Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1608


Chương 1608

Ánh mắt Phó Kình Hiên sáng quäc, nhìn chằm chằm vào cô: “Bạch Dương, em vừa nói có thể thử một lần, có phải em đồng ý ở bên anh rồi không?”

Bạch Dương đỏ mặt, quay sang một bên: “Em nói thử một lần, chứ không nói đồng ý quay lại với anh.”

“Hử?” Phó Kình Hiên khẽ cau mày: “Vậy ý em là gì?”

Bạch Dương hơi nhắm mắt, sau khi ổn định lại, cô mở mắt ra, quay đầu nhìn anh: “Phó Kình Hiên, em cũng không muốn nói dối anh, em thật sự có suy nghĩ muốn quay lại với anh.”

Mắt Phó Kình Hiên sáng lên.

Bạch Dương lại nói thêm: “Nhưng em vẫn chưa đưa ra quyết định, em muốn cho mình một khoảng thời gian, chuẩn bị tâm lý thật tốt, sau khi chuẩn bị xong, em sẽ đồng ý với anh, anh thấy vậy được không?”

“Được, nhưng anh muốn biết khoảng thời gian đó cụ thể là bao lâu, Bạch Dương, đừng bắt anh phải đợi ba năm, năm năm nữa nhé.” Phó Kình Hiên nâng mặt cô lên.

“Không đâu, cho em nửa tháng được không?” Bạch Dương lắc đầu nói.

Phó Kình Hiên trong lòng mừng như điên, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ kích động như vậy: “Được, vậy thì nửa tháng.”

Vốn dĩ anh cho rằng cô sẽ cố ý kéo dài thời gian nửa năm đến một năm.

Không ngờ, cô chỉ cần nửa tháng.

Nửa tháng sau, cô sẽ ở bên anh.

Phó Kình Hiên kích động ôm Bạch Dương càng chặt hơn.

Bạch Dương cảm thấy mình không thể thở nổi.

Nhưng cảm nhận được sự vui mừng của anh, cô suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không lên tiếng nhắc anh buông cô ra.

Mãi cho đến khi có người gõ cửa đình nghỉ mát, Phó Kình Hiên mới hết vui mừng, hơi buông Bạch Dương ra, quay đầu nhìn về phía cửa, cau mày hỏi: “Ai?”

Lúc này dám tới quấy rầy anh, đúng là mắt để lên trán mà.

“Cậu chủ, là tôi.” Ngoài cửa truyền đến một giọng nói hiền từ của đàn ông.

Đôi chân mày đang nhíu lại của Phó Kình Hiên hơi buông lỏng: “Là bác Phúc hả, đi vào đi.”

Quản gia Phúc đẩy cửa bước vào, thấy hai người đang ôm nhau thì không khỏi ngây ngẩn.

Cậu chủ và mợ chủ lại đang ôm nhau cơ đấy.

Vậy là hiện tại ông ta đang quấy rầy chuyện tốt của cậu chủ và mợ chủ sao?

Nghĩ đến đây, bác Phúc bỗng thấy vô cùng áy náy.

Ông ta cũng biết cậu chủ hiện đang rất nỗ lực theo đuổi mợ chủ.

Bây giờ, cậu chủ và mợ chủ vất vả lắm mới có chút tiến triển, ông ta lại tiến vào lúc này, có phải đã phá hoại chuyện của cậu chủ rồi không?

Bác Phúc thấp thỏm nhìn hai người họ, do dự mấy giây, sau đó đột nhiên đưa tay lên che mắt: “Cái đó, bác không nhìn thấy cái gì hết, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục đi”

Vừa nói, ông ta vừa lùi về phía sau, chuẩn bị ra khỏi đình nghỉ mát.

Bạch Dương nghe được lời của bác Phúc, mới nhận ra mình đang bị Phó Kình Hiên ôm vào lòng, khuôn mặt nhất thời đỏ lựng, sau đó vội vàng đẩy người đàn ông ra, cúi đầu đứng sang một bên.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1609


Chương 1609

Phó Kình Hiên nhìn hai cánh tay trống không, trong mắt hiện lên một tia tiếc nuối, mím môi mỏng nói: “Được rồi, bác Phúc, bác vào cũng vào rồi, còn đi ra làm gì?”

Bác Phúc dừng lại, bỏ hai tay đang che mắt xuống, thấy hai người đã tách nhau ra thì cười xấu hổ: “Xin lỗi cậu cả, quấy rầy hai người rồi”

“Được rồi, có chuyện gì vậy?” Phó Kình Hiên xua tay, ra hiệu cho ông ta mau nói chuyện chính.

Bác Phúc mím môi, ho nhẹ một tiếng: “Là như vầy, phòng đã dọn xong, bà chủ bảo tôi gọi hai người nhanh chóng về nghỉ ngơi.”

“Đã biết, chúng tôi lập tức trở về.” Phó Kình Hiên gật đầu.

“Cậu cả, vậy tôi đi trước đây.” Bác Phúc chỉ †ay về phía sau.

Phó Kình Hiên ừ một tiếng.

Bác Phúc lập tức xoay người, rời đi.

Trong đình nghỉ mát chỉ còn lại Phó Kình Hiên và Bạch Dương.

Phó Kình Hiên cầm hộp đựng giày cao gót của Bạch Dương lên: “Đi thôi, anh đưa em về phòng.”

“Được.’ Bạch Dương xoa gò má, đáp.

Hai người sánh vai ra khỏi đình nghỉ mát, đi về phòng.

Vài phút sau, Phó Kình Hiên đưa Bạch Dương đến cửa một gian phòng khác, tự mình đẩy cửa vào: “Đây là phòng của em, đêm nay nghỉ ngơi cho thật tốt.”

Bạch Dương cầm chiếc hộp trong tay: “Em biết rồi, anh cũng vậy, em vào trước đây!”

“Đi đi.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương vẫy tay với anh, rồi xoay người đi vào phòng.

Bỗng nhiên, Phó Kình Hiên gọi cô: “Bạch Dương, chờ chút.”

“Sao vậy?” Bạch Dương quay lại nhìn anh, mặt đầy vẻ khó hiểu.

Đôi môi mỏng của Phó Kình Hiên giật giật: “Đừng quên những gì em đã nói đêm nay, cho em nửa tháng để chuẩn bị tâm lý, nửa tháng sau, chúng ta sẽ ở bên nhau.”

Bạch Dương nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh, đột nhiên nở nụ cười: “Em không quên.”

Anh rất sợ cô sẽ quên, sau đó nuốt lời.

Nếu không, đã về đến phòng đi ngủ còn gọi cô lại để nhắc nhở.

“Vậy thì tốt.” Phó Kình Hiên nghe được câu trả lời của Bạch Dương, vẻ mặt căng thẳng lập tức dịu đi, cánh tay đang nắm lấy tay cô cũng từ từ buông lỏng, sau đó cho trở lại túi quần: “Mau nghỉ ngơi đi, sáng mai gặp lại.”

“Sáng mai gặp lại!” Bạch Dương cười gật đầu, rồi bước vào phòng.

Nhìn cánh cửa đóng chặt, đôi môi mỏng của Phó Kình Hiên từ từ cong lên thành một nụ cười.

“Cậu cả.” Lúc này, phía sau anh xuất hiện một bóng người.

Phó Kình Hiên lập tức thu hồi nụ cười trên mặt, xoay người lại: “Má Phùng, bà không ở cùng bà tôi, tới chỗ này làm gì?”

Má Phùng mỉm cười: “Bà chủ bảo tôi đi mời cậu qua.”

“Bà tôi tìm tôi có chuyện?” Phó Kình Hiên nhướng mày.

Má Phùng gật đầu: “Đúng vậy?”

“Tôi biết rồi.” Phó Kình Hiên đáp lại, sải bước về phía phòng bà cụ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1610


Chương 1610

Má Phùng đi theo sau anh.

Rất nhanh, đã đến trước cửa phòng bà cụ.

Cửa phòng không khóa, lúc Phó Kình Hiên bước vào, bà cụ đang ngồi trên ghế sô pha, trên tay cầm một chiếc khăn, cẩn thận lau thứ gì đó.

Phó Kình Hiên định thần nhìn lại, đó là bộ ấm trà yêu thích của ông anh khi ông còn sống.

Ông và bà yêu nhau cả đời, khi ông mất, bà rất nhớ ông, những lúc như vậy bà sẽ mang những thứ ông dùng trước khi mất ra xem.

“Bà.” Phó Kình Hiên bước tới, ngồi xuống ghế sô pha đối diện với bà cụ.

Bà cụ ngẩng đầu lên nhìn anh: “Sao thế, Bạch Dương đồng ý ở bên cháu, vui đến vậy cơ à?”

Cái thằng nhóc này, niềm vui ngập tràn †rong mắt, có muốn giấu cũng không giấu được, rõ ràng đã có chuyện gì đó xảy ra.

Phó Kình Hiên nhặt một chiếc khăn khác lên, giúp bà lau bộ ấm trà: “Vẫn chưa ạ, nhưng sẽ sớm thôi.”

“Ồ? Cháu chắc chắn vậy sao?” Bà cụ kinh ngạc không thôi.

Độ cong của môi Phó Kình Hiên càng thêm đậm: “Cô ấy nói cho cô ấy nửa tháng để chuẩn bị tâm lý, nửa tháng sau sẽ quay lại với cháu.”

Nghe vậy, bà cụ kinh ngạc, động tác lau bộ ấm trà dừng lại: “Bạch Dương nói vậy thật sao?”

“Vâng.” Phó Kình Hiên hất cằm, biểu cảm vô cùng đắc ý.

Bà cụ bĩu môi: “Ông trời không có mắt, lại để cháu được như ý rồi.”

Phó Kình Hiên cau mày: “Bà, sao bà lại nói cháu trai mình như vậy?”

“Bà chỉ nói sự thật, sáu năm qua cháu đối xử với Bạch Dương thế nào, lẽ ra cả đời này Bạch Dương sẽ không bao giờ tha thứ cho cháu, kết quả vận may của cháu không tệ, Bạch Dương chẳng những tha thứ cho cháu, còn đồng ý quay lại với cháu, cho nên bà mới nói ông trời không có mắt.”

Bà cụ tiếp tục lau tách trà trên tay.

Khóe miệng Phó Kình Hiên giật giật: “Bà, nghe bà nói như kiểu không muốn cháu và Bạch Dương ở bên nhau vậy?”

“Cũng không phải.” Bà cụ lắc đầu: “Hiện tại bà đồng ý cho cháu và Bạch Dương ở bên nhau, nhưng nếu cháu còn như sáu năm trước, bà khuyên cháu nên chủ động cách xa Bạch Dương một chút, đừng làm tổn thương con bé. Vậy nên Kình Hiên à, nói bà nghe, cháu sẽ không đối xử với Bạch Dương như sáu năm qua, phải không?”

“Đương nhiên ạ!” Phó Kình Hiên nghiêm †úc gật đầu, sau đó sắc mặt u ám, nói: “Sáu năm qua, cũng không phải là do cháu muốn vậy, cháu vẫn chưa nói cho bà biết, cháu làm vậy là vì bị thôi miên, không chỉ mình cháu, mà cả nhà ta đều bị thôi miên.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nếu như anh là người duy nhất bị thôi miên, sáu năm qua không phát hiện ra Bạch Dương chính là Phong Diệp trong quá khứ cũng thôi đi, nhưng ngay cả bà, Trương Trình và Kình Duy đều không phát hiện ra.

Chuyện này rõ ràng không hề bình thường.

Bản thân Thời Trạch cũng nói chính anh †a đã cố ý gặp bà và những người khác, rồi thôi miên họ, vì vậy trong sáu năm qua, không ai phát hiện Bạch Dương chính là Phong Diệp.

“Cháu nói là thôi miên?” Sắc mặt bà cụ trở nên nghiêm túc, nhìn Phó Kình Hiên: “Kình Hiên, có thật không?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1611


Chương 1611

“Là thật ạ, Cố Tử Yên cho người thôi miên để chúng ta không phát hiện ra Bạch Dương là Phong Diệp, hơn nữa còn khiến cháu tin chắc cô ta mới là Phong Diệp, một lòng một dạ đối tốt với cô ta, khiến cho cháu cảm thấy trong tiềm thức người mình yêu là cô ta, nếu như không phải tai nạn giao thông khiến cháu tỉnh lại từ trong thôi miên, thì có lẽ bây giờ cháu đã không thể †ừ bỏ Cố Tử Yên.” Phó Kình Hiên lạnh lùng hạ mắt xuống.

Bà cụ kinh hãi nói: “Khó trách sáu năm trước, cháu như biến thành một người khác, từ một đứa trẻ ngoan ngoãn biến thành một con người lạnh lùng, cũng khó trách sau khi xảy ra tai nạn giao thông, bà lại cảm thấy cháu đã thay đổi, trở lại dáng vẻ trước đây, thì ra là vậy!”

Bà cụ đương nhiên tin tưởng đứa cháu trai của mình.

Dù sao những chuyện như này không cần phải nói dối, chỉ cần tìm một nhà thôi miên khác là biết ngay.

Vậy là cháu trai của bà đã phải trải qua một chuyện đáng sợ như vậy.

Còn có bà già là bà đây cũng bị thôi miên mà không hề hay biết.

“Là ai làm?” Bà cụ nắm chặt quả đấm, đập bàn một cái, áp lực quanh người mạnh mẽ khiến cho người khác phải khó thở.

Dù sao bà cũng là một người đã trải qua năm tháng, lúc còn trẻ cũng từng ra chiến trường, vậy nên lúc này tức lên rất đáng SỢ.

Nhưng Phó Kình Hiên hiển nhiên không sợ, anh đặt tách trà đã được lau sạch trên tay xuống, lạnh giọng phun ra một cái tên: “Cố Tử Yên đã sai khiến người khác làm.”

“Được lắm, lại là người phụ nữ đó!” Bà cụ cười giận dữ, đôi mắt híp lại đầy sát khí: “Nhà họ Cố nuôi được cô con gái ngoan quá, Kình Hiên, Cố Tử Yên thôi miên cả nhà chúng ta, cháu có biết chuyện này đáng sợ thế nào không? Cũng may là Cố Tử Yên không thôi miên cái khác, nếu cô ta cho người thôi miên cháu để cháu phải nghe lời cô ta, lỡ như cô ta muốn chỉnh nhà họ Phó và Phó thị, sợ rằng cháu cũng đã sớm chắp tay cung phụng rồi!”

Nói đến đây, bà cụ nghĩ lại mà sợ.

Phó Kình Hiên không nói gì, nhưng sắc mặt của anh rất khó coi.

Đúng vậy, anh nên mừng vì Cố Tử Yên đã không đưa ra yêu cầu này, nhà họ Cố cũng vậy.

Nếu không, Phó Thị đã sớm không còn tồn †ại, mà phải đổi tên thành Tam Thịnh rồi.

“Kình Hiên, chuyện này tuyệt đối không thể để yên vậy được. Người nhà họ Phó †a không lý gì lại để người ta tính kế mà không trả đòn lại cả. Cố Tử Yên có tiền tìm nhà thôi miên, mà tiền đó ở đâu ra, không phải do nhà họ Cố cho à, nhà họ Cố và Cố Tử Yên năm lần bảy lượt mưu hại Bạch Dương, vậy bây giờ con còn giữ lại nhà họ Cố để làm gì?” Bà cụ sa sầm mặt mũi, bất mãn nhìn Phó Kình Hiên.

Dù nhà nước có quy định rõ ràng, không cho phép ra tay trực tiếp với doanh nghiệp khác.

Nhưng với thế lực của nhà họ Phó thì có rất nhiều cách để đối phó với nhà họ Cố khiến cho nhà họ Cố biến mất, cho dù nhà nước có phát hiện thì họ cũng chỉ mắt nhắm mắt mở, dù gì thì nhà họ Phó có ơn với đất nước.

Vì vậy nhà họ Phó hoàn toàn có thể xử lý nhà họ Cố bất cứ lúc nào.

Nhưng bà không hiểu tại sao Kình Hiên vẫn cứ không ra tay.

Lúc trước bà không hỏi, vì nghĩ rằng bây giờ Kình Hiên là gia chủ nhà họ Phó, Kình Hiên giữ lại nhà họ Cố, hẳn phải có lý do riêng của mình.

Nhưng bây giờ biết được Cố Tử Yên dám thôi miên cả nhà bà, bà không thể tha cho nhà họ Gố tồn tại nữa.

Đương nhiên, Phó Kình Hiên biết bà cụ đang nghĩ gì lúc này, anh xoa lông mày, nặng nề nói: “Bà nội, trước đây không phải con chưa từng nghĩ đến việc nhổ bỏ nhà họ Cố, báo thù cho Bạch Dương, trút giận cho nhà họ Phó, nhưng bây giờ vẫn chưa được.”

“Tại sao?” Bà cụ cau mày.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1612


Chương 1612

Phó Kình Hiên nhìn bà: “Vì thân phận của Bạch Dương.”

“Thân phận?” Bà cụ sửng sờ: “Thân phận của Bạch Dương làm sao?”

“Bạch Dương … là con gái ruột của vợ chồng Cố Việt Bân!”

“Cái gì?” Bà cụ kinh ngạc đứng phắt dậy.

Má Phùng ở phía sau cũng hoảng hốt: “Cậu chủ, cậu đang nói đùa à, mợ là con gái của vợ chồng Cố Việt Bân? Sao lại có chuyện này được!”

“Kình Hiên, có một số chuyện không thể nói lung tung được!” Cơ thịt trên mặt bà cụ hơi run rẩy, rõ là bà vẫn chưa bình tĩnh lại được sau cú sốc.

Phó Kình Hiên mím môi trả lời: ‘Con không nói bậy bạ, đây là sự thật, Bạch Dương do chính vợ chồng Cố Việt Bân sinh ra, và cũng chính là Cố Mạn Tình, người đã bị Bạch Hạo trộm đi hơn 20 năm trước.

“Nhưng không phải Cố Mạn Tình đã trở về nhà họ Gố rồi à?” Má Phùng hỏi.

Phó Kình Hiên xoa lông mày: “Đó là giả, không phải Cố Mạn Tình thật, Cố Mạn Tình thật là Bạch Dương, tên thật của Cố Mạn Tình kia là Lý Thất, là người do Bạch Dương và Trình Minh Viễn tìm tới để đóng giả Cố Mạn Tình. Bạch Dương và Trình Minh Viễn để Lý Thất đóng giả làm Cố Mạn Tình trở về nhà họ Cố, để Lý Thất làm nội ứng lật đổ nhà họ Cố, nhưng sau khi nhìn thấy sự giàu có của nhà họ Cố, Lý Thất kia sinh lòng tham lam, lên kế hoạch trở thành Cố Mạn Tình thực sự.”

Bà cụ hiểu ra, được Má Phùng dìu đỡ ngồi xuống lại: “Cô ta phản bội Bạch Dương?”

“Đúng vậy, cô ta không chỉ phản bội Bạch Dương, mà còn vô tình phát hiện ra rằng Bạch Dương mới là Cố Mạn Tình thật, vì vậy còn định đánh Bạch Dương hôn mê, phá hủy vết bớt có thể chứng minh là Cố Mạn Tình thật trên người Bạch Dương.”

Sau khi nghe những lời của Phó Kình Hiên, bà cụ lặng đi một lúc lâu mới cảm khái thở dài: “Thật không ngờ Bạch Dương lại là con gái ruột của Cố Việt Bân. Năm đó, chuyện Bạch Hạo ôm con gái của Cố Việt Bân ném xuống sông cho chết đuối, mặc dù chưa công bố ra ngoài nhưng rất nhiều người †rong cuộc đều biết chuyện, ai cũng cho rằng Bạch Hạo thật sự đã dìm chết đứa bé, nhưng không ngờ ông ta lại lén nuôi nấng.”

“Đúng thế.” Má Phùng cũng thở dài gật đầu.

Sau đó, Má Phùng dường như đã nghĩ ra điều gì đó, vỗ bốp vào đùi: “Đúng rồi bà cụ, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện, hơn 20 năm trước, vợ của Bạch Hạo, bà Phạm, khi con được mấy tháng tuổi thì ốm nặng một trận, lúc tham gia hoạt động cứ lảm nha lảm nhảm, tinh thần không bình thường, miệng cứ mãi nhắc cái gì đấy về đứa bé, lúc trước bà ấy đi đâu cũng dắt con theo, nhưng khoảng thời gian đó bà ấy đột nhiên không mang nó theo nữa. Sau đó đột nhiên trong giới giúp việc của chúng tôi có tin đồn là con của bà Phạm đã chết, nên bà Phạm mới trở nên như vậy.”

“Trước đây tôi đã nghe thím nói về chuyện này.” Bà cụ gật đầu: “Cha của Bạch Hạo với chồng tôi từng là chiến hữu, nên khi nghe thím nói về tin đồn này, tôi đã rất coi trọng, sau đó sai người đến nhà họ Bạch một chuyến, xem thử rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Lệ Na, liệu đứa trẻ có thật sự mất rồi không”

“Đúng thế, sau đó người chúng ta cử đi về báo lại rằng bà Phạm đã bình phục, đứa trẻ vẫn còn sống, chưa chết. Sở dĩ bà Phạm như vậy là vì đứa trẻ bị bệnh, mà ai cũng biết đứa con của bà Phạm ốm yếu từ khi sinh ra, ai cũng nói là không sống nổi, nên mới có tin đồn là đứa bé đã chết, nhưng người chúng ta quay lại bảo cháu bé không những không việc gì mà còn khỏe hơn rất nhiều. Vì vậy, bệnh tình của bà Phạm cũng đã được cải thiện. Lúc đó, chúng ta không ai cảm thấy có gì bất thường, nhưng bây giờ nghĩ lại thì…”

“Con của mẹ Bạch Dương lúc đó có thể thực sự đã chết rồi. Đứa trẻ khỏe mạnh mà người chúng ta phái đi nhìn thấy chính là Bạch Dương hiện tại.” Phó Kình Hiên tiếp lời Má Phùng, nheo mắt nói.

Má Phùng liên tục tán đồng: “Đúng, đây chính là ý của tôi.”

“Ta biết, Bạch Hạo chỉ là bởi vì đứa bé đã chết, mà Lệ Na lại điên điên khùng khùng, cho nên lúc đó mới âm thầm để Bạch Dương lại nuôi nấng thành người.” Bà cụ thở dài.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1613


Chương 1613

“Có lẽ là thế rồi.” Má Phùng nói.

Bà cụ nhìn Phó Kình Hiên: “Thảo nào con mãi vẫn chưa ra tay với nhà họ Cố. Hóa ra là thế, Bạch Dương là con gái của nhà họ Cố, mà con lại yêu Bạch Dương. Muốn đối phó với nhà họ Cố thực sự phải băn khoăn rất nhiều thứ.”

Phó Kình Hiên chẳng nói gì thêm.

Bà cụ lại hỏi: “Con biết thân phận của Bạch Dương lâu như vậy nhưng vẫn chưa nói cho Bạch Dương. Con định không nói cho Bạch Dương biết à?”

“Vâng.” Phó Kình Hiên gật đầu thừa nhận: “Nhà họ Bạch và nhà họ Cố vốn là kẻ thù không đội trời chung, mà cả nhà Cố Việt Bân đã nhiều lần có ý đồ giết Bạch Dương.

Bạch Dương và nhà họ Cố bây giờ đã tới nỗi không chết không dừng. Nếu lúc này nói cho Bạch Dương, vợ chồng Cố Việt Bân là cha mẹ ruột của cô ấy, bà nghĩ cô ấy sẽ thế nào đây?”

Bà cụ cau mày, sau đó đặt bản thân mình vào, sắc mặt thay đổi: “Nếu ta là Bạch Dương, biết được chính cha mẹ ruột của mình ép cha mình chết, rồi mưu hại mình, †a chắc chắn không thể nào chấp nhận, cho dù là tâm lý hay tỉnh thần cũng sẽ sụp đổ.”

“Đúng vậy, con cân nhắc đến vấn đề này, nên mới chưa nói với Bạch Dương, đối với Bạch Dương mà nói, cô ấy được nhà họ Bạch nhận làm con nuôi, nhà họ Bạch cũng đối xử với cô ấy như ruột thịt. Trong lòng cô ấy, vợ chồng Bạch Hạo là cha mẹ ruột của cô ấy, lâu nay, cô ấy luôn biết rằng Bạch Hạo đã bị Cố Việt Bân ép bức đến chết, cô ấy chịu bao nhiêu khổ cực như thế cũng là vì nhà họ Gố, trong lòng cô ấy đầy hận thù với nhà họ Cố.”

Phó Kình Hiên rủ mắt xuống: “Nếu con nói cho Bạch Dương biết thân phận thật của cô ấy vào lúc này, thế giới quan của cô ấy sẽ hoàn toàn sụp đổ, thậm chí cô ấy không thể chấp nhận sự tồn tại của chính mình, bởi vì lúc đó, nhà họ Cố mới là người thân thực sự của cô ấy, cô ấy không thể ra tay với nhà họ Cố, nhưng không thể hổ thẹn với nhà họ Bạch, vì vậy để chấm dứt ân oán giữa hai nhà Cố Bạch, e là cô ấy chỉ có thể đưa ra một lựa chọn, đó là tự kết liễu chính mình”

“Cậu cả nói rất có lý, quả thực mợ có thể làm như vậy.” Má Phùng gật đầu đồng ý.

Bà cụ thở dài: “Vậy thì chuyện này khó giải quyết rồi, trước mắt Bạch Dương vẫn không biết thân phận của mình, trong lòng vẫn hận nhà họ Cố, nhưng không thể để con bé thật sự giết vợ chồng Cố Việt Bân, nếu không suốt quãng đời còn lại lương †âm của con bé không thể nào an yên, dù sao họ cũng là cha mẹ ruột của nó.”

“Đúng vậy.” Phó Kình Hiên xoa xoa thái dương: “Mà con cũng không tiện trực tiếp ra tay với đám người Cố Việt Bân. Nếu như con thật sự gi ết chết Cố Việt Bân, lỡ sau này Bạch Dương biết được thân phận thật sự của cô ấy, cô ấy phải đối mặt với con như thế nào? Ngay cả khi trong lòng cô ấy không muốn chấp nhận rằng vợ chồng Cố Việt Bân là cha mẹ cô ấy, nhưng quan hệ huyết thống không thể lựa chọn được. Chỉ cần con giết cha mẹ cô ấy, mối quan hệ giữa con và cô ấy sẽ kết thúc ở đây, cô ấy không thể nào ở bên con.”

Đây là lý do thực sự khiến anh vẫn luôn kiên nhẫn với nhà họ Cố.

Nếu không vì chuyện này, anh đã diệt nhà họ Cố từ lâu, báo thù cho nhà họ Phó và Bạch Dương, sẽ không để Bạch Dương vì trả thù mà bẩn tay.

Nhưng không còn cách nào khác, Bạch Dương là con gái ruột của vợ chồng Cố Việt Bân.

Ngay cả khi cô không nhận người cha người mẹ này, nhưng một khi anh giết vợ chồng Gố Việt Bân, anh sẽ trở thành kẻ thù giết người thân của cô.

Cho dù cô không hận anh, nhưng trong thâm tâm, cô sẽ không chấp nhận anh.

Bà cụ hơi đau đầu xoa trán: “Xem ra con thật sự không làm gì được nhà họ Cố, đồng thời, Bạch Dương cũng không được.”

“Cô ấy là người không thể nhất, lần này đến nước H, con và Bạch Dương còn biết được một chuyện.” Vẻ mặt của Phó Kình Hiên cực kỳ nghiêm túc.

Bà cụ vừa nhìn đã biết đây là chuyện rất quan trọng, xoa xoa quải trượng hỏi: “Là chuyện gì?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1614-1615


Chương 1614

“Bạch Hạo nhảy lầu, không phải vì không chịu nổi việc Thiên Thịnh xảy ra chuyện, cùng với đả kích của chuyện mẹ con Bạch Viện ôm tiền bỏ trốn, mà là vì ông ấy bị cho uống một loại thuốc dẫn đến suy nhược tỉnh thần, loại thuốc đó rất có thể do Cố Việt Bân yêu cầu mẹ con Bạch Viện cho Bạch Hạo uống.” Phó Kình Hiên trầm giọng nói.

Bà cụ sửng sốt không thôi: “Lại còn có chuyện như vậy?”

“Đúng vậy.” Phó Kình Hiên mệt mỏi trả lời: “Sau khi biết chuyện này, lòng căm thù của Bạch Dương đối với nhà họ Cố đã lên đến mức không thể kiểm soát được. Bây giờ, cô ấy chỉ một lòng muốn Cố Việt Bân bị kết án tử hình và trả thù cho Bạch Hạo. Nhưng nếu cô ấy làm vậy thật, Cố Việt Bân chết đi, suốt quãng đời còn lại cô ấy sẽ cắn rứt lương tâm, vì chính cô ấy đã tiễn cha ruột của mình lên đài hành quyết.”

“Nói tóm lại, hiện tại chúng ta phải làm là dưới tiền đề không nói cho Bạch Dương biết thân phận thật sự thật sự, không để Bạch Dương giết Cố Việt Bân?” Bà cụ suy tư một chút rồi nói.

Phó Kình Hiên nâng cằm: “Đúng vậy.”

“Nhưng đã thế này thì làm sao giải quyết được ân oán giữa hai nhà Bạch Cố? Nếu không giải quyết ân oán giữa hai nhà, Bạch Dương sẽ sống trong thù hận cả đời.” Bà cụ bất lực nói.

Phó Kình Hiên mím môi: “Bây giờ chỉ có một cách, đó là đợi, đợi Cố Việt Bân chết.”

“Vậy phải đợi bao lâu?” Bà giãn đôi mày đang cau lại ra hỏi.

Phó Kình Hiên khẽ lắc đầu: “Không phải đợi quá lâu đây, có lẽ chỉ mấy tháng thôi, hiện tại Cố Việt Bân đã bị suy thận nặng, tìm được người phù hợp cực kỳ khó khăn, cho nên xác suất Cố Việt Bân tử vong là rất lớn, chỉ cần Cố Việt Bân chết, Bạch Dương mua lại Tam Thịnh và biến Tập đoàn Tam Thịnh mà Cố Việt Bân quan tâm nhất đời mình, thành Tập đoàn Thiên Thịnh, cũng coi như đã trả thù cho Bạch Hạo và nhà họ Bạch”

“Vậy ý con là, trong mấy tháng này chỉ cần âm thầm phối hợp với Bạch Dương làm gì đó với nhà Cố Việt Bân đúng không?” Bà cụ trầm ngâm nói.

Phó Kình Hiên ừ một tiếng: “Hiện tại chỉ có thể như thế này, chỉ cần Cố Việt Bân chết, nhà họ Gố tự nhiên sẽ biến mất. Sau này lỡ Bạch Dương có biết thân phận của mình, cùng lắm là tự kỷ một khoảng thời gian, mà sẽ không vì bị kẹp giữa hai nhà mà không thể làm gì.”

“Con nói vậy cũng đúng.” Bà cụ gật đầu: “Nếu con đã hạ quyết tâm rồi, thì cứ làm theo ý của con.”.

“Vâng, con biết rồi.” Phó Kình Hiên đặt lại khăn lau cuối cùng vào khay trà.

Bà cụ thở dài: “Không ngờ thân thế của Bạch Dương lại gập ghềnh như vậy.”

“Đây quả thực là chuyện không ai nghĩ tới.”

Phó Kình Hiên ngả người ra sau.

Dù sao thì hai mươi sáu năm trước, hai nhà Bạch Cố đã là kẻ thù truyền kiếp.

Nhưng không ai có thể ngờ rằng, Bạch Hạo lại thực sự nuôi đứa con của kẻ thù ngay trong nhà, còn nuôi nấng nó như con của chính mình.

Nói đến đây, anh thực sự cảm ơn Bạch Hạo vì đã đưa Bạch Dương đi, nếu không được vợ chồng Cố Việt Bân nuôi nấng Bạch Dương đã không trưởng thành được như bây, có lẽ cũng giống như Cố Tử Yên.

“Được rồi, bà nội, đã muộn rồi, bà tìm con có chuyện gì vậy?” Phó Kình Hiên tự rót cho mình một tách trà, sau đó hỏi bà cụ chuyện chính.

Bà cụ nhìn anh: “Không phải là chuyện gì quan trọng. Bà muốn nói chuyện với con về cổ phần của Kình Duy. Không bao lâu nữa, Kình Duy sẽ trưởng thành. Con tính sắp xếp như thế nào?”

Phó Kình Hiên suy tư vài giây: “5% cổ phần mà ba đưa cho Kình Duy, đợi nó trưởng thành con sẽ trả lại cho nó. Còn những tài sản khác, đợi Kình Duy trở lại rồi nói. Nó là em trai của con, con sẽ không đối xử tệ với no.

Chương 1615

Nguồn thiếu chương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1616


Chương 1616

“Đúng vậy, rất giống với chuyện môn của Thiên Thịnh, cho nên nếu em mua lại Lâm Thị rồi sáp nhập với Thiên Thịnh, Thiên Thịnh lại có thể một lần nữa được niêm yết.” Trình Minh Viễn cười nói: “Thế nào, đây có phải tin tốt không.”

“Thực sự là một tin tốt, tôi có chút rung động, nhưng anh quên à, tôi không có tiền.”

Bạch Dương nhíu mày.

“Này, chuyện vặt vãnh!” Trình Minh Viễn đổi chân, ra vẻ cà lơ phất phơ: “Trong cuộc đấu giá này, hình như nhà nước cho phép công †y tư nhân dùng một ít cổ phần để bù vào, Bạch Dương, anh đề nghị em dùng cổ phần thay thế một phần vốn, thế thì nhà nước sẽ trở thành cổ đông của Thiên Thịnh, cũng tương đương với Thiên Thịnh có sự bảo vệ của nhà nước, sau này không cần lo lắng có người dám tính toán tới Thiên Thịnh.”

“Còn có chuyện tốt như vậy à.” Bạch Dương kinh ngạc ngồi dậy.

Trình Minh Viễn gật đầu: “Đây quả thực là chuyện tốt, mà còn là chuyện tốt hiếm có.

Bây giờ anh cũng mới vừa biết tin tức, tin †ức vẫn chưa lan truyền. Một khi tin tức lan truyền, nhiều công ty tư nhân nhất định sẽ tham gia đấu giá. Bọn họ là ai cũng muốn leo lên con tàu lớn nhà nước này cả, vì vậy Bạch Dương, em phải nắm bắt cơ hội, nếu không sẽ rất dễ bị các doanh nghiệp tư nhân khác đấu giá được Lâm Thị.”

Bạch Dương c ắn môi dưới: “Trình Minh Viễn, tôi hiểu ý của anh, nhưng đáng tiếc là, có thể tôi không mua nổi Lâm Thị, có quá nhiều công ty tốt hơn Thiên Thịnh, hơn nữa Thiên Thịnh cũng không có lợi thế gì để giành giật với vô số doanh nghiệp khác.”

“Em không cần phải lo lắng về điều này.

Nếu các công ty này muốn tham gia đấu thầu, trước tiên họ phải nộp đơn đăng ký đấu thầu, sau đó nhà nước nhận đơn đăng ký mới kiểm tra sơ xem doanh nghiệp đó có vấn đề hay không. Một khi phát hiện ra vấn đề, họ sẽ bị huỷ bỏ tư cách đấu thầu.

Theo anh thấy thì 80% công ty sẽ bị loại ngay trong vòng đầu tiên.” Trình Minh Viễn nói.

Dù sao thì tất cả mọi người đều biết rằng trên thế giới này không có doanh nghiệp nào hoàn toàn trong sạch.

Dù ít hay nhiều thì cũng sẽ có một số vấn đề, chỉ có thể xem là vấn đề lớn hay vấn đề nhỏ thôi.

Bạch Dương đương nhiên hiểu ý của Trình Minh Viễn, chút hy vọng vừa trỗi dậy giờ đã tan biến, xoa lông mày, bất lực nói: “Vậy e là Thiên Thịnh cũng sẽ bị loại. Trước kia khi Thiên Thịnh dưới thời Đoàn Hựu Đình đã thực hiện rất nhiều thủ đoạn phi pháp, trốn thuế gì đó chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

Nếu không phải sau khi cô lên, kịp thời vay ngân hàng và nộp thuế đúng hạn, e là Cố Việt Bân đã báo cáo cô.

Nếu không, cô vẫn chưa phát huy ởThiên Thịnh, thì Thiên Thịnh đã sụp đổ rồi.

Vì vậy cô vô cùng vui mừng khi việc đầu tiên khi lên chức là phải dọn dẹp sạch sẽ những thứ bẩn thỉu của Thiên Thịnh trước.

“Em cũng nói là chuyện trước đây. Trước kia, Thiên Thịnh là do Đoàn Hựu Đình quản lý, nhưng bây giờ là em. Mấy tháng nay em quản lý, Thiên Thịnh không làm chuyện phạm pháp gì cả, nên anh nghĩ nhà nước sẽ không loại Thiên Thịnh đâu, dù sao điều đầu tiên nhà nước kiểm tra chính là người quản lý hiện tại của mỗi doanh nghiệp, chỉ cần biết rằng người quản lý này không có vấn đề gì, thì căn bản không có vấn đề gì rồi” Trình Minh Viễn gác chân lên bàn làm việc, thong dong nói.

Bạch Dương lên một chút tinh thần: “Những gì anh nói là thật sao?”

“Đương nhiên, chẳng lẽ anh còn lừa em à?

Tóm lại em chuẩn bị đơn xin cho tốt đi, tới lúc đó anh giúp em gửi lên, có kết quả anh sẽ thông báo ngay cho em.’ Trình Minh Viễn gật đầu nói.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1617


Chương 1617

Bạch Dương cười đáp lại: “Được rồi, vậy phiền anh vậy. Sau khi chuyện này xong, tôi nhất định sẽ hậu tạ anh thật hậu hĩnh.”

“Được, anh chờ hậu tạ của em. Được rồi, không nói chuyện nữa. Anh có một cuộc họp, cúp máy trước đây.’ Trình Minh Viễn nhìn người trợ lý bước vào văn phòng, hạ chân xuống.

Bạch Dương ừ một tiếng: “Tạm biệt.”

Cúp điện thoại, cô nắm chặt điện thoại, nở nụ cười hưng phấn trên môi.

Cô vốn nghĩ rằng phải mất một thời gian dài nữa Tập đoàn Thiên Thịnh mới có thể được niêm yết lần nữa.

Không ngờ lại có cơ hội sớm như vậy.

Cơ hội này, cô phải nắm bắt lấy nó!

Bạch Dương nheo đôi mắt hạnh xinh đẹp lại, lòng thâm đưa ra một quyết định.

Lúc này, có người gõ cửa, giọng nói trầm thấp dễ chịu của Phó Kình Hiên truyền đến: “Bạch Dương, em dậy chưa?”

Bạch Dương hít vào một hơi, bình tĩnh lại, sau đó nhìn về phía cửa, đáp: “Em dậy rồi.”

“Được rồi, ra ngoài ăn sáng đi, bữa sáng đã chuẩn bị xong.” Ngoài cửa, Phó Kình Hiên bỏ tay xuống khỏi cửa nói.

Giọng của Bạch Dương từ trong cửa truyền ra: “Em biết rồi, chốc nữa em ra, anh đi trước đi.”

Phó Kình Hiên không nói gì nữa.

Bạch Dương cũng không để ý, cô vén chăn bông lên, đứng dậy đi vào phòng tắm rửa sạch sẽ.

Tối hôm qua, một người giúp việc mang đến cho cô một bộ quần áo mới, nên sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô không lo lắng sẽ không có đồ thay.

Chẳng mấy chốc, Bạch Dương đã tắm rửa xong, thay quần áo, trang điểm rồi đi về phía cửa.

Ra đến cửa, cô mở cửa đi ra, đi thẳng về phía trước.

Phó Kình Hiên đang dựa vào bức tường bên cạnh cửa chờ cô, thấy cô bước đi không quay đầu lại, hơi nhướng mày: “Bạch Dương.”

Nghe thấy giọng nói của người đàn ông, Bạch Dương dừng lại, sau đó lập tức quay người lại, lúc này mới thấy Phó Kình Hiên đang ở ngoài cửa, kinh ngạc hỏi: “Sao anh lại ở đây? Em bảo anh đi trước rồi mà?”

“Anh đang đợi em.” Phó Kình Hiên sải đôi chân dài bước về phía cô: “Ai mà biết sau khi đi ra, em cũng không thèm nhìn, chỉ đi về phía trước.”

Bạch Dương xấu hổ sờ sờ tóc: “Xin lỗi, em tưởng anh đi rồi nên không nhìn kỹ. Ai ngờ anh chưa đi.”

“Anh không trách em, đi thôi, chúng ta đến nhà ăn.” Phó Kình Hiên rút tay từ trong túi quần ra, nắm tay cô.

Bạch Dương theo bản năng muốn rút tay ra.

Phó Kình Hiên nắm rất chặt, nghiêm túc nhìn cô: “Bạch Dương, mặc dù em và anh vẫn chưa quay lại với nhau, nhưng chúng †a bây giờ đã là người yêu chính thức rồi đúng không? Vậy em đừng kháng cự lại sự gần gũi của anh được không?”

Bạch Dương rũ mi xuống: “Xin lỗi, em biết rồi, em sẽ làm quen càng sớm càng tốt.”

“Vậy là tốt rồi, đi thôi.” Phó Kình Hiên không nói gì, cười kéo cô đi tới hành lang phía trước.

Khi đến nhà hàng, bữa sáng đã được bày sẵn trên bàn.

Phó Kình Hiên kéo ghế cho Bạch Dương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1618


Chương 1618

Bạch Dương không có từ chối ngồi xuống, sau đó nhìn về phía đầu bàn: “Bà nội đâu?”

Phó Kình Hiên ngồi xuống bên cạnh cô, rót cho cô một ly sữa: ‘Bà nội không qua đây, bà dùng bữa trong phòng.”

“Thì ra là vậy.” Bạch Dương gật đầu, biểu thị cô đã biết, cũng không hỏi thêm câu nào.

Phó Kình Hiên bưng cà phê lên: “Được rồi, mau ăn thôi.”

Bạch Dương ừ một tiếng, cầm dao rĩa lên, bắt đầu ăn.

Sau khi ăn một miếng, cô nhìn anh uống cà phê, môi đỏ mọng mấp máy, lộ ra vẻ do dự muốn nói.

Phó Kình Hiên đặt cà phê xuống, quan tâm hỏi: “Sao vậy?”

“Ừm… buổi sáng không nên uống cà phê đâu.” Bạch Dương nhìn cà phê trong cốc nói: “Nhất là loại cà phê nguyên chất không đường và sữa này, không tốt cho dạ dày, với lại…

Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, lời nói tiếp theo dường như khó mở lời, khiến cô do dự thật lâu không nói ra được.

Đôi mắt phượng hẹp dài của Phó Kình Hiên nheo lại: “Với lại gì nữa?”

Bạch Dương mặt càng đỏ hơn, cúi đầu nói như muỗi kêu: “Không có gì, muốn nếu anh muốn biết có thể tra trên mạng, em ăn đây”

Nói xong cô có hơi lúng túng cắt trứng.

Phó Kình Hiên nhìn cô, sau đó thật sự câm điện thoại lên mạng tra.

Anh muốn xem cô đang che giấu điều gì.

Ánh mắt Bạch Dương thấy Phó Kình Hiên cầm điện thoại, đầu càng ngày càng cúi gằm xuống, ửng đỏ trên mặt thậm chí còn lan đến mang tai.

Phó Kình Hiên ngồi bên cạnh đã tìm kiếm thấy kết quả.

Trên đây nói là uống cà phê vào buổi sáng có hại cho dạ dày.

Anh biết điều này, chẳng qua không chỉ buổi sáng mà bất cứ thời gian nào uống loại cà phê nguyên chất cũng không tốt cho dạ dày, nhưng anh đã quen rồi nên không thèm quan tâm.

Phó Kình Hiên lướt ngón tay cái lên tiếp tục xem những điều xấu bên dưới, khi nhìn thấy một điều nào đó, đầu tiên đồng tử của anh co lại, sau đó mắt anh tối sầm đi.

Bởi vì trên đó viết: Đàn ông uống cà phê buổi sáng có hai cái xấu, giết t1nh trùng, cùng với giảm độ bền.

Phó Kình Hiên lập tức úp điện thoại xuống, nhìn về phía người phụ nữ bên cạnh.

Người phụ nữ mặt đỏ như sắp nhỏ máu, đầu cũng càng hạ thấp xuống, như sắp vùi vào trong bàn ăn rồi.

Phó Kình Hiên lúc này chắc chắn, cô vừa muốn nói, lại không nói, chính là cái giết t1nh trùng cùng với giảm độ bền này.

Nếu không, mặt của cô cũng không có thể đỏ như vậy.

Dù sao những chỗ khác của anh không ổn, cũng không đến mức làm người ta đỏ mặt.

“Em…” Môi mỏng của Phó Kình Hiên giật giật, đang muốn nói gì đó.

Đột nhiên Bạch Dương buông dao rĩa trong tay, đứng vọt dậy: “Em đột nhiên nhớ ra, em muốn đi vệ sinh.”

Nói xong, cô kéo ghế ra, giống như chạy trốn đi ra khỏi nhà ăn.

Phó Kình Hiên nhìn bóng lưng của cô, phát ra tiếng cười trầm thấp.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1619


Chương 1619

Nghe tiếng cười của anh, Bạch Dương che mặt, càng chạy trốn nhanh hơn.

Cô đến nhà vệ sinh, đóng cửa lại, sau đó dựa lưng vào cửa, cả người vô cùng ngượng ngùng.

Từ trước đến giờ cô cũng chưa từng xấu hổ như vậy.

Sớm biết như vậy lúc ấy cô cũng sẽ không ấm đầu, nhắc nhở anh tìm kiếm uống cà phê buổi sáng có hại gì.

Bằng không, lúc này cô cũng sẽ không phải xấu hổ trốn tránh.

Bạch Dương bỏ tay che mặt xuống, thở một hơi thật dài, sau đó nỗ lực ổn định tâm trạng của mình.

Một lúc lâu sau, trái tim không ngừng nhảy lên của cô cuối cùng cũng khôi phục nhịp đập bình thường.

Sau đó, cô đi đến trước bồn rửa mặt, vặn mở vòi nước, dấp nước lên mặt, sau khi hạ nhiệt độ trên mặt xuống, lúc này mới ra khỏi nhà vệ sinh, chuẩn bị quay về nhà ăn.

Sau khi quay lại, cô khẳng định vẫn sẽ thấy ánh mắt chế nhạo của Phó Kình Hiên.

Có thể cô sẽ lại xấu hổ lần nữa.

Nhưng cho dù như vậy, cô cũng phải nhịn, dù sao chủ đề ngay từ đầu là cô gợi ra, hơn nữa đều là người trưởng thành rồi, anh muốn cười thì cứ cười.

Nghĩ vậy, Bạch Dương hít sâu một hơi, sau đó đẩy cửa vào nhà ăn.

Phó Kình Hiên buông dao rĩa trong tay, kéo ghế ra giúp cô: “Về rồi?”

Bạch Dương ừ một tiếng, đầu hơi rũ xuống đi qua ngồi xuống.

Ngay lúc cô chuẩn bị đi lấy dao nĩa, cánh tay Phó Kình Hiên đột nhiên khoát lên tay dựa sau ghế cô, đến gần thấp giọng nói: “Yên tâm, sau này anh sẽ cố gắng không uống cà phê nữa, sẽ không để em phải thiệt thòi.”

Nói xong, anh cười nhẹ một tiếng, lấy cánh †ay xuống, người cũng ngồi thẳng lại.

Mà nghe xong câu nói của anh Bạch Dương lại ngẩn người, dao trong tay lại lạch cạch rơi xuống đ ĩa, khuôn mặt vốn đã bớt chút đỏ lại lần nữa đỏ ửng lên.

“Phó Kình Hiên anh…anh nói cái gì đấy?”

Bạch Dương cắn chặt môi dưới, xấu hổ và giận dữ không thôi nhìn người đàn ông.

Anh thế mà lại vừa nói, sẽ không để cô thiệt thòi.

Cái thiệt thòi này là chỉ cái gì, cô không phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu.

Chính là vì hiểu, cho nên cái này mới làm cho cô xấu hổ và giận dữ.

Phó Kình Hiên nghiêng mặt, bình tĩnh nhìn Bạch Dương đỏ cả cổ, môi mỏng cong lên: “Em không cần phải thẹn thùng, sau này chúng ta ở bên nhau, những chuyện đó là chuyện nước chảy thành sông.”

“Ai nước chảy thành sông với anh.” Bạch Dương trừng mắt nhìn anh: “Anh cứ nói lung tung, đừng trách em tăng thêm thời gian!”

Nghe thế, sắc mặt Phó Kình Hiên lập tức thay đổi, trở nên nghiêm túc, cũng vội vàng nhận lỗi: “Anh sai rồi, anh không trêu em nữa.

Nói đùa, anh cố gắng lâu như vậy, vất vả lắm mới đả động được cô, cô đã đồng ý chỉ cần nửa tháng ổn định tâm trạng, sau khi ổn định, hợp lại với anh.

Nếu bởi vì bây giờ chính mình nhiều chuyện, trì hoãn việc tái hợp không dễ dàng gì, anh hận không thể dùng gia pháp quất mình.

Bạch Dương thấy Phó Kình Hiên cuối cùng không tiếp tục đề tài này nữa, lúc này mới thở phào một hơi, hừ anh một tiếng: ‘Ăn cơm “Được.” Phó Kình Hiên gật đầu, sau đó gọi người hầu đến: “Lấy cho tôi một ly mới, tôi lấy sữa”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1620


Chương 1620

Nghe thế, tay Bạch Dương dừng một chút, không nói gì.

Dù sao anh cũng chỉ là lấy sữa, cũng không nói gì khác.

Sau khi kết thúc bữa sáng, đã tám giờ rưỡi.

Bạch Dương đến phòng bà cụ một chuyến, chào bà cụ, sau đó cùng với Phó Kình Hiên rời khỏi nhà cũ.

Phó Kình Hiên lái xe chở Bạch Dương đến Thiên Thịnh.

Hơn một tiếng sau, đến Thiên Thịnh.

Phó Kình Hiên lái xe đến vị trí đỗ xe riêng của Bạch Dương lại phát hiện trên vị trí đỗ xe của cô, đã có một chiếc xe đỗ lại.

Nhìn chiếc xe kia, Bạch Dương nhíu nhíu mày.

Cả Thiên Thịnh đều biết, vị trí này vị trí đỗ xe riêng của cô, cho dù xe cô không đỗ ở đây, vị trí cũng sẽ đặt một biển vàng cấm xe khác đỗ.

Mà bây giờ, chiếc xe nhật màu đen này, cứ công khai đỗ trên vị trí riêng của cô như vậy, còn ném biển vàng cấm đỗ của cô sang một bên, đến cùng là ai không lễ phép như vậy?

Người quản lý bãi đỗ xe, vì sao không ra †ay chấn chỉnh?

Phó Kình Hiên theo ánh mắt Bạch Dương nhìn chiếc xe kia, con ngươi híp lại: “Đây không phải là xe của em đi?”

Bạch Dương ừ một tiếng: “Không phải, không biết là xe ai, nhưng mà có thể đi vào bãi đỗ xe, nhất định là người của Thiên Thịnh.”

Nhưng những cấp cao và cổ đông của Thiên Thịnh, đều có vị trí để xe riêng của mình, cho nên sẽ không chiếm vị trí đỗ xe riêng của người khác, mà xe của công nhân viên bình thường, cũng có chỗ đỗ xe công cộng khác, chắc là không biết lái đến khu riêng.

Cho nên người lái chiếc xe này, là một công nhân viên hoặc cấp cao nào đấy của Thiên Thịnh, có ý kiến với cô, sau đó cố ý làm trái quy tắc, chiếm dụng vị trí đỗ xe của cô.

Cô càng thiên về người phía sau hơn, bình thường công nhân viên mặc dù có ý kiến với cô, cũng không dám làm vậy, cho nên chỉ có cấp cao mới dám.

Cũng không biết, là cấp cao nào!

“Người đỗ xe, đang khiêu khích em.” Phó Kình Hiên quay đầu nhìn người phụ nữ trên ghế lái phụ nói một câu.

Khuôn mặt nhỏ của Bạch Dương trâm xuống gật đầu: “Em nhìn ra được.”

“Gần đây em có phải làm ai đó bất mãn?”

Phó Kình Hiên lại hỏi.

Bạch Dương lắc đầu: “Em không biết, gần đây em cũng không liên quan với người nào cấp cao, ngược lại vẫn luôn có cọ xát với đám người phe cánh Đoàn Hựu Đình, nhưng mà đám người đó sẽ không làm như vậy, dù sao nếu họ muốn làm vậy, đã sớm làm, sẽ không đợi đến bây giờ, dùng thủ đoạn ngây thơ như vậy khiêu khích em.

“Thế chính là kẻ địch chưa biết rồi.” Phó Kình Hiên trầm giọng nói: “Anh đi lên với em.

“Không cần!” Bạch Dương cởi dây an toàn ra: “Em biết anh sợ em không ứng phó được, nhưng mà chuyện này em có thể, hơn nữa đây là người của Thiên Thịnh, em là cổ đông lớn nhất của Thiên Thịnh, người dưới tay em mạo phạm em, đương nhiên phải do chính ông chủ làm em đây đến trừng trị, cho nên em tự mình làm.”

Cô nghiêm túc nhìn anh.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1621


Chương 1621

Phó Kình Hiên khẽ cười một ttiếng: “Anh biết em sẽ nói như vậy, được, vậy em tự mình làm, nhưng mà có cái gì không giải quyết được, gọi điện cho anh.”

“Được.” Bạch Dương gật đầu đáp lời, sau đó mở cửa xuống xe, đứng ở bên ngoài xe phất phất tay với người đàn ông: “Anh quay về đi, trên đường chú ý an toàn, tạm biệt!”

“Tạm biệt!” Phó Kình Hiên khẽ gật đầu, sau đó đánh xe rời đi.

Nhìn xe anh hoàn toàn rời đi, Bạch Dương †hả tay xuống, thu lại nụ cười trên mặt, đi đến vị trí đỗ xe của mình, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.

Rất nhanh, công ty vận tải gần đây, đã phái người đến.

Bạch Dương chỉ vào chiếc xe đỗ trên vị trí đõ của mình, lạnh lùng nói: “Phiền các anh kéo chiếc xe này đi, kéo ra ven đường là được rồi.”

Đây là chỗ đỗ xe của cô.

Cô là cổ đông lớn nhất Thiên Thịnh, nếu như cứ thể bỏ mặt xe người khác đỗ ở đây khiêu khích mình, đây không phải là rõ ràng làm người ta thấy cô nhu nhược dễ bắt nạt sao?

Sau khi truyền ra, còn quản lý Thiên Thịnh thế nào?

Công nhân viên Thiên Thịnh cũng sẽ cho rằng người làm chủ như cô, không có chút sức uy h**p nào, không có cách nào dẫn dắt Thiên Thịnh đi tiếp.

“Vâng cô Bạch, bây giờ chúng tôi sẽ chuyển chiếc xe này đi.” Đội trưởng tiểu đội vận tải sau khi nghe yêu cầu của Bạch Dương, lập tức sắp xếp.

Một đoàn mấy người bắt đầu làm việc.

Bạch Dương đứng một bên nhìn, đồng thời còn gọi điện cho thư ký Đồng.

Thư ký Đồng nhanh chóng nghe máy: ‘Sếp Bạch.”

“Thư ký Đồng, cô có biết xe đỗ ở chỗ của tôi, là của ai không?” Bạch Dương nhìn chiếc xe nhật này hỏi.

Vẻ ngoài chiếc xe có vẻ rất mới, có lẽ là xe mới mua.

Hơn nữa, cô bây giờ cực kỳ không muốn thấy xe nhật, cái này làm cô không nhịn được nhớ đến hình ảnh lần trước Cố Tử Yên lái xe đâm vào cô và Phó Kình Hiên.

Cố Tử Yên lúc đó, lái đúng là một chiếc xe Nhật.

Mà bây giờ đã lâu như vậy, không có chút †in tức nào của Cố Tử Yên, cũng không biết trốn đến nơi nào.

“Đỗ ở vị trí của ngài?” Đầu bên kia điện thoại, gương mặt thư ký Đồng vô cùng nghỉ hoặc trả lời: “Thật xin lỗi sếp Bạch, sáng nay tôi không đi qua bãi đỗ xe, không biết có người đỗ trên vị trí của ngài.”

“Vậy sao?” Bạch Dương gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết, sau đó lại nói: “Vậy cô tìm người quản lý bãi đỗ xe, hỏi xem tình hình thế nào.

“Vâng thưa sếp Bạch.” Thư ký Đồng lên tiếng.

Bạch Dương cúp điện thoại, để điện thoại xuống, tiếp tục xem đội vận tải bên kia.

Đợi đến khi chiếc xe Nhật này bị đưa lên xe tải, cô mới đi qua, nhặt biển báo cấm trên đất, lại lần nữa đặt lên vị trí đỗ xe của mình.

Sau khi đặt xong, Bạch Dương thanh toán cho tiểu đội vận tải, rồi đi về phía thang máy.

Rất nhanh, cô đi đến phòng làm việc của mình.

Thư ký Đồng đang đợi cô ở cửa phòng làm việc, thấy cô đi đến, báo cáo lịch trình hôm nay trước.

Báo cáo xong, mới bắt đầu nói đến kết quả hỏi được từ chỗ quản lý bãi đỗ xe: “Sếp Bạch, người quản lý nói, chủ nhân chiếc xe kia, là một người phụ nữ, hơn nữa người đó còn nói là em gái của ngài, cho nên người quản lý mới không đuổi chủ chiếc xe kia đi”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1622


Chương 1622

Nghe thấy lời của thư ký Đồng, bước chân của Bạch Dương lập tức dừng lại, vội vàng xoay người: “Cô nói cái gì? Em gái tôi?”

Chẳng lẽ lại là Bạch Viện?

“Vâng, người quản lý chắc chắn nói như vậy.” Thư ký Đồng gật đầu: “Người quản lý còn nói, người phụ nữ còn lấy hộ chiếu của mình, tên bên trên là Bạch Viện, người quản lý cảm thấy cái tên Bạch Viện này, rất giống với tên của ngài, cho nên tin rằng là em gái ngài, không đuổi đối phương đi, sợ làm ngài không vui.”

Cho nên đây cũng không xem là thất trách của người quản lý.

Chỉ có thể trách người phụ nữ giả mạo em gái sếp Bạch kia.

“Quả nhiên là Bạch Viện!” Bạch Dương nắm chặt tay, sắc mặt có chút khó côi.

Vừa rồi cô mới suy nghĩ cái người phụ nữ tự xưng là em gái mình, có phải là Bạch Viện không.

Bây giờ sự thật chứng mình, chính là vậy.

“Sếp, ngài biết Bạch Viện kia?” Thư ký Đồng tò mò nhìn Bạch Dương, thấy sắc mặt Bạch Dương không tốt, thử hỏi: “Sếp Bạch, vậy Bạch Viện kia, có phải có ân oán với ngài không?”

“Cô nên biết, ba của tôi vẫn còn một cô con gái nhỏ chứ?” Bạch Dương không đáp mà hỏi lại.

Thư ký Đồng gật đầu: “Biết, từng nghe sếp Bạch nói qua, không phải là Bạch Viện này, thật sự là em gái của ngài chứ?”

“Đúng.” Bạch Dương ừ một tiếng: “Là vợ thứ hai của ba tôi sinh.”

“Thì ra là vậy.’ Thư ký Đồng bừng tỉnh hiểu ra: “Tôi còn tưởng rằng là có người lừa đảo giả mạo em gái ngài chứ, nhưng mà…

Thứ ký Đồng nhíu mày: “Tôi nghe sếp Bạch nói cô em gái này của ngài cùng với mẹ kế sáu năm trước đã cuỗm hết tiền của Thiên Thịnh chạy đi, bây giờ cô ấy lại xuất hiện, còn trực tiếp đến Thiên Thịnh, không phải là có âm mưu gì chứ?”

Bạch Dương nhếch cặp môi đỏ mọng không nói gì.

Thực tế, cô vô cùng đồng ý với lời này của thư ký Đồng.

Bạch Viện bị nhà họ Lý đưa đến nước M, theo lý thuyết, nên ngốc ở nước M.

Nhưng Bạch Viện không có, mà lại quay về Hải Thành, còn trực tiếp đến Thiên Thịnh, hơn nữa cố ý chiếm vị trí đỗ xe của cô khiêu khích cô, không có âm mưu là không thể.

“Đi tra xem Bạch Viện ở đâu, xe cô ta vẫn luôn đỗ ở bãi đỗ xe, như vậy cô ta hẳn là đang ở Thiên Thịnh, sau khi tìm được cô ta, mang cô ta đến chỗ tôi.” Bạch Dương nhíu mắt lại, sắc mặt lạnh băng nói.

Vốn cô định cuối tháng tự mình đến nước M, đưa Bạch Viện về nước, để Bạch Viện cúi đầu trước bia mộ của ba mà xin lỗi cho đàng hoàng.

Kết quả không ngờ cô còn chưa đi, Bạch Viện đã tự mình về nước.

Cũng tốt, lại bớt thời gian cho cô.

“Tôi biết rồi sếp Bạch, tôi đi ngay” Thư ký Đồng gật đầu đáp lại, lập tức đi làm.

Bạch Dương tiếp tục đi lên trước, đi vào sau bàn làm việc của mình, vừa ngồi xuống, điện thoại lại run lên, một tin nhắn nhảy ra, là Phó Kình Hiên gửi đến.

Lông mày nhíu chặt của Bạch Dương lập †ức giãn ra, mở tin nhắn ra xem: Biết là ai khiêu khích không?

Cô biết, anh sẽ hỏi cái này.

Bạch Dương cười một cái, đánh chữ trả lời: Biết rồi, là Bạch Viện.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1623


Chương 1623

Bên kia điện thoại, Phó Kình Hiên lúc này mới bước ra khỏi thang máy, đang đi về phía phòng làm việc của mình, nhìn thấy Bạch Dương trả lời, bước chân dừng lại.

Bạch Viện?

Lại là cô ta!

Ngón tay thon dài của Phó Kình Hiên bắt đầu đánh chữ: Cô ta về rồi?

Bạch Dương vuốt vuốt huyệt thái dương: Đúng thế, một chút tin tức cũng không có, vừa về đã gây sự, sau này không chừng còn muốn làm gì nữa đây, nhưng mà cũng là chuyện tốt, sáu năm cô ta chưa tảo mộ thắp hương cho ba, lần này em muốn để cô ta bù lại mọi thứ.

Nhìn thấy những lời này, Phó Kình Hiên khẽ cười thành tiếng: Được, bù lại hết.

Bạch Dương nhìn anh ủng hộ mình như vậy, cũng nhếch môi nở nụ cười.

Lúc này, cửa phòng làm việc có người gõ vang.

Bạch Dương ngẩng đầu lên nhìn: “Mời vào.

Cô tưởng là thư ký Đồng, kết quả đi vào, lại là trợ lý bên cạnh Đoàn Hựu Đình.

“Sếp Bạch” Trợ lý Đoàn Hựu Đình, cúi chào Bạch Dương.

Bạch Dương để điện thoại xuống, giọng điệu lạnh nhạt nói: ‘Sếp Đoàn mấy người có chuyện gì sao?”

Nếu như không phải Đoàn Hựu Đình dặn dò, người trợ lý này căn bản sẽ không đến nơi này.

Trợ lý Đoàn Hựu Đình đứng ở cửa đáp: “Là như vậy sếp Bạch, sếp Đoàn gọi ngài sang mở họp.”

“Lúc này mở họp gì?” Bạch Dương hoài nghỉ nhíu mày.

Mỗi lần họp, đều phải sắp xếp từ trước.

Nhưng mà hôm nay cũng không có cuộc họp nào.

Nhưng mà Đoàn Hựu Đình gọi cô qua đi họp, khẳng định có chuyện.

“Là như vậy, sếp Đoàn nói, ngài quay về Thiên Thịnh lâu như vậy, Thiên Thịnh đều chưa từng chính thức triệu tập đại hội đồng cổ đông, lần này sếp Đoàn chuẩn bị cuộc họp, tranh cử chức chủ tịch mới, nói vị trí chủ tịch của Thiên Thịnh đều để không, chỉ có một tổng giám đốc, một phó †ổng giám đốc, đối với sự phát triển của Thiên Thịnh cũng không tốt, cho nên muốn nhanh chóng quyết định vị trí chủ tịch.” Trợ lý nói.

Bạch Dương dựa vào phía sau, cười như không cười nói: “Thì ra là như vậy, nhưng mà sếp Đoàn nói sai, vị trí chủ tịch này, có thể không cần mở họp đại hội đồng, vị trí chủ tịch từ trước đến nay đều do người nắm số cổ phần nhiều nhất ngồi lên, cho nên tôi nghĩ không ai thích hợp vị trí chủ †ịch này hơn tôi nữa rồi.”

Chủ tịch, quả thật từ trước đến này đều là người nắm nhiều cổ phần nhất làm, nếu như người nắm nhiều cổ phần nhất không làm, như vậy vị trí chủ tịch này, sẽ để trống, sẽ không để người nắm giữ ít cổ phần hơn làm, đây là quy tắc trong giới.

Vốn nên là cô làm chủ tịch, mà không phải là phó tổng giám đốc, chỉ là bởi vì Khởi nói, cô từ trước đến nay không hiểu kinh doanh gì đó, nếu như đột ngột ngồi lên vị trí chủ tịch, rồi lại cái gì cũng không hiểu, người bên dưới sẽ không phục, thậm chí sẽ còn liên thủ lật đổ cô.

So với như vậy, còn không bằng trước khiêm tốn một chút, làm một phó tổng giám đốc, có thể học được nhiều thứ, còn có thể lấy được hảo cảm từ những cổ đông cấp cao khác, sẽ không để bọn họ ngay từ đầu đã phòng bị cô, đợi đến khi cô học đủ rồi, nhân lúc người ta không kịp đề phòng ngồi lên chức chủ tịch, như vậy cho dù bọn họ bất mãn, cũng không có cách nào kéo quyền lực của cô xuống, bởi vì cô đã không còn là một người mới cái gì cũng không hiểu.

Mà cô cũng đã tính, đợi đến khi nhà xưởng hoàn toàn xây xong, máy móc từ nước H đã vận chuyển đến, cô sẽ chính thức triệu tập đại hội đồng cổ đông, ngồi lên vị trí chủ tịch.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1624


Chương 1624

Như vậy, cô có thể danh chính ngôn thuận đè ép Đoàn Hựu Đình một đầu, cầm về một nửa quyền quản lý từ trong tay Đoàn Hựu Đình, không phải giống như bây giờ, rõ ràng cô là cổ đông lớn nhất, vẫn bị Đoàn Hựu Đình chèn ép.

Chỉ là không đợi đến khi nhà xưởng hoàn toàn xây xong, bây giờ chính Đoàn Hựu Đình đã mở đại hội đồng cổ đông, chuẩn bị tuyển chọn chủ tịch.

Cũng là chuyện tốt, nếu như Đoàn Hựu Đình ước gì cô ngồi lên vị trí chủ tịch như Vậy, vậy cô vì sao không thành toàn cho ông ta chứ?

Ở cửa, trợ lý Đoàn Hựu Đình nghe Bạch Dương nói vậy xong, lập tức sợ hãi cúi đầu xuống: “Sếp Bạch, lời này ngài nói với tôi không có tác dụng gì, ngài vẫn là tự mình nói với sếp Đoàn đi.”

“Được, vậy tôi nói với ông ta.” Bạch Dương đứng lên.

Cô cũng biết nói với người trợ lý này cũng không được gì, cho nên cũng không có ý làm khó người trợ lý này, cầm máy tính trên bàn lên lại nói: “Dẫn đường đi.”

“Sếp Bạch mời.” Thấy Bạch Dương đồng ý tham gia cuộc họp này, trợ lý nhẹ nhàng thở ra, sau đó vội vàng làm một tư thế mời.

Bạch Dương đi qua, đưa máy tính cho anh †a.

Trợ lý vội vàng vươn tay nhận lấy, cầm giúp cô.

Bạch Dương chỉnh lại áo khoác trên vai, giày cao gót hiên ngang mạnh mẽ đi ra ngoài.

Rất nhanh, cô đi đến cửa phòng họp.

Trợ lý thay cô mở cửa ra.

Bạch Dương nhấc chân đi vào, chỉ thấy bên trong các cổ đông và quản lý cấp cao của Thiên Thịnh đã ngồi đủ, mà cô, là người cuối cùng đến.

Những cổ đông và quản lý cấp cao này thấy Bạch Dương đi vào, đều dừng nói chuyển, chào hỏi rồi: “Sếp Bạch.”

Dù thế nào, cô dù chỉ là một phó tổng giám đốc, nhưng cổ phần Thiên Thịnh trong tay lại là nhiều nhất.

Cho nên bọn họ, vẻ bề ngoài vẫn phải làm đủ.

Bạch Dương gật gật đầu với những người này, xem như đáp lại, sau đó đi đến vị trí của mình ngồi xuống.

Trợ lý Đoàn Hựu Đình đi sau lưng cô, bước lên một bước trả lại máy tính chho cô, đặt lên bàn trước mặt cô, sau đó nhanh chóng rời đi, quay về đứng sau lưng Đoàn Hựu Đình ở đối diện.

Đoàn Hựu Đình quét mắt nhìn tất cả mọi người trong phòng họp, trọng điểm nhìn Bạch Dương thêm hai giây mới dời tầm mắt đi.

Nhưng Bạch Dương từ trong ánh mắt của ông bắt được một chút kỳ lạ.

Bạch Dương theo bản năng thẳng người, ánh mắt nheo lại.

Ánh mắt vừa rồi của Đoàn Hựu Đình này, rốt cuộc là có ý gì?

Ông ta đang có âm mưu gì?

Bạch Dương biết, lúc này Đoàn Hựu Đình triệu tập đại hội cổ đông, khẳng định không đơn giản như vậy.

Dù sao cổ phần công ty trong tay Đoàn Hựu Đình, ngay cả cổ đông đứng thứ hai cũng không phải, có lẽ là thứ ba thứ tư đi, sở dĩ có thể ngồi được trên chức tổng giám đốc, dựa vào thủ đoạn tàn nhẫn, hơn nữa bản thân cổ đông thứ hai thứ ba cũng không có năng lực gì, cho nên không tranh giành với Đoàn Hựu Đình.

Mà Đoàn Hựu Đình hôm nay triệu tập đại hội cổ đông, nhìn thế nào cũng thấy bất thường.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1625


Chương 1625

Đầu tiên Đoàn Hựu Đình không thể không biết bản thân ông ta không làm được chủ †ịch, cho nên triệu tập đại hội cổ đông này, đối với bản thân Đoàn Hựu Đình, không có chỗ nào tốt, chỉ sẽ đẩy cô lên vị trí chủ tịch.

Hơn nữa, Đoàn Hựu Đình không thể không biết chuyện đầu tiên khi cô ngồi lên ghế chủ tịch, chính là thu lại quyền quản lý trong tay ông ta.

Đoàn Hựu Đình như vậy, vì sao còn muốn triệu tập đại hội cổ đông?

Hơn nữa, ánh mắt vừa rồi của Đoàn Hựu Đình, rõ ràng lộ ra đại hội cổ đông lần này, là nhằm vào cô.

Đang lúc Bạch Dương suy nghĩ Đoàn Hựu Đình rốt cuộc muốn làm gì, Đoàn Hựu Đình đột nhiên vỗ tay một cái: “Được rồi, nếu như mọi người đã đến đông đủ, vậy thì chúng ta bắt đầu hội nghị hôm nay đi, mọi người đều biết, một tập đoàn tốt, không thể không có lãnh đạo tối cao, đây cũng là bất lợi đối với sự phát triển của tập đoàn chúng ta, cho nên hôm nay tôi đề nghị, chúng ta chọn ra một chủ tịch.”

Người đứng bên phía Đoàn Hựu Đình, đương nhiên là gật đầu ủng hộ.

Người đứng về phía Bạch Dương, lại nhíu mày.

Một trưởng bộ phận trong đó, càng trực tiếp nhấc tay lên tiếng: “Sếp Đoàn, chủ tịch còn phải chọn sao? Sếp Bạch không phải là chủ tịch sao? Cô ấy là cổ đông lớn nhất †ập đoàn chúng ta, ngoài trừ cô ấy, còn có ai phù hợp?”

“Đúng vậy, cho nên hội nghị này căn bản không có ý nghĩa.” Còn có người tán thành.

Bạch Dương rất vui mừng nhìn những quản lý cấp cao ra mặt nói chuyện giúp mình này, trên mặt mỉm cười thản nhiên.

Nhưng mà Đoàn Hựu Đình đối diện cô thấy nụ cười này, khuôn mặt là âm trầm: “Cháu gái Bạch Dương, cũng cảm thấy mình nên làm chủ tịch sao?”

Bạch Dương bưng chén trà trước mặt mình lên nhấp một ngụm, giọng nói lạnh nhạt: “Sếp Đoàn, lời này tôi cảm thấy ngài không nên hỏi tôi, bởi vì trong lòng ngài đã có đáp án không phải sao? Đương nhiên, nếu như ngài nhất định muốn nghe tôi trả lời, tôi có thể cho ngài biết, vị trí chủ tịch này thuộc về tôi, trong tay có 51% cổ phần tuyệt đối của Thiên Thịnh, tôi chính là người quyết định tuyệt đối ở Thiên Thịnh không phải sao?”

Đoàn Hựu Đình không ngờ Bạch Dương trả lời không khách khí như vậy, ông ta tưởng, cô sẽ uyển chuyển một chút đấy.

“Cháu gái quản lý Thiên Thịnh mấy tháng đến bây giờ, tính cách càng ngày càng cứng rắn rồi, cũng không biết cái gì gọi là khiêm tốn” Đoàn Hựu Đình ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương cười một cái: “Khiêm tốn?

Sếp Đoàn, tôi vừa mới nói, tôi có cổ phần tuyệt đối của Thiên Thịnh, như vậy vấn đề †ôi khiêm tốn hay không khiêm tốn này đã không thay đổi được, nếu đã vậy, vậy không bằng tôi không khiêm tốn, trực tiếp nói rõ ý của mình là được, dù sao cũng không cần phải cong cong vòng vòng, nhưng mà nhìn dáng vẻ của Sếp Đoàn, dường như không muốn để tôi làm chủ tịch nhỉ?”

Lời nói của Bạch Dương có thể nói là vô cùng trực tiếp, tất cả mọi người đều nhìn về phía Đoàn Hựu Đình.

Người của Đoàn Hựu Đình, đương nhiên biết Đoàn Hựu Đình không muốn Bạch Dương làm chủ tịch.

Nhưng người Bạch Dương, thì muốn Đoàn Hựu Đình nói rõ, dựa vào cái gì không muốn để Bạch Dương làm chủ tịch.

Đoàn Hựu Đình hoàn toàn không dự kiến được là Bạch Dương chỉ một thời gian ngắn ngủi đã ép mình đến góc tường.

Lúc này một đống lớn lý do thoái thác mà ông ta chuẩn bị trước không sử dụng được rồi, chỉ có thể kéo cái mặt này, cả gương mặt vô cùng không muốn nói: “Cháu gái nói cái gì vậy, chú đương nhiên không có ý này, cháu đây là hiểu lầm chú rồi, cháu cũng đã nói, cháu là cổ đông lớn nhất, cho nên chú sao có thể có suy nghĩ không muốn để cháu lên làm cháu lên làm chủ tịch chứ?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1626


Chương 1626

Tuy ông ta thật sự không muốn để cô làm chủ tịch, đè trên đầu mình.

Nhưng mà lời nói như vậy, ông ta chỉ có thể giấu trong lòng, không thể nói thẳng ra.

Nếu không người thua thiệt là ông ta, dù sao chọc giận cô, cô hoàn toàn có thể dùng cổ phần tuyệt đối trong tay, mạnh mẽ ngồi lên vị trí chủ tịch, sau đó lại loại bỏ cổ đông nhỏ như ông ta.

Với chút cổ phần trong tay ông ta, căn bản không phải là đối thủ của cô.

Mà chuyện ông ta không thể làm nhất bây giờ, chính là chọc giận cô, lỡ như cô thật sự mạnh mẽ ngồi lên vị trí chủ tịch, vậy kế hoạch đằng sau của ông ta, sẽ không có cách nào thực hiện.

“Ồ?” Bạch Dương nghe mấy lời dối trá của Đoàn Hựu Đình, cũng không vạch trần ông †a, cười như không cười nói: “Cho nên Sếp Đoàn là muốn để tôi lên làm chủ tịch tập đoàn? Nói vậy, hội nghị hôm nay, là Sếp Đoàn tổ chức cho tôi sao?”

Trong mắt Đoàn Hựu Đình hiện lên chút †ức giận, trên mặt lại nở nụ ccười, nhưng mà nụ cười này buồn bực: “Lời này của cháu gái có chút không đúng, mặc dù chú muốn cho cháu làm chủ tịch, nhưng mà cuối cùng cháu gái có thể lên làm hay không, còn phải xem bản lĩnh của cháu, dù sao một chủ tịch được đề cử khác, cũng sẽ không cứ như vậy nhìn cháu gái ngồi lên vị trí chủ tịch đâu.”

“Ông nói cái gì? Chủ tịch được đề cử khác?” Sắc mặt Bạch Dương có chút thay đổi, nhíu chặt lông mày.

Những cổ đông và quản lý cấp cao khác, kể cả người bên phía Đoàn Hựu Đình, đều có vẻ kinh ngạc và mờ mịt.

“Sếp Đoàn, ông vừa mới nói chủ tịch được đề cử khác, là có ý gì?”

“Đúng thế sếp Đoàn, ngoại trừ sếp Bạch, còn ai có tư cách là người được đề cử?”

Theo lý thuyết, người nắm giữ ít hơn 10% cổ phần công ty, cũng không đủ điều kiện trở thành chủ tịch một tập đoàn.

Cho nên người cổ đông đứng thứ hai thứ ba, cũng không nghĩ đến muốn làm chủ tịch, dù sao cũng không có tư cách đó.

Cho nên trong phòng họp bọn họ, người duy nhất có số cổ phần vượt quá 10%, cũng chỉ có một mình Bạch Dương.

Chủ tịch được đề cử khác là xuất hiện ở nơi nào?

Chẳng lẽ trong tay người kia còn có 10% cổ phần công ty Thiên Thịnh?

Nhưng điều đó không có khả năng, số cổ phần trong tay đám cổ đông bọn họ, cùng với số cổ phần trong tay Bạch Dương cộng lại, vừa đúng với tỉ lệ phần trăm, căn bản không có dư ra đến 10%.

Dù sao bây giờ Thiên Thịnh cũng chưa lên sàn, trong thị trường chứng khoán cũng không đưa cổ phần công ty vào, cho nên không thể có ai thông qua con đường thị †rường mua cổ phần công ty Thiên Thịnh.

Đoàn Hựu Đình nhìn dáng vẻ không biết gì của mọi người, trong mắt lộ ra một tia sáng.

Mà Bạch Dương lại nghĩ đến cái gì đó, cặp môi đỏ mọng mím thành một đường thẳng.

Người được đề cử khác, chẳng lẽ Đoàn Hữu Đình nói là Bạch Viện?

Vừa rồi cô quan sát biểu cảm của tất cả mọi người trong phòng họp, không giống như là biết còn có một người được đề cử khác, cho nên người được đề cử khác, cũng không phải là người nào trong phòng họp, chỉ có thể là từ bên ngoài đến.

Hôm nay đúng lúc Bạch Viện xuất hiện ở Thiên Thịnh, nói không chừng chính là Bạch Viện.

Nghĩ thế, Bạch Dương híp mắt nhìn Đoàn Hữu Đình: “Sếp Đoàn, ông đã nói có một người được đề cử khác, vậy thì kêu người nọ đi lên đi, không riêng gì tôi, tất cả mọi người đều muốn biết người được đề cử này là ai, các vị tôi nói có đúng không?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1627


Chương 1627

“Sếp Bạch nói đúng, chúng tôi thật sự muốn biết, ngoại trừ sếp Bạch, rốt cuộc còn có người nào có tư cách làm chủ tịch”

Đoàn Hựu Đình thấy mọi người hùa theo, nhàn nhã để ly trà trong tay xuống: “Nếu tất cả mọi người đã muốn biết, vậy tôi sẽ gọi người đi vào, lại nói, người này sếp Bạch cũng biết, lại còn là chị em có quan hệ máu mủ với cháu đấy”

Nghe như thế, đồng tử Bạch Dương hơi mở †o chớp mắt một cái, bàn tay cũng nắm lại.

Quả nhiên, đúng là Bạch Viện.

Xem ra Bạch Viện thật sự là có bản lĩnh, thế mà cùng một giuộc với Đoàn Hựu Đình rồi.

“Chị em với sếp Bạch?” Có quản lý cấp cao và cổ đông bắt đầu nghi hoặc: “Sếp Bạch còn có chị em?”

Hỏi cái này, cơ bản đều là những cổ đông và quản lý cấp cao mới đến Thiên Thịnh sáu năm nay.

Mà những cổ đông và quản lý cấp cao của Thiên Thịnh sáu năm trước, thì không kinh ngạc như vậy, chỉ là có chút bất ngờ.

Bọn họ biết Bạch Dương có người chị em, cũng là con gái của chủ tịch tiền nhiệm Bạch Hạo, xếp thứ hai, tên gì bọn họ không biết.

Thứ duy nhất bọn họ biết, chính là con gái thứ hai của chủ tịch tiền nhiệm, sáu năm †rước cùng với mẹ mình, mang theo tất cả tài sản cuối cùng của Thiên Thịnh trốn chạy, làm chủ tịch tiền nhiệm tuyệt vọng nhảy lầu tự tử.

Cuối cùng nếu không phải Đoàn Hựu Đình đứng ra, lấy ra toàn bộ tích góp, hơn nữa đi vay mượn ngân hàng, miễn cưỡng kéo Thiên Thịnh từ cái chết về, Thiên Thịnh từ sáu năm trước đã biến mất trong lịch sử rồi.

Cho nên những cổ đông và quản lý cấp cao biết Bạch Viện, đều không vui.

“Sếp Đoàn, ông nói là con gái thứ hai của chủ tịch Bạch Hạo sao, sao cô ta có tư cách trở thành chủ tịch đề cử?”

“Đúng vậy, Sếp Đoàn ông đã quên chuyện sáu năm trước sao? Cô ta và mẹ cô ta thiếu chút nữa hại Thiên Thịnh đóng cửa, người như vậy, căn bản không đủ tư cách là chủ tịch, lại nói, trong tay cô ta cũng không có cổ phần.”

“Đúng thế Sếp Đoàn.”

Lúc này, bất kẻ là người đứng bên phía Bạch Dương hay phía Đoàn Hựu Đình đều không ủng hộ Đoàn Hựu Đình đưa Bạch Viện lên vị trí chủ tịch đề cử.

Nhất là người bên phía Đoàn Hựu Đình, cũng không hiểu được rốt cuộc Đoàn Hựu Đình có ý gì, sao phải làm như vậy.

Đoàn Hựu Đình đương nhiên cảm nhận được sự tức giận của những người này.

Nhưng mà người của Bạch Dương, ông ta không quan tâm, người của mình, ông ta chỉ cho một ánh mắt, ý bảo bọn họ bình Tĩnh, tỏ vẻ mình sẽ giải thích cho bọn họ sau.

Sau khi những người này hiểu được ánh mắt của ông ta, thì lần lượt bình tĩnh lại, không còn bất mãn chuyện ông ta cho Bạch Viện làm chủ tịch đề cử.

Thấy thế, Đoàn Hựu Đình hài lòng gật nhẹ đầu, sau đó vung tay với trợ lý đằng sau.

Trợ lý hiểu ý gật đầu, đi về phía cửa chính phòng họp, mở cửa ra.

Ngay sau đó, mọi người nghe thấy tiếng giày cao gót đi từ bên ngoài vào, càng ngày càng gần.

Bạch Dương nhếch cặp môi đỏ mọng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cửa phòng họp, rất nhanh, bóng dáng Bạch Viện xuất hiện trong tầm mắt.

Cô ta mặc một bộ tây trang, tóc cũng tết đuôi ngựa, nhìn có mấy phần dáng vẻ nữ cường nhân, nhưng mà trong mắt lại lộ ra dã tâm và hưng phấn, trực tiếp kéo xuống ấn tượng của mọi người với cô ta.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1628


Chương 1628

Bạch Viện sau khi đi vào phòng họp, đầu tiên là nhìn lướt qua tất cả mọi người, nhất là Bạch Dương, cô ta nở một nụ cười khiêu khích mà khinh thường với Bạch Dương rồi lại thu ánh mắt nhìn Đoàn Hựu Đình, nụ cười trên mặt, cũng trở nên chân thật hơn: “Chú Đoàn.”

Cô ta thân thiết gọi đối phương.

Sắc mặt Bạch Dương càng thêm lạnh.

Chú Đoàn?

Cô ta lại còn thật sự gọi ra được!

Chẳng lẽ cô ta không biết, lúc ba vẫn còn, Đoàn Hựu Đình chính là kẻ thù không đội trời chung của ba sao?

Nhưng mà cũng đúng, một người ngay cả ba mình cũng có thể hạ độc chết, sao có thể để ý những cái này chứ.

“Cháu gái Bạch Viện đến đây, ngồi đi.”

Đoàn Hựu Đình cười ha ha lên tiếng, sau đó kéo một cái ghế bên cạnh mình, ý bảo Bạch Viện ngồi xuống.

Người không biết thật sự cho rằng hai người là một cặp chú cháu tình cảm tốt đấy.

Bạch Viện ngồi xuống bên cạnh Đoàn Hựu Đình, bởi vì vị trí kia của Đoàn Hựu Định, vốn chính là đối diện với Bạch Dương.

Cho nên sau khi Bạch Viện ngồi xuống, cũng có thể rõ ràng đối mặt với Bạch Dương.

Bạch Viện nhếch miệng cười với Bạch Dương: “Chị à, em đã về rồi, có phải chị rất bất ngờ không?”

Bạch Dương nhíu mày, không trả lời, chẳng muốn trả lời, xem cô ta như không khí.

Mà hành động như thế của Bạch Dương, lại làm trong lòng Bạch Viện vô cùng tức giận.

Cô ta tình nguyện Bạch Dương chọc ngoáy lại cô ta, cũng không muốn Bạch Dương phớt lờ cô ta như thế.

Giống như là, cô ta là một thứ rác rưởi gì vậy.

“Ha, kiêu cái gì, lát nữa xem chị có còn kiêu được nữa không.’ Bạch Viện cười lạnh một tiếng, giây sau lại vội vàng thay đổi biểu cảm trên mặt, nói với Đoàn Hựu Đình bên cạnh: “Chú Đoàn, làm phiền chú rồi.”

“Yên tâm cháu gái Bạch Viện, chú nhất định sẽ cố gắng lấy cho cháu vị trí chủ tịch, cho dù không lấy được, cũng sẽ không để cô ta ngồi lên.” Ánh mắt Đoàn Hựu Đình hung ác nham hiểm liếc nhìn Bạch Dương đối diện, đáp lại.

“Vậy thì cảm ơn chú Đoàn.” Bạch Viện kích động đến mức cả người run rẩy.

Ánh mắt Đoàn Hựu Đình khinh bỉ nhìn cô †a một cái, lại nhanh chóng thu lại ánh mắt, giống như là chưa xảy ra chuyện gì, mở miệng nói: “Cháu gái Bạch Dương, chú vừa mới nói rồi, chú không phản đối cháu làm chủ tịch, nhưng cháu có thể lên làm chủ tịch được hay không, phải xem bản lĩnh của mình, bây giờ cháu gái Bạch Viện đã đến đây, hai chị em các cháu rốt cuộc ai thích hợp làm chủ tịch, phải xem chị em các cháu sắp xếp thế nào rồi.”

“Sếp Đoàn, tôi có một vấn đề.” Ngón tay Bạch Dương gõ lên mặt bàn: “Tại sao ông lại cho rằng Bạch Viện có tư cách cạnh tranh vị trí chủ tịch tập đoàn với tôi? Cô ta có năng lực sao? Cô ta có cổ phần sao?

Nếu như cô ta đều không có, ông kéo cô ta lên đây đánh trận, để cô ta tranh đoạt vị trí chủ tịch với tôi, có phải là quá qua loa rồi không? Như vậy tôi sẽ cho rằng ánh mắt của ông căn bản không đủ tư cách đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc, cho nên ông cũng đừng trách tôi không nể mặt lúc trước ông cứu Thiên Thịnh, trực tiếp cưỡng chế lên làm chủ tịch tập đoàn, rồi lai loại bỏ phần cổ phần công ty trong tay ông!”

Sở dĩ cô vẫn luôn không làm như vậy, khắp nơi nhịn Đoàn Hựu Đình một phần, cũng là vì năm đó sau khi ba qua đời Đoàn Hựu Đình đã ngăn cơn sóng dữ kéo Thiên Thịnh trở lại.
 
Back
Top Dưới