Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 2161


Chương 2161

Nhưng bà ta vẫn cố chấp.

Bà ta cho rằng Giang Nghĩa chẳng có gì đáng sợ cả, chẳng phải chỉ là đánh bà ta một trận thôi sao?

Ai mà biết sức mạnh của Giang Nghĩa lại vượt xa tưởng tượng của bà ta, sự hành hạ này cũng vượt xa sự tưởng tượng của bà ta, làm cho bà ta xin được sống cũng không được mà xin được chết cũng không Xong.

Cái miệng được mệnh danh là cứng nhất quận Giang Nam cuối cùng cũng mềm rồi.

Một chiếc xe đi tới.

Giang Nghĩa đẩy cửa xe bước xuống, lặng lẽ đứng trước mặt bà ngoại sói, không nói bất cứ điều gì.

Bà ngoại sói nuốt nước bọt, ngẩng đầu lên nhìn Giang Nghĩa, trong mắt bà ta tràn ngập thù hận và sự sợ hãi, điệu bộ vừa hận vừa sợ kia là hình ảnh miêu tả chân thực nhất về nội tâm của bà ta.

Biết trước sẽ có kết quả như thế này thì nói gì bà ta cũng sẽ không nhận vụ làm ăn này.

Một lúc sau, bà ngoại sói nói: ‘Là tôi đánh †tráo và ôm con gái của cậu đi khi ở phòng âm nhạc, sau đó tôi đưa con bé tới tập đoàn Hoa Thượng và đưa cho Thân Lâm.”

Bà ta cũng chỉ biết như vậy, mà điều Giang Nghĩa muốn biết cũng chỉ có như vậy.

Giang Nghĩa không nói gì mà đi thẳng về xe.

Bà ngoại sói lo lắng hét lên: ‘Cậu đừng đi mà, tôi đã nói với cậu những điều này rồi, ít nhất cậu phải đưa tôi tới bệnh viện điều trị đàng hoàng chứ? Đừng vứt tôi lại một mình trên đường, tôi sẽ chết rét chết đói mất!”

Giang Nghĩa không quan tâm tới bà ta, anh lái xe đi thẳng tới tập đoàn Hoa Thượng, nếu như đã biết được tung tích của con gái thì không còn gì để nói nữa, anh lên xe đi luôn.

Cho dù có khó khăn đến đâu, cho dù phải đối đầu với tập đoàn Hoa Thượng, Giang Nghĩa cũng phải giành lấy con gái mình từ †ay Thân Lâm!

Còn bà ngoại sói, hai người mặc đồ đen đi tới trói bà ta lại và ném bà ta vào thùng xe chở bánh mì, sau đó tới trước cửa đồn cảnh sát và ném bà ta xuống.

Cùng lúc đó, người mặc đồ đen viết một bức thư cho đồn cảnh sát.

Trong thư viết chỉ tiết danh tính của bà ngoại sói cùng với những tội ác mà bà ta đã làm, giờ đây kẻ buôn người nổi tiếng khắp quận Giang Nam là bà ngoại sói đã chính thức bị bắt.

Việc bà ngoại sói bị bắt chỉ là một việc nhỏ, đối với Giang Nghĩa, cuộc đối đầu trực diện với Thân Lâm sau đây mới là điều thực sự quan trọng.

Có thể giành lại con gái hay không, tất cả dựa vào lần này!

Thời tiết âm u, từng chiếc xe hơi màu đen mini không ngừng nối đuôi nhau dừng trước cửa tập đoàn Hoa Thượng Lúc đầu bảo vệ còn định bước tới để hỏi thăm tình hình nhưng sau khi nhìn thấy gần một hai trăm người bước ra từ trong xe, thì lập tức sợ tới mức trốn vào trong góc phòng, không dám nhúc nhích.

Xét cho cùng thì lương của một nhân viên bảo vệ cũng chỉ có vài triệu, không đáng.

Đứng đầu đám người chính là Giang Nghĩa, sau lưng anh là Bảo Bình và Tôn Tại Ngôn.

Lần này vì để cướp lại con gái mình ra khỏi tập đoàn Hoa Thượng, Giang Nghĩa không ngần ngại sử dụng Thần La Thiên Chinh, cũng không lo việc che giấu tung tích nữa, việc cứu con gái ra mới là quan trọng nhất.

Không nói một lời nào, Giang Nghĩa dẫn người xông vào bên trong, đừng nhìn tập đoàn Hoa Thượng bình thường ở quận Giang Nam ai cũng khinh thường, nhưng hiện giờ lại không có bất kỳ người nào dám đứng ra cản đường Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2162


Chương 2162

Thậm chí ngay cả can đảm báo cảnh sát cũng không có.

Bọn họ cứ như vậy trơ mắt nhìn Giang Nghĩa dẫn người xông vào trong.

Một đám người đi vào đại sảnh, Bảo Bình tiện tay túm lấy một người bảo vệ, hỏi: “Thân Lâm đang ở đâu?”

Bảo vệ sợ tới mức tái mặt, run rẩy cả người, lắp bắp nói: “Ở… Phòng họp lầu ba”

Bảo Bình dùng một tay ném bảo vệ ra ngoài.

Sau đó, Giang Nghĩa dẫn người đi đến cầu thang lên lầu ba, rồi đi tới cửa phòng họp.

Đùng một tiếng, Giang Nghĩa trực tiếp dùng một chân đá văng cửa!

Cảnh tượng xuất hiện trước mặt mọi người ¡ như vậy thật sự khiến người ta có hơi bất ngờ.

Lúc này Thân Lâm đang ôm một đứa trẻ còn mặc tã, trong tay cầm cái lục lạc chọc cho đứa bé cười, thư ký đứng thì bên cạnh, thỉnh thoảng còn làm mặt hề.

Quan sát từ bầu không khí của hiện trường thì vô cùng ấm áp.

Giang Nghĩa liếc mắt một cái đã nhận ra, đứa bé kia chính là con gái của mình — Giang Ngọc Dĩnh! Quả nhiên bà ngoại sói không nói dối, con gái của anh đã bị Thân Lâm cướp đi.

Thân Lâm phía bên này nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Giang Nghĩa dẫn theo một đám người đang đứng trước cửa.

Trong mắt mọi người thì hôm nay chắc chắn phải xảy ra một trận lấy cứng chọi cứng, rất có khả năng sẽ gây ra tai nạn chết người, dù sao cả tập đoàn Hoa Thượng và Giang Sơn Ấn đều không hề coi \ trọng đối phương.

Nhưng chuyện khiến người ta bất ngờ đã xảy ra.

Khi Thân Lâm nhìn thấy Giang Nghĩa dân theo một đám người đi tới, thế mà lại không hề tức giận chút nào, càng không có bất kỳ tư thế nào thể hiện muốn chiến đấu, mà chủ động đứng lên, cười mỉm nói: “Anh Giang, anh chịu đến rồi.”

Khiêm nhường đến vậy sao?

Bảo Bình và Tôn Tại Ngôn đồng thời nhíu mày.

Khi kẻ thù mỉm cười với mình bằng một nụ cười “nhân từ”, thì đó chắc chắn không phải là tin tức tốt, nó có nghĩa kẻ thù đã bố trí một kế hoạch để chuẩn bị đối phó với mình.

Tôn Tại Ngôn nhỏ giọng nhắc nhở: ‘Sư phụ, cẩn thận bị lừa”

Giang Nghĩa không nói lời nào, một mình tiến vào phòng họp, từng bước đi tới gần Thân Lâm.

Thân Lâm vẫn mỉm cười, vui tươi hớn hở nói: Hôm nay thuộc hạ của tôi phát hiện bà ngoại sói đang lừa bán con nít trên đường, thế nên đã dũng cảm hành động và cứu đứa bé ra, còn mang về giao cho tôi.”

“Tôi đã sai người đi điều tra xem rốt cuộc là con nhà ai, kết quả anh đoán xem? Từ kết quả điều tra thế mà đứa nhỏ đó lại là của anh Giang!”

“Đây không phải trùng hợp sao?”

“Tôi và anh Giang từ trước cho tới nay luôn có mâu thuẫn sâu sắc, tôi đã rất muốn tìm một cơ hội để có thể giải quyết mọi thù hận với anh Giang, nhưng khổ là không có cơ hội.”

“Hôm nay ông trời đã ban cho tôi cơ hội, anh Giang, chúng ta hòa giải nhé?”

Nói xong, Thân Lâm chủ động vươn tay, đưa đứa bé ra, bộ dạng giống như vô cùng thành kính và muốn hòa giải.

Nhưng chẳng ai không biết, con cáo già Thân Lâm này thật sự có thể hòa giải sao?

Ở đây nhất định có âm mưu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2163


Chương 2163

Giang Nghĩa đứng trước mặt Thân Lâm, chỉ cần anh sẵn lòng, dùng một ngón tay cũng đủ để gi ết chết Thân Lâm ngay tại chỗ.

Im lặng vài giây.

Lựa chọn đầu tiên của Giang Nghĩa chính là nhận lấy đứa bé, bắt đầu kiểm tra.

Con gái trông cùng khỏe mạnh, không có bất kỳ vấn đề nào, lại còn luôn tươi cười, trông như một em bé cực kỳ khỏe mạnh.

Nếu xét như thế, Thân Lâm chăm sóc cũng không tệ lắm nhỉ?

Chuyện này không có khả năng.

Giang Nghĩa ôm lấy con gái, ngẩng đầu nhìn về phía Thân Lâm, hỏi: “Rốt cuộc anh định làm gì? Có gì cứ nói thẳng.”

Thân Lâm dang tay ra: “Tôi đã nói là tôi không muốn tiếp tục là kẻ thù với anh Giang nữa, thế nên đã cứu con gái anh và chuẩn bị đưa về để hóa giải mọi thù hận.

Đúng rồi, vì giây phút lịch sử này, tôi còn kêu rất nhiều phóng viên tin tức truyền _ thông tới đây”

Anh ta võ tay.

Ngay lập tức, một đoàn phóng viên đi ra từ hai bên màn hình, trong tay mỗi người đều cầm một chiếc máy ảnh.

Tách tách tách, không ngừng quay chụp.

Bảo Bình và Tôn Tại Ngôn đều bối rối, rốt cuộc bên trong hồ lô của Thân Lâm có thứ gì?

kêu phóng viên tới làm gì?

Ngay tại lúc đó, Thân Lâm chủ động nói ra chân tướng.

Anh ta cố ý ho khan một tiếng, hạ giọng nói: “Anh Giang à, vì để bày tỏ thành ý của mình, tôi đã thực hiện một cuộc phẫu thuật nhỏ lên người con gái anh để tăng cường thể chất.”

Hửm?

Ánh mắt Giang Nghĩa lập tức thay đổi, giống như muốn giết người.

Thân Lâm lại không hề quan tâm mà tiếp tục nói: “Tập đoàn Hoa Thượng chúng tôi có một công thức thuốc đặc biệt được gọi là bột Phệ Tâm, nó sẽ làm tăng cường thể chất và phấn chấn tinh thần cho người sau khi sử dụng. Xin lỗi, tôi còn chưa được sự đồng phép của anh mà đã trực tiếp dùng lên người con gái anh rồi.”

“Nhưng anh Giang yên tâm, công dụng của bột Phệ Tâm này vô cùng tốt.”

“Nếu như không tin thì anh có thể đi hỏi Tầ Dương và Phàn Thức, bọn họ đã từng dùng thử rồi, hiệu quả vô cùng kinh ngạc!”

“À, Tê Dương chết rồi, xin lỗi, vậy anh đi hỏi Phàn Thức đi, kết quả đều như nhau.”

Lời nói vô cùng rõ ràng.

Giang Nghĩa, Bảo Bình và Tôn Tại Ngôn đều cực kỳ thông minh, bọn họ đều biết Thân Lâm đã làm gì trên người Giang Ngọc Dĩnh.

Giống như những gì Tôn Tại Ngôn đã suy đoán lúc đầu, điều Thân Lâm có thể sẽ làm nhất chính là khiến Giang Ngọc Dĩnh muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong, từ đó là Giang Nghĩa sống trong bóng ma suốt đời.

Thân Lâm đã thật sự làm như thế.

Cách anh ta khống chế quận Giang Nam chính là dùng bột Phệ Tâm để khống chế những ông lớn trong ngành sản xuất như Tê Dương và Phàn Thức, không ngờ bây giờ anh ta lại ác độc đến mức sử dụng loại thuốc như vậy trên người một bé gái!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2164


Chương 2164

Người này, đã hoàn toàn mất đi lương tâm rồi.

Hai mắt Giang Nghĩa có hơi sưng đỏ.

Là thương xót, lại càng là tức giận!

Anh đã từng xem thử bệnh của Tê Dương, biết được sức mạnh của loại độc dược này, một khi phát tác sẽ khiến khoang tim đau đớn, một cô bé nhỏ làm sao cóthể _ ¡ chịu được?

“Anh… tìm… chết!”

Giang Nghĩa siết chặt tay, gần như trên bờ bùng nổ, nhưng ngay vào lúc đó, bốn phía xung quanh truyền đến tiếng tách tách tách quay phim chụp ảnh.

Bây giờ, tất cả mọi người đều biết mục đích Thân Lâm gọi phóng viên tới.

Không phải để chứng kiến một khoảnh khắc mang tính lịch sử, mà là vì giữ mạng!

Nếu Giang Nghĩa dám ra tay giết người trước nhiều camera và ánh đèn như vậy, thì cả đời này của anh coi như hoàn toàn kết thúc, không có cơ hội nào để xoay người.

Lúc này đây, Thân Lâm đã thật sự tính kế gi ết chết Giang Nghĩa!

Chỉ thấy Thân Lâm dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Giang Nghĩa, lạnh băng nói: ‘Anh Giang, anh không cần phải cảm ơn tôi, tất cả những việc đó đều là điều tôi nên làm.

Hy vọng sau này chúng ta có thể tương thân tương ái, không còn tranh đấu với nhau nữa.”

Thật sự không biết anh ta làm sao có thể nói ra được những lời như vậy.

Từng câu từng chữ đều tựa như nhát dao.

Lần đầu tiên, Giang Nghĩa bị người khác tính toán đến mức không thể nào đánh trả lại, chỉ đơn giản là vì kẻ thù tìm đúng điểm yếu của Giang Nghĩa.

Trực tiếp tấn công Giang Nghĩa là vô dụng.

Nhưng chỉ cần quay súng lại và tấn công người nhà của Giang Nghĩa, vậy chắc chắn sẽ nhận được kết quả kỳ diệu.

Thân Lâm tiếp tục nói: “Dựa theo kinh nghiệm của tôi, sau lần đầu sử dụng bột Phệ Tâm thì tác dụng của nó sẽ phát huy vào ngày hôm sau. Anh Giang, anh muốn làm gì, tôi sẽ chờ xem.”

Những lời này nếu được dịch ra chính là: Ngày mai Giang Ngọc Dĩnh sẽ phát độc mà chết, Giang Nghĩa, mau quỳ xuống xin tôi tha đi, có lẽ tôi sẽ tốt bụng mà cứu cô bé một mạng.

Lúc trước, đám người Tê Dương và Phàn Thức cũng khuất phục dưới gối Thân Lâm như thế.

Đại trượng phu cũng có lúc khốn khó như thết Giang Nghĩa tuy rằng bi thương nhưng vẫn chưa tuyệt vọng, trong sự đau đớn kịch liệt như thế vẫn giữ được chút bình tĩnh và tỉnh táo.

Anh không lựa chọn tiếp tục lãng phí thời gian ở đây, mà ôm con gái trực tiếp xoay người rời đi.

“Chỉ huy, anh đi đâu vậy?” Bảo Bình sốt ruột nói.

“Đồn cảnh sát.” Giang Nghĩa không quay đầu lại mà nói.

Kết quả, một đám người đi theo sau Giang Nghĩa rời khỏi hiện trường, vốn dĩ đã tính toán sẽ làm một trận thật hay, ai biết hoàn toàn chẳng đánh được, mà bị Thân Lâm tính kế nặng nề một vố.

Nhìn bóng lưng hạ màn rời đi của Giang Nghĩa, Thân Lâm ở phía sau cười điên cuồng.

Cuối cùng, anh ta cũng thở được một hơi thật mạnh.

Còn nhớ rõ cảnh tượng khi ấy mình bị Giang Nghĩa tính kế, em trai Thân Hòa vì bảo vệ mình mà đã lựa chọn gánh vác sấm thay, Thân Lâm hận Giang Nghĩa đến tận xương tủy.

Hiện tại, cuối cùng anh ta cũng thắng được!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2165


Chương 2165

Thân Lâm cười nói: “Em ba à, anh trai không để em ngồi tù vô ích rồi, Giang Nghĩa đã thua trong tay anh. Chờ xem, đây mới chỉ là bắt đầu, anh không chỉ muốn hại chết con gái Giang Nghĩa, mà còn muốn hại chết vợ anh ta, ba mẹ, bất kỳ là người nào mà Giang Nghĩa quan tâm, anh đều muốn từng bước một giế t chết!”

Thư ký bên cạnh nói: “Hiện tại Giang Nghĩa đã chạy tới đồn cảnh sát, có lẽ là đi tìm thuốc giải.”

Thân Lâm gật đầu, duõi tay rút ra một điếu thuốc rồi châm lửa, hít một hơi thật sâu, nói: “Nếu tính thử thời gian thì hôm nay chính là ngày những người thực vật kia nở hoa. Với y thuật của Giang Nghĩa, muốn chế tạo ra thuốc giải cũng không quá khó.”

“Nhưng, thuốc giải đó sẽ khiến Giang Nghĩa hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.”

“Nếu muốn làm một người tuyệt vọng, không phải áp chế anh ta tàn nhẫn thế nào, mà là ngay khi chèn ép thì đồng thời cho anh ta một hy vọng thật lớn, sau đó lại chính tay dập tắt hy vọng đấy.”

“Cảm giác mất mát tột cùng này mới là cảm giác bất lực trước thực tại, mới có thể đè bẹp Giang Nghĩa và khiến anh ta tuyệt vọng.”

“Chiến thần Tu La?!

“Phì!”

“Cho dù anh ta có là Đại La Kim Tiên hay là Ngọc Hoàng Đại Đế, Thân Lâm tôi cũng sẽ khiến anh ta quỳ phục dưới chân tôi.”

Thư ký cười nói: “Theo tôi thấy, Giang Nghĩa sẽ nhanh chóng quỳ gối trước cổng chính của tập đoàn Hoa Thượng chúng ta thôi, khóc lóc cầu xin anh giúp đỡ, giống như Tề Dương trước đây vậy.”

Thân Lâm sảng khoái hút thêm vài điếu thuốc, nói: “Vậy chúng ta phải rửa mắt mong chờ thôi.”

Giang Nghĩa trực tiếp mang đứa bé tới đồn cảnh sát, chuyện của anh, sáng nay Bảo Bình đã điện thoại nói rõ với quận trưởng Nguyễn, sau khi tới đồn cảnh sát thì gặp thẳng Nguyễn Bình Phàm.

“Cậu Giang, tôi vô cùng thương tiếc trước vấn đề của cậu.” Đối mặt với tình huống như thế, thật ra Nguyễn Bình Phàm cũng không thể làm gì được.

Nguyễn Bình Phàm lại không phải là thần tiên, không có cách nào giải trừ hết độc trên người Giang Ngọc Dĩnh.

Đừng nói là Nguyễn Bình Phàm, trước đây cho dù có là Giang Nghĩa cũng không thể chữa khỏi cho Tê Dương được; độc của bột Phệ Tâm này là độc nhất vô nhị, nếu không cũng không thể nào khống chế được toàn bộ quận Giang Nam chỉ trong _ mười tháng ngắn ngủi.

Giang Nghĩa nói: “Có lẽ là có thể cứu chữa.

Nguyễn Bình Phàm nói: “Cậu Giang có cách gì sao? Nói thử xem nào, chỉ cần tôi có thể hỗ trợ thì chắc chắn sẽ giúp hết mình”

Giang Nghĩa trả lời: “Trước đây chúng tôi từng cướp về những người thực vật từ trong tay Thân Lâm, những người đó còn không phải là thuốc giải sao? Mọi vấn đề của quận Giang Nam, toàn bộ đều là do một đám “hàng hóa đó gây ra. Hy vọng quận trưởng Nguyên có thể để tôi tiến hành nghiên cứu, chế tạo ra thuốc giải để cứu con gái mình.”

Đối với yêu cầu như vậy, thật sự có một áp lực nhất định.

Dù sao những người thực vật đó có tầm quan trọng rất lớn, không thể nào tùy tiện cho người khác sử dụng và đem đi nghiên cứu.

Nhưng vì báo đáp Giang Nghĩa, Nguyễn Bình Phàm không chút do dự.

“Được, chỉ cần có thể cứu được con gái cậu, tôi đồng ý.”

Vừa dứt lời, một viên cảnh sát vội vã chạy tới, nói: ‘Quận trưởng Nguyễn, viện nghiên cứu y học bên kia truyền tới tin tức, tất cả người thực vật đều nở hoa rồi!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2166


Chương 2166

Một câu như thế khiến ánh mắt của mọi người ở đây thay đổi.

Trước đó trên người những người thực vật kia chỉ là nụ hoa mà thôi, tuy rằng mọi người đều biết chắc chắn sẽ có một ngày nở hoa, nhưng ngày nở hoa cụ thể thì bọn họ không biết.

Bây giờ thì tốt rồi, thật sự đã nở hoa.

Chọn thời gian để nở hoa vô cùng tốt, cứ như vậy đã cho Giang Nghĩa một cơ hội để nghiên cứu chế tạo thuốc giải.

Nguyễn Bình Phàm lập tức nói: “Đi thôi cậu Giang, chúng ta cùng đi tới viện nghiên cứu yhọc”

“Được!”

Ngay sau đó, Nguyễn Bình Phàm đích thân cùng đi với Giang Nghĩa tới viện nghiên cứu y học, chỉ có hai người bọn họ được tiến vào, còn những người khác đều bị chặn lại bên ngoài.

Bên trong chính là căn cứ quan trọng, người thường không thể vào trong.

Đi qua hết tâng kiểm tra này tới tầng kiểm tra khác, hai người mới có thể thuận lợi tiến vào bên trong viện nghiên cứu, lúc này rất nhiều nhân viên nghiên cứu đang tiến hành nghiên cứu các đóa hoa trên cơ thể của người thực vật.

Cũng trong lúc đó, Tân Uẩn từ y quán nhân tri cũng có mặt ở đây, cô ta là người chuyên môn chăm sóc cho nàng tiên hoa.

Cũng giống như những người thực vật khác, nụ hoa trên người nàng tiên hoa cũng đã nở, có lẽ là do Tân Uẩn chăm sóc khá tốt nên đóa hoa trên người nàng tiên hoa nở ra vô cùng xinh đẹp.

Giang Nghĩa bước tới, hỏi: ‘Hoa này có chỗ nào đặc biệt không?”

Tân Uẩn đứng dậy, phân tích: ‘Dựa theo nghiên cứu tôi vừa phát hiện, giống loài hoa này vô cùng đặc biệt. Chúng nó có thể tiến hành trao đổi chất chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, tốc độ và hiệu suất lại vô cùng cao, giống như một chiếc máy không bao giờ biết mệt, không ngừng vận hành.”

“Do đó dẫn tới kết quả chất dinh dưỡng trong cơ thể ký chủ từng phút từng giây bị tiêu hao, thời gian càng lâu, ký chủ sẽ ngày càng bị suy yếu.”

Cô vô cùng đồng cảm nhìn nàng tiên hoa, tiếp tục nói: ‘Dựa theo trình độ tiêu hao trước mắt, trong vòng chưa đầy một tuần, chắc chăn nàng tiên hoa sẽ chết.”

“Trừ khi có thể diệt trừ những đóa hoa đó ra khỏi cơ thể, nếu không toàn bộ người thực vật đều không thể sống được.”

Mọi người, đều sẽ chết?

Tân Uẩn thở dài, nói: “Thật ra, tất cả người người thực vật đều chỉ là ký chủ cung cấp chất dinh dưỡng cho hoa mà thôi, ngoài ra họ chẳng có bất kỳ tác dụng nào khác.”

“Khi ký chủ chết, hoa cũng đã nở, đến khi ấy chỉ cần chăm sóc giống như loài hoa bình thường là được.”

“Ký chủ sẽ chết nhưng chỉ cần hoa được chăm sóc tốt thì sẽ không chết.”

Nói một cách khác, có người cố tình ghép hoa lên cơ thể con người, dùng chất dinh dưỡng trong cơ thể con người để nuôi sống những đóa hoa này.

Đợi sau khi hoa nở, trong một khoảng thời gian ngắn hoa sẽ hút cạn chất dinh dưỡng của con người, giế t chết con người, nhưng hoa vẫn có thể bình yên vô sự sống tiếp.

Con người đã không còn là con người nữa, mà chỉ là một công cụ để ký sinh mà thôi.

Tàn nhãn biết mấy!

Đáng thương biết mấy!

Đúng lúc này, Giang Nghĩa bỗng nhớ ra cái gì đó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2167


Chương 2167

Anh lập tức mở điện thoại, mở nghiên cứu đối với tình trạng bệnh của Tê Dương trước đó ra rồi nói: “Theo như nghiên cứu trước đây của tôi đối với bệnh nhân bột Phệ Tâm, phát hiện loại độc tố này sẽ tạo ra rất nhiều đốm trên cơ thể con người, giống như từng cái lỗ đen vậy.”

“Lúc nào những lỗ đen này cũng tạo ra “sương” khiến cơ thể con người giống như đang sản sinh ra sương vậy, khá đáng sợ.”

“Lúc đó tôi nghĩ, phải làm sao mới có thể loại bỏ được sương này, bây giờ xem ra, hoa trên cơ thể người thực vật, chẳng phải chính là khắc tinh của các đốm này sao?”

Trao đổi chất của những bông hoa này diễn ra rất nhanh, có thể hút chất dinh dưỡng bất cứ lúc nào, mà các đốm này lúc nào cũng đều tạo ra sương, những sương này thật ra đều là chất dinh dưỡng.

Một cái hút, còn một cái sản xuất.

Chẳng phải vừa khéo chống lại nhau sao?

Thì ra, phương pháp chữa trị bột Phệ Tâm lại đơn giản như thế, nguyên tắc lại dễ hiểu như thế.

Nguyễn Bình Phàm vui mừng nói: “Nếu như thật sự như thế, vậy thì tốt quá rồi, dùng những bông hoa đó để kháng lại vết đốm, có thể đồng thời cứu sống được nàng tiên hoa và con gái của cậu, một công đôi việc.”

Có thể thực hiện hay không thật ra cũng rất khó nói, nhưng ít nhất vẫn là một cách.

Không nói nhiều lời, Giang Nghĩa lập tức hợp tác với Tân Uẩn và các nhân viên nghiên cứu đang có mặt ở đây, bắt đầu gỡ những bông hoa trên người nàng tiên hoa xuống, nghiên cứu điều chế ra thuốc giải.

Quá trình này tương đối khó khăn Sau khi thử nghiệm hết lần này đến lần khác, bọn họ bất lực nhận ra, muốn gỡ hoa xuống cũng được nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc gỡ ‘bộ phận’ từ trên cơ thể của con người xuống vậy.

Mất đi hoa, nàng tiên hoa cũng sẽ chết.

Như thế thì khó làm rồi.

Không gỡ hoa xuống thì sẽ bị hút cạn, gỡ hoa xuống thì giống như mất đi bộ phận của cơ thể vậy, sẽ chết ngay tại chỗ.

Bất kể là gỡ hay không gỡ, kết quả đều sẽ như nhau.

Chết!

Lúc bị ghép hoa, kết cục của nàng tiên hoa và những người thực vật kia đều đã được định sẵn.

Rầm!

Tân Uẩn vô cùng tức giận đá bay thùng rác trút hết cơn giận trong lòng mình.

Tại sao?

Tại sao ông trời lại muốn trêu đùa cô ta như thế?

Sau bao nhiêu cố gắng như vậy, kết quả cuối cùng nhận được lại là: nàng tiên hoa và những người thực vật khác chết là điều chắc chăn.

Tân Uẩn thật sự khó mà chấp nhận được kết quả này.

Lúc này nàng tiên hoa đã có thể cảm nhận được tâm trạng của Tân Uẩn, cô bé đứng dậy đi đến bên Tân Uẩn, giang tay ôm Tân Uẩn giống như con ôm mẹ vậy.

Cô bé đang dùng hành động để nói với Tân Uẩn: Đừng đau lòng.

Có thể gặp được Tân Uẩn trong thời gian cuối cùng của cuộc đời, đó là may mắn của nàng tiên hoa, cô bé đã thấy đủ lắm rồi, không cần lại phải đau lòng, rơi lệ vì cô bé.

Tân Uẩn nghẹn ở cổ họng, nước mắt rơi xuống như mưa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2168


Chương 2168

Cả đêm Giang Nghĩa, Tân Uẩn và các nhân viên nghiên cứu kia đều không được nghỉ ngơi, ai cũng dốc hết sức mình tập trung với công việc. Cuối cùng, lúc hơn ba giờ sáng, thuốc giải cũng được điều chế xong.

Sau khi thử nghiệm lại hết lân này đến lần khác mới có thể đảm bảo không có sai sót gì.

Kết quả này mang lại niềm an ủi cho mọi người.

Nếu có thể khiến Giang Ngọc Dĩnh mạnh khỏe sống tiếp, đối với những người này mà nói đó cũng coi như là thu hoạch nho nhỏ và thành công, bọn họ bị Thân Lâm tính kế quá thảm.

Hy vọng đang nằm trong tay Giang Nghĩa, nằm trong chiếc lọ đựng thuốc giải vừa được điều chế thành công.

Tôn Tại Ngôn bế đứa trẻ qua đó, bên trong bồn tắm được đổ đầy nước nóng, sau đó để đứa trẻ ngâm mình trong nước nóng.

Do đứa trẻ còn quá nhỏ, không thể trực tiếp uống thuốc giải được nên phải chọn cách nhẹ nhàng hơn chút, ngâm đứa trẻ trong thuốc giải.

Trên thực tế, khi đó Thân Lâm hạ độc anh †a cũng làm như thế.

Nếu như trực tiếp cho đứa trẻ uống thuốc độc, chắc chắn sẽ phát độc chết ngay tại đó.

Sau khi ngâm mình được hơn mười phút, Giang Nghĩa hít một hơi thật sâu, sau đó đổ thuốc giải vào trong nước nóng, thuốc giải dần tan ra, ôm trọn đứa trẻ.

Mọi người đứng xung quanh nhìn thuốc giải kia đi vào bên trong cơ thể của đứa trẻ từng chút từng chút một.

Cảnh tượng kỳ lạ đã diễn ra.

Những đốm màu đen trông như những lỗ đen xuất hiện dày đặc trên cơ thể của đứa \ trẻ lúc ban đầu, liên tục tạo ra “chất thải”, nhưng sau khi thuốc giải đi vào, những chất thải kia đều được hấp thu liên tục.

Tạo ra một cái, hấp thu một cái.

Cứ hấp thu liên tục như thế, mọi đốm đen đều được kìm hãm.

Ban đầu đứa trẻ vẫn còn hơi đau, nhưng theo thời gian dần trôi, đốm đen càng lúc càng nhạt, đứa trẻ cũng hồi phục mạnh khỏe trở lại, trông có vẻ không hề có bệnh tật gì.

Độc, được giải rồi?

Trên gương mặt của mỗi nhân viên nghiên cứu đều xuất hiện nụ cười vui mừng.

Chỉ có Giang Nghĩa là vấn lạnh băng, không thấy một chút nụ cười nào.

Nguyễn Bình Phàm đi tới võ vai Giang Nghĩa rồi nói: ‘Cậu Giang, độc cũng đã được giải rồi, sao trông cậu vẫn không vui vậy?”

Câu trả lời của Giang Nghĩa khiến những người vừa mới vui vẻ lập tức im hẳn.

“Độc chỉ mới được ngăn chặn thôi chứ chưa hề được giải.”

Hả?

Không phải chứ.

Tân Uẩn nói: ‘Những đốm đen đều đã biến mất, vừa hay hoa lại có hiệu quả kìm hãm, cái này không phải là đã giải được độc rồi sao?”

Giang Nghĩa lắc đầu, giải thích: “Nếu thế thì đám Tê Dương, Phàn Thức đã không đến xin thuốc giải mỗi tháng rồi. Hơn nữa Thân Lâm không biết chúng ta có người thực vật, có thể điều chế ra thuốc giải sao?

Anh ta biết nhưng anh ta không bận tâm, là bởi anh ta biết chúng ta sẽ không thể điều chế ra được thuốc giải thật sự.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2169


Chương 2169

Ngay từ ban đầu, Giang Nghĩa đã đoán ra được suy nghĩ của Thân Lâm.

Nhân viên nghiên cứu đưa mắt nhìn nhau, họ nửa tin nửa ngờ với những lời Giang NgHĩa nói.

Bọn họ bế đứa trẻ ra khỏi nước ấm, lau sạch cơ thể, sau đó tiến hành kiểm tra chỉ tiết, kết quả khiến bọn họ phải há hốc miệng.

Giống hệt như những gì Giang Nghĩa nói, thật ra những đốm đen không hề giảm bớt, chúng chỉ ẩn mình dưới lớp da mà thôi, quả thật chúng đã được kìm hãm nhưng lại không hề bị tiêu diệt.

Hiện nay, đứa trẻ vừa được dùng thuốc giải, tác dụng của thuốc mạnh, có hiệu quả kìm hãm vô cùng mạnh với các đốm đen, thế nên tạm thời trông có vẻ như đã giải được độc.

Nhưng ngày qua ngày, chắc chắn tác dụng của thuốc giải sẽ giảm hẳn, đến lúc đó các đốm đen sẽ lại xuất hiện.

Cứ lặp đi lặp lại, không bao giờ ngừng lại.

Cảm giác này giống như bệnh phù chân, bạn chỉ có thể vĩnh viên dùng thuốc kiềm chế căn bệnh chứ không thể trị tận gốc.

Bột Phệ Tâm thật sự rất độc.

Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả nghiên cứu viên bao gồm Tần Uẩn đều tỏ vẻ thất vọng, họ vốn cho rằng hi sinh người thực vật đã là chuyện buồn nhất nhưng nào ngờ giờ vấn còn chuyện đáng buồn hơn.

Mọi người đều nghĩ thuốc giải có thể cứu chữa cho Giang Ngọc Dĩnh, nhưng ai mà ngờ kết quả lại là dã tràng xe cát.

Lúc này, người nên đau buồn nhất là Giang Nghĩa, nhưng lúc này anh trông có vẻ bình tĩnh khác thường, anh nhìn mọi người rồi cổ vũ: “Mọi người đừng buồn nữa, thứ Thân Lâm muốn thấy chính là sự tuyệt vọng của chúng ta.”

Điều mà Thân Lâm muốn nhìn thấy đó là †ự tay đập nát hy vọng, cuối cùng đi đến †uyệt vọng.

Giang Nghĩa đã biết ngay từ đầu.

Anh nói tiếp: ‘Công sức của mọi người tối nay hoàn toàn không vô ích, mặc dù thuốc giải không bài trừ hết chất độc trong người con bé nhưng ít ra nó cũng kiềm hãm được chất độc. Ít nhất trong vòng một tháng tới, con bé sẽ không có vấn đề gì.”

“Công sức của mọi người đã mang đến cho tôi thời hạn một tháng giảm xóc.

Trong vòng một tháng này, tôi có thể tìm ra thuốc giải thật sự, giải bột Phệ Tâm trong người con bé.”

Khi đồng nghiệp trở nên sa sút thì rất cần người lãnh đạo bước ra cổ vũ vực dậy tinh thần.

Hiển nhiên Giang Nghĩa làm rất tốt về mặt này.

Mọi người được anh cổ vũ, đúng vậy, những gì họ làm hiện giờ hoàn toàn không vô ích, ít nhất cũng thu hoạch được một tháng giảm xóc.

Có thời gian một tháng, thuốc giải nào không điều chế ra được chứ?

Mọi người đều biết nguyên lý hoạt động của những đốm đen, những gì cần làm sau đó là phải tìm ra nguyên nhân rõ ràng mới †ìm được cánh cửa đột phá điều trị tận gốc.

Tân Uẩn thở dài rồi nói: “Được rồi, trong vòng một tháng này phải nghiên cứu chế tạo ra thuốc giải!”

Cùng lúc đó, một đám người tiến vào phòng họp ở tập đoàn Hoa Thượng.

Thân Lâm vấn ngồi ở đó hút thuốc, thấy đám người đang xông vào bèn ngáp một cái rồi nói: “Tôi biết các người sẽ không giữ bình tĩnh được mà, không xem bây giờ là mấy giờ, mới bốn giờ sáng mà các người đã tới tìm tôi rồi, các người định không cho người khác ngủ hay sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2170


Chương 2170

Phàn Thức võ bàn hét lớn: ‘Còn ngủ? Mẹ nó mạng của tôi sắp mất rồi đây này!”

Dứt lời, ông ta vạch áo ra.

Có thể thấy những đốm đen chằng chịt trên cơ thể Phàn Thức liên tục tạo ra “sương mù’ khiến cả người rơi vào trạng thái tối tăm.

Giống hệt bụi mù.

Dù bất kỳ ai nhìn thấy tình trạng cơ thể như vầy cũng biết ông ta không còn sống được bao lâu nữa.

Phàn Thức kích động quát lớn: “Oắt con cậu thấy rõ mà, những đốm đen đầy rẫy trên người tôi liên tục tạo ra chất thải từng giây từng phút, tôi sợ mình sống không qua hai mươi bốn giờ đây này. Cậu đã đồng ý điều chế thuốc giải cho tôi, cậu để lời hứa của mình ở đâu?”

Thân Lâm cười ha hả, ung dung rít một hơi thuốc, sau đó mới hờ hững trả lời: “Thuốc giải? Xin lỗi, tôi không làm được. Hàng của tôi đã bị Nguyên Bình Phàm cướp mất, đến cả ông trời còn không chịu giúp một tay, vì vậy tôi không thể chế ra thuốc giải.”

Không có thuốc giải?

Vậy có nghĩa… Phàn Thức và những người khác đều sẽ chết.

Trong lúc nhất thời, ai nấy đều kích động.

Phàn Thức hét lớn: “Thằng oắt, tập đoàn Hoa Thượng của cậu đã hút nhiều máu từ công ty tôi như vậy mà giờ cậu muốn mặc kệ à? Được, cậu mặc kệ tôi đúng không?

Vậy tôi và cậu ngọc nát đá tan! Tôi mà chết thì tập đoàn Hoa Thượng cũng phải chết, Thân Lâm cậu càng không thể thoát nạn!”

Những người đứng đẳng sau Phàn Thức cũng tỏ ra kích động, ai nấy đều nhe răng trợn mắt, thiếu điều lột da rút gân Thân Lâm cho thỏa mối hận.

Mặc dù họ không chỉ còn sống được hai mươi bốn tiếng đồng hồ nữa như Phàn Thức nhưng họ cũng bị trúng bột Phệ Tâm, nếu không uống thuốc giải thì chắc chắn sẽ không sống qua nổi tháng này.

Họ chẳng sống lâu hơn Phàn Thức được bao nhiêu.

Khi mạng sống bị đe dọa, người ta sẽ làm bất cứ chuyện điên rồ nào.

Phàn Thức đe dọa: “Thân Lâm, trong tay tôi đang có một lượng lớn bằng chứng những hành vi phi pháp của cậu. Chỉ cần tôi báo án, cậu sẽ bị cảnh sát giải đi chỉ trong một giây!”

Thân Lâm nhún vai, tỏ ra ta đây không thèm sợ ai.

“Ông đang đe dọa tôi đấy hả Phàn Thức?”

“Có ích gì không?”

“Ông bắt tôi vào tù, hủy hoại tập đoàn Hoa Thượng thì ông sẽ có được thuốc giải và sống sót hả?”

“Không, không có chuyện đó đâu, ông vẫn sẽ chết thôi.”

Từng lời từng chữ như một con dao sắc bén đâm vào ngực Phàn Thức.

Ông ta giận điên lên, xông tới chỗ Thân Lâm rồi bóp cổ anh ta, cho anh ta một bạt tai rố mạnh.

“Mày giốn mặt với tao đúng không?”

Thân Lâm không đánh trả mà chỉ nhẹ nhàng xoa mặt, giễu cợt: “Tát tôi thì ông có thể hả giận, vấn đề thì được giải quyết à?”

Phàn Thức lại giơ tay lên.

Có điều lần này ông ta không tát thật, bởi lẽ chính ông ta cũng biết cho dù mình đánh Thân Lâm một trận nhừ tử thì cũng đừng hòng lấy được thuốc giải.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2171


Chương 2171

Cuộc đời của ông ta đến đây là hết.

Khi ông ta chết, công ty do chính tay ông †a thành lập sẽ bị phá sản. Vợ, con gái, ba mẹ ông ta sẽ gặp phải tai ương ngập đầu.

Chỉ vì sai lâm của người cầm đầu mà một gia tộc hiển hách sụp đổ, tàn lụy.

Kể cả một người đàn ông mạnh mẽ như Phàn Thức cũng không thể giữ bình tĩnh nổi.

Ông ta quỳ xuống như một đứa trẻ phạm lỗi, quỳ xuống bên chân Thân Lâm, vứt bỏ tôn nghiêm của một người đàn ông để xin cơ hội sống sót, giống như mười tháng trước vậy.

Ông ta thật sự muốn sống bằng bất cứ giá nào!

Thấy dáng vẻ hèn mọn của Phàn Thức, những người khác thoáng chốc mất hết hy vọng. Ngay cả sếp cũng ra nông nỗi này rồi, họ có thể làm gì được đây?

Thân Lâm nhếch mép.

Anh ta níu chặt áo lại, ho khan rồi cất tiếng: ““Phàn Thức à, không phải tôi không giúp ông mà tôi không giúp được thật. Cơ mà ông cũng đừng nản lòng, trời không tuyệt đường người, thật ra bây giờ ông vẫn còn một con đường khác đấy.”

Hả?

Không chỉ Phàn Thức mà những người khác cũng sáng bừng mắt.

Phàn Thức ngẩng đầu lên, kích động hỏi: “Làm ơn cho tôi biết đi!”

Thân Lâm cười xảo trá, trả lời: “Bây giờ hàng của chúng tôi đã nằm trong tay Nguyễn Bình Phàm cả rồi, chỉ cần lấy được hàng là các ông sẽ được cứu thôi?”

Phàn Thức tuyệt vọng thở dài.

Cướp hàng từ tay cảnh sát ư? Ha ha, dám nói câu đó, kẻ này có còn là người không?

Chắc có khi phải điều động một đội quân hùng hậu trang bị súng máy xông vào mới cướp hàng được nhỉ? Họ chỉ là doanh nhân, làm gì có bản lĩnh lớn như vậy?

Phàn Thức đanh mặt chất vấn: ‘Thân Lâm, cậu đang đùa với tôi đấy à?”

Thân Lâm phẩy tay: “Không không không, †ôi có đùa ông đâu. Mọi con đường đều dẫn tới La Mã, thật ra trừ cướp ra, vẫn còn cách để lấy hàng từ sở cảnh sát đấy.”

“Cách gì?”

“Một vụ hỗn loạn.”

“Một vụ hỗn loạn?”

“Chính xác.” Thân Lâm nói: “Mặc dù các ông là doanh nhân nhưng đâu phải nhà buôn nhỏ lẻ đâu? Mỗi người các ông đều là nhân vật máu mặt, các ông tập hợp lại với nhau sẽ là mạch máu’ nền kinh tế quận Giang Nam đấy!”

“Nếu như các ông gây ra một vụ hồn loạn, đình công nghỉ việc thì toàn bộ quận Giang Nam sẽ bị đình trệ.”

“Với tư cách là quận trưởng, Nguyễn Bình Phàm có thể trơ mắt nhìn quận Giang Nam vốn đang sầm uất bị đình trệ ư? Câu trả lời chắc chắn là không. Nguyễn Bình Phàm sẽ nhượng bộ, giao hàng ra để cứu mạng các ông.

“Sau đợt này, tháng sau ông cụ sẽ giao hàng đúng hạn, rồi các ông sẽ uống thuốc mỗi tháng một lần, không lo phải chết sớm nữa, đúng không nào?”

Khi đối mặt với cái chết, người ta thường suy nghĩ không chín chăn. Chỉ cần có một tia hy vọng thôi thì họ vần sẵn sàng thử, không cần biết cơ hội này là cái bấy lớn nhường nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2172


Chương 2172

Phàn Thức đã hoàn toàn mất đi lý trí.

Sau khi nghe lời phân tích của Thân Lâm, ông ta cảm thấy rất có lý bèn đứng lên nói: “Phải, đây là một cách hay. Chỉ cần các doanh nhân lớn chúng tôi cùng nhau đình công thì trong vòng chưa đến hai mươi tư giờ nữa, quận Giang Nam chắc chắn sẽ bị đình đốn! Tôi không tin Nguyễn Bình Phàm không chịu giao hàng ra cứu mạng chúng tôi, tôi cũng không tin ông ta có thể trơ mắt nhìn quận Giang Nam tàn lụi!”

“Các anh em, đi đình công thôi!”

Phàn Thức dẫn dắt những người khác rời khỏi phòng họp, tiến hành đình công tập thể đồng thời chuẩn bị cho việc biểu tình gây sức ép.

Cuộc hỗn loạn tại quận Giang Nam chính thức bắt đầu.

Chỉ còn lại Thân Lâm và thư ký trong phòng họp.

Thư ký bội phục giơ ngón cái, trầm trồ: “Phó giám đốc tuyệt thật, chiêu mượn dao giết người này quá kỳ diệu. Mượn con dao Phàn Thức để hạ bệ Nguyễn Bình Phàm, dù kết quả ra sao thì người được lợi luôn là chúng tai”

Giả sử Phàn Thức thất bại thì Nguyễn Bình Phàm sẽ là kẻ phải dọn dẹp tất cả mọi chuyện, như vậy sẽ đỡ việc cho Thân Lâm rất nhiều, không còn ai ba bốn giờ sáng đã chạy qua đòi đánh đòi giết nữa.

Còn nếu Phàn Thức thành công, Nguyễn Bình Phàm chọn thỏa hiệp thì người chiến thắng vần là Thân Lâm.

Có lần đầu tiên ắt có lần thứ hai.

Lần này ông ta chọn thỏa hiệp thì lần sau Thân Lâm chuyển hàng tới, Nguyễn Bình Phàm ông ta còn cản đường nữa không?

Tịch thu thì bọn Phàn Thức sẽ giở trò cũ, tiếp tục đình công ầm 1, còn nếu không tịch thu thì đành trơ mắt nhìn Thân Lâm kiểm soát toàn bộ quận Giang Nam.

Bởi vậy, lúc đâm con dao Phàn Thức vào Nguyễn Bình Phàm, Thân Lâm đã giành thắng lợi. Dù cuối cùng dao gấy hay Nguyễn Bình Phàm chết, kẻ được lợi luôn là Thân Lâm.

Mưu kế này đã một lần nữa chứng minh năng lực của Thân Lâm. Anh ta có được đỉa vị và quyền thế hôm nay không phải chỉ dựa vào bột Phệ Tâm mà còn nhờ vào tài mưu lược của anh ta.

Thư ký lấy một số tài liệu ra đặt trên bàn, báo cáo: ‘Phó giám đốc, đây là thông tin về gia đình Giang Nghĩa đã thu thập được theo yêu cầu của anh, anh hãy đọc đi ạ-”

Thân Lâm cầm tập tài liệu lên xem. Cái lần ra tay với con của Giang Nghĩa chỉ mới là màn dạo đầu, tiếp theo anh ta sẽ đối phó với vợ hoặc ba mẹ vợ của anh.

Nói chung, anh ta quyết không cho Giang Nghĩa sống tốt!

Bầu trời sáng lên.

Khu Giang Nam ngày hôm nay tiếp đón một cuộc náo loạn quy mô lớn, hàng chục doanh nghiệp lớn lựa chọn đình công, hàng chục nghìn nhân viên giương cao biểu ngữ, đội khăn trùm đầu biểu tình trên đường phố.

Dòng người đông nghịt, nhìn không thấy điểm cuối.

Cả khu Giang Nam rơi vào tình trạng hỗn loạn bất an, toàn bộ kinh tế ngừng hoạt động, rơi vào trạng thái tê liệt.

Khu Giang Nam phồn thịnh hôm nay đã trở thành một vũng ao tù nước đọng.

Cứ tiếp tục như vậy, trong vòng hai mươi bốn giờ nữa, khu Giang Nam sẽ thụt lùi mất mấy năm, một khi nền kinh tế chững lại, thậm chí là thụt lùi, thì việc tiến lên sẽ khó khăn hơn bao giờ hết.

Nhưng điều khiến người ta khó hiểu là mặc dù có rất nhiều người biểu tình, thế nhưng họ không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào.

Rất nhiều người đứng xem ở hai bên đường, tất cả đều không hiểu gì.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2173


Chương 2173

Bình thường nếu có diều hành biểu tình, chắc chăn sẽ có yêu cầu chính quyền làm gì đó, nhưng hôm nay lại rất đặc biệt, những người này chỉ tụ tập đông người để gây rối chứ không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào.

Hàng chục công ty cũng chỉ đình công mà không đưa ra yêu cầu gì.

Điều này là rất bất hợp lý.

Trên thực tế, họ không cần đưa ra yêu cầu, bởi vì họ tin rằng Nguyễn Bình Phàm biết yêu cầu là gì, đình công là để buộc ông phải giao hàng hóa ra đây!

Trong đồn cảnh sát.

Nguyễn Bình Phàm ngồi trên ghế, cúi đầu không nói gì.

Tất nhiên ông ấy đã đoán được mục đích của đám người Phàn Thức, nhưng ông ấy không thể thỏa hiệp.

Trên thực tế, ngay từ đầu Nguyễn Bình Phàm đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, biết khu Giang Nam sẽ náo loạn nên đã tiến hành một loạt chuẩn bị khẩn cấp.

Nhưng điều ông ấy không ngờ tới là “con dao’ này lại chặt chém lên đầu ông ấy.

Trong tưởng tượng của Nguyễn Bình Phàm, lẽ ra hai phen Thân Lâm và Phàn Thức phải sống mái với nhau, sau đó vì cuộc chiến của bọn họ, khu Giang Nam sẽ rơi vào hồn loạn.

Ông ấy không thể ngờ được, hiện giờ Thân Lâm đã trở thành người ngoài cuộc, mọi sự tấn công đều đổ dồn vào Nguyễn Bình Phàm.

Thế này thì ông ấy biết làm thế nào?

Khó chịu!

Khóc lóc hồi lâu, Nguyễn Bình Phàm cũng không nghĩ ra được biện pháp gì phù hợp, thở dài nói: ‘Chiêu mượn dao giết người này của Thân Lâm đúng là giỏi.”

Một đội trưởng nói: ‘Quận trưởng Nguyễn, chúng ta không thể thỏa hiệp với phần tử phạm tội! Bọn chúng dám xăng bậy là chúng ta đàn áp ngay!”

Ha ha, nói thì dễ lắm.

Nguyễn Bình Phàm hỏi: “Đàn áp thế nào?

Người ta đình công không đi làm, cậu có dí súng vào đầu bắt họ đi làm được không?

Hàng chục công ty lớn đang đình công, nền kinh tế khu Giang Nam tê liệt, cậu nói cho tôi biết, phải giải quyết thế nào?”

Đội trưởng đó im lặng, xấu hổ cúi đầu, ngồi xuống.

Một đội trưởng khác bên cạnh nói: “Vậy sao chúng ta không lùi một bước, giao lô hàng kia ra, giải quyết nhu cầu cấp bách trước, ổn định tâm trạng của đám Phàn Thức, để kinh tế khu Giang Nam tiếp tục vận hành?”

“Ồ, thế mà cậu cũng nghĩ ra được!” Nguyễn Bình Phàm hỏi: “Chính phủ bị một nhóm tội phạm buộc phải thỏa hiệp, thể diện còn đâu? Danh dự còn đâu?”

“Thế là còn nhẹ đấy.”

“Tôi hỏi cậu, lần này chúng ta thỏa hiệp, vậy lần sau thì thế nào?”

“Chuyến hàng tiếp theo của Thân Lâm, chúng ta chặn hay không?”

“Nếu chặn, người ta sẽ tiếp tục mượn dao giết người, tiếp tục gây rối, nếu không chặn, khu Giang Nam sẽ hoàn toàn rơi vào tay Thân Lâm, sẽ bị Thân Lâm kiểm soát gắt gao.”

“Một bước thỏa hiệp này của cậu, sẽ bị đối phương đem ra làm trò tiêu khiển rồi đánh, sau đó thì đồn vào đường cùng!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2174


Chương 2174

Đội trưởng kia cũng im lặng, ngoan ngoãn ngồi xuống, không nói lời nào.

Trong tình hình này, không thể không thỏa hiệp, thỏa hiệp lại càng không được, đúng là tiến thoái lưỡng nan.

“Đúng là trước mặt có sói, sau lưng có hổ.”

Nguyễn Bình Phàm ngửa mặt lên trời thở dài, không khỏi khâm phục mưu kế của Thân Lâm, tuy người này đạo đức thấp kém nhưng đúng là xảo trá, khó lòng đề phòng.

Phải làm gì đây?

Lúc này, một viên cảnh sát gõ cửa.

“Vào đi.” Nguyên Bình Phàm mệt mỏi nói.

Cửa bị đẩy ra, viên cảnh sát đứng ở cửa, cung kính nói: ‘Quận trưởng, anh Giang Nghĩa tới, anh ta nói muốn nói chuyện với ông.”

“Giang Nghĩa?”

Hai mắt Nguyễn Bình Phàm lập tức sáng lên.

Nếu có ai ở khu Giang Nam có thể chiến đấu với Thân Lâm, thì đó chắc chăn là Giang Nghĩa.

“Mau mời cậu ấy vào!”

“Dạ.”

Rất nhanh, cảnh sát đã đưa Giang Nghĩa đến phòng họp.

Về nguyên tắc, một “người ngoài cuộc”

như Giang Nghĩa không được phép tham gia cuộc họp nội bộ chính thức này, nhưng Nguyễn Bình Phàm rất tin tưởng Giang Nghĩa, mà Giang Nghĩa cũng từng là tổng phụ trách của khu Giang Nam, cho nên vẫn có uy tín nhất định.

Sự gia nhập của anh cũng khiến mọi người phấn chấn hơn nhiều.

“Sắp xếp chỗ ngồi cho anh Giang.”

“Vâng.”

Viên cảnh sát đã sắp xếp một chỗ ngồi cho Giang Nghĩa, ngay bên cạnh Nguyên Bình Phàm, nghiễm nhiên có cảm giác anh là phó lãnh đạo của khu Giang Nam, nhưng không ai phản đối.

Sau khi Giang Nghĩa ngồi xuống, viên cảnh sát tự giác rời khỏi phòng họp, tiện tay đóng cửa lại.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Giang Nghĩa.

Nguyễn Bình Phàm hỏi: “Cậu Giang, cậu đã có hiểu biết nhất định về tình hình hiện tại của khu Giang Nam rồi đúng không?”

“Ừm.’ Giang Nghĩa gật đầu, nói một cách chắc chắn: “Vốn dĩ chúng tôi muốn trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, nhưng Thân Lâm lại bị Thân Lâm tính kế. Anh ta dùng chiêu mượn dao giết người, tập trung tất cả điểm mâu thuấn về phía chúng ta, để Phàn Thức đi đầu trong việc chống lại chính quyền.”

“Nền kinh tế của khu Giang Nam hiện giờ đang bị tê liệt. Nếu chúng ta không thỏa hiệp, thì khu Giang Nam sẽ đi lùi lại rất nhiều năm, nếu chúng ta thỏa hiệp, thì sẽ bị Thân Lâm gài bãy đến chết.”

“Hiện giờ chính quyên đang bị dồn vào thế tiến thoái lưỡng nan.”

Đầu óc Giang Nghĩa vẫn khá rõ ràng, Nguyễn Bình Phàm thở dài, nói: ‘Đúng vậy cậu Giang, tôi không lừa cậu, lúc này tôi không có cách nào, tôi thực sự không biết phải làm gì mới đúng. Cậu Giang, cậu cho ý kiến gì đi.”

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Giang Nghĩa, chờ đợi Giang Nghĩa đưa ra ý kiến.

Giang Nghĩa cũng không làm mọi người thất vọng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2175


Chương 2175

Anh hắng giọng: “Nếu mâu thuẫn đã phát sinh, vậy vừa đúng lúc, lợi dụng mâu thuãn này làm một cuộc thanh trừ quy mô lớn đi”

“Thanh trừ quy mô lớn?” Nguyễn Bình Phàm khó hiểu, hỏi: “Thanh trừ thế nào?”

Giang Nghĩa nói: ‘Hiện giờ khu Giang Nam đã bị tập đoàn Hoa Thượng kiểm soát. Có thể nói tất cả mạch máu kinh tế đều do hệ thống tập đoàn Hoa Thượng đứng đầu kiểm soát. Bất kể chúng ta có thỏa hiệp hay không, trạng thái này đã tồn tại.”

“Như vậy chắc chăn là không được, vì vậy đề xuất của tôi là… Cứng rắn chống lại!”

“Nếu họ chọn diều hành trên đường phố biểu tình, thì chúng ta cũng không được hoảng sợ, phải cứng rắn đến cùng, dùng vũ lực để đàn áp. Đồng thời, chúng ta phải mở ra một con đường khác – con đường thay thế.”

“Thông báo cho tất cả doanh nghiệp khắp khu Giang Nam, chính phủ mở cửa thuận lợi, chỉ cần có năng lực thay thế những công ty diễu hành biểu tình này, chính phủ sẽ toàn lực ủng hộ 120%.

“Muốn cứng thì phải cứng đến cùng!”

“Cũng tận dụng cơ hội này, hoàn thành thanh trừ khu Giang Nam, cấm cửa tất cả các công ty, xí nghiệp, tập đoàn, dòng họ do tập đoàn Hoa Thượng kiểm soát!”

Chiêu này quá tàn độc.

Nguyễn Bình Phàm nuốt nước miếng, điều đó có nghĩa là khu Giang Nam sẽ hoàn _ thành một cuộc cải tổ lớn.

Nếu làm tốt, kinh tế của khu Giang Nam sẽ không bị ảnh hưởng nghiêm trọng, chỉ mất nửa năm để phục hồi, nhưng nếu làm không tốt thì sẽ làm gia tăng mâu thuẫn nội bộ, khu Giang Nam sẽ bị tê liệt hoàn toàn, thậm chí còn không có khả năng xoay chuyển.

Phương pháp dám nghĩ dám làm đầy mạo hiểm.

Thực sự có cần làm vậy không?

Nguyễn Bình Phàm hơi do dự.

Ông ấy nhẹ nhàng bưng tách trà trên bàn lên, nhìn mặt bàn, hớp một ngụm trà lớn, cân nhắc giữa lợi và hại.

Một tên đội trưởng trong lòng tràn đầy lo lăng hỏi: “Biện pháp này của anh Giang không phải là không được, chỉ là rủi ro quá lớn, ít nhất chúng ta cũng phải gánh chịu đúng chứ? Một khi thất bại, tất cả chúng ta đều là tội nhân của quốc gial”

Sao Nguyễn Bình Phàm lại không có ý nghĩ như vậy?

Thế nhưng còn có lựa chọn khác sao?

Lúc này, Giang Nghĩa cười nhạt một tiếng, cho Nguyễn Bình Phàm một liều an thần, nói: “Quận trưởng Nguyễn, thật ra tôi vẫn còn một chiêu ở phía sau, tuyệt đối không chỉ là kích động mâu thuần, cưỡng ép xáo trộn đơn giản như vậy.”

Ánh mắt Nguyễn Bình Phàm sáng lên, hỏi: “Chiêu gì?”

Giang Nghĩa nói: ‘Hiện tại kỳ thật kích động mâu thuãn không phải mục đích thật sự, mục đích thật sự của tôi là muốn khiến đám Phàn Thức tuyệt vọng, sau đó lại cho bọn họ một tia hi vọng, đây cũng chính là cái gọi là cây gậy và củ cà rốt.”

“Đến lúc đó, tia hi vọng đó giống như tia năng trong đêm tối, tôi tin rằng Phàn Thức sẽ liều mạng muốn bắt lấy.”

“Khi đó, tôi chỉ cần sử dụng một chút thủ đoạn nhỏ là có thể khiến Phàn Thức tập trung tất cả vấn đề lên người Thân Lâm!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2176


Chương 2176

Ngư ông đắc lợi vĩnh viên là chúng ta, nhất quyết không thể để Thân Lâm hưởng thành quả một mình.”

Nguyễn Bình Phàm vô cùng tò mò: “Cậu Giang, cậu có thủ đoạn gì có thể khiến cho Phàn Thức và Thân Lâm trở mặt thành thù?”

Giang Nghĩa cười một tiếng: “Hiện tại vẫn chưa tiện nói, bởi vì thật sự có chút hạ lưu.

Có điều kính mong quận trưởng Nguyễn tin tôi, nhất định tôi sẽ dập tắt tình trạng bất ổn hiện tại của quận Giang Nam.”

Nguyễn Bình Phàm hơi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

Đã đến nước này rồi, còn lựa chọn nào khác nữa?

Làm đi!

Ông ấy đột nhiên mở mắt ra, ra lệnh: “Làm theo lời cậu Giang nói đi, chúng ta nhất quyết sẽ không thỏa hiệp với những phần tử phạm tội dám thách thức giới hạn của chính phủ!”

“Tưởng là đông người cùng làm thì không bị xử lý, ôn ào thì có tác dụng sao?”

“Ha ha, tôi sẽ cho bọn họ biết, ai gây chuyện thì tôi sẽ giải quyết người đó! Tất cả chó săn của tập đoàn Hoa Thượng, cấm hết cho tôi!”

Mệnh lệnh này vừa quyết đoán lại vừa nghiêm khác.

Tất cả đội trưởng đang có mặt đều đứng dậy, hét lớn: “Tuân lệnh!” Ngay sau đó, tất cả đội trưởng lần lượt rời khỏi phòng hợp, làm theo phương pháp của Giang Nghĩa, chắc chắn phải cứng rắn tới cùng với đám Thân Lâm, Phàn Thức, quyết không thỏa hiệp.

Hai tiếng sau có thể nói là hai tiếng rối ren nhất, hồn loạn nhất của quận Giang Nam từ trước tới nay.

Chính phủ đưa ra chỉ thị nghiêm khắc nhất, yêu cầu dẹp bỏ tất cả mọi người đang biểu tình trên đường, nếu không thì có một người thì tính một người, bắt hết!

Đồng thời chính phủ còn đưa ra một danh sách các công ty, danh sách đỏ.

Các công ty có tên trong danh sách đỏ đều là công ty bị chính phủ theo dõi, chuẩn bị cấm. Thông báo chính thức từ chính phủ cho biết bất kỳ xí nghiệp, công ty, gia tộc, tập đoàn nào muốn cấm những công ty này đều có thể chủ động nộp đơn xin thay.

thế với chính phủ, ủng hộ chính sách.

Ban đầu mọi người đều ở trong tình trạng quan sát, sau đó vì cám dõ quá lớn nên mọi người ngồi không yên, sôi nổi đưa ra yêu cầu.

Không gian xảo không thể làm thương nhân, không có thương nhân nào không gian xảo.

Những công ty bình thường bị tập đoàn Hoa Thượng chèn ép xem như đã tìm được lối thoát.

Bọn họ sôi nổi đứng ra, thay thế các công ty lớn do tập đoàn Hoa Thượng khống chế; một nhà không được thì mười nhà cùng thay thế.

Trong thời gian ngắn, mạch máu kinh tế nằm trong tay tập đoàn Hoa Thượng bị chia ra càng lúc càng mỏng manh.

Một trận chiến vô hình đang diễn ra ở quận Giang Nam.

Mặc dù không có khói thuốc súng nhưng ai cũng có thể cảm nhận được sự tàn khốc của “Chiến tranh”!

Tập đoàn Hoa Thượng, văn phòng chủ tịch.

Thân Lâm ngáp một cái, giống như vừa tỉnh ngủ, dụi dụi mắt: “Xem như ngủ một giấc ngon, không ai làm phiền mình.”

Anh ta nhấp một ngụm trà, nhìn thư ký ở bên cạnh hỏi: “Tình hình hiện tại thế nào rồi? Đám Nguyễn Bình Phàm chọn thỏa hiệp hay vẫn không thỏa hiệp?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2177


Chương 2177

Thư ký nhún vai: “Nguyễn Bình Phàm không chọn cái nào hết.”

“Hả?”

“Nguyễn Bình Phàm ngược lại rất cứng rắn, chọn cách thứ ba – cứng rắn đến cùng.”

Ngay sau đó, thư ký thuật lại chỉ tiết lựa chọn của Nguyễn Bình Phàm và tình hình hiện tại, sau khi Thân Lâm nghe xong thì cười ha ha.

Anh ta vừa cười vừa lắc đầu: “Đây là lựa chọn của Nguyễn Bình Phàm sao? Ha ha, ông ta tưởng là ông ta rất thông minh, rất cứng rắn đấy à? Chó má! Đúng là cách làm quá ngu xuẩn.”

“Ông ta làm như vậy sẽ chỉ kích động mâu thuẫn, đặt chính phủ và đám Phàn Thức ở phía đối lập hoàn toàn.”

“Chó nóng nảy nhảy tường, Nguyễn Bình Phàm ép sát từng bước như vậy, thật sự không xem đám Phàn Thức ra gì.”

Thân Lâm nhìn thoáng qua thư ký: “Lập tức gọi một cú điện thoại cho Phàn Thức, tôi có lời muốn nói với ông ta.”

“Vâng.”

Thư ký lập tức gọi cho Phàn Thức, rất nhanh đã được kết nối.

Phàn Thức bên kia đầu điện thoại tỏ vẻ vô cùng tuyệt vọng.

Ông ta hoàn toàn không ngờ tới thái độ của chính phủ, chính phủ lựa chọn cứng rắn đến cùng, việc chẳng khác nào đang đẩy Phàn Thức vào đường cùng, chắc chắn ông ta phải chết.

Làm sao bây giờ?

Không có biện pháp!

“Này, Thân Lâm, cậu tới để cười nhạo tôi đây à?” Giọng nói của Phàn Thức vô cùng uể oải.

“Chậc chậc, Phàn Thức ông nói gì vậy? Thân Lâm tôi là loại người sẽ bỏ đá xuống giếng sao? Dù gì chúng ta cũng là người ngồi trên một con thuyền, ông xảy ra chuyện gì, sao tôi có thể ngồi yên mặc kệ được?”

“Ha ha, vậy cậu định giúp tôi thế nào? Nếu cậu cho tôi thuốc giải thì tôi cũng không cần cứng rẳn với chính phủ.”

“Phàn Thức, tôi đã bảo rất nhiều lần rồi, tôi không có thuốc giải.”

“Vậy cậu còn gọi cho tôi làm cái quái gì?”

Thân Lâm lạnh mặt, đè nén lửa giận nói: ‘Phàn Thức ông bình tĩnh chút đi, tôi gọi điện thoại cho ông là muốn nhắc nhở ông một câu – không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa! Các người chọn biểu tình đường phố, hành vi này thật sự quá ôn hòa, chẳng có chút tính uy h**p nào, vì vậy chính phủ mới cứng rẳn đến cùng, tùy ý chèn ép, thay thế các người. Hiểu chưa?”

Phàn Thức bên kia đầu điện thoại không nói gì Yên lặng đến đáng sợ.

Sau khi im lặng một lát, Thân Lâm tiếp tục nói: “Phàn Thức, bây giờ mạng ông cũng còn chưa tới hai mươi bốn tiếng, ông còn có gì để sợ nữa? Lấy hết toàn bộ sức mạnh của ông ra, đối đầu với chính phủ đi! Phải cho Nguyễn Bình Phàm biết sự lợi hại của ông, khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi mới có thể cho ông thuốc giải.”

Phàn Thức lạnh giọng nói: “Thân Lâm, cậu đừng tưởng tôi là đồ ngu, tôi biết cậu đang làm ngư ông đắc lợi, cố ý xúi giục tôi đấu với Nguyễn Bình Phàm, đúng là tiểu nhân gian xảo.”

Thân Lâm lúng túng gãi đầu một cái.

Chút ý y của anh ta bị người ta liếc mắt một cái là thấy ngay.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2178


Chương 2178

“Gó điều…” Phàn Thức dừng lại một lát: “Tuy rằng cậu gian xảo.

nhưng có mấy lời vẫn có lý. Tôi đã sắp chết rồi, còn có gì để sợ nữa? Tiếp tục nhượng bộ sẽ chỉ khiến chính phủ cảm thấy tôi dễ bắt nạt, tôi sẽ cho Nguyễn Bình Phàm biết năng lực của tôi là bao nhiêu!”

Ngay khi Phàn Thức chuẩn bị cúp điện thoại, Thân Lâm vội nói: “Khoan đã khoan đã, tôi còn có một chuyện cuối cùng muốn nói với ông.”

“Nói đi.”

“Kỳ thật lần này chính phủ lựa chọn cứng rắn đến cùng không phải chủ ý của Nguyễn Bình Phàm, mà là chủ ý của Giang Nghĩa, Giang Nghĩa mới là thủ phạm. Bây giờ, Giang Nghĩa đang trốn ở đồn cảnh sát, e rằng ông không có cơ hội báo thù. Thế nhưng không sao, đúng lúc vừa khéo tôi biết địa chỉ nhà của Giang Nghĩa, vợ của anh ta, con cái, ba vợ mẹ vợ đều đang ở nhà, phải làm sao thì xem ý của ông.”

Chiêu này thật sự vô cùng độc địa.

Thân Lâm chơi chiêu “Mượn đao giết người” này tới cực hạn.

Hơn nữa lần nào cũng mượn cùng một cây “đaơ’, không hề thay đổi.

“Giang Nghĩa? Được, tôi đã biết.” Phàn Thức cúp điện thoại.

Tút tút tút…

Thân Lâm nhìn điện thoại, khóe miệng lộ ra nụ cười tà ác, cực kỳ Vui Vẻ.

“Giang Nghĩa ơi Giang Nghĩa, đây chính là kết cục của việc anh đối đầu với tôi!”

“Anh lừa em trai tôi vào tròng, tôi muốn cả nhà anh chôn cùng.”

“Giang Nghĩa, anh cho rằng anh trốn ở đồn cảnh sát sẽ không sao ư? Thân Lâm tôi có rất nhiều biện pháp chơi anh, cả đời này.

anh cũng đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay của tôi, chờ chết đ*t Ở bên kia.

Phàn Thức ngồi trên ghế, ném điện thoại xuống bàn, gọi ba tên thuộc hạ tới.

Em họ – Phàn Cường; đồng minh – Viên Chí Viễn; phó giám đốc.

công ty – Ngụy Tĩnh Thiên.

Ba người đứng trước mặt Phàn Thức, sắc mặt của ai cũng rất khó coi, sau khi bọn họ biết thái độ của chính phủ thì cả đám đều lo lắng.

Bọn họ cũng bị bột Phệ Tâm khống chế như Phàn Thức.

Thật sự không có cách giải quyết.

Chỉ có thể chờ chết.

Làm gì có người chết nào sắc mặt dễ nhìn được chứ?

Phàn Cường vô cùng chán chường hỏi: “Anh, tình hình thế này, chúng ta phải làm gì bây giờ?”

Phàn Thức nói: “Nếu như Nguyễn Bình Phàm muốn cứng rắn tới cùng với chúng ta, được, vậy thì tới đi, cứng rắn tới cùng! Dù sao.

tôi cũng không sống qua ngày mai, người nhất định phải chết thì có gì để sợ?”

Ba người kia nghe ông ta nói vậy thì trên mặt ngay lập tức nở nụ cười.

Nếu như đều là chết, chi băng làm một trận oanh liệt!

Phàn Cường hỏi: “Anh ơi làm sao bây giờ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2179


Chương 2179

Phàn Thức suy tính trong chốc lát rồi nói với giọng khẳng định: “Chúng ta chia làm ba hướng. Viên Chí Viễn thông báo cho tất cả đồng minh của công ty không cần biểu tình ra oai mềm mỏng nữa, cứ thẳng tay cho mọi người đi phá phách cướp bóc đi!

Khiến cho quận Giang Nam hoàn toàn loạn đi, bôi nhọ mọi thứ đi, chúng ta không được sống yên ổn thì cũng không thể để người khác sống tốt được.”

Viên Chí Viễn chắp hai tay lại: “Tuân lệnh!”

Phàn Thức lại nhìn về phía Phàn Cường rồi ra lệnh: “Em à, nhiệm vụ của em tương đối khó giải quyết. Lúc Viên Chí Viễn đi gây chuyện, chắc chắn cảnh sát sẽ cử một lực lượng lớn ra ngoài để đàn áp. Em hãy mang theo một đội ngũ tinh anh tới cục cảnh sát phát động tấn công đi, cướp những người thực vật kia ra khỏi tay cảnh sát!”

Tấn công cục cảnh sát ư?

Đây là một nhiệm vụ cực kỳ ngạo mạn, to gan và trăm phần trăm nguy hiểm.

Phàn Cường không hề khiếp sợ chút nào mà trái lại càng tỏ ra hưng phấn. Ông ta l**m môi một cái rồi đáp: “Quá tuyệt vời. Em sẽ đưa người qua đó san phẳng toàn bộ cục cảnh sát kia. Dám cướp thuốc cứu mạng của chúng ta à? Dù kẻ đó là ai em cũng sẽ không bỏ qua!”

Một kẻ điên cuồng như vậy nhất định sẽ mang lại cho Nguyễn Bình Phàm sự khiếp sợ không thể tưởng tượng nổi.

Ngụy Tĩnh Thiên hỏi: “Chia làm ba hướng mà Viên Chí Viễn chịu trách nhiệm gây chuyện, thu hút nòng súng của phía bên kia.

Phàn Cường chịu trách nhiệm chủ công đánh cục cảnh sát, cướp người thực vật. Vậy hình như không còn chuyện gì cho tôi làm nữa thì phải?”

Phàn Thức lạnh lùng nói: “Không, ông có một chuyện cực kỳ quan trọng cần phải làm.”

“Chuyện gì?”

“Sở dĩ chúng ta đi đến nông nỗi ngày hôm nay đều là do kẻ khốn kiếp tên là “Giang Nghĩa” kia làm hại. Bây giờ kẻ đó đang trốn trong cục cảnh sát làm một con rùa đen rụt đầu, nhưng mà người nhà của anh ta thì vẫn còn ở bên ngoài. Ngụy Tĩnh Thiên, chuyện mà tôi cần ông làm chính là đi giết sạch toàn bộ cả nhà già trẻ lớn bé trong nhà của Giang Nghĩa! Cứ trút giận nhiệt tình vào đi.”

Đôi mắt của Nguy Tĩnh Thiên sáng lên: “Được, chuyện này cứ giao cho tôi. Bây giờ tôi sẽ gọi cả đàn em đi giết sạch cả nhà của ‘thäng khốn kiếp Giang Nghĩa kia!”

Mọi mệnh lệnh đã được truyền đạt xong.

Phàn Thức vung tay lên: “Đi đi, đi làm ầm lên đi. Hôm nay chúng ta phải cho nhà nước biết rõ rằng chúng ta không phải quả hồng mềm gì cả, không phải người mà Nguyễn Bình Phàm muốn chơi thế nào thì chơi.”

“Tuân lệnh!”

Ba người Phàn Cường, Viên Chí Viễn và Ngụy Tĩnh Thiên lần lượt rời khỏi phòng làm việc, đi làm những gì mà Phàn Thức đã nói.

Dưới sự xúi giục của Thân Lâm và mệnh lệnh của Phàn Thức, sự hỗn loạn ở quận Giang Nam hoàn toàn bị đẩy lên cao trào!

Trong vòng mấy tiếng đồng hồ tiếp theo, quận Giang Nam hoàn toàn hỗn loạn.

Những người vốn đang biểu tình ra oai kia lập tức thay đổi, trở nên cáu kỉnh, tức giận, kích động, gặp người là đánh, thấy đồ là cướp, tiến hành mức độ phá hoại lớn nhất ở quận Giang Nam.

Mà cùng lúc đó, nhiều khu vực ở khắp quận Giang Nam cũng xảy ra hỗn loạn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2180


Chương 2180

Viên Chí Viễn ngồi trong một chiếc SUV màu đen, chỉ huy tất cả mọi sự hỗn loạn này, phụ trách “Cử lính đi làm”, khiến cho toàn bộ quận Giang Nam trở thành một nơi tối tắm không ánh mặt trời.

Người dân ở quận Giang Nam không còn dám ra khỏi nhà nữa. Ai ai cũng trốn trong nhà, khóa trái cửa lại, thậm chí trong nhà còn không dám bật đèn.

Thế giới bên ngoài đã hoàn toàn loạn lạc.

Cùng lúc đó, cảnh sát thể hiện thái độ cực kỳ cứng rắn. Phía cảnh sát cử ra một lực lượng cảnh sát lớn tiến hành đàn áp bạo động.

Chỉ cần là gây chuyện thì đều bị bắt lại hết.

Có kẻ phá phách cướp bóc tương đối cứng đầu thậm chí còn bị đánh gục tại chỗ.

Phía nhà nước và Phàn Thức đã hoàn toàn nằm về hai phe đối lập, không còn con đường quay lại nào nữa.

Vào giờ phút này, trong phòng họp ở cục cảnh sát, Nguyễn Bình Phàm đi tới đi lui, cảm thấy rất lo lắng cho tình hình trước mắt.

Thỉnh thoảng, ông ấy sẽ nhận được điện thoại từ lãnh đạo phía trên hỏi tình hình ở hiện trường.

Nguyễn Bình Phàm cố gắng hết sức để đối phó.

Sau khi nhận xong một cuộc điện thoại, ông ấy nhìn Giang Nghĩa.

rồi nói: “Bây giờ toàn bộ quận Giang Nam đã rối loạn rồi. Thật không biết trận hỗn loạn này sẽ kéo dài đến khi nào.”

Giang Nghĩa cực kỳ bình tĩnh đáp: “Nhiều nhất là mười tám tiếng đồng hồ. Ngày mai khi mặt trời lên cũng là lúc quận Giang Nam lấy lại được sinh mạng mới.”

“Chỉ mong là vậy.”

Nguyễn Bình Phàm không hề có chút lòng tin nào. Ông ấy không biết Giang Nghĩa còn có đường lui nào. Dù sao thì ông ấy cũng không thấy bên mình còn chút khả năng hòa giải nào với Phàn Thức.

Giang Nghĩa nói: “Không phải là hoà giải mà là tha thứ. Nếu đám người Phàn Thức chiếm được ưu thế thì chúng ta sẽ thua hoàn toàn trong cuộc chiến này. Chỉ có chúng ta chiếm được ưu thế thì mới có tư cách đàm phán điều kiện với Phàn Thức. Trận chiến này chỉ được thắng không được thua!”

Đúng lúc đó, một viên cảnh sát vội vàng chạy tới, đầu đầy mồ hôi nói: “Quận trưởng Nguyễn, không xong rồi, bên ngoài có mấy trăm người tới phát động tấn công với cục cảnh sát”

“Hấp”

Nguyễn Bình Phàm giật mình. Ông ấy thật sự không ngờ tình huống này sẽ xảy ra.

Ông ấy cho rằng nhiều nhất Phàn Thức sẽ tiến hành phá phách, cướp bóc quận Giang Nam để trút bất mãn trong lòng ra mà thôi.

Thật sự không ngờ rằng Phần Thức lại chơi trò nhử hổ xa rừng Để đàn áp những kẻ gây chuyện kia mà lực lượng chính của cục cảnh sát đều đã được cử ra ngoài hết rồi. Chút lực lượng còn lại e rằng khó mà chống lại được sức tấn công của mấy trăm người.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Mặc dù bọn họ có súng nhưng bất lợi về số người là quá lớn.

Mặt của Nguyễn Bình Phàm trở nên u ám, lẩm bẩ: ‘Phàn Thức ơi là Phàn Thức, ông thật đúng là quá to gan. Ngay cả cục cảnh sát mà cũng dám tấn công thì ông điên thật rồi!”

Giờ phút này em họ của Phàn Thức là Phàn Cường đang dẫn theo gần hai trăm người phát động đợt tấn công cuối cùng. Mục đích của bọn họ chỉ có một, đó là cướp người thực vật ra!

Cho dù không cướp được ra thì cũng phải giết được một đám người, thậm chí g**t ch*t Giang Nghĩa và Nguyễn Bình Phàm, kéo bọn họ làm kẻ đệm lưng.

Muốn dồn ép người khác à, ai sợ ai chứ?
 
Back
Top Dưới