Nhìn con thuyền sắp khởi hành, Tư Vũ Phi tay cầm số tiền mua vé vội vàng chạy tới.
"Tiểu thiếu gia, đừng qua đó nữa, hôm nay thuyền bị bao rồi, không mua vé được đâu."
Có người ngăn y lại.
Tư Vũ Phi cầm tiền trong tay, vẻ mặt ngơ ngác.
Mấy ngày nay sao y cứ cầm tiền mà không tiêu được vậy, mọi người đều không thích tiền sao?
"Là ai bao thuyền vậy?"
Tư Vũ Phi tò mò hỏi.
"Hình như là một đám người tu tiên."
Người qua đường chỉ vào một người trên con thuyền chuẩn bị nhổ neo, bảo Tư Vũ Phi nhìn qua, "Ngươi nhìn xem."
Tư Vũ Phi ngẩng đầu.
Con thuyền lớn đang dần rời bến, trên thuyền có một người đứng chắp tay vào ống tay áo rộng.
Hắn vốn đang ngẩn người, nhưng đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt liền quay đầu lại, sau đó lập tức chạm mắt với Tư Vũ Phi.
Hiểu Mộc Vân đang ở trên cao nheo mắt cười, khuôn mặt giống như chiếc mặt nạ hồ ly mà Tư Vũ Phi từng làm.
Hắn rút tay ra khỏi ống tay áo vẫy vẫy về phía Tư Vũ Phi, vẻ mặt đắc ý vô cùng.
Chào hỏi xong, thuyền liền chuyển hướng, ánh mắt hai người cũng vì thế mà rời nhau.
"Hiểu Mộc Vân đại nhân, thuyền đã xuất phát, tiếp theo nhờ vào ngài giúp chúng ta tính toán phương hướng của những người mất tích rồi."
Bọn họ bao thuyền là để tìm kiếm những đạo sĩ đã mất tích trên đường đến trạm dịch ngự kiếm trước đó.
"Ta thật sự là càng ngày càng sa sút mà."
Hiểu Mộc Vân chắp tay vào ống tay áo rộng, cúi đầu thở dài, "Bây giờ công việc được giao cho ta đều là dẫn đường sao?
Rõ ràng là ta rất vất vả mới ra ngoài được một chuyến mà."
"Ha ha ha."
Vị đạo sĩ đứng bên cạnh cười gượng.
Hiểu Mộc Vân ngẩng đầu, cười nhìn hắn.
Hắn thật ra không mấy để ý những chuyện này, chỉ là thích nói đùa thôi.
"Hiểu Mộc Vân đại nhân thật sự đã thay đổi rất nhiều."
Đạo sĩ cảm khái.
"Ta?
Ta không cảm thấy có gì thay đổi mà?"
Hiểu Mộc Vân không để bụng.
"Trước kia khi ngài còn nhỏ, mười mấy tuổi ấy, thường hay được lý không tha người."
Người nọ hồi tưởng lại quá khứ, có vài lời không dám nói, Hiểu Mộc Vân trước kia đâu chỉ có thể dùng năm chữ "được lý không tha người" để khái quát, hoàn toàn là tự phụ và cố chấp, giao tiếp với hắn thật sự rất đau đầu.
Hiểu Mộc Vân vốn đang nheo mắt cười, nghe vậy nụ cười dần tắt, mở to mắt.
Trong đáy mắt hắn không còn một tia ý cười nào, vẫn là dáng vẻ cao ngạo ngông cuồng.
"Trước khi đến vùng biển gần đó vẫn còn một đoạn đường, xin mời ngài đi nghỉ ngơi."
Người nọ mời hắn vào khoang thuyền.
Hiểu Mộc Vân được mời vào phòng nghỉ ngơi, hắn ngồi trên giường nhàn rỗi không có việc gì làm, muốn gieo quẻ tính toán tình hình hiện tại của Tư Vũ Phi ra sao, Hiểu Mộc Vân vẫn như thường lệ lấy ra ba đồng tiền xu, gieo quẻ lục hào.
Tiền xu lần lượt rơi xuống, là ông trời thúc đẩy Hiểu Mộc Vân lần lượt tìm kiếm dấu vết của Tư Vũ Phi.
Quẻ tượng thu được tóm gọn là: Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.
"Ừm?"
Hiểu Mộc Vân tò mò ngẩng đầu.
Trong phòng hắn có một cửa sổ, đột nhiên cửa sổ bị người từ bên ngoài đẩy ra, sau đó, một bàn tay đeo bao cổ tay nắm lấy mép cửa sổ, một người nhanh nhẹn như mèo trong nháy mắt chui vào.
"Phù."
Tư Vũ Phi khi chạm đất còn thở phào nhẹ nhõm.
Chưa kịp để Tư Vũ Phi đứng lên quan sát xung quanh thì đã có một đôi chân bước đến trước mặt y.
Tư Vũ Phi kinh ngạc mở to mắt, rõ ràng y ở bên ngoài không nghe thấy tiếng động cho nên mới vào căn phòng này.
"Bắt được một người trốn vé đi thuyền nè."
Một người ngồi xổm xuống trước mặt Tư Vũ Phi, nắm lấy cổ tay y cười nói, "Giao cho thuyền trưởng, bảo hắn ném ngươi xuống biển."
Tư Vũ Phi ngẩng đầu, liếc mắt liền thấy tên đáng ghét kia, y có chút tức giận nheo mắt lại, sau đó dùng sức hất tay thoát khỏi tay hắn.
"Oa, ngươi đang mắng ta trong lòng đúng không?"
Bởi vì Tư Vũ Phi không đeo mặt nạ che kín mặt, đôi mắt lộ ra ngoài của y cũng truyền đạt rõ ràng những gì y đang nghĩ.
Hiểu Mộc Vân buông tay y ra, đứng lên định đi, "Vậy ta đi tìm người phụ trách của thuyền, đuổi ngươi xuống."
"A...
A a."
Tư Vũ Phi bị hắn dọa sợ, trong lúc hoảng loạn không nói nên lời, chỉ có thể vội vàng vươn tay nắm lấy ống tay áo hắn, dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn hắn.
Hiểu Mộc Vân quay đầu nhìn y một cái, cười ngồi xổm xuống nói với y: "Ta lừa ngươi thôi."
Lòng muốn giết người của Tư Vũ Phi càng thêm mãnh liệt.
"Ha ha ha ha."
Hiểu Mộc Vân chính là thích nhìn biểu cảm này của người khác, tuy Tư Vũ Phi đeo nửa mặt nạ nên không nhìn thấy được biểu cảm, nhưng mắt y sáng như sao, linh động động lòng người, thuộc kiểu người có suy nghĩ gì đều bị người khác nhìn thấu rõ ràng.
Tư Vũ Phi quay mặt đi, đây thật sự là lần đầu tiên trong đời y muốn giết một người đến vậy.
Thấy ánh mắt Tư Vũ Phi càng ngày càng hung ác, Hiểu Mộc Vân cố ý cắt ngang cảm xúc của y, hỏi: "Đói bụng không?"
Tư Vũ Phi chuẩn bị nói, không đói.
"Muốn ăn chút trà quả không?"
Hiểu Mộc Vân tiếp tục hỏi.
Tư Vũ Phi vốn đang há miệng liền lặng lẽ khép lại, rồi chớp mắt đầy mong chờ nhìn Hiểu Mộc Vân.
"Ta đi lấy cho ngươi."
Hiểu Mộc Vân cười.
Hiểu Mộc Vân ra ngoài lấy trà nước và điểm tâm vào, Tư Vũ Phi đang ngoan ngoãn ngồi bên giường đợi hắn.
Phòng trên thuyền này không có nhiều đồ đạc thừa thãi, cơ bản chỉ có một chiếc giường.
May mắn là sàn nhà sạch sẽ, Hiểu Mộc Vân dứt khoát đặt trà nước và điểm tâm xuống sàn, rồi bản thân mình cũng ngồi xuống sàn nhìn Tư Vũ Phi, chờ y giải thích.
"Ta không cố ý trốn vé."
Tư Vũ Phi lên tiếng trước.
"Hừ~" Khóe miệng Hiểu Mộc Vân cong lên cười, rồi rót một chén trà đưa cho Tư Vũ Phi trước.
Tư Vũ Phi lắc đầu.
Hiểu Mộc Vân xoay cổ tay, tự mình uống.
"Ta không mua được vé thuyền."
Tư Vũ Phi đưa tay ra, chỉ thẳng vào hắn, "Không phải lỗi của các ngươi thì là của ai?"
Hiểu Mộc Vân chống cằm, bị y chỉ vào thì kêu oan nói: "Ê, không liên quan đến ta chứ, ta chỉ là nhận lời lên thuyền thôi mà.
Hơn nữa, ngươi có thể khởi hành muộn một ngày mua vé thuyền ngày mai mà."
Tư Vũ Phi quay mặt đi, trong lòng mệt mỏi vô cùng, y nói: "Người lái thuyền nói với ta, tuyến đường này hình như có chút vấn đề, chuyến thuyền tiếp theo nếu nhanh thì cũng phải nửa tháng sau mới khởi hành, chậm thì không biết chính xác là khi nào."
Y chính là nghe được câu này nên mới không nghĩ ngợi gì liền trực tiếp dùng pháp thuật bay lên thuyền.
Tư Vũ Phi vốn định ở trên nóc thuyền cho đến khi đến đích, kết quả vừa rồi có người thu dọn cánh buồm, vừa vặn đi đến gần y, cho nên y mới nhảy xuống.
"Tuyến đường này quả thật có chút vấn đề."
Hiểu Mộc Vân là vì chuyện này mà đến, "Tối qua sau khi ngươi rời đi, bọn họ nói với ta khoảng thời gian này những tu sĩ đi thuyền từ trấn nhỏ này đến trạm dịch ngự kiếm lục tục mất tích.
Sống không thấy người, chết không thấy xác, kỳ quái vô cùng.
Nghe nói ngoài tu sĩ ra cũng có người thường mất tích, lần này chúng ta xuất hành chủ yếu là để tìm người, cho nên để cho tiện thì bao trọn thuyền luôn.
Nói thật, ta thật ra còn chưa rõ chuyến hải hành này sẽ xảy ra chuyện gì, lát nữa cần phải bói một quẻ."
Thiên thời địa lợi nhân hòa phải đầy đủ, sao trên trời đến đúng vị trí mới có thể tính ra quẻ tượng chính xác về tương lai.
"Bói quẻ?"
Tư Vũ Phi bắt được từ khóa.
"Bọn họ tìm ta đến chính là vì muốn dựa vào năng lực bói toán của ta tìm ra những người mất tích trong biển rộng mênh mông."
Hiểu Mộc Vân không biết y có nghi vấn gì về chuyện này.
Dựa vào kiến thức ít ỏi của Tư Vũ Phi về các môn phái bên ngoài, môn phái có liên quan đến bói toán chỉ có thể nghĩ đến một, y kinh ngạc nói: "Ngươi là người của Kỳ Lân Sơn?!"
Tay Hiểu Mộc Vân mềm nhũn, suýt chút nữa không chống được đầu mình.
"Khụ...
Đúng vậy."
Chuyện này thì có gì đáng kinh ngạc à?
"Hừ."
Tư Vũ Phi trừng mắt nhìn Hiểu Mộc Vân.
"Chuyện này, mọi người đều biết."
Hiểu Mộc Vân vì ánh mắt của Tư Vũ Phi mà trở nên chột dạ.
Sao biểu hiện của Tư Vũ Phi lại khiến hắn cảm thấy mình giống như đã nói một lời nói dối tày trời vậy.
"Thôi."
Tư Vũ Phi dời mắt đi, "Dù sao bói toán của Kỳ Lân Sơn cũng không ra gì."
Nếu chuẩn cũng sẽ không tính ra y là cái gì mà diệt thần trảm ma giả.
Hiểu Mộc Vân cười gượng, cũng có chút tức giận.
Ngươi nói ai tính không chuẩn hả!
"Quẻ của ta có thể chuẩn đến mức khiến ngươi phải trợn mắt há hốc mồm đấy."
Hiểu Mộc Vân suy nghĩ một lúc, vẫn là không phục, cho nên nói móc Tư Vũ Phi một câu.
Tư Vũ Phi hai tay ôm mặt nhìn hắn.
Cãi nhau với người khác, phiền nhất chính là đối phương thật ra hoàn toàn không để ý, Hiểu Mộc Vân lập tức tắt ngúm, thở dài một hơi.
"Ngươi muốn đi thuyền thì cứ đi đi, đến nơi rồi ta sẽ gọi ngươi xuống thuyền."
Hiểu Mộc Vân dặn dò y, "Ngươi đừng chạy lung tung, cơm ta sẽ mang cho ngươi, buổi tối ngươi cứ ngủ trên giường này."
"Có thể sao?"
Tư Vũ Phi vui vẻ.
Hiểu Mộc Vân xòe tay về phía y, động tác của hắn mang tính ám chỉ đòi thù lao.
Tư Vũ Phi giao những gì mình có cho hắn.
Quả nhiên, thứ Hiểu Mộc Vân nhận được từ chỗ Tư Vũ Phi chỉ có túi tiền của y, không thể nào là miếng ngọc bội y đeo trên cổ được.
Hiểu Mộc Vân hất tay, ném trả túi tiền cho y.
Hơn nữa không biết có phải hắn nhầm hay không mà cảm thấy cái túi này so với tối qua còn nhẹ đi không ít, Tư Vũ Phi rốt cuộc đã tiêu tiền vào đâu vậy?
Để lại trà nước và điểm tâm, Hiểu Mộc Vân phải ra ngoài ăn cơm kiêm họp bàn, trước khi rời đi, hắn bất an quay đầu nhìn Tư Vũ Phi, rồi chỉ vào y dặn dò: "Không được chạy lung tung ra ngoài dọa người, ta sẽ nhanh chóng trở lại."
"Ta không ăn thịt mỡ đâu nha."
Tư Vũ Phi làm như không nghe thấy, chỉ nói cho hắn biết sở thích ăn uống của mình.
Trên mặt Hiểu Mộc Vân lại lần nữa xuất hiện loại biểu cảm cười gượng đó.
Khó trách từ nhỏ đến lớn các bậc trưởng bối trong nhà đều dặn dò hắn đừng chơi cùng người của Phục Hy Viện, không vì gì khác, chỉ sợ bị bọn họ chọc tức mà chết.
"Có cần đốt nến không?"
Hiểu Mộc Vân trước khi bị chọc tức chết, tạm thời vẫn giữ thái độ tốt.
"Không cần."
Tư Vũ Phi đã quen với bóng tối, hơn nữa căn phòng này có cửa sổ, sau khi mở tấm gỗ che chắn, ánh trăng trên biển chiếu xuống mặt nước đã đủ sáng rồi.
Hiểu Mộc Vân cuối cùng nhìn y một cái, rồi đóng cửa lại.
Thuyền trôi trên mặt biển, trước sau không có chỗ cập bến, cảnh sắc nước và trời hòa làm một nhưng không có chút mỹ cảm nào, chỉ vì trong bóng tối biển cả thật sâu thẳm và đáng sợ.
Trong bữa tối, Hiểu Mộc Vân lần đầu tiên hiểu rõ ngọn ngành của vụ việc kỳ quái gần đây.
Nói là gần đây thì thật ra cũng không đúng.
Bởi vì nguyên nhân ban đầu của sự việc, phải truy ngược về nửa năm trước.
Nửa năm trước có một chiếc thuyền đánh cá của trấn như thường lệ ra khơi, trên thuyền chở những ngư dân có kinh nghiệm đánh cá mười mấy năm hoặc vài năm.
Họ đời đời đều là ngư dân, chưa từng vì thế mà giàu có, nhưng cũng chưa từng nghĩ đến việc làm công việc khác.
Đó là nhận thức của họ cũng như những người xung quanh về họ.
Nhưng nửa năm trước, thuyền đánh cá trở về.
Khác với trước đây, lần này trên thuyền không có một con cá sống nào, các ngư dân mỗi người kéo theo một bao tải nặng trĩu lén lút trở về nhà.
Theo người trong cuộc tiết lộ, bởi vì đồ vật bên trong bao quá nặng, bao không chịu nổi mà bị rách một lỗ, đồ vật bên trong rơi ra.
Là vàng.
Đương nhiên rồi, nhân chứng tận mắt chứng kiến chỉ có một người, cho nên không ai có thể chứng thực lời của hắn.
Nhưng sau đó, những ngư dân ra khơi đánh cá lần đó quả thật đều trở nên giàu có.
Người bình thường có tiền rồi hẳn là sẽ không làm công việc vất vả như ra khơi đánh cá nữa, nhưng một tháng sau, những người trên chiếc thuyền đó lại xuất phát.
Mỗi lần bọn họ trở về lại càng có nhiều tiền hơn.
Điều này khiến những người khác tò mò, bọn họ cũng thuê thuyền, theo lộ tuyến của thuyền đánh cá tiến về phía biển khơi.
Từng chiếc thuyền xuất phát, nhưng không có một chiếc thuyền nào trở về.
Sau đó, chiếc thuyền đầu tiên tìm thấy vàng lại xuất phát.
Lần này, ông trời không còn chiếu cố bọn họ nữa.
Toàn bộ người trên thuyền, ngoại trừ một người phát điên kể lại sự tình, những thuyền viên khác cũng không thể trở về.
Sự việc xảy ra đến giai đoạn này vẫn chỉ là chuyện của người thường, chưa đến lượt người trong giới tu tiên ra tay.
Môn phái tu tiên lớn nhất và có uy quyền nhất hiện nay được gọi là Vô Thượng Pháp Môn, từ rất lâu trước kia, vị trí này thuộc về Thiên Đạo Viện.
Thiên Đạo Viện từng vì cân bằng các mối quan hệ lợi ích đã ban bố một loạt quy tắc, theo thời gian trôi qua đã trở thành quy tắc bất thành văn của giới tu tiên.
Một trong số đó là, không được ngự kiếm phi hành ở những nơi dân cư đông đúc, phòng ngừa mang đến tai họa và kinh hãi cho người bình thường.
Nếu muốn ngự kiếm phi hành thì cần phải ở trong khu vực được quy định.
Thị trấn đông người sinh sống này chính là một trong những địa điểm cấm ngự kiếm phi hành, nếu muốn ngự kiếm cần phải đến địa điểm được chỉ định, các tu sĩ gọi là trạm dịch ngự kiếm.
Từ trấn này đi trạm dịch ngự kiếm nhất định phải đi thuyền, lộ tuyến vừa vặn có một đoạn trùng với lộ tuyến của thuyền đánh cá.
Trong nửa năm nay những tu sĩ đi qua tuyến đường này thỉnh thoảng có trường hợp mất tích.
Ban đầu số lượng không nhiều nên không gây ra sự chú ý trên diện rộng, cho đến tháng trước, một thuyền 15 người của Long Quang Kỳ đã mất tích toàn bộ.
Tu tiên giả lập tức phái người đi tìm, đáng tiếc bặt vô âm tín, tay trắng trở về.
Cho nên bọn họ mới cần đến sự giúp đỡ của Kỳ Lân Sơn.
Kỳ Lân Sơn hiện tại do Hiểu Thanh Ly dẫn đội, lần này ra ngoài là có nhiệm vụ khác, không thể nhận ủy thác này.
Vừa vặn Hiểu Mộc Vân lại đang nhàn rỗi, cho nên bị bắt đến làm chân chạy vặt.
Bói quẻ lúc nào cũng có thể tính, nhưng nếu muốn biết xu hướng tương lai sâu xa hơn, cách tốt nhất là chiêm tinh.
Hiểu Mộc Vân sau khi biết ngọn ngành đã dùng tinh tượng hôm nay tính một quẻ.
"Nguyệt bất vi tai, thủy vi họa."(*)
(*)Trăng không gây họa, nước gây tai ương.
Quẻ tượng tuy đã có, nhưng Hiểu Mộc Vân nhất thời vẫn tính không ra ý nghĩa sâu xa hơn.
Hắn đối với những thứ như quẻ tượng này so với phần lớn người của Kỳ Lân Sơn đều nhìn thoáng hơn.
Nếu hiện tại không giải được, mà ông trời lại muốn hắn tính ra, vậy chứng minh hắn sớm muộn gì cũng sẽ biết đây là chuyện gì.
Nghĩ đến đây, Hiểu Mộc Vân thu hồi tinh bàn, xoay người về phòng.
Khi hắn đẩy cửa phòng ra, bên trong tối đen như mực.
Cửa sổ gỗ đóng kín, cả căn phòng không có một chút hơi thở nào, ngay cả tiếng hít thở của người cũng không có.
"Đi rồi à?"
Hiểu Mộc Vân cảm khái một tiếng, rồi búng tay một cái, đốt sáng ngọn nến trên bàn.
Ánh sáng vừa xuất hiện, bóng người liền hiện ra.
Trên sàn nhà, bóng của hai người gần như chồng lên nhau.
"Cái gì đi rồi?"
Một giọng nói âm u vang lên.
Tim Hiểu Mộc Vân đập mạnh một nhịp, mắt mở to chậm rãi quay đầu lại.
Tư Vũ Phi vậy mà lại đứng ngay sau lưng hắn, trên mặt đeo mặt nạ, gần như dán sát vào mặt hắn.
Hiểu Mộc Vân thở dài một hơi.
Người sống vô khí.
Đây không phải nói Tư Vũ Phi không biết hô hấp, mà là tiếng hít thở của y rất nhẹ.
Có đôi khi y ngủ rồi, có người đặt ngón tay dưới mũi y đều sẽ nghi ngờ y không còn hô hấp, đã chết rồi.
"Ăn đi."
Hiểu Mộc Vân đưa khay cho y.
"Vì sao lại ăn cá?"
Tư Vũ Phi nhìn thấy đồ ăn trên khay.
"Bởi vì chúng ta đang ở trên biển, hơn nữa tối qua ngươi không phải ăn rất vui vẻ sao?"
"Tối qua đã ăn rồi, hiện tại ta không muốn ăn cá."
Tư Vũ Phi bày tỏ cảm nghĩ.
Hiểu Mộc Vân một lần nữa lộ ra nụ cười cứng ngắc, lời dạy của trưởng bối lại một lần nữa vang vọng trong đầu hắn: Đừng tùy tiện tiếp xúc với người của Phục Hy Viện, sẽ bị chọc tức chết đấy.
Tư Vũ Phi chỉ là muốn nói ra những gì mình nghĩ trong lòng, trên thực tế y không hề có ý bắt bẻ.
Y nhận lấy khay, sau đó chạy đến góc phòng ngồi xuống, chuẩn bị ăn cơm.
Y khi ăn cơm sẽ cởi mặt nạ, nhưng Hiểu Mộc Vân không hề có ý nhìn trộm, thậm chí còn chủ động quay lưng lại.
Tư Vũ Phi ăn xong bữa tối thỏa mãn xoay người lại, liền thấy Hiểu Mộc Vân ngồi trên sàn nhà quay lưng về phía mình, dáng vẻ lỏng lẻo uể oải.
Tư Vũ Phi lau sạch miệng, đeo mặt nạ lên, rồi nhẹ tay nhẹ chân đi đến phía sau Hiểu Mộc Vân.
Mặc dù y vẫn rất muốn giết người này, nhưng cho dù là y cũng làm không được chuyện vừa ăn đồ người ta đưa liền ra tay giết người như vậy, thật quá thất đức.
Hiểu Mộc Vân tuy vẫn không nghe thấy tiếng động gì, nhưng hắn nhìn thấy bóng, bèn quay đầu lại.
Tư Vũ Phi ngồi xổm ở phía sau hắn, hai tay chống cằm đang nhìn hắn chằm chằm.
"Sao ngươi luôn đeo mặt nạ vậy?"
Hiểu Mộc Vân chỉ vào mặt mình.
"Bởi vì trông ta rất kỳ quái."
Câu trả lời của Tư Vũ Phi vẫn là như vậy.
"Không đến mức đó chứ."
Hiểu Mộc Vân đại khái nhìn đường nét khuôn mặt và đôi mắt của y, rồi nhìn bàn tay y xòe ra, "Nhìn mặt và mắt của ngươi, ta cảm thấy đây thuộc về tướng mạo tuấn tú, hơn nữa tướng tay của ngươi không hiển thị ngươi từng có tai ương hủy dung gì.
Theo lý thuyết, ngươi có tướng mạo tốt, còn không bị hủy dung, vậy hẳn là bộ dáng không tệ chứ."
Tư Vũ Phi đánh giá Hiểu Mộc Vân từ trên xuống dưới một lượt.
Đôi mắt y đen tuyền, như biển sâu thăm thẳm trong đêm tối.
Bị y nhìn như vậy, Hiểu Mộc Vân cảm thấy toàn thân không thoải mái, thậm chí không nhịn được mà ngồi thẳng người.
"Ngươi trông cũng rất kỳ quái."
Tư Vũ Phi cảm thấy như vậy.
Hiểu Mộc Vân đối với lời này của y cho một câu trả lời chân thành: "Ta không kỳ quái, ta là bậc công tử phong độ, mọi người đều nói vậy."
Tư Vũ Phi nheo mắt cười.
Thuyền theo sóng biển nhấp nhô, trôi dạt trên biển khơi không ai biết điểm dừng, vầng trăng sáng tỏ, nhưng ánh trăng lại không chiếu vào trong phòng.
Ánh nến trên bàn leo lét, đơn bạc nhưng lại chiếu sáng vô cùng rõ ràng.
Nơi đây không có thần ma quỷ quái, cũng không có ân oán tình thù, chỉ có hai người ngươi và ta.
Hiểu Mộc Vân nhìn thẳng vào mắt y, đột nhiên cảm thấy cảnh tượng trước mắt như mộng như ảo.
Đến giờ đi ngủ, Hiểu Mộc Vân nhường giường cho Tư Vũ Phi, còn mình thì ra ngoài xin thêm một cái chăn trải trực tiếp xuống sàn làm nơi nghỉ ngơi tối nay.
Tư Vũ Phi không hề có chút gánh nặng tâm lý nào mà nằm xuống chiếc giường duy nhất trong phòng.
Trong khái niệm của y, Hiểu Mộc Vân hiện tại giúp y, sau này y sẽ tính toán rõ ràng mà trả tiền lại cho hắn.
Điều duy nhất y khổ não chính là, dịch vụ mà Hiểu Mộc Vân cung cấp quá tốt, có lẽ y sẽ phải trả hết số tiền còn lại cho hắn mất.
Nửa đêm, Tư Vũ Phi nghiêng đầu ngủ say.
Hiểu Mộc Vân cũng ngủ rất say, nhưng hắn ngủ không yên.
Hiểu Mộc Vân trước đây được ca ngợi là đứa trẻ Kỳ Lân Sơn được thiên đạo thiên vị, hắn có thiên phú đặc biệt trong việc quan sát tinh tượng hay bói quẻ.
Nhưng bất kể là quan sát tinh tượng hay là tính toán bát quái đều là những thứ học được từ sau này, vẫn chưa phải là món quà thực sự mà trời ban cho.
Điều khiến hắn được người ta ca tụng nhất thật ra là, hắn có năng lực thông linh báo mộng.
Hơn nữa tất cả mọi thứ trong giấc mơ đều sẽ ứng nghiệm, chưa từng có ngoại lệ.
Trong giấc mơ, hắn sẽ trở thành một người nào đó trong câu chuyện, rồi trải qua tất cả mọi chuyện.
Hôm nay hắn mở mắt trong mộng cảnh, trước mắt là một vầng trăng máu khổng lồ đang tiến đến.
Hắn chưa từng thấy mặt trăng nào lớn như vậy, không cố định ở một vị trí nào đó trên bầu trời.
Nó có năng lực tự do di chuyển, từng bước từng bước tiến về phía Hiểu Mộc Vân.
Vầng trăng màu máu như con ngươi của người, đôi mắt sâu thẳm nhìn xuống mặt đất.
Khi nó đến gần, Hiểu Mộc Vân lúc này mới hiểu vì sao nó lại có màu đỏ.
Phía trên treo đầy thi thể.
Người bị mổ bụng xẻ ngực, máu vẫn còn ấm nóng chảy xuống theo cơ thể.
Thi thể quá nhiều nên đã nhuộm đỏ cả vầng trăng.
"Hô."
Nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng, Hiểu Mộc Vân ra sức hít thở, gần như sắp nghẹt thở đến nơi.
Nỗi sợ hãi mà hắn cảm nhận được không thuộc về chính hắn, nhưng trong giấc mơ này, hắn chính là người đó.
Trong cơn sợ hãi, đáy lòng lại có một cỗ tham dục.
Ánh mắt Hiểu Mộc Vân rời khỏi mặt trăng, nhìn về hai bên thuyền.
Trên mặt biển vậy mà trôi nổi đầy vàng.
Vàng sao có thể nổi trên mặt nước?
Không không không, vàng vốn nổi trên mặt nước!
Không tin!
Ngươi không tin!
Ha ha ha!!!
Nếu ngươi không tin, ngươi có thể chạm vào, ngươi có thể cắn một miếng, ngươi có thể thử nhặt một khối bỏ vào túi của ngươi!
Khi tham lam nuốt chửng lý trí, ngươi sẽ không thể không tin!!!
Vàng!
Vàng!
Vàng!
Đống vàng này đều là của ta!
Tất cả mọi người đều đã chết, chỉ cần ta không nói, sẽ không ai biết chuyện gì đã xảy ra ở đây!
Ta sẽ mang tất cả vàng về nhà!
Về nhà về nhà về nhà về nhà, phải nhanh chóng về nhà!
Không!
Vàng mới là quan trọng nhất!
Không không không, không thể về nhà, nhỡ bọn họ thẩm vấn ta, hỏi ta có phải ta đã giết chết bạn bè của ta hay không thì sao?
Ta phải nói như thế nào bây giờ.
Không không không, ta chỉ là giết bọn họ một lần, hai lần, ba lần, bốn khối vàng, năm khối vàng, đừng nghĩ đến vàng nữa, sắp phát điên rồi!
Vậy phải nghĩ đến cái gì?
Thi thể?
Sáu cái xác, bảy cái xác, tám khối vàng, chín cái chân, mười cái đầu, mười một cánh tay...
A a a a a!!!
Đừng đi vào vết xe đổ!
Mau trốn đi!
Rời khỏi nơi ánh trăng chiếu rọi!
Bây giờ!
Mau!
Tư tưởng bị ô nhiễm khiến đầu Hiểu Mộc Vân sắp nổ tung.
Ngay khi hắn sắp hoàn toàn phát điên trong giấc mơ, sóng lớn cuồn cuộn, một cơn sóng khổng lồ ập đến.
Thuyền lật.
"Khụ khụ."
Hiểu Mộc Vân tỉnh lại, hắn nghiêng đầu ho khan, mở to mắt.
Một tia ánh trăng rơi vào trước mắt, Hiểu Mộc Vân nhờ ánh sáng này nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, suýt chút nữa đã bị dọa chết.
"Ngươi ngồi xổm trên sàn làm gì vậy?"
Hiểu Mộc Vân hỏi người trước mắt.
Tư Vũ Phi ngồi xổm trước mặt hắn, lặng lẽ tồn tại trong bóng tối.
"Ngươi hình như gặp ác mộng, ta đang do dự có nên đánh thức ngươi hay không."
Tư Vũ Phi nói như vậy.
"Đừng đánh thức ta."
Tuy rằng Hiểu Mộc Vân thường sẽ bị hoảng sợ cùng với người mà mình nhập mộng, nhưng tất cả những giấc mộng báo trước đều vô cùng quý giá.
"Ta cũng thường gặp ác mộng."
Tư Vũ Phi thấy hắn bộ dạng khổ sở, đột nhiên mở miệng an ủi.
"Hừ~" Trong bóng tối, Hiểu Mộc Vân nở nụ cười thâm ý.
"Ôm đồ vật ngủ sẽ tốt hơn."
Tư Vũ Phi chia sẻ kinh nghiệm của mình.
"Ừm?
Ở đây có thứ gì để ôm chứ?"
Hiểu Mộc Vân tùy ý đáp lời, mà hắn thực ra cũng không cần loại an ủi này.
Tư Vũ Phi vươn tay kéo một cái, kéo chăn trên giường xuống.
Hiểu Mộc Vân: "?"
Hắn không hiểu động tác của y.
Tư Vũ Phi trải chăn bên cạnh chăn của Hiểu Mộc Vân, y nằm xuống cuộn tròn chăn lại, rồi rút cánh tay ra đưa cho Hiểu Mộc Vân.
"Có thể cho ngươi ôm cánh tay, nhưng phải tính phí."
Tư Vũ Phi tìm cách kiếm tiền từ hắn.
"Ha ha ha."
Hiểu Mộc Vân bật cười.
"Ôm đi, không tính phí cũng được."
Tư Vũ Phi đổi giọng.
"Cảm ơn ngươi nha, Vũ Hiết quân."
Hiểu Mộc Vân cười một tiếng, tựa vào cánh tay y rồi nhắm mắt lại.
Hiểu Mộc Vân đối với chuyện mộng mị đã sớm thành thói quen, cho nên sau khi tỉnh lại rất nhanh lại ngủ tiếp.
Tư Vũ Phi bị hắn tựa vào quay đầu nhìn hắn, rồi lặng lẽ ghé đầu qua.
Thực xin lỗi, y nói dối, y là vì gặp ác mộng mà tỉnh giấc, sợ hãi nên mới ngồi xổm ở đây.
Y cũng không phải muốn được hắn ôm cánh tay, y là muốn ôm hắn ngủ.
Ác mộng vĩnh hằng, khi nào mới có thể dừng lại?
Tư Vũ Phi nghĩ như vậy, trong sâu thẳm tâm trí y lại vang lên một tiếng cười đùa.
Đó là giọng nói của chính y.
"Hì hì."
"Ngươi chẳng phải đang hưởng thụ sự dày vò này sao?"
"Ta biết mà."
Tư Vũ Phi rất muốn nói gì đó để phản bác giọng nói kia, nhưng cơn buồn ngủ ập đến, y rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Theo như vị "Hiểu Tịnh Vân" này nói, thuyền ít nhất phải đi năm ngày mới đến đích, trước đó Hiểu Mộc Vân hy vọng Tư Vũ Phi ngoan ngoãn ở trong phòng.
Tư Vũ Phi ở trong phòng, lâu lắm rồi mới cảm thấy nhàn rỗi như vậy, y lấy mặt nạ trong túi Càn Khôn ra bày trên sàn nhà thưởng thức.
Hành động này dọa sợ Hiểu Mộc Vân vừa đẩy cửa bước vào.
Tư Vũ Phi hớn hở giơ một chiếc mặt nạ đầu cá lên, nói với Hiểu Mộc Vân: "Cái này tặng cho ngươi."
"Đa tạ Vũ Hiết quân, không cần đâu."
Hiểu Mộc Vân từ chối.
Tư Vũ Phi cầm mặt nạ đầu cá đặt hờ lên mặt mình.
Mặt nạ của y đều là tự tay y làm cho chính mình, có thể nói là vừa khít không chê vào đâu được.
Hiểu Mộc Vân duỗi chân, cẩn thận bước qua những chiếc mặt nạ kia đi đến trước mặt y, rồi ngồi xổm xuống, vươn tay nâng chiếc mặt nạ đầu cá lên.
Tư Vũ Phi buông tay.
Hiểu Mộc Vân cầm lấy mặt nạ của y, để lộ khuôn mặt Tư Vũ Phi đang đeo nửa chiếc mặt nạ da.
Đôi mắt trong veo như nước hồ thu.
"Cái này không thể đeo, ta cũng sẽ bị dọa sợ."
Hiểu Mộc Vân nói như vậy.
Tư Vũ Phi cầm lấy một chiếc mặt nạ quỷ xanh dữ tợn đang cười, hỏi hắn: "Vậy cái này thì sao?"
"Cũng phản đối."
Thuyền bình an vô sự đi được bốn ngày, bốn ngày này Hiểu Mộc Vân vẫn luôn gieo quẻ.
Ba ngày đầu quẻ tượng luôn hiển thị thuyền của bọn họ bình an vô sự, mà người bọn họ muốn tìm thì hoàn toàn không có phương hướng.
Quẻ tượng và giấc mộng báo trước của hắn trái ngược nhau, đây không phải lần đầu tiên có tình huống như vậy.
Có thứ gì đó tồn tại ở vùng biển quỷ dị này mà mắt thường không nhìn thấy, tai người không nghe được, nhưng lại chân chân thật thật tồn tại, thậm chí ảnh hưởng đến việc gieo quẻ của Hiểu Mộc Vân.
Đến ngày thứ tư trong chuyến hải hành, bọn họ đến một vùng biển.
Gió êm sóng lặng, trăng sáng treo cao, những thuyền viên lái thuyền tụ tập một chỗ nói chuyện phiếm.
"Nơi này chính là nơi đánh bắt cá tốt."
"Đáng tiếc quan phủ gần đây không cho chúng ta ra khơi, lần này nếu không phải quan phủ phê chuẩn cho chúng ta chở mấy vị tu sĩ này, ngay cả con thuyền này cũng không có cách nào ra khơi."
"Đúng vậy, nói là biển này xuất hiện yêu quái gì đó."
"Hả?
Yêu quái!
Trên đời này nào có yêu quái nào đáng sợ hơn nghèo khó chứ."
"Ha ha ha ha, đúng vậy, vợ ta sắp sinh rồi, không thể ra khơi kiếm tiền, ta cũng không biết phải làm sao nữa."
Nói đến đây, không ít người tuy ngoài cười nhưng trong lòng đều chua xót.
Cha của bọn họ, thậm chí đến tổ tiên đều sống ở thị trấn ven biển này, lấy việc đánh bắt cá làm kế sinh nhai, bọn họ phần lớn đều nối nghiệp cha, hơn nữa cũng chỉ học được kỹ năng đánh cá này.
Hiện giờ không thể ra khơi, bọn họ ở nhà chờ đợi thật sự là không biết phải kiếm tiền từ đâu.
Nỗi khổ của sự nghèo khó.
Ánh trăng sáng chiếu xuống mặt nước.
Như để đáp lại khát vọng của bọn họ, trên mặt biển nổi lên bong bóng, sau đó, một đống đồ vật từ đáy biển trồi lên.
"Các ngươi nhìn kìa!"
Đột nhiên, một thuyền viên ngạc nhiên hô lên, "Có vàng!"
"Ngươi bị nghèo làm cho phát điên rồi à."
Một thuyền viên khác mắng hắn, "Vàng ở đâu?
Đây là biển, đâu đâu cũng là nước, làm gì có vàng."
"Thật mà!
Ngươi nhìn xem!
Vàng...
đang nổi trên mặt biển!"
Lúc này là đêm khuya, những hành khách thuê bọn họ sớm đã chìm vào giấc ngủ trong tiếng thì thầm ru ngủ của bóng đêm.
Những thuyền viên trực đêm nghe thấy tiếng của người đầu tiên kêu lên đều đi đến mạn thuyền, cúi đầu nhìn xuống.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, mặt nước phản chiếu những tia sáng lấp lánh.
Vàng nổi trên mặt nước, hào quang vạn trượng.
Có người tò mò lấy dụng cụ trên thuyền vớt thử, vớt lên một bao tải vàng.
Vàng quá nặng, hắn còn gọi người bên cạnh đến giúp đỡ.
Bọn họ cùng nhau vớt đồ lên, rồi đổ xuống boong tàu.
"Lộp bộp."
Vàng rơi đầy đất.
Người nhìn thấy trợn mắt há hốc mồm, có người xông lên nhặt một khối vàng bỏ vào miệng cắn một cái.
Hắn cắn quá mạnh, máu răng cũng chảy cả ra.
Cảm giác đau đớn không thể ngăn cản niềm vui sướng điên cuồng trong lòng hắn, hắn giơ khối vàng lên, mắt mở to, hưng phấn nói: "Thật sự là vàng!"
Các thuyền viên nghe vậy, toàn bộ cầm dụng cụ đi vớt vàng.
Lúc này đã là cuối đêm, trăng lặng lẽ lặn xuống.
Sau khi trăng biến mất, vàng cũng biến mất.
Theo kế hoạch hành trình, tối nay có thể đến địa điểm xuất phát ngự kiếm phi hành.
Hiểu Mộc Vân định bụng trước tiên thả Tư Vũ Phi xuống rồi quay trở lại lộ tuyến ban đầu, tiếp tục tìm người.
Nhưng đến tối hắn vẫn chưa nhìn thấy địa điểm cập bến, trong tầm mắt vẫn chỉ có biển cả bao la vô bờ.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
Hiểu Mộc Vân nhíu mày, ra ngoài tìm người hỏi chuyện, "Không phải nói hôm nay có thể đến bờ sao?"
Hắn hỏi thuyền trưởng, nhưng khi nhìn thấy mặt thuyền trưởng thì lập tức nhíu mày.
Đôi mắt thuyền trưởng đờ đẫn nhìn thẳng, con ngươi mở to có một loại ảo giác sắp rơi xuống, trên mặt hắn luôn mang theo nụ cười quỷ dị, toàn thân đều bị khí đen bao quanh.
Hiểu Mộc Vân vội vàng đi lướt qua bên cạnh hắn, chạy đến boong tàu.
Con thuyền này căn bản không hề di chuyển, tất cả các thuyền viên đều không làm việc.
Bọn họ đứng canh ở mạn thuyền, trên mặt một mảnh khí đen, lộ ra khuôn mặt tham lam và hung ác như đang chờ đợi cái gì.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Hiểu Mộc Vân nghi hoặc trùng trùng, lập tức gieo quẻ.
Hắn ngồi xổm trên sàn, lấy ba đồng tiền xu đặt trong lòng bàn tay rồi lắc sáu lần, sau đó buông tay để tiền xu rơi xuống ván thuyền.
Đây là gieo quẻ lục hào.
Hắn cần lặp lại sáu lần trình tự như vậy mới có thể nhận được quẻ tượng.
Hiểu Mộc Vân nhíu mày, chuyên tâm nhìn tiền xu.
Ngay khi hắn ném đồng tiền lần thứ sáu, thuyền đột nhiên bị chòng chành do sóng gió, ván thuyền rung lên.
Ba đồng tiền rơi xuống vốn đều là mặt ngửa, nhưng do sự dị động của thuyền mà sau khi rơi xuống đất đột nhiên rung động, toàn bộ lật lại biến thành mặt sấp.
Hiểu Mộc Vân nhíu mày, sau đó vươn tay nắm gọn ba đồng tiền vào lòng bàn tay.
Nghi thức gieo quẻ đã bị quấy nhiễu phá vỡ, nhìn nữa cũng không có ý nghĩa.
"Hừ."
Hiểu Mộc Vân khinh miệt cười một tiếng.
Nhưng đây chẳng phải rõ ràng đang nói cho hắn biết, vùng biển này quả thật có vấn đề sao?
Hiểu Mộc Vân đứng lên, ở bên cạnh cửa khoang thuyền quan sát toàn cục, chăm chú nhìn tất cả các thuyền viên.
Các thuyền viên ở đây ánh mắt đều đã đờ đẫn, trạng thái hưng phấn cũng khác thường, trên người đều có khí đen vây quanh.
Đã bị trúng tà.
Đêm đen thăm thẳm, trăng rằm to lớn như mâm bạc, thuyền mỗi khi trôi dạt một chút dường như lại tiến gần đến mặt trăng một phần, mà mặt trăng lại lấy một góc độ quỷ dị nhanh chóng phóng to trước mắt người.
Trăng sáng to lớn, ánh sáng suýt chút nữa khiến người ta mất đi lý trí.
Mọi người chăm chú nhìn mặt trăng, sau đó tận mắt nhìn thấy trên đỉnh mặt trăng rơi xuống một giọt máu.
Hiểu Mộc Vân ngẩn người.
Ban đầu trên đỉnh mặt trăng màu vàng trắng đột ngột xuất hiện một giọt máu, giọt máu kia chảy xuống, chia vầng trăng tròn hoàn mỹ thành hai nửa không đều.
Sau đó, máu phun trào ra nhanh chóng nhuộm đỏ mặt trăng.
Trăng máu treo cao trên không trung, nhuộm biển cả thành một màu sắc bất tường.
Nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị này, các tu sĩ từ trong khoang thuyền đi ra không ai là không kinh hoàng vạn phần.
Kỳ lạ là những người là phàm nhân như các thuyền viên lại vui mừng như điên nhìn biển cả, rõ ràng là những người khác nhau, giọng nói khác nhau, nhưng lại nói cùng một chữ: "Vàng!
Vàng!
Vàng!"
Các tu sĩ nhìn theo tầm mắt của bọn họ, trên biển toàn là vàng.
"Sao có thể như vậy được?"
Các tu sĩ kinh ngạc.
Đây là thường thức, vàng sẽ không nổi trên mặt nước.
Các thuyền viên sớm đã không để ý đến khách trên thuyền, bọn họ cầm dụng cụ liều mạng vớt những thỏi vàng kia.
Tư Vũ Phi ở trong phòng, đột nhiên màu đỏ xâm chiếm tầm mắt y.
Ánh trăng đỏ từ khe hở cửa sổ, từ khe cửa, từ tất cả những lối đi có thể có xâm nhập vào căn phòng này.
"Cộc cộc."
Đột nhiên, bên cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Tư Vũ Phi bất động ngồi trên giường.
"Cộc cộc."
Lần này, âm thanh xuất hiện bên cửa sổ.
Bên ngoài cửa sổ căn phòng này chính là biển, không thể có người bình thường đứng bên ngoài cửa sổ này gõ vào tấm gỗ.
Dường như bị sự thờ ơ của Tư Vũ Phi làm cho tức giận, tiếng gõ cửa trở nên giận dữ, thậm chí âm thanh từ nguồn phát duy nhất ban đầu biến thành tiếng gõ cửa liên tục, chồng chéo lên nhau.
"Cộc cộc."
Cửa vang lên.
"Cộc cộc."
Cửa sổ vang lên.
"Cộc cộc."
Sàn nhà vang lên.
"Cộc cộc."
Tấm ván trên đầu vang lên.
"Cộc cộc!
Cộc cộc cộc!
Cộc cộc!!!"
Âm thanh nóng nảy vô cùng bao quanh Tư Vũ Phi, từ bốn phương tám hướng cùng nhau vang lên.
Tư Vũ Phi chống cằm, ung dung thong thả.
"Ầm!"
Thấy y không bị ảnh hưởng, âm thanh lập tức biến mất.
Xung quanh chìm vào tĩnh lặng, nhưng đôi khi, tĩnh lặng còn đáng sợ hơn cả có âm thanh.
"Cộc."
Lại là một tiếng gõ cửa, nhưng khác với bất kỳ lần nào trước đó.
"Cầm lấy, cẩn thận, chạy mau."
Bên ngoài cửa, một giọng nói mơ hồ nói sáu chữ, rồi nhét một tờ giấy vào phòng từ khe cửa bên dưới.
Ánh mắt Tư Vũ Phi khẽ liếc, niệm lực vốn có của y khiến tờ giấy bay lên, bay đến tay y.
"Phù."
Tư Vũ Phi lấy ra gậy đánh lửa của mình, thổi một hơi.
Ánh lửa chiếu sáng nội dung trên giấy:
Ngươi... bị lạc trên biển... sao?
Nếu ngươi muốn rời khỏi vùng biển này, xin hãy tin ta, ghi nhớ lời cảnh cáo của ta.
Một, đừng cùng nhau nhìn mặt trăng, bởi vì ngươi sẽ quên mất mặt trăng bình thường không có màu đỏ.
Hai, vàng sẽ không nổi lên, thứ nổi lên không thể là vàng, đừng đi lấy những thứ trái với lẽ thường.
Ba, đi trên con đường đúng đắn, ngươi sẽ vĩnh viễn không lạc đường, phải biết rằng ngươi chỉ còn một ngày đường là có thể rời khỏi đại dương này.
Bốn, được rồi, thật ra ta biết, khi ngươi nhìn thấy tờ giấy này, ngươi đã lạc đường rồi!
Ha ha ha ha ha ha ha!
Ca ngợi trăng đỏ!
Ca ngợi vàng!
Ca ngợi biển cả vô biên!
Ca ngợi...
Ha ha ha ha ha ha!!!
Ngươi cho rằng ta đến giúp ngươi sao?
Ta là đến để làm tăng thêm tuyệt vọng cho ngươi!
Tất cả quy tắc đều là thật, nhưng tuyệt vọng cũng là thật!
Ha ha ha!!!
Đến đây đi!
Xem lần này các ngươi lại muốn cống hiến cho ta thứ gì!!!
Đến đây đi!
Nhìn một cái!
Thời gian cuối cùng trong sinh mệnh của các ngươi, không, thời gian vĩnh hằng, không không không, một khoảnh khắc thời gian, nhìn thấy... trăng đỏ!
"Ầm."
Cửa phòng bị mở ra, trong nháy mắt ánh sáng đỏ chiếu vào rơi trên người Tư Vũ Phi.
"Tịnh Vân quân, xảy ra chuyện rồi...
Ủa?
Ngươi là ai?"
Người đến vốn muốn đến phòng tìm Hiểu Mộc Vân, lại chỉ nhìn thấy một người xa lạ ngồi trên giường trong phòng hắn.
Tư Vũ Phi ngẩng đầu, trong bóng tối, song đồng song song.
"Ầm!"
Con thuyền khổng lồ phát ra tiếng động kinh thiên động địa.
Dưới trăng đỏ, con thuyền mà Tư Vũ Phi bọn họ đang đi va chạm với một chiếc thuyền lớn cùng quy mô đã tàn tạ.
Kỳ lạ là chiếc thuyền nát kia không hề bị tổn hại, nhưng con thuyền bọn họ đang đi lại bắt đầu nứt phần thân, nước tràn vào thuyền.
"A a a!"
Những người trên boong tàu bị dọa sợ.
Thấy bên này xảy ra chuyện, thuyền bên kia liền dừng lại.
Vì sự cố đột ngột này mà tất cả mọi người trên hai thuyền đều đi ra, ngay cả Tư Vũ Phi cũng bị vị tu sĩ đột nhiên xông vào phòng kia dẫn ra ngoài.
Người của hai thuyền cùng nhau đứng, nhìn chằm chằm cùng một vầng trăng.
Tiểu kịch trường:
Tư Vũ Phi: Nếu ngươi sợ thì ta có thể ngủ cùng ngươi.
Hiểu Mộc Vân (cười): Cảm ơn ngươi, ngươi thật tốt.