Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1670


CHƯƠNG 1670

Chính vì vậy mà ba mẹ Bạch Dương mới có thể được chôn cách xa nhau như thế.

Đi đến gần mộ ba, Bạch Dương liền nhìn thấy Bạch Viện bị hai bảo vệ đè vai ép quỳ gối trước mộ ba.

Dường như Bạch Viện không phục, thân thể không ngừng vùng vẫy, miệng cũng không ngừng chửi rủa, tất cả đều là đang mắng Bạch Dương.

Những lời đó thô thiển lại khó nghe, khiến người ta nghe thấy mà phải nhíu mày.

Lông mày Phó Kình Hiên cau chặt lại, sắc mặt hết sức khó coi, ánh mắt nhìn Bạch Viện lạnh lẽo khiến người khác phải sợ hãi.

Bạch Dương có thể cảm nhận được người đàn ông bên cạnh đang tức giận, cũng biết †ại sao anh tức, cô vỗ nhẹ tay anh: “Đừng quan tâm, anh càng quan tâm thì cô ta càng vui mừng, bởi vì cô ta cảm thấy cô ta đã công kích em, ngược lại không quan †âm sẽ khiến cô ta cảm thấy như mình đánh vào bông gòn, người khó chịu sẽ là cô ta.”

Nói xong, cô nhét cái ô vào tay anh: “Anh ở đây chờ em đi, để em đi qua đó xử lý, thư ký Đồng.”

Cô bước qua bên kia.

Thư ký Đồng nghe thấy tiếng cô, vội vàng cầm cái ô đi qua: “Chủ tịch.”

Thư ký Đồng chìa ô ra phía trước.

Bạch Dương khom người từ dưới ô Phó Kình Hiên đi đến ô thư ký Đồng, sau đó nhìn Phó Kình Hiên: “Em đi trước đây.”

“Em đi đi.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Đây là chuyện nhà họ Bạch, anh biết cô muốn tự mình xử lý, cô không hi vọng anh nhúng tay vào.

Cho nên, anh tôn trọng quyết định của cô, đồng ý đứng đây đợi cô.

Bạch Dương nở nụ cười với Phó Kình Hiên, sau đó quay người đi cùng thư ký Đồng đến phần mộ của ba.

Bạch Viện quỳ gối trước bia mộ, trên đầu không có ô che mưa, cả người bị nước mưa làm cho ướt sũng, quần áo và tóc dán chặt trên người, trông vô cùng chật vật.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không để ý đến gương mặt dữ tợn của cô ta.

“Bạch Dương.” Nhìn thấy Bạch Dương đi tới, Bạch Viện nghiến răng nghiến lợi gạt ra hai chữ từ kẽ răng, sau đó hai chân dùng lực muốn đứng dậy từ dưới đất.

Nhưng đầu gối vừa mới rời khỏi mặt đất một cm, hai bảo vệ liền đè vai cô ta xuống đất.

Bịch một tiếng, đầu gối Bạch Viện lại bị đè xuống đất một lần nữa, đau đến nỗi cô ta hét lên: “Buông tôi ra, các người buông tôi ra! Tôi là phó tổng Thiên Thịnh, các người lại dám đối xử với tôi như thế, có tin tôi sẽ đuổi việc các người không hả!”

Cô ta quay đầu, sắc mặt hung ác trừng hai bảo vệ sau lưng.

Hai bảo vệ có hơi sợ hãi, đồng loạt nhìn về phía Bạch Dương.

Bạch Dương phất tay, ném cho bọn họ một ánh mắt yên tâm, sau đó nhìn Bạch Viện, giọng nói lạnh lẽo: “Cô không đuổi việc bọn họ được đâu, không nói đến việc cô chỉ là một phó tổng có danh không có thực, cho dù cô có quyền thì chủ tịch này muốn đảm bảo cho bọn họ, không đến lượt cô đuổi việc bọn họ.”

“Cô!” Hai mắt Bạch Viện trợn trừng, sau đó lại âm hiểm cười: “Hay lắm Bạch Dương, chức vị của cô cao hơn tôi, tôi đánh không lại cô, xem như cô lợi hại đi.”

Bạch Dương lạnh nhạt nhìn cô ta, không tiếp tục tán gẫu với cô ta về chủ đề này, giọng nói lạnh lẽo: “Có biết tại sao tôi muốn đưa cô đến đây không?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1671


CHƯƠNG 1671

Bạch Viện cười lạnh: “Có trời mới biết cô phát điên lên muốn làm cái gì.”

Sắc mặt Bạch Dương lại càng lạnh hơn: “Tôi cho người đè cô quỳ gối ở đây, tôi cho là cô ít nhất sẽ xem xem phần bia mộ trước mặt cô là ai, nhưng mà tôi không ngờ cô quỳ gối ở đây lâu như thế, thậm chí ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái.

Cô thật sự cảm thấy đau lòng thay cho ba.

Bạch Viện nghe thấy Bạch Dương nói vậy, hai mắt mở to: “Tôi nói này Bạch Dương, cô bị điên rồi hả, cô không có chuyện gì lại đưa tôi tới cái nơi âm trì như thế vì để cho tôi nhìn mộ bia trước mặt à? Ha, thật là buồn cười, tại sao tôi phải nhìn cái thứ này chứ.”

“Cái thứ này?” Bạch Dương thật sự nổi giận, cô siết chặt tay hai, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Bạch Viện, tức giận gần từng chữ: “Hóa ra mộ ba đối với cô mà nói chỉ là một thứ gì đó?”

“Là mộ của ba?” Ánh mắt Bạch Viện co rút, đó bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn bia mộ †rước mặt, lúc nhìn thấy bốn chữ bia mộ Bạch Hạo, trong nháy mắt sắc mặt trở nên phức tạp, có chột dạ, có bối rối, có sợ hãi, nhưng duy nhất chỉ có bi thương và áy náy mà Bạch Dương muốn nhìn thấy lại không có.

Một chút cũng không có.

“Bạch Viện, cô đúng là không tim không phổi, ba ruột cô chôn trước mặt cô, thế mà lại không thấy cô đau lòng, cô lạnh lùng tuyệt tình đến độ khiến người ta phải cảm khái đáng sợ.” Bạch Dương nhìn Bạch Viện như là nhìn quái vật.

Đương nhiên, Bạch Viện hiểu những lời này của cô là có ý gì, ánh mắt lóe lên, sau đó lớn tiếng phản bác: “Tôi lạnh lùng hả? Hừ, đó là do ông ta đáng đời!”

Hai mắt Bạch Viện nhìn chòng trọc vào bia mộ: “Tôi và cô đều là con gái của ông ta, dựa vào cái gì mà ông ta lại đối xử nghiêm khắc với tôi, còn cô thì ông ta lại cưng chiều, tôi không cam lòng, cảm thấy bất công, nếu như ông ta làm ba mà lại đối xử với tôi và cô không công bằng, vậy thì ông ta đừng có trách tôi không xem ông ta là ba mình.”

“Quả nhiên, cô vẫn nghĩ như thế” Bạch Dương xót xa nhìn cô ta: “Trước đó tôi cũng đã nói ba đối xử với hai chúng ta giống nhau, là do cô phản nghịch, tâm địa bất chính, cho nên ba mới có thể đối xử nghiêm khắc với cô như thế, ông ấy hi vọng cô tốt hơn, nhưng mà ông ấy hao tâm tổn trí lại bị cô xuyên tạc, tôi thật sự cảm thấy không đáng thay ba.”

“Cô thì biết cái gì?” Giọng nói của Bạch Viện bén nhọn: “Ông ta cưng chiều cô như thế, đương nhiên cô sẽ nói đỡ cho ông ta.”

Thấy cô ta cố chấp không chịu hiểu, Bạch Dương cũng không còn tâm tư muốn nói chuyện với cô ta nữa.

Bởi vì Bạch Dương biết rằng có nói thêm đi nữa thì người này cũng nghe không lọt tai, cô ta đã một lòng cho rằng ba có lỗi với cô †a, cho nên dù người khác có nói gì đi nữa thì cô ta sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình.

Nói trắng ra là loại người này ích kỷ kiêu ngạo đến cực điểm, cho dù trong lòng cô †a biết rõ ba muốn tốt cho cô ta, nhưng mà chỉ cần thái độ của ba không phải là thái độ mà cô ta muốn, đối xử với cô ta không †ốt một chút thì cô ta đã cảm thấy ba có lỗi với cô ta, cô ta đã có thể hận ba.

“Hay lắm Bạch Viện, cô đã nói tôi nói chuyện thay ba, vậy thì được thôi, vậy thì tôi sẽ thay ba nói chuyện cho đến cùng.”

Sắc mặt Bạch Dương hoàn toàn lạnh xuống.

Cô ngồi xuống thư ký Đồng, ở bên cạnh cũng ngồi xuống theo, che ô cho cô.

Bạch Dương vươn tay ra bỗng nhiên nắm lấy cằm Bạch Viện, cố định đầu cô ta lại, để cô ta nhìn phân mộ trước mắt: ‘Mặc dù cô bất hiếu, cũng không xứng làm con gái của ba, nhưng mà trong người cô vẫn chảy dòng máu của ba, cho nên cô đã chiếm vị trí con gái ruột của ba, vậy thì bất kể như thế nào đi nữa, cô cũng có nghĩa vụ phải thắp hương cho ba.”

“Cái gì, cô kêu tôi thắp hương cho ông ta?”

Dường như Bạch Viện nghe thấy một câu nói không hợp lệ thường, biểu cảm vô cùng kinh ngạc.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1672


CHƯƠNG 1672

Lực tay Bạch Dương càng chặt hơn: “Không sai, tôi không chỉ muốn để cô thắp hương cho ba, còn muốn để cô dập đầu với ba đấy, vốn dĩ là chuyện mà cô nên làm †ừ 6 năm trước, bây giờ đã trễ 6 năm, cô phải bổ sung hết tất cả cho tôi.”

“Dựa vào cái gì?” Hai mắt Bạch Viện đỏ ngầu nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương vô cảm nói với cô ta: “Chỉ dựa vào việc cô mang họ Bạch, chỉ dựa vào việc cô là con gái của ba.”

Nói xong, cô nhìn hai bảo vệ đứng sau lưng Bạch Viện: “Hai người các anh đè đầu cô ta xuống cho tôi, để cô ta dập đầu với ba”

“Vâng thưa chủ tịch.” Hai bảo vệ lên tiếng, lập tức làm theo.

Bạch Viện muốn vùng vẫy phản kháng cũng đã không kịp, một giây sau, đầu của cô ta liền bị người khác trực tiếp đè xuống.

Bộp một tiếng.

Cái trán của Bạch Viện đập vào bậc thêm trước bia mộ.

Sau đó, mắt Bạch Viện như nổi đom đóm, đầu óc choáng váng.

Nhưng như vậy vẫn chưa xong, không đợi Bạch Viện tỉnh táo lại, bảo vệ lại nắm lấy tóc của cô ta, kéo đầu cô ta lên rồi lại đè xuống.

Làm mấy lần như thế, Bạch Viện sắp nổi điên, cái trán sưng đỏ một mảnh, thậm chí còn có dấu hiệu bị rách da.

Nếu như không phải hai bảo vệ đang nắm lấy cô ta, e là cô ta đã không chịu đựng nổi mà vô lực ngã xuống đất.

Cô ta mở mắt, cố nhịn cảm giác choáng váng, ánh mắt mơ hồ nhìn chằm chằm vào Bạch Dương, trong giọng nói âm tàn lộ ra vẻ oán độc: ‘Bạch Dương, cô dám đối xử với tôi như thế, cô chờ đó đi, có bản lĩnh thì cô cứ giết tôi, nếu không thì tôi nhất định sẽ báo cảnh sát tố cáo cô tội cố ý bắt người gây thương tích.”

“Ồ? Báo cảnh sát hả?” Bạch Dương nhướng mày, trong mắt loé lên một tia trào phúng: “Bạch Viện, cô thật sự dám báo cảnh sát à, †ôi cảm thấy cô không dám, bởi vì nếu như cô báo cảnh sát thì đồng nghĩa với việc tự chui đầu vào lưới”

“Cô có ý gì?” Trái tim Bạch Viện đập thình thịch, không biết tại sao trong lòng đột nhiên dâng lên nỗi bất an và sự khủng hoảng to lớn.

Bạch Dương di chuyển gần ra phía trước, hạ giọng nói: “Bởi vì cô bỏ thuốc ba, khiến tinh thần ba hỗn loạn, cho nên mới nhảy lầu tự sát, chuyện này có lẽ không thể lừa dối được.”

“Cô!” Bạch Viện bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn Bạch Dương, sắc mặt lập tức tái nhợt, cảm giác lạnh lẽo sau lưng xông thẳng lên đến đầu, lan khắp toàn thân, làm cho thân thể cô ta không nhịn được mà run rẩy.

Tại sao Bạch Dương lại biết lý do chính mà ba nhảy lầu không phải là do cô ta và mẹ cuỗm tiền đi, mà là do cô ta và mẹ bỏ thuốc ba.

Nhìn biểu cảm kinh ngạc của Bạch Viện cùng với dáng vẻ cực kỳ bối rối, Bạch Dương nheo mắt lại, trong mắt lướt qua một tia lạnh lẽo: “Chắc là cô đang nghĩ tại sao tôi lại biết chuyện này có đúng không?”

Bạch Viện nuốt nước bọt, lại há hốc mồm, nhưng không phát ra âm thanh.

Bạch Dương hừ một tiếng: “Nếu như muốn người khác không biết thì mình đừng làm, chuyện mà cô đã làm, chắc chắn sẽ có người biết, đồng thời nói với tôi, thậm chí tôi còn biết là ai cho cô thuốc kia kìa, là Cố Việt Bân có đúng không?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1673


CHƯƠNG 1673

Sắc mặt Bạch Viện lại thay đổi.

Thấy thế, Bạch Dương siết chặt bàn tay, trong lòng chìm xuống.

Quả nhiên, đúng thật là Cố Việt Bân.

Mặc dù cô vẫn luôn nghỉ ngờ Cố Việt Bân, nhưng mà không có chứng cứ chứng minh là ông ta làm, cô cũng không điều tra ra được cái gì.

Cho nên, lúc nấy thật ra cô cũng chỉ thăm dò mà thôi, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ này của Bạch Viện, cô liên chắc chắn là do Cố Việt Bân làm.

“Bạch Viện, cô giỏi lắm, rõ ràng là cô biết nhà họ Gố và nhà họ Bạch là kẻ thù của nhau, thế mà cô lại bắt tay với nhà họ Cố hãm hại chính ba ruột của mình, loại người như cô đúng là không xứng làm người.

Cô còn không bằng một con chó, ít nhất là chó còn có lương tâm, mà cô lại hoàn †oàn không có, cô chỉ có tâm địa thối nát.”

Bạch Dương hất mạnh cằm Bạch Viện ra rồi đứng dậy, sau đó lấy cái khăn tay mà lúc nấy Phó Kình Hiên đưa cho mình, căm ghét lau những ngón tay đã chạm vào cô 1a.

Thư ký Đồng ở bên cạnh nghe thấy Bạch Dương nói vậy, trong lòng liền nổi lên sóng †o gió lớn, ánh mắt hãi khủng khiếp vía nhìn Bạch Viện đang quỳ trên mặt đất.

Vốn dĩ cô ta nghe sếp Lục nói rằng Bạch Viện cuỗm tài sản đi, gián tiếp hại ba mình †ự sát thì đã rất khiếp sợ, cô ta còn đang nghĩ sao trên đời này lại có một đứa con gái như thế.

Nhưng mà bây giờ cô ta mới biết được những gì mà mình nghe từ sếp Lục chỉ được xem như là món khai vị, mà những gì cô ta nghe chủ tịch nói mới là món chính.

Chủ tịch cũ không phải là bị Bạch Viện chọc giận dẫn đến nhảy lầu tự sát, mà là do Bạch Viện bỏ thuốc hãm hại.

Một cái là gián tiếp hại chết ba mình, một cái là cố ý hại chết ba mình.

Mặc dù vế trước khiến người cảm thấy phản cảm, nhưng mà tội không đáng chết.

Nhưng vế sau thì chính là một kẻ điên tán †ận lương tâm, không phán tử hình thì khó mà nuốt trôi cục tức.

Bạch Viện nghe thấy Bạch Dương hình dung mình như thế, chẳng những không hề xấu hổ, ngược lại còn âm trầm nở nụ cười: “Cô nói tôi không có lương tâm, bỏ thuốc ba mình, hại chết ba mình? Bạch Dương, cô không có chứng cứ tôi đã làm những chuyện đó, tôi không nhận tội danh này.”

Đúng vậy, chỉ cần Bạch Dương không có chứng cứ, cho dù cô ta có làm đi nữa thì Bạch Dương cũng không làm gì được cô ta.

Dù sao cô ta chỉ cần không thừa nhận là được rồi.

Bạch Dương nhìn biểu cảm đắc ý, trong mắt lại hiện ra vẻ cô làm gì được tôi của Bạch Viện, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi, cô vẫn không gấp không vội, hờ hững thản nhiên.

Cô đã biết là Bạch Viện sẽ chơi xấu, sẽ không ngoan ngoãn thừa nhận mình đã làm những chuyện ấy, nếu không thì cô đã mở máy ghi âm rồi.

“Bây giờ cô không thừa nhận cũng không sao hết, đúng là tôi không có chứng cứ, nhưng mà tôi nhất định sẽ tìm ra. Trên đời này, chỉ cần đã làm một chuyện gì đó thì chắc chắn có để lại dấu vết, cho nên dù là cô hay là nhà họ Cố, tôi sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai. Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến các người phải trả một cái giá đắt.”

Bạch Dương gấp chiếc khăn tay lại bỏ vào trong túi xách của mình, giọng nói lạnh nhạt.

Nếu như không phải sợ dơ tay mình, nếu như không phải sợ khiến nhà họ Bạch và Thiên Thịnh mất mặt, thậm chí cô còn muốn âm thầm xử lý Bạch Viện và Cố Việt Bân, dù sao thì phương thức báo thù này cũng đơn giản và nhanh gọn.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1674


CHƯƠNG 1674

Nhưng mà không được báo thù như thế, chắc chắn là ba không thích, danh dự của Thiên Thịnh và cô cũng sẽ bị tổn hại. Cho nên, cô chỉ có thể dựa vào pháp luật để báo thù.

“Được, tôi chờ, tôi cũng muốn xem xem cô có thể tìm thấy chứng cứ không.” Bạch Viện căn bản không thèm quan tâm Bạch Dương nói gì, cô ta khinh thường nở nụ cười với Bạch Dương.

Bạch Dương khẽ hé mở đôi môi đỏ, thản nhiên nói: “Cô sẽ thấy thôi, đương nhiên trước lúc đó cô nên hoàn thành nghĩa vụ với ba, nhất định phải kết thúc chuyện này cho tôi. Tiếp tục đè đầu cô ta xuống, dập đầu cho tôi, đến khi nào cô ta ngất đi mới thôi.”

“Vâng chủ tịch.” Hai bảo vệ đồng loạt đáp lời.

Đôi mắt Bạch Viện mở to, không thể tin mà nhìn Bạch Dương, hiển nhiên không ngờ Bạch Dương lại b**n th** như vậy, lại muốn dập đầu đến khi cô ta ngất đi.

“Bạch Dương, cái con điên này.” Bạch Viện †rợn mắt quát to.

Bạch Dương xoay người không thèm nhìn cô ta một cái nào, nhấc chân đi về phía Phó Kình Hiên.

Vừa mới nhấc chân, Bạch Dương liền nghe thấy sau lưng vang lên tiếng dập đầu.

Âm thanh đó vô cùng thanh thúy, có thể thấy được hai bảo vệ ra tay rất tàn nhẫn, không hề nương tình.

Hơn nữa, tiếng kêu thảm thiết của Bạch Viện vô cùng mãnh liệt, có thể đoán được Bạch Viện đau đến cỡ nào.

Nhưng mà trong lòng Bạch Dương, như thế vẫn chưa đủ, vẫn còn thiếu rất nhiều.

Không có bất cứ nỗi đau gì có thể so sánh được loại cảm giác đau đớn khi ba nhảy xuống lầu, nằm dưới mặt đất lạnh lẽo.

Cho nên, chút đau đớn đó của Bạch Viện chỉ là món khai vị mà thôi, sau này cô sẽ khiến Bạch Viện càng đau hơn.

“Xử lý xong rồi?” Phó Kình Hiên nhìn thoáng qua Bạch Viện vẫn còn đang dập đầu ở bên kia, lại hỏi người đang đi đến.

Cô gật đầu ừ một tiếng: “Xong rồi.”

“Trời sắp tối rồi, chúng ta về nhà trước đi.”

Nói xong, Phó Kình Hiên chìa ô ra phía trước.

Bạch Dương biết là anh muốn cô đi cùng ô với anh, cô cười nói: “Được.”

Sau đó, cô vẫy vẫy tay ra hiệu cho thư ký Đồng che ô ra phía trước một chút để cô đi dễ hơn.

Thư ký Đồng nghe lời làm theo.

Sau đó, Bạch Dương liền đứng dưới ô của Phó Kình Hiên.

Vừa mới bước qua, một tên bảo vệ liền đi tới: “Chủ tịch, cô ta ngất rồi.”

“Nhanh như vậy à?” Bạch Dương nhíu mày nhìn thoáng qua Bạch Viện đang nằm dưới đất ở bên kia, một tên bảo vệ khác đang đứng bên cạnh cô ta, vẻ mặt hoang mang không biết phải làm gì.

“Là ngất thật hay giả vờ?” Bạch Dương thu hồi tầm mắt, hỏi bảo vệ trước mặt.

Bảo vệ nghiêm túc trả lời: “Là thật, chúng tôi đã kiểm tra rồi, cô ta đã hoàn toàn mất đi ý thức.”

Dù sao cứ bị dập đầu, đầu ai mà chịu cho nổi.

Cũng không phải là kim loại.

Cho dù là kim loại thì cũng sẽ bị đập đến lõm vào, huống hồ chỉ là đầu người.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1675


CHƯƠNG 1675

Bạch Dương hơi nâng cằm lên: “Tôi còn tưởng là cô ta có thể kiên trì thêm một chút ,được rồi nếu như đã ngất xỉu, vậy thì đưa trở về xe đi, trực tiếp đưa đến bệnh viện số 1 rồi giao cho một người bác sĩ tên là Lâm Diệc Hàng, sau khi giao người xong rồi thì hai người cứ tan làm, ngày mai đến bộ phận tài vụ nhận tiền thưởng một tháng lương, coi như là phí đền bù hai người dầm mưa.”

“Cảm ơn chủ tịch.” Bảo vệ vui vẻ, nghe cô dặn dò, sau đó xoay người lại.

Phó Kình Hiên nhìn hai bảo vệ khiêng Bạch Viện đi, lúc này mới hỏi Bạch Dương: “Em dự định để Lâm Diệc Hàng lấy gen Bạch Viện à?”

Bạch Dương nói: “Đúng vậy, tận dụng cơ hội này để hoàn thành mọi chuyện, nhanh chóng bồi dưỡng đứa nhỏ nước ngoài.”

“Vậy em đã nói với Lâm Diệc Hàng chưa?”

Phó Kình Hiên che ô, cùng cô đi đến lối ra nghĩa trang, vừa đi vừa hỏi.

Bạch Dương lắc đầu: “Em chưa nói nữa, một lát lên xe liên lạc sau.”

Phó Kình Hiên gật đầu, không hỏi nữa.

Trên đường trở về, anh và Bạch Dương vẫn ngồi ở phía sau, thư ký Đồng lái xe.

Điều hòa ở bên trong vừa đủ ấm, cho nên hai người cởi áo khoác ra, cũng không thấy lạnh.

Phó Kình Hiên lấy hai cái khăn từ trong tủ đựng đồ ở trong xe, đưa một trong hai cho Bạch Dương: “Em lau tóc đi.”

Lúc vừa mới mưa, cô có bị dính chút nước, mặc dù tóc không ướt sũng, vẫn ẩm ướt, nếu như không lau khô thì dễ bị cảm mạo.

Nhưng sau khi Bạch Dương nhận lấy cái khăn thì lại đặt ở trên đùi không có ý muốn lau, thay vào đó lại câm cái khăn trong tay Phó Kình Hiên.

Phó Kình Hiên nghi hoặc nhìn cô: “Sao vậy?”

Bạch Dương đè tay anh lại: “Anh cúi đầu xuống thấp một chút đi.”

Phó Kình Hiên dường như ý thức được cô muốn làm gì, đáy mắt xẹt qua một tia sáng, sau đó cúi đầu xuống.

Bạch Dương phủ khăn lông ở trên đầu anh, sau đó nhẹ nhàng lau tóc cho anh.

Quả nhiên, anh đoán đúng rồi, cô là muốn lau tóc cho anh.

Trong lòng Phó Kình Hiên vừa vui sướng vừa ấm lòng.

Nhưng rất nhanh, anh ngẩng đầu lên, túm lấy tay của cô đang lau tóc cho mình: “Đừng lau nữa, em lau cho mình trước đi, để quá lâu không tốt.”

Bạch Dương biết anh quan tâm cô, sợ tóc của cô mãi không lau khô, ướt rồi sẽ bị cảm, trong lòng cô có chút cảm động.

Cô rút tay từ trong tay anh ra, lắc đầu đáp: “Em không sao, tóc của em vẫn không ướt lắm, có thể để lát nữa rồi lau, ngược lại là anh, tóc của an ướt hơn em, cho nên vẫn là lau cho anh trước đi.”

Lúc anh che ô cho cô, về cơ bản cái ô đều nghiêng về phía cô, cho nên trên người và trên tóc của anh đều bị nước mưa làm ướt.

Mà cô chỉ là vào lúc vừa mưa, bị ướt một lát, sau đó đều có ô che nên không bị ướt mấy.

Cho nên tình trạng của anh, bây giờ nghiêm trọng hơn cô nhiều.

Thấy Bạch Dương kiên trì muốn lau cho anh trước, Phó Kình Hiên khẽ mỉm cười một tiếng: “Được, anh lau trước, có điều tự anh làm là được.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1676


CHƯƠNG 1676

“Vẫn là để em đỉi.’ Bạch Dương nhìn anh, giọng điệu nghiêm túc: “Khoảng thời gian này, anh vì em làm nhiều chuyện rồi, cho nên em cũng muốn vì anh làm chút chuyện gì đó, tóm lại không thể chỉ để anh bỏ ra, mà em cái gì cũng không làm vì anh, như vậy không công bằng đối với anh”

Chuyện như tình cảm, vốn là nên có qua có lại, hiểu lẫn nhau, bỏ ra cho nhau.

Nếu chỉ để đối phương một mình bỏ ra, vậy thì đoạn tình cảm này thật sự không duy trì được bao lâu.

Nếu khi cô đã quyết định quay lại với anh, vậy thì đương nhiên cũng hy vọng bước tiếp cùng với anh.

Cho nên cô đương nhiên cũng nên học cách làm sao để đoạn tình cảm này được bền lâu.

Nghe thấy câu này của Bạch Dương, đồng †ử của Phó Kình Hiên hơi phóng to trong giây lát, cả người có chút đơ ra.

Bạch Dương thấy anh như vậy, đưa tay khua khua: “Đang nghĩ gì vậy?”

Ánh mắt của Phó Kình Hiên chợt lóe lên, hoàn hồn lại, nụ cười trên mặt trở nên càng sâu: “Không có gì, Bạch Dương, anh rất VUI.

“Nếu vui, vậy thì ngoan ngoãn cúi đầu xuống.” Bạch Dương lườm anh nói.

Phó Kình Hiên ừ một tiếng, nghe lời lần nữa cúi thấp đầu.

Bạch Dương để tay lên đầu anh, tiếp tục lau tóc cho anh.

Động tác của cô rất nhẹ rất dịu dàng, không khiến Phó Kình Hiên cảm thấy có gì không thoải mái, ngược lại rất dễ chịu.

Anh không nhịn được mà đưa tay ra, ôm eo của cô, sau đó dựa đầu vào vai của cô, tiện cho cô lau tóc cho anh hơn, không cần cứ phải giơ cánh tay, như vậy quá mệt.

Bạch Dương rõ ràng cũng không ngờ Phó Kình Hiên sẽ đột nhiên ôm cô, động tác trên tay khựng lại, sau đó khẽ đẩy vai của anh: “Anh buông ra, đừng có được nước lấn tới.”

Cô chỉ nói lau tóc cho anh, chứ không nói cho anh ôm cô.

Hơn nữa, đừng tưởng cô không biết, anh là cố ý ôm lên.

Phó Kình Hiên không có nghe lời của Bạch Dương mà buông cô ra, ngược lại còn siết cánh tay lại, ngửi mùi hương tỏa ra từ trên người cô, nói bằng giọng nói trầm khàn: “Không muốn, để anh ôm một lúc, váng đầu.

“Váng đầu sao?” Nghe thấy anh nói như vậy, thần sắc của Bạch Dương lập tức trở nên căng thẳng.

Cô dừng động tác trong tay, sau đó nâng đầu của anh lên, muốn sờ trán của anh, muốn xem anh có phải có hơi sốt rồi không.

Nhưng Phó Kình Hiên căn bản không sốt, cố ý nói váng đầu, chỉ là muốn tìm một lý do, không phải rời khỏi trong lòng cô mà thôi.

Cho nên, anh sao có thể để cô thật sự chạm vào trán của anh được, nếu không chẳng phải bị lộ rồi sao.

Nghĩ như vậy, Phó Kình Hiên lập tức buông †ay để trên eo của cô ra, sau đó nắm lấy †ay hướng về trán anh của cô, ho khẽ một tiếng: “Được rồi, anh không sao hết, chỉ là có chút váng đầu, một lát là được.”

“ổ?” Bạch Dương nheo mắt lại, nhìn gương mặt đẹp trai của anh một lát, thấy ánh mắt của anh có chút lập lòe, đâu sẽ không rõ cái gọi là váng đầu của anh, căn bản là giả bộ.

Cái tên này!

Bạch Dương cắn răng.

Rất tốt, tên này bây giờ để chiếm tiện nghi của cô, ngay cả lời nói dối như này cũng có thể bịa ra.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1677


CHƯƠNG 1677

Phó Kình Hiên cảm thấy khí áp thấp tỏa ra từ trên người của Bạch Dương, đương nhiên cũng biết lời nói dối của mình bị cô nhìn thấu rồi, anh chột dạ cúi đầu, đặt lại lên vai của cô, có chút không dám nhìn cô.

Bạch Dương trước giờ chưa từng thấy dáng vẻ này của anh, nhất thời không khỏi vừa tức lại có chút buồn cười.

Bỏ đi bỏ đi, hiếm khí nhìn thấy dáng vẻ này của anh, không so đo với anh nữa.

Bạch Dương mềm lòng nghĩ.

Tuy nhiên ngay sau đó, cô lại dùng sức xoa tóc của anh một trận.

Phó Kình Hiên cảm thấy da đầu của mình sắp bị nhổ lên rồi, đau tới mức rên một tiếng.

Anh biết, cô đang trả thù lời nói dối vừa rồi của anh.

Cho nên mới cố ý vò mạnh tóc của anh.

Nhưng Phó Kình Hiên lại không có ý tức giận, thậm chí còn khá vui.

Bởi vì cô đã nguyện ý gây nhau với anh.

Nhanh thôi, cứ như này nữa, không bao lâu nữa, cô thậm chí sẽ nguyện ý chủ động thân mật với anh.

Phó Kình Hiên nghĩ vậy, đôi môi không nhịn được cong lên.

Bạch Dương cũng không có túm Phó Kình Hiên không buông, sau đó vò rối tóc của anh thì khôi phục bình tĩnh, sau đó tiếp tục lau tóc cho anh với lực bình thường.

Phó Kình Hiên luôn dựa vào vai của cô, tay ôm eo của cô, hưởng thụ sự phục vụ của cô.

Có thể do quá thoải mái, dần dần, anh vậy mà ngủ thiếp ở trên vai cô.

Bạch Dương nghe thấy tiếng hít thở truyền tới bên tai, động tác trên tay dừng lại, sau đó cúi đầu nhìn.

Nhìn thấy hai mắt của anh nhắm lại, nghe tiếng hít thở bình ổn của anh, biểu cảm trên mặt cô cũng trở nên dịu dàng.

Vậy mà ngủ rồi.

“Thư ký Đông.” Bạch Dương ném khăn lông ra, nhỏ giọng gọi một tiếng với thư ký Đông đang lái xe.

Thư ký Đông thỉnh thoảng từ gương chiếu hậu quan sát tình hình phía sau, cho nên đương nhiên biết Bạch Dương tại sao lại nhỏ giọng như vậy.

Vì vậy, cô ta cũng nhỏ giọng đáp lại: “Chủ tịch, có gì căn dặn?”

“Chỉnh điều hòa cao lên một chút.” Ánh mắt của Bạch Dương nhìn sang bảng điều khiển của chiếc Maybach.

Phó Kình Hiên ngủ rồi, trên xe lại không có cái gì đắp, cho nên đương nhiên phải chỉnh điều hòa lên cao một chút, nếu không rất dễ bị cảm.

“Tôi hiểu rồi chủ tịch.” Thư ký Đông hiểu Bạch Dương làm như vậy là vì Sếp Phó, sau khi mỉm cười thì chỉnh điều hòa cao lên.

Rất nhanh, nhiệt độ lần nữa tăng lên.

Nói thật, đối với người tỉnh, nhiệt độ cao như vậy có chút không thoải mái lắm.

Nhưng vì Phó Kình Hiên, Bạch Dương cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Đồng thời, cũng để tránh không làm ồn anh, cô cũng không có gọi điện cho Lâm Diệc Hàng, mà đổi sang phương thức gửi †in nhắn, nói chuyện của Bạch Viện với Lâm Diệc Hàng.

Vào lúc này, thư ký Đông lái xe đột nhiên nghĩ tới một chuyện rất quan trọng, nhìn gương chiếu hậu hỏi: “Đúng rồi sếp Bạch, chúng ta đi đâu? Là đưa sếp Phó trở về sao?”

Bạch Dương liếc nhìn Phó Kình Hiên, lắc đầu: ‘Không, về Vịnh Tiên Thủy.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1678


CHƯƠNG 1678

Cô đã đồng ý, sẽ nấu cơm cho anh ăn.

Cho nên, về chỗ của cô đi.

Thư ký Đông nghe thấy câu trả lời của cô, †rên mặt nở nụ cười sâu, sau đó gật đầu: “Tôi biết rồi sếp Bạch.”

Bạch Dương đương nhiên nhìn ra cô ta hiểu lầm rồi, nhưng cũng không có giải thích.

Bởi vì không cần thiết nữa.

Thiết nghĩ thư ký Đông đã đoán được, mối quan hệ hiện nay của cô và Phó Kình Hiên rồi.

Nếu đã như vậy, vậy đương nhiên không cần giải thích gì cả, dù sao về sau thư ký Đông sẽ thường xuyên nhìn thấy Phó Kình Hiên đến chỗ cô, hoặc là cô đến chỗ Phó Kình Hiên.

Im lặng cả chặng đường, hơn một tiếng sau thì đến Vịnh Tiên Thủy.

Thư ký Đông dừng xe, tháo dây an toàn trên người, xoay người hỏi Bạch Dương: “Chủ tịch, có cần giúp đưa sếp Phó lên trên không?”

Bạch Dương nhìn Phó Kình Hiên, dường như có chút do dự.

Có điều khi nhìn thấy quầng thâm đen nhàn nhạt dưới mắt Phó Kình Hiên, cô đã lắc đầu: ‘Không cần, ở trên xe, đợi anh ấy tỉnh ngủ rồi tính.”

Anh dạo gần đây chắc rất mệt mỏi, quầng thâm mắt cũng có rồi.

Vẫn là đừng đánh thức anh, cùng nhau đỡ anh đi lên, anh chắc chắn sẽ tỉnh giữa chừng.

Vậy nên vẫn là để anh ngủ như vậy một lúc đi.

Thư ký Đông thấy Bạch Dương nói như vậy thì cũng không khuyên nữa.

Bạch Dương giơ cổ tay nhìn đồng hồ: “Thời gian không còn sớm nữa, hay là cô về trước đi, lái xe của tôi.”

Cô đưa túi của mình qua.

Hai ngày nay, đều là Phó Kình Hiên đưa đón cô, xe của cô luôn đỗ ở trong gara này, không có di chuyển.

Bây giờ vừa hay có thể cho thư ký Đông mượn đi.

Thư ký Đông cũng không từ chối, sau khi cầm lấy túi của Bạch Dương thì lục tìm chìa khóa.

Sau khi tìm được chìa khóa, cô ta trả lại túi cho Bạch Dương: ‘Sếp Bạch, vậy tôi đi trước.”

Bạch Dương đầu tiên ừ một tiếng, cuối cùng lại nghĩ ra điều gì đó, gọi cô ta lại: “Đợi chút.”

“Chủ tịch còn có gì căn dặn sao?” Thư ký Đông thu hồi tay mở cửa lại.

Bạch Dương mím đôi môi đỏ nói: “Bên phía bệnh viện, cô phái người trông Bạch Viện, mấy ngày nay, đừng để cô ta rời khỏi bệnh viện nửa bước.”

Sau khi Bạch Viện bị lấy trứng, chắc chắn là phải nằm viện mấy ngày.

Mấy ngày này, tuyệt đối không thể để Bạch Viện chạy được.

Ngộ nhỡ ra ngoài phát điên, làm chuyện gì đó thì phiền.

Thư ký Đông cũng biết Bạch Dương đang lo lắng chuyện gì, gật đầu với vẻ nghiêm túc: “Yên tâm đi sếp Bạch, tôi sẽ sắp xếp.”

“Vậy thì tốt, đi đi, đi đường lái xe chậm chút.’ Bạch Dương mỉm cười.

Thư ký Đông đẩy mắt kính: “Được, vậy tôi đi trước đây chủ tịch.”
 
Back
Top Dưới