Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 2072


Chương 2072

“Chuyện gì?”

“Việc mở rộng tập đoàn của tập đoàn Hoa Thượng ở quận Giang Nam không hề bình thường.”

Nguyễn Bình Phàm đi đi lại lại trong căn phòng và nói: ‘Khi tập đoàn Hoa Thượng vừa tới quận Giang Nam, họ đã thể hiện ra thái độ của bề trên, họ bắt tất cả các công ty lớn nhỏ ở quận Giang Nam phải phục tùng họ, nhưng điều này có thể sao?

Đương nhiên là không rồi!”

Một doanh nghiệp bên ngoài muốn trở thành ông chủ khi vừa tới đây, đúng là không coi những doanh nghiệp ở địa phương ra gì.

Cho dù cậu có mạnh tới mức nào thì người †a cũng không thể đồng ý với cậu.

Tình hình ban đầu đúng là như vậy, không có bất cứ một công ty nào đồng ý với †ập đoàn Hoa Thượng, đây là điều đương nhiên.

Nhưng mọi việc sau đó đã việc quá dự đoán của tất cả mọi người.

Ban đầu tất cả mọi người đều cho rằng toàn bộ quận Giang Nam sẽ đoàn kết lại với nhau để xử lý tập đoàn Hoa Thượng, đuổi bọn họ ra khỏi quận Giang Nam và làm bọn họ sụp đổ hoàn toàn.

Mọi người cũng thực sự làm như vậy.

Nhưng không biết tại sao, trong quá trình đấu tranh liên tiếp có người gia nhập vào dưới trướng tập đoàn Hoa Thượng một cách kì lạ, bán mạng cho tập đoàn Hoa Thượng, thay tập đoàn Hoa Thượng xử lý những công ty khác của quận Giang Nam.

Cuối cùng có ba kết quả.

Hoặc là gia nhập vào dưới trướng tập đoàn Hoa Thượng, hoặc là bị tập đoàn Hoa Thượng xóa sổ, hoặc là giống một con rùa rụt cổ như Tôn Tại Ngôn, không quan tâm tới bất kì điều gì.

Dần dần, sau gần mười tháng, tập đoàn Hoa Thượng đã hoàn thành việc xâm chiếm và trở thành ông chủ lớn của quận Giang Naml Quá trình xâm chiếm như vậy là rất kì lạ.

Hoàn thành việc khống chế quận Giang Nam trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, rốt cuộc thì tập đoàn Hoa Thượng này có năng lực gì?

Giang Nghĩa tò mò hỏi: “Rốt cuộc tập đoàn Hoa Thượng đã sử dụng cách gì để có thể làm cho những công ty đó tự nguyện gia nhập vào dưới trướng bọn họ? Chủ động tuyên chiến với các công ty anh em ở quận Giang Nam.”

“Đây cũng là điều mà tôi thắc mắc.”

Nguyễn Bình Phàm nói: “Một công ty mới từ bên ngoài tới lại có thể thu hút nhiều công ty lớn như vậy gia nhập vào dưới trướng của mình trong một khoảng thời gian ngắn, quá kì lạ rồi, vậy nên tôi đã đi điều tra.”

Nguyên Bình Phàm mở một bản báo cáo điều tra ra và nói: ‘Cậu xem, đây là công †y đầu tiên gia nhập vào tập đoàn Hoa Thượng. Tôi đã điều tra tất cả chủ tịch, tổng giám đốc và quản lí của họ rồi, tôi phát hiện ra rằng một là họ chưa từng nhận được tiền từ tập đoàn Hoa Thượng, hai là người thân của họ không phải chịu bất cứ sự đe dọa nào, ba là họ cũng không hề được khoản hối lộ đặc biệt nào như là phụ nữ, đồ cổ hay những thứ khác. Họ bông dưng gia nhập vào tập đoàn Hoa Thượng một cách vô điều kiện trong khi không có bất cứ điều gì, thật sự quá kì lạ rÓI.

Đúng là lạ thật.

Không nhận tiền, không nhận phụ nữ, đồ cổ v. v, người nhà cũng không bị uy h**p, đe doạ. Vậy tại sao đang yên đang lành lại muốn gia nhập tập đoàn Hoa Thượng?

Giang Nghĩa hỏi: “Có phải sau khi gia nhập tập đoàn Hoa Thượng sẽ được nhận rất nhiều điều có lợi không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2073


Chương 2073

“Không, ngược lại còn rất ít.’ Nguyễn Bình Phàm nói: “Tập đoàn Hoa Thượng giống như ma cà rồng, không ngừng hút máu từ công ty dưới quyền để nuôi béo mình. Rất nhiều xí nghiệp đã bị hút cạn, cho dù là công ty lớn, xí nghiệp lớn, nhưng bị hút bảy tám tháng thì cũng gần như không trụ nổi nữa.

Như vậy lại càng kỳ lạ hơn.

Không được lợi gì thì thôi, còn bị vắt kiệt, vậy mục đích gia nhập tập đoàn Hoa Thượng là gì?

Giang Nghĩa rất khó hiểu.

Sau khi suy nghĩ một lúc anh nói: ‘Khả năng duy nhất tôi có thể nghĩ tới bây giờ là những người phụ trách này đã bị tập đoàn Hoa Thượng năm được điểm yếu nào đấy, hay nói cách khác, tính mạng của họ đang bị đe doạ.”

Nguyễn Bình Phàm nhún vai: ‘Nếu nói đến điểm yếu thì có ai không có? Nhưng chỉ dựa vào điểm yếu mà có thể kiểm soát được cả quận Giang Nam thì tôi không tin.

Còn về phần tính mạng bị đe doạ lại càng không đáng tin, những người phụ trách này đều sống khoẻ mạnh, chưa từng nhận được thư đe doạ, cũng không bị ép buộc, bắt cóc, sao có thể bị uy h**p được?”

Vấn đề đi vào bế tắc.

Thật sự rất khó hiểu.

Cả quận Giang Nam có bao nhiêu ông chủ công ty, tại sao lại để tập đoàn Hoa Thượng hút máu vô điều kiện?

Công ty nào không gia nhập thì sẽ bị xử lý.

Chỉ còn lại những con rùa không dám hỏi, không dám nói, không dám làm, tập đoàn Hoa Thượng thật sự đã một tay che trời.

Giang Nghĩa hơi ngẩng đầu lên, chìm vào SUY tư.

Anh có một dự cảm chân tướng những việc chắc chắn liên quan đến nàng tiên hoa, nếu giải được bí mật từ nàng tiên hoa, vậy sẽ biết được thủ đoạn khống chế cả quận Giang Nam của tập đoàn Hoa Thượng.

Bây giờ còn phải bảo vệ nàng tiên hoa cẩn thận hơn nữa.

Cùng lúc đó, trong văn phòng chủ tịch của †ập đoàn Hoa Thượng.

Thân Lâm ngồi trên ghế, tay quay điện thoại, trong mắt lộ rõ vẻ bực bội.

“Nhạc Huân, lại còn là minh chủ nữa chứ, đúng là bất tài vô dụng! Bị người khác cầm – roi rượt đánh khắp phố mất hết mặt mũi, may mà anh không thu nạp cậu ta về tập đoàn, nếu không mặt mũi của tập đoàn Hoa Thượng sẽ bị cậu ta làm mất sạch mất.

Thân Hào nhún vai: “Vốn chỉ là tấm bia đỡ đạn dùng để thăm dò đối phương, cũng không ôm hy vọng gì quá lớn. Xét từ kết quả hiện tại, Giang Nghĩa và Nguyễn Bình Phàm thực sự đã bắt tay với nhau, y quán Nhân Trị giống như bấy chuột, còn nàng tiên hoa là miếng bánh ngọt trên bầy. Nếu chúng ta không chú ý mà nhất quyết ăn miếng bánh ngọt ấy, rất có thể sẽ rơi vào bấy chuột.”

Điều này rất có lý.

Thân Lâm nói: “Miếng bánh ngọt này nhất định phải ăn, dù cái giá phải trả có đau đớn thế nào! Nếu không vùng trời quận Giang Nam chúng ta vất vả giành được sẽ trở nên vô ích. Đến lúc đó chắc chắn con khốn kia sẽ cười nhạo anh em chúng tal”

Con khốn đó chính là em gái của Thân Lâm, chị gái Thân Hào – Thân Cung Huyên.

Từ nhỏ Thân Cung Huyên đã thông minh, làm việc dứt khoát quyết đoán, cống hiến rất nhiều cho nhà họ Thân, là người có địa vị cao nhất ngoài ông cụ nhà họ Thân.

Sở dĩ Thân Lâm và Thân Hào đến quận Giang Nam là để chứng minh hai anh em họ cũng không thua kém gì Thân Cung Huyên.

Ít nhất là cho tới nay, bọn họ đang làm rất tốt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2074


Chương 2074

Trong vòng mười tháng có được thành phố phồn hoa như quận Giang Nam, kiếm được rất nhiều tiên cho nhà họ Thân, tuy sử dụng thủ đoạn đơn giản thô bạo nhưng chỉ cần kiếm được tiền thì ai thèm quan tâm đ ến việc có dùng thủ đoạn hay không?

Tuy nhiên, từ khi Giang Nghĩa trở về, Nguyên Bình Phàm tỉnh lại, những ngày tháng tốt đẹp đó đã sắp kết thúc.

Nếu không dùng thủ đoạn đặc biệt để phòng vệ thì giang sơn mà hai anh em bọn họ khó khăn lắm mới chinh phục được sẽ phải trả về.

Đến lúc đó không biết sẽ bị Thân Cung Huyên cười nhạo đến mức nào.

Đàn ông sẽ có lòng tự trọng.

Dù là kẻ xấu thì bọn họ cũng có lòng tự trọng, không thể khiêu khích lòng tự trọng của đàn ông.

Thân Hào căn răng nói: ‘Em không muốn nhìn thấy khuôn mặt buồn nôn của ả đàn bà đó nữa đâu, hai anh em mình phải bảo vệ được quận Giang NamlI Anh, nếu thật sự không được thì chúng ta dùng chiêu đó trừ khử Giang Nghĩa đi. Dù sao người phụ trách của những xí nghiệp lớn của quận Giang Nam đều đã bị chúng ta mua chuộc băng cách này mà, không sợ Giang Nghĩa không đi vào khuôn khổ.”

Thân Lâm xua tay: “Không được. Chiêu đó không thể tuỳ tiện sử dụng, phải xem đối tượng là người nào. Giang Nghĩa từng là chiến thần Tu La, ý chí kiên cường, tỉnh thần theo đuổi cao cả. Em dùng chiêu đó với anh ta chẳng những không khuất phục được anh ta, thậm chí còn lộ hết lá bài tẩy của chúng ta, đến lúc đó chờ bị Nguyên Bình Phàm tóm gọn một mẻ đi.”

Thân Hào thở dài.

“Thế này không được, thế kia cũng không được, vậy phải làm sao bây giờ?”

“Chẳng lẽ xí nghiệp lớn như chúng ta, thâu tóm được cả quận Giang Nam rồi mà lại không đối phó được với một tên Giang Nghĩa nho nhỏ sao?”

Thân Lâm hơi nhíu mày: “Yên tâm, chắc chắn sẽ có cách đối phó. Giang Nghĩa lợi hại, nhưng vợ và con anh ta có thể lợi hại được như vậy không? Anh sẽ cho anh †a một bài học để anh ta trở nên ngoan ngoãn!”

Hai người đang nói chuyện thì thư ký đi vào: “Phó chủ tịch, Tê Dương tới ạ.”

Tề Dương, ông trùm ngành công nghiệp ô tô quận Giang Nam, sở hữu rất nhiều thương hiệu dưới trướng, là doanh nhân giàu có hàng đầu, đồng thời cũng là một thành viên của tập đoàn Hoa Thượng, bị tập đoàn Hoa Thượng hút rất nhiều máu.

Thân Lâm cau mày không vui lắm, bây giờ anh ta cực kỳ không muốn nhìn thấy người này.

“Đi đi, cứ nói là tôi không ở đây, bảo ông ta mấy ngày nữa rồi tới.”

Thư ký còn chưa rời đi, Tê Dương đã bước vào, lớn tiếng nói: “Phó chủ tịch Thân kiêu ngạo thật đấy, muốn gặp thì gặp, không muốn gặp thì không gặp, nhân vật tôm tép như tôi đã không còn ở trong mắt cậu nữa rồi đúng không?”

Thân Lâm không ngờ Tê Dương sẽ xông vào luôn nên khá sốc.

Anh ta thở dài bảo: “Tôi không có ý này, bây giờ tôi có việc rất quan trọng phải làm, thật sự không có thời gian gặp ông.”

“Chuyện quan trọng?” Tê Dương cười khẩy: “Là vì lô hàng đó đúng không?”

Hàng của tập đoàn Hoa Thượng bị mất, chuyện lớn thế này hầu như tất cả mọi người ở quận Giang Nam đều biết, không thể giấu được.

Thân Lâm gật đầu: ‘Đúng thế, hàng bị lão già khốn kiếp Nguyễn Bình Phàm cướp mất rồi.”

Tê Dương hỏi: “Vậy cậu định làm gì?”

“Cướp lại thôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2075


Chương 2075

“Bao lâu?”

“Không chắc chắn.”

“Không chắc chăn?” Tê Dương hất áo, quát lên: “Cậu nhìn cho kỹ đi, bây giờ tôi thế này có thể sẽ chết bất cứ lúc nào, vậy mà cậu lại trả lời tôi ba chữ “không chắc chắn” u?”

Trên người Tê Dương đã xuất hiện những đốm đen, cảm giác như quả táo thối bị mốc, vô cùng khó coi.

Những đốm đen này xuất hiện trên cơ thể người chắc chắn là một vấn về lớn.

Ông ta nói: “Tôi chỉ còn ba ngày để sống, nếu không có lô hàng đó thì chắc chắn tôi sẽ chết. Thân Lâm, không phải tôi nói lời cay nghiệt, nhưng nếu cậu không thể khiến tôi sống tiếp thì tôi cũng sẽ không khách sáo nữa đâu, cậu đừng hòng giữ được những bí mật đó!”

Thần Lâm rất muốn nổi giận, nhưng vẫn cố nén lại, ân cần an ủi: “Yên tâm đi, tôi đang chuẩn bị cướp lại một món hàng từ y quán Nhân Trị rồi”

“Một món hàng, có đủ không?” Tề Dương có thể nhìn ra vấn đề ở đâu.

Toàng bộ quận Giang Nam này có rất nhiều người như Tê Dương, chỉ có một món hàng, có thể cứu được nhiều người như vậy không?

Không thể!

Tê Dương nói: “Ban đầu khi tôi liên minh với tập đoàn Hoa Thượng, cậu đã đồng ý với tôi nhất định sẽ để tôi được sống, vì thế tôi không ngần ngại để cậu hút máu công ty của tôi, củng cố tập đoàn Hoa Thượng.”

“Bây giờ cậu hút no rồi lại định đá văng tôi đi đấy à?”

“Nói cho cậu biết, không có cửa đâu!”

Thân Lâm đã mấy lần định nổi giận nhưng rồi cố gắng kìm nén lại, anh ta biết bây giờ vẫn chưa phải lúc trở mặt với Tê Dương.

Sau khi hít sâu vài lần, Tê Dương nở một nụ cười, nói với kiểu nịnh nọt: “Chẳng phải tôi đang nghĩ cách lấy lại hàng sao? Hơn nữa tôi đồng ý với ông nhất định sẽ để ông dùng trước, đảm bảo ông có thể sống sót.”

Tê Dương hừ lạnh một tiếng: “Nhớ lời cậu nói đấy! Tôi chỉ còn sống được ba ngày, không thể chờ quá lâu. Ngày mai, nếu tối mai tôi vẫn chưa đợi được kết quả thì đừng trách tôi trở mặt!”

Nói xong ông ta đóng sầm cửa lại bỏ đi.

Thật sự rất ít người có thể ngang ngược như vậy ở trong tập đoàn Hoa Thượng.

Thân Lâm nắm chặt tay phát ra tiếng vang răng rắc, ai cũng nhìn ra được anh ta đang vô cùng tức giận, sắp bùng nổ đến nơi.

Ị”

“Lão già khốn kiếp “Đúng là coi trọng bản thân quá mức, dám làm càn ở trước mặt tôi đến mức này!”

Thân Hào ở bên cạnh lên tiếng: “Anh cả, không thể giữ người này lại nữa, nhìn khí thế của ông ta thế kia có vẻ định hoàn toàn trở mặt, bán đứng chúng ta đấy. Nếu thật sự bị Giang Nghĩa và Nguyễn Bình Phàm biết được bí mật của chúng ta thì kết quả thật sự không dám tưởng tượng đâu.

Thân Lâm thở dài: “Em tưởng anh không biết những điều này à? Vấn đề là không thể động đến Tê Dương, chỉ có thể dõ.

Bây giờ xí nghiệp của ông ta vô cùng quan trọng với tập đoàn Hoa Thượng, là cốt lõi nền kinh tế của chúng ta. Hơn nữa, nếu ông ta xảy ra chuyện gì thì những người khác sẽ càng thêm hốt hoảng. Đến lúc đó một người chết sẽ dân đến rất nhiều người chết, không ai có thể đảm bảo được hậu quả sẽ thế nào.

Mối bận tâm của anh ta cũng không phải không có lý.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2076


Chương 2076

Thân Hào đá văng chiếc ghế bên cạnh, coi như trút giận: “Đúng là bực mình, chúng ta đã làm lớn đến mức này rồi mà còn bị một kẻ tôm tép thế này khống chế, chết tiệt!”

Cho dù làm lớn đến đâu, chỉ cần điểm yếu của bạn ở trong tay đối phương thì sẽ không có cách nào giải quyết được.

Ở một diễn biến khác.

Tê Dương ngay lập tức trở lại xe, vạch áo ra nhìn những đốm đen trên cơ thể, càng nhìn càng khó chịu, càng nhìn càng tức giận.

Nếu không vì hai anh em khốn nạn Thân Lâm, Thân Hào thì ông ta cũng không trở nên như thế này.

Để sống thêm vài ngày, ông ta đã từ bỏ ước mơ và xí nghiệp.

Cuối cùng vấn chẳng thể sống được.

Mất hàng thì làm sao mà sống?

Tê Dương dựa lưng vào ghế, lặng lẽ nhìn về phía trước, suy nghĩ ngày tháng cuối cùng của cuộc đời phải sống như thế nào.

Ông ta nhớ đến một quyển sách “Nếu như cho tôi ba ngày tươi sáng”.

Tình hình hiện tại của ông ta thật sự rất giống trong sách.

Ba ngày tươi sáng.

Ông ta cũng chỉ còn ba ngày tươi sáng cuối cùng, sau đó sẽ nhắm mắt xuôi tay.

Trả thù Thân Lâm, Thân Hào chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là vợ con, ba mẹ của mình phải làm thế nào? Từng ngọn núi lớn đè lên lưng, nếu ông ta ngã xuống thì gia đình cũng sẽ sụp đổ.

“Mình không thể chết!”

Tê Dương nghiêm túc suy nghĩ, nếu không có hai anh em nhà họ Thân thì mình còn có thể sống được nữa không.

Khoảng thời gian này không phải ông ta không đi khám bác sĩ, nhưng không bác sĩ nào có thể chữa được cho ông ta, vậy còn có ai?

Lúc này, một cái tên hiện lên trong đầu ông ta – Giang Nghĩa!

Ông ta nhớ Giang Nghĩa là một bác sĩ vô cùng xuất sắc, khi ấy Nguyễn Bình Phàm cũng đã bị tất cả các bác sĩ nhất trí cho rằng không còn khả năng sống sót, cuối cùng được Giang Nghĩa dùng “thuật chết giả” để kéo dài mạng sống.

Chẳng phải bây giờ Nguyên Bình Phàm vẫn còn sống và rất khoẻ mạnh đấy sao?

“Đúng, đi tìm Giang Nghĩa!”

Điều duy nhất cần lưu ý là Giang Nghĩa và tập đoàn Hoa Thượng là kẻ thù không đội trời chung, Tê Dương không thể để Giang Nghĩa biết bí mật của mình.

Nếu tiết lộ thì sẽ khiến tập đoàn Hoa Thượng sụp đổ.

Tập đoàn Hoa Thượng sụp đổ thì người nhà ông ta sẽ gặp nguy hiểm. Có thể tìm Giang Nghĩa, nhưng nhất định phải cẩn thận.

Vì thế, Tê Dương sửa soạn cẩn thận, sau đó lái xe đến y quán Nhân Trị, ông ta biết có thể tìm được Giang Nghĩa ở đó.

Tề Dương dừng xe, mở cửa, đi vào.

“Xin lõi ông, bây giờ chúng tôi đã đóng cửa.” Nhân viên bán hàng nói.

‘À, tôi tới đây để tìm bác sĩ Giang – Giang Nghĩa, mong cho tôi vào.” Thái độ của Tê Dương khá khách sáo.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2077


Chương 2077

Nhân viên bán hàng sửng sốt, sau đó nói: “Được, để tôi đi vào thông báo một tiếng.”

Khi nhân viên bán hàng bước vào, Tề Dương nhìn về hướng căn phòng phía sau, ngoài việc kỳ vọng vào Giang Nghĩa, ông ta còn kỳ vọng vào món hàng đó.

Nhưng ông ta không dám làm loạn.

Ông ta biết chuyện lúc trước là do Nhạc Huân quá càn rỡ, tự tìm đến kết cục thê thảm cho mình.

Món hàng đó cứ để Thân Lâm lấy về đi.

Điều ông ta cần làm chỉ là gặp được Giang Nghĩa!

Tê Dương kính cẩn đứng chờ ở đại sảnh, tựa như học sinh chờ giáo viên chủ nhiệm lớp đến, nào có phong thái của một ông trùm ngành công nghiệp ô tô.

Không lâu sau, Giang Nghĩa đi ra.

Một thoáng khi hai người đối diện nhau, họ biết đối phương chắc chắn không phải kẻ tầm thường.

Mỗi ông trùm đều có một loại khí chất rất đặc biệt, hơn nữa khi những người thông minh gặp nhau, chỉ cần một ánh nhìn, họ có thể xác định được điểm mạnh của đối phương.

Trước đây, Tê Dương lo Giang Nghĩa chỉ có tiếng không có miếng, nhưng khi nhìn thẳng vào nhau, ông ta có lòng tin với Giang Nghĩa hơn nhiều.

Tê Dương khom người, nói bằng giọng điệu cực kỳ nhún nhường: “Chào bác sĩ Giang, nghe nói y thuật của cậu hơn người, có thể cứu người chết sống dậy. Hôm nay tôi đặc biệt tới gặp cậu, hy vọng bác sĩ Giang có thể ra tay cứu giúp, để tôi giữ được tính mạng này.

Thái độ ông ta có vẻ rất chân thành.

Giang Nghĩa thuộc kiểu người ăn mềm không ăn cứng, nếu ông ta đối xử với anh một cách khách sáo và khiêm tốn đến vậy thì không lý nào Giang Nghĩa lại thấy chết không cứu.

Thật ra, nhìn tình trạng của Tê Dương hiện tại, tỉnh thần sáng láng, căn bản chẳng đi đôi với từ chết.

Tê Dương nhìn quanh một chút rồi nói nhỏ: “Bác sĩ Giang, tôi không hề nói dối cậu.

Căn bệnh của tôi rất đặc biệt, tôi muốn tìm chỗ nào đó không người rồi sẽ từ từ nói tường tận cho cậu nghe.

“Được.”

Giang Nghĩa dân Tề Dương và một gian phòng đơn rộng rãi, đây là phòng chuyên dụng để đón tiếp những bệnh nhân mắc những căn bệnh đặc thù, không tiện nói cho người khác biết, ví dụ như yêu cầu phá thai gì gì đó.

“Ở đây không có ai, hiệu quả cách âm cũng khá tốt, ông có thể nói tình trạng bệnh cho tôi nghe rồi.”

Tề Dương nhìn xung quanh, xác nhận ở đây an toàn thì thở phào nhẹ nhõm. Ông ta c ởi quần áo, để lộ làn da bên trong nổi những đốm văn thâm đen.

Ghê tởm, đáng sợ.

Cứ như ông ta bị nguyền rủa, vằn đen trải rộng toàn thân, trông như con mắt của ác ma.

Giang Nghĩa kinh ngạc nhìn những văn đen này. Từ trước đến giờ anh chưa từng thấy tình trạng này, thậm chí chưa từng nghe nói đến.

Những thứ này là gì?

Anh hỏi Tê Dương: “Ông phát hiện vết văn trên cơ thể từ bao giờ?”

“Khoảng mười tháng trước. Một hôm tôi đi làm về, lúc tắm rửa thì phát hiện những đốm văn này. Lúc đầu chúng rất bé, về sau càng to hơn, lan ra chăng chịt toàn thân.

Tôi về nhà cũng không dám để vợ nhìn thấy, lo bà ấy bị dọa sợ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2078


Chương 2078

Giang Nghĩa lại hỏi: “Ông biết thứ này tới từ đâu không?”

“Không biết, lúc trước vấn bình thường, sau đó có một tối, tôi tham gia tiệc rượu xã giao, uống xong về nhà thì thấy nó xuất hiện. Ban đầu tôi còn tưởng mình bị dị ứng cồn, về sau phát hiện không phải.”

Vết văn này hiển nhiên không do dị ứng cồn.

Nếu dị ứng cồn cũng sẽ không xuất hiện những vết văn màu đen, thoạt nhìn rất ghê tởm, thậm chí khiến người ta nảy sinh cảm giác sợ hãi.

Giang Nghĩa hỏi thêm: “Ông có đau không?”

“Đau thành từng cơn.” Tê Dương chỉ vị trí trái tìm: “Lúc thức dậy có đau, trái tim cực kỳ đau đớn, tưởng như có mười nghìn thanh đao đâm vào. Mỗi tuần đau một đến hai lần. Nếu còn tiếp tục như vậy, tôi lo bản thân sẽ chết vì đau đớn mất.”

Ông ta nói đúng điểm này.

Căn cứ vào tính toán chu kỳ, ngày kia ông ta sẽ phát bệnh, lần phát tác này Tê Dương chắc chắn sẽ chết.

Vốn dĩ hai ngày này Thân Lâm sẽ cho ông ta món hàng đó, giúp Tề Dương ngăn bệnh tình phát tác, ngờ đâu tất cả hàng đều bị Nguyên Bình Phàm cướp hết.

Không có thứ hàng đó, bệnh tình không được ngăn lại, thứ Tề Dương nhận được chỉ có con đường chết.

Tê Dương nhìn Giang Nghĩa bằng đôi mắt đầy sự chân thành, ông ta nghẹn ngào: “Tôi còn vợ con, còn ba mẹ phải chăm sóc, tôi không thể chết được!”

Giang Nghĩa mềm mỏng nói: “Tôi sẽ dốc sức cứu mạng ông.

Dứt lời, Giang Nghĩa tự tay chạm vào mạch đập của Tề Dương, bắt đầu kiểm tra cẩn thận. Sau đó, anh dùng châm bạc đâm thẳng vào người Tê Dương để kiểm tra toàn bộ huyệt mạch.

“Quái lạ.”

Giang Nghĩa cau mày, anh chưa bao giờ thấy tình trạng như thế này.

Những vết bầm giống như những ống khói nhà máy, từng giờ từng phút tạo ra lượng khói bụi ô nhiềm lớn, gây tổn thương nặng đối với cơ thể con người.

Nếu ví cơ thể người là một thành phố.

Cơ thể khỏe mạnh tương đương với khung cảnh trời xanh mây trắng, không khí trong lành, chim hót líu lo, muôn hoa đua nở. Cơ thể lâm bệnh là một thành phố đầy rác thải, rách nát suy tàn.

Vấn đề mấu chốt ở đây là cơ thể Tê Dương không năm trong hai loại này.

Ông ta không khỏe mạnh nhưng cũng không đến nôi cơ thể tràn ngập virut, trong người ông ta đây khói bụi.

Giống như sương mù.

Thật ra, phần nền móng của cơ thể ông ta vần còn nguyên vẹn, chỉ cần loại bỏ hết ống khói lớn là ngăn chặn được việc khói bụi sinh ra, khiến cơ thể ông ta khôi phục về cảnh trời xanh mây trắng.

Các khí quan hầu như không có vấn đề gì, không bị nhiễm độc tố, đó chính là lý do tại sao nhìn từ bên ngoài không thể phát hiện cơ thể Tê Dương có vấn đề, bởi cấu trúc nền móng của ông ta chẳng sao cả.

Khó chịu, đau đớn là do ống khói lớn gây ra, nhưng không biết văn đen đó là thứ gì.

Muốn cứu mạng Tề Dương thì phải loại bỏ văn đen.

Vấn đề ở chõ, phải loại bỏ bằng cách nào?

Hiện tại, ngay cả văn đen là gì Giang Nghĩa cũng không biết, hoàn toàn không biết cơ chế sinh trưởng của nó chứ đừng nói là loại bỏ hết văn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2079


Chương 2079

Khó, đó là một vấn đề rất khó giải quyết.

Tê Dương hỏi: “Bác sĩ Giang, tôi còn cứu được không?”

Giang Nghĩa thành thật trả lời: “Có thể có hoặc không chữa được. Đáng ra nếu biết rõ nguyên nhân đám văn đen sinh ra và cơ chế của chúng thì căn bệnh của ông dễ chữa trị hơn nhiều. Bằng không, tôi bó tay chịu trói. Thế này đi, cho tôi chút thời gian, sáng sớm ngày mai ông quay lại đây, tôi sẽ kiểm tra kỹ báo cáo phân tích, sau đó lập kế hoạch điều trị rõ ràng.”

Tê Dương cực kỳ xúc động.

Ông ta nhìn Giang Nghĩa, lại nghĩ đến Thân Lâm, đúng là sự khác biệt giữa thánh nhân và cặn bã.

Nếu không quá gấp rút, đến đường cùng, Tề Dương tuyệt đối sẽ không làm bạn với đám rác rưởi Thân Lâm kia! Nếu Giang Nghĩa có thể chữa khỏi bệnh cho Tề Dương, ông ta chắc chắn sẽ bắt tay với anh, cùng khui hết bí mật của Thân Lâm.

Không thể để tập đoàn Hoa Thượng lũng đoạn quận Giang Nam nữa!

Tê Dương âm thầm nghĩ biện pháp, nếu thật sự không thuốc nào cứu nổi ông ta, ông ta sẽ nói toàn bộ sự thật cho Giang Nghĩa, chí ít không để bản thân chết một cách vô nghĩa. Ông ta có chết cũng phải kéo Thân Lâm làm đệm lưng.

Nói cách khác, cho dù Giang Nghĩa có chữa khỏi cho Tê Dương không thì ông ta vẫn sẽ nói cho anh bí mật của tập đoàn Hoa Thượng, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

“Bác sĩ Giang, bây giờ tôi về trước, đúng chín giờ sáng mai tôi sẽ đến.”

“Được.

Ngay sau đó, Giang Nghĩa tự mình tiên Tề Dương rời khỏi y quán Nhân Trị.

Tê Dương vừa mới đi, Nguyên Bình Phàm đã từ trong buồng trong ra, híp mắt nhìn theo bóng lưng của Tề Dương. Ông ấy nói: “Cậu Giang, cậu biết người đàn ông này là ai chứ?”

Giang Nghĩa đáp: “Tôi không biết. Tuy nhiên ông ta cố ý cải trang, ăn mặc giản dị nhưng khí phách từ trong xương không thể giấu được. Ông ta chắc chắn là một người có máu mặt.

Nguyễn Bình Phàm gật đầu: “Đúng là người có máu mặt. Ông ta tên là Tề Dương, là con cá sấu khổng lồ trong ngành chế tạo ô tô quận Giang Nam, một nhánh của tập đoàn Hoa Thượng.

“Khi tập đoàn Hoa Thượng đổ bộ vào khu Giang Nam, Tê Dương là người tiên phong chống lại, còn nhiều lần khiến tập đoàn Hoa Thượng bị thương. Nhưng không biết tại sao sau đó ông ta đột ngột gia nhập Hoa Thượng, cho dù bị tập đoàn Hoa Thượng hút máu cỡ nào vẫn muốn trói chặt với bọn họ.”

Hành động quá mức quái dị.

Giang Nghĩa nói: “Tôi có dự cảm, Tê Dương gia nhập tập đoàn Hoa Thượng, băng lòng để anh em nhà họ Thân sai xử có thể liên quan đến căn bệnh lạ của ông ta.

Nguyên Bình Phàm hỏi: “Sao cậu biết?”

Giang Nghĩa nhún vai: “Dự cảm mà thôi, không có bằng chứng chính xác. Chẳng qua nhóm hàng hóa kỳ lạ từ tập đoàn Hoa Thượng, căn bệnh của Tê Dương kỳ quặc và khó giải quyết. Tôi không tin trong đó hai người này không có bất kỳ mối liên hệ nào.

Nguyễn Bình Phàm nói: “Nước ở quận Giang Nam rất sâu. Thân làm quận trưởng, trước khi về hưu, tôi phải nhổ sạch tận gốc con quái vật tập đoàn Hoa Thượng này, bằng không có chết tôi cũng không nhắm mắt.

Trong lúc hai người nói chuyện, ở hẻm nhỏ trên phố, một tên ăn mày nằm dưới đất, thi thoảng hướng về người qua đường xin xỏ.

Tuy nhiên, nhiều lúc gã liếc về hướng y quán Nhân Trị, bất cứ khi nào cũng nhìn chòng chọc vào động tĩnh bên trong. Nhất là khi thấy Tê Dương, Giang Nghĩa, Nguyễn Bình Phàm, gã giám sát càng chặt chẽ hơn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2080


Chương 2080

Sắc trời sẩm tối, trong tập đoàn Hoa Thượng, phòng chủ tịch.

Hai anh em Thân Lâm và Thân Hào ngồi đối mặt với nhau, ở giữa bày một khay trà, môi người cầm một điếu thuốc lá, im lặng không nói.

Dựa vào tin tình báo giám sát, xế chiều hôm nay, Tê Dương dám chạy đến y quán Nhân Trị tìm gặp Giang Nghĩa, hơn nữa hai người ở chung một chỗ khá lâu.

Hai gã đàn ông vào trong một phòng kín, muốn làm gì?

Thân Lâm tràn đầy lo lăng.

Thân Hào nói: “Em đã nói rồi mà? Nên giết tên khốn kiếp Tê Dương sớm đi, lúc chiều nên lái xe đầm chết con rùa con đó! Giờ thì hay rồi, con hàng đó chạy đến chỗ Giang Nghĩa tiết lộ hết toàn bộ bí mật của chúng ta.

Thân Lâm xua tay: “Đừng nghĩ mọi việc theo chiều hướng xấu. Nếu ông ta thật sự tiết lộ bí mật của chúng ta cho Giang Nghĩa, em nghĩ lúc này chúng ta vẫn ngồi yên ổn ở đây sao? Hơn nữa, người cho Tê Dương hy vọng sống sót nhiều nhất là chúng ta, ông ta đầu ngu đến mức tách khỏi chúng ta ngay lúc này?”

Thân Hào không kìm được, nói: “Không mật báo thì tìm Giang Nghĩa làm gì? Trước đến nay bọn họ chưa từng có giao thiệp G1 Thân Liệt nghĩ một lúc rồi suy đoán: “Em đừng quên, thần phận của Giang Nghĩa là bác sĩ, hơn nữa còn là thần y. Nếu anh đoán không nhầm, ông ta tìm Giang Nghĩa để chữa bệnh.

“Tìm Giang Nghĩa để chữa bệnh?” Thân Hào vui vẻ phì cười: “Ông ta tưởng Giang Nghĩa là ai? Đại La Kim Tiên à?”

“Đúng vậy, anh thừa nhận y thuật của Giang Nghĩa khá xuất sắc. Trước đây, do anh xem thường y thuật của anh ta mới dẫn đến việc Giang Nghĩa và Nguyễn Bình Phàm liên minh.

“Nhưng vấn đề hiện tại đã khác.”

“Dù Giang Nghĩa có giỏi giang hơn nữa cũng không thể chữa được căn bệnh của Tê Dương. Không có nhóm hàng kia, chẳng một ai chữa khỏi được. Hơn nữa, đừng nói là không có hàng, dù có hàng trong tay, nó cũng chỉ ngăn chặn bệnh tình thôi.

Nếu muốn chữa khỏi tận gốc, đúng là câu chuyện viển vông.”

Nếu chữa dễ dàng như vậy thì tập đoàn Hoa Thượng không thể chỉ trong mười tháng ngắn ngủi đã hoàn toàn xâm chiếm quận Giang Nam.

Thân Liệt nói: “Điều đó anh biết em biết, nhưng Tề Dương không biết. Hơn nữa cho dù ông ta biết thì đối với một kẻ hấp hối sắp xuống lỗ vấn sẽ ôm ảo tưởng không thực tế, mong rằng một phần mười nghìn khả năng sẽ chữa khỏi?”

Thân Liệt khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Có lẽ bây giờ Tê Dương đã quá tuyệt vọng rồi. Hiện tại tình trạng ông ta không cách nào chữa được, thậm chí muốn kéo anh em chúng ta chịu tội theo!”

“Cho nên, chúng ta phải ra tay trước khi ông ta hành động! Hơn nữa, cố hết sức tạo một sự cố ngoài ý muốn, tránh người khác cảm thấy sợ hãi.”

Nghe thế, Thân Hào cười ha hả: “Nên làm vậy từ sớm! Anh cả cứ yên tâm, ngay bây giờ em sẽ tìm người giết tên khốn kiếp kia.”

Nói đoạn, Thân Hào quay người đi, dáng vẻ phấn chấn cực độ. Gần đây anh ta gặp rất nhiều khó khăn, vốn muốn tìm người để trút giận một chút, giờ thì hay rồi, Tề Dương tự dâng mình đến cửa.

Chỉ cần khiến ông ta gặp sự cố ngoài ý muốn, để cái chết của Tề Dương không kỳ lạ, quá dễ!

Sau khi rời khỏi văn phòng chủ tịch, Thân Hào lập tức gọi điện cho quản gia: “Giúp tôi giết một người, Tê Dương. Nhớ phải ngụy trang thành tai nạn, khi những người khác hỏi chúng ta cũng dễ viện cớ, tránh tạo khủng hoảng trên diện rộng.”

Quản gia lên tiếng đồng ý: “Không thành _ vấn đề.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2081


Chương 2081

Sắc trời càng tối.

Tê Dương đón xe về nhà, khi xe chạy được nửa đường thì bị chặn lại.

Cả con đường đông nghịt, chật như nêm cối, xe đứng tại chỗ nửa tiếng, không dịch nổi nửa bước, chẳng biết có bao nhiêu chiếc xe chắn ở trên đường, không cách nào di chuyển được.

“Xảy ra chuyện gì? Mau xuống xe xem.” Tê Dương vốn phiền muộn nay lại càng khó chịu hơn.

Tài xế mở cửa xe rồi chạy đến phía trước Xem rõ ngọn ngành, anh ta nhanh chóng chạy về, nói: “Phía trước có tai nạn xe cộ, hai mươi chiếc xe đâm vào nhau, cả tuyến đường đều bị tê liệt, không biết bao giờ mới lưu thông được.”

Tê Dương cực kỳ bứt rứt.

Ông ta nhìn về phía sau, phát hiện sau xe mình là một hàng dài ô tô, muốn đi chỗ khác cũng không được.

Tiến không được, lùi không xong, giống như bị kẹp giữa miếng sandwich, khó chịu lắm.

Theo tiến độ này, chỉ sợ dù có mất năm, sáu tiếng cũng chưa về đến nhà.

Làm sao đây?

Tê Dương bực bội đập mạnh tay vào chỗ tựa lưng, hận không thể tìm vài người đánh nhau, so tài cao thấp.

Tài xế xe cũng xấu hổ, anh ta quay đầu nhìn sang bên cạnh, đề nghị: “Ông Tề, hiện giờ ùn tắc nghiêm trọng như thế, không bằng ông đi tàu điện ngầm đi? Trực tiếp vào trạm số năm, sau đó lên tàu, không đến nửa giờ đã về đến nhà”

Đó cũng là một cách.

Vai vế tầm cỡ Tê Dương vốn không bao giờ ngôi tàu điện ngầm, nhưng hiện giờ, tính mạng ông ta chỉ còn không đến ba ngày, đâu thể cứ lãng phí thời gian vì kẹt xe chứ?

Triển!

Tê Dương đẩy cửa xe, trực tiếp băng qua đường, đi về lối vào ga tàu điện ngầm.

Nhìn Tê Dương đi vào lối ga tàu điện ngầm, tài xế để lộ chút biểu cảm rất đáng nghiền ngâm, dường như cười thầm, lại như đang nhìn một người chết.

Ánh mắt đó khiến người khác sợ hãi.

Đi qua cầu thang dài, Tê Dương mua vé †àu, áp vào máy, sau đó tìm ga số hai.

Lúc này, trong ga tàu không có nhiều người, khác với tình cảnh xe cộ đông nghẹt bên ngoài, ga tàu ngầm rất trống trải. Tê Dương đi thẳng đến ga số hai, đứng trên bệ cạnh tàu điện ngầm.

Do ga số hai xây từ khá lâu, lúc đó trình độ kỹ thuật chưa cao, lúc xây dựng đường sắt chắc chắn có chỗ còn thiếu sót.

Chỉ có tuyến đường sắt này không có cửa an toàn.

Thật ra vẫn có, chỉ là một ký hiệu màu vàng được vẽ lên sàn, cách toa tàu khoảng một mét.

Tê Dương phiền muộn, ông ta chưa bao giờ đi tàu nên không muốn đợi chờ ở ga tàu điện ngâm số hai chút nào, thỉnh thoảng cứ rướn nhìn ra xa.

Càng nhìn càng đi vượt ra, càng dễ rơi vào cạm bây.

Tê Dương hoàn toàn bỏ qua ký hiệu màu vàng một mét trên đất, bước chân càng tới gần.

“Sao mãi vân chưa đến? Tàu ngầm cũng bị kẹt xe à?” Tê Dương không nhịn nổi lẩm bẩm.

Dứt lời, ông ta nghe thấy tiếng u u liên tiếp, tàu điện ngầm ga số hai sắp sửa đến nơi, thời điểm này, tất cả mọi người đều biết phải lùi về sau vạch an toàn, kiên nhẫn chờ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2082


Chương 2082

Nhưng Tề Dương thì không.

Ông ta nhìn đăm đăm, hoàn toàn không nhúc nhích, mãi đến khi thấy tàu điện ngầm đến rất gần mới bắt đầu lùi về phía sau.

Mặc dù khoảng cách không an toàn nhưng cũng phù hợp với quy định, thực tế, dưới tình huống bình thường sẽ không có sự cố nào xảy ra.

Nhưng hôm nay không bình thường.

Trong lúc Tê Dương lùi về sau, cặp tình nhân phía sau đột nhiên cãi vã, thậm chí động tay động chân.

Chàng trai trực tiếp tát cô gái một cái.

Cô gái nóng nảy xô bả vai chàng trai, đẩy anh ta về phía đường sắt, miệng còn la to: “Anh đi chết đi!”

Chàng trai đó trùng hợp đụng vào người Tê Dương.

Cặp tình nhân xếp hàng phía sau Tê Dương, cái đẩy đó cách sơn đả ngưu* khiến chàng trai đụng phải người Tề Dương, ông ta lảo đảo dọc theo hướng tuyến tàu đi đến.

*”Cách sơn đả ngưu’ (nghĩa gốc là cách một quả núi vẫn có thể đánh chết được trâu) là một môn công phu khí công thượng hạng, được hiểu nôm na là đánh được vào một vật này gián tiếp thông qua một vật khác mà không làm vật được thông qua bị hư hại, tổn thương.

Ban nấy Tê Dương đã đứng rất gần rồi, không đến một mét.

Lúc này còn bị va vào một phát, thế là ông ta chúi người về phía trước, bước chân hụt, cả người rơi xuống trước đầu tàu điện ngầm.

Rầm!

Tề Dương hoàn toàn ngã xuống đường sắt, đau đến mức không bò dậy nổi.

Ngay lập tức tất cả mọi người luống cuống.

Đặc biệt là cặp tình nhân nhỏ tuổi, họ vội vàng đến gần muốn cứu người, những quần chúng khác cũng xông đến giúp một tay.

Nhưng nào có dễ như vậy?

Tàu điện ngầm nhanh chóng chạy đến.

Lúc này, muốn dừng tàu cũng không được, quán tính lớn khiến con tàu xoẹt qua trước mặt mọi người.

Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì tàu đã lái qua.

Tê Dương thậm chí chưa kịp hét đã bị tàu điện ngầm nghiền nát, tính mạng chấm dứt trong ga tàu điện ngầm.

Phụt.

Một đống máu bắn lên từ đường sắt, xối hết lên người cặp tình nhân trẻ đứng cạnh đó.

Khung cảnh máu me không ngừng.

Cái chết.

Một đời cá sấu khổng lồ của ngành sản xuất ô tô bỏ mạng một cách không giải thích tại ga tàu điện ngầm.

Ngoài ý muốn?

Không phải ngoài ý muốn.

Máu bản tung tóe ra từ tàu điện ngầm, : nhuộm đỏ đứng cặp đôi đứng bên cạnh, hai người đứng sững như tượng ngay tại chô, hoàn toàn ngây người.

Những người xung quanh vốn đang định lên giúp đỡ, nhưng lúc này cũng sững người.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2083


Chương 2083

Thậm chí, những cô gái có ý chí hơi yếu hơn đã nôn mửa liên tục ngay lập tức, vốn dĩ không chịu được lượng máu lớn như thế, sợ đến mức thét chói tai liên tục.

Rất nhanh, tàu điện ngầm đã ngừng lại, một lát sau thì cảnh sát đến, bắt đầu xử lý hiện trường.

Danh tính của người chết được xác định rất nhanh, là ông trùm ô tô quận Giang Nam – Tê Dương!

Trong lúc nhất thời, tin tức nhanh chóng lan truyền khắp toàn bộ quận Giang Nam.

Ban đêm, Giang Nghĩa lái xe về đến nhà, cởi áo khoác ném lên ghế sô pha, vừa xoay xương ống chân hai lần, chuẩn bị đi ăn cơm thì vợ Đinh Thu Huyền bước tới.

“Chồng, có tin lớn!”

“Sao vậy?”

“Ông trùm ô tô quận Giang Nam – Tê Dương đã bất ngờ tử vong!”

“Hả?”

Giang Nghĩa giật nảy người, giật mình hơn cả những người bình thường. Một ông lớn ngành ô tô đã chết, đây đúng là một chuyện khiến người ta phải khiếp sợ, nhưng điều khiến Giang Nghĩa chấn động không chỉ có như vậy.

Phải biết rằng, ban ngày Tê Dương vừa mới đến khám bệnh, muốn để Giang Nghĩa chữa khỏi văn đen trên người ông ta.

Giang Nghĩa còn hẹn ông ta gặp mặt vào ngày mai.

Kết quả, đến đêm Tề Dương đã chết, không phải việc này quá trùng hợp đấy chứ!

Giang Nghĩa bắt đầu xem xét từng tin tức tìm kiếm được, nhìn thoáng qua, đây đúng là một chuyện ngoài ý muốn, một cặp yêu nhau kia gây gổ khiến Tê Dương tử vong.

Nhưng kiểu tai nạn này cũng có quá nhiều ngoài ý muốn rồi.

Sao lại gặp tai nạn xe cộ tình cờ như vậy?

Sao lại đúng lúc như vậy, bên cạnh tai nạn xe cộ chính là tàu điện ngầm? Lại trùng hợp có một đôi yêu nhau gây gổ va phải Tê Dương?

Tất cả mọi việc không tránh được lại quá trùng hợp, để lộ sự cố ý.

Nếu như hôm nay Tê Dương không tới tìm Giang Nghĩa, có lẽ Giang Nghĩa sẽ không nghĩ quá nhiều, nhưng sau khi Tê Dương tìm Giang Nghĩa mới xảy ra tai nạn, việc này không thể không khiến người ta suy nghĩ sâu xa hơn.

Có lẽ văn đen kì lạ trên người Tê Dương chính ngòi nổ trực tiếp dân đến việc ông ta chết ngoài ý muốn!

Mà người ra tay rất có thể chính là Thân Lâm.

Nghĩ đến đây, Giang Nghĩa càng không dám khinh thường, vội vàng ngồi xuống, đặt tất cả tài liệu của Tê Dương lên trên bàn trà, cẩn thận nghiên cứu.

“Nghiên cứu gì vậy?” Định Thu Huyền hỏi.

“Tê Dương tìm anh khám bệnh vào ban ngày, nhưng đến đêm đã xảy ra tai nạn mà chết, mà ông ta lại là một phần vô cùng quan trọng của tập đoàn Hoa Thượng. Cho nên anh cảm thấy trong chuyện này có vấn đề, nếu như điều tra cẩn thận, có lẽ sẽ phát hiện uẩn khúc trong đó.”

“Vậy anh phát hiện ra gì chưa?”

“Tạm thời vân chưa, chỉ biết là Tê Dương có bệnh vô cùng nghiêm trọng, hình như còn là bệnh nan y. Anh không biết bệnh này có liên quan gì với tập đoàn Hoa Thượng. Nếu có thể làm rõ điểm này, có lẽ bí mật của tập đoàn Hoa Thượng sẽ được giải quyết dễ dàng!”

Giang Nghĩa đang nghiên cứu vô cùng tập trung, Đinh Thu Huyền yên lặng ngồi bên cạnh bầu bạn, cô rất thích cảm giác này, có một loại cảm giác đọc sách bên người đẹp, rất dễ chịu, rất ấm áp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2084


Chương 2084

Nghiên cứu hồi lâu, Giang Nghĩa vẫn không có bất kì phát hiện gì.

Thế là anh nhớ tới lúc đó Tê Dương có nói một câu, rõ ràng anh vẫn nhớ Tê Dương đã từng nói, sau một tiệc rượu ông ta mới mắc loại bệnh này.

Tiệc rượu?

Ở đâu?

Giang Nghĩa lập tức điều tra, chưa đến mười phút sau đã có manh mối, khách sạn hàng đầu ở quận Giang Nam – khách sạn Hằng Dự!

Tiệc ở nơi này chỉ có một chữ – đắt!

Ăn cơm ở chỗ này không chắc là sẽ ngon, nhưng chắc chắn sẽ đắt.

Ở chồ này, tổng cộng chia làm ba cấp phòng vip đồng bạc vàng, trong đó phòng vip đồng rẻ nhất cũng phải một tỷ rưỡi, phòng vip vàng thì sáu tỷ trở lên, trên nữa thì không có giới hạn.

Căn cứ vào điều tra của Giang Nghĩa, Tê Dương ăn cơm trong một phòng vip vàng, sau đó lập tức bị bệnh.

“Phòng vip vàng, Thiên Hạnh Viên!”

Giang Nghĩa lập tức gửi cho Bảo Bình một tin nhắn: khách sạn Hằng Dự, phòng vip vàng, Thiên Hạnh Viên, ngày mai bao hết toàn bộ.

Để điện thoại di động xuống.

Giang Nghĩa xoa mắt, đi ăn cơm với vợ Đỉnh Thu Huyền.

Ngày hôm sau, Giang Nghĩa một mình lái xe tới khách sạn Hằng Dự, sau khi xe dừng hẳn, anh đẩy cửa ra bước về phía cửa chính của khách sạn.

Mới đi ra khỏi mấy bước đã nghe thấy có người la lớn phía sau: “Giang Nghĩa! Là cậu sao?”

Hả?

Giang Nghĩa xoay người nhìn lại, phát hiện ở sau lưng cách đó không xa có một người đàn ông rất gầy, người không biết còn tưởng rằng đó là một con khi.

Người này là bạn hồi còn bé của Giang Nghĩa – Hâu Quang Vinh, bởi vì dáng người quá gầy, tất cả mọi người quen gọi anh ta là Khi.

“Khi?”

Giang Nghĩa rất bất ngờ, có thể gặp lại đồng hương ở nơi thế này.

Thật ra, khi còn bé Giang Nghĩa từng ở nông thôn một thời gian với ba, ngày đó Giang Nghĩa và Hầu Quang Vinh là bạn chơi rất thân, nhưng sau đó Giang Nghĩa theo ba chuyển đi nên mới mất liên lạc với Hầu Quang Vinh.

Bây giờ gặp lại, có một cảm giác dường như đã qua mấy đời.

Mặc dù đã qua hơn mười năm gần hai mươi năm không gặp mặt, cậu nhóc trước đây cũng đã lớn lên trở thành đàn ông, nhưng họ vẫn có thể nhận ra được nhau.

Đây chính là tình bạn.

Hầu Quang Vinh đi đến nói: “Giang Nghĩa, nghe nói gần đây cậu sống khá tốt, còn lên làm Tổng phụ trách quận Giang Nam, giỏi thật đó.”

Giang Nghĩa xua tay: “Tôi cũng đã rời chức từ lâu.”

“Nhưng cũng là “lạc đà gầy to hơn ngựa béo”, tốt hơn nhiều so với đồ quỷ nghèo như tôi.” Sau khi lấy lại bình tĩnh, anh ta tiếp tục nói: “Giang Nghĩa, hôm nay cậu cũng tới tham gia tiệc sinh nhật của tên mập sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2085


Chương 2085

“Tên mập?”

“Chính là con trai của nhà nhận thầu công trình kia, tên mập Lưu Hàn đó, cậu đã quên rồi sao? Trước đây cậu thường xuyên đánh cậu ta đó.”

Anh ta nói như thế, Giang Nghĩa mới nhớ ra, đúng là có chuyện như thế.

Vân nhớ ngày còn nhỏ, bởi vì trong nhà có tiền nên Lưu Hàn đã trông cao to hơn người bình thường một chút, thường xuyên bắt nạt người khác, đặc biệt là Hầu Quang Vinh, Giang Nghĩa là bạn thân của Hầu Quang Vinh, lân nào cũng đứng ra.

Mặc dù khi đó Giang Nghĩa không khoẻ như Lưu Hàn, nhưng lại có năng khiếu đánh nhau, lần nào cũng đánh cho Lưu Hàn gần chết.

Khắp cả thôn, Lưu Hàn cũng chỉ sợ một mình Giang Nghĩa.

Đương nhiên, sau khi Giang Nghĩa rời đi, Lưu Hàn đã hoàn toàn bất trị, xưng vương xưng bá, không còn ai có thể áp đảo anh Hết “Hôm nay chính là tiệc sinh nhật của tên mập Lưu.” Giang Nghĩa từ tốn nói.

Nói đến cũng khéo, không ngờ Lưu Hàn lại chọn phòng vip của khách sạn Hằng Dự giống như mình.

Đang nghĩ ngợi, một người đàn ông bụng phệ đi tới, vừa đi vừa cầm cây quạt phe phẩy bụng của mình, giống như “Nhị sư huynh” chuyển kiếp đầu thai.

Không phải ai khác, đó chính là Lưu Hàn!

Anh ta nói với Hầu Quang Vinh: ‘Khỉ ốm, lại chạy tới ăn chực hả?”

Hầu Quang Vinh cười ha ha: ‘Không phải sinh nhật mày mời toàn người trong thôn sao? Tao cũng tới ăn một bữa cơm, không quá đáng chứ?”

Lưu Hàn cười: “Đúng là tao mời toàn người trong thôn, nhưng mày cũng được xem là người sao?”

Nghe thấy vậy, sắc mặt Hầu Quang Vinh trở nên khó coi, lúc đầu tới ăn cơm vô cùng vui vẻ, kết quả lại bị người ta khinh rẻ, bị như thế thì ai mà dễ chịu được?

Cũng chịu thôi, ai bảo người ta có tiên?

Hầu Quang Vinh siết chặt nắm đấm, nghiến răng kèn kẹt, rất muốn ra tay đánh Lưu Hàn một phát, là đàn ông thì đều có cảm giác như vậy, đây chính là lòng tự trọng.

Nhưng cuối cùng anh ta vẫn không ra tay.

Đâu tiên không có tiên như người ta, tiếp theo anh ta cũng không đánh lại Lưu Hàn; với thể trạng to lớn kia của Lưu Hàn, không phải người mà con khỉ nhỏ như Hầu Quang Vinh có thể so kè.

Lưu Hàn nở nụ cười: “Ha ha, quả nhiên là đồ phế vật, từ nhỏ đã uất ức, lớn lên vẫn uất ức. Mày ấy à, cả đời là cái đồ bỏ đi!”

Lời còn chưa dứt, một bóng người bước ra từ sau lưng Hầu Quang Vinh.

Không biết vì sao, bỗng nhiên Lưu Hàn cảm thấy rất sợ hãi, vô thức lui về sau hai bước, tập trung nhìn, lúc này mới nhớ ra người trước mắt là ai.

“Giang Nghĩa?”

Đã gần hai mươi năm không gặp, suýt nữa Lưu Hàn không nhận ra Giang Nghĩa.

Nhưng ánh mắt sắc bén kia của Giang Nghĩa vẫn không hề thay đổi, trước đây mỗi lần Lưu Hàn nhìn thấy ánh mắt đó, giống như con thỏ nhìn thấy chim ưng, sợ hãi run lẩy bẩy.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Anh ta nuốt nước bọt: “Sao, lại muốn ra mặt thay Khỉ sao?”

Giang Nghĩa bình tính nói: ‘Nếu như cậu muốn, tôi có thể thử xem.”

“AI’ Lưu Hàn cũng không dám lấy sức mạnh so với Giang Nghĩa, anh ta không bao giờ quên được cảnh tượng bị Giang Nghĩa dí xuống đất đánh cho tê người hồi còn bé.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2086


Chương 2086

Nhưng cũng không thể cứ nhận sợ như vậy được?

Lưu Hàn nói tiếp: “Giang Nghĩa? Tôi nhớ trong danh sách không có cậu mà, sao đây, không mời mà tới, không biết xấu hổ như vậy hả?”

Tất cả thôn dân đều nhìn phía Giang Nghĩa với ánh mắt khinh bỉ.

Thời buổi này còn có người đến ăn chùa?

Hầu Quang Vinh vội hoà giải: ‘Lưu Hàn…”

Lưu Hàn trừng mắt liếc anh ta một cái: “Lưu Hàn là cái tên xứng cho mày gọi sao?”

“À… ông chủ Lưu.” Hầu Quang Vinh ăn nói khép nép: “Dù sao Giang Nghĩa cũng là bạn ngày bé của chúng ta, cứ để cậu ấy tham gia tiệc sinh nhật này đi, không sao chứ?”

Lưu Hàn lạnh mặt, không nói lời nào.

Lúc này, đột nhiên một thôn dân kêu lên: “Ấy, trưởng thôn tới, mọi người mau ra tiếp đón đi.”

Tất cả thôn dân đều ra cửa.

Lưu Hàn nhìn Giang Nghĩa, hừ lạnh một tiếng, quay người đi về phía cửa đón trưởng thôn.

Lúc này Hầu Quang Vinh mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta nhìn Giang Nghĩa nói: ‘Lão Giang à, cậu cũng đừng tức giận, bước vào xã hội chính là như vậy, ai có tiền người đó có quyền lên tiếng.”

“Tôi biết trong lòng cậu khó chịu, nhưng khó chịu cũng phải nhịn.”

“Cậu mà đối cứng với Lưu Hàn sẽ chỉ dẫn tới sự trả đũa cay độc hơn. Hết cách rồi, ai bảo chúng ta không có tiền cơ chứ?”

“Àj “

Sau đó, mọi người chào đón trưởng thôn vào phòng vip khách sạn.

Đây là một căn phòng đầy đủ chứa được hơn bốn mươi người, vây thành một vòng lớn, có rất nhiều người ngồi.

Trưởng thôn ngồi ở ghế đầu tiên đối diện cửa, mà Lưu Hàn ngồi ở bên cạnh trưởng thôn trưởng, những thôn dân khác ngồi xuống theo thứ tự dựa vào địa vị xã hội.

Cách Lưu Hàn càng xa thì địa vị xã hội càng thấp, càng không có tiền.

Hai người Giang Nghĩa và Hầu Quang Vinh ngồi ở ngay đối diện Lưu Hàn, bởi vì trong suy nghĩ của mọi người, hai người bọn họ kém cỏi nhất trong tất cả thôn dân.

Không bao lâu, thịt rượu được bưng lên hết.

Sơn hào hải vị và các món ngon hiếm lạ, món chính và đồ nhắm có hơn một trắm loại, trước mặt mỗi người đều đặt một bình rượu ngon hạng sang có giá hơn mấy trăm.

Một bàn đồ ăn như thế, nếu không có chín trăm triệu thì rất sượng mặt.

Thêm cả phí dịch vụ, ánh sáng và phí địa điểm, nếu bạn muốn đặt một phòng VIP lớn như vậy ở đây để tổ chức tiệc sinh nhật thì một tỷ rưỡi mới chỉ là khởi điểm.

Hai từ thôi: Chịu chỉi Một cô nông thôn cầm điện thoại vừa chụp ảnh vừa nói: “Đây là bữa ăn thịnh soạn nhất trong đời tôi từng ăn.”

Những người khác đều phụ họa.

“Đúng đấy, một bữa ăn đã ngốn hết lương mấy năm của tôi, lắm tiền thật đấy.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2087


Chương 2087

“Đầu là nhờ có Lưu Hàn đó, nếu không có anh ấy, làm sao chúng ta có tư cách tới đây ăn chứ?”

“Đúng! Mấy năm nay ông chủ Lưu kiếm được rất nhiều tiền, lại là người hào phóng, anh ấy là tấm gương sáng để chúng ta noi theo. Không giống như ai đó, bình thường chăng thấy mặt mũi đâu, vừa nghe thấy được ăn là có mặt ngay!”

Những lời này rõ ràng là đang móc mỉa Giang Nghĩa, đương nhiên cũng là để lấy lòng Lưu Hàn.

Tất cả thôn dân đều cười lớn.

Lưu Hàn rất hài lòng, nâng một ly uống cạn với mọi người, sau đó rót đầy một ly khác, đứng dậy nâng ly kính trưởng thôn.

“Trưởng thôn, cám ơn ông năm đó đã quan †âm, cháu kính ông một ly.”

“Ôi, ông chủ Lưu khách sáo quá.”

Trưởng thôn nhanh chóng nâng ly rượu đáp lễ.

Uống xong một ly, Lưu Hàn không khỏi cảm thán: “Không biết trưởng thôn còn nhớ không, năm đó cháu chẳng biết cái gì cả, ngày nào cũng bị ông trách măng, nói sẽ sau này cháu chỉ đi bốc vác thôi. Cháu còn nhớ lúc đó ông thích nhất là Giang Nghĩa, ngày nào cũng khen ngợi cậu ấy trước mặt dân làng.”

Sắc mặt trưởng thôn thay đổi, lắc đầu nói: “Ôi chao, thế sự vô thường. Thật ra tuổi nhỏ tốt xấu thế nào không thể quyết định thành tựu cả đời của một người.”

“Ví dụ như Lưu Hàn, lúc nhỏ cậu không giỏi, nhưng nhìn cậu bây giờ, nào là dây chuyền vàng rồi đồng hồ vàng, là một ông chủ lớn đàng hoàng, lại nhìn Giang Nghĩa xem, còn chẳng tìm được một công việc ổn định, đây chính là khoảng cách giữa người với người.”

“Bây giờ tôi đã hiểu, làm người thì không thể chỉ nhìn cái trước mắt, nếu các cậu đều giống như Giang Nghĩa, không được việc gì thì làm sao đền đáp tổ quốc, phục vụ nhân dân đây?”

Trưởng thôn và Lưu Hàn tâng bốc lần nhau.

Hai người họ rất thoải mái, nhưng Giang Nghĩa ở bên kia bàn lại bị họ hạ thấp không ra cái gì.

Là bạn thân nhất của Giang Nghĩa, Hầu Quang Vinh tức giận siết chặt tay, tự nhủ mình phải kiên nhân, không được đối đầu trực diện với mấy kẻ lắm tiền này.

Thế nhưng, hoa khôi thôn lại nói: ‘Ông chủ Lưu với trưởng thôn nói đúng lắm, năm đó tôi còn đơn phương Giang Nghĩa, nghĩ lại đúng là không dám tưởng tượng, tôi thật đúng là mắt mù mới thích một kẻ ngốc chỉ biết đọc mấy cuốn sách vô bổ. Nếu tôi mà lấy Giang Nghĩa, ôi trời, tôi sẽ bị anh ta bỏ rơi ở nhà như một góa phụ giống Đinh Thu Huyền kia vậy đó, nghĩ thôi đã thấy sợ rồi.”

Nghe xong mọi người đều cười ha ha.

Hoa khôi thôn nói tiếp: “Ông chủ Lưu, hiện giờ tôi thật sự hối hận, năm đó anh viết thư tình cho tôi, tại sao tôi lại không đồng ý nhỉ?”

Lưu Hàn sửng sốt: “Tôi từng viết thư tình cho em à?”

Hoa khôi hờn dõi: “Quỷ sứ, anh còn không thừa nhận? Rõ ràng là anh viết!”

Lưu Hàn cười to: “Hình như là từng viết, hiện giờ em lấy tôi cũng không muộn mà, có thể làm bà hai của tôi nè.”

“Đáng ghét.”

Không khí trên bàn ăn rất sôi nổi, nhưng những lời này nghe thật khó chịu.

Lưu Hàn hưởng thụ sự tâng bốc của mọi người như những vì sao vây quanh mặt trăng, trong khi Giang Nghĩa thì trở thành †rò cười của mọi người.

Bất cứ khi nào thôn dân tụ họp, sẽ luôn có một “kẻ đáng thương” như vậy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2088


Chương 2088

Vốn dĩ kẻ đáng thương hôm nay phải là Hầu Quang Vinh, nhưng vì Giang Nghĩa đến, mọi người đều dồn hết hỏa lực về phía Giang Nghĩa.

Một là do họ nghĩ bây giờ Giang Nghĩa nghèo.

Thứ hai, cũng là vì năm đó bọn họ ít nhiều đều từng nịnh bợ Giang Nghĩa, bây giờ thấy Giang Nghĩa thân cô thế cô, ai cũng muốn giãm một phát.

Cho nên tuy rằng khung cảnh rất náo nhiệt, nhưng chắc chắn Giang Nghĩa không thể thoải mái khi ăn bữa ăn cơm này.

Vốn tưởng rằng đồng hương gặp nhau để ôn lại chuyện xưa, ai ngờ lại biến thành tình cảnh như lúc này?

Cuối cùng, với tư cách là bạn thân nhất của Giang Nghĩa, Hầu Quang Vinh không thể nghe được nữa, anh ta đập bàn, hét lên: “Đủ rồi!”

Lập tức, cả căn phòng im lặng.

Lưu Hàn lạnh lùng nhìn Hầu Quang Vinh: “Con khỉ ngu xuẩn, mày muốn làm phản đấy à?”

Hầu Quang Vinh nghiến răng nghiến lợi nói: “Không phải chỉ bỏ ra một tỷ rưỡi thuê chỗ mời bữa cơm thôi sao, có cần ai cũng hết lòng a dua nịnh hót đến thế không? Buồn nôn!”

“Với lại, phòng này cũng chỉ là phòng VỊP đồng thôi, phòng VỊP đắt nhất ở khách sạn Hằng Dự là phòng tổng thống hạng nhất kìa, một bữa cơm sáu tỷ!”

“Lưu Hàn, nếu cậu giỏi thì thuê phòng VIP vàng đi!”

Chốc lát hiện trường trở nên lúng túng.

Lưu Hàn nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống, thản nhiên nói: “Con khỉ ngu ngốc, mày có biết thế nào là không biết xấu hổ không? Tao bỏ ra một tỷ rưỡi mời mọi người đi ăn, sao, mời nhầm rồi à?”

“Còn muốn tao bỏ ra sáu tỷ để thuê phòng VỊP vàng, ha ha, nói thì dễ lắm, sao mày không đi thuê đi?”

“Đừng nói đến phòng VỊP vàng, mày thuê được phòng VIP đồng này không con khỉ ngu ngốc kia?”

Anh ta đẩy ly rượu, rượu liền đổ ra khắp sàn.

“Con khỉ ngu xuẩn kia, chỉ cần mày đứng ra trả tiền thuê phòng VỊP đồng, tao sẽ thừa nhận mày trâu bò, tao sẽ xin lỗi mày, chủ động cút khỏi khách sạn.”

“Thế nào, mày dám trả không?”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Hầu Quang Vinh.

Anh ta xấu hổ cúi đầu, một lúc lâu sau mới thất vọng nói ra ba chữ: “Tao không trả.”

“Không trả thì câm mồm vào cho tao!”

Lưu Hàn ngẩng đầu nhìn xuống Hầu Quang Vinh, hung hăng quát nạt.

Lúc này, Giang Nghĩa nấy giờ vẫn luôn im lặng ăn lau miệng, giọng điệu bình tính nhẹ nhàng: “Nếu không thì để tôi trả nhé?”

Tức thì, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Giang Nghĩa.

Mọi người bốn mắt nhìn nhau, không biết lỗ tai mình có vấn đề gì không, tên nghèo mạt rệp Giang Nghĩa lại chủ động thanh toán một tỷ rưỡi tiền thuê phòng?

Chém gió hơi kinh rồi đấy?

Lưu Hàn không tức giận, chỉ mỉm cười nói: “Được, vậy chúng ta hãy xem ông chủ Giang hào phóng thế nào!”

Giang Nghĩa chưa kịp đáp lời, Hầu Quang Vinh bên cạnh đã nhanh chóng bịt miệng Giang Nghĩa lại, sau đó cười nói với mọi người: ‘À, vừa nãy tôi với Giang Nghĩa ch đùa với mọi người thôi, khuấy động bầu không khí ấy mà, đừng xem là thật.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2089


Chương 2089

Thôn dân tỏ vẻ khinh thường.

Không có tiên còn ra vẻ? Bá dơ mà Lưu Hàn lạnh lùng nói: “Hôm nay töi bỏ tiền ra để chiêu đãi mọi người äm cœim, cũng không mong các người biết ơn tôi thế nào, ngược lại còn ở đây chống đối tôi, gì ngộ vậy?”

Trưởng thôn lập tức phụ họa: “Ông chủ Lưu đừng nóng, người ta bảo người sợ nổi tiếng heo sợ mập, vì cậu có tiền nên mới có kẻ đỏ mắt thôi, chuyện bình thường ấy mà.”

Hoa khôi thôn cũng hùa theo: “Tưởng được ăn một bữa ngon, ai ngờ lại thành thế này, đúng là mất hứng. Tôi bảo này, có vài người rõ ràng không xuất hiện trong danh sách được mời, hẳn là không nên ngồi †rong căn phòng này! Sự xuất của kẻ đó thật khiến tôi buồn nôn.”

“Ai nói không phải đâu? Chính bản thân mình không có bản lĩnh thì thôi đi, ông chủ Lưu có ý tốt chỉ tiền mời khách mà còn oán giận người ta, tôi cảm thấy vô cùng buồn nôn khi ăn cơm với loại người rác rưởi thế này.”

“Xin người nào đó hãy chủ động chút, tự biết cút đi được không?”

Tất cả mọi người đều đứng về phía Lưu Hàn hạ nhục Giang Nghĩa không ngừng.

Cũng không có gì kỳ lạ, thời buổi này ai có tiền thì kẻ đó là ông nội, mặc dù mọi người đều từng là thôn dân, nhưng bây giờ cũng chỉ biết kéo quan hệ với người có tiền.

Lưu Hàn hơi hếch đầu lên nhìn Giang Nghĩa với vẻ khinh thường.

Anh ta rất tận hưởng bầu không khí của lúc này.

Hầu Quang Vinh càng nghe càng cảm thấy khó chịu, những người thôn dân của trước đây giờ đều thành đám người ghê tởm, họ nhăm vào anh ta và Giang Nghĩa mà mắng mỏ, cả đám người quát tháo bảo họ cút đi, điều này thực sự khiến Hầu Quang Vinh tổn thương đến tận cùng.

Người nghèo nàn, thiển cận.

Nếu không có tiền thì đáng bị người khác coi thường.

Hầu Quang Vinh buông tay cười khổ một tiếng, bữa cơm này nhất định ăn không vô nữa rồi.

Haizz.

Lúc này, Giang Nghĩa nhìn thấy dáng vẻ kìm nén tủi hờn của Hầu Quang Vinh, anh mỉm cười nói: ‘Khỉ, xem ra nơi này không chào đón chúng ta rồi. Vừa hay tôi cũng cảm thấy đồ ăn ở phòng VỊP đồng này thật sự khó mà nuốt nổi, hay là chúng ta đến phòng VỊP vàng ăn đi?”

_ Anh vừa thốt ra lời này đã khiến toàn bộ những người ở đây cười phá lên.

Lưu Hàn vui vẻ cười nói: ‘Dựa vào hai con hàng như các cậu ư, sao không tự tiểu một bãi rồi soi lại cái dáng vẻ nghèo kiết hủ lậu của mình xem, còn muốn đến phòng VỊP vàng ăn uống này nọ? Hừ, các cậu mà cũng xứng ư?”

Hầu Quang Vinh đỏ mặt tía tai.

Anh ta ngơ ngác nhìn Giang Nghĩa, không hiểu hôm nay Giang Nghĩa bị gì mà lại khoác lác hết lần này đến lần khác như thế.

Đầu tiên là nói sẽ trả hộ một tỷ rưỡi tiền phòng VIP, sau đó còn muốn đến phòng VỊP vàng ăn cơm.

Điều này chẳng phải là điên rồi sao?

Anh ta nhớ khi còn đi học Giang Nghĩa không có thói khoe khoang, có chuyện gì vậy, mấy năm nay ở bên ngoài nên tính nết cũng thay đổi luôn rồi sao?

Giang Nghĩa cười trừ khi đối mặt với sự chế giêu và khinh thường của mọi người.

Anh búng ngón tay: ‘Phục vụ.”

Một người phục vụ trẻ tuổi đẹp trai lập tức đi tới, lịch sự hỏi: “Thưa anh, tôi có thể giúp gì cho anh?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2090


Chương 2090

Giang Nghĩa đáp: “Tôi muốn mở một phòng VỊP vàng để cùng ăn cơm với bạn bè.”

Ánh mắt của tất cả những người trong gian phòng đều nhìn sang.

Làm gì vậy? Thật sự muốn đến phòng VỊP vàng ư?

Lưu Hàn sợ hãi rùng mình một cái, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ Giang Nghĩa giả heo ăn thịt hổ thật sự giàu có sao? Đâu thể nhìn ra chứ.

Tuy nhiên, trước đây Giang Nghĩa từng làm tổng phụ trách, mặc dù đã từ chức chỉ còn cái mạng trành nhưng nếu vấn còn để dành tiền thì sao?

Lúc này, chợt nghe thấy người phục vụ nói: “Thật xin lỗi anh, phòng VỊP vàng phải được đặt trước. Hơn nữa…”

Người phục vụ cố ý xem xét Giang Nghĩa, giọng điệu có phần không thân thiện nói: “Hơn nữa, đa số người bình thường đều không thể đặt trước được.”

Lời này vừa thốt đã khiến cho tất cả cười phá lên.

Lưu Hàn cũng thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta vừa cười vừa nói:’Được đấy, giả vờ giả vịt gọi phục vụ này kia! Rõ biết không thể đặt được phòng VIỊP vàng ngay nên cố Tình làm trò đặt phòng VỊP vàng trước mặt mọi người, như kiểu muốn đặt khách sạn nhưng khách sạn từ chối đấy mà. Thực tế là, mẹ bà nó không có tiền mà vờ vịt cái gì”

Hoa khôi thôn nói: ‘Sao tôi cảm thấy đã từng nhìn thấy tình tiết này ở đâu rồi ấy nhỉ?”

Một người ở bên cạnh phụ họa: “Đương nhiên đã từng xem qua rồi, còn nhớ tiểu phẩm “Cái này thật sự không cớ’ của thầy Bản Sơn không?”

“Ồ, nhớ ra rồi, ‘Không thiếu tiền” đúng không?”

“Ôi chao, trước đây luôn nghĩ răng chỉ có thể xem tiểu phẩm này trên tivi thôi, hôm nay coi như đã được xem một buổi biểu diễn trực tiếp rồi.”

“Đúng vậy, nếu thật sự có tiền thì đã sớm đặt trước rồi, ai lại đặt ngay tại đây chứ?

Rõ ràng không có tiền mà còn muốn giả vờ cho chúng tôi xem, anh cho rằng chúng tôi là kẻ ngốc sao?”

Những người thôn dân này, anh một câu †ôi một câu, coi Giang Nghĩa như một trò đùa ngay tại chỗ.

Không khí ở nơi này càng lúc càng được – đẩy lên cao trào.

Hầu Quang Vinh như đứng đống lửa, như ngồi đống than, ôi chao, chúng ta không có tiền thì giả vờ sợ sệt đàng hoàng không phải xong rồi sao? Coi cậu đi Giang Nghĩa, cậu cứ khăng khăng muốn phô trương, lúc này làm màu thất bại ngược lại còn bị quật rồi đó?

Thật là mất mặt mà.

Giang Nghĩa cười khổ lắc lắc đầu, sao chỉ muốn ăn một bữa cơm mà lại khó khăn đến vậy?

Anh lại nói với người phục vụ: “Tôi nhớ chủ khách sạn các anh ở đây là Mạnh Nhất đúng không? Anh gọi anh ta ra đây đi.”

Phục vụ bật cười.

Anh tính làm gì vậy? Ông chủ của khách sạn Hằng Dự là người mà anh nói muốn gặp là gặp sao?

Anh ta khinh thường nói: ‘Xin lỗi, ông chủ của chúng tôi không có ở đây.”

Không có ở đây?

Rõ ràng là một cái cớ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2091


Chương 2091

Tiếng cười trong căn phòng càng lúc càng dữ dội, hơn nữa còn cười đến mức gần như không thở nổi, bọn họ chưa từng thấy kẻ nào ngốc như Giang Nghĩa, rõ ràng không còn tiên mà còn khăng khăng giả vờ, giả vờ thất bại lần một rồi còn giả vờ thất bại thêm lần hai lần ba nữa.

Thật là cực kỳ thú vị.

Giang Nghĩa không còn cách nào khác chỉ đành lấy điện thoại di động ra gọi cho Bảo Bình.

“Chỉ huy?”

“Bảo Bình, bây giờ tôi đang ngồi ở phòng VIP đồng của khách sạn Hằng Dự, cậu bảo Mạnh Nhất xuống dưới một chuyến, tôi có chuyện tìm anh ta”

“Vâng.”

Sau khi Giang Nghĩa cúp điện thoại, anh kiên nhãn chờ đợi, không nói lời nào.

Người phục vụ vẫn đứng một bên châm chọc nói: “Thưa anh, tôi thấy có lẽ anh uống nhiều quá rồi, không bằng ra ngoài cho tỉnh rượu chút đi?”

Hoa khôi thôn cười nói: ‘Không phải anh ta uống nhiều rượu mà là đã ăn nhiều thuốc nổ quái! Lại còn gọi điện bảo ông chủ Mạnh Nhất đến gặp anh ta nữa cơ, anh ta là thứ ất ơ gì chứ? Cười ná thở.”

Lưu Hàn cười đến không thở nổi, xua tay nói: “Giang Nghĩa ơi, anh thật đúng là… Tôi cũng không biết nên nói thế nào với anh mới tốt đây. Chết vì sĩ diện thì chỉ khổ thôi, hết thuốc chữa, thật là hết thuốc chữa mài”

Giữa sự khinh miệt của người phục vụ, sự chế giêu của thôn dân và tiếng thở dài của Hầu Quang Vinh, một loạt tiếng bước chân vội vã truyền đến.

Người phục vụ bâng quơ nhìn thoáng qua.

Anh ta chỉ mới liếc mắt thoáng qua đã bị dọa đến mức nụ cười trên mặt đông cứng lại, anh ta không nhịn được kêu lên: “Chào ông chủ!”

Người đến chính là Mạnh Nhất.

Sau khi nghe câu ‘chào ông chủ” của người phục vụ, tiếng cười của cả căn phòng VIP ngưng bặt.

Mọi người không thể tin nhìn người đàn ông đang chạy đến, đó là Mạnh Nhất ông chủ khách sạn Hằng Dự, hầu hết những người bình thường còn không đủ tư cách nhìn thấy anh ta.

Mà Mạnh Nhất của lúc này đang luống cuống vội vã chạy đến với vẻ mặt căng thẳng.

Điều này?

Mọi người chưa kịp phản ứng, Mạnh Nhất đã chạy đến trước mặt Giang Nghĩa, khách khí cúi đầu chào: “Xin chào chủ tịch Giang!”

Chủ tịch… Giang?

Nụ cười trên mặt mọi người thoắt cái đã đông cứng lại.

Phải biết rằng Mạnh Nhất có thể được coi là một nhân vật tầm cỡ, nhưng một nhân vật tâm cỡ như vậy lại kính trọng Giang Nghĩa như thế?

Không chỉ kính trọng, mà còn sợ hãi.

Một tiếng “xin chào chủ tịch Giang” kia càng làm cho bầu không khí náo nhiệt sôi nổi giảm xuống đến mức đóng băng.

Đang đùa gì vậy?

Giang Nghĩa bị thôn dân chế giễu vì bất tài và không có tiền lại được Mạnh Nhất tôn kính như thế, thậm chí còn gọi anh là “chủ tịch Giang”, điều này cho thấy thân phận và địa vị của Giang Nghĩa phải cao hơn Mạnh Nhất!

Khái niệm đó là gì?
 
Back
Top Dưới