.
Con quỷ màu trắng kia quay người lại nhìn Tư Vũ Phi nhỏ hơn mình một nửa, rồi vươn tay ra, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt y.
Tư Vũ Phi dưới tay hắn giống như con rối được may vá cẩn thận.
Sơ ý rồi, nhất thời không tránh kịp, Tư Vũ Phi nhíu mày.
Thứ gì đây?
Tiểu kịch trường:
Hiểu Mộc Vân: Tối nay~ Ngươi phải làm tân lang của ta đó~
Tư Vũ Phi: Thứ gì đây?