Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 2132


Chương 2132

Tất cả mọi người nhìn Phàn Thức bằng ánh mắt kinh ngạc.

Thân Lâm cũng không khỏi hé mắt, không biết trong bụng lão già này đang giấu mục đích gì.

Sau đó Phàn Thức tiếp tục nói: ‘Điều tôi để ý chỉ có một – có thể lấy thuốc giải trước khi tôi phát bệnh không.”

“Như vậy, mọi người vẫn bình yên vô sự như trước.

“Không lấy được…

Phàn Thức lạnh lùng nhìn Thân Lâm: “Không lấy được thuốc giải, vậy có nghĩa là tôi sẽ chết. Thật xin lỗi, tôi sẽ không đi tìm chết một cách vô ích. Trước khi chết, nhất định tôi sẽ kéo theo mấy cái đệm lưng, cá chết lưới rách!”

Đây là đe dọa, cũng là chứng tỏ lập trường của mình.

Kỳ thật tất cả mọi người đều có ý nghĩ như vậy, căn bản không có ai quan tâm có phải Tê Dương bị tập đoàn Hoa Thượng g**t ch*t hay không, thứ bọn họ quan tâm chỉ là có thể lấy được thuốc giải hay không.

Thân Lâm hiểu ý của Phàn Thức, vì vậy nói: “Ông Phàn, ông yên tâm, tôi đã chuẩn bị từ hai phía rồi. Bên quận Giang Nam này tôi sẽ cướp lô hàng của y quán Nhân Trị; ngoài ra bên phía ba tôi – ông cụ, cũng sẽ dốc hết toàn lực để nghiên cứu chế tạo đợt thuốc tiếp theo. Hai bút cùng vẽ, đảm bảo ông Phàn sẽ không xảy ra chuyện.”

Phàn Thức cười lạnh một tiếng: “Phó giám đốc Thân, tôi nhắc nhở cậu một câu, không tính hôm nay thì chỉ còn bảy ngày nữa là tôi sẽ phát bệnh. Nếu trong vòng bảy ngày cậu không thể cướp được lô hàng kia, hoặc là bên phía ông cụ chưa nghiên cứu ra thuốc giải, vậy thì xin lôi, tôi có chết cũng sẽ khiến tập đoàn Hoa Thượng chết theo! Tôi nói được thì làm được.”

Ông ta nói xong thì đứng dậy một cước đá văng ghế, sải bước rời khỏi.

“Người đứng đầu” cũng đã đi rồi, đương nhiên những người khác không còn lý do gì để tiếp tục ở lại đây, cả đám đều đi theo.

Trong căn phòng hội nghị to như vậy chỉ còn lại hai anh em họ Thân.

Thân Hào nhéo mũi, vô cùng khó hiểu nói: “Rốt cuộc đám người này nghĩ sao vậy?

Mạng của bọn họ nằm trong tay chúng ta, thuốc giải duy nhất chỉ chúng ta mới có mà còn dám hô to gọi nhỏ với chúng ta như vậy sao?”

Thân Lâm cười khổ một tiếng: “Bởi vì tất cả thuốc giải đều bị Nguyễn Bình Phàm cướp mất, bọn họ cảm thấy không còn hi vọng sống tiếp nên vò mẻ chẳng sợ nứt.”

Nếu tiếp tục như vậy thì thế lực mà khó khăn lắm hai anh em bọn họ mới tạo dựng được ở quận Giang Nam sẽ sụp đổ trong phút chốc.

Chuyện này tuyệt đối không được!

Lúc này thư ký mang một cái laptop đi tới nói: ‘Phó giám đốc, ông cụ muốn trò chuyện video với anh.”

Ông cụ?

Ba?

Thân Lâm lập tức kêu thư ký đặt laptop lên bàn, sau đó chỉnh lại quần áo một chút, kéo Thân Hào ngồi bên cạnh mình, kết nối hình ảnh, kết nối video với ông cụ.

Sau khi hình ảnh được kết nối không hề xuất hiện gương mặt của ông cụ mà là gương mặt của một người phụ nữ.

Người phụ nữ này là người phụ nữ mà anh em họ Thân ghét nhất.

Em gái của Thân Lâm, chị của của Thân Hào – Thân Khả Hân!

Hai anh em vừa nhìn thấy người phụ nữ này thì suýt chút nữa đã bật dậy khỏi ghế.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2133


Chương 2133

Thân Hào tính tình nóng nảy, vừa mở miệng đã mắng: ‘Không phải ông cụ muốn gặp chúng tôi ư? Sao lại là người phụ nữ xấu xa như chị xuất hiện trước màn hình?!” Thân Khả Hân vừa hút xì gà vừa nói: “Cậu tưởng tôi muốn gặp hai tên vô dụng các cậu lắm hả? Là ông cụ quá tức giận, không có tâm trạng nói chuyện với hai người nên kêu tôi truyền lời cho hai người.”

Thân Lâm kiềm chế lửa giận hỏi: “Ông cụ muốn cô truyền lời gì?”

Thân Khả Hân lại rít một hơi, nhả ra một vòng khói, nói: “Ông cụ bảo chuyện điều chế lại thuốc giải mà hai tên vô dụng các người yêu cầu, hiện tại ông ấy không làm được. Nhanh nhất cũng phải mất nửa tháng.”

Nửa tháng?

Quá lâu!

Đến lúc đó Phàn Thức đã làm phản từ lâu rồi.

Thân Lâm nói: “Không thể lấy trước một phần thuốc giải ở thành phố Yến tới để cứu viện cho bọn tôi ư?”

Thân Khả Hân nở nụ cười: “Anh điên rồi hả? Lấy thuốc giải của thành phố Yến đi cứu viện cho các người, vậy bên phía thành phố Yến phải làm sao? Thành phố Yến là cơ quan đầu não của tập đoàn Hoa Thượng, không thể có sơ suất. Về phần quận Giang Nam, họa là do các người tự gây ra, tự nghĩ cách giải quyết đi.”

Thân Khả Hân nói xong thì trực tiếp tắt video.

Thân Lâm hơi ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy phẫn nộ và oán hận.

Nhanh nhất phải nửa tháng mới có thể nghiên cứu ra thuốc giải mới, ông cụ lại không chịu lấy thuốc giải của thành phố Yến tới cứu viện, dựa theo tình hình hiện tại mà tiếp tục thì quận Giang Nam nguy rồi!

Thân Lâm giận tới mức suýt chút nữa một đấm đánh thủng laptop trên bàn. Anh ta căn răng, vừa nghĩ tới đáng vẻ đắc ý lúc nấy của Thân Khả Hân thì toàn thân khó chịu.

Vốn dĩ anh ta tưởng rằng chiếm lĩnh Giang Nam thì có thể khoe khoang một trận cho thỏa trước mặt Thân Khả Hân.

Ai ngờ cuối cùng lại thành ra thế nào.

Thật sự là tức muốn chết.

Lúc này thư ký lại bổ sung: “Phó giám đốc, có một chuyện vô cùng khẩn cấp phải báo với anh.”

“Nói.”

“Là thế này, bên phía y quán Nhân Trị đã xảy ra một số tình huống. Theo lời của tai mắt thì cục cảnh sát đã cử rất nhiều xe cảnh sát bao vây y quán Nhân Trị, hình như muốn đưa nàng tiên hoa ra khỏi đó.”

“Cái gì?!”

Thân Lâm đứng bật dậy, thật sự xảy ra chuyện lớn rồi.

Nếu thật sự để Nguyễn Bình Phàm đưa nàng tiên hoa về cục cảnh sát thì tương đương với việc “người thực vật” cuối cùng cũng không còn, cả một chút hi vọng cuối cùng cũng biến mất.

Như vậy không được.

Nhất định phải giành lại nàng tiên hoa.

Thân Hào nói: “Anh cả, ra tay cướp đi! Ra †ay trong quá trình vận chuyển thì tỷ lệ thành công vô cùng lớn, nếu như đợi đưa đến cục cảnh sát thì thật sự sẽ không có một chút hi vọng cướp được đâu.”

Đương nhiên Thân Lâm cũng hiểu đạo lý này.

Có điều…
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2134


Chương 2134

Anh ta không vội ra tay mà nói: “Mau, mang hình ảnh trực tiếp tại hiện trường cho tôi xem.”

“Vâng!”

Thư ký lập tức liên lạc với tai mắt ở hiện trường, sau đó mở hình ảnh trực tiếp.

Có thể thấy một lượng lớn xe cảnh sát đã chặn kín đường, xe bình thường căn bản không thể nào đi qua, toàn bộ đều đi đường vòng; cho dù có người đi đường cũng phải đi đường vòng.

Lần này, Nguyễn Bình Phàm thật sự có chút gióng trống khua chiêng.

Khoảng mười phút trôi qua, có người đưa một cô bé trông giống nàng tiên hoa lên xe.

Sở dĩ nói “giống” là vì cô bé này mặc quần áo giống hệt nàng tiên hoa, nhưng gương mặt lại bị che đi.

Sau khi lên xe, dưới sự hộ tống của nhiều xe cảnh sát chạy tới cục cảnh sát.

Thân Hào lập tức nói: “Anh, mau ra tay đi!”

Thân Lâm híp mắt, đưa tay nói: ‘Không đúng, có vấn đề.”

“Có vấn đề gì?”

“Chuyện hộ tống nàng tiên hoa trở về quan trọng như vậy, đám người Nguyễn Bình Phàm và Giang Nghĩa sẽ gióng trống khua chiêng thế ư? Còn cố ý che mặt, vượt qua đám đông trước mắt mọi người mà lên xe, thật sự là quá khả nghi.”

“Anh cả, ý của anh là?”

“Ý của anh là, đây là kế ve sầu thoát xác của Giang Nghĩa!”

“Hả2”

Thân Lâm tiếp tục nói: ‘Kiên nhãn chờ một lát, anh tin, chẳng mấy chốc “nàng tiên hoa” thật sự sẽ xuất hiện.”

Sau khi chiếc xe phía trước rời khỏi, năm phút sau, quả nhiên suy đoán của Thân Lâm xuất hiện.

Một số cảnh sát có vóc dáng khôi ngô vây quanh một viên cảnh sát nhỏ ở giữa, mọi người cùng nhau lên một chiếc xe cảnh sát bình thường, sau đó rời khỏi hiện trường.

Bọn họ không đi đường lớn mà chọn rẽ đường nhỏ đến cục cảnh sát.

Thân Lâm nở nụ cười.

“Em trai, em không cảm thấy tên cảnh sát thấp bé kia là một cô bé đóng giả sao?”

Thân Hào gật đầu: “Nhận ra rồi, thật đúng là không ngờ đám người Giang Nghĩa và Nguyên Bình Phàm lại chơi trò này. Gióng trống khua chiêng lúc nấy là để lừa gạt chúng ta, sau đó lén lút đưa nàng tiên hoa lên xe cảnh sát, rẽ đường nhỏ mà đi. Nếu như chúng ta đi chặn chiếc xe đằng trước thì chẳng những phải đối đầu trực diện với cảnh sát mà còn có thể cướp phải hàng giả! Đám người này, đúng là gian xảo.”

Thân Lâm cười nói rằng: “Xảo nguyệt thì có ích gì? Với đầu óc của đám người này, họ có thể nghĩ ra được chủ ý hay ho gì chứ? Một chiêu ve sầu thoát xác này chỉ là thứ dư thừa trong trò chơi của anh thôi.

Chú em, lập tức sắp xếp lực lượng, ngăn chiếc xe cảnh sát đằng sau lại ở nửa đoạn đường phía trước, phải cướp được nàng tiên hoa về cho anh.”

“Tuân lệnh!”

Thân Hào lập tức rời khỏi phòng họp, sắp xếp lực lượng đi xử lý những việc sau đó.

Thân Lâm thì yên vị trong trại chỉ huy, chờ đợi tin chiến thắng sắp đến.

Sắc trời cũng không quá sáng tỏ, bầu trời hôm nay âm u, có lẽ ông trời cũng không thật sự vui vẻ mấy, có thể đổ mưa bất cứ lúc nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2135


Chương 2135

Một chiếc xe cảnh sát nhìn qua trông không đáng chú ý mấy đang chạy trên con đường làng quê nhỏ trong khu vực thành phố.

Nó bỏ qua đường lớn, liên tục rẽ vào đường nhỏ.

Không chỉ vậy, tiếng còi cảnh sát lại chẳng vang lên, cứ như sợ bị người ta phát hiện, cố hết sức ẩn nấp chạy đến cục cảnh sát.

Chỉ cần đến cục cảnh sát, mọi thứ sẽ kết thúc.

Đáng tiếc, không như mong đợi.

Lúc chiếc xe cảnh sát chạy được một nửa, một chiếc xe bò cày ruộng chăn giữa đường, ngăn chiếc xe cảnh sát lại, đừng mong tiến lên được nửa bước.

Hai bên cạnh đều là đồng ruộng, đường đi duy nhất lại bị xe bò chăn mất.

Như này phải đi thế nào đây?

Nhìn ra đăng sau, nghĩ tới nghĩ lui nếu đổi sang một đường khác để đi cũng không khả thi, cách tốt nhất là xê dịch chiếc xe bò ra khỏi đó.

“Xuống xe xem xem.”

Tài xế dừng xe lại, một viên cảnh sát mở cửa xe bước xuống, nhìn sang hai bên.

Anh ta đang tìm nông dân làm ruộng, hy vọng họ sẽ đẩy chiếc xe bò này ra để nhường đường đi chung, kết quả nhìn tới nhìn lui nào có nửa cái bóng của nông dân đâu?

Ngay vào lúc anh ta đang thấy nghi hoặc khó hiểu, đột nhiên, nhiều tên áo đen đeo mặt nạ ở hai bên cánh đồng xông đến.

Bọn họ hành động nhanh chóng, gõ một gậy vào ót của viên cảnh sát, anh ta ngất lim tại chỗ.

Sau đó bọn họ xông vào xe cảnh sát.

Lúc này tài xế muốn đóng cửa lại, nhưng đã quá muộn để lái xe đi, những người mặc đồ đen kia hành động cực kỳ nhanh gọn. Họ đập nát cửa sổ xe, lôi tài xế ra ngoài qua cửa sổ, đánh mấy gậy khiến anh ( †a không thể động đậy được.

Sau đó, bọn họ mở cửa xe ra, nhét bé gái mặc trang phục cảnh sát vào bao tải, hai người vác lên vai chạy đi.

Toàn bộ từ đầu đến cuối quá trình mất không quá ba phút, vô cùng quả quyết nhanh gọn.

Trên xe, một viên cảnh sát chảy máu gọi điện cho Nguyễn Bình Phàm.

“Alo, quận trưởng, xảy ra chuyện rồi, hàng đã bị cướp mất!”

Nói xong, anh ta hôn mê ngã trên nền đất.

Mà lúc này, Thân Lâm đang ngồi trong phòng họp chờ đợi tin tức. Không để anh †a phải chờ đợi quá lâu, anh ta đã nhận được một tấm hình do Thân Hào gửi đến.

Trong tấm ảnh, có một bé gái bị nhét vào trong bao tải.

Thân Lâm cười.

“Thành công!”

“Thân Hào không có bản lĩnh gì khác, nhưng thủ đoạn cướp đoạt này đúng là xuất sắc thật.”

“Giang Nghĩa, Nguyễn Bình Phàm, lần này các người thật sự thua trong tay của tôi rồi nhỉ?”

“Hừ, đấu với tôi sao, các người còn non lắm!”

Sau khi kiên nhẫn chờ đợi nửa tiếng, cửa lớn của phòng họp được mở ra, mấy tên áo đen khiêng một cái bao tải đến rồi ném bao tải xuống đất, có thể nghe thấy tiếng khóc hu hu của con gái trong đó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2136


Chương 2136

Sau đó Thân Hào đi đến.

“Đại ca, thấy em xử lý việc này thế nào?”

Thân Lâm giơ ngón cái lên: ‘Xử lý cực kỳ tuyệt vời! Mở bao tải ra cho anh xem một chút.”

“Được.”

Sau đó Thân Hào mở bao tải ra, để lộ đầu của bé gái bên trong. Nhưng rốt cuộc khi vừa lộ đầu ra, Thân Lâm suýt chút nữa bùng nổ tại chỗ!

Bé gái này, căn bản không phải nàng tiên hoa mà!!

Thân Lâm suýt chút nữa tức chết, anh ta chỉ vào bé gái kia hét lớn: ‘Đó căn bản không phải nàng tiên hoa, Thân Hào, em làm sao vậy?!”

Thân Hào cũng một mặt bối rối.

Rõ ràng anh ta làm theo chỉ dẫn của Thân Lâm mà, sao lại nhầm được chứ?

“Em đã cướp bé gái trên xe về mà.”

“Đại ca anh nhìn xem, trên người nó còn mặc đồ cảnh sát để ngụy trang nữa, em không nhầm đâu.”

Thân Hào quả thật không hề nhầm lần.

Sai ở chỗ là…

Thân Lâm hít một hơi thật sâu, nói rằng: “Hỏng bét, chúng ta bị lừa rồi! Anh tưởng Giang Nghĩa chơi chiêu ve sầu thoát xác với chúng ta, nhưng thật ra anh ta đang chơi trò chiến tranh tâm lý với chúng ta.”

“Anh ta cố ý gióng trống khua chiêng mang nàng tiên hoa đi, sau đó giả vờ rẽ vào đường nhỏ.”

“Đương nhiên chúng ta sẽ nghĩ rằng đăng sau đó là sự thật, nhưng mà lại lạc mất nàng tiên hoa trước đó, để bọn họ bình yên, thuận lợi đưa người đến đồn cảnh “

sát.

“Quá xảo quyệt.”

“Chơi chiến tranh tâm lý đến mức độ này, Giang Nghĩa, anh ta là quái vật à?”

Số lần Thân Lâm giao chiến với Giang Nghĩa cũng không nhiều, vậy nên quả thật anh ta đã xem thường thực lực của Giang Nghĩa rồi. Nếu như đổi lại là những người ở thủ đô thì chắc chắn sẽ không dễ dàng bị Giang Nghĩa lừa gạt như vậy.

Anh ta, vẫn còn non nớt quá.

Mà sự việc không chỉ đơn giản như thế.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Ngay vào lúc Thân Lâm, Thân Hào đang ảo não không thôi, người thư ký chạy vào nói: “Phó giám đốc, không xong rồi, một nhóm cảnh sát lớn đang xông vào, căn bản không ngăn lại được.”

“Cảnh sát xông vào? Bọn họ muốn làm gì?”

Đáp án này, cảnh sát tự mình nói cho Thân Lâm biết.

Một nhóm cảnh sát xông vào, dân đầu là trung đội trưởng của một đội cảnh sát hình sự, anh ta trừng mắt với anh em họ Thân, giận dữ hét: “Trong quá trình ra ngoài phá án, đồng chí cảnh sát của chúng tôi bị tập kích, nhiều viên cảnh sát bị thương, thậm chí trong đó có một nữ cảnh sát bị bắt cóc. Phó giám đốc Thân Lâm, xin cho một lời giải thích.”

Vốn dĩ Thân Lâm còn định ngụy biện, nhưng mắt thấy nữ cảnh sát bị nhét vào trong bao tải, mang về phòng họp kia, anh †a còn giải thích như nào được nữa?

Tốc độ đến đây của cảnh sát cũng nhanh quá rồi.

Sao bọn họ lại có thể biết chắc chắn vị trí của nữ cảnh sát bị bắt cóc được chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2137


Chương 2137

Chắc hẳn, trên người nữ cảnh sát kia nhất định có giấu thiết bị định vị.

Giây phút mang nữ cảnh sát đó đến phòng họp này, thiết bị định vị đã tiết lộ vị trí, trung đội trưởng dẫn người đến thẳng đây, bắt tại trận.

Lần này, Thân Lâm bị tính kế đến chết rồi.

Giang Nghĩa không chỉ quang minh chính đại đưa nàng tiên hoa đi dưới mí mắt của anh ta, mà còn sớm đào xong một cái hố †o cho Thân Lâm rồi. Bọn họ muốn cướp đi nàng tiên hoa, kết quả lại giành được một nữ cảnh sát.

Đánh lén cảnh sát, bắt cóc.

Những việc này đều là tội lớn, Giang Nghĩa đào cái hố này cho Thân Lâm, thật sự sâu không thấy đấy.

Hai tay Thân Lâm đã bắt đầu run rẩy, lần so chiêu này, anh ta hoàn toàn bại trận rồi, hoàn toàn bị Giang Nghĩa dắt mũi dẫn đi, ngay cả một chút năng lực phản kháng cũng không có.

Cho tới giờ phút này, anh ta mới nhận ra sức mạnh của Giang Nghĩa.

“Tôi…

Thân Lâm thực sự không biết nên nói gì cho phải.

Lúc này, Thân Hào đứng dậy, ngẩng đầu nói: ‘Hừ! Chuyện đánh lén cảnh sát, bắt cóc đều do tôi làm cả. Những người áo đen này cũng là thuộc hạ của tôi, ai làm người nấy chịu, các người muốn bắt người đúng không? Được, đưa tôi đi đi”

Trung đội trưởng nhíu mày lại, hỏi: ‘Một mình anh làm? Mục đích là gì?”

“Tôi chán ghét cảnh sát mấy người đấy!”

Thân Hào khinh thường nói rằng: ‘Lúc nào cũng đối nghịch với tôi, tôi vừa nhìn thấy cảnh sát các người thôi là cả người khó chịu rồi, muốn đánh chết mấy người đấy, làm sao?”

Ai nấy đều nhìn ra, Thân Hào đây đang định giải vây cho Thân Lâm, ôm hết toàn bộ mọi tội danh về một mình mình.

Bỏ xe giữ tướng, cách làm cực kỳ sáng suốt vả lại còn có tinh thần hy sinh nữa.

Nếu Thân Lâm bị bắt đi, hoạt động của tập đoàn Hoa Thượng tại khu kinh doanh Giang Nam sẽ hoàn toàn bị đóng băng.

Thân Hào bị bắt đi thì tổn thất vẫn có thể chấp nhận được.

Huống hồ, mặc dù lần này họ đánh lén cảnh sát, bắt cóc nhưng không ảnh hưởng đến tính mạng con người, cùng lắm thì ngồi tù mấy năm, đối với Thân Hào mà nói hoàn toàn có thể chấp nhận được.

Trung đội trưởng không muốn như thế này.

Đương nhiên anh ta muốn bắt Thân Lâm đi, nhưng với tình huống trước mắt thì không làm được.

Chứng cứ ở ngay trước mắt, xác thực tất cả mọi chuyện đều do Thân Hào làm, không hề liên quan đến Thân Lâm.

Anh ta nói Thân Lâm đứng sau sai khiến?

Chứng cứ đâu?

Không có.

Vậy thì anh ta thật sự không thể dẫn Thân Lâm đi được.

Giang Nghĩa đào xong một cái hố to, bị Thân Hào dùng cả cơ thể để lấp lại, Thân Lâm giẫm lên người Thân Hào để bò lên.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2138


Chương 2138

Trung đội trưởng hít một hơi thật sâu, vung tay: “Dãn Thân Hào cùng những người liên quan đi cho tôi!”

“Vâng!!!”

Các viên cảnh sát lập tức động thủ, dẫn Thân Hào cùng toàn bộ những người áo đen kia đi, đồng thời cứu nữ cảnh sát kia nữa.

Một nhóm đông người hùng hùng hồn hồn rời khỏi tập đoàn Hoa Thượng.

Mặc dù không bắt được Thân lâm, nhưng ít ra cũng mang được cái con cá lớn Thân Hào này đi, còn thuận thế diệt trừ một đám tay chân của Thân Hào, lần thu hoạch này không tính là thất bại.

Chỉ còn lại một mình Thân Lâm trong phòng họp.

Anh ta ngơ ngác nhìn phòng họp trống trải trước mắt, bây giờ anh ta càng nghĩ càng tức giận, lúc này đây thật sự không khống chế nổi cảm xúc của mình mà điên cuồng trút giận trong phòng.

Sổ ghi chép, sọt rác, bản tài liệu, bút, chén trà, ghế dựa, bất cứ thứ gì có thể đá và đập vỡ đều bị anh ta lần lượt phá hủy.

“AI”

Thân Lâm ngửa mặt lên trời gào ầm lên, anh ta tức sắp điên lên rồi.

Đúng lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên.

Anh ta quay đầu lại nhìn, chiếc điện thoại kia đã bị ném xuống mặt đất từ lâu, còn bị dẫm vỡ màn hình.

Tên người gọi đến hiển thị: Người phụ nữ ác độc.

Là Thân Khả Hân gọi tới.

Thân Lâm kìm nén cơn giận cúi xuống nhặt điện thoại lên, cố gắng lắm mới kết nối được nhưng lại không nói một câu nào.

Giọng nói trách móc nặng nề của Thân Khả Hân truyền đến từ đầu dây bên kia: “Tại sao không nói chuyện hả? Biết mất thể diện nên xấu hổ không dám nói chuyện có đúng không?”

Thân Lâm tiếp tục im lặng.

Thân Khả Hân tạm dừng một lát sau đó tiếp tục nói: “Thân Lâm anh thất bại quá rồi đấy, anh lại bị một nhân vật phụ đã từ chức chơi một vố như vậy. Bây giờ Thân Hào đã bị bắt, hơn nữa với thái độ tính cách đó của Nguyễn Bình Phàm thì việc cứu Thân Hào ra là một việc rất khó.”

“Nếu anh không có thuốc giải trong tay thì chắc đến cả mấy con chó dưới tay cũng không khống chế nổi.”

“Trở về đi, ông cụ đang rất lo lắng cho sự an toàn của anh đấy, đừng để bị nhốt lại giống Thân Hào nếu không thì ông cụ khó mà chấp nhận nổi.”

Trở về?

Về thành phố Yến ư?

Tập đoàn Hoa Thượng nắm trong tay quyền lực rất lớn tại thành phố Yến, nếu trở về thì thật sự là một tay che trời muốn làm cái gì thì làm cái đó không ai có thể làm gì được bọn họ.

Nhưng làm sao Thân Lâm cam tâm được cơ chứ?

Anh ta đến quận Giang Nam để chứng minh năng lực của anh ta không hề thua kém Thân Khả Hân, mười tháng làm ăn vất vả đến lúc sắp thấy được thành quả, thì…

Sau khi Giang Nghĩa trở về thì anh ta làm gì cũng không được suôn sẻ.

Nhất là Giang Nghĩa còn cứu sống Nguyên Bình Phàm, việc này vô cùng phiên phức còn gây cản trở con đường thống trị của anh ta.

Thân Lâm im lặng một lúc rồi nói: ‘Bây giờ tôi không thể về.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2139


Chương 2139

“Vì sao?”

“Cái này liên quan đến tôn nghiêm của một người đàn ông!”

“Tôn nghiêm?” Thân Khả Hân cười khúc khích: “Anh sắp thành chó nhà có tang rồi còn nghĩ đến tôn nghiêm nữa cơ à? Con người ấy mà, quan trọng nhất là phải biết bản thân là ai. Anh mau cút về đây cho tôi, đây không phải ý của tôi mà là ý của ông cụ, rõ chưa hả?”

Thân Lâm sẽ không chống lại bất cứ lời nói nào của ông cụ.

Nhưng bây giờ lại khác.

Thân Lâm cứ nghĩ tới bộ dạng của Thân Hào khi bị đưa đi ban nấy thì lại cảm thấy vô cùng tức giận, bây giờ anh ta sắp phát điên đến nơi rồi.

Anh ta cố kìm nén cơn giận, thấp giọng nói: “Tôi nói lại lân cuối cùng, tôi phải xử lý xong chuyện này rồi mới có thể trở vê, còn bây giờ tôi không thể về được!”

Anh ta nói xong thì thẳng tay cúp điện thoại.

Anh ta không thèm nhìn thêm một cái mà ném điện thoại xuống đất phát ra một tiếng “Lạch cạch”.

Nhìn tình hình trước mắt, Thân Hào đã bị đưa đi, thuốc giải cũng không còn nữa nên chắc chắn quận Giang Nam sẽ rơi vào cảnh rối loạn đã đến sớm, dẫn đến tập đoàn Hoa Thượng ắt phải sụp đổ.

Không có bất cứ biện pháp nào có thể cứu van.

Nhưng mà Thân Lâm không thể cứ rời đi như thế này.

Anh ta muốn Giang Nghĩa phải trả một cái giá thật đắt, dù muốn đi thì anh ta cũng phải dồn Giang Nghĩa và Nguyên Bình Phàm vào chỗ chết đã, cũng phải đưa em trai Thân Hào đi cùng nữa.

“Giang Nghĩa, anh cảm thấy bản thân rất giỏi đúng không?”

“Được thôi, anh giỏi giang, đầu óc lại thông minh nên tôi không chơi thăng nổi mấy cái thủ đoạn của anh.”

“Nhưng mà vợ con của anh cũng giỏi giang giống như anh à?”

“Giang Nghĩa, chắc chắn tôi sẽ bắt anh phải trả một cái giá thật đắt vì dám phá hủy tập đoàn Hoa Thượng tôi dày công tạo dựng, còn bắt em trai của tôi, dẫm đạp tôn nghiêm của tôi ở dưới chân.”

“Tôi sẽ không để cho anh được sống yên đâu!”

Cơn tức giận như ngọn lửa thiêu đốt tâm trí Thân Lâm, anh ta bắt đầu nghĩ đến từng kế hoạch độc ác để trả thù Giang Nghĩa.

Anh ta ở lại vì muốn hoàn thành những chuyện này.

Cùng lúc đó ở trong cục cảnh sát.

Nguyên Bình Phàm và Giang Nghĩa ngồi trong phòng làm việc, mỗi người bưng một ly trà mỉm cười.

Nguyễn Bình Phàm giơ ngón tay cái lên nói: “Anh Giang thông minh sáng suốt hơn hẳn người thường nha. Anh lại chơi được chiêu “ve sầu thoát xác” đơn giản đó thành nhiều cách mới mẻ, chơi hai anh em nhà họ Thân một trận quay mòng mòng.”

“Bây giờ nàng tiên hoa đã được đưa về cục cảnh sát an toàn, Thân Hào lại bị bắt thật sự là một mũi tên trúng hai con chim. Chỉ tiếc không bắt được cả Thân Lâm vì Thân Hào đứng ra chịu trách nhiệm pháp lý thay cho anh ta, đúng là hiểu lý lẽ thật đấy.”

Chẳng có chuyện gì là hoàn hảo cả, đạt được kết quả như bây giờ đã là tốt lắm rồi.

Giang Nghĩa nhanh chóng bình tĩnh lại, rồi nói bằng giọng điệu thản nhiên: “Còn lâu mới đến lúc cần phải ăn mừng, dựa vào số tin tình báo chúng ta đang năm giữ thì Thân Lâm đã không có thuốc giải nữa, nên những người bị anh ta khống chế chắc chăn sẽ phản kháng. Chỉ sợ trong khoảng thời gian tiếp theo quận Giang Nam sẽ có một đợt gió tanh mưa máu, lúc đó có xảy ra bất cứ tình huống gì cũng không kì lạ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2140-2149


Chương 2140

“Nếu chúng ta là người ngoài cuộc thì không cần quan tâm điều gì, chỉ cân hóng hớt xem cuộc vui là được rồi.”

“Nhưng mà quận trưởng Nguyễn, chúng ta không phải là người ngoài cuộc. Không thể để những người đó tùy ý làm bậy, nếu không nền kinh tế quận Giang Nam sẽ hoàn toàn sụp đổ mất, chắc chắn người làm quận trưởng như ông không muốn nhìn thấy điều đó.”

Nguyễn Bình Phàm gật đầu: “Đúng vậy cho nên chúng ta đã phải tiếp tục ứng phó với Thân Lâm, sau đó phải nghĩ biện pháp khống chế được phạm vi. Dù cho có là gió †anh mưa máu thì cũng phải kìm chế được nó, nhất định không thể để cơn gió dữ này phá hủy toàn bộ quận Giang Nam.”

Nói thì nói như vậy nhưng muốn làm được lại vô cùng khó khăn.

Hơn nữa Thân Lâm cũng không phải là loại người khoanh tay chịu trói, chiến khu quận Giang Nam này sắp phải nghênh đón trận chiến cuối cùng rồi!

Đêm khuya, một bà cụ gầy gò thấp bé đi đến trước cửa chính tập đoàn Hoa Thượng, không ai ngờ một “nhân vật nhỏ bé” tầm thường như vậy sẽ trở thành nhân tố quan trọng có thể thay đổi toàn bộ tình thế.

Bà cụ nhìn trái ngó phải giống như người nhà quê mới lên thành phố cả đời chưa từng nhìn thấy cảnh tượng tòa nhà công ty đẹp đế khí thế nhường này.

Bà ta được thư kí dẫn vào tới phòng khách, rồi ngồi xuống ghế một cách vô cùng thận trọng.

“Mời uống trà.”

“Ôi chao, cảm ơn, cảm ơn.”

Bà cụ bưng ly trà trên bàn lên uống một ngụm, nói thật thì trà này không được ngon cho lắm, nếu so ra thì uống cốc trà to ở nhà mới thật là ngon.

Nhưng mà bà cụ biết chắc chắn trà này rất ị đắt tiền.

Cho nên dù không thích uống nhưng bà ta vân làm một hơi hết vài chén, thư ký đứng bên cạnh sắp không nhịn nổi cười.

Chờ đợi một lúc lâu thì Thân Lâm mới đi đến.

“Ô hô, phó giám đốc Thân!”

Bà cụ lập tức đứng dậy giống như bỗng nhiên được gặp mặt trực tiếp một nhân vật lớn chỉ xuất hiện trên TV, bà ta lo lắng sợ hãi đến mức không biết nên để hai tay ở chỗ nào Sắc mặt mới đúng.

Thân Lâm vô cùng lạnh nhạt, anh ta vẫn đang tức giận vì chuyện xảy ra ban ngày.

“Ngồi đi.”

“Vâng.”

Bà cụ ng lồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, vô cùng thận trọng.

Thân Lâm ngồi bắt chéo hai chân phía đối diện bà ta, anh ta nhìn bà cụ bằng ánh mắt coi thường rồi mở miệng nói: “Bà là bà ngoại sói ra Bà cụ xấu hổ toét miệng cười nói: “Ối dồi ôi, người ta nói bậy bạ cả đấy, cái gì mà bà ngoại sói chứ tôi đây là người đoàng hoàng đứng đắn.”

Dường như Thân Lâm thật sự không còn kiên nhẫn, anh ta cao giọng nói: “Nếu bà không phải là là bà ngoại sói thì cút đi.”

JC Bà cụ không biết nên nói cái gì cho phải.

Thân Lâm liếc mắt nhìn thư ký, thư ký nhanh chóng hiểu ý lấy một tờ chi phiếu đặt lên trên bàn, con số trên tấm chỉ phiếu là: 3 tỷ!

“Nếu bà là bà ngoại sói thì chúng ta cùng nói vụ làm ăn trị giá 3 tỷ này.”

Bà cụ trợn mắt, bà ta không có công việc †ử tế nên cuộc sống thường ngày cực kỳ thiếu thốn, nếu như có 3 tỷ này trong tay thì cho đến lúc chết bà ta cũng không lo lăng về ch Vì thế…

Chương 2141-2149

Nguồn thiếu các chương này, mong độc giả thông cảm!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2150


Chương 2150

Nếu cô khiến tôi thoải mái thì tôi cũng sẽ giúp cô cảm thấy dễ chịu.”

Ngụy Viên đáp: ‘Được, vậy cứ làm theo lời chị nói đi…

Ngụy Viên còn chưa nói xong thì Giang Nghĩa đã bước qua rồi nói với Độc Hoa Khuê: “Cô không trả một xu nào mà cũng muốn chiếm cổ phần công ty một cách không biết xấu hổ như vậy à? Da mặt dày quá rồi đấy? Đây là lần đầu tiên tôi gặp được loại người đê tiện không cần thể diện như cô. Thật là mở mang kiến thức.”

Đây… Là tình huống gì thế?

Ngụy Viên sững sờ. Sao lại có người dám nói chuyện như vậy với Độc Hoa Khuê chứ?

Muốn chết sao?

Độc Hoa Khuê cũng sửng sốt thật lâu mới phản ứng lại. Cô ta đã lớn tới ngần này tuổi nhưng vấn chưa có ai dám dùng giọng điệu này để nói chuyện với cô ta.

“Thằng ranh khốn nạn, mày dám mắng tao sao?”

“Sao nào? Cô không đáng bị mắng à?”

Cơn nóng giận đã hoàn toàn bùng lên, cho dù Nguy Viên có tiếp tục ngăn cản cũng không được.

Độc Hoa Khuê vô cùng giận dữ. Cô ta nhảy dựng lên rồi giơ tay tát vào mặt Giang Nghĩa.

Nhưng Giang Nghĩa không phải là Ngụy _„, Viên nên làm sao anh có thể đứng yên cho cô ta đánh mình?

Độc Hoa Khuê vừa nhấc tay lên thì Giang Nghĩa đã nắm lấy cổ tay của cô ta rồi bóp mạnh khiến Độc Hoa Khuê kêu gào ầm ï.

““Buông tao ra! Đau quái”

“Ranh con khốn kiếp, mày có biết tao là ai không? Mày dám đối xử với tao như vậy thì †ao sẽ giết mày đấy!”

Giang Nghĩa hừ lạnh: “Chuyện đã tới nước này mà còn nói năng ngông cuồng. Loại đàn bà đanh đá như cô đáng ăn đòn lắm!”

Lời vừa dứt thì anh lại giơ tay và giáng cho Độc Hoa Khuê một cái tát.

Chát!

Bàn tay to lớn và rắn chắc tát mạnh vào mặt Độc Hoa Khuê rồi để lại dấu bàn tay cực kỳ rõ ràng.

Cái tát thẳng tay này khiến Độc Hoa Khuê lập tức choáng váng.

Sống ngần ấy năm, đây là lần đầu tiên có người tát cô ta như vậy.

“Mày dám đánh tao ư?”

Chát!

Lại thêm một cái tát khác.

Độc Hoa Khuê trừng mắt nhìn Giang Nghĩa rồi quát: “Mày xong đời rồi. Chúng mày đều tiêu rồi. Tao phải g**t ch*t đám chúng mày…

Chát!

Lại là một cái tát tiếp theo.

Giang Nghĩa lạnh lùng nói: ‘Miệng của cô thật sự quá thối, để tôi giúp cô súc miệng!”

Chát, chát, chát.

Độc Hoa Khuê bị tát liên tiếp mấy lần đã trở nên hoảng loạn. Chỉ cần cô ta dám cãi lại thì Giang Nghĩa sẽ không nói hai lời mà †át ngay vào mặt cô ta, cuối cùng anh đã đánh Độc Hoa Khuê đến mức ngay cả mẹ cô ta cũng không nhận ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2151


Chương 2151

Sau khi tát một trận xong, Giang Nghĩa đẩy mạnh khiến Độc Hoa Khuê trông như một con chó nhà có tang, bị anh đẩy lộn nhào ra ngoài.

Cô ta ngồi dưới đất, lấy tay che mặt rồi nói: “Được, được lắm! Mày là người đầu tiên dám đánh tao như vậy. Chúng mày cứ đợi đấy, tao sẽ gọi điện thoại cho người đàn ông của tao. Tao sẽ g iết chết chúng mày!”

Bây giờ Ngụy Viên thật sự cuống cuồng.

Thực ra, Độc Hoa Khuê có thể trở thành chị đại của băng xã hội đen và dám thu tiền thuê mặt bằng ở khu vực này đều là do người đàn ông tài ba của cô ta.

Người ta nói rằng: chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng. Đây chính là quy luật này.

Nguy Viên sốt ruột lên tiếng: ‘Cậu Giang, tiêu rồi! Cậu gặp họa lớn rồi! Nhân lúc người đàn ông của cô ta vẫn chưa đến thì cậu hãy chạy nhanh đi, nếu chậm trễ thì có thể không kịp nữa đâu.”

Giang Nghĩa bình tĩnh hỏi lại: ‘Người đàn ông của cô ta ghê gớm lắm à?”

“Đương nhiên rồi!” Ngụy Viên trả lời: “Người đàn ông của Độc Hoa Khuê chính là vua một cõi ở vùng này đấy. Đàn em của anh †a có mấy chục người, ai gặp cũng sợ.

Đó chính là Phì Trung ngang ngược và lỗ m ãng đấy!”

Phì… Trung?

Giang Nghĩa suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng. Ha ha, trùng hợp thật.

Dù gì thì anh cũng không ngờ Độc Hoa Khuê lại là người phụ nữ của Phì Trung. Có thể đây sẽ là một màn kịch hay để xem.

Bên kia, sau khi Độc Hoa Khuê lấy di động ra và gọi điện thoại xong, cô ta chỉ tay vào.

Giang Nghĩa rồi nói: “Tao đã gọi điện thoại cho người đàn ông của tao rồi. Anh ấy sẽ lập tức tới đây. Thằng ranh khốn nạn, mày đã chuẩn bị chết xong chưa?”

“Mày có biết người đàn ông của tao là Phì Trung không? Thần chặn giết thần, Phật chặn giết Phật! Trong khu vực này chẳng có ai không phục tùng anh ấy cả!”

“Mày xúc phạm tao chính là xúc phạm Phì Trung!”

“Nếu hôm nay mày có thể sống sót rời đi thì tao sẽ viết ngược cái tên Độc Hoa Khuê của mình!”

Nhìn dáng vẻ ngạo nghề của cô ta thì có lẽ cô ta cho rằng: Phì Trung sẽ đến đây và báo thù cho cô ta bằng cách diệt trừ Giang Nghĩa.

Nguy Viên lo lắng đến mức liên tục thúc giục Giang Nghĩa nhanh chóng chạy đi.

Tuy nhiên, Giang Nghĩa chỉ kéo cái ghế đẩu ngồi ngay cửa vào, nhẹ nhàng nói với Ngụy Viên: “Người nào gây chuyện người đó chịu tội, người phụ nữ thô lỗ mà tôi đã đánh thì tôi sẽ chịu trách nhiệm. Chị Ngụy Viên, tôi sẽ không để chị gánh tội thay tôi. Tôi sẽ ngồi đây chờ Phì Trung đến tính sổ với tôi.”

Không cần phải nói, Ngụy Viên vô cùng xúc động.

Chỉ có điều…

Ngụy Viên thở dài một hơi: “Lúc trước tôi đã nói không được tùy tiện bốc đồng, lúc nãy cứ nhịn một chút, đưa cổ phần cho Độc Hoa Khuê thì đã không xảy ra chuyện rồi, em cứ muốn làm quá lên, bây giờ phải làm sao đây?”

Trong khi nói chuyện, Ngụy Viên lo lắng đến mức sắp khóc.

Phì Trung, có thể nói anh ta như mộtsự – hiện diện của ác ma, đợi Phì Trung đến, có lẽ cả cửa hàng sẽ bị đập thành từng mảnh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2152


Chương 2152

Nhân viên cũng tiến lên an ủi cô ta: “Không sao đâu chị Ngụy Viên.”

“Không sao đâu? Làm sao có thể không sao cho được? E là chúng ta đã đến bước đường cùng rồi!”

Ngay lúc Ngụy Viên đang khóc sướt mướt, cô ta nhìn thấy hai chiếc xe tải lớn từ xa đi tới, dừng lại cách đó không xa, mấy chục người bước xuống xe.

Người đi đầu tiên có mái tóc đỏ rực chính là Phì Trung!

Lúc này, Phì Trung đang trong cơn thịnh nộ.

Mấy ngày trước anh ta vừa mới bị chỉnh đốn một trận, trong lòng tràn đầy tức giận không biết trút đi đâu, giờ lại nhận được điện thoại từ người phụ nữ của mình, nói bị người khác đánh vì thu tiền thuê mặt bằng.

Ha ha, xem ra ngày càng nhiều người xem thường ‘luật vua” rồi, những tên tép riu bị đòi tiền thuê mặt bằng vậy mà lại dám phản kháng.

Thật là quá xem thường Phì Trung đây rồi.

Một đám người hùng hùng hổ hổ bước tới.

Phì Trung ngẩng đầu giận dữ gầm lên: “Tên khốn kiếp nào đánh người phụ nữ của tao?

Mau lăn ra đây cho ông.”

Hàng chục người đó đã phong tỏa hoàn toàn cửa hàng, không ai có thể rời khỏi đây.

Ngụy Viên ngửa mặt lên trời thở dài.

Tiêu rồi, tiêu rồi, lân này tiêu thật rồi.

Thương hiệu cô ta dày công gây dựng hôm nay nhất định sẽ bị đám xã hội đen này hủy hoại, người ta nói nhãn nhịn một lúc để sóng yên biển lặng, tại sao Giang Nghĩa cứ khăng khăng ra vẻ cho bằng được?

Tát Độc Hoa Khuê sướng tay lắm đúng không? Bây giờ chọc giận Phì Trung tới đây, kết cục sẽ như thế nào đây?

“Trời ơiIII”

Ngụy Viên đập mạnh vào khung cửa, trong lòng như chết lặng.

Ngay cửa ra vào.

Độc Hoa Khuê ngồi dưới đất, lớn tiếng khóc.

Phì Trung vội chạy đến ôm lấy cô ta, an ủi: “Em yêu, đừng khóc, anh sẽ làm chủ cho em. Nói cho anh biết ai đánh em, anh chặt đứt tay chân của nó trút giận cho em.”

Độc Hoa Khuê dụi dụi mắt, chỉ vào Giang Nghĩa đang ngồi ngay cửa nói: “Là tên khốn kiếp kia! Tên đó không chỉ cản trở việc thu tiền thuê mặt bằng của em, còn dùng tay tát em. Em lớn như thế này chưa từng bị đánh bao giờ cả, hic hic.”

Mặt Phì Trung trở nên lạnh lùng.

Anh ta đứng dậy đi về phía cửa, bởi vì đã gần trưa, lại có chút nắng chói chang nên Phì Trung không nhìn rõ mặt người ngồi ở cửa.

Tuy nhiên, dù là ai đi nữa thì hôm nay Phì Trung cũng sẽ tha cho.

Anh ta vừa đi vừa nói: “Thằng ranh con, gan chó của mày cũng lớn đấy, đến cả người phụ nữ của tao mà mày cũng dám đánh? Mày đã nghĩ mình sẽ chết như thế nào chưa?”

Giang Nghĩa ngồi trên ghế, không nói lời nào, chỉ lạnh lùng nhìn Phì Trung.

Phì Trung hiểu lầm, cho rằng Giang Nghĩa sợ quá không nói nổi.

Vì vậy anh ta tiến lên mấy bước.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2153


Chương 2153

“Thằng ranh, chuyện đã đến nước này có Sợ cũng vô dụng.”

“Cho dù mày quỳ xuống dập đầu gọi tao là “ông nội” thì hôm nay tao cũng sẽ không tha cho mày đâu.”

Anh ta bước tới càng lúc càng gần.

Ánh nắng dần lệch đi, khoảng cách giữa Phì Trung và Giang Nghĩa không đến ba mét, anh ta có thể nhìn thấy rõ ràng toàn bộ khuôn mặt của Giang Nghĩa.

“Thăng khốn, tao sẽ lấy mạng của mày…”

Lời còn chưa dứt, Phì Trung đột nhiên như bị đóng băng, cả người cứng đờ, không nói được nữa.

Anh ta với Giang Nghĩa bốn mắt nhìn nhau Mọi người xung quanh chìm vào một sự im lặng chết chóc.

Hả?

Độc Hoa Khuê nhíu mày, tại sao Phì Trung đột nhiên lại yên lặng đến thế? Chuyện gì xảy ra thế này?

Cô ta thúc giục: “Anh Trung, anh làm sao vậy? Chặt đứt tay chân tên khốn kiếp kia, trút giận cho em đi!”

Lời nói của cô ta truyền đến tai Phì Trung một cách rõ ràng.

Nhưng! Phì Trung không dám nhúc nhích.

Phì Trung như hóa đá, mồ hôi túa ra từ trán chảy dài xuống má.

. Giang Nghĩa ở đối diện thấp giọng nói: “Phì Trung, chúng ta lại gặp mặt rồi.”

Một câu gần như khiến Phì Trung bị dọa ._ đến đơ người.

Anh ta nhớ rất rõ khuôn mặt trước mắt này, ngày hôm qua anh ta muốn tấn công Giang Nghĩa, kết quả lại bị thuộc hạ của Giang Nghĩa – Song Ngư tra tấn đến chết đi sống lại, bây giờ trên người Phì Trung vân đầy vết thương, trên mặt còn còn có những mảng xanh mảng tím chưa lành lặn.

Anh ta không muốn trải qua cảnh đó một lần nữa.

Anh ta thật không ngờ thế giới này lại nhỏ bé như vậy, Độc Hoa Khuê đặc tội với ai không đắc tội, cứ nhất định phải là Giang Nghĩa!

Có lẽ, trên đời này chỉ có một người khiến anh ta sợ hãi, đó chính là Giang Nghĩa, nhưng Độc Hoa Khuê đã mạo phạm đến _ ‘ anh, điều này thực sự khiến Phì Trung khóc không ra nước mắt.

Giang Nghĩa nói: ‘Phì Trung, mày có định chặt tay và chân của tao để trút giận cho người phụ nữ của mày không?”

Ha hai Cho dù cho Phì Trung mượn trăm cái mạng cũng không dám!

Anh ta thở hổn hển, cố nặn ra một nụ cười, giọng điệu vô cùng hèn mọn nói: “Anh đang nói cái gì vậy? Độc Hoa Khuê không biết phép tắc, còn thu tiền thuê mặt bằng bừa bãi. Anh đánh cô ta cũng là chuyện đương nhiên, cũng chính là thay tôi dạy dỗ cô ta, tôi cảm ơn còn không kịp làm sao.

dám vô lễ với anh?”

Những lời này nói ra thật thấp hèn.

Ngụy Viên ở cạnh cửa nghe thấy, còn nghi ngờ tai mình có vấn đề, Phì Trung ngày thường uy nghiêm oai phong làm sao hôm nay lại trở nên khiêm tốn như vậy?

Độc Hoa Khuê đứng trước cửa càng thêm chết lặng.

Phì Trung uống nhầm thuốc à?

Cô ta bị đánh, Phì Trung không những không báo thù cho cô ta mà còn nói cô †a đáng bị đánh? Đây có còn là người đàn ông của cô ta không? Hèn nhát quá rồi?

Độc Hoa Khuê vội hét to: “Phì Trung, con mẹ nó não anh bị úng nước rồi hả? Mau chặt tay cái tên khốn kiếp kia đi! Nếu không bà đây sẽ không đối tốt với anh nữa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2154


Chương 2154

Giang Nghĩa hờ hững hỏi: “Phì Trung, tao làm ảnh hưởng tình cảm của tụi mày sao?”

Phì Trung vội vàng đáp: “Làm gì có? Con đàn bà lắng lơ này, dụ dỗ đàn ông khắp nơi. Tôi đã không cần cô ta từ lâu rồi.”

Vừa nói, anh ta vừa quay người, hai ba bước đi tới trước mặt Độc Hoa Khuê.

“Con đàn bà thối, cô mà cũng xứng mạo phạm anh Giang sao?” Ũ “Cô muốn yêu ai thì yêu, ông đây không cần cô nữa, cút đi.”

Độc Hoa Khuê thực sự nổi nóng.

Người mà cô ta kêu đến không những không giúp đỡ, lại cùng với người khác sỉ nhục cô ta, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?

““Phì Trung, anh là cái đồ bỏ đi, sao tôi lại nhìn không ra anh vô dụng như vậy chứ?”

Độc Hoa Khuê chỉ vào Phì Trung rồi mắng nhiếc sỉ vả.

Càng mắng càng khó nghe.

Cuối cùng, cơn giận của Phì Trung không thể kìm chế được nữa, ban đầu anh ta đã cảm thấy khó chịu giờ còn bị người khác sỉ vả, chẳng lẽ anh ta không cần thể diện nữa sao?

“Con đàn bà điên, cô dám mắng tôi?”

“Ông đây sẽ cho cô biết thế nào là thể diện”

Anh ta đặt chân lên bụng Độc Hoa Khuê, đá cô ta ra xa bảy tám mét.

Phì Trung phất phất tay nói với đám đàn em phía dưới: ‘Để yên cho tao nghỉ ngơi đi”

Lập tức, một nhóm thuộc hạ lớn bao vây xung quanh, dí Độc Hoa Khuê xuống đất rồi đánh một trận.

Ngụy Viên cũng đứng hình nhìn.

Tóm lại Phì Trung đứng ở phe nào thế? Tại sao người mà Độc Hoa Khuê gọi điện tới lại còn đánh chính cô ta? Đúng là giống như đang xem phim “Vô gián đạo”.

Phì Trung xoay người, hèn mọn nói với Giang Nghĩa đang ở ngoài cửa: ‘Anh Giang, miệng con đàn bà này thật sự thối, thiếu đòn mà. Nếu cô ta có mạo phạm anh ở chỗ nào thì tôi ở đây nhận lỗi với anh.” Giang Nghĩa gật đầu nói: ‘Cũng không mạo phạm ở chỗ nào, chỉ là cô ta không chỉ một đồng nào mà đã muốn lấy cổ phần của công ty, mặt bằng của cửa hàng cũng không phải là của cô ta mà đòi thu tiền thuê nhà. Có phải hai vấn đề này không hợp lý không?”

“Không hợp lý, không hợp lý chút nào!” Phì Trung quả quyết nói.

“Vậy nếu không hợp lý thì phải làm sao bây giờ?”

“Cổ phần công ty, chúng tôi sẽ không động đến chút nào. Tiền thuê mặt bằng gì gì đó lại càng không thu một đồng nào!”

“Ừ.’ Giang Nghĩa còn nói thêm: “Cô ta còn nói, bảo vệ được một lúc nhưng không bảo vệ được cả đời, chờ chúng tôi đi rồi sẽ nghĩ thế nào để chơi chúng tôi mới được?”

Phì Trung sợ đến mức toát mồ hôi hột, con đàn bà thối này đúng là khẩu nghiệp, cái gì cũng dám nói.

Anh ta vội trả lời: “Anh Giang, anh yên tâm.

Chắc chắn chúng tôi sẽ không bằng mặt mà không bằng lòng, tuyệt đối sẽ không làm như vậy.”

Giang Nghĩa hài lòng gật đầu: “Vậy thì tôi yên tâm rồi.” ( Sau đó anh quay đầu lại, hỏi Ngụy Viên: “Chị Ngụy Viên, chị còn yêu cầu gì nữa không, cứ nói ra đi.”

Yêu cầu?

Ngụy Viên cảm thấy đầu ong ong.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2155


Chương 2155

Có thể miễn “tiền thuê mặt bằng”, không bị cướp cổ phần công ty cũng đã tốt lắm rồi, cô ta còn có thể yêu cầu gì nữa?

“Không, không có yêu cầu gì nữa”

Thế là Giang Nghĩa bèn nói: ‘Đã như vậy thì Phì Trung, các người có thể đi rồi.”

Phì Trung kính cẩn cúi người chào: “Tuân lệnh!”

Nói xong, Phì Trung dẫn người rời đi, nhân tiện khiêng Độc Hoa Khuê đã bị đánh hôn mê cùng nhau rời đi.

Ngụy Viên nhìn tất cả mọi việc diễn ra trước mặt, cảm thấy như đang nằm mơ, không giống thật. Vốn dĩ, cô ta tưởng công ty sẽ bị hủy hoại trong hôm nay, ai ngờ không những sống sót mà còn sống rất tốt.

Cô ta bất giác nhìn về phía Giang Nghĩa, trong lòng khâm phục, rốt cuộc người đàn ông này là ai?

Cô ta đâu biết rằng, Giang Nghĩa chính là ông chủ của Giang Sơn Ấn, một sự tồn tại còn cao hơn cả Tôn Tại Ngôn! Thật sự, đúng là Ngụy Viên chỉ nghĩ Giang Nghĩa là một nhân vật nhỏ bé trong nhà họ Đỉnh mà thôi.

Quay lại, Giang Nghĩa đã trở lại phòng làm việc trên tầng cao nhất.

Tôn Tại Ngôn đến hỏi: ‘Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?”

Giang Nghĩa xua tay: ‘Một khúc nhạc đệm nhỏ mà thôi, chắc là kẻ thù của chúng ta muốn giở trò xấu, muốn tấn công chúng ta trên nhiều phương diện”

Anh đang nói thì Bảo Bình hấp tấp đi đến, vừa vào đã nói: “Chỉ huy, đã tìm được bà ngoại sói rồi!”

Phòng họp của tập đoàn Hoa Thượng Phó giám đốc Thân Lâm đang cầm một con dao găm trên tay, tự gọt vỏ táo, một vòng rồi lại một vòng, liên tục không ngừng.

Cốc cốc cốc, vài tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi.”

Két một tiếng, cửa phòng họp bị đẩy ra, thư ký đi vào cùng bà ngoại sói. Trong tay bà ngoại sói còn bế một đứa bé còn trong tã lót, trông chỉ mới hơn một tháng tuổi.

Vừa thấy đứa bé này, Thân Lâm không thế ngồi yên được.

Tay anh ta run run, đứng dậy và bước nhanh đến trước mặt bà ngoại sói, nhìn đứa bé đầy phấn khích.

“Đây chính là con gái của Giang Nghĩa, Giang Ngọc Dĩnh sao?”

“Phải.” Bà ngoại sói cho anh ta một câu trả lời thuyết phục.

Lúc này, Thân Lâm hoàn toàn vui mừng, cuối cùng anh ta cũng có được thứ mà mình muốn. Kể từ sau khi Giang Nghĩa trở lại quận Giang Nam, mọi chuyện chưa bao giờ suôn sẻ như thế.

Bà ngoại sói cười ha hả nói: “Tôi theo dõi Đỉnh Thu Huyền, vợ của Giang Nghĩa, nhân lúc cô ta không để ý, tôi đã tráo đổi với con của người khác. Cô ta chỉ mải nghe nhạc, không biết gì hết, ha ha.”

Bà ta nói với vẻ đắc thắng, như thể đang khoe kỹ thuật cao siêu của mình.

Đúng là bà ta có vốn liếng để khoe khoang, dù sao ở quận Giang Nam này, ngoại trừ bà ta thì không có người thứ hai có thể im hơi lặng tiếng trộm con của Giang Nghĩa như bà ta được.

Thân Lâm gật đầu hài lòng, dùng mắt ra hiệu với thư ký.

Thư ký ngầm hiểu, đặt một tờ chỉ phiếu lên bàn. Bà ngoại sói lập tức chìa tay lấy thì bị thư ký giữ lại.

“Hửm?” Bà ngoại sói ngẩng đầu nhìn thư ký.

Trong mắt thư ký hiện lên một tia gian xảo, nói: “Ngoài tấm chỉ phiếu này ra, tôi còn chuẩn bị một tấm vé máy bay cho bà. Sau khi bà ra khỏi cửa tập đoàn Hoa Thượng thì lập tức đến sân bay, sau này không bao giờ được quay lại đây nữa.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2156


Chương 2156

“Sao cơ?” Bà ngoại sói không vui: ‘Đây là các cậu đang ép tôi chuyển nhà đi, tôi không được trở về thu dọn một chút rồi nói với người nhà một tiếng sao?”

Thư ký cười cười: ‘Bà muốn mạng sống hay muốn về nhà thu dọn?”

Đây là một sự lựa chọn có thể đưa ra mà không cần phải suy nghĩ, bà ngoại sói không hề nghĩ ngợi lựa chọn muốn mạng sống.

Bà ta cực kỳ không cam tâm cầm chỉ phiếu lên và hậm hực rời đi.

Lúc này đưa bà ngoại sói đi thì Giang Nghĩa sẽ không thể lần theo dấu vết.

Nhưng thật ra cũng không sao cả, cho dù giữ bà ngoại sói lại, cho dù Giang Nghĩa đuổi theo, Thân Lâm cũng có cách đối phó.

Thậm chí, Thân Lâm còn chuẩn bị chủ động tặng lại” đưa bé này.

Chỉ là trước đó cần một chút thời gian để xử lý đứa bé.

Thư ký hỏi: “Phó giám đốc, anh định làm gì đứa bé này? Có phải muốn chặt chân nó, khiến cho nó thành người tàn tật cả đời không?”

Thân Lâm lắc đầu: ‘Vậy thì tính làm gì?

Nếu chỉ vẻn vẹn là một kẻ tàn tật thì với tài lực kinh tế của Giang Nghĩa, nuôi cả đời cũng không thành vấn đề. Hơn nữa, với tài chữa bệnh cao siêu của Giang Nghĩa, ai biết sau này có thể nghiên cứu chế tạo ra thứ gì đó thay thế cho việc đi lại hay không.”

Thư ký cau mày: ‘Vậy thì giết đứa bé này?

Ném xác trước cửa nhà Giang Nghĩa?”

Thân Lâm không nói nên lời: ‘Nếu muốn giết đứa bé thì tôi còn tốn tiền bạc, công __ sức xách đứa bé về làm gì? Trực tiếp lợi dụng lúc Đinh Thu Huyền không chú ý, ra tay giết đứa bé không tốt hơn sao?”

Thư ký nhún vai: “Vậy rốt cuộc phó giám đốc muốn xử lý đứa bé này như thế nào?”

Trước khi trả lời câu hỏi này, Thân Lâm hỏi thư ký một câu: “Cậu đã từng xem “Anh em Hồ Lô’ chưa?”

Thư ký sững sờ, không biết câu hỏi này có ý gì, ngẩn người ra và nói: ‘Hồi nhỏ có xem qua một chút.”

Thân Lâm nói tiếp: “Trong “Anh em Hồ Lô, vì muốn làm cho anh em Hồ Lô tự giết hại nhau, Xà tinh đã đưa Thất oa về hang động và ngâm vào nọc độc, cuối cùng, sau khi ra đời Thất oa đã bị chất độc chiếm mất trái †im, nhận Xà tinh là mẹ và giết hại sáu anh em của mình.”

“Cuối cùng bảy anh em Hồ Lô bị tóm gọn một mẻ!”

Thư kí gãi đầu: “Điều này liên quan gì tới chúng ta sao? Lẽ nào chúng ta còn phải nuôi đứa trẻ này từ nhỏ, để con bé nhận phó giám đốc là ba, đợi sau khi trưởng thành con bé và Giang Nghĩa trở thành kẻ thù, ba con giết hại lấn nhau?”

Thân Lâm bật cười: “Không phải là tôi chưa từng nghĩ tới cách mà cậu nói, đương nhiên là tốt nhất nếu như có thể làm như vậy. Nhưng dựa vào năng lực của Giang Nghĩa thì không thể cho tôi thời gian để bồi dưỡng từ từ được. Hơn nữa quận Giang Nam sắp loạn lạc rồi, tôi phải mau chóng rời khỏi đây, không có thời gian để từ từ bồi đắp tình cảm với đứa bé này đâu.”

Thư ký hỏi: “Vậy nói đi nói lại thì rốt cuộc phó giám đốc anh định làm như thế nào vậy ạ?”

Thân Lâm giơ một ngón tay lên: “Một chữ thôi, độc!”

“Độc sao?”

“Đúng thế, giống như cách Xà tinh làm với Thất oa, tôi cũng phải dùng thuốc độc với đứa bé này. Loại thuốc độc tôi muốn đứa bé này dùng có trong người Tê Dương và Phàn Thức.”

Nghe vậy, khóe miệng của thư ký không khỏi cong lên, cậu ta mỉm cười và nói: “Đúng là cách hay! Loại thuốc độc đó không có cách nào giải được, ngay cả những ông lớn trong nghề như Tê Dương và Phàn Thức cũng có thể bị kiểm soát, nếu như cho một đứa bé dùng thì e là nó sẽ bị loại thuốc độc đó hành hạ cả đời.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2157


Chương 2157

“Mà không đúng.” Thư ký chợt nói: ‘Loại thuốc độc này, hàng tháng phải dùng thuốc giải do ông cụ đặc chế để làm thuyên giảm tác dụng của thuốc, nếu không thì sẽ chết trong vòng một tháng.

Cho đứa trẻ này dùng thì đúng là một tháng đau đớn.”

Thân Lâm xua tay rồi nói: ‘Cậu quên lô hàng bị Nguyễn Bình Phàm bắt lại của chúng ta rồi sao?”

“Đúng rồi!” Thư ký nói: ‘Vì giúp Giang Nghĩa, chắc chắn Nguyễn Bình Phàm sẽ đưa lô hàng đó cho anh ta, dựa vào trình độ y học của Giang Nghĩa, có lẽ có thể điều chế ra thuốc giải. Nhưng loại độc này chỉ có thể giảm bớt chứ không có cách chữa khỏi hoàn toàn. Giang Ngọc Dĩnh sẽ bị thuốc độc hành hạ cả đời, sau khi dùng hết thuốc giải tạm thời, Giang Nghĩa sẽ phải tới cầu xin chúng ta giúp đỡ. Đến khi ấy, chúng ta muốn chơi đùa với anh ta như thế nào cũng được.”

Bản thân Giang Nghĩa là một người có ý __ chí tỉnh thân mạnh mẽ, dùng độc với anh thì chắc chắn anh thà chết cũng sẽ không tới cầu xin Thân Lâm.

Nhưng điểm yếu của Giang Nghĩa là người nhà.

Nếu như con gái của anh trúng độc, bị độc hành hạ tới mức sống không bằng chết thì liệu anh còn có thể ngồi yên sao?

Đến khi ấy, Thân Lâm sẽ có thể kiểm soát Giang Nghĩa như kiểm soát Tê Dương và Phàn Thức.

Vừa nghĩ tới việc có thể giãm đạp Giang Nghĩa dưới chân mình, ngày ngày để anh ăn bùn đất, Thân Lâm run lên vì phấn khích.

“Giữ chắc cánh cửa.”

“Vâng!”

__ Thân Lâm quay người lại, ôm đứa bé đi vào một cánh cửa bí mật, sau đó khóa cửa lại.

Bật đèn lên, trong phòng có một chiếc bồn tắm.

Thân Lâm đặt đứa trẻ vào, sau đó mở một ít nước nóng rồi lấy ra một cái chai, vặn nắp và đổ một loại chất lỏng màu đen tím vào trong nước nóng.

Chất lỏng nhanh chóng lan ra khắp chỗ nước nóng kia và bao bọc lấy đứa bé.

Thân Lâm nở một nụ cười xảo trá và nói: “Giang Nghĩa, chẳng phải anh tài giỏi lắm sao? Tôi phải xem xem, sau khi anh biết con gái mình bị thuốc độc kiểm soát thì còn có thể đắc ý tiếp được nữa không!”

Anh ta càng nghĩ càng thấy vui mừng, vô cùng muốn để thuốc độc ngấm vào cơ thể Giang Ngọc Dĩnh ngay lập tức và nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của Giang Nghĩa!

Ở một bên khác, sau khi lấy được chỉ phiếu và vé máy bay, bà ngoại sói đã gọi xe taxi đến sân bay ngay.

Thật ra bà ta cũng biết tính nghiêm trọng của sự việc, Giang Nghĩa không phải là một ngọn đèn cạn dầu, một khi bị đối phương tìm được tung tích của bà ta thì xin lỗi, có thể cái mạng nhỏ này cũng không giữ được nữa đâu.

Vậy nên cả quãng đường bà ta luôn giục tài xế đi nhanh một chút.

Bà ngoại sói cho rằng trong một khoảng thời gian ngăn như thế này hẳn là Giang Nghĩa sẽ không tìm ra mình, có lẽ chạy trốn cũng không thành vấn đề, thực tế là bà ta vấn đang đánh giá thấp năng lực của anh.

Khi chiếc xe taxi đi được nửa quãng đường thì phía trước có thêm bảy tám chiếc xe khác chắn ngang con đường.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2158


Chương 2158

Kít!

Tài xế đạp phanh gấp.

“Có chuyện gì thế?”

Tài xế mở cửa xe nhìn về phía trước, hàng xe đó chắn ngang con đường, không thể nào đi qua được, đây là ý gì?

“Này, ở đằng trước có chuyện gì thế?”

Tài xế taxi vừa dứt lời thì tất cả những chiếc xe kia mở hết cửa ra, một nhóm người mặc đồ đen đi ra, ai ai cũng đeo một chiếc kính râm và quấn băng vải trên tay.

Người nào người nấy cơ bắp cuồn cuộn, xem ra họ không hề dễ đối phó.

Tài xế run rẩy, vội vàng quay lại xe, còn chưa kịp nổ máy thì một người đàn ông mặc đồ đen đã mở cửa xe và lôi ông ta từ trên xe xuống.

Tài xế nọ vô cùng sợ hãi.

Bản thân cũng chưa từng làm chuyện gì đáng xấu hổ, cũng không làm trái ý ai, nhiều nhất cũng chỉ lấy trộm đồ lót của bà góa Lưu nhà bên, cũng không đến nỗi có nhiều người tới đánh mình chỉ vì chút chuyện nhỏ này đâu nhỉ?

Ông ta sợ tới mức ngồi thụp xuống đất, hai †ay ôm đầu.

“Đừng đánh tôi, đừng đánh tôi, mấy anh muốn tôi làm gì cũng được nhưng đừng đánh tôi.”

Không ngờ những người mặc đồ đen đó hoàn toàn không để ý tới ông ta, họ vươn tay mở cửa ghế phụ và lôi bà ngoại sói từ ghế phụ ra ngoài.

“Này, các anh là ai? Các anh định làm gì với một người phụ nữ như tôi?”

“Các anh còn tiếp tục thế này thì tôi sẽ hét lên đấy!”

“Có ai không, bi3n thái!”

Hình ảnh một bà lão hơn sáu mươi tuổi hét toáng lên “bi3n thái” ở nơi công cộng thực £/Á6 AN Sự võ cùng nực cười.

Cùng lúc đó, vẫn còn một chiếc xe khác đỗ ở phía sau chiếc xe taxi.

Người ngồi trên xe là Tôn Tại Ngôn và Giang Nghĩa.

Tôn Tại Ngôn hỏi: “Chỉ huy, tại sao không đưa người đàn bà này đi luôn?”

Giang Nghĩa nói: “Tên tuổi ở quận Giang Nam của bà ngoại sói rất “vang dội”, ngoại trừ việc bà ta chưa từng sẩy tay một lần nào thì còn có một nguyên nhân khác vô cùng quan trọng, đó chính là từ trước tới giờ bà ta chưa từng lỡ miệng.”

“Đừng tưởng bà ta là đàn bà, bà ta vô cùng cứng miệng, cho dù cậu dùng cách gì thì bà ta cũng sẽ không nói nửa lời về những việc xấu mà bà ta đã làm.”

“Cũng vì lý do này mà người thuê bà ta rất yên tâm, người tìm tới bà ta cũng càng ngày càng nhiều, giá tiền càng ngày càng cao.

Tôn Tại Ngôn gật đầu: “Vậy nên cho dù chúng ta đưa một người đàn bà như thế . này về thì cũng chưa chắc có thể hỏi ra được điều gì, kể cả hỏi được rồi thì cũng đã quá muộn. Vậy chỉ huy định làm như thế nào?”

Giang Nghĩa dựa lưng vào ghế và nói: “Điều tôi muốn làm rất đơn giản, đó chính là để bà ta cảm thấy sợ hãi sau đó tự tới tìm tôi thừa nhận tất cả mọi chuyện.”

“Bà ta tự tới thừa nhận?” Tôn Tại Ngôn ngại ngùng lắc đầu: ‘Vừa rồi sư phụ còn nói bà †a rất cứng miệng, tại sao lại có thể tự tới thừa nhận mọi việc được chứ?”

Giang Nghĩa hờ hững nói: “Con người ai cũng có nỗi sợ, chỉ cần làm tốt, moi móc ra nỗi sợ trong thâm tâm thì có thể đánh bại ngay lập tức.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2159


Chương 2159

Giang Nghĩa không nói gì nữa mà ra lệnh: Đánh!

Lại nhìn những người mặc đồ đen đó, họ bao vây bà ngoại sói, sau đó đánh người theo chỉ đạo của Giang Nghĩa. : Họ là những người chuyên nghiệp nhất, cũng rất biết chừng mực trong việc đánh người.

Mỗi một cú đấm đều làm bà ngoại sói đau tới nôi đau thấu tim gan, nhưng sẽ không gây ra vết thương nào quá nghiêm trọng, chỉ cảm thấy đau mà thôi.

“Các anh không phải là người, các anh không phải là người.”

“Đến cả một bà già như tôi mà các anh cũng đánh, rốt cuộc các anh muốn làm cái gì?

“Muốn tiền sao?”

“Các anh muốn tiền thì cứ nói, chẳng phải †ôi cho các anh tiền là được sao?”

Bà ngoại sói cho rằng tiền có thể làm những người mặc đồ đen này lay động nhưng đáng tiếc những người mặc đồ đen này hoàn toàn không để ý tới bà ta, ai ai cũng giống như người máy, khuôn mặt lạnh lùng, chỉ đánh đập và không có bất cứ sự hứng thú nào với tiền.

Bà ngoại sói sốt ruột và hét toáng lên: “Làm gì có ai như các anh chứ? Cho dù có đánh người thì cũng phải có lý do? Tại sao các anh lại đánh tôi, các anh muốn gì, các anh nói đi!”

Kết quả vô cùng cảm động, không ai quan tâm tới bà ta.

Những người mặc đồ đen này chỉ biết đánh người, không nói nửa chữ.

“Ôi chao, đánh chết tôi rồi, các anh muốn đánh chết tôi à!”

“Các anh muốn gì, nói đi, tôi đồng ý hết với các anh.”

“Đừng đánh tôi nữa, tôi xin các anh đấy!”

Không có ai quan tâm tới lời bà ngoại sói nói, cứ đánh mãi đánh mãi, đánh được mười phút, cuối cùng nhận được lời chỉ đạo thì mới rút quân!

Những người mặc áo đen đó lên xe và rời đi luôn, để lại hai người là bà ngoại sói và tài xế.

Tài xế kia nhìn xung quanh, run rẩy sợ hãi, ông ta không dám chở bà ngoại sói nữa, ông ta lên xe đạp ga phóng đi luôn.

Bà ngoại sói nằm một mình trên đường, khổ sở gào khóc đau đớn.

Có kết cục như thế này, hai chữ phù hợp nhất là: Đáng đời!

Điện thoại bị đập vỡ, chi phiếu bị xé rách, vé máy bay bị cướp.

Bà ngoại sói không còn bất cứ thứ gì, bà ta miễn cưỡng bò dậy đi về phía trước.

Mặc dù bị đánh khá thê thảm nhưng bà †a không có vết thương nào nghiêm trọng, vẫn có thể đi lại như bình thường. Bà ta cứ kiên trì đi tiếp về phía trước, chỉ cần có thể gặp được chiếc xe nào trên đường là có thể được cứu rồi.

Nhưng sao Giang Nghĩa có thể để bà ta được cứu chứ?

Khi bà ngoại sói đi bộ như thế chưa được nửa tiếng thì một đợt tấn công mới lại ập đến, Giang Nghĩa đưa ra chỉ thị thứ hai cho thuộc hạ: Bắn!

Bà ngoại sói đang đi trên đường.

Đi mãi đi mãi, chợt nghe thấy sau lưng có tiếng xe mô tô.

“Có người?”

Bà ngoại sói mừng rỡ quay đầu lại, đang chuẩn bị mở miệng cầu cứu nhưng sau khi nhìn thấy những người đi xe mô tô đó thì cả người như chết lặng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2160


Chương 2160

Những người đang tới lại là những người mặc đồ đen đó!

“Các anh, sao các anh lại tới nữa?”

“Chẳng phải đã đánh xong rồi sao?”

Bà ngoại sói bỏ chạy nhưng một người đàn bà đã từng tuổi này như bà ta sao có thể vượt qua được những người vệ sĩ đi xe mô †ô được rèn luyện bài bản kia chứ?

Những người mặc đồ đen giăng lưới bắt người đàn bà lại, sau đó kéo bà ta ra sau xe mô tô.

Bà ngoại sói nằm trong lưới và bị kéo đi, bà †a đau đớn gào thét khóc lóc.

Nhưng không có tác dụng, không có ai đồng cảm với bà ta.

Sau khi lê lết hơn một trăm mét, xe mô tô dừng lại, bà ngoại sói tưởng mọi việc đến đây là kết thúc rồi nhưng không ngờ đây mới chỉ là bắt đầu.

Những người mặc đồ đen đó lấy hết thùng nhựa này đến thùng nhựa khác từ trên xe xuống.

Họ tháo nắp, đổ thứ chất lỏng màu vàng đậm trong thùng lên người bà ngoại sói.

Chết tiết, mùi khó ngửi quá.

Ngay lập tức, bà ngoại sói nhận ra được đó là thứ gì.

Nước tiểu!

“Mấy người quá đáng lắm rồi, mấy người là đồ súc sinh, sao các anh có thể đối xử với một…

“Qe… Đừng đổ nữa!”

“Tôi xin các anh, đừng hành hạ tôi nữa, các anh muốn tôi làm gì nói gì thì các anh nói một câu có được không?”

Không có ai quan tâm tới bà ta.

Người mặc đồ đen đổ hết thùng nước tiểu này đến thùng nước tiểu khác lên người bà ngoại sói như một cỗ máy, sau khi đổ hết tất cả thì dọn dẹp và rời đi.

Bà ngoại sói nằm trên mặt đất, đến khóc cũng không khóc được.

Một lúc lâu sau, bà ta vùng vẫy gỡ tấm lưới ra, nhưng khi bà ta vừa gỡ được tấm lưới ra thì đợt chỉ thị thứ ba của Giang Nghĩa lại tới: ChíchI Hai người mặc đồ đem đổ mật ong lên người bà ngoại sói, sau đó thả một đàn ong ra.

Trong nháy mắt một đàn ong tấn công dữ dội vào bà ngoại sói, đốt lên người bà ta từng vết sưng to.

Cứ như vậy, theo từng lời chỉ thị của Giang Nghĩa, bà ngoại sói đã phải chịu những nỗi đau mà người bình thường khó có thể chịu nổi, kiệt quệ cả về thể xác lấn tinh thần, cuối cùng bà ta không thể chịu đựng được nữa.

Cho dù có cứng miệng đến đâu, dưới sự hành hạ này thì cuối cùng cũng phải nói ra thôi.

“Là Giang Nghĩa đúng không?”

“Chắc chắn là mày, tao biết là mày!”

“Chẳng phải mày muốn biết đứa bé ở đâu, muốn biết tao đưa đứa bé đi đâu sao?”

“Mày ra đây, tao sẽ nói cho mày tất cả mọi thứ.”

“Chỉ cần mày đừng hành hạ tao nữa.”

Cuối cùng bà ta cũng đầu hàng rồi.

Thực ra ở đợt tấn công đầu tiên bà ngoại sói đã biết là người nào đang hại bà ta rồi, dù sao thì thời điểm cũng thật trùng hợp, người có khả năng như thế này không có nhiều.
 
Back
Top Dưới