[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 60: Mật Thư Khai Ý, Oan Tình Chuyển Lay
Chương 60: Mật Thư Khai Ý, Oan Tình Chuyển Lay
Trở về góc bếp riêng quen thuộc tại Bếp Nội Phục, Diệp Hạ Thanh cẩn thận mở phong thư mà Diệu Hoa ma ma đã đưa.
Bên trong không phải là những công thức điểm tâm hay trà như nàng tưởng, mà là một danh sách các vị khách nữ quan trọng sẽ tham dự buổi tiệc riêng của Hoàng hậu, kèm theo những ghi chú nhỏ bên cạnh tên mỗi người.
Đôi mày thanh tú của Hạ Thanh khẽ nhíu lại khi đọc kỹ hơn.
Những ghi chú này không chỉ đơn thuần là sở thích hay dị ứng thông thường.
Có vị phu nhân được ghi là "tính khí nóng nảy, cần dùng món gì đó để dịu bớt, dễ tiếp thu ý kiến hơn".
Một vị quận chúa khác lại được lưu ý "dạo này hay u buồn, cần chút gì đó giúp phấn chấn tinh thần nhưng không quá lộ liễu".
Lại có một mệnh phụ là người thân tín của Hoàng Thái hậu, được ghi chú là "khẩu vị cực kỳ thanh đạm, gần như vô vị, không ưa những gì quá ngọt ngào hay bổ dưỡng".
Hạ Thanh hiểu ra.
Đây không chỉ là một buổi tiệc thưởng trà điểm tâm thông thường.
Hoàng hậu Diệu Nghi muốn nàng dùng ẩm thực như một công cụ tinh vi để tác động đến tâm trạng, thậm chí là thái độ của những vị khách này, phục vụ cho những mục đích riêng của người mà nàng chưa thể đoán định hết.
Trái tim nàng chợt se lại.
Lại một lần nữa, nàng bị đẩy vào một tình thế khó xử, nơi ranh giới giữa y thực dưỡng sinh và sự thao túng trở nên vô cùng mong manh.
Nàng biết, nếu làm theo y hệt những "gợi ý" này một cách mù quáng, nàng sẽ trở thành một công cụ không hơn không kém.
Nhưng nếu làm trái ý Hoàng hậu, hậu quả sẽ khôn lường.
Nàng quyết định, mình vẫn sẽ tuân theo nguyên tắc "y thực đồng nguyên" chân chính: tạo ra những món ăn thực sự ngon miệng, đẹp mắt và có lợi cho sức khỏe.
Với những yêu cầu đặc biệt, nàng sẽ cố gắng đáp ứng bằng cách lựa chọn nguyên liệu và phương pháp chế biến sao cho có thể mang lại hiệu quả "hỗ trợ" một cách tự nhiên và ôn hòa nhất, chứ tuyệt đối không dùng những thứ có thể gây hại hay cưỡng ép tinh thần.
Giữa lúc Hạ Thanh đang đau đầu suy tính về thực đơn cho Hoàng hậu, thì Phùng Thượng Thiện Nữ Quan cho người gọi nàng đến Chính Vụ Đường của Thượng Thiện Phòng.
Triệu Vĩnh Thăng của Nội Y Viện cũng đã có mặt ở đó, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy.
"Diệp Hạ Thanh," Phùng Nữ quan cất tiếng, giọng nghiêm trang, "Nội Y Viện đã có kết quả thẩm tra về gói bột lạ tìm thấy trong đồ của ngươi hôm trước."
Tim Hạ Thanh đập nhanh hơn.
Đây là lúc quyết định sự trong sạch của nàng.
Triệu Vĩnh Thăng bước lên, trình bày một cách rõ ràng: "Bẩm Phùng Nữ quan, qua quá trình phân tích kỹ lưỡng, Nội Y Viện xác định thành phần chính trong gói bột đó là 'Ngọc Dung Tán', một loại bột dưỡng nhan khá phổ biến mà các mệnh phụ và cung nữ thỉnh thoảng vẫn dùng.
Tuy nhiên," anh ngừng lại, "trong đó có lẫn một lượng rất nhỏ bột rễ cây 'Tử Uyển Anh'.
Loại rễ này nếu dùng ngoài da với liều lượng cực nhỏ thì không đáng ngại, nhưng nếu vô tình nuốt phải hoặc dùng với liều lượng nhiều hơn, có thể gây kích ứng nhẹ đường tiêu hóa, buồn nôn hoặc tâm trạng bất ổn đối với một số người có thể trạng nhạy cảm.
Nó không phải là độc dược chí mạng, nhưng việc tàng trữ và sử dụng một hỗn hợp không rõ ràng như vậy trong Thượng Thiện Phòng là điều không đúng quy củ."
Anh nhìn Hạ Thanh, rồi nói tiếp: "Nội Y Viện không tìm thấy bất kỳ liên hệ trực tiếp nào giữa gói bột này và tình trạng nguy kịch của Thục phi nương nương.
Như đã bẩm báo trước đó, nguyên nhân chính khiến Thục phi nguy kịch là do sự tắc trách và dùng thuốc sai cách của Hứa y sĩ, với việc sử dụng Chu Sa quá liều trong 'An Thần Dược Tửu' và các loại thuốc bổ tương khắc."
Hạ Thanh nghe vậy, lòng nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Ít nhất thì gói bột đó cũng không phải là thứ gì đó quá khủng khiếp.
Nàng vội vàng khẳng định một lần nữa: "Bẩm Nữ quan, bẩm Đề Lĩnh, nô tỳ thực sự không biết gói bột đó từ đâu mà có, cũng chưa từng sử dụng qua 'Tử Uyển Anh'.
Nô tỳ xin chịu mọi sự điều tra để chứng minh sự trong sạch."
Phùng Nữ quan nhìn Hạ Thanh rất lâu, rồi lại nhìn sang Triệu Vĩnh Thăng.
Bà là người từng trải, hiểu rõ những phức tạp chốn cung đình.
Kết quả phân tích này tuy không hoàn toàn minh oan cho việc gói bột xuất hiện trong đồ của Thanh, nhưng ít nhất cũng đã loại trừ khả năng nàng cố ý dùng độc dược.
Hơn nữa, việc Hứa y sĩ đã hoàn toàn nhận tội về việc gây nguy hiểm cho Thục phi cũng là một yếu tố quan trọng.
"Thôi được," Phùng Nữ quan cuối cùng cũng lên tiếng.
"Việc Thục phi nương nương gặp nguy là do Hứa y sĩ tắc trách, không liên quan trực tiếp đến ngươi.
Gói bột kia tuy có điểm bất thường, nhưng không phải là độc dược chí mạng.
Ta sẽ cho người tiếp tục điều tra kín đáo xem ai đã đặt nó vào đồ của ngươi.
Từ giờ, lệnh cấm túc của ngươi được bãi bỏ.
Hãy trở về Bếp Nội Phục tiếp tục công việc, đặc biệt là những nhiệm vụ mà Hoàng Thái hậu và Hoàng hậu nương nương đã giao phó.
Nhưng phải luôn nhớ, cẩn trọng gấp bội."
"Nô tỳ đội ơn Nữ quan đã minh xét!"
Hạ Thanh mừng rỡ, vội vàng tạ ơn.
Sau khi rời khỏi Chính Vụ Đường, lòng Hạ Thanh vẫn còn chút hoang mang về kẻ đã gài bẫy mình, nhưng ít nhất thì nguy hiểm trước mắt đã tạm qua.
Nàng biết mình cần phải tập trung vào nhiệm vụ chuẩn bị yến tiệc cho Hoàng hậu.
Buổi chiều hôm đó, Triệu Vĩnh Thăng bất ngờ tìm gặp riêng Hạ Thanh khi nàng đang sắp xếp lại những y thư tại thư phòng An Khang Điện.
"Chúc mừng ngươi đã được giải tỏa nghi ngờ," anh nói, giọng vẫn giữ vẻ bình thản.
"Đa tạ Đề Lĩnh đã công tâm điều tra."
"Ta chỉ làm theo trách nhiệm," Vĩnh Thăng đáp.
Rồi anh nhìn nàng, ánh mắt có phần nghiêm túc hơn.
"Tuy nhiên, việc ngươi bị gài bẫy không phải là ngẫu nhiên.
Trong quá trình điều tra về Hứa y sĩ, ta phát hiện hắn có một vài mối liên hệ không rõ ràng với một số người ở Kính Dương Cung – nơi ở của Lệ tần, một người vốn có nhiều mâu thuẫn ngầm với phe cánh của Hoàng Thái hậu.
Hứa y sĩ cũng khai rằng hắn được 'gợi ý' dùng một số vị thuốc mạnh cho Thục phi từ một người không rõ lai lịch.
Có vẻ như có kẻ muốn mượn tay Hứa y sĩ để gây bất ổn, và khi Thục phi gặp chuyện, việc gói bột lạ xuất hiện trong đồ của ngươi có thể là một mũi tên trúng hai đích: vừa đổ tội cho ngươi, vừa làm liên lụy đến sự tín nhiệm mà Hoàng Thái hậu dành cho ngươi."
Lời nói của Vĩnh Thăng khiến Hạ Thanh không khỏi rùng mình.
Kính Dương Cung?
Lệ tần?
Đây là những cái tên và những mối quan hệ quyền lực mà nàng chưa từng nghĩ tới.
"Đề Lĩnh," anh nói tiếp, "Việc ngươi cùng lúc được cả Hoàng Thái hậu và Hoàng hậu chú ý, lại được giao những trọng trách liên quan đến ẩm thực và dược thiện, đã vô tình biến ngươi thành một nhân vật có thể gây ảnh hưởng.
Sẽ có người muốn lôi kéo, cũng sẽ có kẻ muốn loại trừ.
Hãy hết sức cẩn thận với những người xung quanh, ngay cả trong Thượng Thiện Phòng.
Kẻ thù đôi khi lại ở gần chúng ta nhất."
Lời cảnh báo cụ thể này của Triệu Vĩnh Thăng khiến Hạ Thanh hiểu rằng, những "sóng gió" mà nàng phải đối mặt sẽ ngày càng phức tạp và nguy hiểm hơn.