Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 2112


Chương 2112

Phì Trung nhìn thoáng qua Giang Nghĩa, toát mồ hôi lạnh nói: “Cái đó, tôi không biết thân phận của anh ta tôn quý như thế, nếu tôi biết sớm…”

Phụt!

Tính cách của Song Ngư không đủ kiên nhãn để nghe Phì Trung từ từ giải thích, anh ta nâng tay lên, một đao lập tức đâm Ì vào cánh tay Phì Trung.

Ngay tức khắc, Phì Trung phát ra tiếng thét thê thảm.

Âm thanh đó còn khó nghe hơn cả tiếng giết heo.

Giang Nghĩa liếc mắt nhìn Phì Trung một cái rồi nói với Song Ngư: “Chỗ này là quận Giang Nam, không phải ngoại ô, đừng gây án mạng.”

“Đã rõ thưa chỉ huy.”

Song Ngư vung tay lên, toàn bộ đoàn hộ vệ đồng loạt ra tay, đè mấy chục tên thuộc hạ của Phì Trung xuống đất rồi đánh đập dã man.

Đám người ban nãy vẫn còn diều võ dương oai, lúc này đã bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, đứng cũng không đứng nổi.

Ngày thường bọn họ đã quen đi ức h**p người khác, làm sao có thể nghĩ tới một ngày sẽ đá vào tấm ván sắt chứ?

Giang Nghĩa thản nhiên bước lên một chiếc xe máy, nói: “Tôi còn có việc nên đi trước đây, chỗ này giao cho cậu toàn quyền xử lý.”

Song Ngư gật đầu nói: “Chỉ huy cứ yên tâm đi đi, chỗ này cứ để em giải quyết.”

“Ừm”

Bất cứ chuyện gì chỉ cân giao cho Song Ngư là không thành vấn đề.

Cuối cùng Giang Nghĩa nhìn thoáng qua Phì Trung đang nằm dưới đất, không nói gì cả mà nổ máy rồi rời đi.

Song Ngư đi tới trước mắt Phì Trung, lạnh lùng nói: “Chỉ huy kêu tao đừng g**t ch*t mày, được thôi, nhưng tao sẽ để mày hiểu cái gì gọi là sống còn khó hơn cả chết!”

“Cậu có ý gì? Cậu muốn làm gì?”

Phì Trung thật sự sợ hãi người thanh niên này, tuy rằng dáng vẻ của Song Ngư trông chỉ mới có hai ba, hai bốn tuổi nhưng bóng ma tâm lý để lại cho Phì Trung thật sự quá sâu sắc.

Anh ta biết, cậu thanh niên trước mắt nói được thì làm được, nói sẽ khiến anh ta sống không bằng chết vậy nhất định sẽ sống không bằng chết!

Song Ngư liếc mắt ra hiệu, một tên thuộc hạ lập tức lấy ra một con rắn từ trong túi rồi thả vào trong cổ áo của Phì Trung.

“Đừng mà…”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Lấy ra, lấy ra đi!”

Phì Trung lại phát ra tiếng gào như giết heo một lần nữa, anh ta lăn lộn tại chỗ, kêu cha gọi mẹ.

Chuyện sai lầm nhất mà anh ta làm trong cuộc đời này chính là có ý đồ gây bất lợi cho Giang Nghĩa, nhưng trên đời lại không có thuốc hối hận, tội ác mà anh ta gây nên, nhất định phải tự mình gánh lấy!

Lúc này, Giang Nghĩa đang điều khiển xe máy lao nhanh trên con đường nhựa, hy vọng có thể mau chóng đuổi kịp Đinh Thu Huyền.

Tuy rằng Phì Trung đã đồng ý thả Đinh Thu Huyền rời đi nhưng làm sao có thể tin được lời nói của tên độc ác đó chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2113


Chương 2113

Giang Nghĩa vẫn không yên tâm, tốc độ càng lúc càng nhanh.

“Thu Huyền, đợi anh.”

Một bên khác.

Sau khi Đinh Thu Huyền đã lái xe đi một đoạn thì dừng lại, cô lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cảnh sát.

Phạm Tỉnh Hòa hoảng sợ, lập tức giật lấy điện thoại.

“Thu Huyền, cô làm gì vậy?”

“Tinh Hòa, cô trả điện thoại lại cho tôi, tôi muốn báo cảnh sát cứu Giang Nghĩa!”

Phạm Tinh Hòa nói: “Cô điên rồi sao? Nếu cô dám báo cảnh sát, sau này chắc chắn Phì Trung sẽ trả thù cô còn tàn ác hơn nữa! Với lại, cho dù cô có báo cảnh sát thì đợi đến khi cảnh sát tới, Giang Nghĩa cũng đã bị đánh chết từ lâu rồi.”

Ngừng một lát, cô ta nói tiếp: “Cho nên, Thu Huyền, tôi khuyên cô mau lái xe đi, mặc kệ thứ rác rưởi kia, mấy năm qua cô bị anh ta liên lụy còn chưa đủ sao?”

“Đúng lúc nhân cơ hội này mà ném tay nải đi, sau này tôi sẽ giới thiệu cho cô một người tốt hơn có tiền hơn, để cô có thể hưởng phúc mỗi ngày, không tốt sao?”

Cô ta không ngừng thúc giục Đinh Thu Huyền chạy nhanh đi, đừng mơ mộng đi cứu Giang Nghĩa nữa.

Bởi vì chắc chăn không thể nào cứu được Giang Nghĩa, nếu cứ nhất quyết đi cứu thì chỉ khiến bản thân cũng bị liên lụy.

Nói giống như rất có lý.

Thế nhưng…

Đỉnh Thu Huyền cắn môi, nói: ‘Không được, tôi đã thấy thẹn với Giang Nghĩa ở phường Tiên Uyên một lần rồi, tôi không thể làm chuyện có lỗi với anh ấy một lần nữa!”

“Tinh Hòa, cô đưa điện thoại cho tôi, tôi nhất định phải gọi cảnh sát cứu anh ấy.”

Phạm Tỉnh Hòa cũng nóng nảy: “Thu Huyền, sao cô không nghe tôi khuyên vậy?”

Hai người phụ nữ trong xe bắt đầu trở mặt nhau, cuối cùng Phạm Tỉnh Hòa mở cửa xe, dùng sức ném thẳng điện thoại của Đỉnh Thu Huyền xuống dòng sông bên đường.

“Xem cô còn báo cảnh sát như thế nào nữa!” Phạm Tỉnh Hòa đắc ý nói.

Đinh Thu Huyền vừa vội lại vừa tức.

Cô đập mạnh vào tay lái: ‘Cô không cho tôi báo cảnh sát, vậy tôi lái xe quay lại cứu anh ấy!”

Kịch~ Phạm Tỉnh Hòa lại rút chìa khóa xe ra, đắc ý nói: “Tôi xem cô quay lại như thế nào?”

Đỉnh Thu Huyền thật sự tức muốn chết.

Cô không thể nào ngờ rằng, người chị em bình thường thân thiết với mình thế mà lại có thể đối xử với mình như vậy, đúng là có họa mới biết lòng người.

“Cô không cho tôi lái xe, vậy tôi đi quay lại đói”

Đinh Thu Huyền trực tiếp đẩy cửa xe bước ra ngoài, Phạm Tinh Hòa đứng ở phía sau hét to: “Đinh Thu Huyền cô đúng là đồ ngu xuẩn mất não! Tôi làm như vậy đều là muốn tốt cho cô thôi! Cô mau trở lại đì.”

Đinh Thu Huyền hoàn toàn không nghe, giống như con trâu bướng bỉnh mà đi về phía trước.

Cô đã có lỗi với Giang Nghĩa một lần, không thể có thêm lần thứ hai được, hôm nay cho dù có chết cũng phải chết chung với Giang Nghĩa.

Phạm Tinh Hòa tức đến mức giậm chân: “Ok, cô không quay lại đúng không? Vậy cô cứ đi tìm chết đi! Chết chung với người chồng vô dụng của cô đi, phì.”

Cô ta cắm chìa khóa vào, nổ máy rồi nghênh ngang rời đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2114


Chương 2114

Hoàn toàn không quan tâm tới sự sống chết của Đinh Thu Huyền.

Trên đường lớn rải nhựa.

Đinh Thu Huyền cố gắng đi. Bởi vì đi giày cao gót không tiện đi bộ nên cô dứt khoát cởi giày vứt luôn rồi đi chân trần về.

Vừa nghĩ đến có thể giờ phút này Giang Nghĩa đã bị đám người Phì Trung đánh cho thừa chết thiếu sống, trong lòng cô trào dâng cảm xúc bi thương.

Cô vừa đi vừa khóc rồi lại vừa khóc vừa đi.

Chân cô bị đường nhựa mài rách da chảy máu, nhưng cô vấn nghiến răng bước tiếp.

“Giang Nghĩa.”

“Giang Nghĩa!”

Vào thời điểm tuyệt vọng và bất lực nhất, cô nghe thấy tiếng động cơ gầm rú.

Đinh Thu Huyền ngẩng đầu lên thấy từ xa xa có một chiếc xe mô tô màu trăng đang vọt tới. Chỉ trong tích tắc nó đã lại gần và dừng bên cạnh cô.

Cô nhìn thấy người đàn ông ngồi trên xe không phải ai khác mà là người chồng cô đang mong nhớ – Giang Nghĩa.

“Giang Nghĩal!!”

Bao nhiêu câu từ không thể thốt nên lời, chỉ có nước mắt là không ngừng chảy xuống.

Đinh Thu Huyền nhào lên, đâm thẳng vào lòng Giang Nghĩa rồi vừa khóc vừa nói: “Em tưởng là anh chết rồi. Em cho là sẽ không còn được gặp lại anh nữa. Em tưởng rằng con đường của chúng ta chỉ có thể đi được đến đây thôi. Giang Nghĩa, anh không chết thì tốt quá, tốt quá rồi.”

Giang Nghĩa nhìn chân Đỉnh Thu Huyền bị mài rách da, thấy dáng vẻ nhếch nhác không chịu nổi của cô, trong lòng vừa chua xót vừa cảm động.

Đỉnh Thu Huyền có thể vì anh mà làm đến nước này đã chứng minh rằng nỗ lực trong thời gian qua vấn rất đáng giá.

Đinh Thu Huyền là người phụ nữ đáng để Giang Nghĩa dùng cả tính mạng để bảo vệ.

Anh dùng sức ôm chặt Đinh Thu Huyền rồi v**t v* lưng cô an ủi: ‘Không sao, tất cả đều đã qua rồi.”

Sau một hồi lâu được an ủi, Đinh Thu Huyền hỏi: “Sao anh trốn ra được vậy? Mấy người Phì Trung thì sao?”

Giang Nghĩa thuận miệng bịa đặt: ‘May mà đúng lúc cảnh sát đi qua nên đã đem đám Phì Trung đi rồi. Cũng vì vậy mà anh được cứu. Em nhìn mà xem, chú cảnh sát còn cho anh mượn một chiếc mô tô nữa. Đúng rồi, xe em đâu?”

Đỉnh Thu Huyền thở dài: “Một lời khó nói hết. Em sẽ kể từ từ cho anh nghe.”

Sau đó Đinh Thu Huyền ngồi lên xe mô tô, hai tay ôm chặt lấy Giang Nghĩa, kề sát người vào lưng anh.

Tiếng động cơ rền vang.

Gió mát thổi qua mặt hai người.

Ánh mặt trời luôn ló dạng sau mưa gió.

Sau khi trải qua chuyện này, Đinh Thu Huyền càng khẳng định rằng sự chờ đợi suốt một năm này của cô là đáng giá. Mà Giang Nghĩa cũng càng chắc chắn rằng quyết định trở về sau một năm của anh là chính xác.

Hai cõi lòng vốn đang chia lìa từ từ hoà vào nhau.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2115


Chương 2115

Đêm khuya, Phạm Tinh Hòa về nhà tắm rửa rồi nằm lên giường nghỉ ngơi. Nhớ lại chuyện xảy ra vào ban ngày, cô ta vẫn cảm thấy sợ hãi.

Đang nằm thì cô ta nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.

“Đã trễ thế này rồi còn ai tới nhỉ?”

Phạm Tinh Hòa đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ, mở cửa ra muốn xem xem là ai tới, kết quả là thấy Phì Trung mang theo một đám đàn em đứng trước cửa nhà mình.

Chỉ là Phì Trung lúc này và lúc cô ta gặp được vào ban ngày cứ như hai người khác nhau.

Phì Trung của bây giờ mặt mũi sưng vù, một cánh tay còn quấn băng vải, toàn thân †ừ trên xuống dưới chỗ nào cũng xanh xanh tím tím, gần như không còn chỗ nào lành lặn.

Phạm Tỉnh Hòa giật mình, tưởng là Phì Trung tới tính sổ.

Gô ta lùi về phía sau hai bước rồi sợ hãi kêu lên: “Anh Phì Trung, anh muốn tính sổ thì đi tìm Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền ấy. Tất cả mọi chuyện đều chẳng liên quan gì đến em hết!”

Cô ta còn đang nghĩ xem phải làm sao để trốn tránh trách nhiệm. Nào ngờ Phì Trung lại đưa toàn bộ đàn em đứng trước cửa khom người một cái thật thấp rồi hô lớn: “Xin! Lõi!”

Hả?

Mặt Phạm Tỉnh Hòa đầy vẻ ngơ ngác, nghỉ ngờ có phải mình nghe nhầm hay không.

Phì Trung ngẩng đầu lên nói với vẻ nghiêm túc: “Chúng tôi tới nói xin lỗi vì chuyện ban ngày. Lúc ấy cô đã cho tôi một tấm danh thiếp nên tôi mới có thể tìm tới đây.”

“Chỉ là tôi không có địa chỉ hai anh chị kia nên không thể nào đến xin lỗi bọn họ được.”

“Cho nên.“

Phì Trung cầm ba cái hộp ra lần lượt đưa tới.

“Đây là một chút lòng thành của tôi. Trong đó có một phần là của cô, hai phần còn lại xin cô thay mặt giao cho hai vị kia.”

“Chuyện ban ngày thật sự là tôi không đúng.”

“Rất xin lôi!”

Trong lòng Phạm Tỉnh Hoà run sợ nhận lấy ba cái hộp, nhẹ nhàng mở một trong ba ra thì thấy bên trong có chứa một chiếc đồng hồ Rolex.

Hay thật, ra tay cũng rất hào phóng, đúng là thật lòng thật dạ xin lỗi.

Chỉ là Phạm Tỉnh Hoà vẫn không hiểu tại sao ban ngày Phì Trung mới diễu võ giương oai, đòi đánh đòi giết đó mà bây giờ lại biến thành như biến thành một con sâu mập vậy?

Rốt cuộc lúc đó sau khi cô ta rời đi đã xảy ra chuyện gì?

Đêm khuya, biệt thự cũ của nhà họ Giang.

Định Thu Huyền tắm xong mới đi ra khỏi phòng tắm thì điện thoại đặt trong phòng ngủ đã vang lên.

Cô đi tới nhấc máy. Giọng của Phạm Tỉnh Hoà truyền tới từ đầu bên kia điện thoại: “Thu Huyền, cô đã ngủ chưa?”

Đinh Thu Huyền vừa nghe thấy giọng cô ta đã nhíu mày lại.

“Tôi không muốn nói chuyện với cô, chào.”

“Ấy chờ một chút.’ Phạm Tinh Hoà cuống cuồng nói: “Tôi gọi điện tới chủ yếu là có mấy chuyện muốn nói cho cô biết. Thứ nhất là tôi nên nói một câu “Xin lỗi” với cô vì chuyện ban ngày. Thứ hai, không phải là tôi lái xe cô đi hay sao, ngày mai tôi sẽ cho người đưa xe về cho cô. Thứ ba là…”

Phạm Tinh Hoà ấp úng mãi một hồi lâu vẫn không nói nên lời.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2116


Chương 2116

Đinh Thu Huyền hơi mất kiên nhãn hỏi: ‘Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?”

Phạm Tinh Hoà trầm ngâm trong chốc lát rồi mới nhỏ giọng nói: “Thu Huyền, hồi sáng chồng cô đã làm gì Phì Trung vậy?”

Đây mới là vấn đề mà cô ta quan tâm nhất.

Đinh Thu Huyền sững người một chút.

Giang Nghĩa có thể làm gì Phì Trung chứ?

Không phải là cảnh sát đi ngang qua hốt đám Phì Trung đi luôn sao?”

“Không làm gì cả.”

“Không làm gì ư?” Phạm Tinh Hoà không tin. Không làm gì sao Phì Trung lại biến thành tên sâu mập như thế? Cả người anh ta từ trên xuống dưới bị đánh đến nỗi chẳng còn chỗ nào lành lặn, thái độ cũng khiêm tốn khác thường.

Phạm Tỉnh Hoà nói: “Vừa rồi Phì Trung đến tìm tôi. Cô biết không, anh ta thế mà lại chủ động xin lỗi tôi! Còn cố ý dặn dò tôi nhất định phải biểu đạt sự áy náy của anh ta cho cô và đặc biệt là chồng cô nữa.

Thật đó, hình như anh ta rất sợ chồng cô.”

“Thu Huyền, cô nói cho tôi biết đi, rốt cuộc Giang Nghĩa đã làm gì Phì Trung mà khiến anh ta sợ đến nỗi biến thành dáng vẻ kia vậy?”

Thật ra thì Đinh Thu Huyền cũng ngơ ngác.

Lúc cô nhìn thấy Giang Nghĩa thì Phì Trung đã bị “giải quyết” rồi. Hoặc cũng có thể là Phì Trung bị cảnh sát mang đi, ‘dạy dỗ’ cho một trận rồi nên mới khiêm tốn chăng?

Đinh Thu Huyền đáp: “Thật sự là tôi chẳng biết gì cả. Cô đừng nên hỏi tôi.”

“Được rồi. Vậy… Vậy tôi cúp.”

Hai bên đều cúp điện thoại.

Lúc này, cửa phòng mở ra, Giang Nghĩa xách một cái túi lớn đi vào.

Đỉnh Thu Huyền tò mò hỏi: ‘Đêm hôm khuya khoắt anh chạy đi đâu vậy? Xách cái gì trong tay thế?”

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười rồi với tay lấy từ trong túi ra hai cái hộp được đựng trong túi cực kỳ đẹp, sau đó đưa cho Đinh Thu Huyền một cái.

“Em mở ra nhìn chút xem.”

‘Cái gì mà thần bí thế?”

Đỉnh Thu Huyền tiện tay mở túi đựng rồi mở hộp ra, bên trong chứa một chiếc điện thoại Iphone mới tinh!

Cô vui vẻ cười rộ lên.

‘Ha, đêm hôm khuya khoắt anh chạy ra ngoài là để mua cái này cho em à?”

“Đúng vậy.” Giang Nghĩa cũng mở cái hộp còn lại ra, bên trong cũng là một chiếc điện thoại mới: “Điện thoại của chúng ta đều hư cả rồi nên anh cố ý mua hai cái mới, còn lắp cả ốp cặp mới tỉnh nữa này.”

Đinh Thu Huyền cầm điện thoại trong tay, cảm thấy rất ấm áp nhưng ngoài miệng vẫn cố ý nói: ‘Ai muốn dùng ốp cặp với anh chứ, hừ!”

“Thích không?” Giang Nghĩa hỏi.

Đinh Thu Huyền xấu hổ gật đầu một cái: “Thích.”

Buổi tối, hai người xoay lưng về phía nhau nằm trên giường. Ai cũng muốn xoay người qua ôm lấy người kia nhưng lại luôn bị sự xấu hổ ngăn cản.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2117


Chương 2117

Trước khi chìm vào giấc ngủ, Đinh Thu Huyền nhẹ nhàng mở điện thoại mới lên, soạn một tin nhắn ngắn gửi cho Giang Nghĩa: ‘Chồng à, ngủ ngon.”

Giang Nghĩa nhìn tin nhắn ngắn vừa nhận được, quay đầu nhìn về phía Đỉnh Thu Huyền đang nằm đưa lưng về phía mình trên giường, cảm thấy tất cả những gì mình làm đều đáng giá.

Một lần nữa, Giang Nghĩa nếm được cảm giác được yêu.

Sáng sớm hôm sau, chỉ nhánh Giang Sơn Ấn ở quận Giang Nam, trên tâng cao nhất của toà nhà.

Giang Nghĩa đứng trước cửa sổ sát đất to lớn, hai tay chắp sau lưng nhìn phong cảnh náo nhiệt của quận Giang Nam phía xa.

Bảo Bình đi vào mỉm cười nói: “Chỉ huy, hôm nay vẻ mặt anh trông vô cùng tốt đấy.

Giang Nghĩa sửng sốt: ‘Hả?”

“Chỉ huy, trước kia mặt anh lạnh như sương ấy. Chỉ cần đứng bên cạnh anh mấy phút là đã cảm thấy rét căm căm rồi. Nhưng hôm nay trông anh ấm áp như mặt trời nhỏ vậy. Nếu em đoán không sai thì ngày hôm qua anh bận rộn giúp vợ nên tình cảm vợ chồng tiến thêm được một bước rồi hả?”

Giang Nghĩa không trả lời.

Anh từ trước đến nay luôn quyết đoán nhưng cũng sẽ có lúc xấu hổ.

Im lặng tức là thừa nhận.

Giang Nghĩa nói sang chuyện khác, hỏi: “Gần đây công ty có chuyện gì đặc biệt không?”

Bảo Bình trả lời: ‘Cũng không có chuyện đặc biệt gì, chỉ đơn giản là lục đục với tập đoàn Hoa Thượng thôi. Ngoài ra thì các nhà cử người tới tìm kiếm hợp tác nữa.

Giống như ngày hôm qua, nhà máy rượu Thánh Thái cử người đưa tới đây hai chai rượu bày tỏ quan hệ hữu nghị, hy vọng sau này có thể bắt tay hợp tác.”

Nhà máy rượu Thánh Thái ư?

Giang Nghĩa đáp: ‘Chưa nghe bao giờ.”

Bảo Bình giải thích: “Nhà máy rượu Thánh Thái là xí nghiệp địa phương ở quận Giang Nam, là một xí nghiệp lâu đời đã trăm tuổi.

Rượu của bọn họ từ trước đến nay không bán ra ngoài mà chỉ bán trong quận Giang Nam thôi.”

“Có một câu như này, hàng chất lượng không cần quảng cáo. Nhà máy rượu Thánh Thái chính là như vậy.”

“Rượu nhà bọn họ là rượu cao cấp trên thế giới. Hơn nữa bọn họ còn tung ra ba loạt “Thiên Tôn”, “Địa Thánh” và “Nhân Vương”

nữa.

Thiên Tôn? Địa Thánh? Nhân Vương?

Giang Nghĩa cười.

Tên của ba loạt rượu này thật đúng là lớn lối. Bọn họ khống chế nổi à?

Bảo Bình nói tiếp: “Ba loạt rượu này đều là rượu ngon hạng nhất. Cấp thấp nhất là loạt “Nhân Vương” kia mà cũng bán giá ba trăm triệu một chai rồi. Loạt “Thiên Tôn”

thậm chí còn đắt hơn và không có trên thị trường, có thể tình cờ gặp nhưng không thể tìm được đâu. Trên thị trường, giá một chai như thế có thể bán được trên ba tỷ!”

Giang Nghĩa hơi bất ngờ: “Một chai rượu bán trên ba tỷ ư?”

“Đúng vậy. Bởi vì loạt rượu “Thiên Tôn” này cực kỳ khó làm ra, mỗi năm chỉ có thể sản xuất được chừng mười chai thôi. Nói là người bình thường uống thì có thể giúp cơ thể khỏe mạnh, bệnh nhân uống có thể chữa được bệnh tật, khôi phục sức khoẻ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2118


Chương 2118

Mặc dù hơi phóng đại nhưng cũng đã nói lên rằng công hiệu của loại rượu này tốt vô cùng, mùi vị lại còn hơn cả thượng hạng nữa.

Bảo Bình dừng một chút rồi nói tiếp: “Hai chai rượu mà nhà máy rượu Thánh Thái đưa tới ngày hôm qua chính là hai chai Thiên Tôn.”

Nói cách khác là đưa sáu tỷ tới.

Vận may không nhỏ.

Lúc này, Giang Nghĩa nhận được một cuộc điện thoại của vợ mình là Định Thu Huyền.

“Này chồng ơi anh đang ở đâu vậy?”

“Ở công ty.”

“Tối nay anh rảnh không? Hôm nay đồng nghiệp cũ của mẹ em sinh nhật nên mời cả nhà chúng ta đi ăn cơm. Anh lái xe đưa chúng em qua đó nhé.”

“IÙÿ”

“Đúng rồi, nhớ cầm quà nha, đừng đi tay không, khó coi lắm”

“Anh biết rồi.”

“Bốn giờ rưỡi chiều bắt đầu. Anh đừng trễ giờ đấy. Em đã gửi địa chỉ cho anh rồi.”

“QK”“

Cúp điện thoại xong, Giang Nghĩa nói với Bảo Bình: “Sau này có thể cân nhắc hợp tác với nhà máy rượu này một chút. Ngoài ra, tôi sẽ gửi cho cậu một địa chỉ. Bốn giờ ba mươi chiều nay cậu gửi một chai Thiên Tôn qua đó giúp tôi.”

Bảo Bình gật đầu một cái: “Tuân lệnh.”

Bốn giờ chiều, Giang Nghĩa về nhà đúng giờ, lái xe đến một nhà hàng với Đinh Thu Huyền và mẹ vợ Tô Cầm, rồi đi vào phòng riêng.

Vừa bước vào đã thấy mấy người ngồi quanh bàn, tất cả đều là đồng nghiệp của Tô Cầm.

Trong số đó, ngồi ở ghế chính là người được tổ chức sinh nhật lần này – Tần Yên Dung, người mà bình thường có vai vế vô cùng cao trong công ty, Tô Câm cũng phải gọi bà ta là “chị”.

“Chị, em đến rồi đây.” Tô Cầm cười nói.

“Ừ, mau lại đây ngồi, bọn chị chờ em đã lâu lắm rồi. Nếu em còn không đến thì bọn chị đã ăn sạch sành sanh rồi.”

Tô Cầm mỉm cười và ngồi xuống.

Đỉnh Thu Huyền và Giang Nghĩa cũng ngồi theo.

Tân Yên Dung nhìn Đỉnh Thu Huyền rồi nói: “Cháu gái của dì càng lớn càng xinh, cực kỳ, cực kỳ xinh.”

Lúc này, một cô gái trẻ tuổi ở bên cạnh khinh thường nói: ‘Dáng vẻ xinh đẹp thì có ích gì? Không phải cũng lấy một tên hèn nhát, chẳng biết chết ở xó xỉnh nào rồi, một mình ở góa, thật là đáng thương.”

Rõ ràng người nói những lời này là Hạ Thu Trang, con gái của Tân Yên Dung.

Từ nhỏ, Hạ Thu Trang đã được so sánh với Đỉnh Thu Huyền, kết quả mọi thứ đều thua Đinh Thu Huyền. Cô ta không đẹp bằng Đinh Thu Huyền, cũng không giỏi bằng Đinh Thu Huyền, gia cảnh cũng không bằng nhà họ Đinh.

Vì thế, Hạ Thu Trang vẫn luôn ghen tị với Đỉnh Thu Huyền.

Mãi cho đến khi Đỉnh Thu Huyền lấy Giang NgHĩa, cuối cùng cũng có chỗ để nói giọng điệu kiểu này. Mỗi khi gặp Đinh Thu Huyền, cô ta đều sẽ châm chọc vài câu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2119


Chương 2119

Tám năm qua, không biết cô ta đã sỉ nhục Đinh Thu Huyền bao nhiêu lần.

Tân Yên Dung cố ý giả vờ như không nghe thấy, để mặc cho Hạ Thu Trang nói hươu nói vượn.

Tô Cầm hơi tức giận, cao giọng nói: ‘Nếu đã nói đến vậy rồi thì vừa khéo, tôi cũng nhân cơ hội này giới thiệu với mọi người một chút, Giang Nghĩa, con rể của tôi.”

Bà nói xong thì chỉ tay về phía Giang Nghĩa, cười nói: “Người này là Giang Nghĩa, con rể của tôi, nó vừa mới trở về cách đây không lâu.”

Mọi người trong phòng đều sững sờ.

“Nam chính” bị chế giêu suốt một năm qua đã trở lại?

Hạ Thu Trang nhìn Giang Nghĩa từ trên xuống dưới, cười nói: ‘Chậc chậc chậc, anh còn mặt mũi để quay về sao? Bản thân mình thì ở bên ngoài tự do bay nhảy, bỏ mặc vợ đang mang thai ở nhà, thật không biết xấu hổ. Nếu tôi là anh thì đã tự mình đào một cái hố để chui xuống rồi, chết cho rảnh nợ, đỡ đi khắp nơi cho mất mặt.”

Sắc mặt Đinh Thu Huyền và Tô Câm đều tối sâm lại.

Còn ăn bữa cơm này hay không?

Tân Yên Dung ho khan một tiếng, huých nhẹ Hạ Thu Trang rồi nói với Giang Nghĩa: “Cậu có thể trở về là tốt rồi. Đầu là người một nhà cả, có thời điểm nào quan trọng mà không vượt qua được? Đúng rồi, Giang Nghĩa, một năm nay cậu lăn lộn ở thủ đô thế nào?”

Giang Nghĩa thản nhiên trả lời: ‘Cũng thường thôi.”

Cũng thường thôi?

Ha ha, vừa nghe đã biết là không tốt đẹp gì rồi.

Tân Yên Dung tiếp tục hỏi: “Vậy cậu đem được bao nhiêu tiền về vậy? Thu Huyền vì cậu mà suốt một năm nay dù mang thai vần tự mình gắng gượng phòng không gối chiếc, cậu phải bù đắp cho con bé đó.”

Giang Nghĩa khẽ nói: “Nói ra cũng thật xấu hổ, lần này cháu trở về cũng không mang theo tiền gì cả.”

Vì chống lại tập đoàn Hoa Thượng nên Giang Nghĩa đã che giấu thân phận và tài sản thật sự của mình. Bây giờ có rất ít người biết anh đã lấy lại được thân phận chiến thần của mình, càng không biết anh là chủ của nhà họ Giang ở thủ đô, chủ tịch của Giang Sơn Ấn ở quận Giang Nam.

Cho nên, chỉ nhìn mặt ngoài thì đúng là anh không có nhiều tiền.

Trên mặt Tần Yên Dung tỏ vẻ khinh thường, giêu cợt nói: “Một đồng cũng không mang về mà cậu còn có gan bước vào cửa lớn nhà họ Đinh sao? Da mặt cậu cũng quá dày rồi đó? Cậu đã lăn lộn bên ngoài suốt một năm trời mà ngay cả một đồng cũng không kiếm được, thật sự là đồ ăn hại!”

Bà ta lắc đầu nhìn Tô Cầm: “Em à, chị thật sự thấy tội nghiệp em, lại càng thấy em thật đáng trách. Tại sao em có thể gả con gái cho một tên ăn hại như thế được? Đây không phải là đẩy con gái vào trong hố lửa sao?”

Những lời này vừa nói ra, cả phòng đều im lặng.

Tay cầm đũa của Tô Cầm run lên, Đinh Thu Huyền thì suýt nữa bẻ gãy đũa.

Yên tĩnh, yên tĩnh.

Cuối cùng, Hạ Thu Trang còn dùng giọng điệu “đùa giỡn’ nói: ‘Mẹ, con thấy cũng không phải là không còn đường quay đầu.

Ít ra thì chị Thu Huyền còn trẻ, dáng vẻ lại xinh đẹp như vậy, con không tin là không †Ìm được một người đổ vỏ tốt hơn.”

“Theo tôi thì chỉ bằng tranh thủ rời đi, lại tìm một người khác mà thôi.”

“Chị Thu Huyền, chị thấy thế nào?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2120


Chương 2120

Bầu không khí trên bàn trở nên vô cùng khó xử.

Thấy Đinh Thu Huyền sắp nổi giận, lúc này, một người đàn ông từ cửa bước vào, xoa dịu bầu không khí gượng gạo trong phòng.

“Mọi người bắt đầu ăn chưa?” Người đàn ông bước vào rồi ngồi xuống.

Người đàn ông này là Dương Hải Thành, chồng của Hạ Thu Trang.

“Chồng ~~” Hạ Thu Trang ôm lấy cánh tay của Dương Hải Thành, nũng nịu nói: “Chồng, sao muộn như thế anh mới đến?”

Dương Hải Thành cười ha hả nói: ‘Công ty tăng ca, thật sự không thể phân thân được. Mẹ, vợ, xin lỗi hai người.”

Tần Yên Dung xua tay.

“Không sao.”

“Có thể tăng ca là chuyện tốt, còn hơn có những người ngay cả đi làm cũng không được.”

Rõ ràng những lời này là nói cho Giang Nghĩa nghe.

Dương Hải Thành liếc nhìn Giang Nghĩa.

Thật ra vừa rồi ở bên ngoài, anh ta cũng nghe được một phần cuộc trò chuyện của mọi người.

Anh ta cố ý nói: “Anh đây là chồng của Thu Huyền đúng không? Nghe danh đã lâu mà chưa biết mặt, may mắn hôm nay mới được gặp anh đây.”

Hạ Thu Trang phụt cười: “Cái gì mà nghe danh đã lâu chứ? Rõ ràng là tiếng xấu vang xal”

Tất cả mọi người trong phòng đều cười phá lên khi nghe những lời này.

Giang Nghĩa, Đinh Thu Huyền trở thành trò cười của mọi người trong phòng, khiến bữa tiệc sinh nhất vốn vô nghĩa trở nên “sôi động” hơn.

Tân Yên Dung tiếp tục nói với Tô Cầm: “Em à, từ nhỏ, mắt nhìn người của em đã không tốt. Hôm nay chị không giấu diếm nữa, dạy em cách chọn con rể như thế nào. Sau này, nếu Thu Huyền nhà bọn em có tái hôn, em cũng có thể lựa chọn một người đàn ông xuất sắc như Hải Thành nhà bọn chị.”

“Chắc chắn nhà và xe là phải có, hơn nữa, nhà còn phải ở gần khu trường học. Sau đó thì công việc cũng phải ổn định, ít nhất lương mỗi tháng cũng phải chín con số.”

“Điều quan trọng nhất là phải có lòng hiếu thảo, nhân phẩm tốt”

“Em à, em nghe hiểu chưa?”

Tô Cầm cúi đầu.

Những lời này lọt vào tai khiến bà cảm thấy cả người khó chịu, tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng có thể làm gì bây giờ?

Đúng là Giang Nghĩa nghèo, đúng là không thể nào kiếm được hơn ba trăm triệu mỗi tháng như Dương Hải Thành. Cùng là con rể nhưng khoảng cách thật sự lớn.

Lúc này, Dương Hải Thành chủ động đứng dậy nói: ‘Được rồi, không nói những chuyện nhảm nhí đó nữa. Mẹ, hôm nay là sinh nhật của mẹ, con mời mẹ một chén.”

Anh ta cầm chén rượu nhỏ lên, chủ động cúi người mời Tân Yên Dung một chén rượu.

Tân Yên Dung nhấp một ngụm rồi đặt chén xuống.

Dương Hải Thành tiếp tục nói: “Nói đến chuyện rượu này, không biết mọi người có biết nhà máy rượu Thánh Thái không?”

Hạ Thu Trang gật đầu: “Có ai mà không biết chỗ đó sao? Nhà máy rượu Thánh Thái chính là một trong những thẻ bài của quận Giang Nam chúng ta. Ba loạt rượu của nhà họ, cho dù bao nhiêu người cầm tiền mặt cũng không mua được.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2121


Chương 2121

Dương Hải Thành gật đầu nói: ‘Đúng vậy, rượu của nhà máy rượu Thành Thái không chỉ có hương vị thơm ngon mà còn có tác dụng chữa bệnh rất tốt.

Tân Yên Dung cười hỏi: ‘Hải Thành này, con nói nhiều như vậy, cuối cùng là muốn làm gì vậy?”

“Mẹ, mẹ sẽ sớm biết thôi.”

Mọi người nhìn nhau, không biết anh ta đang định giở trò gì.

Không lâu sau, cửa phòng riêng mở ra, một người phục vụ bê một chai rượu đi vào, nói: ‘Quý bà Tần Yên Dung là ai ạ?”

Tần Yên Dung ngẩng đầu lên nói: ‘Là tôi, sao vậy?”

Người phục vụ nói: “Có người mang đến một chai rượu của nhà máy rượu Thánh Thái, nói là quà sinh nhật cho bà.”

“Hả?”

Cả phòng lập tức ồn ào hẳn lên.

Rượu của nhà máy rượu Thánh Thái, đó chính là rượu ngon nghìn vàng cũng khó mua. Bao nhiêu người vung tiền như rác chỉ vì uống một ngụm rượu, không ngờ lại có người tặng quà sinh nhật như vậy cho Tần Yên Dung.

Ra tay thật sự hào phóng.

Hạ Thu Trang vội vàng lấy rượu đặt lên bàn.

Cô ta cũng không nhịn được hỏi: ‘Là tác phẩm lớn của chú hay bác nào thế?”

Giang Nghĩa còn đang nghĩ xem nên nói thế nào thì bên kia, Dương Hải Thành đã đặt đũa xuống trước, cười nói: “Mẹ, đây là niềm vui bất ngờ mà con dành cho mẹ.”

Lập tức, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Dương Hải Thành.

Ngay cả Giang Nghĩa cũng hơi bất ngờ.

Sao lại trùng quà tặng rồi? Buổi sáng, anh cũng nói Bảo Bình giao một chai tới.

Trên bàn.

Hạ Thu Trang vui vẻ ôm lấy Dương Hải Thành, thưởng cho anh ta một nụ hôn nồng nhiệt: “Chồng, anh thật sự là quá tốt!”

Tất cả đồng nghiệp đều không nhịn được mà giơ ngón tay cái lên.

“Tuyệt vời, thật sự không dê dàng.”

“Hải Thành thật sự là rất tuyệt, một người chồng tốt.”

“Đúng là phúc mấy đời mới có phúc có được người con rể như vậy.”

Hạ Thu Trang còn không quên mỉa mai Giang Nghĩa: ‘Đúng rồi, không biết hôm nay anh có mang quà gì có mẹ tôi không?”

Giang Nghĩa hờ hững nói: ‘Ừm, quà của †OIt Trong giây lát, anh cũng không biết phải nói thế nào mới được.

Đồng nghiệp ở một bên nói mỉa: “Được rồi, Thu Trang, cháu cần gì phải luôn gây khó dễ với một tên ăn hại chứ? Nhiều nhất thì cậu ta cũng chỉ mang theo hai túi trái cây mà thôi. Thế nào, chẳng lẽ cháu còn trông mong cậu ta cũng tặng một chai rượu của nhà máy rượu Thánh Thái sao?”

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau khui chai rượu đi. Chú đã nóng lòng muốn nên thử rồi”

Dương Hải Thành đứng dậy: ‘Được, vậy cháu sẽ khui chai rượu cho tất cả các chú các bác đều được nếm thử”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2122


Chương 2122

Anh ta đưa tay mở chiếc hộp ra.

Kết quả, chiếc hộp vừa được mở ra, Dương Hải Thành lập tức sững sờ.

Không đúng.

Tại sao lại là Thiên Tôn?

Dương Hải Thành nhớ rõ mình nhờ bạn mua loạt rượu “Nhân Vương” mà, tại sao lại đưa tới “Thiên Tôn” ?

Giao sai sao?

Anh ta còn chưa kịp phản ứng thì một đồng nghiệp đã hô to: “Thiên Tôn? Là Thiên Tôn!”

“Hải Thành, cháu ra hết vốn liếng rồi.”

“Chú còn tưởng rằng cháu tặng một chai Nhân Vương thôi cũng đã giỏi lắm rồi, cho dù là Địa Thánh cũng đủ thành ý rồi. Không ngờ cháu vừa ra tay lại mang đến Thiên Tôn.”

“Một chai Thiên Tôn cũng có giá hơn ba tỷ”

“Lợi hại.”

“Chị Tần, con rể của chị đối với chị thật sự quá tốt.”

Khuôn mặt Tần Yên Dung đỏ bừng vì được khen ngợi, vô cùng vui vẻ.

Nhưng Dương Hải Thành ở bên cạnh lại có chút xấu hổ, rõ ràng mua Nhân Vương, tại sao lại biến thành Thiên Tôn?

Khả năng là giao sai rồi.

Quên đi, không sao cả. Nhân Vương chỉ có hơn ba trăm triệu một chai, Thiên Tôn lại ba tỷ một chai, dù sao Dương Hải Thành cũng không thiệt.

Anh ta lập tức nở nụ cười, bỏ chiếc hộp ra.

Thứ được lấy ra từ bên trong chiếc hộp là một chai rượu được đậy lại bằng chụp thủy tinh, bên trên có khóa vân tay.

Đây là điểm đặc sắc của nhà máy rượu Thánh Thái.

Mỗi một chai rượu đều có những yêu cầu nghiêm ngặt, khi mua phải có dấu vân tay, chỉ có người mua mới có thể mở được, thể hiện đẳng cấp càng cao sang và quyền quý.

Dương Hải Thành mỉm cười nói: ‘Rượu của nhà máy Thánh Thái đúng là khác biệt, còn phải mở khóa bằng dấu vân tay, lợi hại.”

Anh ta nói xong bèn giơ ngón tay cái qua.

Ngón tay ấn xuống.

Mọi ánh mắt đều tập trung và đó, tất cả đều nghĩ rằng khóa sẽ lập tức được mở ra, nhưng kết quả lại là…

Tít tít tít, tít tít tít.

Khóa vân tay hiển thị màu đỏ, nhập sai dấu vân tay!

“Ơ” Dương Hải Thành có hơi xấu hổ.

“Chồng, không phải là anh nhớ nhầm ngón tay chứ?” Hạ Thu Trang nói.

“Để anh thử lại.”

Dương Hải Thành đổi ngón tay khác để thử nhưng vấn thất bại như trước, không thể mở chụp thủy tinh ra được.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2123


Chương 2123

Anh ta thử liền mười ngón tay nhưng vẫn không thành công, thiếu điều tháo cả giày ra thử bằng ngón chân.

“Sao lại như vậy?”

Dương Hải Thành gãi đầu, rất khó hiểu.

Dương Hải Thành thử mấy lần, tất cả các ngón đều thử nhưng đều thất bại.

Hạ Thu Trang tức giận, chống nạnh nói: “Cái gì đây, nhà máy rượu Thánh Thái cũng chỉ như thế, có tiếng mà không có miếng.

Hoành tráng như vậy nhưng kết quả lại chỉ là bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa, ngay cả khóa vân tay cũng ghi số!

Lấy dấu sai rồi?

Các đồng nghiệp mới hoàn hồn, nhất định là lấy dấu sai rồi.

Đúng lúc này, Giang Nghĩa đột nhiên lên tiếng: “Ờm, chưa chắc đã là lấy dấu sai đâu, có thể là do anh mở không đúng cách thôi.”

Hả?

Mọi người đều nhìn qua đó.

Cái tên ăn hại im lặng suốt cả tối cũng không biết ngại mà lên tiếng?

Dương Hải Thành khinh thường nói: “Sao vậy, chẳng lẽ anh biết mở rượu của nhà máy rượu Thánh Thái thế nào sao?”

Hạ Thu Trang mỉm cười, nói bằng giọng điệu mỉa mai: “Thôi bỏ đi, với vẻ nghèo hèn kia của anh ta thì biết mở cái khỉ gì.”

Tất cả đồng nghiệp đều cười phá lên.

Ngay cả Đinh Thu Huyền ngồi bên cạnh cũng hừ mấy tiếng, cô nghĩ bụng khó khăn lắm mọi người mới chuyển dời được sự chú ý, sao anh còn chủ động sáp lại?

Vân chê chưa đủ mất mặt hay sao?

Sau đó, Giang Nghĩa trông giống như một người chẳng mấy bận tâm, anh giơ tay ra rồi nói: “Tôi có một chút hiểu biết về việc mở rượu thế nào, để tôi thử xem sao.”

Dương Hải Thành bật cười ha hả: “Được thôi, vậy thì để “anh Hình” quanh năm suốt tháng ở bên ngoài, hiểu biết sâu rộng của chúng ta dạy cho chúng ta biết thế nào là mở rượu.”

Anh ta chủ động đưa chai rượu qua.

Chỉ thấy Giang Nghĩa cũng không có hành động gì đặc biệt, anh đặt ngón trỏ tay phải của mình lên khóa vân tay, chỉ một chút khóa vân tay đã hiển thị màu xanh, cạch một tiếng, mở khóa.

Tốc độ cực kì nhanh, nụ cười trên gương mặt của mọi người còn chưa kịp tắt, nhất thời đều cứng đờ.

Đinh Thu Huyền và Tô Cầm cũng trợn mắt há hốc mồm.

Không ngờ Giang Nghĩa lại thật sự làm được!

Hạ Thu Trang không cầm lòng được mà hỏi: ‘Sao có thể? Tại sao rượu chồng tôi mua, vân tay của anh ấy không mở được nhưng một thằng ăn hại không liên quan gì như anh lại mở được chứ?”

Giang Nghĩa khẽ cười, anh lắc đầu.

Anh chỉ tay vào chai rượu rồi nói: “Bởi vì đây là chai rượu tôi mua mang đến làm quà sinh nhật cho dì.”

Cái này…

Bầu không khí như bị đóng băng một lần nưa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2124


Chương 2124

Một kẻ ăn hại, nghèo hèn, bám váy nhà vợ như anh sao có thể mua được rượu Thiên Tôn có giá hơn ba tỷ?

Đùa gì vậy trời?

Hạ Thu Trang lập tức phản bác lại: “Anh có ý gì? Nói chồng tôi lấy rượu của anh giả làm quà của anh ấy sao? Cũng không tự soi mặt mình vào nước tiểu mà xem, anh cũng xứng sao?”

Đúng lúc này, nhân viên lại câm một chai rượu đi vào: “Bà Tân Yên Dung, lại có người tặng cho bà một chai rượu của nhà máy rượu Thánh Thái nữa, tôi đặt ở đây cho bà nhé.”

Giang Nghĩa nhìn chai rượu vừa được mang đến rồi thản nhiên nói: ‘Anh Dương, chai rượu này mới là chai rượu anh muốn tặng cho dì nhỉ?”

Lúc này, sự thật đã rõ mười mươi.

Mặt Hạ Thu Trang đỏ bừng, một giây trước cô ta còn chất vấn Giang Nghĩa ăn nói linh tinh, một giây sau đã bị làm cho xấu mặt ê chề rồi.

Sự thật là Dương Hải Thành đã lấy rượu Giang Nghĩa mua giả làm rượu mình mua.

Tuy không phải cố ý.

Hạ Thu Trang xấu hổ đến nỗi muốn đào một cái lỗ rồi chui xuống dưới đất, cô ta ngồi xuống, cúi găm mặt xấu hổ không dám nói nữa.

Dương Hải Thành cầm chai rượu mới kia, mở hộp ra, quả nhiên đây là chai rượu nằm trong bộ sưu tập “Nhân Vương”, không sai.

Sau khi các đồng nghiệp nhìn xong đều không khỏi lắc đầu.

Có người nói: “Chẹp chẹp, sao lại là Nhân Vương vậy?”

“Hải Thành à, thu nhập mỗi tháng của anh cũng phải sáu chữ số, tặng mỗi chai Nhân Vương, có phải là keo kiệt quá rồi không?

Anh nhìn Giang Nghĩa kìa, nghèo thì nghèo nhưng vấn tặng một chai Thiên Tôn.”

Dương Hải Thành tái mét mặt mày.

Tân Yên Dung, nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật đứng bên cạnh tức run cả người, cả nhà họ bắt tay với nhau sỉ nhục Giang Nghĩa cả tối, nhưng không ngờ chỉ bằng một chai rượu anh đã trở mình được rồi.

Lúc này, cuối cùng Tô Cầm bị “đàn áp” cả tối cũng vùng lên.

Bà lắc đầu chẹp chẹp chẹp rồi nói: “Chị à, vừa rồi chị dạy em thế nào ấy nhỉ? Ồ, chị bảo chọn con rể, điều quan trọng nhất chính là nhân phẩm.”

“Tuy giờ Giang Nghĩa nhà em không phải dạng giàu có gì nhưng người nghèo chí không ngắn, đều hết lòng hết dạ với người nhà, với bạn bè.”

Không giống như một số con rể nào đó, bình thường lúc nào cũng nổ nói mình có t † iền cỡ nào cỡ nào, nhưng đến lúc quan rọng lại giở chút mánh khóe, lừa dối bậc bề trên.”

† Ôi chao, chị ơi, em thật sự thấy đáng hương thay cho chị đấy.”

“Trước mặt mọi người còn bị lừa gạt, không biết bình thường còn bị lừa biết bao nhiêu lần nữa.”

“Đáng thương ghê.”

M lồm miệng phụ nữ, quả nhiên thâm độc. ‘ Chỉ với vài câu nói đã khiến cho Tần Yên Dung sắp phát điên lên rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2125


Chương 2125

Tần Yên Dung lúc này mặt mày tái nhợt, bà ta tức đến nỗi người run lên bần bật, nghiến răng ken két, ước gì có thể xắn tay áo lên đánh một trận ra trò.

Trước giờ luôn là bà ta sỉ nhục, bắt nạt cả nhà Tô Cầm.

Kết quả thời thế thay đổi, cuối cùng cũng đến lượt bà ta bị sỉ nhục.

Tần Yên Dung tức giận đùng đùng nhìn Dương Hải Thành.

Dương Hải Thành xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, nhưng trong lòng lại không phục, càng không hiểu sao một kẻ nghèo rớt mồng tơi như Giang Nghĩa có thể mua được rượu Thiên Tôn?

Chí mạng hơn nữa là, không phải cứ có tiền là sẽ mua được rượu Thiên Tôn.

Dương Hải Thành nhìn chăm chằm chai rượu trong tay Giang Nghĩa, sau đó anh ta lại nhìn chai rượu của mình rồi đột nhiên cười phá lên.

Tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều ngây ra.

Có ý gì?

Bị tức đến phát điên rồi sao?

Hạ Thu Trang sợ đến nỗi vội vàng kéo tay áo của Dương Hải Thành rồi lo lắng hỏi: “Chồng ơi, anh làm sao vậy?”

Dương Hải Thành bật cười, sau đó lấy lại bình tính.

Anh ta chỉ tay vào Giang Nghĩa rồi nói: “Một thằng ăn hại ăn bám như anh thì lấy đâu ra tiền để mua rượu Thiên Tôn với giá hơn ba tỷ chứ? Hơn nữa theo như những gì tôi được biết, rượu Thiên Tôn năm nay của nhà máy rượu Thánh Thái đã được bán xong từ lâu rồi, anh mua bằng cách nào?”

Mọi người nghe vậy cũng thấy nghỉ ngờ.

Đột nhiên Dương Hải Thành chỉ vào chai nào đây?

Người khó chịu nhất vần là Tô Cầm.

Bà căn răng, tức giận nhìn Giang Nghĩa, bà không hiểu tại sao Giang Nghĩa cứ đòi ra mặt cho bằng được.

Tuy bị sỉ nhục rất khó chịu, nhưng chẳng phải đều do anh ăn hại nên mới nên cơ sự này sao? Anh muốn bẽ mặt, muốn chống lại cũng được, nhưng anh có thể thể hiện bản lĩnh thực sự của mình ra được không?

Giống như hiện tại, cầm một chai rượu giả đến ra vẻ rồi bị người ta phát hiện ngay tại trận, mất mặt lắm biết không?

Không chỉ một mình Giang Nghĩa mất mặt.

Mà cả nhà Tô Cầm cũng mất mặt theo.

“Cậu!” Tô Cầm ghét nhất loại người đã không có bản lĩnh nhưng lại thích thể hiện.

Ghét đến tột cùng.

Các đồng nghiệp có mặt ở đây đều nhìn Giang Nghĩa bằng ánh mắt khinh thường, mỉa mai.

Họ vốn đã coi thường Giang Nghĩa rồi, lúc này càng tỏ ra chán ghét đến tột cùng, như thể ngồi cùng anh sẽ bị dính bẩn vậy.

Tân Yên Dung gõ nhẹ ngón tay vào ly rượu rồi nói bằng giọng điệu kỳ quái: “Em gái à, bây giờ em còn muốn nói gì nữa không?”

Tô Cầm ước gì có thể đào một cái lõ rồi chui xuống cho rồi.

Bà còn gì để nói nữa đâu?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2126


Chương 2126

Bà hận Giang Nghĩa chết đi được, không có tiền thì cứ ngoan ngoãn ở đó được rồi, cớ sao phải tự chuốc nhục vào mình, lấy rượu giả ra lừa gạt, giờ thành trò cười cho thiên hạ rồi đấy?

Liên lụy cả người nhà họ Đinh đều xấu mặt theo.

Quá đáng hơn nữa là…

Dương Hải Thành lạnh lùng nhìn Giang Nghĩa, rồi nói bằng giọng điệu không mấy thân thiện: “Một ngày vui thế này, anh lại mang một chai rượu giả đến, việc này không chỉ là nhân phẩm tồi, hơn hết là không tôn trọng mẹ tôi!”

“Nhà chúng tôi không chào đón loại người như anh.”

“Mời anh ra ngoài cho.”

Trực tiếp nói lời đuổi khách.

Cách này có phần quá máu lạnh, độc ác.

Tô Cầm cắn môi, mặt đỏ bừng bừng, Giang Nghĩa xấu mặt thì bà cũng xấu mặt! Biết trước sẽ âm ï ra nông nỗi này, bà đã không dẫn theo Giang Nghĩa tới đây rồi.

Hối hận, nhưng cũng đã muộn.

Đúng lúc này, đột nhiên có một ông cụ mở cửa đi vào, ông ta cười nói: “Mọi người, xin lỗi vì đã làm phiền.”

Mọi người đều nhìn về phía ông cụ.

Có người biết, lập tức hô lên: ‘Đây chẳng phải là “Tửu Tiên”, Kỳ Hoàng Công sao?”

Kỳ Hoàng Công, bậc thầy thử rượu nổi tiếng nhất cả nước.

Sở thích lớn nhất cả đời này của ông ta là đi du lịch đến các quốc gia trên thế giới, thưởng thức rượu ở khắp mọi nơi.

Ông ta sáng lập ra tạp chí ‘Quan xẩm rượu”, là tạp chí mà ai yêu thích rượu cũng phải đọc, phân tích, đánh giá về rượu ở trong đó đều rất tuyệt.

Đâu ai ngờ một người nổi tiếng như thế, lúc này lại đột nhiên xuất hiện trong phòng riêng của bọn họ chứ.

Dương Hải Thành lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười, kính cẩn nói: “Trời ơi, trước đây tôi chỉ có thể nhìn thấy ông Kỳ trên tivi, không ngờ hôm nay lại được tận mắt nhìn thấy ông Kỳ tôn kính, đúng là vinh hạnh ba đời của tôi. Có điều không biết ông Kỳ đặc biệt đến hỏi thăm chúng tôi có việc gì không?”

Kỳ Hoàng Công cười nói: ‘Do vừa rồi tôi nhìn thấy có hai chai rượu của nhà máy rượu Thánh Thái được mang vào đây, một ông già như tôi thật sự rất thèm nên cố tình đến đây để xin chén rượu. Không giấu gì mọi người, từ nửa tháng trước sau khi được nếm thử rượu của nhà máy rượu Thánh Thái một lần, tôi không sao quên được hương vị ấy nên rất muốn uống thêm lần nữa, nhưng vất vả mãi cũng không mua được.”

Dương Hải Thành nghe thấy thế thì vui vẻ.

Thì ra người nổi tiếng này nghiện rượu như mạng, chuyện này cũng không lạ. Nếu như đây không phải uống rượu giỏi thì làm sao có thể có được đánh giá uyên thâm như thế về rượu chứ?

Anh ta nói: ‘Ông Kỳ muốn uống rượu, tất nhiên tôi rất chào đón, nhưng tiếc thay vốn chẳng phải là hai chai rượu của nhà máy rượu Thánh Thái gì cả, bởi vì có một chai là giả.”

Lúc nói câu này, Dương Hải Thành còn cố tình nhìn Giang Nghĩa.

Lại sỉ nhục Giang Nghĩa thêm lần nữa.

Chuyện này khiến Dương Hải Thành vui như mở cờ trong bụng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2127


Chương 2127

“Ồ? Giả sao?”

Kỳ Hoàng Công bước lên phía trước một bước: ‘Có thể cho tôi xem được không?”

“Tất nhiên là được.” Dương Hải Thành chỉ vào chai rượu trước mặt Giang Nghĩa rồi nói: “Chai rượu đó là giả.”

Kỳ Hoàng Công nhìn kỹ chai rượu đó, càng nhìn càng thấy sai sai, càng nhìn lông mày ông ta càng nhíu chặt.

Đột nhiên, Kỳ Hoàng Công bật cười ha ha.

“Đây, đây là rượu Thiên Tôn!”

“Rượu Thiên Tôn của nhà máy rượu Thánh Thái!”

Kỳ Hoàng Công giống như một kẻ điên vậy, trông vô cùng phấn khích.

Mọi người có mặt ở đó đều ngẩn người.

Dương Hải Thành vội nói: “Ông Kỳ, ông nhìn kỹ đi, chai rượu đó là rượu giả.”

“Sao có thể là rượu giả được?” Kỳ Hoàng Công nói: ‘Cho dù tôi có nhận nhầm vợ của mình thì cũng không thể nhận nhầm chai rượu này được, đây đúng là rượu Thiên Tôn!”

Lúc này, mọi người ngồi ở đây đều không bình tính được nữa.

Vừa rồi bọn họ còn mỉa mai một hồi lâu, kết quả chai rượu Giang Nghĩa mang tới lại là rượu Thiên Tôn thật?

Vậy…

Vậy cũng đồng nghĩa với việc, chai rượu Dương Hải Thành mang tới…

Đinh Thu Huyền ngay lập tức phản ứng lại, chỉ vào chai rượu trên tay Dương Hải Thành và hỏi: “Ông Kỳ, mong ông xem giúp chúng tôi chai rượu này có phải do nhà máy rượu Thánh Thái sản xuất không?”

“Được thôi.”

Kỳ Hoàng Công cầm một chai rượu khác tới, vừa nhìn đã phì cười: “Nhìn là biết hàng giả mà, đến nhấn hiệu cũng giả ơi là giả, quá là dối trá.”

Sắc mặt Dương Hải Thành thoáng chốc tái mét như màu gan heo.

“Ông Kỳ, ông nhìn kỹ chưa thế?”

“Chắc chắn rồi.” Kỳ Hoàng Công kề sát mũi vào chai rượu để ngửi, càng thấy nực cười hơn: “Hai người tự uống khắc biết, khác gì một chai rượu trắng năm mươi ngàn đâu chứ?”

Rượu, rượu trắng?

Dương Hải Thành suýt thì hộc máu, anh †a tốn mấy trăm triệu nhờ bạn mua rượu Nhân Vương, hóa ra nó là rượu trăng à?

Hồi nãy anh ta luôn mồm bảo rượu của Giang Nghĩa là hàng nhái, cư xử bất lịch sự với mẹ anh, lại còn yêu cầu Giang Nghĩa cút ra khỏi phòng VỊP.

Bây giờ thì sao?

Dương Hải Thành vô cùng lúng túng.

Rượu mà Giang Nghĩa người ta mang tới là rượu Thiên Tôn hàng thật giá thật, trong khi mày lại đem tới chai rượu trắng năm mươi ngàn, vậy mà mày còn bày đặt ưốn ngực khăng khăng rượu của người ta là hàng nhái, có biết xấu hổ là gì không?

Trong thoáng chốc, Dương Hải Thành xấu hổ đến mức tay chân luống cuống, ước gì có thể chuồn khỏi đây thật nhanh.

Tần Yên Dung kế bên thì chết trân, không biết nên nói gì mới phải, xấu hổ đến mức không thốt nổi câu nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2128


Chương 2128

Những đồng nghiệp tại chỗ cũng á khẩu.

Ban nãy cả đám hùa theo trào phúng Giang Nghĩa, giờ thì mặt ai nấy cũng nóng phừng phừng cả lên.

Tô Cầm thì ngồi đó trong tâm trạng hả hê.

Đúng là ở đời khó lường nhất là chữ ngờ, thú vị thật đấy!

Bà như cười như không nhìn Tần Yên Dung, châm chọc: “Chị à, chắc hẳn chị đã biết chân tướng sự việc rồi nhỉ? Sau này ấy, đừng thấy có gì khác biệt là lại kêu người †a dùng hàng nhái nữa, bỏ cái thói ăn cướp còn la làng đó đi nhé.”

“Em trả lại câu kia, chọn con rể thì phải chọn đứa nào có nhân cách tốt vào.”

“Giang Nghĩa nhà chúng em tốt cực, rất biết điều, chưa bao giờ lừa lọc chúng em.

Ai như cậu con rể nào đó, mỗi tháng kiếm được mấy trăm triệu mà cuối cùng lại mua chai rượu nhái năm mươi ngàn để đối phó mẹ vợ thế này đây.”

“Em thấy ngại giùm chị luôn đó chị à.”

Cuối cùng, Tô Cầm nhìn Hạ Thu Trang, nói: “Hạ Thu Trang à, dì chân thành khuyên cháu, đừng thiết tha gì cái loại đàn ông như thế nữa, có ma mới biết mấy thứ cậu †a mua cho cháu có phải hàng nhái không?

Ai biết được cậu ta cầm tiền đi làm gì, có khi nào cậu ta ngoại tình không?”

“Bởi vậy cháu nghe lời khuyên của dì, ly hôn đi, dì sẽ tìm cho cháu một tấm chồng khác tốt hơn.”

“Sao nào?”

Trước đó Hạ Thu Trang châm chọc Đỉnh Thu Huyền thế nào, lúc này Tô Cầm trả lại cho cô ta thế ấy. Mặt Hạ Thu Trang đỏ như gấc, cô ta muốn phản bác nhưng lại không thốt nổi một câu.

Tâm trạng của Đinh Thu Huyền thoáng chốc tốt hơn hẳn.

Thấy dáng vẻ cứng họng của Hạ Thu Trang, cô không kìm được bật cười.

Đinh Thu Huyền ung dung xát muối vào tim: ‘Dương Hải Thành, hôm nay là ngày vui vậy mà anh lại tặng một chai rượu nhái để bịp nhân vật chính của bữa tiệc, không chỉ nhân cách kém mà còn không tôn trọng dì ấy nữa.”

“Ăn cùng một kẻ như anh làm tôi buồn nôn lắm, anh làm ơn biến khỏi đây được không?”

Dương Hải Thành ngây ra như phồng, đi không được mà ở lại cũng không xong, bởi một khi ra ngoài thì anh ta sẽ chẳng còn mặt mũi nào.

Hạ Thu Trang sốt ruột võ bàn, rống lên: “Đinh Thu Huyền, chị là ai mà dám bắt chồng tôi rời khỏi đây? Hôm nay là sinh nhật của mẹ tôi, phòng VỊP này là nhà tôi đặt, người đi phải là chị! Hiểu chưa?!”

Đinh Thu Huyền chẳng những không tức giận mà còn mỉm cười với Tần Yên Dung: “Dì à, cháu cảm thấy xót xa giùm dì đấy.

Dì bị con rể lừa, con gái dì chẳng những không giúp dì mà còn bênh vực người ngoài, bắt tay với con rể leo lên đầu dì ngồi, ôi chao…”

Hạ Thu Trang cuống quýt đến mức sắp bật khóc.

“Mẹ ơi, con không có ý đó đâu!”

“Chứ cô có ý gì?” Đinh Thu Huyền chất vấn “Chẳng lẽ cô nghĩ Dương Hải Thành dùng rượu nhái lừa dì là đúng đắn à?”

“Cái này…”

Hạ Thu Trang không trả lời được.

Định Thu Huyền thở dài, cầm túi xách của mình lên: “Xin lỗi dì, cháu thật sự không chịu đựng nổi một kẻ hèn hạ như Dương Hải Thành, anh ta không đi thì cháu đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2129


Chương 2129

Dứt lời, cô đứng dậy bỏ đi ngay mà không chút do dự.

Tô Cầm mừng thầm trong bụng, nhìn thấy bình thường Đinh Thu Huyền nhã nhặn, lịch sự như vậy thôi nhưng khi đã chọc tức cô lên thì cô sẽ rất cứng rắn, không nương Tình chút nào.

“Em cũng không muốn ăn chung với một kẻ hèn hạ như Dương Hải Thành đâu chị à”” Bà gọi Giang Nghĩa: ‘Giang Nghĩa, ta đi thôi.”

“Vâng, thưa mẹ.”

Tô Cầm và Giang Nghĩa lần lượt bỏ ra ngoài.

Những người còn lại trong phòng VỊP vô cùng lúng túng, nếu ở lại ăn thì đồng nghĩa với việc họ cùng một giuộc với Dương Hải Thành, nhưng nếu đi theo thì khác gì làm căng với Tân Yên Dung đâu chứ?

Bữa ăn này làm khó họ quái Ở ngoài nhà hàng.

Đỉnh Thu Huyền dang hai tay ra hoan hô, ngẩng đầu lên, mặc cho gió đêm thổi lên mặt mình.

“Vui thế à?” Giang Nghĩa đi qua, hỏi.

“Chứ sao, lâu lắm rồi em không vui như vậy.” Đinh Thu Huyền buông hai tay xuống: “Anh không biết đâu, nhiều năm qua cả nhà bà dì này cứ móc mỉa nhà em mãi, lần nào gặp nhau cũng phải soi mói, chế nhạo bằng được, em nhịn bọn họ lâu lắm rồi!

Chai rượu anh tặng hôm nay đúng lúc lắm, vả mặt Dương Hải Thành rõ đau, khiến Tần Yên Dung và Hạ Thu Trang tức sôi máu luôn rồi, ha hai”

Cô quay đầu lại, tò mò hỏi: “Phải rồi, rượu Thiên Tôn cả tỷ một chai lận, anh lấy đâu ra tiền để mua thế?”

Giang Nghĩa đã chuẩn bị sẵn đáp án cho câu hỏi này.

Anh lấy một tờ rút thăm ra đưa cho cô: “Khi sáng anh đi trung tâm thương mại mua săm, hóa đơn ba trăm ngàn là được rút thăm một lần, anh may mắn rút trúng giải đặc biệt đó mà.”

Đỉnh Thu Huyền nhận lấy tờ rút thăm xem, không nén được tiếng cười.

“Thế là anh dùng giải đặc biệt rượu Thiên Tôn làm quà sinh nhật cho Tân Yên Dung à?”

“Đúng vậy.”

Đinh Thu Huyền lắc đầu: “Chẳng đáng chút nào, rượu ngon như vậy mình không được uống mà lại đem cho họ.”

Đang nói giữa chừng, ánh mắt hai người bỗng chạm nhau.

Đinh Thu Huyền hơi đỏ mặt, cúi đầu, ben lẽn nói: “À, em cũng phải xin lỗi anh nữa.”

“Sao?”

“Em không nên nghỉ ngờ anh mới phải.

Dương Hải Thành nói rượu của anh là hàng nhái mà em cũng tin.”

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười: ‘Không sao đâu, anh sẽ không bao giờ trách em.”

Trong lòng Đinh Thu Huyền càng ấm áp hơn.

Cô ngẩng đầu nhìn Giang Nghĩa một lần nữa, ánh trăng chiếu lên gương mặt Giang Nghĩa hiện lên sự khôi ngô và ấm áp vô cùng.

Đỉnh Thu Huyền nhón chân lên, hôn thật mạnh vào môi Giang Nghĩa.

“Xem như đền bù cho anh.”

Dứt lời, Đinh Thu Huyền xoay người bỏ chạy, để lại một mình Giang Nghĩa đứng chết trân.

Anh đưa tay lên sờ môi mình.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2130


Chương 2130

Nơi đó vừa được Đinh Thu Huyền hôn.

Trong thoáng chốc, Giang Nghĩa những tưởng mình đang thong thả tắm mình giữa đại dương hạnh phúc vậy, nếu như có thể đắm chìm trong niềm hạnh phúc này cả đời thì tốt biết mấy.

“Giang Nghĩa, lên xe nào, mình về thôi.” Tô Cầm gọi.

“Con tới đây thưa mẹ Trăng đêm nay tròn vành vạnh và sáng rỡ.

Sáng hôm sau, Giang Nghĩa thức dậy từ rất sớm rồi một mình lái xe đến y quán Nhân Trị.

Đã hai ngày anh không đến thăm nàng tiên hoa, không biết dạo này cô bé sao rồi. Thật ra không chỉ mỗi mình Giang Nghĩa, hai ngày nay phía tập đoàn Hoa Thượng cũng khá yên ắng, không hề có động thái nào.

Có lẽ do họ vừa giết Tê Dương, chưa dám rục rịch gì nên mới kín tiếng như thế.

Nhưng Giang Nghĩa biết rằng cái sự im hơi lặng tiếng ấy chỉ là tạm thời mà thôi.

Ngày nào chúng chưa nắm được nàng tiên hoa trong tay, ngày ấy chúng vấn chưa từ bỏ ý đồ. Sớm muộn gì cũng có một ngày nào đó anh em Thân thị sẽ lại đối phó với nàng tiên hoa thôi.

Sau khi vào cổng, Giang Nghĩa băng qua phòng khách, vào phòng, thấy Tân Uẩn đang chải tóc cho nàng tiên hoa. Sau vài ngày được chăm sóc chu đáo, nàng tiên hoa đã khỏe mạnh hơn thấy rõ, ít nhất không còn trông uể oải, ốm yếu như trước nữa, trạng thái tinh thần cũng tốt hơn rất nhiều.

Không lâu sau, Nguyễn Bình Phàm cũng vào phòng.

Dạo này ngày nào Nguyên Bình Phàm cũng tới đây, một là vì lo lắng cho sự an toàn của nàng tiên hoa, hai là vì cũng muốn tìm hiểu thông tin từ cô bé này.

“Giang Nghĩa, cậu cũng ở đây à?” Nguyễn Bình Phàm hỏi.

Giang Nghĩa ngoái đầu nhìn thoáng qua ông ta, đi qua nói: “Quận trưởng Nguyên, ông tới đúng lúc lắm, tôi có một thứ muốn cho ông xem.

“Gì thế?”

“Sang chỗ khác nói chuyện nào.”

Hai người đi vào một căn phòng nhỏ, Giang Nghĩa lấy cái bình rượu làm bằng vàng ra đưa cho Nguyên Bình Phàm.

“Đây là gì?” Nguyễn Bình Phàm chẳng hay biết gì về cái bình này.

Giang Nghĩa bèn kể chuyện đã xảy ra vào hai ngày trước và những suy đoán của mình cho ông ấy nghe.

Nguyễn Bình Phàm vô cùng nghiêm túc nghe anh phân tích, hai mắt híp lại, trong lòng đã có một vài suy tính.

Nếu như suy đoán của Giang Nghĩa là chính xác thì quận Giang Nam sắp sửa đối mặt với biến động lớn, nhìn bề ngoài thì sóng yên biển lặng vậy thôi nhưng thực chất bão tố sắp tới rồi.

Thử nghĩ xem, những kẻ có địa vị cao †rong quận Giang Nam bị anh em Thân thị khống chế đều sắp chết vì không có thuốc giải, thế thì sao bọn họ giữ bình tĩnh được?

Có lẽ họ sẽ giống như Tề Dương, thậm chí còn điên cuồng hơn nữa.

Lúc đó, để có thể sống sót, họ sẽ làm bất cứ chuyện gì. Trả thù, đả kích tập đoàn Hoa Thượng là còn nhẹ, sợ nhất là phía chính phủ sẽ nhập cuộc.

Những “người thực vật” kia là thuốc giải duy nhất để giúp họ được sống tiếp.

Đăng nào cũng sắp chết đến nơi, phỏng chừng bọn họ sẽ không màng bất cứ điều gì.

Nguyễn Bình Phàm nói: “Nếu tập đoàn Hoa Thượng thực sự lợi dụng một loại thuốc độc đặc biệt để khống chế những người trong ban quản lý cấp cao của quận Giang Nam thật, mà thuốc giải nằm trên người thực vật thì quận Giang Nam sắp rơi vào một trận gió tanh mưa máu rồi.”

“Nói vậy nàng tiên hoa không thể tiếp tục ở lại đây nữa, phải đưa cô bé đi và bố trí bảo vệ cô bé chặt chế hơn.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Tôi cũng nghĩ vậy.

Có điều nàng tiên hoa và Tân Uẩn rất thân thiết với nhau, không dễ dàng chia rẽ họ.

Tôi đề nghị cho Tân Uẩn đi cùng nàng tiên hoa.”

“Được.” Nguyễn Bình Phàm nói tiếp: “Chuyện này không nên chậm trẽ, tôi sẽ đi sắp xếp ngay.”

Giang Nghĩa chợt nói: “Quận trưởng Nguyễn, tôi còn một sáng kiến cho chuyện đưa nàng tiên hoa đi.”

“Ồ? Sáng kiến sao?”

Sau đó, Giang Nghĩa nói cặn kế ý tưởng của mình, Nguyên Bình Phàm nghe xong cũng gật gù tán thành.

“Hợp lý. Vậy được, cứ làm như cậu nói đi.”

“Hôm nay phải đưa nàng tiên hoa đến cục cảnh sát an toàn!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2131


Chương 2131

Tập đoàn Hoa Thượng, phòng hội nghị. Hôm nay, ngoại trừ hai anh em Thân Lâm và Thân Hào ra còn có hơn hai mươi chủ tịch, tổng giám đốc của công ty liên hợp đều đến hiện trường, cả đám vô cùng tức giận ngồi xung quanh bàn hội nghị.

Trong đó, người có địa vị lớn nhất chính là chủ tịch của Tài chính Hướng Dương – Phàn Thức.

Tài chính Hướng Dương là một kho bạc lớn, trong mười tháng qua không ngừng trợ giúp tập đoàn Hoa Thượng xử lý các loại tài chính, là hậu cần quan trọng để đảm bảo cho tập đoàn Hoa Thượng có thể xưng vương xưng bá ở quận Giang Nam.

Không có Tài chính Hướng Dương thì tập đoàn Hoa Thượng sẽ không đắc ý nổi.

Giống với Tê Dương, ban đầu vốn dĩ Phàn Thức coi thường tập đoàn Hoa Thượng, nhưng cũng bất đắc dĩ trúng chiêu, bị anh em nhà họ Thân dùng thủ đoạn đặc biệt để khống chế.

Phàn Thức là một viên đại tướng mà bất kể thế nào anh em họ Thân cũng phải cứu chữa.

Không có Phàn Thức, hậu quả khó mà lường được.

Hiện trường im lặng hồi lâu.

Phàn Thức là người đầu tiên lên tiếng: “Mọi người đừng mắt to trừng mắt nhỏ nữa, có gì thì nói hết ra đi, chuyện đã đến nước này rồi, còn có gì mà che che giấu giấu nữa?”

Những người còn lại nhìn nhau.

Một người mở miệng nói: “Thân Lâm, tôi chỉ hỏi một câu, cái chết của Tê Dương có phải do các người ra tay hay không?!”

Vấn đề này khá sắc bén.

Hai ngày trước, Tê Dương chết, toàn bộ quận Giang Nam đều vô cùng khiếp sợ, đặc biệt là những người có tình huống giống với Tê Dương.

Bọn họ lo để giữ được bí mật của mình mà tập đoàn Hoa Thượng lựa chọn giết Tê Dương.

Có thể giết Tê Dương, đương nhiên cũng có thể giết những người khác.

Để trấn an lòng người nên Thân Lâm vội vàng nói: “Dĩ nhiên không phải tập đoàn Hoa Thượng của chúng tôi ra tay! Tê Dương chính là đối tác quan trọng của chúng tôi, cái chết của ông ta là điều bất kể thế nào tôi cũng không muốn thấy.”

“Xin hãy tin tôi, tôi tuyệt đối chưa từng nghĩ tới việc g**t ch*t Tê Dương.”

“Lại càng không có ý nghĩ như vậy với bất cứ ai ở đây.”

Lời nói dối há mồm liền thốt ra, không thể không nói da mặt của Thân Lâm vấn rất dày.

Người kia nói: ‘Sao Tê Dương lại phát bệnh trùng hợp như vậy, chết trước khi phát tác? Nói là ngoài ý muốn, ha ha, tôi thật sự không tin một chút nào.”

Thân Hào ở bên cạnh cũng nói: “Anh cả của tôi đã nói rất rõ ràng rồi, cái chết của Tê Dương không liên quan gì tới chúng tôi, nếu anh không tin thì chúng tôi cũng hết cách”

“Thân Hào, cậu có ý gì? Chơi thuyết mặt dày tâm đen hả?”

“Ha ha, anh muốn nghĩ vậy thì tôi cũng không có cách nào.”

Tình hình ở hiện trường hiện tại rất căng thẳng, hai bên rơi vào trạng thái giương cung bạt kiếm, “đại chiến” chạm vào là nổ ngay.

Lúc này Phàn Thức nói: “Được rồi, đừng tranh cãi nữa. Tê Dương chết thế nào, kỳ thật tôi không hề để ý. Nếu ông ta thật sự chết ngoài ý muốn thì không sao cả; cho dù bị tập đoàn Hoa Thượng giết, tôi cũng không để ý. Tôi biết Tê Dương từng đi tìm Giang Nghĩa, vào thời điểm mấu chốt thế này đi tìm kẻ địch là có ý gì? Bị giết cũng đáng lắm!”
 
Back
Top Dưới