[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 80: Dược Điếm Mật Thám, Manh Mối Hiển Lộ
Chương 80: Dược Điếm Mật Thám, Manh Mối Hiển Lộ
Rời Khôn Ninh Cung, trong đầu Triệu Vĩnh Thăng lập tức vạch ra kế hoạch hành động.
Manh mối về Vạn An Đường mà Hoàng hậu Diệu Nghi vừa "vô tình" hé lộ quá quan trọng để có thể bỏ qua.
Anh hiểu rằng, đây không chỉ là một hiệu thuốc thông thường, mà rất có thể là một mắt xích then chốt trong việc cung cấp những dược liệu bất chính cho các thế lực ngầm trong cung.
Để tránh "đánh rắn động cỏ", Vĩnh Thăng quyết định sẽ không dùng thân phận Phó Đề Lĩnh Nội Y Viện để trực tiếp điều tra.
Thay vào đó, anh cải trang thành một vị thầy lang từ phương xa đến kinh thành tìm mua dược liệu quý, cùng với một thuộc hạ tâm phúc nhất của mình ở Nội Y Viện, cũng trong vai một tiểu đồng theo hầu.
Vạn An Đường nằm khuất trong một con hẻm nhỏ phía Đông kinh thành, không quá sầm uất nhưng cũng không quá heo hút.
Bề ngoài, hiệu thuốc trông khá cũ kỹ, giản dị, không có gì nổi bật so với hàng trăm hiệu thuốc khác.
Nhưng Vĩnh Thăng, với sự nhạy bén của mình, cảm nhận được một sự khác thường từ những người ra vào và cả cái cách bài trí dược liệu bên trong.
Chủ hiệu thuốc là một lão già trạc lục tuần, râu tóc đã điểm bạc, đôi mắt nhỏ nhưng rất tinh anh, luôn nhìn khách bằng một vẻ dò xét kín đáo.
Khi Vĩnh Thăng bước vào, ngỏ ý muốn tìm một vài loại dược liệu quý hiếm để bào chế thuốc cho một vị "chủ nhân" đang lâm bệnh nặng, lão chủ hiệu ban đầu tỏ ra khá dè dặt.
"Những vị thuốc mà thầy lang đây cần đều là thượng phẩm, không phải lúc nào cũng có sẵn," lão nói, giọng khàn khàn.
"Không biết chủ nhân của thầy lang là người phương nào, cần dùng với mục đích gì, để lão đây còn biết đường liệu định?"
Vĩnh Thăng mỉm cười ôn hòa, bịa ra một câu chuyện về một vị phú hộ ở trấn xa đang mắc bệnh nan y, cần những vị thuốc đặc biệt để kéo dài mạng sống.
Anh khéo léo nhắc đến một vài loại dược liệu cực kỳ hiếm gặp mà chỉ những người thực sự am tường hoặc có nguồn cung đặc biệt mới biết đến, như một cách để thử dò xét lão chủ hiệu.
Quả nhiên, nghe Vĩnh Thăng nói, ánh mắt lão chủ hiệu chợt lóe lên một tia khác lạ.
Lão bắt đầu cởi mở hơn, khoe khoang về những mối hàng độc quyền của Vạn An Đường.
Trong lúc Vĩnh Thăng tiếp tục câu chuyện, thu hút sự chú ý của lão chủ, thì người tiểu đồng theo hầu (thuộc hạ của anh) nhanh mắt quan sát xung quanh.
Anh ta để ý thấy, phía sau quầy thuốc, trong một góc khuất, có một cuốn sổ bìa da cũ kỹ, được cất giữ khá cẩn thận, khác hẳn với những cuốn sổ ghi chép mua bán thông thường được đặt công khai.
Lợi dụng lúc lão chủ hiệu quay đi lấy một mẫu dược liệu quý hiếm để khoe với Vĩnh Thăng, người thuộc hạ nhanh như cắt, lén lật nhanh vài trang của cuốn sổ đó.
Anh không có nhiều thời gian, chỉ kịp nhìn thấy những dòng chữ viết tay bằng một loại mật mã hoặc ký hiệu riêng, bên cạnh là những con dấu nhỏ hình hoa văn lạ mắt.
Khi lão chủ hiệu quay lại, Vĩnh Thăng vẫn giữ vẻ chăm chú lắng nghe, rồi ngỏ ý muốn xem qua danh mục các loại "kỳ hoa dị thảo" mà hiệu thuốc có thể cung cấp.
Lão chủ hiệu có chút đắc ý, lấy ra một cuộn giấy dó đã cũ, trên đó ghi tên hàng loạt dược liệu bằng những danh xưng cổ hoặc biệt hiệu.
Ánh mắt Vĩnh Thăng lướt nhanh qua danh sách.
Và rồi, anh dừng lại ở một cái tên được viết bằng một loại mực hơi khác màu, có vẻ như mới được thêm vào gần đây: "Tử Hà Anh Vũ".
Bên cạnh cái tên đó, có một ký hiệu nhỏ hình chiếc lá có ba chẽ – một ký hiệu mà anh đã từng thoáng thấy trong một tài liệu mật của Nội Y Viện ghi chép về các loại thảo dược có độc tính nhẹ hoặc cần kiểm soát đặc biệt.
"Tử Hà Anh Vũ" – có lẽ nào đây chính là tên gọi khác của "Tử Uyển Anh"?
Trong khi đó, tại phòng giam của Nội Cung Phủ, Diệp Hạ Thanh vẫn kiên trì chờ đợi.
Những bữa ăn đạm bạc được mang đến đúng giờ, nhưng nàng gần như không nuốt nổi.
Nàng dùng chút tâm sức còn lại để cố gắng vận khí, điều hòa cơ thể, duy trì sự tỉnh táo.
Nàng nghĩ nhiều về những lời cảnh báo của Vĩnh Thăng, về Kính Dương Cung, về Lệ tần.
Tại sao họ lại muốn hãm hại nàng và cả Hoàng Thái hậu?
Gói bột "Tử Uyển Anh" có nguồn gốc từ đâu?
Nàng chợt nhớ lại những ngày còn ở Thượng Thiện Phòng, trước khi bị bắt.
Có một lần, khi nàng đang chuẩn bị dược liệu cho Hoàng Thái hậu, một tiểu thái giám lạ mặt từ kho dược liệu chính đã mang đến một lô cúc hoa và kỷ tử mới, nói là hàng thượng hạng vừa được cung tiến, đặc biệt dành cho An Khang Điện.
Lúc đó, nàng chỉ kiểm tra qua loa vẻ bề ngoài, không ngờ rằng...
Rời khỏi Vạn An Đường sau khi đã mua một vài loại dược liệu thông thường để che mắt, Triệu Vĩnh Thăng biết rằng mình đã tìm được một manh mối vô cùng quan trọng.
Cuốn sổ ghi chép bí mật kia, và cả cái tên "Tử Hà Anh Vũ" trong danh mục, chắc chắn có liên quan đến những gì đang xảy ra.
Anh cần phải tìm cách giải mã những ký hiệu đó và tìm ra mối liên hệ giữa Vạn An Đường với Lưu Trung công công, và xa hơn nữa, là Kính Dương Cung.
Anh quyết định sẽ không manh động ngay.
Thay vào đó, anh sẽ cho người theo dõi sát sao Vạn An Đường và cả những động tĩnh của Lưu Trung.
Đồng thời, anh sẽ cho người tìm cách tiếp cận hoặc sao chép lại nội dung của cuốn sổ bí mật kia.
Một kế hoạch táo bạo hơn bắt đầu hình thành trong đầu vị Phó Đề Lĩnh trẻ tuổi: anh sẽ đặt một "mẻ lưới", chờ đợi những con cá lớn tự chui vào.