Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 2052


Chương 2052

Từ Mẫn Chi vui vẻ trả lời: “Chị đã hẹn một người bạn chuyên buôn bán kim khí, ông ấy sẽ tới đây xem hàng ngay. Chị và ông ấy đã bàn bạc đâu vào đấy, sẽ mua vào với giá gấp năm lần.”

“Thật tuyệt vời quá!”

Tô Cầm mừng đến mức không khép miệng lại được, ước gì người bạn đó có thể tới đây ngay lúc này.

Sau khi kiên nhãn chờ một tiếng đồng hồ, cuối cùng người bạn của Từ Mãn Chi cũng đến. Đôi bên chào hỏi xong xuôi, người kia mới bắt đầu mở rương kiểm hàng.

Cả một rương đầy đều là trang sức và châu báu.

Nếu mua hết số châu báu này với giá gấp năm lần, Tô Cầm có thể sẽ kiếm được vài tỷ một cách dễ dàng, vừa nghĩ đến đây đã khiến bà thèm nhỏ dãi.

Mười phút sau.

Người bạn kia đứng dậy, nhíu mày, nói một câu khiến Tô Cầm và Từ Mẫn Chỉ đều há hốc mồm kinh ngạc.

“Thưa hai bà, những món hàng này của các bà đều là hàng giả.”

Một câu đã khiến Tô Cầm sợ đến choáng váng.

Bà trừng to mắt, hỏi: “Ông đã nhìn kỹ chưa, sao những thứ này có thể là đồ giả được?”

Người nọ lắc đầu trả lời: “Đúng là hàng giả. Mặc dù chế tác và nguyên liệu trông rất giống thật, nhưng cuối cùng chúng vân là hàng giả. Nói thật, mặt hàng các người mua lần này, dù bán phế liệu cũng chưa chắc đã bán được.”

Âm một tiếng, Tô Cầm ngã phịch xuống ghế.

“Hàng giả?”

“Vậy… Tiền của tôi… Mất sạch rồi?”

Đinh Nhị Tiến nhướng mày, hỏi: “Bà xã, em đã chỉ trả bao nhiêu để mua đống hàng này vậy?”

Tô Cầm nghẹn ngào đáp: “Em đổ hết tiền tiết kiệm mười mấy năm qua vào đây rồi, hơn hai tỷ.

Bà là một người phụ nữ của gia đình, ban đầu tiền lương rất thấp, năm này qua tháng nọ mới cực khổ dành dụm được chút tiền, khó khăn lắm mới để dành hơn hai tỷ nên đã đổ hết số tiền mình có vào đó.

Vốn định kiếm khoản lợi nhuận kếch xù, giờ thì hay rồi, hoàn toàn mất sạch.

Sắc mặt Đinh Nhị Tiến trở nên trắng xám.

Hai tỷ không phải là con số nhỏ với nhà họ.

“Khốn nạn!”

Đỉnh Nhị Tiến gạt tay đẩy hết chén đĩa trên bàn xuống đất, tạo thành âm thanh “loảng xoảng”.

Đinh Thu Huyền nói: “Không được, chúng ta không thể bị lừa vô ích như vậy, nhất định phải lấy lại số tiền đã mất về! Mẹ, mẹ mua số hàng này ở đâu? Con với mẹ đi đòi công bằng.”

“Đúng, đi đòi công bằng.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Thế là Đinh Thu Huyền và Tô Cầm cùng đến cửa hàng kim khí.

“Chờ đã.” Từ Mãn Chi cũng đi theo.

Ba người vừa đến cửa hàng kim khí đã bước thẳng vào trong, đặt cả rương đầy châu báu và trang sức lên trên quầy.

Tô Cầm chửi ầm lên: “Ông chủ đâu? Ra đây!”

Ông chủ cửa hàng kim khí – Hà Quốc Khiêm nghe tiếng la ó om sòm bèn đi ra, hai con mắt gian xảo láo liêng xoay tròn, nhìn chằm chằm ba người vài lần rồi lại nhìn rương châu báu ở trên quầy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2053


Chương 2053

“Mấy vị, có chuyện gì thế?”

“Chuyện gì?” Tô Cầm chửi: “Cả cái rương hàng này đều mua ở chỗ của ông. Lúc đó ông nói thật dễ nghe, gì mà cửa hàng kim khí sắp phá sản nên cần bán châu báu hàng thật với giá thấp. Kết quả thì sao? Tôi đã nhờ chuyên gia giám định xong, tất cả đều là hàng giả, là giả! Đền tiền, mau đền tiền cho tôi!”

Hà Quốc Khiêm đẩy mắt kính, cười lạnh lùng một tiếng rồi nói: “Đồ trong cửa hàng chúng tôi đều là hàng thật, chưa gạt ai bao giờ. Chắc chắn số hàng này của các người không phải của cửa hàng chúng tôi.”

Tô Cầm giận dữ: “Ông có ý gì? Chỗ tôi còn giữ hóa đơn đây này!”

Hà Quốc Khiêm cười: “Thì sao? Cũng có thể bà mua hàng ở chỗ chúng tôi, sau đó đánh tráo, hãm hại chúng tôi bán hàng giả.

Này bà già, bà muốn lừa tôi ư?”

Tô Cầm tức muốn chết.

Đã từng thấy người vô liêm sỉ nhưng chưa thấy ai vô liêm sỉ đến mức này, nói trắng thành đen, nói từ vô lý thành có lý.

“Ông, ông h**p người quá đáng!” Tô Cầm bước lên nắm cổ áo Hà Quốc Khiêm.

“Ông già, đã cho ông thể diện mà không muốn à?”

Hà Quốc Khiêm đẩy mạnh Tô Cầm ra khiến bà ngã sõng soài ra đất, đau đến mức la ó om sòm.

“Bảo vệ!”

Ông ta quát lên, mười bảo an quơ gậy bước ra, đánh đuổi ba người Tô Cầm.

Tú tài gặp binh lính, có lý nhưng không nói được.

Gặp người không thèm nói lý như vậy thì còn cách gì? Huống chi, ba người còn là phụ nữ chân yếu tay mềm.

Đỉnh Thu Huyền sợ Tô Cầm bị thương, vội vàng lái xe chở bà đến bệnh viện để khám và chữa trị.

Lúc này, cô nhận được điện thoại của Giang Nghĩa.

“Thu Huyền, bên đó sao rồi?”

“Đừng nói nữa, đối phương không chịu thừa nhận, còn đánh mẹ bị thương.”

Đinh Thu Huyền ấm ức thuật lại chuyện vừa mới xảy ra, cửa hàng kim khí ỷ mình nhiều người, vốn chẳng xem họ ra gì.

Ngắt điện thoại.

Giang Nghĩa không nói gì, đi ra khỏi nhà.

Nửa tiếng sau, anh đến trước cửa của cửa hàng kim khí, nhìn cửa lớn giây lát, sau đó mới yên lặng bước vào.

“Xin chào quý khách, cho hỏi quý khách muốn mua gì ạ?”

“Ông chủ của các người đâu?”

“Tìm ông chủ của chúng tôi ạ, để tôi gọi ông ấy cho anh.” Nhân viên cửa hàng gọi với vào trong: “Ông chủ, có người tìm.”

Không lâu sau, Hà Quốc Khiêm đi ra.

Ông ta nhìn Giang Nghĩa từ trên xuống dưới, cười tủm tỉm hỏi: “Xin hỏi quý khách tìm tôi có việc gì không?”

Giang Nghĩa thong thả kéo chiếc ghế cao ngồi xuống, đặt tay lên trên quầy rồi nói bằng giọng lạnh nhạt: “Là như thế này, mẹ tôi có bỏ ra hai tỷ mua một rương châu báu giả ở chỗ ông, vừa rồi còn bị ông đánh phải nhập viện, nhờ ông giải quyết hai chuyện này giúp tôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2054


Chương 2054

Vừa nghe thấy thế, Hà Quốc Khiêm đã hiểu ngay.

“Cậu là con trai của bà già kia à?”

“Con rể”

“Ồ Hà Quốc Khiêm nhìn Giang Nghĩa, lại nhìn ra ngoài cửa hàng giây lát mới hỏi tiếp: “Cậu đến một mình à?”

“Một mình.

Hà Quốc Khiêm lập tức thở phào nhẹ nhõm, cả người lập tức thả lỏng, cũng kéo ghế ngôi xuống rồi đối mặt với Giang Nghĩa qua quầy hàng.

Chỉ có một mình Giang Nghĩa, Hà Quốc Khiêm không sợ.

Ông ta nói: “Thứ nhất, số hàng giả mẹ cậu mua không phải của cửa hàng chúng tôi, tôi không quan tâm; thứ hai, mẹ cậu ra tay trước, tôi đuổi bà ta ra ngoài cũng chỉ vì tự vệ, nên không cần chịu trách nhiệm.”

“Từ đó tổng kết lại, mẹ cậu bị vậy là đáng đời, không liên quan gì đến tôi. Tôi nói xong rồi, cậu có thể cút.”

Giang Nghĩa hơi ngẩng đầu nhìn Hà Quốc Khiêm, từng tia sáng lạnh lóe lên trong mắt khiến người ta nhìn thấy phải rùng mình.

“Cho ông thêm một cơ hội, nói chuyện cho đàng hoàng.

Giọng điệu Giang Nghĩa lạnh thấu xương.

Tựa như mỗi chữ đều có thể đâm vào người Hà Quốc Khiêm.

Hà Quốc Khiêm nuốt một ngụm nước bọt, vung tay lên, mười bảo an cầm gậy sắt xông đến, môi người đều tỏ vẻ hung hăng, ngang ngược.

“Oắt con, đây là địa bàn của tôi, cậu dám ngoan cố với tôi à?”

“Cho tôi một cơ hội nữa, nực cười!”

“Giờ ông sẽ nói cho cậu biết, mẹ cậu thật sự đáng đời! Nếu cậu còn không cút, tôi sẽ đánh cậu nhập viện luôn đấy, cho cậu nằm cùng phòng với mẹ cậu luôn!”

Phập phập!!!

Không đợi Hà Quốc Khiêm nói hết, Giang Nghĩa đã giơ tay rút con dao găm từ trong tay áo ra với tốc độ nhanh như chớp, rồi cắm mạnh xuống.

Đâm thẳng vào tay trái của Hà Quốc Khiêm khiến nó dính chặt vào quầy.

Lập tức, Hà Quốc Khiêm thét như heo bị chọc tiết.

Ông ta rít từng chữ qua kẽ răng: “Giết, g**t ch*t thăng, thằng oắt con này!”

Ông chủ vừa ra lệnh, bảo an đã ra tay.

Bọn họ ỷ mình nhiều người nên ức h**p người khác, cho rằng nhiều người đánh một người thì sẽ chắc cú, không có tí áp lực gì.

Nhưng mà nào ngờ…

Khi người đầu tiên vừa xông đến trước mặt Giang Nghĩa, chưa kịp giơ gậy sắt lên thì anh đã vung tay tóm đầu bảo an.

Đôi tay to lớn như gọng sắt, đã bắt rồi thì đừng hòng thoát ra.

Sau đó, Giang Nghĩa nhấn đầu bảo an, bất ngờ đập mạnh xuống quây hướng dẫn.

Một tiếng “bốp” vang lên, quầy hàng vỡ ra, đầu bảo an nở hoa, chảy máu không ngừng.

Lập tức, một bảo an nằm lăn ra đất, không đứng dậy nổi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2055


Chương 2055

Các bảo an thấy cảnh này đều bị dọa ngơ ngác tại chỗ, cầm gậy sắt trong tay nhưng không dám nhúc nhích.

“Các người còn ngơ ra đó làm gì? Ra tay!

Nhiều người như vậy mà sợ mỗi mình cậu †a ư?’ Hà Quốc Khiêm rống to.

Đám bảo an nhìn nhau, vừa chuẩn bị bước đến thì Giang Nghĩa đã chuyển mắt nhìn sang, thành công dọa đám bảo an lùi về sau mấy bước.

Chiến thần Tu La, sao người bình thường có thể sánh bằng?

Giang Nghĩa quay đầu lại nhìn Hà Quốc Khiêm, nói không hề khách sáo: “Tôi đã cho ông cơ hội, là do ông không nắm bắt, vậy chỉ có thể xin lỗi.”

Xin lỗi?

Có ý gì?

Hà Quốc Khiêm bị dọa đến mức tè ra quần, cuối cùng ông ta cũng cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé trước sức mạnh tuyệt đối.

“Tôi xin lôi, tôi sẽ bồi thường, muốn tôi làm cái gì cũng được!”

Cuối cùng ông ta cũng biết sợ.

Giang Nghĩa lạnh lùng nhìn Hà Quốc Khiêm: ‘Xin lôi thế nào? Bồi thường thế nào?”

Hà Quốc Khiêm vội vàng trả lời: ‘Tôi sẽ đến bệnh viện ngay, quỳ xuống xin lỗi với mẹ của cậu, sau đó tôi sẽ trả lại hết hai tỷ cho mẹ cậu, một cắc cũng không thiếu.”

Giang Nghĩa lắc đầu.

Anh chỉ vào biển hiệu bên kia rồi nói: “Giấy trắng mực đen đã viết rõ ràng, một món hàng giả, đền gấp mười lần.”

Hà Quốc Khiêm sắp khóc đến nơi. Đây vốn chỉ là một câu đối mà thôi, gần như cửa hàng nào cũng treo hết, nhưng chẳng có cửa hàng nào thật sự đền giá gấp mười lần cho một món hàng giả cả.

Giang Nghĩa không quan tâm nhiều như vậy, anh hờ hững nói: ‘Một món hàng giả, đền giá gấp mười, ông phải đền bù phí tổn thất hai mươi tỷ cho mẹ tôi, ông làm được không?”

Làm không được cũng phải làm!

Hà Quốc Khiêm cắn răng nói: ‘Làm được, tôi làm được.”

Giang Nghĩa nói tiếp: “Ngoài phần của mẹ tôi ra, ông cũng phải đền bù cho những người khác, cũng phải một món hàng giả đền giá gấp mười. Nếu có một người không được đền bù thích hợp, tôi sẽ quay lại lấy mạng của ông.”

Nói xong, anh vung tay rút dao găm trên bàn ra, sau đó quay người rời đi.

Hà Quốc Khiêm đau đến mức rơi nước mắt.

Tay đau nhưng tim đau hơn.

Nếu ai cũng một món hàng giả, đền giá gấp mười, từng ấy năm làm việc của ông ta đều biến thành công cốc! Đau lòng quá đi.

Bệnh viện.

Đỉnh Thu Huyền bước vào phòng bệnh: “Mẹ, mẹ thấy sao rồi?”

Tô Cầm khoát tay: “Không sao, chỉ bị trây da chút thôi. Con vừa ra ngoài nói chuyện điện thoại với ai thế?”

“Là Giang Nghĩa ạ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2056


Chương 2056

“Hừ, là đồ vô dụng kia à.” Tô Cầm nói bằng giọng không vui: “Ở nhà chỉ biết nói nhảm, vừa gặp chuyện bên ngoài thì chẳng thấy người đâu. Mẹ thật sự bị mù mới cho con gái cưng của mẹ lấy một người chồng như thế.”

Đỉnh Thu Huyền thở dài: ‘Mẹ, mẹ mắng ít thôi, vừa rồi Giang Nghĩa gọi điện đến hỏi thăm tình hình của mẹ đấy, thật ra anh ấy rất quan tâm đến mẹ.”

“Cậu ta quan tâm mẹ? Ha ha, nếu cậu ta thật lòng quan tâm mẹ thì sẽ tìm cách đòi hai tỷ đó về! Đồ vô dụng, chuyên ăn bám.”

Lúc Tô Cầm còn đang măng chửi hăng hái, một đám người đã đến trước cửa phòng bệnh.

Người dẫn đầu chính là Hà Quốc Khiêm.

Vừa thấy họ, Đinh Thu Huyền và Tô Câm bắt đầu căng thẳng.

“Các người tới đây làm gì? Muốn đánh người nữa sao?” Đinh Thu Huyền mắng.

Hà Quốc Khiêm khom lưng như tôm hùm, bước vào phòng bệnh, không dám đứng thẳng người, nở nụ cười trên môi, thái độ vô cùng khiêm tốn.

Ông ta cầm bó hoa tươi trên tay rồi nói: “Mọi người hiểu lầm rồi, lần này tôi đến là vì muốn xin lỗi.”

Dứt lời, Hà Quốc Khiêm quỳ phịch xuống mặt đất, những bảo an sau lưng cũng lần lượt quỳ xuống, mỗi người đều cầm hoa †ươi trên tay, vô cùng thành kính.

Mười mấy người đồng loạt dập đầu xin lồi Tô Cầm trên giường bệnh.

“Thật! Xin! Lỗi!”

Tô Cầm và Đinh Thu Huyền nhìn nhau, đều cảm thấy không dám tin. Trước đó còn rất kiêu ngạo cơ mà, sao bây giờ lại hèn mọn giống hệt nô lệ vậy?

Thậm chí…

Hà Quốc Khiêm ngẩng đầu, móc một tờ chỉ phiếu từ trong túi ra ngoài rồi dâng lên bằng hai tay.

“Thưa bà, xin bà hãy nhận tấm chi phiếu này.

“Bà tốn hơn hai tỷ mua phải hàng giả trong tiệm chúng tôi, theo quy định một món hàng giả đền giá gấp mười nên tôi phải bồi thường cho bà phí tổn thất là hai mươi tỷ.”

“Đây là tấm chỉ phiếu hai mươi tỷ, mời bà nhận lấy.

Cái này… Cái này không khỏi quá quái dị đi?

Đinh Thu Huyền thì nghỉ ngờ có phải Hà Quốc Khiêm uống nhầm thuốc rồi không, thái độ trước sau chênh lệch quá lớn khiến người ta không dám tin.

Tô Cầm không quan tâm được nhiều như vậy.

Vừa thấy chi phiếu được đưa đến, bà đã cầm lấy không hề do dự, nhìn con số trên chỉ phiếu đúng là hai mươi tỷ, trong lòng lập tức nở hoa.

“Ha ha ha ha, tốt, tốt!”

“Được rồi, xét thấy các người có thành ý như vậy, tôi sẽ tha thứ cho các người, đi đi”

Hà Quốc Khiêm cuống quít dập đầu cảm ơn: ‘Cảm ơn bà đã rộng lượng tha thứ, vậy chúng tôi xin phép đi trước một bước.”

Hà Quốc Khiêm lập tức dẫn người đi.

Tô Cầm nhìn tấm chỉ phiếu trong tay, vui không khép miệng được. Hai mươi tỷ, bà đi dạy cả đời cũng không kiếm được nhiều tiền như thế.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2057


Chương 2057

Phát tài rồi!

Do không bị thương gì nên Tô Cầm nhanh chóng được xuất viện, quay về nhà cùng Định Thu Huyền.

Vừa về đến nhà, Tô Cầm đã đắc chí đập tờ chi phiếu hai mươi tỷ xuống bàn, bắt chéo chân rồi nói: “Nhìn xem, nhìn xem, đây là gì?”

Đinh Nhị Tiến bước lên xem, sợ tè ra quần: “Bà xã, em cướp ngân hàng à? Sao có nhiều tiền như thế?”

Tô Cầm nhíu mày: “Cướp ngân hàng gì chứ? Đây là tiền bồi thường của eml”

Tô Cầm lập tức thuật lại chuyện Hà Quốc Khiêm xin lỗi và bồi thường tiền cho ông ta nghe.

Bà vui vẻ nói: “Em đã nói rồi, đây là một cơ hội kinh doanh cực lớn. Mặc dù quá trình khác với dự tính của chúng ta, nhưng kết quả trăm sông vẫn đổ về một biển.

Sau này, khi lên lớp em muốn làm thì làm, muốn nghỉ thì nghỉ, không cần vất vả nữa.”

Nói được một nửa, Tô Cầm cố tình ho khan một cái, rồi nhìn Giang Nghĩa bên cạnh và mỉa mai: “Này rác rưởi, chẳng phải cậu nói tôi làm liều à? Không phải nói tôi sẽ bị gạt sao? Bây giờ thấy chưa, tôi chẳng những không bị lừa mà còn kiếm về hai mươi tỷ này!”

“Đây là cơ hội làm ăn, đồ vô dụng như cậu mãi mãi cũng không nhìn ra”

“Khó trách cậu vân nghèo mãi như thế, vừa nghĩ con gái bảo bối như hoa như ngọc của tôi phải lấy một người chồng vô dụng như cậu thì tôi đã tức giận. Lúc quan trọng thì chả có tác dụng gì, còn cản đường nữa “

chứ.

“Nếu tôi thật sự nghe lời cậu thì hai mươi tỷ này kiếm ở đâu ra?”

Tô Cầm như trút giận, chửi rủa Giang Nghĩa cả buổi. Có điều anh không giận, chỉ cười khổ đứng một bên.

Nghe Tô Cầm mắng vài câu không quan trọng.

Suy cho cùng trong ba năm qua, không biết anh đã nghe mắng bao nhiêu lần.

Lúc Tô Cầm đang măng cực kỳ hăng say, phó chủ nhiệm – Từ Mãn Chỉ vui vẻ chạy vào, hỏi thẳng: “Tiểu Cầm, em có lấy được tiên bồi thường không?”

Tô Câm đắc ý vây vây chỉ phiếu: “Lấy được, tận hai mươi tỷ.”

Từ Mãn Chỉ cười nói: ‘Một món hàng giả sẽ được đền với giá gấp mười, chị cũng lấy được gần mười bốn tỷ, lần này chúng ta đúng thật là đã kiếm được rất nhiều tiền.”

Bà ta ngừng một lát mới nhìn Giang Nghĩa rồi nói: “Tiểu Cầm à, lần này phải cảm ơn cậu con rể tốt của em. Cậu ấy đúng là anh hùng oai võ, độc nhất vô nhị.”

“Hả?” Tô Cầm ngơ ngác: “Cảm tạ tên vô dụng đó làm chi?”

“Hây, Tiểu Cầm, sao em có thể nói con rể tốt của em như thế? Nếu không phải một mình cậu ấy xông vào hang rồng, đánh cho đám người ở cửa hàng kim khí đến nỗi kêu cha gọi mẹ, thì liệu bọn họ sẽ chịu đền tiền cho chúng ta sao? Lúc ấy chị đứng xem đến tròn cả mắt, cậu con rể này của em chỉ có hai chữ thôi – lợi hại!”

Tô Câm ngớ người, gương mặt đau rát.

“Chị nói bọn họ chịu cầm tiền bồi thường cho chúng ta đều là nhờ Giang Nghĩa hết à?”

“Tất nhiên! Tiểu Cầm, em không biết tình cảnh lúc ấy…

Từ Mãn Chi đang múa máy tay chân miêu tả, khen Giang Nghĩa lên đến tận trời, ước gì mình có được một cậu rể quý như Giang Nghĩa.

Bà ta tâng bốc anh bao nhiêu thì Tô Cầm xấu hổ bấy nhiêu.

Vừa rồi Tô Cầm còn măng Giang Nghĩa một trận dữ dội, mở miệng ngậm miệng đều là “đồ vô dụng”, còn nói lúc quan trọng không thấy người đâu, nói anh không hiểu cơ hội kinh doanh là gì vân vân.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2058


Chương 2058

Mỗi câu nói ra đều như từng thanh đao đâm vào người Tô Cầm.

Vô cùng xấu hổi Cơ hội kinh doanh chó má gì chứ? Nếu không có Giang Nghĩa, hai tỷ của Tô Cầm đừng hòng lấy về một cắc.

Kết quả mày không cảm ơn người ta thì thôi, còn măng người ta máu chó văng đầy đầu? Ha ha, thật là xấu hổ.

Dù da mặt Tô Cầm có dày thì lúc này cũng không chịu nỗi muốn đào một cái lỗ chôn mình xuống dưới. Bà thật sự đã trách lầm con rể quý của mình.

“Được rồi, nhà chị còn có việc, chị đi trước đây.” Từ Mãn Chỉ vui vẻ rời khỏi nhà họ Giang.

Bầu không khí trong phòng trở nên xấu hổ.

Không cần người khác nói thêm gì nữa, chính bản thân Tô Cầm đã biết mình sai.

Nhưng bà không còn mặt mũi xin lỗi.

Dù sao suốt ba năm qua, bà vấn luôn vênh mặt hất hàm sai bảo Giang Nghĩa, trước giờ đã quen vậy rồi nên rất khó sửa lại.

Lúc này, Đinh Nhị Tiến ho khan một tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, ông †a: “Này, bà xã à, em kiếm được nhiều tiền như vậy, anh lại vừa ký được một hợp đồng đầu tư, hôm nay nhà chúng ta hai việc vui cùng đến cửa, chi bằng ra ngoài ăn một bữa được không?”

Ông ta cố tình đổi chủ đề, để tránh tình hình tiếp tục xấu hổ.

Đỉnh Thu Huyền đồng ý: “Con đồng ý! Mẹ, hôm nay mẹ phải mời đấy.”

Tô Cầm gật đầu, không thể thốt thành lời.

Thật sự xấu hổ quá đi mất.

Một nhà bốn người họ lập tức lái xe đến một tiệm lẩu. Lẩu ở nơi này cực kỳ đặc biệt, lẩu và gia vị đều được làm theo cách riêng, ăn rất ngon miệng.

Xuống xe.

Đinh Nhị Tiến nói: ‘Đồ ăn của tiệm này rất ngon, mồi lần ba đến đây đều ăn no căng bụng đấy, hôm nay nhất định mọi người phải hưởng thụ thật tốt!”

Một nhà bốn người cất bước vào trong, tìm bàn trống rồi ngồi xuống.

Chọn lẩu, gia vị, thịt dê thịt bò các loại xong xuôi, một nồi lẩu nóng hổi, thơm ngào ngạt nhanh chóng được mang lên bàn.

Đinh Nhị Tiến cầm đũa gắp một miếng thịt dê béo ngậy bỏ vào trong nồi.

Ông ta vừa ăn vừa nói: “Chờ cháu gái của ba trưởng thành, ba phải dẫn con bé đến đây ăn mỗi ngày, chắc chăn lần nào cũng ăn cả bát đầy!”

Đỉnh Thu Huyền cười nói: “Con bé mới ra đời chưa được mấy ngày mà đã ăn thịt dê, ba à, ba ẩu rồi đó!”

Cả gia đình cười cười nói nói, ăn vô cùng vui vẻ.

Tô Cầm nhiều lần muốn mở lời xin lỗi Giang Nghĩa nhưng đều không nói nên lời, cuối cùng đành từ bỏ, cúi đầu ăn cơm, không nghĩ nhiều như vậy.

Lúc cả gia đình quây quần ăn lẩu vui vẻ, không hiểu sao có một chàng trai tóc đỏ đi đến.

Anh ta làm như không thấy Giang Nghĩa, phớt lờ anh đi, nói với Đinh Thu Huyền đang ngồi bên cạnh Giang Nghĩa ở phía đối diện: “Người đẹp, kết bạn Zalo nhé.”

Sắc mặt cả gia đình đều thay đổi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2059


Chương 2059

Nhất là Giang Nghĩa.

Chồng người ta đang ngồi bên cạnh, không biết anh ta chui ra từ xó xỉnh nào lại muốn kết bạn Zalo với người ta. Vậy coi được không?

Đinh Thu Huyền liếc chàng trai tóc đỏ giây lát mới lạnh lùng đáp lại: ‘Không kết bạn, ra chỗ khác.”

Vẻ mặt chàng trai tóc đỏ không vui, nói: “Người đẹp, không phải tôi kết bạn Zalo với em, mà là anh Long của chúng tôi kết bạn.”

Dứt lời, anh ta chỉ về phía bàn cách đó không xa.

Người bàn đó nhuộm tóc đủ loại màu sắc, mỗi người đều để tay trần, vừa hút thuốc vừa uống rượu vừa ăn lẩu, không hề có chút hình tượng nào.

Trong số đó có một người đầu trọc, rõ ràng là đại ca của bọn họ nên mọi người đều lễ phép với anh ta.

Người đàn ông tóc đỏ hỏi: ‘Cô biết anh Long không? Phiên Hắc Long đấy! Toàn bộ khu vực Hà Tây đều là địa bàn của anh Long nhà tôi. Anh Long thích cô thì chính là may mắn của cô đó. Kết bạn Zalo rồi theo chúng tôi qua đó để uống với anh Long vài ly, tôi cam đoan sẽ cho cô dăm ba chục triệu. Thế nào, đi một chuyến chứ?”

Đinh Thu Huyền thực sự rất bực dọc vì ra ngoài ăn một bữa cơm cũng gặp chuyện không vui.

Bởi vì cô quả thật vô cùng xinh đẹp nên trước đây cũng có nhiều người tiếp cận.

Nhưng cô chưa bao giờ gặp phải một người kiêu ngạo và táo bạo như vậy.

Khuôn mặt Đinh Thu Huyền lạnh lùng nói: “Xin lôi, tôi sẽ không kết bạn. Mời anh tránh ra”

Lần này, người đàn ông tóc đỏ không lịch sự nữa.

Anh ta nghiêng đầu, đặt điện thoại lên bàn rồi chỉ vào Đinh Thu Huyền rồi hỏi: “Không nể mặt anh Long của tôi đúng không? Có phải cô không coi trọng anh Long của tôi không? Hả?”

Giọng nói của anh ta lớn đến nỗi mọi người trong phòng đều nghe thấy. Mọi người đều dừng đũa trong tay và nhìn về phía này.

Cả Đinh Nhị Tiến và Tô Câm đều hoảng SỢ.

Nhìn người đàn ông tóc đỏ rồi lại nhìn một bàn toàn kẻ hung ác của Phiên Hắc Long, họ biết rằng tai họa hôm nay sẽ không dễ dàng trôi qua.

Nhưng Đinh Thu Huyền lại rất mạnh mẽ.

Cô dứt khoát quay mặt đi và phớt lờ người đàn ông tóc đỏ.

Anh ta lập tức nổi giận đùng đùng.

“Chết tiệt! Cô đang lên mặt đấy à?”

“Cô nghĩ cô là ai chứ?”

“Lăn ra đây cho ông!”

Anh ta vươn tay nắm lấy cánh tay của Đinh Thu Huyền rồi muốn kéo cô rời khỏi chỗ ngồi.

Khi anh ta vừa mới thò tay sang thì Giang Nghĩa đã vươn bàn tay to lớn của mình ra rồi nắm lấy cổ tay của người đàn ông tóc đỏ.

Người đàn ông tóc đỏ sửng sốt một chốc rồi quay đầu lại nhìn anh, nói bằng giọng uy h**p: “Buông ra.”

Lúc này, đôi mắt Giang Nghĩa tràn đầy lửa giận.

Anh nói với giọng điệu cực kỳ lạnh lẽo: “Cô ấy là vợ tao.”

Người đàn ông tóc đỏ bật cười: ‘Là vợ mày thì đã sao? Kết bạn Zalo rồi uống hai ly rượu cũng không mất miếng thịt nào cả.

Mày yên tâm! Khi anh Long của tao chơi đủ rồi thì tự nhiên sẽ trả lại cho mày thôi, chẳng cần vợ của mày nữa đâu!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2060


Chương 2060

Một số người trời sinh thích tự tìm cái chết.

Lúc bình thường, người đàn ông tóc đỏ đã quen thói ngang ngược. Ở khu vực Hà Tây, anh ta đi theo Phiên Hắc Long làm hùm làm hổ, chèn ép những người dân hiền lành nên anh ta thực sự nghĩ rằng không ai có thể trị được mình.

Một ông hoàng muốn hủy diệt thì chắc chắn phải phát điên từ trước.

Người đàn ông tóc đỏ đã điên cuồng rồi.

Giang Nghĩa tiếp tục nói một cách lạnh nhạt: ‘Ý của tao là: Ai dám đụng vào vợ của tao đều phải chết.”

Chết?

Người đàn ông tóc đỏ nhìn Giang Nghĩa như một thằng ngốc. Ở khu vực Hà Tây còn có người dám nhắc đến từ ‘chết” với đám người Phiên Hắc Long bọn họ ư?

“Cút xéo đi!”

Người đàn ông tóc đỏ muốn thoát khỏi tay Giang Nghĩa nên đấm anh một cái. Nhưng anh ta tuyệt đối không thể ngờ rằng bàn †ay to lớn của Giang Nghĩa lại mạnh mẽ như một cái kiềm, dù anh ta có cố gắng thế nào cũng không thể vùng ra được.

Ngược lại, anh ta càng bị kẹp chặt hơn.

Răng rắc răng rắc. Xương cốt của người đàn ông tóc đỏ bị bẻ gấy ngay lập tức.

“Mày dám bẻ tay tao sao? Mày chết chắc rồi! Tao phải…”

Người đàn ông tóc đỏ còn chưa kịp nói xong thì Giang Nghĩa đã dùng một bàn tay khác giữ lấy cái gáy của anh ta. Sau đó, dưới ánh mắt của mọi người, anh đột nhiên dùng sức nhấn cả cái đầu của người đàn ông tóc đỏ vào nồi lẩu đang sôi sùng sục!

Dầu sôi, nước sôi.

Bỏng rát!

Cả khuôn mặt của người đàn ông tóc đỏ vùi trong nồi lẩu và phát ra những âm thanh lốp bốp ghê tởm.

Đến khi Giang Nghĩa buông tay thì đã không thể nhận ra khuôn mặt của người đàn ông tóc đỏ nữa.

Toàn bộ khuôn mặt anh ta đều là vết phồng rộp và đã bị biến dạng. Mắt, mũi và miệng của anh ta đều méo mó, ngay cả sức lực để hét lên cũng không có. Anh ta nằm trên mặt đất trong sự đau đớn, chỉ có thở ra chứ không thể hít vào.

Nửa sống nửa chết.

Mọi người trong phòng đều sửng sốt. Đinh Thu Huyền cũng ngây người vì cô thật sự không ngờ Giang Nghĩa lại ra tay tàn nhãn như vậy.

Chỉ trách người đàn ông tóc đỏ đã chạm vào chiếc vảy ngược của Giang Nghĩa.

Một lúc sau, nhóm Phiên Hắc Long đầu trọc mới tỉnh táo trở lại. Một đám người quơ lấy vũ khí cùng xông lên để báo thù cho đàn em.

“Khốn kiếp! Dám ra tay với bọn tao. Mày chán sống rồi sao?”

Đám người của Phiên Hắc Long bao vây gia đình Giang Nghĩa, tất cả bọn họ đều có ánh mắt hung dữ.

Họ nhất định sẽ không bỏ qua.

Đỉnh Nhị Tiến và Tô Cầm đều sợ hãi. Giang Nghĩa đánh người của họ nên đối phương chắc chắn sẽ không buông tha cho mình.

Bên kia nhiều người như vậy, hơn nữa ai nấy đều cực kỳ hung ác, e là hôm nay bọn họ không thể sống sót mà bước ra khỏi cánh cửa này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2061


Chương 2061

Phiên Hắc Long lạnh lùng nhìn Giang Nghĩa.

“Muốn bảo vệ người đẹp à?”

“Ha ha! Mày là người đầu tiên dám đối nghịch với Phiên Hắc Long tao ở khu vực Hà Tây đấy! Tao sẽ cho mày biết cái giá phải trả là như thế nào!”

Anh ta chỉ vào Định Thu Huyền: ‘Đây là vợ mày sao? Mày thật sự quan tâm cô ta và rất muốn bảo vệ cô ta sao? Vậy bây giờ, ông đây lập tức nói cho mày biết, mày không thể bảo vệ được vợ mình đâu.”

“Mày dám đánh anh em của tao, hôm nay †ao nhất định phải chơi người phụ nữ của mày!”

“Không chỉ mỗi tao chơi, các anh em của tao đều muốn thay phiên nhau chơi đùa vợ mày. Tao không giết mày đâu! Tao muốn mày ở bên cạnh chứng kiến!”

Phiên Hắc Long phất tay: “Các anh em, lôi con đàn bà kia ra đây. Bây giờ chúng ta làm cô ta ngay tại chỗ này!”

Đám đàn em đều hớn hở, chen nhau lao về phía trước.

Đỉnh Thu Huyền hoảng sợ tới mức cuộn mình lại. Cô hoảng hốt nhìn những tên côn đồ cởi trân đó, cả người run lên vì sợ hãi.

Tuy nhiên, Giang Nghĩa vẫn bình tĩnh như trước.

Đối với Chiến thần Tu La, mấy tên lưu manh nhỏ nhặt này không để vào trong mặt.

Tuy nhiên, có người không muốn Giang Nghĩa đánh nhau.

Giang Nghĩa còn chưa kịp ra tay thì một đám người khác đã xông vào quán cơm.

Người cầm đầu có thân hình cao lớn và thô kệch, cánh tay to bằng bắp đùi của người khác, cơ thể cao gần hai mét rất cao †o lực lưỡng.

Đó không phải ai khác mà chính là Kim Ngưu, một trong mười hai chòm saol “Ai dám đụng đến đại ca của tôi?”

Kim Ngưu quát lên một cách giận dữ, âm thanh chọc thủng cả phòng như tiếng hổ gầm đỉnh tai nhức óc.

Nhóm Phiên Hắc Long giật mình quay lại nhìn thì phát hiện Kim Ngưu dẫn theo một đám người bao vây bọn họ. Nhóm người do Kim Ngưu dẫn đầu đều là những người sức dài vai rộng, quai hàm thì bạnh ra. Ai cũng là người luyện võ.

So với nhóm người này, đám đàn em của Phiên Hắc Long không đáng nhắc đến.

“Ơ kìa! Vị đại ca này tên là gì vậy?”

Phiên Hắc Long lập tức thay đổi biểu cảm với vẻ mặt vui cười. Anh ta có thể phô trương sức mạnh của mình với người khác nhưng lại không dám làm thế với Kim Ngưu. Chỉ cần nhìn thấy vóc dáng vạm vỡ của Kim Ngưu thì anh ta đã lập tức sợ sệt, huống hồ còn có những cấp dưới giỏi giang do Kim Ngưu dẫn đến.

Kim Ngưu không để ý đến anh ta mà đi thẳng tới trước mặt Giang Nghĩa, vui vẻ hỏi: “Anh Nghĩa! Sao anh không gọi em tới ăn lẩu? Anh biết em thích ăn lẩu nhất mài”

Anh Nghĩa?

Nghe Kim Ngưu xưng hô như vậy với Giang Nghĩa, Phiên Hắc Long lập tức sợ hãi đến nỗi cả người lạnh đi, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng rơi xuống.

Một Kim Ngưu ngạo mạn như vậy mà lại ăn nói khép nép với Giang Nghĩa, chẳng lẽ anh là một nhân vật cực kỳ tài ba nào đó sao?

Phiên Hắc Long kinh hoàng nhìn Giang Nghĩa, một cảm giác lo sợ khủng khiếp lấp đầy cả người anh ta.

Người đang ngồi trước mặt là một nhân ¡ vật tai to mặt lớn vô cùng tài ba ư?

Thế mà Phiên Hắc Long lại muốn đánh anh? Còn muốn kết bạn zalo với vợ người ta nữa?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2062


Chương 2062

Trời ơi! Anh ta đã làm gì vậy?

Phiên Hắc Long rất muốn cho mình hai bạt tai. Tại sao anh ta lại mù quáng như vậy? Không chọc vào ai khác mà lại cố tình khiêu khích một người đàn ông đáng sợ như vậy?

Tiêu rồi. Hoàn toàn tiêu tùng rồi.

Bên này, Đinh Nhị Tiến thấy Kim Ngưu quen biết Giang Nghĩa nên vội vàng nhờ anh ta giúp đỡ.

“Người anh hùng này hãy cứu chúng tôi với! Phiên Hắc Long muốn đánh chúng ân tôi.

“Hửm?”

Kim Ngưu đi đến trước mặt Phiên Hắc Long, chất vấn bằng giọng điệu hùng hồn và thô thiển: “Cậu muốn đánh đại ca của tôi à?”

Phiên Hắc Long khóc không ra nước mắt.

Anh ta muốn cố gượng cười nhưng vì quá sợ hãi nên thành ra nụ cười còn xấu hơn khóc.

“Hiểu lầm. Đều là hiểu lầm thôi.”

“Hiểu lầm?” Kim Ngưu hỏi lại: “Tôi vừa mới nghe nói cậu còn muốn kết bạn Zalo với chị dâu của tôi nữa mà?”

Phiên Hắc Long há miệng, không biết nên khóc hay nên cười mà nói: “Em chỉ muốn kết bạn thôi, thật sự không hề có suy nghĩ nào khác.”

“Kết bạn?”

Kim Ngưu giơ tay lên rồi giáng cho Phiên Hắc Long một cái tát thật mạnh khiến anh ta lập tức ngã nhào xuống đất, đầu óc thì ong ong.

Đó đâu phải là một bàn tay? Nó quả thật là một cây gậy sắt lớn!

Kim Ngưu bước tới một bước, xách Phiên . Hắc Long lên rồi ấn anh ta xuống băng ghế, sau đó cởi giày ra và đánh một trận dữ dội vào mông Phiên Hắc Long.

“Tôi cho cậu kết bạn này. Tôi cho cậu kết bạn này. Này thì kết bạn!”

“Nói đi, có còn muốn kết bạn nữa không?”

Phiên Hắc Long giống như một đứa trẻ bị ba mẹ trừng phạt. Anh ta liên tục khóc nức nở khi bị đánh: “Không kết bạn nữa. Em sẽ không kết bạn nữa đâu.”

Trận đòn tàn nhân này khiến người xem phải hoảng hốt.

Sau khi đánh xong, toàn bộ mông của Phiên Hắc Long đều nở hoa, máu tươi thấm ra quần, chảy đầm đìa.

Ai không biết còn tưởng rằng Phiên Hắc Long đang đến kì kinh nguyệt.

Kim Ngưu xách Phiên Hắc Long lên rồi lại vung tay ném thẳng xuống đất: “Hôm nay chỉ là một hình phạt nhỏ dành cho cậu mà thôi. Nếu sau này tôi biết cậu vần thích kết bạn như vậy thì tôi sẽ không bỏ qua cho cậu dễ dàng thế này đâu.”

Trời ạ! Thế này mà gọi là “dễ dàng” ư?

Rốt cuộc Phiên Hắc Long đã hiểu rõ thế nào là nỗi sợ. Bình thường anh ta đã quen bắt nạt và ức h**p người khác, cuối cùng hôm nay cũng bị người ta trừng trị thỏa đáng một phen.

Kim Ngưu quay đầu lại nhìn đám anh em của Phiên Hắc Long, nói một cách hung dữ: “Mọi người đều c** tr*n, có phải là rất nóng hay không?”

Đám đàn em kia sợ hết hồn, vội vàng chạy đi tìm áo mặc vào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2063


Chương 2063

“Hừ!” Kim Ngưu xua tay: “Tất cả cút ngay cho tôi.”

Lúc này, đám đàn em mới khiêng người đàn ông tóc đỏ và cống Phiên Hắc Long lên, ỉu xìu rời khỏi quán cơm.

Kim Ngưu võ võ tay rồi tự di chuyển một chiếc ghế để ngồi vào bàn của Giang Nghĩa theo thói quen từ trước tới nay, cười hề hề với anh rồi hỏi: “Anh Nghĩa, em giải quyết chuyện này có tốt không?”

Giang Nghĩa tỏ vẻ lạnh lùng, bình thản đáp: “Ồn ào”

Kim Ngưu vội vàng ngậm miệng lại.

Đinh Nhị Tiến không hài lòng, chỉ trích Giang Nghĩa: “Tại sao cậu lại nói chuyện với người ta như vậy? Cậu ta vừa cứu chúng ta đấy! Mau cảm ơn người ta đi.”

Vốn dĩ ông ta muốn dành những lời tốt đẹp cho Kim Ngưu. Nhưng không ngờ…

Kim Ngưu liên tục xua tay, cười hớn hở rồi nói: “Không cần, không cần đâu! Anh Nghĩa nói gì về cháu cũng được. Cháu mãi mãi là tay sai nhỏ bé của anh ấy.”

Cả nhà Đinh Nhị Tiến đều sững sờ, trong lòng thầm nhủ tại sao một người đại ca lại “khiêm nhường” như thế?

Kim Ngưu có vẻ kiêu ngạo nhưng lại đối xử khiêm nhường với Giang Nghĩa như vậy.

Không phải đối với ai anh ta cũng có thái độ như thế.

Sau đó, họ thay đổi chỗ ngồi rồi gọi món lẩu thêm lần nữa. Nhóm người vừa nói cười vừa ăn uống.

Trong suốt thời gian đó, Kim Ngưu giống như một đứa em trai, không hề có chút khí chất của một người đại ca lớn.

Trong lòng Đinh Nhị Tiến rất bội phục anh ta.

Bây giờ vấn còn có một vị lãnh đạo không trọng giàu khinh nghèo thế này, thật sự vô cùng hiếm thấy!

Sau khi ăn xong, vì Giang Nghĩa và Kim Ngưu vần còn nhiều điều muốn nói nên Đinh Nhị Tiến đã đưa Đinh Thu Huyền và Tô Cầm đi trước.

Khi rời đi.

Chắng biết Định Thu Huyền cố ý hay vô tình mà lại quay đầu nhìn Giang Nghĩa, trong lòng cảm thấy hơi nghi ngờ.

Không biết vì sao, cô luôn cảm thấy Kim Ngưu không chỉ nhún nhường mà giống như anh ta thật sự là cấp dưới của Giang Nghĩa.

“Thu Huyền, đi thôi.”

“Vâng”

Sau khi mọi người rời đi, Giang Nghĩa mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Lần này tới đây, cậu đã quá thô lỗ rồi đấy.”

Kim Ngưu đáp: “Chỉ huy! Em biết bản lĩnh của anh rất xuất sắc nhưng chỉ sợ trường hợp bất trắc mà thôi. Nếu anh xảy ra chuyện gì không may thì em phải ăn nói thế nào với Tôn Tại Ngôn đây?”

“Bây giờ đang là thời kỳ mấu chốt, anh tuyệt đối không được xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào. Chúng ta và nhà họ Thân còn rất nhiều món nợ phải tính sổi Tốt nhất là anh nên che giấu sức mạnh thật sự của mình, không nên để lộ ra ngoài.”

“Sau này, nếu như anh có chuyện gì thì cứ để em trực tiếp giải quyết, tuyệt đối đừng tiếp tục mạo hiểm một mình nữa.

Giang Nghĩa nhìn anh ta rồi bật cười: “Được! Sau này môi lần hành động, tôi đều sẽ xin chỉ thị của ông chủ là cậu!”

“Ơ kìa, chỉ huy! Anh đang nói gì vậy? Em không có ý đó. Ý em là…”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2064


Chương 2064

Giang Nghĩa mỉm cười: “Tôi chỉ đùa với cậu một chút thôi. Đừng căng thẳng.”

Kim Ngưu than thở: “Trò đùa này chẳng vui chút nào!”

Trong lúc đó, ở tập đoàn Hoa Thượng.

Phó giám đốc Thân Lâm ngồi trên ghế với đôi mắt tràn đầy oán hận. Mấy ngày nay, anh ta ăn không ngon ngủ không yên vì chỉ nghĩ đến lô hàng kia.

Lô hàng đó thuộc về ba của Thân Lâm = cũng là chủ tịch của tập đoàn Hoa Thượng. Ông cụ đã đặc biệt dặn dò răng phải trông coi lô hàng đó cẩn thận.

Đây là một lô hàng hóa có thể cải tổ tình hình ở quận Giang Nam thêm lần nữa, thậm chí nó còn là số hàng có thể giúp tập đoàn Hoa Thượng đứng ở vị thế cao hơn nhà nước.

Nhưng một sự cố đã xảy ra.

Chuyện càng không muốn xảy ra thì nó lại càng xảy ra.

“Khốn kiếp!”

Thân Lâm hung hăng đập tách trà trong tay xuống đất, tức giận tới mức nghiến răng nghiến lợi.

Thành thật mà nói, anh ta đã tính toán mọi thứ nhưng lại không ngờ rằng Giang Nghĩa sẽ liên kết với Nguyên Bình Phàm. Một người làm mồi nhử, còn một người thì vây bắt. Sự hợp tác đó thực sự đã bổ sung sức mạnh cho nhau một cách thỏa đáng.

Kiểu phối hợp này quả thật năm ngoài sức tưởng tượng của Thân Lâm.

Cũng chính vì vậy mà anh ta đã tổn thất một lượng hàng hóa lớn.

Bây giờ lô hàng đã năm trong tay cảnh sát, muốn lấy ra ngoài sẽ khó như lên trời, trừ phi anh ta liêu mạng đoạt lấy. Nhưng cho dù Thân Lâm cố gắng chiếm đoạt thì xác suất thành công cũng cực kỳ thấp.

Mọi thứ thật sự sẽ bị phá hủy như thế này ư?

Lúc này, em trai Thân Hào bèn nói: “Anh cả! Lô hàng này đã mất rồi. Ông cụ có dặn dò thế nào cũng chỉ là điều thứ yếu mà thôi. Quan trọng nhất là danh sách đỏ mà chúng ta đang nắm giữ nên xử lý thế nào đây? Bây giờ những người đó biết hàng đã mất nên ai nấy đều cực kỳ tức giận. Nếu chúng ta không kiểm soát chuyện này cho tốt thì quận Giang Nam chắc chắn sẽ nổi loạn!”

Thân Lâm gõ bàn, không ngừng suy xét nên làm cái gì bây giờ.

Hàng hóa không thể đoạt lại.

Vậy còn có thể lấy hàng ở đâu? Nếu xử lý không cẩn thận thì những người trong danh sách đỏ kia chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Giải quyết thế nào đây?

Lúc này, một cấp dưới chợt nhắc nhở: “Hình như không phải toàn bộ hàng hóa đều ở trong tay cảnh sát, đúng không?”

Thân Lâm khẽ nhíu mày rồi hỏi: “Cậu có ý gì?

“Phó giám đốc, tôi nhớ có một cô bé được Giang Nghĩa dân đi. Bây giờ nó đang được tiến hành kiểm tra ở Y quán Nhân Trị của Tân Tử Dân. Có lẽ nó chính là một cánh cửa đột phá.”

Thân Lâm vừa nghe thấy tin này, ngay lập tức bật dậy khỏi ghế, ánh mắt đong đầy hưng phấn.

“Ý cậu là, một món hàng trong số đó bị Giang Nghĩa đưa đến y quán Nhân Trị?”

“Đúng vậy!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2065


Chương 2065

“Tuyệt quá rồi!” Thân Lâm vui vẻ nói: “Chỉ cần vẫn còn một món là đã đủ lắm rồi, ít nhất thì có thể ổn định vài nhân vật quan trọng, còn về những nhân vật cỏn con khác cứ mặc kệ sống chết của bọn họ thôi.”

Thân Hào hỏi: “Anh cả, vậy bây giờ chúng ta đến y quán Nhân Trị cướp người ra nhé?”

Thân Lâm cau mày: “Không vội, nếu Nguyễn Bình Phàm dám để Giang Nghĩa đưa người đi, cho thấy rõ Giang Nghĩa chắc chắn sẽ cố hết sức bảo vệ hàng hóa, Nguyên Bình Phàm cũng sẽ phối hợp bảo vệ. Cứ tùy tiện xông vào cướp người như vậy, chẳng những không cướp được còn rút dây động rừng.”

“Quan trọng nhất là làm vậy thì chúng ta sẽ bị lộ, Nguyễn Bình Phàm sẽ nắm thóp.

Không thể, không ổn, không được, phải tìm người thích hợp thay thế chúng ta cướp người ra.’ “Hoặc là cần một người làm loạn, sau đó chúng ta mới có thể nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.”

Lúc Thân Lâm đang suy nghĩ nên tìm ai để gây hỗn loạn thì một người xuất hiện.

Thư ký bước qua nói: “Phó giám đốc, có người tên “Nhạc Huân” muốn gặp anh, thấy dáng vẻ của anh ta, hình như muốn gia nhập vào tập đoàn Hoa Thượng của chúng ta”

Nhạc Huân?

Thân Lâm không nhớ nhân vật nhỏ bé như vậy, cẩn thận tìm kiếm trong đầu, cũng không nhớ ra đây là ai.

“Tập đoàn Hoa Thượng không phải chỗ thu mua ve chai, người tạp nham gì cũng có thể gia nhập, đúng là cạn lời.”

“Đuổi cậu ta đi đi.”

Lúc thư ký định đuổi người đi, Thân Hào bông dưng đứng lên nói: “Chờ đã, anh cả, em thấy người này rất có giá trị lợi dụng!”

“Hửm? Tại sao?”

“Anh cả, Nhạc Huân này không phải người khác, anh ta chính là minh chủ của liên minh Đại Bàng, trước đây nhà họ Đinh là một phần tử của liên minh Đại Bàng.

Sau này mối quan hệ giữa nhà họ Đinh và chúng ta trở nên căng thẳng nên đã bị đuổi ra khỏi đó, cũng vì vậy mà Giang Nghĩa, Nhạc Huân gây gổ không thể can được.”

Khựng lại một lúc, Thân Hào nói tiếp: “Quan hệ giữa Nhạc Huân và Giang Nghĩa rất tệ, bây giờ lại đến dựa dâm chúng ta, chẳng lẽ không phải là ứng cử viên rất tốt để lợi dụng sao?”

Thân Lâm gật đầu.

Nói cũng đúng, bây giờ chẳng phải đang thiếu một người như vậy sao? Đến rất đúng lúc!

“Đưa cậu ta đến đây!”

“Vâng!

Không lâu sau, thư ký dân Nhạc Huân vào trong, bình thường Nhạc Huân rất khinh thường người khác, vênh váo kiêu ngạo, nhưng hôm nay đứng trước mặt Thân Lâm lại có biểu hiện vô cùng hèn mọn.

Cung kính đứng đó, hơi khom người, cúi đầu, cũng không dám tùy tiện nhìn đối phương.

Dáng vẻ như thần tử lên triều gặp quân chủ.

Thân Lâm rất vừa ý, gật đầu lên tiếng: “Nhạc Huân, nghe nói cậu là minh chủ của liên minh Đại Bàng? Thế lực rất lớn, là bá chủ một phương.”

Nhạc Huân vội vàng khom lưng đáp: “Ôi chao, phó giám đốc Thân nói như vậy thật sự khiến tôi không chịu nổi. Tôi đâu là cái thá gì, sao có thể coi là bá chủ một phương được? Chỉ có nhân vật lớn như phó giám đốc Thân mới là người đội trời chân đạp đất!”

Câu sau ngọt hơn câu trước, kỹ năng tâng bốc đỉnh cao.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2066


Chương 2066

Thân Lâm rất thích được nịnh hót, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ, vui vẻ nói: “Hôm nay cậu đến tìm tôi làm

gì?”

Nhạc Huân nói với vẻ cực kì khiêm tốn: “Hôm nay tôi đến tìm anh là muốn đến hầu hạ anh, gia nhập tập đoàn Hoa Thượng, ra sức vì anh.”

Thật sự rất giỏi ăn nói.

Hoặc là quá khiêm tốn.

Theo lý mà nói, đã hạ mình thấp giọng như vậy rồi có thế nào cũng nên đồng ý mới phải, ai mà ngờ, Thân Lâm đột nhiên xụ mặt, phất tay nói: “Không được, tôi không cần cậu đâu, đi đi.”

Bấy giờ Nhạc Huân sốt ruột muốn chết.

Anh ta truy hỏi: “Tại sao? Phó giám đốc Thân, tôi mang theo lòng chân thành đến đây, rốt cuộc tại sao anh lại không chịu nhận tôi?”

Thân Lâm lạnh lùng lên tiếng: “Tại sao?

Cậu không biết tại sao ư? Tập đoàn Hoa Thượng của chúng tôi là kẻ thù không đội trời chung với nhà họ Đinh và Giang Nghĩa.

Theo tôi được biết, nhà họ Đinh là một phần tử trong liên minh Đại Bàng của cậu, tôi không đối phó cậu là đã khách sáo lăm rồi, cậu còn muốn gia nhập tập đoàn Hoa Thượng của tôi, cậu nói xem đây chẳng phải là mơ giữa ban ngày sao?”

Nghe xong, Nhạc Huần mỉm cười.

Anh ta khẽ lắc đầu nói: “Phó giám đốc Thân, tôi nghĩ anh đã hiểu lầm rồi, sau khi biết quan hệ giữa nhà họ Đinh và tập đoàn Hoa Thượng, tôi đã lập tức loại bỏ nhà họ Đỉnh. Hơn nữa, quan hệ giữa tôi và Giang Nghĩa như nước với lửa, có gì mà anh phải lo lắng chứ?”

Thân Lâm đáp: “Ha ha, chuyện giữa các người sao tôi biết được? Nếu các người chơi trò khổ nhục kế với tôi, Chu Du đám: Hoàng Cái, một người chịu đánh một người chịu đựng, làm sao tôi có thể biế: được thật giả? Quan hệ giữa cậu vẻ Nghĩa có tồi tệ thật hay không, chỉ cậu nói thôi thì tôi rất khó tin tưởng ‘ Nhạc Huân không phải đồ ngốc, mg/lne đến đây đã biết rõ xảy ra chuyện gì Anh ta hỏi: “Phó giám đốc Tiuảm, theo ý của anh, tôi phải làm gì mới có thuế khiến anh vừa ý?”

Thân Lâm khế gõ mặt bàn, không nói chuyện, dường như đang suy nghĩ gì đó, dáng vẻ rất khó xử.

Lúc này Thân Hào lại cất lời: “Tôi đồng ý với những gì anh cả nói, nói không bằng chứng, anh nói mình và Giang Nghĩa như nước với lửa, ai mà biết được? Theo ý của tôi, ít nhất anh phải đưa ra đầu danh trạng?”

Đầu danh trạng?

Nhạc Huân sửng sốt hỏi: “Lẽ nào muốn tôi lấy đầu của Giang Nghĩa?”

Thân Hào bật cười, phất tay nói: “Không không không, chúng ta đều là người văn minh, không làm những chuyện phạm pháp. Hơn nữa Giang Nghĩa không phải người bình thường, với năng lực của anh mà muốn lấy đầu của anh ta, thật sự làm khó cho anh quá.”

Bấy giờ Nhạc Huân mới thở phào nhẹ nhõm.

Nói thật nếu anh ta có thể lấy được đầu của Giang Nghĩa, còn cần phải đến dựa dâm tập đoàn Hoa Thượng sao?

Anh ta hỏi: “Vậy không biết tôi phải làm gì mới có thể coi là đầu danh trạng?”

Thân Hào đáp: “Đơn giản lắm, chỉ cần anh làm một chuyện khiến Giang Nghĩa cực kì khó chịu là đủ rồi.”

“Chuyện khó chịu ư?”

“Ừm, Giang Nghĩa có nuôi một cô bé ở Y quán Nhân Trị, khắp người đầy hoa, nghe nói là con gái riêng của anh ta. Chỉ cần anh cướp cô bé đó ra, chắc chắn Giang Nghĩa sẽ phát điên. Chỉ cần anh làm được chuyện đó, chúng tôi sẽ tin anh thật sự có mâu thuần sâu sắc với Giang Nghĩa.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2067


Chương 2067

Nhạc Huân mỉm cười: “Chỉ là chuyện nhỏ như vậy à? Tôi sẽ làm ngay!”

Nói xong, Nhạc Huân xoay người bước đi.

Thấy bóng lưng rời đi của Nhạc Huân, Thân Lâm và Thân Hào cùng lúc nở nụ cười gian xảo.

Chuyện nhỏ sao?

Đó chẳng phải là chuyện nhỏ đâu.

Nếu thành công, tất nhiên Thân Lâm rất vui, nếu thất bại, người gánh họa cũng là Nhạc Huân, không liên quan gì đến Thân Lâm.

Nhạc Huân còn chưa chính thức gia nhập đã bị xem như bia ngắm.

Thân Lâm thản nhiên nói: “Suy nghĩ cho tính mạng của mấy người kia, chúng ta vấn nên chúc phúc vị minh chủ Nhạc Huân này có thể thành công, chúc cậu may mắn.”

Hôm nay y quán Nhân Trị không mở cửa, mặc dù khai trương rồi nhưng vẫn treo một tấm biển lớn bên ngoài cửa: Không bán.

Đã hai ngày liên tiếp rồi.

Mọi người không ai biết y quán Nhân Trị đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết rằng họ sẽ không mở cửa buôn bán nữa.

Trong phòng.

Sau khi Tân Uẩn đút cho nàng tiên hoa ăn xong, cô ta bắt đầu dạy cô bé đọc chữ và nói chuyện, đối xử với cô bé như em gái ruột của mình.

Vì tính cách lầm lì của Tân Uẩn, trừ ba cô ta ra thì cũng chỉ có Giang Nghĩa mới có thể nói chuyện với cô ta vài câu, tiếc là Giang Nghĩa là người đã có vợ nên cô ta không thể đơm hoa kết trái với Giang Nghĩa.

Nỗi cô đơn này ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn.

Bây giờ nàng tiên hoa xuất hiện rồi, Tân Uẩn thấy được sự cô đơn giống như mình ở cô bé ấy, vậy nên cô ta đối xử rất tốt với cô bé.

Dựa theo sự theo dõi của Tân Uẩn thì có lẽ trí não của cô bé đã dừng lại ở mức ba bốn tuổi.

Những việc như ăn cơm thì còn gắng gượng được.

Còn những việc như nói chuyện hay đi bộ thì cần có người chỉ dạy và học hỏi từng chút một.

Ban đầu nàng tiên hoa vẫn rất sợ Tân Uẩn, có lẽ là vì đã bị tra tấn quá kinh khủng nên nhìn thấy người là sợ hãi.

May mắn thay Tân Uẩn không bỏ cuộc, cô ta vấn luôn cố gắng giúp đỡ nàng tiên hoa, cuối cùng, dưới sự cố gắng không ngừng của cô ta, cuối cùng nàng tiên hoa cũng xóa bỏ lớp rào cản ấy và học cách nói chuyện, cách bước đi cùng với Tân Uẩn.

Dần dần, nàng tiên hoa càng ngày càng giống con người.

Nhưng chỉ như vậy vấn chưa đủ.

Tân Uẩn rất muốn tìm hiểu xem rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra với nàng tiên hoa, rốt cuộc là kiểu phẫu thuật như thế nào mới có thể cấy thực vật vào con người?

Điều này đã vượt ngoài phạm vi của y học, nó giống như một phép thần vậy.

Nhưng ai cũng biết rằng trên đời này vốn không có phép thần, chắc chắn bất kỳ chuyện gì cũng có bí mật đằng sau nó.

Tân Uẩn cần tìm ra bí mật này.

Dựa theo sự theo dõi của cô ta, những bông hoa trên người nàng tiên hoa, thay vì nói rằng chúng cộng sinh với nàng tiên hoa thì chi băng nói răng chúng đã chiếm đoạt cơ thể của nàng tiên hoa, cưỡng ép hấp thụ chất dinh dưỡng từ cơ thể của nàng tiên hoa để sinh sôi nảy nở.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2068


Chương 2068

Tân Uẩn cho nàng tiên hoa ăn rất nhiều thứ tốt.

Nhưng sau khi cô bé ăn xong thì phần lớn chất dinh dưỡng đều bị hoa trên tĩnh mạch hấp thụ mất, không còn lại bao nhiêu cho bản thân.

Đồ ăn càng ngon thì hoa càng đẹp.

Dựa theo tốc độ này, ước chừng khoảng mười ngày nửa tháng nữa nụ hoa sẽ nở.

“Rốt cuộc thì những bông hoa này là món quà của ông trời hay là sự trừng phạt của ma quỷ?”

Tân Uẩn không biết.

Điều duy nhất cô ta có thể làm chính là giúp nàng tiên hoa có thể sống tốt hơn một chút, để cô bé thoát khỏi nỗi sợ và có thể sống như người bình thường.

Khi cô ta đang dạy nàng tiên hoa nói chuyện thì chợt nghe thấy tiếng hét của nhân viên ở bên ngoài sảnh lớn: “Hôm nay không bán, hay là mọi người đợi vài ngày sau lại tới nhé?”

“ối, sao mọi người có thể xông vào đây chứ?”

“Hôm nay không bán, mọi người đừng như vậy mà!”

Bụp, cửa phòng bị đẩy ra.

Hai tên lực sĩ đứng trước cửa phòng, cứ nhìn Tân Uẩn và nàng tiên hoa như thế, từ trong ánh mắt của chúng có thể nhận ra được chúng tới đây là vì nàng tiên hoa.

Dáng vẻ giống như muốn ăn tươi nuốt sống nàng tiên hoa.

Mặc dù trí não của nàng tiên hoa không được tốt, nhưng đối với sự nguy hiểm này thì cô bé nhạy cảm hơn ai hết.

Ngay lập tức, nàng tiên hoa trốn ra sau Tân Uẩn.

“Các người là ai?”

“Ra ngoài!”

Tân Uẩn không hề khách sáo, vấn đề là hai tên lực sĩ đó không hề nghe Tân Uẩn nói, chúng lao thẳng về phía nàng tiên hoa.

Nhìn tư thế này, có thể thấy chúng chuẩn bị cướp người.

Vấn đề là chúng có cướp được không?

Bọn chúng còn chưa kịp làm gì thì ‘vù, vù’, hai con dao xé ngang không trung bay tới, “bụp”, chúng đâm thẳng vào lòng bàn tay hai tên lực sĩ.

Độc ác, quá độc ác!

Hai tên lực sĩ còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra thì có một bóng đen đi tới từ phía sau lôi chúng đi ngay tức thì và ném chúng xuống đường.

Đến và đi mà không để lại bất cứ dấu vết nào.

Khi hai tên lực sĩ quay lại nhìn thì chẳng còn một bóng người nào cả.

Lúc đó.

Ở bên đường đối diện, Nhạc Huân ngồi trên xe chứng kiến tất cả mọi việc xảy ra trước áo rằn ri bước ra, không cần đánh, chỉ cần đứng ở một chô nào đó thì mười mấy tên lực sĩ kia đã sợ tới mức không dám đi tiếp rồi.

Nhạc Huân ở phía bên kia đường bị dọa cho một phen hú hồn: “Mẹ kiếp, đám binh lính này ở đâu ra vậy? Vừa rồi tao không hề nhìn thấy chúng!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2069


Chương 2069

Bây giờ anh ta đã hiểu rõ về sức mạnh của Giang Nghĩa rồi.

Khi anh ta còn chưa kịp nghĩ ra nên xử lý như thế nào thì cửa xe bỗng dưng bị chặt đứt!

Ngước lên nhìn, một người đàn ông với cơ thể lực lưỡng và đôi mắt nghiêm nghị đã đứng trước mặt anh ta.

Người đàn ông này chính là Ma Kết – một trong mười hai cung Hoàng Kim.

Anh ta là thuộc hạ của Giang Nghĩa, là người cực kì giỏi, ngay cả Giang Nghĩa cũng không dám khinh thường.

“Anh, anh là ai?”

Nhạc Huân sợ tới nỗi mặt mày tái nhọt, không còn biết nên xử lí tình hình hiện tại như thế nào nữa rồi, anh ta không hiểu lắm, chẳng phải chỉ là một đứa con gái riêng thôi sao? Tại sao Giang Nghĩa lại sắp xếp nhiều người tới bảo vệ nó như vậy?

Nhạc Huân cảm thấy mình bị lừa rồi.

Vốn dĩ bé gái ở y quán Nhân Trị không thể nào chỉ đơn giản là con gái riêng của Giang Nghĩa được, nói cách khác, cô bé căn bản không phải là con gái riêng của Giang Nghĩa, mà là một người vô cùng quan trọng.

“Tập đoàn Hoa Thượng đáng ghét, vậy mà lại lợi dụng tao!”

Lúc này Nhạc Huân mới nhận ra rằng, còn chưa gia nhập chính thức mà đã bị chơi đểu rồi, nếu như gia nhập chính thức rồi thì chẳng phải sau này ngày nào cũng bị dùng làm bia đỡ đạn sao?

Chỉ nghĩ thôi cũng đã cảm thấy oan ức rồi.

Anh ta ngại ngùng mỉm cười rồi nói với Ma Kết rằng: “Việc đó, anh lực sĩ này, tôi chỉ là một người đi đường hóng chuyện thôi, anh không cần đối xử với tôi như thế này đâu nhỉ?”

Ha ha, ngụy biện vấn có tác dụng sao?

Ma Kết không hề nghe những gì Nhạc Huân nói, Ma Kết giơ tay ra túm lấy cổ Nhạc Huân, lôi anh ta ra khỏi xe sau đó ném xuống đường, cuối cùng rút một chiếc roi ra và quất mạnh vào phía sau anh ta.

Nhạc Huân quá thê thảm rồi.

Đường đường là một minh chủ, bây giờ lại giống như một con trâu cày ruộng, bị người †a quất roi vào lưng.

Hình ảnh này thật là hài hước.

Ma Kết quất roi phía sau, Nhạc Huân lăn lộn bò toài ở phía trước, không dám dừng lại một giây một phút nào, người đi hai bên đường lấy điện thoại ra quay chụp liên tục, quay những hình ảnh hài hước như thế này lại rồi đăng lên mạng.

Lúc này có một chiếc xe cảnh sát đi tới.

Họ đang duy trì trật tự tại hiện trường, hai trong số những người cảnh sát ấy đi vào y quán Nhân Trị.

Một người cảnh sát nói với Tân Uẩn rằng: “Xin chào bác sĩ Tân, tôi là cảnh sát, vì nhận được thông tin và biết được có người muốn làm hại nàng tiên hoa nên quận trưởng Nguyễn đã đặc biệt sắp xếp chúng tôi tới kiểm tra, cô bé nàng tiên hoa không sao chứ?”

Tân Uẩn thở phào nhẹ nhõm rồi nói: “Không sao, nàng tiên hoa ổn rồi.”

Vừa nói cô ta vừa dắt nàng tiên hoa ở sau lưng mình ra.

Người cảnh sát ấy nói tiếp: ‘Là như thế này, bây giờ nàng tiên hoa đã bị người ta để ý tới rồi, tình hình bây giờ của cô bé vô cùng nguy hiểm, vậy nên yêu cầu của quận trưởng Nguyễn là đưa cô bé tới đồn cảnh sát để bảo vệ.”

“Hả?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2070


Chương 2070

Tân Uẩn không đành lòng.

Khó khăn lắm cô ta mới xây dựng được một chút tình cảm nhất định với nàng tiên hoa, bây giờ lại phải đưa cô bé đi sao?

Thật sự có chút không đành lòng.

Nhưng có thể làm thế nào được đây, không thể không nghe theo lệnh của quận trưởng Nguyễn được.

“Được rồi.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Tân Uẩn đẩy nàng tiên hoa tới trước mặt cảnh sát một cách vô cùng bất đắc dĩ.

“Cảm ơn sự phối hợp của cô.”

Cảnh sát nắm tay nàng tiên hoa bước ra ngoài, mới đi được hai bước thì đã nhìn thấy một người đàn ông mặc quần áo màu đen đứng trước cửa với bộ dạng u ám.

Anh ta chính là Bọ Cạp – một trong mười hai cũng Hoàng Kim.

Bản chất là sát thủ, lạnh lùng đáng sợ.

Sau khi hai người cảnh sát nhìn thấy anh ta thì cùng dừng lại trong vô thức, không dám tiến lại gân, họ thực sự cảm thấy người đàn ông này quá nguy hiểm, đừng nên lại gần thì hơn.

“Anh là ai? Tránh ra cho tôi!”

Đối mặt với tiếng hét giận dữ của cảnh sát, Bọ Cạp không hề có bất cứ sự nhượng bộ nào, thậm chí anh ta còn rút một con dao sáng lấp lánh từ bên hông ra.

Hai người cảnh sát nhìn nhau, không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Lúc này Tân Uẩn mới nhận ra rằng dường như cô ta đã bỏ sót một quá trình rất quan trọng.

Hai người này nói họ là cảnh sát, vậy chắc chăn là như thế sao?

Cho dù là cảnh sát thật, vậy cũng có rất nhiều loại, sao mà biết được họ chắc chắn là cảnh sát do quận trưởng Nguyễn sắp xếp tới đây?

Không thể chắc chắn được!

Tân Uẩn đi tới và nói bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Hai anh cảnh sát, phiền hai anh hãy xuất trình giấy phép của quận trưởng Nguyễn”

Trong một tích tắc, có thể nhìn thấy rõ ý đồ né tránh trong mắt hai người cảnh sát kia.

“Chúng tôi đi vội nên không kịp lấy giấy phép.”

“Quận trưởng Nguyên sẽ giải thích với cô sau.

Lúc này, cho dù là kẻ ngốc cũng nhận ra bọn họ có vấn đề, dù vội đến mức nào cũng không thể quên đem theo giấy phép được.

Bỏ qua bước này, cho dù là thật sự quên thì cũng không thể đưa người đi khi không có bất kỳ giấy tờ nào, bọn họ bắt buộc phải xin được lệnh, lấy được giấy phép, sau khi làm xong mới có thể đưa người đi.

Cảnh sát thật sẽ không làm những điều ngớ ngẩn và vô lý như thế này.

Cực kì có vấn đềI Tân Uẩn lập tức năm chặt tay nàng tiên hoa: ‘Không thể để mấy anh đưa nàng tiên hoa đi được, thả rat”

Mọi việc đã ầm ï tới mức độ này rồi, vậy thì không còn gì để nói nữa.

Một người cảnh sát trong số đó lập tức rút dao gặm ra định đâm Tân Uẩn, nhưng anh †a còn chưa kịp làm gì thì con dao găm của Bọ Cạp đã ở trước mặt.

“Bụp bụp’, cơ tay bị cắt đứt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2071


Chương 2071

Ngay sau đó lại là một nhát chém khác, cơ tay của tên cảnh sát giả còn lại cũng bị cắt đứt.

Chưa đến một giây đã liên tiếp cắt đứt cơ tay của hai tên cảnh sát giả, bản chất của một sát thủ đã lộ ra hoàn toàn, hoặc là không làm gì, nhưng một khi đã làm thì chắc chăn phải giải quyết được vấn đề!

Lúc này lại có thêm vài chiếc xe cảnh sát nữa đi tới, lần này Giang Nghĩa và Nguyễn Bình Phàm cùng xuống xe, cảnh sát thật tới rồi.

Đám cảnh sát giả cùng Nhạc Huân và những người khác đã bị bắt về quy án.

Nhạc Huân đáng thương, còn chưa kịp tham gia tập đoàn Hoa Thượng thì đã bị coi như bia đỡ đạn và bị vứt bỏ rồi.

Nhưng ngược lại, anh ta thực sự hy vọng mình bị cảnh sát đưa đi, vì nếu như không bị đưa đi thì anh ta sẽ bị Ma Kết đánh chết tươi mất!

Một vở kịch lớn, lúc này mới dần dần kết thúc.

Ma Kết và Bọ Cạp lại lui về bóng tối, âm thầm bảo vệ y quán Nhân Trị trong bóng tối.

Giang Nghĩa và Nguyễn Bình Phàm bước vào trong cửa hàng, nhìn thấy nàng tiên hoa đang ôm Tân Uẩn, rõ ràng là cô bé đã rất sợ hãi, những ảnh hưởng tạo ra đối với cô bé của cảnh sát giả vừa rồi thực sự quá đáng sợ.

Tân Uẩn vừa an ủi nàng tiên hoa vừa hỏi: “Con bé chỉ là một đứa trẻ, có thể có giá trị lợi dụng gì chứ? Thậm chí ngay cả việc nói chuyện và đi bộ con bé cũng không thể làm được, tôi không hiểu tại sao những người đó phải ép buộc con bé như vậy?”

Không chỉ có cô ta không hiểu, mà Giang Nghĩa và Nguyễn Bình Phàm cũng không hiểu.

Nếu như có thể hiểu được thì tình hình sẽ không như bây giờ.

Nguyên Bình Phàm nói: ‘Xem ra vần nên để tôi đưa nàng tiên hoa đi và bảo vệ cô bé vậy. Đám tội phạm đó đã biết nàng tiên hoa đang ở y quán Nhân Trị rồi, chăc chăn sau này sẽ còn thường xuyên tới cướp người, cực kỳ không an toàn”

Đưa đi?

Nàng tiên hoa hiểu được từ này, cô bé ôm Tân Uẩn chặt hơn, hai mắt cô bé ngân ngấn nước mắt, rõ ràng là không muốn rời xa Tân Uẩn.

Giang Nghĩa nói: ‘Y quán Nhân Trị có công nghệ và máy móc vô cùng hiện đại, ở đây có thể tiến hành những cuộc nghiên cứu ở mức cao nhất đối với nàng tiên hoa. Hơn nữa nàng tiên hoa và bác sĩ Tân có tình cảm với nhau, ép họ rời xa nhau là việc không hề thích hợp. Quận trưởng Nguyễn, theo tôi thấy vẫn nên để cảnh sát bảo vệ nơi này thì sẽ hợp lý hơn.”

Nhìn thấy tình hình này, Nguyễn Bình Phàm không muốn đồng ý cũng không được.

“Anh Giang, đi theo tôi.”

Nguyễn Bình Phàm đưa Giang Nghĩa tới một căn phòng riêng của y quán Nhân Trị và đóng cửa lại.

Sau khi suy nghĩ một lát, ông ấy khế thở dài và nói: “Tôi cho rằng chắc chăn trên người nàng tiên hoa có thứ gì đó vô cùng quan trọng, thứ này cực kì cực kì quan trọng với tập đoàn Hoa Thượng, nếu không thì bọn họ sẽ không là như thế này. Nếu như chỉ là tiền thì hoàn toàn không bố công. Đối với một ông lớn như tập đoàn Hoa Thượng thì mất một ít tiền chẳng đáng là bao. Chắc chắn trên người nàng tiên hoa có thứ gì đó còn quan trọng hơn tiền!”

Hai người nhìn nhau.

Cả hai người cùng nghĩ tới một thứ: Hoa.

Những bông hoa đó không phải là những bông hoa bình thường, chắc chắn có tác dụng rất lớn đối với tập đoàn Hoa Thượng, nhưng cụ thể là dùng để làm gì thì không có cách nào biết được.

Dừng lại một lúc, Nguyễn Bình Phàm nói tiếp: “Ngoài ra, theo điều tra mới nhất của tôi, tôi đã phát hiện ra một chuyện rất thú VỊ.
 
Back
Top Dưới