Ngôn Tình Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5185


Chương 5185

Khúc Thương Ly vừa nói vừa đưa Tống Chỉ Manh đến khoa cấp cứu.

Vài bác sĩ nhanh chóng đưa cô ấy lên giường bệnh, lập tức đẩy đến phòng cấp cứu làm kiểm tra.

Khúc Thương Ly vốn định đi theo vào, nhưng mà lại bị hộ lý bên cạnh ngăn ở ngoài, nói là không được đi vào, chỉ có thể chờ ở bên ngoài đợi tin.

Khúc Thương Ly đứng tại chỗ, anh †a và Quan Triều Viễn nhìn cánh cửa được đóng lại cực kỳ gấp gáp, dù thấy bác sĩ đã làm việc nhưng vẻ mặt cũng không hề bớt căng thẳng.

Tô Lam vẫn luôn theo sát bên cạnh hỏi: “Anh Khúc, anh vừa nói gì?”

Hiện giờ gần như tất cả sự chú ý của Khúc Thương Ly đều tập trung vào Tống Chỉ Manh nên lúc đối mặt với câu hỏi của Tô Lam, anh ta gần như không có kiên nhãn: “Cô ấy ngất xỉu trong buổi họp báo, tôi sợ là…”

Khúc Thương Ly cũng không nói hết những lời sau đó ra, anh ta sợ sau khi mình nói ra thì không may sẽ biến thành sự thật.

Mà sau khi Tô Lam nghe thấy những lời này thì sắc mặt bỗng trở nên trăng bệch.

Cô lập tức quay đầu nhìn về phía Quan Triều Viễn, dùng tay túm lấy tay áo của anh.

Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đầy vẻ áy náy và bất đắc dĩ.

Cô thật sự là chỉ một lòng một dạ muốn giúp Nguyễn Phương Thảo lấy lại sự công bằng nhưng mà cô lại quên mất một vấn đề vô cùng quan trọng.

Đó là diễn viên đóng vai nữ chính của bộ phim “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” không phải ai khác mà là Tống Chỉ Manh.

Chuyện sao chép kịch bản ba năm trước bị đào lên, khi Nguyễn Phương Thảo bắt đầu lấy lại được sự trong sạch, vậy thì tất nhiên những người giành được thành công sau bộ phim “Mới yêu ba trăm sáu mươi lăm lần” sẽ bị liên lụy.

Nên chuyện hôm nay Tống Chỉ Manh mới bị phóng viên vây quanh là điều có thể tính trước được.

Tô Lam vấn luôn cho rằng lần này mình đã sắp xếp một cách hoàn hảo không chê vào đâu được.

Không nói gì khác, ít nhất hành động lần này của mình có thể trả lại sự †rong sạch cho Nguyễn Phương Thảo.

Để sau này cô ta có thể đàng hoàng xuất hiện trong giới biên kịch.

Nhưng mà cô cũng đã quên mất một điều quan trọng nhất.

Cô đã quên mất hành vi này của mình rất có thể sẽ tác động đến Tống Chỉ Manh.

Mà hôm nay khi bị những phóng viên vây quanh phỏng vấn, rất có thể sẽ khiến bệnh của cô trở nên nặng hơn.

Dù sao đây cũng là một chuyện sống còn đó.

Là chuyện không thể để xảy ra chút Sai sót nào.

Vừa nghĩ đến chuyện vì mình suy nghĩ không chu toàn mà để Tống Chỉ Manh rơi vào hoàn cảnh bị động này, Tô Lam bông cảm thấy hết sức hổ thẹn.

Viên mắt cô đỏ lên, nước mắt đã bắt đầu đọng ở khóe mắt.

Khúc Thương Ly đứng ở bên cạnh từ đầu đến cuối vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ riêng của mình.

Khi anh ta nhìn thấy trong mắt của Tô Lam có nước mắt thì lập tức lấy lại tỉnh thần.

Một giây sau, sắc mặt anh ta bỗng trở nên khó chịu: “Tô Lam, tin đó là do em tung ra sao?”

Tô Lam hơi ngẩn ra một chút, nhẹ nhàng cắn cắn môi, vẻ mặt vô cùng tự trách.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5186


Chương 5186

Cô cúi đầu: “Anh Thương Ly, em chỉ muốn lấy lại công bằng cho Nguyễn Phương Thảo thôi, nhưng mà em thật sợ không ngờ là sẽ làm tổn thương chị Chỉ Manh, lần này là do em sai sót, là do em không tính toán kỹ nên mới…”

“Thật sự là em?”

Sau khi nghe thấy lời mà Tô Lam nói, Khúc Thương Ly gần như giận tím mặt.

Anh ta có vẻ hơi không khống chế được cảm xúc của mình, bông đi về phía Tô Lam gân hơn mấy bước, viền mắt đỏ bừng, ánh mắt sắc bén.

Cứ như là lúc nào cũng có thể ra tay đánh cô vậy.

Thấy phản ứng này của Khúc Thương Ly, Tô Lam càng hoảng sợ hơn.

Nhưng cô theo bản năng nhắm hai mắt lại, bởi vì đúng là chuyện lần này là do cô suy nghĩ chưa kỹ càng.

Nếu như vậy có thể làm Khúc Thương Ly xả giận, dễ chịu hơn một chút thì cô có bị đánh cũng không sao.

Nhưng mà cô đã chờ rất lâu nhưng mà vấn chưa bị gì cả, tay của Khúc Thương Ly cũng chưa chạm vào mình.

Tô Lam lo lắng mở mắt ra, cô nhận ra Quan Triều Viễn đứng cạnh mình không biết đã chắn giữa hai người từ lúc nào.

Lúc này ánh mắt của Quan Triều Viễn vô cùng khó chịu.

Anh quắc mắt, cứ nhìn chằm chằm Khúc Thương Ly, giọng nói lạnh lẽo đến †ận xương tủy: “Anh dám đụng vào một cọng tóc của cô ấy thử xem?”

Khúc Thương Ly nhìn thoáng qua sắc mặt lạnh lùng và ánh mắt sắc bén của Quan Triều Viễn, vừa liếc nhìn viên mắt đỏ bừng và gương mặt áy náy của Tô Lam, đầu óc trống rỗng.

Vài giây sau đó, anh ta bỗng nhiên bình tĩnh lại.

Anh ta hơi loạng choạng lùi về sau mấy bước, bất đắc dĩ dựa lên tường.

Anh ta chán nản ngẩng đầy lên, cứ ngẩn ra như vậy nhìn lên trần nhà, giọng nói rất trâm thấp, cũng không biết là đang nói chuyện với bản thân hay là đang nói với Tô Lam: “Xin lỗi, là anh quá xúc động, chỉ một lòng lo lắng cho tình hình của cô ấy mà không nghĩ đến trong chuyện này còn có những người bị hại khác.”

“Anh tin răng nếu như Chỉ Manh biết sự thật sau chuyện này thì cô ấy cũng sẽ làm giống như em, trả lại sự trong sạch cho Nguyễn Phương Thảo.”

Khúc Thương Ly thở dài một hơi, sau đó bỗng chán nản ngồi xổm xuống đất.

Anh ta dùng hai tay ôm lấy đầu của mình, giọng nói đau đớn khàn khàn: “Anh… anh chỉ là quá nôn nóng, quá sợ hãi! Năm đó lúc có kết quả kiểm tra bệnh của cô ấy, bác sĩ nói cô ấy cũng chỉ có thể sống được ba đến năm năm nữa, anh sợ, anh sợ cô ấy sẽ…”

Khúc Thương Ly còn chưa dứt lời thì cửa phòng cấp cứu vốn đang đóng chặt bỗng được một bác sĩ kéo ra từ bên trong.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Đột nhiên nghe được tiếng động lớn truyền từ phía sau đến, Khúc Thương Ly bồng giật mình, vội vàng đứng lên quay đầu nhìn về phía sau.

Người đi từ phòng cấp cứu ra không phải là ai khác ngoài bác sĩ Bạch.

Anh ta nhanh chóng tháo khẩu trang ra, sau khi anh ta nhìn thấy Tô Lam đứng cạnh Quan Triều Viễn thì ánh mắt cũng hiện lên sự kinh ngạc: “Tô Lam, cô ấy là bạn của hai người sao?”

Tô Lam đang định mở miệng đã bị Quan Triều Viễn giành nói trước: “Gô ấy là chị họ của tôi.”

Sau khi nghe được câu trả lời của Quan Triều Viễn, ánh mắt bác sĩ Bạch liếc nhìn hai người rất sâu xa.

Nhưng mà anh ta nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Khúc Thương Ly đứng cạnh hai người họ.

Khúc Thương Ly cũng được xem là nam thần lâu năm của nước Bạch Lạc, gần như là từ ông bà cụ từ tám mươi tuổi đến mấy cô cậu bé năm sáu tuổi đều biết là ai.

Nên lần đầu tiên bác sĩ Bạch nhìn thấy Khúc Thương Ly thì đã nhận ra anh ta.

Anh ta chần chừ một lát mới nói: “Chuyện liên quan đến bệnh của cô Tống, tôi phải nói với ai chứ?”

Khi bác sĩ Bạch vừa dứt lời thì Khúc Thương Ly đã lập tức bước lên một bước, vô cùng lo lắng nói: “Tô Lam, cô ấy là bạn của hai người sao?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5187


Chương 5187

Tô Lam đang định mở miệng đã bị Quan Triều Viễn giành nói trước: “Gô ấy là chị họ của tôi.”

Sau khi nghe được câu trả lời của Quan Triều Viễn, ánh mắt bác sĩ Bạch liếc nhìn hai người rất sâu xa.

Nhưng mà anh ta nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Khúc Thương Ly đứng cạnh hai người họ.

Khúc Thương Ly cũng được xem là nam thần lâu năm của nước Bạch Lạc, gần như là từ ông bà cụ từ tám mươi tuổi đến mấy cô cậu bé năm sáu tuổi đều biết là ai.

Nên lần đầu tiên bác sĩ Bạch nhìn thấy Khúc Thương Ly thì đã nhận ra anh ta.

Anh ta chần chừ một lát mới nói: “Chuyện liên quan đến bệnh của cô Tống, tôi phải nói với ai chứ?”

II Khi bác sĩ Bạch vừa dứt lời thì Khúc Thương Ly đã lập tức bước lên một bước, vô cùng lo lắng nói: “Tôi là chông của cô ấy, có chuyện gì thì anh có thể nói với tôi, tôi có thể quyết định.”

Khi nghe thấy Khúc Thương Ly nói Vậy, trên mặt của bác sĩ Bạch hiện lên vẻ khiếp sợ và ngạc nhiên.

Hai người Tô Lam và Quan Triều Viễn đứng ở bên cạnh cũng ngẩn cả ra, nhưng mà bọn họ đã nhanh chóng kịp lấy lại tinh thần.

Tống Chỉ Manh và Khúc Thương Ly cũng đã có con với nhau, dù hai người bọn họ tạm thời vấn chưa đăng kí kết hôn thì tình cảm cũng đã sớm nồng nàn hơn vợ chồng rất nhiều.

Bọn họ đã trải qua nhiều chuyện như vậy, một tờ giấy kết hôn với họ mà nói, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Sau một lát, Quan Triều Viễn trầm mặc nói: “Đúng vậy!”

Bác sĩ Bạch gật đầu, vừa đi về phía phòng làm việc, vừa lật báo cáo kiểm tra sức khỏe của Tống Chỉ Manh.

Sau khi nhóm bọn họ đều đi vào phòng làm việc, bác sĩ Bạch mới đặt báo cáo trong tay xuống.

Anh ta cau mày giải thích: “Hôm nay chúng tôi đã làm kiểm tra não cho cô Tống, sau đó cũng xem lại một số ghi chép khám chữa bệnh trước đó của cô ấy, chuyện cô Tống mắc chứng Alzheimer, mọi người đều biết sao?”

Câu nói của bác sĩ Bạch khiến mọi người đều lập tức yên lặng.

Sắc mặt của Khúc Thương Ly vô cùng khó coi.

Nếu như chuyện Tống Chỉ Manh ngất xỉu không liên quan gì đến chứng Alzheimer thì hiện tại bác sĩ Bạch đã không đột nhiên nhắc đến vấn đề này.

Bây giờ anh ta nhắc đến chuyện này, chứng minh là lần ngất xỉu này của Tống Chỉ Manh có liên quan đến chứng bệnh này.

Nhất thời đầu óc của Khúc Thương Ly trống rồng.

Anh ta không biết nên đối mặt với vấn đề mà bác sĩ Bạch hỏi như thế nào, anh ta rốt cuộc nên trả lời thế nào.

Thấy ba người không hề có ý định mở miệng trả lời, bác sĩ Bạch không khỏi nhíu mày.

Anh ta lại hỏi lại: “Rốt cuộc là mọi người có biết hay là không?”

Sau một hồi yên lặng, Khúc Thương Ly vân gật đầu một cái.

Nhưng mà vẻ mặt anh ta vô cùng u ám, giọng nói mờ mịt: “Chuyện này tôi đã biết từ mấy năm trước rồi, trước đó bác sĩ cũng đã nói rất rõ ràng với tôi.”

Sau khi nghe thấy lời mà Khúc Thương Ly nói, trên gương mặt của bác sĩ Bạch hiện lên biểu cảm khó có thể tin được: “Ngài Khúc, tôi hiểu rõ là công việc diễn viên của mọi người vô cùng bận rộn, hơn nữa có lẽ là liên quan đến vấn đề hợp đồng và lợi ích của công ty nên có một số chuyện mọi người không thể nào từ chối được, nhưng mà tôi không thể không nhắc nhở anh một câu, bệnh của cô Tống Chỉ Manh đã vô cùng nghiêm trọng, lúc này với tư cách là chồng của cô ấy, anh không nên để cô ấy làm công việc với cường độ bận rộn như vậy được, nếu không sẽ chỉ khiến bệnh của cô ấy ngày càng nặng, lời này của tôi có ý gì, ngài hiểu chứ?”

Lời của bác sĩ Bạch vừa dứt, bàn tay vẫn buông thống của Khúc Thương Ly bông nắm chặt lại.

Sắc mặt của anh ta bỗng trở nên trăng bệch.

Anh ta cắn chặt môi, khó khăn lắm mới nói được vài chữ qua kẽ răng: “Tình hình bây giờ như thế nào?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5188


Chương 5188

Đầu tiên là bác sĩ Bạch yên lặng thở dài một hơi, sau đó trên mặt anh ta hiện lên vẻ tiếc hận: “Lần này cô ấy đột nhiên ngất xỉu là một trong những biểu hiện khi bệnh tình chuẩn bị diễn biến nặng, bây giờ kiến nghị của tôi là lập tức dừng tất cả những công việc của cô ấy lại, đồng thời lập tức làm thủ tục nằm viện.”

Lời của bác sĩ Bạch vừa dứt, Tô Lam ngồi bên cạnh nhất thời không dám tin kinh ngạc hô lên thành tiếng: “Sao cơ? Tại sao lại như vậy?”

Tô Lam đã từng là một bác sĩ, cho nên cô ấy hiểu rất rõ ràng.

Nếu như không phải bệnh đã đến mức không thể nào cứu chữa được thì bác sĩ Bạch chắc chắn sẽ không yêu cầu Tống Chỉ Manh lập tức dừng tất cả công việc lại, lập tức nằm viện.

Khúc Thương Ly bên cạnh cũng đã nghĩ đến chuyện này, vô cùng lo lắng nói: “Bác sĩ Bạch, nhất định phải nằm viện mới được sao?”

Khúc Thương Ly nói điều này không phải là lắng những người bên cạnh sẽ có phản ứng thế nào với cô ấy.

Mà anh ta chỉ đang lo lắng, nếu bồng nhiên để Tống Chỉ Manh nhập viện như vậy thì nhất định sẽ k*ch th*ch trí tò mò của cô ấy.

Hơn nữa người có tính tình cực kỳ quật cường như cô ấy chắc chắn nhất định sẽ gặng hỏi cho bằng được.

Lúc ở nhà anh ta còn có thể giấu được, nhưng mà nếu đã đến bệnh viện, ngày nào cũng có bác sĩ xuất hiện trước mặt cô ấy, sớm muộn gì cô ấy cũng biết về bệnh của bản thân.

Một người vốn đang khỏe mạnh thì lúc biết mình bị căn bệnh này cũng sẽ không chịu được, huống chi là Tống Chỉ Manh chứ?

Chỉ cần Tống Chỉ Manh biết được sự thật về căn bệnh của mình, không biết là sẽ tuyệt vọng đến mức nào.

Thậm chí đến cuối cùng còn từ bỏ chữa trị, nghĩ đến đó Khúc Thương Ly đã run lên.

Bác sĩ Bạch nhìn thấy phản ứng của Tô Lam và Khúc Thương Ly thì trên mặt anh ta hiện lên vẻ không vui.

Bởi vì lần nào khi đụng đến những bệnh nhân mắc bệnh nghiêm trọng thì người nhà bệnh nhân cũng đều hỏi câu này.

Vậy nên bác sĩ Bạch vẫn nhịn xuống kiên nhân giải thích: “Vấn đề có nằm viện hay không vốn do người nhà bệnh nhân quyết định, bác sĩ chúng tôi không hề có tư cách can thiệp.”

“Nhưng mà nếu như tôi đã là bác sĩ thì nhất định sẽ có trách nhiệm của một người bác sĩ, nhất định sẽ có trách nhiệm với bệnh nhân của mình, tôi yêu cầu Tống Chỉ Manh lập tức năm viện chính là vì muốn chữa trị với mức độ cao nhất cho cô ấy, dùng cách này để kéo dài mạng sống của cô ấy, chuyện này mọi người hiểu chứ?”

Lời này của bác sĩ Bạch đã hết sức rõ ràng rồi.

Bởi vì thời gian này quá bận rộn công việc, làm việc không ngừng nghỉ, bệnh của Tống Chỉ Manh đã bắt đầu trở nên xấu đi.

Bác sĩ Bạch vẫn hiểu rõ Tống Chỉ Manh là người của công chúng nên nếu để người khác biết được bệnh của cô ấy thì chắc chắn không phải là chuyện tốt đẹp gì.

Nên anh ta mới châm chước, sau đó căn dặn: “Nếu như mọi người không muốn nằm viện cũng không sao, tôi sẽ kê đơn thuốc cho mọi người mang về trước, nhưng mà những thuốc này nhất định là phải uống đều đặn đúng giờ.”

“Theo như kinh nghiệm của tôi thì chắc chắn là chứng hay quên của cô Tống sẽ ngày càng nặng hơn, ban đầu cô ấy sẽ chỉ quên những chuyện vặt vãnh hàng ngày, nhưng lúc bệnh nặng nhất, cô ấy thậm chí sẽ quên mất những người thân nhất bên cạnh mình, đến cuối cùng, thậm chí cô ấy còn quên mất bản thân mình là ai.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5189


Chương 5189

“Hơn nữa bây giờ tôi vô cùng nghiêm túc nhắc nhở mọi người, không phải là lúc bệnh của cô ấy nặng nhất là chỉ mất trí nhớ thôi đâu, cùng với việc bệnh càng nặng thì cô ấy sẽ không thể tự chăm sóc bản thân được, dần dần tay chân sẽ không thể cử động được, cuối cùng tất cả các cơ quan nội tạng sẽ suy kiệt mà chết.”

Những lời này khiến nhóm người Tô Lam vô cùng hoảng sợ.

Tô Lam đứng bên cạnh của Quan Triều Viễn, đưa tay nắm chặt lấy cánh †ay anh, muốn dựa vào đó để giữ vững thân thể nhỏ bé run rẩy của mình.

Nước mắt vốn đọng trong mắt, cứ như vậy rơi xuống.

Bởi vì cô thật sự không hiểu được vì sao một người tốt như Tống Chỉ Manh lại bị ông trời đối xử bất công như vậy.

Trên đời này có nhiều người xấu như vậy, như là Tân Vũ Vân, Tô Bích Xuân.

Nhưng mà bọn họ vẫn sống rất tốt.

Nhưng còn Tống Chỉ Manh không hề làm gì, lại chịu kết cục thảm thương như vậy.

Sau khi bác sĩ Bạch nói xong thì yên lặng nhìn Khúc Thương Ly, cứ như là muốn đợi quyết định của anh ta.

Sắc mặt của Quan Triều Viễn vừa trầm xuống, sau đó anh cũng cùng Tô Lam kề vai đứng yên, ánh mắt nặng nề nhìn về phía Khúc Thương Ly.

Dù sao chuyện này cũng do Khúc Thương Ly quyết định.

Ý kiến của hai người cũng chỉ để tham khảo mà thôi.

Cứ yên lặng một lúc lâu như vậy, Khúc Thương Ly bỗng ngẩng đầu lên nói: “Cô ấy đã tỉnh chưa? Cô ấy đã biết về bệnh của mình chưa?”

Có vẻ như không ngờ là Khúc Thương Ly lại đưa ra vấn đề như vậy, bác sĩ Bạch hơi ngẩn ra một chút, lập tức lắc đầu: “Bây giờ cô ấy vấn chưa tỉnh lại, cho nên cũng chưa biết về chuyện tình hình bệnh của mình.”

Khi nhận được câu trả lời, Khúc Thương Ly cứ như là đã đưa ra quyết định gì đó vậy, trầm giọng nói: “Nếu như là vậy, mong bác sĩ Bạch hãy giúp tôi kê thuốc, tôi muốn đón cô ấy về nhà tự chăm sóc, với hoàn cảnh ở bệnh viện, tôi rất lo lắng.”

Sau khi bác sĩ Bạch nghe Khúc Thương Ly nói vậy thì nhìn Khúc Thương Ly, thấy vẻ mặt của anh ta có vẻ chắc chăn, cứ như đã hạ quyết tâm, đưa ra quyết định rồi.

Anh ta cau mày nhìn Khúc Thương Ly, vẻ mặt nhất thời trở nên khó coi: “Ngài Khúc, tôi hiểu rất rõ, tôi cũng biết cô Tống có thân phận đặc biệt.”

“Cô ấy là một nhân vật có sức ảnh hưởng đến công chúng, nhưng mà bệnh tật là điều không hề có khái niệm phân biệt, đứng trước bệnh tật thì cô ấy cũng chỉ là một người bình thường.”

“Tình trạng bệnh lúc này của cô Tông không phải chuyện đùa, nếu như anh cứ kiên trì muốn đưa cô ấy về thì bệnh viện chúng tôi không thể ngăn cản được.”

“Nhưng mà tôi có thể chắc chắn rằng tình hình sẽ tệ hơn là lúc ở bệnh viện, tôi có thể cho anh một chút thời gian suy nghĩ, anh thật sự muốn làm như vậy sao?”

Bác sĩ Bạch nói rất nghiêm túc, đây cũng là một đề nghị dựa trên trình độ bác sĩ chuyên nghiệp.

Bởi vì bình thường anh ta cũng hay gặp phải trường hợp như vậy.

Người nhà bệnh nhân không tin là tình hình bệnh sẽ diễn biến phức tạp một cách nhanh chóng nên lựa chọn đưa bệnh nhân về nhà chăm sóc.

Nhưng mà thường thì tốc độ bệnh sẽ trở nên nặng hơn.

Trước đó Tô Lam từng là bác sĩ, tất nhiên là cô biết lời này của bác sĩ Bạch có nghĩa là gì.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5190


Chương 5190

“Anh Khúc, thật ra…”

Tô Lam đang định mở miệng nói gì đó, nhưng mà cô còn chưa nói xong thì cánh tay đã căng lên.

Cô quay đầu lại, nhận ra một bàn tay mạnh mẽ đang kéo cánh tay cô.

Cô kinh ngạc nhìn lại, nhìn thấy ánh mắt thâm trầm đang liếc nhìn mình của Quan Triều Viễn, anh đang lắc đầu với cô.

Trong lòng Tô Lam hơi chần chừ, nhưng mà cuối cùng cô vẫn không nói những lời mình nghĩ ra miệng.

Thật ra cô cũng hiểu được rốt cuộc tính tình của Tống Chỉ Manh là như thế nào.

Dù sao thì đó cũng là chị họ của Quan Triều Viễn, cũng là người có quan hệ với nhà họ Quan tốt nhất.

Đã sống chung nhiều năm như vậy, tất nhiên cô biết Tống Chỉ Manh là một người vô cùng hiếu thắng.

Nếu như cô ấy thật sự biết mình mắc bệnh nặng như vậy, đã đến mức không thể nào chữa trị được nữa.

Chỉ sợ cô ấy sẽ lựa chọn không lãng phí quãng thời gian còn lại ở bệnh viện.

Nhưng vấn đề là nếu như không tiếp tục ở lại bệnh viện chữa trị thì làm sao biết được là có khả năng hồi phục hay là không chứ?

Thật ra thì xét về mặt y học, bệnh Alzheimer chưa bao giờ có trường hợp nào khỏi hoàn toàn.

Nhưng mà nếu như tiếp nhận hệ thống hóa trị của bệnh viện, ít nhất có thể kéo dài thời gian mà.

Tô Lam nhìn Khúc Thương Ly như vậy, tuy là trên mặt anh ta cũng không có nhiều sự thay đổi, nhưng mà †rong lòng Tô Lam hiểu rất rõ, anh †a đã dồn hết sự đau khổ vào lòng, không muốn để bọn họ nhìn thấy.

Đúng vậy, đối với Khúc Thương Ly mà nói, sau khi đau khổ và không chấp nhận được sự thật về căn bệnh của Tống Chỉ Manh, lúc này anh ta đã có vẻ hơi lạnh nhạt.

Đó là vì anh ta đã dùng thời gian năm năm để điều chỉnh xong tâm trạng.

Năm năm này anh ta đã bỏ ra sự cố gắng mà không người thường nào có thể hiểu được.

Từ ban đầu khi biết về bệnh của Tống Chỉ Manh, anh ta đã quyết định.

Chắc chắn sẽ không để cô ấy một mình ở trong bệnh viện lạnh lẽo sống hết thời gian sau cùng của mình.

Anh ta nhất định sẽ ở bên cạnh chăm sóc cho cô ấy, không để cô ấy có bất cứ tiếc nuối gì.

“Anh rất hiểu cô ấy, thậm chí còn hiểu cô ấy hơn cả hiểu chính bản thân anh, hai người biết không?”

Sau khi yên lặng một lúc lâu sau, cuối cùng Khúc Thương Ly cũng từ từ lên tiếng.

Chỉ là lúc anh ta nói điều này, giọng nói vô cùng trầm.

Mỗi một chữ đều như là gió thổi lạnh từ nơi xa, khiến người nghe cảm thấy vô cùng đè nén: “Nếu như lúc này cô ấy đã tỉnh, để cho cô ấy tự lựa chọn, anh nghĩ cô ấy cũng sẽ có quyết định giống anh.”

Đứng ở đối diện bọn họ là bác sĩ Bạch, là một người ngoài cuộc, anh ta dùng lí trí và ánh mắt của một bác sĩ để đối xử với bệnh nhân.

Nên cũng không có sự thấu hiểu sâu sắc với nhau như giữa Khúc Thương Ly và Tống Chỉ Manh.

Cũng không biết trong mối tình của bọn họ đã trải qua những khó khăn gì, hay là tình cảm của hai người khắc sâu đến mức nào.

Anh ta chỉ biết mình là một bác sĩ, những lời nên nói, những điều nên khuyên đều đã được nói hết.

Anh ta đã cố gắng rồi nhưng mà quyền lựa chọn cuối cùng lại ở trong tay của người nhà bệnh nhân chứ không phải là anh ta.

Nên lúc nghe thấy giọng nói bình tĩnh của Khúc Thương Ly, bác sĩ Bạch thở dài một hơi, giọng nói có vẻ bất đắc dĩ: “Ngài Khúc, anh là người thân của cô ấy, nên vẫn là người đưa ra quyết định, chúng tôi chỉ là bác sĩ, sẽ đưa ra gợi ý nhưng không can thiệp vào sự lựa chọn của anh.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5191


Chương 5191

“Đợi một lát nữa cô ấy tỉnh lại, tôi sẽ kê cho mọi người một ít thuốc, mọi người cứ đưa cô ấy về là được.”

“Nhưng mà nhớ rõ là phải uống thuốc đúng giờ, điều này không thể quên được.”

Khúc Thương Ly hơi nhíu mày: “Không cần ở lại đây theo dõi thử một thời gian sao?”

Bác sĩ Bạch nghe vậy thì dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn anh ta: “Có ở lại bệnh viện quan sát hay không với anh còn quan trọng sao? Tôi cho răng những lời ban nãy đã nói rõ.”

Lời của bác sĩ Bạch không mặn không nhạt, nhưng lại khiến vẻ mặt của Khúc Thương Ly cứng lại.

Khi nhận được câu trả lời vô cùng bình tĩnh của Khúc Thương Ly, bác sĩ Bạch cũng buông bỏ sự lo lắng trong lòng, hơi bất đắc dĩ gật đầu nhìn về phía Quan Triều Viễn và Tô Lam xem như chào hỏi.

Sau đó bèn trực tiếp xoay người đi về phía phòng làm việc của mình.

Khúc Thương Ly đứng tại chỗ nhìn bóng lưng ngày càng xa của bác sĩ Bạch, vẻ mặt của anh ta chuyển từ chắc chắn khi đưa ra quyết định, dần trở nên Có vẻ sa sút.

Đến cuối cùng, cả người anh đều tỏa ra một loại hơi thở suy sụp tinh thần.

Tô Lam và Quan Triều Viễn cứ như vậy cùng anh ta đứng ở cửa.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, nhất thời cũng không biết nên nói gì cho phải.

Dù sao thì vào lúc này những lời an ủi của bọn họ cũng có vẻ dư thừa.

Những lời khác thì không có lập trường để nói ra.

Trong lúc tất cả mọi người đều chìm trong sự yên lặng thì cửa phòng cấp cứu lại được mở ra một lần nữa.

Một y tá trẻ tuổi nhanh chóng đi ra, cô ta nhìn xung quanh một vòng, cuối cùng nhìn về phía ba người Tô Lam nói: “Mọi người là người thân của Tống Chỉ Manh sao?”

Ba người lập tức đi tới, ngẩng đầu lên một cái đã thấy Tống Chỉ Manh đang loạng choạng đứng lên xuống giường, vịn vào vách tường đi ra ngoài.

Khi Khúc Thương Ly nhìn thấy cảnh này thì gần như là mặt đổi sắc.

Anh ta bước nhanh đến kéo Tống Chỉ Manh đang sắp ngã vào lồng ngực mình, giọng nói vô cùng bất đắc dĩ và lo lắng: “Làm sao thế? Sao em lại tự đi ra?”

Hộ lý liếc mắt nhìn bọn họ, lập tức lấy giấy bút ra ghi lại: “Nếu như mọi người đã là người nhà của cô ấy, vậy bây giờ mọi người chuẩn bị thủ tục nhập viện hay là…”

Chỉ là hộ lý còn chưa kịp nói xong thì Tống Chỉ Manh đang tựa vào lồng ngực của Tống Chỉ Manh đã nghi ngờ ngẩng đầu lên, vô cùng kinh ngạc nói: “Sao cơ? Tôi không hề bị bệnh, chỉ là gần đây nghỉ ngơi không được tốt lắm, còn cần phải nằm viện sao?”

Hộ lý chỉ cảm thấy phản ứng của Tống Chỉ Manh hơi kỳ lạ.

Cô ta ngẩng đầu nhìn Tống Chỉ Manh một cái, lúc đang chuẩn bị nói gì đó thì lại bị Khúc Thương Ly giành nói trước.

Chỉ thấy anh ta cúi đầu nhìn Tống Chỉ Manh, vẻ mặt có vẻ thả lỏng, mỉm Cười: “Em nói đúng, em cũng không bị bệnh, không cần nằm viện, chúng ta có thể đi về.”

“Này, đợi đãt”

Hộ lý nhìn phản ứng của bọn họ, theo bản năng cho rằng có lẽ là bác sĩ Bạch chưa nói rõ tình trạng bệnh của cô ấy cho bọn họ biết.

Dù sao thì cô ta cũng biết bệnh của Tống Chỉ Manh đã rất nặng rồi, đáng lẽ phải tiến hành chữa trị ngay lập tức mới phải.

Nhưng mà cô ta còn chưa kịp mở miệng thì đã bị Tô Lam kéo cánh tay.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5192


Chương 5192

Cô ta vừa quay lại đã đối mặt với động tác âm thầm lắc đầu của Tô Lam.

Đến tận lúc này hộ sĩ mới phản ứng được, cô ta hơi cau mày, không tiếp tục nói nữa.

Sau một lúc lâu không nói gì, cô ta mới đổi chủ đề: “Ừ, nếu đã vậy có nghĩa là mọi người không định nằm viện, vậy thì cứ đến phòng làm việc của bác sĩ lấy một chút thuốc về uống, nghỉ ngơi cho thật tốt.”

Khúc Thương Ly đang chuẩn bị gật đầu đồng ý, nhưng mà sự nghi ngờ trên gương mặt của Tống Chỉ Manh ngày càng rõ ràng.

Cô ấy nghi ngờ nhíu mày: “Chỉ là gần đây tôi quá mệt, chỉ cần về nhà nghỉ ngơi thật tốt là được rồi, tôi cũng không bị bệnh gì khác, tại sao còn phải uống thuốc chứ?”

“Khúc Thương Ly, hay là chúng ta về nhà trước đi, gân đây em rất bận, lịch trình cũng đã lấp kín, không thể lại tiếp tục lãng phí thời gian nữa.”

Vừa nghe thấy lời này của Tống Chỉ Manh, vẻ mặt của Khúc Thương Ly nhất thời trở nên khó coi, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo hơn: “Em đừng có mà nói với anh, với trạng thái bây giờ của em mà còn tiếp tục đi chụp ảnh quảng cáo?”

Nghe thấy câu hỏi của Khúc Thương Ly, Tống Chỉ Manh cứ như là đang nghe †ruyện cười vậy.

Cô ấy gật đầu như đúng rồi: “Tất nhiên rồi, vai diễn của em vẫn còn chưa đóng máy mà. Anh rất hiểu em, em cũng không phải là loại người có đầu không có đuôi, lúc này em chỉ vì lao lực vất vả nên bị mất sức, tụt huyết áp mới té xỉu”

“Em hiểu rất rõ cơ thể của em, chỉ muốn nghỉ ngơi một ngày cho khỏe, ăn uống đúng giờ là được rồi.”

“Haizz, Tô Lam, sao hai người cũng đến đây? Ban nấy chị không nhìn thấy hai đứa mà nhỉ?”

“Khúc Thương Ly, anh làm sao thế, em cũng chỉ té xỉu thôi mà anh còn làm lớn chuyện gọi người đến đây? Nhìn đi, còn đưa em vào cả phòng cấp cứu, đúng là làm quá mài”

Khúc Thương Ly nhìn vẻ mặt ngây thơ không hiểu chuyện gì của Tống Chỉ Manh, nhất thời không biết phải có phản ứng thế nào.

Mà lúc này, khi Tô Lam nhìn thấy dáng vẻ của Khúc Thương Ly thì mới hiểu được, nếu như Khúc Thương Ly không nhanh chóng điều chỉnh tâm †rạng của mình thì một cô gái thông minh như Tống Chỉ Manh nhất định sẽ nhận ra được điều không đúng.

Vậy nên cô mới vội vàng nói thêm: “Chị Chỉ Manh, anh Khúc, hay là chúng ta về nhà rồi nói tiếp, cứ đứng nói chuyện trước cửa phòng cấp cứu của người ta như vậy cũng không hay lắm đâu!”

Sau khi được Tô Lam nhắc nhở, Tống Chỉ Manh mới nhận ra bọn họ đang đứng ở cửa lớn của phòng cấp cứu.

Có đôi lúc bác sĩ đi vào đi ra còn phải tránh bọn họ, đúng là rất bất tiện.

Vậy nên Tống Chỉ Manh cũng vội vàng gật đầu: “Tô Lam nói đúng, bây giờ chúng ta mau đi về đi, thật ra chị ghét nhất là bệnh viện, nếu như không phải là không có cách nào khác thì chị không bao giờ đến bệnh viện đâu.”

Vừa nói xong, Tống Chỉ Manh huých khuỷu tay vào Khúc Thương Ly, liếc mắt hờn dõi nhìn anh nói: “Anh cái người này, thật đáng ghét!

Sau này nếu như không có chuyện gì lớn thì đừng có mà đưa em đến bệnh viện, em ghét chỗ này nhất, mỗi lần vào bệnh viện là tim không nhịn được đập rất nhanh, ngửi thấy mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện thì em sẽ hốt hoảng, vốn không sao lại bị anh làm cho bị bệnh.”

Khúc Thương Ly cúi đầu nhìn cô ấy với ánh mắt vô cùng cưng chiều, nhẹ giọng đồng ý: “Được, sau này chúng ta không đến %a”

nữa: Sau khi nhận được lời đồng ý của Khúc Thương Ly, lúc này Tống Chỉ Manh | mới hài lòng gật đầu.

Lúc ăn cơm tối, Tô Lam mời Khúc Thương Ly và Tống Chỉ Manh đến nhà mình.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5193


Chương 5193

Khúc Thương Ly biết ý của Tô Lam là muốn mượn cơ hội này dời sự chú ý của Tống Chỉ Manh nên cũng không từ chối.

Sau khi đưa mọi người về đến biệt thự, anh bèn đi đến trường đón Khúc Nhất Phàm.

Nhân lúc này, Tống Chỉ Manh bèn ngồi ở vườn hoa nói chuyện phiếm với Tô Lam.

Trong lúc Khúc Thương Ly ra ngoài, Tống Chỉ Manh và Tô Lam ngồi trên ban công uống trà.

Lúc nghe thấy tiếng động cơ ô tô truyền đến, Tống Chỉ Manh như phản xạ có điều kiện đứng dậy.

Cô ấy từ từ đi đến ban công bên cạnh, đôi tay áp lên má mình, ánh mắt hơi ngẩn ngơ nhìn xuống dưới lầu.

Bãi đậu xe ở tầng một, xe của Khúc Thương Ly đồ ở đó.

Cũng không biết vì sao, có lẽ là vì hai người có thần giao cách cảm nhỉ!

Lúc Khúc Thương Ly đi đến bên cạnh xe, gần như là theo bản năng ngấẩng đầu lên nhìn về phía này.

Khoảnh khắc mà anh ta quay đầu lại, ánh mắt của Tống Chỉ Manh cũng cùng lúc nhìn về phía anh ấy.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, cảm xúc trong ánh mắt đều có vẻ như là hơi ngưng lại.

Sau khi nhìn một lúc lâu rồi, Tống Chỉ Manh mới giật mình lấy lại tinh thần.

Khóe miệng cô ấy cong lên, cười híp mắt vãy tay với Khúc Thương Ly lớn tiếng nói: “Ông xã, về sớm nhé, bọn em ở đây đợi anh!”

Đây là lần đầu tiên Tống Chỉ Manh gọi Khúc Thương Ly là ông xã, ngay cả trước đây khi hai người yêu nhau thời còn đi học, trong lúc ngọt ngào nhất thì Tống Chỉ Manh cũng chưa từng gọi Khúc Thương Ly là ông xã.

Cũng không biết tại sao mà tiếng gọi “ông xã” hết sức tự nhiên này lại khiến mặt của Khúc Thương Ly đang đứng bên cạnh xe nóng bừng lên.

Anh ta nhìn Tống Chỉ Manh đang vô cùng vui vẻ vẫy tay với mình, sợ cô ấy biết mình ngại.

Nên gần như là chạy trối chết leo lên xe.

Mà Tống Chỉ Manh thì đứng ngẩn ra với vẻ mặt nghi ngờ, cô ấy chống hai tay bên hông, vô cùng tức giận nhìn đuôi xe của Khúc Thương Ly, hậm hực nói: “Người kia còn nói là một lòng một dạ muốn cưới chị đấy! Hừ! Nhìn đi, bây giờ chị chỉ mới dò xét gọi anh ấy một tiếng ông xã mà thôi mà xem anh ấy sợ đến tè ra quần kìa.”

“Theo như chị thấy, đàn ông không có ai tốt cả, luôn nói một đằng làm một nẻo, chị đây thèm vào!”

Tô Lam nhìn phản ứng của Tống Chỉ Manh, âm thầm thở dài một hơi.

Cô quay đầu nhìn về hương Tống Chỉ Manh đang nhìn, giọng nói hơi có vẻ nghiêm túc: “Chị Chỉ Manh, chị thật sự còn định đi diễn sao?”

Sau khi Tống Chỉ Manh nghe vấn đề mà Tô Lam nói, lập tức cảm thấy hoang mang.

Vốn dĩ là biểu cảm giật mình lo lắng, trong nháy mắt đã trở nên vui vẻ hẳn lên.

Cô ấy gật đầu như lẽ dĩ nhiên: “Tất nhiên rồi, vai diễn của chị vẫn chưa đóng máy mà, hơn nữa chị cũng đã ký rất nhiều hợp đồng quảng cáo, nếu đã ký rồi thì tất nhiên chị phải hoàn thành.”

“Em cũng biết trong giới showbiz này có không ít người đều đang dõi theo em, nếu như em có một sai lầm nhỏ thôi thì sẽ rất dễ bị bọn họ nắm được khuyết điểm đưa ra chỉ trích.”

Sau khi yên lặng một lúc, Tô Lam hơi lo lắng nói: “Chị Chỉ Manh, chị có thể xin nghỉ với bên phía đoàn phim không, đợi chị chữa khỏi xong thì mới đóng tiếp?”

“Em tin là bên phía đoàn phim cũng sẽ không đến mức vô tình như vậy, chỉ cần chị mở miệng thì nhất định họ sẽ đồng ý thôi.”

“Tất nhiên là không được rồi, người †a quay phim đều có kế hoạch và tiến độ riêng, cũng không thể để mặc chị thích làm gì thì làm, nếu như chị nói xin nghỉ thì dù chỉ là làm trễ cảnh quay của mình chị, nhưng vấn đề là những người khác cũng phải theo tiến độ của chị, đến lúc đó có thể đoàn phim sẽ tổn thất lớn… Không đúng!”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5194


Chương 5194

Sau khi nói đến đây, vẻ mặt của Tống Chỉ Manh bỗng trở nên kỳ lạ.

Cô ấy cứ nhìn chằm chằm Tô Lam, nhíu mày thật chặt: “Chị nói này Tô Lam, em là người phụ trách điện ảnh Chi ma, nên em phải hiểu rõ quá trình quay phim hơn chị mới đúng chứ? Nếu như vai nữ chính vì lý do sức khỏe mà tạm ngừng quay thì đúng là đoàn phim có thể thông cảm, nhưng mà tổn thất sẽ không thể tính trước được.”

“Không chỉ riêng việc nơi thuê diễn sẽ phải kéo dài, ngay cả kế hoạch tuyên truyền cũng phải thay đổi… Không đúng, chị luôn cảm thấy từ lúc chị từ bệnh viện về thì vẻ mặt của mọi người đều có vẻ là lạ, chẳng lẽ…”

Tống Chỉ Manh nói đến đây thì hơi ngừng lại, vẻ mặt lập tức làm lố: “Chẳng lẽ là chị mắc bệnh nan y gì rồi à?”

Vẻ mặt của Tô Lam nhất thời trắng bệch, gần như là theo bản năng nâng cao giọng nói: “Không được nói lung tung!”

“Ha ha hai”

Sau khi Tống Chỉ Manh nhìn thấy phản ứng của Tô Lam thì không nhịn được ôm bụng cười to: “Nhìn em đi kìa, chị chỉ đùa một chút thôi, mặt mũi của em lại trắng bệch cả lên.”

“Em biết không? Phản ứng của em như thế lại làm chị cảm thấy có phải mình thật sự mắc phải bệnh nan y gì không đó!”

“… Nói lung tung gì đó? Chị cũng biết anh trai em có chuyện gì mà, nên em không muốn người khác nói đùa chuyện như vậy.”

Tô Lam cố gắng để mình vẫn tỏ ra bình tĩnh, thậm chí còn cố ý tỏ vẻ tức giận.

Biểu cảm trên mặt cô cũng không có gì khác thường lắm, cô sợ nếu như mình vô tình để lộ ra điều gì đó thì Tống Chỉ Manh sẽ nhận ra.

Cô cứ nhìn chằm chằm Tống Chỉ Manh như vậy, nhìn cô ấy đang cười đùa với vẻ mặt nổi giận.

Lời của cô ấy nửa đùa nửa thật, cười cợt vui vẻ, điều này thậm chí khiến Tô Lam có cảm giác như cô ấy đã sớm đoán được bệnh của mình rồi.

“Được rồi được rồi, đây là lỗi của chị, chị không nên mang chuyện này ra đùa, đảm bảo không có lần sau.”

Tống Chỉ Manh nhịn cười, không tiếp tục nhắc đến vấn đề này nữa.

Vì vậy hai người phụ nữ lại tán gãu một số chuyện khác.

Trong lúc nói chuyện phiếm, Tô Lam có thể nhận ra được Tống Chỉ Manh hết sức mong chờ về hôn lễ với Khúc Thương Ly vào tháng sau.

Tất cả chủ đề của cô ấy đều sẽ nói về Khúc Thương Ly.

Từ trước đây khi cô ấy và Khúc Thương Ly bắt đầu yêu nhau thì cô ấy vận mơ tưởng về một ngày có thể mặc áo cưới đi bên cạnh anh ta.

Khoảnh khắc đó, cô ấy nhất định sẽ là cô gái hạnh phúc nhất thế giới.

Bây giờ thời gian đã trôi qua nhiều năm như vậy, cuối cùng cô ấy cũng chờ được ngày này.

Không quan trọng hai người họ đã trải qua những hiểu lầm gì, những sóng gió gì, cuối cùng ngày mà cô ấy mong chờ cũng đến.

Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Tống Chỉ Manh, Tô Lam chỉ cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng ngày càng nặng, khiến cô không thể thở nổi.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5195


Chương 5195

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đã sắp đến thời gian ăn cơm.

Tống Chỉ Manh bỗng nhiên ngừng nói chuyện, đứng lên.

Cô ấy đi về phía bên kia của sân thượng, cúi đầu nhìn về phía cửa lớn hai lần, vô cùng nghỉ ngờ nói: “Thật là lạ, không phải là Khúc Thương Ly đã nói là xuống dưới nấu cơm cho chúng ta sao? Sao vẫn chưa xong nữa? Chị đói bụng rồi.”

“Sao cơ?”

Tô Lam ngẩn ra một chút, có vẻ không kịp phản ứng.

Tống Chỉ Manh lại tức giận đưa tay võ lên vai cô một cái thật mạnh: “Đồ ngốc, Tô Lam, em nói xem có phải em mang thai một lần chữa ngốc ba năm không? Xem thử trí nhớ bây giờ của em đi, ban nấy lúc ở bệnh viện không phải Khúc Thương Ly đã nói sẽ trổ tài cho chúng ta hay sao?”

“Chỉ tiếc là bây giờ Nhất Phàm không có ở đây, nếu như thằng bé ở đây thì nhất định là có thể nếm được đồ ăn do đích thân cha mình nấu, nếu vậy chắc chăn là nó sẽ vô cùng vui vẻ.”

Sau khi Tống Chỉ Manh nói xong, cuối cùng Tô Lam cũng kịp phản ứng lại.

Cô lại nhìn về phía Tống Chỉ Manh, vẻ mặt đã hơi hơi thay đổi.

Bởi vì ban nãy lúc ở bệnh viện, Khúc Thương Ly không nói là muốn trổ tài mời mọi người.

Bữa cơm này toàn bộ là do Lâm Mộc tự tay làm.

Hơn nữa ban nãy lúc ra khỏi nhà, Khúc Thương Ly cũng đã nói với Tống Chỉ Manh là anh ta sẽ đến trường học đón Nhất Phàm đến cùng ăn cơm tối.

Nhưng mà Tống Chỉ Manh lại quên hết tất cả, thậm chí hình như trí nhớ của cô ấy đã bắt đầu lộn xôn.

Theo như lời của bác sĩ Bạch thì đây là biểu hiện của việc tình hình bệnh ngày càng nặng.

Khi nghĩ đến điều này, Tô Lam bông cảm thấy trong lồng ngực mình nhói đau từng đợt.

Cô cắn môi thật chặt, cố gắng che giấu tâm trạng của mình, sợ rằng mình không cẩn thận để lộ.

“Tô Lam, đi thôi, còn ngẩn ra đó là gì chứ?”

Tống Chỉ Manh cười híp mắt kéo Tô Lam xuống lầu.

Chuyện đầu tiên cô ấy xuống lầu là đi vào bếp tìm Khúc Thương Ly.

Nhưng mà khi cô ấy đi đến cửa bếp thì không hề thấy bóng dáng Khúc Thương Ly đâu.

Chỉ nhìn thấy Lâm Mộc đang vô cùng bận rộn, còn có cả Quan Triều Viễn đang xắn tay áo phụ giúp ở bên cạnh.

Sau khi nhìn thấy cảnh này, Tống Chỉ Manh không khỏi nhíu mày.

Cô ấy theo bản năng quay đầu nhìn quanh bốn phía, giọng nói còn có vẻ oán giận: “Haizz, sao lại như vậy chứ? Tên Khúc Thương Ly kia đã chạy đi đâu rồi?

Không phải là nói sẽ nấu cơm cho chúng ta sao? Có chuyện gì quan trọng đến mức vừa ngoảnh lại đã không thấy người đâu, có phải là trốn vào góc nào lười biếng rồi không?”

Tống Chỉ Manh đột nhiên nói như vậy khiến Quan Triều Viễn đang bận bịu sửng sốt một chút.

Anh gần như theo bản năng nhìn về phía Tô Lam.

Vẻ mặt của Tô Lam cũng vô cùng lo lắng, nhanh chóng lắc đầu với anh.

Hai người họ đã ở bên nhau lâu như vậy nên rất ăn ý với nhau.

Chỉ cần là một ánh mắt của Tô Lam cũng đã đủ để Quan Triều Viễn hiểu ra.

Anh không ngừng động tác trên tay, vẻ mặt cũng vô cùng thản nhiên, cứ như không có chuyện gì nói: “Ừ, ban nãy anh ấy còn giúp đỡ, nhưng mà sau đó lại nhận được điện thoại đi đến trường đón Nhất Phàm rồi.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5196


Chương 5196

“Nhưng còn chị ấy, lấy cớ mình không khỏe nên trốn ở trên lầu, cũng không biết xuống giúp một tay, em thấy người lười biếng là chị thì có. Có phải là muốn chờ ăn sẵn không?”

Vừa nghe vậy thì Tống Chỉ Manh đã cong miệng cười hì hì.

Cô ấy nhanh chóng chui vào bếp, hiên ngang đi đến bên cạnh của Quan Triều Viễn, đưa tay võ mạnh lên bả vai của anh một cái: “Em trai tốt của chị, không phải em không biết, từ nhỏ đến lớn chị chỉ biết ăn, không biết làm.”

“Nhưng mà đợi khi mọi người trổ tài xong thì chị có thể giúp một tay, giúp mọi người nếm thử đồ ăn, được không?”

Quan Triều Viễn vô cùng khinh bỉ liếc mắt nhìn cô ấy, hừ lạnh một tiếng: “Lần đầu em thấy có người da mặt dày nói chuyện đàng hoàng như thế đấy!”

Tống Chỉ Manh cười hì hì, vô cùng tức giận khoanh tay trước ngực: “Em nói gì đấy? Nhà họ Quan chúng ta là gia đình danh giá, làm ơn biết cách kính già yêu trẻ có được không hả? Chị là bê trên của em, mời em có nghiêm túc xem lại thái độ của mình.”

Quan Triều Viễn lại hừ lạnh một tiếng: “Em không có bề trên không cần mặt mũi như vậy.”

Tống Chỉ Manh nghe vậy thì chỉ cảm thấy lửa giận bùng cháy.

Cô ấy quay đầu mách lẻo với Tô Lam: “Tô Lam, em nghe thử xem đi, xem nó nói chuyện với người lớn thế nào. Em phải dạy dỗ lại nó đi, không biết lớn nhỏ!”

Tô Lam vô cùng bất đắc dĩ nhún vai, tỏ vẻ cô cũng hết cách.

Nhìn Tống Chỉ Manh đã nhanh chóng lấy lại sức sống, Tô Lam lập tức bị khả năng đóng kịch của Quan Triều Viễn làm nể phục.

Trong đầu cô bỗng hiện lên một suy nghĩ, chồng cô không vào showbiz thì đúng là phụng phí của trời.

Nếu không, dựa vào lối diễn xuất tự nhiên như vậy, cái gì mà giải ảnh đế gì đó, nhất định là dễ dàng dành lấy, không cần tốn nhiều sức lực.

Nếu sau này Quan Triều Viễn về hưu hoặc không muốn kinh doanh nữa, mình có thể cân nhắc cho anh ấy vào công ty của mình để làm diễn viên hợp đồng.

Nói đúng hơn là mình chỉ cần ra tay là anh ấy sẽ lại biến thành một cái cây hái ra tiền rồi.

Trong lúc Tô Lam đang suy nghĩ lung tung, thức ăn gần như đã sắp được bày lên bàn xong xuôi.

Tống Chỉ Manh ngồi vào bàn trách móc Khúc Thương Ly sao vấn còn chưa về, đang định cầm điện thoại lên gọi cho anh ta.

Cũng chính vào lúc này, bên ngoài phòng bồng lóe sáng.

Ngay sau đó bọn họ nghe được tiếng ô tô.

Ánh mắt của Tống Chỉ Manh lóe lên, cô ấy chạy thật nhanh ra ngoài.

Cô ấy vừa đi đến cửa đã thấy chiếc xe dừng ở cửa.

Khúc Thương Ly dẫn Khúc Nhất Phàm đi từ từ xuống xe.

Khi vừa nhìn thấy Khúc Thương Ly, Tống Chỉ Manh đã lập tức hờn dõi: “Khúc Thương Ly, rốt cuộc anh làm sao vậy? Ban nấy ở bệnh viện không phải còn nói là muốn trổ tài nấu ăn cho mọi người sao? Sao em và Tô Lam chỉ mới ngồi nói chuyện trên lầu một lát mà anh đã đi mất tiêu rồi? Anh hãy thành thật đi, có phải anh chỉ chờ ăn sẵn thôi không?”

Đối mặt với câu hỏi bất ngờ của Tống Chỉ Manh, Khúc Thương Ly hơi ngẩn ra một chút, nhưng mà anh ta cũng nhanh chóng phản ứng lại.

Anh ta chỉ cảm thấy trong lồng ngực mình như bị một tảng đá to lớn đè lên, vô cùng khó chịu.

Nhưng mà tâm trạng của anh ta cũng không thể hiện ra mặt.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5197


Chương 5197

Anh ta trầm giọng, nở nụ cười cưng chiều: “Ừ, là lỗi của anh, là anh không chu đáo, lần sau anh sẽ bù, được chưa?”

Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn nhận lỗi của Khúc Thương Ly, lúc này Tống Chỉ Manh mới hài lòng gật đầu.

“Vậy còn tạm được, lần này bỏ qua cho anh, nhưng mà lần sau anh không được nuốt lời nữa đâu đấy nhé.”

Khúc Nhất Phàm đang đứng bên cạnh nghe nội dung nói chuyện của Khúc Thương Ly và Tống Chỉ Manh, ánh mắt nhất thời trở nên khó coi.

Thậm chí cậu bé còn không chào hỏi Tống Chỉ Manh, trực tiếp cầm cặp sách của mình đi thẳng vào nhà.

“Nhất Phàm?”

Có câu không ai hiểu con bằng cha.

Khúc Thương Ly đứng ở bên cạnh vừa nhìn thấy phản ứng này của Khúc Nhất Phàm thì đã hiểu hẳn là thăng bé cảm thấy không vui.

Anh ta nhíu chặt mày, đáng tiếc cũng chỉ có thể đứng yên tại chỗ.

Bởi vì lúc này anh ta cũng không thể giải thích với con trai mình được.

Anh đưa tay nắm lấy tay của Tống Chỉ Manh, xoay người đi vào phòng khách, vẻ mặt u ám nhìn con trai.

Lúc đang định mở miệng nói gì đó, lại bị Tống Chỉ Manh đột ngột kéo lại.

Anh ta nghiêng đầu nhìn sang, nhận ra Tống Chỉ Manh đang âm thầm lắc đầu với mình, ý là đừng có chấp trẻ con.

Nhưng mà tuy Khúc Thương Ly cảm nhận được ánh mắt của cô ấy, nhưng mà cũng không làm theo.

Anh ta bước mấy bước đi đến trước mặt con trai mình, giọng nói trâm thấp: “Nhất Phàm, sao lại không lễ phép như vậy? Rõ ràng ban nấy đã nhìn thấy cô Tống rồi, sao lại không chào chứ?”

Từ nhỏ Khúc Nhất Phàm đã rất sợ cha mình.

Tuy là một tay cha đã nuôi mình từ nhỏ đến giờ.

Nhưng mà chỉ cần cha đen mặt sắp nổi giận là Khúc Nhất Phàm sẽ rất sợ.

Lúc này khi nhìn thấy vẻ mặt của Khúc Thương Ly ngày càng khó coi, dưới áp lực của người cha uy nghiêm, cậu bé chỉ có thể không cam lòng nói với Tống Chỉ Manh: “Cô Tống, cháu xin lỗi.”

Tuy là Khúc Nhất Phàm đã nói xin lỗi, nhưng mà thái độ của cậu bé vô cùng qua loa.

Vẻ mặt cứ như là hoàn toàn không biết là mình đã sai vậy.

Điều này khiến Khúc Thương Ly càng cảm thấy giận.

Lúc anh ta cau mày định dạy dỗ con trai thì bỗng bị Tống Chỉ Manh kéo tay lại.

Khúc Thương Ly quay đầu, nhận ra Tống Chỉ Manh đang nhìn mình chằm chằm, âm thầm lắc đầu.

Trong lòng anh ta hiểu rõ, Tống Chỉ Manh chỉ đang sợ vì cô ấy mà mối quan hệ giữa cha con hai người xấu đi.

Âm thầm thở dài trong lòng, Khúc Thương Ly chỉ đành bỏ qua.

Ban đầu ba đứa nhóc nhà họ Quan đang chơi ở nhà của ông cụ Quan.

Nhưng mà hôm nay khi nghe tin Tống Chỉ Manh đến thì Quan Triều Viễn đã để tài xế đi đón ông cháu họ đến đây, để thêm sự đông vui.

Tuy là trước khi ăn cơm đã xảy ra chút chuyện nhỏ, nhưng mà cũng may là tay nghề của Lâm Mộc rất tuyệt, bữa ăn này rất vui vẻ.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5198


Chương 5198

Mấy đứa nhỏ ồn ào ầm ï trên bàn ăn, ông cụ Quan lại cười hiền từ nhìn bọn chúng, chỉ cảm thấy cuộc sống đúng là vô cùng hạnh phúc.

Trong lúc đã ăn sắp xong, Khúc Thương Ly bỗng buông đũa xuống, biểu cảm vô cùng nghiêm túc nói: “Bây giờ mọi người ăn cũng sắp xong rồi nhỉ, bây giờ tôi có một chuyện vô cùng quan trọng muốn tuyên bố với mọi người.”

Khi nghe Khúc Thương Ly nói, mọi người cùng liếc mắt nhìn về phía anh ta.

Tống Chỉ Manh lại càng nhanh chóng bỏ đũa xuống.

Cô ấy nhìn Khúc Thương Ly với vẻ mặt rất nghiêm túc, không biết anh ta định tuyên bố chuyện gì.

Hơn nữa nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh ta thì chắc chắn là chuyện này vô cùng quan trọng.

Đối mặt với ánh mắt của mọi người, ngay cả ánh mắt của Tống Chỉ Manh cũng có vẻ tò mò.

Có vẻ như mọi người đều đang đợi Khúc Thương Ly lên tiếng.

Cũng đúng lúc đó, chỉ thấy Khúc Thương Ly hăng giọng một cái.

Anh ta vô cùng nghiêm túc và trang trọng nói rất chắc chắn, từng câu từng chữ nói: “Tháng sau tôi và Chỉ Manh sẽ tổ chức hôn lễ, mong là lúc đó tất cả mọi người có thể đến tham gia.”

“Ôi trời ơi!”

Tô Lam ngồi bên cạnh không nhịn được vui mừng hô lên một tiếng.

Tô Lam nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Tống Chỉ Manh, không nhịn được nói lời chúc mừng: “Chị Chỉ Manh, chúc mừng hai người! Thật tốt quá, thật tốt quá, cuối cùng hai người cũng đã làm đám cưới rồi.”

Nhưng mà khác với vẻ mặt vui mừng của mọi người, lúc này biểu cảm của Tống Chỉ Manh lại cứ như là đờ ra.

Cô ấy dùng sức chớp mắt thật mạnh, thậm chí còn nhéo mặt mình một cái.

Đau, hơn nữa còn rất đau.

Cô ấy không dám tin, tất cả mọi chuyện cứ như là một giấc mơ vậy.

Tô Lam nhìn thấy cô ấy như vậy, vội vàng dùng cùi chỏ đầy cô ấy, giả vờ tinh ranh nói: “Chị Chỉ Manh, dù sao chị cũng phải có phản ứng gì đi chứ? Anh Khúc đã tuyên bố trước mặt mọi người là tháng sau hai người kết hôn rồi, sao chị lại không có bất cứ cảm giác gì như vậy chứ?”

Sau khi bị Tô Lam đẩy hai cái, lúc này Tống Chỉ Manh cuối cùng cũng đã lấy lại tỉnh thần.

Vẻ mặt cô ấy vẫn ngẩn ra như cũ, quay đầu nhìn Khúc Thương Ly, ngay cả câu nói cũng có vẻ hơi lắp bắp: “Anh… anh vừa nói gì?”

Khúc Thương Ly thẳng thắn trực tiếp đứng lên.

Anh ta từ từ đi đến bên cạnh Tống Chỉ Manh, nắm lấy tay cô trực tiếp kéo cô lên khỏi ghế.

Khúc Thương Ly rất cao, gần như là cao hơn Tống Chỉ Manh một cái đầu.

Lúc này hai người họ, một người cúi đầu, một người ngẩng đầu, cứ bốn mắt nhìn nhau như vậy.

Tống Chỉ Manh nhìn người đàn ông cao lớn và vô cùng đẹp trai trước mặt, nhìn thắng vào ánh mắt vô cùng thâm tình kia, chỉ cảm thấy đầu óc của mình trống rồng.

“Anh vừa nói, tháng sau chúng ta sẽ †ổ chức hôn lễ, anh muốn tuyên bố với toàn thế giới, em là người phụ nữ của Khúc Thương Ly anh.”

Anh muốn tuyên bố với cả thế giới, em là người phụ nữ của anh…
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5199


Chương 5199

Một câu nói bá đạo như vậy lại được nói ra một cách thâm tình như vậy, gần như là không có cô gái nào có thể đỡ nổi.

Phải biết rằng Tống Chỉ Manh đã đợi câu nói này từ rất lâu rồi.

Trong quấng thời gian yêu đương lâu như vậy, còn có cả nhiều năm chia la và đau đớn nữa.

Tất cả những điều này sẽ có một kết thúc vào tháng sau sao?

Tống Chỉ Manh chỉ cảm thấy mắt mình cay cay, cô ấy bỗng nhiên kiễng chân, dùng hết sức lực nhào vào lòng của Khúc Thương Ly, dùng sức ôm lấy Cổ của anh ta.

Cô ấy vùi đầu vào ngực Khúc Thương Ly, sợ rằng nước mắt đang trào ra của mình sẽ bị người khác nhìn thấy.

Giọng nói nhỏ nhẹ của cô ấy như đang tự hỏi cũng giống như đang nói gì đó với Khúc Thương Ly: “Là thật sao? Khúc Thương Ly anh nói cho em biết, lời anh vừa nói đều là thật sao?”

“Anh nghiêm túc sao? Anh thật sự muốn cưới em sao? Thật sự muốn bên em cả đời sao?”

Khúc Thương Ly rũ mắt nhìn cô, dùng ánh mắt dịu dàng nhất nhìn cô.

Vuốt v e cánh môi của cô một cách nhẹ nhàng nhất, giọng nói trầm thấp đầy dịu dàng, vô cùng hấp dẫn: “Tất nhiên, đời này, em là người phụ nữ duy nhất anh muốn lấy làm vợi”

Tô Lam đứng bên cạnh nghe được lời nói vô cùng chân thành thân mật của hai người, nhất thời cảm động đến mức chảy cả nước mắt.

Cô gần như theo bản năng nắm lấy tay của Quan Triều Viễn.

Tuy là ông trời đối xử bất công với Tống Chỉ Manh, nhưng mà ít nhất vẫn chưa lấy đi tất cả mọi thứ của cô ấy, vẫn để cho cô ấy có được một tình yêu sâu sắc trọn đời.

| Tô Lam quay đầu nhìn Quan Triều Viễn, hai người cứ nhìn nhau như vậy, cứ như là hai người có thể hiểu được sự rung động và cả sự trân trọng trong ánh mắt của đối phương.

Tô Lam cứ như vậy nắm chặt tay của Quan Triều Viễn, trong lòng cô âm thầm thề với bản thân.

Sau này dù xảy ra bất cứ chuyện gì, cô nhất định sẽ đối xử thật tốt với người đàn ông bên cạnh mình này, chắc chắn sẽ không làm bất cứ chuyện gì khiến bản thân phải hối hận.

Đối với tình cảm giữa Tống Chỉ Manh và Khúc Thương Ly, năm đó ít nhiều ông cụ Quan cũng đã nghe kể.

Bây giờ thấy bọn họ có thể có được một kết thúc đẹp sau quãng đường dài như vậy.

Ông cụ Quan cũng thở dài một hơi.

Mẹ của Tống Chỉ Manh là con gái thứ ba của ông.

Năm đó vì định kiến mà nhà họ Tống cứng rắn chia rẽ đôi tình nhân này.

Thậm chí còn dân đến một vụ tai nạn xe cộ thảm khốc.

| May mãn là hai người họ đều không hề buông bỏ đối phương, cuối cùng họ cũng có thể đến với nhau.

Trong lúc mọi người đều đang đắm chìm trong sự cảm động, bỗng nhiên một giọng nói trong trẻo vang lên: “Con không đồng ý! Con không muốn! Con không cho hai người kết hôn, hai người không thể kết hôn.”

Giọng nói này khiến Tống Chỉ Manh và Khúc Thương Ly đang ôm nhau thắm thiết tách nhau ra.

Tống Chỉ Manh kinh ngạc nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác.

Cô ấy nhìn về phía giọng nói, nhận ra Nhất Phàm ban nấy vẫn ngồi ngoan ngoãn trên bàn ăn đã đứng lên.

Đôi mắt to của cậu bé ửng đỏ, nhìn cô ấy với ánh mắt như đang nhìn một kẻ thù, cả người đều như đang xù lông.

Trên mặt của Tống Chỉ Manh hiện lên biểu cảm kinh ngạc: “Nhất Phàm?”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5200


Chương 5200

Không biết có phải là cô ấy quá tự tin hay không.

Bởi vì mấy năm nay cô ấy đã rất cố gắng.

Tuy là vân không thể khiến Nhất Phàm xem cô ấy như là mẹ ruột.

Nhưng mà cô ấy nghĩ đã đủ để Nhất Phàm chấp nhận sự tồn tại của mình rồi.

Nhưng bây giờ xem ra, chuyện này có vẻ không thuận lợi như cô tưởng tượng.

Có lẽ là cô ấy vẫn chưa làm đủ.

Chỉ thấy Nhất Phàm nổi giận đùng đùng nhìn chăm chằm Tống Chỉ Manh, dùng tay phải giận dữ chỉ về phía cô ấy: “Người phụ nữ xấu xa này, cô là người xấu. Tôi không muốn cô lấy cha tôi, cô vốn không phải là mẹ tôi.”

“Tại sao cô lại muốn lấy cha tôi? Có phải cô muốn cướp đi vị trí của mẹ không?”

“Tôi muốn đợi mẹ tôi quay về, tôi không cho cô lấy cha tôi, không cho.”

Tuy là tuổi của Khúc Nhất Phàm vẫn chưa gọi là lớn, nhưng mà cậu bé cũng đã học tiểu học rồi, đã có tư tưởng độc lập của mình rồi.

Hôm nay cậu bé đứng trước mặt nhiều người như vậy nói ra lời này, vậy thì đây hẳn là những lời thật lòng của cậu bé rồi.

Sau khi Tống Chỉ Manh nghĩ đến điều này, ánh mắt tràn ngập sự tổn thương.

Cô ấy căn chặt môi dưới, ánh mắt ảm đạm nhìn Khúc Nhất Phàm.

Khúc Thương Ly đứng ở bên cạnh có vẻ như đã cảm nhận được tâm trạng chấn động của Tống Chỉ Manh, anh ta lập tức vô cùng tức giận.

Chỉ nghe được một tiếng “tầm” vang lên.

Đó là tiếng Khúc Thương Ly đập xuống mặt bàn gây ra tiếng động.

“Nhất Phàm, con đang nói gì vậy?”

Sau khi quát lên một câu nói đầy tức giận, Khúc Thương Ly nhanh chóng đi đến bên cạnh Khúc Nhất Phàm.

Gương mặt anh ta trầm xuống, giọng nói nghiêm khắc mà trước giờ chưa từng có: “Con lập tức xin lỗi dì Tống, có nghe không?”

Giọng nói của Khúc Thương Ly vừa dịu dàng vừa đè nén lửa giận, giọng nói cũng lớn hơn nhiều.

Khúc Nhất Phàm bỗng bị cha mình quát như vậy, vô cùng ấm ức, viền mắt đỏ bừng: “Con không xin lỗi, dựa vào đâu mà bắt con phải xin lỗi? Con có chết cũng không xin lỗi.”

“Cô ấy vốn không phải là mẹ của con, tại sao cha lại muốn cưới cô ấy?”

“Cha là một tên lừa gạt! Rõ ràng cha đã đồng ý với con là sẽ đợi mẹ quay về, tại sao cha lại lừa con?”

“Bây giờ cha đã thích một người khác, cha sẽ để cho cô ấy thay thế vị trí của mẹ, cha làm vậy không phải sẽ khiến mẹ thất vọng sao? Cha là đồ lừa đảo!”

Sau khi nghe con trai mình lớn tiếng nói vậy, sắc mặt của Khúc Thương Ly trở nên vô cùng khó chịu, bàn tay vốn buông thống bên người bỗng siết chặt.

Vẻ mặt của anh ta tái nhợt, mỗi câu mỗi chữ đều như là được nặn ra từ kẽ răng: “Khúc Nhất Phàm, đừng để cha nhắc lại lần thứ ba, lập tức xin lỗi cô Tống!”

Nhìn ánh mắt bình tĩnh và vẻ mặt âm u của cha mình, Khúc Nhất Phàm có vẻ như đã nhận ra được lúc này cha mình chỉ một lòng một dạ đứng về phía Tống Chỉ Manh.

Hai người họ còn chưa kết hôn thì cha đã vì cô ấy và hung dữ với mình như vậy.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5201


Chương 5201

Nếu như hai người họ thật sự lấy nhau thì trong lòng cha sẽ hoàn toàn không còn chỗ cho mẹ.

Gia đình đoàn tụ mà cậu bé chờ đợi nhiều năm như vậy sẽ tan biến như bọt nước.

Nên lúc này cậu bé trở nên vô cùng cố chấp và quật cường.

Cậu bé căn chặt răng không chịu nghe lời: “Con không xin lỗi! Con đã nói là con nhất định sẽ chờ mẹ quay về!”

“Đúng vậy, con ghét cô ấy, con không những ghét cô ấy mà còn ghét cha, ghét cả hai người.”

Chỉ nghe thấy một tiếng bốp vang lên, Khúc Nhất Phàm vừa nói xong thì Khúc Thương Ly đã không kiềm được nóng giận tát cậu bé một cái.

“Khúc Thương Ly, anh làm gì vậy?

Sao anh có thể đánh con được chứ?”

Tống Chỉ Manh nhìn thấy như vậy thì hoảng hốt.

Cô ấy vội vàng chạy đến, một tay giữ lấy Khúc Nhất Phàm bảo vệ sau lưng mình.

Gương mặt trắng nốn kia vì tức giận mà đỏ bừng lên.

Cô ấy nhìn Khúc Thương Ly chằm chăm, giọng cũng cao hơn: “Dù sao Nhất Phàm cũng chỉ là đứa bé thôi, có gì không thể nói rõ mà lại phải ra tay chứ?”

Khúc Thương Ly thấy Tống Chỉ Manh bao che cho con như vậy thì nhất thời trong lòng như bị hàng ngàn cây gai đâm mạnh vào, đau đến nỗi anh ta gần như không thể hít thở nổi.

Khúc Nhất Phàm đã ở bên cạnh anh ta nhiều năm như vậy, anh ta cẩn thận nuôi dạy, cẩn thận bảo bọc.

Một bạt tai kia tuy là đánh lên mặt của cậu bé nhưng mà chỗ đau lại là trong lòng Khúc Thương Ly.

Nhưng mà những lời mà Khúc Nhất Phàm vừa nói đó, thật sự làm Tống Chỉ Manh quá đau lòng.

Bởi vì anh ta hiểu rõ bệnh của Tống Chỉ Manh nên mới không thể kiềm nén được tâm trạng của mình, đánh con trai.

Nhưng mà Khúc Nhất Phàm đứng sau lưng của Tống Chỉ Manh lại không thèm nhận sự giúp đỡ này của cô ấy.

Cậu bé dùng hết sức đẩy Tống Chỉ Manh ra, quát lớn với cô ấy: “Đủ rồi cô Tống! Gô không cần ở đây giả vờ giả vịt nữa, ở chỗ tôi thì tỏ vẻ chính trực, đến chỗ cha tôi lại là vẻ mặt khác, cô cảm thấy cô diễn rất đạt đúng không?”

“Tôi nói cho cô biết, đời này Khúc Nhất Phàm tôi chỉ có một người mẹ, ai cũng đừng mong thay thế vị trí của mẹ HOIM “Tôi ghét cô, tôi ghét cô, tôi cũng ghét cha tôi!”

Sau khi thức giận gào lên những lời này, Khúc Nhất Phàm xoay người xông ra ngoài.

“Nhất Phàm!”

Tống Chỉ Manh giậm chậm một cái, cô ấy tức giận quay đầu trừng mắt nhìn Khúc Thương Ly, đưa tay kéo lấy tay anh ta: “Khúc Thương Ly, anh còn ngẩn ra đó làm gì? Mau đuổi theo đi, bây giờ †âm trạng của thằng bé không tốt, lỡ như xảy ra chuyện thì phải làm sao?

Anh sẽ hối hận cả đời!”

Trong lòng Khúc Thương Ly chấn động, anh ta nhanh chóng bước đến †rước mặt Tống Chỉ Manh, nhanh chóng ôm lấy gương mặt nhỏ của cô, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô một cái: “Thẳng bé chỉ là một đứa trẻ, nói xong là ngày mai sẽ quên, nên là em đừng đau lòng, đợi sau khi anh quay về sẽ giải thích với em.”

Tống Chỉ Manh thấy lúc này điều Khúc Thương Ly chú ý đầu tiên vẫn là an ủi tâm trạng của mình, trong lòng của cô ấy vô cùng cảm động, làm sao còn cảm thấy khó chịu chứ?

Cô ấy bèn vội vàng gật đầu: “Em biết rồi, anh mau đi đi.”

Nhìn bóng lưng chạy ra ngoài thật nhanh của Khúc Thương Ly, nụ cười vốn còn ngọt ngào trên gương mặt của cô ấy bỗng trở nên vô cùng chán nản.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5202


Chương 5202

Cô ấy xoay người đi đến chỗ ngồi của mình.

Lúc ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt của Tô Lam và mọi người, cô ấy mới cố gắng nặn ra một nụ cười: “Thật là ngại quá, ban đầu còn là một chuyện cảm động lòng người, cuối cùng lại để mọi người chê cười rồi.”

“Chị Chỉ Manh đừng nói như vậy, Nhất Phàm vẫn chỉ là một đứa nhỏ, có một số việc nhất thời chưa thể hiểu được cũng là chuyện thường, chị cho thằng bé thêm chút thời gian đi.”

Tô Lam thấy Tống Chỉ Manh như vậy thì chỉ thấy vô cùng xót xa.

Bởi vì cô hiểu rất rõ chuyện này.

Khúc Nhất Phàm là con của Tống Chỉ Manh và Khúc Thương Ly, nhưng mà bây giờ lại không hề có ai có thể nói chuyện này cho cô ấy biết.

Chuyện đã đến nước này, dù là đối với Khúc Nhất Phàm hay là với Tống Chỉ Manh thì đều sẽ tạo thành những tổn thương rất lớn.

Nhưng nếu bọn họ không nhịn được mà nói ra sự thật của chuyện này cho Tống Chỉ Manh biết, Tống Chỉ Manh sẽ lập tức biết chuyện mình bị bệnh.

Như vậy thì ngoài việc khiến bệnh của cô ấy trở nên nặng hơn thì không hề có bất cứ lợi ích nào khác.

Hai phương diện này, cho dù có cân nhắc như thế nào đi chăng nữa, cũng không cách nào nói rõ cái gì nặng, cái gì nhẹ.

Cũng khó trách trong thời gian mấy năm qua, Khúc Thương Ly đã phải trải qua đau khổ như thế nò.

Vốn dĩ còn đang ngồi trên bàn ăn cơm, sau khi Quan Tử Việt nhìn thấy cảnh tượng rối ren này, ánh mắt đảo quanh khắp nơi.

Thăng bé chợt xuống ghế, đi đến bên cạnh Tống Chỉ Manh, nhón chân nhẹ nhàng kéo kéo tay cô ấy: “Cô ơi, cô giáo ngốc nghếch ở nhà trẻ giao cho cháu một bài tập thủ công, cô cũng biết là cháu không hề thích mấy thứ đồ của con gái này, nên hôm nay dù sao cô cũng đã đến nhà cháu ăn cơm chùa rồi, vậy cô nhất định phải làm giúp cháu nhé.”

Sau khi nghe thấy điều này, Tô Lam nhìn về phía con trai của mình.

Cô nhận ra thăng nhóc này không hề không tim không phổi như mình nghĩ, thậm chí còn rất biết để ý đến cảm nhận của người khác.

Trong nhà họ Quan, Tống Chỉ Manh là người cưng chiều ba đứa nhóc này nhất.

Mà trong số ba đứa nhóc thì Tống Chỉ Manh thích nhất là dính lấy Quan Tử Việt.

Nên dù Quan Tử Việt có mở miệng đòi hỏi cái gì thì cô ấy cũng sẽ chấp nhận một cách vô điều kiện.

Lúc này khi thằng nhóc đã nói muốn nhờ mình giúp, cô ấy lập tức đồng ý ngay.

Cô ấy đứng lên cúi xuống ôm lấy Quan Tử Việt vào lòng mình, thậm chí còn hôn bẹp một cái lên gò má của thằng bé: “Cục cưng của cô, người IQ cao như cháu mà lại còn nhờ cô giúp đỡ, cô nhất định sẽ không từ chối, yên tâm đi, bài tập thủ công gì cứ giao hết cho cô.”

Sau khi nói xong, Tống Chỉ Manh trực tiếp ôm lấy Quan Tử Việt đi lên lầu hai.

Bài tập thủ công mà Quan Tử Việt nói cần làm thật ra cũng không khó là mấy.

Nhưng mà cũng chiếm mất nửa tiếng của Tống Chỉ Manh.

Khó khăn lắm mới làm xong, Tống Chỉ Manh cầm lấy sản phẩm của mình, đang định khoe khoang với Quan Tử Việt thì thấy thằng bé không biết đã mơ mơ màng màng dựa vào bên cạnh mơ màng ngủ từ lúc nào.

“Thăng nhóc này, gì mà muốn cô giúp chứ? Rõ ràng là cô bận làm, còn cháu lại để cho cô tự làm mà.”
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5203


Chương 5203

Tống Chỉ Manh bất đắc dĩ thở dài một hơi, sau đó đặt sản phẩm thủ công trên bàn học.

Cô ấy cẩn thận từng li từng tí, vô cùng nhẹ nhàng ôm cậu nhóc lên giường, lại cẩn thận đắp chăn cho thằng bé.

Lúc này mới nhón chân rón rén đi xuống dưới lầu.

Không thể không nói trong nửa tiếng này, cô ấy đã hoàn toàn dồn hết sự chú ý vào làm thủ công, đúng là đã bớt suy nghĩ nhiều.

Lúc cô ấy đi xuống lầu, tâm trạng cũng đã nhẹ nhàng hơn ban nấy nhiều.

Tô Lam và Quan Triều Viễn ngồi trong phòng khách nghe thấy tiếng bước chân từ trên tầng hai truyền đến.

Hai người ngẩng đầu lên thì thấy Tống Chỉ Manh đã đi đến, bèn hỏi: “Đã giúp xong rồi sao?”

Tống Chỉ Manh gật đầu, cô ấy xoa xoa phần cổ có hơi mỏi, xoay xoay cùi chỏ: “Thằng nhóc đó nói là muốn chị giúp, kết quả là tự năm thẳng ra ngủ mất, chị đã đặt nó lên giường, xuống đây trước.”

Cô ấy vừa đi xuống vừa nhìn bốn phía.

Nhưng mà trong phòng khách rộng lớn của cũng chỉ có Quan Triều Viễn, ông cụ Quan chứ không nhìn thấy Khúc Thương Ly và Khúc Nhất Phàm.

Vậy nên cô ấy theo bản năng hỏi: “Khúc Thương Ly và Khúc Nhất Phàm vấn chưa về sao? Chị cũng đã đi hơn nửa tiếng rồi.”

Cô ấy còn chưa dứt lời thì điện thoại trong túi xách đặt trên ghế sofa đã vang lên.

Tống Chỉ Manh nhanh chóng đi đến, cười nói: “Chắc là điện thoại của Thương Ly SẰn W) rÓI.

Cô ấy móc điện thoại ra, vừa cúi đầu nhìn đã nhận ra đúng là Khúc Thương Ly gọi đến.

Vẻ mặt vốn căng thẳng bỗng hơi thả lỏng.

Cô ấy giơ giơ điện thoại về phía Tô Lam, vừa cười vừa nói: “Là điện thoại của Khúc Thương Ly, bây giờ hắn là chúng ta không cần lo lắng nữa, chắc là anh ấy đã tìm được Nhất Phàm rồi.”

Sau khi Tống Chỉ Manh nghe điện thoại, thậm chí cô ấy còn chưa kịp mở miệng nói gì thì đã nghe được giọng nói vô cùng lo lắng của Khúc Thương Ly: “Chỉ Manh, Nhất Phàm bị tai nạn xe!”

“Sao lại bị tai nạn xe?”

Sau khi nghe Khúc Thương Ly nói, sắc mặt của Tống Chỉ Manh bỗng nhiên trở nên trắng bệch.

Cô ấy bông đứng lên, hoảng hốt, ngay cả giọng nói cũng trở nên lắp bắp: “Khúc Thương Ly, anh nói cho em biết rốt cuộc đã có chuyện gì? Không phải anh đuổi theo con sao, sao lại xảy ra tai nạn chứ? Anh có sao không?”

Tống Chỉ Manh có thể nhận ra sự chán nản và lo lắng trong giọng nói truyền qua điện thoại của Khúc Thương Ly: “Bây giờ anh đang ở phòng cấp cứu của bệnh viện, hay là em đến đây trước rồi nói sau.”

Tống Chỉ Manh vốn nghĩ là đợi Khúc Thương Ly đưa Khúc Nhất Phàm về sẽ bàn lại chuyện hôn lễ.

Nếu như Khúc Nhất Phàm kiên quyết không để mình và cha của thằng bé đến với nhau, vậy thì cô ấy chỉ có thể nhượng bộ.

Cô có thể đồng ý kéo dài thời hạn tổ chức hôn lễ…

Cùng lắm kết quả xấu nhất là hôn lễ của bọn họ sẽ không được tổ chức.

Chỉ cần bọn họ hiểu ý của nhau, cô ấy có thể ở cạnh bên Khúc Thương Ly, vậy là đã đủ rồi.

Nhưng mà ai biết vào lúc này, Khúc Nhất Phàm lại xảy ra chuyện như vậy.

Nhất thời Tống Chỉ Manh bỗng cảm thấy tâm trạng bối rối, chân tay luống cuống.

“Được, em sẽ đến ngay!”

Sau khi nhanh chóng cúp điện thoại, Tống Chỉ Manh lập tức đi ra ngoài.
 
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi
Chương 5204


Chương 5204

Cô ấy còn chưa đi được hai bước thì đã bị Tô Lam ngăn lại: “Chị Chỉ Manh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ai bị tai nạn xe?”

Tống Chỉ Manh lập tức nắm lấy một cánh tay của Tô Lam.

Bởi vì ban nấy quá hoảng hốt nên cô ấy đã quên luôn là Quan Triều Viễn và Tô Lam ở bên cạnh đã nghe hết nội dung cuộc gọi.

Cô ấy vô cùng lo lắng mở miệng giải thích: “Khúc Thương Ly nói Khúc Nhất Phàm bị tai nạn xe, hiện giờ đang cấp cứu trong bệnh viện, chị phải đến đó ngay.”

Vừa nghe vậy, Tô Lam và Quan Triều Viễn nhất thời cũng biến sắc.

Một tiếng trước, cả nhà họ còn vui vẻ hòa thuận ngồi trên bàn ăn cơm.

Nhưng mà trong thời gian ngắn như vậy đã xảy ra chuyện lớn như thế này cũng khó trách Tống Chỉ Manh lại có thái độ hoảng hốt như vậy.

Quan Triều Viễn có tính cách trầm ổn, anh là người đầu tiên phản ứng lại, trực tiếp xoay người đi vào trong: “Em lái xe đưa mọi người đi.”

Lúc đi đến cửa, Tô Lam nhìn thoáng qua ông cụ Quan đang vô cùng lo lắng ngồi trên ghế sofa, dặn dò: “Ông nội, hay là ông ở lại đây chăm sóc mấy đứa nhỏ đi, chúng cháu đi một chút sẽ quay lại, có tin tức gì nhất định sẽ báo với ông, ông đừng lo lắng.”

Ông cụ Quan gật đầu: “Đi đi, ông biết rồi, mấy đứa đi cẩn thận, có chuyện gì cũng phải nói cho ông biết trước.”

Nói xong mấy người vội vàng rời đi.

Lúc bọn họ chạy đến khoa cấp cứu của bệnh viện, đúng lúc nhìn thấy Khúc Thương Ly đang đứng ở cửa khoa cấp cứu, vẻ mặt tái nhợt.

Bác sĩ đang nói gì đó với Khúc Thương Ly, chắc là đang nói về tình trạng của Khúc Nhất Phàm.

Tống Chỉ Manh chạy đến trước, cô ấy kéo lấy cánh tay của Khúc Thương Ly, vô cùng lo lắng mở miệng hỏi: “Khúc Thương Ly, tình hình của Nhất Phàm thế nào rồi?”

Lúc này khi nhìn thấy Tống Chỉ Manh, trên gương mặt vô cùng tiều tụy của anh ta không còn che giấu gì nữa.

Anh ta vô cùng chán nản dựa vào vách tường, có vẻ hơi luống cuống ôm lấy đầu của mình.

Lúc này anh ta vô cùng hối hận, hối hận tại sao lúc ở nhà của Tô Lam lại tát Nhất Phàm.

Nếu như anh ta không đánh bạt tai đó, nếu như mình kiên nhẫn từ từ giải thích với thằng bé.

Nhất Phàm cũng sẽ không bị k1ch thích đến mức chạy ra ngoài, cũng sẽ không vì vậy mà không cẩn thận lao qua đường, không bị chiếc xe kia đụng trúng.

Nhìn thấy dáng vẻ mất hồn của Khúc Thương Ly, Tống Chỉ Manh biết nếu như mình tiếp tục hỏi thì chỉ sợ là cũng không hỏi được gì.

“Bác sĩ Bạch, tình hình của Nhất Phàm thế nào rồi? Thằng bé không bị nguy hiểm gì chứ?”

Dù sao chiều nay Tống Chỉ Manh cũng vừa ra khỏi bệnh viện.

Mới chỉ có mấy tiếng thôi mà đã lại có người vào bệnh viện tiếp rồi.

Vẻ mặt của bác sĩ Bạch có hơi trầm trọng: “Tình hình của đứa nhỏ lúc này đúng là không lạc quan, dù gãy xương đùi cũng là chuyện bình thường, nhưng hiện tại bị mất máu quá nhiều nên vẫn cần ở phòng đặc biệt để quan sát.”

“Sao cơ?”

Tống Chỉ Manh vừa nghe thấy mấy chữ phòng chăm sóc đặc biệt thì vẻ mặt nhất thời trở nên khó coi.
 
Back
Top Dưới