Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5205


Chương 5205

Cô ấy nhanh chóng xông đến, một tay nắm lấy hai tay của bác sĩ Bạch, giọng nói không hề che giấu sự cầu xin: “Bác sĩ Bạch, tôi cầu xin bác sĩ, cầu xin anh nhất định phải mau chóng cứu thằng bé, dù là có tốn bao nhiêu tiền cũng không sao, chỉ cân có thể cứu sống được thằng bé…”

Nhìn thấy dáng vẻ này của Tống Chỉ Manh, bác sĩ Bạch lắc đầu.

Anh ta âm thầm thở dài: “Cô Tống, lúc này cô đừng căng thẳng, tôi sẽ nói đầu đuôi tình hình với cô một cách rõ ràng, sau đó cô sẽ hiểu.”

“Lúc này vấn đề của Khúc Nhất Phàm không phải là có nhiều tiền hay không, bởi vì nhóm máu của cậu bé rất hiếm, trong kho máu của bệnh viện của chúng tôi không có nhóm máu này.”

“Hơn nữa chúng tôi cũng đã liên hệ với những kho máu khác, nếu như muốn đưa máu đến thì ít nhất cũng phải chờ…

hai đến ba ngày…”

“Là vấn đề máu sao? Nếu thật sự là vậy thì mấy người chúng tôi đều có thể làm xét nghiệm máu, nếu như có thể thì anh có thể lấy máu của tôi.”

Tống Chỉ Manh vội vàng mở miệng nói.

“Lấy máu của cô sao?”

Bác sĩ Bạch là người hiểu rõ nhất về tình trạng sức khỏe của Tống Chỉ Manh.

Vừa thấy cô ấy không hề chần chừ nói ra câu này, anh ta lập tức nhíu mày, trong giọng nói còn có thể cảm nhận được sự không vui: “Tạm thời cô đừng quá lo lắng, bởi vì bây giờ còn chưa xét nghiệm máu, vân chưa biết chắc được là nhóm máu của mọi người có phù hợp hay không.”

“Hơn nữa, dù cô có thực sự đồng ý truyền máu cho cậu bé, nhưng nếu nhóm máu của hai người không phù hợp thì tôi cũng sẽ không thể dùng máu của cô.”

Sau khi nói xong lời này, bác sĩ Bạch bèn gật đầu với bọn họ, trực tiếp xoay người định rời đỉ: “Điều cần làm lúc này là mọi người nên đợi tin tức, cũng đừng quá lo lắng, chuyện vân chưa đến mức không thể nào cứu chữa được.”

“Bệnh viện của chúng tôi sẽ nhanh chóng nghĩ cách, đầu tiên là đến các bệnh viện khác xem thử xem có thể mượn được máu nhóm này hay không.”

“Tại sao lại như vậy chứ?”

Nhìn bóng lưng đi ngày càng xa của bác sĩ Bạch, Tống Chỉ Manh vô cùng kinh ngạc.

Cô ấy vẫn còn muốn đuổi theo: “Tại sao lại như vậy chứ? Tại sao không thể dùng máu của mình?”

Thấy bác sĩ Bạch cũng không có ý định dừng lại, Tống Chỉ Manh vô cùng lo lắng quay đầu lại, nắm lấy cánh tay của Khúc Thương Ly, trong giọng nói toát lên vẻ cầu xin và lo lắng: “Khúc Thương Ly, chúng ta cùng đi xét nghiệm máu, anh là cha của Nhất Phàm, máu của anh chắc chắn phù hợp với thăng bé, bây giờ chúng ta lập tức đi ngay.”

Nhìn thấy bóng lưng xoay người rời đi của Tống Chỉ Manh và Khúc Thương Ly, Tô Lam vội vàng quay đầu liếc mắt nhìn Quan Triều Viễn, đỡ lấy cánh tay của anh: “Ông xã, chúng ta cũng đi thử xem sao đi, lỡ như phù hợp thì sao?”

Quan Triều Viễn kéo cô lại, khẽ lắc đầu: “Bây giờ em đang mang thai, dù cho nhóm máu của hai người có thật sự phù hợp thì bệnh viện cũng sẽ không để em hiến máu, anh sẽ đi xét nghiệm, em ở đây chờ tin tức là được, nghe chưa?”

Sau khi Quan Triều Viễn nói xong, Tô Lam mới nhận ra đúng là phụ nữ có thai không thể hiến máu.

Hơn nữa dù có hiến thì cũng không thể dùng được, cô chỉ có thể gật đầu: “Được, vậy em ở đây chờ mọi người.”

Bên kia, vì Khúc Nhất Phàm mất máu quá nhiều nên đã trực tiếp được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5206


Chương 5206

Theo như lời mà bác sĩ Bạch nói, nhất định phải tìm được máu truyền cho cậu bé trong vòng hai mươi tư giờ.

Nếu không lỡ như một khi đã chuyển biến xấu thì có thể sẽ khiến nội tạng suy kiệt, dân đến nguy hiểm đến tính mạng.

Sau khi Tống Chỉ Manh và Khúc Thương Ly vội vàng đi vào lấy máu, hai người vẫn canh giữ ở cửa phòng chăm sóc đặc biệt, vô cùng lo lắng đợi kết quả.

Phòng chăm sóc đặc biệt không thể vào tùy tiện, nên hai người chỉ có thể canh ở cửa, nhìn vào bên trong qua lớp kính thật dày.

Tống Chỉ Manh đứng ở cửa vẫn có thể nhìn thấy Khúc Nhất Phàm nằm trên giường bệnh với vẻ mặt trắng bệch.

Trên mặt cậu bé còn đang đeo máy thở.

Thấy cảnh tượng này, Tống Chỉ Manh chỉ cảm thấy lòng mình vô cùng chua xót.

Cô ấy ngơ ngác nhìn Khúc Thương Ly, cũng không biết là đang nói với anh †a hay là đang tự nói với bản thân: “Em không hiểu, em thật sự không hiểu hai chúng ta rốt cuộc đã làm sai điều gì, tại sao tình cảm giữa hai chúng ta lại gặp nhiều trắc trở như vậy?”

“Lễ nào ông trời thật sự không thể để chúng ta được bên nhau sao? Hay là kiếp trước em đã gây ra tội lớn gì đó khiến ngay cả ông trời cũng không muốn nhìn thấy em được hạnh phúc?”

Sau khi nói đến đây, hốc mắt của Tống Chỉ Manh đã đầy nước mắt.

Từ ngày ấy đến bây giờ, trong mắt người khác cô ấy là một diễn viên thành công.

Chỉ cần một vai quảng cáo là có thể lấy mức lương cao ngất, chỉ cần là gương mặt đại diện là có thể nhận được một số tiền kếch xù.

Nhưng mà không có ai biết, từ trước đến giờ cô ấy vẫn luôn kiên trì trong giới điện ảnh là vì muốn có thể được gần Khúc Thương Ly hơn một chút.

Cô ấy yêu Khúc Thương Ly, yêu hơn bất cứ ai trên đời này.

Nhưng mà cô ấy thật sự không hiểu được, tại sao tình yêu của cô ấy lại mãi không có kết quả.

Bởi vì những năm này mỗi một lần khi cô ấy cho rằng tình cảm giữa hai người đã đến lúc gặt quả thì lại luôn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Giống như mấy năm trước, khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp đại học vậy.

Cô ấy vốn cho rằng mình có thể làm cô dâu của Khúc Thương Ly, nhưng lại bị cha mẹ dùng mạng sống để ngăn cản.

Không chỉ vậy, trong những năm sau đó, hai người càng thù ghét lẫn nhau một cách sâu sắc, đã lãng phí rất nhiều thời gian.

Sau khi trải qua những đau khổ trải dài, hai người đã có thể gỡ bỏ được tất cả sự hiểu lầm.

Tống Chỉ Manh cho rằng khó khăn lắm mình mới chiếm được tình yêu của Khúc Thương Ly, cuối cùng bọn họ có thể bắt đầu lại.

Nhưng không biết từ lúc nào, Khúc Thương Ly lại có một đứa con.

Người đàn ông mà cô ấy hết lòng hết dạ yêu nhiều năm như vậy lại bỗng bỏ cuộc giữa chừng, có con với người phụ nữ khác.

Đây vốn là cái gai ghim trong lòng cô ấy mãi vẫn chưa gỡ bỏ được.

Nhưng mà sau đó Tống Chỉ Manh vân cố hết sức thuyết phục bản thân mình, Khúc Thương Ly có con cũng không sao cả.
 
Back
Top Dưới