Cập nhật mới

Khác Thượng Thực Quốc Sắc

Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 180: Tà Phương Lộ Bại, Nữ Quan Tương Kế


Nhìn những dòng chữ trên mảnh giấy lạ, Diệp Hạ Thanh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Từng chữ, từng câu đều là những lời lẽ ngon ngọt, ra vẻ chỉ điểm một cách đầy thiện ý, nhưng lại ẩn chứa một cái bẫy chết người.

"Long Vĩ Thảo" – loại thảo dược mà nàng biết rõ có liên quan đến vụ án của Thục phi, lại được kẻ giấu mặt này "gợi ý" như một vị thuốc giải cho "Tử Vong Tán".

Sự thâm độc và xảo quyệt của đối phương quả thực vượt xa những gì nàng có thể tưởng tượng.

Nàng biết, đây không chỉ đơn thuần là một sự hãm hại, mà còn là một phép thử.

Kẻ địch đang muốn xem thử kiến thức y dược của nàng nông sâu đến đâu, liệu nàng có đủ ngây thơ để tin vào một phương thuốc vô căn cứ như vậy không.

Đồng thời, đây cũng chính là bằng chứng không thể chối cãi, là chiếc đuôi cáo mà kẻ địch đã vô tình để lộ ra.

Không một chút chần chừ, Hạ Thanh cẩn thận gói lại cuốn sách và mảnh giấy ghi chép kia, rồi lập tức xin được diện kiến Phùng Thượng Thiện Nữ Quan.

Nàng biết, kế hoạch "đả thảo kinh xà" của Phùng Nữ quan đã thực sự có kết quả, và giờ là lúc họ phải có những bước đi tiếp theo.

Cuộc gặp diễn ra tại Chính Vụ Đường, Lương Viện Phán cũng được mời đến.

Khi Hạ Thanh trình bày lại toàn bộ sự việc, từ việc tiểu thái giám lạ mặt đưa sách, cho đến những ghi chép đầy ác ý trên mảnh giấy, gương mặt của Phùng Nữ quan và Lương Viện Phán đều trở nên vô cùng nghiêm trọng.

"Long Vĩ Thảo dùng để trung hòa độc tính của một loại nấm kịch độc sao?"

Lương Viện Phán cầm lấy mảnh giấy, đọc kỹ rồi lắc đầu ngao ngán.

"Hoang đường!

Quá mức hoang đường!

Theo y lý, 'Long Vĩ Thảo' có tính ấm, vị cay, có tác dụng hoạt huyết nhẹ, nhưng nếu dùng không đúng cách có thể gây hao tổn chân âm.

Còn 'Tử Vong Tán' kia, qua thẩm định sơ bộ của chúng ta, có hàn độc rất mạnh.

Dùng một thứ có tính ấm, hoạt huyết để 'trung hòa' hàn độc mạnh chẳng khác nào lấy lửa dập dầu, chỉ khiến cho độc tính phát tác nhanh hơn, công phá tâm mạch một cách dữ dội hơn mà thôi.

Kẻ viết ra phương thuốc này, tâm địa của hắn còn độc hơn cả kịch độc."

Phùng Nữ quan siết chặt tay vịn ghế, trong mắt ánh lên một ngọn lửa giận.

"Tốt lắm!

Tốt lắm!

Chúng đã cắn câu rồi!

Chúng không chỉ muốn giết Diệp Hạ Thanh, mà còn muốn tạo ra một cái chết thảm khốc, rồi đổ hết tội lỗi lên đầu con bé và cả Thượng Thiện Phòng này."

Bà nhìn sang Hạ Thanh, ánh mắt vừa có sự lo lắng, lại vừa có sự tin tưởng.

"Hạ Thanh, lần này ngươi lại lập một công lớn nữa rồi.

Nếu không có sự cẩn trọng và kiến thức của ngươi, hậu quả sẽ khôn lường."

Hạ Thanh cúi đầu: "Đây là bổn phận của nô tỳ ạ."

"Đã đến lúc chúng ta phải giăng một mẻ lưới lớn hơn," Phùng Nữ quan nói, giọng quả quyết.

"Chúng đã muốn 'dẫn dắt' chúng ta đi theo con đường chúng vạch ra, vậy thì chúng ta sẽ giả vờ đi theo con đường đó, để xem ai mới là kẻ đi săn, ai mới là con mồi."

Một kế hoạch "tương kế tựu kế" mới được vạch ra một cách nhanh chóng.

Phùng Nữ quan ra lệnh cho người của mình bí mật điều tra và bắt giữ tiểu thái giám đã đưa cuốn sách, nhưng phải hành động thật kín đáo, không để lộ ra bên ngoài.

"Còn ngươi," bà nhìn Hạ Thanh, "hãy làm đúng theo những gì kẻ địch mong muốn.

Hãy tỏ ra ngươi đã hoàn toàn tin vào phương thuốc trên mảnh giấy đó."

"Ý của Nữ quan là..."

Hạ Thanh có chút ngạc nhiên.

"Đúng vậy," Phùng Nữ quan gật đầu.

"Ngươi hãy chính thức soạn một bản 'phương thuốc sơ bộ' để bào chế 'Tử Vong Tán', trong đó ghi rõ rằng ngươi sẽ dùng 'Long Vĩ Thảo' làm vị thuốc dẫn và trung hòa quan trọng nhất.

Sau đó, hãy trình bản phương thuốc đó lên cho Trần Nữ quan theo đúng quy trình.

Cứ nói rằng đây là kết quả sau nhiều ngày ngươi miệt mài nghiên cứu từ các cổ thư.

Chúng ta cần phải xem, khi yêu cầu sử dụng một loại dược liệu có vấn đề như 'Long Vĩ Thảo' được đưa ra một cách chính thức, ai trong Thượng Thiện Phòng này, hoặc các cơ quan liên quan, sẽ là người bật đèn xanh, sẽ là người tạo điều kiện cho ngươi có được nó."

Đây là một nước cờ vô cùng mạo hiểm, nhưng cũng vô cùng cao tay.

Nó sẽ buộc những kẻ giấu mặt phải lộ diện, phải có những hành động cụ thể để giúp "kế hoạch" của chúng được thực thi.

Hạ Thanh hiểu ý, nàng lập tức tuân mệnh.

Nàng trở về Bếp Nội Phục, cẩn thận viết ra một bản phương thuốc chi tiết, trong đó mô tả một cách rất "hợp lý" về vai trò của "Long Vĩ Thảo" theo như những gì mảnh giấy kia đã viết.

Sau đó, nàng mang bản phương thuốc đến trình cho Trần Nữ quan.

Đúng như dự đoán, khi nhìn thấy cái tên "Long Vĩ Thảo", sắc mặt Trần Nữ quan lập tức biến đổi.

"Diệp Nữ Tú Tài!

Ngươi điên rồi sao?" bà không khỏi kinh ngạc.

"'Long Vĩ Thảo'?

Ngươi không nhớ chuyện của Thục phi nương nương và Hứa y sĩ hay sao?

Sao lại có thể đề xuất dùng một loại dược liệu có nhiều tai tiếng như vậy cho món ăn dâng Hoàng thượng?"

Hạ Thanh giả vờ tỏ ra rất tự tin và có chút ngây thơ: "Bẩm Trần Nữ quan, đây là một cổ phương rất đặc biệt mà nô tỳ may mắn tìm được.

Theo ghi chép, chỉ có 'Long Vĩ Thảo' mới có thể chế ngự được độc tính của 'Tử Vong Tán'.

Nô tỳ cũng đã suy nghĩ rất kỹ, đây là nhiệm vụ của Phùng Nữ quan giao phó, nô tỳ phải trình lên phương án mà mình cho là tốt nhất.

Việc có được phê duyệt hay không, còn phải chờ ý của bề trên và sự thẩm định của Nội Y Viện ạ."

Trần Nữ quan bán tín bán nghi, nhưng thấy thái độ quả quyết của Hạ Thanh và biết đây là nhiệm vụ do chính Phùng Nữ quan giao, bà cũng không thể làm gì khác ngoài việc nhận lấy bản phương thuốc.

"Thôi được rồi, ta sẽ trình việc này lên cho Phùng Nữ quan xem xét.

Nhưng ta nói trước, việc này rất khó được chấp thuận."

Bản yêu cầu sử dụng "Long Vĩ Thảo" để bào chế "Tử Vong Tán" của Diệp Nữ Tú Tài đã chính thức được đưa vào guồng máy giấy tờ của Thượng Thiện Phòng.

Phùng Nữ quan ngồi trong Chính Vụ Đường, cầm trên tay bản phương thuốc mà Hạ Thanh vừa trình lên thông qua Trần Nữ quan, một nụ cười lạnh lùng và đầy tính toán hiện trên môi.

Mẻ lưới đã được giăng ra.

Giờ là lúc chờ xem những con cá nào sẽ tự mình lao vào.

Trong khi đó, cuộc thẩm vấn tiểu thái giám mang sách cũng đã có kết quả ban đầu.

Hắn ta sợ hãi khai rằng, người sai hắn làm việc này là một vị thái giám quản sự cấp cao hơn ở Ty Thiện – bộ phận chuyên lo về việc cung ứng, phân phát thực phẩm và các vật dụng cho nhà bếp.

Kẻ chủ mưu đang dần lộ diện.
 
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 181: Dược Đơn Dẫn Lộ, Quỷ Kế Lộ Hình


Mẻ lưới do Phùng Thượng Thiện Nữ Quan và Diệp Hạ Thanh giăng ra đã chính thức được thả xuống.

Bản phương thuốc sơ bộ bào chế "Tử Vong Tán" sử dụng "Long Vĩ Thảo", với chữ ký của Diệp Nữ Tú Tài, được Trần Nữ quan trình lên Chính Vụ Đường theo đúng quy trình.

Phùng Nữ quan, trước mặt vài vị nữ quan và chưởng thiện khác, đã tỏ ra vô cùng kinh ngạc và có phần ái ngại trước sự táo bạo trong phương thuốc của Hạ Thanh.

Bà nói rằng, dù rất tin tưởng vào tài năng của Diệp Nữ Tú Tài, nhưng với một phương thuốc lạ và sử dụng một dược liệu có nhiều tai tiếng như "Long Vĩ Thảo", bà không thể tự mình quyết định.

Bà lập tức cho người sao chép bản phương thuốc thành hai bản, một bản gửi đến Nội Y Viện để xin ý kiến thẩm định của các thái y, một bản gửi đến Ty Thiện (bộ phận quản lý hậu cần, cung ứng vật phẩm của Thượng Thiện Phòng) để kiểm tra xem trong kho có loại dược liệu này hay không.

Hành động của Phùng Nữ quan vừa đúng với quy củ, lại vừa ngầm đưa mồi câu đến tận miệng cá.

Tại Nội Y Viện, Lương Viện Phán nhận được bản phương thuốc.

Ông đã được Phùng Nữ quan báo trước về kế hoạch, nên cũng diễn rất tròn vai của mình.

Sau khi xem xét kỹ lưỡng, ông lập tức cho người thảo một văn bản phúc đáp chính thức, gửi lại cho Thượng Thiện Phòng.

Nội dung phúc đáp vô cùng nghiêm khắc: "Phương thuốc có nhiều điểm bất thường, dược tính các thành phần có sự tương khắc rõ ràng, đi ngược lại với y lý cơ bản.

Nội Y Viện tuyệt đối không thể phê duyệt một phương thuốc không rõ nguồn gốc và có khả năng gây nguy hiểm như vậy, trừ khi Thượng Thiện Phòng có thể trình ra được y thư cổ đáng tin cậy ghi chép rõ ràng về phương pháp bào chế và công hiệu của nó."

Văn bản phúc đáp này của Nội Y Viện như một bức tường vững chắc, chặn đứng con đường "hợp thức hóa" việc sử dụng "Long Vĩ Thảo", đồng thời cũng là một áp lực, buộc kẻ đứng sau phải có những hành động tiếp theo.

Trong khi đó, tại Ty Thiện, bản yêu cầu kiểm tra kho dược liệu đã đến tay Quách công công – vị thái giám quản sự mà tiểu thái giám mang sách trước đó đã khai ra.

Khi nhìn thấy cái tên "Long Vĩ Thảo" được chính Diệp Hạ Thanh đề xuất, Quách công công không khỏi nở một nụ cười tự mãn.

Con cá nhỏ đã cắn câu rồi.

Hắn ta cho người kiểm tra qua loa rồi phúc đáp lại rằng trong kho hiện không có sẵn loại dược liệu này, nhưng có thể cho người tìm kiếm ở các hiệu thuốc bên ngoài nếu Thượng Thiện Phòng có yêu cầu chính thức.

Khi tin tức Nội Y Viện từ chối phê duyệt phương thuốc vì thiếu y thư chứng thực lan đến tai Quách công công, hắn ta biết rằng đã đến lúc mình phải ra tay.

Nếu không có y thư làm bằng chứng, kế hoạch của chúng sẽ thất bại.

Hắn không thể để Diệp Hạ Thanh có cớ để thay đổi phương thuốc khác.

Sau khi nhận được chỉ thị từ "bề trên" của mình, Quách công công quyết định sẽ trực tiếp gặp Diệp Hạ Thanh.

Hắn ta lấy cớ đến Bếp Nội Phục để kiểm tra việc phân phát một số nguyên liệu mới, rồi "tình cờ" ghé qua góc bếp riêng của Thanh.

"Diệp Nữ Tú Tài vẫn đang miệt mài sao?"

Quách công công cất tiếng, giọng tỏ vẻ quan tâm.

"Ta có nghe chuyện về phương thuốc mới của cô.

Thật là đáng tiếc khi các vị thái y bên Nội Y Viện lại quá mức câu nệ sách vở, không hiểu được những tinh hoa của cổ pháp."

Hạ Thanh giả vờ tỏ ra phiền muộn: "Bẩm Quách công công, nô tỳ cũng đang rất đau đầu.

Nhiệm vụ Hoàng hậu nương nương giao phó, nô tỳ không dám trễ nải, nhưng nếu Nội Y Viện không phê duyệt, nô tỳ cũng không biết phải làm sao."

"Ha ha," Quách công công cười.

"Chuyện này cũng không phải là không có cách giải quyết."

Lão nhìn quanh một lượt, rồi hạ giọng, lấy từ trong tay áo ra một trang giấy da cũ kỹ, đã ngả màu vàng úa, đưa cho Thanh.

"Đây là một trang sách từ một cuốn cổ thư mà một người bạn cũ của ta làm việc ở Tư Lục Giám tình cờ tìm thấy khi sắp xếp lại các thư tịch cũ.

Ta thấy trong này có ghi chép rất giống với phương thuốc mà cô đang nghiên cứu.

Ngươi hãy xem thử xem, nếu hữu dụng, cứ dùng nó để trình lên Nội Y Viện.

Ta tin rằng, với vật chứng này, họ sẽ không còn lý do gì để từ chối nữa."

Hạ Thanh run run nhận lấy trang giấy, tỏ vẻ vô cùng cảm kích và vui mừng.

"Nô tỳ... nô tỳ đội ơn công công đã chỉ điểm!

Ân huệ này, nô tỳ không biết lấy gì báo đáp!"

"Chỉ cần ngươi hoàn thành tốt nhiệm vụ của Hoàng hậu nương nương là được rồi," Quách công công nói, trong ánh mắt ánh lên một tia đắc ý.

Sau khi Quách công công rời đi, nụ cười trên môi Hạ Thanh lập tức tắt ngấm.

Nàng biết, con cá lớn đã thực sự tự mình lao vào lưới.

Kẻ địch không chỉ cung cấp thông tin sai lệch, mà còn tự tay tạo ra cả "bằng chứng giả" để hợp thức hóa cho cái bẫy của chúng.

Nàng lập tức mang trang "cổ thư" này đến Chính Vụ Đường, nơi Phùng Nữ quan và Lương Viện Phán đã chờ sẵn.

Cả ba người cùng xem xét kỹ lưỡng trang giấy.

Nó được làm giả một cách vô cùng tinh vi, từ chất liệu giấy dó cũ kỹ, màu mực đã phai, cho đến lối viết chữ triện cổ.

Nội dung trên đó ghi lại một cách rất "hợp lý" về việc dùng "Long Vĩ Thảo" để trung hòa độc tính của "Tử Vong Tán", nghe qua rất có sức thuyết phục đối với những người không thực sự am tường sâu sắc.

"Đúng là một âm mưu hoàn hảo," Phùng Nữ quan nói, giọng lạnh băng.

"Chúng ta đã có trong tay bằng chứng về việc Quách công công trực tiếp cung cấp chứng cứ giả.

Việc tiếp theo là phải tìm ra kẻ đứng sau hắn."

Lương Viện Phán cầm trang giấy lên, cẩn thận xem xét dưới ánh sáng.

Ông là người có kinh nghiệm mấy chục năm với các loại giấy mực, thư tịch trong cung.

Đột nhiên, ông khẽ "à" lên một tiếng, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc và cả chút bàng hoàng.

"Có chuyện gì vậy, Lương đại nhân?"

Phùng Nữ quan hỏi.

"Loại giấy dó và loại mực son dùng để ghi chú trên trang sách này..."

Lương Viện Phán nói, giọng có chút run rẩy, "dù đã được làm cũ đi một cách tinh vi, nhưng hạ thần nhận ra... nó rất giống, nếu không muốn nói là hoàn toàn trùng khớp, với loại giấy và mực son đặc chế mà chỉ có Nội Vụ Phủ được phép sử dụng để soạn thảo các mật chỉ dưới thời của cố Đề Đốc Tổng Quản Vương Chấn..."

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy Chính Vụ Đường.

Cái bóng của "Bách Mục Quỷ" Vương Chấn lại một lần nữa hiện về, không chỉ qua những lời khai, những cuốn mật sổ, mà còn qua cả những vật chất cụ thể nhất.

Âm mưu này không chỉ là tàn dư của quá khứ, mà kẻ chủ mưu hiện tại dường như vẫn đang có trong tay những tài nguyên, những vật phẩm từ thời kỳ đen tối đó.
 
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 182: Giấy Mực Tố Giác, Cựu Án Liên Hoàn


Lời khẳng định của Lương Viện Phán về nguồn gốc của giấy và mực son trên trang "cổ thư" giả mạo như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến không khí trong Chính Vụ Đường của Thượng Thiện Phòng trở nên ngưng trọng.

Phùng Thượng Thiện Nữ Quan và Diệp Hạ Thanh nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều ánh lên một sự kinh hãi và cả sự rõ ràng đến lạnh người.

"Nội Vụ Phủ dưới thời Vương Chấn..."

Phùng Nữ quan lẩm nhẩm, giọng nói của bà trầm xuống.

"Đó là một cơ quan quyền lực bậc nhất, quản lý toàn bộ các vật phẩm quý giá, các bí mật của hoàng gia.

Loại giấy và mực son đặc chế để soạn thảo mật chỉ này tuyệt đối không thể nào lưu lạc ra ngoài được, trừ khi..."

"...Trừ khi kẻ đứng sau Quách công công hiện tại," Lương Viện Phán tiếp lời, "chính là một thành viên cấp cao của mạng lưới cũ, hoặc là kẻ đã kế thừa những gì Vương Chấn để lại, bao gồm cả những vật phẩm tuyệt mật này."

Sự thật đã quá rõ ràng.

Kẻ thù mà họ đang đối mặt không chỉ đơn thuần là những kẻ mới nổi vì ghen ghét, đố kỵ, mà là tàn dư của một thế lực ngầm khổng lồ, một mạng lưới đã bám rễ sâu trong cung cấm từ hàng chục năm về trước.

Những âm mưu gần đây – từ việc hãm hại Thục phi, vu oan cho Hạ Thanh, cho đến việc tẩm độc vào dược liệu của Hoàng Thái hậu và cái bẫy "Tử Vong Tán" này – tất cả đều là những mắt xích trong một chuỗi âm mưu liên hoàn, được thực hiện bởi cùng một thế lực.

Hạ Thanh cảm thấy một cơn ớn lạnh.

Nàng nghĩ đến cha mình, đến vụ án oan khuất của ông.

Rất có thể, cha nàng cũng đã là nạn nhân của chính mạng lưới tội ác này.

"Chúng ta phải làm gì bây giờ?"

Trần Nữ quan, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe với vẻ mặt tái nhợt, lo lắng lên tiếng.

"Nếu đối phương có thế lực lớn như vậy, lại còn có thể là người của Ty Nội Giám, việc điều tra sẽ vô cùng nguy hiểm."

Phùng Nữ quan nhìn tất cả mọi người, rồi ánh mắt bà dừng lại ở Hạ Thanh, một sự quyết đoán hiện lên.

"Chúng đã muốn giăng bẫy, vậy thì chúng ta sẽ để cho chúng tự bước vào," bà nói, giọng đanh lại.

"Kế hoạch 'tương kế tựu kế' vẫn phải tiếp tục, nhưng lần này phải cẩn trọng và thâm sâu hơn nữa."

Bà quay sang Lương Viện Phán: "Lương đại nhân, phiền ngài hãy soạn một văn bản phúc đáp chính thức từ Nội Y Viện, gửi cho Diệp Nữ Tú Tài.

Cứ nói rằng, phương thuốc sử dụng 'Long Vĩ Thảo' mà cô ấy trình lên tuy có ghi chép trong một trang cổ thư lạ, nhưng vì dược tính chưa rõ ràng và có nhiều rủi ro, Nội Y Viện cần phải có một mẫu 'Long Vĩ Thảo' thực tế để tiến hành thẩm tra, phân tích dược tính trước khi có thể đưa ra quyết định cuối cùng.

Hãy tỏ ra rất thận trọng và đúng quy củ."

Lương Viện Phán lập tức hiểu ý.

Đây là một nước cờ cao tay.

Nó vừa thể hiện sự chuyên nghiệp của Nội Y Viện, vừa đẩy quả bóng trách nhiệm trở lại cho kẻ đã đưa ra phương thuốc giả.

Nếu chúng muốn kế hoạch của mình tiếp tục, chúng buộc phải tìm cách cung cấp "Long Vĩ Thảo" cho Hạ Thanh.

"Ta hiểu rồi," Lương Viện Phán gật đầu.

"Ta sẽ cho người soạn ngay."

"Còn ngươi, Hạ Thanh," Phùng Nữ quan nhìn nàng, "hãy cầm văn bản phúc đáp của Nội Y Viện, trực tiếp đến tìm Quách công công.

Cứ tỏ ra phiền muộn, lo lắng vì phương thuốc của mình bị trì hoãn, rồi nhờ cậy hắn ta tìm giúp một ít 'Long Vĩ Thảo' để dâng lên cho Nội Y Viện thẩm tra.

Chúng ta cần phải xem, hắn ta sẽ lấy thứ dược liệu có vấn đề đó từ đâu ra, và ai sẽ là người giúp hắn trong việc này."

Hạ Thanh cúi đầu nhận lệnh.

Nàng biết, vai diễn của mình trong ván cờ này ngày càng trở nên quan trọng.

Ngay sau đó, Phùng Nữ quan tự tay viết hai bức mật thư, dùng con dấu riêng của Thượng Thiện Phòng niêm phong cẩn thận.

Một bức, bà cho người dùng đường chim bay hỏa tốc gửi đến Triệu Vĩnh Thăng, người đang ở nơi biên ải xa xôi, báo cho anh biết những phát hiện và kế hoạch mới nhất ở kinh thành, đặc biệt nhấn mạnh về sự liên kết của âm mưu hiện tại với mạng lưới của Vương Chấn.

Bà biết, tin tức này sẽ vô cùng quan trọng đối với cuộc điều tra của anh về Ưng Phi Long.

Bức còn lại, bà giao cho một cung nữ thân tín, dặn dò phải bí mật mang đến An Khang Điện, tận tay trao cho Lưu công công.

Trong thư, bà trình bày rõ những nguy cơ mới đang nhắm vào Hoàng Thái hậu, về việc tàn dư của Vương Chấn vẫn còn lẩn khuất trong cung, và hy vọng Thái hậu sẽ có sự đề phòng cao độ, đồng thời cũng ngầm báo cho người biết về kế hoạch mà họ đang tiến hành.

Mọi thứ được sắp đặt một cách nhanh chóng và kín kẽ.

Hạ Thanh, cầm trên tay văn bản phúc đáp của Nội Y Viện, tìm đến Ty Thiện để gặp Quách công công.

Nàng cố tình tỏ ra lo lắng, ái ngại.

"Bẩm Quách công công," nàng nói, "Phương thuốc mà nô tỳ trình lên, đã bị Nội Y Viện tạm thời từ chối phê duyệt rồi ạ."

Nàng đưa văn bản cho hắn ta xem.

"Các vị thái y nói rằng họ cần phải có mẫu 'Long Vĩ Thảo' thực tế để thẩm tra dược tính thì mới có quyết định cuối cùng.

Nhưng trong kho của Thượng Thiện Phòng lại không có vị thuốc này.

Nô tỳ thực sự không biết phải làm sao nữa, nhiệm vụ của Hoàng hậu giao phó mà cứ bị trì hoãn thế này..."

Quách công công xem qua văn bản, trong lòng có chút tức giận vì sự cứng nhắc của Nội Y Viện, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra thông cảm.

Hắn ta tin rằng Hạ Thanh đã hoàn toàn bị dắt mũi.

"Diệp Nữ Tú Tài đừng quá lo lắng," hắn nói với vẻ tự tin, "Chỉ là một chút dược liệu thôi mà.

Để ta tìm cách lo liệu cho ngươi.

Nội trong ngày mai, ta sẽ cho người mang đến cho ngươi một ít 'Long Vĩ Thảo' loại tốt nhất để trình lên Nội Y Viện.

Ngươi cứ yên tâm chuẩn bị các nguyên liệu khác đi."

Hắn ta không một chút nghi ngờ, đã tự mình nhận lấy trách nhiệm cung cấp vật chứng chống lại chính mình.

Hạ Thanh giả vờ vui mừng cảm tạ rối rít, rồi cáo lui.

Khi nàng quay đi, một nụ cười lạnh lẽo và đầy toan tính hiện lên trên gương mặt Quách công công.

Nhưng hắn không hề biết rằng, mọi hành tung tiếp theo của hắn đều đã nằm trong tầm ngắm của những người đang chờ đợi hắn tự chui đầu vào lưới.
 
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 183: Quách Thịnh Lấy Dược, Lưới Trời Khó Thoát


Sau khi rời khỏi Bếp Nội Phục, Quách công công không trở về Ty Thiện ngay.

Hắn ta tự mãn nghĩ rằng Diệp Hạ Thanh đã hoàn toàn bị dắt mũi, rằng kế hoạch của "bề trên" đang diễn ra một cách hoàn hảo.

Hắn không hề hay biết, mỗi bước đi của mình đều đang nằm trong tầm ngắm của những đôi mắt khác.

Theo lệnh của Phùng Thượng Thiện Nữ Quan, hai vị nữ quan thân tín nhất của bà, vốn có kinh nghiệm và võ nghệ phòng thân, đã bí mật theo sát mọi hành tung của Quách công công.

Hắn ta không đi đến kho dược liệu hay bất kỳ nơi nào có liên quan đến việc cung ứng thông thường.

Thay vào đó, hắn đi đến một góc khuất trong Ngự hoa viên, gần khu vực của Kính Dương Cung, nơi ở cũ của Lệ tần.

Tại một hành lang vắng vẻ, hắn gặp một nữ quan lớn tuổi, chính là người mà Triệu Vĩnh Thăng đã xác định là một trong những tâm phúc của Lệ tần, người có liên quan đến ký hiệu con bướm vàng và việc thu mua "Mê Thần Tán".

Nữ quan này lén lút đưa cho Quách công công một chiếc hộp gỗ nhỏ, được niêm phong cẩn thận.

Cuộc trao đổi diễn ra rất nhanh chóng và kín kẽ.

Những người theo dõi của Phùng Nữ quan đã ghi lại toàn bộ sự việc.

Manh mối ngày càng trở nên rõ ràng: Quách công công của Ty Thiện và phe cánh còn sót lại của Lệ tần ở Kính Dương Cung có mối liên hệ mật thiết.

Sáng sớm hôm sau, đúng như lời đã hứa, Quách công công đích thân mang chiếc hộp gỗ đó đến Bếp Nội Phục cho Diệp Hạ Thanh.

Hắn ta vẫn giữ vẻ mặt quan tâm, nói với nàng: "Diệp Nữ Tú Tài, đây là 'Long Vĩ Thảo' mà lão phu đã phải rất vất vả mới tìm được giúp cô.

Loại thượng hạng đấy.

Cô cứ yên tâm dùng để trình lên Nội Y Viện thẩm tra, chắc chắn họ sẽ không còn lý do gì để làm khó nữa."

Hắn ta nói, trong giọng có một sự tự tin và cả chút thúc giục.

"Nô tỳ đội ơn công công."

Hạ Thanh kính cẩn nhận lấy chiếc hộp, lòng không khỏi cảm thấy một sự ghê tởm trước bộ mặt giả nhân giả nghĩa của hắn.

Ngay sau khi Quách công công rời đi, Hạ Thanh lập tức mang chiếc hộp đến Chính Vụ Đường, nơi Phùng Nữ quan và Lương Viện Phán đã chờ sẵn.

Chiếc hộp được mở ra, bên trong đúng là những nhánh "Long Vĩ Thảo" còn tươi, được bảo quản rất tốt.

"Bẩm Lương đại nhân," Hạ Thanh nói, "Xin ngài thẩm định.

Đây có đúng là 'Long Vĩ Thảo' không, và dược tính của nó ra sao?"

Lương Viện Phán cẩn thận xem xét, ngửi thử, rồi gật đầu: "Đúng là 'Long Vĩ Thảo'.

Dược tính của nó đúng như ta đã nói, có tính ấm, hoạt huyết nhẹ, nhưng nếu dùng sai cách hoặc phối hợp với độc thảo mang tính hàn nhiệt phức tạp như 'Tử Vong Tán', chắc chắn sẽ gây ra hậu quả khó lường."

Phùng Nữ quan nhìn gói dược liệu trên bàn, rồi lại nhìn Hạ Thanh và Lương Viện Phán.

"Được rồi," bà nói, giọng đanh thép.

"Chúng ta đã có đủ bằng chứng trong tay.

Lời khai của tiểu thái giám chỉ điểm Quách công công.

Người của ta đã chứng kiến hắn nhận vật này từ người của Kính Dương Cung.

Và giờ, chính hắn đã mang thứ dược thảo có vấn đề này đến tận tay Diệp Hạ Thanh.

Nhân chứng, vật chứng đều đã đầy đủ.

Không thể để chúng có thêm thời gian để gây ra những chuyện khác nữa."

Bà lập tức ra lệnh.

Dựa trên những bằng chứng đã thu thập được và với tư cách là người đứng đầu Thượng Thiện Phòng, lại có sự chứng thực của Lương Viện Phán từ Thái Y Viện, Phùng Nữ quan đã dùng quyền hạn của mình để yêu cầu Cấm vệ quân hỗ trợ, tiến hành bắt giữ khẩn cấp Quách công công tại Ty Thiện và vị nữ quan thân cận của Lệ tần tại Kính Dương Cung, với tội danh "âm mưu hạ độc trong thực phẩm cung đình, gây nguy hại đến an nguy của hậu cung".

Cuộc bắt giữ diễn ra nhanh chóng và bất ngờ, khiến cả hai kẻ tình nghi đều không kịp trở tay hay báo tin cho đồng bọn.

Chúng được áp giải đến một mật thất của Nội Hình Ty để Phùng Nữ quan và Lương Viện Phán trực tiếp thẩm vấn.

Cùng lúc đó, ở nơi biên ải xa xôi, Triệu Vĩnh Thăng cũng vừa nhận được mật thư hỏa tốc của Phùng Nữ quan, báo cáo lại toàn bộ những diễn biến mới nhất ở kinh thành, từ việc sứ đoàn Man Chiếu tiến cống vật phẩm lạ, âm mưu dùng "Tử Vong Tán" và "Tử Uyển Anh" để gài bẫy Hạ Thanh, cho đến việc phát hiện ra trang sách giả có giấy mực từ thời Vương Chấn.

Vĩnh Thăng đọc xong thư, gương mặt trở nên vô cùng lạnh lùng.

Anh không ngờ rằng, trong lúc anh đang phải đối mặt với mối đe dọa từ Ưng Phi Long ở bên ngoài, thì ở bên trong cung cấm, Hạ Thanh lại phải một mình đối phó với những âm mưu thâm độc và có liên quan trực tiếp đến mạng lưới của Vương Chấn như vậy.

Anh cảm thấy vô cùng lo lắng cho sự an nguy của nàng, đồng thời cũng nhận ra rằng, mối họa từ bên trong và bên ngoài này rất có thể có cùng một nguồn gốc.

Việc điều tra Ưng Phi Long càng trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.

Trở lại kinh thành, trong phòng thẩm vấn của Nội Hình Ty.

Ban đầu, Quách công công và vị nữ quan kia còn ngoan cố chối tội.

Nhưng trước những bằng chứng không thể chối cãi và sự cứng rắn của Phùng Nữ quan, họ dần dần suy sụp.

Vị nữ quan của Kính Dương Cung, sau khi biết Lệ tần đã hoàn toàn thất thế, lại sợ hãi trước những hình phạt tàn khốc của Nội Hình Ty, cuối cùng đã khai ra toàn bộ.

Ả thừa nhận đã lén bỏ gói bột vào tư trang của Hạ Thanh theo lệnh của Lệ tần, và cũng là người đưa "Long Vĩ Thảo" cho Quách công công.

Nhưng rồi, ả lại khai ra một chi tiết kinh người hơn.

"Bẩm... bẩm Nữ quan," ả run rẩy nói, "Việc chuẩn bị cuốn sách giả và mảnh giấy ghi phương thuốc sai lệch đó... thực ra không phải là ý của Lệ tần nương nương.

Lúc đó... lúc đó nương nương đã bệnh nặng, không còn đủ tỉnh táo để nghĩ ra những chuyện phức tạp như vậy.

Là... là có một vị 'chủ tử' khác đã thông qua Quách công công, ra lệnh cho chúng nô tài làm như vậy."

"Chủ tử khác?"

Phùng Nữ quan nhíu mày.

"Là ai?"

"Nô tài... nô tài không dám nói tên," nữ quan kia sợ hãi.

"Chỉ biết đó là một người vô cùng quyền lực, có tai mắt ở khắp nơi.

Mọi việc từ việc tìm mua 'Mê Thần Tán' cho Lệ tần trước đây, cho đến việc gài bẫy Diệp Nữ Tú Tài lần này, đều do một tay người đó sắp đặt.

Lệ tần nương nương cũng chỉ là một con cờ trong tay người đó mà thôi.

Người đó... người đó chính là 'Vị kia ở Ty Nội Giám'."

"Vị kia ở Ty Nội Giám"!

Lời khai này đã xác thực hoàn toàn những nghi ngờ trước đó.

Kẻ chủ mưu thực sự, kẻ kế thừa mạng lưới của Vương Chấn, đang dần lộ diện.
 
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 184: Nội Giám Hiện Hình, Song Tuyến Tịnh Tra


Lời thú tội của vị nữ quan Kính Dương Cung như một tiếng sét đánh vào giữa phòng thẩm vấn, khiến cả Phùng Thượng Thiện Nữ Quan và Lương Viện Phán đều sững sờ.

Mọi manh mối, mọi sự kiện tưởng chừng rời rạc, từ gói bột "Tử Uyển Anh", cây nấm "Tử Vong Tán" cho đến cuốn cổ thư giả mạo, nay đều cùng chỉ về một hướng, một kẻ chủ mưu duy nhất: "Vị kia ở Ty Nội Giám".

Dù vị nữ quan kia vì quá sợ hãi mà không dám trực tiếp nói ra tên họ, nhưng với vị thế và sự am hiểu của mình về các thế lực trong cung, cả Phùng Nữ quan và Lương Viện Phán đều có thể gần như chắc chắn người đó là ai.

Tổng quản thái giám của Ty Nội Giám (cơ quan quản lý cống phẩm và các kho tàng của hoàng gia), Hà Lực – một con cáo già thâm trầm, một kẻ đã vươn lên từ thời Vương Chấn còn tại vị, nổi tiếng là người cẩn trọng, kín kẽ và có một mạng lưới quyền lực vô cùng rộng lớn.

"Hà Lực..."

Phùng Nữ quan lẩm nhẩm cái tên đó, gương mặt bà trở nên vô cùng đanh thép.

"Không ngờ lại là hắn.

Một kẻ luôn tỏ ra trung thành, không màng thế sự, lại chính là con rắn độc nguy hiểm nhất ẩn mình ngay bên cạnh chúng ta."

Lương Viện Phán thở dài: "Lời khai của nữ quan này tuy rất quan trọng, nhưng để có thể vạch mặt một kẻ có địa vị và tâm cơ như Hà Lực, thì vẫn chưa đủ.

Hắn ta sẽ dễ dàng chối bỏ, nói rằng đó chỉ là lời vu khống của một kẻ sắp chết để kéo người khác xuống nước.

Chúng ta cần những bằng chứng xác thực hơn, những bằng chứng không thể chối cãi."

Phùng Nữ quan hoàn toàn đồng ý.

Bắt giữ Quách công công và nữ quan của Lệ tần mới chỉ là chặt đi những cành lá bên ngoài, còn cái gốc rễ Hà Lực thì vẫn còn đó, vô cùng vững chắc.

Một cuộc đối đầu trực diện với Hà Lực lúc này là quá mạo hiểm và không có nhiều khả năng thành công.

Sau một hồi bàn bạc cẩn trọng, họ quyết định phải tiến hành điều tra trên hai mặt trận cùng một lúc, một trong, một ngoài.

Bà quay sang nói với một trong những nữ quan thân tín nhất của mình: "Lập tức soạn một văn thư chính thức của Thượng Thiện Phòng, gửi đến Ty Nội Giám.

Cứ nói rằng, để đảm bảo sự an toàn tuyệt đối cho các món ăn trong yến tiệc Vạn Thọ, Thượng Thiện Phòng và Nội Y Viện cần phải rà soát lại toàn bộ danh sách và quy trình tiếp nhận các loại cống phẩm đặc biệt trong vòng nửa năm trở lại đây.

Yêu cầu Ty Nội Giám phải cung cấp đầy đủ sổ sách gốc để đối chiếu."

Đây là một nước cờ vô cùng khôn ngoan.

Với lý do chính đáng là chuẩn bị cho lễ Vạn Thọ của Hoàng thượng, Hà Lực dù có muốn cũng khó lòng từ chối.

Việc này sẽ cho họ cơ hội để tìm kiếm những sai phạm, những điểm bất thường trong sổ sách của Ty Nội Giám, hy vọng có thể tìm ra bằng chứng về việc tuồn những chất cấm hoặc những vật phẩm không rõ nguồn gốc vào cung.

"Đồng thời," Phùng Nữ quan nói tiếp, "ta phải lập tức gửi tin tức quan trọng này cho Triệu Đề Lĩnh.

Cuộc điều tra của cậu ấy ở biên ải về Ưng Phi Long và việc của Hà Lực ở kinh thành rất có thể có mối liên hệ mật thiết với nhau.

Cậu ấy cần phải biết ai mới là kẻ thù thực sự ở sau lưng để có sự đề phòng và hướng điều tra cho phù hợp."

Một bức mật thư nữa lại được hỏa tốc gửi đi, mang theo những thông tin có thể thay đổi cả cục diện.

Trong khi đó, Diệp Hạ Thanh vẫn đang ở trong góc bếp riêng của mình, nhưng tâm trí nàng không lúc nào được yên ổn.

Phùng Nữ quan, vì muốn bảo vệ Thanh nhưng cũng muốn nàng nắm được tình hình, đã cho An Nhiên kín đáo báo lại một vài tin tức cơ bản: những kẻ hãm hại nàng đã bị bắt giữ, nhưng kẻ chủ mưu thực sự vẫn còn đó và có thế lực rất lớn.

Phùng Nữ quan dặn nàng phải hết sức cẩn thận, tạm thời cứ tập trung vào nhiệm vụ mà Hoàng thượng đã giao – phục dựng "Thất Bảo Dược Thiện".

Đó không chỉ là một trọng trách, mà còn là tấm bùa hộ mệnh lớn nhất của nàng lúc này.

Hạ Thanh hiểu ý.

Nàng biết, sự tin tưởng và kỳ vọng của Hoàng thượng chính là lá chắn an toàn nhất cho mình.

Nàng gạt bỏ những lo âu, dồn hết tâm sức vào việc nghiên cứu những ghi chép của Mạc Vấn Thiên và cha mình, tìm cách bào chế những món ăn trong bộ dược thiện huyền thoại.

Nàng cảm nhận được một sự cấp bách vô hình, rằng việc hoàn thành "Thất Bảo Dược Thiện" không chỉ còn là một nhiệm vụ ẩm thực nữa.

Vài ngày sau, khi Phùng Nữ quan và Lương Viện Phán đang xem xét những cuốn sổ sách đầu tiên mà Ty Nội Giám buộc phải trình lên, thì một mật thư từ biên ải của Triệu Vĩnh Thăng được gửi về, nhanh hơn rất nhiều so với dự kiến.

Phùng Nữ quan vội vàng mở ra xem.

Bức thư rất ngắn gọn, nét chữ của Vĩnh Thăng có phần vội vã hơn thường lệ, nhưng nội dung bên trong lại khiến bà và Lương Viện Phán phải rùng mình.

Vĩnh Thăng viết, sau khi nhận được mật thư trước đó của Phùng Nữ quan về khả năng có một mạng lưới tội ác ở kinh thành, anh đã cho người điều tra sâu hơn về các nguồn tài chính của Phó tướng quân Ưng Phi Long.

Kết quả vô cùng đáng kinh ngạc.

Anh phát hiện ra, những khoản chi tiêu bất thường cho việc thu mua vũ khí và lương thảo ngoài quy định của Ưng Phi Long trong mấy tháng gần đây đều được thanh toán thông qua một loạt các giao dịch mờ ám, được thực hiện bởi nhiều hiệu buôn khác nhau.

Và khi truy ngược lại dòng tiền, tất cả đều chỉ về một nguồn duy nhất: một quỹ bí mật được điều hành bởi một trong những thương đoàn lớn nhất kinh thành, một thương đoàn mà từ lâu đã có tiếng là bình phong cho các hoạt động tài chính của...

Ty Nội Giám.

Mối liên kết đã được xác nhận!

Kẻ chủ mưu trong cung và thế lực phản loạn ở biên ải đúng là một.

Hà Lực không chỉ đơn thuần là tàn dư của mạng lưới Vương Chấn, mà hắn ta đang trực tiếp tài trợ cho một âm mưu phản nghịch có thể đẩy Đại Việt vào cảnh binh đao.

Cuối thư, Vĩnh Thăng viết một dòng đầy vẻ khẩn thiết: "Hà Lực và Ưng Phi Long đang phối hợp.

Thời gian của chúng ta không còn nhiều.

Phải hành động trước lễ Vạn Thọ!"

Cơn bão thực sự đang đến rất gần, và nó lớn hơn, nguy hiểm hơn bất kỳ những gì họ đã từng tưởng tượng.
 
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 185: Nội Loạn Ngoại Xâm, Long An Vi Trọng


Bức mật thư hỏa tốc từ biên ải của Triệu Vĩnh Thăng như một tiếng chuông báo tử, khiến không khí vốn đã căng thẳng tại Thượng Thiện Phòng nay lại càng thêm ngột ngạt, khẩn trương.

Phùng Thượng Thiện Nữ Quan và Lương Viện Phán nhìn nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên một sự lo lắng và quyết đoán chưa từng có.

Mọi việc đã hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát của một vụ án cung đấu thông thường.

"Nội công ngoại kích..."

Phùng Nữ quan lẩm bẩm, giọng nói của bà đanh lại.

"Hà Lực ở Ty Nội Giám cung cấp tài chính và có thể cả những vật phẩm cấm, Ưng Phi Long ở biên ải thì tập kết binh lực.

Mục tiêu của chúng không chỉ là gây rối loạn hậu cung nữa, mà là cả ngai vàng này, là cả cơ đồ Đại Việt!"

Lương Viện Phán cũng gật đầu, gương mặt phúc hậu giờ đây hằn sâu những nếp nhăn lo âu.

"Chúng ta không thể chờ đợi Triệu Đề Lĩnh trở về nữa.

Việc này, phải được tâu thẳng lên Hoàng thượng ngay lập tức!

Chỉ có thiên tử mới có đủ uy quyền để dẹp yên cơn sóng dữ này."

Họ hiểu rõ sự nguy hiểm khi hành động.

Việc vượt qua Hoàng hậu Diệu Nghi để trực tiếp diện kiến Hoàng thượng về một vấn đề chính trị nhạy cảm có thể sẽ khiến Hoàng hậu phật lòng.

Nhưng trong tình thế an nguy quốc gia bị đe dọa, họ không còn lựa chọn nào khác.

Ngay lập tức, Phùng Nữ quan cho gọi Diệp Hạ Thanh đến Chính Vụ Đường.

Bà không nói rõ về những tin tức quân sự cụ thể để tránh làm Hạ Thanh thêm hoang mang, nhưng bà truyền đạt lại sự cấp bách của tình hình bằng một giọng điệu vô cùng nghiêm trọng.

"Hạ Thanh," Phùng Nữ quan nhìn thẳng vào mắt nàng, "Tình hình trong triều đang có những biến động rất phức tạp, đòi hỏi Hoàng thượng phải lao tâm tổn trí rất nhiều.

Sự an nguy của xã tắc và long thể của người lúc này cần đến sự trợ giúp của chúng ta hơn bao giờ hết.

Nhiệm vụ phục dựng 'Thất Bảo Dược Thiện' của ngươi, giờ đây không chỉ còn là một trọng trách, mà đã là một quân lệnh.

Phải hoàn thành càng nhanh càng tốt, không được có bất kỳ sai sót nào."

Hạ Thanh cảm nhận được sự khác thường trong lời nói và ánh mắt của Phùng Nữ quan.

Nàng hiểu rằng, đã có một chuyện vô cùng hệ trọng xảy ra.

Trách nhiệm trên vai nàng bỗng chốc nặng hơn ngàn cân.

"Nô tỳ đã hiểu.

Nô tỳ sẽ dốc toàn lực."

Nàng trở về Bếp Nội Phục, trong đầu chỉ còn lại suy nghĩ về hai món dược thiện cấp bách nhất: "Kim Ô Phù Tang" và "Thanh Long Hộ Mộc".

Món "Kim Ô Phù Tang" về cơ bản đã có công thức và nguyên liệu chính, chỉ cần chuẩn bị một mẻ mới là được.

Nhưng món "Thanh Long Hộ Mộc" lại đang gặp phải một vấn đề nan giải.

Nó cần "Huyền Vũ quy bản" để làm chất dẫn điều hòa, mà thứ đó lại đang là vật chứng của đại án, việc xin sử dụng cần phải có thời gian và quy trình phức tạp.

"Không thể chờ đợi được nữa," Hạ Thanh tự nhủ.

"Mình phải tìm một phương pháp thay thế."

Nàng lại một lần nữa lao vào những ghi chép của cha.

Nàng biết, trong kho tàng kiến thức của "Bách Vị Y Thực Lục", chắc chắn sẽ có một giải pháp nào đó cho những tình huống cấp bách như thế này.

Nàng lật tìm những trang viết về các loại "quân bình môi giới" (chất trung gian cân bằng), về cách dùng các loại thực vật có tính ôn hòa để điều hòa những vị thuốc có dược tính mạnh.

Và rồi, ánh mắt nàng dừng lại ở một đoạn ghi chú nhỏ, nói về một loại cao đặc biệt có tên là "Bách Thảo Giao" (Keo trăm loại cỏ).

Theo cha nàng ghi lại, loại cao này được hầm liên tục trong bảy ngày bảy đêm từ hàng chục loại thảo dược có tính bình, ôn hòa khác nhau (như đẳng sâm, bạch truật, cam thảo, hoài sơn, ý dĩ...), có khả năng tạo ra một chất keo dẻo, trong suốt, mang một năng lượng trung tính nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, có thể dung hòa được cả những luồng khí đối nghịch nhất.

Cha nàng còn ghi chú rằng, "Bách Thảo Giao" tuy không thể có được dược tính đại bổ chân âm mạnh mẽ như "Huyền Vũ quy bản", nhưng về khả năng "quân bình môi giới", nó có thể đạt đến bảy, tám phần công hiệu.

Đây rồi!

Hy vọng là đây rồi!

Dù chỉ đạt được bảy, tám phần công hiệu, nhưng trong tình thế cấp bách này, đó đã là một giải pháp không thể tốt hơn.

Hơn nữa, những nguyên liệu để làm "Bách Thảo Giao" tuy nhiều nhưng lại không quá hiếm, nàng hoàn toàn có thể yêu cầu Thượng Thiện Phòng và Nội Y Viện cung cấp.

Trong khi Hạ Thanh đang dốc sức vào một cuộc chạy đua với thời gian trong gian bếp nhỏ, thì Phùng Nữ quan và Lương Viện Phán, sau khi chuẩn bị kỹ lưỡng, đã dùng lệnh bài của mình xin được mật kiến Hoàng thượng tại Dưỡng Tâm Điện vào lúc tối muộn.

Họ lấy lý do là có việc khẩn liên quan đến "long thể an nguy" và tiến độ chuẩn bị dược thiện cho lễ Vạn Thọ.

Minh Hoàng Đế cho gọi họ vào thư phòng.

Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của hai vị quan viên đứng đầu Thượng Thiện Phòng và có uy tín lớn trong Thái Y Viện, ngài biết đây không phải là chuyện nhỏ.

Phùng Nữ quan cẩn trọng trình lên bức mật thư được sao chép lại từ Triệu Vĩnh Thăng, cùng với những phân tích của mình về mối liên hệ giữa mạng lưới của Hà Lực ở Ty Nội Giám và âm mưu quân sự của Ưng Phi Long ở biên ải.

"Nội loạn ngoại xâm..."

Hoàng thượng nghiến răng, cơn thịnh nộ của bậc đế vương lại một lần nữa bùng lên.

"Chúng dám cả gan cấu kết với nhau, mưu đồ tạo phản ngay trước thềm lễ Vạn Thọ!"

Ngài hiểu rằng, nếu tin tức này lọt ra ngoài, sẽ gây ra sự hoang mang cực lớn trong triều đình và dân chúng.

"Việc này cần phải được xử lý một cách nhanh chóng, quyết liệt nhưng cũng phải tuyệt đối bí mật," Hoàng thượng ra lệnh.

Ngài lập tức cho triệu tập vài vị đại thần thân tín nhất đến Dưỡng Tâm Điện để bàn bạc đối sách ngay trong đêm.

Khi Phùng Nữ quan và Lương Viện Phán chuẩn bị cáo lui, họ bất ngờ thấy Hoàng hậu Diệu Nghi, không biết đã đến từ lúc nào, đang đứng chờ ở ngoài cửa thư phòng.

Gương mặt người có vẻ lo lắng.

"Hoàng hậu nương nương," cả hai vội hành lễ.

"Hai vị đại nhân không cần đa lễ," Hoàng hậu nói, ánh mắt nhìn vào bên trong thư phòng nơi Hoàng thượng đang cùng các đại thần mật nghị.

"Bổn cung nghe nói có việc quân khẩn, trong lòng không yên nên đến xem thử.

Long thể của Hoàng thượng..."

Phùng Nữ quan nhìn thấy sự lo lắng (dù không biết là thật hay giả) của Hoàng hậu, bèn nói: "Xin nương nương an tâm.

Có Triệu Đề Lĩnh đang ở biên ải theo dõi sát sao, trong triều lại có sự anh minh của Hoàng thượng và các vị đại thần, mọi việc chắc chắn sẽ sớm được giải quyết.

Về phần long thể của Hoàng thượng, Diệp Nữ Tú Tài cũng đang ngày đêm nghiên cứu để sớm hoàn thành 'Thất Bảo Dược Thiện'."

Nghe nhắc đến Diệp Hạ Thanh, ánh mắt Hoàng hậu Diệu Nghi chợt lóe lên một tia nhìn khó dò.

Bà gật đầu, rồi lặng lẽ rời đi.

Nhưng cái nhìn đó khiến Phùng Nữ quan không khỏi có chút suy nghĩ.

Trong cơn bão chính trị sắp tới này, vị Hoàng hậu thâm sâu khó lường kia sẽ đóng vai trò gì?
 
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 186: Bách Thảo Luyện Dịch, Long Thể Bất An


Trong bối cảnh cả triều đình đang âm thầm đối phó với nguy cơ phản loạn từ biên ải, gian bếp nhỏ của Diệp Hạ Thanh tại Bếp Nội Phục bỗng chốc trở thành một trong những nơi quan trọng bậc nhất của Tử Cấm Thành.

Mệnh lệnh của Hoàng thượng và sự cấp bách của tình hình đã biến nhiệm vụ phục dựng "Thất Bảo Dược Thiện" từ một thử thách ẩm thực trở thành một quốc gia đại sự.

Hạ Thanh hiểu rõ, nàng không còn nhiều thời gian.

Việc chờ đợi quy trình để xin được "Huyền Vũ quy bản" từ kho vật chứng là điều không thể.

Nàng phải lập tức bắt tay vào việc bào chế "Bách Thảo Giao" – phương thuốc thay thế mà nàng đã tìm thấy trong ghi chép của cha, hy vọng duy nhất để có thể điều hòa được "Lục Anh Thảo" và "Tử Điện Long Tiêu".

Với sự cho phép và hỗ trợ toàn diện từ Phùng Thượng Thiện Nữ Quan và Lương Viện Phán, hàng chục loại thảo dược có tính bình, ôn hòa được nhanh chóng chuyển đến góc bếp của Hạ Thanh.

Từ những vị thuốc quen thuộc như đẳng sâm, bạch truật, cam thảo, hoài sơn, cho đến những loại ít dùng hơn như hoàng tinh, thục địa, thạch hộc... tất cả đều là loại thượng hạng nhất.

Quá trình bào chế "Bách Thảo Giao" là một kỳ công thực sự, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tập trung cao độ.

Hạ Thanh, cùng với sự giúp đỡ của An Nhiên và một vài cung nữ đáng tin cậy khác, đã làm việc không ngừng nghỉ suốt mấy ngày đêm liền.

Nàng chia các loại thảo dược thành nhiều nhóm nhỏ dựa trên dược tính và thời gian chiết xuất tinh chất của chúng.

Một chiếc vạc đồng lớn được đặt trên một bếp lò được thiết kế đặc biệt, có thể giữ lửa liu riu, ổn định trong nhiều ngày.

Nàng cho nhóm thảo dược đầu tiên vào vạc cùng với một lượng lớn nước suối nguồn tinh khiết, rồi bắt đầu quá trình hầm chậm.

Không khí trong Bếp Nội Phục những ngày này luôn phảng phất một mùi hương thảo dược nồng ấm, dễ chịu.

Hạ Thanh gần như không ngủ.

Nàng thay phiên nhau cùng An Nhiên canh chừng ngọn lửa, đảm bảo nó không bao giờ quá lớn hay quá nhỏ.

Cứ cách vài canh giờ, nàng lại cho thêm một nhóm thảo dược mới vào vạc theo đúng thứ tự đã được ghi lại trong "Bách Vị Y Thực Lục".

Nàng dùng "Thực Cảm Thông Linh" của mình để cảm nhận sự hòa quyện của các loại dược tính, khi nào thì tinh túy của chúng đã tiết ra hết, khi nào thì cần phải gia giảm nhiệt độ.

Đôi mắt nàng trũng sâu vì mệt mỏi, nhưng tinh thần lại vô cùng tập trung và sáng suốt.

An Nhiên nhìn tỷ tỷ của mình vừa lo lắng vừa cảm phục.

Cô bé chưa bao giờ thấy ai có thể làm việc với một sự say mê và quyết tâm đến như vậy.

Cô chỉ có thể lặng lẽ ở bên, giúp Thanh những việc lặt vặt như chuẩn bị nguyên liệu, giữ cho góc bếp luôn sạch sẽ, hay pha cho Thanh một tách trà hoa cúc để nàng thư giãn trong những phút nghỉ ngơi hiếm hoi.

Trong khi đó, không khí bên ngoài vô cùng căng thẳng.

Tin tức từ biên ải thỉnh thoảng lại được truyền về một cách bí mật, khiến cho các vị đại thần trong triều và cả Phùng Nữ quan đều không khỏi lo lắng.

Hoàng thượng cũng phải làm việc ngày đêm cùng các đại thần trong Quân cơ xứ để bàn bạc đối sách.

Hoàng hậu Diệu Nghi cũng tỏ ra rất quan tâm đến tình hình.

Người thỉnh thoảng lại cho Diệu Hoa ma ma đến Bếp Nội Phục "hỏi thăm" tiến độ bào chế dược thiện của Hạ Thanh, luôn miệng dặn dò nàng phải cố gắng hết sức vì long thể của Hoàng thượng là quan trọng hơn cả.

Nhưng đằng sau sự quan tâm đó, không ai biết người đang có những toan tính gì.

Sau ba ngày ba đêm hầm liên tục, nước trong vạc đồng đã cạn đi rất nhiều, chỉ còn lại một thứ chất lỏng sánh đặc như mật, có màu hổ phách trong veo.

Hạ Thanh cẩn thận lọc bỏ toàn bộ phần bã thuốc, chỉ giữ lại thứ nước cốt tinh túy nhất.

Nàng tiếp tục đun nhỏ lửa, dùng một chiếc thìa gỗ khuấy đều liên tục cho đến khi nước cốt cô đặc lại thành một khối cao dẻo, trong suốt, tỏa ra một mùi hương thảo dược vô cùng nồng đậm và thuần khiết.

Đó chính là "Bách Thảo Giao".

Năng lực cảm nhận của Hạ Thanh cho biết, dù linh khí của nó không thể sánh được với "Huyền Vũ quy bản" thật, nhưng sự hài hòa và khả năng điều hòa âm dương của nó cũng đã đạt đến một cảnh giới phi thường.

Hạ Thanh hoàn toàn kiệt sức sau khi hoàn thành công đoạn này, nhưng trong lòng lại ngập tràn một niềm vui sướng và tự hào.

Nàng đã có trong tay chất "môi giới" quan trọng nhất để chế ngự hai loại kỳ dược kia.

Nàng biết, món "Thanh Long Hộ Mộc" sắp có thể hoàn thành.

Nhưng đúng lúc đó, một sự kiện bất ngờ xảy ra.

Triệu Vĩnh Thăng, người mà nàng nghĩ vẫn còn đang ở nơi biên ải xa xôi, đột ngột xuất hiện ở cửa Bếp Nội Phục.

Anh mặc một bộ thường phục, người phủ đầy bụi đường, gương mặt hốc hác vì mệt mỏi, và đặc biệt, ánh mắt anh lộ rõ một vẻ lo âu và gấp gáp chưa từng thấy.

"Hạ Thanh!"

Anh gọi tên nàng, giọng có phần khàn đi.

"Đề Lĩnh!

Sao người lại ở đây?"

Hạ Thanh kinh ngạc.

"Chuyện ở biên ải..."

"Tình hình ở biên ải rất phức tạp, Ưng Phi Long dường như đã có sự chuẩn bị từ rất lâu," Vĩnh Thăng nói nhanh, cắt ngang lời nàng.

"Nhưng ta phải lập tức quay về kinh thành vì một lý do còn cấp bách hơn."

Anh nhìn thẳng vào mắt Thanh, giọng nói mang theo một sự nặng nề: "Ta vừa nhận được mật báo từ Nội Y Viện.

Long thể của Hoàng thượng... không được tốt.

Do lao lực và lo lắng quốc sự trong nhiều ngày qua, chứng 'tâm lực hao tổn' của người đã có dấu hiệu tái phát, thậm chí còn có phần nghiêm trọng hơn.

Người thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, đau đầu, tâm trí khó lòng tập trung.

Hoàng hậu và các đại thần đang vô cùng lo lắng."

Anh nhìn vào chiếc hộp ngọc đựng "Bách Thảo Giao" trên bàn, rồi lại nhìn Hạ Thanh.

"Thất Bảo Dược Thiện của ngươi... chúng ta không còn thời gian nữa rồi, Hạ Thanh.

Hoàng thượng cần nó, ngay bây giờ."

Tin tức này như một gáo nước lạnh dội xuống giữa lúc Hạ Thanh vừa mới có được một chút thành công.

Tình hình của Hoàng thượng đột ngột chuyển biến xấu, trong khi món "Thanh Long Hộ Mộc" vẫn còn chưa được bào chế xong.

Áp lực ngàn cân lại một lần nữa đè nặng lên đôi vai nàng.
 
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 187: Long Thể Lâm Nguy, Thần Phương Hiến Kế


Tin tức Triệu Vĩnh Thăng mang về như một tiếng chuông báo tử, khiến không khí trong phòng bào chế vốn đang có chút vui mừng vì thành công của "Bách Thảo Giao" lập tức chìm xuống một sự căng thẳng và cấp bách tột độ.

Long thể của Hoàng thượng bất an ngay vào thời điểm quốc gia nguy biến, điều này không chỉ ảnh hưởng đến việc xử lý chính sự mà còn có thể làm lung lay cả nhân tâm trong triều.

Hạ Thanh nhìn Vĩnh Thăng, gương mặt anh hốc hác vì những ngày đêm không ngủ ở biên ải, nay lại thêm những nếp nhăn lo âu vì tình hình của Hoàng thượng.

Nàng biết, gánh nặng trên vai anh lúc này còn lớn hơn nàng rất nhiều.

"Đề Lĩnh," nàng cất tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhưng lại vô cùng quả quyết, "Xin người nói rõ hơn về các triệu chứng của Hoàng thượng.

'Tâm lực hao tổn' chỉ là cách nói chung chung, nô tỳ cần biết rõ hơn về mạch tượng, sắc mặt, tình trạng ăn uống và giấc ngủ của người, mới có thể đưa ra phương án dược thiện phù hợp nhất."

Vĩnh Thăng gật đầu, sự bình tĩnh chuyên nghiệp của Hạ Thanh trong lúc nguy cấp khiến anh cũng cảm thấy vững tâm hơn.

Anh nhanh chóng thuật lại những gì Nội Y Viện đã bí mật báo cáo cho mình: "Long thể của Hoàng thượng mấy ngày nay cực kỳ mệt mỏi, người thường xuyên cảm thấy đau đầu, mắt mờ, trí nhớ có phần suy giảm, khó lòng tập trung xem xét tấu chương trong thời gian dài.

Đêm đến thì giấc ngủ không sâu, hay trằn trọc, tâm tình cũng vì vậy mà trở nên có phần nóng nảy, dễ cáu giận hơn thường lệ.

Lương Viện Phán đã xem mạch, nói rằng đây là biểu hiện điển hình của chứng 'can khí uất kết' (khí của gan bị dồn nén, không lưu thông) do lao tâm quá độ, dẫn đến 'tâm huyết hao tổn', khí huyết không điều hòa."

Nghe xong, Hạ Thanh lập tức có hướng đi trong đầu.

Những triệu chứng này đều chỉ về một gốc bệnh: Can Mộc bị uất kết.

Theo nguyên lý ngũ hành, Can thuộc hành Mộc, Tỳ thuộc hành Thổ.

Can Mộc khắc Tỳ Thổ, khi Can khí uất kết sẽ ảnh hưởng đến chức năng của tỳ vị, gây mệt mỏi, ăn uống không ngon.

Can hỏa bốc lên sẽ làm nhiễu loạn Tâm hỏa, gây mất ngủ, tâm phiền.

"Thất Bảo Dược Thiện" được xây dựng trên chính nguyên lý ngũ hành tương sinh tương khắc này, và bây giờ chính là lúc để nó phát huy công hiệu.

"Đề Lĩnh," Hạ Thanh nói dứt khoát, "Chúng ta không thể chỉ dùng một món.

Tình trạng của Hoàng thượng cần phải có sự điều hòa toàn diện.

Nô tỳ đề xuất, chúng ta phải chuẩn bị cùng lúc cả hai món: 'Kim Ô Phù Tang' và 'Thanh Long Hộ Mộc'."

Nàng giải thích, giọng đầy tự tin: "'Kim Ô Phù Tang' mang dương khí mạnh mẽ của Thái Dương, có tác dụng đại bổ nguyên khí, giúp tinh thần phấn chấn, xua tan mệt mỏi, giải quyết phần 'ngọn' của triệu chứng.

Nhưng để trị tận 'gốc', chúng ta phải dùng 'Thanh Long Hộ Mộc'.

Món này ứng với hành Mộc, chủ về Can, có tác dụng 'sơ can giải uất', điều hòa lại khí cơ, làm cho khí huyết trong người lưu thông trở lại.

Một công, một bổ, một âm (Lục Anh Thảo trong Thanh Long) một dương (Nhật Dương Hoa trong Kim Ô) tương tế, mới có thể giúp Hoàng thượng nhanh chóng phục hồi."

Kế hoạch của Hạ Thanh vô cùng táo bạo nhưng lại hợp lý đến từng chi tiết, thể hiện sự am hiểu sâu sắc của nàng về y lý.

Triệu Vĩnh Thăng không một chút do dự, lập tức gật đầu: "Được!

Cứ theo cách của ngươi!

Ta sẽ dùng 'Thất Bảo Lệnh Bài' để yêu cầu toàn bộ Thượng Thiện Phòng và Nội Y Viện dốc sức hỗ trợ.

Mọi nguyên liệu tốt nhất, mọi dụng cụ cần thiết, đều phải được cung ứng ngay lập tức."

Một mệnh lệnh khẩn cấp được ban ra.

Cả Thượng Thiện Phòng và Nội Y Viện đều chấn động.

Tất cả đều hiểu rằng, đây là một nhiệm vụ tối quan trọng, liên quan trực tiếp đến an nguy của Hoàng thượng.

Phùng Nữ quan và Trần Nữ quan đích thân giám sát, đảm bảo không một ai được phép làm phiền đến khu bếp riêng của Hạ Thanh.

An Nhiên và Văn Kiệt cũng được điều đến để phụ giúp những việc lặt vặt.

Căn bếp nhỏ của Hạ Thanh giờ đây trở thành trung tâm của sự chú ý.

Không khí bên trong vô cùng khẩn trương nhưng lại có một sự tập trung và ăn ý đến lạ thường.

Hạ Thanh và Vĩnh Thăng, hai người đứng ở hai bếp lò khác nhau, nhưng dường như tâm ý của họ đã hòa làm một.

Vĩnh Thăng phụ trách món "Kim Ô Phù Tang" quen thuộc hơn.

Anh cẩn trọng sắp xếp lại "dương trận thủy" từ Cửu Dương Thạch, tự tay canh lửa, nấu cháo gạo huyết rồng.

Từng động tác của anh đều vô cùng chuẩn xác, thể hiện sự cẩn trọng của một y quan hàng đầu.

Hạ Thanh thì đảm nhận món "Thanh Long Hộ Mộc" phức tạp và nguy hiểm hơn.

Nàng dùng "Bách Thảo Giao" đã được chuẩn bị kỹ lưỡng làm nền.

Nàng cẩn thận hòa tan một lượng nhỏ cao vào nước dùng gà ác tinh khiết, tạo thành một thứ chất lỏng sánh nhẹ, màu hổ phách.

Đây chính là "quân bình môi giới" để dung hòa hai loại dược liệu có tính chất đối nghịch.

Nàng từ từ cho tinh chất "Lục Anh Thảo" mang hàn độc vào trước, dùng "Thực Cảm" để cảm nhận sự hòa tan của nó.

Sau đó, đến phần tinh chất "Tử Điện Long Tiêu" đã được tăng cường dương khí.

Khi hai thứ này gặp nhau trong môi trường "Bách Thảo Giao", một sự phản ứng nhẹ đã xảy ra, nhưng nhanh chóng được dung hòa.

Năng lực của nàng lúc này như một sợi dây cương vô hình, ghìm giữ hai con mãnh thú, buộc chúng phải từ bỏ sự hung hãn mà quy phục, hòa quyện vào nhau.

Cả hai làm việc không ngơi nghỉ, quên cả thời gian, quên cả mệt mỏi.

Có lúc, thấy trán Hạ Thanh lấm tấm mồ hôi vì phải liên tục tập trung cao độ, Vĩnh Thăng lặng lẽ pha một tách trà hoa cúc kỷ tử mang đến cho nàng.

Có lúc, thấy tay Vĩnh Thăng hơi mỏi vì phải giữ lửa liên tục, Hạ Thanh lại đưa cho anh một chiếc bánh điểm tâm nhỏ mà nàng đã chuẩn bị sẵn để anh lót dạ.

Không cần lời nói, chỉ cần một ánh mắt, họ đã hiểu được sự quan tâm và lo lắng mà đối phương dành cho mình.

Sau nhiều canh giờ làm việc cật lực, cuối cùng, cả hai món dược thiện cũng hoàn thành.

"Kim Ô Phù Tang" trong bát ngọc đen, ánh lên sắc vàng kim rực rỡ, tỏa ra dương khí ấm áp.

"Thanh Long Hộ Mộc" trong thố sứ trắng, nước dùng có màu xanh biếc trong veo của "Lục Anh Thảo", tỏa ra một mùi hương thảo mộc thanh mát, giúp thư giãn tinh thần.

Một dương một âm, một công một bổ, một nóng một mát, hài hòa một cách hoàn hảo.

Họ cẩn thận đặt hai món ăn lên chiếc khay vàng, chuẩn bị dâng lên Hoàng thượng.

Nhưng đúng lúc đó, Lương Viện Phán từ Dưỡng Tâm Điện hớt hải chạy tới, gương mặt ông trắng bệch, trán đẫm mồ hôi, giọng nói lạc đi vì hoảng hốt.

"Không xong rồi!

Triệu Đề Lĩnh, Diệp Nữ Tú Tài!"

Ông thở hổn hển.

"Hoàng thượng...

Hoàng thượng người vừa ho ra một ngụm máu nhỏ!

Tình hình... tình hình rất nguy kịch!"

Tin tức này như một tiếng sét đánh xuống giữa gian bếp.

Tình trạng của Hoàng thượng đột ngột chuyển biến xấu đi nhanh hơn cả những gì họ có thể tưởng tượng.

Hai món dược thiện trên tay họ, giờ đây không chỉ còn là hy vọng, mà đã trở thành gánh nặng của cả một vương triều.
 
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 188: Long Huyết Kinh Thiên, Thần Phương Định Kiếp


Lời báo tin của Lương Viện Phán như một tiếng sét đánh xuống giữa căn phòng bào chế vốn đang le lói niềm hy vọng.

Hoàng thượng ho ra máu!

Đây là triệu chứng vô cùng nguy kịch, một dấu hiệu cho thấy tình trạng của người đã xấu đi đến mức cực điểm, nội tạng có thể đã bắt đầu bị tổn thương.

Triệu Vĩnh Thăng lao đến bên cạnh Lương Viện Phán, gương mặt anh trắng bệch, không còn giữ được vẻ lạnh lùng thường ngày.

"Sao lại có thể như vậy?" anh nói, giọng đầy vẻ hoảng hốt.

"Mạch tượng của người lúc trước tuy có yếu đi, nhưng chưa đến mức này!"

Lương Viện Phán lắc đầu, vẻ mặt cũng đầy bất lực: "Ta cũng không rõ.

Có lẽ do lo lắng cho quân tình ở biên ải và những âm mưu trong triều, Hoàng thượng đã lao tâm quá độ, khiến cho 'can khí uất kết' đến cực điểm, can hỏa bùng lên phạm vào phế, gây ra xuất huyết.

Tình hình này, nếu không cầm máu và bình ổn lại khí huyết ngay, e rằng..."

Ông không dám nói hết câu.

Tất cả những hy vọng, những nỗ lực của họ dường như sắp sụp đổ.

Hai món dược thiện trên tay Hạ Thanh, lúc này không chỉ còn là trọng trách, mà còn là gánh nặng của cả một vương triều.

Giữa lúc hai vị thái y đang vô cùng bối rối và lo lắng, Diệp Hạ Thanh, người ban đầu cũng sững sờ kinh hãi, lại đột nhiên trở nên bình tĩnh lạ thường.

Nàng nhìn vào hai chiếc thố sứ, một vàng một xanh, một dương một âm, đang tỏa ra những luồng linh khí tinh thuần.

Trong đầu nàng, những kiến thức của "Bách Vị Y Thực Lục" và những nguyên lý y thực phức tạp nhất chợt trở nên sáng rõ hơn bao giờ hết.

"Hai vị đại nhân," nàng cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng lại vô cùng quả quyết và rõ ràng, thu hút sự chú ý của cả Vĩnh Thăng và Lương Viện Phán.

"Xin hãy bình tĩnh.

Tình trạng của Hoàng thượng tuy nguy kịch, nhưng có lẽ vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn."

Nàng chỉ vào hai món dược thiện: "Lúc này, nếu dùng các loại thuốc cầm máu, hạ hỏa thông thường, e rằng chỉ giải quyết được phần ngọn, lại có thể làm tổn hao thêm chân khí vốn đã suy yếu của Hoàng thượng.

Chúng ta phải giải quyết từ tận gốc rễ của vấn đề."

Ánh mắt nàng sáng lên một sự tự tin kỳ lạ: "Can hỏa phạm phế, trước hết phải 'bình can tức phong' (làm dịu gan, dập tắt sự kích động bên trong).

Món 'Thanh Long Hộ Mộc' với hàn khí của 'Lục Anh Thảo' và sự điều hòa của 'Bách Thảo Giao' chính là để làm việc này.

Nó sẽ như một cơn mưa rào dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong người Hoàng thượng.

Sau khi can hỏa đã được dẹp yên, nguyên khí của người chắc chắn sẽ vô cùng suy kiệt.

Khi đó, chúng ta phải lập tức dùng 'Kim Ô Phù Tang' để 'phù chính khu tà', đại bổ lại thái dương chân khí, giúp người giữ lại được nguồn sinh mệnh."

Lời phân tích của Hạ Thanh, sự kết hợp giữa hai liệu pháp "công" và "bổ", vừa táo bạo lại vừa vô cùng hợp với y lý cao thâm.

Nàng không chỉ nhìn thấy bệnh, mà còn nhìn thấy cả cách để điều hòa lại sự cân bằng đã bị phá vỡ hoàn toàn trong cơ thể Hoàng thượng.

Lương Viện Phán kinh ngạc nhìn nàng, rồi lại nhìn Triệu Vĩnh Thăng.

Trong tình thế này, họ không còn nhiều lựa chọn.

Những phương pháp thông thường của Thái Y Viện có thể sẽ không đủ nhanh và mạnh.

Triệu Vĩnh Thăng nhìn sâu vào mắt Hạ Thanh, thấy được sự chắc chắn và trí tuệ trong đó.

Anh không một chút do dự, gật đầu: "Không còn cách nào khác.

Chúng ta phải thử!

Cứ làm theo cách của ngươi!"

Anh lập tức ra lệnh cho các y sĩ và cung nữ chuẩn bị mọi thứ cần thiết, rồi cả ba người cẩn trọng hộ tống hai món "thần phương" đến Dưỡng Tâm Điện.

Tẩm điện của Hoàng thượng lúc này đã bao trùm một không khí tang thương.

Hoàng Thái hậu ngồi bên giường, nước mắt lưng tròng.

Hoàng hậu Diệu Nghi đứng ở một bên, gương mặt xinh đẹp tái nhợt, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa những cảm xúc vô cùng phức tạp.

Các vị đại thần trụ cột đứng ở ngoài điện, ai cũng mang vẻ mặt lo âu.

Khi nhìn thấy hai món dược thiện được mang vào, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ, vừa có hy vọng, lại vừa có sự nghi ngờ.

Lương Viện Phán vội tâu lại kế hoạch điều trị của họ.

Hoàng Thái hậu nghe xong, như người chết đuối vớ được cọc, gật đầu lia lịa: "Cứ thử đi!

Bất cứ cách nào có thể cứu được Hoàng nhi, các ngươi cứ thử đi!"

Hạ Thanh không dám chậm trễ.

Nàng cẩn thận múc một chiếc thìa ngọc nhỏ nước dùng màu xanh biếc của món "Thanh Long Hộ Mộc".

Nàng ra hiệu cho Vĩnh Thăng và Lương Viện Phán giúp nâng đầu Hoàng thượng dậy một chút.

Nàng từ từ, nhẹ nhàng đưa thìa thuốc đến bên môi Hoàng thượng, người lúc này đã có phần lịm đi, hơi thở vô cùng yếu ớt.

Dòng nước thuốc thanh mát, mang theo hàn khí của "Lục Anh Thảo" và sự ôn hòa của "Bách Thảo Giao", từ từ chảy vào miệng người.

Mọi người nín thở theo dõi.

Một khắc, hai khắc...

Gương mặt Hoàng thượng vốn đang có những cơn co giật nhẹ, bỗng dưng từ từ dịu lại.

Hơi thở gấp gáp của người cũng trở nên sâu và đều hơn một chút.

"Có tác dụng rồi!"

Lương Viện Phán khẽ reo lên.

Thấy dấu hiệu tốt, Hạ Thanh tiếp tục cho người dùng thêm vài thìa nữa.

Sau khi cảm thấy can hỏa trong người Hoàng thượng đã tạm thời được trấn áp, nàng lập tức ra hiệu.

Lần này, là chén cháo "Kim Ô Phù Tang" màu vàng óng.

Nàng cũng chỉ lấy một thìa nhỏ, chắt lấy phần nước cháo sánh mịn, tinh túy nhất.

Luồng dương khí ấm áp, thuần khiết từ "Kim Ô Phù Tang" được đưa vào cơ thể Hoàng thượng, như một nguồn sinh lực mới, từ từ bồi đắp lại nguyên khí đang suy kiệt.

Một âm, một dương.

Một mát, một ấm.

Hai nguồn năng lượng tưởng chừng đối nghịch, nay dưới sự điều phối tài tình của Hạ Thanh, lại tương trợ lẫn nhau, tạo nên một sự cân bằng kỳ diệu trong cơ thể Hoàng thượng.

Sắc mặt của người từ từ hồng hào trở lại.

Vết máu nơi khóe miệng cũng đã khô lại.

Lương Viện Phán vội xem mạch lại một lần nữa, lần này, gương mặt ông không giấu được vẻ vui mừng đến tột độ.

"Trời Phật phù hộ!

Mạch tượng... mạch tượng của Hoàng thượng đã bình ổn trở lại rồi!

Dù còn rất yếu, nhưng sự hỗn loạn, nguy cấp đã không còn nữa!

Thần kỳ!

Quả thực là thần kỳ!"

Cả Dưỡng Tâm Điện vỡ òa trong niềm vui sướng và nhẹ nhõm.

Hoàng thượng, sau khi được hai loại dược thiện cứu mạng, đã từ từ chìm vào một giấc ngủ sâu, bình yên, một giấc ngủ mà người đã không có được từ rất lâu rồi.

Sau khi mọi chuyện đã tạm ổn, Vĩnh Thăng và Lương Viện Phán trở về Nội Y Viện, lòng vẫn còn chưa hết bàng hoàng trước sự kỳ diệu của "Thất Bảo Dược Thiện".

"Lương đại nhân," Vĩnh Thăng đột nhiên nói, gương mặt anh lại trở nên đăm chiêu, "Ngài có thấy lạ không?

Can khí uất kết do lao lực tuy có thể gây thổ huyết, nhưng phản ứng của Hoàng thượng lại quá mức dữ dội.

Nó không giống như một chứng bệnh tự phát."

Anh nhìn Lương Viện Phán, rồi hạ giọng: "Nó giống như... có một thứ độc tố nào đó tiềm ẩn trong cơ thể người đã lâu, và sự căng thẳng cực độ vừa qua đã kích hoạt nó bùng phát."

Anh nghĩ đến những dòng chữ khắc trên chiếc yếm rùa: "Tử Tâm hữu giải, Kim Tàm vô phương."

"Ta nghi ngờ," Vĩnh Thăng nói, giọng lạnh đi, "chứng 'ám tật' của Hoàng thượng không phải là do quốc sự, mà chính là 'Kim Tàm'."

Lời nói của Vĩnh Thăng khiến Lương Viện Phán phải rùng mình.

Nếu điều đó là sự thật, thì họ không chỉ đơn thuần là đang bào chế dược thiện để bồi bổ sức khỏe, mà là đang chạy đua với một loại kịch độc vô phương cứu chữa để giành lại sinh mệnh cho bậc thiên tử.
 
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 189: Cổ Độc Kim Tàm, Thần Phương Tranh Mệnh


Lời suy đoán của Triệu Vĩnh Thăng, dù chỉ là một giả thuyết, lại như một tiếng chuông tử thần vang lên giữa sự tĩnh lặng của Nội Y Viện.

"Kim Tàm" – một cái tên mang đầy vẻ tà ác, một loại kịch độc vô phương cứu chữa trong truyền thuyết, lại có thể đang tiềm ẩn trong long thể của bậc thiên tử.

Lương Viện Phán, vị lão thái y đã cả đời phụng sự hoàng gia, không khỏi rùng mình, gương mặt vốn đã nhẹ nhõm nay lại trở nên căng thẳng tột độ.

"Triệu Đề Lĩnh," Lương Viện Phán nói, giọng có phần run rẩy, "Lời của cậu... không thể nói đùa được.

'Kim Tàm Thực Tâm Tán' chỉ là một cái tên trong những ghi chép ma quái nhất về cổ độc, chưa ai từng thực sự nhìn thấy hay có phương pháp chẩn đoán rõ ràng.

Chúng ta không thể chỉ dựa vào một dòng chữ mơ hồ trên chiếc yếm rùa của một kẻ gian thần mà đưa ra kết luận động trời như vậy."

"Hạ thần cũng mong rằng đó chỉ là sự lo xa của mình," Vĩnh Thăng đáp, gương mặt anh vô cùng nghiêm trọng.

"Nhưng Lương đại nhân hãy nghĩ lại mà xem.

Chứng 'ám tật' của Hoàng thượng đã kéo dài nhiều năm, các Ngự y giỏi nhất của Thái Y Viện đã dùng bao nhiêu phương thuốc bổ dưỡng nhưng cũng chỉ có thể cầm cự, không thể trị tận gốc.

Các triệu chứng của người: những cơn 'tâm lực hao tổn' đến một cách bất thường, tinh thần mệt mỏi, khí huyết suy nhược... rồi đến lần 'khái huyết' (ho ra máu) đột ngột vừa rồi khi phải lao tâm quá độ.

Tất cả đều rất giống với những mô tả ít ỏi về một loại cổ độc có khả năng ăn mòn 'bản nguyên' (năng lượng gốc) của con người một cách từ từ."

Anh chỉ vào chén "Kim Ô Phù Tang" và "Thanh Long Hộ Mộc" mà họ vừa bào chế xong.

"Hai món dược thiện này có công hiệu thần kỳ như vậy, không chỉ vì chúng bổ dưỡng, mà vì chúng đã dùng dương khí và linh khí thuần khiết để trực tiếp trấn áp một thứ 'tà khí' nào đó đang tồn tại trong cơ thể Hoàng thượng.

Nó không chỉ đơn thuần là bồi bổ, mà là một cuộc chiến, một sự tranh giành sinh mệnh!"

Lời phân tích của Vĩnh Thăng tuy táo bạo nhưng lại có một sự hợp lý đáng sợ.

Lương Viện Phán chìm vào im lặng.

Ông biết, Vĩnh Thăng nói không sai.

Tình trạng của Hoàng thượng quả thực rất kỳ lạ.

Cả hai quyết định rằng, sự việc này quá mức nghiêm trọng, họ phải lập tức cho Diệp Hạ Thanh biết.

Bởi vì, nếu giả thuyết về "Kim Tàm" là thật, thì lời nhắn của Vương Chấn trên yếm rùa "Duy có Bách Vị chân kinh, khả dĩ nghịch chuyển càn khôn" chính là hy vọng duy nhất.

Và người nắm giữ manh mối về "Bách Vị chân kinh", không ai khác chính là Hạ Thanh.

Khi Vĩnh Thăng tìm đến phòng giam của Hạ Thanh tại Nội Cung Phủ (nàng vẫn đang bị giám sát tại đây cho đến khi có thánh chỉ chính thức), anh mang theo vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có.

Anh kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra tại Dưỡng Tâm Điện, từ việc Hoàng thượng thổ huyết, sự thành công của hai món dược thiện, cho đến giả thuyết kinh hoàng về "Kim Tàm Thực Tâm Tán".

Hạ Thanh lắng nghe, gương mặt nàng càng lúc càng trở nên trắng bệch.

"Kim Tàm"... cái tên này dường như đã chạm đến một vùng ký ức xa xôi nào đó trong nàng.

Nàng vội vàng xin Vĩnh Thăng cho mình một chút thời gian yên tĩnh.

Nàng ngồi xuống, nhắm mắt lại, cố gắng lục tìm trong những mảnh ghi chép rời rạc của "Bách Vị Y Thực Lục" mà nàng đã thuộc nằm lòng.

Và rồi, nàng tìm thấy nó.

Một trang giấy da đã ố vàng, chữ viết có phần hơi run, dường như được cha nàng ghi lại trong một tâm trạng vô cùng hoảng hốt hoặc lo sợ.

Trang giấy đó không trực tiếp ghi tên "Kim Tàm Thực Tâm Tán", nhưng lại mô tả về một loại "kỳ độc" có nguồn gốc từ một loài "kim tàm cổ" (loài tằm vàng cổ xưa) được nuôi bằng những loại lá cây kịch độc.

Kẻ trúng độc ban đầu không có triệu chứng gì, nhưng "cổ trùng" (trùng độc) sẽ từ từ ăn mòn "tâm huyết" (tinh huyết của tim) trong nhiều năm, gây ra những cơn suy nhược, mệt mỏi, tinh thần u uất.

Đến giai đoạn cuối, khi tâm mạch đã bị ăn mòn gần hết, chỉ cần một sự kích động hoặc lao lực quá độ, độc sẽ bộc phát, gây thổ huyết, thần trí hỗn loạn rồi từ từ mà chết trong sự suy kiệt.

Các triệu chứng được mô tả giống một cách đáng sợ với chứng "ám tật" của Hoàng thượng!

Hạ Thanh run rẩy đọc tiếp.

Ở cuối trang, cha nàng có ghi lại một dòng chữ bằng một loại mực son rất nhạt, gần như không thể thấy: "Cổ độc này, y thư vô phương, thuốc thang bất lực.

Duy có thể dùng phép 'dĩ sinh khắc tử, dĩ ngũ hành bổ bản nguyên' mới có hy vọng." (Loại độc cổ này, sách thuốc không có cách chữa, thuốc thang không có tác dụng.

Chỉ có thể dùng phép lấy sự sống để khắc chế cái chết, dùng ngũ hành để bồi bổ lại năng lượng gốc mới có hy vọng.)

Đến đây, cả Hạ Thanh và Vĩnh Thăng đều hiểu ra tất cả.

"Thất Bảo Dược Thiện", với bảy món ăn ứng với Nhật Nguyệt và Ngũ Hành, không phải là một phương thuốc trường sinh bất tử hoang đường, mà chính là một bài thuốc vĩ đại, được xây dựng dựa trên nguyên lý cao thâm nhất của y thực đồng nguyên, nhằm mục đích tái lập lại sự cân bằng ngũ hành, bồi bổ lại "bản nguyên" đã bị "Kim Tàm" ăn mòn.

Nó chính là "giải pháp" duy nhất!

Vương Chấn có lẽ đã biết về việc Hoàng thượng (hoặc một người nào đó rất quan trọng trong tiền triều) bị trúng độc "Kim Tàm".

Hắn đã cố gắng phục dựng "Thất Bảo Dược Thiện" nhưng đã thất bại, có lẽ vì thiếu đi những kiến thức cốt lõi từ "Bách Vị Y Thực Lục", hoặc vì "tâm" của hắn bất chính.

Vì vậy, hắn mới khắc lên yếm rùa rằng "Thất Bảo nghịch thiên, chỉ là mộng ảo", nhưng đồng thời cũng chỉ ra "Duy có Bách Vị chân kinh, khả dĩ nghịch chuyển càn khôn".

Giờ đây, nhiệm vụ của Hạ Thanh và Vĩnh Thăng đã trở nên vô cùng rõ ràng và cấp bách.

Họ không chỉ đơn thuần là đang hoàn thành thánh chỉ, mà đang chạy đua với một loại cổ độc tàn khốc để giành lại sinh mệnh cho Hoàng thượng.

Thời hạn mười ngày của Hoàng thượng không còn là một áp lực, mà đã trở thành một cuộc chiến sinh tử.

"Chúng ta phải hoàn thành năm món còn lại," Hạ Thanh nói, giọng nói không còn chút sợ hãi nào, thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá.

"Hoàng thượng không còn nhiều thời gian nữa."

Nàng nhìn Vĩnh Thăng: "Đề Lĩnh, trong công thức 'thần khúc' để ủ 'Cửu Chuyển Linh Lung Tửu', chúng ta vẫn còn thiếu nhiều vị thuốc.

Đặc biệt là 'Nhật Dương Hoa' và 'Cửu Vĩ Phượng Lân Hoa'.

Món 'Thanh Long Hộ Mộc' cũng cần có 'Tử Điện Long Tiêu' đã được luyện dương khí.

Chúng ta phải hành động ngay lập tức."

Sự việc này cũng khiến cho những bí ẩn khác trở nên sáng tỏ hơn.

Kẻ đã hạ độc "Kim Tàm" cho Hoàng thượng chắc chắn có liên quan đến mạng lưới của Vương Chấn.

Và kẻ đó, rất có thể vẫn còn đang ẩn mình đâu đó trong triều đình, chờ đợi ngày độc tính phát tác hoàn toàn.

Cuộc điều tra của Vĩnh Thăng giờ đây cũng đã có một mục tiêu cụ thể hơn.
 
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 190: Thời Gian Nan Trắc, Thần Phương Phân Công


Sự thật kinh hoàng về chứng "ám tật" của Hoàng thượng giống như một tảng đá ngàn cân, đè nặng lên tâm trí Diệp Hạ Thanh và Triệu Vĩnh Thăng.

Nhiệm vụ phục dựng "Thất Bảo Dược Thiện" giờ đây không còn chỉ là một trọng trách để thể hiện tài năng hay làm hài lòng bề trên nữa, mà đã trở thành một cuộc chiến thực sự để giành giật sinh mệnh cho bậc thiên tử, một cuộc chạy đua với loại cổ độc tàn khốc mang tên "Kim Tàm".

Họ biết, họ không có thời gian để hoang mang hay sợ hãi.

Mỗi một khắc trôi qua, độc tính trong người Hoàng thượng có thể lại ăn mòn thêm một phần sinh khí của người.

"Chúng ta phải hành động ngay lập tức," Triệu Vĩnh Thăng nói, giọng anh đanh lại, sự cương quyết thay thế cho vẻ lo lắng ban đầu.

"Hạ Thanh, toàn bộ việc bào chế dược liệu, nghiên cứu và kết hợp các phương thuốc, ta hoàn toàn tin tưởng và giao phó cho ngươi.

'Bách Vị Y Thực Lục' của gia phụ ngươi chính là hy vọng lớn nhất của chúng ta.

Ngươi hãy ở lại Nội Y Viện, nơi này an toàn và có đủ mọi dụng cụ cần thiết.

Ta sẽ giao Văn Kiệt và những người đáng tin cậy nhất ở đây để bảo vệ ngươi và hỗ trợ mọi yêu cầu của ngươi."

Anh nhìn vào danh sách mười ba vị thuốc cần cho "thần khúc" mà Hạ Thanh đã ghi lại.

"Còn việc tìm kiếm những dược liệu còn lại," anh nói tiếp, "sẽ do ta phụ trách.

Với 'Thất Bảo Lệnh Bài' của Hoàng thượng trong tay, ta sẽ lật tung mọi kho tàng trong cung này lên để tìm cho đủ."

Họ nhanh chóng phân chia công việc.

Triệu Vĩnh Thăng, với kim bài của thiên tử, lập tức đến các nơi như Thượng Dược Khố (Kho thuốc của Thượng Thiện Phòng), kho dược liệu riêng của Nội Y Viện, và cả Ty Nội Giám – nơi mà Hà Lực từng quản lý – để rà soát lại toàn bộ danh sách các loại dược liệu quý hiếm.

Anh muốn tìm kiếm những vị thuốc còn lại trong công thức "thần khúc", đồng thời cũng là để điều tra xem có bất kỳ sự thất thoát hay những ghi chép mờ ám nào liên quan đến mạng lưới của Vương Chấn và Hà Lực hay không.

Trong khi đó, Diệp Hạ Thanh ở lại phòng bào chế riêng, bắt đầu công cuộc nghiên cứu và chuẩn bị còn gian nan hơn trước.

Nàng biết, để có thể bào chế được "Cửu Chuyển Linh Lung Tửu" và sau đó là toàn bộ "Thất Bảo Dược Thiện", nàng cần phải hiểu rõ bản chất và sự tương tác của từng món ăn, từng loại nguyên liệu.

Nàng trải toàn bộ những di bút của Mạc Vấn Thiên và những mảnh ghi chép của cha mình ra, cố gắng xâu chuỗi chúng lại thành một hệ thống hoàn chỉnh.

Nàng bắt đầu với món "Kim Ô Phù Tang" và "Thanh Long Hộ Mộc" mà Hoàng thượng yêu cầu trong vòng mười ngày.

Nàng đã có trong tay những nguyên liệu chính: tinh chất "Nhật Dương Hoa", "Lục Anh Thảo" đã qua chế ngự, "Tử Điện Long Tiêu" đã được tăng cường dương khí.

Nàng cần phải hoàn thiện chúng một cách hoàn hảo nhất.

Nàng cũng bắt đầu nghiên cứu về những món ăn còn lại.

"Nguyệt Thỏ Đảo Dược", món ăn ứng với Thái Âm, chắc chắn sẽ cần những nguyên liệu mang tính hàn, có tác dụng tư âm, dưỡng huyết.

"Bạch Hổ Trấn Kim", ứng với hành Kim, chủ về Phế, có lẽ sẽ cần những vị thuốc có màu trắng, vị cay, giúp nhuận phế, bổ khí.

Và "Hoàng Lân Quy Thổ", món ăn trung tâm điều hòa ngũ hành, chắc chắn sẽ là món phức tạp và đòi hỏi sự cân bằng tinh tế nhất.

Càng đi sâu vào nghiên cứu, Hạ Thanh càng cảm thấy sự vĩ đại và uyên thâm trong di sản mà cha nàng và cả Mạc Vấn Thiên để lại.

"Thất Bảo Dược Thiện" không chỉ đơn thuần là bảy món ăn, mà là cả một hệ thống triết lý về sự vận hành của vũ trụ, về sự cân bằng âm dương ngũ hành trong cơ thể con người.

Nhiều ngày trôi qua trong sự khẩn trương.

Triệu Vĩnh Thăng, với sự trợ giúp của "Thất Bảo Lệnh Bài", đã tìm thêm được một vài vị thuốc hiếm cho "thần khúc" trong các kho dược liệu bí mật của hoàng gia.

Nhưng một vài vị quan trọng nhất vẫn bặt vô âm tín.

Về phần Hạ Thanh, nàng đã gần như hoàn thiện được công thức chi tiết cho hai món đầu tiên.

Nhưng rồi, nàng lại phát hiện ra một vấn đề nan giải mới khi đọc kỹ lại ghi chú của Mạc Vấn Thiên về việc ủ "Cửu Chuyển Linh Lung Tửu".

Ông có viết: "Thần khúc tuy đã có, nhưng để ủ thành linh tửu có khả năng 'tẩy kinh phạt tủy', cần phải có một chất dẫn đặc biệt là 'Nhân Gian Ngũ Cốc Tinh' (Tinh túy của năm loại ngũ cốc trong nhân gian)."

Theo mô tả của ông, "Ngũ Cốc Tinh" không phải là ngũ cốc thông thường, mà phải là năm loại hạt (kê, lúa mì, đậu nành, cao lương, lúa tẻ) được chọn lựa từ những hạt mẩy nhất, được trồng trên những thửa ruộng tốt nhất.

Sau đó, chúng phải được ngâm trong "ngọc tuyền" cho nảy mầm dưới ánh trăng trong nhiều đêm liền, rồi mới được mang đi chưng cất bảy lần để lấy được một giọt "tinh túy" duy nhất.

Toàn bộ quá trình này vô cùng phức tạp và tốn ít nhất cũng phải nửa tháng trời.

Thời gian!

Họ lại không có đủ thời gian!

Mười ngày mà Hoàng thượng ban cho, làm sao có thể vừa tìm đủ dược liệu, vừa bào chế "thần khúc", lại vừa chưng cất được "Ngũ Cốc Tinh"?

Hạ Thanh cảm thấy một sự bế tắc.

Nàng vội vàng cho người báo lại khó khăn này cho Triệu Vĩnh Thăng.

Khi Vĩnh Thăng nhận được tin, anh cũng không khỏi chau mày.

Nhưng đúng lúc đó, Phùng Thượng Thiện Nữ Quan lại cho người mời anh và Hạ Thanh đến Chính Vụ Đường, nói là có ý chỉ mới từ Khôn Ninh Cung.

Khi họ đến nơi, Phùng Nữ quan đưa cho họ một lệnh bài có khắc hình phượng hoàng.

"Đây là lệnh bài của Hoàng hậu nương nương," Phùng Nữ quan nói.

"Người nghe nói các ngươi đang gặp khó khăn trong việc tìm kiếm một số nguyên liệu và phương pháp cổ xưa để phục dựng 'Thất Bảo Dược Thiện'.

Người nói, Tiên Hoàng hậu (mẹ của Minh Hoàng Đế hiện tại) lúc sinh thời cũng là một người rất am hiểu về các loại thực phẩm dưỡng sinh và thường cho người sưu tầm nhiều kỳ trân dị thảo, cất giữ trong một tư khố (kho riêng) của người, gọi là 'Phong Tàng Các' (Gác Cất Giữ Báu Vật)."

Phùng Nữ quan nói tiếp: "Sau khi Tiên Hoàng hậu qua đời, 'Phong Tàng Các' đã bị niêm phong suốt bao nhiêu năm nay, không ai được phép ra vào.

Nay, Hoàng hậu nương nương đặc biệt xin ý chỉ của Hoàng thượng, cho phép các ngươi được vào đó tìm kiếm, với hy vọng có thể tìm thấy những thứ hữu ích cho việc bào chế dược thiện.

Người nói, 'biết đâu lại tìm thấy những thứ cổ xưa có thể giải quyết được khó khăn trước mắt của các ngươi'."

Một tia hy vọng bất ngờ lại lóe lên.

"Phong Tàng Các" – một nơi đã bị niêm phong hàng chục năm, một kho báu bị lãng quên của vị Hoàng hậu tiền triều.

Liệu bên trong đó có thực sự chứa đựng những gì họ đang cần, như "Nhân Gian Ngũ Cốc Tinh" đã được chưng cất sẵn, hay những manh mối khác về "Thất Bảo Dược Thiện"?

Hay đây lại là một sự sắp đặt, một nước cờ mới của Hoàng hậu Diệu Nghi, dẫn dắt họ vào một bí mật cung đình nào khác?
 
Back
Top Bottom