Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5165


Chương 5165

Bởi vì… những văn bản này đều là văn bản chỉ cho phép đọc, vốn không thể sửa được.

Vậy thì thời gian đăng tất nhiên cũng cố định, không thể sửa được.

Tô Lam bỗng nhiên cảm thấy trong đầu mình bỗng lóe lên một điều gì đó vô cùng quan trọng.

Cô nhanh chóng mở máy tính ra lướt mạng, tìm thấy tất cả những tin tức liên quan đến chuyện Nguyễn Phương Thảo sao chép tác phẩm ba năm trước lưu truyền trên mạng.

Mãi đến lúc này cô mới nhận ra người mà truyền thông vẫn luôn tìm đứng sau vụ sao chép bản quyền này không phải là ai khác mà chính là Nguyễn Ái Điềm, chị gái cùng cha khác mẹ của Nguyễn Phương Thảo.

Trong bài phỏng vấn, Nguyễn Ái Điềm đã trả lời rằng mình đã viết xong kịch bản “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” vào bốn năm trước.

Chỉ là cô ta vô cùng tin tưởng em gái mình nên đã đưa kịch bản cho em gái mình xem.

Nhưng không ngờ rằng cô em gái mà mình dù có đề phòng thế nào cũng không nghỉ ngờ lại là người sao chép tác phẩm của mình.

“Chuyện này vốn là không thể nào.”

Sau khi Tô Lam đọc xong bài phỏng vấn, chân mày bống nhíu lại.

Quan Triều Viễn ban nấy đang ở dưới lầu dỗ xong mấy đứa trẻ đi ngủ, lúc này đang bưng một ly sữa bò về phòng.

Vừa mở cửa ra đã nghe được Tô Lam đang lẩm bẩm: “Chuyện này là không thể nào.”

Quan Triều Viễn chậm rãi đi tới, anh nhìn lướt qua màn hình máy tính: “Gái gì không thể nào? Có phải là có manh mối gì không?”

Tô Lam quay đầu lại đã thấy Quan Triều Viễn bưng ly sữa bò nóng đến †rước mặt mình.

Nhưng mà cô cũng không từ chối, nhận lấy ly sữa bò kia, nhẹ nhàng uống một ngụm.

Chỉ là sau đó lập tức nhíu mày: “Ông xã, anh thấy bài báo phỏng vấn này không? Nguyễn Ái Điềm nói kịch bản này do cô ta sáng tác vào bốn năm †rước, nhưng mà rõ ràng là cô ta đang nói dối.”

“Kịch bản “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” đã được sáng tác từ năm năm trước rồi, nhưng mà em thật sự không hiểu nổi, rõ ràng là trong tay Nguyên Phương Thảo có chứng cứ, chỉ cần cô ấy đưa chứng cứ này ra, sau khi được giám định chuyên nghiệp thì có thể biết được sự thật, có thể mạnh mẽ vả mặt Nguyễn Ái Điềm.”

“Nhưng mà tại sao cô ấy lại không muốn nói ra sự thật mà lại lựa chọn yên lặng nhiều năm như vậy, tự gánh lấy nỗi oan này, thậm chí còn đánh đổi cả sự nghiệp của đời mình chứ?”

Trong lúc nghe Tô Lam kể chuyện, Quan Triều Viễn đã đọc nhanh như gió, dùng tốc độ nhanh nhất đọc hết tất cả những bài báo trên mạng một lần.

Hơn nữa cũng đã mở phần tài liệu mà Nguyễn Phương Thảo giao cho Tô Lam ra xem.

Có lẽ cũng đã đoán được sơ sơ đầu đuôi sự việc.”

Anh dừng một chút, ngẩng đầu lên: “Có khi sự thật của chuyện này nằm trong đoạn video bên cạnh kia thì sao?”

“Video sao?”

Tô Lam lập tức lấy lại tinh thần.

Cô bèn vội vàng mở video kia ra, bên trong nhanh chóng hiện lên một cửa sổ.

Nhưng mà hai người quen xuất hiện trong video lại khiến Tô Lam ngẩn ra.

Bởi vì người đó không phải là Chiến Lưu Thành và Nguyễn Phương Thảo sao?

Dù giọng nói của hai người trong video không quá lớn nhưng mà vì xung quanh yên tĩnh nên Tô Lam có thể nghe rõ được tất cả nội dung cuộc nói chuyện của bọn họ.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5166


Chương 5166

Nhưng mà sau khi hai người càng xem thì sắc mặt của Tô Lam càng trở nên âm trầm và nặng nề.

Khi hình ảnh chuyển đến cuối cùng, Nguyên Phương Thảo che mặt khóc, xoay người lảo đảo chạy ra ngoài.

Mà Chiến Lưu Thành vốn mang vẻ mặt lạnh lùng bỗng nhiên che mặt ngồi xổm xuống.

Vẻ mặt của anh ta bỗng trở nên vô cùng đau đớn, vô cùng tự trách.

Hóa ra lúc đầu sau khi biết mình bị oan thì Nguyên Phương Thảo cũng có phản ứng của một người bình thường, điều đầu tiên nghĩ đến là muốn vạch trần lời nói dối của Nguyễn Ái Điềm.

Dù sao thì “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” cũng là kịch bản mà cô ta đã dồn hết tâm huyết viết trong ba năm mới xong.

Cũng có thể xem là tác phẩm mà cô †a hài lòng nhất, nhưng lại bị một người bôi nhọ như vậy, cô ta thật sự là không thể chấp nhận được.

Rõ ràng đây chính là tác phẩm mà mình đã sáng tác năm năm trước, cô cũng không rõ tại sao Nguyễn Ái Điềm lại tố cáo với ủy ban liên hoan phim rằng mình sao chép của cô ta.

Trong lúc cô ta đang định đi tìm ủy ban làm rõ chuyện này, giao chứng cứ mà mình có ra.

Chiến Lưu Thành bồng nhiên xuất hiện, thậm chí còn ngăn cô ta lại.

Vẻ mặt của anh ta vô cùng lạnh lùng, lúc nói chuyện cũng không hề quan tâm đến vẻ mặt và tâm trạng của Nguyễn Phương Thảo.

Tô Lam nhìn hình ảnh dừng lại trên màn hình, còn nhớ rất rõ câu nói kia: “Cô chỉ là con gái riêng của nhà họ Nguyên, có thân phận xấu hổ, vốn không xứng với tôi.”

“Nguyễn Ái Điềm mới thật sự là cô chủ chân chính của nhà họ Nguyễn, tôi và cô ấy mới môn đăng hộ đối, trời sinh một đôi, cô bỏ ý định này đi!”

“Nếu như cô dám làm tổn thương người phụ nữ của tôi, tôi chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô.”

Có lễ câu nói lạnh lùng và vô tình này của Chiến Lưu Thành đã hoàn toàn làm Nguyễn Phương Thảo tổn thương.

Trong lúc chán nản thất vọng, Nguyễn Phương Thảo mới từ bỏ ý nghĩ khiến Nguyễn Ái Điềm mất hết tất cả, bản thân đeo theo cái danh xấu này.

Đến tận giờ phút này Tô Lam mới hiểu được hóa ra từ ba năm trước Chiến Lưu Thành và Nguyễn Phương Thảo đã từng có một thời gian tiếp xúc gần gũi với nhau.

Chỉ là sau đó có lẽ bị Nguyễn Ái Điềm chen chân nên mới khiến tình cảm của hai người sụp đổ.

Nếu là vậy thì cảm nhận về Nguyễn Ái Điềm của mình không hề sai, người phụ nữ đó thật sự đúng là không phải loại người tốt đẹp gì.

“Chẳng lẽ đây chính là sự thật của chuyện này sao?

Sau khi Tô Lam xem hết đoạn video thì nhíu mày thật chặt.

Cô luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Quan Triều Viễn đứng bên cạnh thấy được vẻ mặt bối rối của cô thì hỏi: “Sao thế? Không phải video đã giải thích rõ lý do sao? Còn vấn đề gì à?”

Tô Lam nghiêng đầu chống cằm, ánh mắt vô cùng hoang mang: “Chẳng qua là em cảm thấy rất lạ, nếu như dựa theo nội dung trong video thì đúng là có thể giải thích được mọi chuyện, nhưng mà…”

“Có phải em cảm thấy Chiến Lưu Thành trong video có thái độ và phản ứng quá gay gắt, cứ như không phải là cùng một người đúng không?”

Một câu nói bất ngờ của Quan Triều Viễn khiến Tô Lam bừng tỉnh.

Cô lập tức hiểu ra, liên tục gật đầu.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5167


Chương 5167

“Đúng vậy đúng vậy, đúng là vậy rồi!

Thật ra thì em cũng chưa tiếp xúc với người đàn ông đó mấy lần, nhưng mà trước giờ em luôn cảm thấy người này vô cùng kỳ lạ”

“Có đôi khi thật sự giống như là một người khác vậy, một giấy trước còn phóng khoáng như ánh mặt trời, cứ như là một đứa bé to xác, nhưng mà một giây sau đã trở nên âm trầm lạnh lùng.”

“Em thật sự cảm thấy rất kỳ quái, không biết rốt cuộc ai mới thật sự là anh ta! Chẳng lẽ người đàn ông này bị tỉnh thần phân liệt sao?”

Hơn nữa điều khiến Tô Lam cảm thấy kỳ lạ nhất chính là Chiến Lưu Thành lại tự tay đẩy Nguyên Phương Thảo lên giường của người đàn ông khác.

Nhưng mà lần đầu tiên sau khi Nguyễn Phương Thảo bị thương, anh ta lại tự chạy vọt đến khu chung cư tìm người đó, biểu cảm của anh ta cứ như mình là người ngoài cuộc vậy, cứ như là anh ta hoàn toàn không biết gì về chuyện này.

Tô Lam luôn tin vào ánh mắt của một người, cô cảm thấy chắc chắn ánh mắt sẽ không lừa người.

Khi đó biểu hiện của Chiến Lưu Thành trừ vô cùng hoang mang thì còn vô cùng khiếp sợ, hoàn toàn không giống như là giả vờ.

Nhưng nếu phản ứng đó của Chiến Lưu Thành thật sự không phải là giả vờ thì quá đáng sợ, không lẽ người này…

Tô Lam cảm thấy trong đầu mình lóe lên một ý nghĩ, vẻ mặt đang nghi hoặc bỗng cứng đờ ra.

Cô không thể tin quay đầu nhìn về phía Quan Triều Viễn, ánh mắt của anh cũng có vẻ hiểu rất rõ, đang lấp lánh nhìn mình chằm chằm: “Không phải chứ?”

Quan Triều Viễn nhìn thấy vẻ mặt của Tô Lam, biết chắc là cô cũng đoán được gì đó, vậy nên bèn thong thả hỏi: “Không phải cái gì?”

“Chẳng lẽ Chiến Lưu Thành đó…

anh ta bị đa nhân cách sao?”

Tô Lam đã chần chừ một lúc lâu, cuối cùng vẫn nói điều khiến lòng mình hoang mang ra.

Mà Quan Triều Viễn thấy cuối cùng Tô Lam cũng đã phản ứng thì anh hơi nhún vai, ánh mắt nhìn chằm chằm cô, nói từng câu từng chữ: “Bởi vì chuyện này cũng gây khá nhiều rắc rối cho anh nên hai ngày trước anh đã đi gặp Chiến Minh Khoa rồi, cũng từng hỏi thăm tình hình của em trai anh ta, anh ta nói cho anh biết trên đời này còn có một loại bệnh tên là đa nhân cách.”

“Trời ạ.”

Tô Lam bụm miệng không dám tin.

Suy đoán trong lòng mình bỗng được chứng thực như vậy khiến cô có cảm giác không thể tin được.

Bởi vì cô cũng đã từng là một bác sĩ, hơn nữa còn là một bác sĩ tâm lý.

Nên cô cũng đã từng tìm hiểu sơ qua về bệnh này.

Bình thường thì đa nhân cách cũng được xem là một loại bệnh tâm lý.

Bệnh này sẽ khiến tư duy, hành vi và cả năng lực nhận biết sự vật trở nên không bình thường.

Những lời nói của bản thân sẽ không giống nhau, cứ như là một kẻ điên vậy.

Nhưng mà bệnh đa nhân cách cũng sẽ chia ra làm nhiều nhân cách khác nhau, sự khác biệt cũng khác nhau rất lớn.

Lại còn hoàn toàn chia ra, không hề liên quan gì đến nhau.

Tuy là tính cách của bọn họ khác hẳn nhau nhưng mà đều biết được ký ức của đối phương.

Hai nhân cách cùng sống trong một thân thể, tinh thần và trí lực đều vô cùng bình thường.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5168


Chương 5168

Nếu như Chiến Lưu Thành thật sự là bị đa nhân cách vậy thì việc có thể chia ra được một nhân cách độc lập lại hoàn toàn trái ngược về tính cách như vậy thật sự có tỷ lệ vô cùng nhỏ.

Nhưng mà anh ta lại mắc phải.

Hai người chẳng những có tính cách và trí tuệ khác nhau, còn có hành vi năng lực khác nhau.

Thậm chí trong đó còn có một người nảy sinh tâm lý chống cự lại người kia, thậm chí còn muốn phá vỡ ý thức của người kia.

Nếu như muốn diệt trừ một nhân cách trong số đó, sợ rằng sẽ không đơn giản như vậy.

Bởi vì chuyện này không thể dựa vào bất cứ loại thuốc nào là có thể chữa được.

Nếu như nhân cách mà bọn họ muốn diệt trừ có ý chí vô cùng kiên định, tính tồn tại rất mạnh.

Thì việc muốn loại bỏ kẻ đó là điều không hề dễ dàng.

Dù có thật sự loại bỏ thì có khi chưa được bao lâu, sau khi bị k*ch th*ch vẫn sẽ lại xuất hiện.

Tô Lam bỗng có một cảm giác không thể tin được.

Cô lập tức đứng lên, ngẩng đầu nhìn Quan Triều Viễn.

“Ông xã, nếu như Chiến Lưu Thành thật sự bị đa nhân cách, vậy anh cảm thấy người ức h**p Nguyễn Phương Thảo sẽ là ai?”

Đôi mắt của Quan Triều Viễn bỗng nhíu lại, cứ như vậy nhìn chằm chằm Tô Lam: “Nếu như là anh, anh hận một người, nhưng mà người đó và anh lại không thể tách rời, khi làm tổn thương anh ta thì anh cũng sẽ bị tổn thương, anh sẽ †ìm một con đường khác.”

“Anh sẽ chọn cách làm tổn thương thứ mà anh ta coi trọng nhất, hơn nữa chắc chắn sẽ không mượn tay người khác, em hiểu ý anh chứ?”

Đàn ông hiểu rõ đàn ông.

Lúc Tô Lam nghe đến đó thì bồng có cảm giác máu trong người mình đều lạnh đi.

Không sai, lời này của Quan Triều Viễn nói rất đúng.

Chiến Lưu Thành cực kỳ lạnh lùng kia anh ta biết nhân cách khác trong người mình đã từng có một tình cảm khắc cốt ghi tâm với Nguyễn Phương Thảo.

Nên anh ta mới nghĩ hết mọi cách muốn hủy hoại người đơn thuần tốt đẹp nhất trong lòng của nhân cách đó.

Cách duy nhất chính là hủy hoại Nguyễn Phương Thảo.

Nhưng mà… làm thế nào mới có thể khiến khi nhân cách kia xuất hiện sẽ phải cảm nhận được sự đau đớn tột cùng không dứt ra được chứ?

Chính là bản thân dùng một thân phận khác để hủy hoại cô gái kia.

Hết lân này đến lần khác hủy hoại hết sự thuần khiết, trong sạch, tốt đẹp nhất của cô ấy.

Đẩy cô ấy vào vực sâu, khiến cả đời này cô ấy cũng không thể nào vực dậy nổi.

Nếu như thật sự là vậy thì người đàn ông này cũng quá độc ác, quá nhẫn tâm.

“Nếu như dựa theo những điều anh nói, thì nói cách khác người đêm hôm đó làm hại Nguyên Phương Thảo thật ra không phải là ai khác mà chính là Chiến Lưu Thành, chẳng qua là một nhân cách khác sao?”

Lúc Tô Lam nói những lời này, cô chỉ cảm thấy toàn thân nổi hết cả da gà.

Một chiêu của người đàn ông này đúng là đủ thâm độc.

Hèn gì sau khi Nguyễn Phương Thảo xảy ra chuyện như vậy vẫn có thể một lần nữa đồng ý hẹn gặp Chiến Lưu Thành, đến khách sạn gặp mặt anh ta.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5169


Chương 5169

Nếu như cô đoán không sai, nhất định là Chiến Lưu Thành dùng một nhân cách khác lừa Nguyễn Phương Thảo, nên lại tiếp tục cưỡng ép cô ấy lần thứ hai.

Làm thế nào mới có thể hoàn toàn phá hủy một người chứ?

Nếu như lần đầu tiên Chiến Lưu Thành đã hủy hoại thân thể của Nguyễn Phương Thảo, sau đó anh ta lại nhận ra Nguyễn Phương Thảo vẫn chưa hoàn toàn thất vọng, nên anh ta không cam lòng.

Anh ta lại giở mánh cũ gieo cho cô ấy hy vọng, sau đó tự tay đập tan hy vọng của cô ấy, đẩy cô ấy vào vực sâu lần thứ hai.

Lần này đúng là anh ta đã hoàn toàn hủy hoại ý chí của Nguyễn Phương Thảo.

Nếu như không phải đã quá tuyệt vọng thì sao Nguyễn Phương Thảo lại có thể dùng dao đâm Chiến Lưu Thành chứ?

Rất rõ ràng là chiêu này của anh ta đã có hiệu quả.

“Trời ạ, sao trên đời này lại có người đáng sợ như vậy chứ?”

Tô Lam không nhịn được cảm thán.

Cô theo bản năng ôm lấy cánh tay mình, cô không chắc Nguyễn Phương Thảo có biết Chiến Lưu Thành có hai nhân cách khác nhau hay không.

Nhưng nếu như cô ta biết thì chuyện này đúng là quá tàn nhẫn với cô ta.

“Nếu như Nguyên Phương Thảo đã chọn cách buông bỏ, vậy thì từ hôm nay trở đi chuyện này sẽ có một kết thúc, có lẽ cô ấy cũng không yếu đuối như em tưởng đâu? Có lẽ cô ấy đã sớm biết được sự thật rồi thì sao?”

Sau khi Quan Triều Viễn nói xong câu này, đầu óc của Tô Lam lại càng mờ mịt.

Cô hơi ngạc nhiên ngẩng đầu hỏi: “Ông xã, anh nói như vậy là sao?

Thế nào gọi là Nguyễn Phương Thảo đã sớm biết sự thật chứ?”

“Nếu như cô ấy thật sự biết, sao lại còn tự dâng đến miệng nhiều lần, để cho Chiến Lưu Thành tận mắt nhìn mình bị những người đàn ông khác làm nhục chứ?”

“Nếu như đó đúng là sự thật, thì em thật sự không hiểu nổi.”

Quan Triều Viễn không giải thích gì nhiều, anh chỉ thản nhiên nói: “Thế này nhé, đợi khi em nghĩ được cách làm sao để ra mặt thay Nguyễn Phương Thảo thì em sẽ hiểu được cuối cùng những lời này của anh là có ý gì”

Câu này của Quan Triều Viễn lập tức khiến Tô Lam càng ảo não.

Cô lại xoay người ngồi xuống trước máy tính, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những tài liệu trong usb kia.

Ánh mắt lập tức cũng đầy vẻ quyết tâm.

Cô nhớ lại những lời Nguyễn Phương Thảo đã nói với mình trước khi xuống xe kia: “Tô Lam, sau khi cô đọc xong những thứ trong usb này, dù cô có quyết định làm như thế nào thì tôi cũng phối hợp với cô vô điều kiện.”

Nói cách khác, nếu mình chọn cách công bố sự thật thì Nguyễn Phương Thảo cũng sẽ phối hợp.

Nhưng mà bây giờ nghiệp vụ của phòng làm việc vẫn chưa có sức mạnh dư luận mạnh đến vậy, cũng không có nhiều fan như vậy.

Nhưng mà điều này cũng không có nghĩa là người đàn ông của cô không có năng lực này.

Dù Tô Lam vẫn luôn hy vọng dựa vào sức của bản thân để cố gắng giành lấy tất cả.

Nhưng nếu chồng mình tình nguyện để mình dựa vào, tại sao mình không trộm lấy một chút chứ?

Huống gì là khi đối phó với loại người đê tiện đáng khinh như Nguyễn Ái Điềm và Chiến Lưu Thành, vốn không cần phải bận tâm đến vậy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5170


Chương 5170

Bọn họ đã hại Nguyễn Phương Thảo thảm đến vậy, nhất định phải cho bọn họ một bài học.

Con người trong mắt Tô Lam xoay tròn, trong lòng đã có quyết định.

Cô không hề chần chừ, lập tức cầm điện thoại di động lên bấm một số điện thoại, gọi cho Nguyễn Phương Thảo.

Nội dung của cuộc điện thoại chính là căn dặn Nguyễn Phương Thảo, hy vọng ngày mai dù cô ta có thấy mình công bố bất cứ tin tức gì trên mạng cũng không được lên tiếng.

Nếu như không thể chịu đựng được thì hãy trực tiếp ngắt kết nối mạng, không nhận điện thoại của bất cứ ai.

Tất cả cứ giao cho cô xử lý là được rồi.

Trước khi Tô Lam cúp điện thoại, cô vân hơi chần chừ, cuối cùng vấn thử thăm dò một câu: “Phương Thảo, cô sẽ tha thứ cho anh ta sao?”

Tô Lam hỏi vấn đề này vô cùng cẩn thận.

Thái độ của Nguyễn Phương Thảo cũng sẽ quyết định việc cô nặng hay nhẹ tay trong chuyện này, nên cô phải biết rõ ràng.

Ban đầu Nguyễn Phương Thảo bên kia điện thoại hơi chân chừ, cô ta sửng sốt một chút, cô ta hiểu rõ anh ta mà Tô Lam nói đến là ai.

Sau khi Nguyễn Phương Thảo nghe Tô Lam nói vậy thì đầu tiên là sửng sốt mấy giây, nhưng sau đó rất nhanh đã nở nụ cười vô cùng đau lòng.

Cô ta lạnh lùng lên tiếng, giọng nói cứ như là gió thổi ở một nơi hoang vu: “Cô muốn nói anh ta nào?”

Lời này của Nguyễn Phương Thảo vừa dứt, vẻ mặt của Tô Lam lập tức cứng đờ.

Tại sao Nguyên Phương Thảo lại nói như vậy chứ?

Chẳng lẽ Quan Triều Viễn nói không sai, cô ta đã sớm biết Chiến Lưu Thành có hai nhân cách sao?

Nếu không phải như vậy, sao cô ta bồng nhiên lại hỏi một vấn đề không thể giải thích như vậy chứ?

Chẳng lẽ là vì cô ta vẫn còn tình cảm với Chiến Lưu Thành bên mới giả vờ không biết?

Dù là cô ta đã sớm nhận ra mình bị Chiến Lưu Thành lợi dụng nhưng cô ta vẫn vui vẻ chịu đựng sao?

Nếu thật sự như vậy thì Nguyễn Phương Thảo thật sự quá ngốc, cũng quá đáng thương!

Tô Lam đứng tại chõ, lằng lặng nhìn bức tường, cứ như là có thể nhìn thấy gương mặt tái nhợt kia của Nguyễn Phương Thảo.

Trong lòng cô bông nhiên hiện lên một suy nghĩ, ngày càng kiên định: “Phương Thảo, cô yên tâm đi, thứ thuộc về cô tôi nhất định đòi lại cho cô, sự bôi nhọ không thuộc về cô kia, tôi cũng sẽ trả lại.”

Sau khi Nguyên Phương Thảo nghe thấy vậy thì khóe miệng bồng cong lên.

Thật ra với Nguyễn Phương Thảo thì cô ta cũng đã gánh nỗi oan ba năm trước một thời gian dài như vậy rồi, có thể tẩy trắng hay không, có muốn tẩy trăng hay không, với cô ta mà nói cũng không quá quan trọng.

Nhưng mà nếu qua chuyện này, cô †a có thể hoàn toàn cắt đứt với Chiến Lưu Thành.

Cô ta cũng không quan tâm việc những chuyện xưa này bị nhắc lại.

Về phần nhà họ Nguyễn kia, bọn họ hoàn toàn không coi cô ta là người nhà, nơi đó đối xử với mẹ cô ta vô cùng khắc nghiệt, cô ta cùng không cần phải giả vờ làm bạch liên hoa hay là thánh mẫu gì để nể mặt họ nữa.

Bởi vì sau khi trải qua chuyện này, cô ta nhận ra nhường nhịn mãi mãi chỉ khiến đối phương không kiêng nể gì, càng ngày càng làm tới.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5171


Chương 5171

Sau khi nghĩ thông suốt điều này, Nguyễn Phương Thảo từ từ thở ta một hơi.

Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn về một nơi nào đó, giọng nói vô cùng chắc chắn và kiên quyết: “Tô Lam, thật ra từ lúc tôi đưa cái usb kia cho cô là tôi đã quyết định xong rồi, dù cô có làm thế nào thì tôi đều sẽ nghe theo cô.”

“Được, vậy quyết định như vậy đi.”

Sau khi cúp điện thoại, Tô Lam lập tức hành động.

Nếu đã biết sự thật của chuyện này, cô cũng không muốn lãng phí bất cứ giây phút nào nữa.

Cô dùng tốc độ nhanh nhất sao chép chứng cứ trong tay mình thành hai bản.

Sau đó lại nhờ danh tiếng của Quan Triều Viễn truyền đến các công ty truyền thông, các trang web tin tức, những diễn đàn thông tin và cả facebook.

Hơn nữa còn căn dặn bọn họ cùng lúc đăng tin vào mười giờ sáng mai.

Những trang web này khi biết rằng tư liệu có liên quan đến nhà họ Chiến và nhà họ Nguyễn thì vấn hơi chần chừ.

Nhưng sau khi Tô Lam dùng thân phận của Quan Triều Viễn thì bọn họ không dám hó hé gì.

Dù sao thì bọn họ cùng lắm cũng chỉ biết nghe theo thôi, người đứng đằng sau vấn là những dòng họ nổi tiếng nhất đất nước.

Sau khi Tô Lam nhận được sự đồng ý của các trang web lớn thì bỗng cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhà họ Chiến và nhà họ Nguyễn nợ Nguyễn Phương Thảo nhiều như vậy, ngày nào đó cũng cân phải trả lại.

Tô Lam cô không giúp được gì nhiều cho Nguyễn Phương Thảo, điều duy nhất có thể giúp là trả lại sự trong sạch cho cô ấy, nói ra sự thật chuyện ba năm trước cho mọi người cùng biết.

Sau khi tin tức trong tay Tô Lam truyền ra ngoài, chỉ mới hơn nửa tiếng ngắn ngủi, Quan Triều Viễn đã nhận được hai cuộc điện thoại rồi.

Trừ một số người thân nhất và một số bạn bè thì không ai có số điện thoại riêng của Quan Triều Viễn.

Sau khi cúp cuộc gọi thứ hai, Quan Triều Viễn xoay người đi đến bên cạnh Tô Lam.

Trên gương mặt điển trai đường nét rõ ràng có vẻ còn rất ấm ức: “Anh nói này mợ Lệ, cuối cùng em cũng thấy được thế lực của nhà anh mạnh như thế nào sao? Chỉ mới đưa hai phần bằng chứng ra mà chưa đến nửa tiếng đã có hai nhóm người gọi điện đến xin anh tha cho họ.”

Tô Lam quay đầu cau mày, hai con ngươi liếc ngang liếc dọc, thẳng thắn trực tiếp quàng tay lên vai Quan Triều Viễn, cả người ngồi lên bắp đùi anh.

Người khác biết cầu xin, lẽ nào cô không biết làm nũng sao?

Người ta thường nói cách tốt nhất là thổi gió bên tai mài “Ngài Lệ, cho người dẹp chuyện nhỏ này không thành vấn đề với anh, chẳng phải chỉ dê như trở bàn tay thôi sao? Có gì đâu mà ấm ức chứ?”

Tô Lam vừa quyệt cái miệng nhỏ nhắn, vừa tiện tay sờ vào điện thoại di động của Quan Triều Viễn, cười híp mắt nhấn vào nút tắt.

Mà Quan Triều Viễn nhìn động tác này của cô, không những không giận mà ngược lại còn đưa tay đỡ ngang lưng cô, sợ cô không cẩn thận ngã xuống.

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Tô Lam, ánh mắt anh hiện lên ý Cười: “Vì muốn ra mặt thay bạn của em, anh đã hy sinh không ít mối quan hệ, có phải là bà chủ Lệ nên trả công cho anh thật tốt không?”

Tô Lam vô cùng vô tội chớp chớp mắt.

Cô đưa tay ôm lấy gương mặt điển trai của Quan Triều Viễn, hôn nhẹ lên môi anh: “Thế này đã đủ chưa? Ngài Lệ?”

“Em cảm thấy như thế nào?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5172


Chương 5172

Quan Triều Viễn cứ ung dung ngồi ngay ngăn như vậy.

Một tay ôm lấy vòng eo thon của cô, đôi mắt sâu thẳm rõ ràng đã viết rõ ràng là vấn chưa hài lòng.

Đối mặt với ánh mắt sáng kia, Tô Lam có vẻ như bị nhìn đến mất tự nhiên, hai bên tai cũng hơi nóng lên.

Nhưng mà nếu cô đã đụng đến tài nguyên của Quan Triều Viễn, dù sao thì cô cũng nên trả giá mới được.

Vậy nên Tô Lam lại ngẩng đầu lên, khi cô nhẹ nhàng chạm vào môi của Quan Triều Viễn thì bỗng cảm giác được phần phía sau gáy căng lên.

Gương mặt nhỏ nhăn của Tô Lam đỏ lên, cảm giác được có thứ gì đó vô cùng căng cứng.

Gương mặt của cô đỏ bừng, hai bàn tay đặt trên ngực Quan Triều Viễn.

Đôi mắt kia rực sáng nhìn anh, giọng nói trong trẻo mà dịu dàng: “Được chưa…”

Từ sau khi biết Tô Lam mang thai, Quan Triều Viễn gần như không được ngửi đến mùi vị của thịt.

Huống chỉ anh còn là một người đàn ông sinh lực tràn trề chứ?

Bây giờ chỉ một hôn nhẹ qua loa thế này cơ bản là không có tác dụng gì với anh.

Nhưng mà khi nghĩ đến hình ảnh lúc Tô Lam sinh Quan Tử Việt trước đó, trong lòng Quan Triều Viễn vẫn cảm thấy Sợ hãi.

Khi đó Tô Lam bị ngài Tư Đồ đưa đến trên một hòn đảo biệt lập.

Vì tâm trạng bị kích động nên đã sinh non Quan Tử Việt.

Dù bây giờ thăng bé vẫn rất hoạt bát khỏe mạnh, nhưng mà nếu có thể thì Quan Triều Viễn vấn mong đứa con của mình có thế sinh ra đủ tháng.

Nghĩ đến đây, Quan Triều Viễn không khỏi cúi đầu.

Anh đưa tay v**t v* vùng bụng vô cùng bằng phẳng của Tô Lam, giọng nói bỗng trở nên ai oán: “Hai”

, thật không biết là sinh thêm một đứa trẻ có phải là mình tự chuốc lấy khổ không nữa”

Tô Lam nghe ông chồng nhà mình nói xong câu này thì nhất thời cũng hơi mất hứng.

Cô tức giật gạt tay của Quan Triều Viễn ra, cố ý giả vờ buồn bực nói: “Đứa nhỏ trong bụng em này có thể là một cô công chúa nhỏ đó, không cho anh nói bậy trước mặt con bé.”

Nhưng mà Quan Triều Viễn lại cứ như muốn trêu chọc cô, khóe miệng cong lên, lại nói: “Sao em lại chắc chắn đứa bé trong bụng bây giờ nhất định là con gái chứ?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lỡ như nó là con trai thì làm sao bây giờ?”

Nghe vậy thì chân mày Tô Lam theo bản năng nhíu lại.

Bởi vì cô nghĩ đến bình thường mình vẫn bị Quan Tử Việt và Tô Duy Hưng chê cười, nhất thời cảm thấy sau gáy phát lạnh.

Phải biết rằng trong ngôi nhà này, trừ Tô Mỹ Chi đứng về phía cô ra thì ba người đàn ông còn lại chỉ suốt ngày oán hận làm mình làm mẩy, khinh bỉ chỉ số thông minh của cô không đủ.

Chỉ một chuyện này thôi cũng đã đủ để khiến người ta căm hận rồi, cô cũng không muốn nhiều hơn nữa.

Kết quả là Tô Lam trực tiếp chống nạnh, mạnh mẽ hùng hồn trừng mắt nhìn Quan Triều Viễn: “Ai nói trong bụng em là con trail Em mặc kệ, dù thế nào thì cái thai này cũng phải là con gái.”

Nhìn thấy dáng vẻ cố tình gây sự này của Tô Lam, Quan Triều Viễn nhất thời cảm thấy hơi buồn cười.

Anh vô cùng bất đắc dĩ đưa tay nhéo mũi của Tô Lam một cái: “Anh nói này bà chủ Lệ, ai cũng biết là chuyện sinh con trai hay con gái này vốn không phải chỉ một câu nói của em là có thế quyết định được.”

Tô Lam tức giận hừ một tiếng, cô vô cùng không phục đấm vài cái vào ngực Quan Triều Viễn: “Dù thế nào em cũng mặc kệ, dù trong bụng em là con trai hay là con gái thì tất cả những yếu tố quyết định đều là do anh, nếu như lúc này anh còn cãi lời em, em sẽ không để yên cho anh, tất cả mọi người sẽ không được sống yên.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5173


Chương 5173

Nhìn thấy Tô Lam có vẻ như sắp bị chọc giận, Quan Triều Viễn không thể nhịn cười được: “Thế nào, sinh con trai không tốt à?”

Tô Lam càng nghĩ càng tức, cô đứng dậy khỏi lòng của Quan Triều Viễn, Xoay người ngồi xuống sofa đối diện.

Khoanh hai tay trước ngực, dáng vẻ vô cùng hậm hực, tức giận liếc mắt nhìn chồng mình: “Em nói này ngài Lệ, phiên anh đứng ở vị trí của em mà suy nghĩ một chút, nếu như anh là em, đứng ở góc độ của em, suốt ngày bị chồng và con trai khinh thường chỉ số IQ quá thấp, anh nghĩ anh có thấy tự ái không? Anh cảm thấy như vậy có được không?”

Sau khi Quan Triều Viễn nghe cô nói xong, khế nhíu mày.

Vô cùng nghiêm túc suy nghĩ một lát, lắc đầu nói: “Chỉ số IQ của anh là 190, cả đời này chắc chắn sẽ không bị người khác chê cười là chỉ số IQ thấp, nên vô cùng xin lỗi bà chủ Lệ, nếu như đổi thành chuyện khác thì có thể anh sẽ bị em làm cảm động, nhưng mà về vấn đề này thì thật sự là không được…”

“Phụt!”

Sau khi Tô Lam nghe thấy những lời hùng hồn mà Quan Triều Viễn nói thì suýt nữa đã hộc máu.

Cô đã nhận ra Quan Triều Viễn này vốn không có ý định an ủi mình.

Anh chỉ muốn xát muối lên vết thương của mình.

Chuyện đứa con trong bụng mình rốt cuộc là trai hay gái cuối cùng đã bị câu chỉ số thông minh cao của Quan Triều Viễn đặt dấu chấm hết.

Tuy là bây giờ Tô Lam đang trong thời kỳ mang thai, hai người không thể làm được nhiều việc lắm.

Nhưng mà gần như là đêm nào Tô Lam cũng sẽ dựa vào lòng Quan Triều Viễn để anh ôm ngủ.

Mỗi đêm khi nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của Quan Triều Viễn ngay bên tai mình, Tô Lam luôn cảm nhận được một cảm giác an toàn không thể giải thích được.

Nên gân như đêm nào cũng đều ngủ rất say.

Còn đối với Quan Triều Viễn, dù lần nào cũng ôm một cô vợ mềm mại trong lòng nhưng không thể làm gì nhưng anh vân vui vẻ chịu đựng.

Dù sao hai người cũng đã trải qua quá nhiều thăng trầm và đau khổ nên càng phải biết quý trọng.

Để có thể khắc sâu cảm giác bình yên và ấm áp này, còn cả sự hạnh phúc thì khó khăn đến mức nào chứ?

Nghe tiếng thở vững vàng của Tô Lam ở bên cạnh, lòng của Quan Triều Viễn dân dần trở nên bình yên.

Anh nghĩ đến ngày hôm qua trước lúc anh đưa Tô Lam đến bệnh viện, Lục Anh Khoa đã gọi điện cho anh.

Nói là ngày đó khi ở câu lạc bộ tư nhân, sau khi Cố Vân Đình chạm mặt Quan Triều Viễn thì đã dẫn đầu đi trước.

Mặc dù anh ta đã cố gắng che giấu hành tung của mình vô cùng bí ẩn, gần như có thể nói thần long thấy đầu không thể thấy đuôi rồi.

Nhưng mà cuối cùng dưới sự theo dõi và giám sát vô cùng cẩn thận của mấy người Lục Anh Khoa, Quan Hạo Nhân, Hoa Đông thì cũng dần lộ ra sơ hở.

Lục Anh Khoa nói với Quan Triều Viễn, thời gian gần đây Cố Vân Đình dường như đang ở chung với Hạ Tâm Dương.

Phát hiện này có thể nói là một đột phá với Quan Triều Viễn.

Trước đây khi làm người hướng dẫn của đội đặc chủng, có thể nói Quan Triều Viễn hiểu rõ tính cách của Cố Vân Đình như lòng bàn tay.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5174


Chương 5174

Quan Triều Viễn cũng hiểu rất rõ tác phong làm việc của anh ta.

Tác phong làm việc của người này cũng hệt như tên của anh ta, mạnh mẽ vang dội.

Hơn nữa tính cách của anh ta cũng rất ngay thắng, cho dù làm chuyện gì đều chỉ nhận định một lý lẽ cứng ngắc.

Nói cách khác, nếu là chuyện mà anh ta đã quyết định thì dù có là núi đao biển lửa, thậm chí phải trả giá bằng cả tính mạng của mình thì anh ta cũng sẽ trung thành, chắc chắn sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà bỏ dở giữa chừng.

Cũng bởi vì hiểu được tính cách này của anh ta nên lần đó khi chạm mặt ở câu lạc bộ tư nhân, sau khi Quan Triều Viễn trao đổi với Cố Vân Đình, cảm nhận được thái độ kiên quyết từ chối của anh †a thì anh cũng không cứng rắn với anh ta.

Bởi vì anh hiểu rất rõ đối với một chiến sĩ được khai sáng và thậm chí còn được huấn luyện ý chí sát đá sẵn sàng hy sinh thì dù bạn có dùng thủ đoạn tàn nhân thế nào sợ rằng cũng không thể khiến anh ta cúi đầu.

Vậy nên sau khi Quan Triều Viễn rời khỏi câu lạc bộ tư nhân thì việc đầu tiên anh làm là căn dặn Lục Anh Khoa liên lạc với Hoa Đông và Quan Hạo Nhân, để bọn họ tiến hành theo dõi Cố Vân Đình trong suốt hai mươi tư giờ.

Anh tin chỉ cần là người thì nhất định sẽ để lộ manh mối.

Quả nhiên chỉ sau vài ngày thì bọn họ thật sự đã lần ra được manh mối.

Hơn nữa kết quả này có vẻ cũng không khiến người ta thất vọng.

Bởi vì trước đó trong quân đội gần như tất cả mọi người đều biết người hướng dân của đội đặc chủng là Cố Vân Đình rất thích Hạ Tâm Dương.

Đã từng có một thời gian, trong tiệc ăn mừng sau khi mọi người hoàn thành nhiệm vụ, vì Cố Vân Đình quá vui nên đã uống nhiều đã từng nói vài câu thật lòng với Quan Triều Viễn.

Anh ta đã từng nói rất thẳng thắn không hề che giấu với Quan Triều Viễn rằng trong đời này của anh ta, người phụ nữ duy nhất khiến anh ta rung động chính là Hạ Tâm Dương.

Hạ Tâm Dương là một cô gái vô cùng xuất sắc.

Mặc dù là cô gái duy nhất trong đội đặc chủng, nhưng mà cô ấy chưa từng thua một người đàn ông nào.

Cô ấy là kiểu người tùy ý, coi trọng tình cảm, ưu tú, quả quyết.

Hạ Tâm Dương là người mà đời này Cố Vân Đình thích nhất, cũng là duy nhất.

Dù cho cuối cùng người Hạ Tâm Dương muốn lấy là Quan Triều Viễn mà không phải anh ta thì anh ta cũng vẫn sẽ chôn sâu tình cảm sâu đậm này trong lòng.

Thậm chí vì để duy trì phần tình cảm đơn thuần ngây thơ này, anh ta quyết tâm không lập gia đình.

Lúc Quan Triều Viễn nghe anh ta nói những lời này, nhìn thấy ánh mắt đó, biết chắc chắn đó là lời từ tận đáy lòng, chắc chắn không phải là đang nói đùa.

Hơn nữa kiểu đàn ông thẳng thắn như Cố Vân Đình chắc chắn cũng sẽ không vì Hạ Tâm Dương chết rồi mà lựa chọn ở bên cạnh người có vẻ ngoài giống Hạ Tâm Dương như đúc là Hạ Phi Dương.

Bởi vì trong lòng anh ta hiểu rất rõ, dù hai chị em họ có giống nhau như đúc thì cũng không thể nào thay đổi được sự thật này.

Thích một người chính là thích một người, sẽ không thể nào vì có một người giống cô ấy như đúc xuất hiện mà dễ dàng dành tình cảm đó cho người kia.

Quan Triều Viễn không khỏi trầm tư suy nghĩ.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5175


Chương 5175

Anh vấn theo thường lệ đợi Tô Lam ngủ say, sau đó yên lặng không phát ra tiếng động đi xuống giường, xoay người đi đến phòng làm việc bên kia.

Khoảng mười mấy phút sau, Lục Anh Khoa dừng xe dưới biệt thự.

Anh ta rất nhanh đã xuất hiện trước mặt của Quan Triều Viễn.

Trong phòng làm việc, Quan Triều Viễn đang đưa lưng về phía anh ta, nhìn ra cửa sổ sát đất.

Trên người anh mặc đồ ngủ, khí chất có vẻ ôn hòa hơn bình thường một chút.

Đôi mắt sâu thẳm sáng rực đang nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ như muốn xuyên thủng màn đêm đen tối ngoài cửa sổ.

“Ông chủ, lẽ nào ngài nghi ngờ Hạ Tâm Dương vẫn chưa chết?”

Sau khi Lục Anh Khoa nghe thấy phỏng đoán của Quan Triều Viễn thì vẻ mặt bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ.

Những lời của Lục Anh Khoa vang lên, Quan Triều Viễn lại chậm chạp không cho anh ta câu trả lời.

Lúc Lục Anh Khoa nói xong, trong lòng của anh ta cũng cảm thấy vô cùng không chắc chắn.

Bởi vì sự phỏng đoán này của anh vốn chỉ dựa vào một hành động bất thường của Cố Vân Đình mới đoán được.

Hơn nữa dự đoán này của anh cũng không hề dựa vào bất cứ chứng cứ gì.

Sau khi yên lặng một lúc lâu, Quan Triều Viễn chậm rãi lên tiếng: “Nên tôi muốn ngày ngày mai cậu hãy xuất phát đến nước Minh Hoàng, điều tra lại tất cả những tin tức và người có liên quan đến hai chị em Hạ Tâm Dương và Hạ Phi Dương.”

“Nhớ kỹ, nhất định phải điều tra vô cùng cặn kẽ, tuyệt đối không thể để sót bất cứ dấu vết hay là manh mối nào.”

Lục Anh Khoa lập tức gật đầu: “Vâng, ông chủ.”

Không biết tại sao, có lẽ là giác quan thứ sáu của một người đàn ông.

Quan Triều Viễn luôn cảm giác chuyến ra nước ngoài của Lục Anh Khoa có lế sẽ khiến anh biết được nhiều bí mật bất ngờ.

Trong lúc Lục Anh Khoa xoay người rời đi, Quan Triều Viễn lại nói thêm một câu: “Còn nữa, ngày mai trước khi cậu lên đường, hãy gọi điện thoại cho Hạ Phi Dương, nói là tôi muốn gặp cô ta.”

“Vâng, ông chủ.”

Một đêm này, vì chuyện của Nguyễn Phương Thảo đã được giải quyết, Tô Lam ngủ vô cùng say giấc.

Thậm chí còn ngủ thẳng một mạch đến sáng.

So với bầu không khí bình yên hài hòa trong phòng ngủ của Tô Lam, trên mạng lại vô cùng sôi nổi.

Bởi vì hành động tối hôm qua của Tô Lam, sáng sớm hôm nay, gần như là cùng vào lúc mười giờ, trên tất cả các đơn vị truyền thông, internet và cả mạng xã hội đều là những bằng chứng liên quan đến chuyện ba năm trước Nguyễn Phương Thảo sao chép kịch bản trong liên hoan phim.

| Cơ bản là chỉ trong một giờ ngắn ngủi, sự việc này đã trực tiếp lên top một tìm kiếm trên facebook.

Thậm chí ngay cả những video cũng lên top mười vị trí đứng đầu.

Ngay từ đầu cư dân mạng còn cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Rõ ràng là chuyện sao chép này ba năm trước đã được giải quyết dứt khoát rồi.

Tại sao vào hôm nay tất cả những †rang truyền thông đều cùng lúc nhắc đến, đào lại chuyện này chứ?

Hơn nữa điều khiến người ta cảm thấy khiếp sợ nhất là sau khi sự thật được công khai khoảng ba tiếng, lúc mà chuyện này đã bùng nổ nhất, bỗng nhiên lại có người tung ra một tin cực chấn động.

Tung một phần chứng cứ vô cùng quan trọng ra ánh sáng.

Chứng cứ đó cho thấy từ năm năm trước kịch bản “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” đã được sáng tác xong.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5176


Chương 5176

Hơn nữa còn có cả giám định chuyên môn, kịch bản đó chỉ là một tài liệu ở chế độ chỉ đọc, vốn không thể sửa chữa, cũng không thể làm giả.

Sau khi phân chứng cứ này được đưa ra ánh sáng thì Nguyễn Ái Điềm vấn luôn yên lặng trong chuyện này đã đứng ra đối đáp.

Vậy nên tất cả mọi người cũng đều bắt đầu đưa ra suy đoán, có khi là phần chứng cứ lưu truyên trên mạng không phải là thật.

Nói không chừng văn bản chỉ đọc này chỉ là do Nguyễn Phương Thảo tìm một số người chuyên photoshop tạo ra, chính là vì muốn tẩy trắng cho mình.

Dù sao nếu như trong tay Nguyễn Phương Thảo thật sự có chứng cứ quan trọng như vậy, thì tại sao năm đó khi chuyện này bùng nổ, khi tin đồn ồn ào đến đỉnh điểm thì cô ta cũng không lấy chứng cứ này ra để bác bỏ tin đồn, mà lại giữ yên lăng, gánh hết tội danh này chứ?

Trên mạng bồng nhiên truyền nhau suy đoán này khiến cho tất cả cộng đồng mạng đều cảm thấy vô cùng hợp lý.

Vậy nên cộng đồng mạng lại nghiêng về phía Nguyễn Ái Điềm vô tội.

Dù sao điều mà cô ta nói đúng là không thể chê vào đâu được.

Nếu như giành được giải kịch bản vàng trong liên hoan phim thì một biên kịch bình thường sẽ có sự nghiệp lên đến đỉnh.

Nguyễn Phương Thảo là một biên kịch, tại sao trong tay có chứng cứ như vậy mà lại từ bỏ một cơ hội tốt, để mặc cho người khác vu oan như vậy chứ?

Huống chỉ nếu như năm đó Nguyễn Phương Thảo thật sự vô tội thì cô ta cũng không cần phải để ý đến những tin đồn này.

Nhưng mà sự thật trong chuyện này là như thế nào?

Sự thật là ba năm trước sau khi cô ta dính phải scandal sao chép thì đã có rất nhiều công ty điện ảnh và truyền hình đều tuyên bố hủy hợp tác với cô ta.

Mà cô ta cũng đột nhiên biến mất trong giới biên kịch.

Những hành động này của cô khiến những fan trên mạng vấn còn ủng hộ cô cảm thấy mình bị phản bội.

Bởi vì hành vi trốn tránh này của cô ta chẳng khác nào đã ngầm thừa nhận hành vi sao chép của mình là thật nên lựa chọn nhận lõi từ chức, từ bỏ nghề này.

Nhất thời, scandal sao chép kịch bản ba năm trước lại được đào lên sau ba năm.

Mà nhân vật chính trong chuyện này là Nguyễn Phương Thảo lại lựa chọn yên lặng như trước.

Cô ta không hề làm gì cả, chỉ ngẩn ngơ ngồi ở phòng mình.

Lúc rảnh rồi thì cô ta sẽ tiếp tục suy nghĩ những tình tiết kịch tính và hướng đi trong “Đại Mộng vô song 2”.

Những lúc khác cô ta cũng không lựa chọn trốn tránh như ba năm trước, nhắm mắt lại bỏ mặc tất cả những chuyện xảy ra ngoài kia.

Mà vô cùng dũng cảm mở máy tính ra, bắt đầu mở facebook lên xem.

Cô ta cẩn thận đọc kỹ, chú ý đến mỗi bước phát triển của chuyện này.

Vào ba năm trước, khi cô ta lần đầu tiên đọc được những ngôn từ ác độc trên mạng, còn cả những lời nguyền rủa chửi bới mình, cô ta đã lựa chọn lùi bước.

Khi đó gần như là cô ta đã dùng thời gian nửa năm để ngăn cách với thế giới, không muốn tiếp xúc với bất cứ ai.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5177


Chương 5177

Mà lần này, sau khi cô ta nhìn thấy những câu chửi rửa kia, bỗng nhiên lại có ảo giác như là cảnh tượng ba năm trước lại xảy ra.

Nhưng mà lúc này cô ta đã có trạng thái đối mặt khác hẳn với ba năm trước.

Năm đó cô ta bị một thứ tình cảm chôn sâu ở đáy lòng mà bản thân cho là hồn nhiên che mắt.

Nên cô ta không thể nào chấp nhận được mỗi một lời nói chửi rủa của cư dân mạng.

Cũng tự biến đó thành gánh nặng g**t ch*t lòng cô.

Nhưng bây giờ thì sao, mọi thứ đã không còn như trước!

Khi cô ta dùng một dao đâm Chiến Lưu Thành, cô ta đã quyết định quyết †âm hoàn toàn từ bỏ tình cảm dây dưa đã lâu giữa hai người.

Khi cô ta đã quyết định rời bỏ để trở thành một người ngoài cuộc đứng xem, dường như suy nghĩ trong đầu cũng trở nên sáng suốt hơn.

Cứ như cô ta chỉ là người ngoài cuộc đứng xem những lời bình luận độc ác và chửi rủa trên mạng, chỉ là chuyện của một người ngoài, không hề liên quan gì đến tâm trạng của cô ta.

Nguyễn Phương Thảo vẫn biết người dân của đất nước này có câu trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, người ngoài vân luôn tỉnh táo hơn người trong cuộc.

Ba năm trước cô ta cũng không hiểu những lời này rốt cuộc có ý gì.

Nhưng mà ba năm sau, cô ta cuối cùng cũng có thế hiểu được ý nghĩa thật sự đăng sau câu nói này.

Có một số việc sau khi bạn hoàn toàn buông bỏ được rồi thì mới có thể nhìn thấu.

Nếu như để cô ta dùng góc nhìn của một nhà biên kịch nhiều năm để nhìn nhận hành động lần này của Tô Lam.

Cô ta cảm thấy buổi tối nay có lế tâm khoảng tám chín giờ, khi cộng đồng mạng đã hoàn toàn bùng nổ thì Tô Lam sẽ tung ra tin tức chấn động cuối cùng.

Đó chính là video trong usb kia.

Lần trở tay này chắc chắn sẽ vả cho cư dân mạng một bạt tai vang dội.

Đúng là Nguyễn Phương Thảo đoán không sai.

Vào lúc mà fan của cô ta và Nguyễn Ái Điềm đã tranh cãi đến mức độ vô cùng gay gắt.

Tài khoản facebook của phòng làm việc công ty điện ảnh Chi Ma bỗng tung ra một video băng chứng.

Mà nội dung trong video lại một lần nữa chứng minh Nguyễn Phương Thảo Vô tội.

Kịch bản “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” là do Nguyễn Phương Thảo sáng tác.

Hơn nữa kịch bản đã được viết xong vào năm năm trước.

Năm đó chuyện nực cười như vậy xảy ra thật ra cũng chỉ vì Nguyễn Ái Điềm ghen tị với tình cảm giữa Chiến Lưu Thành và Nguyễn Phương Thảo.

Vì thế mới tự biên tự diễn, đặt mình vào vị trí của một người bị hại.

Sau khi chuyện này bị công khai, phản ứng đầu tiên của Nguyễn Phương Thảo là muốn đi đòi lại công bằng cho mình.

Nhưng mà bà chủ Chiến lại tìm Nguyễn Phương Thảo, ép cô ta và Chiến Lưu Thành phải rời xa nhau.

Vì muốn để Nguyễn Phương Thảo đồng ý với yêu cầu này, bà Chiến thậm chí còn đưa cho cô ta một khoản tiền.

Còn nói muốn chia tay với Nguyên Phương Thảo là ý của Chiến Lưu Thành.

Tất nhiên là Nguyễn Phương Thảo không tin nên mới trực tiếp tìm đến trước mặt Chiến Lưu Thành ba mặt một lời.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5178


Chương 5178

Nhưng mà ai biết được những câu nói của Chiến Lưu Thành trong video đấ hoàn toàn làm tổn thương cô ta.

Cũng bắt đầu từ lúc đó, Nguyễn Phương Thảo mới không thể gượng dậy nổi, thậm chí ngay cả ý muốn thanh minh cho bản thân, lấy tại sự trong sạch của mình cũng bị xóa bỏ.

Bởi vì… sễandal phơi bày sự thật này, Tống Chỉ Manh – Diễn viên đóng vai chính trong phim “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” cũng bị ép đến nỗi không thể không nhanh chóng tổ chức họp báo, làm sáng tỏ sự việc lần này.

Nhưng mà buổi họp báo lần này cũng không chỉ có một mình Tống Chỉ Manh mà còn có cả Khúc Thương Ly ra mặt cùng.

Ở buổi họp báo, đối mặt với những câu hỏi liên tục dồn dập của phóng viên có mặt, cảm xúc của Tống Chỉ Manh bỗng có vẻ không được bình tĩnh.

Dù sao thì giải thưởng diễn viên xuất sắc nhất năm đó cũng nhờ vào bộ phim “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” mà có.

“Cô Tống, tôi có thể hỏi là về chuyện sao chép kịch bản trước đây, có phải cô biết rõ tình hình không?”

“Hay là nói, rõ ràng năm đó cô biết rõ Nguyên Phương Thảo bị oan nhưng mà vì thế lực đứng sau Nguyễn Ái Điềm nên cô vân đứng về phía cô ta mà không lên tiếng có đúng không?”

“Cô dựa vào kịch bản của bộ phim này lần đầu tiên giành được giải thưởng điện ảnh lớn như vậy, tôi tin rằng nhất định bộ phim này có ý nghĩa không bình thường với cô, có thể cho biết cảm nghĩ bây giờ của cô không?”

“Cô Tống, xin cô trả lời vấn đề của chúng tôi, xin cô thẳng thăn trả lời vấn đề của chúng tôi…”

Tống Chỉ Manh vừa mới xuất hiện ở buổi họp báo thì những phóng viên chờ sẵn ở đó đã chen đến, lập tức vây kín lấy cô ấy.

Nhìn camera đen thui, còn có cả micro sáng chói, Tống Chỉ Manh gần như theo bản năng lùi về sau một bước.

Cũng không biết tại sao ban đầu Tống Chỉ Thanh đã sớm tập xong câu trả lời với người đại diện ở sau cánh gà, khi nhìn thấy những ánh đèn sáng choang trước mắt thì trong đầu bỗng | trở nên trống rỗng.

Đối mặt với những câu ép hỏi của phóng viên, cô ấy bỗng không thể nói nên lời.

Nhưng mà những phóng viên đó hình như cũng không hề muốn buông tha cho cô.

Hơn nữa những vấn đề mà họ hỏi cũng ngày càng sắc bén: “Cô Tống Chỉ Manh, trước đó cô đóng vai chính trong bộ phim này, tin rằng chắc chăn cô có rất nhiều tài nguyên, tại sao cô lại không từ chối một vai diễn cho kịch bản đang gây tranh cãi mà vẫn kiên trì đóng vai diễn này…

Có phải là muốn dựa vào kịch bản này giành giải nữ diễn viên xuất sắc nhất không?”

“Hơn nữa, trước đó cô cũng không nói ra sự thật, có phải là vì lo lắng scandal này sẽ ảnh hưởng đến giải thưởng của mình không? Dù sao việc tranh giành giải diễn viên xuất sắc năm đó cũng rất căng thẳng.”

“Hơn nữa theo chúng tôi biết, nếu không có “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” lót đường thì con đường đóng phim điện ảnh và truyền hình của cô chưa chắc đã thuận lợi như bây giờ.”

“Một diễn viên không có đạo đức nghề nghiệp, vì muốn giành được giải diễn viên xuất sắc mà không hề quan tâm đến việc tranh cãi của kịch bản, như vậy có phù hợp với đạo đức của một diễn viên không?”

“Cô Tống Chỉ Manh, xin cô đừng trốn tránh, xin cô trả lời thẳng vấn đề của chúng tôi.”

Thấy mọi người đang chĩa mũi nhọn về phía mình, lại nhìn những ánh mắt nôn nóng của phóng viên.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5179


Chương 5179

Tống Chỉ Manh thấy mỗi một người trong số bọn họ đều như là một con quỷ dữ đang lao về phía cô ấy.

Tống Chỉ Manh bỗng cảm thấy đầu óc mơ màng, mắt tối sầm lại, suýt chút nữa đứng không vững.

Cũng may là Khúc Thương Ly vần luôn đi bên cạnh cô ấy lập tức nhận ra sắc mặt của cô ấy không bình thường.

Vậy nên anh ta bèn vội vàng tiến lên một bước, một tay kéo cô ấy vào lồng ngực của mình.

Cứ như vậy, ở trước mặt tất cả mọi người, anh ta lại không hề có vẻ ái ngại hay kiêng ky gì.

Anh ta vô cùng lo lăng nhìn chằm chằm Tống Chỉ Manh, ân cần hỏi: “Không sao chứ?”

Sau khi Tống Chỉ Manh được anh ta đỡ lên thì thở gấp mấy cái.

Cô ấy khẽ lắc đầu một cái, lúc này chẳng qua là cô ấy thấy rất khó chịu.

Cô ấy ngẩng đầu về phía bàn tay của Khúc Thương Ly đang đặt lên trước ngực mình: “Tôi chỉ thấy hơi khó chịu, có lẽ là do đông người quá nên bị chóng mặt.”

Bởi vì thể trạng của Tống Chỉ Manh nên ban đầu Khúc Thương Ly vẫn không đồng ý để cô ấy tham gia buổi họp báo.

Nên anh ta mới không hề quan tâm đến sự phản đối của Tống Chỉ Manh, cứng rắn đòi đi theo.

Sự xuất hiện của Khúc Thương Ly chính là một tình huống vô cùng bất ngờ.

Mà động tác ân cần của Khúc Thương Ly lúc này, còn có vẻ mặt lo lắng lại k*ch th*ch trí tò mò của tất cả các phóng viên ở đây: “Anh Khúc Thương Ly, có phải là anh và cô Tống Chỉ Manh đã ở bên nhau hay không?”

“Nói cách khác, năm đó khi quay bộ phim “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần”, tôi nhớ là anh hình như không tham gia, hơn nữa lúc đó tôi nghe thấy một số tin đồn cho rằng anh và ảnh hậu Tống có quan hệ như nước với lửa, sao bây giờ hai người lại đột nhiên cùng tham gia buổi họp báo này? Có phải là giữa hai người có quan hệ không bình thường không?”

“Trước đó đã có người chụp được chuyện hai người cùng ở chung trong một biệt thự một đêm, đây là sự thật sao?”

“Hơn nữa còn nghe đồn hai người đã sớm có con rồi, là một người đàn ông, có phải anh nên trả lời câu hỏi của chúng tôi không?”

Trong lúc các phóng viên đang nóng lòng hỏi tới tấp thì Tống Chỉ Manh bỗng nhiên cảm thấy mắt mũi tối sầm lại, cả người mềm nhữn ngã xuống đất.

Những phóng viên vốn đang vây quanh Khúc Thương Ly, nôn nóng muốn moi được tin nóng thấy vậy thì đồng loạt hô lên.

Mọi người gần như ăn ý lùi về phía sau mấy bước.

Mà Khúc Thương Ly đứng bên cạnh thì vẻ mặt tái xanh.

Anh ta không mở miệng nói câu gì, lập tức cúi xuống bế Tống Chỉ Manh lên.

Chỉ thấy Tống Chỉ Manh rúc vào †rong ngực của anh ta, hai mắt nhắm nghiền, ngay cả môi cũng trở nên trắng bệch, hoàn toàn ngất lịm đi, không hề có bất cứ phản ứng gì.

Thấy cô ấy như vậy, trong lòng Khúc Thương Ly cứ như có gì đó bùng nổ.

Một cảm giác lo lắng bỗng xuất hiện.

Phải biết rằng chuyện Tống Chỉ Manh mắc chứng Alzheimer đã được bác sĩ chẩn đoán chính xác rồi.

Hơn nữa bác sĩ cũng đã nói, những người trẻ tuổi mắc phải bệnh này như Tống Chỉ Manh cũng không có gì lạ.

Chỉ là lúc nào cũng phải cẩn thận, cố gắng tránh để cô ấy gặp phải chấn động tâm lý gì lớn.

Mấy hôm trước lúc Tống Chỉ Manh đến bệnh viện kiểm tra thử, sau khi rời khỏi bệnh viện thì tâm trạng rất không Vui.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5180


Chương 5180

Cả ngày tâm trạng nặng nề không hề có sức sống.

Cũng vì nguyên nhân này nên lúc Khúc Thương Ly nghe thấy Tống Chỉ Manh muốn đến buổi họp báo thì anh ta mới kiên quyết phản đối.

Nhưng mà cuối cùng vẫn không thể nào thay đổi được quyết định của Tống Chỉ Manh.

Ban nãy phóng viên đưa ra những vấn đề sắc bén như vậy, rất có khả năng là đã k*ch th*ch tỉnh thân của cô ấy.

Lúc này Khúc Thương Ly rất lo lắng sợ răng k*ch th*ch này sẽ khiến cho bệnh của Tống Chỉ Manh trở nên nặng hơn.

“Tránh ra tránh ra! Tránh ra hết cho tôi”

Gương mặt vốn bình tĩnh của Khúc Thương Ly bỗng trở nên vô cùng khó coi.

Bất cứ ai chỉ cần có mắt cũng có thể nhận ra được biểu cảm lo lắng và vô cùng hốt hoảng trên gương mặt của anh ta.

Dáng vẻ đó thật sự giống như là sắp mất đi điều quan trọng nhất trong cuộc sống.

Những phóng viên ở bên cạnh nhất thời cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Bởi vì theo như bọn họ thấy thì Tống Chỉ Manh cùng lắm chỉ là quá mệt mỏi hoặc là bị tụt đường huyết nên mới té xỉu.

Chuyện như vậy vẫn thường xảy ra với những nghệ sĩ có lịch trình dày đặc.

Nhưng mà sao Khúc Thương Ly lại có vẻ mặt kỳ lạ như vậy chứ?

Đối mặt với những ánh mắt khó hiểu của những phóng viên, chỉ Khúc Thương Ly mới biết là cuối cùng Tống Chỉ Manh gặp chuyện gì.

Lúc đi tái khám, bác sĩ đã từng dặn anh ta rất nhiều lần.

Bệnh của Tống Chỉ Manh không thể nào chịu đựng được công việc có cường độ cao.

Mấy hôm trước cô ấy vừa mới đóng máy một bộ phim ngắn, hai ngày nay lại liên tục chụp ảnh bìa tạp chí.

Khó khăn lắm mới có thời gian nghỉ ngơi thì lại đột ngột đến một buổi họp báo như vậy, Khúc Thương Ly sợ cô ấy nhất thời không chịu nổi.

Những phóng viên bên cạnh vẫn còn muốn hỏi quan hệ của Tống Chỉ Manh và Khúc Thương Ly.

Bọn họ cầm micro đi theo sát phía sau Khúc Thương Ly, còn có vài người nóng lòng đi vòng đến trước mặt anh ta, trực tiếp cản đường.

Những phóng viên khác cũng xông đến, bọn họ lấy micro ra trực tiếp đưa về phía Khúc Thương Ly, vội vàng hỏi: “Ảnh đế Khúc, có thể trả lời câu hỏi của chúng tôi trước được không?”

“Ngài có thể giải thích một chút về quan hệ giữa ngài và cô Tống Chỉ Manh hay không? Hai người thật sự ở chung sao? Hai người đang ở bên nhau sau?

Từ lúc nào thì ở bên nhau? Hơn nữa đã quen nhau bao lâu?”

“Còn cả đứa bé bị phóng viên chụp được kia nữa, thật sự là con của hai người sao? Nếu thật sự như vậy thì dựa theo độ tuổi của đứa bé, hẳn là hai người đã quen nhau mười năm trước.”

Những vấn đề và câu hỏi sắc bén này khiến một người trước giờ vẫn luôn lịch sự và hòa nhã với truyên thông như Khúc Thương Ly nhất thời cũng giận xông lên não.

Anh ta lập tức dừng chân lại, cả người cứ đứng sững như vậy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5181


Chương 5181

Đôi mắt lạnh lẽo và sắc bén kia giống như là những lưỡi dao sắc bén bay thẳng vào đầu của những phóng viên kia.

Bởi vì tính cách của Khúc Thương Ly vốn đã vô cùng lạnh lùng, hơn nữa đa phần những vai diễn trong phim của anh ta đều là những vai diễn mang hình tượng nam chính bá đạo.

Lúc này khi sắc mặt anh ta trầm xuống, trên người nhất thời tỏa ra khí thế áp đảo quần chúng.

Những phóng viên xung quanh lập tức bị hơi thở lạnh lẽo này của anh ta làm cho hoảng sợ.

Mọi người nhìn nhau, nhất thời xung quanh yên lặng như tờ.

Những phóng viên kia không dám mở miệng nữa, nhưng mà ánh mắt lại đang nhìn chăm chằm Khúc Thương Ly, cứ như đang đợi phản ứng tiếp theo của anh ta.

“Tôi và Tống Chỉ Manh có quan hệ như thế nào, tôi cũng không cần phải giải thích bất cứ điều gì với phóng viên mấy người. Nhưng mà nếu mấy người đã tò mò như vậy thì bây giờ tôi sẽ nói cho mọi người biết.”

Những phóng viên tại đây thậm chí vẫn còn chưa kịp phản ứng xem những lời này của Khúc Thương Ly là có ý gì thì đã nhìn thấy người đàn ông đẹp trai cao lớn bỗng cúi đầu hôn lên đôi môi của Tống Chỉ Manh.

“Trời ạ! Tôi không bị mù chứ?”

“Ảnh đế Khúc hôn Tống Chỉ Manh đó!”

“Đúng đó, đúng đó, đúng là hôn, tôi đã chụp rồi, đã chụp được rồi!”

“Ông trời của tôi ơi, lúc còn sống lại có thể chứng kiến cảnh bùng nổ như vậy!”

Bởi vì Khúc Thương Ly bỗng nhiên làm ra hành động bất ngờ này, những người có mặt ở đây lại được hít hà một hơi sâu.

Bởi vì trong ấn tượng của mọi người thì Khúc Thương Ly rất khiêm tốn, hơn nữa tính cách cũng rất trâm ổn, vô cùng kín tiếng.

Rất ít khi để lộ biểu cảm thật.

Mà một người trầm ổn khiêm tốn như Khúc Thương Ly mà lại còn làm ra hành động trực tiếp như vậy trước mặt mọi người.

Chuyện này ngay cả những cặp đôi trẻ tuổi cũng không dám làm ấy chứ.

Sự can đảm này khiến người xem không thể không choáng váng.

Nhưng mà khiếp sợ thì khiếp sợ, những phóng viên này vẫn chụp lại hình ảnh tuyệt đẹp này.

Trong lòng bọn họ âm thầm tự đánh giá, tuy là buổi họp báo này vẫn chưa thành công nhưng mà bọn họ cũng đã †hu hoạch được tin tức không tệ.

Bởi vì video và ảnh nụ hôn của Khúc Thương Ly và Tống Chỉ Manh đã được bọn họ lưu lại.

Đây thật sự là một tin tức vô cùng hot, càng bùng nổ hơn cả buổi họp báo kia.

Nụ hôn này tuy chỉ ngắn ngủi hai giây nhưng mà đối với Khúc Thương Ly thì vô cùng nặng nề.

Anh ta lạnh nhạt ngẩng đầu lên, ánh mắt quét một vòng qua những phóng viên xung quanh, lạnh lùng nói: “Đáp án này có khiến mọi người hài lòng không? Đúng vậy, từ rất lâu trước kia tôi đã ở bên cô ấy rồi, hơn nữa tháng sau chúng tôi cũng sẽ kết hôn, đến lúc đó sẽ mời tất cả những phóng viên ở đây tham gia, nhưng mà bây giờ sức khỏe của cô ấy không ổn, chúng tôi phải lập tức đến bệnh viện.”

Khúc Thương Ly dùng giọng nói vô cùng nhẹ nhàng và chậm rãi nói xong, lịch sự lùi về phía sau, nhẹ nhàng cúi chào mọi người một cái.

Trong thâm tâm của mọi người thì Khúc Thương Ly chính là một ảnh đế đích thực khó nắm bắt.

Lại còn thể hiện thái độ thành khẩn và chân thật như vậy, những phóng viên này không còn lý do gì để chặn anh ta lại nữa.

Dù sao Tống Chỉ Manh cũng vừa ngất đi, bây giờ cũng không biết tình hình thế nào.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5182


Chương 5182

Nói không chừng Tống Chỉ Manh ngất xỉu là vì đang mang thai.

Nghĩ vậy mọi người bỗng cảm thấy chuyện này rất hợp lý.

Vốn đã giấu kỹ như vậy, nếu như không phải vì mang thai thì tại sao Khúc Thương Ly lại lựa chọn nói ra quan hệ của hai người vào lúc Tống Chỉ Manh ngất xỉu như vậy chứ?

Hơn nữa vì để gạo nấu thành cơm nên anh ta thậm chí còn hôn lên mặt Tống Chỉ Manh trước mặt truyền thông.

Điều này làm cho một số người muốn mượn đề tài lần này để đồn thổi cũng không thể nào nghi ngờ tính chân thực của chuyện này.

Không thể không nói, ảnh đế Khúc của chúng ta rất thẳng thắn.

Dù sao từ khi bước vào showbiz đến giờ, bao nhiêu năm qua anh ta vẫn chưa từng có tin đồn với bất cứ nữ minh tinh nào.

Mà lần này lại nói ra tin sắp kết hôn, tin là hành động quả quyết này cũng sẽ khiến anh ta rất được ủng hộ.

“Đúng đó, mọi người mau nhường đường để ảnh đế Khúc đi ra ngoài.”

Trong đám đông không biết có ai la lớn, một câu nói bất ngờ này khiến tất cả mọi người gật đồng đồng ý, lập tức nhường đường.

Khúc Thương Ly nở nụ cười biết ơn gật đầu với mọi người, sau đó ôm lấy Tống Chỉ Manh nhanh chóng chạy ra ngoài.

Chiếc xe chuyên dụng của Khúc Thương Ly đã sớm nhận được tin, dừng phía sau khách sạn chờ bọn họ.

Hai người vừa lên xe thì tài xế đã nhanh như chớp lập tức lao đến bệnh viện.

“Chỉ Manh, Chỉ Manh, mau tỉnh lại đi”

Sau khi lên xe, kính xe ngăn cách ánh nhìn tò mò của người ngoài, Khúc Thương Ly vấn không thể ngăn cản được cảm xúc lo sợ của mình.

Trên mặt anh ta hiện lên sự hoảng hốt trước giờ chưa từng có.

Anh ta không ngừng nhẹ nhàng v**t v* gương mặt của Tống Chỉ Manh, hy vọng mình có thể đánh thức cô ấy.

Nhưng mà Tống Chỉ Manh đã ngất đi vân luôn nhắm nghiền hai mắt, mặc kệ Khúc Thương Ly có gọi như thế nào thì cô ấy vẫn không hề có phản ứng gì.

Người đại diện ngồi bên cạnh ghế tài xế nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Khúc Thương Ly, chỉ có thể cẩn thận mở miệng khuyên: “Anh Ly, anh đừng quá lo lắng, có khi chỉ là do lịch trình gân đây của chị Manh quá dày nên hơi kiệt sức, nghỉ ngơi một chút là được rồi, anh yên tâm đi!”

Vốn chỉ định mở miệng an ủi Khúc Thương Ly một chút, nhưng mà khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Khúc Thương Ly, ánh nhìn lạnh lùng đến tận xương tủy, người đại diện thấy vậy thì cả người bỗng run lên, vội vàng hoảng hốt ngậm miệng lại.

Khúc Thương Ly cứ như vậy ngồi ở hàng ghế sau, hai tay ôm chặt lấy Tống Chỉ Manh, trong ánh mắt ngập tràn sự lo lắng.

Anh chưa từng nghĩ đến có một ngày mình lại sợ đến như vậy!

Từ sau khi biết Tống Chỉ Manh bị bệnh, anh ta hận một ngày không thể ở bên cạnh cô ấy cả hai mươi bốn tiếng đồng hồ.

Phải biết rằng, với anh ta mỗi sớm thức dậy đều là một sự tra tấn.

Anh ta sợ Tống Chỉ Manh cứ như vậy ngủ say giấc không tỉnh dậy, mỗi sớm khi đợi Tống Chỉ Manh mơ mơ màng màng mở mắt, cục đá vốn đè nặng trong lòng mới có thể tạm buông bỏ.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5183


Chương 5183

Nhưng mà đến sáng hôm sau khi mặt trời mọc thì cảm giác này lại đến đúng giờ.

Vòng tuần hoàn cứ như vậy đã dần dần hạ gục anh ta.

Khúc Thương Ly nhìn gương mặt tái nhợt của Tống Chỉ Manh, lòng đau như dao cắt.

Đột nhiên anh ta rất muốn hỏi ông trời thử, người con gái trong lòng anh ta lúc này đơn thuần thiện lương như vậy, tại sao số phận lại đáng thương đến thế chứ?

Nếu như có thể thì anh ta thà người bị bệnh là mình.

Bệnh của Tống Chỉ Manh như thế nào, dù người ngoài không hiểu rõ nhưng mà anh lại năm rõ trong lòng bàn †ay.

Từ mấy năm trước, khi bác sĩ nói về bệnh của Tống Chỉ Manh với anh ta đã nhấn mạnh nhắc đi nhắc lại với anh ta rất nhiều lần.

Nếu như bệnh của cô ấy cứ theo đà này phát triển tiếp thì cùng lắm là chỉ còn thời gian ba năm hoặc năm năm.

Bây giờ đã qua năm năm, tuy là bệnh của Tống Chỉ Manh không chuyển biến nặng hoặc quá xấu, nhưng mà cũng hoàn toàn không có dấu hiệu chuyển biến tốt.

Vì vậy trong những năm này, tuy Khúc Thương Ly vẫn ở bên cạnh Tống Chỉ Manh nhưng mà gần như anh ta không lúc nào là không lo lắng đề phòng.

Nên anh ta mới hết lần này đến lần khác mềm lòng, đồng ý để cô ấy tiếp tục đóng phim, để cô ấy tiếp tục bận rộn như trước đây.

Gần đây vì thời tiết ngày càng lạnh, nửa tháng trước Tống Chỉ Manh còn vừa đóng xong một cảnh đánh nhau, sau đó bị cảm lạnh.

Bình thường nếu như cô ấy bị cảm thì chỉ cần uống thuốc nghỉ ngơi ba đến năm ngày là đã đỡ rồi.

Nhưng mà lần này cô ở bệnh viện cả gần một tuần lễ.

Dù nói là chỉ cần uống thuốc và nghỉ ngơi là được.

Nhưng mà Khúc Thương Ly lại nhận ra một tình trạng vô cùng kinh khủng.

Đó chính là sau khi bị cảm nặng lần này, triệu chứng quên của Tống Chỉ Manh cũng ngày càng rõ ràng.

Bởi vì xảy ra tình trạng này nên Khúc Thương Ly vô cùng lo lắng.

Anh ta gân như là hoãn lại tất cả các công việc của mình.

Vốn là định đưa Tống Chỉ Manh đến bệnh viện làm kiểm tra, nhưng mà vì lần này vai diễn của Tống Chỉ Manh rất bận rộn.

Nhất thời vốn không có cách nào thay đổi được nên mới bị trễ lần trễ lượt như vậy.

Có trời mới biết đến giờ Khúc Thương Ly đã sống hơn ba mươi tuổi rồi, nhưng mà anh ta chưa bao giờ sợ hãi như lúc này.

Năm đó dù Tống Chỉ Manh quyết tâm muốn chia tay với anh ta, thậm chí còn quên mất cả chuyện sinh con cho hai người, Khúc Thương Ly cũng không có cảm giác kinh khủng như bây giờ.

Nhưng bây giờ thì sao, tuy là gần như môi giây mỗi phút anh ta đều ở cạnh Tống Chỉ Manh.

Nhưng mà cái cảm giác không biết bao giờ bệnh của cô ấy lại chuyển biến xấu, có thể bỗng nhiên mãi mãi rời xa mình này khiến lòng anh ta như siết lại.

Cảm giác đề phòng lo lắng này, là cảm giác mà cả đời này anh ta chưa từng cảm nhận được.

Đến tận lúc này Khúc Thương Ly mới hiểu rõ ràng.

Thật ra chỉ cân Tống Chỉ Manh còn sống khỏe mạnh, sống yên ổn.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5184


Chương 5184

Bản thân mình có thể cùng cô ấy đi hết quãng đời còn lại hay không, có được ở bên cạnh cô ấy mãi hay không cũng không quá quan trọng nữa.

Anh ta thật sự chỉ muốn cô ấy được bình yên.

“Lý Chính, cậu có thể lái nhanh hơn một chút không, cảm ơn.”

Trên suốt quấng đường đi này, tâm trạng rối ren lo lắng của Khúc Thương Ly ngày càng xuống dốc.

Đây đã là lần thứ tư anh ta thúc giục tài xế của mình chạy nhanh hơn để đến bệnh viện.

Vẻ mặt Lý Chính vô tội, dù sao mình cũng đang chạy xe trong thành phố, khu vực thành thị có giới hạn tốc độ.

Bây giờ anh ta cũng đã lái đến tốc độ một trăm hai mươi kilomet một giờ, nếu như còn nhanh hơn thì cảnh sát giao thông chắc chắn sẽ đuổi theo.

“Được thưa ngài, tôi nhất định sẽ nhanh chóng lái đến nơi, ngài bình tĩnh đừng lo lắng.”

Quấng đường từ khách sạn đến bệnh viện mất hơn ba mươi phút, nhưng mà dưới sự tăng hết tốc lực của tài xế thì sau khoảng mười phút đã đến nơi.

Khoảnh khắc xe dừng hẳn kia, Khúc Thương Ly gần như lập tức kéo cửa xe ra, bế Tống Chỉ Manh xuống.

Anh ta vội vội vàng vàng như một con ruồi không đầu chạy tán loạn khắp bệnh viện.

Sau đó dưới sự hướng dân của hộ lý thì mới chạy vọt vào phòng cấp cứu.

Nhưng mà anh ta thậm chí còn chưa kịp chạy vào phòng cấp cứu thì đã nghe được một tiếng gọi kinh ngạc truyền đến từ phía sau: “Anh Khúc Thương Ly, sao anh lại ở đây?”

Bước chân của Khúc Thương Ly bồng nhiên dừng lại, giọng nói này vô cùng quen thuộc.

Anh ta nhìn ra đăng sau của mình, bồng nhìn thấy ở cách cánh cửa cách mình khoảng mười mét, Tô Lam và Quan Triều Viễn đang đứng đó, vẻ mặt hoang mang nhìn mình.

Hôm nay Tô Lam muốn đi khám thai, Quan Triều Viễn lo lắng không để cô đi một mình nên cũng đi cùng.

Lúc Khúc Thương Ly xoay người lại, ánh mắt của Quan Triều Viễn lập tức nhìn thấy Tống Chỉ Manh đang hôn mê trong lồng ngực của anh ta, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt.

Sắc mặt anh bỗng nhiên thay đổi, nhanh chóng bước tới.

Lòng của Tô Lam cũng trầm xuống.

Bởi vì cô và Quan Triều Viễn đều hiểu rõ tình hình bệnh của Tống Chỉ Manh.

Lúc này còn nhìn thấy cả dáng vẻ lo lắng đổ đầy mồ hôi của Khúc Thương Ly, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác lo lắng.

Cô bước nhanh đi theo sát Quan Triều Viễn, yên lặng đi đến.

“Rốt cuộc đã có chuyện gì thế?”

Quan Triều Viễn đi theo sau Khúc Thương Ly, hai người đàn ông cao to đẹp trai bước nhanh vào trong phòng cấp cứu.

Dù là nói trên suốt đường đi, vẻ mặt của Khúc Thương Ly không hề có thay đổi gì lớn.

Nhưng mà khi anh mở miệng, giọng nói hơi run rẩy đã tiết lộ tâm trạng nóng nảy của anh ta, nghe như là đang rất hoảng sợ: “Chuyện sao chép kịch bản ba năm trước của Nguyễn Phương Thảo bị đào lên, nữ chính của bộ phim “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” là cô ấy nên cô ấy được mời tham dự buổi họp báo.”

“Trong buổi họp báo, có lẽ là do vấn đề mà phóng viên hỏi quá sắc bén nên đã khiến cô ấy bị k*ch th*ch, trong buổi họp báo, lúc các phóng viên vừa mới vây lại hỏi thì cô ấy đã đột nhiên ngất đi rồi.”
 
Back
Top Dưới