Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 2092


Chương 2092

Ai cũng biết ngay cả Lưu Hàn cũng chỉ là một con hàng cấp thấp khi đứng trước Mạnh Nhất.

Người có thể khiến Mạnh Nhất khúm na khúm núm, không giàu có thì cũng có quyền thế, chắc chắn là một người tai to mặt lớn.

Trong tức khắc, tất cả thôn dân đều ngây ngốc.

Vừa rồi bọn họ cười nhạo Giang Nghĩa là không có tiền mà còn giỏi giả vờ. Kết quả thì sao? Giang Nghĩa thật sự có thực lực đó được chưa? Đám người bọn họ thì ngược lại, bọn họ là một đám người ai nấy cũng ghê tởm đến cùng cực.

Sắc mặt của Lưu Hàn và những người khác rất khó coi, mặt ai cũng giống như ăn phải mù tạt, khó coi chết đi được.

Rất nhiều người trong số họ đều âm thầm hối hận, thật ra nếu suy nghĩ kỹ lại thì dù sao Giang Nghĩa cũng từng là tổng phụ trách, tuy rằng anh đã từ chức nhưng không có nghĩa là anh thực sự không đáng một xu.

Bọn họ chỉ mới thấy Giang Nghĩa và Hầu Quang Vinh chơi với nhau đã nông cạn cho răng Giang Nghĩa cũng nghèo khó như Hầu Quang Vinh, đây là một sai lầm rất lớn.

Nhưng đã quá muộn, bây giờ hối hận cũng đã quá muộn rồi.

Rất nhiều thôn dân quay sang nhìn nhau, không biết nên xử lý chuyện này như thế nào, nếu lúc này nhảy qua tâng bốc Giang Nghĩa thì không khói quá nực cười.

Hơn nữa còn đắc tội với Lưu Hàn.

Cuối cùng, tất cả đều cúi đầu không nói được một câu nào, khá là khó chịu.

Trưởng thôn và hoa khôi thôn mới là hai người xấu hổ nhất.

Hai người xấu hổ đến nỗi không cầm nổi đũa.

Ban nấy trưởng thôn vừa nói Giang Nghĩa chỉ cừ khôi khi còn bé, lớn lên thì không còn giỏi giang như vậy nữa, trên thực tế sau khi lớn lên Giang Nghĩa vẫn không phải là người mà một nhân vật cỏn con như Lưu Hàn có thể sánh được.

Về phần hoa khôi thôn, năm đó cô ta không thể gả cho Giang Nghĩa, hiện tại lại càng không thể.

Dù thế nào đi chăng nữa, Giang Nghĩa sẽ không bao giờ thích thứ người như vậy.

Bao một phòng VỊP đồng với giá một tỷ bảy trăm năm mươi đã khiến những người dân này phấn khích hết mực thế rồi, điều này đủ chứng tỏ bọn họ thực sự chưa từng thấy qua thế đời.

Phòng VỊP vàng trị giá bảy tỷ càng là nơi mà họ không bao giờ có thể đặt chân đến.

Tuy nhiên, ngày hôm nay có một người có thể đi xem thử.

Đó là Hầu Quang Vinh.

Giang Nghĩa đứng dậy khẽ võ vai Hầu Quang Vinh: “Khi, đi thôi, chúng ta cùng nhau đi đến phòng VỊP vàng ăn trưa, đừng ăn ở nơi rẻ tiền như vậy.”

Phòng VỊP đồng một tỷ bảy trăm năm mươi thực sự đã trở thành “chỗ rẻ tiền”

trong miệng Giang Nghĩa, chậc chậc, giọng điệu này thật sự quá phách lối.

Những người trong phòng đều đỏ mặt khi nghe thấy lời này.

Thật vậy, một tỷ bảy trăm năm mươi chẳng là gì đối với Giang Nghĩa cả.

Về phần Lưu Hàn, anh ta tổn thương hoàn toàn, từ nhỏ anh ta đã bị Giang Nghĩa bắt nạt hết lần này đến lần khác, tưởng răng sau khi lớn lên có thể dùng tiền để đè bẹp Giang Nghĩa, ai ngờ, anh ta lại bị Giang Nghĩa ức h**p lần nữa.

Cảnh tượng này giống hệt như khi còn nhỏ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2093


Chương 2093

Anh ta bắt nạt Hầu Quang Vinh, sau đó Giang Nghĩa lại tới ra mặt giúp Hầu Quang Vinh, hơn mười hai năm trôi qua mà quá trình vẫn như vậy, không có bất kỳ thay đổi nào khác.

Lưu Hàn siết chặt năm đấm, nghiến răng nghiến lợi.

Anh ta thực sự muốn dạy cho Giang Nghĩa một bài học, nhưng anh ta không làm được.

Nếu bàn về đánh nhau, mười Lưu Hàn cũng không thăng được Giang Nghĩa, nếu bàn về địa vị, Lưu Hàn bị Giang Nghĩa đè bẹp dí.

Vậy phải làm thế nào?

Hoàn toàn không có cách nào so bì được!

Giang Nghĩa mạnh hơn Lưu Hàn về mọi mặt, quả thật không có so sánh sẽ không có đau thương, đây là chuyện không có cách nào khác.

“Hai vị, mời theo tôi lên lâu đến phòng VỊP vàng.” Mạnh Nhất nói.

Sau đó, dưới sự dẫn đường của Mạnh Nhất, Hầu Quang Vinh cun cút phía sau Giang Nghĩa đến phòng VỊP vàng trong ánh mắt hâm mộ, ngạc nhiên và bất lực của mọi người.

Một bữa cơm bảy tỷ chính là chuyện mà những người thôn dân này cả đời không dám nghĩ tới.

Tiền nhiều như vậy có thể mua một căn hộ trong thành phố họ, không đúng, là hai căn hộ chứ!

Ăn một bữa băng tiền hai căn hộ là xa xỉ cỡ nào chứ? Chỉ nghĩ thôi đã khiến những người thôn dân này cảm thấy không thể tin được.

Nếu sớm biết thế, họ đã đi theo Giang Nghĩa thay vì đi theo Lưu Hàn rồi.

Bây giờ có nói gì đi nữa cũng đã quá muộn.

Thật là hối hận quá!

Nhưng dù có tiếc nuối thế nào thì bữa ăn bảy tỷ cũng chẳng còn liên quan gì đến họ nữa.

Ở bên kia.

Hầu Quang Vinh đi theo Giang Nghĩa lên lầu đến phòng VỊP vàng, Hầu Quang Vinh sững sờ khi cánh cửa vừa được mở ra, đây nào phải khách sạn chứ, đây quả thật là một cung điện mà.

Ngọc ngà lấp lánh, nguy nga lộng lây.

Quả thật giống hệt như cung điện của các vương công quý tộc, giàu có đến mức khiến Hầu Quang Vinh ngại không dám nhấc chân bước vào.

Giang Nghĩa hỏi: ‘Sao lại không vào?”

Hầu Quang Vinh khoát khoát tay: “Bỏ đi, tôi vẫn không nên vào thì hơn, một người nhà nông nghèo như tôi sao có tư cách bước vào nơi cao quý như vậy? Lỡ làm bẩn sàn nhà sẽ không hay đâu.”

Loại mặc cảm tự ti này in sâu vào tận xương tủy khiến Hầu Quang Vinh ngại không dám bước vào.

Giang Nghĩa mỉm cười.

Anh không xét phải trái đúng sai, dứt khoát năm lấy ống tay áo của Hầu Quang Vinh rồi kéo anh ta vào phòng VỊP vàng.

Hầu Quang Vinh cảm thấy như thể đã qua mấy đời.

Anh ta bước vào bên trong, cảm thấy mỗi bước đi đều rất hạnh phúc, cảm thấy cuộc sống đã đạt đến đỉnh cao, thật nhiều màu sắc và bắt mắt.

“Mời hai vị ngồi.”

Giang Nghĩa ngồi xuống với Hầu Quang Vinh, Mạnh Nhất đích thân sắp xếp các món ăn, lần lượt một trăm lẻ tám món ăn được bưng lên từng món một.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2094


Chương 2094

Đôi mắt Hầu Quang Vinh thẳng tắp.

Bình thường ở nhà anh ta chỉ ăn một món, nếu ngày nào đó ăn được hai món nghĩa là đến ngày lễ, ăn ba món thì phải đợi đến _ sinh nhật hoặc Tết Nguyên Đán.

Cả đời này anh ta cũng chưa bao giờ ăn một bữa ăn một trăm lẻ tám món như vậy, không đúng, anh ta thậm chí còn chưa bao giờ nhìn thấy.

Hai từ thôi: xa xỉ!

“Giang Nghĩa, như vậy có được không?

Chúng ta chỉ có hai người nên căn bản không thể ăn hết, không phải quá xa hoa lãng phí rồi sao?”

“Không sao, nếu ăn không hết thì khách sạn có biện pháp xử lý, sẽ không lãng phí đâu, cậu cứ việc ăn, không cần suy nghĩ đến những cái khác.”

Hầu Quang Vinh cũng không thèm màng đến nữa, anh ta bắt đầu ăn từng miếng lớn.

Để ‘tối đa hóa lợi ích”, anh ta không đụng đến một miếng rau hay một hạt cơm nào mà chỉ ăn những loại thịt kia.

Anh ta cũng không ăn thịt gà thịt vịt mà chỉ chuyên ăn thịt đắt tiền.

Cá nóc, yến sào, hải sâm, bào ngư.

Hễ cái gì đắt tiền là ăn cái đó, nhai từng ngụm từng ngụm lớn, Giang Nghĩa suýt chút nữa đã cười thành tiếng khi thấy bộ dạng ăn uống xấu xí như vậy của anh ta.

Sau khi xem Hầu Quang Vinh ăn một lúc, Giang Nghĩa quay sang nhìn Mạnh Nhất hỏi anh ta mục đích thực sự khi anh đến đây hôm nay.

“Tê Dương – con cá sấu lớn trong ngành xe hơi đã từng ăn ở chỗ của anh chưa?”

‘Đã từng ăn qua, ông chủ Tề thường xuyên đến đây.”

“Ừ.” Giang Nghĩa lấy ra một tờ thực đơn và nói: “Ông chủ Tê đã ăn tối ở chỗ này của anh vào khoảng mười tháng trước, đây là thực đơn. Sau khi ăn xong bữa ăn này, ông ta mắc phải một căn bệnh rất hiếm gặp.”

Lời này tuy không trọn vẹn, nhưng ý nghĩa đã rất rõ ràng.

Sắc mặt Mạnh Nhất tái nhợt: “Chủ tịch Giang, bệnh của ông chủ Tề không liên quan gì đến khách sạn của chúng tôi cả.”

“Thật sự không có sao?”

“Thật sự không có!”

Giang Nghĩa cười khế một tiếng, đưa tay cầm ly rượu lên nhấp một ngụm nói: “Nghĩ kỹ đi.”

Mạnh Nhất nói một cách khẳng định: “Nghĩ kỹ cũng không có chuyện đó, khách sạn của chúng tôi rất sạch sẽ, hoàn toàn không thể có chuyện ăn vào sẽ khiến người ta bị trúng độc được.”

Trúng độc?

Giang Nghĩa đột nhiên nhìn chằm chằm vào Mạnh Nhất: “Tôi đang nói về bệnh tật, nhưng anh lại nói về chuyện trúng độc với tôi. Mạnh Nhất à, anh có vấn đề.”

Vẻ mặt Mạnh Nhất lập tức hoảng sợ.

Anh ta nuốt nước miếng, cười nói: “Tôi chỉ lỡ lời mà thôi, không có vấn để gì cả, anh đừng suy nghĩ quá nhiều.”

Giang Nghĩa khẽ gật đầu: “Được, tôi hiểu thái độ của anh rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2095


Chương 2095

Mạnh Nhất khẽ cười nói: “Tôi có thể có thái độ gì chứ? Không gì khác hơn ngoài nói lại sự thật mà thôi. Xin chủ tịch Giang đừng suy nghĩ nhiều.”

“Tôi sẽ không suy nghĩ nhiều, anh có thể đi rÕI.

“Vâng.”

Mạnh Nhất cho rằng Giang Nghĩa thật sự dễ dàng buông tha cho anh ta như vậy, thế là bèn xoay người rời đi.

Không ngờ anh ta vừa bước được hai bước, một cây kim màu bạc từ phía sau bay tới, thoắt cái đã cắm sâu vào huyệt đạo của Mạnh Nhất, ngay sau đó Mạnh Nhất cảm thấy khắp người vô cùng ngứa ngáy.

Cảm giác cứ như bị hết con muỗi này đến con muỗi khác đốt vậy, ngứa ngáy vô cùng.

“Ây da.”

Mạnh Nhất vội vàng đưa tay ra muốn gãi, nhưng gãi bên trái lại ngứa bên phải, gãi bên trên thì ngứa bên dưới, cả người đều ngứa, không đến ba mươi giây, Mạnh Nhất đã không chịu được nữa.

Anh ta nằm trên mặt đất điên cuồng mà gãi mà cào, cởi bỏ hết quần áo, ước gì có thể tự thiêu mình bằng lửa.

“Ngứa, ngứa quát”

Hầu Quang Vinh đang ăn cũng bị dọa giật mình, ngây người nhìn chăm chăm anh ta, vừa nhai miếng thịt rắn vừa hỏi: ‘Ôi chao, anh Mạnh bị sao vậy? Sao lại nằm dưới đất thế?”

Anh ta vừa định đứng dậy để giúp Mạnh Nhất thì Giang Nghĩa đưa tay ra ngăn anh ta lại.

Giang Nghĩa hờ hững nói: “Sở dĩ anh ngứa là vì anh không nói sự thật, phải chịu quả báo thôi.”

Loại lời này chắc chắn là đang gạt con nít.

Nhưng Giang Nghĩa nói như vậy có nghĩa là anh có một cách để ngăn chặn cơn ngứa tiếp diễn và có thể khôi phục sức khỏe cho Mạnh Nhất, tiền đề là Mạnh Nhất phải nói sự thật cho Giang Nghĩa biết điêu mà anh muốn biết.

Mạnh Nhất vô cùng ngứa ngáy, anh ta ra sức gãi, gãi đến nỗi máu chảy ra nhiều nơi trên cơ thể.

Anh ta khóc lóc xin tha: “Cầu xin anh đừng hành hạ tôi như thế này nữa, tôi thật sự không biết gì cả”.

“Ồ, vậy anh cứ tiếp tục đi.”

Mạnh Nhất đau đớn tột cùng lăn lộn trên mặt đất.

Sau hơn mười giây, anh ta tuyệt vọng nói: “Chuyện đó là do tập đoàn Hoa Thượng kêu tôi làm, không phải tôi muốn làm đâu.

Chủ tịch Giang, tôi biết anh là người của ấn Giang Sơn, vì vậy tôi không thể đắc tội anh được. Vấn đề là, hai ông trùm đấu nhau có thể đừng kéo theo những nhân vật nhỏ bé như chúng tôi làm bia đỡ đạn không?”

Mạnh Nhất không dám xúc phạm tập đoàn Hoa Thượng, cũng không dám đắc tội ấn Giang Sơn.

Tiến thoái lưỡng nan.

Nhưng có câu nói thế này: Tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Nếu anh ta không nói sự thật thì Giang Nghĩa sẽ khiến anh ta phải chịu thiệt ngay bây giờ.

Giang Nghĩa nói: ‘Ấn Giang Sơn chúng tôi không đội trời chung với tập đoàn Hoa Thượng, thành thật mà nói, tập đoàn Hoa Thượng sẽ không đổ lỗi lên đầu anh về vấn đề này mà sẽ chỉ đến tiếp tục đối đầu với ấn Giang Sơn chúng tôi thôi, anh không cần phải lo”

Nếu bình thường nói như vậy, Mạnh Nhất chắc chắn sẽ không thèm để tâm.

Nhưng bây giờ thì khác.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2096


Chương 2096

Giang Nghĩa nói như thế là cho Mạnh Nhất một bậc thang để đi xuống, cho dù sau này tập đoàn Hoa Thượng có hỏi anh ta thì anh †a cũng có thể có lý do.

Để không bị giày vò thêm nữa, Mạnh Nhất vô cùng bất lực nói: ‘Hôm đó ông chủ Tê Dương đã mời rất nhiều ông chủ lớn đến đây ăn cơm uống rượu, phó chủ tịch Thân Hào của tập đoàn Hoa Thượng đã sắp xếp để tôi đích thân rót rượu cho Tề Dương”

“Anh ta đưa cho tôi một bình rượu đặc biệt làm bằng vàng ròng, nó được thiết kế riêng cho Tề Dương.”

“Tôi không hề biết cái bình đó có vấn đề gì, tôi chỉ rót rượu cho Tê Dương uống theo yêu cầu của Thân Hào.”

“Khi đó Tê Dương không sao cả, mọi thứ trông có vẻ đều bình thường, không ai nghĩ gì cả”

Giang Nghĩa hỏi: ‘Nếu đã như vậy thì tại sao anh lại nói Tê Dương bị trúng độc?” “Bởi vì… Mạnh Nhất nuốt nước bọt đáp: “Bởi vì khi tôi xử lý bình rượu, tôi phát hiện bên trong cái bình đen kịt và còn có mùi hôi thối, rõ ràng là có độc! Lúc ấy Tê Dương không sao không có nghĩa là sau này sẽ không sao.”

“Cho nên vừa rồi chủ tịch Giang nói với tôi Tê Dương bị bệnh, tôi mới có thể đoán ra không phải ông ta bị bệnh mà là trúng độc.

Lúc này Giang Nghĩa đã hiểu rồi.

Thực ra chuyện rất đơn giản, để kiểm soát Tê Dương, Thân Hào hoặc có thể nói là tập đoàn Hoa Thượng đã đầu độc trong rượu của Tê Dương, khiến tính mạng của Tề Dương gặp nguy hiểm.

Tê Dương không thể không sống để bảo vệ bản thân hoặc là để bảo vệ con cái, vợ và ba mẹ mình, thế nên ông ta phải đến tập đoàn Hoa Thượng để lấy thuốc giải.

Tất nhiên, anh em họ Thân sẽ không đưa ra thuốc giải dễ dàng như vậy.

Có khả năng cao là Tê Dương phải gia nhập tập đoàn Hoa Thượng mới đưa thuốc giải đến cho Tê Dương.

Vì bất đắc dĩ, Tê Dương không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý.

Điều này có thể giải thích tại sao lúc đầu khi tập đoàn Hoa Thượng tiến vào quận Giang Nam, Tề Dương đã rất phản đối, thậm chí ông ta còn chống lại với tư cách là người anh cả dân đầu, nhưng sau đó không hiểu sao ông ta lại gia nhập vào tập đoàn Hoa Thượng.

Hành vi trước và sau của Tê Dương rất bất ngờ.

Không muốn bất kỳ lợi ích nào, thà bị hút máu cũng đồng ý gia nhập vào tập đoàn Hoa Thượng vô điều kiện.

Lý do là vì Tê Dương đã bị trúng độc, mà chỉ có anh em họ Thân mới có thể giải độc.

Thủ đoạn này thật sự rất thâm độc. Sau Tề Dương, nhiều người cũng đã đầu quân sang tập đoàn Hoa Thượng, khỏi cần nghĩ cũng biết, chắc chăn họ đã bị anh em nhà họ Thân kiểm soát bằng cách tương tự.

Một nhóm lớn người trong toàn quận Giang Nam bị anh em nhà họ Thân kiểm soát chặt chẽ.

Tập đoàn Hoa Thượng tự nhiên sẽ lớn mạnh lên.

Sau đó, tập đoàn Hoa Thượng đã sử dụng chất độc và thế lực to lớn để cưỡng ép chinh phục, trong vòng mười tháng ngắn ngủi, toàn bộ quận Giang Nam đã nằm trong tay của họ.

Tất nhiên, bởi vì Nguyên Bình Phàm bị bệnh nặng trong khoảng thời gian này nên cũng cho anh em nhà họ Thân thời gian và không gian để triển khai thủ đoạn của mình.

“Ghê gớm thật.”

Giang Nghĩa thật sự rất khó tưởng tượng thời buổi khoa học kỹ thuật phát triển thế này mà có thể chế tạo ra thuốc độc tỉnh vi đến vậy.

Chỉ có anh em họ Thân mới có thể giải, còn những người khác thì không.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2097


Chương 2097

Đúng là không thể không khâm phục.

Những ông lớn ở quận Giang Nam này không phải là những kẻ nhàn rồi, chắc hẳn họ đã tìm mọi cách để nhờ tập đoàn Hoa Thượng trị tận gốc, nhưng cuối cùng tất cả đều thất bại, không có ai là ngoại lệ.

Cho dù là Giang Nghĩa cũng phải bó tay khi khám cho Tê Dương.

Ngay cả Giang Nghĩa cũng không giải được độc này chứ đừng nói là người khác.

Không biết tại sao, Giang Nghĩa đột nhiên nhớ đến câu chuyện trong “Thiên Long Bát Bộ’ – Thiên Sơn Đồng Lão, chủ nhân của cung Linh Tựu vì để kiểm soát động chủ ba mươi sáu động, đảo chủ bảy mươi hai đảo mà đã gieo bùa sinh tử cho họ, từ đó về sau, không ai dám chống lại cung Linh Tựu nưa.

Cách làm của tập đoàn Hoa Thượng chẳng khác gì cung Linh Tựu cả.

Thật không ngờ anh em họ Thân lại có thể có thủ đoạn sánh ngang với Thiên Sơn Đồng Lão, dùng độc dược như bùa sinh tử để khống chế các thế lực lớn ở khu vực Giang Nam.

May mà Tôn Tại Ngôn cẩn thận và thông minh nên mới không bị trúng chiêu.

Nếu ngay cả Tôn Tại Ngôn cũng bị hạ độc, vậy sợ là ngay cả chỗ đứng Giang Nghĩa cũng không có.

Giờ đây, Giang Nghĩa đã hiểu được sơ sơ thủ đoạn của tập đoàn Hoa Thựng rồi, nhưng chỉ hiểu là chưa đủ, Giang Nghĩa bắt buộc phải nghĩ ra cách giải quyết.

Không cần nghĩ nhiều, cách giải quyết duy nhất chính là làm ra thuốc giải.

Nếu thuốc giải bị anh em nhà họ Thân khống chế, nghĩa là đám người quận Giang Nam này sẽ không bao giờ phản bội anh em họ, dù sao mạng của họ cũng đang nằm trong tay người ta mà.

Nếu Giang Nghĩa có thể chế tạo ra thuốc giải, vậy vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng.

Những người ở quận Giang Nam này sẽ không phải chịu sự khống chế của anh em họ Thân nữa, sẽ trực tiếp phản kháng họ!

Vậy làm thế nào để tạo ra thuốc giải đây?

Giang Nghĩa không có tí manh mối nào.

Anh đã xem triệu chứng của Tê Dương rồi, vốn không có chỗ để ra tay.

Giang Nghĩa tự nói lầm bầm: “Nếu anh em họ Thân có thể tạo ra thuốc giải, vậy sao mình không thể chứ? Nhất định sẽ có cách.”

Anh vắt óc suy nghĩ.

Đột nhiên, Giang Nghĩa nghĩ đến một chuyện: Nếu anh em họ Thân có thuốc giải, tại sao Tê Dương còn đến tìm anh?

Nếu Tề Dương phát tác, vậy cách tốt nhất chính là đi tìm anh em họ Thân.

Nhưng ông ta không hề.

Chuyện đó chứng tỏ điều gì?

Chứng tỏ lúc này trong tay anh em họ Thân cũng không có thuốc giải! Tại sao lại vậy chứ?

Giang Nghĩa rất thông minh, anh đã nghĩ ra được đáp án rồi.

Chỉ ba từ – người thực vật.

Có 99% xác suất người thực vật được gọi là “hàng hóa” trong miệng của Thân Lâm chính là thuốc giải độc cho chất độc đặc biệt này. Có lô hàng này là có thể chế tạo ra thuốc giải, giúp đám ông lớn quận Giang Nam kia duy trì mạng sống.

Nhưng ai có thể ngờ rằng Giang Nghĩa và Nguyên Bình Phàm lại đột nhiên hợp tác, mang đi toàn bộ người thực vật, không để lại một ai.

Không có người thực vật thì không có thuốc giải.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2098


Chương 2098

Mạng của Tề Dương cũng không còn.

‘Tê Dương đến gặp Giang Nghĩa chính là vì muốn cược một phen, hy vọng rằng Giang Nghĩa có thể cứu mạng ông ta bằng y thuật cao siêu, nhưng tiếc là Giang Nghĩa cũng không thể làm được.

Không chỉ thế, việc Tê Dương tới gặp Giang Nghĩa còn khiến anh em họ Thân tức giận.

Thậm chí họ còn không chờ được tới ba ngày sau Tê Dương độc phát mà chết, ngay trên đường Tê Dương về nhà, họ đã vin vào chuyện “ngoài ý muốn” đã được lên kế hoạch từ trước để trừ khử Tê Dương.

Đã rõ cả rồi, lần này đã rõ hết rồi.

Tất cả những nghỉ ngờ trước đây giờ đã được làm sáng tỏ, cuối cùng Giang Nghĩa cũng biết con đường xưng bá của tập đoàn Hoa Thượng như thế nào, cũng biết cái chết của Tê Dương không phải là một tai nạn.

Cái chuyện mà tưởng chừng như tai nạn ngoài ý muốn đó thực chất lại là một vụ án mưu sát!

“Chủ tịch Giang, tôi đã nói hết những gì tôi biết với anh rồi bây giờ anh có thể giúp tôi giảm đau được không? Đừng hành hạ tôi nữa.

Mạnh Nhất lúc này đã cào tới mức cả người toàn là máu, thảm không nỡ nhìn.

Giang Nghĩa cười khẩy, bước tới ấn mạnh vào huyệt đạo của anh ta, sau đó nhìn thấy một cây kim bạc bay ra, anh nhanh chóng chộp lấy.

Kim bạc được lấy ra, Mạnh Nhất lập tức không còn thấy ngứa ngáy nữa.

Anh ta nằm trên đất, thở hổn hển, cuối cùng cũng còn sống. Giang Nghĩa trở lại chỗ ngồi, cất cây kim bạc đi, đồng thời hỏi: ‘Lấy bình rượu kia tới cho tôi?”

Mạnh Nhất gật đầu, giấy giụa đứng dậy từ dưới đất, chậm rãi đi ra khỏi phòng VỊIP vàng, chưa đầy năm phút sau, Mạnh Nhất đã cầm một bình rượu bằng vàng nguyên chất đi vào.

Anh ta cung kính đưa bình rượu cho Giang Nghĩa.

“Lúc đó Thân Hào bảo tôi xử lý cái bình này, nhưng tôi sợ chuyện Tê Dương trúng độc sẽ đổ lên đầu tôi, nên cố ý cất cái bình rượu này đi.”

“Bình rượu này là bình rượu Thân Hào đưa tôi lúc ấy, dùng để đựng rượu cho Tề Dương uống.”

“Chủ tịch Giang, xin anh cất kỹ.”

“Còn một điều nữa, chất độc bên trong chắc chắn rất mạnh, nếu không sẽ không thể khống chế được một nhân vật lớn như Tê Dương. Chủ tịch Giang, anh phải xử lý cẩn thận, tránh giãm phải vết xe đổ.”

Giang Nghĩa không nói gì, chỉ cầm lấy cái bình và mở ra xem, quả nhiên đúng như lời Mạnh Nhất nói.

“Tôi sẽ giữ cái bình này, anh ra ngoài trước đi”

Mạnh Nhất gật đầu, ngoan ngoãn rời khỏi nơi này, anh ta thật sự rất sợ Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa cất cái bình đi, sau đó võ vai Hầu Quang Vinh: “Ăn xong chưa? Có thể đi rồi.

“Ừ, ăn xong rồi.”

Hầu Quang Vinh võ cái bụng to của mình, nhìn một bàn đầy thức ăn, có hơi không nơ.

Giang Nghĩa cười nói: “Yên tâm đi, mấy món còn thừa cậu có thể đóng gói mang am và.

“Thật sao?”

“Tất nhiên là thật.” Giang Nghĩa ho khan một tiếng: “Tôi còn có việc, cậu cứ ăn từ từ, đóng gói từ từ. Tôi đã thanh toán hết rồi.

“Ừ, được.”

Sau đó, Giang Nghĩa rời khỏi phòng VỊP vàng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2099


Chương 2099

Vừa ra khỏi cửa, anh đã nhận được điện thoại của vợ mình là Đinh Thu Huyền, nhờ anh đến đón cô, cô đã hẹn bạn thân ra ngoài chơi.

Bất lực, Giang Nghĩa không còn cách nào khác ngoài đưa bình rượu cho Bảo Bình trước, sau đó tự lái xe đến đón Đinh Thu Huyền.

Một tiếng sau, Đinh Thu Huyền lên xe.

Cô vừa lên xe, chuông điện thoại đã vang lên.

Đỉnh Thu Huyền nghe máy: ‘Alo?”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói ngọt ngào của một người phụ nữ: “Thu Huyền, tớ đến rồi, cậu còn bao lâu nữa thì tới?”

“Sắp rồi, mười phút nữa.”

“Được, tớ chờ cậu.”

Sau khi cúp điện thoại, Đinh Thu Huyền nhún vai, nói: ‘Là Phạm Tinh Hòa, bạn thân của em, hôm nay bọn em có hẹn chụp một bộ ảnh nghệ thuật cùng nhau, anh chở em tới đó đi.”

Ảnh nghệ thuật?

Trong đầu Giang Nghĩa tưởng tượng đủ các loại động tác mê người của Đinh Thu Huyền, anh ho khan một tiếng: ‘Được.”

Rất nhanh, cả hai đã đến nơi.

Xe vừa dừng lại, một cô gái mặc váy mỏng bán trong suốt chạy tới: “Thu Huyền.”

“Tinh Hòa, để cô đợi lâu rồi.”

Phạm Tỉnh Hòa cười nói: ‘Không sao, tôi cũng mới tới thôi.”

Vừa quay đầu, cô ta đã nhìn thấy Giang Nghĩa bên cạnh Đinh Thu Huyền, tò mò hỏi: “Đây là?”

Mặt Đinh Thu Huyền đỏ bừng: “Chồng tôi, Giang Nghĩa.”

“Chồng cô?” Sắc mặt Phạm Tỉnh Hòa lập tức trầm xuống: “Anh chính là tên khốn bỏ vợ đang mang thai ở nhà gần một năm sao?”

Sắc mặt Giang Nghĩa hơi thay đổi, không nói gì.

Phạm Tỉnh Hòa không vui nói: “Thu Huyền, tại sao cô lại đưa anh ta đến đây?”

“À, thực ra anh ấy đối xử với tôi rất tốt.”

“Hừ!” Phạm Tinh Hòa kéo Đinh Thu Huyền qua: “Chúng tôi sắp chụp ảnh nghệ thuật rồi, anh thật thà đi theo, đừng có gây phiền cho chúng tôi, nghe thấy chưa?”

Cô ta hoàn toàn không coi Giang Nghĩa là chồng của Đinh Thu Huyền, mà coi anh như người hầu.

Không hề khách sáo chút nào.

Phạm Tinh Hòa ngay lập tức kéo Đinh Thu Huyền vào trong tòa nhà lớn.

“Chính là chỗ này, phường Tiên Uyên!”

Phường Tiễn Uyên là studio chụp ảnh nổi tiếng hàng đầu thế giới, trình độ nghệ thuật cao, trình độ của nhiếp ảnh gia cũng đứng hạng đầu trong ngành.

Nhân viên chỉnh sửa ảnh hậu kỳ cũng là nhân viên cao cấp lương tháng hơn ba trăm bốn mươi triệu.

Trình độ nơi này đứng đầu cả nước.

Tất nhiên là giá cả cũng đắt nhất, một bộ ảnh bình thường mất hơn chục triệu, tốt hơn phải tới trăm triệu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2100


Chương 2100

Nếu muốn chụp ảnh, chỉnh sửa cao cấp nhất, thì mười tấm ảnh mất gần bảy trăm triệu.

Vô cùng đất đỏ.

Được tới chụp ảnh ở phường Tiên Uyên là mơ ước của rất nhiều thiếu nữ.

Ba người lần lượt đi vào, dưới sự dân đường của nhân viên lẽ tân, họ gặp được nhiếp ảnh sư.

Thợ nhiếp ảnh là một người cao mét tám, dáng người cao ráo, cười lên xán lạn rực rỡ, còn có hai lúm đồng tiên nhàn nhạt, một anh chàng đẹp trai chính hiệu.

Phạm Tinh Hòa nhìn mê mẩn.

Cô ta kéo Đinh Thu Huyền, nói: “Nhìn kìa, trai đẹp đói”

Thợ chụp ảnh đi về phía bọn họ, hơi khom người, giọng nói đầy nam tính cất lên: “Hai cô gái xinh đẹp, tôi là nhiếp ảnh gia Peter, hôm nay đích thân tôi sẽ chụp ảnh cho hai người.”

Trong lúc nói chuyện, anh ta luôn dán mắt lên người Phạm Tinh Hòa và Đinh Thu Huyền, trong ánh mắt hiện lên vẻ thèm thuồng.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Đinh Thu Huyền, anh ta không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Điều này khiến cho Giang Nghĩa hơi nhăn mày lại.

Ngay lúc Peter đứng thẳng dậy, ống tay áo bị vén lên, để lộ hình xăm cánh hoa trên cánh tay.

“Hử?”

Giang Nghĩa lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Hình xăm cánh hoa đó trông rất bình thường, nhưng nó giống hệt như logo của một trang web người lớn nổi tiếng của nước ngoài!

Giang Nghĩa nhớ rằng máy chủ của trang web này được đặt ở nước ngoài nhưng nó luôn gây nhiều trong nước.

Nó không có một địa chỉ IP cố định nên rất khó để tìm ra.

Và nó thường sẽ cung cấp cho người dùng VIP một số buổi “phát sóng trực tiếp”, cảnh sát đã truy đuổi và đánh sập trang web này trong nhiều năm nhưng do còn quá nhiều trang web núp bóng nên không thể diệt cỏ tận gốc.

Vốn dĩ Giang Nghĩa không quan tâm đến trang web đó nhưng khi nhìn thấy hình xăm cánh hoa trên cánh tay của Peter, anh lập tức cảm thấy không ổn.

Nếu đúng như anh dự đoán, rất có thể Peter có liên quan đến các trang web người lớn ở nước ngoài.

Như vậy thì studio chụp ảnh này rất có thể là một con sói đội lốt cừu, nhìn như đang chụp ảnh cho các cô gái nhưng không biết đang giở trò gì sau lưng.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Trong khi Giang Nghĩa đang suy nghĩ, Peter đang dẫn hai cô gái đi chọn quân áo.

Peter đưa cho Đinh Thu Huyền một chiếc váy công chúa màu hồng: “Cô gái, tôi nghĩ cô có thể thử chiếc váy kiểu công chúa này, biết đâu nó sẽ mang đến cho cô một trải nghiệm mới.”

“Thật sao?”

Đinh Thu Huyền nhận lấy bộ quần áo với vẻ mặt ngại ngùng.

Phạm Tinh Hòa cũng lấy một chiếc váy công chúa tương tự: “Đề nghị của Peter chắc chắn là không tồi đâu. Thu Huyền, đi thôi, chúng ta đi thay đồ.”

“Ừ, vậy mặc thử xem sao.”

Peter chỉ vào bên trong: “Phòng thay quần áo ở trong đó.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2101


Chương 2101

Hai cô gái lấy quần áo rồi bước vào. Ánh mắt của Peter không ngừng đảo kháp cơ thể Đinh Thu Huyền, anh ta không ngừng li3m môi, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh lẽo.

Có điều gì đó không đúng.

Nhìn thấy Đinh Thu Huyền chuẩn bị vào phòng thay đồ, nhịp tim của Giang Nghĩa bỗng chốc tăng nhanh, anh có cảm giác rằng phòng thay đồ chắc chăn là một cái bẩy!

“Đợi đã.”

Giang Nghĩa hét lên.

Đinh Thu Huyền và Phạm Tỉnh Hòa cùng lúc quay đầu lại: ‘Làm sao vậy?”

Giang Nghĩa bước lên trước: “Thu Huyền, anh thấy em không còn là con nít nữa, mặc bộ váy công chúa màu hồng này trông trẻ con lắm. Hay em đổi sang bộ khác đi?”

Đỉnh Thu Huyền khẽ cau mày.

Anh có ý gì đây? Nói mình già rồi sao? Đây là cách nói mà con gái không thích nghe nhất.

Phạm Tỉnh Hòa lập tức phát hỏa, lấy tay chọc vào ngực Giang Nghĩa: “Anh có biết nói chuyện không, có biết mình đang nói gì không đấy? Thu Huyền của chúng ta vĩnh viên là thiếu nữ mười tám tuổi!”

“Vừa rồi tôi đã nói gì với anh? Ngoan ngoấn ngồi đợi đi, đừng làm phiền bọn tôi nữa, biết chưa?”

Cô ta kéo cánh tay Đinh Thu Huyền: “Thu Huyền, mặc kệ anh ta, chúng ta đi thay quần áo đi.”

Phạm Tỉnh Hòa kéo Đinh Thu Huyền vào phòng thay đồ.

Phía sau, tay của nhiếp ảnh gia Peter khế run lên, run lên vì kích động.

Anh ta thấp giọng tự lẩm bẩm: “Thật sự là cực phẩm, con mồi chất lượng như vậy chắc chắn có thể kiếm bộn tiền từ những khách hàng VIP đây!”

Ánh mắt Peter nhìn Đinh Thu Huyền dần trở nên sáng hơn.

Đó là ánh mắt của sói!

Giang Nghĩa càng lúc càng cảm thấy có gì đó không ổn, khi Đinh Thu Huyền chuẩn bị bước vào phòng thay đồ, anh tiến lên hai bước, năm lấy chiếc váy công chúa.

“Anh làm gì vậy?” Đinh Thu Huyền sửng sốt.

“Bộ váy này không hợp với em chút nào.”

Giọng điệu của Giang Nghĩa trở nên hung dữ.

Phạm Tinh Hòa ở bên cạnh hoàn toàn tức giận, cô ta đẩy Giang Nghĩa và măng: “Tôi nói anh là tên khốn bỏ vợ đang mang thai ở nhà một năm, anh dựa vào đâu mà chỉ trỏ Thu Huyên? Còn nữa bộ váy này không phù hợp với Thu Huyền, ha ha, nhiếp ảnh gia Peter là bậc thầy tầm cỡ thế giới, chẳng lẽ người ta lại nhìn lầm sao?”

“Giang Nghĩa, tôi thực sự phát ói với anh.

Thu Huyền gả cho một loại rác rưởi như anh, đúng là xui xẻo tám kiếp mài”

“Tôi xin anh đấy được không, xin anh hãy buông tha cho Thu Huyền đi. Nếu anh bằng lòng ly hôn với Thu Huyền, anh muốn bao nhiêu tiền tôi cũng đưa! Làm ơn đừng quấy rầy Thu Huyền nữa, thật sự phiền phức lắm, anh có biết không hả?”

Những lời này cay nghiệt quá rồi.

Ánh mắt của những người xung quanh cũng bị thu hút lại đây, tất cả đều che miệng cười trộm.

Sắc mặt Đinh Thu Huyền tái xanh, cô không biết vì sao đột nhiên Giang Nghĩa lại thay đổi, thật khó hiểu.

Cô mới sinh con còn bị trâm cảm sau sinh, giọng điệu có chút lạnh nhạt, nói: “Nếu không muốn ở lại với tụi em thì anh về nhà trước đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2102


Chương 2102

Cách nói này đã khá nhẹ nhàng rồi.

Đỉnh Thu Huyền không muốn mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn nên đã yêu cầu Giang Nghĩa rời đi trước để họ tiếp tục chụp ảnh, sự việc tạm thời kết thúc.

Không ngờ…

Giang Nghĩa năm lấy bộ váy công chúa, hung ác nói: “Bộ váy công chúa này không thích hợp với em, em không được bước vào phòng thử đồ, đi theo anh!”

Chiếc váy vốn dĩ không được dày dặn, nếu dùng lực kéo mạnh sẽ bị rách ngay.

Với một tiếng ‘xoẹt”, nó đã rách làm đôi.

Lúc này, vẻ mặt của Đinh Thu Huyền hoàn toàn thay đổi, cô cắn môi, nhìn chằm chằm Giang Nghĩa, tức giận nói: ‘Giang Nghĩa, hôm nay rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh nhất định phải khiến em không vui sao?

Gần một năm anh không về nhà, bây giờ trở về lại khiến em tức giận sao, anh không: / cảm thấy mình quá đáng sao?”

“Anh về nhà trước đi, đợi chút em tự vê sau.

Sự tức giận của Đỉnh Thu Huyền đã hoàn toàn bùng nổ.

Đầu tiên, cô bị chê vì quá già, sau đó cô bị ngăn cản thay quần áo và cuối cùng chiếc váy công chúa bị xé toạc.

Toàn bộ tâm trạng vui vẻ đều bị phá hoại.

Không cô gái nào có thể chịu được sự khiêu khích như vậy, chưa kể cô ấy vừa mới sinh con và bị trầm cảm sau sinh.

Bên cạnh cô, Phạm Tỉnh Hòa chống nạnh, hả hê nói: “Anh có nghe không, Thu Huyền bảo anh cút đi, sao anh còn không nhanh biến đi cho tôi!”

Peter cũng nhân cơ hội đi tới nói: “Thưa anh, xin đừng làm loạn ở cửa hàng của chúng tôi, mời rời đi cho.”

Đỉnh Thu Huyền, Phạm Tỉnh Hòa và Peter lần lượt yêu cầu Giang Nghĩa rời đi.

Anh không đi không được.

Giang Nghĩa liếc nhìn chiếc váy công chúa bị xé hỏng trong tay, ngẩng đầu nhìn Peter, sau đó quay người rời đi mà không nói một lời.

Lúc này Phạm Tỉnh Hòa mới thở phào nhẹ nhõm: “Thu Huyền, cô nói xem đang yên đang lành sao cô lại dẫn cái thứ đó tới đây, không phải tự khiến mình xấu hổ sao?”

Đinh Thu Huyền không ngờ rằng tính khí của Giang Nghĩa lại thay đổi đột ngột như vậy.

Trước đây anh không như thế này.

Cô thở dài, không có tâm trạng chụp ảnh, nhìn chiếc váy công chúa bị rách rồi nói: “Cái váy này bao nhiêu tiền vậy?”

Peter cười đáp: “Một cô gái xinh đẹp như cô, sao tôi lại có thể để cô bồi thường chứ?

Nếu cô thực sự muốn bồi thường thì hấy để tôi chụp nhiều ảnh cho cô hơn, thưởng thức vẻ đẹp của cô nhiều hơn. Đó là sự đền bù xứng đáng.”

Chỉ một vài câu nói kia đã kéo Đinh Thu Huyền ra khỏi cảm xúc tồi tệ.

Đinh Thu Huyền thở phào nhẹ nhõm nói: “Được, vậy tôi sẽ chọn thêm vài bộ, lát nữa thay đổi để chụp hình.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2103


Chương 2103

Mặt mày Peter hớn hở: “Thế thì tốt quá rOI.

Phạm Tinh Hòa lên tiếng: “Thu Huyền, vậy cô chọn quần áo đi, tôi đi thay váy công chúa để chụp một bộ trước đã nhé.”

“Được”

Sau đó, Đinh Thu Huyền lại đi chọn quần áo, còn Phạm Tỉnh Hòa cầm bộ váy công chúa khác vào phòng thay đồ.

Peter nhìn Đinh Thu Huyền, lại quan sát Phạm Tinh Hòa, nở nụ cười hèn hạ. Anh ta li3m môi nói: “Đồ tốt phải để dành hưởng thụ cuối cùng, cho mọi người khai vị hàng thứ phẩm bên trong trước đã.”

Anh ta lặng lẽ lấy bộ đàm ra: “Chú ý, con mồi đã vào bấy, bắt đầu bao vây. Thông báo cho tất cả người dùng VỊP trực tuyến, có thể thanh toán để xem livestream.”

Cùng lúc này.

Giang Nghĩa nhanh chóng ra khỏi tòa nhà, gọi điện cho Bảo Bình.

“Chỉ huy?”

“Bảo Bình, điều tra giúp tôi một trang web, phải nhanh lên đấy.”

Hai mươi giây sau, Giang Nghĩa nhìn thấy thứ anh muốn, quả nhiên giống hệt những gì anh đã dự đoán.

“Bảo Bình, giúp tôi thêm một việc nữa, báo cảnh sát, bắt kẻ gian!”

Lúc này trong phòng thay đồ phường Tiên Uyên.

Phạm Tinh Hòa không biết gì cả, cô ta đi vào trong khóa cửa phòng lại, sau đó cầm váy công chúa.

Cô ta bĩu môi nói: ‘Hừ, tên Peter kia chỉ lo ngắm Thu Huyền, chẳng thèm nhìn mình. _ Í Lát nữa phải mặc gợi cảm một chút, mình không tin không so được với Thu Huyền.”

Vừa nói cô ta vừa cởi nút áo, cởi từng thứ trên người mình ra.

Phía bên trên sau lưng Phạm Tỉnh Hòa, có một chiếc camera lỗ kim yếu ớt khó phát giác đang nhắm thẳng vào cô ta, toàn bộ phần lưng cô ta đều bị quay lại.

Không chỉ như vậy.

Chiếc gương đối diện Phạm Tỉnh Hòa cũng có điều bí ẩn, mặt gương rồng, bên trong giấu một chiếc camera rất khó nhận ra bằng mắt thường, camera đang quay thẳng về phía cô ta.

Trong tình huống không hay biết gì, Phạm Tinh Hòa đã trình diễn một màn livestream tại hiện trường.

Trang web người lớn ngoài ống kính cực kỳ sôi nổi, nhất thời lượng lớn người dùng VỊP đăng nhập vào trang web chọn trả phí để được xem.

Quá k1ch thích.

Bọn họ thích nhất là xem hiện trường biểu diễn như vậy.

“0a, cô em này mượt mà thật.”

“Tuy mặt mũi bình thường nhưng dáng người khá nuột, cũng trắng nữa.”

Từng câu bình luận nhanh chóng lóe lên trên màn hình, không biết có bao nhiêu người đang thưởng thức bữa tiệc lớn khiêu dâm này.

Phạm Tỉnh Hòa không phát giác chút nào, còn đang ngắm nghía qua lại trước gương.

“Ừm, mình mặc gợi cảm như vậy, không tin không quyến rũ được Peter, hừ.”

Nói xong, cô ta duõi tay mở cửa bước ra ngoài.

Những người dùng VỊP trực tuyến lập tức bùng nổ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2104


Chương 2104

“Vậy là kết thúc rồi à?”

“Không đã ghiền gì cả, còn phần sau không?”

Lúc này, Đinh Thu Huyền đã chọn đồ xong, đi về phía Phạm Tỉnh Hòa: “Tinh Hòa, cô mặc như vậy có hơi gợi cảm thì phải?”

Phạm Tỉnh Hòa mỉm cười: “Dáng người đẹp phải khoe một chút chứ, tôi đi chụp trước đây. Thu Huyền, cô mau thay đồ đi.”

“Được.”

Đinh Thu Huyền cầm theo quần áo mình đã chọn bước vào phòng thay đồ.

Bên kia, trái tim Peter đập thình thịch, con mồi xuất sắc như vậy, ngay cả bản thân anh ta cũng muốn xem livestream.

Lúc Đinh Thu Huyền vừa vào phòng thay đồ, nhóm VỊP trực tuyến lại bùng nổ lần nữa.

“Đây… Đẹp quá rồi đó?”

“Trời ạ, con mồi chất lượng cao nhất trong lịch sử”

“Tôi không chờ nổi muốn coi ngay rồi đây.”

“Nhanh, nhanh lên.”

“Xin mời bắt đầu màn biểu diễn của côI”

Đinh Thu Huyền huơ quần áo trước gương một lúc, nở nụ cười xinh đẹp ngọt ngào, có cô gái nào không thích được chụp ảnh xinh xăn chứ?

Cô duõi tay cởi nút áo.

Một nút, hai nút…

Vừa chuẩn bị cởi nút áo thứ ba, bỗng dưng nghe thấy bên ngoài truyên đến tiếng la mắng phần nộ của Phạm Tinh Hòa.

“Giang Nghĩa, sao anh lại đến đây? Chẳng phải kêu anh cút rồi sao?”

“Bảo vệ, bảo vệ đâu rồi?”

Định Thu Huyền cau mày, hôm nay Giang Nghĩa uống lộn thuốc à? Anh cứ làm loạn hết lần này đến lần khác.

Cô giận dữ đặt quần áo xuống, mở cửa ra ngoài.

“Giang Nghĩa, rốt cuộc anh có ý gì?” Đinh Thu Huyền cau mày.

“Đi theo anh”

Giang Nghĩa không giải thích gì cả, nhanh chóng nắm lấy cánh tay Đỉnh Thu Huyền, muốn đưa cô rời khỏi đây.

“Anh, anh buông em ral”

Định Thu Huyền vùng vấy tránh thoát lôi kéo của Giang Nghĩa, giận dữ quát: “Giang Nghĩa, xin anh làm rõ dùm, em không phải con rối đặt trước của anh, em có cuộc sống cá nhân, có quyền tự do đi lại của mình!”

“Em biết anh tốt với em, giúp em rất nhiều lần nhưng không có nghĩa là anh có quyền khống chế tự do của em.”

“Nếu anh còn không biết chừng mực như vậy nữa, em chỉ có thể…”

Hai chữ cuối, từ đầu đến cuối cô không hề nói ra.

Mấy lời này lọt vào tai bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ bùng nổ nhưng Giang Nghĩa vân bình tĩnh như cũ, anh lặng lẽ nhìn Đinh Thu Huyền, cố hết sức nói bằng giọng điệu dịu dàng: “Tin anh, rời khỏi đây.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2105


Chương 2105

Lúc này, một nhóm bảo vệ vây lại.

Peter bước đến lên tiếng: “Thưa anh, sự nhãn nại của chúng tôi dành cho anh có hạn, xin đừng cản trở cửa hàng chúng tôi làm ăn nữa, mời anh rời khỏi đây.”

Nhóm bảo vệ vung vẩy gậy gộc.

Phạm Tinh Hòa đi đến ôm Đỉnh Thu Huyền, chỉ vào Giang Nghĩa nói: ‘Haha, chẳng phải anh ghen ty Peter người ta đẹp trai hơn anh, giàu hơn anh sao? Thế nên anh mới ngăn cản Peter chụp hình cho Thu Huyền.”

“Loại đàn ông như anh, lòng dạ còn nhỏ hơn lỗ kim. Ghen ty có ích gì, người phụ nữ của mình cũng không giữ được, chỗ nào cũng không sánh bằng Peter người ta.”

“Không có bản lĩnh kiếm tiền, chỉ biết xả giận lên người phụ nữ.”

“Tặng cho anh hai chữ – Hèn nhát!”

Tâm mắt của nhóm người xung quanh tập trung qua đây, ai nấy đều nhìn Giang Nghĩa, ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ, châm chọc.

Một người đàn ông bị người ta nhục nhã trước đám đông, thật sự rất mất mặt.

Nhưng Giang Nghĩa không hề tức giận, chỉ nhìn Đinh Thu Huyền nói: “Thu Huyền, rời khỏi nơi này với anh, ở đây không an toàn.”

Không an toàn?

Phường Tiễn Uyên nổi tiếng toàn quốc không an toàn ư?

Peter cười nhạo, bước qua lên tiếng: “Cô Thu Huyền, xin hãy tin tưởng trình độ nghề nghiệp của chúng tôi, chúng tôi chắc chắn đảm bảo an toàn cho cô. Xin hãy theo tôi đi thay đồ rồi chụp hình thôi.”

Đinh Thu Huyền nhìn Giang Nghĩa, lại nhìn Peter.

Cô vén tóc ra sau tai, mỉm cười: “Anh Peter, tôi rất tin tưởng sự chuyên nghiệp của các anh”

Cuối cùng cô nhìn thoáng qua Giang Nghĩa: “Hôm nay anh khiến em rất thất vọng, thật không ngờ người đàn ông của em lại hẹp hòi như thế”

Nói xong, cô xoay người theo Peter vào phòng thay đồ.

Là một người phụ nữ có lòng tự trọng rất lớn, sao Đinh Thu Huyền có thể bằng lòng chấp nhận sự sắp đặt của Giang Nghĩa được?

Khi Peter đi cùng Đinh Thu Huyền vào trong đồng thời cũng quay đầu nhìn thoáng qua Giang Nghĩa, khóe môi khế giương lên, trong mắt tràn ngập vẻ đắc ý khinh thường.

Tất cả, đến đây là kết thúc rồi sao?

Chính vào lúc này, đột nhiên có một nhóm cảnh sát xông vào, toàn bộ cửa hàng bị bao vây chặt chẽ từ trong ra ngoài, cấm bất kỳ ai ra vào.

Đinh Thu Huyền và Phạm Tinh Hòa ngơ ngác, lại xảy ra chuyện gì thế này?

Đội trưởng đội cảnh sát bước đến gần Peter và cao giọng hỏi: “Anh là Peter?”

Có thể thấy rõ rằng ánh mắt của Peter đang lảng tránh.

Anh ta bèn ho khan: “Đúng vậy, tôi là Peter.

Không biết tại sao các đồng chí cảnh sát lại làm ầm lên như vậy?”

Đội trưởng đáp: “Peter, hiện giờ phía cảnh sát đang nghi ngờ anh là người sáng lập ra một trang web người lớn ở nước ngoài.

Mời anh đi cùng chúng tôi một chuyến.”

Anh ta lấy lệnh truy nã ra: “Đây là lệnh truy nã.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2106


Chương 2106

Tất cả mọi người trong cửa hàng đều trợn tròn mắt.

Đinh Thu Huyền ngạc nhiên nhìn về phía Peter. Không thể nào? Nhiếp ảnh gia hàng đầu của phường Tiễn Uyên lại là phần tử tội phạm sao?

Peter cười khan và nói: “Anh cảnh sát à, chắc chắn là các anh đã nhầm lẫn ở đâu đó rồi. Làm sao tôi có thể…”

Anh ta chưa kịp nói xong thì đội trưởng đã phất tay.

Một vài cảnh sát lập tức sơ tán đám đông rồi xông vào phòng thay đồ để tiến hành kiểm tra. Vài phút sau, cảnh sát phát hiện hơn hai mươi chiếc camera lỗ kim trong phòng thay đồ ngay trước mặt mọi người.

Những chiếc camera này được cất giấu rất kỹ và được tích hợp với phòng thay đồ một cách hoàn hảo. Nếu không phải là những nhân viên lục soát chuyên nghiệp thì người bình thường không thể nào phát hiện ra chúng.

Đội trưởng nói: “Peter! Anh lắp camera trong phòng thay đồ và đồng thời phát sóng trực tiếp trên trang web người lớn ở nước ngoài. Bây giờ chứng cứ đã cực kỳ chắc chắn rồi, anh còn muốn ngụy biện nữa không?”

Peter tái mặt.

Bằng chứng ở ngay trước mắt nên anh ta có tiếp tục ngụy biện cũng vô dụng.

Ở đăng kia, Phạm Tinh Hòa run rẩy.

Camera?

Phát sóng trực tiếp?

Nói cách khác, cảnh tượng Phạm Tinh Hoà c ởi quần áo và thay trang phục trong phòng thay đồ lúc nấy đã bị mọi người trên khắp thế giới nhìn thấy sao? Không chỉ trông thấy mà bọn họ còn có thể quay video và chụp ảnh cô ta.

Toàn bộ danh dự và tiết tháo của cô ta đã bị hủy hoại cả rồi!

“AI”

Phạm Tinh Hòa kêu gào thật to, vừa xấu hổ vừa tức giận, lại còn cuống cuồng đến mức khóc thét.

Bị nhiều người khắp thế giới thấy mình thay quần áo, chuyện này thật sự làm người ta bẽ mặt. Bây giờ, cô ta cảm thấy khó chịu với mỗi một ánh mắt của người khác khi họ nhìn về phía mình, như thể cơ thể của cô ta đã sớm bị lột tr@n toàn bộ trước mặt mọi người.

Nhục nhã không chịu nổi.

Vì tiếng hét của Phạm Tỉnh Hòa quá chói tai nên đã thu hút tầm mắt của các cảnh sát. Peter bèn nhân cơ hội đó bước sang một bên rồi túm cổ Đỉnh Thu Huyền, sau đó lấy một chiếc bút máy màu đen từ trong túi ra và ấn ngòi bút vào cổ Đinh Thu Huyền.

“Tất cả không được nhúc nhích. Ai dám động đậy, tôi sẽ giết cô ta ngay!”

“Lùi lại! Tất cả lùi lại hết ra phía sau cho tôi!”

Cảnh sát nhất thời lơ là nên Peter đã lợi dụng sơ hở. Vì bảo vệ sự an toàn cho con tin nên cảnh sát tạm thời lui ra.

Đinh Thu Huyền vừa sợ hãi vừa hối hận.

Cô thực sự không ngờ rằng, một Peter thoạt nhìn đẹp trai và tỏa năng lại là tội phạm, hơn nữa còn dùng cô làm con tin.

Phải biết là vừa rồi, Peter vân còn nói lời đường mật và mỉm cười rạng rỡ với cô.

Tại sao anh ta lại biến thành dáng vẻ này chỉ trong vòng vài phút?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2107


Chương 2107

Đỉnh Thu Huyền hoảng sợ đến mức nước mắt lưng tròng: “Anh Peter, xin anh đừng làm như vậy…

Peter siết chặt tay hơn: “Con đàn bà thối!

Câm miệng cho tôi!”

Tất cả những điều tốt đẹp của quá khứ đã biến mất mà không còn sót lại thứ gì.

Trong lòng Đinh Thu Huyền vô cùng ân hận. Sao cô có thể mù quáng mà cho rằng Peter là một “người tốt” đáng tin cậy chứ?

Nếu như ngay từ đầu cô lựa chọn tin tưởng Giang Nghĩa và sớm rời khỏi nơi này thì đâu có phiền toái đến nông nôi như bây giờ?

Có hối hận cũng đã muộn rồi.

Bây giờ, ngay cả cảnh sát cũng rất khó giải cứu cô khỏi tay Peter.

Không chắc Đinh Thu Huyền có thể sống sót qua ngày hôm nay hay không.

Thật sự xin lỗi, Giang Nghĩa! Em không nên nghỉ ngờ anh.

Đinh Thu Huyền vô cùng đau đớn.

Đúng lúc này, một tiếng ‘vù” chợt vang lên. Một chiếc di động thình lình bay ra từ trong đám đông rồi đập mạnh vào thái dương của Peter một cách thật chắc chắn.

Trong nháy mắt, người đó lập tức ngất đi.

Cảnh sát nhanh chóng lao tới khống chế Peter và giải cứu Đỉnh Thu Huyền.

Khi rời đi, Đinh Thu Huyền ngoảnh đầu lại và trông thấy chiếc di động nằm trên mặt đất. Cô nhận ra đó chính là điện thoại của Giang Nghĩa.

Cảnh sát đã kiểm soát hiện trường và bắt giữ toàn bộ những tên tội phạm như Peter để đảm bảo an toàn cho người dân.

Đỉnh Thu Huyền cúi đầu và bước tới trước mặt Giang Nghĩa với dáng vẻ cực kỳ xấu hổ.

Cô muốn nói câu “xin lỗi” nhưng lại khó mở lời.

Chỉ mười phút trước, cô vẫn còn không tin Giang Nghĩa bằng mọi giá. Cô nói rằng mình không phải là con rối của Giang Nghĩa nên sẽ không để anh tùy ý điều khiển.

Cô thà chọn tin vào Peter còn hơn tin tưởng chồng mình là anh.

Kết quả thì sao?

Kết quả chính là Peter đã lén lút quay phim và phát sóng trực tiếp quá trình các cô gái thay quần áo, thậm chí còn bắt Đinh Thu Huyền làm con tin. Vào lúc nguy cấp nhất, người đứng ra cứu sống cô vấn là Giang Nghĩa.

Đỉnh Thu Huyền cảm thấy trên mặt đang nhức nhối và đau rát.

Cô thực sự cảm thấy có lỗi với Giang Nghĩa.

“Xin, xin…”

Đã nhiều lần cô muốn nói ra nhưng lại không đủ can đảm để thốt lên ba chữ đó.

Đinh Thu Huyền cảm thấy mình thật quá vô liêm sỉ.

“Em không bị thương chứ?”

Giọng nói trầm ấm và đầy quan tâm truyền tới bên tai Đinh Thu Huyền.

Trong lòng cảm thấy ấm áp, cô khẽ ngẩng đầu lên. Thứ cô nhìn thấy trong đôi mắt Giang Nghĩa không phải là sự trách móc hay oán hận mà là sự ân cần đong đầy yêu thương.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2108


Chương 2108

Rõ ràng anh đã bị xúc phạm trước mặt mọi người và không được cô tín nhiệm nhưng Giang Nghĩa vẫn quan tâm Đinh Thu Huyền như trước.

Điều này…

Điều này khiến Đinh Thu Huyền vừa vui mừng vừa tự trách mình.

“Chồng à!”

Rốt cuộc Đinh Thu Huyền không thể kiềm chế sự tuôn trào cảm xúc của mình nữa.

Cô ngã vào vòng tay của Giang Nghĩa và khóc sướt mướt.

“Được rồi, được rồi! Không sao đâu.”

Giang Nghĩa võ về sau lưng của Đinh Thu Huyền và không ngừng dõ dành cô.

Lúc này, Đinh Thu Huyền mới nhận ra rằng thì ra người tốt nhất chính là người vấn luôn ở bên cạnh mình. Cô không tin tưởng Giang Nghĩa mà lại chọn cách tín nhiệm Peter, cô quả là đồ ngốc nghếch nhất trên đời này.

“Xin lỗi anh.”

“Em sẽ không bao giờ nghi ngờ anh nữa đâu.

Đỉnh Thu Huyền ôm anh chặt hơn.

Sau đó, những tấm ảnh nghệ thuật kia chắc chắn không chụp thành công rồi.

Phạm Tinh Hòa và cảnh sát xóa tất cả video và hình ảnh xong thì mới khế thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng bản thân c ởi đồ trước hàng chục triệu ‘khán giả” thì cô ta lại cảm thấy nhục nhã và chỉ muốn đào lỗ để chui vào.

Đỉnh Thu Huyền cũng nghĩ lại mà sợ.

Nếu không có Giang Nghĩa khuyên can năm lần bảy lượt, nếu không phải cảnh sát đã đến kịp thời thì có lẽ cô cũng đã gặp phải tình huống giống như Phạm Tỉnh Hòa.

Cô tò mò hỏi: “Nghĩa à, làm sao anh biết Peter có vấn đề thế?”

Giang Nghĩa đáp: “Hình xăm trên cánh tay của anh ta giống hệt logo của một trang web người lớn nên anh lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.”

Phạm Tỉnh Hòa tức giận hỏi: “Nếu anh đã biết từ sớm thì tại sao lại không ngăn cản chúng tôi?”

Không ngăn cản à?

Giang Nghĩa bất đắc dĩ cười khổ, anh thiếu điều kéo họ đi rồi đó.

Đinh Thu Huyền giải vây cho anh: “Được rồi, được rồi! Chúng ta hãy nhanh chóng rời khỏi cái nơi bẩn thỉu này trước đi.”

“Ừm!”

Chỉ với một cú đạp ga, chiếc xe nghênh ngang phóng đi.

Trong bóng tối, một vài tên đàn ông dung tục bước ra và lặng lẽ ghi nhớ biển số xe của Đinh Thu Huyền, sau đó lấy điện thoại di động ra để gọi điện.

Hai mươi phút sau.

Đỉnh Thu Huyền lái xe trên con đường quốc lộ rải nhựa rộng rãi.

Bầu không khí trong xe hơi mất tự nhiên, không ai nói chuyện với ai cả. Bọn họ đều hy vọng mau chóng về nhà tắm rửa để quên đi những chuyện kinh khủng đã trải qua trong ngày hôm nay.

Dần dần có nhiều xe chạy trên đường hơn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2109


Chương 2109

Hai chiếc xe Coupe màu đen phóng nhanh như bay và lướt qua ngay bên cạnh xe của Đinh Thu Huyền.

“Sao lái nhanh vậy chứ?”

Đinh Thu Huyền nhanh chóng né tránh vì sợ rằng sẽ cọ xát với họ.

Cùng lúc đó có ba chiếc xe Coupe màu đen chạy theo sau, một trong số chúng đuổi kịp xe của Đinh Thu Huyền và lái xe song song với cô.

Không ổn!

Giang Nghĩa nhíu mày, nhìn về phía trước rồi lại nhìn xe đăng sau.

Hai chiếc xe phía trước đột nhiên giảm tốc độ và áp sát xe của Đinh Thu Huyền, chiếc xe bên cạnh thì nhích lại gần, còn hai chiếc xe phía sau thì lao lên chắn xe cô lại.

Năm chiếc xe chặn đứng xe của Đinh Thu Huyền ngay trên đường.

Phía trước và phía sau đều bị chặn kín.

Không thể di chuyển được.

Tới lúc này rồi thì cho dù là kẻ ngốc cũng có thể nhận ra tình hình tồi tệ. Đinh Thu Huyền kinh hãi nhìn chiếc xe trước mặt: ‘Là cướp à?”

Không giống.

Cánh cửa của các chiếc xe Coupe màu đen được mở ra. Có bốn, năm người đàn ông lực lưỡng mặc áo ba lỗ bước ra khỏi mỗi chiếc xe, ai nấy đều cao to vạm vỡ và có hình xăm sư tử và hổ trên cánh tay.

Vừa nhìn đã biết họ không phải là người tử tế gì.

Tên cầm đầu nhuộm tóc đỏ, khuôn mặt đầy vết sẹo lồi và có rất nhiều nhờn.

“Phì Trung?”

Phạm Tinh Hòa sửng sốt, cô ta biết người đàn ông này. Anh ta là trùm của vùng này và có mấy chục đàn em, quanh năm luôn tức h**p người dân lương thiện và phá phách cướp bóc, chuyện gì cũng làm.

Những người bình thường khi nhìn thấy anh ta đều né tránh thật xa vì sợ gặp xui xẻo.

Chỉ có điều, Phạm Tỉnh Hòa không biết tại sao Phì Trung lại đuổi theo bọn họ.

“Xuống xe.”

“Mau lên, lăn xuống xe đi!”

Đàn em của Phì Trung dùng gậy sắt đập vào mui xe và không ngừng la hét.

Ba người lần lượt đẩy cửa rồi bước xuống xe.

Phì Trung vừa châm một điếu thuốc vừa hỏi: “Ba kẻ khốn nạn các người có biết phường Tiên Uyên là địa bàn của ông đây không? Vì ba người cướp địa bàn nên ông đây đã thiệt hại rất nhiều “tiền thuê” mỗi tháng đấy!”

“Những người bên ngoài biết chuyện đều nói rằng ông đây không thể bảo kê được nữa. Nếu hôm nay không lột da rút gân ba người thì thật khó mà làm tan mối hận trong lòng ông đây!”

Vừa nghe vậy, Phạm Tỉnh Hòa bèn cười hề hề và bước qua đó.

Hai tay của cô ta khoác lên cánh tay của Phì Trung, dùng cơ thể của mình liên tục cọ tới cọ lui vào người anh ta rồi nũng nịu nói: “Anh Phì Trung. Thật ra chuyện này không liên quan gì đến chúng em cả. Toàn bộ là do Giang Nghĩa đấy! Anh ta ghen tuông với Peter nên đã báo cảnh sát, vì vậy mới hại anh Phì Trung tổn thất một khoản tiền đáng kể ạ.”

“Muốn trách thì anh cứ trách Giang Nghĩa chứ tuyệt đối đừng trách cứ bọn em nhé!”

“Anh Phì Trung ơi!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2110


Chương 2110

Năng lực đùn đẩy lỗi lầm của cô ta thực sự rất tài ba.

Chỉ với dăm ba câu, Phạm Tỉnh Hòa đã đổ hết trách nhiệm lên đầu Giang Nghĩa. Điều đáng nói là Giang Nghĩa vừa giúp cô ta thoát khỏi hang ổ của ma quỷ đó! Vậy mà không ngờ anh lại bị bán đứng trong nháy mắt.

Phì Trung nhìn Phạm Tỉnh Hòa rồi vươn tay véo mặt cô ta.

“Chà, cô bé này hiểu chuyện nhỉ.”

Phạm Tỉnh Hòa lấy danh thiếp của mình ra và đặt nó vào túi áo của Phì Trung: ‘Anh Phì Trung à, anh có thể để hai cô gái ngây thơ như bọn em rời đi được không? Nếu anh nhớ em thì anh có thể liên lạc với em bất cứ lúc nào.”

Phì Trung cười cười: “Được! Oan có đầu nợ có chủ. Nếu chuyện này không liên quan tới hai người phụ nữ các cô thì tôi cũng không thích chuyện đàn ông đấu với phụ nữ đâu. Các người đi đi. Đàn ông ở lại.”

Phạm Tinh Hòa “dạ” một cách yểu điệu rồi hôn một cái lên mặt Phì Trung.

Quay đầu lại, cô ta kéo Đinh Thu Huyền lên xe.

“Thu Huyền, mau lái xe đi!”

“Nhưng còn Giang Nghĩa…”

Làm sao Đinh Thu Huyền có thể bỏ mặc Giang Nghĩa ở lại và bỏ trốn một mình chứ? Khi cô gặp nguy hiểm thì Giang Nghĩa đã đứng ra giúp đỡ mà.

Phạm Tinh Hòa thúc giục: ‘Cô quan tâm tới cái tên cặn bã kia làm gì? Tục ngữ nói rất đúng, vợ chồng vốn là chim cùng rừng, khi tai họa ập tới thì sẽ tách ra bay riêng.

Nếu bây giờ cô không đi, đợi đến khi Phì Trung hối hận thì tất cả chúng ta đều phải chết ở đây đấy!”

“Tôi… Đinh Thu Huyền cắn răng, không chịu khởi động xe.

Lúc này, Giang Nghĩa chợt xoay người, mỉm cười với Đinh Thu Huyền qua cửa kính xe rồi thản nhiên nói: “Thu Huyền, em đi trước đi! Chỉ khi em an toàn thì anh mới có thể yên tâm”

“Nghĩa à!”

“Em sẽ tìm cách cứu anhl”

Đỉnh Thu Huyền đặt tay lên vô lăng, nghiến răng rồi khởi động xe. Một gã đàn em của Phì Trung bước sang một bên để nhường đường cho Đinh Thu Huyền lái xe đi.

Sau đó…

Đám người Phì Trung bao vây Giang Nghĩa rồi lên tiếng với vẻ mặt lạnh lùng: “Thằng ranh con, mày đã nghĩ xong nên chết thế nào chưa?”

Nhìn thấy chiếc xe của Đinh Thu Huyên dần đi xa, Giang Nghĩa thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt của anh đột nhiên trở nên hung ác, nhìn thẳng vào Phì Trung rồi nói: “Tao cho mày hai lựa chọn. Một là quỳ xuống dập đầu ba cái cho tao, sau đó cút đi; còn hai là chết tại chỗ này!”

Phì Trung mở to đôi mắt nhìn chằm chằm vào Giang Nghĩa, không thể tin vào những gì mình vừa nghe được.

Một mình anh bị mấy chục người của Phì Trung vây quanh mà còn dám nói ra lời này?

Tên này điên rồi sao?

Phì Trung không những không tức giận, ngược lại còn bị Giang Nghĩa chọc cười, anh ta cười phá lên rồi nói: ‘Này này này, các anh em, mọi người có nghe thấy nó nói gì không? Bảo tao quỳ xuống cho nó, không thì tao phải chết đó.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2111


Chương 2111

“Mày gan lì tới vậy sao?”

“Mày gan lì như vậy, người nhà mày có biết không?”

Phì Trung hoàn toàn không để tâm tới lời nói của Giang Nghĩa, thậm chí còn đối xử với anh giống như một tên ngốc.

Thế nhưng…

Giang Nghĩa chỉ hơi ngước đầu lên, bình thản nói: “Thời gian còn lại của mày không còn nhiều lắm đâu, mau quỳ xuống đi, nếu không ngay cả tao cũng không thể cứu mày được.”

“Ha ha hai”

Phì Trung cười càng lúc càng to.

“Này, mày không đi làm diễn viên hài là quá đáng tiếc luôn đấy.”

“Được thôi, tao chơi cũng đủ rồi. Các anh em, mau tháo hai tay hai chân của thăng này xuống, sau đó treo lên cây cho nó chờ chết đi!”

Ngay lập tức, có vài tên thuộc hạ xông tới.

Ngay khi bọn họ chuẩn bị ra tay thì có một tình huống bất ngờ xảy ra..

Bọn họ cảm giác được mặt đất đang rung lên.

Động đất à?

Mọi người lần lượt nhìn xung quanh, chỉ thấy ở cuối con đường nhựa hình như có một thứ gì đó trắng xóa đang tới gần, che lấp cả trời đất, sương khói mịt mù.

“Đấy là cái gì vậy?” Phì Trung híp mắt nhìn về phía xa xa, mãi cho tới khi thứ kia tới gần thì mới thấy rõ.

Thì ra là một nhóm thanh niên đang điều khiển xe máy màu trắng.

Mỗi người một chiếc xe máy, tất cả đều là xe màu thuần trắng, ai ai cũng mặc những bộ quần áo có hình thù kỳ dị, đang múa may thanh sắt, mã tấu, gậy bóng chày trên tay.

Xét theo số lượng thì không dưới hai trăm người.

“Cái này…”

Phì Trung còn chưa kịp phản ứng lại thì một đám người đó đã lao đến trước mặt, hàng trăm chiếc xe máy vây quanh đám người của anh ta.

Bọn họ liên tục chuyển động xe máy, tiếng động cơ xe máy của người này tới người khác phối hợp với tiếng gào kỳ lạ của họ khiến mọi người cảm thấy quỷ dị và kh*ng b*.

Đây chính là đoàn hộ vệ của Giang Nghĩa!

Người lãnh đạo quân đoàn này, chính là Song Ngư.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Phì Trung trợn tròn mắt, anh ta không thể nào tưởng tượng được một người thanh niên trông bình thường như thế, vậy mà lại có thể điều động nhiều chiến lực như vậy chỉ trong giây lát.

Cho dù Phì Trung có kêu hết mọi thuộc hạ tới cũng không phải là đối thủ của Giang Nghĩa.

Bất lợi vê quân số quá lớn.

Hơn nữa, mỗi một người trong đoàn hộ vệ đều đã trải qua cuộc huấn luyện đặc biệt, dù sao thì không phải ai cũng có tư cách để bảo vệ Phong Thần.

Song Ngư yên lặng đi tới trước mặt Phì Trung.

Anh ta lạnh lùng nhìn Phì Trung, dùng giọng điệu lạnh đến thấu xương: “Mày dám ra tay với chỉ huy?”

Chỉ huy?
 
Back
Top Dưới