Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1586


Chương 1586

“Ngủ ngon.” Bạch Dương đáp một câu, cất bước đi vào trong phòng.

Về tới phòng, cô đóng cửa lại, vén chăn nằm lên giường, sau đó cầm quả cầu pha lê bên trong hộp ở tủ đầu giường qua, dùng sức lắc hai cái rồi lại đặt về hộp, tắt đèn đi nằm xuống.

Sau khi năm xuống, Bạch Dương nghiêng đầu nhìn quả cầu pha lê ở đầu giường, phát hiện không ngờ quả cầu pha lê lại phát sáng, sáng tới mức có thể nhìn rõ được bông tuyết lơ lửng trong đó.

Vừa nãy cô nghĩ rằng, có phải quả cầu pha lê này là dạ quang không, dù sao thì cũng có rất nhiều quả cầu pha lê đều là dạ quang.

Không ngờ thử thì đúng thật là dạ quang.

Bạch Dương nghiêng người, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm quả cầu pha lê, khóe miệng hơi cong lên ý cười.

Không biết nhìn bao lâu, đợi tới khi bông †uyết trong quả cầu pha lê không còn lơ lửng nữa, chìm xuống đáy quả cầu, Bạch Dương cũng nhắm mắt lại, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Nửa tiếng sau khi cô ngủ, cửa phòng ngủ của cô đột nhiên bị người khác mở ra, một thân hình cao lớn xuất hiện ở cửa ngược với dạ quang.

Thân hình đó không hề dừng lại mà đi thẳng vào trong phòng. Sau khi đi vào rồi lại khẽ khàng đóng cửa lại, cả quá trình gần như không phát ra chút tiếng động nào.

Sau khi thân hình đó đóng cửa lại, quay người đi thẳng tới cuối giường, đi tới đầu giường, rồi lại rẽ phải đi về phía trước, đi được mấy bước lại rẽ phải, cứ thế đi tới một bên khác của giường, vén chăn lên nằm xuống, rồi vươn cánh tay ra ôm chính xác lấy eo của người phụ nữ trên giường.

Thân hình này rõ ràng là Phó Kình Hiên.

Anh ở bên ngoài mãi không ngủ, hơn nữa còn cố ý không ngủ.

Người phụ nữ mà mình yêu cách mình một bức tường, đương nhiên anh không muốn ngủ một mình.

Cho nên anh vẫn luôn đợi ở bên ngoài, đợi tới khi cảm thấy đã đến lúc rồi mới đi vào.

Phó Kình Hiên ôm Bạch Dương vào trong lòng, để lưng cô gần như hoàn toàn dán lấy lồ ng ngực anh.

Anh ngẩng đầu lên, sau khi đặt một nụ hôn khẽ lên mặt cô thì mới ngả đầu về gối: “Ngủ ngon!”

Anh thấp giọng nói thêm một tiếng ngủ ngon với người phụ nữ, lúc này mới nhắm mắt lại, thiếp đi một cách mãn nguyện.

Nhưng sáng sớm ngày hôm sau, khi trời vừa sáng, Phó Kình Hiên đã mở mắt ra, sau đó nhìn người phụ nữ trong lòng.

Thấy người phụ nữ vẫn còn chưa tỉnh lại, anh nhẹ nhàng bỏ cái tay đang ôm lấy eo cô ra, sau đó lại vén chăn lên nhẹ nhân nhẹ †ay xuống giường, rồi nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi phòng cô, quay về giường sofa của mình ở phòng khách nằm xuống, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục ngủ.

Nhưng có thể là vì người mình yêu không ở bên cạnh, Phó Kình Hiên không ngủ nữa, nhắm mắt lại nằm một lúc rồi lại ngồi dậy lấy điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại.

“Ai vậy? Mới sáng sớm ngày ra?” Bên kia điện thoại vang lên giọng nói còn chưa tỉnh táo, hơn nữa còn rất mất kiên nhẫn của trợ lý Trương.

Phó Kình Hiên híp đôi mắt đẹp đẽ lại, trầm giọng nói: “Là tôi, Phó Kình Hiên.”

“Phó Kình Hiên?” Trợ lý Trương cau mày lại, phản ứng đầu tiên là cảm thấy cái tên này thật quen.

Nhưng ngay sau đó anh ta đã sực tỉnh lại, lập tức mở bừng mắt ra, ngồi dậy từ trên giường, không còn buồn ngủ chút nào nữa, đầu óc vô cùng tỉnh táo, cầm lấy kính ở đầu giường đeo lên, nịnh nọt cười nói: “Hóa ra là tổng giám đốc Phó à, Tổng giám đốc Phó, sớm thế này, anh có gì muốn dặn dò sao?”

Bà nó, đúng là tức quá mà.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1587


Chương 1587

Trước đây toàn là liên lạc với anh ta vào lúc nửa đêm, bảo anh ta làm này làm kia thì cũng thôi đi.

Bây giờ lại tiến hóa thành đến cả sáng sớm luôn, trời còn chưa sáng đã bắt đầu tra tấn anh ta rồi.

Tổng giám đốc Phó đúng là ma quỷ.

“Tám giờ anh mang một bộ quần áo và bữa sáng tới Vịnh Tiên Thủy cho tôi.” Phó Kình Hiên nhìn đồng hồ, nói nhàn nhạt.

Trợ lý Trương: “Vịnh Tiên Thủy?”

Phó Kình Hiên ừm một tiếng: “Đừng đến muộn.”

Dứt lời, anh liền cúp máy.

Đầu bên kia điện thoại, Trợ lý Trương ngồi trên giường một lúc lâu mới hoàn hồn lại, giật mình kêu lên: “Không phải chứ? Tối hôm qua tổng giám đốc Phó ở lại qua đêm nhà cô Bạch sao, vậy không phải hai người ở bên nhau rồi đó chứ?”

Nếu thực sự như vậy thì đúng là chuyện tốt.

Trợ lý Trương vén chăn lên, xuống giường vội vàng thu dọn đồ đạc rồi làm việc.

Một tiếng đồng hồ sau, anh ta tới Vịnh Tiên Thủy.

Phó Kình Hiên mặc áo choàng tắm đi ra mở cửa.

Nhìn thấy Phó Kình Hiên ăn mặc như vậy, trợ lý Trương sững sờ, sau đó thực sự không nhịn được nữa, phụt cười thành tiếng: “Tổng giám đốc Phó anh đây à…”

Sắc mặt Phó Kình Hiên đột nhiên trầm xuống, toàn thân tràn ngập hơi thở lạnh lão, ánh mắt nhìn anh ta như nhìn người chết: “Buồn cười lắm à?”

“Không buồn cười, không buồn cười chút nào cả!” Trợ lý Trương biết anh tức giận rồi, vội vàng nín cười đứng thẳng người dậy, nghiêm túc lắc đầu trả lời.

Mắt Phó Kình Hiên híp lại đầy nguy hiểm: “Còn để tôi thấy cậu cười nữa thì cậu cứ tới châu Phi làm việc đi.”

Nói xong, anh giật lấy hai cái túi trợ lý Trương đang xách, quay người đi vào nhà.

Anh biết trang phục của mình rất buồn cười, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều được cười.

Ngoài Bạch Dương ra, người khác dám cười anh thì đừng trách anh không khách Sáo.

Ngoài cửa, nghe thấy muốn điều mình tới châu Phi làm việc, trợ lý Trương bị dọa cho vội vàng đuổi theo, đi theo đằng sau Phó Kình Hiên xin lỗi: “Xin lỗi tổng giám đốc Phó, tôi biết sai rồi, sau này tôi không dám nữa đâu.”

“Nhỏ giọng chút!” Phó Kình Hiên khựng chân lại, quay đầu quát anh ta một tiếng.

Trợ lý Trương lập tức ý thức được điều gì đó, nhìn cửa phòng Bạch Dương một cái rồi vội vàng gật đầu, đè thấp giọng nói: “Xin lỗi tổng giám đốc Phó, tôi câm miệng đây!”

Lúc này Phó Kình Hiên mới thu mắt lại, tiếp tục đi về phía trước, đi tới trước sofa xong liền đặt cái túi đựng bữa sáng lên trên bàn trà, sau đó xách một cái túi khác đựng quần áo đi vào phòng tắm.

Chẳng mấy chốc anh đã thay xong quần áo đi ra, một bộ vest thủ công sang trọng bậc nhất, lập tức khiến anh trở lại dáng vẻ của một tổng giám đốc bá đạo tinh anh.

Anh ném cái túi đựng quần áo tối qua cho trợ lý Trương: “Đi thôi.”

“Tổng giám đốc Phó, không đợi cô Bạch đi ra rồi ăn sáng cùng cô Bạch sao ạ?” Trợ lý Trương chỉ vào phòng ngủ của Bạch Dương.

Phó Kình Hiên lắc đầu: “Thôi, ban nãy tôi nhận một cuộc gọi ở phòng tắm, có một cuộc họp rất quan trọng sắp mở rồi, cho nên không đợi cô ấy nữa. Hơn nữa hôm nay là cuối tuần, để cô ấy nghỉ ngơi thêm một lát.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1588


Chương 1588

“Vâng” Trợ lý Trương đáp một tiếng, không nói gì thêm.

Phó Kình Hiên đi tới trước sofa, chuẩn bị gấp chăn lại.

Trợ lý Trương thấy vậy vội vàng đi tới: “Tổng giám đốc Phó, để tôi làm cho.”

“Không cần, để tôi tự làm.” Phó Kình Hiên đẩy tay anh ta ra, trả lời anh ta một câu với ánh mắt cảnh cáo.

Đây là chăn của Bạch Dương, sao có thể dính hơi thở của tên đàn ông khác được.

Trợ lý Trương thấy ánh mắt lạnh lẽo của Phó Kình Hiên, xấu hổ thu tay về, trở lại chỗ vừa rồi làm người vô hình.

Lúc này Phó Kình Hiên mới bắt đầu gấp chăn.

Nhưng anh chưa từng làm chuyện như thế này, cho nên động tác vô cùng xa lạ, cũng gấp rất chậm.

May mà cuối cùng anh làm từng chút một, lúc thì kéo bên góc, lúc thì vỗ mặt chăn, gấp xong trông cũng khá ổn.

Nhìn kiệt tác của mình, Phó Kình Hiên võ vỗ tay, quay đầu hỏi Trợ lý Trương ở bên cạnh: “Thế nào?”

“Đẹp lắm ạ” Trợ lý Trương dựng ngón cái.

Phó Kình Hiên cong bờ môi mỏng: “Vậy cậu cảm thấy sau khi cô ấy tỉnh lại, nhìn thấy cái chăn này có cảm thấy tốt giống như cậu không?”

“Chắc chắn rồi ạ” Trợ lý Trương gật đầu đáp không chút do dự.

Cô Bạch có cảm thấy tốt không thì anh ta không biết.

Anh ta chỉ biết rằng, nếu như mình trả lời là không, chắc chắn sẽ bị đâm cho phát.

“Vậy là được rồi, đi thôi.” Phó Kình Hiên giương cằm lên, đi ra ngoài huyền quan.

Trợ lý Trương vội vàng đi theo.

Trong phòng khách nhanh chóng quay lại sự yên tĩnh, mãi tới nửa tiếng đồng hồ sau, cửa phòng mở ra, phòng khách mới lại có tiếng động.

Bạch Dương mặc đồ ngủ, ngáp dài đi từ trong phòng ra, đầu tóc lù xù, mắt cũng chưa mở hẳn, bước đi bơ phờ, dáng vẻ còn chưa tỉnh hẳn ngủ, đi vào trong phòng tắm.

Đi đến trước bồn rửa mặt, cô nhắm mắt lại mò kem đánh răng bàn chải như bình thường.

Kết quả mò được ở chỗ mình thường để bàn chải còn có thêm một cái cốc, cô lập tức tỉnh táo lại, vội vàng mở mắt ra nhìn.

Thấy ở đó đúng thật là có thêm một cái cốc, còn là kiểu cốc cho nam màu đen, hơn nữa trong đó còn có một chiếc bàn chải đánh răng và dao cạo râu dành cho nam, lúc này mới nhớ tới đêm qua Phó Kình Hiên qua đêm ở chỗ cô.

Cho nên dáng vẻ cô vừa đi ra từ trong phòng, có phải đều bị anh thấy hết rồi không?

Bạch Dương nhìn bản thân còn chưa trang điểm vì vừa mới tỉnh dậy ở trong gương, buồn bực nhe răng.

Trời ơi, bởi vì mấy ngày nay quá bận, cô không được nghỉ ngơi tử tế, cho nên tẩy trang xong trông rất tiều tụy, làn da cũng không căng bóng.

Nhìn cô như thế này, có khi nào anh sẽ cảm thấy cô rất xấu không?

Bạch Dương hơi thấp thỏm sờ ngực.

Vừa sờ xong cô lại nhớ ra một chuyện rất quan trọng, đó chính là cô đi ngủ không mặc đồ lót!

Buổi sáng thức dậy cũng chưa thay quần áo là ra ngoài luôn, vậy dáng vẻ cô không mặc đồ lót chẳng phải cũng bị anh thấy hay sao?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1589


Chương 1589

Mặt Bạch Dương lập tức đỏ bừng, hai tay che mặt lại, bỗng thấy xấu hổ không thiết sống nữa!

Đúng thật là! Sao cô có thể giữ Phó Kình Hiên ở lại đây rồi quên cả chuyện quan trọng như thế chứ?

Giờ thì hay rồi, cái anh không nên thấy thì đều thấy hết cả.

Bạch Dương nhìn bản thân trong gương, nở nụ cười méo xệch.

Chẳng bao lâu sau cô lại nghĩ thông suốt.

Nếu như Phó Kình Hiên đã nhìn thấy hết những gì không nên thấy rồi, mình cũng chẳng thể làm gì được nữa, thế thì cứ thản nhiên đối mặt cho xong.

Cũng đâu thể thực sự cảm thấy như vậy mà không sống nữa được?

Nghĩ rồi, Bạch Dương bỏ tay xuống khỏi mặt, sau đó mở nước lạnh, vốc một chút trong lòng bàn tay rồi hất lên trên mặt, muốn giảm nhiệt độ trên mặt xuống.

Đợi sau khi mặt không còn đỏ không còn nóng như vậy nữa, lúc này cô mới thở phào một hơi, bắt đầu đánh răng rửa mặt.

Rửa mặt xong rồi cô quay người đi tới cửa phòng tắm. Đi tới trước cửa, cô cầm tay nắm, không mở cửa đi ra ngay mà hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm lý. Chuẩn bị tinh thần xong, lúc này mới vặn cửa đi ra khỏi phòng tắm, vừa đi vừa nhìn sofa ở phòng khách.

Vốn tưởng rằng sẽ đối diện với đôi mắt cười như không cười của người đàn ông, nhưng không ngờ rằng Bạch Dương lại không thấy người đàn ông đâu hết, chỉ thấy sofa trống không.

Sofa đã quay trở lại dáng vẻ hôm qua, mà chiếc chăn trên sofa cũng được gấp thành miếng đậu phụ, đặt nghiêm chỉnh giữa sofa.

Cảnh tượng này khiến Bạch Dương không nhịn được kinh ngạc.

Thế này là sao vậy?

Phó Kình Hiên đâu rồi?

Bạch Dương vội vàng xoay cổ nhìn xung quanh, muốn xem xem Phó Kình Hiên đang ở đâu.

Kết quả nhìn quanh một vòng, trong chung cư hoàn toàn yên lặng, ngoài cô ra thì không có người thứ hai.

Cũng có nghĩa là, có thể Phó Kình Hiên đã đi rồi!

Nếu thực sự như vậy, thế thì anh ta đi lúc nào vậy?

Bạch Dương mím bờ môi đỏ, sau đó quay người đi về phòng, cầm điện thoại mình lên, vừa mở máy đã nhìn thấy mấy tin nhắn nhảy ra, tất cả đều là tin nhắn zalo mà Phó Kình Hiên gửi.

Cô vội vàng nhấp vào xem: Bạch Dương, tập đoàn đột nhiên có chút việc, anh đi trước đây, Trương Trình mua bữa sáng rồi, đặt ở bàn trà trước sofa đấy, nhớ ăn nhé, buổi tối gặp!

Hóa ra anh ta đi thật rồi, nhìn thời gian gửi †in nhắn còn là nửa tiếng trước.

Mà nửa tiếng trước cô vẫn chưa dậy nữa.

Sau khi Bạch Dương trả lời tin nhắn của Phó Kình Hiên thì đặt điện thoại xuống, nhếch khóe môi, trong lòng bỗng thấy hơi hụt hãng.

Nhưng hơn hết vẫn là vui mừng.

Dù sao thì anh cũng không nhìn thấy dáng vẻ cô không mặc đồ lót, mặt mày thì tiều TỤy.

“Tốt quá!” Nghĩ tới đây, Bạch Dương sờ mặt mình rồi bật cười, sau đó đặt điện thoại xuống đi ra khỏi phòng, nhìn về phía bàn trà trước sofa, bên trên quả nhiên có một chiếc túi được đóng gói tỉnh xảo, là bao bì của Ngự Thiện Cung.

Ngự Thiện Cung là nhà hàng đặc sản nổi tiếng nhất Hải Thành, cũng cao cấp nhất, nghe nói đầu bếp trưởng ở đó đã từng nấu tiệc cấp quốc gia.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1590


Chương 1590

Cho nên các món ăn của Ngự Thiện Cung đều rất ngon.

Nhưng vì thân phận của cô vẫn chưa đủ, không có được thẻ hội viên của Ngự Thiện Cung, không vào được cửa Ngự Thiện Cung nên cũng chưa từng ăn món ăn của Ngự Thiện Cung.

Hôm nay nhờ có Phó Kình Hiên nên mới có cơ hội được nếm thử.

Bạch Dương đi tới, xách túi tới bàn ăn, mở †úi ra, một mùi thơm khiến người khác thèm thuồng lập tức xông vào mũi.

Cô không nhịn được nuốt nướng miếng, tốc độ mở hộp đựng cũng nhanh hơn nhiều.

Bữa sáng rất phong phú, bánh bao thủy tinh sủi cảo thủy tỉnh, cháo hải sản vân vân, đầy đặn vô cùng.

Nhưng mà nhiều quá, một mình cô chẳng thể ăn được bao nhiêu.

Hơn nữa cô rất nghi ngờ rằng bữa sáng này tuyệt đối không phải là phần của một mình cô, chắc chắn còn có Phó Kình Hiên nữa.

Chỉ là vì anh đột xuất phải rời đi nên tất cả thành của cô.

Thôi vậy, coi như gián tiếp được lợi.

Bạch Dương bật cười lắc đầu, cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Ở bên kia, tại tập đoàn Phó Thị, Phó Kình Hiên bước ra khỏi phòng họp sau cuộc họp, trợ lý Trương cầm điện thoại của anh bước tới: “Tổng giám đốc Phó, cô Bạch tỉnh rồi, đã trả lời tin nhắn anh rồi ạ.”

Nghe thấy lời này, đáy mắt Phó Kình Hiên sáng lên: “Đưa tôi.”

Anh cầm lấy điện thoại, quả nhiên nhìn thấy tin nhắn của Bạch Dương.

Bờ môi mỏng của Phó Kình Hiên cong lên, nhấp vào xem, trong đó chỉ có ba chữ ngắn ngủi: Buổi tối gặp!

Nhưng đối với Phó Kình Hiên mà nói cũng đã khiến anh rất vui vẻ rồi.

Bởi vì cô trả lời là buổi tối gặp, điều này đã đủ để cho thấy rằng cô cũng rất mong được gặp anh vào buổi tối.

Cất điện thoại đi, Phó Kình Hiên cất bước đi về phía văn phòng, Trợ lý Trương đi theo đằng sau anh: “Tổng giám đốc Phó, trong lúc anh mở cuộc họp, bên phía cậu chủ Kình Duy có tin tức ạ.”

“Tin tức gì?” Phó Kình Hiên cũng không dừng chân, tiếp tục đi về phía trước.

Giọng điệu Trợ lý Trương không hề vội vã, có lẽ cũng không phải chuyện gì quá quan trọng.

Cho nên đương nhiên anh không cần để ý quá.

“Cậu chủ Kình Duy gọi điện tới, nói cúp bóng rổ U17 sắp diễn ra trận chung kết rồi, muốn anh và bà cụ ra nước ngoài xem trận đấu, cổ vũ cho cậu ấy ngay tại hiện trường.” Trợ lý Trương trả lời.

Phó Kình Hiên nhướng mày: “Cổ vũ ngay tại hiện trường? Nó cũng biết yêu cầu đấy nhỉ.”

Trợ lý Trương mỉm cười: “Dù sao thì cũng là thanh thiếu niên mà, đều thích được người nhà cổ vũ.”

“Trận chung kết diễn ra khi nào?” Phó Kình Hiên mở cửa văn phòng mình ra rồi bước vào.

Trợ lý Trương đi theo đằng sau đáp lời: “Nửa tháng sau ạ, vừa khéo là mùng một tháng sau.”

Phó Kình Hiên khẽ nâng cằm: “Nói với Kình Duy, nếu ngày đó không bận thì tôi sẽ đi. Nếu như tôi bận thì để bà nội với mấy người khác qua đó.”

“Được ạ”” Trợ lý Trương gật đầu đáp.

Phó Kình Hiên kéo ghế ra ngồi xuống: “Đúng rồi, Diệp Chí vẫn chưa có tin tức à?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1591


Chương 1591

Trợ lý Trương thở dài một tiếng: “Lương Triết giấu tung tích của Diệp Chí quá tốt, hacker của chúng ta không tìm được dù chỉ là một chút tung tích. Tôi thấy có thể là Lương Triết đã bắt được Diệp Chí, nhưng nhốt Diệp Chí ở một nơi cách ly với tất cả thiết bị điện tử tinh vi, cho nên tất cả các hacker của chúng ta mới không tìm được.”

Lời này khiến sắc mặt Phó Kình Hiên trầm xuống: “Cậu ta cũng giỏi giấu người thật đấy.

“Còn không phải sao.” Trợ lý Trương có chút đau đầu mà nói.

Lương Triết xác định được tung tích của Diệp Chí sớm hơn bọn họ một bước, cũng phái người đi sớm hơn một bước.

Cho nên chắc chắn Lương Triết đã bắt được Diệp Chí rồi nhốt Diệp Chí lại. Nếu không bọn họ cũng không đến mức một chút tung tích của Diệp Chí cũng không †ìm thấy.

“Bây giờ Lương Triết vẫn còn ở thủ đô à?”

Ngón tay Phó Kình Hiên gõ lên trên mặt bàn rồi hỏi.

Trợ lý Trương đẩy kính: “Vẫn đang ở đó.

Nhà họ Diệp trừ Diệp Chí ra còn có các con riêng khác, thời gian Lương Triết quay về nhà họ Diệp này thì vẫn luôn đối phó với đám con riêng kia.”

“Lâu như vậy rồi mà đến cả mấy người con riêng cũng không giải quyết được. Cậu ta cũng chỉ có chút khả năng như vậy thôi.”

Phó Kình Hiên hừ một tiếng đầy chế giễu.

Trợ lý Trương trả lời: “Cái này cũng là lỗi của chính Lương Triết. Không quay về sớm để tích lũy thế lực, thành ra bây giờ mới mệt mỏi như vậy. Nhưng tính cách con người cậu ta vốn đã tàn nhãn vô tình, tàn nhãn hơn Lương Triết của trước đây nhiều, †in chắc rằng một thời gian nữa đám con riêng này sẽ bị cậu ta giải quyết hết thôi.”

“Cũng có nghĩa là, bây giờ Lương Triết không hề có thời gian rời khỏi thủ đô để xử lý Diệp Chí đúng không?” Mắt Phó Kình Hiên lóe lên ánh sáng thâm trầm.

Trợ lý Trương gật đầu: ‘Đúng vậy, đồng thời Lương Triết cũng không dám đưa Diệp Chí về. Dù sao thì chỉ cần vừa duyển Diệp Chí là sẽ bị chúng ta phát hiện ra ngay. Cậu ta không muốn chúng ta tìm được Diệp Chí mà muốn tự mình xử lý anh ta. Tôi đoán, cậu ta muốn kể công với cô Bạch đấy.”

“Ha, cậu tưởng tôi sẽ cho cậu ta cơ hội này chắc?” Phó Kình Hiên cười khẩy: “Nghĩ cách dụ người của Diệp Chí ở nước ngoài ra. Chỉ cần bắt được một tên, tôi không tin không tìm được tung tích của Diệp Chí.

Diệp Chí, chỉ có thể do tôi xử lý thôi!”

“Đã hiểu ạ!” Trợ lý Trương gật đầu đáp.

Phó Kình Hiên phất tay: “Ra ngoài đi.”

“Vâng.”

Trợ lý Trương đi rồi, Phó Kình Hiên day trán, sau đó lấy bút máy ra bắt đầu xử lý giấy †Ờ.

Cứ thế bận tới tận chiều.

Thấy đã là năm giờ chiều, Phó Kình Hiên lập tức tắt máy tính đứng dậy, lấy áo khoác †reo trên giá bên cạnh vắt lên cánh tay, sải bước ra khỏi văn phòng, đi vào trong thang máy.

Thư ký và các trợ lý ở văn phòng lớn bên cạnh nhìn thấy bước chân vội vã của Phó Kình Hiên, ai ai cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Má nó, bây giờ mới năm giờ, còn chưa tới giờ tan ca mà tổng giám đốc Phó đã đi rồi à”

“Tôi cũng đang thắc mắc đây. Tổng giám đốc Phó nổi danh là người cuồng công việc, chưa từng nghỉ sớm đến trễ, hôm nay nghỉ sớm đúng là mở mang tâm mắt.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1592


Chương 1592

“Chắc là có chuyện gấp gì đó ha?”

“Tôi thấy không phải đâu, trông lại giống chuyện vui ấy?”

“Là sao?”

Thư ký bảo là chuyện vui cầm ly cà phê lên khuấy, trên mặt là biểu cảm cao thâm khó dò: “Lẽ nào vừa nãy mọi người không để ý thấy biểu cảm của tổng giám đốc Phó sao? Gấp gáp, kích động, vui mừng, đó rõ ràng là biểu cảm đi gặp người trong lòng mới có. Tóm lại là mỗi ngày bạn trai tôi gặp tôi thì đều là như vậy. Cho nên tôi đoán, chắc chắn tổng giám đốc Phó đang đi gặp người mình thích.”

“Người mình thích? Ai chứ?” Có người tò mò: “Không phải trước đây tổng giám đốc Phó thích cái người nhà họ Cố sao? Bây giờ mới đó đã thích người khác rồi ư?”

“Ấy, hơi lăng nhăng đấy nhá.”

Phó Kình Hiên không biết mình nghỉ sớm khiến thư ký và đám trợ lý của mình bắt đầu thảo luận.

Anh lái xe tới thẳng Vịnh Tiên Thủy, trên đường còn gọi một cuộc cho Bạch Dương.

Bạch Dương đang ngồi trước bàn trang điểm tự trang điểm, nghe thấy điện thoại đổ chuông thì lấy ra nhìn, nhìn thấy là Phó Kình Hiên gọi tới, trên mặt vô thức xuất hiện nụ cười: “Alo.”

“Chuẩn bị xong chưa? Anh tới đón em đây.”

Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói trầm thấp dễ nghe của người đàn ông.

Bạch Dương kẹp điện thoại trên vai, để trống hai tay kẻ mắt cho mình: “Chuẩn bị sắp xong rồi, anh tới đi”

Cô trang điểm rồi thay bộ đồ là xong, cùng lắm là mười mấy phút.

Phó Kình Hiên ừm một tiếng: “Được, anh sẽ tới nhanh thôi, tới lúc đó nhắn tin cho em.

“Được.” Bạch Dương đáp.

Cúp máy, cô để điện thoại trước gương, tăng nhanh tốc độ trang điểm, chẳng mấy chốc mà đã xong.

Cô nhìn bản thân trang điểm tinh tế trong gương, nở một nụ cười.

Rất nhanh đã hoàn toàn không nhìn ra được chút tiều tụy nào.

Bạch Dương hài lòng đứng dậy đi tìm quần áo.

Đợi cô thay đồ xong đi ra từ trong phòng, đúng lúc tin nhắn của Phó Kình Hiên được gửi tới.

Z-H: Anh đang ở dưới lầu nhà em rồi.

Bạch Dương thấy tin nhắn này, bèn nhấc chân đi về phía ban công phòng khách rồi đứng ở ban công nhìn xuống. Sau đó cô nhìn thấy chiếc Maybach quen thuộc đang đậu ở ven đường, trông vô cùng sang trọng và phóng khoáng.

Phó Kình Hiên không ngồi trên xe mà tựa người vào cửa xe chỗ ghế lái, đang cúi đầu bấm điện thoại.

Dường như nhận ra điều gì đó, đột nhiên Phó Kình Hiên buông điện thoại xuống rồi ngẩng đầu, sau đó lập tức đối diện với ánh mắt của Bạch Dương.

Phó Kình Hiên hơi bất ngờ nhướng mày, sau đó giơ tay vẫy với cô.

Bạch Dương không ngờ anh lại phát hiện ra mình, cô sững sờ một lát rồi cũng giơ tay vẫy lại.

“Mau xuống đây đi.” Phó Kình Hiên mở miệng hô.

Bạch Dương gật đầu: ‘Xuống liền đây.”

Nói xong, cô xoay người rời khỏi ban công.

Năm phút sau, cô cầm túi xách, mang giày cao gót đi tới trước mặt Phó Kình Hiên.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1593


Chương 1593

Bởi vì đi quá nhanh, hơn nữa tuyết đọng vừa tan nên mặt đất vẫn còn rất trơn trượt nên Bạch Dương không đạp vững, chân trượt một cái rồi nhào người về phía trước.

Mà vừa khéo phía trước cô là Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên thấy cô sắp ngã, chẳng những trên mặt không có chút lo lắng nào, ngược lại còn nở nụ cười, ung dung dang cánh tay phải, bày ra tư thế chuẩn bị đón lấy cô.

Cuối cùng, anh quả thật đón được cô.

Bạch Dương đâm thẳng vào ngực anh, Phó Kình Hiên thu cánh tay phải lại, vững vàng ôm cô vào lòng, sau đó cúi đầu nhìn cô rồi nhẹ giọng nói: “Lần sau đi chậm chút thôi.”

Bạch Dương đỏ mặt, lúng túng rời khỏi ngực anh: “Tôi biết rồi, vừa rồi cảm ơn anh”

“Được rồi, lên xe đi.” Phó Kình Hiên mở cửa xe, ý bảo cô đi lên trước.

Bạch Dương cũng không câu nệ, lập tức đặt đồ trên tay vào ghế sau rồi khom người ngồi vào ghế phó lái.

Phó Kình Hiên nhìn thứ bị cô ném ra ghế sau, hỏi: “Cái gì vậy?”

“Mang quà biếu bà nội, mấy đồ thích hợp cho người già dùng rồi cả máy mát xa nữa.” Bạch Dương vừa thắt dây an toàn vừa trả lời.

Phó Kình Hiên gật đầu, giúp cô đóng cửa xe rồi đi về phía ghế lái.

Trên đường, Bạch Dương do dự vài lần, cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng: “Phó Kình Hiên.”

“Ừ?” Phó Kình Hiên nhìn cô, dịu dàng hỏi: “Sao thế?”

“Tại sao bà nội lại bảo anh gọi tôi qua ăn cơm?” Bạch Dương chống đầu hỏi.

Phó Kình Hiên khẽ lắc đầu: “Cụ thể thì anh cũng không biết, nhưng giọng điệu lúc ấy của bà nội rất nghiêm túc, chắc là có chuyện gì muốn nói với em, bà cụ bảo anh nhất định phải đưa em qua.”

“Như vậy à.” Bạch Dương nâng cằm, không hỏi nữa.

Hơn một tiếng sau, đã đến nhà cũ nhà họ Phó.

Sau khi Phó Kình Hiên dừng xe, Bạch Dương tháo dây an toàn, xoay người xách mấy cái túi đặt ở ghế sau rồi mở cửa xuống xe.

Phó Kình Hiên đi tới trước mặt cô, vươn tay về phía cô: “Để anh xách đồ cho.”

“Không cần đâu, cũng không nặng.” Bạch Dương lắc đầu từ chối: ‘Hơn nữa cánh tay của anh mới đỡ hơn một chút thôi, nếu tôi đưa đồ cho anh thì chẳng phải là bắt nạt anh à?”

“Bắt nạt gì chứ.” Lúc này, một giọng nói già nua nhưng đầy hiền hậu vang lên phía sau Bạch Dương.

Ánh mắt Bạch Dương sáng lên, vội vàng xoay người: ‘Bà nội!”

Bà cụ được má Phùng đỡ đi tới, cười vui vẻ nhìn cô: ‘Dương Dương, mấy ngày không gặp mà cháu lại xinh đẹp hơn rồi. Hôm nay trang điểm xinh đấy, tuy hơi khác với cách trang điểm bình thường của cháu nhưng lại càng hợp với cháu hơn. Lúc trước cháu trang điểm quá mạnh mẽ khiến người ta có giảm giác xa cách, kiểu trang điểm này là tốt nhất, dịu dàng, điềm đạm. Rất đẹp.”

Nghe bà cụ khen ngợi kiểu trang điểm của mình, Bạch Dương vừa ngại ngùng vừa có hơi chột dạ.

Bởi vì hôm nay cô cố ý làm kiểu trang điểm nam.

Buổi chiều cô nằm trên giường lướt video, tình cờ lướt tới kiểu trang điểm này, trên đó nói đây là kiểu trang điểm mà đàn ông không thể chống cự nhất, sau đó đầu óc cô nóng lên mà làm theo.

“Quả thật rất đẹp.” Phó Kình Hiên cũng nhìn Bạch Dương rồi gật đầu nói một câu.

Hơn một tiếng trước, lúc cô xuống lầu và đi tới trước mặt anh, anh đã chú ý tới lớp trang điểm của cô khác với ngày thường.

Cô của ngày hôm nay càng đẹp hơn!
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1594


Chương 1594

Vành tai Bạch Dương đỏ lên, liếc Phó Kình Hiên một cái rồi nói với bà cụ: “Bởi vì lý do công việc nên bình thường cháu cố ý trang điểm mạnh mẽ để bản thân trông uy nghiêm hơn, có thể uy h**p được nhân viên phía dưới. Nhưng hôm nay thì không cần, hôm nay đến gặp bà nội, vậy nên cháu đổi sang kiểu dịu dàng hơn một chút.”

“Hóa ra là vậy, kiểu trang điểm này rất tốt, nếu bà còn trẻ, bà cũng muốn cháu trang điểm cho bà một lần.” Bà cụ nắm lấy tay cô, thân thiết nói.

Phó Kình Hiên nhìn bà cụ Phó: “Bà nội, trời lạnh như vậy, bà và má Phùng ra ngoài làm gì chứ?”

“Đúng vậy đó bà nội.” Bạch Dương cũng gật đầu.

Má Phùng trả lời giúp bà cụ: “Bà chủ từ chỗ bảo vệ dưới chân núi mà biết được cậu cả và mợ… và cô Bạch đã đến, cho nên đặc biệt bảo tôi đỡ ra cổng đón. Bà chủ muốn nhìn thấy hai người đầu tiên.”

Phó Kình Hiên không đồng ý nhíu mày: “Dù là như vậy nhưng sau này bà nội đừng nên ra ngoài nữa, lỡ bị té ngã thì sao?”

Lớn tuổi như vậy rồi, nếu bị té ngã thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Bạch Dương cũng vội tán thành: “Phó Kình Hiên nói đúng đấy ạ, hôm nay trời lạnh như vậy, tối qua còn có tuyết rơi, mặt đường trơn trượt nên rất dễ xảy ra chuyện. Má Phùng, sau này đừng chiều theo bà nội nữa.

Cô nhìn về phía má Phùng bên cạnh bà cụ.

Má Phùng liên tục gật đầu: “Tôi biết rồi cô Bạch, sau này tôi sẽ khuyên bà chủ.”

“Vậy là được rồi.” Bạch Dương nở nụ cười.

Thấy hai tiểu bối ngăn mình ra cửa, bà cụ chẳng những không tức giận, ngược lại còn vui vẻ cười nói: “Tiểu Phùng, bà xem Kình Hiên và Dương Dương một xướng một họa kìa, trông giống chồng tung vợ hứng không?”

Nghe vậy, má Phùng cũng che môi nở nụ cười: “Giống ạ, sao mà không giống được chứ, nói bây giờ bọn họ là cặp vợ chồng mới cưới cũng không quá đáng đâu.”

Nghe hai bà cụ nói chuyện cười đùa, Phó Kình Hiên nhướng mày, không nói gì.

Bà nội và má Phùng nói anh và Bạch Dương là vợ chồng, sao anh phải mở miệng làm gì chứ?

Mở miệng bác bỏ chắc?

Không có chuyện đó đâu!

Bạch Dương không biết Phó Kình Hiên đang nghĩ gì, cô xấu hổ nhìn bà cụ Phó và má Phùng: “Bà nội, má Phùng, hai người đừng chọc cháu nữa.”

Cô và Phó Kình Hiên là vợ chồng cũ nhưng lại bị người ta cưỡng ép nói thành vợ chồng, chuyện này thật khiến người ta cảm thấy lúng túng mà.

Bà cụ nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Bạch Dương, cũng biết cô không được tự nhiên, bèn cười xua tay: “Xin lỗi nhé Dương Dương, bà nội chỉ đùa một chút thôi, cháu đừng tức giận.”

“Đương nhiên là không ạ.” Bạch Dương lắc đầu.

Phó Kình Hiên nhìn đồng hồ: “Được rồi, đừng đứng ở đây nữa, chúng ta vào thôi.”

“Đúng đúng đúng, Kình Hiên nhắc mới nhớ, chúng ta vào thôi, chắc Dương Dương cũng đói bụng rồi nhỉ?” Bà cụ hỏi.

Bạch Dương mỉm cười đáp lại: “Vẫn ổn ạ, không đói lắm.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1595


Chương 1595

“Vậy là vẫn đói bụng, chúng ta mau đi vào rồi bảo nhà bếp dọn cơm thôi. Dương Dương, cháu đưa đồ trong tay cho Kình Hiên đi, cứ để thằng bé xách. Nó là đàn ông, tuy chỉ có một cánh tay có thể dùng được nhưng đâu phải cánh tay kia không xách được chứ. Vậy nên cháu cứ yên tâm giao đồ cho nó, không thể nuông chiều đàn ông được, hiểu chưa?” Bà cụ nghiêm túc dạy dỗ cô.

Khóe miệng Bạch Dương run rẩy, nhìn Phó Kình Hiên bên cạnh mà dở khóc dở cười: “Bà nội lại nói đùa rồi.”

“Bà không nói đùa, sau này cháu sẽ biết thôi. Được rồi, chúng ta đi thôi.” Bà cụ vỗ mu bàn tay của má Phùng một cái, ý bảo má Phùng đỡ mình đi vào.

Phó Kình Hiên và Bạch Dương vẫn đứng tại chỗ, không đuổi theo.

“Vừa nãy đã nghe bà nội nói chưa, bây giờ có thể đưa đồ cho anh rồi chứ?” Phó Kình Hiên vươn tay ra.

“Cho anh nè.” Bạch Dương đưa mấy cái túi trong tay cho anh.

Phó Kình Hiên xách túi đi tới: “Đi thôi, lát nữa đi ngang qua vườn thì nhớ khoác tay anh”

“Tại sao?” Bạch Dương khó hiểu ngẩng đầu nhìn anh.

“Em quên trong vườn được lát kiểu đường gì rồi à?” Phó Kình Hiên cúi đầu nhìn đôi giày cao gót gần mười cm của cô rồi nói.

Bạch Dương lập tức bừng tỉnh, giật giật gót giày, ừ một tiếng nhỏ như muỗi kêu: “Tôi biết rồi.”

Trong vườn được lát một thảm mát xa bằng đá cuội, giày cao gót của cô không dễ đi lắm, dễ bị ngã, đúng thật là cần anh giúp đỡ.

“Sau này đừng mang giày cao như vậy nữa, lỡ bị treo chân thì sao?” Phó Kình Hiên mím môi không đồng ý nói.

Bạch Dương trợn mắt nhìn anh một cái: “Anh quản tôi à?”

“Anh lo cho em.” Phó Kình Hiên nhíu mày.

Bạch Dương cụp mắt xuống: “Không cần, đi thôi.”

Gô đi trước về phía cổng.

Phó Kình Hiên nhìn theo bóng lưng cô rồi bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó cũng đi theo phía sau.

Lúc đến vườn, Bạch Dương dừng bước, xoay người chờ người đàn ông ở phía sau.

Người đàn ông tới rất nhanh, đẩy mấy cái †úi ra sau rồi khom cánh tay lại, sau đó vươn về phía cô: “Đưa tay cho anh.”

Ban đầu Bạch Dương định nói cô vịn cánh †ay anh là được rồi, nhưng nhìn mấy thứ †reo trên cánh tay anh, rồi lại nghe anh nói vậy, cuối cùng cô cũng không nói gì mà đặt tay lên tay anh.

Phó Kình Hiên nắm chặt tay cô rồi dắt cô đi.

Anh đi rất chậm, để Bạch Dương và anh có thể duy trì tiết tấu giống nhau.

Trong chòi nghỉ mát cách đó không xa, bà cụ và má Phùng đứng trước cửa sổ, đúng lúc thấy rõ hành động của hai người.

Má Phùng vui mừng hớn hở nói: “Bà chủ, hình như tình cảm của cậu cả và mợ cả đang từ từ đi lên, mợ cả đã bắt đầu tiếp nhận cậu cả rồi.”

Bà cụ gật đầu: “Đúng vậy, Dương Dương lại động lòng với Kình Hiên một lần nữa.

Cứ tưởng đời này Kình Hiên đã thật sự mất Dương Dương rồi chứ, không ngờ cuối cùng lại phát triển thành như vậy, thằng nhóc này đúng là may mắn thật!”

“Điều này chứng tỏ cậu cả và mợ cả là một đôi do trời đất tạo nên, dù có tách ra thì cuối cùng hai người vẫn sẽ yêu nhau thôi.”

Má Phùng nhìn cặp nam nữ ở phía xa, nói.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1596


Chương 1596

Người phụ nữ đi đường hơi gập gềnh, người đàn ông ôm người phụ nữ vào ngực, cảnh tượng hai người nhìn nhau vừa lãng mạn vừa tốt đẹp.

Bà cụ mỉm cười: “Đúng vậy, đây là duyên phận. Được rồi, chúng ta không nhìn bọn nó nữa, lỡ bị phát hiện thì lại ngại ngùng.

Khó lắm Kình Hiên mới có cơ hội thân thiết với Dương Dương, tôi nhìn ra được thái độ hiện tại của Dương Dương đối với Kình Hiên vẫn có quá nhiều băn khoăn, vậy nên mới không thể hoàn toàn tiếp nhận thằng bé. Nếu phát hiện chúng ta đang nhìn trộm, chắc chắn Dương Dương sẽ mắc cỡ mà đẩy Kình Hiên ra, đến lúc đó Kình Hiên lại trách cứ chúng ta.”

“Nói phải ạ.” Má Phùng cười gật đầu, sau đó kéo rèm cửa qua.

Bên kia, cuối cùng Phó Kình Hiên và Bạch Dương cũng đi qua con đường gồ ghề.

Bạch Dương thở phào nhẹ nhõm, sau đó giật tay, muốn rút tay ra.

Nhưng Phó Kình Hiên nắm rất chặt, mỗi lần cô rút đều không thành công, chỉ có thể nhíu mày nhìn anh: “Còn không buông tôi ra à?”

Dường như lúc này Phó Kình Hiên mới ý thức được, bèn buông tay cô ra: “Xin lỗi, anh không chú ý.”

Bạch Dương liếc mắt nhìn anh, hiển nhiên không tin lời anh nói.

Không chú ý, lừa quỷ chắc?

Rõ ràng là cố ý không buông ra mà?

Bạch Dương vừa tức giận vừa buồn cười, sau đó cũng lười để ý tới anh, đi thẳng về phía chòi nghỉ mát ở giữa hồ luôn.

Phó Kình Hiên cười khẽ một tiếng, không đuổi theo mà gọi người giúp việc đang canh giữ bên hồ tới.

“Cậu cả, xin hỏi có gì phân phó ạ.” Người giúp việc đi tới trước mặt anh rồi cung kính hỏi.

Phó Kình Hiên thu lại nụ cười: “Cô đi tìm quản gia, bảo ông ấy lát lại con đường trong vườn thành một con đường bằng phẳng không trơn trượt đi.”

Sau này anh sẽ thường xuyên dẫn Bạch Dương tới đây, cô lại thích đi giày cao gót, mà anh không thể đi theo bên cạnh cô mọi lúc mọi nơi được, vậy nên anh dứt khoát cho người sửa lại đường luôn.

Như vậy thì dù không có anh ở bên cạnh, lúc cô đi tới nơi này, anh cũng không cần phải luôn lo lắng cô sẽ bị ngã.

Người giúp việc có hơi khó xử: “Nhưng thưa cậu cả, bà chủ rất thích thảm mát xa này, thỉnh thoảng bà chủ sẽ tới đây đi mấy vòng để rèn luyện huyệt vị dưới lòng bàn chân.”

“Tôi sẽ nói với bà nội, cô cứ làm theo lời tôi là được.” Phó Kình Hiên nhíu mày, giọng nói lạnh nhạt nói.

Người giúp việc gật đầu: “Vâng thưa cậu cả, tôi sẽ đi tìm quản gia.”

Nói xong, cô ta rảo bước rời đi.

Lúc này Phó Kình Hiên mới xách theo mấy cái túi, đi về phía chòi nghỉ mát.

Thấy anh đi vào, bà cụ dừng cười nói với Bạch Dương, bất mãn nói: “Cháu làm gì bên ngoài mà vào lâu vậy?”

“Sai người đi làm chút chuyện thôi ạ.” Phó Kình Hiên buông mấy cái túi xuống, đi tới trước bàn ăn, kéo ghế bên cạnh Bạch Dương rồi ngồi xuống.

Bà cụ lại hỏi: “Chuyện gì mà nhất định phải kêu người đi làm vào lúc này vậy?”

“Cháu sai người san bằng lại thảm mát xa của bà.” Phó Kình Hiên bê ấm trà lên, vừa rót trà cho Bạch Dương vừa trả lời.

“Cái gì?” Bà cụ bị lời của anh dọa cho sững sờ, sau đó vươn tay, run rẩy chỉ vào anh: “Cháu dám san bằng thảm mát xa của bà?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1597


Chương 1597

Bạch Dương cũng kinh ngạc nhìn Phó Kình Hiên, không hiểu sao trong lòng lại có dự cảm không lành.

Không phải anh làm vậy vì cô đấy chứ?

Bởi vì trước khi vào cửa, anh nói cô mang giày cao gót nên không dễ đi qua đoạn đường đó.

Vậy nên anh bèn dứt khoát sửa lại cả con đường, chuyện này cũng không phải không có khả năng.

Hơn nữa, với tính cách của anh thì cũng không phải làm không được!

Nhưng nếu thật sự là như vậy, cô đúng là có lỗi với bà cụ.

“Vâng, cháu bảo quản gia sửa lại thành một con đường dễ đi hơn.” Sau khi rót trà cho Bạch Dương xong, Phó Kình Hiên cầm ấm trà về rồi tự rót cho mình.

Bà cụ tức đến hộc máu: “Đồ phá gia chỉ tử này, đang yên đang lành, cháu san bằng con đường đó để làm gì?”

Bà cụ không thể nào hiểu nổi.

Sao con đường kia lại chọc tới thằng bé rồi?

Phó Kình Hiên uống một ngụm trà rồi ung dung trả lời: “Con đường kia không dễ đi, Bạch Dương đi sẽ dễ bị ngã, vậy nên cháu mới sai người đổi lại. Còn về thảm mát xa, cháu sẽ cho người lát ở bên ngoài phòng của bà, bà muốn lát dài bao nhiêu cũng được.”

Anh nói một cách hời hợt, giống như chỉ đang nói thời tiết hôm nay rất đẹp vậy.

Nhưng lọt vào tai Bạch Dương lại khiến da đầu cô tê dại, áp lực cũng tăng lên gấp đôi.

Quả nhiên anh làm vậy là vì cô!

“Ờm… Phó Kình Hiên, anh làm gì vậy hả!”

Bạch Dương vừa tức giận kéo cánh tay Phó Kình Hiên, vừa lo lắng giải thích với bà cụ: “Bà nội, bà đừng nghe anh ấy, không phải cháu bảo anh ấy làm vậy đâu, cháu cũng không biết anh ấy có suy nghĩ này.”

Cô rất sợ bà nội sẽ hiểu lầm mà cho rằng cô bảo Phó Kình Hiên san bằng thảm mát xa.

Dù sao Phó Kình Hiên cũng nói là do cô không đi được thảm mát xa nên mới làm như vậy.

Vậy nên rất khiến người ta nghỉ ngờ cô là thủ phạm sai khiến Phó Kình Hiên.

“Không ai nói là em bảo anh làm cả, đây là ý của anh.” Phó Kình Hiên buông chén trà xuống, sau đó nghiêm túc nhìn bà cụ: “Bà nội, cô ấy thích mang giày cao gót, cháu không thể yêu cầu cô ấy không mang được, thế nên cháu chỉ có thể tự sửa lại thôi, hy vọng bà hiểu cho.”

“Bà nội, cháu không phải…”

Bạch Dương còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị bà cụ vươn tay cắt ngang: “Được rồi, Dương Dương, cháu đừng nói nữa, bà không trách cháu, đều là lỗi của cái thẳng oắt này, nhưng mà bà có thể hiểu được cho nó.”

Bà cụ nở nụ cười: “Giống như lời thằng bé nói, nó không thể yêu cầu cháu không mang giày cao gót, vậy nên điều duy nhất nó có thể làm, đó là vì người mình yêu mà trải ra một con đường có thể đi giày cao gót mà không bị ngã. Về điểm này, bà rất khâm phục, cũng rất tán thưởng cháu trai của bà. Dù sao cũng không phải người đàn ông nào có thể làm được đâu, vậy nên nếu cháu trai đã có lòng, bà là bà nội, sao có thể kéo chân mà làm lỡ mất tấm lòng của thằng bé chứ.”

“Vậy nên bà nội không giận cháu ạ?” Phó Kình Hiên nhếch môi.

Bà cụ lườm anh một cái: “Nếu cháu không phải vì Bạch Dương mà là đầu óc nóng lên rồi làm như vậy, bà già này nhất định sẽ đánh cháu.”

Phó Kình Hiên mỉm cười, không nói gì nữa.

Bạch Dương ở bên cạnh lại cực kỳ không tự nhiên.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1598-1599


Chương 1598

Tuy không phải cô xúi giục Phó Kình Hiên san đường, bà cụ cũng không tức giận.

Nhưng chuyện này cũng coi như là do cô gây ra, thế nên trong lòng cô ít nhiều cũng có hơi áy náy, luôn cảm thấy đây là lỗi của mình.

Nếu như mình không mang giày cao gót, Phó Kình Hiên sẽ không nảy ra suy nghĩ muốn sửa đường.

Cô tới nhà làm khách, kết quả vừa tới đã hại chủ nhà vì mình mà phải sửa lại cơ sở vật chất trong nhà, điều này ít nhiều cũng khiến cô cảm thấy áp lực rất lớn.

“Bà nội, bà đừng nghe theo Phó Kình Hiên, cháu cũng không tới thường xuyên, mọi người làm vậy khiến cháu rất khó xử.” Bạch Dương kéo tay bà cụ rồi vội nói, muốn ngăn suy nghĩ sửa đường trong đầu hai bà cháu.

Nhưng bà cụ lại vỗ tay cô, mỉm cười hòa nhã: “Dương Dương thấy bà đồng ý cho Kình Hiên sửa đường nên có áp lực đúng không? Không sao đâu, cháu đừng suy nghĩ nhiều, cũng đừng để ở trong lòng.

Kình Hiên nguyện ý trả giá vì cháu, chứng †ỏ thằng bé yêu cháu thật lòng, vậy nên cháu không cần cảm thấy áp lực.”

“Nhưng mà…”

Bạch Dương còn muốn nói gì đó, nhưng Phó Kình Hiên đã quay đầu nhìn cô: “Ai nói em không đến thường xuyên? Sau này chúng ta sẽ cùng nhau sống ở nhà cũ.”

Anh đã nghĩ kĩ rồi, sau này họ sẽ không ở dinh thự nhà họ Phó nữa, để Bạch Dương và mẹ tách ra.

Hai người bọn họ đến nhà cũ sống cùng bà nội.

Bà nội lớn tuổi, thích náo nhiệt, bởi vì không thích mẹ nên mới không muốn tới dinh thự nhà họ Phó, vẫn luôn ở lại nhà cũ.

Sau này anh và Bạch Dương chuyển vào, chắc chắn bà nội sẽ rất vui vẻ.

Quả nhiên, sau khi nghe thấy lời này của Phó Kình Hiên, đôi mắt già nua của bà cụ lập tức sáng lên: “Đề nghị này của cháu được đấy.”

“Bà chủ, tôi cũng cảm thấy rất tốt, sau này có cậu cả mợ cả vào ở, chắc chắn trong nhà sẽ rất náo nhiệt.” Má Phùng cũng phấn khởi nói.

“Đúng vậy.” Bà cụ mỉm cười gật đầu.

Trên mặt Bạch Dương đỏ bừng, cả người vừa xấu hổ vừa lúng túng: “Bà nội, bà nói gì thế, cháu và Phó Kình Hiên chỉ là bình thường…”

“Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ ở bên nhau thôi, không phải sao?” Phó Kình Hiên cắt ngang lời cô, ánh mắt thâm thúy nhìn cô.

Đôi môi đỏ mọng của Bạch Dương mấp máy, nói không nên lời.

Lễ ra cô nên bác bỏ bọn họ sẽ không ở bên nhau.

Nhưng lời đến bên miệng, cô lại không thể nói nên lời.

Bởi vì yêu anh, vậy nên trong lòng cô cũng muốn tái hợp với anh ư?

Bạch Dương cụp mắt xuống, khiến người †a không thể thấy rõ biểu cảm trên mặt.

Phó Kình Hiên biết cô lại không muốn đối mặt, lựa chọn trốn tránh mà rụt người vào vỏ, anh bất đắc dĩ thở dài, sau đó chuyển đề tài: “Được rồi, ăn cơm trước đi.”

Bà cụ cũng nhìn ra Bạch Dương đang tránh né, bèn nhìn Phó Kình Hiên với ánh mắt thương cảm rồi gật đầu: “Ăn cơm, Dương Dương, ăn cơm thôi cháu.”

Sở dĩ bà cụ và Tiểu Phùng nói như vậy là vì muốn giúp Kình Hiên một tay để anh và Bạch Dương nhanh chóng thành đôi.

Chương 1599

Nguồn thiếu chương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1600


Chương 1600

Bạch Dương quay đầu nhìn bàn tay trên vai, ừ một tiếng: “Được.”

Phó Kình Hiên lấy tay ra, chuẩn bị nhấc chân rời đi.

Vừa mới đi được một bước, đột nhiên anh nghĩ tới chuyện gì đó mà ngừng lại, sau đó cởi áo khoác trên người ra rồi khoác lên cho cô: “Không biết bà nội muốn nói chuyện với em bao lâu, mặc thêm một cái cho chắc.”

“..’ Bạch Dương không ngờ Phó Kình Hiên lại đột nhiên khoác thêm áo cho cô, lập tức sững sờ.

Bà cụ liếc mắt nhìn Phó Kình Hiên: “Sao?

Cháu nghĩ bà sẽ để Bạch Dương lạnh chắc?”

“Đương nhiên cháu biết bà sẽ không, nhưng cũng không ảnh hưởng gì tới việc cháu quan tâm cô ấy cả. Còn nữa, có chuyện gì thì bà nội cố gắng nói xong sớm một chút, đừng kéo dài quá lâu, cô ấy còn phải nghỉ ngơi nữa.” Phó Kình Hiên giơ cổ †ay phải lên, ý bảo bà cụ canh chừng thời gian.

Bà cụ ghét bỏ xua tay: “Rồi rồi biết rồi, sẽ không Bạch Dương lỡ mất giấc ngủ đâu.

Cháu mau đi đi, cháu ở đây mới kéo dài thời gian đấy.”

Phó Kình Hiên mím môi, thu ánh mắt lại rồi cúi đầu nhìn người phụ nữ đang ngồi trên ghế, giọng nói lập tức dịu xuống: “Anh đi rồi, nếu nửa tiếng nữa mà bà nội vẫn chưa nói xong thì em cứ gọi điện cho anh.”

“Như vậy không tốt lắm đâu?” Bạch Dương dở khóc dở cười nói.

Đôi môi đỏ của Phó Kình Hiên mấp máy, đang định nói chuyện thì bà cụ đã mất kiên nhẫn mà quơ gậy: “Thôi được rồi đấy, dài dòng văn tự, bà già này cố gắng kết thúc trong nửa tiếng là được chứ gì. Mau đi đi, đúng là”

Lại một lần nữa đối mặt với sự xua đuổi của bà cụ, Phó Kình Hiên nhíu mày, cuối cùng không nói gì nữa mà xoay người ra khỏi chòi nghỉ mát.

Sau khi anh đi, Bạch Dương lập tức cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn hẳn.

Bởi vì anh ở đây luôn dặn dò cô đủ thứ chuyện, khiến cô thấy hơi nhức đầu.

“Cuối cùng thằng oắt này cũng ởi rồi, trước kia cũng không thấy nó dài dòng như vậy.”

Bà cụ bất đắc dĩ nói một câu, hiển nhiên Phó Kình Hiên rời đi cũng khiến bà cụ thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Dương nhìn bà cụ, bỗng chốc không biết nói gì.

Dù sao Phó Kình Hiên dài dòng như vậy cũng là bởi vì cô mà.

Lúc thì sợ cô lạnh, lúc thì sợ cô bị bà cụ kéo đi trò chuyện làm lỡ mất giấc ngủ.

Nhưng mà, anh hoàn toàn lo lắng xa quá rồi.

Bên trong chòi nghỉ mát này lại có lò sưởi, vốn dĩ cô không thể lạnh được.

Hơn nữa, cho dù bà cụ có nói chuyện với cô hơi lâu thì cũng không làm lỡ thời gian nghỉ ngơi của cô, bởi dù sau cô đã quen thức khuya rồi.

Nhưng trước sự quan tâm như này của anh, cô cảm thấy hơi buồn cười, trong lòng cũng có chút cảm động.

Trong lòng cô biết rõ, nếu như không phải là người thật lòng quan tâm tới mình thì vốn sẽ không bận tâm mấy chuyện này cho cô đâu.

“Dương Dương, cháu đang nghĩ gì vậy, sao lại cười nghệt ra như thế?” Bà cụ nhìn thấy Bạch Dương cười híp mắt, ánh mắt già cỗi kia cũng thoáng hiện chút tinh ý.

Mắt Bạch Dương hơi lấp lóe, hoàn hồn lại rồi xua xua tay nói: “Không có gì đâu bà nội, giờ không có Phó Kình Hiên ở đây, bà có thể nói chuyện chính được rồi chứ ạ?”

Nghe cô nói tới đây, bà cụ thu lại vẻ mặt hiền lành, bày ra một vẻ nghiêm túc.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1601-1602


Chương 1601

Bạch Dương thấy thế cũng vô thức ngồi thẳng lưng, biểu cảm cũng nghiêm túc hơn rất nhiều: “Bà nội, xảy ra chuyện gì sao ạ?”

“Cũng không phải chuyện gì. Bà cụ lắc đầu nói: “Chỉ là vài ngày nữa sẽ tới ngày giỗ của mẹ ruột Kình Hiên.”

“Ngày giỗ ạ?”

“Đúng vậy” Bà cụ thở dài: “Chuyện bà muốn nói với cháu cũng chính là chuyện này, bà bảo Kình Hiên đưa cháu qua đây chính là muốn nhờ cháu giúp một chuyện.”

“Bà nội cứ nói đi, nếu như là chuyện trong khả năng thì cháu nhất định sẽ giúp.” Bạch Dương thành thật nói.

Bà cụ mỉm cười vui vẻ, nói: “Vậy thì cám ơn cháu nhé Dương Dương, chuyện này trong khả năng của cháu. Bà muốn nhờ cháu ở bên cạnh hỗ trợ Kình Hiên trong ngày giỗ của mẹ nó.”

“Chuyện này… Có lý do gì không ạ?” Bạch Dương có hơi khó hiểu, nghiêng đầu hỏi.

Bà cụ vuốt cây gậy ba toong có hình đầu rồng, vẻ mặt già nua ngập tràn buồn phiền: “Không biết Kình Hiên có từng nói với cháu chuyện liên quan tới mẹ ruột của nó chưa?”

“Có nói sơ qua rồi ạ, cháu biết mẹ anh ấy là tự sát.” Bạch Dương gật đầu đáp.

Bà cụ ừm một tiếng: “Đúng vậy, mẹ của Kình Hiên là tự sát, người đầu tiên phát hiện ra thi thể chính là Kình Hiên. Lúc đó Kình Hiên còn nhỏ, cũng chỉ mới chừng mười tuổi đã nhìn thấy thi thể của mẹ mình, có thể hình dung được khi ấy tâm hồn nhỏ bé của nó đã chịu đả kích lớn cỡ nào. Cho nên cứ mỗi năm tới ngày giỗ của mẹ nó, tình trạng của Kình Hiên sẽ trở nên rất thất thường.”

“Rất thất thường ấy ạ?” Bạch Dương siết chặt tay, trong lòng bất giác lại cảm thấy căng thẳng.

Bà cụ bưng chén trà lên nhấp một ngụm: “Vào ngày đó, nó sẽ rũ bỏ hết tất cả những kiên cường bình thường vốn có, trở thành một đứa cực kỳ yếu đuối. Thậm chí còn sẽ nhốt mình lại, ngồi trong phòng uống rượu như điên, không gặp ai hết. Sau hôm đó thì đến sáng trở ra, nó sẽ lại trưng ra cái dáng vẻ không hề xảy ra chuyện gì cả, nhưng trên người lại có chút thương tích.”

“Có thương tích?” Đồng tử Bạch Dương thoáng co rút lại, trong đầu cũng lập tức hiện ra hai chữ: “Anh ấy sẽ không ở trong phòng tự làm mình bị thương đó chứ?”

Bà cụ chua xót gật đầu: “Cháu nói không sai, nó thật sự tự làm mình bị thương. Mẹ của Kinh Hiên là cắt cổ tay tự sát, nó lại là người đầu tiên nhìn thấy thi thể của mẹ mình cho nên trước đây bác sĩ tâm lý đã có nói, bởi vì khi đó Kình Hiên bị sốc tâm lý quá lớn dẫn tới mỗi năm cứ vào đúng ngày giỗ của mẹ mình, trạng thái tỉnh thần của nó sẽ bất ổn, sẽ theo bản năng mà làm ra những chuyện tổn hại tới mình.”

“Ra là như vậy!” Bạch Dương khẽ c*n m** d***.

Cô cũng không biết Phó Kình Hiên lại còn có bí mật như vậy.

Cũng phải thôi, từ trước đến giờ cô đều không thực sự hiểu được anh.

Cho dù là lúc làm bạn qua thư hay là sau khi kết hôn thì anh đều rất ít khi chủ động tâm sự với cô những chuyện có liên quan tới mình.

Trong khoảng thời gian làm bạn, vê cơ bản thì đều là cô chủ động tâm sự với anh tất cả những chuyện có liên quan tới cô, đa số anh đều là cho cô lời khuyên nhưng lại rất hiếm khi nói tới chuyện của mình. Mà hầu như cô cũng không hỏi, cho nên suốt mấy năm đó cô hoàn toàn không biết Tiểu Trọng bao nhiêu tuổi, nhà cửa ở đâu, bối cảnh gia đình ra sao. Cô chỉ biết, anh là đàn ông.

Mà từ sau khi cô yêu Phó Kình Hiên thì cũng chỉ biết anh là một đàn anh khóa trên rất dịu dàng, nhưng lại không biết đàn anh khóa trên này lại chính là người bạn qua †hư Tiểu Trọng mà mình đã liên lạc nhiều năm.

Nói ra thì cô thật sự rất không công bằng với Phó Kình Hiên, cô vẫn luôn trách móc Phó Kình Hiên không nhận ra Cố Tử Yên không phải là mình.

Chương 1602

Nguồn thiếu chương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1603


Chương 1603

“Xin lỗi Dương Dương, bà nội cũng không muốn ép cháu như vậy, nhưng mà quả thực bà nội không còn cách nào nữa, cho nên Dương Dương à, cháu…”

“Cháu đồng ý ạ!” Bạch Dương đỡ bà cụ ngồi xuống, day trán đáp.

Bà cụ vô cùng vui sướng: “Cháu đồng ý thật sao?”

“Bà đã cầu xin cháu vậy rồi, cháu còn có thể từ chối sao ạ?” Bạch Dương cười khổ một tiếng.

Bà cụ cười xấu hổ: “Thật xin lỗi cháu, Dương Dương.”

“Được rồi bà nội, cháu cũng không trách móc gì bà đâu. Chỉ là cháu đang nghĩ dù mình đồng ý với những gì bà nói, nhưng có thể làm được hay không thì vẫn là ẩn số, hi vọng tới lúc đó đừng khiến bà thật vọng mới được.” Bạch Dương đánh phủ đầu trước.

Bà cụ gật gù: “Yên tâm đi, bà nội đã có chuẩn bị tâm lý cả rồi.”

“Vậy thì tốt ạ.” Bạch Dương không nói thêm nữa.

Bà cụ chợt mở miệng nói: “Đúng rồi Dương Dương, chuyện này cháu đừng để cho Kình Hiên biết nhé.

“Vâng ạ.” Bạch Dương gật đầu đồng ý.

Bà cụ nghe xong lấy làm an tâm.

Lúc này, điện thoại trong túi xách của Bạch Dương đổ chuông.

Bà cụ cười trêu: “Chắc là Kình Hiên đấy.”

“Bà khẳng định như vậy sao ạ?” Bạch Dương vừa tìm điện thoại vừa nói với bà cụ.

Bà cụ nhàn nhã uống trà đáp: “Cái thằng oắt đó một mực muốn bà nhanh nói chuyện cho xong để cho cháu về nghỉ ngơi mà, mặc dù nó nói cho chúng ta nửa tiếng nhưng với độ hiểu rõ của bà về thằng oắt đó thì nhất định nó không đợi được tới nửa tiếng đâu, không tin cháu xem đi.”

Bà cụ ra dấu cho Bạch Dương nhìn điện thoại di động.

Cô lấy điện thoại ra, vừa cúi đầu nhìn, đôi mi thanh tú không nhịn được mà khế nhúc nhích, cười bất lực: “Đúng là bị bà đoán trúng rồi, là anh ấy.”

“Bà đã nói rồi mà. Được rồi, cháu mau nghe máy đi, nếu không chốc nữa thằng nhóc đó sẽ đích thân tới đây đó.” Bà cụ chỉ biết lắc đầu cười.

Bạch Dương vâng một tiếng, ngón tay thon dài trắng nõn quét qua nút nhận cuộc gọi màu xanh trên màn hình, nghe máy: ‘Alo?”

“Nói chuyện với bà nội xong chưa?” Trong điện thoại, tiếng của Phó Kình Hiên trầm thấp mà dễ nghe.

Bạch Dương hơi gật đầu: “Cũng sắp xong rồi.

“Vậy thì mau bảo người giúp việc đưa em qua đây nghỉ ngơi đi.” Phó Kình Hiên nói.

Bạch Dương day trán: “Cần gì gấp dữ vậy, có lẽ tôi sẽ ngồi nói chuyện với bà nội thêm chút nữa.”

“Ngồi đó không lạnh hả?” Phó Kình Hiên nhíu mày: “Hơn nữa bà nội cũng cần phải nghỉ ngơi, bà đã có tuổi rồi, không thể thức khuya đâu.”

Bà cụ ngồi gần bên chỗ điện thoại của Bạch Dương nghe được câu này, ánh mắt già dặn kia lập tức lườm một cái.

Cái gì mà bà đã có tuổi rồi không thể thức khuya?

Thăng oắt này nhất định là nói láo không chớp mắt!

Anh biết rõ tuổi bà đã cao, ngược lại càng bị chứng mất ngủ, mỗi ngày về cơ bản đều là thức đến khuya mới ngủ được.

Cho nên, cái câu “bà không thể thức khuya” này của anh chính xác là vô cùng giả tạo.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1604


Chương 1604

Ha! Đừng tưởng bà già này không biết, cái thằng oắt này chỉ đang muốn gạt Bạch Dương về nghỉ ngơi sớm chút thôi, cho nên mới cố ý lấy bà ra làm cớ đây mà.

Bỏ đi, đều là nợ của con cháu cả, nể tình đứa cháu một lòng theo đuổi vợ, bà già này cũng giúp đỡ một chút vậy.

Nghĩ đến đây, bà cụ mới quay đầu lại, sau đó mệt mỏi chống tay lên trán: “Tiểu Phùng à, giờ là mấy giờ rồi?”

“Giờ đã mười giờ rồi bà chủ ạ.” Má Phùng liếc nhìn đồng hồ rồi nói.

Bà cụ giả bộ ngạc nhiên đứng dậy: ‘Mười giờ á? Đã muộn như vậy rồi sao? Tiểu Phùng, có phải sắp tới giờ tôi phải uống thuốc rồi không?”

Bà ấy vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu với má Phùng.

Má Phùng đã ở bên cạnh hầu hạ bà ấy mấy chục năm trời, đương nhiên là hiểu ngay mấy ký hiệu tinh tế này.

Má Phùng nghiêng mặt hơi cúi xuống nhịn cười, rồi lại tiến lên đỡ lấy bà cụ: “Đúng vậy đó bà, bác sĩ đã dặn mười giờ tối mỗi ngày đều phải cho bà uống thuốc, vậy nên chúng ta trở về phòng trước thôi, uống thuốc kia xong sẽ nhanh chóng buồn ngủ, phải đi nằm sớm.”

“Nói phải, vậy chúng ta về phòng trước đi” Bà cụ gật đầu, sau đó nhìn sang Bạch Dương, lại thở dài một hơi: “Dương Dương à, bà nội phải về phòng uống thuốc đây, cháu nghe Kình Hiên, mau chóng về phòng nghỉ ngơi đi nhé.”

Khóe miệng Bạch Dương run rẩy, cô chẳng biết thừa bà cụ về phòng lúc này đâu phải để uống thuốc thật, uống thuốc chỉ là cái cớ để bà ấy rời khỏi đây thôi.

Bà cụ làm như vậy chỉ vì muốn tác thành cho Phó Kình Hiên, để cô sớm về phòng nghỉ ngơi.

Vả lại cô còn cảm nhận được, rằng tối nay bà cụ cứ luôn tìm cách mai mối cho cô với Phó Kình Hiên.

Hồi trước rõ ràng bà đã nói sẽ không tác hợp cho cô và Phó Kình Hiên nữa, giờ lại đột nhiên có ý nghĩ này. Có khi bà cụ đã nhìn ra được cô cũng có cảm tình với Phó Kình Hiên rồi cũng nên?

Quả nhiên tất cả mọi người đều nhận ra cô lại một lần nữa yêu Phó Kình Hiên, chỉ có mình cô là không phát hiện ra thôi, phải để Bội Như nhắc nhở mới vỡ lẽ.

Bạch Dương thầm cười khổ trong lòng, ngoài mặt thì vẫn tươi cười, nói: “Vâng, cháu biết rồi thưa bà nội, bà mau về phòng nghỉ trước đi ạ”

“Bà biết rồi. Được rồi, bà đi trước đây, lát nữa sẽ có người đưa cháu về phòng.”

Nói xong, bà cụ quay sang nhìn má Phùng.

Người kia lập tức dìu bà rời khỏi chòi nghỉ mát.

Chỉ còn lại Bạch Dương ở lại chòi nghỉ, mát.

Chỉ còn lại Bạch Dương ở lại chòi nghỉ, cô cúi đầu nhìn điện thoại, màn hình điện thoại vẫn luôn hiển thị đang trong cuộc gọi, cô kinh ngạc há hốc miệng!

Vậy mà vẫn chưa cúp máy?

Cô cứ tưởng suốt khoảng thời gian cô nói chuyện riêng với bà nội, Phó Kình Hiên đã tắt máy rồi chứ.

Bạch Dương căng thẳng áp điện thoại vào tai: “Phó Kình Hiên, anh còn đó không?”

“Anh đây!” Phó Kình Hiên đáp.

Anh trả lời rất nhanh, rõ ràng là anh vẫn luôn để điện thoại bên tai, chưa từng bỏ xuống, chứ nếu không làm sao anh có thể trả lời ngay khi vừa nghe cô hỏi như vậy.

Bạch Dương mềm lòng, nói: “Xin lỗi, vừa nấy tôi có nói chuyện một lát với bà.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1605


Chương 1605

“Anh biết.” Phó Kình Hiên gật đầu: “Bà nội bảo em mau về phòng nghỉ ngơi.”

“Anh nghe thấy hết à?” Bạch Dương kinh ngạc.

Phó Kình Hiên khẽ cười: “Ừ, giọng của bà hơi to. Được rồi, em ở đó đợi anh, anh tới đón em rồi đưa em về phòng.”

“Không cần đâu, bà nói sẽ cho người giúp việc tới đưa tôi đi…”

Cô còn chưa dứt lời thì Phó Kình Hiên đã cúp máy.

Nhìn điện thoại đã quay lại màn hình chính, Bạch Dương thấy hơi bất đắc dĩ, không biết nên khóc hay cười nữa.

Từ lúc Phó Kình Hiên thổ lộ tình cảm với cô tới giờ, đã rất lâu rồi, gần như anh chưa từng cúp máy trước cô, toàn là cô cúp trước.

Lần này anh cướp mất quyền cúp máy trước của cô rồi, rõ ràng là anh không muốn nghe mấy lời ngăn cản của cô.

Thôi vậy, nếu anh đã đang trên đường tới đây thì cứ để anh đưa cô về vậy.

Bạch Dương cất điện thoại vào trong túi, †ay bưng cốc trà, nhấp từng ngụm nhỏ, chờ Phó Kình Hiên tới đón.

Đợi khoảng mười mấy phút thì ngoài chòi nghỉ vang lên tiếng bước chân.

Bạch Dương đặt cốc trà xuống, đứng dậy chuẩn bị ra mở cửa.

Kết quả không cần cô phải động một ngón tay đến, cánh cửa đã bị người bên ngoài mở ra.

Bạch Dương ngước mắt lên, vừa hay đối diện với ánh mắt của Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên cũng không ngờ Bạch Dương lại đứng ngay sau cánh cửa, anh nhất thời sững người một lát rồi mới cong môi mỉm cười: “Em muốn mở cửa cho anh à?”

Bạch Dương nhún vai không đáp lại.

Phó Kình Hiên đi vào trong chòi nghỉ mát, sau đó đặt cái túi đang cầm trong tay xuống.

“Cái này là gì?” Bạch Dương cúi đầu nhìn chiếc túi trên bàn.

“Dép.” Phó Kình Hiên đáp, sau đó anh mở túi ra, một đôi dép rất đẹp xuất hiện.

Thật ra nhìn cái túi đựng hộp giày, Bạch Dương đã ngầm đoán ra đó là gì rồi.

Đôi dép trong túi này, chắc là anh mua cho cô.

Dù sao thì đâu có người đàn ông nào bỏ dép của mình vào hộp màu hồng phấn đâu. Hơn nữa, chiếc hộp này nhỏ thế kia, cũng không đựng vừa cỡ giày của đàn ông.

Đúng như dự đoán, Phó Kình Hiên mở hộp ra, một đôi sandal nhung tuyệt đẹp hiện ra trước mắt Bạch Dương.

Phó Kình Hiên kéo ghế ngồi xuống, sau đó vỗ vỗ cái ghế phía đối diện, nói: “Ngồi xuống đi”

Bạch Dương có hơi nghi hoặc, nhưng cô cũng ngồi xuống.

“Đôi dép này…”

“Là cho em đấy.” Phó Kình Hiên lấy ra một chiếc giày nhung: “Ngày mai người ta mới dọn sạch con đường kia, cho nên em vẫn phải đi lại mấy lần, đổi sang đôi dép này sẽ không sợ bị trật chân nữa.”

Nói xong, anh khom người xuống, thò tay cầm lấy chân của Bạch Dương.

Con ngươi của Bạch Dương hơi co rút lại, nhận ra anh đang muốn xỏ dép giúp cô, bèn vội vàng nhấc chân ra sau: “Tôi tự mang được.”

Phó Kình Hiên bắt hụt, bèn ngước mắt lên nhìn cô.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1606


Chương 1606

Thấy gò má cô ửng hồng, cùng với sự căng thẳng hiện rõ trong ánh mắt, anh không nhịn được mà cười khẽ, sau đó nhẹ nhàng đặt chiếc dép xuống trước chân cô, sau đó lại lấy chiếc còn lại ra khỏi hộp rồi đặt xuống cạnh chiếc kia, làm xong anh mới nói: “Được rồi, em tự mang đi.”

Anh biết cô ngượng, cũng không có ý ép cô.

Thấy Phó Kình Hiên không có ý tiếp tục muốn thay giày giúp mình nữa, Bạch Dương mới thở phào một hơi. Cô cúi xuống, cởi đôi giày cao gót mình đang đi ra, sau đó mới đổi sang đôi dép nhung mà Phó Kình Hiên mua cho.

Dép đúng size cô đi, lớp lông tơ bên trong mềm mại, khi tiếp xúc với da rất dễ chịu.

Bạch Dương không khỏi lắc lắc chân, trên mặt mang theo nụ cười vui vẻ: “Phó Kình Hiên, cảm ơn anh.”

Đi giày cao gót suốt mấy giờ đồng hồ, chân cô đã sớm bủn rủn, chỉ là cô cố gắng gượng.

Bây giờ đổi sang dép, đôi chân như được giải phóng, chưa kể còn cảm thấy vô cùng thoải mái.

Những chuyện anh làm cho cô thực sự rất có thành ý.

Có lẽ cô cũng nên thử tin tưởng và chấp nhận anh một lần nữa.

Dù sao năm đó anh làm vậy cũng không phải do ý muốn, là do bị thôi miên mà thôi.

Hôm nay anh cứu cô nhiều lần như vậy, ngay cả những việc nhỏ nhặt mà anh làm cho cô cũng đều khiến trái tim cô rung động.

Nghĩ đến đây, Bạch Dương hít vào một hơi, năm tay lại, dường như đang quyết định điều gì đó.

Lúc này, Phó Kình Hiên cầm đôi giày cao gót lên, cất vào hộp, khẽ xoa đầu cô: “Đang nghĩ gì mà nghiêm túc vậy?”

Bạch Dương ngước mắt lên nhìn anh, đôi môi đỏ mọng hé mở, một lúc sau mới nói: “Phó Kình Hiên, em muốn hỏi anh một câu, anh sẽ luôn yêu em và không bao giờ thay lòng chứ?”

Phó Kình Hiên không biết tại sao cô đột nhiên hỏi như vậy, nhưng anh không do dự, gật đầu đáp: “Tất nhiên.”

Nghe được câu trả lời của anh, sắc mặt Bạch Dương trầm xuống, cuối cùng lại lắc đầu: “Nhưng anh biết không? Nói thật lòng.

em không tin, đời người quá dài, mấy chục năm nữa mới biết được, lúc này anh nói yêu em, hơn nữa còn yêu em cả đời, có lẽ là lời thật lòng, nhưng tương lai thì sao?

Anh có thể đảm bảo tương lai sẽ không thay lòng và mãi yêu em không?”

Rất nhiều đôi yêu nhau, trong thời gian yêu đương thì oanh oanh liệt liệt, thề non hẹn biển đủ thứ.

Khi đó, tất cả đều là thật lòng.

Nhưng thời gian trôi đi, hai người ở bên nhau lâu, tình yêu sẽ dần phai nhạt, từ người yêu sẽ trở thành kẻ xa lạ.

Để rồi khi đó, những lời thề non hẹn biển đều sẽ trở thành trò cười.

Lúc này, Phó Kình Hiên rất yêu cô, yêu đến mức có thể vì cô mà từ bỏ mạng sống, nhưng cô không tin sau này anh cũng sẽ như vậy.

Lòng người là một thứ rất khó đo lường.

Ai biết sau này, liệu anh có động lòng với người con gái khác không?

Nhìn thấy sự mờ mịt, thấp thỏm trong mắt Bạch Dương, Phó Kình Hiên đột nhiên mở tay phải ra, ôm cô vào lòng.

Cơ thể Bạch Dương cứng đờ, tìm cách thoát khỏi vòng tay của anh.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1607


Chương 1607

Phó Kình Hiên ghé vào tai cô, nhẹ nhàng nói hai chữ: “Đừng động!”

Bạch Dương theo bản năng không động đậy nữa.

Phó Kình Hiên siết chặt vòng tay thêm một chút, rồi trả lời câu hỏi vừa rồi của cô: “Anh biết em đang lo lắng điều gì, vậy nên Bạch Dương, anh sẽ không nói dối em, anh không biết sau này mình có thể yêu em cả đời không, câu trả lời đó thật sự rất giả dối, bây giờ cũng không phải tương lai, dù anh có trả lời thế nào em cũng không tin, cho nên anh chỉ có thể nói anh cũng không biết, nhưng anh có thể chắc chắn một điều rằng anh muốn sống cùng em đến hết đời, giống như ông bà anh vậy.”

Phó Kình Hiên nhìn cô vô cùng chăm chú: “Ông bà anh lúc còn trẻ rất yêu nhau, về già vẫn yêu nhau như thế. Khi ông mất, bà thậm chí còn muốn đi theo, cuối cùng ông đã viết trong di chúc, muốn bà sống tốt nên bà đã nhịn đau khổ mà một mình sống tiếp. Nhưng anh biết lúc nào bà cũng nghĩ về ông, cho nên Bạch Dương, tình yêu tuổi già là có thật, tại sao chúng ta không cùng nhau thử một lần? Có lẽ kết quả cũng giống như ông bà anh.”

Đây là câu trả lời anh dành cho Bạch Dương.

Thay vì trả lời bằng câu nói đầu môi rằng anh sẽ yêu cô cả đời, thì anh càng muốn dùng cả đời để chứng minh sự chân thành của mình.

Nhìn thấy sự trông đợi trong mắt người đàn ông, Bạch Dương hơi cảm động.

Những gì anh nói đều đúng, thay vì nghe anh nói sẽ yêu cô cả đời, không bằng tự mình trải nghiệm xem anh có thực sự làm được không.

Có lẽ cuối cùng, anh sẽ thực sự làm được.

Nhưng…

Bạch Dương c*n m** d***: “Được, vậy chúng ta thử xem, nhưng Phó Kình Hiên, anh có thể đảm bảo sau khi chúng ta ở bên nhau, anh đừng để bị thôi miên nữa được không?”

Cô nhìn anh, hốc mắt đã đỏ hoe.

Bi kịch giữa họ bắt đầu từ khoảnh khắc anh bị thôi miên.

Sau khi bị thôi miên, anh quên mất bản thân đã phát hiện Cố Tử Yên không phải cô, sâu thẳm trong ý thức, anh tin chắc rằng Cố Tử Yên chính là Phong Diệp nên đã không nhận ra cô trong suốt sáu năm chung sống.

Vì nên, nếu chuyện này xảy ra một lần nữa, cô thật sự sẽ suy sụp mất.

Cô thà rằng anh không yêu cô, còn hơn là giả vờ yêu cô.

“Anh làm được!” Phó Kình Hiên gật đầu khẳng định: “Tiền đề để chống lại thuật thôi miên là sức mạnh tinh thần đủ mạnh.

Hiện tại, sức mạnh tinh thần của anh đã rất mạnh, sư huynh của Lâm Diệc Hàng là nhà thôi miên hàng đầu thế giới, bây giờ anh ấy cũng không thể thôi miên anh được.”

Bởi vì đã bị thôi miên một lần, lân này kéo dài suốt sáu năm, cho nên sau khi tỉnh lại, anh đã miễn nhiễm với thôi miên.

Chính Thời Trạch đã nói vậy.

Có thể thấy Phó Kình Hiên không nói dối, Bạch Dương trong lòng cảm thấy an tâm hơn nhiều.

Chỉ cần không bị thôi miên, trái tim của anh đối cô hoàn toàn nằm trong sự khống chế của anh, chứ không phải bị người khác khống chế để yêu một ai khác.

Nói như vậy, cô cũng sẽ không phải lo lắng về việc phải trải qua những việc đã diễn ra trong sáu năm qua.

“Vậy thì tốt rồi.” Bạch Dương gật đầu.
 
Back
Top Dưới