Ngôn Tình Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1649


CHƯƠNG 1649

Phó Kình Hiên khẽ gật đầu.

Hai người đi vê phía cửa.

Đến cửa, Bạch Dương mở cửa, Phó Kình Hiên thay giày xong, đi ra ngoài: “Tiễn đến đây thôi, bên ngoài lạnh, em đừng ra ngoài.”

Bạch Dương gật đầu: “Vậy được, anh đi từ từ, trên đường lái xe chậm chút.”

“Anh biết.” Phó Kình Hiên đáp một tiếng, liền đứng ngoài cửa nhìn cô, hoàn toàn không có ý muốn đi.

Bạch Dương không hiểu nghiêng đầu: “Sao vậy?”

Phó Kình Hiên khẽ nhúc nhích môi: “Em…”

Thật sự không có ý muốn giữ anh lại một chút sao?

Muộn như vậy rồi, cô không lo lắng anh quay về sẽ có nguy hiểm gì sao?

Ánh mắt Phó Kình Hiên mong chờ nhìn Bạch Dương, trong lòng vô cùng hi vọng cô mở miệng giữ anh lại.

Tuy nhiên Bạch Dương hoàn toàn không hiểu ý anh, mặt càng thêm nghỉ hoặc: “Anh rốt cuộc làm sao vậy? Mặt em có gì sao?”

Cô vươn tay xoa mặt mình, không thấy gì.

Phó Kình Hiên nhìn dáng vẻ ngờ nghệch của cô, bất giác khẽ cười một tiếng, sau đó vươn tay vỗ vỗ đỉnh đầu cô: “Mặt em không có gì cả, rất sạch sẽ.”

“Vậy vừa rồi anh làm gì cứ nhìn em mãi?”

Bạch Dương chớp mắt.

Phó Kình Hiên bỗng ôm cô vào lòng: “Vì anh muốn trước khi đi, nhìn em thêm vài lần.

Bạch Dương liếc trắng mắt: “Lại không phải không gặp nữa.”

“Đối với anh mà nói, mấy tiếng đồng hồ không gặp, cũng rất lâu dài, cho nên anh muốn nhìn em thêm, được rồi, bây giờ nhìn thấy rồi, anh nên đi rồi” Phó Kình Hiên buông cô ra.

Bạch Dương ừ một tiếng.

Phó Kình Hiên lùi về sau một bước: “Anh đi thật đây!”

“Mau đi đi!” Bạch Dương đỡ trán.

Thật là, một người đàn ông, muốn đi thì mau đi, nhập nhèm cái gì.

Phó Kình Hiên nhìn dáng vẻ Bạch Dương xua tay, thúc giục anh, không nhịn được thầm thở dài.

Anh đã ám chỉ rõ ràng như vậy rồi, cô còn không có ý giữ anh lại.

Xem ra, mình thật sự không thể ở lại rồi.

Bỏ đi, đợi sau khi tái hợp, lại nghĩ cách dọn tới, hoặc là để cô dọn sang chỗ anh.

Như vậy, anh sẽ không cần lại rời đi như bây giờ nữa.

“Được, anh đi đây, em mau vào đi.” Phó Kình Hiên nói xong, xoay người đi tới thang máy.

Bạch Dương nhìn bóng lưng anh, chợt nhớ tới gì đó, mở miệng gọi: “Đợi chút.”

Bước chân Phó Kình Hiên khựng lại, đáy mắt cũng lóe lên tinh quang, vội vàng xoay người sang: “Còn có chuyện gì sao?”

Cô muốn mời anh ở lại sao?

Phó Kình Hiên kỳ vọng trong lòng.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1650


CHƯƠNG 1650

Tuy nhiên, Bạch Dương lại nói: “Đến nhà rồi thì gửi tin nhắn cho em.”

Ánh mắt Phó Kình Hiên lập tức ảm đạm.

Được, rốt cuộc là anh nghĩ nhiều rồi.

Nhưng còn may, cô kêu anh đến nhà gửi †in nhắn, cũng là lo lắng an nguy của anh, vậy đủ rồi.

Nghĩ vậy, tâm trạng Phó Kình Hiên lại trở nên tốt hơn, cong môi đáp: “Được.”

Bạch Dương không nói nhiều nữa, chỉ nhìn anh, cho tới khi anh vào thang máy, cô mới đóng cửa về nhà.

Về tới nhà, cô không trực tiếp vào phòng, mà đi thẳng đến ban công phòng khách, úp sấp lên lan can nhìn xuống dưới, vừa khéo nhìn thấy Phó Kình Hiên ra khỏi tòa nhà, đi về phía xe bên đường.

Dường như cảm nhận được gì đó, Phó Kình Hiên dừng bước, chợt quay đầu sang, ngẩng đầu nhìn lên, vừa khéo nhìn thấy người phụ nữ trên ban công.

Giây phút nhìn thấy Bạch Dương, Phó Kình Hiên kinh hỉ.

Anh biết, cô đang ở đó tiễn anh.

Mặt Phó Kình Hiên hiện lên nụ cười ấm áp, sau đó nhấc tay lên, khẽ vẫy vẫy với cô.

Bạch Dương thấy anh phát hiện mình, còn vẫy tay với mình, cũng vươn tay vẫy vẫy, đáp trả anh.

Phó Kình Hiên buông tay xuống, lấy điện thoại ra.

Tiếp đó, Bạch Dương liền cảm thấy điện thoại mình rung lên.

Cô biết, nhất định là anh gửi gì đó cho mình.

Bạch Dương buông tay xuống, lấy điện thoại trong túi ra xem, là zalo anh gửi.

Cô bấm mở zalo, bên trên chỉ có một câu: Mau vào đi, bên ngoài lạnh.

Sáu chữ ngắn ngủi, khiến trái tim Bạch Dương dâng lên dòng nước ấm, cô nhìn người đàn ông bên dưới, sau đó gõ chữ trả lời: Vâng, vậy anh cũng mau lên xe, bên ngoài cũng lạnh.

Phó Kình Hiên nhìn tin nhắn của người phụ nữ, mắt đong đầy ý cười: Anh biết rồi.

Anh đáp một câu xong, cất điện thoại, kéo mở cửa, lên xe.

Bạch Dương nhìn đèn xe anh sáng lên, lại nghe tiếng còi xe vang lên.

Cô biết, anh là đang tạm biệt cô.

Quả nhiên, sau khi nghe thấy tiếng kèn, chiếc xe của Phó Kình Hiên khởi động máy, hòa vào trong dòng xe.

Cho đến khi Bạch Dương không nhận ra chiếc xe của anh là chiếc nào nữa thì cô mới buông tay ra khỏi tay vịn, quay người trở về phòng khách.

Vào giây phút cô bước chân vào phòng khách, chiếc điện thoại đang cầm trong tay đổ chuông.

Cô cứ tưởng Phó Kình Hiên gọi điện cho mình nên vội vàng giơ lên xem thử, kết quả lại không phải anh mà được gọi đến từ bên quản lý Lưỡng Giang.

Bạch Dương nhíu mày ngờ vực.

Quái lạ thật, giờ này mà bên đó gọi điện cho mình để làm gì?

Bạch Dương mím môi, cô bắt máy: “Alo?”

“Chào cô Bạch, xin lỗi vì khuya thế này còn làm phiền cô.” Người ở đầu dây bên kia lên tiếng.

Bạch Dương ngồi xuống ghế sô pha: “Không sao, có chuyện gì thế?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1651


CHƯƠNG 1651

“Là thế này thưa cô Bạch, em gái cô qua †ìm tôi hồi tối nay để lấy chìa khóa nên tôi mới thông báo cho cô biết.” Người ở đầu dây bên kia đáp.

Bạch Dương nghe thấy thế, cô sa sầm mặt: “Anh nói Bạch Viện đi tới Lưỡng Giang Tân Khu à?”

“Dạ phải.” Người ở đầu dây bên kia gật đầu.

Bạch Dương nhíu mày: “Bây giờ nó đang ở đâu? Anh đưa chìa khóa cho nó chưa?”

Lưỡng Giang Tân Khu là khu biệt thự có căn biệt thự cũ của gia đình họ Bạch.

Sáu năm trước sau khi ba cô qua đời thì cô đã phong tỏa căn biệt thự ấy rồi giao một chiếc chìa khóa cho quản lý khu biệt thự, dặn cách vài ngày đến dọn dẹp một lần, kiểm tra các trang thiết bị trong căn biệt thự.

Mặc dù cô không có ý định tiếp tục sống †rong căn biệt thự ấy nhưng cô cũng không muốn để nó trở nên hoang toàn, bởi thế tháng nào cô cũng đều trả phí quản lý.

Nhưng không ngờ, cô còn chưa hỏi bên đó mà Bạch Viện đã quay về rồi.

“Dạ đúng rồi cô Bạch, tôi đã giao chìa khóa lại cho cô ấy, dù gì cô ấy cũng là em gái ruột cúa cô.” Người bên quản lý gật đầu rồi mới hỏi một cách dè dặt: “Cô Bạch, có phải tôi sai rồi không? Không nên đưa chìa khóa cho em gái cô sao?”

Bạch Dương mím môi, cô muốn nói đương nhiên là sai rồi.

Nhưng đồng thời cô cũng hiểu rõ, quản lý †òa nhà không hề rõ quan hệ thật sự giữa cô và Bạch Viện nên mới giao chìa khóa lại cho cô ta.

Bởi vì quản lý tòa nhà thấy Bạch Viện là em gái cô, hai chị em thì có thù sâu biển hận nào kia chứ.

Bởi thế cô không hề trách cứ ban quản lý, dù gì cô hồi đầu cô cũng không nói với họ về chuyện của Bạch Viện.

Bạch Dương vừa nghĩ vừa xoa mày rồi nói: “Tôi và Bạch Viện có thù oán.”

Nghe Bạch Dương nói thế, người của bên quản lý lập tức nhận ra mình làm sai, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi cô Bạch, tôi không biết.”

“Thôi, lần này tôi không truy cứu trách nhiệm, sau này không được làm thế nữa.”

Bạch Dương đặt tay xuống.

Người bên quản lý vội vàng cảm ơn: “Tôi biết rồi thưa cô Bạch”

“Nếu đã đưa chìa khóa cho Bạch Viện thì dẫn thêm vài người qua đó đuổi cô ta ra khỏi biệt thự cho tôi, đồng thời lấy chía khóa lại.”

Bạch Viện và Lý Tú Chi không có tư cách ra vào căn biệt thự ấy.

Bởi vì đó là căn nhà mà ba và mẹ cô mua lúc kết hôn, không có chút liên quan nào đến mẹ của Bạch Viện cả.

Lúc ba còn sống, ông ta cho mẹ con Bạch Viện vào căn biệt thự ấy ở, cô không tài nào phản bác được.

Nhưng bây giờ, ba đã không còn, mẹ con Bạch Viện hạ độc ba của cô, bởi thế bọn họ không có tư cách đặt chân vào đó dù chỉ là một bước!

Nghe giọng nói kiên định của Bạch Dương, người bên quản lý vội vàng đồng ý: “Tôi biết rồi thưa cô Bạch, tôi sẽ sắp xếp người sang bên đấy, xin cô yên tâm, tôi nhất định sẽ giải quyết thỏa đáng.”

Mặc dù người bên quản lý cảm thấy Bạch Dương đối xử tuyệt tình với em gái nhưng cô đã nói vậy, anh ta cũng chẳng dám ý kiến gì nữa.

Dù gì anh ta biết rất rõ ai mới là người cho anh ta cơm ăn áo mặc.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1652


CHƯƠNG 1652

“Thế thì tốt.” Bạch Dương gật gật đầu, rồi sau đó cô dặn dò: “Sau này ngoại trừ tôi ra, không đừng để cho bất kỳ ai bước chân vào biệt thự’“

“Dạ.” Bên kia đáp.

Sau khi ngắt máy, sắc mặt Bạch Dương lạnh như băng.

Cô không ngờ rằng Bạch Viện lại muốn sống trong căn biệt thự ấy.

Ai cho cô ta mặt mũi thết Ở trong Lưỡng Giang Tân Khu.

Sau khi nghe mệnh lệnh của Bạch Dương, anh ta vội vàng dẫn người đến căn biệt thự của nhà họ Bạch.

Bây giờ, Bạch Viện đang sai bảo người làm quét dọn biệt thự.

Vào lúc cô ta đang sai bảo người làm trải nệm phòng ngủ, chợt thấy một nhóm người xông vào trong.

Bạch Viện hết hồn, sau khi nhận ra người đến là bên quản lý tòa nhà, cô ta hậm hực: “Mấy người tới đây làm gì?”

Người cầm đầu bên quản lý lạnh lùng nhìn cô ta, trên gương mặt không còn vẻ khách sáo như lúc giao chìa khóa nữa.

Anh ta vẫy tay, ra lệnh cho hai người đằng sau: “Tóm cô ta lại, đưa ra ngoài.”

“Dạ, thưa đội trưởng.”

Bọn họ đáp lời, lập tức bước lên bắt người.

Bạch Viện thấy bọn họ xông lên muốn bắt mình, cô ta biến sắc, thét to: “Mấy người làm cái trò gì đó, ai cho mấy người bắt tôi, mau buông tôi ra nghe không, bằng không †ôi tố cáo mấy người đó.”

Đội trưởng đội quản lý thấy chiếc va li đang nằm trong phòng khách của cô ta, anh ta bước đến kéo nó đi rồi nói một cách thản nhiên: “Xin lỗi cô Bạch Viện, cô tố cáo chúng tôi cũng vô ích thôi, chúng tôi nghe lệnh của chủ nhân căn biệt thự này mới mời cô ra ngoài, dù gì cô cũng không phải là chủ của căn biệt thự, cô vào đây là tùy tiện xông vào nhà dân.”

“Nói bừa gì thế, ai không phải là chủ nhân của căn biệt thự này hả, tôi là cô hai của cái nhà này!” Bạch Viện nhăn mặt thét to.

Đội trưởng đội quản lý ung dung mà nói: “Cô đúng là cô hai của căn biệt thự này, nhưng đó là khi trước, bây giờ căn biệt thự này là tài sản của cô Bạch Dương, không liên quan gì đến cô hết, cô Bạch Dương không muốn cho cô sống ở đây, bởi thế cô chỉ có thể ra đi, đưa cô ấy đi.”

Hai người quản lý kéo Bạch Viện ra ngoài, cô ta chợt giấy giụa kịch liệt: “Hóa ra là Bạch Dương kêu mấy người tới đây, cô ta trở thành người sở hữu căn biệt thự này từ khi nào, tôi và cô ta đều là con gái của ba, căn biệt thự này cũng có một nửa là của tôi, cô ta không có tư cách kêu tôi đi!”

“Đương nhiên là cô Bạch Dương có tư cách, trước kia tôi đã điều tra về giấy tờ nhà đất của căn biệt thự này, nó được ông Bạch và bà Phạm Lệ Na mua vào ba mươi năm trước chứ không phải là mẹ cô và ông Bạch cùng mua, bởi thế sau khi bà Phạm Lệ Na qua đời không bao lâu, quyền sở hữu căn biệt thự này đã được ông Bạch nhượng lại cho cô Bạch Dương, đến nay đã được hai mươi năm rồi, bởi thế nên tôi mới nói cô Bạch Dương chính là chủ nhân của căn biệt thự!”

“Không thể nào!” Nghe đội trưởng đội quản lý nói thế, cô ta trừng mắt, gương mặt toát lên vẻ ngạc nhiên.

Cô ta luôn biết căn biệt thự này do mẹ của Bạch Dương và ba mua hồi lúc kết hôn.

Nhưng không ngờ sau khi mẹ của Bạch Dương mất đi, ba lại nhượng căn biệt thự cho Bạch Dương.

“Chẳng có gì là không thể cả.” Đội trưởng đội quản lý nói một cách lạnh lùng: ‘Muốn trách thì trách cô không nghe ngóng kỹ lưỡng, chứ bằng không cũng chẳng bị đuổi ra ngoài.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1653


CHƯƠNG 1653

Sau khi nói dứt lời, đội trưởng đội quản lý vẫy tay, ra hiệu cho hai người còn lại đưa cô ta đi.

Lần này cho dù Bạch Viện có bất mãn, giấy giụa kêu gào đến mức nào thì cũng bị hai người bọn họ lôi đi.

Đội trưởng đội quản lý nhìn nhóm người làm đang ngẩn ngơ, anh ta nói tiếp: “Ở đây không còn việc gì nữa, mấy người mau chóng về đi.”

“Dạ dạ dạ.” Người làm vội vàng đáp, ném chiếc khăn trong tay xuống rồi chạy ra ngoài cửa.

Cuối cùng, đội trưởng đội quản lý cũng kéo va li của Bạch Viện ra ngoài.

Bạch Viện bị hai người lôi ra ngoài cửa, cô †a ngã sõng soài trên mặt đất.

Rồi sau đó, một món đồ bay về phía cô ta, rớt xuống bên cạnh, đó chính là chiếc va li cô ta mang đến.

Bạch Viện nhìn chiếc va li bị gãy hết một góc, lại nhìn ba người bên quản lý, ánh mắt cô ta toát lên vẻ căm hận: “Mấy người cứ đợi đó, tôi sẽ không tha cho mấy người đâu.”

Còn có Bạch Dương, dám sỉ nhục cô à, cô sẽ đáp trả gấp đôi.

Ba người quản lý nghe cô ta uy h**p, gương mặt hoàn toàn không có chút vẻ sợ hãi nào, dù gì bọn họ cũng làm việc theo lệnh, có vấn đề gì thì đã có cô Bạch Dương gánh vác rồi.

Bởi thế ba người quản lý không hề quan †âm đến lời uy h**p của Bạch Viện, bọn họ cười khẩy, quay người đi vào trong căn biệt thự, để mặc Bạch Viện ngồi bệt trên mặt đất kêu gào.

Gọi cả ngày trời, những nhân viên quản lý khu biệt thự chẳng những không quay lại mà còn thu hút sự dòm ngó, chỉ trỏ của người đi đường.

Bạch Viện cảm thấy mất mặt, vội vàng lồm cồm bò dậy từ dưới đất, nhặt cái vali ở dưới đất lên, cúi đầu chạy về phía bãi đỗ xe.

Sau khi lên xe của mình, Bạch Viện nhăn nhó mặt lấy điện thoại di động ra gọi cho Bạch Dương.

Ở Vịnh Tiên Thuỷ, Bạch Dương vừa mới tắm rửa xong xuôi bước ra khỏi phòng tắm, cô chuẩn bị đi sấy tóc.

Mới vừa đi đến trước máy sấy, điện thoại liền vang lên.

Bạch Dương tưởng là Phó Kình Hiên gọi tới báo bình an, vội vàng bỏ máy sấy trong tay xuống, quay người đi đến đầu giường cầm điện thoại đặt trên đầu giường lên.

Kết quả, cô phát hiện cái tên hiển thị trên màn hình điện thoại không phải là Phó Kình Hiên, mà là một dãy số xa lạ, điều này khiến đôi mắt đang phát sáng của Bạch Dương nhịn không được mà ảm đạm mấy phần.

Hóa ra không phải là Phó Kình Hiên à.

Bạch Dương mấp máy đôi môi đỏ, cuối cùng vẫn nghe điện thoại: “Xin chào, là ai vậy?

“Bạch Dương, cô lại dám cho người đuổi tôi ra khỏi biệt thự.” Trong điện thoại truyền đến giọng nói sắc bén của một người phụ nữ.

Giọng nói ấy đầy phẫn nộ và oán độc, khiến người khác nghe thấy phải rùng mình.

Đôi mi thanh tú của Bạch Dương nhíu chặt lại, cô lạnh lùng nói: “Tôi còn tưởng là ai, hóa ra là cô à? Bạch Viện, sao vậy, gọi điện thoại tìm tôi để hỏi tội à? Vậy thì tôi nói chính xác cho cô biết, cô tìm nhầm người rồi, căn biệt thự đó là của tôi, đương nhiên †ôi có quyền đuổi cô ra ngoài, thậm chí tôi còn có thể trực tiếp báo cảnh sát tố cáo cô tự tiện xong vào nhà dân.”

“Cô… Bạch Viện bị lời nói này của Bạch Dương làm cho ngẹn họng không nói nên lời, khuôn mặt hết trắng rồi lại xanh, giống hệt như là bảng màu, trông vô cùng hài hước.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1654


CHƯƠNG 1654

Một lúc lâu sau, cô ta mới thở sâu một hơi, miễn cưỡng đè xuống sự khó chịu trong lòng, âm trầm nói: “Hay lắm Bạch Dương, cô nhớ kỹ chuyện tối nay cho tôi, tôi sẽ không để cô yên đâu. Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến cô phải trả giá.”

Nói xong, cô ta liền cúp điện thoại.

Bởi vì trong lòng cô ta biết rất rõ mình nói không lại Bạch Dương, cũng không chiếm thế thượng phong, tiếp tục nói nữa sẽ chỉ bị Bạch Dương bắt chẹt cho đến chết, còn không bằng cúp máy.

Bạch Dương nhìn màn hình điện thoại trở về trang chủ, cô cười lạnh.

Để cô trả giá à?

Được thôi, cô đợi đó, để xem cuối cùng ai mới là người mất mặt.

Lúc Bạch Dương bấm tắt điện thoại rồi đặt điện thoại lên trên tủ đầu giường, điện thoại đột nhiên lại sáng lên.

Lần này, xuất hiện trên màn hình là một tin nhắn zalo, người gửi tin là Phó Kình Hiên.

Thấy vậy, trong mắt Bạch Dương lướt qua vẻ vui mừng, cô lại nhanh chóng cầm lấy điện thoại, mở tin nhắn ra xem: “Đã ngủ chưa?”

Bạch Dương trả lời lại anh: “Vẫn còn chưa, anh đến nơi rồi hả?”

Ở đầu dây bên kia, Phó Kình Hiên ngồi trên ghế sofa, giật giật cà vạt trên cổ áo, vừa kéo lỏng cà vạt thì liền cảm thấy điện thoại trên đùi đang run lên.

Anh vội vàng buông cái cà vạt ra nhìn sang điện thoại, thấy là Bạch Dương trả lời tin nhắn.

Đôi môi Phó Kình Hiên cong lên, một tay cầm điện thoại di động lên đánh chữ: “Đến rồi.

Bạch Dương ngồi xuống bên mép giường: “Đến là được rồi, bây giờ không còn sớm nữa, anh rửa mặt nghỉ ngơi sớm đi, đừng có thức khuya.”

Nhìn sự quan tâm từ cô, ánh mắt Phó Kình Hiên trở nên dịu dàng, anh nhắn tin trả lời lại: “Được rồi, em cũng vậy đó, ngủ ngon.”

Bạch Dương vui vẻ mỉm cười: “Anh ngủ ngon.”

Để điện thoại di động xuống, Phó Kình Hiên đứng dậy đi vào trong thư phòng.

Sau khi đi vào thư phòng, anh cầm lấy một cây bút máy từ trong ống đựng bút ở trên bàn làm việc của mình, sau đó gạch chân đánh dấu ngày hôm nay vào quyển lịch trên bàn làm việc.

Sau khi đánh dấu xong, anh lại đặt cây bút máy vào trong ống đựng bút, cầm quyển lịch lên, ngón tay thon dài chỉ chỉ vào ngày tháng trên quyển lịch.

Nhìn một hàng số, đôi mắt anh hơi nheo lại.

Sắp đến rồi, còn 13 ngày nữa.

13 ngày sau, hai người sẽ ở bên nhau.

Phó Kình Hiên nhìn chằm chằm vào quyển lịch một hồi, sau đó bỏ quyển lịch xuống rồi ra khỏi thư phòng, chuẩn bị trở về phòng rửa mặt nghỉ ngơi.

Nếu như bình thường, chắc chắn lúc này anh vẫn chưa nghỉ ngơi, anh còn phải ở lại thư phòng giải quyết một chút công việc.

Dù sao quản lý một tập đoàn to như Phó thị, công việc hàng ngày chất thành núi, ban ngày đi làm mấy tiếng đồng hồ căn bản không thể xử lý hết, cho nên về nhà vẫn phải tiếp tục làm việc là chuyện rất bình thường.

Nhưng mà bây giờ, anh không muốn làm.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1655-1656


CHƯƠNG 1655

Bạch Dương đã kêu anh nghỉ ngơi sớm, anh sẽ nghe lời cô.

Trên mạng đã nói, một người đàn ông tốt thì nên nghe lời vợ.

Vợ quản chặt cũng không mất mặt.

Bởi vì để vợ quản chặt đều là những người đàn ông yêu vợ.

Ở một bên khác, Bạch Dương cũng không biết Phó Kình Hiên bắt đầu thay đổi, sau khi cô sấy tóc xong thì liên tắt đèn lên giường ngủ. Thẳng cho đến sáng hôm sau, cô bị một cuộc gọi đánh thức.

Là Lục Khởi gọi tới, Bạch Dương vừa mới nhấn nghe, còn chưa kịp nói chuyện thì âm thanh như đốt pháo của Lục Khởi liên tiếp truyền tới: “Dương, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Sao Bạch Viện lại trở thành phó tổng giám đốc Thiên Thịnh?”

Bạch Dương nghe thấy câu hỏi của anh †a, cô dụi dụi mắt, ngồi dậy từ trên giường, lưng dựa vào đầu giường, ngáp một hơi rồi nói: “Cô ta đã lấy của em 5% cổ phần, cho nên em liền cho cô ta vị trí đó.”

“Không phải chứ, sao em lại phải cho cô ta 5% cổ phần?” Lục Khởi vô cùng khó hiểu.

Bạch Dương bưng ly nước tối ngày hôm qua đặt ở đầu giường lên uống một ngụm, làm thông cổ họng, lúc này mới trả lời: “Cổ phần mà em cho cô ta nằm trong 11% cổ phần đã kế thừa từ ba, không phải là phần mà anh và ông ngoại đã thu mua. Trước khi ba qua đời không có để lại di chúc phân chia tài sản, cho nên em và Bạch Viện hẳn nên mỗi người một nửa. Nếu như em không cho cô ta số cổ phần này, sau khi Bạch Viện khởi tố thì phía tòa án cũng sẽ phán em chia, hơn nữa mục đích trở về lần này của cô ta chính là cổ phần trong †ay em và Thiên Thịnh, nếu như không phải phần lớn cổ phần của em đều do mọi người thu mua giúp em thì ngày hôm qua đã bị Bạch Viện cướp đi một nửa rồi.”

Nghe xong lời cô, Lục Khởi tỉnh táo hơn nhiều, nhưng giọng điệu lại vô cùng khó chịu: “Đúng là cô ta được lợi.”

Bạch Dương bất đắc dĩ cười cười: ‘Không còn cách nào khác, ai kêu cô ta là con gái của ba em chứ.”

“Vậy còn chức vụ?” Lục Khởi cau mày: “Cái chức phó tổng này quan trọng tới cỡ nào, sao em lại đưa cho cô ta? Cô ta cái gì cũng không biết thì không nói đi, dã tâm còn lớn như thế, để cô ta ngồi vào một vị trí cao như vậy, nếu như cô ta gây ra chuyện phiền phức thì sao”

“Yên tâm đi Khởi à, em đã suy nghĩ những chuyện này rồi, lúc nấy anh cũng đã nói dã †âm của Bạch Viện rất lớn, nếu như tùy tiện cho cô ta một chức vụ, chắc chắn cô ta sẽ không chấp nhận, sẽ cãi nhau làm hình tượng Thiên Thịnh giảm sút. Cho nên, em liền phân cho cô ta một chức vụ cao, một chức vụ để cô ta không thể tiếp xúc đến bất cứ quyền lợi và cơ mật nào, đặt cô ta dưới mắt mình để quan sát mới là tốt nhất.

Nếu như vậy, cô ta muốn làm cái gì thì em cũng có thể biết ngay lập tức.” Bạch Dương giải thích.

Lục Khởi nhẹ gật đầu: “Vậy cũng đúng.”

“À đúng rồi Khởi, sao anh biết Bạch Viện trở thành phó tổng Thiên Thịnh vậy?” Bạch Dương tò mò hỏi.

Cô vẫn còn chưa công bố chuyện này ra ngoài, cũng không nói cho bất cứ ai biết, ngoại trừ Phó Kình Hiên.

Cho nên, anh ta biết thì rất kỳ quái.

Ở đầu dây bên kia điện thoại, Lục Khởi ngồi trong phòng làm việc của mình nhìn máy vi tính trước mặt: “Anh nhìn thấy ở trên mạng đó.”

“Trên mạng?” Bạch Dương sa sầm mặt.

Lục Khởi ừ một tiếng: “Đúng vậy, sáng nay anh mở máy tính lên là nhìn thấy tin tức phó tổng tân nhiệm tập đoàn Thiên Thịnh nhảy lên, bấm vào xem thử, là video phỏng vấn của Bạch Viện, cho nên anh mới biết là Bạch Viện đã trở về. Không chỉ như thế, cô †a còn lên chức phó tổng Thiên Thịnh, nên chẳng phải là anh gọi điện thoại cho em để chứng thực đó à.”

“Hóa ra là như vậy.’ Bạch Dương gật đầu tỏ ra mình đã hiểu.

CHƯƠNG 1656

Nguồn thiếu chương.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1657


CHƯƠNG 1657

“Đương nhiên rồi.” Lục Khởi gật đầu, sau đó đôi mắt liền ảm đạm hơn mấy phần: “Thật ra thì hai ngày sau khi chuyện đó xảy ra, đúng là anh không thể nào chấp nhận được. Anh cảm thấy mình yêu một người nhiều năm như thế, tại sao em lại không thể yêu anh, cho nên trong hai ngày đó, anh cứ xoắn xuýt đau khổ, cũng nhốt mình lại, thẳng cho đến ngày hôm sau mẹ nói với anh rất nhiều chuyện, anh mới nghĩ thông suốt mà bước ra khỏi xấu hổ.”

“Bác gái nói gì với anh?” Bạch Dương nghỉ hoặc hỏi.

Lục Khởi cười nói: “Thì đại loại như là mẹ kêu anh nghỉ thoáng một chút, kêu anh buông tay, nhưng mà bà ấy nói rất đúng, bà ấy nói yêu một người là không sai, nhưng nếu như người đó không yêu mình, vậy thì tình yêu của mình đối với cô ấy mà nói chính là một loại gánh nặng. Bởi vì không có cách nào đáp lại con, nếu như cô ấy chấp nhận con, vậy thì cũng chưa chắc là cô ấy yêu con, có thể là cô ấy không muốn làm con tổn thương. Đến lúc đó, người đau khổ là cả hai. Dương, chắc là trước đó anh đã khiến em cảm thấy rất áp lực.

Đôi môi đỏ của Bạch Dương giật giật, muốn nói là không có, nhưng lời đến khóe miệng lại không thể thốt ra.

Lục Khởi sờ lên chóp mũi: “Anh xin lỗi nha Dương.”

Sau khi nghe mẹ khuyên nhủ, anh ta mới biết được có một thứ tình yêu khiến người khác cảm thấy bối rối.

Hơn nữa, mẹ cũng đã nói nếu như thật lòng yêu một người thì sẽ hi vọng đối phương sống hạnh phúc sống, vui vẻ, mà không phải là hi vọng đối phương nhất định phải ở bên cạnh mình.

Nếu như cứ cố chấp ép đối phương phải ở bên cạnh mình, vậy thì không phải là yêu, mà là chiếm hữu, là h*m m**n.

Vậy thì đối phương chắc chắn sẽ không hạnh phúc, thậm chí còn có thể bởi vì vậy mà mất đi sức sống.

Anh muốn để Bạch Dương hạnh phúc, không muốn để Bạch Dương mất đi sức sống. Cho nên, cuối cùng anh đã lựa chọn nghe lời mẹ mà buông tay Bạch Dương.

“Khởi, anh không cần phải xin lỗi em đâu.”

Bạch Dương vội vàng nói.

Lục Khởi lắc đầu: “Cần chứ, xin lỗi là đúng, bởi vì trước kia đã khiến em phải bối rối, cũng làm cho em lo lắng lâu như thế. Em yên tâm đi, sau này anh sẽ không hành xử lung tung, với lại sau này anh cũng sẽ không bảo em hẹn hò với anh, dù sao tình cảm không thể miễn cưỡng mà, ở bên cạnh anh, em sẽ không hạnh phúc, mà anh cũng sẽ bởi vì không có được tình cảm của em mà cuối cùng trong lòng vô cùng mỏi mệt. Cho nên, chúng ta vẫn nên làm bạn với nhau, khôi phục mối quan hệ trước kia, có được không?”

Bạch Dương đỏ mắt gật đầu, giọng nói nghẹn ngào trả lời: “Được.”

“Vậy là đủ rồi.” Lục Khởi mỉm cười, nhưng nụ cười lại vô cùng chua chát.

Dù sao đây là người phụ nữ mà anh ta yêu rất nhiều năm, tình cảm còn chưa bắt đầu mà đã bị nhấn chìm.

Đương nhiên, trong lòng anh ta rất khó chịu.

Nhưng không có cách nào khác, có lẽ cuộc đời đã chú định hai người chỉ có thể làm bạn mà không thể làm người yêu.

“À đúng rồi Dương, dường như nghĩ đến cái gì đó, Lục Khởi lại lên tiếng.

Bạch Dương lau lau khóe mắt: “Anh nói đi.”

“Anh muốn nói là mặc dù anh đã buông †ay, sau này cũng sẽ không đòi hỏi gì ở em, nhưng mà thằng nhóc Lương Triết thì chưa chắc đâu. Tính cách của tên đó có vấn đề, tuyệt đối không thể thoải mái buông tay giống như anh. Cho nên, đến lúc đó chắc chắn cậu ta sẽ nổi điên, em phải chuẩn bị †âm lý thật tốt.” Lục Khởi nghiêm túc nói.

Bạch Dương đáp lời: “Em biết rồi, em sẽ cẩn thận.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1658


CHƯƠNG 1658

Nếu như là Lương Triết nhân cách thứ nhất, có lẽ cô còn có thể nói chuyện.

Nhưng nếu là Lương Triết nhân cách thứ hai, cô hoàn toàn không hiểu rõ. Cho nên, cô thật sự không biết sau này lỡ có gặp nhau thì phải đối mặt như thế nào.

Huống hồ gì tính tình của Lương Triết nhân cách thứ hai ác liệt hơn nhiều nhân cách thứ nhất.

Nhưng mà đối với chuyện này, cứ đi một bước rồi nhìn một bước, dù sao bây giờ Lương Triết đang ở thủ đô, không biết lúc nào mới có thể gặp nhau.

Huống hồ gì cô cũng không biết hiện tại Lương Triết nhân cách thứ nhất đã đoạt lại quyền chủ động thân thể chưa.

Với lại, nhân cách thứ hai có loại tình cảm này đối với cô hay không, cô còn chưa xác định.

Cho nên, bây giờ nói những lời này có hơi sớm.

Sau đó, Bạch Dương và Lục Khởi lại nói với nhau một hồi rồi mới cúp điện thoại.

Nhìn điện thoại, Bạch Dương cười một tiếng.

Nỗi lo lớn nhất trong mấy ngày nay của cô chính là Lục Khởi.

Nhưng mà bây giờ đã tốt rồi, Lục Khởi đã buông bỏ và bình thường trở lại, cũng đồng ý khôi phục lại mối quan hệ như trước kia.

Có thể nói đây là chuyện khiến cô vui mừng nhất trong ngày hôm nay.

Nghĩ đến đây, Bạch Dương vén chăn bước xuống giường, bước chân đi vào trong phòng tắm cũng mang theo niềm vui.

Nửa tiếng đồng hồ sau, cô bước ra khỏi phòng tắm, vừa mới thay quần áo xong thì liền nghe thấy phòng khách truyền đến tiếng chuông cửa.

Bạch Dương nghỉ hoặc bước qua: ‘Là ai vậy?”

“Là anh đây.” Ngoài cửa truyền đến giọng nói trầm thấp, dễ nghe của người đàn ông.

Bạch Dương kinh ngạc mở cửa ra, nhìn người đàn ông đứng ngoài cửa: “Sao anh lại đến đây?”

Phó Kình Hiên lắc lắc bữa sáng trong tay, khóe miệng mang theo ý cười: ‘Muốn gặp em, muốn ăn sáng cùng với em.”

Bạch Dương liên đỏ mặt: “Không phải là ngày hôm qua vừa mới gặp à, anh vào nhà tÌÌh Cô mở cửa rộng ra, hơi nghiêng người nhường một chỗ trống, ra hiệu kêu anh vào nhà.

Phó Kình Hiên nhấc chân đi vào nhà, quen đường bước đến bàn ăn, đặt túi đồ ăn sáng lên trên bàn, sau đó bày biện từng bữa sáng bên trong ra.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, anh quay đầu nhìn Bạch Dương, vẫy vẫy tay: “Mau đến đây ăn thôi”

“Anh ăn trước đi, để em đi buộc tóc cái đã”

Bạch Dương chỉ chỉ vào tóc mình rồi nói.

Lúc nãy vừa mới thay quần áo khiến tóc hơi rối, bây giờ vẫn còn chưa chải đàng hoàng.

Cô cũng nên sửa soạn cẩn thận rồi mới có thể ra ngoài gặp người, nếu không thì còn ra thể thống gì nữa.

“Vậy em đi nhanh lên đi.” Phó Kình Hiên gật đầu.

Bạch Dương ừ một tiếng, sau đó đi vào trong phòng.

Mấy phút sau, cô chải đầu xong xuôi rồi bước ra.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1659


CHƯƠNG 1659

Phó Kình Hiên đã ngồi trước bàn ăn đợi cô, thấy cô đến, anh kéo cái ghế bên cạnh ra hiệu cho cô ngồi ở đây.

Bạch Dương cũng không từ chối, cô bước qua ngồi xuống.

“Em ăn thử cháo tôm do dì Trương nấu xem như thế nào.” Phó Kình Hiên đưa cho cô một cái thìa.

Bạch Dương kinh ngạc nhìn anh: “Dì Trương nấu hả.”

“Đúng vậy.” Phó Kình Hiên gật đầu.

“Anh đến đây từ nhà tổ à?” Bạch Dương hỏi.

Phó Kình Hiên rót cho cô một ly nước ép trái cây: “Sáng này anh đến nhà tổ lấy chút đồ, thuận tiện mang theo bữa sáng ở bên ấy”

“Hóa ra là thế.” Bạch Dương kinh ngạc gật đầu: “Em còn tưởng là anh đặc biệt đến nhà tổ để dì Trương làm buổi sáng chứ.”

“Cũng có thể coi là như vậy, ít nhất bữa sáng của chúng ta ăn là anh đặc biệt dặn gì trương làm, dù sao thì bà không ăn hải sản.” Phó Kình Hiên cười nói: “Được rồi, ăn nhanh lên đi, thời tiết hơi lạnh, để một hồi là nguội đó.”

“Ừ” Bạch Dương đáp lời.

Hai người bắt đầu yên tĩnh ăn sáng.

Sau khi ăn sáng xong đã sắp chín giờ, hai người cùng ra ngoài, lên xe rời khỏi Vịnh Tiên Thuỷ.

Lúc Phó Kình Hiên khởi động chiếc Maybach, có một bóng dáng xuất hiện từ góc Vịnh Tiên Thuỷ.

Người kia chính là Lục Khởi.

Sáng này, sau khi nói chuyện điện thoại với Bạch Dương xong, anh ta chợt nhớ đến có một món đồ của cô cứ để ở chỗ anh, quên đưa cho cô, cho nên bèn lái xe đến đây dự định đưa món đồ đó cho cô.

Kết quả không ngờ vừa mới đến đây thì liền nhìn thấy cảnh tượng cô và Phó Kình Hiên cùng nhau đi ra ngoài.

Mà anh ta còn có thể nhìn ra được hiện tại cô không còn phản kháng Phó Kình Hiên nữa, lúc nói chuyện với Phó Kình Hiên, trên mặt đều mang theo ý cười.

Hiển nhiên cô đã nhận ra mình yêu Phó Kình Hiên một lần nữa, đồng thời cũng chấp nhận sự thật này.

Thậm chí, nói không chừng có khả năng bọn họ đã tái hợp.

Nếu không thì sao bọn họ có thể bước ra từ trong nhà được chứ?

Nghĩ đến đây, hai tay Lục Khởi nhịn không được mà siết chặt, trong lòng chua xót đau nhói.

Mặc dù hồi sáng này anh ta đã nói với cô trong điện thoại là mình sẵn sàng buông tay.

Nhưng tình cảm mà, sao có thể buông tay dễ dàng như thế, ít nhất cũng phải cần một khoảng thời gian khá dài.

Cho nên, khi nhìn thấy cô và Phó Kình Hiên ở bên nhau, trong lòng anh ta vẫn rất khó chịu.

Nghĩ đến đó, Lục Khởi thở dài, miễn cưỡng đè xuống cảm giác chua xót, lấy điện thoại di động ra gửi một tin nhắn.

Cùng lúc đó, điện thoại đặt trong túi Phó Kình Hiên vang lên.

Anh dừng cuộc trò chuyện với Bạch Dương, lấy điện thoại di động ra nhìn thoáng qua, nhìn thấy người gửi tin nhắn, †rong mắt hiện lên một chút bất ngờ.

Lại là Lục Khởi.

Sao đột nhiên Lục Khởi lại gửi tin nhắn cho anh?
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1660


CHƯƠNG 1660

Ánh mắt Phó Kình Hiên chìm xuống, sau đó anh mở tin nhắn ra, phía trên chỉ có một câu: “Anh và Bạch Dương đã ở bên nhau?”

Phó Kình Hiên nhíu nhíu mày, không hiểu †ại sao anh ta đột nhiên lại hỏi câu này, nhưng mà vẫn nhắn tin trả lời lại: “Xem là như vậy.”

Lục Khởi ở bên kia nhìn thấy bốn chữ này, khắp khuôn mặt đều là vẻ nghi hoặc.

Xem là như vậy là có ý gì?

Là ở bên nhau chưa?

Lục Khởi mím môi, tiếp tục đánh chữ, nhưng mỗi một lần đánh chữ hai tay đều đang run rẩy: “Nếu như đã ở bên nhau, vậy thì sau này anh hay đối xử tốt với cô ấy, đừng làm tổn thương cô ấy, nếu không thì †ôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh”

Không ai biết được lúc này trong lòng anh †a đau đớn tới cỡ nào.

Tự tay đẩy người mình yêu vào lòng một người đàn ông khác, loại cảm giác này còn đau đớn hơn so với việc bị kim đâm.

Nhưng mà anh ta không thể không làm như vậy, bởi vì người mà cô yêu không phải là anh ta, mà cô yêu một người đàn ông khác.

Để người mình yêu được hạnh phúc, anh ta chỉ có thể thành toàn.

Ở phía bên này, Phó Kình Hiên nhìn tin nhắn của Lục Khởi, vẻ kinh ngạc trong mắt càng đậm hơn.

Lục Khởi có ý gì vậy?

Kêu anh đối xử tốt với Bạch Dương, Lục Khởi đã buông tay Bạch Dương rồi?

Ý thức được điểm này, Phó Kình Hiên hơi hơi cong môi.

Mặc dù anh không biết tại sao Lục Khởi lại có thể nghĩ thông suốt mà buông tay Bạch Dương, nhưng chuyện này đối với anh mà nói chắc chắn là một chuyện đáng vui mừng.

Dù sao thiếu đi một đối thủ thân thiết với người yêu mình, còn không phải là chuyện vui à.

Độ cong bên khóe môi của Phó Kình Hiên càng đậm hơn, tốc độ đánh chữ cũng nhanh hơn nhiều: “Không cần anh nói thì †ôi cũng biết.”

Lục Khởi cười lạnh: “Chỉ hi vọng là vậy, nói †óm lại, nếu như để tôi phát hiện anh đối xử không tốt với cô ấy, tôi sẽ đưa cô ấy đi khỏi anh, để anh mãi mãi không có cách nào tìm được cô ấy.”

Phó Kình Hiên híp mắt: “Anh không có cơ hội này đâu.”

Gửi tin nhắn xong, anh liền tắt điện thoại.

Bạch Dương nhìn anh, tò mò hỏi: “Đang nói chuyện với ai vậy?”

“Một người đã nghĩ thông suốt.” Phó Kình Hiên cất điện thoại, nhẹ giọng đáp lời.

“Nghĩ thông suốt?” Bạch Dương thắc mắc nghiêng đầu: “Có ý gì vậy?”

Phó Kình Hiên khẽ cười, không giải thích thêm.

Bạch Dương nhún nhún vai, cũng không hỏi nữa.

Dù sao anh không muốn nói, cô còn có thể ép buộc gì anh?

Nói không chừng là anh đang bàn chuyện công việc.

Chẳng mấy chốc, xe đã đến tập đoàn Thiên Thịnh.

Trợ lý Trương dừng xe, Bạch Dương đeo túi xách lên vai, quay đầu nhìn người đàn ông ở bên cạnh: “Em đi trước đây.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1661


CHƯƠNG 1661

Phó Kình Hiên nhẹ gật đầu: “Để anh đưa em lên.”

“Không cần đâu.” Bạch Dương lắc đầu từ chối: “Không phải là anh cũng phải đi làm à, cho nên anh đừng tiễn nữa, anh về Phó thị nhanh đi, tạm biệt anh nha.”

Cô phất tay rồi mở cửa bước xuống xe.

Phó Kình Hiên hạ cửa sổ xe bên mình xuống, đợi đến lúc Bạch Dương đi vòng qua đầu xe đến gần chỗ mình, anh liền gọi cô lại: “Bạch Dương.”

Bạch Dương dừng chân: “Sao vậy?”

“Em nhớ phải nhớ anh đó.” Phó Kình Hiên nhìn cô, nghiêm túc nói.

Gương mặt Bạch Dương bỗng chốc đỏ lên, vội vàng quay đầu nhìn xung quanh xem xem có ai hay không.

Thấy không có ai, cô mới khoác khoác tay với Phó Kình Hiên ra hiệu kêu anh đi nhanh lên: “Em, em sẽ cố gắng.”

Nói xong, cô quay người nhanh chân chạy vào tập đoàn.

Phó Kình Hiên nhìn bóng lưng của cô, ánh mắt dịu dàng như nước, thẳng cho đến khi không thấy nữa, lúc này mới kéo cửa sổ xe lên, nói với trợ lý Trương: “Lái xe đi.”

“Vâng” Trợ lý Trương gật đầu rồi khởi động xe.

Ở một bên khác, trong thang máy.

Nhìn cửa thang máy chậm rãi đóng lại, Bạch Dương thở phào một hơi, sau đó lại đưa tay sờ sờ mũi.

Lúc này, mặt cô vẫn còn rất nóng, không cần phải soi gương thì cô cũng biết chắc chắn lúc này mặt mình đỏ không chịu được.

Đều là do Phó Kình Hiên, thi thoảng lại nói mấy lời ngọt ngào làm cô không chống đỡ được, cũng không biết phải đáp lại như thế nào.

Nhưng mà khá là k*ch th*ch.

Sáu năm trước, lúc cô yêu anh, cô không nhận được tình cảm ngang hàng từ anh, cho nên đương nhiên cô chưa từng trải nghiệm loại cảm giác k*ch th*ch này.

Ngày hôm nay, sau 6 năm, rốt cuộc cô cũng đã nhận được tình cảm của anh, chính vì thế mà cô mới biết hóa ra yêu nhau có cảm giác này, khiến người ta cảm thấy ngọt ngào, lại khiến người ta hưng phấn, thậm chí còn gây nghiện.

Đang suy nghĩ, cửa thang máy đỉnh một tiếng liền mở ra, một giọng nữ bén nhọn truyền đến từ bên ngoài: “Lại là cô.”

Bạch Dương hạ bàn tay ở trên mặt xuống, nhanh chóng điều chỉnh lại suy nghĩ trong lòng, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Bạch Viện ở bên ngoài: “Đây là thang máy chuyên dụng của quản lý cấp cao, là tôi thì có gì sai chứ?”

“…’ Bạch Viện lập tức bị cô nói cho nghẹn lời không trả lời được, sắc mặt vô cùng khó coi.

Bạch Dương không thèm quan tâm cô ta, cô nhấn nút đóng cửa.

Cô còn chưa đến tầng lầu mà mình muốn đến.

“Nè, cô làm cái gì vậy!” Bạch Dương còn chưa ấn nút đóng cửa thì Bạch Viện đột nhiên kêu lên, nhanh chóng đè nút mở cửa ở bên ngoài.

Bạch Dương cau mày: “Tôi muốn đi lên †ầng cao nhất, cô kêu tôi làm cái gì, nếu như cô đã không vào, vậy thì đương nhiên †ôi phải đóng cửa, tôi cũng không thể bởi vì cô mà làm lãng phí thời gian của mình.”

“Ai nói là tôi không vào.” Bạch Viện hung hăng trợn mắt nhìn cô, thả nút bấm ra, chân giẫm giày cao gót đi vào trong thang máy.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1662


CHƯƠNG 1662

Bạch Dương tránh sang bên cạnh kéo dài khoảng cách với Bạch Viện, biểu thị rằng mình không muốn đứng quá gần cô ta.

Bạch Viện nhìn thấy Bạch Dương xem mình như rác rưởi, trong lòng tức giận vô cùng, đang muốn nói cái gì đó.

Bạch Dương đột nhiên quay đầu lại: “Bạch Viện, chiều nay sau khi tan làm không cần phải đi đâu hết, ở lại trong văn phòng cho tôi, tôi dẫn cô đi đến một nơi.”

“Cô muốn dẫn tôi đi đâu?” Bạch Viện nhìn chằm chằm vào cô, vẻ mặt cảnh giác.

Ánh mắt Bạch Dương lóe lên, nhưng không trả lời.

Đúng lúc này, đã đến tầng cao nhất, cô nhấc chân đi ra ngoài.

Bạch Viện thấy thế, hung hăng dậm chân đi sau đuổi theo: “Bạch Dương, cô đứng lại đó cho tôi, cô còn chưa trả lời tôi rốt cuộc là cô muốn đưa tôi đi đâu.”

“Cô đi thì biết thôi.” Bạch Dương cũng không quay đầu lại.

Bạch Viện đứng bên ngoài thang máy, cười lạnh: “Thích úp úp mở mở có đúng không, được rồi, nếu như cô đã không nói, vậy thì tại sao tôi phải nghe lời cô mà yên ổn ngồi trong văn phòng chờ đợi chứ. Tôi nói cho cô biết, cô muốn đưa tôi ra ngoài à, không có cửa đâu.”

Bạch Dương dừng bước, quay đầu nhìn cô ta: “Vậy à? Vậy thì cứ xem xem lúc đó cô có thể rời khỏi Thiên Thịnh hay không.”

Nói xong, Bạch Dương không dừng lại nữa, cô tiếp tục đi lên phía trước.

Bạch Viện nhăn nhó mặt, quát to: “Cô có ý gì chứ, cô muốn bắt tôi hả?”

Bạch Dương không thèm để ý, cô nhanh chóng đẩy cửa phòng chủ tịch của mình ra rồi đi vào, để lại Bạch Viện đứng ở đó tức giận gầm thét.

Tiếng gầm của cô ta quá lớn, dù Bạch Dương đã vào văn phòng mà cũng có thể nghe được.

Bạch Dương xoa xoa huyệt thái dương, sau đó cầm điện thoại riêng lên gọi một cuộc điện thoại.

“Bạch… à không, chủ tịch.” Giọng nói của thư ký Đồng truyền đến.

Bạch Dương kéo ghế ra ngồi xuống: “Gọi hai bảo vệ lên đây đưa Bạch Viện đi xuống dưới cho tôi, phiền chết đi được.”

Trên mặt thư ký Đồng đầy vẻ nghi hoặc: “Chủ tịch, Bạch Viện sao vậy?”

“Cô ta đang la hét âm ï bên ngoài phòng làm việc của tôi.” Bạch Dương nhìn thoáng qua cửa phòng làm việc của mình rồi nói.

Thư ký Đồng hiểu rõ gật đầu: “Tôi biết rồi chủ tịch, để tôi đi gọi ngay”

“Ừ” Bạch Dương gật đầu rồi cúp máy.

Rất nhanh, cô liền nghe thấy ngoài phòng làm việc của mình truyền đến bước chân, sau đó lại vang lên tiếng gào ai óan của Bạch Viện: “Các người làm cái gì đây hả, thả tôi ra, tôi là phó tổng của các người, các người dám bắt tôi.”

Nhưng mà cho dù Bạch Viện có phản kháng như thế nào, có la hét như thế nào, cuối cùng, vẫn bị bảo vệ do thư ký Đồng gọi tới cưỡng ép đưa vào trong thang máy mang đi.

Trong một ngày ngắn ngủi, Bạch Viện bị cưỡng ép mang đi hai lần, trong lòng hận Bạch Dương đến chết.

Nhưng cho dù có hận Bạch Dương thì cô †a cũng không thể làm gì Bạch Dương.

Ai bảo Bạch Dương là chủ tịch chứ.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1663


CHƯƠNG 1663

Nhưng đồng thời, điều này khiến suy nghĩ muốn đẩy Bạch Dương xuống để mình lên thay vị trí chủ tịch của Bạch Viện càng kiên định hơn.

Rốt cuộc, ngoài cửa cũng đã yên tĩnh, lúc này, Bạch Dương mới bật máy tính lên bắt đầu một ngày làm việc mới.

Mãi cho đến chiều Phó Kình Hiên gọi điện thoại tới thì cô mới có thể thoát ra khỏi công việc bận rộn.

“Em nghe đây.’ Bạch Dương dựa lưng vào ghế, đầu hơi ngẩng lên, một cái tay nâng lên nhẹ nhàng xoa xoa trán làm giảm cơn nhức đầu.

Phó Kình Hiên nghe thấy sự mỏi mệt từ trong giọng nói của cô, gương mặt lạnh lùng liền xuất hiện vẻ quan tâm: “Sao vậy?

Em cảm thấy không thoải mái ở đâu hả?”

“Không có, là do bận làm việc, cho nên hơi mệt một chút.” Bạch Dương thả bàn tay từ trên trán ra, mỉm cười trả lời.

Phó Kình Hiên mấp máy đôi môi mỏng, giọng điệu không hài lòng: “Sao lại không chịu nghỉ ngơi một chút?”

“Không có thời gian, công việc nhiều lắm.”

Bạch Dương nhún nhún vai trả lời lại.

Theo đà phát triển của Thiên Thịnh, cộng thêm việc cô đã thăng chức, cho nên số lượng công việc nhiều hơn trước đó, ít nhất là nhiều hơn gấp hai lần.

Nhưng mặc dù có mệt mỏi, trong lòng cô vẫn cảm thấy vô cùng thỏa mãn, có cảm giác thành tựu.

“À đúng rồi, anh gọi điện thoại cho em có chuyện gì không thế?” Bạch Dương di chuyển chủ đề, hỏi sang chuyện khác.

Phó Kình Hiên cúi đầu nhìn hai tấm vé †rong tay mình: “Không phải là chuyện gì quan trọng, chỉ là anh nghe nói có rất nhiều đôi tình nhân hẹn hò đều sẽ đi xem phim, cho nên anh đã nhờ Trương Trình mua hai vé xem phim, muốn mời em đi xem phim.

Bạch Dương, có được không em?”

Đương nhiên Bạch Dương có thể nghe ra sự mong chờ trong giọng nói của anh, trong lòng cô hơi dao động, nhưng sau lại nghĩ đến cái gì đó, cô lắc đầu từ chối: “Xin lỗi anh, hôm nay không đi được rồi.”

“Tại sao?” Phó Kình Hiên cau mày.

Bạch Dương lạnh lùng trả lời: “Trước kia lúc ở nước H em đã nói là sẽ để Bạch Viện quỳ gối trước mộ ba, để cô ta xám hối bồi tội, bây giờ Bạch Viện đã trở về, đương nhiên em phải thực hiện lời hứa lúc ấy.”

Nghe cô nói như vậy, mặc dù trong lòng Phó Kình Hiên có chút mất mát, nhưng càng nhiều hơn là thấu hiểu cho cô.

“Thế thì lần sau vậy.” Phó Kình Hiên tiếc nuối nhìn vé xem phim trong tay.

Bạch Dương ừ một tiếng.

Phó Kình Hiên lại hỏi: “Em định một lát nữa đưa Bạch Viện đến nghĩa trang à?”

“Đúng vậy, chuyện này không thể bỏ qua như thế, muốn nhận lỗi với ba thì đương nhiên phải đến đó ngay lập tức.” Bạch Dương nhìn thoáng qua thời gian dưới góc phải màn hình rồi trả lời.

Phó Kình Hiên nhẹ gật đầu: “Để anh đi cùng em.”

“Anh đi cùng em?” Trong mắt Bạch Dương lóe lên một tia kinh ngạc.

Phó Kình Hiên gật đầu: “Trong quá khứ, lúc chúng ta kết hôn, anh chưa từng đến chào hỏi ba mẹ cùng em, bây giờ anh muốn bù đắp.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1664


CHƯƠNG 1664

Nghe thấy anh nói như vậy, Bạch Dương cắn cắn môi, cuối cùng vẫn đồng ý: “Nếu như anh đã muốn đi, vậy thì cứ đi thôi.”

Bọn họ muốn tái hợp, nếu như đến cuối cùng tình cảm không xuất hiện vấn đề, vậy thì phục hôn là một trong những chuyện quan trọng.

Đến lúc đó, anh lại là con rể của ba mẹ cô, cho nên bây giờ anh đi chào hỏi đúng là không có vấn đề gì.

“Được, một lát nữa anh sẽ đến tìm em.”

Nghe thấy Bạch Dương đã đồng ý cho mình đi cùng, Phó Kình Hiên vui vẻ nở nụ cười.

Sau đó liên cúp điện thoại.

Bạch Dương bỏ điện thoại vào trong túi xách, đeo túi xách lên rồi đi ra khỏi văn phòng.

Thư ký Đồng đã biết sau khi tan làm cô muốn làm gì, thấy cô đi ra thì vội vàng bước lên: “Chủ tịch.”

“Bạch Viện có còn trong văn phòng cô ta không?” Bạch Dương đi tới thang máy, vừa đi vừa hỏi.

Thư ký Đồng đi theo sau lưng cô: “Vẫn còn, bảo vệ đang trông chừng, cô ta không ra được đâu. Nhưng mà cô ta la hét ỏm tỏi trong phòng làm việc rất lâu, còn mắng chủ tịch nữa, mắng rất thậm tệ.”

Bạch Dương mỉa mai đáp lời: “Tôi đã đoán được từ trước rồi.”

Cho nên cô không thèm quan tâm.

Nếu như Bạch Viện không mắng chửi thì cô mới bất ngờ.

“Được rồi, chúng ta trực tiếp lên xe đi, cô kêu bảo vệ đưa Bạch Viện đến bãi đỗ xe.”

Bạch Dương đi vào thang máy, dặn dò cô ta.

Thư ký Đồng: “Vâng, tôi biết rồi.”

Dứt lời, cô ta lấy điện thoại di động ra gửi một tin nhắn.

Ngay sau đó liền có tin nhắn trả lời, thư ký Đồng báo cáo với Bạch Dương: “Chủ tịch Bạch, thông báo xong rồi, bọn họ sẽ dẫn người đi ngay lập tức.”

“Ừm, vậy là được rồi.” Bạch Dương gật đầu biểu thị mình đã biết, sau đó nhìn màn hình trên thang máy, không nói chuyện nữa.

Thư ký Đồng cũng không mở miệng, bầu không khí trong thang máy bỗng chốc trở nên nặng nề.

Cô ta biết tại sao chủ tịch lại ghét Bạch Viện như thế.

Cô ta đã từng nghe sếp Lục nói 6 năm trước, lúc Thiên Thịnh đang đứng bên bờ phá sản, hai mẹ con Bạch Viện chẳng những không đồng cam cộng khổ cùng Thiên Thịnh, ngược lại còn cuỗm đi số tiền mà chủ tịch cũ mua cổ phần, dứt áo ra đi, cuối cùng khiến chủ tịch nản lòng thoái chí nhảy lầu tự sát.

Có thể nói chủ tịch cũ là do hai mẹ con Bạch Viện gián tiếp hại chết, bây giờ Bạch Viện nhìn thấy Thiên Thịnh phát triển một lần nữa, lại trở về tranh đoạt cổ phần với chủ tịch. Loại người như thế này, sao chủ tịch có thể không ghét.

Lúc đang suy nghĩ, thang máy đã đến nơi.

Bạch Dương bước chân đi ra ngoài.

Sau khi ra khỏi đây, cô liền nhìn thấy người đàn ông đang dựa vào chiếc Maybach đứng ở cách đó không xa.

Người đàn ông cúi đầu cầm điện thoại †rong tay, ngón tay đang di chuyển trên màn hình.

Rất nhanh, Bạch Dương liền cảm thấy điện thoại di động của mình rung lên.

Cô biết chắc chắn là anh đã gửi tin nhắn cho cô.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1665


CHƯƠNG 1665

Thư ký Đồng ở bên cạnh cũng nhìn thấy Phó Kình Hiên, kinh ngạc nói với Bạch Dương: “Chủ tịch, sao sếp Phó lại đến đây?”

Bạch Dương không trả lời, khóe miệng nhẹ nhàng cong cong, cô đi về phía Phó Kình Hiên.

Thư ký Đồng thấy vậy thì vội vàng đuổi theo.

Ở bên kia, Phó Kình Hiên nghe thấy tiếng bước chân bèn ngẩng đầu nhìn sang, nhìn thấy Bạch Dương, ánh mắt liền mềm mại hơn: “Em đến rồi.”

“Đến rồi.” Bạch Dương gật đầu.

Thư ký Đồng kinh ngạc mở to mắt.

Có chuyện gì vậy?

Hóa ra là hai người đó đã hẹn rồi.

Còn nữa, sao cô ta lại cảm thấy bầu không khí giữa hai người có hơi kỳ diệu.

“Bạch Viện đâu?” Phó Kình Hiên nhìn xung quanh một hồi rồi hỏi.

Bạch Dương chỉ chỉ vào chiếc xe ở cách đó không xa: “Trên chiếc xe đó kìa.”

Phó Kình Hiên nhìn thoáng qua, nhẹ gật đầu: “Lên xe anh đi, ngồi xe của anh.”

“Được.” Bạch Dương cũng không từ chối, cô gật đầu đồng ý.

Phó Kình Hiên vươn tay mở cửa xe ra.

Bạch Dương quay người ngồi vào.

Phó Kình Hiên nhìn ra phía sau, ném chìa khóa xe cho thư ký Đồng.

Thư ký Đồng nhanh tay bắt được, nhìn chìa khóa xe Maybach trong tay, lơ ngơ hỏi: “Sếp Phó, anh đây là…

“Cô lái xe.” Phó Kình Hiên thờ ơ nói một câu, sau đó liền leo lên xe ngồi xuống bên cạnh Bạch Dương.

Thư ký Đồng đứng yên tại chỗ, trong lúc nhất thời không biết nên làm như thế nào, nghe hay là không nghe đây.

Dù sao mình là người của chủ tịch, nhưng thân phận của sếp Phó lại cao hơn chủ tịch cô ta cũng không thể làm trái ý.

Cho nên, đúng là cô ta không biết phải làm gì.

Bạch Dương ngồi trong xe nhìn thấu suy nghĩ của thư ký Đồng, cô hạ cửa sổ xe xuống, nhô đầu ra từ trước mặt Phó Kình Hiên: “Nghe lời anh ấy đi, anh ấy đi cùng chúng ta.”

“Vâng chủ tịch.” Có câu nói này của Bạch Dương, rốt cuộc thư ký Đồng không còn mê man nữa, nhanh chóng gật đầu rồi sau đó đi vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái.

Xe thuận lợi khởi động.

Trên đường đi, Phó Kình Hiên đột nhiên mở †ủ đựng đồ trong xe, lấy một bình đồ uống từ bên trong ra, sau khi mở nắp rồi thì đưa cho Bạch Dương: “Em uống cái này đi.”

“Đây là gì vậy?” Trên mặt Bạch Dương tràn đầy nghỉ hoặc, nhận lấy bình nước.

Phó Kình Hiên cười khẽ trả lời: “Là thực phẩm dinh dưỡng, có thể làm giảm mệt mỏi. Trước khi đến đón em, anh đã cố ý kêu Trương Trình đi mua đó.”

“Thật hả, để em thử một chú.” Bạch Dương nhìn đồ uống ở trong tay một lúc, ngửa đầu lên bắt đầu uống.

Uống được mấy ngụm, cô bỏ bình nước xuống rồi đậy nắp lại.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1666


CHƯƠNG 1666

Phó Kình Hiên rút cái khăn từ trong túi trước ngực phải mình lau khóe miệng cho cô, nhẹ giọng hỏi: “Mùi vị như thế nào?”

Bạch Dương để bình nước qua một bên: “Cũng được, chua chua ngọt ngọt, khiến mình tỉnh táo hơn.”

“Vậy thì được.” Phó Kình Hiên gấp chiếc khăn tay lại rồi bỏ vào trong túi đồ vest.

Thư ký Đồng ngồi phía trước thông qua kính chiếu hậu, thu hết cảnh tượng này vào †rong mắt, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Lúc nãy, sếp Phó làm gì đó, lau miệng cho chủ tịch.

Mà chủ tịch Bạch cũng không phản kháng, đón nhận tự nhiên như thế.

Chuyện này, chuyện này…

Thư ký Đồng nuốt nước bọt cái ực, trong lòng nhấc lên muôn vàn con sóng lớn.

Không phải là chủ tịch với sếp Phó tái hợp rồi đó chứ, Gần đây trong giới đã có lời đồn là bọn họ muốn tái hợp, cô ta cũng đã từng nghe nói, nhưng mà điều khịt mũi xem thường, cảm thấy không có khả năng.

Mà bây giờ cô ta đột nhiên cảm giác đây không phải là lời đồn, mà là sự thật.

Nếu như là thật, cô ta thấy đây cũng là một chuyện tốt.

Ít nhất là như vậy, sếp Lục sẽ không còn hi vọng xa vời với chủ tịch.

Thư ký Đồng chớp chớp mắt, trong lòng chua xót nghĩ.

Chẳng mấy chốc, xe đã đến nghĩa trang.

Thư ký Đồng dừng xe.

Phó Kình Hiên mở cửa xe ra, anh bước xuống xe trước, sau đó đứng bên ngoài xe đưa tay phải với người ở bên trong.

Bạch Dương trong xe nhìn thấy động tác này của anh, trên mặt lộ ra một tia ngượng ngùng, sau đó đặt tay lên tay anh.

Phó Kình Hiên nắm chặt tay cô, đỡ cô xuống xe.

Thư ký Đồng ở bên cạnh nhìn thấy động tác của hai người, trong lòng càng chắc chắn hơn, bọn họ thật sự ở bên nhau rồi.

Cũng không biết chuyện này bắt đầu từ khi nào, rõ ràng là vài ngày trước thái độ của chủ tịch đối với sếp Phó vẫn còn lạnh nhạt, không hề có ý muốn tái hợp với sếp Phó.

Nhưng mà bây giờ, mối quan hệ của chủ †ịch và sếp Phó đã thân mật hơn, chắc chắn là trong khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì mà cô ta không biết.

Cũng không biết là sếp Lục có biết hai người tái hợp chưa.

Nếu như biết rồi, có phải là anh ấy lại muốn mượn rượu mua say nữa không?

Đang suy nghĩ, thư ký Đồng đột nhiên nghe thấy Bạch Dương kêu mình, đôi mắt giật mình lóe lên, vội vàng nối lại tinh thần, đẩy đẩy kính mắt rồi trả lời: “Tôi đây chủ tịch.”

“Cô vừa mới suy nghĩ cái gì vậy, tôi gọi cô mấy tiếng mà cô không có phản ứng.”

Bạch Dương quan tâm nhìn cô ta: “Có phải là chỗ nào không thoải mái không hả, tôi thấy sắc mặt cô không tốt cho lắm.”

“Không có.” Thư ký Đồng lắc đầu liên tục: “Tôi tốt lắm chủ tịch, chỉ là lúc nãy đột nhiên nghĩ đến một vài chuyện, bây giờ không sao rồi. Chủ tịch, cô gọi tôi có chuyện gì không?”

“Hoa mà tôi kêu cô mua, cô để ở đâu rồi?”

Bạch Dương hỏi cô ta.
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1667


CHƯƠNG 1667

Thư ký Đồng chỉ chỉ vào chiếc xe trước mặt: “Trên chiếc xe đó đó, để tôi đi lấy ngay, chủ tịch chờ một chút nha.”

“Được rồi đi đi.” Bạch Dương gật đầu.

Thư ký Đồng nhanh chân đi tới chiếc xe van ở phía trước.

Bạch Dương đứng trước chiếc Maybach, nhìn cổng nghĩa trang trước mặt, biểu cảm trên mặt từ từ buồn bã, cảm xúc quanh người cũng trở nên sa sút hơn.

Phó Kình Hiên biết cô tức cảnh sinh tình, dù sao người thân nhất mình an nghỉ ở đây, đương nhiên tâm trạng không thể nào tốt được.

Cảm giác này, anh cũng đã từng nếm trải.

Hơn nữa, hai ngày sau chính là…

Phó Kình Hiên mấp máy đôi môi mỏng, không tiếp tục suy nghĩ nữa, anh choàng †ay qua vai Bạch Dương vỗ nhẹ nhắc nhở cô: “Hoa đến rồi.”

Bạch Dương ngẩng đầu nhìn sang thư ký Đồng ôm hai bó hoa đi trở về, một đóa bách hợp, một đóa huân y thảo.

Bách hợp là loài hoa ba thích, mà huân y thảo là hoa mẹ thích.

Bạch Dương vươn tay chuẩn bị nhận hoa, Phó Kình Hiên lại nhanh tay hơn cô: “Để anh cầm cho.”

Bạch Dương ừ một tiếng rồi cũng không từ chối, kêu thư ký Đồng đưa hoa cho anh, sau đó nói: “Tôi đi thăm mẹ trước, còn Bạch Viện thì cô kêu bảo vệ đưa cô ta đến chỗ ba trước đi, nhớ là phải để cô ta quỳ gối trước mộ ba.”

“Vâng thưa chủ tịch.” Thư ký Đồng đứng thẳng người.

Bạch Dương nhìn Phó Kình Hiên: “Đi thôi anh.”

“Ừm”” Phó Kình Hiên nhẹ gật đầu đi theo bên cạnh cô vào cổng nghĩa trang.

Mẹ Bạch Dương đã qua đời hai mươi mốt năm, bia mộ trông cũ kỹ, tấm ảnh chụp trên bia bởi vì phải hứng mưa chịu nắng, cho nên đã phai màu khá nhiều, sắp nhìn không rõ nữa.

Thấy vậy, trong lòng Bạch Dương chua xót, hốc mắt liền nóng lên.

Cô mở túi xách ra chuẩn bị tìm đồ lau bia mộ.

Nhưng mà tìm một lượt lại không tìm thấy món nào phù hợp.

Lúc cô đang nhíu mày chuẩn bị dùng tay áo, một bàn tay to liền duỗi tới, trên tay còn cầm theo một cái khăn tay.

“Dùng cái này đi.” Phó Kình Hiên nhìn thấy vẻ khó cử của cô, anh vội vàng đưa chiếc khăn tay mình mới bỏ vào trong áo vest cho cô.

Bạch Dương nhận lấy, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười với anh: “Em cảm ơn, đến lúc đó, em sẽ trả lại cho anh một cái khăn mới.

Phó Kình Hiên định nói là không cần, nhưng mà sau đó suy nghĩ lại cô trả cho mình cũng tương đương với việc cô tặng mình, thế là liền gật đầu đồng ý: ‘Được.”

Nếu như cô biết làm, anh càng hi vọng cô có thể làm một cái tặng anh.

Bạch Dương không biết người đàn ông đang suy nghĩ cái gì, sau khi mở khăn tay ra liền ngồi xổm xuống bắt đầu chậm rãi lau sạch bia mộ.

Nhất là tấm ảnh chụp ở trên bia, cô cẩn thận lau đến sáng bóng, động tác nhẹ nhàng, sợ lau mạnh một chút thì hình ảnh còn sót lại trên bia cũng bị mất đi.

Phó Kình Hiên thấy cô như vậy thì hỏi: “Trong nhà có còn ảnh chụp nào khác không, nếu như không còn thì để anh mời người phục chế tấm ảnh này lại rồi lại dán lên bia.”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1668


CHƯƠNG 1668

“Còn chứ, em có phục chế lại ảnh chụp mẹ để lại trước khi bà qua đời, đến lúc đó thay cũng được.” Bạch Dương vừa lau vừa trả lời.

Phó Kình Hiên đáp lời, sau đó không nói nữa.

Lúc này, có một giọt nước rơi xuống từ trên trời, nhỏ trên trán anh.

Anh ngẩng đầu lên quan sát bầu trời, bầu trời u ám, mây đen dày đặc, hiển nhiên là sắp có mưa.

Phó Kình Hiên nhìn bộ dạng lau bia nghiêm †úc của Bạch Dương, anh không quấy rầy cô, mà quay người bước đi.

Tiếng bước chân của anh rất nhỏ, cộng thêm tâm tư của Bạch Dương đều đặt trên bia mộ, cô không chú ý tới anh đã rời đi.

Thẳng cho đến khi giọt mưa đột nhiên càng ngày càng nhiều, cô mới vội vàng đứng dậy, xoay người sang bên cạnh: “Trời mưa rồi Phó Kình Hiên, anh về xe trước…”

Cô còn chưa nói xong thì đã phát hiện ở đây không còn bóng dáng Phó Kình Hiên đâu nữa, chỉ có một mình cô.

Cho nên lúc nấy những gì cô nói đều vô ích.

Đôi mắt Bạch Dương liền ảm đạm, trong lòng dâng lên cảm giác mất mát và ấm ức.

Không phải anh đã nói là sẽ ở đây với cô à?

Còn nói là muốn cùng cô đến thăm hỏi ba mẹ, đền bù 6 năm trong quá khứ.

Nhưng mà bây giờ người không thấy đâu, mà cô còn không biết anh biến mất từ lúc nào.

Bởi vì anh không còn kiên nhẫn chờ, cho nên mới đi?

Bạch Dương cắn cắn môi, trong mắt hiện ra một tia trào phúng.

Cũng đúng thôi, không nói tới chuyện hiện †ại bọn họ vẫn còn chưa tái hợp, cho nên anh dựa vào cái gì phải đợi cùng cô.

Cho dù có tái hợp, anh cũng có thể không cần đến đây.

Cho nên, anh đi thì đi đi, mình cũng không cần phải cảm thấy thất vọng như thế.

Bạch Dương cúi đầu xoay người lại chuẩn bị tiếp tục lau, vẫn còn một chút chưa lau xong, chờ sau khi lau xong rồi thì lại đi đến chỗ ba.

Nghĩ đến đây, Bạch Dương lại ngồi xổm xuống.

Một giây sau, cô đột nhiên cảm thấy trên đầu mình có thêm một vật ngăn cản những giọt mưa li ti.

Bạch Dương ngẩng đầu lên, là một cái ô.

Cô ý thức được chuyện gì đó, vội vàng nghiêng đầu nhìn sang, thấy Phó Kình Hiên đang khom người đứng sau lưng cô, thay cô che mưa chắn gió.

Phần lớn ô đều nghiêng về phía cô, còn anh ngoại trừ đầu và cổ thì thân thể đều lộ ra trong màn mưa, bị cơn mưa to thấm ướt.

Mà dường như anh không cảm thấy cái gì, không hề nhúc nhích, cứ đứng yên đó chuyên chú che ô cho cô.

Nhìn thấy Phó Kình Hiên như thế này, trong lòng Bạch Dương vô cùng kinh ngạc, cô ngập ngừng một hồi lâu mới phát ra âm thanh: “Anh… không phải anh đi rồi hả?”

Trong mắt Phó Kình Hiên lộ ra ý cười: “Anh đâu có đi, anh chỉ là nhìn thấy trời mưa cho nên đi ra ngoài lấy ô. Sao vậy, em sợ anh đi hả?”
 
Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!
Chương 1669


CHƯƠNG 1669

Bạch Dương chột dạ chớp chớp mắt, muốn phản bác với anh rằng không phải mình nghĩ như thế này, nhưng lời đến khóe miệng, có làm như thế nào cũng nói không được.

Bởi vì cô phát hiện mình căn bản không biết nói dối.

Phó Kình Hiên thấy thế, anh thấp giọng cười một tiếng, sau đó ngồi xuống, kẹp dù trên vai, đưa tay phải ra nhẹ nhàng kéo cô vào trong ngực, thấp giọng nói: “Cô gái ngốc, anh đã nói là sẽ đi cùng em, cho nên sao anh có thể đi đâu được chứ. Hơn nữa vất vả lắm anh mới có thể để em mở lòng đón nhận anh một lần nữa, sao anh lại có thể rời khỏi em”

Bạch Dương đặt cằm lên bả vai anh, cảm thấy những gì anh nói là thật, rốt cuộc cảm giác mất mát trong lòng cũng đã tiêu tan.

Hóa ra, cô cũng không rộng lượng như mình mới nghĩ, cảm thấy anh đi thì cứ đi đi.

Nhưng mà thật ra cô rất quan tâm đến việc anh có đi không, hoàn toàn không muốn anh đi.

Nếu không thì sao khi nghe thấy lời nói này của anh, trong lòng liền cảm thấy vui vẻ và an tâm.

“Anh mới là ngốc đó, ai kêu lúc anh đi lại không nói với em một tiếng.” Bạch Dương nhịn không được mình đưa tay ra đánh vào lưng Phó Kình Hiên.

Sau lưng anh bị nước mưa thấm ướt, cô chùi chùi xuống dưới, lạnh đến nỗi tay muốn đóng băng.

Phó Kình Hiên nghe thấy lời phản bác của Bạch Dương, anh lại nở nụ cười: “Được rồi, là anh ngốc.”

“Biết là tốt. Bạch Dương hừ một tiếng, sau đó cầm lấy cái ô trên vai anh, kéo tay anh để cả hai cùng đứng dậy.

“Chúng ta đi thôi, mưa lớn như vậy, ngày hôm nay không tiếp tục nữa, người anh ướt đẫm rồi kìa” Bạch Dương đưa tay vỗ vỗ nước trên vai anh rồi nói.

Phó Kình Hiên biết là cô sợ anh đầm mưa quá lâu sẽ sinh bệnh, cho nên mới dự định kết thúc sớm, trong lòng không khỏi ấm áp.

“Không cần đâu, em cứ tiếp tục đi.” Phó Kình Hiên nhẹ lắc đầu: “Đã đưa Bạch Viện đến đây, nếu như bây giờ bỏ dở giữa chừng, sau đó có muốn đưa Bạch Viện đến đây thì cũng không dễ dàng như vậy nữa, cho nên cứ làm một lần duy nhất, tránh đêm dài lắm mộng.”

Vả lại, anh có thể nhìn ra được cô muốn tiếp tục.

“Nhưng mà…” Bạch Dương nhìn anh, cắn cắn môi, dường như có chút do dự.

Phó Kình Hiên đưa tay chỉnh lại những lọn †óc sau đầu cô: “Được rồi, đừng xoắn xuýt những chuyện này nữa, dầm mưa một chút cũng không sao hết, đi thôi.”

Nói xong, anh kéo tay cô đi vê hướng phần mộ của Bạch Hạo.

Tay Bạch Dương cầm ô, nhìn bóng lưng anh, đôi môi đỏ hơi há ra, cuối cùng mới nhẹ giọng nói: “Phó Kình Hiên, cảm ơn anh, chờ đến khi mọi chuyện hoàn tất, em sẽ mời anh ăn cơm.”

“Được thôi, nhưng mà anh muốn ăn cơm do em nấu.” Phó Kình Hiên quay đầu nhìn cô.

Như thế, có lẽ anh đã có thể ở lại.

Bạch Dương không biết tính toán trong lòng anh, cô gật đầu đồng ý: “Đương nhiên là được rồi.”

Anh dầm mưa cùng cô, một bữa cơm mà thôi, đương nhiên cô sẽ không keo kiệt.

“Cứ quyết định như vậy đi.” Trong mắt Phó Kình Hiên lóe lên ánh sáng, vừa thoáng qua liền biến mất.

Hai phút sau, hai người đã đến nơi chôn cất Bạch Hạo.

Bởi vì mẹ Bạch Dương qua đời hơn hai mươi năm trước, cho nên khu vực quanh mộ mẹ Bạch Dương đã bán sạch.
 
Back
Top Dưới