[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 148,863
- 0
- 0
[Đm| Xong] 5 Năm Thành Tiên, 3 Năm Mô Phỏng
Chap 139: Quyển sách bẩn thỉu
Chap 139: Quyển sách bẩn thỉu
Tư Vũ Phi quay người rời khỏi khách điếm, sau khi hòa vào đám đông, y quay đầu lại, nhìn về phía sau.
Đệ tử dẫn đầu Thiên Đạo Viện lúc này đang trò chuyện với Hiểu Mộc Vân, nhưng khi Tư Vũ Phi quay đầu, một đệ tử khác đứng bên cạnh lại quay người, xuyên qua đám đông, cách tấm rèm sa nhìn thẳng vào mắt Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi nheo mắt.
Người kia hơi cúi người hành lễ với Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi gật đầu với hắn.
Phục Hy Viện theo một nghĩa nào đó quả thật đã thực hiện lời hứa ban đầu, bồi dưỡng Tư Vũ Phi thành một người lễ phép, hay giúp đỡ người khác, thấy của rơi trên đường cũng không nhặt làm của mình.
Tư Vũ Phi không chút do dự rời khỏi khách điếm là vì đã sớm nghĩ kỹ điểm đến của mình.
Y vừa xuất hiện, lập tức thu hút sự chú ý của đông đảo tu sĩ trên phố.
Đặc điểm của y quá rõ ràng, có thể nói chỉ cần xuất hiện, người khác liền biết y là ai.
Trước khi Tư Vũ Phi xuất hiện trong tầm mắt thế gian, tên của y đã sớm vang danh thiên hạ.
Tư Vũ Phi đeo mặt nạ, hứng chịu ánh mắt của vạn người, lắng nghe đủ loại âm thanh hỗn tạp ồn ào vẫn không hề lay động.
Y vẫn làm những việc mình nên làm, mấy chục năm nay đều như vậy, có lẽ từ rất lâu trước kia cũng đã như vậy.
Nhưng lần này Tư Vũ Phi ra ngoài không phải để làm chuyện gì lớn, y có thể cảm nhận được sân khấu đại địa đã sớm trải sẵn cho mình, y không cần thúc đẩy, chỉ cần chờ đợi, hoàn thành lời hứa của mình là được.
Đôi khi, không cần quá lo lắng những chuyện xa xôi.
Chỉ là... bị quá nhiều người nhìn thì không tiện lắm.
Tư Vũ Phi bị một đám người nhìn chằm chằm, y lặng lẽ gật đầu, dường như nghĩ ra chủ ý gì đó, rồi lóe vào một con hẻm nhỏ.
Ánh mắt của các tu sĩ dọc đường đuổi theo y.
Tư Vũ Phi vào hẻm xong, mãi nửa ngày không thấy ra.
Các tu sĩ vốn đang dừng lại gần đó nghi hoặc nhìn nhau, sau đó, dường như bọn họ đã đạt thành giao dịch ngầm gì đó, một tu sĩ đeo kiếm sau lưng đứng dậy từ quán trà gần đó, hắn lặng lẽ tiến gần đến con hẻm nhỏ kia, rồi giả vờ như mình chỉ là tình cờ đi ngang qua, tự nhiên bước vào.
Hai bên hẻm đều có đường phố, các tu sĩ bên này nhìn hắn đi vào, sau đó căng thẳng dõi mắt nhìn.
Các tu sĩ ở con phố bên kia hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Bọn họ đều là những người mới đến Triều Hải Thành không lâu, đang rảnh rỗi đến phát hoảng, hoặc là cười nói ba chuyện vớ vẩn, hoặc là dứt khoát lấy Phục Hy Viện đang gây tranh cãi lớn nhất ra làm đề tài.
Bọn họ nhàn nhã tự tại, hoàn toàn không nghĩ đến việc mình có thể gặp phải chuyện tai ương gì.
Trong bầu không khí yên bình như vậy, trong con hẻm nhỏ, một tu sĩ đeo kiếm sau lưng vội vã chạy ra.
Hẻm chỉ có một đoạn đường ngắn, vậy mà hắn chạy ra mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc, sau khi ra khỏi hẻm liền hoảng loạn nhìn quanh.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Có người lớn tiếng hỏi.
Vừa nghe thấy vậy, có người tưởng có yêu ma quỷ quái xuất hiện, lập tức rút kiếm.
Một người động, người bên cạnh cũng rút kiếm nhảy ra.
Cái gọi là hiệu ứng dây chuyền chính là như vậy, trong nháy mắt, con phố ồn ào trở nên yên tĩnh.
Một đám người ngoại bang cầm kiếm nhìn quanh, khiến người bản địa lặng lẽ lui về, không dám va chạm với bọn họ.
"Có yêu ma à?"
Có người vội vàng hỏi người vừa từ trong hẻm chạy ra.
"Diệt thần trảm ma giả!"
Hắn lớn tiếng hô như vậy.
Nghe thấy danh xưng này, sắc mặt mọi người đại biến, bọn họ cầm kiếm, càng thêm cẩn thận nhìn đông nhìn tây.
"Biến mất rồi!"
Hắn nói đứt quãng.
"Cái gì?
Cái gì?"
Mọi người càng thêm không hiểu hắn đang nói gì.
Tu sĩ chỉ vào con hẻm.
Một đám người cầm kiếm chạy vào, sau đó từ bên kia chạy ra, ngược lại làm những người bên kia giật mình.
Tiếng người ồn ào.
Tiểu nhị trong khách điếm bên cạnh nghe thấy tiếng ồn ào bên dưới liền tò mò chạy ra cửa sổ, muốn xem bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.
Hắn vừa ra liền phát hiện trước hắn đã có người vì tò mò mà đứng một bên nhìn xuống.
"Khách quan, có cần dọn cho ngài một chiếc ghế để ngài ngồi xem náo nhiệt không?"
Ý thức phục vụ của tiểu nhị vượt trội.
Nghe thấy tiếng từ phía sau, vị khách mặc một chiếc áo bào trắng rộng thùng thình so với vóc dáng của mình quay đầu lại.
Tiểu nhị nhìn thấy mặt y, lập tức nghẹn thở.
Đây là lần đầu tiên trong đời hắn nhìn thấy một người đẹp đến vậy.
Theo kiến thức nghèo nàn của tiểu nhị, chỉ có thể dùng những từ ngữ đứt quãng còn nhớ được để hình dung y: cái gì mà da trắng như tuyết, cái gì mà răng trắng như ngọc, câu thơ đó rốt cuộc là gì nhỉ.
"Mi như thúy vũ, cơ như bạch tuyết; yêu như thúc tố, xỉ như hàm bối(*)...
Đại khái là như vậy đi."
Mỹ nhân tựa vào khung cửa sổ gỗ nói với tiểu nhị như vậy.
(*)Mày như lông phượng, da trắng như tuyết, eo nhỏ như buộc lụa, răng trắng như ngọc
"Đúng đúng đúng, Khách quan thật là học rộng hiểu sâu!"
Tiểu nhị mừng rỡ ra mặt.
Tư Vũ Phi khẽ mỉm cười.
Nụ cười này càng làm tiểu nhị mê mẩn đến thần hồn điên đảo, thậm chí quên mất mình vừa nãy căn bản chưa mở miệng, Tư Vũ Phi làm sao biết hắn muốn nói gì.
"Ta muốn đi nơi khác, nhưng con đường này quá đông người, lại rất ồn ào, xin hỏi còn lối ra nào khác không?"
Tư Vũ Phi hỏi hắn.
"Có ạ, khách quan, xin để ta dẫn đường cho ngài."
Tiểu nhị ân cần dẫn y xuống lầu.
Tư Vũ Phi từ tầng ba đi xuống, tuy y rất khiêm tốn, nhưng vẻ ngoài của y quá nổi bật, dọc đường đi trên cầu thang thu hút rất nhiều ánh mắt.
Tiểu nhị một đường hộ tống y đến cửa sau, còn ân cần dặn dò: "Từ đây ra là ngõ nhỏ rồi, khá yên tĩnh, không có người ngoài nào biết con đường này đâu."
"Đa tạ."
Tư Vũ Phi gật đầu với hắn, rồi quay người đi ra.
Tiểu nhị luyến tiếc nhìn theo Tư Vũ Phi rời đi, đến khi bóng lưng Tư Vũ Phi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, hắn mới không tình nguyện trở lại khách điếm.
Về đến giữa đám người, tiểu nhị đột nhiên tỉnh ngộ, trán rịn mồ hôi lạnh, nhớ ra một chuyện: "Không đúng, khách điếm của chúng ta làm gì có vị khách nào như vậy."
Gần đây tiếp xúc đều là tu sĩ, cộng thêm vẻ đẹp phi thường của vị khách vừa rồi, tiểu nhị lập tức liên tưởng đến mấy chuyện thần quỷ quái dị.
"Ha ha ha."
Vị khách bên cạnh nghe thấy lời hắn, bật ra một tràng cười.
Tiểu nhị nhìn sang.
Người quay lưng về phía hắn xoay người lại, nhịn không được cười nhìn tiểu nhị.
Nếu Tư Vũ Phi sớm phát hiện ra hắn thì chắc chắn sẽ nhận ra đây là một khuôn mặt quen thuộc, Lục Lan Khê.
Hắn nói với tiểu nhị: "Yên tâm đi, vị kia cũng là tu sĩ, không phải thần quỷ gì đâu."
"Phù."
Tiểu nhị lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Lục Lan Khê nhíu mày cười.
Đường dài thăm thẳm.
Thi Quả tìm được cơ hội ra ngoài, tay phe phẩy dải lụa, nghênh ngang đi trên đường.
Nàng tuy xinh đẹp nhưng khí chất lẫm liệt, cộng thêm trước đó công khai nhận người thân với bọn Tư Vũ Phi trên phố, bây giờ càng không ai dám đến gần nàng.
Phía trước, một hòa thượng quay lưng về phía nàng, nhìn như đang trò chuyện với người khác.
Khóe miệng Thi Quả cong lên, sau đó bước tới, vươn tay vỗ mạnh vào vai hắn.
Hòa thượng giật mình, vội vàng quay đầu lại.
Đương nhiên, khi hắn nhìn thấy mặt Thi Quả ở cự ly gần thì càng sợ hãi lùi về sau.
Thi Quả không có gì đáng sợ, nhưng nàng thật sự đứng quá gần.
"Tiểu hòa thượng~" Thi Quả gọi hắn.
"Thí chủ."
Vô Hoa mỉm cười đáp lời nàng.
Thi Quả cười híp mắt ném đồ trong tay cho hắn.
Vô Hoa ngả người ra sau, trước khi thứ kia đập vào mặt mình đã bắt lấy nó.
Khi hắn cầm nó trong tay, cảm giác nặng trịch khiến hắn giật mình.
"Ta đi nói rõ chuyện trước đây với Nhị sư huynh rồi, tiện thể mượn tiền huynh ấy, huynh ấy liền cho ta luôn."
Thi Quả hớn hở nói, "Số tiền ta tiêu của Hoa Nghiêm Tông, chắc chỗ này đủ trả rồi nhỉ."
Tối hôm qua, để mượn được tiền, Thi Quả đã phải ấp úng với Trọng Tư Hành cả buổi.
Tuy Trọng Tư Hành nhất định sẽ cho nàng tiền, nhưng nàng thật sự rất ngại, nên cứ dây dưa qua lại với Trọng Tư Hành.
Nghĩ đến nỗ lực của mình, ánh mắt Thi Quả nhìn túi tiền tràn đầy tình cảm.
"Số tiền này, ngươi phải giữ kỹ đó."
Nàng nói như vậy.
Vô Hoa nghe vậy thì ra sức lắc đầu, muốn trả túi tiền lại cho nàng.
"Cầm lấy đi, ta đã hứa sẽ làm trâu làm ngựa cho Nhị sư huynh rồi."
Mắt Thi Quả rưng rưng, muốn lấy tiền từ tay đệ tử Phục Hy Viện phải trả một cái giá rất đắt đó.
Vô Hoa thấy vẻ mặt đau khổ của nàng thì khẽ cười một tiếng, xòe tay ra, đặt túi tiền vào lòng bàn tay, không nói gì, chỉ chờ nàng lấy tiền lại.
Thi Quả nhìn hắn, rồi cười hì hì mở túi tiền, lấy một ít tiền ra.
Vô Hoa cưng chiều nhìn nàng.
Thi Quả nghĩ nghĩ, lại lấy thêm một ít, nàng nói: "Để tránh lão đầu trọc nhà ngươi nuốt hết tiền, ta lấy thêm một ít, mời ngươi ăn cơm vậy."
"Không cần đâu."
"Rồi rồi rồi."
Thi Quả tiện đường mời Vô Hoa ăn chút điểm tâm, ngay khi nàng đang vui vẻ cắn bánh, nhưng khi vô tình ngẩng đầu lên, mắt nàng bỗng trợn to.
"Phụt."
Nghe thấy tiếng động đột ngột bên cạnh, Vô Hoa lập tức quay đầu lại.
"Khụ khụ khụ."
Thi Quả đang dùng tay che miệng, ho sặc sụa không thôi.
Nhưng rất kỳ lạ, dù nàng khó chịu đến đâu, ánh mắt vẫn phải cố định về một hướng.
Vô Hoa nhìn theo ánh mắt nàng, ngay sau đó cũng ngẩn người.
Hướng Thi Quả nhìn là vị trí gần cửa sổ trên tầng hai của một quán trà nào đó, nơi đó có một thanh niên tuyệt sắc đang ngồi, y mặc áo bào trắng, tóc đuôi ngựa buộc cao, khi chạm mắt với Vô Hoa, chiếc quạt trong tay y mở ra, lặng lẽ che mặt mình lại.
Vừa che mặt, người kia chỉ còn lại đôi mắt, Vô Hoa mới nhận ra y.
"Tư công tử?"
"Khụ khụ khụ!"
Thi Quả sắp bị nghẹn chết rồi.
Vô Hoa vội vàng quay người đi tìm nước cho nàng.
Thi Quả nhận lấy một bát nước, uống ừng ực, đợi khi nàng thở lại được, ngẩng đầu lên lần nữa thì vị trí Tư Vũ Phi vừa ngồi đã đóng cửa sổ lại.
"Vị kia là Tư công tử phải không?"
Vô Hoa nhận ra.
"Đúng rồi."
Thi Quả không biết Tư Vũ Phi sao lại xuất hiện ở đây, nhưng sau khi hết kinh ngạc, nàng vẫn đắc ý khoe khoang, "Tiểu sư đệ của ta đẹp không?"
Vô Hoa nói: "Hết thảy sắc tướng, đều là hư không."
Thi Quả tặc lưỡi, rồi đắc ý chỉnh lại tóc, nói: "Đó là kiến giải của hòa thượng, ta mỗi ngày nhìn thấy vẻ đẹp của mình đều vô cùng mãn nhãn."
Vô Hoa gật đầu, cười nói với nàng: "Đúng là như vậy."
"Thôi, đi ăn thứ khác đi."
Thi Quả giả vờ bình tĩnh quay người, muốn rời khỏi tầm mắt của Tư Vũ Phi.
"Thí chủ không cần đi tìm Tư công tử sao?"
Vô Hoa nhắc nhở nàng.
"Có gì mà phải tìm, lát nữa về khách điếm chẳng phải sẽ gặp nhau sao."
Thi Quả nói xong, nhanh chân rời đi.
Vô Hoa đi theo sau.
Sau khi bọn họ đi xa, cửa sổ lầu hai của quán trà lại một lần nữa được đẩy ra, khuôn mặt Tư Vũ Phi lại xuất hiện.
Y sớm đã biết Thi Quả sẽ đi tìm Vô Hoa, nên mới đến xem náo nhiệt.
Chẳng qua giờ đã bị phát hiện, y cũng không tiện bám theo nữa.
Tư Vũ Phi chống cằm, nhìn về phía thị trấn trước mặt.
Thật lòng mà nói, y không thích nơi này lắm.
Gần biển, nắng hè gay gắt hơn hẳn, gió biển mang theo mùi tanh nồng đặc trưng, đúng là thứ mà Tư Vũ Phi ghét nhất.
Mặc dù hải sản rất ngon.
Bông đùa đến đây thôi.
Tư Vũ Phi chớp mắt.
Y ra ngoài lần này còn có một nguyên nhân khác, y có thể cảm nhận được, cái mùi tanh ẩm kia càng lúc càng nồng nặc, dường như đang từ bờ biển tràn về đây.
Nhưng y đã đi nửa vòng quanh thành rồi, cũng không tìm thấy yêu ma hay thần tiên cụ thể nào.
Y không tìm được, hay là để Hiểu Mộc Vân tính thử xem?
Tư Vũ Phi cảm thấy có lý, nên đứng dậy rời khỏi quán trà.
Lúc y trở về không đeo mặt nạ mà mặc bộ quần áo trông có vẻ đắt tiền của Hiểu Mộc Vân, trông giống như một tiểu công tử nếu không lừa gạt vài câu thì hơi phí phạm.
Trên đường đi, quả thật có không ít người muốn bắt chuyện với Tư Vũ Phi, nhưng đều bị y khéo léo tránh né.
Dù Tư Vũ Phi đã cố gắng như vậy vẫn bị chặn lại khi đến cửa khách điếm.
"Xin hỏi vị công tử này."
Có người chắn trước mặt Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi nhìn thấy khuôn mặt không mấy xa lạ của người đến thì dừng bước, hơi nghiêng đầu, không dám nhìn thẳng đối phương.
Người đến là Hiểu Thanh Li của Kỳ Lân Sơn, hắn quan sát Tư Vũ Phi, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Bộ quần áo ngươi mặc trên người, ta thấy hơi quen mắt."
Chỉ bằng một bộ quần áo mà chặn người lại thì thật là nực cười, nhưng đường may trên bộ quần áo này rất đặc biệt, trông... hình như là quần áo của Hiểu Mộc Vân.
Quần áo của Hiểu Mộc Vân sao lại ở trên người người trước mắt này?
Hiểu Thanh Li nghĩ mãi không ra một lý do thích hợp, mà tính cách hắn lại thẳng thắn, nên dứt khoát chặn Tư Vũ Phi lại hỏi.
Một bộ quần áo bình thường, ai mặc hay không mặc, có gì mà ngạc nhiên.
Chỉ vì chuyện này mà làm phiền người khác thì quá vô lễ rồi.
Tư Vũ Phi trong lòng oán thầm như vậy, nhưng lại sợ bị người trước mắt nhận ra mình nên chỉ cúi đầu, không dám nói lời nào.
"Vị công tử này?"
Hiểu Thanh Li thúc giục gọi y, hắn thậm chí bắt đầu nghi ngờ thanh niên xinh đẹp trông có vẻ hào nhoáng trước mắt này là kẻ trộm luôn rồi.
Hiểu Thanh Li từng bước ép sát, Tư Vũ Phi không nhịn được lùi lại một bước.
Hiểu Thanh Li thấy phản ứng của y, cho rằng y chột dạ, liền tiến thêm một bước, định giáo huấn tên trộm quá đáng này.
Ngay khi Hiểu Thanh Li sắp bắt được Tư Vũ Phi, cửa khách điếm lóe lên một bóng người, trực tiếp chắn trước mặt Tư Vũ Phi, ngăn cản động tác của Hiểu Thanh Li.
"Thanh Li quân."
Hiểu Mộc Vân thấy hắn liền bày ra nụ cười giả tạo quen thuộc, vẻ mặt như lâu ngày không gặp bạn thân, "Lâu rồi không gặp, thấy ngươi khỏe mạnh như này, ta rất vui mừng."
"Tịnh Vân quân."
Hiểu Thanh Li thấy Hiểu Mộc Vân lại không vui như hắn, ngược lại còn nhíu mày, sau đó hắn gạt bỏ cảm giác kỳ lạ trong lòng, báo cáo với hắn, "Quần áo của ngươi không hiểu sao lại ở trên người người khác."
"Ôi trời, trên đời này quần áo nhiều vô kể, kiểu dáng thịnh hành hàng năm cũng chỉ có mấy loại đó, sao có thể nói đó là quần áo của ta được?"
Hiểu Mộc Vân bày ra vẻ mặt phiền não, "Huống hồ, ngươi nói cứ như ta là người thường mua quần áo giống người khác ấy, nghe thôi đã thấy buồn rồi."
"Thì chính là quần áo của ngươi mà."
Hiểu Thanh Li quả quyết nói, "Trước đó ngươi đột nhiên mất tích, kết quả chúng ta ở cửa hàng quần áo thấy ngươi, ngươi đang mua quần áo, chính là bộ đồ người sau lưng ngươi đang mặc đó."
Vì mua quần áo mà mất tích, chuyện này quá hoang đường, nên Hiểu Thanh Li cả đời cũng không quên được dáng vẻ Hiểu Mộc Vân gói ghém hai bộ quần áo kia.
Cộng thêm mắt hắn có thể nhìn ra, bộ quần áo người sau lưng Hiểu Mộc Vân mặc quá rộng, ngược lại khá vừa vặn với vóc dáng của Hiểu Mộc Vân.
Hiểu Thanh Li chất vấn dồn dập, Tư Vũ Phi không nhịn được bước lên một bước, kéo vạt áo Hiểu Mộc Vân.
Ý của y là, nếu Hiểu Mộc Vân không thể dùng lời lẽ khuyên ngăn Hiểu Thanh Li làm khó dễ mình, vậy thì y sẽ đánh bay hắn.
Hiểu Mộc Vân cảm thấy áo mình bị kéo, vội vàng quay đầu lại, nhìn chằm chằm Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi chạm mắt hắn, đột nhiên đỏ mặt, sau đó cúi đầu, dùng giày khẽ đá vào gót giày hắn.
Hiểu Mộc Vân nắm lấy vai y, hơi kéo y ra, rồi đánh giá y một lượt từ đầu đến chân.
Tư Vũ Phi nhanh chóng ngước mắt, nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Không phải quần áo của ta!"
Hiểu Mộc Vân quả quyết nói.
"Thì ra là vậy, vậy là ta thất lễ rồi, vô cùng xin lỗi."
Đã có người trong cuộc nói không phải, vậy thì Hiểu Thanh Li không có lý do gì để tiếp tục truy cứu.
Tư Vũ Phi mạnh mẽ gật đầu.
"Y nói không sao."
Hiểu Mộc Vân chuyển lời của Tư Vũ Phi.
Ánh mắt Tư Vũ Phi nhìn về phía cửa.
"Y nói, nếu ngươi không có chuyện gì khác thì y muốn về khách điếm nghỉ ngơi."
Hiểu Mộc Vân tiếp tục chuyển lời giúp Tư Vũ Phi.
Tư Vũ Phi giơ ngón tay cái với Hiểu Mộc Vân.
Tuy ngươi không có khả năng đọc tâm, nhưng mắt nhìn người đúng là số một.
Hiểu Mộc Vân thấy phản ứng của y thì cười khẽ một tiếng, vỗ vai y, "Vào đi."
Tư Vũ Phi thuận theo động tác của hắn, quay người vào khách điếm, men theo mép tường rời đi.
"Thanh Li quân đến tìm ta?"
Hiểu Mộc Vân quay đầu lại, tâm trạng phức tạp nhìn vị đường huynh đệ từ nhỏ cùng nhau tu luyện này.
Vẻ ngoài Hiểu Thanh Li thể hiện ra quả thật là một quân tử, ít nhất phần lớn thời gian trông đáng tin hơn hắn nhiều.
Nhưng cha hắn, Hiểu Nguyệt Ngao, Hiểu Mộc Vân có đủ bằng chứng ông ta có vấn đề, chỉ là không rõ thái độ của đứa con trai này, người có vẻ phẩm hạnh khác hẳn cha mình, như thế nào thôi.
"Lần trước chia tay, cũng đã lâu không gặp Tịnh Vân quân, ta nghĩ nên đến chào hỏi một tiếng."
Hiểu Thanh Li tuy thẳng thắn nhưng không phải kẻ ngốc, "Có điều bây giờ xem ra Tịnh Vân quân có việc bận, ta sẽ không quấy rầy nữa."
Nói xong, Hiểu Thanh Li không nán lại nữa, xoay người rời đi luôn.
Hắn vừa bước một bước, sau lưng đã vang lên một giọng nói.
"Thanh Li."
Hiểu Thanh Li nghe thấy hắn gọi mình như vậy, trợn mắt kinh ngạc quay đầu lại.
"Chiều ta rảnh, đến lúc đó gặp lại."
Hiểu Mộc Vân mỉm cười, khẽ gật đầu với hắn.
"Tịnh Vân quân..."
"Thật ra gọi ta là Mộc Vân là được rồi."
Hiểu Mộc Vân cảm thấy đã đến lúc nên thăm dò ý tứ của hắn, "Dù sao ta với ngươi là đường huynh đệ, không cần khách khí đến vậy."
Hiểu Thanh Li vô cùng cảm động cúi người hành lễ, rồi hẹn: "Chiều nay ta có nhiệm vụ, nếu xong sớm, ta đến đây tìm ngươi vào chạng vạng được không?"
Hiểu Mộc Vân suy nghĩ một lát, sau đó gật đầu: "Ta đợi ngươi."
Hiểu Thanh Li như trút được gánh nặng, bước đi cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Hiểu Mộc Vân bất đắc dĩ cười cười, quay người đi vào khách điếm.
Nhưng hắn chưa đi được mấy bước đã phát hiện Tư Vũ Phi đứng phía sau cánh cửa, y đã đeo lại mặt nạ, khoanh tay trước ngực, giọng điệu mỉa mai, "Mộc Vân, đúng là quý nhân bận bịu, từ sáng đến tối đều có khách ghé thăm."
"Phụt."
Hiểu Mộc Vân ngẩn người, sau đó ôm bụng cười phá lên.
Tiếng cười của hắn quá vang dội, chẳng mấy chốc đã thu hút ánh mắt của các vị khách trong đại sảnh.
Tư Vũ Phi không muốn bị chú ý, lập tức làm lơ Hiểu Mộc Vân, quay người rời khỏi đại sảnh, chạy lên lầu về phòng mình.
Hiểu Mộc Vân cười đủ rồi, lúc này mới chịu rời khỏi ánh nhìn của mọi người, uể oải phất tay nói qua loa: "Cãi nhau với Vũ Hiết quân, ta làm y cứng họng luôn rồi."
Có thể chiếm được lợi thế trong khẩu chiến với đệ tử Phục Hy Viện, các tu sĩ khác nghe xong liền rộ lên tràng pháo tay.
Hiểu Mộc Vân hưởng thụ tràng vỗ tay giả dối này, rồi dứt khoát quay về phòng mình.
Sau khi đóng cửa, hắn không chần chừ mà lập tức mở cơ quan bí mật trên tường.
Cửa vừa mở ra, có thể thấy toàn bộ bàn ghế giường chiếu trong phòng, những nơi dễ có người nhất, hiện giờ đều trống trơn.
"Kỳ lạ thật."
Chẳng lẽ Tư Vũ Phi không quay về phòng?
"Ngươi thấy lạ cái gì?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên ngay sát bên tai.
Hiểu Mộc Vân đang lén lút ngồi xổm trên sàn nhà lập tức ngẩng đầu lên, phát hiện Tư Vũ Phi đang đứng cạnh cửa, khéo léo lợi dụng góc mở cửa để che khuất thân mình.
Y đã cởi ngoại bào của Hiểu Mộc Vân ra, mang mặt nạ quỷ kinh dị, âm trầm cúi đầu nhìn hắn.
"Tướng công, ta thực sự rất thích dáng vẻ ngươi ghen đó."
Hiểu Mộc Vân vẻ mặt vui mừng.
"Thế à?
Thế thì cứ nhìn cho đủ đi."
Tư Vũ Phi lạnh lùng nói.
Hiểu Mộc Vân không dám ngẩng đầu, chỉ dám nhìn chằm chằm vào sàn nhà, yếu ớt nói: "Nhưng tại sao mỗi lần ngươi ghen, người chịu khổ lại là ta?"
"Thế thì kỳ lạ lắm sao?"
Tư Vũ Phi dứt khoát đáp, "Sư phụ từng nói, nếu một người đàn ông khiến ngươi bất an, thì vấn đề không thuộc về người khác, mà là do chính tên đàn ông đó đó."
"Ta đâu dám khiến ngươi bất an."
Hiểu Mộc Vân phản bác, "Nếu là người khác thì còn có thể nghi ngờ, nhưng Hiểu Thanh Li là đường đệ ta đấy."
Tư Vũ Phi nghĩ một lát, rồi lại nhìn Hiểu Mộc Vân đang không dám đối diện với mình, lập tức ngồi xổm xuống ngang tầm, nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi nói: "Ngươi chưa từng đọc "Lâm trạch bí sử" à?"
"Đó là cái gì?"
Với vốn hiểu biết nông cạn của Hiểu Mộc Vân, cái tên này nghe đã thấy kỳ quái.
Tư Vũ Phi đưa tay che miệng, hạ giọng thì thầm: "Là một quyển sách cấm, kể về câu chuyện giữa hai huynh đệ ruột trong một đại gia tộc họ Lâm.
Em trai từ nhỏ thất lạc, bị đưa vào thanh lâu làm cái nghề kia.
Còn người anh là một công tử phong lưu, có sở thích long dương.
Một lần đến thanh lâu tìm vui, không hay biết đã mây mưa với chính em ruột của mình.
Sau này cơ duyên trùng hợp, em trai nhận thân quay về Lâm trạch, vừa thấy mặt anh thì sốc quá đổ bệnh.
Trong lúc nằm liệt giường, tên cầm thú là anh trai kia lại lẻn vào phòng hắn, tiếp tục làm chuyện bại hoại.
Sau này bọn họ cứ thế qua lại nhiều lần, đến một đêm thì bị thúc phụ bắt gặp..."
Hiểu Mộc Vân cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, vội vươn tay bịt miệng Tư Vũ Phi lại, cảnh cáo: "Sách gì thế, đem đi vứt ngay cho ta."
Ngày nào cũng đọc mấy cái linh tinh.
Tư Vũ Phi vô tội chớp mắt.
"Chẳng lẽ là quyển lần trước ngươi đọc?
Mau giao ra đây."
Hiểu Mộc Vân nhớ lại có một lần hắn vào phòng tìm Tư Vũ Phi, thấy y đang đọc một cuốn sách, say mê đến nỗi không thèm để ý đến hắn.
Tư Vũ Phi gỡ tay hắn ra, đầy lý lẽ nói: "Ta không giao, ta còn chưa đọc xong."
Thấy y dám cãi, Hiểu Mộc Vân lập tức thò tay ra, nhân lúc y sơ ý mà mò vào thắt lưng, định tìm túi Càn Khôn của y.
Không cần nghĩ cũng biết, quyển sách đó chắc chắn giấu trong đó.
Tư Vũ Phi thấy vậy liền vùng vẫy dữ dội, nhất quyết bảo vệ quyển thoại bản mà y đã bỏ tiền thật mua ở chợ.
Hiểu Mộc Vân đè y từ phía sau, khống chế y, nhân cơ hội sờ mó.
"Đệ đệ ngoan, phải nghe lời ca ca, mấy thứ dơ bẩn đó đọc nhiều không tốt đâu.
Giao sách ra, ta dẫn ngươi đi mua hồ lô đường."
Hiểu Mộc Vân thừa dịp trêu chọc.
"Dù sách ta đọc có bẩn thỉu đến mấy cũng không bằng những việc ngươi làm với ta."
Tư Vũ Phi phản bác.
"Thật không?"
Hiểu Mộc Vân đè lên người y, ghé sát tai y, cười nói, "Vậy ngươi kể ta đã làm gì bẩn thỉu đi?"
"Ta còn biết xấu hổ, không nói đâu."
Tư Vũ Phi cố gắng bò ra.
Hiểu Mộc Vân nhớ lại bộ dạng phối hợp trên giường của y, không chắc chắn nói: "Khó nói lắm."
Tư Vũ Phi tức tối, đập mạnh tay xuống sàn, giận dữ quát: "Nặng chết đi được, tránh ra."
Hiểu Mộc Vân nhìn bộ dáng y giãy giụa, cúi đầu hôn lên cổ y một cái.
Tư Vũ Phi lập tức yếu thế.
"Muốn ta buông cũng được, vậy gọi ta là ca ca đi, rồi cầu xin ta tha cho."
Hiểu Mộc Vân ra điều kiện.
Tư Vũ Phi nghe xong, trong lòng càng chắc chắn hơn: Sách y đọc có dơ bẩn đến mấy cũng chẳng bằng cái tên này làm những chuyện bẩn thỉu đâu.
Tiểu kịch trường:
Hiểu Mộc Vân: Sách ngươi đọc quá bẩn thỉu.
Tư Vũ Phi: Ngươi dựa vào cái gì nói quyển sách đấy..