Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5125


Chương 5125

Sau khi hai người cãi nhau lần đó, Quan Triều Viễn cuối cùng vấn là thỏa hiệp.

Dù sao, Tô Lam vần luôn uống thuốc tránh thai khẩn cấp, chuyện này thực sự không tốt cho cơ thể của cô.

Vì vậy anh đã nhờ trợ lý Lâm đi mua cho Tô Lam mua thuốc tránh thai dài hạn, để không gây hại cho cơ thể.

Anh nhớ rõ lúc đó mình đã ra dặn dò trợ lý Lâm mua thuốc tránh thai dài hạn rồi, nhưng sau đó người mang thuốc tới lại là Quan Tử Việt.

Trợ lý Lâm cũng giải thích cụ thể rằng ông cụ Quan đã đưa Quan Tử Việt đến công ty.

Ý đại khái là muốn đến để kiểm tra công việc.

Sau đó, bản thân tình cờ gặp họ, ông cụ Quan đã yêu cầu mình giới thiệu một số quy trình của công ty cho ông.

Và những loại thuốc đó chính là do Quan Tử Việt trực tiếp đưa thẳng đến phòng làm việc của giám đốc.

Nghĩ đến đây, Quan Triều Viễn đột nhiên quay đầu nhìn về phía sau ông cụ Quan.

Không biết từ khi nào, cậu bạn nhỏ Quan Tử Việt cũng chồm tới phía sau ông cụ Quan.

Vốn dĩ là định tham gia cuộc vui thì bất ngờ nhận được ánh mắt lạnh lùng của cha.

Da đầu cậu bé tê dại, cậu bé vô thức quay đầu bỏ chạy: “Nhóc con, con cũng cùng với ông nội liên thủ chơi đùa cha, có đúng không?”

Cậu nhóc Quan Tử Việt bị cha trừng mắt như vậy, trong lòng chợt hoảng hốt.

Giây đầu tiên vẫn là dáng vẻ thông minh đó, giây tiếp theo cậu bé liền l**m môi, bắt đầu tố cáo: “Cha, chuyện này cha cũng không thể trách con! Là do ông cố nói ông đặc biệt hi vọng có thể một lần nữa được bế cháu, cho nên con mới miễn cưỡng giúp.”

Ngụ ý của cậu bạn nhỏ Quan Tử Việt này, cậu ta rõ ràng là bị ông cố lạm dụng uy quyền ép buộc mới làm ra loại chuyện này, vốn dĩ không liên quan gì đến cậu ta cải “Ông già, ông…”

Lần này, Quan Triều Viễn đã hoàn toàn bị ông cụ Quan đánh bại.

Ông cụ này thường ngày trông rất thật thà chất phác, chân chất nhưng trong đầu lại vô cùng tinh anh.

Ông ấy biết anh đối với đứa trẻ đơn thuần như Quan Tử Việt sẽ không có bất kỳ sự phòng bị nào, cũng sẽ không dẫn tới suy nghĩ theo hướng bị đánh tráo thuốc.

Cho nên ông ấy mới tự làm chủ, bí mật trực tiếp đổi thuốc chỗ này.

Cứ như vậy thần không biết quỷ không hay sau đó gây ra chuyện hiểu lầm lớn như vậy.

Tô Lam cũng mơ hồ, cô ngẩng đầu với vẻ mặt bối rối nhìn ông cụ Quan: “Ông nội, vậy rốt cuộc thuốc mà ông đổi cho cháu là gì?”

Ông cụ Quan chỉ cảm thấy khuôn mặt già nua đỏ bừng, vô cùng mất tự nhiên liếc mắt nhìn Quan Triều Viễn.

Ông ấy hơi lúng túng ho hai tiếng, giải thích: “Còn có thể là gì nữa? Không phải chỉ là một số loại thuốc bổ như bổ thận, ích khí,..!”

Nhìn thấy biểu cảm xấu hổ trên khuôn mặt của ông cụ Quan, khuôn mặt xinh đẹp của Tô Lam cũng lập tức đỏ bừng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Chẳng trách bản thân vừa mới đổi sang dùng thuốc này, Quan Triều Viễn mỗi ngày đều như cầm thú vậy.

Gần như là buổi tối mỗi ngày đều làm mình như chết đi sống lại.

Lúc đó, cô còn bởi vì chuyện này mà tức giận sinh ra hiểu lầm với Quan Triều Viễn.

Nhưng ai mà biết được chuyện này không liên quan gì đến Quan Triều Viễn, tất cả đều là do ông cụ Quan làm ral “Ông nội, ông thật lài”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5126


Chương 5126

Tô Lam ngượng ngùng che mặt, muốn trực tiếp tìm cái hố để chui vào.

Vẻ mặt của Quan Triều Viễn vẫn không thay đổi, nhưng khóe miệng lại âm thầm giật giật.

Anh lạnh lùng nhìn chằm chằm ông cụ Quan, môi mỏng nhếch lên, lãnh đạm thốt ra bốn chữ: “Già không nên nết!”

Đột nhiên bị cháu trai ném ra bốn chữ này, một giây trước ông cụ Quan cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng ngay sau đó ông đã bùng nổ: “Này, thăng nhóc thối này có phải là chán sống rồi không? Lại dám nóiông – nội cháu già không nên nết?”

“Sao ông lại là già không nên nết rồi? Sinh con vốn dĩ là chuyện thuận theo tự nhiên. Hơn nữa, hai đứa còn trẻ như vậy, lại sinh thêm mấy đứa nữa thì có làm sao?”

“Nếu như hai đứa lo lắng nhiều con quá không chăm sóc nổi, ông sẽ lại từ đưa mấy bảo mẫu cao cấp từ thủ đô qua đây cho các cháu, hai đứa chỉ cần quan tâm đến việc sinh con, những chuyện khác không cần hai đứa lao tâm!”

“Còn dám nói ông già không nên nết, ông chẳng qua chỉ là muốn làm ông cố mà thôi, sao lại là già không nên nết chứ?”

Quan Triều Viễn khịt mũi lạnh lùng nói: “Gài bây cháu trai mình như vậy, còn không phải già không nết?”

Ông cụ Quan bị Quan Triều Viễn chặn lại một câu, không biết nói gì thêm.

Một lúc lâu sau, ông ấy mới qua loa nói: “Đó chẳng qua chỉ là mấy thứ bổ huyết lợi khí, trách là trách bản thân cháu khí huyết dồi dào, uống chút thuốc bổ đã trực tiếp biến thành quái thú rồi.”

Đứng ở một bên, Tô Lam thấy ông cụ Quan càng nói càng thái quá, chỉ cảm thấy da mặt mình như sắp bị nướng chín rồi, nóng lòng muốn tìm một chỗ chui vào.

Cô nhanh chóng cắt ngang cuộc nói chuyện thái quá giữa hai người họ: “Ông nội, ông xã, hai người có thôi đi không?! Chuyện này không nói thêm nữa có được không?”

Ông cụ Quan quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Tô Lam, bộ dạng vừa thẹn vừa giận.

Ông ấy ngượng ngùng ho hai tiếng, vô cùng thẳng thừng vất chủ đề câu chuyện sang một bên: “Được rồi, được rồi, ở đây vân còn trẻ con, đừng nói mấy chủ đề *** này, chỉ dừng lại ở đây thôi! Chuyện này coi như chưa từng xảy ral”

Ông nội Lý sau khi nói xong, dắt theo Lý Dịch Thành, nhanh chóng xoay người rời đi.

Chủ đề này đã kết thúc ở đây, tâm trạng vốn bất ổn của Tô Lam, bây giờ đã trở lại bình thường.

Cô quay lại nhìn Quan Triều Viễn: “Ông xã, vừa rồi anh có nghe thấy ông nội nói gì không? Ông đã lén thay thuốc. Có nghĩa là hiện tại chúng ta có thể yên tâm giữ lại đứa con này rồi sao?”

Tô Lam lúc này nhìn vào mắt Quan Triều Viễn, dường như chứa những ngôi sao sáng nhất trên toàn thế giới, vô cùng chói mắt.

Quan Triều Viễn nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cô, khóe miệng hơi nhếch lên không tự chủ được: DU Tô Lam hơi ngượng ngùng một chút nhưng vấn bắt lấy tay Quan Triều Viễn đặt nhẹ lên bụng mình: “Nếu như đứa nhỏ là bởi vì sai sót do nhiều nguyên nhân như vậy mới đến được, vậy thì sẽ quyết định sẽ giữ lại nó.”

“Ông xã, anh sờ đi, bên trong có con của anh, là con của hai chúng ta.”

Khi Tô Lam nói những lời này, sống mũi cô hơi cay cay.

Cô không chỉ vì bản thân, mà còn vì Quan Triều Viễn.

Bản thân cho dù bị cha bỏ rơi nhưng ít nhất vần còn anh trai cô giống như một người cha yêu thương chiều chuộng cô.

Về phần Quan Triều Viễn, anh chứng kiến vụ tai nạn của em gái mình, trên lưng gánh vác nhiều đau khổ như vậy, thậm chí những lời nói như sát muối vào trái tim của mẹ…
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5127


Chương 5127

Bản thân có thể cho anh ấy một mái ấm trọn vẹn, thật là hạnh phúc biết baol “Ông xã, anh có biết không? Từ khi biết em được tình cảm của mình dành cho anh, em đã tự nhủ nhất định sẽ cho anh một mái ấm trọn vẹn!”

Trái tim của Quan Triều Viễn bị lời nói của cô làm cho mềm nhữn.

Anh rốt cuộc phải may mắn đến thế nào, mới gặp được Tô Lam!

Trước khi gặp cô, cuộc đời anh chỉ toàn bóng tối.

Sau khi gặp cô, anh cảm thấy mình đã trở thành một con người thực sự.

Một con người băng xương bằng thịt, một con người biết buồn vui đau khổ hạnh phúc là gì.

Quan Triều Viễn nhất thời đ*ng t*nh, thu tay lại để Tô Lam ôm chặt lấy anh.

Giọng nói trâm thấp khàn khàn vang lên bên tai cô: “Cảm ơn!”

Sau khi biết tin mình đã mang thai, Tô Lam cả người bắt đầu trở nên lười biếng.

Ngày hôm đó, cô lại kéo Quan Triều Viễn lên giường ngủ nướng, ngủ đến mười giờ.

Quan Triều Viễn cũng không đánh thức cô, cứ như vậy để cô nghỉ ngơi.

Dù sao cô bây giờ cũng là một sản phụ, động vật bảo vệ cấp quốc gia.

Nhưng vào khoảng bảy giờ sáng.

Tô Lam đang ngủ ngon lành trong vòng tay của Quan Triều Viễn, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Ông xã ồn ào quá, anh đi mở cửa…”

Tô Lam ậm ừ, đá Quan Triều Viễn hai lần, lật người và trùm chăn kín đầu.

“Vậy em cứ ngủ tiếp đi.”

Khóe miệng Quan Triều Viễn hơi nhếch lên, anh mở chăn bông, hôn lên trán cô rồi xoay người bước ra cửa.

Khi Quan Triều Viễn vừa kéo cửa ra, anh đột nhiên nhìn thấy Lâm Mộc đang đứng ở cửa.

Vẻ mặt của bà ấy mang theo ý ngại ngùng: “Xin lỗi ông chủ, tôi biết lúc này ông chủ có lẽ vẫn chưa thức dậy, nhưng…”

Tính tình của Quan Triều Viễn vẫn luôn khá lạnh lùng, nhưng Lâm Mộc cũng đã làm việc ở đây nhiều năm, trước nay đều rất tuân thủ kỷ luật.

Nếu không phải chuyện quá quan trọng, bà ấy cũng tuyệt đối không thể tùy ý tới gõ cửu vào lúc này.

Vì vậy, Quan Triều Viễn không có ý trách bà ấy, mà hỏi một cách thờ ơ: “Có chuyện gì vậy?”

“Chuyện là thế này. Buổi sáng khi tôi dậy chuẩn bị làm vệ sinh, thì một cô gái gõ cửa. Cô ấy nói rằng cô ấy có việc rất quan trọng cần gặp bà chủ.”

“Vì tôi chưa từng gặp cô ấy, cho nên | nhất quyết không cho cô ấy vào, nhưng cô ấy có vẻ rất lo lắng, nói răng chuyện liên quan đến tính mạng, nên tôi để cô ấy vào trước…”

Tô Lam đang ngủ mê man trên giường, dường như mơ hồ nghe thấy giọng nói của Lâm Mộc.

Cô mở chăn bông ngồi dậy, giọng vẫn còn hơi khàn khàn.

Nhưng bộ dạng đó rõ ràng là vẫn chưa tỉnh ngủ: Cô dụi mắt, nghển cổ ra ngoài cửa hỏi: “Lâm Mộc, khi nấy bà nói ai muốn tìm tôi?”

Sau khi nhìn thấy Tô Lam đã tỉnh, Lâm Mộc vội vàng nói: “Cô gái đó nói rằng cô ấy tên là Nguyễn Bảo Lan, nói là chỉ cần cô nghe thấy tên cô ấy là biết ngay.”

Tô Lam vốn dĩ cảm thấy hơi buồn ngủ, định nằm trên giường ngủ nướng thêm một lát.

Nhưng ngay khi nghe thấy tên của Nguyễn Bảo Lan, cả người bừng tỉnh ngay lập tức.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5128


Chương 5128

Những ngày này, vì mới biết mình có thai nên Quan Triều Viễn tuyệt đối không cho phép cô ra ngoài.

Nghe nói ba tháng đầu thai nhi vẫn chưa ổn định nên cần phải ở nhà nghỉ ngơi thật tốt.

Cô nhờ Nguyễn Bảo Lan chăm sóc Nguyên Phương Thảo.

Nguyễn Bảo Lan đã bước qua giai đoạn nguy hiểm của 3 tháng đầu thai kỳ nên việc đi lại vào thời điểm này không phải là vấn đề lớn đối với cơ thể cô ấy.

Mà bây giờ cô đột nhiên thấy tới nhà mình sớm như vậy, còn sốt ruột như vậy nữa, nói không trừng Nguyên Phương Thảo đã xảy ra chuyện rồi.

Nghĩ đến đây, Tô Lam trực tiếp kéo chăn bông ra, nhanh chóng rời khỏi giường.

Cô cầm lấy bộ đồ ngủ trên đầu giường, mặc vào người rồi đi về phía cửa.

Bình thường nếu như nhìn thấy động tác của Tô Lam gấp gáp như vậy, Quan Triều Viễn chắc chắn sẽ ngăn cô lại.

Chỉ có điều lần này anh không nói mà đi xuống nhà với Tô Lam.

Khi bước đến cửa, Tô Lam dường như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lập tức dừng lại, quay đầu liếc nhìn Quan Triều Viễn đang đi theo mình.

Sau đó quay người bước đến bên anh, hôn lên má anh: “Ông xã, anh ngủ tiếp một lát đi, em xuống xem có chuyện gì.”

Nói xong, Tô Lam vội vàng đi vào phòng tắm.

Rửa mặt thật nhanh, rồi đi thẳng xuống lầu.

Nhìn thấy Tô Lam vội vàng rời đi, trong đầu Quan Triều Viễn chợt lóe lên, dường như anh đã nghĩ ra điều gì đó.

Nguyễn Phương Thảo?

Anh nhớ rằng người phụ nữ tên Nguyễn Ánh Điềm dường như có một cô em gái tên là Nguyễn Phương Thảo.

Khi Tô Lam vừa mới đi tới phòng khách được vài bước, liền phát hiện người đang ngồi trên sô pha lo lắng chờ đợi không phải ai khác, chính là Nguyễn Bảo Lan.

Cô vừa đi đến góc cầu thang, Nguyễn Bảo Lan liền đột nhiên đứng dậy, trực tiếp lao về phía cô: “Tô Lam, Phương Thảo xảy ra chuyện rồi!”

“Xảy ra chuyện gì rồi??”

Khi nghe những lời này, trái tim của Tô Lam đột nhiên nhấc bổng lên.

Dù sao Nguyễn Phương Thảo mới gặp phải loại chuyện như vậy vài ngày †rước.

Tuy nhiên, trước đó không phải Nguyễn Bảo Lan nói rằng dưới sự can thiệp của chuyên gia tâm lý, đã có chuyển biến tốt rồi sao?

Tại sao đột nhiên xảy ra vấn đề?

Vừa nói đến chuyện này, khuôn mặt của Nguyên Bảo Lan càng trở nên khó coi hơn: | “Hôm nay khi em đưa cô ấy đến bệnh viện, em nhận thấy cảm xúc của cô ấy dường như không ổn.”

Khuôn mặt của Tô Lam đột nhiên thay đổi: “Nói như vậy là ý gì?”

Nguyên Bảo Lan lời nói có vẻ hơi lộn Xộn: “Em thấy tình trạng của cô ấy rất không ổn, em… em lo lắng cô ấy sẽ tự sát…

“Cô nói cái gì? Lúc trước cô ấy không phải là vẫn ổn sao? Cô nói cho tôi biết, có phải tên khốn Chiến Lưu Thành lại kích động gì cô ấy không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5129


Chương 5129

Mặt Tô Lam tái đi.

Nguyễn Bảo Lan cắn chặt môi nhìn cô đầy tội lỗi: “Trước đó chúng em thấy chị có thai, không muốn chị lo lắng về chuyện đó, vì vậy chúng em mới nói với rằng tình hình của Nguyễn Phương Thảo đã được cải thiện rất nhiều, nhưng sự thật là tình hình của cô ấy ngày càng trở nên tệ hơn. Em thực sự hết cách rồi… “

“Đừng nói nhiều nữa, chúng ta đến bệnh viện trước đi!”

Tô Lam lấy chìa khóa xe trong túi xách ra, kéo Nguyễn Bảo Lan quay người muốn rời đi.

Chỉ là Nguyễn Bảo Lan còn chưa kịp cất bước, đã nghe thấy giọng nói của Quan Triều Viễn sau lưng mình: | “Tôi đưa mọi người đến đó.”

Tô Lam và Nguyễn Bảo Lan cũng quay đầu nhìn sang.

Lúc này mới phát hiện, Quan Triều Viễn không biết từ bao giờ đã đứng ở góc cầu thang.

Tô Lam ngạc nhiên chớp mắt hai lần: “Ông xã, hôm nay anh không cần đến công ty sao? Không sao, em tự lái xe là được rồi!”

“Yên tâm đi, anh sẽ thu xếp!”

Vốn dĩ, Quan Triều Viễn không định đến bệnh viện cùng với mấy người Tô Lam.

Nhưng khi nhìn thấy Tô Lam tự mình cầm chìa khóa xe, rõ ràng là định tự mình lái xe.

Khuôn mặt anh trở nên u ám ngay lập tức.

Anh không phân biệt đối xử với phụ nữ, nhưng phụ nữ trời sinh đối với phương diện về máy móc đã không được nhạy cảm bằng đàn ông rồi.

Thêm nữa, Tô Lam tâm trạng hiện tại bất ổn như vậy, hơn nữa còn đang mang thai.

Nếu có bất kỳ tai nạn nào xảy ra trên đường đi, vậy thì là lợi bất cập hại rồi.

Khoảng nửa giờ sau, xe dừng lại vững vàng bên cạnh bệnh viện trung tâm.

Tô Lam vô cùng tự nhiên cởi dây an toàn, đẩy cửa xe bước ra ngoài.

Quay đầu lại, chào hỏi Quan Triều Viễn: “Ông xã, cảm ơn anh đã đưa chúng em qua đây, bây giờ em phải lập tức đi xem xemil”

Khi Quan Triều Viễn nhìn thấy hành động của Tô Lam, tự hỏi cô lại định †ự mình qua đó sao?

Vì vậy, anh cau mày, bình đạm nói: “Anh sẽ đi với em.”

“Bảo Lan, cô ấy đưa em đến đó, hay là anh cứ về công ty đi! Gần đây không phải anh vẫn luôn rất bận rộn sao? Hơn nữa, chuyện của bạn em anh cũng không hiểu quá rõ, cũng không thể giúp đỡ được gì đâu! “

Quan Triều Viễn chỉ liếc nhìn cô: “Thời gian vẫn còn sớm.”

Tô Lam không muốn lãng phí thời gian ở đây nữa, cũng không nhiều lời với Quan Triều Viễn nữa.

Cô trực tiếp cất bước, để Quan Triều Viễn đi theo phía sau.

Nguyễn Bảo Lan đưa hai người họ đến tận phòng bệnh ở tầng tám.

Quan Triều Viễn đứng ở ngoài, không đi vào.

Anh tìm một chỗ dựa vào tường, yên lặng đợi Tô Lam làm xong việc.

Nguyễn Bảo Lan mở cửa phòng bệnh, bước vào.

Tô Lam lập tức nhìn thấy Nguyễn Phương Thảo đang thu mình †rong góc.

Lúc này, cô đang mặc áo bệnh viện sọc xanh trắng, cuộn người rất yên tĩnh, hai tay ôm lấy đầu gối.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5130


Chương 5130

So với lần cuối cùng bản thân gặp cô ta trong căn hộ, ít nhất lần đó trên người cô ta vẫn còn một chút sức sống.

Nhưng lần này, toàn bộ cơ thể cô ta đều tỏa ra hơi thở yên tĩnh giống như đang cận kề cái chết, một chút sinh khí cũng không có.

Tô Lam chỉ thấy tim mình chùng xuống.

Cô nhanh chóng bước tới, Nguyễn Phương Thảo vần cúi đầu.

Tô Lam không thể nhìn thấy biểu cảm của cô ta, vì vậy cô chỉ có thể gọi tên cô ấy bằng ngữ khí nhẹ nhàng nhất: “Phương Thảo.”

Người tưởng chừng như đang hồn bay phách lạc kia, đột nhiên bị đánh thức, cơ thể Nguyễn Phương Thảo khẽ rung lên, nhưng vẫn không hề nhìn lên.

Mặc dù những ngày qua Nguyễn Bảo Lan đã ở bên cạnh chăm sóc cho Nguyễn Phương Thảo.

Nhưng cô ấy có thể nhìn ra được, người duy nhất mà Nguyễn Phương Thảo tin tưởng là Tô Lam.

Vì vậy, đôi khi bản thân rất khó giao tiếp với cô ta.

Lần này cuối cùng cũng đưa Tô Lam đến, Nguyễn Bảo Lan không muốn mất thời gian nên kiếm cớ bản thân đi ra ngoài mua bữa sáng, nhường thời gian cho Tô Lam và Nguyễn Phương Thảo.

Sau khi Nguyên Bảo Lan rời đi, chỉ còn lại Tô Lam và Nguyễn Phương Thảo trong phòng bệnh rộng lớn.

Tô Lam quay người lại ngồi bên cạnh Nguyên Phương Thảo, cúi đầu xuống thì thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta trắng như tờ giấy, không có một chút huyết sắc.

“Phương Thảo, cô bị sao vậy?”

Nguyên Phương Thảo giống như cuối cùng đã nghe thấy lời nói của Tô Lam, cô ta từ từ ngẩng đầu lên.

Sau khi nhìn thấy người bên cạnh mình là Tô Lam, cô ta lập tức ngồi bật dậy, như thể vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ lớn: “Tô Lam, chị tới rồi sao?”

“Phương Thảo, bây giờ cô ổn chứ?”

Tô Lam không chắc chăn về tình hình hiện tại của Nguyễn Phương Thảo, vì vậy cô chỉ có thể hỏi một cách cẩn thận.

Lần này, Nguyễn Phương Thảo không hề rơi nước mắt.

Như thể mấy ngày trước đã đem | toàn bộ nước mắt của cả đời này đều khóc cạn rồi.

“Ừ, tôi không sao.”

Nguyễn Phương Thảo khi nói ra câu này bất giác cử động cơ thể.

Áo bệnh nhân trên người cô ta rất rộng, khi cử động như thế này, vết tích trên cổ và vai cô lập tức lộ ra, dày đặc.

Thậm chí, dấu vết trên cơ thể cô ra còn dày đặc hơn cả khi phát hiện ra cô †a ở trong căn hộ ngày hôm đó.

Sao lại như vậy?

Rõ ràng, khi bản thân phát hiện cô †a ở trong phòng tắm ngày hôm đó, trên người cô ta không có nhiều vết tích như Vậy.

Lễ nào?

Tô Lam cố nén sự lo lắng của mình, cô ngồi xuống mép giường và cẩn thận nói: “Phương Thảo, cô có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?”

Nguyễn Phương Thảo nhìn chằm chăm vào ngón chân của mình một cách rất đờ đân.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5131


Chương 5131

Không biết đã qua bao lâu, khóe miệng cô ta chợt hiện lên một nụ cười.

Chỉ là nụ cười ấy rất lạnh lùng đầy mỉa mai và hờ hững.

Tô Lam chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên nhảy dựng lên, chẳng lế sau khi Nguyễn Phương Thảo bị ức h**p ngày hôm đó, tối hôm qua cô ta lại bị ức h**p sao?

Lễ nào lại là Chiến Lưu Thành sao?

Tô Lam chỉ cảm thấy trái tim đột nhiên bị một bàn tay giữ chặt, đau khủng khiếp.

Nhất thời, cô khó chịu, tới không biết phải nói gì: “Nói cho tôi biết, có phải là Chiến Lưu Thành hắn…”

Sau khi nghe đến tên Chiến Lưu Thành, sắc mặt của Nguyễn Phương Thảo càng thêm tái nhợt, thậm chí đôi mắt cũng trở nên mờ mịt.

Phản ứng như vậy khiến Tô Lam không xác định được chuyện này rốt cuộc có phải là có liên quan gì đến Chiến Lưu Thành hay không?

Tô Lam gân như cố gắng hết sức để hồi phục lại thanh âm của mình: “Phương Thảo, nói cho tôi biết, cô có chỗ nào khó chịu không?”

“Bây giờ cũng ta đã ở bệnh viện rồi, nếu như cô có chỗ nào khó chịu, cô nói với tôi, bác sĩ sẽ giúp cô.”

“Không sao.”

Nguyên Phương Thảo có chút uể oải lắc đầu, cô ta vô cùng chậm chạp lặp đi lặp lại một câu nói: “Tôi không sao, tôi thực sự không sao…

Tô Lam nhìn cô ta với ánh mắt phức tạp.

Cô gái trước mặt mình đã trở nên mất hồn mất vía như thế này rồi, làm sao có thể khiến bản thân tin được là cô có chuyện gì chứ?

Cô liếc nhìn quanh phòng, rót một cốc nước rồi đưa lên miệng cô ta, nhẹ nhàng thuyết phục: “Phương Thảo, hay là cô uống một ngụm nước trước, uống xong sẽ cảm thấy thoải mái hơn một chút.”

Lần này Nguyễn Phương Thảo không từ chối hành động của cô, khóe miệng hơi cứng đờ mở ra.

Chỉ là sau khi uống được hai ngụm nước, ánh mắt vấn vô cùng đờ đẫn.

Mặc dù hiện tại Nguyễn Phương Thảo không nói một lời nào, nhưng Tô Lam vần có thể hiểu ra.

Chuyện này tuyệt đối không thể tránh khỏi liên quan với Chiến Lưu Thành!

Nguyễn Phương Thảo không nói, không có nghĩa là bản thân không thể đào ra được chân tướng sự việc từ miệng của tên khốn Chiến Lưu Thành đó.

Tô Lam đứng dậy, nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, định đi ra ngoài gọi điện chất vấn Chiến Lưu Thành.

Đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn và suy sụp của Nguyễn Phương Thảo phía sau: “Tô Lam…”

Tô Lam quay đầu nhìn sang, bất ngờ bắt gặp ánh mắt của Nguyễn Phương Thảo.

Lúc này, ánh mắt của cô ta chậm rãi rơi vào điện thoại di động trên tay cô.

Không biết vì sao, Tô Lam bị nhìn như vậy lại có chút chột dạ.

Cô để điện thoại sau lưng, quay người trở lại đầu giường, nhẹ nhàng hỏi: “Phương Thảo, có chuyện gì vậy? Có phải là có chỗ nào không thoải mái không?”

Nguyễn Phương Thảo nhìn cô chằm chăm với ánh mắt vô cùng phức tạp: “Tô Lam, chị là muốn gọi điện cho Chiến Lưu Thành sao?”

Khi cô ta nói điêu này, có một dấu vết của sự chế nhạo và sự mỉa mai hiện lên trong mắt.

Thậm chí có những ân oán căn bản không thể xóa nhòa.

Cái nhìn này khiến Tô Lam đột nhiên cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5132


Chương 5132

Nhưng cô vẫn cắn răng kiên trì, bắt đầu giải thích: “Phương Thảo, cô yên tâm đi, tôi làm việc sẽ có chừng mực.”

Nguyễn Phương Thảo khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười tái nhợt.

Cô ta dường như đã hiểu ra điều gì đó, đột nhiên nói: “Tôi đáng lẽ ra phải sớm biết chị có số điện thoại của anh ấy.”

Tô Lam nhận thấy biểu hiện của Nguyễn Phương Thảo có vẻ không ổn, cô ngập ngừng gật đầu thăm dò: “Ngày hôm đó cô đã đem số điện thoại của anh ta cho tôi, cô quên rồi sao?”

Nguyên Phương Thảo cụp mắt xuống, không nhìn Tô Lam.

Cô ta chỉ nhàn nhạt nói: “Chiến Lưu Thành, thật ra người mà anh ấy ban đầu thích là chị có đúng không? Số điện thoại của anh ấy là từ trước khi tôi đưa cho chị, chị đã có rồi, có phải không?”

Tô Lam bị sốc trước phản ứng của Nguyên Phương Thảo.

Cô hơi ngẩn ra một lúc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại được.

Cô vội vàng ngồi thẳng dậy, trịnh trọng lắc đầu rồi gấp gáp giải thích: “Phương Thảo, tôi bảo đảm với cô, giữa tôi và Chiến Lưu Thành chưa từng có bất kỳ hành vi lệch lạc nào!”

“Cô cũng hiểu rất rõ quan hệ giữa Quan Triều Viễn và tôi. Dù là ai đi chăng nữa thì cũng không cách nào lay chuyển được.”

“Tôi đã kết hôn và có ba đứa con.

Tôi tuyệt đối không thể làm gì có lỗi với chồng mình. Điểm này cô nhất định phải tin tôi”.

“Tôi biết, chị có thể bảo đảm với tôi rằng hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra với anh ấy, nhưng anh ấy không thể bảo đảm với tôi, đúng không?”

Nguyễn Phương Thảo ánh mắt ngơ ngác nhìn ngón chân mình.

Khi cô ta nói những lời này, có một sự tuyệt vọng trong ngữ điệu mà Tô Lam có thể dễ dàng nghe ra được.

Nói xong cô ta im lặng một lúc.

Cuối cùng, vân là tiếng thở dài thường ngày.

Khi bắt đầu nói tiếp, giọng nói lạnh nhạt như nước, không có chút cảm xúc nào: “Tô Lam, tôi có thể làm phiền chị một chuyện được không, chị có thể gọi cho anh ấy giúp tôi, nói rằng tôi có chuyện muốn nói với anh ấy.”

| Tô Lam biết rất rõ, nếu như chuyện này liên quan đến Chiến Lưu Thành, Nguyễn Phương Thảo lúc này tuyệt đối sẽ không muốn gặp anh ta.

Nhưng nếu chuyện này không liên quan gì đến Chiến Lưu Thành, với tính cách này của Nguyễn Phương Thảo, càng cảm thấy bản thân đã bị làm nhục thành ra bộ dạng như thế, càng không còn mặt mũi nào để gặp Chiến Lưu Thành.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nhưng bây giờ?

Cô không ngờ cô ta lại đột nhiên đưa ra yêu cầu này, nói muốn nói chuyện điện thoại với Chiến Lưu Thành?

Tô Lam nhìn cô ta đầy nghi hoặc, luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Nhưng nhất thời, lại không biết nên †ừ chối hay đồng ý.

Cô trong lòng vô cùng khó hiểu, cô không biết Chiến Lưu Thành người đàn ông này rốt cuộc đang nghĩ gì trong đầu.

Mấy hôm trước khi cô rời đi, sự lo lắng của Chiến Lưu Thành dành cho Nguyễn Phương Thảo chắc chắn không phải là ngụy trang.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5133


Chương 5133

Nhưng nếu anh ta thực sự lo lắng cho Nguyễn Phương Thảo, tại sao cách vài ngày sau anh ta lại làm hành vi cầm thú như vậy với cô ta?

Tô Lam cứ như vậy nhìn Nguyễn Phương Thảo, ngập ngừng nói: “Phương Thảo, cô bình tĩnh nghe tôi nói trước đã. Nếu như khoảng thời gian này cô không muốn gặp Chiến Lưu Thành cũng không sao. Tôi có thể gác lại tất cả công việc trong tay, tôi sẽ đích †hân đến bệnh viện chăm sóc cô, thế nào? “

Nhưng ai được lời này của Tô Lam thậm chí còn chưa rơi xuống, Nguyễn Phương Thảo đã trực tiếp cắt lời cô một cách lạnh lùng: “Cảm ơn cô đã gọi điện giúp tôi.”

Khi Nguyễn Phương Thảo nói điều này, giọng điệu của cô ta rất lạnh lùng.

Cô ta không nhìn Tô Lam mà cứ cúi găm mặt từ đầu đến cuối, mắt dán chặt vào ngón chân.

Tô Lam hơi ngạc nhiên, lúc này cô không biết chính xác cảm xúc của Nguyên Phương Thảo là như thế nào.

| Loay hoay một hồi, cô chỉ có thể lấy điện thoại di động ra bấm số của Chiến Lưu Thành.

Trong lúc chờ cuộc gọi kết nối, tâm trạng của Tô Lam vô cùng phức tạp.

Điện thoại reo rất lâu, mãi cho đến lúc sắp ngắt máy, bên đó cuối cùng mới có người bắt máy.

Tô Lam gần như muốn lao đến trước mặt Chiến Lưu Thành, nói: “Bây giờ anh có rảnh không?

Phương Thảo hiện đang nằm viện, anh có thể bớt chút thời gian đến đây một chuyến không? Cô ấy có chuyện muốn nói với anh.”

Sau khi giọng nói của Tô Lam rơi xuống, đầu dây bên lập tức kia im lặng.

Nhưng một lúc sau, giọng nói của Chiến Lưu Thành vang lên: “Là cô bảo tôi qua đó, hay là cô ấy bảo tôi qua đó?”

Tô Lam thấy Chiến Lưu Thành lúc này vẫn còn tâm tư để vướng bận tới chuyện này, cô đột nhiên vô cùng tức giận.

Nếu không phải là có Nguyễn Phương Thảo ở bên cạnh, cô chắc chắn đã không kìm được cảm xúc mà quát măng rồi.

Lúc này, cô buộc lòng kìm nén lửa giận trong lòng, hạ giọng nói: “Chiến Lưu Thành, hiện tại vấn đề này còn quan trọng không? Chẳng lẽ trái tim của anh thật sự được làm bằng đá sao?”

Bên kia điện thoại im lặng một lúc: “Cô ấy thế nào rồi?”

Nghe thấy thanh âm lạnh nhạt đó của anh ta, bên trong cũng không hề nghe ra được chút để tâm nào, Tô Lam chỉ muốn cười lạnh: “Hì hì, đến bây giờ mới nhớ tới phải quan tâm cô ấy, có phải hơi muộn rồi không? Tôi nói cho anh biết, tình trạng của cô ấy hiện tại không tốt, hơn nữa còn rất không tốt! Vô cùng không tốt!”

“Cô ấy muốn gặp anh. Cô ấy có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh, nếu anh có thời gian thì lập tức đến đây đi!”

“Ý của cô là Nguyễn Phương Thảo muốn gặp tôi?”

Chiến Lưu Thành nghe xong, dường như cảm thấy hơi kinh ngạc.

Tô Lam nhíu mày thật chặt, sự tức giận trong giọng nói của cô sắp không khống chế nổi nữa: “Địa chỉ bệnh viện và số phòng bệnh, chút nữa tôi sẽ gửi trực tiếp gửi tin nhắn cho anh, anh lập tức xuất phát đi!”

Nói xong, Tô Lam cúp máy, không chút do dự.

Khi cô cất điện thoại sang một bên, lúc này mới ý thức được Nguyễn Phương Thảo từ đầu đến cuối vẫn luôn ngồi bên cạnh cô.

Cô ta đã nghe hết nội dung cuộc nói chuyện giữa hai người họ.

Tô Lam đột nhiên cảm thấy vô cùng hối hận.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5134


Chương 5134

Cô không nên trút cảm xúc bất mãn của mình ở đây, nếu nó kích động Nguyễn Phương Thảo thì phải sao?

Vì vậy, cô liền cau mày: “Phương Thảo, cô ở đây một mình một lát. Tôi tin Chiến Lưu Thành không mất nhiều thời gian sẽ đến đây sớm thôi. Tôi ra ngoài xem Bảo Lan đã về chưa.”

Ngay sau lời nói của Tô Lam vừa dứt, liền nghe thấy Nguyên Phương Thảo nói: “Tô Lam, tôi không sao, hôm nay chị đáng lẽ phải cùng cậu Quan qua đây mới phải chứ, nếu không thì mọi người cứ về lo chuyện của mọi người trước đi, chuyện của tôi tôi xử lý được.”

Sau khi nghe những gì Nguyễn Phương Thảo nói, Tô Lam gần như là theo phản xạ lập tức cau mày.

Nhìn thấy trạng thái của Nguyễn Phương Thảo, cô thực sự có chút lo lắng.

Dù sao, lần trước nhìn thấy cô ta ở trong căn hộ.

Tuy không trạng thái không được tốt, nhưng ít nhất cũng nhìn ra được một chút sinh khí.

Nhưng lần này trên người của Nguyên Phương Thảo gần như chỉ có thể nhìn ra được một cảm giác suy tàn | và vô hồn tỏa ra từ xương tủy của cô.

Tô Lam sợ rằng sau khi mình rời đi cô ta sẽ làm điều gì đó ngu ngốc, cô rất không yên tâm: “Phương Thảo, nếu không thì thế này, dù sao vẫn còn sớm. Đợi đến khi Chiến Lưu Thành đến thì tôi sẽ lập tức đi ngay. Tôi nhất định sẽ không làm lỡ mất chuyện giữa hai người, thế nào?”

Nguyễn Phương Thảo biết bản thân không có cách nào để khuyên can Tô Lam, vì vậy chỉ có thể gật đầu coi như là đồng ý.

Nguyễn Bảo Lan rất nhanh đã cầm đồ ăn sáng quay về.

Nhưng lúc này, dường như không ai trong số họ có hứng thú ăn cả.

Vì vậy chỉ có thể gạt hết toàn bộ những bữa sáng đó để sang một bên.

Tô Lam dặn dò Nguyễn Bảo Lan ở lại chăm sóc, sau đó quay người bước ra ngoài.

Cô phải hỏi bên bệnh viện một số thông tin liên quan về tình trạng cơ thể của Nguyễn Phương Thảo.

Tô Lam vừa đi ra khỏi phòng bệnh, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Quan Triều Viễn đang rất lười biếng dựa vào cửa.

Cô ngạc nhiên nhìn anh: “Ông xã, sao anh còn ở đây? Anh chưa về sao?”

Sau khi nghe câu hỏi đầy nghi ngờ của Tô Lam, khuôn mặt tuấn tú vô song của Quan Triều Viễn trong phút chốc trở nên ảm đạm.

Anh nhìn chằm chằm vào Tô Lam, trên người anh từ trong ra ngoài tràn đầy sự bất mãn.

Anh không phải là vì không yên tâm, cho nên mới cả đoạn đường đi theo qua đây sao.

Cùng với anh đợi bên ngoài lâu như vậy, Tô Lam, con người vô lương tâm này đã trực tiếp quên mất anh rồi sao?

Tô Lam dường như nhìn thấy vẻ mặt không vui của Quan Triều Viễn.

Cô lè lưỡi bước nhanh đến bên anh, vươn tay dễ dàng năm lấy cánh tay anh: “Chồng yêu, em còn tưởng rằng anh trực tiếp đến công ty rồi! Dù sao cũng không còn sớm nữa!”

| Ông chủ Lệ vô cùng kiêu ngạo yêu chiều nhàn nhạt nhìn cô một cái, sau đó nói: “Đi ăn sáng với anh.”

Tô Lam do dự, cuối cùng lắc đầu: “Em thực sự không có tâm trạng, em muốn nói chuyện với bác sĩ để hỏi về tình hình hiện tại của Phương Thảo.”

“Dù sao cô ta ở thành phố Ninh Lâm này. Ngoài em ra cũng không có bạn bè gì, cũng không có nhiều người để cô ấy có thể dựa vào. Em thực sự không thể khoanh tay đứng nhìn! Anh có thể hiểu ý em không, ông xã?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5135


Chương 5135

Nhìn thấy thái độ cứng rắn của Tô Lam, Quan Triều Viễn biết rằng nếu chuyện này không được sắp xếp ổn thỏa, cô căn bản sẽ không yên lòng và cùng mình về nhà.

Vì vậy, Quan Triều Viễn trực tiếp thay đổi thái độ của mình, kéo cô quay người lại, đi về phía văn phòng bác sĩ: “Không phải nói đi hỏi bác sĩ tình hình sao? Vậy thì mau đi thôi, còn đừng ngây ra đó làm gì.”

Từ thái độ của Quan Triều Viễn, đây rõ ràng là bộ dạng muốn quản chuyện tọc mạch này của Tô Lam đến cùng.

Tô Lam không kìm được, cô biết từ khi mang thai, Quan Triều Viễn đã để ý mình hơn rất nhiều.

Lúc này, cô chỉ có thể ngoan ngoấn đi theo anh, đi một mạch về phía văn phòng của bác sĩ.

Khi họ bước vào văn phòng, bác sĩ gần như ngay lập tức nhận ra Quan Triều Viễn.

Vốn dĩ là còn đang ngồi sau bàn làm việc, ngay lập tức sợ hãi đứng lên, thậm chí có chút run rẩy trong giọng điệu: “Cái đó … anh Quan, cô Lệ, xin hỏi hai người tìm tôi có chuyện gì không?”

Bác sĩ một bên vừa hỏi, não của anh †a một bên cũng đang hoạt động nhanh chóng.

Trong lòng thầm tự hỏi, hình như mình chẳng có chút liên quan gì với hai vị này, có lẽ không phải là đắc tội gì với hai nhân vật lớn này rồi.

Quan Triều Viễn chỉ đứng bên cạnh Tô Lam một cách rất lặng lẽ.

Khí chất toát ra từ toàn thân anh vừa lạnh lùng vừa cao quý, căn bản không cách nào ngó lơ được.

Khi nói, giọng nói của anh vô cùng lạnh lùng, giống như thái độ thường ngày của anh khi làm việc và tiếp đãi mọi người vậy: “Nguyên Phương Thảo có phải là bệnh nhân của anh không? Cô ấy là bạn của vợ tôi.”

Sau khi chào hỏi, anh chỉ xoay người ngồi xuống sô pha bên cạnh, không có ý định tiếp tục nói.

“Cậu Lệ, anh nói là Nguyễn Phương Thảo sao? A, vâng, vâng, vâng, đúng vậy, tôi là bác sĩ điều trị của cô ấy.”

Tô Lam mỉm cười, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Bác sĩ, anh đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn hỏi, lần này cô ấy bị thương ở đâu?”

Vị bác sĩ lúng túng liếc nhìn Quan Triều Viễn, như thể đang cân nhắc bản thân phải dùng cách diễn đạt và từ ngữ nào mới có thể thể hiện khéo léo một chút: “Nói thế nào nhỉ, cô ấy so với lần trước được đưa đến bệnh viện của chúng tôi nghiêm trọng hơn một chút.”

“Ừm, ý tôi là trong vòng 24 giờ, cô ấy đã phải chịu rất nhiều lần xâm phạm thô bạo và nghiêm trọng, với những vết rách ở các mức độ khác nhau, gãy xương nhẹ ở tay phải. Tình hình đại khái chính là những…”

Sau khi nghe đến đây, trái tim của Tô Lam đập thình thịch, lông mày cũng gắt gao cau lại.

Nhìn thấy Tô Lam đứng đó, không hề lên tiếng.

Bác sĩ liền nói thêm một câu: “Nhưng tôi nghĩ so với vết thương trên cơ thể, cú sốc tỉnh thần của cô ấy có lẽ còn nghiêm trọng hơn lần trước.”

“Dù sao, trong vòng chưa đầy một tuân, cô ất đã hai lần liên tiếp gặp phải sự xâm phạm nghiêm trọng, hơn nữa trước đó cô ấy còn là một người phụ nữ chưa từng trải qua chuyện ấy, tôi e rằng so với người thường còn khó chấp đả kích này hơn.”

“Vì hai người là bạn của cô ấy, tôi muốn mọi người đi hỏi xem thái độ hiện tại của bệnh nhân, có cần báo cảnh sát để xử lý không?”

Sau khi nghe những lời này, Tô Lam liền nắm chặt tay thành nắm đấm.

Cô gần như đã cố gắng hết sức để kiểm soát một số cảm xúc của mình.

Cô thở mạnh một hơi, cố gắng bình ổn lại giọng nói: “Liệu có để lại di chứng gì không?”

Bác sĩ im lặng một lúc, anh ta có thể nhìn ra được, sau khi nghe những lời này, Tô Lam làm ra phản ứng như vậy, chắc hắn là hiện tại tạm thời không hề có ý dịnhd gọi cảnh sát.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5136


Chương 5136

Dù sao, thực sự muốn gọi cảnh sát, thì ngay sau khi chịu ưc h**p cô ta đã báo cảnh sát rồi.

Tại sao chỉ trong một tuần ngắn ngửi lại xảy ra tình huống này một lần nữa?

Nói không chừng là hai vợ chồng trẻ đùa giốn, nhất thời mất đi chừng mực.

Suy nghĩ theo hướng này, bác sĩ không có ý định tiếp tục với vấn đề có nên gọi cảnh sát hay không, thay vào đó, anh ta nói: “Tôi nghĩ với tư cách là bạn bè của cô ấy, mọi người cần phải luôn luôn quan tâm sát sao đến vấn đề tinh thần của cô ấy, tốt nhất là có thể tiến hành khai thông tâm lý cho cô ấy ở một mức độ nhất định.”

“Ngoài ra, chúng ta cũng phải có biện pháp tránh thai kịp thời. Dù sao những vết thương khác trên cơ thể cũng có thể lành, nhưng về mặt tâm lý cũng có thể phải mất thêm một thời gian nữa.”

Sau khi nghe những lời của bác sĩ, Tô Lam im lặng một lúc lâu.

Một lúc lâu sau, trong ánh mắt lúng túng và mất tự nhiên của bác sĩ, cô mới nói: “Cảm ơn bác sĩ, tôi hiểu rồi.”

Hai người vai kê vai cùng nhau bước ra khỏi văn phòng của bác sĩ.

Tô Lam đi bên cạnh Quan Triều Viễn, bước chân nặng nề và có chút đờ đân.

Hai người họ cứ như vậy chậm rãi đi về phía trước, các y tá và bệnh nhân ra vào trong hành lang của bệnh viện, gần như là theo bản năng đều nhìn về phía họ.

Dù sao Quan Triều Viễn quá đẹp trai, Tô Lam cũng quá xinh đẹp, hai người này đứng chung với nhau thực sự quá bắt mắt.

Sau khi ra khỏi văn phòng bác sĩ, Quan Triều Viễn phát hiện lông mày của Tô Lam vẫn luôn cau lại, hơi thở trâm lặng ra khắp cơ thể.

Quan Triều Viễn vốn dĩ không định để tâm đến những chuyện tọc mạch này, nhưng anh không muốn thấy Tô Lam vừa mới mang thai không lâu đã phải lao tâm về chuyện này.

Anh trực tiếp duôi tay phải ra, ôm lấy vòng eo thon thả của cô vào lòng.

Tô Lam nhất thời không có phòng bị, cả người ngã vào ngực anh.

Cô vô thức đưa tay đỡ ngực anh, trong giọng điệu còn mang theo chút kinh hãi, trách măng: “Anh đang làm gì đấy?”

Quan Triều Viễn nhìn xuống cô, hỏi một cách thản nhiên: “Có cần anh ra mặt thay bạn em xử lý tên đó không?”

Sau khi nghe điều này, Tô Lam bất ngờ căn chặt môi, biểu cảm trên khuôn mặt cô trở nên cứng ngắc.

Cô ngẩng đầu lên, cau mày với Quan Triều Viễn.

Nhưng trước khi cô kịp lên tiếng, Quan Triều Viễn đã nói trước: “Không được phép đổ oán giận của người khác lên người anh, có nghe thấy chưa?”

Tô Lam cau mày, trừng mắt nhìn anh, với giọng điệu có vài phần bực bội: “Hừ, nghe có vẻ như ông chủ Lệ của chúng ta chưa từng làm ra loại chuyện cưỡng ép như vậy!”

Nói xong, Tô Lam đẩy anh ra, quay người đi về phía phòng bệnh của Nguyên Phương Thảo.

Quan Triều Viễn nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô liền biết được, sau khi cô gặp Nguyên Phương Thảo, có lẽ là nghĩ tới trước kia khi hai người gặp mâu thuần, bản thân đã ức h**p cô rất…

Quan Triều Viễn cất bước đuổi theo, anh ôm Tô Lam vào lòng.

Giọng nói trâm thấp, khàn khàn vang lên bên tai cô: “Được rồi, được rồi, chẳng phải những chuyện trước đây đã qua rồi sao? Lúc đó anh không phải là thừa nhận lôi lầm của mình rồi sao? Chuyện nhỏ nhặt nhạt nhẽo còn muốn trút giận lên người anh, lần trước bài học kinh nghiệm của anh đã đủ lợi hại rồi!” “
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5137


Chương 5137

Tô Lam biết rằng tâm trạng của mình lúc này không được tốt, lo lắng rằng tâm trạng không tốt của mình sẽ ảnh hưởng đến Quan Triều Viễn.

Cô cong môi, không tiếp tục đôi co về chủ đề này: “Được rồi, anh thực sự nên đi làm rồi!”

Khi Quan Triều Viễn nhìn thấy Tô Lam như vậy, biết lần này thực sự là cô đang đuổi anh đi rồi.

Sau một hồi im lặng, cuối cùng anh vân là thỏa hiệp, cúi đầu hôn nhẹ lên má CÔ: “Có chuyện này lập tức gọi điện cho anh, nhé?”

Mùi hương nhàn nhạt của cơ thể đàn ông chậm rãi khuếch tán từ chóp mũi cô.

Mặc dù tâm trạng không vui nhưng Tô Lam vẫn mỉm cười với Quan Triều Viễn, cô gật đầu: “Ừ, em biết rồi.”

“Vậy anh đi trước.”

“Ông xã tạm biệt.”

Quan Triều Viễn nới lỏng vòng eo cực kỳ thon thả của Tô Lam, quay người lại.

Bóng dáng cao gầy đáng ngưỡng mộ dần dần đi xa, cuối cùng biến mất khỏi tâm mắt của cô.

Tô Lam đứng ở nơi đó nhìn về phía anh rời đi, ánh mắt có chút đờ đẫn.

Cô thở dài.

Thực chất, lần đó sau khi hai người cãi nhau, Quan Triều Viễn đã quá độc ác với cô rồi, làm cho cô phát sốt, lén chạy ra ngoài, còn suýt chút nữa gặp phải b**n th**, chuyện này đã sớm qua đi rồi.

Quan Triều Viễn vì tìm kiếm cô đã phát điên lên, sau đó anh cũng thành khẩn xin lỗi mình rồi.

| Tô Lam không định nhắc lại chuyện cũ, gây rắc rối với anh.

Chỉ vì cảm thấy quá đồng cảm với Nguyễn Phương Thảo, cho nên mới cảm thấy tâm trạng không tốt.

Cộng thêm, phụ nữ mang thai vốn dĩ đã rất khó quản lý cảm xúc của mình, cho nên mới xả hết giận lên người Quan Triều Viễn.

Tính ra người này cũng thực sự là phải chịu ấm ức rồi.

Bỏ đi, sau khi giải quyết xong chuyện, về nhà xin sẽ lỗi anh sau!

Sau khi Tô Lam nghĩ thông rồi, chuẩn bị quay trở lại phòng bệnh, liền phát hiện Nguyễn Bảo Lan đang đứng bên phòng bệnh.

Cô ấy cứ liên tục nhón chân ghé vào cánh cửa, như thể muốn nghe xem bên trong có động tĩnh gì không.

Khi Tô Lam đến gần, cô nhận ra răng cánh cửa của phòng bệnh đã được đóng lại.

Cô dường như đã nghĩ ra điều gì đó, hỏi: “Bảo Lan, Chiến Lưu Thành đến rồi sao?”

Nguyễn Bảo Lan gật đầu, cô ấy hạ giọng, đi ra ngoài vài bước rồi nói với Tô Lam: “Anh ta đến khoảng năm sáu phút trước, vào được một lúc rồi. Tôi lo lắng và định ở lại đó, nhưng Phương Thảo nói rằng cô ấy có một số chuyện muốn nói chuyện riêng với Chiến Lưu Thành.”

“Cô ấy bảo tôi về trước, nhưng tôi thật sự không yên tâm, cho nên cứ đứng chờ ở cửa. Cửa phòng không khóa, nếu có động tĩnh gì bên trong sẽ xông vào ngay.”

Tô Lam thực sự khó hiểu, cô cau mày hỏi Nguyễn Bảo Lan: “Bảo Lan, cô biết chính xác tối hôm qua có chuyện gì xảy ra không?”

Khi nói đến chuyện này, Nguyễn Bảo Lan cũng không khỏi lúng túng.

Cô ấy lắc đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Tôi không biết chính xác những gì đã xảy ra đêm qua, bởi vì Phương Thảo cũng không nói cho tôi biết.”

“Hôm đó khi chị bảo chúng tôi chăm sóc cô ấy, tâm trạng của cô ấy đã tốt | hơn một chút, vì vậy chúng tôi thu xếp cho cô ấy nhập viện, nhân tiện thuê chuyên gia tư vấn tâm lý giúp cô ấy.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5138


Chương 5138

“Nhưng mỗi lần làm xong nhân viên †ư vấn tâm lý đều nói với chúng tôi hiệu quả không quá khả quan, không muốn chị quá lo lắng nên không có nói cho chị biết những chuyện này. Chỉ là dựa theo đúng thời gian tới để chăm sóc, đến tối hôm qua thì lại để hộ lý ở lại chăm nom, sáng hôm sau tôi lại tới.”

“Mọi việc đều diễn ra tốt đẹp, cô ấy ở lại bệnh viện vài ngày nữa sẽ có thể xuất viện, nhưng vào khoảng sáu, bảy giờ đêm qua, sau khi Thẩm Tư Huy đến bệnh viện đón tôi, tôi đã trực tiếp rời đi.”

“Sau đó khoảng ba giờ sáng, cô ấy gọi điện cho tôi, yêu cầu tôi đến khách sạn đối diện bệnh viện để đón cô ấy…”

Sau khi nghe điều này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Lam ngay lập tức chìm xuống.

Cô lo lắng hỏi: “Vậy cô có biết người đàn ông đó là ai không?”

Thật ra, sau khi Nguyễn Phương Thảo chịu một đòn đả kích lớn như vậy, trừ phi là Chiến Lưu Thành, nếu không những người khác căn bản không có cách nào để gọi cô ta ra.

Vì vậy, Tô Lam đã mạnh dạn suy đoán: Nguyễn Phương Thảo có lẽ cũng không được coi là người trong làng giải trí, tuy không gương mặt của cô ta không được tính là đỉnh cao, nhưng cô †a có một khí chất mà những người phụ nữ bình thường không có được.

Cô ta sạch sẽ, đơn thuần, hoạt bát và lạc quan, người phụ nữ như cô ta càng làm cho đàn ông yêu thích!

Vẻ ngoài xinh đẹp có thể khiến đàn ông ngẩn ngơ.

Nhưng chỉ có khí chất thuần túy như ở trên người cô ta mới là điểm quan trọng nhất thu hút đàn ông lâu dài.

Chắng lẽ lần trước Lưu Thành giao cô ta cho người khác, người đó vui sướng với Nguyễn Phương Thảo một đêm, đối với cô ta đã sinh ra hứng thú, cho nên mới một lần nữa muốn ức h**p cô ta?

Nguyễn Bảo Lan lắc đầu, nhưng cũng không hiểu lắm: “Khi tôi tới đó, Phương Thảo chỉ có một mình trong phòng. Tôi không nhìn thấy bất kỳ người đàn ông nào khác.”

Vậy người đàn ông đó rốt cuộc là ai, e rằng chỉ có Nguyễn Phương Thảo mới biết được.

Nhưng vấn đề ở chỗ loại chuyện khó mà mở miệng hỏi như thế nào, cả hai đều không biết phải nói như thế nào.

Tô Lam lập tức cao có.

Cô nhiều lần muốn đẩy bước vào để nghe Nguyễn Bảo Lan và Chiến Lưu Thành đang nói gì.

Nhưng lại sợ bản thân khi xông vào quá đột ngột, khiến cho Nguyễn Phương Thảo bất mãn.

Cho nên trong hoàn cảnh rối rắm như vậy, hai người đã đợi ở cửa gần mười phút đồng hồ.

Đúng lúc này, trong phòng bệnh đột nhiên nổ ra một trận tranh chấp kịch liệt, sau đó từ bên trong truyền đến một tiếng ngột ngạt!

Tô Lam và Nguyễn Bảo Lan sửng sốt.

Bọn họ vội vàng liếc nhau, sau đó nhanh chóng xoay người gõ cửa: “Phương Thảo, Phương Thảo, có chuyện gì vậy? Có chuyện gì sao?”

Nhưng không có phản hồi gì từ phòng bệnh.

Khuôn mặt của Nguyễn Bảo Lan đầy vẻ lo lắng: “Trong phòng chỉ có Phương Thảo và Chiến Lưu Thành. Chẳng lẽ Chiến Lưu Thành lại làm chuyện quá đáng với cô ấy sao? Chúng ta vào xem thử đi!”

Trái tim của Tô Lam đột nhiên †reo ngược lên.

Cô gần như không có chút do dự nào, lúc giọng nói của Nguyễn Bảo Lan rơi xuống, cô không chút do dự mở ra cánh cửa trước mặt.

“Trời ơi!”

Sau khi cánh cửa được mở ra, Nguyễn Bảo Lan, người đang đứng phía sau Tô Lam, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, không khỏi cảm thán.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5139


Chương 5139

Cô ấy theo bản năng lấy tay che miệng.

Và Tô Lam cũng đứng ở đó, vẻ mặt không dám tin nhìn phía trước.

Nhìn thấy Chiến Lưu Thành mặc một chiếc áo len to màu đỏ, lúc này đang đứng bên giường.

Tay phải anh ta đang nắm cổ tay Nguyễn Phương Thảo, trong khi tay trái che bụng mình.

Dòng máu đỏ tươi từ ngón tay chảy ra, nhuộm bộ quần áo đỏ thành tím đen.

Có thể thấy Nguyễn Phương Thảo đã cố gắng hết sức để đâm con dao này vào.

Và Chiến Lưu Thành dường như không muốn trốn tránh.

Máu trên bụng chảy ra ngày càng nhiều, khuôn mặt tuấn tú vốn có cũng trở nên tái nhợt vì mất máu quá nhiều.

Gương mặt tỏa nắng càng lộ ra vẻ vô cùng đau khổ.

Anh ta chỉ đứng trên đầu giường và nhìn chăm chằm vào Nguyễn Phương Thảo đang cầm một con dao găm, môi mấp máy, nhưng một câu cũng không nói ra được.

Chiến Lưu Thành vẻ mặt day dứt nhìn cô ta, anh ta muốn nói nhưng biểu tình trên mặt lại vô cùng phức tạp.

Giống như một biểu cảm xen lẫn vô Số cảm xúc.

Tuy nhiên, không giống như phản ứng của anh ta, Nguyên Phương Thảo ngồi trên giường thậm chí từ đầu đến cuối mí mắt cũng không nhấc lên.

Vẻ mặt thờ ơ chưa từng thấy hiện trên gương mặt cô ta.

Khi cô ta nói, giọng cực kỳ lạnh lùng: “Chiến Lưu Thành anh có biết không? Vốn dĩ nhát dao này tôi là hướng đâm đ ến trái tim anh, tôi muốn anh chết!”

Trong khi nói câu này, miệng Nguyễn Phương Thảo đột nhiên nở một nụ cười lạnh lùng và mỉa mai: “Nhưng rồi hình như tôi lại tính ra.

Nếu anh thật sự bị tôi đâm chết, một mình tôi chắc chắn sẽ không thể sống lâu được. Đến lúc đó vẫn phải cùng anh anh xuống địa ngục vậy thì phải làm sao?”

“Nói cho cùng, hiện tại chỉ cần nhìn thấy anh tôi liền cảm thấy ghê tởm, cho dù là địa ngục, tôi cũng không muốn chạm mặt anhl”

Khi Nguyễn Phương Thảo nói, giọng cô ta rất âm u.

Nhưng những người bên cạnh đều có thể nghe ra được, từng lời nói của cô †a dường như là nghiến răng nghiến lợi nói ra, đem theo sự hận thù sâu sắc và băng giá.

Tô Lam đứng nhìn khuôn mặt tái nhợt của Nguyễn Phương Thảo, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác bất lực vô cùng.

Cô nhìn Chiến Lưu Thành bằng ánh mắt phức tạp.

Thật ra điểm này cô vẫn rất rõ ràng, Chiến Lưu Thành là đàn ông, trước đây cô đã từng đánh giao lưu với anh ta rất nhiều lần.

Thể hình của anh ta đáng lẽ là rất nhanh nhẹ, với phản ứng của anh ta, còn có tình trạng thể chất hiện tại của Nguyên Phương Thảo.

Với nhát dao mà Nguyễn Phương Thảo đâm tới, nếu Chiến Lưu Thành thực sự muốn tránh, Nguyên Phương Thảo hoàn toàn không thể lại gần anh ta.

Vì vậy, chuyện này chẳng qua là bởi vì Chiến Lưu Thành áy náy, cho nên mới ngầm chấp nhận nhát dao này của cô 1a.

Chẳng lẽ anh ta định dùng cách này để trả lại lôi lầm mà anh ta đã gây ra cho Nguyễn Phương Thảo?

Nếu đúng như vậy, điều đó cũng có nghĩa là đêm hôm đó quả thực là anh ta đã đích thân đưa Nguyễn Phương Thảo đến giường của người khác.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5140


Chương 5140

Và những gì Nguyên Phương Thảo trải qua trong khách sạn đối diện bệnh viện đêm qua chắc chắn không thể chối bỏ liên quan với người đàn ông Chiến Lưu Thành này.

Nếu thật sự đúng như suy đoán, Chiến Lưu Thành làm ra những chuyện xấu xa đi quá giới hạn như vậy, đâm anh †a một nhát dao đã đủ rồi sao?

Nguyễn Phương Thảo không có phản ứng nào khác, cô ta ném mạnh con dao gọt hoa quả dính máu xuống đất.

Dùng hai tay ôm chặt đầu gối, cố gắng kiềm chế cử động run rẩy của toàn thân, lạnh lùng nói ra từng câu từng chữ: “Sáng sớm anh không phải là nói | anh nợ tôi, anh muốn trả sao? Vậy thì bây giờ nhát dao này, tất cả những gì anh nợ tôi đều đã trả sạch rồi, cho nên từ giây phút này trở đi, anh cũng không cần xuất hiện trước mặt tôi nữa, cả đời này hai chúng ta cũng đừng gặp lại nữa, anh lập tức cút đi cho tôi, tôi vĩnh viễn cũng không muốn nhìn thấy anh! “

Chiến Lưu Thành đưa tay che phần bụng bị thương của mình, nhìn Nguyễn Phương Thảo bằng ánh mắt phức tạp, không một lời phản bác hay giải thích.

Tô Lam bước nhanh đến bên giường, cô ôm lấy Nguyễn Phương Thảo đang run rẩy, quay đầu liếc nhìn Chiến Lưu Thành vân đang đứng đó, giọng nói gần như bị xé rách: “Anh không nghe Phương Thảo nói gì sao? Muốn tiếp tục k1ch thích cô ấy thì cứ đứng đây đừng rời đi là được rồi!”

Mặc dù Nguyễn Bảo Lan không biết giữa họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ mọi chuyện đã âm ï thành cục diện như vậy, cô ấy chỉ có thể cắn răng chịu đạn bước tới thuyết phục: “Anh Chiến, nếu không thì anh về trước đi, dù sao anh cũng bị thương, tôi nghĩ anh nên đi gặp bác sĩ băng bó trước!”

Sau khi ánh mắt trịnh trọng của Chiến Lưu Thành dừng lại trên người Nguyễn Phương Thảo, anh ta chậm rãi quay người lại.

Anh ta ôm chặt vết thương, khó nhọc di chuyển và chậm rãi từng bước về phía cửa.

Nhưng trước khi tay anh ta chạm vào nắm cửa, anh ta đã dựa vào tường ngã một tiếp “bụp”.

Sau khi bị đâm, Chiến Lưu Thành hôn mê bất tỉnh.

Nguyễn Bảo Lan ngay lập tức gọi cho bác sĩ và y tá và đưa anh ta vào phòng phẫu thuật.

Không có cách nào che giấu chuyện lớn như vậy, vì vậy sau khi nhà họ Chiến nhận được tin tức lập tức từ Trung Bảo chạy tới.

Bà Chiến vội vàng đến phòng cấp cứu.

Sau khi biết con trai mình bị đâm và thậm chí được đưa đến phòng phẫu thuật của bệnh viện, lại càng thêm tức giận đến cả người phát run lên.

Bà ta gần như không nói gì, sắc mặt xanh mét lập tức báo cảnh sát.

Trong khoảng thời gian này, Nguyễn Bảo Lan đã cố gắng giải thích.

Nhưng bà Chiến thực sự quá sốt ruột và bực bội, thậm chí không nghe bất cứ lời nào của cô ấy.

Bà ta thậm chí còn chỉ tay về phía Nguyễn Bảo Lan, nói rằng nếu cô ấy dám ngăn cản bà ta gọi cảnh sát, bà ta sẽ yêu cầu cảnh sát bắt Nguyễn Bảo Lan với tội danh là đồng phạm.

Bởi vì sức mạnh của nhà họ Chiến ở Bạch Lạc thực sự quá lớn, sau khi bà Chiến gọi cảnh sát cảnh sát đã lập hồ sơ vụ án nhanh nhất có thể trong vòng chưa đầy nửa giờ.

Bọn họ thậm chí còn trực tiếp đến bắt Nguyên Phương Thảo vì tội cố ý giết người.

Ban đầu, cảnh sát cũng xem xét vết thương của Nguyễn Phương Thảo, và lên kế hoạch thẩm vấn và ghi chép đối với cô ta ở bệnh viện.

Tuy nhiên, khi cảnh sát vừa mới bước vào phòng bệnh, Nguyễn Phương Thảo bộ dạng không hề có bất kỳ sự phản kháng hay có ý định giải thích gì.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5141


Chương 5141

Từ đầu đến cuối, cô ta chỉ rất bình tĩnh nói một câu: “Anh cảnh sát, anh ra ngoài đợi một lát. Tôi thay quân áo xong tôi sẽ cùng mọi người rời đi.”

Thái độ hợp tác của Nguyên Phương Thảo khiến các cảnh sát vô cùng ngạc nhiên.

Bọn họ cũng vô cùng bất ngờ, dù sao cũng đã xử lý quá nhiều vụ án.

Có rất ít nghi phạm giết người như Nguyễn Phương Thảo.

Trong toàn bộ quá trình, Tô Lam đã cố gắng giải thích chỉ tiết của vấn đề với các nhân viên cảnh sát nhiều lần, nhưng Nguyễn Phương Thảo đã ngăn lại.

Vì vậy, cô chỉ có thể đứng ở một bên xem toàn bộ quá trình, lại không có cách gì cả.

Dù sao, thế lực của nhà họ Chiến ở Bắc Thành không thể xem nhẹ.

Mặc dù đây là thành phố Ninh Lâm, nhưng chỉ cần nhìn từ hiệu quả phá án của bên phía cảnh sát có thể biết được, ảnh hưởng của bọn họ lớn như thế nào.

Và quan trọng nhất, Nguyễn Phương Thảo đã đâm Chiến Lưu Thành bằng một con dao gọt hoa quả, tại hiện trường vụ án vẫn còn hung khí giết người, đây là chuyện không thể thay đổi được.

Điều quan trọng nhất là cô ta thậm chí còn không chút né tránh, cô ta đã trực tiếp thừa nhận.

Đối với những vụ giết người đáng ngờ như thế này, đồn cảnh sát sẽ căn bản sẽ không cho Tô Lam có cơ hội đến thăm.

Từ đầu đến cuối, bọn họ chỉ nể mặt Tô Lam là vợ của Quan Triều Viễn, khéo léo cho cô một lời giải thích.

Nói với cô, nếu như xong chuyện muốn tới gặp Nguyễn Phương Thảo, có thể nộp đơn đến đồn cảnh sát thông qua luật sư.

Nhưng quy tắc này chỉ có bản thân Tô Lam tuân thủ.

Nếu đổi lại là Quan Triều Viễn, anh e rằng sẽ chẳng quan tâm đ ến quy tắc gì cả.

Anh cũng không nói sẽ đưa Nguyễn Phương Thảo đi, cũng chỉ là gặp mặt nói vài câu mà thôi, lẽ nào còn có người ngăn cản được anh sao?

Phía bên kia, Nguyễn Phương Thảo đã bị người của đồn cảnh sát đưa đi.

Tô Lam đang lo lắng không biết phải làm gì thì thấy Nguyễn Bảo Lan đang tuyệt vọng từ bên ngoài phòng bệnh đi tời.

Cô ấy tức giận ngồi ở mép giường bệnh chửi bới, vừa rót cốc nước liền uống cạn, để cảm xúc dịu đi một chút: “Quá khốn nạn! Quả thực là quá khốn nạn, trên đời này làm gì có ai như vậy!”

Tô Lam nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Nguyên Bảo Lan, trong lòng nhất thời trở nên hoang mang: “Bảo Lan, có chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?”

Nguyên Bảo Lan cũng vô cùng tức giận, đưa điện thoại di động của mình cho Tô Lam: “Tô Lam, chị tự mình xem đi, mới qua bao lâu đâu, em cảm thấy đám người nhà họ Chiến này quả thực quá máu lạnh vô tình! Không phải là người!”

“Rõ ràng là Chiến Lưu Thành làm ra hành động vô liêm sỉ như vậy đối với Phương Thảo, nhưng người nhà họ Chiến lại nói rằng chính Nguyễn Phương Thảo đã quấn lấy Chiến Lưu Thành, cầu mà không được, cho nên cuối cùng mới thẹn quá hóa giận, thậm trí còn đem dao ra đâm anh ta! Chị nói sao lại có gia đình vô liểm sỉ như vậy?! “

Vẻ mặt của Tô Lam thay đổi đáng kể sau khi nghe những lời này.

Xét cho cùng, những chuyện của Nguyễn Phương Thảo hoàn toàn không thuộc về giới giải trí, và ngay cả những vấn đề liên quan đến nhà họ Chiến cũng sẽ được xử lý một cách kín đáo.

Nhưng làm thế nào mà câu chuyện của Nguyên Phương Thảo lại trở thành tiêu đề trên các trang mạng lớn trong vòng chưa đầy hai giờ?

Và toàn bộ đều là các cư dân mạng ùn ùn kéo đến mắng chửi Nguyễn Phương Thảo.

Một số người thậm chí còn vạch ra tất cả các vụ việc đạo văn của Nguyễn Phương Thảo ba năm trước.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5142


Chương 5142

Cũng có người dựa theo lời đồn, nói rằng ba năm trước, Nguyễn Phương Thảo đã dùng thủ đoạn đê hèn và xấu xa đó để lừa lấy phần thưởng đầu ngành biên kịch của liên hoan phim, hơn nữa nội dung cô ta sao chép lại chính là ghi chép của tình địch.

Lúc đầu, người phụ nữ đó dường như vấn luôn mập mờ không rõ với Chiến Lưu Thành, Nguyễn Phương Thảo dự định một tên trúng hai đích.

Cô ta sao chép những người khác, sau đó đổ nước bẩn lên người tình địch của mình.

Nhưng không ngờ cuối cùng lại phản tác dụng vừa không thu được gì còn thiệt thêm.

Hơn nữa bây giờ không biết chỗ nào còn dám làm liều to gan lần nữa dùng lại cô ta, cho Nguyễn Phương Thảo ra mắt một lần nữa.

Ai cũng tưởng răng người phụ nữ này sẽ thay hồn đổi xác, nhưng ai cũng biết giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, cô ta vẫn cứ như vậy …

Sau khi nhìn thấy tin tức về những câu chuyện này, khuôn mặt của Tô Lam trở nên tái mét.

Nhưng cô từ đầu đến cuối, một câu cũng không nói.

Sau một lúc im lặng, cô trực tiếp chào tạm biệt Nguyễn Bảo Lan, rời khỏi bệnh viện trước rồi bắt taxi đến thắng †rụ sở của tòa nhà văn phòng của Quan Triều Viễn.

Cô và Quan Triều Viễn đã ở bên nhau rất nhiều năm, bình thường có chuyện thỉnh thoảng cũng sẽ tới công ty bọn họ xem xét, lộ mặt một chút.

Vì vậy, hầu như tất cả mọi người trong công ty đều biết cô và biết là vợ của tổng giám đốc.

Khi Tô Lam xuất hiện trong tòa nhà trụ sở, hầu như mọi người đều có thái độ rất tôn trọng cô.

Tô Lam có chút bực bội đẩy cửa kính văn phòng tổng giám đốc ra.

Lúc này, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Quan Triều Viễn đang đứng trước cửa sổ lớn kiểu Pháp, dường như đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

Dường như là nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau mình, Quan Triều Viễn chậm rãi quay người lại.

Quét tâm mắt, anh chợt thấy Tô Lam đang thở hổn hển đứng trước cửa phòng làm việc, dùng một đôi mắt to và sáng nhìn anh chăm chằm.

Quan Triều Viễn khẽ nhướng mày, có vẻ hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của Tô Lam.

Anh nói vài câu với người ở đầu dây bên kia bằng những từ ngắn gọn nhất có thể, rồi cúp máy.

Anh quay lại, đi vài bước tới trước mặt Tô Lam, cúi đầu nhìn cô: “Cô Lệ, nhìn bộ dạng hung hăng của em, có phải là có người chọn giận em không? Không phải là tìm anh tính sổ đấy chứ?”

“Anh nhớ cả ngày hôm nay đều rất nghe lời, em bảo anh trở về công ty trước, anh liền trở về ngay.”

Vừa nói, Quan Triều Viễn vừa đi về phía Tô Lam một cách rất tự nhiên.

Anh đưa tay nhéo chiếc cằm thon thả của cô, nâng khuôn mặt xinh đẹp mịn màng của cô lên.

| Vì vậy, hai người cứ như vậy nhìn nhau, Quan Triều Viễn nhẹ giọng nói: “Có thể nói cho anh biết, rốt cuộc là ai chọc giận em không?”

Tô Lam chỉ cảm thấy bản thân đang ném đầy lửa giận, cho nên không có ý định gì tiếp tục đùa giỡn với Quan Triều Viễn.

Cô giơ cánh tay lên,nắm lấy tay của Quan Triều Viễn ở trên cằm mình, rồi nghiêm túc nói: “Emnghe giáo sư Lục nói rằng quan hệ của anh với luật sư Quý, luận sư số 1 thành phố Ninh Lâm rất tốt, đúng không?”

Quan Triều Viễn nheo mắt, bộ dạng có chút khó chịu: “Trước mặt chồng, cô Lệ dùng vẻ mặt căng thẳng như vậy để hỏi về tình trạng của người đàn ông khác. Em nghĩ điều này có thực sự thích hợp không?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5143


Chương 5143

Trái tim của Tô Lam bây giờ đang rối bời, cô thậm chí không còn tâm trí để đùa với anh nữa: “Nghe em nói, em thực sự rất nghiêm túc, hơn nữa còn có chuyện rất quan trọng cần tìm anh ấy!”

Quan Triều Viễn lúc này không tiếp tục trêu chọc cô, mà chỉ gật đầu: “Không sai, anh quả thực có chút quan hệ cá nhân với anh ta.”

“Vậy anh cho em số điện thoại của anh ấy, em có chuyện gấp cần tìm anh ấy”

“Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Anh ta là luật sư số 1 của thành phố Ninh Lâm.

Ngay tính cả trong nước, anh ta cũng được xếp vào top mười luật sư đầu ngành, giá trị thương mại rất cao, nhưng không phải ai có chuyện tìm anh ta, anh †a cũng ra mặt giải quyết đâu.”

Luật sư đầu ngành?

Tô Lam khẽ cắn môi: “Anh đưa điện thoại cho em, tự em sẽ nói chuyện với anh ấy, dù anh ấy đòi bao nhiêu tiền, em đều sẽ nghĩ cách để trả đủ cho anh taI”

Nhìn thấy thái độ dứt khoát của Tô Lam, Quan Triều Viễn biết rằng cô có lẽ thực sự đã gặp phải chuyện gì đó, và vấn đề này vân còn rất, rất cấp bách.

Quan Triều Viễn là một người thông minh, anh chỉ cần từ đầu đến cuối thông qua một chút liên tưởng, là có thể biết được nội dung và chỉ tiết của vấn đề này: “Có phải là do Nguyễn Phương Thảo bị ức h**p nên em mới phải bỏ tiền ra thuê luật sư để giúp cô ấy kiện lên tòa không?”

Thực ra, từ góc độ của Quan Triều Viễn, anh cảm thấy nếu Tô Lam muốn can thiệp, trực tiếp gọi tên bạo hành kia ra, tự anh sẽ nghĩ cách để tốm anh ta vào tù, như vậy không phải càng đơn giản và nhanh gọn hơn sao?

Luật sư Quý bận tới chân không chạm đất sao phải lãng phí thời gian như vậy?

Mặc dù anh không để tâm đ ến chuyện của Nguyễn Phương Thảo, cũng không có ý định quản.

Nhưng vì vợ anh có ý định can thiệp vào chuyện tọc mạch này, vậy thì anh quản một chút cũng chẳng sao cả.

Quan Triều Viễn cúi đầu nhìn bộ dạng Tô Lam nghiến răng nghiến lợi giận giữ, anh trực tiếp duõi tay ra ôm lấy eo thon của cô, ôm cô ngồi vào sô pha bên Ì cạnh.

Khi anh lên tiếng tiếp, giọng điệu cũng vô cùng nhẹ nhàng: “Hay là cô Lệ nói thử xem, cô định quản chuyện này như thế nào, anh làm một cái cho em tham khảo có được không?”

Tô Lam cắn chặt môi dưới, khuôn mặt xinh xắn đầy tức giận.

Cô gần như vắt kiệt từng từ trong kế răng: “Tuy rằng không biết tối hôm qua là ai ức h**p Phương Thảo, nhưng có một điều chắc chắn, đó là chuyện Mạnh Mạch bị lừa đến khách sạn, lại bị ức h**p tối hôm qua. Chắc hẳn là không thể chối bỏ liên quan với Chiến Lưu Thành!”

“Tên khốn này trong bệnh viện đã thầm cho phép Phương Thảo đâm anh †a, bây giờ anh ta đang nằm trong phòng phãu thuật, những người trong nhà họ Chiến lại nói Phương Thảo cố ý giết người.”

“Hơn nữa, chưa đầy hai tiếng đồng hồ, chuyện này đã lan truyền trên mạng.

Dư luận cho rằng đều nói rằng bởi vì Phương Thảo cầu không được, cho nên mang lòng thù hận, muốn thừa cơ giết người.”

“Đây quả thực là quá nực cười, làm sao một cô gái đơn thuần như Nguyễn Phương Thảo nếu không phải rơi vào tình thế tuyệt vọng làm sao có thể làm ra chuyện như vậy?”

Khi Tô Lam nói ra lời tường thuật này, Quan Triều Viễn ở bên cạnh, rất yên lặng lắng nghe.

Anh nhìn vào sự giận dữ còn sót lại và bộ dạng hung hăng của Tô Lam, nói: “Anh hỏi em, tối hôm qua người đàn ông mà Nguyễn Phương Thảo gặp có phải Chiến Lưu Thành phải không?”

Cũng không biết câu hỏi của Quan Triều Viễn có vô tình đâm vào chỗ đau của Tô Lam hay không.

Cô khế cau mày và lắc đầu.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5144


Chương 5144

“Thật ra em không biết người đàn ông tối hôm qua là ai, nhưng người đàn ông một tuần trước nhất định không phải Chiến Lưu Thành!”

Chính vì lý do này mà Tô Lam cảm thấy nhát dao đó của Chiến Lưu Thành là điều hiển nhiên, anh ta đáng bị | như vậy!

Và so với Nguyễn Phương Thảo, trên người cô còn sự dày vò về tinh thần, nhát dao này căn bản chẳng là gì cả.

Nếu thay đổi thành là bản thân bị người khác lợi dụng tình cảm, rồi chịu sỉ nhục như vậy, Tô Lam nhất định cũng sẽ có dã tâm giết người.

Cô không chỉ muốn giết Chiến Lưu Thành mà còn muốn nghiền nát xương cốt anh ta thành tro bụi!

Nhưng bây giờ?

Người trong nhà họ Chiến lại đảo ngược đúng sai, cho rằng con trai mình bị dao đâm trọng thương, họ phải tống Nguyễn Phương Thảo vào tù vì tội giết người, thậm chí ở trên mạng còn gây ra một trận bão tố.

Cách làm này quả thực là quá bẩn thỉu! Quá ghê tởm!

“Vậy theo em thấy, Chiến Lưu Thành đã đưa Nguyên Phương Thảo lên giường đàn ông khác?”

Sau khi bị Quan Triều Viễn chất vấn, Tô Lam không nói thêm nữa.

Nhưng phản ứng của cô lúc này đã chứng minh suy đoán của Quan Triều Viễn là đúng.

Có vẻ như Chiến Lưu Thành thực sự đã đưa Nguyễn Phương Thảo lên giường của người đàn ông khác.

Sau khi Quan Triều Viễn im lặng một lúc, anh nói: “Nếu là như vậy, anh cảm thấy chuyện này không phải tai nạn, con dâu mà nhà họ Chiến bọn họ muốn phải là danh gia vọng tộc chân chính, có thân phận, có địa vị, có chống lưng hiển hách”“

“Nguyễn Phương Thảo đã bắt đầu dây dưa với Chiến Lưu Thành từ ba năm trước. Đây cũng là sự thật không thể chối cãi. Bây giờ mọi chuyện đã trở thành một mớ hỗn độn, người ta làm sao có thể không nhân cơ hội này làm âmT?”

“Sau tất cả, những gì Nguyễn Phương Thảo đã trải qua đều là nỗi niềm khó bày tỏ, nhưng nhát dao vào bụng con trai bà ta, thì ai ai cũng đều có thể nhìn thấy bằng mắt”.

Biểu hiện của Tô Lam rất phức | tạp, cô muốn phản bác: “Nhưng……

Chỉ là cô còn chưa kịp nói hết lời, Quan Triều Viễn đã trực tiếp cắt lời.

Anh nhàn nhạt nói: “Em chớ quên, Nguyễn Phương Thảo quả thực là động tay làm thương người khác. Cho dù bọn em có cách, cùng lắm cũng chỉ có thể giảm xuống thành cố ý gây thương tích, hiểu không?”

Sau khi Tô Lam nghe những lời của Quan Triều Viễn, giống như bị một chậu nước lạnh dội xuống.

Cô mím miệng một chút cáu kỉnh, rầu rĩ hừ một tiếng: “Không cần anh quản, em sẽ tự mình nghĩ cách! Anh chỉ cần đưa cho em số điện thoại của Quý Cảnh Thiên là được, em sẽ liên hệ với anh ấy.”

Sau khi Quan Triều Viễn nghe những gì cô nói, cảm thấy hơi nực cười, nâng cảm Tô Lam lên: “Nếu như không cần anh quản, em cảm thấy em mời được Quý Cảnh Thiên sao?”

Quý Cảnh Thiên là luật sư số một ở thành phố Ninh Lâm, trên toàn quốc anh †a cũng được xếp vào hàng những luật sư đầu ngành.

Nếu như anh ta có thể có được loại thân phận này, chắc chắn không phải là người mà người bình thường có thể tùy tiện mời được.

Có chút nghi ngờ là đang ỷ thế h**p người Và điều quan trọng nhất là Quý Cảnh Thiên cũng không phải chỉ cần bạn đồng ý đưa tiền, anh ta liền đồng ý thay bạn nhận vụ án này.
 
Back
Top Dưới