Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1546


CHƯƠNG 1546

Vài giây sau, cô ấy lắc đầu, nói xin lỗi: “Xin lỗi anh Phó, tôi nên chính miệng nói với cô ấy chuyện này thì hơn, dù gì cũng là chuyện quan trọng.”

Làm sao Phó Kình Hiên không nhận ra người phụ nữ này không tin anh chứ.

Nhưng cũng chẳng hề gì, đôi môi mỏng thản nhiên lên tiếng: “Nếu cô muốn chính miệng nói với cô ấy thì để ngày mai hãng tới. Tôi thấy vẻ mặt cô cũng không sốt sắng cho lắm, chứng tỏ chuyện này có thể từ từ nói cũng được.”

Tống Bội Như gật đầu: “Đúng là thế, vậy tôi xin cáo từ, không làm phiền tổng giám đốc Phó nữa.”

Nói xong, cô ấy quay người định rồi đi.

Nhưng vừa đi được một bước, cô ấy lại nhớ ra chuyện gì đó, vội quay người lại: “Khoan đã anh Phó.”

Động tác đóng cửa của Phó Kình Hiên dừng lại, khó chịu mím đôi môi mỏng: “Cô còn chuyện gì nữa sao?”

Đột nhiên Tống Bội Như khom người trước anh: “Tôi đã nghe ba tôi nói rồi, anh tìm ba của Lý Tân Vinh bàn chuyện anh ta có người tình bên ngoài, làm chuyện có lỗi với nhà họ Tống của tôi. Do đó ba của Lý Tân Vinh đã hung hăng dạy dỗ anh ta một trận, bắt anh ta phải cắt đứt với cô gái kia, còn bồi thường rất nhiều thứ cho nhà họ Tống nữa. Tôi thật lòng rất cảm ơn anh Phó.”

Phó Kình Hiên nhìn cô ấy với vẻ mặt vô cảm: “Cô muốn cảm ơn thì cảm ơn Bạch Dương ấy, tôi làm vậy là vì cô ấy. Cô ấy quan tâm đến người bạn như cô, không muốn thấy cuộc sống sau này của cô trở nên vô vọng cho nên tôi mới làm như thế.

Tất nhiên, đây chỉ là một trong những nguyên nhân. Lý do thật sự là người tình của Lý Tân Vinh, đó là đứa em gái cùng ba khác mẹ của Bạch Dương, tôi chỉ muốn để Lý Tân Vinh vứt bỏ Bạch Viện thôi.”

Bạch Dương không có tình cảm gì với Bạch Viện nhưng cũng không muốn để cô †a làm người thứ ba, vì làm vậy sẽ làm mất mặt Bạch Hạo.

Cho nên anh mới khiến Lý Tân Vinh từ bỏ Bạch Viện, như vậy thì cô ta không thể làm kẻ thứ ba được nữa.

Tống Bội Như mỉm cười: “Không cần biết là nguyên nhân gì, nhưng anh Phó và cô ấy cũng đã giúp tôi, cho nên tôi rất cảm ơn hai người. Có điều tối nay tôi vội vàng tới đây nên không chuẩn bị quà gì, qua ngày mai tôi sẽ tặng bù. Vậy tôi cáo từ trước đây.

“Ừ”” Phó Kình Hiên thản nhiên đáp lại.

Tống Bội Như cúi người lần nữa, sau đó quay lưng bỏ đi.

Anh đóng rầm cửa lại, trở về phòng khách lấy laptop lúc nãy đặt tại đó rồi đi lên lầu.

Lúc đi ngang qua phòng của Bạch Dương, anh bước chậm lại, nhìn thoáng qua cánh cửa phòng cô.

Thấy ánh đèn trong phòng le lói qua khe cửa, anh chợt dừng lại.

Đèn vẫn còn sáng, Bạch Dương chưa ngủ ư?

Nghĩ vậy, Phó Kình Hiên đưa tay lên gõ cửa, định kể lại cho cô nghe về chuyện Tống Bội Như tới tìm cô một chút.

“Bạch Dương, em có trong đó không?” Phó Kình Hiên vừa gõ cứa vừa lên tiếng hói.

Tuy nhiên, anh gõ cửa suốt cả hồi mà vẫn không thấy ai ra mở, bên trong cũng không có động tĩnh gì.

Cô ngủ rồi ư?

Phó Kình Hiên cau mày, ngay sau đó đã phủ nhận suy nghĩ này.

Không thể nào, Bạch Dương khi ngủ rất ghét để đèn, nếu mở đèn thì cô không ngủ được.

Vậy chắc là cô chưa ngủ rồi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1547


CHƯƠNG 1547

Nhưng tại sao lại không mở cửa, lẽ nào cô không ở trong phòng?

Nghĩ tới đây, vẻ mặt Phó Kình Hiên căng cứng, anh không gõ cửa nữa, đặt tay lên nắm cửa xoay nhẹ một cái, cửa mở ra.

Anh đẩy cửa đi vào, đầu tiên nhìn về phía giường ngủ trước, thấy trên giường không có ai, con ngươi của anh bỗng co rút lại.

Cô thật sự không ở đây.

Cô đi đâu rồi?

Trái tim Phó Kình Hiên trở nên căng thẳng, siết chặt tay lại, xoay cổ bắt đầu quan sát †rong phòng xem rốt cuộc Bạch Dương rời khỏi phòng bằng cách nào.

Dù gì anh ở dưới lầu cũng không thấy cô đi xuống đâu.

Nhưng quan sát một lúc, anh chợt thấy có thứ gì đó vừa dài vừa đen kịt giống như tóc ở dưới đất cách phòng tắm không xa.

Chẳng qua tầm nhìn của anh hầu như bị sofa trước mặt chặn lại nên cũng không chắc chắn lắm.

Nhưng Phó Kình Hiên vẫn bước vòng quanh giường đi tới chỗ sofa, định kiểm tra một chút thì thấy Bạch Dương đang nằm dưới đất, dáng vẻ không rõ sống chết.

“Bạch Dương!” Vẻ mặt của Phó Kình Hiên thay đổi rõ rệt, ba chân bốn cảng chạy tới kiểm tra tình hình của cô.

Anh đỡ Bạch Dương lên, để cô tựa vào lòng mình, sau đó đưa tay sờ trán cô, phát hiện cô không bị sốt. Anh lại thăm dò hơi thở của cô thì thấy hô hấp ổn định và nhẹ nhàng chứ không thở dồn dập như khi bị bệnh.

Phó Kình Hiên bỗng bình tĩnh lại, thậm chí có hơi buồn cười.

Vì Bạch Dương không hề bị bệnh, cô chỉ ngủ thiếp đi thôi.

Có điều anh cũng phải khâm phục cô thật đấy, ngủ quên ngay ở đây luôn, cô không sợ bị cảm lạnh à.

Phó Kình Hiên không có ý gọi Bạch Dương dậy, vòng hai cánh tay cô qua cổ của mình, sau đó một tay n*ng m*ng rồi bế cô lên, đi về phía chiếc giường.

Tới bên giường, anh đặt cô lên, sửa sang lại những sợi tóc trên mặt rồi đắp chăn lại.

Sau đấy anh nghiêng người hôn nhẹ lên trán cô rồi mới đứng dậy tắt đèn rời đi.

Đến hôm sau, lúc Bạch Dương tỉnh dậy đã là mười một giờ trưa.

Cô mở mắt ra, nhìn lên trần nhà rồi lại nhìn cái giường bên dưới, cả người chợt ngây ra.

Lạ thật, sao cô lại nằm trên giường?

Cô nhớ hôm qua lúc mình tắm xong đi ra thì say đến mức ngã nhào dưới đất cơ mà?

Lẽ nào tối qua Phó Kình Hiên vào phòng cô?

Bạch Dương mím môi dưới, day huyệt thái dương rồi ngồi dậy từ trên giường.

Cô vừa đứng dậy đã xém chút buồn nôn đến phát ói, vì đầu óc cô vẫn còn hơi choáng váng, thậm chí có hơi chướng nữa, khiến cả người vô cùng khó chịu.

Nhưng Bạch Dương vẫn kiên trì vén chăn xuống giường. Sau khi mang dép vào, cô đờ đẫn đi vào phòng tắm, bò rạp trên bồn cầu nôn thốc nôn tháo.

Sau khi nôn xong, cô mới cảm thấy cả người dễ chịu. Tuy đầu vẫn hơi choáng váng nhưng ít ra thì cảm giác buồn nôn đã biến mất.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1548


CHƯƠNG 1548

Bạch Dương vươn tay, ấn nút xả nước rồi đứng dậy đi tới bồn rửa mặt đánh răng súc miệng.

Sau khi sửa soạn một lúc, tới khi ra ngoài thì đã là chuyện của một tiếng sau đó.

Bạch Dương vừa đi tới cầu thang thì đã nghe thấy tiếng của Phó Kình Hiên truyền tới từ phòng khách bên dưới: “Nhà họ Lý làm cũng khá đấy.”

Anh vừa dứt lời, tiếp theo lại có giọng nữ vang lên.

Cô gái kia không nói gì nhưng lại cười, tiếng cười như tiếng chuông bạc, nghe rất êm tai.

Bạch Dương nghe ra giọng nữ này, bước chân xuống lầu chợt dừng lại, tay vịn lan can vô tình siết chặt, nét mặt có hơi khó coi.

Ha, hoa đào của Phó Kình Hiên quả nhiên nhiều ú ụ mà.

Hôm qua là Bạch Viện, hôm nay lại thêm một người nữa.

Ngày mai còn có người tiếp nữa đúng không.

Bạch Dương càng nghĩ càng thấy khó chịu, không nhịn được mà hừ lạnh một tiếng.

Tuy âm thanh không lớn nhưng thính lực của Phó Kình Hiên khá tốt, anh quay đầu nhìn lên lầu thì đã thấy Bạch Dương đang đứng ở cầu thang. Gương mặt lạnh nhạt kia lập tức trở nên ôn hòa, ngay cả giọng nói cũng dịu dàng: “Em dậy rồi à?”

Bạch Dương không thèm ngó ngàng đến anh, quay đầu sang một bên.

Không phải anh đang nói chuyện với phụ nữ, chọc cho người ta vui vẻ à? Để ý tới cô làm gì?

Còn không nói chuyện tiếp với người ta đi, đừng lạnh nhạt người ta thế.

Phó Kình Hiên thấy dáng vẻ không vui của Bạch Dương, trên đầu chợt hiện lên một dấu chấm hỏi vô hình.

Cô lại làm sao nữa vậy?

Tống Bội Như đang ngồi đối diện với anh nên không nhìn thấy cầu thang. Nhưng khi cô ấy thấy Phó Kình Hiên nhìn chằm chằm về phía đó, còn lên tiếng nói chuyện nữa, cô ấy lập tức đoán ra Bạch Dương đã dậy rồi. Vẻ mặt cô ấy mừng rỡ, sau đó vội đứng lên, vòng qua sofa bước tới trước một khoảng. Sau khi nhìn thấy cầu thang, cô ấy mới dừng lại, vẫy tay với Bạch Dương đang đứng trên lầu: “Bạch Dương.”

Cô nghe ra giọng nói của Tống Bội Như, đầu tiên hơi ngỡ ngàng, sau đó quay đầu, ngạc nhiên thốt lên: “Là cậu à?”

Cho nên người mà Phó Kình Hiên đang nói chuyện lúc nấy là Tống Bội Như chứ không phải người phụ nữ khác mà cô không quen biết.

“Sao vậy? Mới một ngày không gặp mà không quen tớ luôn rồi à?” Tống Bội Như nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của cô, bèn cười nói.

Bạch Dương lắc đầu: “Không phải, tớ chỉ ngạc nhiên sao cậu lại tới đây thôi.”

Còn nói chuyện vui vẻ với Phó Kình Hiên như thế.

“Tớ tới đây là muốn cảm ơn cậu và tổng giám đốc Phó.” Tống Bội Như đáp: “Nhưng cậu vẫn chưa dậy nên tớ và tổng giám đốc Phó ở đây vừa nói chuyện vừa chờ cậu luôn.”

“Thế ư? Vậy… lúc nãy hai người đang nói chuyện gì thế?” Bạch Dương liếc Phó Kình Hiên, cuối cùng quay sang nhìn Tống Bội Như, giọng nói có vẻ ghen ghét.

Anh nhướng mày, khẽ cười vài tiếng.

Trong lòng anh đã rõ tại sao lúc nãy cô không vui rồi.

Cô thấy anh và người phụ nữ khác trò chuyện nên tỏ ra giận dỗi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1549


CHƯƠNG 1549

“Bọn tớ đang nói tới Lý Tân Vinh đó.” Tống Bội Như vẫn chưa nghe ra được sự ghen tuông ẩn giấu trong giọng điệu của Bạch Dương. Cô ấy cười trả lời: “Hôm qua anh Phó đã nói với ba của Lý Tân Vinh về chuyện anh ta có người tình bên ngoài.

Cho nên tối qua nhà họ Lý ép anh ta đến tận nhà xin lỗi tớ, còn kêu Lý Tân Vinh tống cô tình nhân kia đi nữa.”

“Thì ra là thế à.” Bạch Dương chợt hiểu ra và gật đầu.

Chẳng trách lúc nấy anh nói nhà họ Lý làm khá đấy.

Thì ra là có ý này.

Trong lòng của Bạch Dương cảm thấy thoải mái, cũng không còn thấy khó chịu nữa.

Cô đỡ tay vịn lan can rồi tiếp tục đi xuống lầu.

Phó Kình Hiên thấy hai chân cô có vẻ run run, đột nhiên hiểu ra điều gì đó. Anh đặt tạp chí trong tay xuống, đi vào nhà bếp nhờ người mang bát canh giải rượu vẫn luôn giữ ấm mà buổi sáng chính anh đã nấu ra cho Bạch Dương: “Em uống đi.”

“Đây là gì thế?” Cô nhìn nước canh đen ngòm trong bát, ngửi thấy mùi lạ tản ra, tỏ ra chê bai nhăn mũi lại.

“Canh giải rượu.” Phó Kình Hiên đáp.

Bạch Dương cau mày: “Sao canh giải rượu lại có màu và mùi này chứ?”

Phó Kình Hiên cúi đầu nhìn nước canh đen ngòm trong bát, im lặng vài giây: “Quả thật hơi khó coi, mùi cũng không dễ chịu nhưng có hiệu quả là được. Em uống đi.”

Thật ra canh giải rượu này tối qua anh học nấu từ trên mạng.

Tối qua, sau khi đặt Bạch Dương xuống giường, anh ngửi thấy mùi rượu trên người cô. Cho dù cô đã tắm thì mùi rượu vẫn còn phảng phất.

Vậy nên chẳng mấy chốc anh đã hiểu ra nguyên nhân thật sự khiến cô ngủ dưới đất, chắc chắn là do say rượu nên mới ngất đi.

Cho nên lúc anh rời khỏi phòng của cô liền xuống lầu đi vào nhà bếp, mày mò cách nấu canh giải rượu.

Sau đấy nấu ra được bát canh này, chỉ có điều bát canh trong tay cô và bát canh mà anh học trong video trông hoàn toàn khác nhau.

Nhưng vì để thử xem canh giải rượu do mình nấu ra có hiệu quả hay không, anh còn cố tình uống hơi say rồi lại uống canh giải rượu mà mình đã nấu. Đợi sáng nay tỉnh dậy, anh phát hiện mình không có bất cứ di chứng gì do cơn say để lại, vậy là biết ngay canh giải rượu mình nấu rất có hiệu quả.

Ban đầu anh định để Bạch Dương uống xong, chờ cô hỏi là ai nấu thì anh sẽ kiêu ngạo nói cho cô biết là do anh nấu. Chưa biết chừng anh có thể nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên và ánh mắt tán thưởng của cô.

Nhưng bây giờ thấy dáng vẻ chê bai của cô, thôi bỏ đi vậy, không thừa nhận do mình nấu thì tốt hơn.

Nghĩ tới đây, Phó Kình Hiên mím môi ho nhẹ một tiếng rồi đáp: “Tôi cũng không rõ nữa, có thể là mùi vị mới mà tiệm rượu bên ngoài nghiên cứu ra.”

“Mùi vị mới?” Khóe môi của Bạch Dương run rẩy: “Tiệm rượu nào to gan thế, dám . chế ra thứ canh giải rượu nhìn giống thuốc độc thế này, e là một ly cũng chẳng bán ra được đâu. Dù gì trừ kẻ ngốc ra thì bình thường ai lại đi mua thứ canh giải rượu này chứ”

Trên trán Phó – kẻ ngốc – Kình Hiên hiện mấy vạch đen, nhìn cô với ánh mắt hơi u oán.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1550


CHƯƠNG 1550

Bạch Dương vẫn chưa nhận ra anh có gì bất thường, nhưng Tống Bội Như ở bên cạnh vẫn luôn không cất tiếng thì lại cảm nhận được, cô ấy thò tay giật ống tay áo cô.

“Sao vậy?” Bạch Dương quay đầu nhìn cô ấy.

Tống Bội Như không nói gì, chỉ hất cằm về phía Phó Kình Hiên.

Bạch Dương nhìn sang, thấy vẻ mặt cùng ánh mắt đang nhìn vào bát canh giải rượu của anh, cô bỗng hiểu ra gì đó, ngượng ngùng cười trừ: “m… xin lỗi anh nha, không phải tôi cố tình đâu, chỉ là tôi quên mất bát canh này là do anh mua.”

. Cũng không phải cô đang nói dối, lúc nãy cô thật sự quên mất mà.

Nếu không thì cũng sẽ không nói cái gì mà chỉ có kẻ ngốc mới đi mua loại canh giải rượu này.

Cô nói thế là đã mắng luôn cả anh.

Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Bạch Dương, Phó Kình Hiên bất đắc dĩ thở dài, cất giọng cưng chiều: “Được rồi, em mau uống đi, không phải còn nhức đầu à?”

Bạch Dương mỉm cười: “Ờ, tôi uống”

Tuy bát canh giải rượu này trông có vẻ không phải thứ ngon lành gì, nhưng cũng là ý tốt của anh.

Cô không thể từ chối sự quan tâm này của anh được.

Nghĩ thế, Bạch Dương hít một hơi thật sâu, sau đó nhắm chặt mắt lại, ngẩng đầu lên nốc cạn một hơi canh giải rượu trong bát.

Lúc cô uống, Phó Kình Hiên lại thò tay vào túi, sờ trong túi lấy ra một viên kẹo bơ cứng. Sau đó anh cầm trong tay rồi nhìn Bạch Dương.

Đợi sau khi cô uống xong, còn chưa kịp đặt bát xuống thì đã thấy trước mắt có thêm một viên kẹo.

Cô sững người, ngẩng đầu nhìn sang người đưa kẹo.

Đôi mắt của người đàn ông khẽ lóe sáng: “Mùi vị của canh giải rượu này thật sự không ngon lành gì, ăn kẹo vào có thể áp vị trong miệng lại.”

Anh là người nấu canh, dĩ nhiên biết mùi vị của nó ra sao.

Vì thế anh đã cố tình chuẩn bị viên kẹo này.

Thấy Phó Kình Hiên chu đáo và tỉ mỉ như thế, sau khi hơi ngơ ngác một lúc, trong lòng Bạch Dương lại dâng trào cảm giác ấm áp, cô mỉm cười: “Cảm ơn anh.”

Cô đưa tay lấy kẹo.

Phó Kình Hiên cũng nói nhỏ: “Không có gì, đưa bát cho tôi.”

Bạch Dương cũng không từ chối, đưa bát qua cho anh.

Anh cầm lấy bát, quay người đi vào bếp.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Trong phòng khách tạm thời chỉ còn lại Bạch Dương và Tống Bội Như.

Tống Bội Như sờ cằm, thấy Bạch Dương bóc vỏ kẹo, rồi lại nhìn sang Phó Kình Hiên ân cần vào bếp, bỗng chốc cô ấy đã hiểu ra hết mọi chuyện, bèn nở nụ cười thú vị.

“Bạch Dương, hình như anh Phó rất thích cậu đó.” Tống Bội Như lên tiếng.

Nghe thấy cô ấy nói vậy, Bạch Dương đang ngậm kẹo chợt khựng lại, sau đó cụp mắt, giọng nhỏ nhẹ: “Ờm, chắc là vậy.”

Tống Bội Như thấy Bạch Dương thừa nhận Phó Kình Hiên thích cô, cô ấy lại nói: “Vậy cậu có định đến với anh Phó không?”

“Tớ không biết nữa.” Bạch Dương lắc đầu, sau đó vòng qua sofa, ngồi xuống ghế sofa đơn ở bên cạnh.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1551


CHƯƠNG 1551

“Không biết?” Tống Bội Như cũng đi qua: “Ý của cậu là cậu thật sự từng cân nhắc đến chuyện đến với anh ấy, chỉ là chưa quyết định chắc chắn thôi đúng không?”

. Bạch Dương cắn viên kẹo trong miệng: “Đúng vậy, cậu cũng biết rồi đấy, tớ từng ly hôn một lần rồi. Cho nên bây giờ đối với chuyện tình cảm, tới đã không còn dũng cảm để chịu tổn thương lần nữa. Vì vậy nếu tớ chưa hoàn toàn quyết định thì tớ không định ở bên cạnh ai cả.”

“Cậu nói cũng phải.” Tống Bội Như gật đầu, sau đó căm phẫn dâng trào: “Đều tại người chồng cũ đáng ghét kia của cậu, dám làm †ổn thương cậu, hại cậu không dám tìm mùa xuân thứ hai cho mình.”

Khóe miệng của Bạch Dương run rẩy, cô không lên tiếng.

Có phải cô nên nói ra chuyện Phó Kình Hiên là chồng cũ của mình không?

Thôi vậy, đừng nói thì hơn.

“Nhưng Bạch Dương, tớ cảm thấy hai người có thể bên nhau.” Tống Bội Như nhìn Bạch Dương rồi nói tiếp.

Bạch Dương cúi người rót ly trà cho mình: “Tại sao?”

“Rất đơn giản thôi, vì anh Phó thích cậu, mà cậu thì cũng thích anh ấy.” Tống Bội Như nhún vai đáp lời.

Câu trả lời của cô ấy nhẹ bẫng nhưng lại khiến vẻ mặt của Bạch Dương thay đổi ngay lập tức, con ngươi mở to, chiếc ly trong tay xém chút bị cô đập vỡ.

Cô… thích Phó Kình Hiên ư?

Sao có thể chứ?

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

Cô rất chắc chắn rằng mình không có tình cảm với Phó Kình Hiên, cho nên làm sao thích anh được.

“Bạch Dương, cậu sao thế?” Tống Bội Như thấy cô phản ứng lớn như thế chợt bị hết hồn một phen.

Bạch Dương véo lòng bàn tay, miễn cưỡng †ỏ ra bình tĩnh, nở nụ cười gượng gạo nhìn cô ấy: “Tớ không sao, chỉ là bị câu nói khi nãy của cậu làm ngạc nhiên thôi.”

“Ngạc nhiên á?” Tống Bội Như cau mày, rõ ràng cô ấy không hiểu.

Cô ấy không hiểu chuyện này thì có gì đáng ngạc nhiên chứ.

Bạch Dương xoay ly nước trong tay: “Đúng vậy, cậu nói tớ thích Phó Kình Hiên thì khác gì nói đùa, sao tớ có thể thích anh ấy được chứ”

“Tớ đâu có nói đùa, cậu thích anh ấy thật đấy” Tống Bội Như ngồi chéo chân rồi nói: “Tớ thấy rất rõ luôn, ánh mắt cậu nhìn anh Phó thật sự là có tình cảm. Hơn nữa lúc nãy cậu cũng vừa mới nói rồi đấy, cậu đã từng cân nhắc đến chuyện đến với anh ấy, chỉ là chưa hạ quyết tâm thôi. Vậy thì Bạch Dương, tớ hỏi cậu, nếu cậu không thích anh ấy thì tại sao cậu lại có suy nghĩ đến với anh ấy chứ? Không phải tự cậu rất mâu thuẫn à?”

.„. Con ngươi của Bạch Dương run lên, mấp máy miệng, bỗng chốc không thốt lên lời, trong lòng rối như tơ vò.

Đúng vậy, nếu mình không thích Phó Kình Hiên thì tại sao trong đầu lại có suy nghĩ muốn đến với anh chứ không phải A Khởi hay Tiểu Triết?

Dù gì họ cũng thích cô mà.

Cho nên… cô thật sự… thích Phó Kình Hiên ư?

Không, nên nói là cô thật sự rung động trở lại với anh rồi ư?

Trong thoáng chốc, cả người của Bạch Dương choáng váng, ngồi bất động tại chỗ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1552


CHƯƠNG 1552

Rõ ràng, nhận thức này khiến cô không cách nào bình tĩnh được.

Cô không biết tại sao mình lại rung động với Phó Kình Hiên lần nữa. Rõ ràng cô đã thề rằng sẽ không yêu người đàn ông này nữa, thế nhưng bây giờ cô vẫn vô thức yêu anh.

Chẳng lẽ anh chính là nghiệt duyên của cuộc đời cô, thoát không được mà tránh cũng không xong?

Bạch Dương cắn chặt môi, trong lòng đầy những cảm xúc phức tạp khó nói.

Bỗng nhiên cô hiểu ra tại sao dạo này mình lại để ý đến Phó Kình Hiên như thế, thấy anh quan tâm đ ến cô thôi là cô sẽ cảm thấy rất vui vẻ, thấy anh bị thương sẽ cảm thấy lo lắng, thấy anh nói chuyện với người phụ nữ khác sẽ cảm thấy buồn bực.

Tất cả mọi thứ đều xuất phát từ tình yêu của cô với anh.

Cả người Bạch Dương khẽ run lên, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Cô đang suy nghĩ xem rốt cuộc mình có ý nghĩ đó với Phó Kình Hiên từ bao giờ.

Ngay sau đó, nhiều ký ức bắt đầu hiện lên trong tâm trí, một lát sau, cuối cùng cô cũng đã sắp xếp lại chút đầu mối.

Cô đã biết mình rung động với Phó Kình Hiên từ khi nào rồi.

Đó là khi cô bị Diệp Chí bắt cóc, Phó Kình Hiên đã không màng đến tính mạng mà đuổi theo để rồi cùng rơi xuống vách núi với cô.

Có lẽ ngay lúc đó, tình cảm với Phó Kình Hiên lại lần nữa mọc rễ nảy mầm trong trái †im của cô.

Dù sao người có thể liều cả tính mạng mà nhảy xuống vách đá chỉ để cứu cô như Phó Kình Hiên, không thể nào không khiến cô cảm động cho được.

Mà sau đó, thái độ của cô với anh đã thay đổi chóng mặt, không còn lạnh lùng như trước kia nữa, hơn nữa cơ hội gặp mặt anh cũng tăng lên nhiều, thậm chí sau đó Phó Kình Hiên còn từng cứu cô vài lần nữa.

Vì thế nên, sao cô có thể không rung động với anh cho được!

Hơn nữa, anh còn là người cô từng yêu trước kia, yêu thêm lần nữa cũng không phải chuyện gì khó hiểu.

Hoặc rất có thể, cô chưa bao giờ buông bỏ được anh cả…

Càng nghĩ nhiêu, cảm xúc của Bạch Dương càng trở nên loạn hơn, cảm giác cả người cô cũng trở nên nặng nề.

Tống Bội Như bên cạnh thấy vậy, hơi lo lắng: “Bạch Dương, cậu…”

“Em sao thế?” Tống Bội Như còn chưa nói xong đã bị Phó Kình Hiên đi từ bếp ra ngắt lời.

Phó Kình Hiên thấy Bạch Dương cúi đầu, trạng thái rõ ràng không ổn lắm. Anh rảo bước nhanh đến chỗ cô, đặt tay lên vai cô.

Cơ thể Bạch Dương bỗng cứng đờ lại, nghiêng đầu nhìn bàn tay đặt trên vai mình, trong lòng hoảng hốt. Sau đó cô bỏ tay anh ra, đánh mắt lại nhìn sang Tống Bội Như, nói sang chuyện khác: “Đúng rồi Bội Như, tự nhiên cậu đến đây có chuyện gì thế?”

Đột nhiên cô không biết phải đối mặt với Phó Kình Hiên như thế nào.

Bởi vì cô không thể chấp nhận sự thật rằng mình lại yêu anh một lần nữa.

Có lẽ chỉ sau khi cô chấp nhận rằng mình thật sự đã yêu anh, cô mới có thể thoải mái tiếp xúc anh mà không có chút gánh nặng nào cả.

Có lẽ rằng đến tận khi đó, cô mới có thể tự quyết định rằng mình có muốn ở bên anh hay không.

Còn bây giờ, thật sự cô không thể làm được.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1553


CHƯƠNG 1553

Thấy Bạch Dương bỗng thay đổi thái độ với mình nhanh như vậy, né tránh anh như đang né tránh thứ gì đó vô cùng đáng sợ, ánh mắt Phó Kình Hiên tối sầm lại, bờ môi mỏng mím chặt: “Bạch Dương, có phải em làm sao rồi không?”

“Không đâu, tôi không sao hết mà.” Bạch Dương cụp mi xuống, trả lời với giọng hơi run rẩy.

Phó Kình Hiên vươn tay ra nâng cằm cô lên, cúi đầu nhìn chằm chằm cô: “Nhìn thẳng tôi mà trả lời. Rốt cuộc em làm sao hả?”

Tại sao anh chỉ mới đặt bát xuống, xử lý nốt canh giải rượu còn trong nồi thôi mà khi quay lại, thái độ của cô với anh đã thay đổi rồi?

Lúc Bạch Dương bị anh nâng cằm lên, ánh mắt nhìn thẳng vào anh.

Nhìn thấy vẻ quan tâm, lo lắng trong ánh mắt của anh, đôi môi đỏ mọng của cô khẽ hé mở như đang muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng, cô vẫn im lặng, gạt tay anh ra rồi quay đầu sang hướng khác, ánh mắt phức tạp, trả lời lại anh: “Tôi không sao, anh đừng hỏi nữa.”

Phó Kình Hiên cau mày, hiển nhiên là không hài lòng với câu trả lời của cô.

Nhưng anh không muốn ép cô, vậy là bèn chuyển tầm nhìn sang Tống Bội Như ở bên cạnh.

Tống Bội Như cũng không ngờ lửa lại lan đến mình, vội vàng xua tay, lại chỉ tay về Bạch Dương.

Ý là Bạch Dương không muốn nói, cô ấy cũng không nói được gì cả.

Phó Kình Hiên nheo mắt vào, bờ môi mỏng mím lại lộ ra vẻ lạnh lùng, cũng không nói gì nữa, nhíu chặt mày không biết đang nghĩ gì.

“Bội Như, cậu còn chưa nói là cậu đến đây làm gì đâu.” Nhận ra bầu không khí lúc này hơi ngột ngạt, Bạch Dương hít một hơi, nhếch khóe miệng lên cố hết sức mỉm cười, nói lại lời vừa rồi lần nữa.

Tống Bội Như nhìn gương mặt đẹp trai đang tối sầm của Phó Kình Hiên thì cũng biết phải chuyển chủ đề hâm nóng bầu không khí. Sau khi ho một tiếng, cô ấy vội vàng trả lời: ‘Không phải tớ vừa nói rồi sao, tôi tới để cảm ơn hai người, ngoài ra còn có một chuyện rất quan trọng muốn nói cho cậu biết.”

Nói đến đây, vẻ mặt của cô ấy trở nên nghiêm túc hơn nhiều.

Bạch Dương thấy cô ấy như vậy cũng biết chuyện tiếp theo thật sự rất quan trọng, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc theo.

Ngay cả Phó Kình Hiên cũng không đứng sau Bạch Dương nữa mà đi đến ngồi xuống chiếc ghế sô pha bên cạnh cô, cũng muốn nghe chuyện mà Tống Bội Như định nói.

“Bội Như, có chuyện gì cậu cứ nói đi.’ Bạch Dương nhìn Tống Bội Như rồi nói.

Tống Bội Như gật đầu: “Được, để tớ nói. Tớ hy vọng cậu đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.”

“Ừm.” Bạch Dương đáp lại.

Tống Bội Như nhắm mắt lại, sau khi sắp xếp lại từ ngữ, cô ấy từ tốn nói: “Tớ cũng từng nói với cậu là từ lâu tớ đã biết Lý Tân Vinh có người tình bên ngoài rồi. Tớ cũng biết tên của người tình kia là Bạch Viện, chỉ là lúc ấy cũng không nhận ra cô ta có quan hệ với cậu, cũng không đi điều tra làm gì.

Dù sao cũng chỉ là một tình nhân không thể ló mặt ra ngoài thôi, không đáng để tớ bận tâm đ ến. Tớ mà bận tâm đ ến thì thành ra làm chuyện rẻ tiền mất. Nhưng mãi cho đến hôm qua, anh Phó và ba của Lý Tân Vinh nhắc đến Bạch Viện. Ba Lý Tân Vinh đến nhà tớ nói chuyện với ba tớ thì tớ mới biết Bạch Viện là em gái cậu. Sau đó tớ lập †ức nghĩ đến chuyện mà tớ tình cờ nghe được mấy tháng trước.”

Bạch Dương kinh ngạc quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.

Anh nói chuyện về Bạch Viện với bố chồng tương lai của Bội Như ư!
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1554


CHƯƠNG 1554

Nhưng mà anh nói đến Bạch Viện làm gì?

Như thể nhận ra được ý nghĩ trong lòng của Bạch Dương, Phó Kình Hiên cầm cốc nước lên nhấp một ngụm: “Không phải em không muốn để cho Bạch Viện tiếp tục làm kẻ thứ ba à? Vậy cứ để nhà họ Lý vứt bỏ cô ta đi, như thế thì cô ta không làm người thứ ba được nữa rồi. Vậy nên tối hôm qua tôi đã nói với ba của Lý Tân Vinh về chuyện này.

Nghe được lời này của anh, Bạch Dương vừa tức giận vừa buồn cười: “Thật đúng là vất vả cho anh rồi.”

Tức giận là vì anh chưa có sự đồng ý của cô mà đã tự mình hành động.

Nhưng buồn cười ở chỗ cách này của anh tuy thẳng thắn quá nhưng đúng là vô cùng hữu dụng.

“Không vất vả gì đu.” Bờ môi mỏng của Phó Kình Hiên nhếch lên, sau đó liếc nhìn Tống Bội Như: “Tiếp tục đi, cô nghe được cái gì?”

Tống Bội Như nhìn về phía Bạch Dương: “Mấy tháng trước, lúc tớ và một người chị em đi mua sắm ở trung tâm thương mại thì thấy Bạch Viện. Lúc ấy cô ta đang gọi điện thoại, cũng không phát hiện ra tớ nên tớ núp ở trong góc nghe được một chuyện khiến tớ vô cùng khiếp sợ. Bạch Viện nói rằng, ngay cả ba của mình mà cô ta cũng có thể giế t chết thì còn sợ gì một người chị chỉ có nửa huyết thống chứ?”

“Cậu nói gì cơ? Cậu nói… Bạch Dương đứng bật dậy, cả người run rẩy không ngừng, sắc mặt càng thêm tái nhợt, giọng nói run rẩy xác nhận lại: “Cậu nói… cậu nghe được Bạch Viện nói là ba tớ do bị Bạch Viện hại chết sao?”

Mặt Phó Kình Hiên cũng biến sắc, đồng tử hơi co lại.

Bạch Hạo không phải là nhảy lầu tự sát sao?

Lúc Bạch Hạo tự sát, Bạch Viện cũng ôm tiền chạy mất rồi, sao lại còn chuyện liên quan đến Bạch Viện nữa?

“Đúng vậy.’ Tống Bội Như gật đầu khẳng định: “Lúc ấy tớ nghe rất rõ những lời này, thậm chí còn kinh ngạc đến nỗi suýt nữa thì bị cô ta phát hiện. Bạch Viện nói, ba cô ta bị cô ta và mẹ cô ta cùng nhau bỏ thuốc, là loại thuốc mà khiến cho tinh thần lẫn thể lực của người ta càng ngày càng yếu. Chỉ cần để cơ thể và tinh thần của ba cô ta suy sụp từ từ, đến khi tinh thần không thể chịu nổi nữa thì chỉ cần tác động chút thôi là ba cô ta sẽ tự mình chấm dứt, vậy là sẽ chẳng có ai nghỉ ngờ đây là một âm mưu. Hơn nữa, cô ta còn cảm ơn với người bên đầu kia điện thoại, cảm ơn người kia đã đưa thuốc cho cô ta.”

Nghe được những lời này, trong đầu Bạch Dương ầm lên một tiếng, cảm giác như cả thế giới đều đang xoay tròn.

€ô vịn trán, cả người lắc lư, thiếu chút nữa đã ngã xuống.

Phó Kình Hiên thấy thế thì vội vàng đứng lên, một tay ôm cô vào lòng, để cô tựa vào lồ ng ngực mình rồi nói: “Cẩn thận một chút.”

“Tôi không sao.” Bạch Dương lắc đầu, giọng nói khàn khàn vô cùng nghẹn ngào.

Cô thật không ngờ việc ba cô tự sát lại còn có ẩn tình khác!

Cô vẫn luôn cho rằng, vì ba không chịu nổi chuyện Thiên Thịnh sắp phá sản, không chịu nổi khi biết tin mẹ con Bạch Viện cuỗm tiền bỏ chạy cho nên mới nhất thời xúc động nhảy lầu.

Nhưng mà bây giờ Tống Bội Như lại nói cho cô biết nguyên nhân thật sự khiến ba cô tự sát lại là vì uống thuốc, tỉnh thần bị ảnh hưởng rồi bị người khác giật dây k1ch thích nhảy lầu!

Không, sao có thể có chuyện này được!

Bỗng chốc, Bạch Dương thật sự khó mà chấp nhận được sự thật này.

“Bội Như, những gì cậu nói đều là thật sao?

Cậu không nói dối tớ đó chứ?” Bạch Dương vùng ra khỏi vòng tay của Phó Kình Hiên, xoay người đi tới trước mặt Tống Bội Như, cô nắm chặt hai tay Tống Bội Như, hỏi với giọng vừa sốt sắng lại vừa mong đợi.

Cô chỉ mong làm sao lời vừa rồi của Tống Bội Như là giả mà thôi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1555


CHƯƠNG 1555

Tất nhiên Tống Bội Như cũng nhìn ra được suy nghĩ của Bạch Dương. Cô ấy đau lòng nhìn cô, khẽ gật đầu nói: “Xin lỗi Bạch Dương, lời tớ nói đều là thật, tớ không hề lừa cậu. Lúc ấy tớ nghe được những điều này thì toàn thân cũng choáng váng, tớ còn nghĩ sao trên đời này lại có một đôi mẹ con xấu xa tệ hại đến như thế, ngay cả chồng mình và ba mình mà cũng muốn hại. Nhưng khi đó tớ không biết mối quan hệ của Bạch Viện với cậu, mãi cho đến ngày hôm qua tớ mới biết cô ta là em gái cậu, lúc đó tớ mới sực mình nhận ra người Bạch Viện hạ độc cũng chính là ba của cậu, cho nên tớ mới lập tức chạy tới muốn nói cho cậu biết chuyện này.”

Giây phút này, Bạch Dương cũng không còn cách nào tự lừa mình dối người mà nói rằng chuyện này không có khả năng là thật được nữa.

Cô lập tức mất đi toàn bộ sức lực, mặt mũi †ái nhợt, ngã ngồi xuống ghế sô pha, hai mắt thất thần nhìn mặt đất, chỉ cảm thấy cả người lạnh như băng.

“Bạch Dương.” Phó Kình Hiên đi tới, ân cần gọi cô một tiếng.

Bạch Dương ngẩng đầu nhìn anh một lát, một lúc sau mới cất tiếng: “Bạch Viện, cô †a… sao cô ta dám chứt Sao cô ta dám hạ thuốc cho ba, đầu độc ba hại ba chết như thế? Dù cô ta có cảm thấy ba không tốt với mình đi chăng nữa thì cô ta cũng không thể làm như vậy được, đó là ba ruột của cô †a cơ mài”

Huống hồ, ba còn chưa từng đối xử tệ với Bạch Viện.

Cũng chỉ bởi vì Bạch Viện không nghe lời nên trong lòng ba sinh ra mệt mỏi, mới đánh mới mắng Bạch Viện, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là ba không yêu thương cô ta.

Cho nên sao Bạch Viện có thể làm như vậy được chứ!?

Còn cả Lý Tú Chi nữa.

Ba không đối xử tốt với mẹ con bọn họ sao? Có cắt đứt chỉ tiêu của mẹ con bọn họ không?

Không hề! Mẹ con bọn họ muốn tiêu bao nhiêu là có bấy nhiêu. Thiên Thịnh xảy ra chuyện, ba cũng chưa từng cắt thẻ ngân hàng của hai người. Cho nên tại sao bọn họ phải đầu độc chồng và ba của mình như thế?

Càng nghĩ càng thấy đáng sợ, cơ thể Bạch Dương run rẩy không thôi, cuối cùng cô thật sự nhịn không được nữa, sụp đổ òa khóc lên.

Phó Kình Hiên xoa gáy cô, nhẹ nhàng ấn cô vào trong lòng mình, thấp giọng nói: “Khóc đi, khóc xong rồi thì em phải kiên cường lên, ngẫm lại xem phải làm thế nào để báo thù cho ba mình”

Thân thể Bạch Dương chợt cứng đờ lại, sau đấy lại khóc càng lớn hơn..

Phó Kình Hiên vừa nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an cô vừa nhìn về phía Tống Bội Như: “Cô vừa nói lúc đó Bạch Viện đang cám ơn người ở đầu dây bên kia đã cho cô ta thuốc đúng không? Vậy cô có nghe thấy người đó là ai không?”

Nghe được câu hỏi này của Phó Kình Hiên, Bạch Dương vội vàng hít sâu vài cái, cố ép mình phải tỉnh táo lại, sau đó cũng chui ra khỏi ngực anh, nhìn về phía Tống Bội Như.

Tống Bội Như lắc lầu xin lỗi: “Cái này thì không, lúc ấy Bạch Viện cũng không gọi †ên của đối phương, chỉ dùng một chữ ngài để đại diện cho người đó mà thôi.”

“Là Cố Việt Bân.” Bạch Dương cắn chặt môi, đột nhiên mở miệng nói.

Phó Kình Hiên cúi đầu nhìn cô: “Em chắc chắn là vậy sao?”

Bạch Dương gật đầu rất chắc chắn: “Sáu năm trước Thiên Thịnh xảy ra chuyện chính là vì Cố Việt Bân cố ý bày trò dụ ba tôi vào bẫy. Lúc ấy ba tôi muốn mua một mảnh đất, không biết Cố Việt Bân biết được từ đâu mà sau đó đã lôi kéo một người bạn tốt của ba tôi, để người bạn tốt kia cố ý tiết lộ với ông ấy rằng ở Thành Đông có một mảnh đất khá tốt.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1556


CHƯƠNG 1556

“Thành Đông?” Phó Kình Hiên nheo mắt: “Tôi nhớ cuối cùng miếng đất đó ở Thành Đông đào ra một vùng lớn mộ cổ đúng không?”

Bạch Dương ừ một tiếng: “Đúng vậy, Cố Việt Bân đã sớm biết mảnh đất kia có mộ cổ nên muốn dùng mảnh đất đó tính kế ba tôi, tính kế Thiên Thịnh. Ba tôi rất tin tưởng người bạn tốt kia, chưa từng nghi ngờ người đó sẽ lừa gạt ông ấy. Vậy là ba tôi bị lừa. Ông ấy gần như đã lấy hết tất cả tiền của Thiên Thịnh ra để đấu giá miếng đất đó rồi, nếu như miếng đất đó tốt thật thì Thiên Thịnh nhất định sẽ tiến thêm được một bước, nhưng miếng đất đó lại hoàn †oàn không phải.”

Nói tới đây, cô siết chặt tay, giọng điệu trở nên sắc bén hơn rất nhiều: “Một tháng sau khi thi công mảnh đất kia, đội thi công phát hiện ra một số lượng lớn mộ cổ, sau đó chuyện này khiến cho các cơ quan chức năng chú ý. Các ban ngành liên quan đều phái người đến điều tra một lượt, ai nấy đều cảm thấy rất có giá trị trong việc nghiên cứu khảo cổ học, nên sau đó nhà nước đã quyết định thu hồi mảnh đất kia, mà số tiền bồi thường cho Thiên Thịnh sau khi thu hồi lại chỉ bằng một phần mười số tiền mua đất khi trước!”

“Bởi vì số tiền còn lại không lấy lại được nên từ đó về sau Thiên Thịnh lập tức lâm vào tình cảnh lúc nào cũng có thể bị phá sản.” Phó Kình Hiên nói tiếp.

Bạch Dương nghẹn ngào gật đầu: “Thứ Cố Việt Bân muốn chính là khiến Thiên Thịnh bị phá sản. Sau khi mảnh đất đó phát hiện có mộ cổ, Cố Việt Bân từng tới nhà họ Bạch cười nhạo châm chọc ba tôi vô cùng trắng trợn, thừa nhận chuyện miếng đất kia là do ông ta làm. Sau đó còn nói vẫn chưa hết chuyện được đâu, ông ta còn muốn cho gia đình của ba tan cửa nát nhà. Thế nên người để mẹ con Bạch Viện hạ độc ba tôi, chắc chắn là Cố Việt Bân!”

“Điều này đúng là rất có khả năng.” Phó Kình Hiên vuốt cằm trầm ngâm nói: “Có điều, trước mắt vẫn chưa có chứng cứ gì xác minh chuyện này. Dù người đứng sau có là Cố Việt Bân đi nữa thì em cũng không có cách nào đâu.”

“Vậy Bạch Viện thì sao?” Bạch Dương nhìn anh: “Bắt được Bạch Viện là được rồi. Mẹ con Bạch Viện hạ độc ba tôi, vậy nhất định là cô ta biết ai là người cho cô ta thuốc mà.”

“Như vậy cũng được, nhưng chỉ sợ đến Bạch Viện cũng không biết ai là người đã đưa thuốc cho mình cũng nên. Có lẽ lúc đó người liên lạc với cô ta cũng không phải Cố Việt Bân mà là những người khác do ông ta sắp xếp thì sao? Vậy thì chúng †a vẫn không có cách nào định tội Cố Việt Bân.” Phó Kình Hiên nói ra một phỏng đoán khiến người khác không tài nào chấp nhận nổi.

Bạch Dương hạ mi mắt: ‘Không cần biết như thế nào, tôi cũng đều phải thử một lần.

Nói rồi cô hít sâu một hơi, sau đó lại nhìn về phía Tống Bội Như nói: “Bội Như, cậu có biết Bạch Viện bị nhà họ Lý đưa đi đâu không?”

“Tớ phải hỏi bác Lý một chút mới được.”

Tống Bội Như trả lời, sau đó lại như nghĩ đến điều gì đó, nói tiếp: “Nhưng mà phải đợi đến buổi chiều đã. Bây giờ bác Lý và ba †ớ đang mở một cuộc họp rất quan trọng, không thể kết thúc chỉ trong vài tiếng được, thế nên không liên lạc được đâu.”

“Không sao, khi nào liên lạc được thì cậu hỏi giúp tớ một câu.” Bạch Dương gật đầu cảm kích.

Sau đó, Tống Bội Như cũng tạm biệt rời đi.

Trong phòng khách chỉ còn lại Bạch Dương và Phó Kình Hiên.

Bạch Dương ngôi nguyên ở đó, đầu hơi cúi xuống, tâm trạng vẫn chưa được khôi phục được hoàn toàn.

Dù sao thì những điều Tống Bội Như nói cho cô biết thật khiến cô quá khiếp sợ, khiến cô vô cùng bi thương.

Phó Kình Hiên cũng không nói gì, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh che chở cho cô như một người bảo vệ.

Không biết qua bao lâu, Bạch Dương lau mặt, cuối cùng mới cất tiếng nói: “Anh biết không? Thật ra từ sáu năm trước tôi đã sớm nhận ra trạng thái của ba tôi có gì đó bất thường rồi, nhưng tôi lại không để nó trong lòng.”

“Ý em là sao?” Phó Kình Hiên rót cho cô một ly nước, đưa cho cô rồi hỏi.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1557


CHƯƠNG 1557

Bạch Dương nhận lấy ly nước, hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Một tháng trước khi ba tự sát, trạng thái tinh thần của ông ấy đã xảy ra vấn đề, lúc thì quên mất một số chuyện lúc thì bỗng dưng trở nên cáu gắt, lúc thì thường xuyên ở trong trạng thái thất thần.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó…” Cơ thể Bạch Dương hơi run rẩy, trên mặt cô tràn đầy vẻ tự trách: “Sau đó tôi có hỏi ba bị làm sao, ba nói ông ấy không sao, tôi cũng thật sự tin rằng ông ấy không sao, chỉ vì đang ưu sầu cho Thiên Thịnh thôi. Nếu như lúc đó tôi kiên trì một chút, tìm một bác sĩ đến khám cho ông ấy thì có thể sớm biết được ba bị hạ thuốc, vậy thì ba cũng sẽ không nhảy lầu. Tất cả đều là lỗi của tôi, rõ ràng tôi có thể cứu được ông ấy, nhưng bởi vì bản thân không để ý nên bỏ lỡ. Phó Kình Hiên, liệu có phải tôi là một đứa bất hiếu hay không?”

“Không, em không bất hiếu.” Phó Kình Hiên kéo tay cô lại, nghiêm túc nhìn cô rồi nói: “Dù sao thì trên đời này không ai có thể phòng ngừa những chuyện sẽ xảy ra vào vài giây sau cả, cũng không ai có thể nghĩ tới chuyện tinh thần của ba em không đúng là bởi vì uống thuốc. Cho nên mọi chuyện này đều không phải là lỗi của em, em không nên tự trách mình. Tôi nghĩ nếu ba em biết thì cũng sẽ không hy vọng em ôm hết lỗi lầm đổ lên đầu mình như vậy đâu. Việc em cần phải làm bây giờ không phải là trách cứ bản thân mà là mau chóng tìm ra chứng cứ chứng minh ba em bị đầu độc.

Được anh nhắc nhở như vậy, Bạch Dương mở to hai mắt, vẻ suy sụp trên mặt cũng biến thành kiên định: “Anh nói đúng, tôi phải phấn chấn lên, phải báo thù cho ba!”

“Như vậy mới đúng.” Phó Kình Hiên dịu dàng xoa tóc cô, sau đó lại hỏi: “Đói bụng không? Sáng nay em vẫn chưa ăn gì, chắc chắn đói bụng rồi chứ gì?”

Bạch Dương vốn định nói mình không đói, dù sao thì biết được chuyện bi thương này, cô còn tâm trạng đâu mà ăn uống nữa.

Nhưng còn chưa nói thành lời thì bụng cô đã kêu ùng ục lên.

Cô vội vàng che bụng lại, mặt đỏ lựng.

Phó Kình Hiên cười khẽ, sau đó đứng lên kéo tay cô đi về phía phòng ăn: “Đi thôi, ăn trước đã. Ăn no rồi mới có sức làm việc, báo thù cũng vậy.”

Đôi môi đỏ mọng của Bạch Dương run rẩy, không nói gì nữa mà ngoan ngoãn đi theo anh.

Sau khi ăn cơm xong là Phó Kình Hiên ra ngoài ngay.

Ở bên này, ngoại trừ tham gia tiệc đính hôn ra thì anh cũng còn có công việc của mình nữa.

Thế cho nên anh không ở lại biệt thự cùng Bạch Dương.

Bạch Dương ở một mình trong biệt thự, chờ đến buổi chiều Tống Bội Như gửi tin tức tới.

Tống Bội Như rất đúng giờ, đến ba giờ chiều đã gọi điện thoại đến, nói cho Bạch Dương biết về tung tích của Bạch Viện.

Hiện tại quốc tịch của Bạch Viện là nước M, thế nên nhà họ Lý đã đuổi Bạch Viện khỏi nước H.

Lúc này Bạch Viện đã ở trên máy bay tới nước M rồi.

Nghe đến đây, đôi lông mày thanh tú của Bạch Dương nhíu lại, bởi vì cô đã chậm một bước rồi.

Ban đầu cô định sau khi biết rõ Bạch Viện đang ở đâu thì sẽ lập tức bắt Bạch Viện tới rồi tiến hành thẩm vấn.

Nhưng không ngờ hành động của nhà họ Lý lại nhanh như vậy, đưa thẳng Bạch Viện lên máy bay bay tới nước M luôn.

Bây giờ thì hay rồi, làm sao cô có thể bắt được cô ta đây?

Bạch Dương đau đầu xoa xoa huyệt thái dương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1558


CHƯƠNG 1558

Giờ xem ra chỉ còn cách sau này nghĩ ra biện pháp có thể đưa Bạch Viện trở về được hay không mà thôi.

Hay là tự mình đến nước M một chuyện?

Ý nghĩ vừa lóe, Bạch Dương đã vội vàng mở di động ra rồi tra lại lịch trình của mình, cô định tìm một ngày đi một chuyến đến nước M.

Chốc lát sau, Bạch Dương đã quyết định vào ngày cuối tháng.

Khi đó Thiên Thịnh đã tiến vào kỳ kiểm kê hằng năm, tập đoàn sẽ không còn bận rộn nữa, cô sẽ có thời gian đi tìm Bạch Viện.

Từ chỗ Bạch Viện mà truy ra, hẳn là có thể bắt được Cố Việt Bân đứng sau điều khiển.

Bạch Dương hơi mông lung siết chặt lấy điện thoại di động, nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất rồi ngẩn người.

Ngày hôm sau, Bạch Dương và Phó Kình Hiên lập tức lên máy bay về nước.

Trên đường đi, Bạch Dương nóng lòng không yên, cứ thừ người ngơ ngác.

Thậm chí còn suýt chút nữa đã đụng phải người đi đường ở sân bay rất nhiều lần.

Nếu không phải Phó Kình Hiên kịp thời giữ chặt cô thì chỉ sợ cô đã ngã bị thương rồi.

“Vẫn chưa thoát ra được sao?” Trong khoang hạng nhất, Phó Kình Hiên khép quyển tạp chí trong tay lại, nhìn người phụ nữ đang rầu rĩ ở bên cạnh.

Người phụ nữ xoa xoa hai má, nói: “Sao mà thoát cho nổi. Ít nhất cũng phải mất vài ngày.”

Nếu như ba cô thật sự tự sát thì có khi trong lòng cô sẽ không đến mức không thể chấp nhận nổi như vậy.

Nhưng sự thật là ba cô bị người ta ủ mưu hãm hại, cho nên cô thật sự không thể bình tĩnh nhanh như thế.

“Không nghĩ nhiều nữa.” Phó Kình Hiên nhẹ nhàng ôm lấy đầu cô rồi ấn lên vai mình.

Cả người Bạch Dương căng thẳng: “Anh làm cái gì thế hả?”

“Ngủ một giấc đi, em xem quầng thâm của em kìa, còn cả bọng mắt của em nữa, hôm qua không nghỉ ngơi tử tế đúng không?”

Phó Kình Hiên nhìn hai mắt sưng lên của cô rồi nói.

Bạch Dương sờ sờ mí mắt rất đẫy thịt của mình, bỗng chốc không còn gì để nói.

Quả thật là tối hôm qua cô gần như cả đêm không ngủ, cứ nhắm mắt lại là trong đầu đều là cảnh ba nhảy lầu tự sát.

Cảnh tượng ba nhảy lầu tự sát năm đó đã khiến cho cô gặp ác mộng suốt một thời gian dài, mà cũng phải mất một khoảng thời gian rất dài thì cô mới có thể chấp nhận được.

Nhưng bây giờ trái tim của cô lại sụp đổ một lần nữa.

“Được rồi, ngủ một lát đi, cho em mượn vai tôi đấy.” Phó Kình Hiên lại nói một lần nữa.

Bạch Dương nhìn ánh mắt ân cần của Phó Kình Hiên rồi lại nhìn bả vai của anh, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy: “Cảm ơn.”

Dứt lời, cô liền nhắm mắt lại rồi dựa vào.

Kỳ lạ là sau khi dựa vào không lâu, cô lập †ức cảm giác cơn buồn ngủ ập tới, những lo lắng hoang mang trong lòng cũng tan biến đi mất.

Có phải là vì cô đang ở bên cạnh anh không?

Bạch Dương giương mắt nhìn sườn mặt nghiêm túc của người đàn ông rồi nói: ‘Phó Kình Hiên.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1559


CHƯƠNG 1559

“Hửm?”” Người đàn ông dời ánh mắt khỏi cuốn tạp chí, quay đầu nhìn về phía cô, thấy mắt cô mở to thì khẽ cười nói: “Còn chưa ngủ nữa à?”

Ánh mắt Bạch Dương thoáng động: “Tôi có thể hỏi anh một chuyện được không?”

“Chuyện gì?”

“Tôi có thể tin anh chứ?” Bạch Dương nói.

Phó Kình Hiên nhíu mày: “Sao em lại hỏi một câu như vậy? Ý của em là kiểu tin tưởng gì?”

Bạch Dương cụp mắt xuống: “Anh nói anh yêu tôi, nhưng tôi thật sự có thể tin tưởng anh rằng anh sẽ luôn yêu tôi không? Chúng ta đã từng liên lạc với nhau, anh chưa từng gặp tôi đã yêu tôi rồi, nhưng tại sao anh lại không thể nhận ra rằng Cố Tử Yên không phải là tôi? Vậy nên anh có từng thật sự yêu tôi không?”

Lời này của cô khiến lòng Phó Kình Hiên chợt dâng trào chút áy náy, anh giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu cô, hổ thẹn nói: “Xin lỗi Bạch Dương, thật ra năm đó không phải là tôi không nhận ra em, mà là vì một vài nguyên nhân khiến tôi quên mất em.”

“Ý anh là sao?” Bạch Dương lập tức ngẩng đầu lên: “Anh mất trí nhớ ư?”

Phó Kình Hiên lắc đầu nói: “Không, tôi không mất trí nhớ.”

Năm đó, khi Cố Tử Yên giả mạo cô đến gặp anh, anh đã biết ngay Cố Tử Yên không phải là Bạch Dương.

Anh cũng đã bảo Trương Trình điều tra một chút xem Phong Diệp là ai, và vì sao Cố Tử Yên lại muốn giả mạo.

Nhưng cuối cùng, còn chưa đợi được Trương Trình tra ra kết quả thì anh và Trương Trình đã bị Thời Trạch thôi miên trước rồi.

Thời Trạch khiến cho anh và người bên cạnh anh có biết về Phong Diệp đều cho rằng Cố Tử Yên chính là Phong Diệp.

Cho nên, cũng chính vì nguyên nhân này mà anh đã quên mất rằng mình biết việc Cố Tử Yên không phải là Phong Diệp, trái lại còn kiên định cho rằng Cố Tử Yên chính là Phong Diệp.

“Anh nói anh không mất trí nhớ?” Trên mặt Bạch Dương tràn đầy vẻ nghi ngờ: “Sao tôi nghe mà không hiểu gì hết thế? Anh không mất trí nhớ thì tại sao lại quên được?”

Cô cứ cảm thấy lời nói này của Phó Kình Hiên rất mâu thuẫn.

Ánh mắt Phó Kình Hiên lập lòe, dường như đang rối rắm điều gì đó.

Sau vài giây, anh nhìn cô rồi nói: “Nếu tôi nói tôi đã bị thôi miên thì em có tin không?”

“Thôi miên?” Bạch Dương ngồi thẳng dậy: “Anh bị thôi miên sao?”

Phó Kình Hiên gật đầu.

Anh nói giao dịch giữa Cố Tử Yên và Thời Trạch ra.

Bạch Dương nghe xong, mãi một lúc lâu vẫn không nói gì.

Phó Kình Hiên nhìn đôi đồng tử run rẩy của cô, biết cô còn chưa thoát khỏi sự khiếp sợ bởi chuyện thôi miên nên cũng không mở miệng mà chỉ kiên nhẫn chờ thêm.

Đợi một lát sau, cuối cùng Bạch Dương cũng hoàn hồn, nuốt khan một cái rồi nói: “Trên đời này lại thật sự có loại chuyện như này, lại còn thần kỳ đến thế sao?”

Trong nhận thức của cô, thôi miên chính là để người ta nói ra những lời thật lòng trong lúc vô thức mà thôi, ngoài ra không có tác dụng gì khác.

Nhưng bây giờ, Phó Kình Hiên nói cho cô biết, cô đã nghĩ chuyện thôi miên quá đơn giản rồi.

Thôi miên lại có thể ảnh hưởng trực tiếp đến ký ức của người khác.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1560


CHƯƠNG 1560

Thế này thì đáng sợ quá đấy.

Bạch Dương ôm mặt mình thật chặt, trong lòng vô cùng mất bình tĩnh.

Phó Kình Hiên nhìn cô: “Đúng vậy, sự thần kỳ của thôi miên, chỉ có những việc chúng ta không nghĩ ra thôi, chứ không có gì là không làm được.”

“Chẳng hạn như?” Bạch Dương hỏi.

Phó Kình Hiên lấy ra một chiếc máy tính bảng, tìm kiếm thông tin về thôi miên cho cô xem.

Sau khi Bạch Dương cúi đầu xem xong, cô im lặng rất lâu.

Thôi miên chẳng những có thể khiến người †a quên đi một phần ký ức mà còn có thể cấy ghép ký ức của người khác. Thế này thì quá…

Bỗng chốc, Bạch Dương cảm giác thế giới quan của mình đã bị đổi mới hoàn toàn.

Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ run lên, một lúc sau mới phát ra tiếng nói: “Xin lỗi, đột nhiên tôi không thể tiếp nhận được.”

Thật sự là, chuyện thôi miên này đã mang lại k1ch thích quá lớn đối với cô.

Phó Kình Hiên hơi ngước cằm lên: “Cho nên em không tin anh bị thôi miên à?”

Đôi môi đỏ mọng của Bạch Dương hơi mấp máy, giống như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng cô vẫn ngậm miệng lại không nói gì.

Phó Kình Hiên thở dài: “Không sao, thôi miên quả thật không thể tưởng tượng nổi, em không tin cũng bình thường thôi.

Nhưng những gì anh nói đều là sự thật, sở dĩ lúc đầu anh không nói với em là bởi vì anh không muốn lấy chuyện thôi miên ra làm cái cớ cho việc mình không nhận ra em.

“Vậy tại sao bây giờ anh lại nói cho tôi biết?” Bạch Dương nhìn anh.

Phó Kình Hiên cười khẽ: “Bởi vì chuyện này đã không còn quan trọng nữa rồi. Cho dù trong quá khứ có phải bởi vì anh bị thôi miên mới không nhận ra em hay không, thì cũng đều đã qua, quan trọng nhất vẫn là hiện tại. Sau này anh sẽ không bao giờ quên em nữa. Cho dù em biến thành dáng vẻ gì, anh nhất định sẽ luôn là người đầu tiên nhận ra em.”

Bạch Dương hừ một tiếng: ‘Ai biết anh nói thật hay giả.”

“Nếu em không biết thật hay giả thì chỉ bằng ở bên anh đi, dùng tương lai để kiểm nghiệm, thấy thế nào?” Phó Kình Hiên kéo †ay cô, vẻ mặt nghiêm túc.

Trong lòng Bạch Dương hơi xao động, theo bản năng muốn nói đồng ý.

Nhưng cuối cùng lý trí vẫn bảo cô bình tĩnh lại.

Cô rút tay về, quay đầu sang một bên: “Xin lỗi, tôi không thể ở bên anh được.”

“Tại sao?” Phó Kình Hiên nhíu mày: “Bạch Dương, chẳng phải thật ra em đã động lòng với anh rồi sao?”

“Làm sao anh biết?” Bạch Dương kinh ngạc thốt lên.

Sau đó mới sực nhận ra điều gì, cô vội vàng che miệng lại.

Thôi nguy rồi, bất cẩn bị lộ rồi.

Vậy bây giờ sau khi Phó Kình Hiên xác định mình thật sự có tình cảm với anh, có phải anh sẽ càng cố chấp hơn, để cô và anh hàn gắn lại hay không?

Nghĩ vậy, nhịp tim của Bạch Dương đập dồn dập, ngẩng đầu lên nhìn Phó Kình Hiên.

Nhưng kỳ lạ là, cô lại không hề thấy vẻ ngạc nhiên vui mừng trên mặt người đàn ông.

Như thể anh cũng không vui vẻ gì đối với việc cô thừa nhận mình lại yêu anh một lần nữa.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1561


CHƯƠNG 1561

Thật ra, không phải Phó Kình Hiên không vui mà là anh đã biết Bạch Dương đã tỏ tường trái tim cô từ trước rồi.

Chiều hôm qua anh đã liên lạc với Tống Bội Như rồi biết được chuyện đó.

Hôm qua, sau khi Bạch Dương uống xong canh giải rượu xong, có một lúc, thái độ của cô đối với anh bỗng dưng thay đổi đột ngột.

Cho nên buổi chiều anh đã hỏi Tống Bội Như rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Tống Như Bội liền kể lại cuộc trò chuyện khi ấy của hai người họ.

Nhờ vậy mà anh mới biết được Bạch Dương đã nhận ra tình cảm của cô dành cho anh, cho nên giờ phút này anh mới có thể nói thẳng là cô rung động với mình.

“Anh vẫn luôn biết” Phó Kình Hiên nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc bên tai Bạch Dương: “Chỉ có chính em vẫn không nhận ra rằng em đã lại yêu anh một lần nữa. Mà không chỉ có anh, mà người ở bên cạnh em, bao gồm Trình Minh Viễn, Lục Khởi, bọn họ đều đã nhận ra từ lâu rồi.”

Chỉ là họ chưa bao giờ nói với cô.

Anh biết tại sao bọn họ không muốn nói cho cô biết. Còn chẳng phải là vì sợ sau khi Bạch Dương nhận ra cô đã yêu anh lần nữa thì cô sẽ quay lại với anh, sau đó bọn họ sẽ không còn cơ hội hay sao?

Nực cười! Cho dù bọn họ có nghĩ trắm phương ngàn kế không cho Bạch Dương biết mình đã động lòng với anh lần nữa thì bọn họ vẫn không có cơ hội.

Bởi vì Bạch Dương không yêu bọn họ, cho dù bọn họ có cố gắng thế nào thì kết quả cũng giống nhau cả thôi.

“Tôi… biểu hiện rõ như vậy sao?” Bạch Dương kinh ngạc há hốc miệng.

Trình Minh Viễn và A Khởi đều biết cô đã yêu Phó Kình Hiên một lần nữa từ lâu rồi.

Bạch Dương không nghi ngờ những điều Phó Kình Hiên nói.

Dù sao những chuyện thế này, chỉ cần hỏi là biết được ngay, anh không cần phải lừa cô.

“Rất rõ ràng.” Phó Kình Hiên sờ lên đầu Bạch Dương, dịu dàng nói: “Bởi vì yêu một người là chuyện không thể nào giấu được.

Cho dù có che giấu tốt cỡ nào, nhưng nét mặt và ánh mắt cũng sẽ lộ ra.”

Bạch Dương cụp mắt xuống: “Vậy… rốt cuộc từ lúc nào mà anh đã nhận ra tôi… tôi đối với anh…

“Hơn nửa tháng trước.” Phó Kình Hiên trả lời.

Bạch Dương giật mình: “Thì ra là thế.”

“Vậy Bạch Dương, nếu bây giờ chúng ta đã yêu nhau một lần nữa, thế thì mình quay lại với nhau được không?” Phó Kình Hiên nắm lấy vai cô, để cô đối mặt với mình.

Bạch Dương lại né tránh ánh mắt của anh, lắc đầu từ chối: “Xin lỗi, tôi không thể quay lại với anh được.”

Cô lại từ chối lần nữa.

Đôi môi mỏng của Phó Kình Hiên mím chặt, giọng nói cũng khàn khàn đi: “Có thể cho anh một lý do không? Nếu như em chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, anh có thể đợi.”

Bạch Dương lắc đầu: “Không chỉ là chuyện chưa chuẩn bị tâm lý, nguyên nhân lớn nhất là tôi sợ”

“Sợ ư?” Phó Kình Hiên không hiểu: “Em sợ điều gì?”

Bạch Dương ngước mắt nhìn anh: “Tôi sợ sau khi chúng ta ở bên nhau, đột nhiên có một ngày anh lại yêu những người khác, đối xử lạnh lùng và làm tổn thương tôi, ức h**p tôi. Tôi không muốn tiếp tục quay lại khoảng thời gian sáu năm qua nữa.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1562


CHƯƠNG 1562

“Sẽ không đâu. Phó Kình Hiên ôm cô vào lòng: “Anh chưa từng yêu người khác. Từ trước đến giờ, anh chỉ yêu em, chẳng qua là thôi miên khiến anh nhầm tưởng rằng mình yêu Cố Tử Yên, nhưng đó là giả. Anh biết, lúc trước anh đối xử với Cố Tử Yên rất tốt, nhưng đó không phải mong muốn thật sự của anh, anh cũng chưa từng chạm vào cô ta.”

“Anh chưa từng chạm vào Cố Tử Yên ư?”

Trên mặt Bạch Dương đầy vẻ kinh ngạc.

Phó Kình Hiên gật đầu: “Đúng vậy, chưa từng.”

Người duy nhất anh từng chạm vào, chỉ có một mình cô thôi.

Buổi tối mấy tháng trước, không chỉ là lần đầu của cô, mà đồng thời cũng là lần đầu của anh nữa.

Nghĩ đến điều này, hai tai Phó Kình Hiên hơi đỏ lên.

Nhìn thấy sự nghiêm túc trên khuôn mặt của người đàn ông này, Bạch Dương lựa chọn tin tưởng anh, sự mâu thuẫn trong lòng cô đối với việc quay lại với anh cũng giảm đi không ít.

Nhưng cho dù như vậy, cô vẫn không thể nào thốt ra lời đồng ý quay lại với anh.

“Cho dù những gì anh nói là thật đi nữa, nhưng Phó Kình Hiên, tôi không có ý định sẽ quay lại. Tôi đã không phải là tôi trẻ tuổi năm đó nữa. Năm đó tôi có thể vì tình yêu mà dám nghĩ dám làm, có thể bốc đồng, có thể cố gắng. Nhưng bây giờ tôi đã không thể làm được nữa rồi. Trải qua một lần thất bại trong tình yêu khiến tôi trở nên rụt rè, sợ hãi trước nó. Tôi đã mất đi dũng khí chủ động truy cầu tình yêu, cũng không còn trẻ để mà không lo không sợ điều gì.

Vậy nên tôi không có niềm tin tất thắng đối với tương lai, tôi thật sự không thể bắt đầu một tình yêu mới, cho dù tôi có yêu anh.”

Bạch Dương c ắn môi dưới, cay đắng nói.

Phó Kình Hiên bình tĩnh nhìn cô một lúc: “Anh hiểu ý em, em không có lòng tin đối với anh, cũng không có lòng tin vào chính mình. Em không chắc chúng ta có thể đi đến cuối cùng hay không, cho nên em mới chùn bước, không muốn ở bên anh.”

Bạch Dương cúi đầu, thừa nhận bây giờ mình quả thật đang trong tâm thái này.

Phó Kình Hiên khẽ hôn lên đ ỉnh đầu cô: “Không sao, anh có thể đợi em, đợi em tìm lại lòng tin dành cho anh, đợi em sẵn lòng †in tưởng vào tình yêu một lần nữa.”

Mặc dù cô không ngừng từ chối khiến anh cảm thấy thất bại.

Nhưng anh sẽ không ép buộc cô, anh tôn trọng lựa chọn của cô.

Nghe Phó Kình Hiên nói, Bạch Dương thở phào nhẹ nhõm.

May là đến cuối anh cũng không nói những lời bắt cô phải lập tức tin tưởng anh ngay, mà là sẵn lòng cho cô thời gian.

Điều này khiến cô cảm thấy được an ủi.

Bởi vì cô cảm thấy mình được tôn trọng, được coi trọng.

“Cảm ơn anh.” Bạch Dương nhếch khóe môi cố nặn ra một nụ cười.

Phó Kình Hiên đặt đầu cô lại trên vai anh: “Được rồi, đừng nói đến những chuyện này nữa, giờ thì ngủ đi, anh thấy mí mắt em không nhấc lên nổi nữa rồi kìa.”

Đúng thật là mí mắt Bạch Dương rất nặng, vừa nghe thấy anh nói như vậy liền vô thức nhắm mắt lại.

Cơn buồn ngủ nhanh chóng bao trùm, cô vừa mới nhắm mắt lại chưa được bao lâu thì đã ngủ mất.

Phó Kình Hiên nghe tiếng thở đều đều và chậm rãi bên tai, hơi nghiêng đầu nhìn cô.

Nhìn khuôn mặt yên bình đang ngủ say của người phụ nữ, nụ cười dịu dàng không thể kiềm chế được, sau đó anh cầm chăn đắp lên người cô và mình, dựa đầu lên đầu cô, cũng nhắm mắt lại.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1563


CHƯƠNG 1563

Mấy tiếng đồng hồ sau, đã tới Hải Thành.

Bạch Dương ngáp dài đi theo Phó Kình Hiên ra khỏi sân bay.

Trợ lý Trương đã lái xe đợi ở bên ngoài sân bay, nhìn thấy hai người thì vội vàng đi tới: “Chào tổng giám đốc Phó, cô Bạch.”

“Chào trợ lý Trương.” Bạch Dương gật đầu đáp một tiếng.

Phó Kình Hiên đưa vali trong tay qua cho anh ta.

Trợ lý Trương vội vàng đưa tay ra kéo.

Phó Kình Hiên nhìn người phụ nữ bên cạnh: “Tiếp theo em định về đâu? Thiên Thịnh hay là Vịnh Tiên Thủy?”

“Về Vịnh Tiên Thủy trước đi.” Bạch Dương suy nghĩ một chút rồi đáp.

Phó Kình Hiên gật đầu: “Anh đưa em qua đó.”

“Không cần đâu.” Cô xua tay: “Hôm nọ tôi lái xe tới, xe vẫn đang đỗ ở trong bãi đỗ xe. Anh đưa tôi về rồi thì tới lúc đó xe phải làm sao đây? Cho nên tôi tự đi một mình là được rồi.”

Nói rồi cô định xoay người rời đi.

Phó Kình Hiên kéo lấy tay cô: “Vậy anh ngồi xe em.”

“Hả?” Bạch Dương sững sờ: “Anh ngồi xe tôi á?”

“Ừ”’ Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương có hơi kinh ngạc: “Anh ngồi xe tôi vậy xe anh thì sao?”

“Để Trương Trình đi theo đằng sau là được.” Anh nhìn Trương Trình.

Trương Trình lập tức đẩy kính, nghiêm túc trả lời: ‘Được thưa tổng giám đốc Phó, bây giờ tôi đi lái xe.”

Nói xong, anh ta lái mở cửa xe bên ghế lái ra rồi ngồi lên xe.

Khóe miệng Bạch Dương run rẩy, thấy người đàn ông kiên quyết muốn lên xe cùng mình thì thấy hơi buồn cười: “Được rồi, vậy anh lên xe đi.”

Cô ấy chìa khóa xe ra ấn hai cái, một chiếc xe Mercedes màu đỏ cách đó không xa kêu lên hai tiếng.

Hai người đi qua đó.

Phó Kình Hiên mở cửa xe ghế lái ra giúp cô.

Bạch Dương cũng không khách sáo, khom lưng ngồi vào.

Lúc này Phó Kình Hiên mới vòng qua đầu xe đi tới ghế phó lái.

Hai chiếc xe một đỏ một đen nhanh chóng lái ra khỏi sân bay, chạy về phía Vịnh Tiên Thủy.

Bạch Dương liếc nhìn người đàn ông bên ghế phó lái: “Sao anh phải làm vậy để làm gì chứ? Nơi anh ở ngược đường với chỗ của tôi, anh tới chỗ tôi rồi, lát nữa lại phải ngồi xe hơn một tiếng đồng hồ mới về được.”

“Không sao, chỉ cần được ở cùng em, tất cả những chuyện này đều không quan trọng.” Phó Kình Hiên quay đầu mỉm cười với cô.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1564


CHƯƠNG 1564

Bạch Dương bất đắc dĩ lắc đầu: “Thế thì tùy anh vậy, suy cho cùng người mệt là anh ma.

Phó Kình Hiên ừm một tiếng.

Bạch Dương lắc đầu, không để ý tới anh nữa, yên lặng lái xe.

Một tiếng đồng hồ sau, đã tới Vịnh Tiên Thủy.

Bạch Dương đỗ xe ở vị trí đỗ xe bên đường.

Trợ lý Trương lái Maybach theo phía sau cũng dừng đỗ sát đó.

Bạch Dương cởi dây an toàn, nhìn sang người đàn ông cũng đang cởi dây an toàn ra: “Vậy tôi lên trước đây, anh cũng về đi, đi đường cẩn thận.”

“Anh biết rồi.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Sau khi hai người xuống xe, Bạch Dương nhìn anh một lúc, bờ môi đỏ hơi hé: “Tạm biệt.”

“Tạm biệt.” Phó Kình Hiên đáp lại một câu.

Bạch Dương đeo túi xách quay người đi vào tòa nhà.

Phó Kình Hiên vẫn luôn dõi theo cô. Cho dù cô đi vào rồi, anh vẫn chưa định thu hồi tầm mắt, cất bước rời đi.

Trợ lý Trương mở cửa xe bước xuống, đứng đằng sau Phó Kình Hiên: “Tổng giám đốc Phó, có phải giữa anh và cô Bạch đã có tiến triển rồi không?”

“Hửm?”” Phó Kình Hiên nhướng mày: “Nghĩa là sao?”

Trợ lý Trương khẽ ho một tiếng: “Ờm… tôi thấy hình như bầu không khí giữa anh và cô Bạch càng thêm hòa hợp càng thêm thân mật hơn. Cô Bạch cũng không kháng cự anh lắm, cũng không từ chối hành động tiếp xúc thể xác của anh đối với cô ấy. Cho nên tôi đoán rằng, có phải hai người sắp quay lại với nhau rồi không?”

Phó Kình Hiên cong khóe môi: “Cậu quan sát cũng kĩ càng thật đấy. Cậu nói đúng, đúng là giữa tôi và Bạch Dương có chút tiến triển. Cô ấy đã biết chúng tôi yêu nhau lần nữa, cho nên cô ấy mới không từ chối sự tiếp cận của tôi. Còn về việc quay lại với nhau thì chắc vẫn phải một thời gian nữa.”

“Vì sao ạ?” Trợ lý Trương khó hiểu.

Nếu như đã yêu nhau rồi, vậy ở bên nhau chẳng phải là chuyện rất tự nhiên à?

Vì sao vẫn còn trì hoãn?

Dường như Phó Kình Hiên cảm nhận được điều gì đó, ngẩng đầu lên nhìn một tầng nào đó của tòa nhà trước mặt.

Nhìn thấy Bạch Dương xuất hiện ở ban công, độ cong nơi khóe môi anh càng rõ ràng hơn, đồng thời còn giơ tay phải lên vẫy tay với cô.

Vốn dĩ Bạch Dương chỉ định nhìn xem rốt cuộc anh đã đi hay chưa thôi.

Không ngờ rằng lúc nhìn xuống lại thấy anh vẫn chưa đi, vẫn còn đứng yên tại chỗ đó, thậm chí còn nhìn thấy cô, làm cô không khỏi sững sờ, vài giây sau mới phản ứng lại được, cũng vô thức giơ tay lên vẫy vẫy với anh.

Trợ lý Trương nhìn hai người, đôi mắt đằng sau kính liếc mắt lườm một cái.

Hai người này quá trời quá đất thật đấy.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1565


CHƯƠNG 1565

Nếu như trong lòng đều đã có nhau rồi, đến cả chia tay ngắn ngủi thôi cũng phải †ay bên dưới tạm biệt tay bên trên, dáng vẻ lưu luyến không rời thế này, chỉ bằng ở bên nhau luôn đi cho xong.

Làm như vậy thì ngày nào cũng gặp, không phải là không cần chia tay, không cần lưu luyến nữa hay sao?

Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng Trợ lý Trương lại không thể nói thẳng ra, cứ coi như chưa có gì xảy ra cả.

Lúc này, đột nhiên điện thoại Phó Kình Hiên rung lên.

Anh buông tay xuống lấy điện thoại ra, là một tin nhắn zalo, là Bạch Dương gửi tới.

Phó Kình Hiên ngẩng đầu lên nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương đang giơ điện thoại của mình lên lắc lắc, ra hiệu anh xem điện thoại.

Phó Kình Hiên gật đầu, mở tin nhắn cô gửi tới ra: Tôi về tới nhà rồi, anh cũng mau về đi, đừng đứng bên dưới nữa, nhìn trông ngốc lắm.

Ngốc sao?

Phó Kình Hiên sờ cằm mình, sau đó gõ chữ trả lời: Được, vậy anh đi trước đây, ngày mai gặp.

Bạch Dương nghiêng đầu.

Ngày mai gặp?

Ngày mai bọn họ có việc gì cần gặp mặt nhau à?

Bạch Dương nghiêng đầu, không nghĩ nhiều mà nhắn lại luôn một chứ “ok”.

Phó Kình Hiên nhìn thấy tin nhắn trả lời này thì khẽ cười một tiếng, sau đó hài lòng cất điện thoại đi, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trên ban công tòa nhà một lần nữa, lúc này mới quay người về xe.

Trợ lý Trương cũng nhanh chóng đi theo, khởi động xe.

Sau khi xe đã rời đi một đoạn, lúc này Phó Kình Hiên mới trả lời câu hỏi ban nãy của anh ta: “Bởi vì Bạch Dương còn chưa hoàn †oàn tin tưởng có thể dựa vào tôi, đợi sau khi cô ấy tin tưởng rồi, đương nhiên chúng †ôi sẽ ở bên nhau. Mà ngày hôm đó sẽ không quá xa đâu.”

“Vậy sao? Thế thì chúc mừng tổng giám đốc Phó trước nhé.” Trợ lý Trương vội vàng nịnh nọt.

Phó Kình Hiên giương cằm lên: ‘Lát nữa tới bộ phận tài chính nhận thêm một phần thưởng đi.”

Câu nói này thể hiện anh rất hài lòng với lời nịnh nọt của Trợ lý Trương.

Trợ lý Trương biết mình đã nịnh đúng chỗ, cười không khép được miệng: “Cảm ơn tổng giám đốc Phó.”

Ở một bên khác, Bạch Dương ở trên ban công nhìn chiếc Maybach của Phó Kình Hiên đi xa, nụ cười trên mặt dần nhạt đi, quay lại vẻ bình tĩnh.

Cô không biết thái độ hiện tại của mình đối với Phó Kình Hiên có đúng hay không, vừa không đồng ý quay lại với anh, nhưng cách cô ở bên anh lại không khác người yêu là bao.

Nếu cứ như vậy, sợ rằng chẳng mấy chốc mà cô thực sự sẽ không kiên trì nổi nữa mà ở đến với anh mất.

Mà sau khi ở bên nhau rồi, cô và anh thực sự sẽ hạnh phúc sao?

Gương vỡ lại lành có thật sự phù hợp hay không?

Giờ phút này, Bạch Dương chìm sâu vào cơn hoang mang sâu thẳm.
 
Back
Top Dưới