[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thượng Thực Quốc Sắc
Chương 40: Khôn Ninh Triệu Kiến, Họa Phúc Khó Phân
Chương 40: Khôn Ninh Triệu Kiến, Họa Phúc Khó Phân
Lời triệu kiến từ Khôn Ninh Cung – nơi ở của Hoàng hậu nương nương – như một tiếng chuông bất ngờ, khiến cả Phùng Nữ quan, Triệu Vĩnh Thăng và Diệp Hạ Thanh đều không khỏi ngạc nhiên.
Hoàng hậu xưa nay thường không quá can thiệp vào các việc của Thượng Thiện Phòng, trừ những dịp lễ lớn.
Việc người đột ngột muốn gặp riêng một Nữ Tú Tài vừa mới được phong như Hạ Thanh chắc chắn không phải là chuyện tầm thường.
Phùng Nữ quan và Triệu Vĩnh Thăng trao đổi một ánh mắt nhanh, ẩn chứa sự dè dặt.
Phùng Nữ quan khẽ dặn dò Hạ Thanh: "Khi vào diện kiến Hoàng hậu, ngươi phải hết sức cẩn ngôn thận hành (lời nói và hành động đều phải cẩn trọng), trả lời thành thật nhưng khiêm tốn, không được tỏ ra tự mãn hay sợ sệt quá mức.
Hoàng hậu tuy nhân từ nhưng cũng là bậc mẫu nghi thiên hạ, uy nghiêm khó lường."
Triệu Vĩnh Thăng không nói gì, nhưng ánh mắt anh nhìn Thanh có một sự nhắc nhở thầm lặng, tựa như lời cảnh báo anh đã nói với nàng đêm trước.
Hạ Thanh cúi đầu vâng dạ, trong lòng cố gắng trấn tĩnh những cảm xúc ngổn ngang.
Nàng theo chân vị thái giám của Khôn Ninh Cung, bước đi trên con đường lát đá xanh dẫn đến cung điện của Hoàng hậu.
Khôn Ninh Cung nằm ở vị trí trung tâm của hậu cung, kiến trúc nguy nga, tráng lệ hơn hẳn An Khang Điện của Hoàng Thái hậu.
Từng chi tiết chạm trổ, từng mái cong đầu đao đều toát lên vẻ quyền quý và trang nghiêm tột bậc.
Không khí ở đây cũng có phần xa hoa, lộng lẫy hơn, nhưng cũng ẩn chứa một sự lạnh lẽo, khuôn phép hơn.
Khi được dẫn vào chính điện, Hạ Thanh thấy Hoàng hậu Diệu Nghi đang ngồi trên chiếc bảo tọa (ngai/ghế quý) chạm phượng dát vàng.
Hoàng hậu trạc ngoại tam tuần hoặc đầu tứ tuần, dung mạo xinh đẹp rực rỡ, khí chất cao sang, quyền uy.
Người mặc một bộ phượng bào màu đỏ thẫm thêu kim tuyến lấp lánh, đầu đội mũ phượng tinh xảo.
Đôi mắt phượng của người khẽ lướt qua Hạ Thanh, ánh nhìn sắc sảo nhưng nụ cười trên môi lại không hoàn toàn chạm đến đáy mắt.
"Nô tỳ Diệp Hạ Thanh, Thượng Dược Tư Thiện Nữ Tú Tài của Thượng Thiện Phòng, xin kính kiến Hoàng hậu nương nương.
Chúc Hoàng hậu thiên tuế, thiên thiên tuế."
Thanh quỳ xuống, hành đại lễ.
"Miễn lễ, đứng lên đi."
Giọng Hoàng hậu trong trẻo nhưng có một sự uy nghiêm tự nhiên.
"Ngươi chính là Diệp Hạ Thanh, người đã bào chế thang 'Đại Bổ Linh Chi Ngàn Năm' dâng lên Hoàng thượng?"
"Bẩm Hoàng hậu, chính là nô tỳ."
Hoàng hậu mỉm cười nhẹ: "Bổn cung nghe nói ngươi không chỉ có tài năng ẩm thực xuất chúng mà còn rất am tường y lý.
Món 'Lệ Chi Ngọc Sương' ngươi làm trong quốc yến cũng được Hoàng Thái hậu và Chánh sứ nước Liêu hết lời khen ngợi.
Nay lại đến thang đại bổ linh chi, quả thực là tuổi trẻ tài cao, là phúc của hoàng cung."
Lời khen ngợi của Hoàng hậu khiến Hạ Thanh không dám tự mãn, nàng vội đáp: "Hoàng hậu quá khen, đó là nhờ ơn trên thương xót, cùng sự chỉ dạy của Phùng Nữ quan và Triệu Đề Lĩnh ạ."
"Ngươi khiêm tốn lắm," Hoàng hậu nói, ánh mắt vẫn nhìn Thanh không rời.
"Ta nghe nói, ngươi dùng những cổ pháp rất đặc biệt để bào chế linh chi, lại còn nhắc đến 'ngọc tuyền', 'cam lộ thảo'.
Đó có phải là bí truyền của gia tộc ngươi không?
Hay ngươi học được từ đâu những kiến thức uyên thâm như vậy?"
Câu hỏi của Hoàng hậu tuy nhẹ nhàng nhưng lại chạm đúng vào điểm nhạy cảm nhất của Hạ Thanh.
Nàng biết không thể nói dối, nhưng cũng không thể tiết lộ về "Bách Vị Y Thực Lục".
"Bẩm Hoàng hậu," Thanh đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, "Những kiến thức đó một phần là do gia mẫu nô tỳ truyền dạy từ nhỏ, gia mẫu vốn rất coi trọng việc dùng ẩm thực dưỡng sinh.
Một phần khác là do nô tỳ may mắn được Hoàng Thái hậu cho phép đọc sách tại thư phòng An Khang Điện, từ đó tìm tòi, học hỏi thêm được một số cổ pháp.
Tất cả đều là nhờ ân điển của các bậc chủ tử."
Hoàng hậu gật gù, dường như chấp nhận lời giải thích đó, nhưng ánh mắt vẫn còn chút dò xét.
"Thôi được rồi.
Hôm nay bổn cung cho gọi ngươi đến, ngoài việc muốn biết thêm về tài năng của ngươi, còn có một việc muốn nhờ cậy."
Bà khẽ thở dài, một nét ưu tư thoáng qua gương mặt xinh đẹp.
"Dạo gần đây, không hiểu sao bổn cung thường xuyên bị chứng mất ngủ, tinh thần cũng có phần bất an, dùng thuốc của Thái Y Viện mãi vẫn chưa thấy thuyên giảm nhiều.
Nghe nói ngươi có tài chế biến dược thiện, lại giúp Chánh sứ nước Liêu giải được chứng nhiệt khó chịu, nên bổn cung muốn nhờ ngươi nghiên cứu và chuẩn bị một vài món 'tịnh tâm dược thiện' dùng vào buổi tối, giúp bổn cung dễ ngủ và tinh thần được thư thái hơn.
Việc này, bổn cung muốn ngươi tự tay làm và giữ kín, không cần phải thông qua quy trình thông thường của Thượng Thiện Phòng."
Lời "nhờ cậy" của Hoàng hậu thực chất là một mệnh lệnh, lại còn yêu cầu giữ kín.
Điều này khiến Hạ Thanh không khỏi bất ngờ và cảm thấy một áp lực mới.
Phục vụ riêng cho Hoàng hậu, lại là những món dược thiện đặc biệt liên quan đến chứng mất ngủ và bất an – đây là một việc vô cùng nhạy cảm.
Nếu thành công, đó sẽ là một vinh dự lớn.
Nhưng nếu có bất kỳ sơ suất nào, hoặc nếu việc này bị các thế lực khác trong cung biết được và lợi dụng, hậu quả sẽ khó lường.
Nàng biết, đây có thể là một cơ hội, nhưng cũng có thể là một cái bẫy.
Hoàng hậu thực sự cần sự giúp đỡ của nàng, hay đây chỉ là một cách để thử thách, hoặc để lôi kéo nàng về phía mình?
Hoàng hậu nhìn thấy vẻ đăm chiêu của Hạ Thanh, khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn có chút bí ẩn: "Sao vậy?
Ngươi không dám nhận lời sao, Diệp Nữ Tú Tài?"
Ánh mắt của bậc mẫu nghi thiên hạ nhìn thẳng vào nàng, chờ đợi một câu trả lời.