Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5145


Chương 5145

Đôi khi tình người và thể diện so với tiền bạc ở trong cái giới này còn có tác dụng hơn nhiều.

Những người khác có thể không biết điều đó, nhưng những người hiểu biết như Quan Triều Viễn đều hiểu rõ.

Luật sư Quý Cảnh Thiên có mối quan hệ cá nhân rất tốt với hai ông chủ Quan Triều Viễn và Lục Mặc Thâm. | Người bình thường chỉ e không có đủ trọng lượng để mời được anh ta.

Tô Lam lo lắng đến mức phát điên, nhưng Quan Triều Viễn, người đang ngồi bên cạnh ocô, lại có một vẻ mặt thờ Ơ.

Mặc dù nóng lòng đến nổi cáu, nhưng không có cách nào trở mặt với anh, cô chỉ có thể nén nhịn: “Tôi không quan tâm, anh cho em số điện thoại, tự em sẽ nói với anh taI”

Sau khi nghe những lời của Tô Lam, Quan Triều Viễn nheo mắt lại.

Anh đường đường là một ông chủ lớn lại chỉ có tác dụng cho số điện thoại?

“Em tự xử lý chuyện của em, sau đó hỏi anh số điện thoại?”

Nhìn thấy Quan Triều Viễn lúc này vẫn còn tâm trạng tranh luận với mình, Tô Lam cảm thấy vô cùng buồn bực.

Cô mím miệng giận dữ nói: “Quan Triều Viễn, em hỏi anh, có phải là nhìn thấy em sốt ruột, anh cảm thấy rất thú vị không?”

“Anh rốt cuộc có cho em số điện thoại không? Anh nếu không cho em, em tự mình đi tìm!”

Tô Lam nói xong, làm bộ đứng dậy quay người lại, định đi về phía cửa.

Nhưng bây giờ trong bụng cô còn có đứa con của Quan Triều Viễn, Quan Triều Viễn làm sao có thể để cô đi lung tung như vậy được.

| Anh một tay năm lấy cánh tay Tô Lam, rồi trực tiếp nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Tô Lam không kịp đề phòng, lập tức ngã thẳng vào lòng anh: “Yêu tỉnh nhỏ, thứ mà em muốn anh có lúc nào không đưa cho em? Là người khác ức h**p bạn của em, cáu kỉnh với anh làm gì?”

Mặc dù Tô Lam biết rằng chuyện này không liên quan gì đến Quan Triều Viễn, nhưng hiện tại cô đang rất sốt ruột.

Còn cái tên Quan Triều Viễn này còn bắt mình phải nhỏ giọng cầu xin anh.

Cô cảm thấy có chút ấm ức, chỉ cúi đầu không nói gì.

Quan Triều Viễn nhìn cái miệng nhỏ nhăn của Tô Lam đang bĩu môi.

Anh không tiếp tục trêu chọc cô nữa, anh đưa tay lấy điện thoại di động trong túi ra, tìm số điện thoại của Quý Cảnh Thiên rồi bấm số.

Điện thoại đổ chuông khoảng ba tiếng, ở đầu bên kia liền được kết nối.

Một giọng nói trâm ổn, chậm rãi vang lên: “Triều Viễn? Hôm nay là gió thổi phương nào, anh lại chủ động gọi điện cho tôi?”

Có thể nghe ra được luật sư Quý đã rất bất ngờ trước cuộc gọi này.

Dù sao, Quan Triều Viễn khi không gặp phần phức gì, tuyệt đối sẽ không tìm tới anh ta.

Nhưng trên đời này có rất ít chuyện có thể khiến Quan Triều Viễn cảm thấy phiền phức.

Vì vậy, bình thường đều là Quý Cảnh Thiên sẽ chủ động tìm Quan Triều Viễn nhiều hơn.

Quan Triều Viễn sau khi nghe thấy giọng của Quý Cảnh Thiên không nói gì, và trực tiếp đưa điện thoại di động của mình cho Tô Lam, ra hiệu cho cô trực tiếp trả lời.

“Quý Cảnh Thiên, tôi là Tô Lam.”

Tô Lam trả lời điện thoại với một chút ngượng ngùng, khẽ căn môi.

Gọi cho Quý Cảnh Thiên bằng số của Quan Triều Viễn, hình như quả thực có chút nghỉ ngờ là đang ở thế h**p người.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5146


Chương 5146

Nhưng bây giờ mọi thứ đã đến thời điểm nguy cấp, cô cũng không quan tâm nhiều như vậy được.

Sau khi nghĩ về đến điểm này, Tô Lam ngay lập tức nói: “Là như vậy, tôi có chuyện muốn làm phiền anh một chút.”

Lúc đầu Quý Cảnh Thiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi anh ta liếc nhìn màn hình điện thoại di động và xác nhận đó là số điện thoại của Quan Triều Viễn, lúc này mới phản ứng lại.

Tô Lam hình như chính là vợ của Quan Triều Viễn!

“A, thì ra là cô Lệ, có chuyện gì xin cứ nói, không hề phiền phức gì cải”

Quý Cảnh Thiên và Quan Triều Viễn có một mối quan hệ cá nhân rất tốt, vài năm trước khi Tô Lam bị người xưng là bạn trai cũ của cô bắt cóc.

Để tìm được cô, Quan Triều Viễn đã sử dụng gần như toàn bộ lực lượng xung quanh và thậm chí còn gọi điện cho anh ta.

Vì vậy, lúc đó Quý Cảnh Thiên đã từng nhìn thấy bộ dạng đáng sợ nhất của cậu chủ Quan.

Anh ta cũng biết cô Lệ này trong lòng anh rốt cuộc có vị trí như thế nào.

Đã vậy, anh ta càng không thể gánh vác nổi từ phiền phức này của cô Lệ.

“Không sai, luật sư Quý, quả thực là tôi, tôi có chút chuyện muốn làm phiên anh.

Tô Lam hơi ngượng ngùng, cô khi nấy đáng lễ phải gọi điện trực tiếp cho Quý Cảnh Thiên bằng số điện thoại của mình để thể hiện thành ý của mình.

Quý Cảnh Thiên nhẹ nhàng đỡ lấy gọng kính của mình ở đầu bên kia của điện thoại, mỉm cười rất dịu dàng: “Cô có chuyện gì cứ việc nói, thật sự không hề phiền phức.”

“Là như thế này. Một người bạn của tôi gân đây dính dáng đến sự cố, cố ý gây thương tích. Hiện cô ấy đã bị cảnh sát đưa đi. Tôi đã hỏi những người ở đồn cảnh sát, bọn họ nói, nếu tôi muốn gặp người bạn đó, chỉ có thể thông qua luật sư, anh có thể giúp tôi nghĩ cách gặp mặt một lần được không? “

Khi Quý Cảnh Thiên nghe những lời này, lập tức có chút đau đầu: “Cô Lệ, chuyện của cô có phải việc gấp không? Chuyện là như thế này. Tôi vừa mới nhận một vụ án cách đây mười phút, hơn nữa còn là trọn án, mấy ngày nay e rằng không quá quá nhiều thời gian”

Khi Quý Cảnh Thiên và Tô Lam đang nói chuyện, Quan Triều Viễn ngồi ngồi bên cạnh với vẻ không chút để tâm.

Đôi mắt sâu và lạnh ấy rơi vào cơ thể Tô Lam lúc nào không hay, cẩn thận quan sát từng giây từng giây những thay đổi trong biểu cảm của cô.

Không biết Quý Cảnh Thiên đã nói gì trên điện thoại, Tô Lam, vẻ mặt vốn rất mong đợi, ngay lập tức trở nên vô cùng thất vọng.

Quan Triều Viễn khẽ giật giật mắt, hỏi: “Thế nào? Anh ta từ chối em sao?”

Vẻ mặt của Tô Lam thoáng hiện lên chút mất mát, cô chán nản nói: “Quý Cảnh Thiên vừa nhận một vụ án, sợ mấy ngày nay anh ấy không rảnh.”

Nghe thấy giọng điệu hơi thất vọng của Tô Lam, Quan Triều Viễn đứng dậy, đi thẳng đến bên cô.

Không nói thêm gì nữa, anh lấy điện thoại từ tay cô và nhấn phím bật loa: “Anh rất bận sao?”

Quý Cảnh Thiên vốn dĩ rất khách sáo, nhưng khi vừa nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến giọng điệu lạnh như băng của Quan Triều Viễn khiến anh ta cảm thấy rất đau đầu: “Cậu Lệ, anh nói xem có phải trùng hợp không. Tôi mới nhận được một vụ án cách đây mười phút, vụ án này người †a cũng động đến không ít nhân vật, cái này tôi nếu như không nhận sẽ có ảnh hưởng không tốt, dù sao bên này cũng là vụ án cầm dao làm bị thương người Quý Cảnh Thiên đã nói trong điện thoại một lúc lâu, nhưng anh ta lại phát hiện, Quan Triều Viễn thậm chí không phản ứng gì cả.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5147


Chương 5147

Tự dưng trong lòng anh ta có điều gì đó chẳng lành, rồi lại nói thêm vào một câu: “Ây ya, nếu không thì như thế này, anh bảo vợ anh gửi cho tôi tất cả thông tin có trong tay. Sau khi tôi chỉnh lý xong thông tin mọi người, tôi sẽ giao vụ việc này cho luật sư có năng lực nhất dưới tay tôi. Anh nghĩ thế nào?”

Trước sự thương lượng của Quý Cảnh Thiên, Quan Triều Viễn chỉ nhàn nhạt nhướng mày, lạnh giọng: “Vậy ý của anh bây giờ là từ chối tôi?”

Quý Cảnh Thiên suýt chút nữa trực tiếp phun ra mạu.

Dù sao thì anh ta cũng là một trong những luật sư giỏi nhất ở Bạch Lạc đấy chứ.

Anh ta làm việc cũng đều có nguyên tắc của anh ta.

Vụ án mà anh ta vừa mới tiếp nhận, nếu anh ta bỏ dở lại giữa chừng, thì khoản bồi thường thiệt hại là không hề nhỏ.

Và vụ án lần này anh ta tiếp nhận, đứng sau là một nhân vật rất tầm cỡ.

Nếu như đắc tội với hai nhân vật lớn này, không biết sẽ gặp phải bao nhiêu phiền phức.

Quý Cảnh Thiên đau đầu nói: “Tôi nói này cậu Lệ, chuyện gì cũng có trước sau, gấp gáp thong thả, anh nói có đúng không?”

Quan Triều Viễn không bận tâm đ ến lý lẽ với anh ta: “Vậy ý của anh là chuyện của tôi không vội, tôi rất rảnh, cho nên mới gọi điện thoại cho anh?”



Quý Cảnh Thiên suýt chút nữa bị lời nói này của Quan Triều Viễn tức đến nghẹt thở.

Tô Lam, người ngồi bên cạnh, nghe thấy giọng nói khó xử của Quý Cảnh Thiên truyền đến, cuối cùng cô vấn là thở dài bất lực.

Dù sao bản thân hôm nay là mượn thế của Quan Triều Viễn mới gọi được cuộc điện thoại này, ỷ thế h**p người vốn dĩ là cô không đúng.

Nhưng bây giờ Quan Triều Viễn nói điều này, đem theo một nửa đe dọa, một nửa trêu chọc.

Thế này có khách nào đang ép buộc người ta đâu.

Mặc dù cô rất cần có người giúp đỡ, nhưng Tô Lam chưa từng nghĩ tới, bởi vì bản thân cần người giúp mà đi gây rắc rối cho người khác.

Nghĩ đến đây, cô lên tiếng nói: “Nếu luật sư Quý đã không có thời gian, vậy thì tôi cũng không cưỡng cầu nữa, nhưng hi vọng luật sư Quý có thể giới thiệu cho tôi một luật sư vô cùng đáng tin cậy.”

Đột nhiên nghe thấy giọng nói của Tô Lam, khuôn mặt cau có của Quý Cảnh Thiên ngay lập tức giãn ra.

Anh ta ngay lập tức mỉm cười, vội vàng khen Tô Lam thấu tình đạt lý.

Sau đó anh ta võ ngực, đảm bảo với cô rằng anh ta sẽ giới thiệu một luật sư có năng lực nhất dưới tay mình và sẽ sắp xếp chuyện này ổn thỏa.

Với tư cách là một luật sư, Quý Cảnh Thiên đương nhiên là sự lựa chọn tốt nhất.

Nhưng nếu như anh ta bên đó thực sự không tiện, Tô Lam chỉ có thể lùi về vị trí thứ hai.

Khi cúp điện thoại, Quan Triều Viễn khẽ cau mày, nhìn chằm chằm vào Tô Lam bằng một ánh mắt rất kỳ lạ.

Tô Lam bị anh nhìn tới không thoải mái, cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của mình, nghi ngờ nói: “Làm sao vậy? Trên mặt em có cái gì sao? Sao lại nhìn em với ánh mắt như vậy, khiến em cảm thấy khó hiểu.”

“Em có phải là bị ngốc không?”

Tô Lam nghe thấy Quan Triều Viễn nói ra câu này, nhất thời cảm thấy bối rối, sờ sờ lên đầu khó hiểu.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5148


Chương 5148

Sau một vài giây dừng lại, cô đã phản ứng lại.

Có lẽ Quan Triều Viễn là đang nói bản thân sao nhanh như vậy đã thỏa hiệp rồi.

Vì vậy, cô mỉm cười, an ủi: “Không sao cả, nếu như người ta vừa mới nhận được một vụ quan trọng như vậy , chúng ta cưỡng ép người ta cũng không tốt đâu.”

“Dù sao cũng là em nhờ anh ấy giúp đỡ, nêu như làm ảnh hưởng đến quan hệ của hai người, vậy thì được một mất mười rồi.”

Anh bước vài bước đến bên Tô Lam, ôm cô vào lòng, khẽ thở dài: | “Ngốc ngếch, bây giờ em phải làm rõ vấn đề, bà Chiến là vợ hai của ông Chiến, bà ta tuy rằng có hai người con trai, nhưng chỉ có Chiến Lưu Thành là con ruột của bà.”

“Từ nhỏ bà ta luôn coi đứa con trai nhỏ này là báu vật, bà Chiến luôn muốn †Ììm một người vợ môn đăng hộ đối cho Chiến Lưu Thành. Nếu Nguyễn Phương Thảo không dây dưa với Chiến Lưu Thành lâu như vậy, có lẽ anh ta sớm kết hôn rồi.”

“Trong lòng bà Chiến, năm đó Nguyễn Phương Thảo không chỉ trì hoãn việc kết hôn của con trai mình, mà bây giờ còn dùng dao đâm con trai bà ta. Làm sao bà ta có thể dễ dàng tha cho cô ta như vậy?”

“Điểm này, có lẽ từ khi bà ta báo án dùng cụm từ cố ý giết người em đã biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này rồi.”

“Hơn nữa lần này chuyện đâm bị thương xảy ra trong thời gian ngắn như Vậy, các phương tiện truyền thông lớn đã lập tức đưa tin ra ngoài, em có thể nhìn ra được bà Chiến này căn bản chính là không định chừa bất kỳ con đường xoay chuyển nào cho Nguyễn Phương Thảo.”

Sau khi nghe Quan Triều Viễn giải thích, tâm trạng của Tô Lam trở nên vô cùng nặng nề.

Cô cẩn thận thăm dò: “Ông xã, ý anh là…”

“Ý anh là, cho dù chúng ta không thể thuê Quý Cảnh Thiên làm luật sư, thì ít nhất chúng ta cũng phải đảm bảo rằng anh ta không phải là người thay nhà họ Chiến đứng ra trước tòa mới được, em hiểu ý anh không?”

Lời nói của Quan Triều Viễn, ý tứ bên trong đơn giản chính là, chỉ có Quý Cảnh Thiên mới có thể làm cho cơ hội chiến thăng của Nguyễn Phương Thảo có xác xuất lớn nhất.

Nhưng bây giờ Tô Lam lại đột ngột buông tay ở thời điểm quan trọng này, vấn đề đó có lẽ sẽ phát triển theo chiều hướng không thể kiểm soát.

Nếu họ không thể mời Quý Cảnh Thiên, không có nghĩa là nhà họ Chiến không thể mời anh ta.

Nếu Quý Cảnh Thiên thực sự được nhà họ Chiế mời làm luật sư bào chữa, thì hoàn cảnh của Nguyễn Phương Thảo còn khó khăn hơn gấp bội.

Sau khi nghe Quan Triều Viễn phân tích, Tô Lam bỗng trở nên vô cùng chán nản: “Đáng chết, là do em phản ứng quá chậm rồi! Khi nấy làm sao em lại không nghĩ tới điểm này chứ?”

“Vậy thì chúng ta phải làm gì bây giờ? Hiện tại, tất cả những người chỉ trích trên mạng đều chống lại Nguyễn Phương Thảo. Dòng dư luận này rất bất lợi cho cô ấy. Em sợ rằng nó sẽ ảnh hưởng đến phán quyết của bồi thẩm đoàn.”

Nếu cô nghĩ đến vấn đề này sớm hơn, cho dù Quý Cảnh Thiên nói rằng cô ỷ thế h**p người, cô cũng nhận.

Cô phải mời được luận sư này.

Sau khi im lặng một lúc, Quan Triều Viễn đột nhiên đưa tay ra, nâng cằm của Tô Lam lên.

Hai người nhìn nhau: “Người xưa vấn nói lấy độc trị độc, nếu như nhà họ Chiến có thể mượn sức cư dân mạng, chúng ra không thể sao?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5149


Chương 5149

Chiến Lưu Thành có người chống lưng, lế nào em không có sao? “

Khi Quan Triều Viễn nói những lời này, Tô Lam suy nghĩ một chút, nhìn về phía người chồng đẹp trai liền lấy lại tỉnh thần.

Cô vội vàng chạy đến bên cạnh Quan Triều Viễn, dùng tay ôm cánh tay anh rất thân mật.

Nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp vô cùng rạng rỡ: “Ông xã, tối nay sau khi tan sở được không anh có thể về sớm được không?

Em sẽ tự tay nấu ăn cho anh, làm món sở trường nhất của em thế nào?”

Nhìn thấy vẻ mặt ninh nọt của Tô Lam, khóe miệng Quan Triều Viễn khẽ nhếch lên.

Anh nghiêng người, tiến lại gần Tô Lam, vươn tay vén mớ tóc lòa xòa quanh tai cô ra sau tai, sau đó hôn nhẹ lên má cô: “Tất nhiên là được.”

Vào ngày thứ hai sau khi sự việc xảy ra, Quan Triều Viễn đi cùng Tô Lam đến khu VIP của bệnh viện trung tâm .

Sau một đêm suy nghĩ kỹ càng, Tô Lam dự định đến gặp Chiến Lưu Thành để xem anh ta có thể bàn về chuyện của Nguyễn Phương Thảo hay không.

Dù sao, nhát dao đó cũng đã được anh ta thâm thừa nhận, Nguyễn Phương Thảo mới ra tay.

Cô chỉ có thể đánh liều đi tìm Chiến Lưu Thành, xem xem có thể dùng chuyện trước kia anh ta từng làm tổn thương đến Nguyễn Phương Thảo để rút lại đơn kiện được không.

Tối hôm đó Quan Triều Viễn sau khi trở về, Tô Lam đã vui vẻ chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho anh.

Dù tài nấu nướng kém xa Lâm Mộc nhưng có thể nhìn ra được, mỗi món ăn đều là do cô dùng sự chuyên tâm của mình để làm ra.

Bữa tối này Quan Triều Viễn ăn rất vui.

Ba đứa nhỏ tuy rằng trên mặt là vẻ chán ghét, nhưng tay cầm đũa lại rất thành thực, đủ để cho mẹ thể diện.

Sau bữa tối, đôi vợ chồng trẻ đi vào phòng ngủ.

Quan Triều Viễn đã phân tích kỹ lưỡng những chỉ tiết của vấn đề này cho cô.

Mặc dù chuyện này đã được bà Chiến báo án ngay lập tức, nhưng quyết định kháng cáo hay không vẫn nằm trong tay Chiến Lưu Thành.

Chỉ cần anh ta không ký, vụ kiện sẽ không thể tiếp tục.

Nếu như Tô Lam đã xác định Chiến Lưu Thành đã làm ra loại chuyện đó với Nguyễn Phương Thảo, anh ta nhất định sẽ vô cùng áy náy.

Sau đó, họ cũng có thể nắm bắt cơ hội này.

Chỉ cần Chiến Lưu Thành buông tay, thì chuyện này vẫn có thể xoay chuyển.

Tô Lam nghĩ về những gì Quan Triều Viễn đã nói với mình đêm qua.

Bước vài bước tới trước cửa khu VỊP, nhẹ nhàng gõ cửa.

Một lúc sau, người ra mở cửa là một người phụ nữ rất cao.

Khi cánh cửa được mở ra, anh và Tô Lam hai người bốn mắt nhìn nhau.

Tô Lam nhận thấy người phụ nữ đứng trước mặt mình có đường nét thanh tú và khí chất tao nhã.

Chỉ là ánh mắt của cô ta nhìn có chút sắc bén.

Người phụ nữ đi một đôi giày cao gót với một số bộ váy liền thân.

Cô ta cứ như vậy đứng ở cửa, đầu tiên là liếc nhìn Tô Lam một cái.

Ngay lập tức, ánh mắt của cô ta lướt qua cô rồi dừng lại ở người đàn ông bên cạnh cô.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5150


Chương 5150

Vì Tô Lam đang mang thai, Quan Triều Viễn không có ý định để cô một mình chinh chiến.

Anh nhất quyết bỏ lại công việc trong tay, muốn đồng hành cùng cô.

Vì lo lắng một mình Tô Lam không thể đối phó với người phụ nữ đanh đá nhà họ Chiến.

Ngộ nhỡ bên kia động tay động chân, bản thân vẫn có thể thay cô đỡ được.

Hôm nay Quan Triều Viễn mặc một chiếc áo len mỏng màu nâu.

Người đàn ông này vốn dĩ trời sinh đã có vóc dáng rất chuẩn, bất kể anh có mặc cái gì, đều có thể mang lại cảm giác một nhà quý tộc anh Viễnvà tao nhã.

Sau khi nhìn thấy Quan Triều Viễn, phản ứng đầu tiên của người phụ nữ là kinh ngạc.

Nhưng giây tiếp theo đã biến thành không ngờ.

Cô ta dường như không ngờ rằng Quan Triều Viễn cũng sẽ xuất hiện ở đây.

Cô ta nhanh chóng chào hỏi với một nụ cười rất lịch sự: “Cậu Lệ, sao anh cũng tới đây?”

Tô Lam ngẩng đầu ngước nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt mình.

Không hiểu vì sao, cô lại phát hiện ra người phụ nữ trước mặt mình trông có chút quen mắt.

Người đàn ông của tôi có sức mạnh Có một tia sáng chợt lóe lên trong sâu thắm đầu cô, và dường như cô đã nhớ ra.

Khuôn mặt của người phụ nữ này có năm sáu phần giống với Nguyễn Phương Thảo.

Phản ứng của Tô Lam với người phụ nữ này vừa khi nấy sau khi nhìn thấy Quan Triều Viễn cũng bị Tô Lam bắt được.

Cô nghi ngờ quay đầu lại và liếc nhìn Quan Triều Viễn, sau đó hỏi: “Mọi người quen biết đúng không?”

Quan Triều Viễn nhàn nhạt nhìn chằm chăm người phụ nữ trước mặt, không hề có ý định che giấu.

Anh thản nhiên gật đầu: “Bỏ đi, từng có qua lại. Tên cô ta là Nguyễn Ái Điềm, là em gái cùng cha khác mẹ của Nguyên Phương Thảo.”

Ngay sau khi lời nói của Quan Triều Viễn rơi xuống, sắc mặt của Nguyễn Ái Điềm lập tức trở nên khó coi.

Giọng cô ta trầm xuống, giọng điệu còn có chút bất mãn: “Cậu Lệ, tôi rất xin lỗi, tôi nghĩ anh có lẽ không hiểu rõ một số chuyện, cho nên mới sinh ra hiểu lầm. Nhà họ Nguyễn của chúng tôi chưa bao giờ thừa nhận Nguyễn Phương Thảo là người của nhà họ Nguyễn.”

Quan Triều Viễn có không phản ứng gì với những gì Nguyễn Ái Điềm nói, anh hơi nhún vai một cách vô thức.

Tuy nhiên, Tô Lam, người đứng bên cạnh, đã nghe thấy một số manh mối từ cuộc trò chuyện ngắn ngủi giữa hai người họ.

Mặc dù Nguyễn Phương Thảo và Nguyễn Ái Điềm là chị em cùng cha khác mẹ nhưng thân phận của Nguyễn Phương Thảo vẫn chưa được nhà họ Nguyễn công nhận.

Có lế nào Nguyễn Phương Thảo là con gái ngoài giá thú của nhà họ Nguyễn?

Nhưng đây chỉ là những suy đoán rất tạm thời trong đầu của Tô Lam.

Cô nhanh chóng thu lại suy nghĩ của mình, ngẩng đầu lên và nhìn Nguyễn Ái Điềm một cách nhẹ nhàng, giọng nói không khiêm tốn cũng không hống hách: “Chiến Lưu Thành tỉnh lại chưa vậy?

Tôi hiện tịa muốn gặp anh ta, có một số chuyện muốn thương lượng với anh ta.”

Khi Tô Lam nói, Nguyễn Ái Điềm đã phản ứng lại được.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5151


Chương 5151

Lúc này Tô Lam tìm tới cửa, còn dẫn theo cả Quan Triều Viễn, chẳng phải là muốn tạo áp lực cho nhà họ Chiến sao?

Cô ta thực sự không ngờ rằng, Nguyễn Phương Thảo lại là một người có thủ đoạn như vậy.

Trong thời gian ngắn như vậy đã trèo kéo được quan hệ với Tô Lam rồi.

Người có mắt đều có thể nhìn ra được, nếu như chỉ là đơn giản muốn tìm hiểu vài chuyện bình thường, Tô Lam một mình qua đây là đủ rồi.

Mà lần này, cô còn cố ý dẫn theo Quan Triều Viễn tới, thật sự cũng không khó để hình dung ra mục đích thực sự của cô đến đây để làm gì.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Ái Điềm khóe môi gợi lên một tia chế nhạo.

Cô ta nhàn nhạt lên tiếng, có chút xa lạ và thờ ơ trong giọng điệu của mình: “Nếu như nói các người là vì chuyện của Nguyễn Phương Thảo mà đặc biệt tới đây, e rằng vô cùng xin lỗi, mọi người chỉ có thể uổng công một chuyến rồi.”

“Lưu Thành vừa mới kết thúc ca phẫu thuật chưa được bao lâu, hồi phục cũng không được tốt lắm, e rằng hiện tại anh ấy không có tư tưởng lo lắng những chuyện tâm thường này.”

“Chúng tôi sẽ giao toàn quyền việc này cho cảnh sát. Nếu cô Lệ thực sự có điều gì muốn nói hoặc muốn biết, cô có thể thuê luật sư và nói chuyện trực tiếp với cảnh sát thông qua luật sư là được rồi. Không cần thiết phải tìm đến chúng tôi, bởi vì cho dù cô có đến, chúng tôi cũng sẽ không cho các người gặp mặt đâu. “

Tô Lam đứng đó rất yên lặng, sau khi nghe những lời của Nguyễn Ái Điềm, liền thản nhiên nói: “Thực ra tôi vẫn khá tò mò, cô Nguyễn, cô đã đính hôn với Chiến Lưu Thành hay là hai người đã kết hôn rồi?”

“Nếu không phải như vậy, làm sao cô lại có thể công khai đưa ra quyết định cho anh ta như vậy?”

“Nếu tôi nhớ không sai, Chiến Lưu Thành không chỉ chưa kết hôn mà hình như còn chưa đính hôn đúng không?”

“Cô, thân là một người con gái, lại chạy tới phòng bệnh của người ta dính mặt ở đây không chịu đi thì không nói, còn làm ra phong thái của nữ chủ nhân, như thế này thật là khiến người khác thán phục đấy!”

Nguyễn Ái Điềm không ngờ rằng Tô Lam miệng lưỡi lại sắc bén như vậy, không để lại cho cô ta một chút mặt mũi nào.

Đột nhiên, khuôn mặt của cô ta trở nên ảm đạm, không chút khách khí hét lên: “Cô Lệ, xin hãy chú ý lời nói của côi”

Tô Lam cũng cau mày, trả lời một cách điềm đạm: “Vô cùng xin lỗi, cô Nguyễn, cô cẩm thấy tôi nói chuyện với cô không được khách khí đúng không? Thật sự vô cùng xin lỗi, tôi từ trước tới nay chính là không khách khí như vậy! Đặc biệt là khi đối phương chẳng có thái độ tốt đẹp gì với tôi, tôi cũng không cần phải lãng phí chút đạo đức giả của mình, cô nói có đúng không?”

Lý do khiến Tô Lam lên tiếng tự tin như vậy là vì trước khi đi, cô đã điều tra về vụ lhm xùm về Nguyễn Phương Thảo cách đây 3 năm.

Cô cũng biết, người ban đầu luôn nhất quyết công khai chuyện của Nguyễn Phương Thảo, gây ồn ào không phải là ai khác, mà chính là Nguyễn Ái Điềm.

Đến hôm qua, Tô Lam mới biết nhà họ Nguyễn đứng sau Nguyễn Ái Điềm cũng là một gia tộc rất nổi tiếng ở Trung Bảo.

Nhà họ Nguyễn và nhà họ Chiến cũng là có quan hệ từ nhiều đời.

Bao nhiêu năm qua, Nguyên Phương Thảo vấn luôn rất thích Chiến Lưu Thành, cũng không hề giấu giếm tình cảm với anh ta.

Và sự kiên trì của cô ta đối với Chiến Lưu Thành trong mắt người khác trở thành loại phụ nữ bám riết không tha.

Cộng thêm, người con dâu mà bà Chiến vấn luôn nhắm đến không phải là Nguyễn Phương Thảo, mà là đứa trẻ Nguyễn Ái Điềm, chào đời với thân phận chính thống.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5152


Chương 5152

Tô Lam đương nhiên có lý do để tin chuyện của Nguyễn Phương Thảo không thể chối bỏ liên quan tới Nguyễn Ái Điềm.

Vì vậy, giác quan thứ sáu của phụ nữ khiến cô cảm thấy không hài lòng với người phụ nữ giảo hoạt trước mặt.

Nguyễn Ái Điềm đã sống lâu như vậy rồi, từ trước đến nay chưa bao giờ bị chế giêu hay châm biếm một cách trắng trợn như vậy.

Nhưng Tô Lam, người phụ nữa này lại đã dám làm như vậy!

Nếu đổi là người khác, Nguyễn Ái Điềm sẽ xử lý lại cô ta một cách tàn nhân không chút khách khí.

Nhưng cô lại là người phụ nữ của Quan Triều Viễn.

Nguyễn Ái Điềm đứng đó, tức giận đến mức suýt chút phun ra máu.

Cô ta nhìn vẻ mặt kiêu ngạo và lãnh đạm của Tô Lam, trong đầu chợt lóe lên một tia sáng, như thể vừa nghĩ ra điều gì, cô ta bật cười: “Cô Lệ, nếu tôi nhớ không lâm, đây là lần đầu tiên hai chúng ta gặp nhau?

Lần đầu tiên gặp mặt, cô đã hung hăng đối với tôi như vậy. Chẳng lẽ là vì tôi đã từng qua lại với cậu Quan sao?”

“Nếu thật sự là như vậy, tôi nghĩ cô cũng không cần thiết phải làm như vậy.

Dù sao tất cả đều là quá khứ. Cô và cậu Quan ở bên nhau nhiều năm như vậy.

Chẳng lẽ một chút tự tin này cô cũng không có sao?”

Sau khi nghe những lời này, đôi mắt Tô Lam hơi nheo lại.

Người phụ nữ này thực sự đã từng qua lại với Quan Triều Viễn? Đây chính là một chuyện ngoài ý muốn.

Nhưng cái gọi là cảm giác nguy hiểm mà cô ta đang nói đến, Tô Lam thực sự chưa từng có.

Mặc dù người phụ nữ này trông cũng xinh đẹp, còn có khí chất.

Nhưng chỉ cần cô ta mở miệng, một mùi chanh chua phủ lên khắp người.

Cô tin Quan Triều Viễn sẽ không có hứng thú với một người phụ nữ như vậy.

Vì vậy, khi lời của Nguyễn Ái Điềm rơi xuống, Tô Lam không khỏi cười nói: “Cô Nguyễn, cô thật đúng là biết nói đùa. Cô khi nấy cũng nói rồi đều là những chuyện đã qua, sai lại còn nhắc lại chuyện cũ làm gì?”

“Có lẽ nào cô cảm thấy bản thân cô có chỗ này có thể khiến Quan Triều Viễn cảm thấy đặc biệt? Hoặc cảm thấy đặc biệt sao? Hay là nhìn tôi nhàn dỗi tới vậy sao, dây dưa với cô vì mấy chuyện vô vị đó?”

Nguyễn Ái Điềm bị Tô Lam làm cho vô cùng tức giận, sắc mặt cô ta ngay lập tức trở nên u ám vô cùng.

Không biết tại sao, mặc dù hai người chỉ mới gặp nhau lần đầu tiên, nhưng Nguyễn Ái Điềm đã rất ghét Tô Lam.

Đúng vậy, là vô cùng vô cùng ghét.

Quan Triều Viễn quay đầu lại và liếc nhìn Tô Lam, đây cũng là lần đầu tiên anh cảm thấy Tô Lam dẫn theo anh cũng ra ngoài, là lựa chọn vô cùng đúng đản.

Chính khi Nguyễn Ái Điềm còn đang định mở miệng đả kích lại, một giọng phụ nữ trung niên đột nhiên vang lên từ phòng trong: “Ái Điềm, có chuyện gì vậy? Tại sao bên ngoài ồn ào như vậy? Là ai tới?”

Nguyễn Ái Điềm thờ ơ liếc nhìn Tô Lam, quay đầu lại nói, giọng của cô †a đã trở nên vô cùng ngọt ngào: “Dì Chiến là bạn của Nguyễn Phương Thảo. Họ lần này đặc biệt đến đây để nói chuyện với Lưu Thành.”

Trong phòng, giọng điệu của bà Chiến khi nghe thấy giọng nói của Nguyễn Ái Điềm trở nên vô cùng lạnh lùng.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5153


Chương 5153

Bà ta không chút khách khí quát lên: “Nói cho bọn họ biết, không có gì để nói cả! Lập tức đổi bọn họ đi! Bây giờ là lúc nào rồi, lại còn có mặt mũi đến đây muốn nói chuyện cái gì chứ?”

“Bảo bọn họ về nhà chờ đợi, bảo Nguyễn Phương Thảo đó thu dọn sạch sẽ tắm rửa gọn gàng, chuẩn bị vào tù đii”

Sau khi nghe thấy giọng nói khó nghe của Bà Chiến, Nguyễn Ái Điềm giả vờ vô tội và nhún vai.

Sau đó, cô ta nhìn lại Tô Lam, vô cùng có lỗi nói: “Cô Lệ, cô nghe rồi chứ, không cho các người vào không phải là lựa chọn của một mình tôi, bà Chiến cũng cho rằng như vậy, cho nên làm phiền mọi người đi trước đi, tôi không tiên.”

Tô Lam không nói mà quay lại nhìn Quan Triều Viễn.

Khi tiếp tục lên tiếng, giọng điệu và hành động của cô mang theo vài phần nũng nịu “Chồng yêu à, anh cứ như vậy trơ mắt nhìn người khác đuổi vợ anh đi, anh lại làm thinh sao?”

Tô Lam hiếm khi hành động như vậy với anh trước mặt người khác.

Quan Triều Viễn cúi đầu nhìn cô một cái, một nụ cười rất hạnh phúc xuất hiện trên khuôn mặt vô cùng đẹp trai đó: “Cô Lệ đây là muốn anh trút giận cho em sao?”

Sau khi Nguyễn Ái Điềm nhìn thấy cảnh này, khuôn mặt đang tươi cười đột nhiên trở nên ảm đạm vì tức giận.

Tô Lam, người phụ nữ này quả thực là quá trơ trến rồi!

Chuyện bản thân không làm được, lại mặt dày quấn lấy Quan Triều Viễn ra mặt giúp cô.

Đang định nói gì đó thì phát hiện bà Chiến trong phòng bệnh dường như đã nghe thấy tiếng động, liền đi ra khỏi phòng.

Bà Chiến, bởi vì Chiến Lưu Thành bị thương mà đang vô cùng tức giận, nhưng khi nhìn thấy Quan Triều Viễn, sắc mặt lại lập tức thay đổi.

Bà ta buộc phải nén lại sự phẫn uất trong lồ ng ngực, với giọng điệu có phần lịch sự: “Cậu Lệ, hóa ra là cậu, cậu là đến thăm Lưu Thành sao?”

Câu trả lời của Quan Triều Viễn rất đơn giản, anh ta lắc đầu: “Là vợ tôi không dám đến một mình, cho nên tôi đến để khích lệ cô ấy.”

Khi Quan Triều Viễn nói những lời này, gần như là không chừa lại chút mặt mũi nào cho bà Chiến.

Lý do tại sao bà Chiến nói câu này, chính là muốn kéo Quan Triều Viễn về phe bọn họ.

Như vậy nếu ra tay trước sẽ chiếm được lợi thế, Quan Triều Viễn có cái gì muốn nói cũng khó mà mở lời.

Nhưng ai mà biết được Quan Triều Viễn lại không chút khách khí dùng một câu nói khiến bà ta càng thêm tức giận.

Kiêng dè thể điện của Quan Triều Viễn, bà Chiến ngại ngùng vì bị từ chối thẳng thừng, chỉ có thể quay đầu lại nhìn Tô Lam đang đứng cạnh anh: “Cô Lệ, nghe nói hôm đó cô cũng có mặt ở đó, ngọn nguồn của cả câu chuyện tôi nghĩ cô có lẽ hiểu rất rõ đúng chứ. Lưu Thành vừa mới kết thúc ca phẫu thuật cũng chưa được bao lâu.

Chỉ e rằng không tiện cùng cô nói mấy chuyện khác, đặc biệt là về Nguyễn Phương Thảo. “

“Người phụ nữ này làm thằng bé bị thương nặng như vậy. Tôi sợ sợ là vừa nhắc đến Nguyễn Phương Thảo thằng bé sẽ bị kích động, vì vậy những gì Ái Điềm nói vừa rồi không phải cố ý làm khó cô. Là tôi đã yêu cầu cô ấy nói như vậy.”

“Nếu cô thực sự có bất cứ điều gì muốn nói, vui lòng nói chuyện trực tiếp với cảnh sát thông qua luật sư.”

Nhìn thấy thái độ từ chối của bà Chiến, Tô Lam cũng cau mày: “Bà Chiến, vết đâm của Nguyễn Phương Thảo không sâu, cậu Chiến cũng không bị thương nặng. Chẳng qua là nói vào câu với tôi, tôi nghĩ có lẽ cũng không có ảnh hưởng gì quá lớn đâu.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5154


Chương 5154

Nhìn thấy sự không biết điều của Tô Lam, vẻ mặt của bà Chiến trở nên có chút không vui, giọng bà ta trở nên trầm đi vài phần: “Cô Lệ, nhát dao này không phải đâm vào người cô, cô tất nhiên có thể bình tính nói ra lời như vậy, nhưng người năm ở đó là con trai tôi! Nhát dao đó đâm lên người thằng bé cũng đồng nghĩa là đâm lên người tôi!”

“Cô Lệ, bản thân cô cũng có mấy đứa con, không phải là cô không hiểu đấy chứ? Vì vậy, tôi hy vọng cô có thể hiểu được những khổ tâm của người làm mẹ như tôi, hôm nay thực sự rất xin lỗi, cô vấn là nên về đi!”

Tô Lam cứ như vậy nhìn bà ta trên khuôn mặt nở một nụ cười nhàn nhạt.

Tuy nhiên, khi cô lần nữa lên tiếng, giọng điệu của cô rõ ràng đem theo chút đe dọa: “Bà Chiến, tôi nghe nói mặc dù nhà họ Chiến có uy danh rất lớn ở Trung Bảo, nhưng đừng quên, đây không phải là Trung Bảo, đây là thành phố Ninh Lâm.”

“Vì vậy, trước khi nói, tốt hơn là bà hãy cân nhắc kỹ lưỡng, hỏi chồng bạn và cả con trai bạn, ở thành phố Ninh Lâm có những người nào không thể đụng vào.”

Khuôn mặt của bà Chiến khi nghe thấy câu này, liền thay đổi ngay lập tức.

Bà ta giận dữ nhìn Tô Lam, không thể tin vào tai mình: “Cô…cô đang uy h**p tôi?”

Phải biết rằng, nhà họ Chiến không chỉ có thể diện ở Trung Bảo, mà còn được xếp vào hàng danh sách các gia tộc đứng đầu cả nước.

Và bà ta còn là bà chủ được nhà họ Chiến cưới hỏi đàng hoàng.

Bây giờ lại bị một con nhóc uy h**p ngay trước mặt, bà ta làm sao có thể nuốt trôi cục tức này được!

Nhưng Tô Lam lại tỏ vẻ vô tội: “Tôi không có ý đó, nhưng nếu như bà Chiến nhất quyết nhận định như vậy, tôi cũng không có gì để nói.”

Mặc dù nói bà Chiến là vợ kế của ông Chiến, nhưng khi bà ta ở Trung Bảo, gần như không ai dám vô lễ với bà ta.

Bây giờ lại liên tục bị con nhóc như Tô Lam làm cho bẽ mặt, bà ta nhất thời tức giận nói: “Dựa theo tuổi tác, vai vế cô thế nào cũng phải gọi tôi một tiếng bác gái đúng chứ? Nhưng hiện tại thái độ của cô đối với tôi là gì? Tôi thấy cô chẳng qua chính là ở vào chồng mình có quyền thế, cho nên mới không biết trên dưới như vậy!”

Tô Lam hai tay đặt trước ngực, ngay từ đầu cô đã không lùn, và hôm nay còn đi thêm một đôi giày cao gót, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng lại càng thêm uy lực.

Sau khi nghe những lời khiêu khích của Bà Chiến, cô không hề tức giận, chỉ bất đắc dĩ nói một câu: “Vậy thì có làm sao? Ai bảo người đàn ông của tôi lại có quyên thế như vậy, hơn nữa còn vui vẻ đứng đăng sau tôi chống đỡ cho tôi?”

Bà Chiến nhìn Tô Lam ngang ngược như vậy, đưa ngón lên chỉ vào mũi cô, nhưng thật lâu cũng không nói ra được một câu hoàn chỉnh.

Nguyễn Ái Điềm đang đứng cạnh, cũng nhanh chóng phụ họa thêm: “Cô Lệ, cho dù như thế nào, dì cũng là bề trên của cô, cô dùng khẩu khí thái độ như vậy để nói chuyện với dì ấy, có phải là có chút thất lễ không?”

“Cô và Nguyễn Phương Thảo quen nhau bao lâu rồi? Chúng tôi và cô ta đã tiếp xúc bao nhiêu năm rồi, cô có biết không? Từ đầu đến cuối cô căn bản không biết rõ mọi chuyện giữa hai gia tộc chúng tôi, cho nên cô bây giờ căn bản không có tư cách ở trước mặt chúng tôi khoa tay múa chân, bới móc lung tung! “

Tô Lam cứ như vậy nhìn Nguyễn Ái Điềm đem theo vài phần mỉa mai: “Không sai, cô nói tôi không đủ tư cách để bới móc chuyện của các người.

Vậy cô thân là em gái của Nguyễn Phương Thảo, hai người có quan hệ huyết thống với nhau, còn cô thì sao?
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5155


Chương 5155

Lại đẩy cô ấy vào hoàn cảnh căn bản không thể xoay sở được, lẽ nào cô có tư cách hoa chân múa tay, bới móc lung tung với cô ấy?”

Tính tình của Tô Lam vẫn luôn tương đối ôn hòa, ngay cả Quan Triều Viễn đã ở bên cô nhiều năm như vậy cũng hiếm khi thấy cô gay gắt như vậy.

Có vẻ như lần này cô đã thực sự rất †ức giận!

Đứng ở một bên, Quan Triều Viễn nhìn vợ tranh cãi với người khác, gân như đã tới tình cảnh căng thẳng tột độ.

Anh biết đã đến lúc anh phải ra tay.

“Bà Triển, lẽ nào bà cho rằng vợ tôi còn chưa đủ tư cách đến thăm con trai bà sao?”

Quan Triều Viễn đứng ở một bên, nhưng giọng nói uể oải của anh như một nhát búa nặng nề, trực tiếp đâm thẳng vào trái tim bà Chiến.

Bà Chiến vốn dĩ đã bị Tô Lam tức sắp chết rồi, căn bản không có cách nào nuốt trôi cục tức này.

Cho nên bà ta đang ôm lửa giận đầy lồ ng ngực, hôm nay bà ta không có ý định buông tay để cho Tô Lam đi gặp Liệt Thành.

Nhưng bà ta lại không thể ngờ tới, Quan Triều Viễn lại ở trong thời điểm mấu chốt này nói giúp Tô Lam.

Rõ ràng là cuộc đấu khẩu giữa hai người phụ nữ, giờ có thêm một người đàn ông nữa, vậy thì sẽ có phần hơi khác.

Nhưng bà ta không thể trở mặt với Quan Triều Viễn.

Nhà họ Chiến mặc dù là danh gia vọng tộc, cho dù Quan Triều Viễn rời khỏi nhà họ Quan, nhưng tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

Nếu bản thân thực sự cho phép Tô Lam vào phòng bệnh-để nói chuyện thành công với con trai mình, nói không chừng sẽ bị áp lực của Quan Triều Viễn chèn ép, khiến câu chuyện có khả năng xoay chuyển.

Đây cũng là chuyện mà bà Chiến không muốn nhìn thấy nhất.

Lý do bà ta lần này mới gắt gao, nhất định phải tố cáo khống là Nguyễn Phương Thảo có ý định giết người, bởi vì như vậy có thể triệt để xử lý được gánh nặng là Nguyễn Phương Thảo.

Ai mà biết Tô Lam lại đột nhiên xuất hiện.

Nếu như cô vấn là Tô Lam của trước đây vậy thì cũng chẳng có chuyện gì, nhưng hiện tại cô lại móc nối với Quan Triều Viễn, còn sinh ba đứa con cho anh.

Bên ngoài còn đồn rằng Quan Triều Viễn đối với Tô Lam này đã cưng chiều đến mức ngang ngược…

Ngay khi hai bên đột nhiên trở nên căng thẳng, thì một giọng nói có phần khô khan và mệt mỏi vang lên từ phòng bệnh: “Mẹ, cho cô ta vào.”

Là giọng của Chiến Lưu Thành!

Ngay khi bà Chiến nghe thấy điều này, khuôn mặt bà ta đột nhiên trở nên vô cùng lo lắng.

Bà ta nhanh chóng quay đầu lại, đẩy cánh cửa bên trong ra: “Liệt Thành, lúc này còn có cái gì mà nói với bọn họ, chuyện này cứ giao cho mẹ xử lý! Con yên tâm, con chỉ cần năm trên giường yên tâm nghỉ ngơi là được rồi!”

Giọng nói khàn khàn của Chiến Lưu Thành lại vang lên.

Anh ta vô cùng cương quyết, thể hiện muốn nói chuyện riêng với Tô Lam.

Con trai bà ta bình thường tuy rằng rất nghe lời, cũng rất hiếu thảo.

Nhưng tính cách anh ta rất cứng đầu.

Những gì anh ta quyết định thì không thể dễ dàng thay đổi.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5156


Chương 5156

Nếu bản thân làm trái ý anh ta, quan hệ giữa mẹ con hai người nói không chừng sẽ càng cứng ngắc.

Vừa nghĩ đến điểm này, bà Chiến vốn định đứng ở ngưỡng cửa phòng ngăn cản chỉ có thể thời dài thườn thượt, không thể không đi ra ngoài.

Tô Lam quay đầu lại, liếc nhìn Quan Triều Viễn, giọng điệu mang theo mấy phần nịnh nọt: “Ông xã, hay là anh cũng ra ngoài đợi em vài phút đi?”

Quan Triều Viễn sau khi nghe những lời nói của Tô Lam hơi cau mày.

Tô Lam ngay khi nhìn thấy cử động nhỏ của anh, lập tức đoán được anh muốn làm qì.

Cô biết Quan Triều Viễn không muốn cô ở một mình với người đàn ông khác.

Nhưng phải khua môi múa mép rất tốn công sức, mới có thể có cơ hội gặp riêng Chiến Lưu Thành, đúng thật là không dễ dàng gì.

Tô Lam rất lo lắng nếu Quan Triều Viễn cứ đứng ở bên cạnh cô, Chiến Lưu Thành sẽ không thể mở lời nói chuyện với mình.

Hơn nữa, trong trường hợp Chiến Lưu Thành nói điêu không nên nói trước mặt Quan Triều Viễn, sẽ chọc giận anh.

Rồi tất cả những cố gắng mà cô đã làm trước đó đều trở nên vô ích.

Và Quan Triều Viễn đứng sang một bên, nhìn sự thay đổi đáng kể trên khuôn mặt Tô Lam, như thể anh đã đoán được điều gì đó.

Anh nhàn nhạt liếc về phía Chiến Lưu Thành, sau đó cúi đầu nhìn xuống Tô Lam, giọng nói đột nhiên có chút mơ hồ: “Hôn anh, anh sẽ đợi em ở bên ngoài, cho em mười phút.”

Mặc dù Tô Lam thường không hề chống cự lại sự ân ái với Quan Triều Viễn.

Nhưng ở thời điểm quan trọng này, đối mặt với một số vấn đề phức tạp như vậy, quả thực không phải thời điểm tốt để thể hiện tình cảm.

Cô cau mày, bĩu môi nhìn Quan Triều Viễn.

Nhưng người đứng trước mặt chỉ đứng đó, hai tay thản nhiên khoanh †rước ngực.

Dường như mang theo tư thế nếu hôm nay cô không hôn tuyệt đối không rời đi Tô Lam thực sự bó tay với anh, chỉ có thể kiêng chân nhanh chóng hôn lên má anh một cái.

Ngay khi Tô Lam định quay người rời đi, cánh tay của cô đột nhiên bị Quan Triều Viễn giữ chặt.

Cô ngạc nhiên nhìn lại, liền thấy đầu ngón tay mảnh khảnh của Quan Triều Viễn, chạm nhẹ vào đôi môi mỏng của anh mấy lần: TổJ đây.”

Tô Lam suýt nữa trực tiếp đảo mắt lên trời, cô thực sự cạn lời: “Anh Quan, có thể làm phiền anh chú ý một chút đến hoàn cảnh được không?”

“Bất kể là hoàn cảnh gì, hôn chồng mình một cái khó như vậy sao?”

Nhìn thấy thái độ cương quyết và vô liêm sỉ của Quan Triều Viễn, Tô Lam hoàn toàn bất lực.

Cô chỉ có thể xoay người, ngẩng đầu nhanh chóng hôn lên đôi môi hơi lạnh của anh.

Sau khi hôn xong, cô nhăn mặt nhìn anh đầy giận dữ.

Bây giờ đã được rồi chứ!

Sau đó cô quay người đi vào phòng bệnh của Chiến Lưu Thành, tiện tay đóng cửa lại.

Nhìn thấy cánh cửa bị đóng lại, Nguyễn Ái Điềm vẫn luôn đứng ngoài của canh, đột nhiên nở một nụ cười đầy ẩn ý.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5157


Chương 5157

Cô ta quay lại nhìn Quan Triều Viễn: “Cậu Lệ, tôi còn tưởng rằng không có được Lê Duyệt Tư, cả đời này anh cũng sẽ không đụng vào người phụ nữ nào khác nữa.”

Ánh mắt Quan Triều Viễn lặng lẽ rơi vào cánh cửa đóng chặt cách đó không xa.

Anh thậm chí còn không nhìn Nguyễn Ái Điềm.

“Có liên quan gì đến cô?”

Ý của Quan Triều Viễn chính là liên quan đếch gì đến cô.

Nhìn thấy phản ứng thờ ơ như vậy của Quan Triều Viễn, sắc mặt Nguyễn Ái Điềm bồng trở nên không vui.

Cô ta nói thế nào cũng là sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ nhỏ đến lớn bất kể đi tới đâu đều được người người vây quanh tán dương.

Nhưng ai biết được Quan Triều Viễn lại hết lần này tới lần khác làm bẽ mặt cô 1a.

Lần qua lại trước đó là khi Quan Triều Viễn chịu sự áp lực từ nhà họ Quan, mới miễn cưỡng dành thời gian lấy cô ta ra để ứng phó.

Vào thời điểm đó, cô ta đã nhìn trúng anh từ cái nhìn đầu tiên, còn Quan Triều Viễn căn bản không hề để tâm đ ến cô ta.

Chuyện này khiến Nguyễn Ái Điềm cảm thấy rất vô cùng mất mặt, trong lòng vẫn luôn canh cánh không thôi.

Bây giờ cô ta cuối cùng đã giành được sự ưu ái của bà Chiến, cô a muốn nhân cơ hội để chế nhạo Quan Triều Viễn.

Nhưng ai biết được còn chưa chế nhạo được người ta, ngược lại còn khiến bản thân cô ta vướng vào bao nhiêu là rắc rối.

Trong lòng cô ta rất không vui, nhưng Nguyễn Ái Điềm lại không dám biểu hiện ra trước mặt Quan Triều Viễn.

Dù sao, người đàn ông này không phải là người mà cô ta có thể chọc vào!

Điều khiến Nguyễn Ái Điềm cảm thấy vô cùng tức giận lúc này, không phải vì Quan Triều Viễn khi nấy phớt lờ những lời nói của cô mà, mà là vì thái độ của anh với cô ta.

Thái độ của anh đối với cô ta không phải là miệt thị cũng không phải khinh thường.

Thái độ của anh chính là chưa bao giờ để cô ta vào mắt, thế cho nên từ đầu đến cuối anh căn bản không thèm khinh thường, cũng chẳng thèm để ý đến cô ta.

Nguyễn Ái Điềm cứ như vậy đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy giọng điệu lên xuống thất thường, khiến cô ta rất khó chịu.

Mà ở bên trong phòng bệnh, Chiến Lưu Thành lúc này đang nằm trên giường bệnh.

Anh ta mặc áo bệnh viện màu xanh trắng, sắc mặt có chút tái nhợt, là sự suy nhược của bệnh nhân vừa mới mổ xong.

Anh ta chỉ nằm đó nhìn Tô Lam đẩy cửa bước vào. Khuôn mặt lạnh lùng ấy dường như không có nhiều biểu cảm.

Nhưng phản ứng của anh ta đã khiến Tô Lam có một ảo giác vô cùng kỳ lạ.

Cứ như thể người này từ đầu đến cuối đều không quan tâm tới tất cả.

Anh ta càng tỏ thái độ như vậy, cơn tức giận trong lòng Tô Lam càng bùng lên.

Cô nhíu mày thật chặt, đứng cách đầu giường anh chừng hai mét, không hề lại gần: “Chiến Lưu Thành, những chuyện giữa anh và Nguyễn Phương Thảo, những chuyện xấu xa mà anh đã làm với cô ấy, những người khác trong nhà anh đều không biết, nhưng bản thân anh chắc chắn không thể quên được!”

“Nguyễn Phương Thảo, cô ấy không hề làm gì sai, điều duy nhất cô ta làm sai trong đời là yêu một kẻ máu lạnh, tàn nhân và tâm lý méo mó như anhI”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5158


Chương 5158

“Tôi khuyên anh, làm người thì vẫn nên giữ lại đường lui cho mình, nếu không anh ép người khác tới đường cùng, cũng sẽ có một ngày bản thân anh sẽ bước tới bước đường cùng thôi.”

Khi Tô Lam nói những lời này, một đôi mắt sắc bén lướt nhìn Chiến Lưu Thành một cái, ánh mắt lạnh như băng.

Chiến Lưu Thành chỉ nheo mắt lại, vẻ mặt rất lạnh lùng.

Khẩu khí khi nói chuyện lại khiến người ta hơi khó hiểu: “Cô nói đúng, tôi quen cô ta cũng mấy năm rồi, nhưng tôi từ trước đến nay đều không biết cô ta còn có một người bạn chịu lao tâm tận lực vì cô ta, đi theo chăm sóc, xử lý rắc rối cho cô ta giống như cô.”

“Mức độ quan tâm của cô dành cho cô ta thực sự vượt quá sự mong đợi của tôi. Tôi không ngờ cô lại sẵn sàng đứng ra bảo vệ cô ta, cô còn không ngần ngại lấy thân phận của Quan Triều Viễn để trấn áp tôi.”

“Theo tôi biết, cô vẫn luôn tự nhận mình là người tự chủ và không bao giờ muốn dựa dẫm vào chồng để giành được bất cứ hợp đồng nào. Tại sao khi đến chỗ tôi, lại trở thành ngoại lệ?”

Nghe được những lời có chút khinh thường của Chiến Lưu Thành, Tô Lam cười lạnh.

Lúc này, người đàn ông này còn không hề tỏ một chút thái độ thừa nhận lỗi lầm của mình, quả thực là quá trơ trến: “Cho dù hôm nay tôi đến đây là dựa vào thế lực của Quan Triều Viễn, vậy thì có làm sao? Chồng tôi có quyền có thế, và đó cũng là một trong những tài nguyên của tôi, đúng chứ?”

“Nếu như tôi có tài nguyên, có muốn dùng hay không lúc nào dùng đều là do †ôi quyết định, vẫn không đến lượt một người ngoài như anh khoa tay múa chân, dùng sự chế nhạo đó với tôi.”

Chiến Lưu Thành chậm rãi ngẩng đầu.

Có lẽ vì ca phẫu thuật nên tóc không được chăm sóc cẩn thận, mái tóc đen của anh ta xốa nhẹ hai bên thái dương, cả người có vẻ mềm mại hơn trước.

Anh ta ngẩng đầu nhìn Tô Lam, sau khi nghe cô gọi chồng mình một cách tự nhiên như vậy, sắc mặt hiển nhiên có chút khó coi.

Nhưng ngay sau đó anh ta đã định thần lại, lãnh đạm thu lại tâm mắt: “Vậy cô nói thử xem, cô muốn tôi làm gì?”

Tô Lam thở phào một hơi, dù sao hai người bọn họ khi nấy dây dưa một vòng lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể trở về chủ đề chính rồi.

Nghĩ đến đây, Tô Lam lập tức nảy đề cập ra sự nghi ngờ và yêu cầu trong lòng: “Tôi không quan tâm trước kia anh rốt cuộc đã làm với Nguyễn Phương Thảo. Nếu như Nguyễn Phương Thảo đã cho anh một nhát dao, vậy thì hai người đã hết nợ rồi.”

“Khi ở trong bệnh viện, cơ thể Nguyên Phương Thảo đã bị thương và rất yếu, một người đàn ông khỏe mạnh bình thường như anh xuất hiện trước mặt cô ấy, nếu như không phải là anh ngầm thừa nhận, nhát dao này của cô ấy căn bản không thể làm bị thương anh được.”

“Nếu như anh đã ngầm thừa nhận, vậy thì chứng minh anh trong lòng hổ thẹn với cô ấy, cho nên tôi muốn anh lập †ức rút đơn kiện!”

Sau khi nghe những gì Tô Lam nói, Chiến Lưu Thành im lặng một lúc.

Nhưng ngay sau đó anh ta đã dùng vẻ mặt không chút biểu cảm nói: “Chuyện mẹ tôi báo cảnh sát tôi không hề biết, bà ấy là trong quá trình tôi phân thuận đã tự ý quyết định, từ đầu đến cuối cũng không hề thương lượng với tôi.”

“Nếu như nhát dao của của Nguyễn Phương Thảo đã được tôi ngầm đồng ý, vậy thì cũng không cần dùng cách này để bắt cô ta bồi thường.”

“Cô yên tâm, lát nữa tôi sẽ gọi luật sư bảo luật sư của tôi đến đồn cảnh sát để rút đơn kiện.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5159


Chương 5159

Chiến Lưu Thành lại buông tay dễ dàng như vậy, khiến cho Tô Lam Mạt vốn đã chuẩn bị đủ mọi câu từ để khiển trách lập tức sững sờ.

Cô dường như không ngờ rằng mọi chuyện lại phát triển thuận lợi như vậy.

Nhưng cô cũng biết rất rõ rằng chuyện này càng suôn sẻ thì tội lỗi của Chiến Lưu Thành đối với Nguyễn Phương Thảo càng sâu sắc.

Đồng thời cũng có thể suy đoán ra được, những gì anh ta đã làm với Nguyễn Phương Thảo tồi tệ và vô liêm sỉ tới mức nào.

Nhưng bây giờ không phải là lúc để vướng bận những điều này.

Vấn đề quan trọng nhất lúc này là cứu Nguyễn Phương Thảo khỏi đồn cảnh sát một cách an toàn.

Lương tâm của người đàn ông trước mặt cũng coi như là vẫn chưa hoàn toàn biến mất, anh ta cũng biết mình đã làm loại chuyện không thể tha thứ đó với Nguyên Phương Thảo.

Cho dù nhận một nhát dao, cũng là chuyện bình thường.

Nếu lần này cô đến đây tìm anh ta, anh ta vấn kiên trì cố chấp không thỏa hiệp.

Tô Lam thực sự không thể tưởng tượng được, liệu bản thân có thực sự kiềm chế được cảm xúc của mình để thuyết phục được anh ta hay không.

Chiến Lưu Thành nằm trên giường bệnh, ánh mắt dán chặt vào người Tô Lam.

Thấy nét mặt cô biến sắc, dường như cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết mình nên bắt đầu †ừ đâu.

Bây giờ bi kịch của Nguyễn Phương Thảo đã xảy ra, và sự việc này quả thực không thể cứu vãn.

Đồng thời chuyện này cũng chặt ngang cây cầu tiếp nối giữa hai người họ, căn bản không cách nào nối lại được Trước đó, anh ta mặt dày quấn lấy Tô Lam, có lẽ là còn một chút cơ hội.

Có lẽ là anh ta còn có thể hùng hồn nói anh ta thích Tô Lam, muốn ở bên cạnh cô.

Nhưng bây giờ sau khi chuyện này xảy ra, anh ta thậm chí không còn chỗ để nói.

Trong phút chốc, ánh mắt Chiến Lưu Thành trở nên rất ảm đạm.

Anh ta cụp mắt xuống, giọng điệu có chút văng vẻ “Những gì cô muốn nói đã nói xong rồi, yêu cầu của cô tôi cũng đã đồng ý, bây giờ cô có thể đi được rồi.”

Tô Lam yên lặng nhìn anh ta.

Lúc này, trong lòng cô chợt hiện lên một ý nghĩ.

Chiến Lưu Thành hôm nay, cho dù bản thân và anh ta nói gì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Dù sao, vết thương mà anh ta gây ra cho Nguyễn Phương Thảo cũng không thể bù đắp được.

Và giữa Nguyên Phương Thảo và Chiến Lưu Thành, e rằng không thể nào cứu vấn được nữa.

“Chiến Lưu Thành, hy vọng chuyện anh đồng ý với tôi có thể làm được, những chuyện còn lại tự anh giải quyết GIIẾ Sau khi bỏ lại câu nói này một cách lạnh lùng, Tô Lam quay lưng bỏ đi mà không thèm nhìn lại.

Chiến Lưu Thành đang nằm trên giường bệnh nhìn về phía Tô Lam đã rời đi, cửa phòng bị cô đóng chặt, anh ta từ từ vén chăn lên định xuống giường.

Nhưng vì cử động của anh vô tình động vào vết thương ở bụng, lông mày của anh đột nhiên nhăn lại vì đau đớn.

Anh ta dùng tay phải ấn mạnh vào vết thương ở bụng, từ từ đi đến trước bệ cửa sổ với những bước đi vô cùng nhẹ nhàng và khó khăn.

Rèm sau cửa sổ được đóng lại, nên qua tấm kính trước mặt, anh có thể nhìn thấy khuôn mặt trong gương giống hệt mình.

Anh từ từ nhấc những đầu ngón tay mảnh mai với những khớp nối rõ ràng, nhẹ nhàng chạm vào mặt kính và vạch ra đường viền trên mặt kính: “Anh chính là muốn dùng cách này để bù đắp tổn thương mà anh đã gây ra cho cô ấy sao? Đồ ngốc! Mày đúng là đồ ngốc!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5160


Chương 5160

Chiến Lưu Thành ánh mắt vô cùng lạnh lùng, thậm chí có phần vặn vẹo.

Anh ta ánh mắt sáng rực nhìn chằm chăm khuôn mặt lãnh đạm phản chiếu trên tấm kính, có thể thấy khuôn mặt dường như có chút thay đổi.

Nét mặt vốn dĩ vô cùng lạnh lùng bông chốc trở nên mềm mại như được ánh sáng mặt trời đột nhiên chiếu rọi.

Khuôn mặt trên kính nhìn Chiến Lưu Thành như thế này, trên mặt chợt hiện lên một nụ cười gượng gạo bất lực.

Có lẽ nụ cười này khiến Chiến Lưu Thành kích động, ánh mắt anh ta trong phút chốc trở nên cực kỳ dữ tợn.

Anh ta ấn chặt tay vào tấm kính.

Nếu có thể, dường như anh ta muốn xuyên thẳng vào tấm kính, dùng lực bóp cổ người đàn ông đối diện.

Anh ta hỏi một cách cuồng loạn: “Làm sao vậy? Sao lại đau đớn như vậy, không sai, tao nói cho mày biết, chuyện của Nguyễn Phương Thảo chính là tao một tay bày ra, tao chính là muốn hủy hoại cô tai”

“Tao chính là muốn mày tận mắt chứng kiến cách cô ta cung phụng dưới †ay người đàn ông khác, cách cô ta khóc và hét tên mày, sau đó nhìn cô ta hoàn toàn thất vọng với mày, hận mày tới tận xương tủy như thế nào!”

“Mày quá ngây thơ, mafhy thực sự nghĩ rằng mình có thể bù đắp tổn thương cho cô ta bằng một nhát dao này sao? Ngây thơ! Đúng là ngây thơi”

“Mày hủy hoại cô ta, mày hủy hoại cuộc đời cô ta, đừng nói là một nhát dao, dù có đâm vô số nhát dao cũng vô dụng!”

Chiến Lưu Thành phản chiếu trên tấm kính, sắc mặt tái nhợt, phờ phạc.

Anh ta nở một nụ cười vô cùng âm u: “Tại sao? Tại sao anh lại làm thế này? Không phải tôi đã sớm hứa với anh răng cơ thể này sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về anh sao? Chỉ cần anh cho tôi thêm một thời gian nữa, tôi sẽ hoàn toàn biến mất.”

“Thằng khốn, mày im đi! Biết không?

Mẹ nó tao ghét nhất chính là thái độ thờ ơ này của mày!”

“Rõ ràng mày mới là người thừa, nhưng tại sao bố mẹ, cả gia đình và cả thế giới đều thích mày? Tại sao?”

“Nếu là như vậy, tao sẽ phá hủy tất cả mọi thứ mà mày trân quý! Tao sẽ khiến thế giới của mày trở nên u ám vô cùng, sẽ khiến cho mọi người trên toàn thế giới ghét bỏ mày, căm hận mày, tránh xa mày!”

“Tao muốn mày cảm nhận sâu sắc được, lúc đầu tao rốt cuộc có tâm trạng như thế nào!”

“Tỉnh lại đi! Anh đã hủy hoại thứ mà anh coi trọng nhất. Điều này đối với anh mà nói có gì tốt chứ? Đừng quên, chúng ta vốn là một thể. Anh hủy hoại tôi, đồng thời chính anh cũng đang hủy hoại chính mình!”

“Câm miệng! Câm miệng! Câm miệng cho taol”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Bất kể tôi câm miệng cũng được, không câm miệng cũng thế, tôi đều vĩnh viên cùng tồn tại trong thân thể này, chỉ cần thân thể này chưa chết, thì tôi sẽ không biến mất!”

“Anh mở lòng ra tự suy nghĩ đi, tự mở mắt ra nhìn đi! Nhìn xem, từ đầu đến cuối, tôi chưa từng nghĩ tới sẽ thay thế tất cả của anh, chẳng qua chỉ là muốn làm con ma quấy phá trong nội †âm anh mà thôi!”

“Chỉ cần anh đặt hết tất cả chính kiến xuống, chỉ cần mày đồng ý mở to mắt tiếp nhận những thứ tốt đẹp này, trong lòng không có chấp niệm, tất cả sẽ trở lại đẹp đế như ban đầu!”

“Chết tiệt! Mày đang ăn nói linh tinh, nói dối, các người đều là nói dối!”

“Nếu như chỉ có khi tôi hoàn toàn biến mất mới có thể đổi lại lý trí cho anh, vậy thì tôi có thể đồng ý với anh, tôi Vĩnh viên không xuất hiện nữa, nhưng đồng thời anh cũng phải đồng ý với tôi một chuyện.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5161


Chương 5161

Chiến Lưu Thành vốn đã gần đến chứng bệnh tâm thần, sau khi nghe câu này đột nhiên bình tĩnh lại.

Mặc dù anh ta nhìn chằm chằm vào tấm kính trước mặt, ánh mắt như thiêu đốt, cả người anh ta giống như bị ma nhập: “Có chuyện gì vậy?”

“Chỉ cần anh có thể có được sự tha thứ của Nguyễn Phương Thảo, tôi sẽ hoàn toàn biến mất, tôi hứa với anh sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, nếu không tôi nhất định sẽ cuốn lấy cơ thể này với anh, cơ thể chưa chết thì sẽ không biết mất, khiến anh mãi mãi không được yên lòng!”

“Mày cũng dám uy h**p tao? Khốn kiếp! Khốn kiếp!”

Lửa giận trong lòng lập tức bị thiêu đốt.

Chiến Lưu Thành bỗng tức giận gào lên một tiếng, anh ta giơ quả đấm lên mạnh mẽ đấm vào tấm gương thủy tinh trước mặt mình.

Chỉ nghe một tiếng “choang” rõ ràng vang lên, tấm kính trước mặt bị đánh vỡ làm nhiều mảnh.

Bà Chiến và đám người Nguyễn Ái Điềm vừa mới tiễn Quan Triều Viễn và Tô Lam đi xong, đang định quay về xem tình hình của con trai mình.

Vừa vào đến cửa đã nghe được bên trong truyền đến tiếng va chạm mạnh mẽ.

Hai người hoảng hốt lật đật chạy vào phòng.

“Trời ơi, sao lại như vậy chứ? Lưu Thành, tay anh chảy máu rồi?”

Khi Nguyễn Ái Điềm nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì không dám tin la lớn.

Lúc này Chiến Lưu Thành cứ như là một con thú bị nhốt đang đứng ở bên cạnh bệ cửa sổ.

Bên cạnh anh ta là tấm kính đã bị anh ta dùng tay phải đập nát.

Thậm chí trên mảnh kính bể còn dính những vết máu bay tung tóe.

Mà trên mu bàn tay đang buông thống của anh ta là một vết thương máu thịt be bét.

Trên đó còn dính rất nhiều mảnh thủy tỉnh nhỏ vụn đâm vào trong da thịt.

Máu tươi theo đầu ngón tay anh ta không ngừng nhỏ xuống, cảnh tượng nhìn vô cùng đâm máu.

“Lưu Thành, chuyện này là như thế nào? Sao con lại bị thương thế? Sao con lại chảy nhiều máu vậy chứ? Bác sĩ, bác Si Bà Chiến gần như hoảng hốt lao đến.

Bà ta nắm lấy cổ tay phải của Chiến Lưu Thành, cẩn thận đặt ở trước ngực, đau lòng đến mức gần như không thể thở nổi.

Đứa con trai quý giá nhất của mình trước đó đã bị người ta đâm một dao, bây giờ bàn tay lại đang be bét máu thịt.

Bà Chiến nhìn thấy cảnh này thì gần như là suýt đã ngất xỉu.

Bà ta nước mắt lưng tròng nhìn con trai cưng của mình, khóc thút thít nghẹn ngào nói: “Lưu Thành, con nói cho mẹ biết đi, rốt cuộc là con bị làm sao thế? Sao con lại làm mình tổn thương như vậy chứ?”

“Con nói cho mẹ biết, có phải là Tô Lam đã nói gì đó với con không, nếu như thật sự như vậy thì bây giờ mẹ sẽ đi tìm cô ta ngay lập tức.”

Lúc Chiến Lưu Thành nghe thấy tên của Tô Lam thì bỗng lấy lại tinh thần.

Anh ta quay đầu liếc nhìn bà Chiến, trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh đã xảy ra ngày còn nhỏ.

Từ nhỏ sức khỏe của anh ta đã không tốt lắm, bởi vì sinh non nên thường xuyên năm trên giường bệnh.

Có khi bị bệnh cần phải nằm trên giường cả mấy ngày, thậm chí khi sốt cao thì còn mơ màng nói sảng.

Mãi đến một ngày, sau khi anh ta vào nhà trẻ, anh ta nhận ra trong đầu mình bỗng có hai giọng nói.

Lúc đó anh ta còn quá nhỏ, vốn dĩ không hiểu được điều này rốt cuộc là như thế nào.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5162


Chương 5162

Càng về sau khi càng lớn anh ta mới hiểu được, hóa ra trong cơ thể anh ta có hai linh hồn.

Lúc anh ta vẫn còn rất rất nhỏ, một người khác đã nhân lúc cơ thể của anh †a yếu ớt, mạnh mẽ chiếm lấy cơ thể anh ta.

Sau đó lợi dụng ánh mắt và nụ cười dối trá, còn cả một gương mặt đáng thương để giở trò chiếm lấy trái tim của mọi người.

Còn anh ta thì sao, bị nhốt trong thân thể này trơ mắt nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra.

Anh ta còn muốn lớn tiếng nói với mọi người rằng anh ta mới thật sự là Chiến Lưu Thành.

Tên nhóc yếu ớt và đáng thương luôn lấy lòng mọi người vốn là hàng giả.

Nhưng mà anh ta lại bất lực.

Anh ta chỉ có thể hết lần này đến lần khác nhìn người khác chiếm lấy cơ thể của mình, dùng nụ cười giả tạo thân thiết và sự hiểu chuyện để lừa dối mọi người, khiến người khác vui vẻ.

Nhưng mà mỗi khi anh ta lấy lại được thân thể của mình, khi anh ta làm bất cứ điều gì, không hiểu tại sao luôn khiến mọi người trách móc nặng nề.

Người khác sẽ hỏi anh ta, tại sao cũng là một chuyện nhưng mà trước đó anh ta có thể làm rất tốt, tại sao cứ như lại biến thành một người khác vậy chứ?

“Tại sao con không thể hiểu chuyện nghe lời, lễ phép như hôm qua chứ?”

“Thăng nhóc này con làm sao vậy?

Mới đó còn đang yên đang lành, sao hôm nay cứ như là biến thành người khác vậy, chẳng hiểu chuyện chút nào cả?”

“…

Những lời nói như vậy gần như là cả kí ức ngày nhỏ của anh ta.

Cũng đã trở thành nỗi ám ảnh nửa đời sau của anh ta.

Nên dần dần tâm lý anh ta trở nên vặn vẹo, tính tình cũng ngày càng trở nên cố chấp.

Anh ta cảm thấy chuyện lớn nhất mà mình muốn làm trong đời chính là hủy đi tên Chiến Lưu Thành giả dối kia.

Nhưng mà bây giờ thì sao chứ? Rõ ràng anh ta đã làm tổn thương Nguyễn Phương Thảo.

Anh ta đã hủy hoại người quan trọng nhất trong lòng người đó, nhưng tại sao ngay cả một chút cảm giác thành tựu cũng không có?

Anh ta thậm chí còn có ảo giác rằng mình là người được thương xót, được thông cảm nữa?

Cảm giác này thật sự là không thể nào miêu tả được, thậm chí còn khó chấp nhận hơn cả việc bị những người đó trách mắng nặng nề lúc nhỏ.

Mà bên kia, sau khi Tô Lam rời khỏi bệnh viện lại đi cùng Quan Triều Viễn đến đồn cảnh sát một chuyến.

Cô vừa mới đi đến đồn cảnh sát đã thấy Quý Cảnh Thiên vừa làm xong thủ tục, đang dẫn Nguyên Phương Thảo ra.

Tô Lam vô cùng kinh ngạc nhìn anh ta, có vẻ như không thể tin nổi là sao anh ta lại đi cùng Nguyễn Phương Thảo: “Luật sư Quý, vụ án trước đó anh nhận lẽ nào là…”

Quý Cảnh Thiên quay đầu liếc nhìn Tô Lam, lại quay đầu nhìn thoáng qua Nguyễn Phương Thảo đứng bên cạnh mình, cuối cùng cũng phản ứng lại: “Ôi trời, không ngờ lại trùng hợp như vậy đấy! Hóa ra vụ án mà mợ Lệ bảo tôi nhận cũng là một vụ này sao?”

Tô Lam đang định mở miệng hỏi rốt cuộc là ai có thể bảo Quý Cảnh Thiên bào chữa cho Nguyễn Phương Thảo vụ án này.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5163


Chương 5163

Nhưng mà vì ngại Nguyễn Phương Thảo đang đứng ở bên cạnh nên cô cũng không hỏi quá nhiều.

Lúc này dù Nguyên Phương Thảo đã được tự do nhưng mà lúc cô ta đứng bên cạnh luật sư Quý chỉ yên lặng không nói gì, cả người cứ như không có chút sức sống nào.

Vẻ mặt cũng vô cùng thờ ơ, cả người dường như đã cạn sức, trống rỗng.

Nhưng mà khi cô ta nhìn thấy Tô Lam thì vân cố gắng nở một nụ cười không thể gượng gạo hơn.

Cô ta nói với một giọng nói mờ mịt: “Tô Lam, tôi có thể ngồi nhờ xe cô về không?”

Tô Lam bèn vội vàng gật đầu, vô cùng dịu dàng nói: “Tất nhiên là được rồi.”

Tô Lam cũng không hỏi nhiều lắm, tự tay đỡ lấy Nguyễn Phương Thảo quay đầu đi về phía bãi đỗ xe bên kia.

Quan Triều Viễn phụ trách lái xe, Tô Lam và Nguyễn Phương Thảo ngồi ở hàng ghế sau.

Cô nhìn gương mặt vô cùng nhợt nhạt của Nguyễn Phương Thảo, sau khi xe đi được khoảng hơn hai mươi phút thì mới chần chừ nói: “Phương Thảo, cô còn nhớ trông người đó như thế nào không?”

Tô Lam vừa mới nói xong, cô rõ ràng có thể cảm nhận được thân thể của Nguyễn Phương Thảo bỗng trở nên cứng đờ.

Thậm chí vẻ mặt cũng càng cô đơn và tái nhợt hơn.

Cứ như là cô ta đang nhớ lại ký ức không vui gì đó, hai tay siết chặt lấy vạt áo của mình.

Sau khi yên lặng một lúc lâu, cô ta mới khẽ lắc đầu hắng giọng một cái, nói: “Ngày đó trong phòng rất tối, không bật đèn, tôi cũng không nhìn rõ gương mặt của người đó.”

Sau khi nói xong những lời này, Nguyễn Phương Thảo bèn trực tiếp xoay mặt sang một bên.

Cả một lúc lâu sau, cô ta cũng không nói thêm bất cứ câu nào.

Tô Lam ngồi bên cạnh, nhìn vẻ mặt yếu ớt tái nhợt của cô ta, còn cả sự cô đơn cùng cực trên gương mặt, cũng không hỏi gì nữa.

Cô cũng không hiểu lắm cuối cùng là Nguyên Phương Thảo không nhìn thấy rõ mặt hay là cô ta không muốn nói.

Xe đi càng lúc càng xa, lại đi thêm hai mươi phút nữa thì dừng lại trước cửa khu chung cư của Nguyễn Phương Thảo.

Lúc này trên gương mặt của Nguyễn Phương Thảo vẫn không có biểu cảm gì nhiều.

Cô ta nhìn vô cùng lẻ loi, nhưng mà lời nói lại có vẻ có chút sức sống: “Tô Lam, cho tôi nghỉ thêm hai ngày nữa, tôi nghỉ ngơi điều chỉnh tinh thần tốt một chút, cô yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không làm lỡ cảnh quay “Đại mộng vô song 2” đâu.”

Nghe thấy những lời này của Nguyễn Phương Thảo, Tô Lam không khỏi sửng sốt một chút.

Bởi vì kế hoạch của cô vốn là định để Nguyễn Phương Thảo nghỉ phép.

Dù sao thì gặp chuyện như vậy thì cả tỉnh thần và thể xác đều bị tổn thương.

Chỉ cần là một cô gái bình thường, chỉ sợ là không thể nào điều chỉnh tinh †hần trong khoảng thời gian ngắn như Vậy.

“Phương Thảo, cô chắc chắn chứ?

Nếu không thì cô nghỉ ngơi một thời gian đi?”

Tô Lam thăm dò nói.

Nhưng mà Nguyên Phương Thảo lại lắc đầu.

“Không cần đâu, nếu như tôi đã đồng ý với cô thì chắc chắn là tôi sẽ làm được, cô yên tâm đi!”

Thấy thái độ này của Nguyễn Phương Thảo, Tô Lam cũng không tiếp tục kiên trì nữa.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5164


Chương 5164

Cô nghĩ nếu như thật sự có một chuyện có thể giúp Nguyễn Phương Thảo dời sự chú ý thì biết đâu có khi lại là một chuyện tốt.

“Tốt, vậy tất cả sẽ sắp xếp theo ý cô, nhưng mà điều kiện tiên quyết là cô nhất định phải nghỉ ngơi cho khỏe, không nên quá sốt ruột chuyện kịch bản, tất cả mọi chuyện còn có tôi, hiểu không?”

Nghe được giọng nói an ủi nhẹ nhàng của Tô Lam, Nguyễn Phương Thảo đang định mở cửa xe đi xuống lại hơi dừng lại.

Cô ta quay đầu nhìn về phía Tô Lam, hơi có vẻ thờ ơ hỏi: “Tô Lam, không phải cô luôn hỏi tôi sự thật về chuyện ba năm trước sao?”

Tô Lam nghe thấy lời của Nguyên Phương Thảo thì lập tức ngẩn cả người.

Cô có vẻ thật sự không ngờ tại sao vào lúc này Nguyễn Phương Thảo lại nhắc đến chuyện này: “Vậy nên?”

Nguyễn Phương Thảo cúi đầu, vô cùng từ tốn lấy trong túi của mình ra một chiếc usb, sau đó đặt vào tay của Tô Lam.

Cô ta nói rất nhỏ: “Tất cả mọi thứ đều có trong chiếc usb này, tôi tin chỉ cân cô xem xong những thứ trong này xong thì cô sẽ hiểu thôi.”

Tuy là Tô Lam cũng không rõ lắm về chuyện đã xảy ra ba năm trước.

Nhưng mà giác quan thứ sáu của cô cảm giác rằng từ giây phút đầu tiên mà mình nhìn thấy Nguyễn Phương Thảo, cô đã tin tưởng Nguyên Phương Thảo sẽ không phải là kiểu người đạo nhái tác phẩm của người khác.

Cô tin chuyện ba năm trước đó chắc chăn là có bí mật gì khác.

Nên lúc này khi nghe thấy lời của Nguyên Phương Thảo, thậm chí cô còn không cần nhìn xem nội dung trong usb là gì đã trực tiếp mở miệng nói: “Sau khi tôi xem xong usb này, cô có cần tôi giúp cô làm gì không?”

Phản ứng này của Tô Lam nằm ngoài dự đoán của Nguyễn Phương Thảo.

Cô ta kinh ngạc nhìn Tô Lam, lại nhận ra ánh mắt của cô vô cùng chân thành tha thiết, trong ánh mắt là sự tin tưởng mình không hề che giấu.

Vốn còn hơi chần chừ, nhưng mà vào khoảnh khắc này, trong lòng cô ta bỗng cảm thấy vô cùng thoải mái.

Có vài người dù có sống chung mấy năm thậm chí mấy chục năm nhưng vân chưa chắc đã có thể hiểu bạn.

Lại có một số người, chỉ cần ở bên cạnh bạn vài tháng, cô ấy đã xem bạn là người bạn chân thật nhất, tin tưởng một cách vô điều kiện.

“Tô Lam, sau khi xem hết tất cả những thứ đó, dù cô có quyết định gì thì tôi cũng đều sẽ nghe theo.”

Sau khi nói xong câu đó, Nguyễn Phương Thảo bèn đẩy cửa xe ra, cúi đầu đi ra ngoài.

Điều đầu tiên Tô Lam làm sau khi về nhà chính là đi đến phòng làm việc, mở chiếc usb mà Nguyễn Phương Thảo giao cho mình ra.

Cô cắm usb vào máy tính, nhanh chóng mở tập tin bên trong ra.

Cô nhận ra bên trong là một đoạn video, bên cạnh video còn có một số tài liệu khác.

Tô Lam lại mở một tài liệu ra, bên trong đó là kịch bản hoàn chỉnh của bộ phim “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” đã giành được giải kịch bản vàng của liên hoan phim.

Tô Lam dừng con chuột lại trên văn bản, nhận ra nội dung của văn bản này đều đã được viết xong vào năm năm trước.
 
Back
Top Dưới