Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1960


“Ha ha, cậu là Ngô Bình nhỉ, mời ngồi!”

“Chào viện trưởng!”

Ngô Bình cũng không khách sáo, anh ngồi xuống ghế đối diện, Hạ Ninh cũng ngồi, cười mà không nói gì.

Advertisement

Viện trưởng cười: “Hồ sơ của cậu thì Hạ Ninh có nói với tôi rồi. Theo tôi biết, cậu là tiến sĩ hai bằng của Hoa Thanh, đúng là hiếm có nha, mà cậu còn trẻ tuổi thế này thì chắc là một thanh niên cầu tiến và thông minh!”

Ngô Bình: “Viện trưởng quá khen!”

Advertisement

Viện trưởng: “Có thể giới thiệu một chút về lĩnh vực mà cậu am hiểu không?”

Ngô Bình: “Tôi có nghiên cứu về ngoại khoa, nội thần kinh, nhi khoa, di truyền miễn dịch, bệnh về máu. Về dược học thì có thể trích xuất dược phẩm và bào chế, có chút hiểu biết về dược tính”.

Viện trưởng nghe xong cũng ngẩn người. Nên biết y học hiện đại phân chia khá chi tiết nên đa phần bác sĩ cũng chỉ chuyên môn về một, hai loại.

Ví dụ như một chuyên gia hàng đầu có thể nghiên cứu sâu về bệnh tiết niệu, thậm chí là tìm hiểu thêm về vài loại nằm trong hệ thống tiết niệu; hay như bác sĩ nào đó chỉ chuyên về bệnh tim, không thì chỉ chăm chăm vào bệnh động mạch vành.

Còn Ngô Bình thì hiển nhiên là đồng thời nghiên cứu quá nhiều, điều này vượt ngoài dự đoán của viện trưởng.

Vẻ mặt viện trưởng có chút không ổn, trong lòng mắng thầm anh là tham thì thâm, chẳng lẽ người trước mặt lại là một người vạn năng?

Viện trưởng thản nhiên: “Cậu học không ít nhỉ, thế này đi, cậu tới khoa cấp cứu trước đã!”

Hạ Ninh đứng bật dậy: “Viện trưởng, chẳng phải đã cho Ngô Bình theo tôi sao?”

Viện trưởng cũng đáp: “Tạm định thế đã. Được rồi, cô dẫn cậu ấy tới khoa cấp cứu làm thủ tục đi!”

Thấy thái độ viện trưởng đột ngột thay đổi như vậy, Hạ Ninh có chút khó hiểu, nhưng cô ấy cũng chẳng để bụng, nhanh chóng dẫn Ngô Bình tới khoa cấp cứu.

Trên đường đi, Hạ Ninh cười nói với anh: “Ngô Bình, chắc viện trưởng nghĩ anh nói quá, loại tham nhiều không chuyên cái nào ấy!”

Ngô Bình tất nhiên cũng hiểu: “Tôi chỉ nói thật thôi, ông ấy tin hay không thì tùy, à, khoa cấp cứu chắc bận lắm nhỉ?”

Hạ Ninh đáp: “Cũng không tới mức quá bận, khoa cấp cứu là nơi bệnh nhân cần tới đầu tiên, thường thì tình huống của người bệnh sẽ khá nghiêm trọng, có người bị chém, tai nạn giao thông, trúng độc, lên cơn đau tim, xuất huyết não, nhồi máu... tóm lại là ở khoa cấp cứu, anh phải là bác sĩ toàn năng, nếu không khó mà ứng phó kịp!”

Ngô Bình: “Rất tốt, khá hợp phong cách của tôi!”

Hạ Ninh: “Nếu anh không ngại thì cứ ở khoa cấp cứu vài ngày, sau đó tôi sẽ tìm viện trưởng đòi người!”

Vừa vào phòng cấp cứu, Ngô Bình đụng phải một bệnh nhân bị thương tận xương đang được bác sĩ khiêng từ trên xe cấp cứu xuống. Người này khoảng 17, 18, bị thương rất nghiêm trọng, chân trái gần như gãy lìa, xương vỡ vụn, mạch máu và bắp thịt đều lộ ra ngoài, máu tươi đầm đìa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1961


Bác sĩ nói: “Các người là người nhà của bệnh nhân nhỉ. Tình hình của người bệnh quá nghiêm trọng, bắp thịt hay thần kinh, mạch máu gần như đã mất phần lớn, xương cốt vỡ vụn quá, tôi cho rằng cắt bỏ là cách làm tối ưu nhất. Đương nhiên, nếu các vị kiên quyết muốn giữ chân thì chúng tôi vẫn sẽ làm hết sức, có điều tỷ lệ thành công cũng không hơn 1%. Thêm nữa là còn có thể gây ra biến chứng nặng, đe dọa tính mạng của bệnh nhân”.

Ngô Bình ở cạnh, không nhịn được mà chen nang: “Mấy công năng quan trọng ở chân vẫn còn, mạch máu và thần kinh còn khá đầy đủ, có thể giữ được chân!”

Bác sĩ nhìn Ngô Bình một cái rồi hỏi Hạ Ninh bên cạnh: “Bác sĩ Hạ, đây là người của cô?”

Advertisement

Hạ Ninh: “Bác sĩ Triệu, đây là bác sĩ mới tới, tên Ngô Bình, tôi dẫn anh ta tới làm thủ tục!”

Bác sĩ Triệu cười: “Hiện tại người mới lợi hại ha. Cậu nói giữ được chân thì tôi hỏi cậu, miệng vết thương lớn thế này, bên trong còn dính bùn đất, 90% sẽ nhiễm trùng, cậu định chữa thế nào?”

Advertisement

Ngô Bình: “Cơ thể con người có khả năng tự chữa lành cực mạnh, sau khi sử dụng phương pháp vật lý thì có thể bỏ chân vào dịch thể chữa trị để nó tự khôi phục, dịch thể chữa bệnh có thể phòng ngừa nhiễm trùng!”

Bác sĩ Triệu tức giận nói: “Dịch thể chữa trị? Tự cậu sáng tạo ra à?”

Ngô Bình: “Cứ xem là thế đi!”

Bác sĩ Triệu nhìn về phía Hạ Ninh: “Bác sĩ Hạ, người mới giỏi quá, e là khoa cấp cứu không dùng nổi một nhân vật tầm cỡ vậy đâu!”

Hạ Ninh lại khá tin tưởng Ngô Bình: “Bác sĩ Triệu, Ngô Bình là tiến sĩ y học của Hoa Thanh, trình độ cao lắm, hay vầy đi, giao người bệnh mới này cho anh ta, được không?”

Bác sĩ Triệu cười ha ha: “Được, chỉ cần cậu ta dám, tôi không có ý kiến!”

Hai vợ chồng trung niên nghe Ngô Bình có thể giữ chân cho con trai thì vừa mừng vừa sợ, liên thanh nói cảm ơn.

Thủ tục của Ngô Bình đã xong xuôi, anh đến khoa cấp cứu ký rồi nhận trang phục cách ly và thẻ công tác.

Chủ nhiệm khoa cấp cứu là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, chị ta lật xem sơ yếu lý lịch của Ngô Bình một lượt, cười nói: “Chàng trai, lý lịch không tệ, cố gắng làm nhé”.

Chị ta gọi một cuộc điện thoại, sau đó một bác sĩ trẻ chừng ba mươi tuổi có vẻ ngoài lịch sự đi đến.

“Chủ nhiệm, chị tìm tôi?”

Chủ nhiệm khoa nói: “Bác sĩ Mã, cậu ta là thực tập sinh mới tới, sau này đi theo cậu”.

Bác sĩ Mã nhìn Ngô Bình, nói: “Được”.

Sau đó nói với Ngô Bình: “Đi theo tôi”.

Anh ta dẫn Ngô Bình đến một văn phòng, trên mặt bàn hình bầu dục, bốn bác sĩ bồi dưỡng đang cúi đầu viết bệnh án.

Bác sĩ Mã thản nhiên nói: “Tôi tên là Mã Chí Viễn, bọn họ đều là người tôi hướng dẫn. Cậu có chỗ nào không hiểu, có thể hỏi bọn họ”.

Bác sĩ cấp cứu bận rộn nhiều việc, bác sĩ Mã nói vài câu rồi đi ra ngoài, không có thời gian dặn dò những chuyện khác.

Bốn bác sĩ đang ngồi ngẩng đầu nhìn anh một cái, sau đó lại tiếp tục cúi đầu viết bệnh án.

Lúc này Hạ Ninh đi tới, nói: “Tôi còn cuộc phẫu thuật, phẫu thuật xong sẽ tới tìm anh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1962


Sau khi Hạ Ninh đi, một bác sĩ để ria mép hỏi: “Anh biết chủ nhiệm Hạ?”

Ngô Bình: “Ừm”.

Anh ta cười nói: “Tôi tên là Hồ Duyệt, tới từ học viện trực thuộc học viện y Giang Bắc, anh thì sao?”

Advertisement

Học viện y Giang Bắc là học viện y tốt trong khu Giang Nam, chất lượng dạy học khá tốt, học viện trực thuộc cũng có thực lực nhất định.

Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình, tiến sĩ của Hoa Thanh”.

Advertisement

Hồ Duyệt giật nảy mình: “Anh là tiến sĩ Hoa Thanh, vậy mà lại chạy tới nơi này, vì sao không ở lại Thiên Kinh?”

Dưới tình huống bình thường, nghiên cứu sinh đều có thể lấy được chứng chỉ đào tạo. Mà tốt nghiệp tiến sĩ giống như Ngô Bình, có thể thoải mái tìm được công việc trong bệnh viện cao cấp ở Thiên Kinh.

Ngô bình nói: “Nhà tôi cách nơi này khá gần, cho nên tới đây làm việc”.

Nói xong, anh thoáng nhìn thủ tục nhận chức của mình, nói: “Trước mắt tôi đến đây với danh nghĩa bác sĩ bồi dưỡng, giống các anh”.

Trong bốn người có một bác sĩ nữ, khuôn mặt tròn, có tàn nhang nhàn nhạt, nhìn rất trẻ trung hoạt bát, cô ta nói: “Bác sĩ Ngô, tiến sĩ Hoa Thanh rất khó thi được, anh thật lợi hại”.

Ngô Bình cười nói: “Cũng không khó lắm”.

Hồ Duyệt: “Bác sĩ Ngô, anh học đại học trường nào?”

Ngô Bình: “Tôi là học liên thông đại học tiến sĩ trong cùng một trường”.

Hồ Duyệt khiếp sợ: “Lợi hại! Hình như học liên thông là tám năm nhỉ? Hơn nữa điểm chuẩn rất cao”.

Bác sĩ nữ này cũng lập tức lộ vẻ sùng bái: “Học thần, về sau mong anh chỉ bảo chúng tôi nhiều hơn”.

Ngô Bình: “Không dám, mọi người học hỏi lẫn nhau”.

Khi đang nói chuyện, lại thấy bác sĩ Triệu và bác sĩ Mã kia đi tới, bác sĩ Triệu liếc mắt nhìn, sau đó nói với Ngô Bình: “Người bị thương ở chân kia cần phẫu thuật, cậu có dám mổ chính hay không?”

Trên thực tế, Ngô Bình đã có đầy đủ giấy chứng nhận, có tư cách phẫu thuật. Không thể nghi ngờ, bác sĩ Triệu này muốn gây khó dễ cho Ngô Bình, anh ta biết rõ độ khó của phẫu thuật, xác xuất thành công rất thấp. Nếu Ngô Bình không dám nhận, chứng tỏ lúc trước anh chỉ đang nói bậy nói bạ, nếu như anh dám nhận, vậy rất có thể sẽ bị người nhà bệnh nhân kiện ra tòa.

Ngô Bình nói: “Có gì không dám, đi thôi!”

Bác sĩ Triệu thoáng nhìn bốn bác sĩ bồi dưỡng, cười nói: “Các anh cũng đi cùng mở mang tầm mắt, xem trình độ của tiến sĩ y học Hoa Thanh thế nào”.

Cứ như vậy, nhóm người đi đến phòng phẫu thuật.

Sau khi Ngô Bình khử trùng, một y tá giúp anh mặc trang phục phẫu thuật, đeo găng tay vô khuẩn.

Trước bàn phẫu thuật, bệnh nhân đã được gây tê nửa người.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1963


Lúc này, chuyện đầu tiên Ngô Bình muốn làm là khôi phục nguồn cung máu cho chân bị thương. Anh khâu lại mạch máu lớn, mũi kim cẩn thận, mà tốc độ lại rất nhanh, khiến người xem cũng hoa mắt.

Advertisement

Hồ Duyệt cũng xem ngây người, kinh ngạc nói: “Nhanh quá!”

Advertisement

Thủ thuật của Ngô Bình quả thật rất nhanh, một mạch máu lớn mà năm giây đã kết thúc, phẫu thuật kết thúc hoàn hảo. Sau đó là đến mạch máu nhỏ, anh cũng khâu lần lượt theo thứ tự. Cuối cùng mới là phần mạch máu nhỏ khó nhất.

Những mạch máu nhỏ này, bác sĩ phải tìm cả nửa ngày mới phát hiện ra, muốn nối lại chúng, độ khó cực kỳ cao. Loại mạch máu này, nhất định tiến hành khâu dưới kính hiển vi mới được.

Nhưng Ngô Bình không cần, anh dùng kim phẫu thuật siêu nhỏ có đường kính hai mươi micron để khâu lại mạch máu. Lúc này, mọi người đã không thể nhìn rõ anh đang khâu gì nữa rồi, chỉ cảm thấy hai tay anh di chuyển nhanh chóng, sau đó vết máu đã biến mất rồi.

Khâu xong mạch máu, đã thiết lập lại được nguồn cung máu, thân thể và xương cốt sau đó mới có thể phát triển. Vì vậy tiếp theo, anh lại tiếp tục nối các dây thần kinh của người bệnh.

Anh từng có kinh nghiệm nối dây thần kinh, hơn nữa bây giờ anh cũng đã khác xưa, y thuật cũng thành thạo hơn trước. Tuy anh rất yếu, nhưng trí nhớ thì vẫn tồn tại, anh dựa vào trí nhớ và thị lực siêu phàm, có thể kết nối các dây thần kinh một cách chính xác nhất.

Nối xong dây thần kinh, đã dùng hết nửa tiếng đồng hồ.

Cơ thể Ngô Bình còn khá yếu, lúc này trên trán anh cũng đầy mồ hôi.

Một y tá nhẹ nhàng lau mồ hôi cho anh, bác sĩ Triệu đứng bên cạnh xem toàn bộ quá trình phẫu thuật không nói lời nào. Anh ta là người trong nghề, từ mấy giây trước Ngô Bình khâu mạch máu, thì anh ta đã biết trình độ đối phương vượt xa cao thủ như mình!

Thân là một bác sĩ, anh ta tôn kính các cao thủ trong nghề, vì vậy giây phút đó, anh ta chỉ còn lại sự kính phục dành cho Ngô Bình, chứ không còn cảm xúc gì khác.

Lúc này, trên màn hình lớn trong phòng viện trưởng đang trình chiếu tình hình Ngô Bình mở chính. Thì ra, trong phòng phẫu thuật có camera độ phân giải cao, quay lại toàn bộ quá trình phẫu thuật, làm như vậy, vốn là để tiện cho những người trong nghề quan sát học tập.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1964


Hạ Ninh: “Viện trưởng, vậy ông còn để anh ấy ở khoa cấp cứu?”

Viện trưởng nói: “Nếu đã đi rồi thì cứ làm một thời gian vậy. Kiểu người này để ở đâu thì cùng nổi bật”.

Advertisement

Hạ Ninh: “Được thôi. Để anh ấy ở khoa cấp cứu vài ngày, sau đó đến khoa tôi. Tôi rất kỳ vọng được hợp tác với anh ấy đấy”.

Viện trưởng: “Không vấn đề. Hơn nữa bên phía cô có cần gì, thì có thể điều động Ngô Bình qua bất kỳ lúc nào. Đúng rồi, tôi quyết định đưa Ngô Bình vào biên chế chính thức”.

Advertisement

Hạ Ninh: “Được, quay về tôi sẽ nói với anh ấy”.

Sau khi Hạ Ninh rời đi, viện trưởng gọi thư ký đến nói: “Anh đăng video phẫu thuật của Ngô bình lên trang mạng Phẫu thuật cho tôi, để người trong ngành khắp toàn cầu đánh giá xem sao”.

Thư ký gật đầu: “Viện trưởng, ông không sợ cậu ấy bị bệnh viện lớn ở nước ngoài mời về sao?”

Viện trưởng cười nói: “Không sợ, bởi vì tiền lương tôi đề nghị cao hơn bọn họ nhiều, đi đi!”

Phẫu thuật vẫn đang tiến hành, Ngô Bình đã bắt đầu khâu các cơ bị dập nát không còn hình thù, từ từ nối liền.

Tay nghề của Ngô Bình giống như đang tạo một tác phẩm nghệ thuật vậy, hiệu quả cao, nho nhã, hơn nữa có rất nhiều thủ pháp tự sáng tạo mới, bác sĩ Triệu tập trung xem chăm chú, không hề chớp mắt.

Lúc này bác sĩ Mã bỗng nói: “Bác sĩ Ngô, kỹ thuật của anh tốt như vậy, chắc chắn là trình độ đứng đầu toàn cầu”.

Ngô Bắc bình thản nói: “Tôi nghiên cứu sâu về lý luận, gần đây khá nhàn rỗi, nên đến học hỏi với mọi người một thời gian”.

Hai người đều rất ngượng ngùng, đây là học hỏi sao? Đây rõ ràng là đang phô bày kỹ thuật đó có biết không!

Bác sĩ Triệu: “Bác sĩ Ngô, dịch điều trị mà cậu nói lúc trước là thành quả cậu nghiên cứu lý luận sao?”

Ngô Bình: “Vâng, xem như vậy đi”.

Anh nói: “Hồ Duyệt”.

Hồ Duyệt vội nói: “Có”.

Ngô Bình: “Tôi nói tên thuốc, cậu ghi lại, bây giờ đi lấy thuốc”.

Hồ Duyệt vội nói: “Được, anh nói đi, bây giờ tôi ghi lại!”. Sau đó lấy điện thoại ra.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1965


Xương đã bị vỡ vụn, hơn nữa còn bị thiếu khuyết, nhưng chuyện này không làm khó được Ngô Bình. Mười ngón tay anh di chuyển liên tục, từng khúc xương bị thương đã có sinh mệnh, nhanh chóng khớp lại.

Sau ba tiếng đồng hồ, Ngô Bình hoàn thành phẫu thuật. Nhưng anh không băng bó vết thương cho người bệnh.

Thuốc đã mua đem đến, anh đến phòng làm việc điều chế. Thân là một người điều chế thuốc, anh vô cùng am hiểu về dược lý đến mức tuyệt đối.

Advertisement

Phòng làm việc không có công cụ điều chế thuốc, Ngô Bình đóng cửa lại, dùng một tiên đỉnh luyện thuốc. Cũng may điều chế thuốc này cũng không mất nhiều sức lực, đa phần chỉ tiêu hao thần niệm mà thôi.

Mười phút sau, anh cầm một lọ thuốc bột nhỏ ra khỏi phòng làm việc. Bên ngoài phòng làm việc có một nhóm bác sĩ vây quanh, quá trình phẫu thuật của Ngô Bình, bọn họ đều được xem trong phòng làm việc, bọn họ rất khâm phục và bất ngờ về trình độ của anh.

“Tìm một ống thủy tinh, tôi cần dùng”.

Advertisement

Bác sĩ Mã nói: “Phòng thí nghiệm có, tôi đi lấy!”

Ngô Bình: “Chuẩn bị thêm một trăm lít nước cất”.

Bác sĩ Triệu: “Tôi đi chuẩn bị”.

Mười phút sau, dụng cụ thủy tinh và nước cất được đem đến, Ngô Bình đổ thuốc bột và nước vào, sau đó đến phòng bệnh, ngâm chân bị thương của bệnh nhân vào đó.

Nước thuốc biến thành màu xanh lục nhạt, chân bị thương của bệnh nhân được ngâm bên trong.

Bác sĩ Triệu hỏi: “Bác sĩ Ngô, dịch điều trị này có hiệu quả thế nào?”

Ngô Bình: “Có thể giúp tốc độ hồi phục của bệnh nhân tăng lên gấp mười lăm đến ba mươi lần”.

Mọi người kinh ngac, thật thần kỳ!

Ngô Bình: “Cứ bảy mươi hai tiếng thì thay nước thuốc một lần, tìm người phụ trách đến trông coi”.

Ngay lúc này, người nhà bệnh nhân yêu cầu tiến vào kiểm tra thì bị bác sĩ ngăn bên ngoài cửa.

Ngô Bình nghe thấy tiếng động thì nói: “Để bọn họ đi vào đi!”

Bác sĩ mở cửa ra, cặp vợ chồng trung niên kia tâm tình lo lắng đi vào.

Phẫu thuật ngoại khoa của Ngô Bình rất thành công, chân bị thương của bệnh nhân nhìn bề ngoài vẫn khá hoàn chỉnh nhưng có vài chỗ thì bị sưng phù thấy rõ.

Người phụ nữ trong niên rưng rưng nước mắt: “Cám ơn bác sĩ Ngô!”

Ngô Bình: “Mọi người nên vui mới phải, con trai hai người có thể hồi phục, tuy không so được với người bình thường, nhưng đi đường và chạy chậm thì không gặp vấn đề gì”.

Người đàn ông trung niên bỗng quỳ xuống trước mặt Ngô Bình: “Bác sĩ Ngô, cả nhà chúng tôi cảm ơn anh!”

Ngô Bình đỡ ông ấy dậy nói: “Mọi người đi chuẩn bị chút đồ ăn đi, trước tiên phải cho cậu ấy ăn chút cháo. Một tuần này cậu ấy cần rất nhiều dinh dưỡng để bồi bổ”.

Người đàn ông trung niên vội gật đầu: “Được được, chúng tôi nhớ rồi”.

Lúc này, một y tá đi đến: “Bác sĩ Mã, bác sĩ Triệu, có một bệnh nhân nhảy lầu, xuất huyết trong não, gan bị vỡ, xuất huyết trong rất nặng”.

Bác sĩ Mã vội nói: “Chúng tôi lập tức đi qua”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1966


Bác sĩ Mã: "Bác sĩ Ngô, kết quả kiểm tra vẫn chưa có".

Ngô Bình: "Không cần nữa, phẫu thuật luôn đi. Tôi sẽ mổ chính".

Bác sĩ Mã không nói thêm gì mà lập tức bảo người nhà đẩy bệnh nhân vào phòng phẫu thuật.

Advertisement

Người nhà bệnh nhân khóc nức nở theo sau, muốn đi cùng vào phòng phẫu thuật. Một người phụ nữ đã có tuổi kéo tay Ngô Bình, nói: "Bác sĩ, cầu xin cậu cứu con gái tôi. Nó mới có mười ba tuổi, huhu, ở nhà nó rất ngoan..."

Ngô Bình vỗ nhẹ vào tay người phụ nữ, nói: "Bác yên tâm, tôi sẽ dốc hết sức điều trị!"

Advertisement

Cửa phòng phẫu thuật đóng lại, đèn phẫu thuật bật sáng.

Tình trạng của cô bé rất nguy hiểm, nội tạng và phần bên trong sọ não đều xuất huyết, hôn mê rất sâu. Với tình hình này dù có được cứu sống thì khả năng cao cũng sẽ trở thành người thực vật bởi đại não đã chịu tổn thương quá lớn. Còn tình hình cụ thể thương tổn thế nào vẫn chưa rõ.

Để cứu được cô bé, Ngô Bình mở mắt thấu thị để tìm các điểm xuất huyết, sau đó dùng thiết bị cầm máu cho cô bé rồi mới bắt đầu phẫu thuật não.

Với tình hình này, thông thường phải tiến hành mở hộp sọ nhưng phẫu thuật mở hộp sọ tốn rất nhiều thời gian. Hơn nữa, còn phải kiểm tra rất nhiều trước khi phẫu thuật. Cuộc đại phẫu này cũng rất nguy hiểm, dễ xảy ra các trường hợp ngoài ý muốn.

Ngô Bình nói: "Trước mắt cách chữa trị tốt nhất là khoan hộp sọ, sau đó điều trị theo phương pháp xâm lấn tối thiểu".

Bác sĩ Mã: "Có thể sử dụng dao mổ nội soi được không?"

Ngô Bình lắc đầu, anh nhờ người mang tới bộ dụng cụ y tế của riêng mình rồi lấy từ trong đó ra hai chiếc kim móc nhỏ bằng kim loại. Dụng cụ này có thể sử dụng trong các ca phẫu thuật mà các vết thương hẹp và sâu.

Nhìn thấy thứ này, những người khác đều thấy lạ. Bác sĩ Mã hỏi: "Bác sĩ Ngô, cậu muốn dùng nó để thắt mạch máu sao?"

Ngô Bình: "Thông qua việc thắt động mạch, có thể xác định được điểm xuất huyết. Sau đó tôi có thể thực hiện một ca phẫu thuật vi mô".

Những người còn lại đưa mắt nhìn nhau, chưa ai từng tiến hành một ca phẫu thuật nào như vậy nhưng khả năng thành công của nó cực thấp. Những người dám thực hiện ca phẫu thuật như vậy đều là các bác sĩ hàng đầu thế giới về khoa ngoại thần kinh. Những bác sĩ có thể mổ chính một ca phẫu thuật như thế này cả thế giới không quá mười người.

Bác sĩ Mã lập tức ra lệnh: "Lập tức chuẩn bị thuốc tiêm và dụng cụ phẫu thuật!"

Các bác sĩ làm việc rất năng suất, chưa đầy mười phút đã chuẩn bị xong tất cả. Ngô Bình thực ra không cần nhìn lên màn hình nội soi, có điều để thị phạm cho các bác sĩ khác xem nên anh vẫn phải chẩn đoán thông qua màn hình.

Chẳng mấy chốc, Ngô Bình đã tìm được một động mạch cực nhỏ phù hợp để tiến hành phẫu thuật. Trước tiên, anh sử dụng máy khoan điện y tế để tạo một lỗ nhỏ trên hộp sọ, sau đó luồn hai cây kim móc nhỏ vào bên trong.

Hình ảnh hai cây kim móc hiện lên trên màn hình nội soi. Ngô Bình thao tác rất nhanh, khéo léo tiếp cận mạch máu đang xuất huyết rồi dùng cây kim móc khâu lại phần bị thương.

Lượng máu chảy ra từ não không lớn, nhưng nếu không kịp thời cầm máu thì tình hình sẽ cực kỳ xấu.

Mọi người quan sát trên màn hình từng cử động của cây kim. Khoảng ba phút sau thì việc khâu mạch máu đã hoàn thành.

Kim móc được lấy ra, Ngô Bình nhờ bác sĩ Triệu khâu lại da đầu cho bệnh nhân còn mình thì tiếp tục tiến hành phẫu thuật nội tạng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1967


Nói cách khác, nếu không chữa được khu vực này thì cô bé có được sống thì cũng chỉ là người thực vật. Đối với tình trạng này, y học hiện đại vẫn chưa có cách điều trị tối ưu, thông thường chỉ còn cách chờ đợi kỳ tích.

Ngô Bình quan sát một lát rồi nói: "Bác sĩ Mã, chúng ta cần một loại thuốc mới giúp hồi phục dây thần kinh. Có loại thuốc này vốn được dùng để điều trị chứng mất trí nhớ Parkinson và các tổn thương thần kinh khác. Tuy nhiên, nó chưa được bán trên thị trường, thử nghiệm lâm sàng cũng chưa kết thúc".

Bác sĩ Mã kinh ngạc: "Còn có loại thuốc như vậy sao?"

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: "Thuốc này là do tôi tham gia điều chế, do tập đoàn Miêu Dược sản xuất. Nếu người nhà bệnh nhân đồng ý thì chúng ta có thể thử dùng loại thuốc này".

Bác sĩ Mã lập tức nói: "Để tôi đi nói chuyện với người nhà bệnh nhân!"

Advertisement

Mấy phút sau, bác sĩ Mã quay lại phòng phẫu thuật, nói: "Người nhà bệnh nhân đã đồng ý. Bác sĩ Ngô, hiệu quả của loại thuốc này thế nào?"

Ngô Bình: "Nó có khả năng chữa trị 10% các bệnh nhân gặp chấn thương thần kinh và có khả năng cải thiện hệ thần kinh của 20% bệnh nhân tham gia thử nghiệm".

Các bác sĩ rất kinh ngạc, ánh mắt họ nhìn Ngô Bình lúc này vô cùng sùng bái!

Ngô Bình gọi một cuộc điện thoại, bảo Đào Như Tuyết mang thuốc đến. Lô thuốc này không chỉ có thể dùng để chữa cho cô bé mà còn có thể thử nghiệm lâm sàng trên phạm vi rộng ở bệnh viện.

Đào Như Tuyết nhận được điện thoại, lập tức lên máy bay tới Vân Kinh. Ngô Bình cũng được viện trưởng gọi tới văn phòng.

Gặp lại viện trưởng, Ngô Bình gật đầu hỏi: "Viện trưởng tìm tôi sao?"

Viện trưởng cười đáp: "Ngô Bình, hai lần cậu tiến hành phẫu thuật đều vô cùng xuất sắc. Tôi nghe bác sĩ Mã nói cậu muốn thử nghiệm một loại thuốc mới? Loại thuốc mới này còn là do cậu điều chế?"

Ngô Bình: "Đúng vậy, loại thuốc này có khả năng chữa trị các chấn thương thần kinh. Đối tượng sử dụng chủ yếu là những người mắc hội chứng Parkinson".

Viện trưởng cười tít mắt đáp: "Tôi tin vào năng lực của cậu, loại thuốc này có thể thử nghiệm lâm sàng ở bệnh viện. Nội khoa thần kinh của chúng ta có không ít bệnh nhân mắc bệnh này. Có điều, tôi có một yêu cầu nhỏ".

Ngô Bình: "Xin viện trưởng cứ nói".

Viện trưởng: "Muốn đưa thuốc lên thị trường thì cần ít nhất là hai đến ba năm thử nghiệm lâm sàng. Trong thời gian này, thuốc của cậu chỉ được sử dụng cho các bệnh viện trực thuộc viện ta. Để đáp lại, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành giai đoạn thử nghiệm lâm sàng nhanh nhất có thể để thuốc của cậu sớm được tung ra thị trường".

Ngô Bình gật đầu: "Tôi đồng ý".

Viện trưởng vui mừng đáp: "Bác sĩ Ngô, tôi đã nhờ người làm biên chế cho cậu. Bệnh viện còn sắp xếp phòng ở cho bác sĩ, tôi cũng đã sắp xếp cho cậu. Ngoài ra, bệnh viện có thưởng cho các nhân tài xuất sắc, tôi cũng sẽ đăng ký cho cậu. Tiền thưởng không nhiều, chắc chỉ tầm năm triệu tệ".

Ngô Bình: "Cảm ơn viện trưởng".

Viện trưởng cười ha ha đáp: "Tôi họ Sở, tên Sở Lợi Dân, gọi tôi là chú Sở là được".

Ngô Bình: "Tôi thấy vẫn nên gọi là viện trưởng Sở thì hơn".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1968


Sở Lợi Dân cũng hết cách, chỉ đành đáp: "Vậy được rồi".

Sau khi ra khỏi văn phòng của viện trưởng, Ngô Bình đợi một lát là Đào Như Tuyết xuất hiện. Cô ấy đích thân đưa thuốc đến tận tay Ngô Bình.

Loại thuốc này uống hay truyền dịch đều được. Liệu loại thuốc này có giúp bệnh nhân hồi phục được hay không thì chỉ trong ba ngày là rõ.

Advertisement

Bận rộn cả buổi, chẳng mấy chốc đã đến chiều, Ngô Bình còn chưa được ăn cơm. Anh cười nói: "Như Tuyết, tối nay em đừng đi nữa, tối chúng ta đi ăn cơm đi".

Đào Như Tuyết: "Vâng, vừa hay em cũng còn chút chuyện cần giải quyết ở Vân Kinh".

Advertisement

Trước khi đi, Ngô Bình chào Hạ Ninh một tiếng. Thế nhưng, Hạ Ninh lập tức đuổi theo đòi anh mời cơm.

Ngô Bình rất không vui, đáp: "Hạ Ninh, tôi và bạn gái ra ngoài ăn cơm. Cô đi cùng không hay lắm thì phải?"

Anh đã từ chối thẳng thắn như vậy nhưng Hạ Ninh vẫn không hề lay động, đáp: "Không sao, tôi sẽ không cản trở hai người thân mật, tôi chỉ ăn thôi".

Ngô Bình hạn hán lời, Đào Như Tuyết thì cười đáp: "Bác sĩ Hạ, chúng ta cùng đi ăn đi. Vừa hay tôi cũng muốn kết bạn với cô".

Tại nhà hàng Hoàng Tân, Lina đã đến từ hai tiếng trước để chuẩn bị đồ ăn cho Ngô Bình.

Trong một gian phòng riêng, từng món ăn thơm ngon được bưng lên. Ngô Bình giờ đã có thể ăn nhưng không thể ăn quá nhiều vì anh vẫn còn đang trong giai đoạn đại thoái bệnh.

Hạ Ninh hoàn toàn bị món ngon của Lina thu phục. Cô ấy say mê ăn, một mình Hạ Ninh ăn hết cả nửa bàn thức ăn. Đào Như Tuyết mặc dù cũng thích những món ngon này nhưng ăn khá từ tốn.

Ngô Bình: “Như Tuyết, tình hình bên phía tập đoàn Miêu Dược thế nào rồi?”

Đào Như Tuyết: “Lần trước anh góp vốn ba mươi lăm tỷ tệ đã giúp tập đoàn vượt qua giai đoạn khó khăn. Hiện tại, bọn em đang toàn lực đẩy mạnh sản xuất loại thuốc mới, hy vọng sẽ kịp tung ra thị trường vào cuối năm sau”.

Ngô Bình: “Cuối năm sau thì lâu quá”.

Đào Như Tuyết: “Đúng vậy. Nhưng cũng không còn cách nào, thuốc mới muốn tung ra thị trường thì phải thông qua một lưu trình”.

Ngô Bình: “Nếu là thực phẩm bảo vệ sức khoẻ thì quá trình xét duyệt sẽ nhanh hơn phải không?”

Đào Như Tuyết: “Đương nhiên, nội trong một tháng có thể xong. Anh có cách gì sao?”

Ngô Bình đáp: “Anh vẫn luôn muốn làm thực phẩm bảo vệ sức khoẻ. Hiện nay loại dược phẩm này trên thị trường tràn lan hàng kém chất lượng, dược lực thì bị phóng đại lên. Nếu chúng ta có thể tạo ra được sản phẩm thực sự có công hiệu thì không những có ích cho người dân mà còn đạt được lợi nhuận khổng lồ”.

Đào Như Tuyết mắt sáng như sao hỏi ngay: “Có phải anh đã có sẵn kế hoạch rồi không”

Ngô Bình cười đáp: “Anh sẽ sớm đưa công thức cho em”.

Đào Như Tuyết gật đầu đáp: “Được!”

Ngô Bình rót ba mươi lăm tỷ vào tập đoàn Miêu Dược, nắm mười phần trăm cổ phần. Sau này, anh đưa cho tập đoàn này vài phương thuốc. Tập đoàn Lý Thị sau đó đã mua hai mươi lăm phần trăm cổ phần của Miêu Dược rồi xây dựng tập đoàn ngày càng lớn mạnh. Như vậy cũng có ích đối với nhà họ Lý.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1969


“Long chủ, có tin tình báo gấp”.

Ngô Bình gật đầu: “Cô nói đi”.

Hoa Giải Ngữ: “Tin tức Long chủ cơ thể đang yếu do ở trong giai đoạn đại thoái bệnh đã lan khắp giới tu hành. Chúng tôi đang điều tra nguồn tin. Hiện tại đã có nhiều thế lực đang lăm le muốn hại Long chủ”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ồ? Là những thế lực nào vậy?”

Hoa Giải Ngữ: “Cả trong và ngoài nước đều có”.

Advertisement

Ngô Bình: “Nói các thế lực trong nước trước đi”.

Hoa Giải Ngữ: “Trong nước có các tổ chức sát thủ như hội Kim Long, Bắc Mỹ Hắc Thiên Giáo, còn cả Thần Chú Môn và Vạn Ma Tông”.

Hoa Giải Ngữ: "Long chủ, anh chiếm được vị trí cao thủ Nhân Tiên số một, thông tin anh vào kiếm phái Thục Sơn bái sư cũng đã truyền ra. Thần Chú Môn và Vạn Ma Tông đương nhiên không muốn để anh sống. Hội Kim Long đó thì hình như có thù với anh, đằng sau bang hội này là mấy gia tộc lớn. Còn về Bắc Mỹ Hắc Thiên Giáo thì có vẻ cũng rất e sợ Long chủ".

Ngô Bình: "Vậy còn các thế lực ngoại bang thì sao?"

Hoa Giải Ngữ: "Trong giới tu hành Đông Doanh nhiều thế lực đã để mắt đến Long chủ từ lâu, cho rằng sau này anh sẽ trở thành kẻ thù đáng gờm của họ. Còn cả hội Kỵ Sĩ của Mễ quốc, lần trước Long chủ tiêu diệt đội kỵ sĩ số ba của họ nên họ vẫn luôn chờ thời cơ báo thù".

Ngô Bình cau mày, việc anh lâm vào đại thoái bệnh là việc cơ mật, tại sao lại dễ dàng lọt ra ngoài như vậy?

Anh nói: "Tôi biết rồi, cô lui xuống trước đi".

Hoa Giải Ngữ cúi đầu chào rồi lui ra, Hạ Ninh trợn tròn mắt hỏi: "Họ gọi anh là gì vậy? Long chủ sao?"

Ngô Bình cười đáp: "Ừm, tôi có một công ty tên là Thiên Long, cô đó là thư ký của tôi. Tôi không thích người ta gọi mình là ông chủ nên mới nghĩ ra cách xưng hô đó".

Hạ Ninh: "Nhưng cô ấy nói có rất nhiều người muốn hại anh, sao lại như vậy?"

Ngô Bình: "Là do cạnh tranh khốc liệt trên thương trường, cô cũng biết những thành quả nghiên cứu của tôi rất quan trọng".

Hạ Ninh gật đầu: "Vậy anh nhất định phải cẩn thận".

Hạ Ninh thực sự là tới đó chỉ để ăn. Ăn uống no say rồi thì lập tức cáo từ vì phải trực ca tối.

Cô ấy vừa đi khỏi, Đào Như Tuyết lập tức hỏi: "Anh, tại sao anh lại muốn tới bệnh viện? Với thân phận của anh thì không cần thiết phải làm vậy".

Ngô Bình: "Giờ cơ thể anh rất yếu, chẳng làm được việc gì. Có điều, vẫn đủ sức chữa bệnh cứu người. Đúng rồi, mấy ngày này đừng ở bên cạnh anh. Bây giờ là thời điểm nguy hiểm, ở cạnh anh sẽ bất lợi cho em".

Đào Như Tuyết: "Vâng, anh nhớ phải cẩn thận đấy".

Sau khi tiễn Đào Như Tuyết, Ngô Bình tới biệt thự Vân Đỉnh. Người nhà anh đều ở đây nên đương nhiên anh muốn quay về đó.

Vừa về đến nhà, anh nói ngay: "Tối này chúng ta đi tới đảo Vân Mộng dùng bữa đi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1970


Nhà họ Đường xây dựng những ngôi nhà mang phong cách cổ kính, trồng cây và hoa trên đảo. Khi hòn đảo được xây xong thì Đường Thời Lộc rất thích nơi này, nếu rảnh rỗi sẽ tới đây ở một thời gian.

Sau này kế hoạch phát triển kinh tế trên đảo bị huỷ bỏ, nơi đây trở thành nơi nghỉ dưỡng của người nhà họ Đường. Hai mươi năm nay, Đường Thời Lộc còn mời thêm rất nhiều thợ lành nghề tới hoàn thiện hòn đảo.

Cho đến ngày nay, nhà họ Đường đã đầu tư vào đây hơn ba tỷ tệ. Đường Tử Di đã tính toán qua, giá trị trên thị trường hiện tại của hòn đảo này không dưới ba mươi tỷ.

Advertisement

Ngô Bình muốn đến đó, Đường Tử Di đương nhiên đồng ý. Cô ấy mỉm cười nói: "Được thôi, em lập tức dặn người chuẩn bị".

Trước khi trời tối, người nhà họ Đường và người nhà Ngô Bình cùng tới đảo Vân Mộng. Cảnh ở đây rất nên thơ, trên đảo có cầu phao và mấy chiếc thuyền.

Advertisement

Lina tối nay không nấu cơm mà được sự cho phép của Ngô Bình nên nhảy xuống hồ chơi. Là người có dòng máu của Hải thần, mỗi khi xuống nước là cô ấy có những năng lực vô cùng đáng gờm. Có hồ Vân Trạch ở đây, Lina không ngán bất cứ cao thủ nào.

Đồng thời, hai mươi long vệ cũng chia nhau canh gác các vị trí khác nhau trên đảo.

Ngô Chấn Đông và Đường Minh Huy ở trong vườn hoa uống rượu chém gió vui vẻ. Đường Tử Di, Ngô Mi và vài người khác đang buôn chuyện về thời trang và mỹ phẩm.

Ở bên bờ hồ, Ngô Bình buông cần câu cá, chờ xem có con cá nào cắn câu không. Đông Hoàng ngồi bên cạnh nhìn về phía xa xăm, cũng không ai biết nó đang nhìn cái gì.

Đột nhiên, cần câu chúc xuống, Ngô Bình câu được một con cá chép đỏ, ít cũng phải gần ba cân.

Ngô Bình đảo mắt phàn nàn: "Lina!"

Từ dưới nước vọng lên tiếng cười khúc khích, Ngô Bình thả lại con cá xuống hồ. Rõ ràng con cá này là Lina cố tình móc vào cần câu cho anh.

Ngô Bình cứ ngồi như vậy, chẳng mấy chốc đã là mười giờ tối. Xung quanh đảo đột nhiên đầy sương mù, càng lúc càng dày đặc khiến tầm nhìn xung quanh không tới một mét.

Làn sương mù dày đặc từ phía xa dần dần kéo về phía hòn đảo. Nó cứ tiến gần hơn, năm trăm mét rồi một trăm mét. Thấy hòn đảo sắp bị nhấn chìm trong lớp sương mù đen đặc, Ngô Bình cười lạnh: "Không dám hiện thân mà phải chơi trò hèn này sao?"

Anh vừa dứt lời, một làn nước từ dưới hồ lập tức dâng lên. Làn nước dày tới mấy mét, dâng cao lên hàng trăm mét rồi hợp lại tại một điểm. Sau cùng, nó tạo thành một tấm khiên khổng lồ bảo vệ hòn đảo.

Làn sương mùa kia gặp khiên nước thì không thể tiến gần hòn đảo hơn.

Tiếp đó, Ngô Bình tiếp tục câu cá.

Hơn nửa tiếng sau, từ trong làn sương dày truyền tới tiếng cười quái dị, một giọng nam không ra nam nữ không ra nữ vọng tới: "Ngô Bình, xung quanh hòn đảo này toàn cao thủ bao quanh. Mày nghĩ mày có thể chống lại bọn tao được hay sao?"

Ngô Bình: "Có chống lại được không hồi sau sẽ rõ. Nhưng có chuyện này mà tao biết rất rõ".

Đối phương hỏi: "Chuyện gì?"

Ngô Bình bình thản đáp: "Đó là sau khi tao đếm đến ba thì đầu mày sẽ lìa khỏi cổ. Một... hai... ba!"

Dứt lời, từ trong màn sương vọng ra một tiếng kêu thảm thiết. Nhân Bì Viêm Dương tay xách một cái đầu chảy máu ròng ròng, ném xuống dưới chân Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1971


Ngô Bình đáp: "Ai bảo mày lắm mồm. Nếu mày im miệng đi thì tao đã không giết mày rồi".

Chủ nhân cái đầu này tu vi không thấp, là một Địa Tiên cảnh giới Thuần Dương. Thế nhưng trước mặt Chân quân như Viêm Dương thì không chịu nổi một đòn nên lập tức mất đầu!

Ngô Bình cao giọng nói: "Các vị bằng hữu từ xa tới, không lên đảo uống chén trà sao?"

Dứt lời, lại một giọng nói vang lên: "Ngô Bình, đêm nay mày chắc chắn phải chết, không ai cứu được mày đâu!"

Advertisement

Ngô Bình: "Vậy sao? Nhưng mày cũng không thấy được cảnh tượng đó đâu, vì mày sẽ chết ngay bây giờ".

"Rào!"

Advertisement

Ở mặt nước cách đó mấy mét đột nhiên có một con rắn nước phi lên khỏi mặt nước, nó siết chặt một người đàn ông mặc áo đen. Người này có tu vi Chân nhân nhưng cũng không thể nào đánh lại rắn nước.

Rắn nước quẫy đuôi một cái, ném người đàn ông vào trong làn nước, rơi bịch xuống trước mặt Ngô Bình.

Ngô Bình niệm một đoạn chú, một ánh sáng màu tím bay tới trói chặt gã đàn ông. Ánh sáng tím đó chính là chiếc dây thừng Tử Kim mà Đông Hoàng đổi cho anh. Loại pháp khí này chỉ cần niệm chú là điều khiển được nên rất tiện sử dụng.

Gã đàn ông áo đen bị trói chặt đến nỗi không thể cử động. Vẻ mặt hắn rất khó coi, nhìn chằm chằm Ngô Bình rồi quát: "Đồ đê tiện!"

Ngô Bình bình thản ra lệnh: "Vả miệng".

Một long vệ lập tức xuất hiện, tát cho gã đàn ông một cú nổ đom đóm mắt. Gã đàn ông bay lên mấy chục mét, đầu bẹp rúm lại.

Long vệ kia dịch chuyển, lại nhặt lấy gã đàn ông đem tới trước mặt Ngô Bình.

Ngô Bình nhìn gã đàn ông bị đánh cho ngu người, hỏi: "Giờ nói chuyện tử tế được chưa?"

Tên áo đen cuối cùng đã hiểu ra mạng của hắn đang nằm gọn trong lòng bàn tay Ngô Bình nên không còn hống hách như trước nữa. Hắn hỏi: "Giờ cậu muốn gì?"

Ngô Bình nhìn hắn rồi hỏi: "Anh là ai?"

Đối phương: "Tôi là một người tu luyện bình thường sống ở Viêm Long, tên là Lục Ngô. Tôi chuyên làm việc giúp một số thế lực ở Địa Tiên Giới".

"Ai bảo anh đến giết tôi?", anh hỏi tiếp.

Lục Ngô hỏi: "Nếu tôi nói với cậu thì cậu sẽ không giết tôi sao?"

Ngô Bình: "Đương nhiên rồi, miễn là anh nói thật".

Lục Ngô: "Tôi chỉ nhận lời từ người trung gian nên không biết thân chủ sau cùng của mình là ai".

Ngô Bình cau mày: "Không biết sao? Vậy thì anh có ý nghĩa gì với tôi đâu cơ chứ?"

Lục Ngô: "Xin hãy nghe tôi nói hết. Mặc dù tôi không biết người đó là ai, nhưng nghe người trung gian nói có ít nhất bốn thế lực muốn giết cậu".

Ngô Bình thấy hơi khó chịu, ở Địa Tiên Giới anh lại được coi trọng đến vậy sao?

Anh hỏi tiếp: "Anh còn biết gì nữa?"

Lục Ngộ: "Ban nãy ở bên ngoài, tôi thấy có người đang bố trí sát trận. Bọn họ định bao vây cả hòn đảo rồi dùng sát trận giết hết tất cả mọi người trên đảo.

Ngô Bình: "Anh có quen kẻ bày trận không?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1972


Lục Ngô như thể sợ lượng thông tin vừa cung cấp chưa đủ để Ngô Bình không giết mình nên vội vã bổ sung: "Cậu Ngô, tôi còn biết một chuyện. Người tới đây còn có một sát thủ xếp số năm trong số những sát thủ lợi hại nhất. Tên hắn ta là "Mặt Quỷ"".

“Anh quen hắn sao?”

Người này quanh năm đeo mặt nạ quỷ cho nên tôi vừa nhìn đã nhận ra hắn”, Lục Ngô nói tiếp: “Hắn chắc chắn mạnh hơn tôi, hình như hắn tu luyện Nhẫn Thuật”.

Advertisement

Ngô Bình lẩm bẩm: “Là nhẫn giả sao? Thú vị rồi đây!”

Sau đó anh nói với Lục Ngô: “Hiện giờ tôi cho anh hai lựa chọn. Một là tôi lập tức giết anh, hai là anh ở lại trên đảo này làm người giúp việc mười năm”.

Advertisement

Lục Ngô lập tức đáp: “Tôi chọn con đường thứ hai”.

Ngô Bình phất tay: “Đi đi, quét tước tất cả các con đường trên đảo một lần”.

Nói rồi anh thu lại sợi dây thừng Tử Kim. Lục Ngô không dám chạy trốn vì biết có chạy cũng không trốn nổi nên ngoan ngoãn đi quét dọn.

Viêm Dương: “Thượng tiên, sao lại không giết hắn?”

Ngô Bình đáp: “Lục Ngộ này khí vận không tệ, không nên chết trong tay ta”.

Viêm Dương rất ngạc nhiên: “Thượng tiên nói người này rất có tiền đồ sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Ta đã quan sát khí tượng của hắn, tương lai ít nhất có thể trở thành Chân quân. Tạm thời không giết, giữ lại cái mạng cho hắn”.

Viêm Dương: “Thượng tiên, hay là để tôi đi quét sạch, đuổi hết đám người kia đi”.

Ngô Bình: “Đuổi đi thì không còn gì thú vị. Vừa hay ta muốn xem xem trên thế giới này rốt cuộc có bao nhiêu kẻ muốn giết ta”.

Viêm Dương: “Thượng tiên khi nào mới hết đại thoái bệnh?”

Ngô Bình: “E là phải hơn một tháng”.

Viêm Dương kinh ngạc: “Đến khi đó Thượng tiên sẽ có được tiên thể!”

Ngô Bình: “Ba Linh Khiếu cuối cùng trong số chín Linh Khiếu có yêu cầu cực cao về thể chất, cho nên mới có lần lột xác như đại thoái bệnh. Bước này nếu không thể hoàn toàn tiến hoá được thì sẽ không có cách nào tiếp nhận được sức mạnh mà ba Linh Khiếu này mang lại”.

Viêm Dương: “Thượng tiên, việc này tôi cũng đã từng nghe nói. Có điều năm đó tôi chỉ mở được bảy Linh Khiếu nên không biết nếu khai mở toàn bộ chín Linh Khiếu thì rốt cuộc sẽ có sức mạnh lớn đến thế nào”.

Ngô Bình: “Nếu mở được cả chín Linh Khiếu thì có thể giải mã gen, tăng cường sức mạnh thể chất”.

Viêm Dương: “Thượng tiên nhất định có thể làm được!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1973


Ở mặt hồ cách đó không xa có một nam một nữ đang đứng trên mặt nước. Gương mặt họ mờ nhoè trong đêm tối, nhìn không rõ tướng mạo. Người đàn ông nói: “Tên này cũng có chút thủ đoạn đấy, còn biết dùng nước tạo kết giới để ngăn chặn U Minh Quỷ Sát của chúng ta”.

Người phụ nữ: “Phu quân, U Minh Quỷ Sát của chúng ta trước nay chưa từng thất bại. Hôm nay bất luận thế nào cũng phải giết được hắn ta”.

Advertisement

Người đàn ông: “Phu nhân, người của Thần Chú Môn đã bày ra Tam Thiên Chú Sát Đại Trận. Loại chú này mà được niệm thì trên đảo này sẽ trở thành một biển máu, chúng ta cứ đợi mà xem”.

Đúng lúc này mặt nước dưới chân hai người họ chấn động, một thanh đao sáng loáng lao lên khỏi mặt nước cắt đôi người đàn ông. Ông ta hét lên, máu nhuộm đỏ mặt hồ.

Advertisement

Người phụ nữ kinh hãi hô lên một tiếng, kéo phần thân trên của người đàn ông kia bay vút lên không trung. Nhưng đúng lúc này, ba cây châm mảnh c*m v** người bà ta. Trong nháy mắt, cơ thể bà ta đóng băng, trở thành một bức tượng băng!

“Choang!”

Ánh sáng của con dao lại loé lên, bức tượng băng vỡ nát, những mảnh vỡ rơi xuống hồ rồi tan ra màu máu và những mảnh thịt vương vãi trên hồ!

Ở một góc khác, một người đàn ông bị làn khói đen bao phủ đang giẫm lên một đám lá cây dập dềnh trên mặt hồ. Khí tức của người này lúc ẩn lúc hiện, toả ra sát khí đáng sợ.

Người đàn ông là nhẫn giả của Đông Doanh, xếp thứ năm trong bảng xếp hạng sát thủ. Lần này hắn ta tới là nghe lệnh giới tu chân của Đông Doanh tới giết Ngô Bình. Ngô Bình cai quản Thiên Long đã trở thành mối đe doạ của Đông Doanh nên bọn họ phải diệt trừ mối hoạ này.

Đột nhiên, trong lòng hắn ta sinh cảnh giác nên bay vút lên hàng chục mét nhưng vẫn chậm một nhịp. Dưới gót chân hắn ta đột nhiên thấy ngứa, ba cây Băng Phách Thần Quang Châm đã đâm vào gót chân hắn ta.

Giây tiếp theo, cơ thể hắn ta đông cứng lại, trong lòng khiếp sợ nhưng không thể phản ứng. Một lưỡi dao bay lên khỏi mặt nước chặt khối băng thành hai khúc.

Ánh sáng của con dao loé lên rất nhanh, khi hắn ta còn chưa kịp biến thành bức tượng băng hoàn toàn thì đã bị g**t ch*t rồi!

Những sự việc như vậy xảy ra khắp nơi trên mặt hồ. Trong nháy mắt, nước hồ chuyển thành màu đỏ, hàng chục thi thể rơi xuống nước.

Cuối cùng, những kẻ còn lại trên hồ cảm nhận được nguy hiểm nên vội vã rút lui.

Đột nhiên, vào lúc này trên mặt hồ vọng tới tiếng niệm chú nghe đinh tai nhức óc. Tiếng niệm chú này như thể đến từ nơi xa xôi không bờ bến, vọng tới nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn con người.

Mười hai long vệ ôm đầu đau đớn, vội vã quay lại đảo. Lina cũng quay lại trấn thủ hồ Vân Trạch.

Ở trên đảo, Ngô Bình đương nhiên cũng nghe thấy tiếng niệm chú. Anh nói: “Chú Sát Đại Trận của chúng đã hình thành rồi”.

Lina ôm lấy đầu: “Trong lòng cảm giác rất bi thương, đột nhiên cảm giác muốn kết thúc mạng sống”.

Ngô Bình lấy ra một cái chiêng. Cái chiêng này là lúc Ngô Bình mua khối nguyên thạch ở chợ đen rồi giải thạch ra mà có được. Sau này anh phát hiện thứ này có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của con người.

Anh đưa tay gõ vào chiêng thì một tiếng “tang” vang lên. Đầu Lina đột nhiên không đau nữa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1974


Gõ chiêng một hồi khiến Viêm Dương hao tổn sức lực. Có điều do Viêm Dương rất mạnh nên vẫn có thể kiên trì được.

Ở đầu bên kia, bên ngoài đám người đang thi triển Tam Thiên Chú Sát Đại Trận vô cùng lo lắng bởi đại trận này thi triển trên phạm vi lớn nên tiêu hao rất nhiều sức lực. Mỗi mười lăm phút là sẽ đốt hết một nghìn đồng tiền bùa. Không chỉ có vậy mà nguyên khí của mỗi người cũng hao tổn rất nhiều.

Advertisement

Nửa tiếng rồi một tiếng sau! Một chú sư trong số những chú sư đang thi triển đại trận hỏi: "Tại sao đám người trên đảo vẫn chưa chết? Tôi sắp không giữ nổi nữa rồi!"

"Trên đảo có pháp khí hoá giải chú nguyền, chỉ e hôm nay chúng ta không giết được hắn. Lui thôi!", một kẻ khác rất quyết đoán ra lệnh.

Advertisement

Lập tức, đám người kia thu lại sát trận, nhanh chóng rời khỏi hồ.

Mấy phút sau, lớp sương mù dày đặc dần tan đi. Vầng trăng bắt đầu hiện ra, sáng vằng vặc giữa trời.

Lina thu lại kết giới bằng nước, hỏi: "Bọn chúng sẽ không đến nữa chứ?"

Ngô Bình đáp: "Một buổi tối chết mấy chục người, trong đó có rất nhiều Địa Tiên. Bọn chúng sẽ không tới nữa đâu.

Quả nhiên, sau đó cả đêm mặt hồ bằng phẳng, không còn kẻ nào xuất hiện nữa.

Ngô Bình rất cao tay, doạ cho những kẻ muốn giết anh sợ hãi. Bọn họ thậm chí còn tưởng rằng Vô Tương phong đã âm thầm phái người bảo vệ Ngô Bình. Nghĩ đến việc phong chủ Vô Tương phong là một Tiên quân cảnh giới Động Tàng thì ai nấy đều không khỏi lạnh tóc gáy, lập tức huỷ bỏ kế hoạch ám sát Ngô Bình.

Trời sáng, Ngô Bình lại tới bệnh viện làm việc.

Vừa tới bệnh viện là anh lập tức thấy rất nhiều bác sĩ khác nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng ái mộ. Bất luận là trước đó có quen anh hay không, ai cũng chào hỏi anh.

"Có chuyện gì vậy?", khi tới văn phòng, anh liền hỏi bác sĩ Mã.

Bác sĩ Mã cười đáp: "Bác sĩ Ngô, cậu vẫn chưa biết sao? Hôm qua viện trưởng đã cho đăng tải đoạn video cậu phẫu thuật cho cô bé kia lên trang mạng y khoa nổi tiếng, rất nhiều bác sĩ ngoại khoa trên toàn thế giới vào xem và bình luận. Các đồng nghiệp trên thế giới ai nấy ngả mũ bái phục khả năng phẫu thuật thần sầu của cậu, khen cậu hết lời. Đúng rồi, số lượt xem video đó giờ đã là hơn hai mươi triệu. Hiện giờ video đó đã được phát trên các diễn đàn khác nữa. Đến cả khán giả đại chúng cũng khen cậu nức nở. Ai cũng nói tay nghề phẫu thuật của cậu vừa chuẩn xác, lại còn "nghệ cả củ", khen cậu là bàn tay vàng trong làng phẫu thuật ngoại khoa".

Ngô Bình rất ngạc nhiên, anh không ngờ viện trưởng lại đăng đoạn clip đó lên mạng. Ngô Bình đáp: "Giờ tôi mới biết chuyện".

Bác sĩ Mã: "Chuyện này gây chấn động giới y khoa, có rất nhiều người gọi điện cho viện trưởng hy vọng được cậu làm phẫu thuật cho. Mấy ngày tới đây chắc chắn cậu sẽ vô cùng bận".

Ngô Bình không suy nghĩ nhiều về chuyện này. Anh thay quần áo rồi tiếp tục làm việc. Công việc chẩn đoán bệnh rất bận rộn, những bệnh nhân với những tình trạng bệnh khác nhau không ngừng xuất hiện.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1975


Cho nên, buổi chiều ngay sau khi tan ca, anh đưa theo Hoa Giải Ngữ và hai long vệ đi đến khu phố nơi xảy ra sự việc kỳ lạ.

Đó là một khu dân cư cũ kỹ, đã xây dựng từ mười mấy năm về trước. Bởi vì mô hình quy hoạch thời đó đã lạc hậu dẫn đến việc bãi đỗ xe chật ních, nhiều chiếc xe còn đỗ trên đường đi khiến giao thông ách tắc.

Đó là một khu tập thể nhiều tầng, các căn nhà để ở đều ở tầng trên. Thùng rác dưới chân khu nhà chất đầy rác, mùi bốc lên hôi thối như thể lâu lắm không có người dọn dẹp, quét dọn.

Advertisement

Khi đoàn người của Ngô Bình tới thì phát hiện có mấy hộ gia đình đang chuyển đi. Những con đường xung quanh đó cũng vắng tanh vắng ngắt.

Advertisement

Ngô Bình lấy ra một bao thuốc, đi tới chỗ phòng tiếp khách. Trong phòng có mấy người đàn ông đứng tuổi đang ngồi uống trà nói chuyện.

Ngô Bình cười nói: "Bác ơi, cháu muốn hỏi bác một chuyện", nói rồi anh đưa thuốc cho mấy người này.

Một người đàn ông chừng năm mươi tuổi nhận điếu thuốc rồi hỏi: "Cậu hỏi chuyện gì?"

Ngô Bình: "Bác ơi, cháu thấy có nhiều nhà đang chuyển đi lắm. Có chuyện gì vậy?"

Người đàn ông nhìn ra ngoài rồi đáp: "Ngày nào chẳng có người chuyển đi. Khu này dân cư đã chuyển đi một nửa. Nếu chưa chuyển thì cũng sắp chuyển đi rồi".

Ngô Bình hỏi: "Tại sao vậy ạ?"

Người đàn ông thở dài đáp: "Từ tháng trước, ở khu này liên tục có người tự sát. Ban đầu là một tuần hai người, nhưng gần đây thì ngày càng đáng sợ, hầu như ngày nào cũng có người chết. Hôm nay là kinh hoàng nhất, có mười ba người tự sát! Hiện giờ ai cũng lo sợ, đều nói khu này phong thuỷ không tốt nên phải chuyển đi. Người có tiền thì đã mua nhà mới, ai không có tiền thì ra ngoài thuê nhà. Không ai muốn ở lại đây nữa".

Nói đến đây, người đàn ông bổ sung: "Ngày mai chúng tôi cũng sẽ xin từ chức. Nơi này quá đáng sợ, chúng tôi cũng không dám ở lại nữa".

Ngô Bình gật đầu, sau đó đưa Hoa Giải Ngữ và long vệ đi xung quanh khu tập thể đó.

Hoa Giải Ngữ: "Long chủ, những việc thế này theo lẽ thường là do Tiên Viện quản".

Ngô Bình: "Có vẻ như người của Tiên Viện đã tới đây trước rồi, cô nhìn xem".

Hoa Giải Ngữ nhìn về phía trước thì thấy đằng trước toà nhà có ba người đàn ông mặc áo bào Đạo sĩ đang thì thầm to nhỏ với nhau.

Hoa Giải Ngữ: "Họ đến nhanh thật".

Ngô Bình: "Đã bao nhiêu người phải bỏ mạng mà là đến sớm sao? Đi, chúng ta qua đó chào một tiếng".

Hoa Giải Ngữ mở lời: "Chúng tôi là người của Thiên Long, đây là thủ lĩnh của chúng tôi".

Ba người kia ngạc nhiên, vội vã hành lễ: "Hân hạnh được gặp Long chủ!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1976


Đa số các trận pháp đều sẽ ảnh hưởng đến từ trường nên Ngô Bình mới đưa ra phán đoán như vậy.

Ba người kia đưa mắt nhìn nhau, một người nói: "Long chủ, nhưng chúng tôi lại chưa phát hiện ra được trận pháp nào quanh đây".

Advertisement

Ngô Bình đáp: "Tìm kỹ hơn xem, chắc chắn nó đã được giấu kỹ".

Anh mở mắt thấu thị, tiếp tục tìm kiếm trong khu tập thể. Khi anh đi qua một vườn hoa, phát hiện ở dưới hòn non bộ có người chôn một trận đồ!

Advertisement

Loại trận đồ này không hề tầm thường, tu sĩ bình thường không thể nào tạo ra được. Tìm được trung tâm trận đồ, anh nhanh chóng tìm ra vị trí các mắt trận khác.

Anh chưa nói với mọi người ngay mà gọi ba người của Tiên Viện cùng rời khỏi đó.

Mấy người họ lên xe, Ngô Bình nói: "Các vị, chuyện này vốn thuộc thẩm quyền của các vị. Nhưng tôi đã đến đây rồi thì nhất định sẽ điều tra rõ ràng".

Thủ lĩnh của ba người kia vội đáp: "Long chủ suy nghĩ nhiều rồi, có Long chủ ra tay tương trợ, chúng tôi vô cùng biết ơn".

Ngô Bình gật đầu: "Tôi đã tìm thấy các mắt trận, nhưng trận pháp này không phải tu sĩ thông thường tạo nên. Trận pháp này được đặt ở một khu dân cư bình thường như vậy, chắc chắn có lý do đằng sau. Tối nay chúng ta lên tầng thượng khu tập thể xem xem. Theo tôi đoán, kẻ bày trận tối nay chắc chắn sẽ xuất hiện".

Buổi chiều, Ngô Bình tiếp tục về viện làm việc, sau khi tan làm, anh ăn tối ở một quán ăn gần đó. Anh vừa tới thì ba người của Tiên Viện cũng đã đến.

Thủ lĩnh của họ là Thẩm Hạ, Ngô Bình gọi món cho họ rồi nói: “Ăn tự nhiên, bữa này tôi mời”.

Nhóm Thẩm Hạ đều kinh ngạc, họ là những thành viên cấp thấp nhất ở Tiên Viện, không ngờ lại được Long chủ của Thiên Long tiếp đón như vậy.

Ngô Bình ăn vài miếng rồi bỏ đũa xuống, nói: “Bảy giờ, chúng ta sẽ đến đó canh, phải xem người đó định làm gì đã”.

Bọn họ ăn nhanh chóng rồi lập tức di chuyển mái nhà của tiểu khu. Ở trên này có thể nhìn rõ tất cả mọi chuyện diễn ra bên dưới.

Ngô Bình dẫn hai long vệ theo, anh bảo họ theo dõi ở phía dưới, sau đó lấy một bao thuốc lá ra mời nhóm Thẩm Hạ.

Bọn họ ngồi xuống rồi vừa hút thuốc, vừa tán ngẫu.

“Các anh ở Tiên Viện chắc cũng bận lắm nhì?”, Ngô Bình hỏi. Anh không biết nhiều về Tiên Viện lắm, chỉ nghe nói viện trưởng là một người rất giỏi thôi.

Thẩm Hạ cười đáp: “Cũng tạm, chân chạy vặt như chúng tôi thì phải bay khắp nơi, mà cũng ít được xin nghỉ lắm”.

“Nghe nói viện trưởng của các anh là một nhân vật truyền kỳ hả?”, anh hỏi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1977


Thẩm Hạ nói: “Năm 17 tuổi, viện trưởng đã xử lý rất tốt một việc ở cấp Đen Bính”.

Sau đó, anh ta giải thích cho Ngô Bình biết mọi công việc ở Tiên Viện đều được phân cấp theo màu sắc. Công việc đáng sợ nhất sẽ ở cấp màu Đen, sau đó là Tím, Đỏ, Lam, Trắng, mỗi màu lại được chia ra thành bốn cấp nhỏ là Giáp, Ất, Bính, Đinh.

Ngô Bình: “Viện trưởng của các anh tên là gì?”

Advertisement

Thẩm Hạ lắc đầu: “Chúng tôi không biết, bình thường toàn gọi là viện trưởng thôi”.

“Các anh gặp ông ấy bao giờ chưa?”, Ngô Bình cười hỏi.

Advertisement

Thẩm Hạ có vẻ lúng túng rồi lắc đầu: “Cấp bậc của chúng tôi thấp quá nên chưa được gặp bao giờ”.

Sau đó, anh ta nói tiếp: “Nhưng hôm nay chúng tôi thấy rất vinh hạnh khi được gặp Long chủ, sau này có chuyện để về chém gió với các anh em rồi”.

Ngô Bình: “Tôi nghe nói, viện trưởng của các anh là Tiên Quân cảnh giới Động Tàng rồi đúng không?”

Thẩm Hạ cười trừ: “Cái này tôi chịu, nhưng viện trưởng đã xử lý được việc ở cấp Đen Bính thì chắc chắn phải có thực lực rất mạnh, hình như là cấp Tiên Quân”.

Loáng cái, họ đã nói chuyện đến 10 tối, một long vệ thông báo: “Long chủ, có người”.

Ngô Bình đứng dậy thì thấy có một người phụ nữ trung niên quét dọn vệ sinh xuất hiện ở vị trí mật trận, bà ấy khoảng 50 tuổi, gương mặt già nua.

Bà ấy nhìn trái ngó phải, sau đó lấy một thứ gì đó ra ném vào mật trận.

Thẩm Hạ: “Long chủ, ra tay thôi chứ?”

Ngô Bình lắc đầu: “Bà ta chỉ là con tốt thí thôi, người giật dây đang ở chỗ khác”.

Nói rồi, anh phóng thần niệm ra tìm xung quanh. Loáng cái, đã thấy có một người thanh niên trên con đường nhỏ thi thoảng lại liếc nhìn về phía người phụ nữ.

Khi thần niệm của Ngô Bình khoá hắn lại, hắn lập tức nhảy dựng lên như con thỏ bị doạ sợ, sau đó chạy thật nhanh đi mất.

Ngô Bình: “Bắt lại”.

Hai long vệ nhảy xuống rồi đuổi theo người thanh niên đó.

Chưa tới ba phút sau, một trong hai long vệ đã bắt được hắn. Người thanh niên đã hôn mê, gãy chín cái xương sườn, miệng đầy máu.

Ngô Bình đá một cú vào người hắn, hắn mở mắt ra rồi lườm anh.

Ngô Bình: “Nói đi, sao anh lại bày hung trận ở tiểu khu?”

Người thanh niên vẫn im lặng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1978


Ngô Bình: “Tôi là thủ lĩnh của Thiên Long”.

Người thanh niên ngạc nhiên hỏi: “Anh là Long chủ ư? Sao Thiên Long lại đến nơi nhỏ bé này?”

Ngô Bình: “Tôi cũng đang muốn hỏi anh vậy đấy”.

Advertisement

Người thanh niên ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Tôi biết vì sao họ bảo tôi giết người ở đây rồi”.

Ngô Bình cau mày: “Còn ai đứng sau lưng anh nữa à?”

Advertisement

Người thanh niên: “Ừm, người đó bảo tôi giết người ở tiểu khu này, chỉ cần tôi giết được trên 50 người thì sẽ được thưởng 100 tiền bùa. Trước đó, tôi còn thấy khó hiểu không biết tại sao họ muốn giết người. Nhưng giờ thì tôi rõ rồi, mục đích của họ chính là dụ anh đến đây”.

Ngô Bình biến sắc mặt, lập tức biết đây là một cái bẫy nên nói: “Mau rút thôi!”

“Muộn rồi”, người thanh niên tỏ vẻ tuyệt vọng: “Đại trận của tôi chỉ cần thay đổi một chút thôi là biến thành Thiên Sát Tuyệt Mệnh Trận. Người ở tiểu khu này sẽ chết hết, kể cả anh và tôi”.

Hắn vừa nói xong, một luồng sát khí khủng khiếp đã bủa vây xung quanh, tiểu khu lập tức chìm trong biển sương mù màu đen.

Ngô Bình rất bình tĩnh, anh hô lớn: “Người các người muốn giết là tôi, giờ tôi khoanh tay chịu trói, được không?”

Nói rồi, anh giơ cả hai tay lên.

“Thật không? Xem ra cậu cũng không đến nỗi ngu dốt, biết mình không thể chạy thoát được”, một giọng nói già nua vang lên, sau đó có một bóng đen bay tới rồi rơi xuống trước mặt Ngô Bình.

Đó là một cái gông cho tử tù thời cổ đại, ở giữa có một lỗ thủng cho vị trí cổ, hai cái lỗ nhỏ hai bên để tay, ngoài ra còn có xích để trói chân lại.

Giọng nói già nua ấy: “Không muốn người ở đây chết thì tự trói mình lại”.

Ngô Bình: “Được”.

Anh nói với Thẩm Hạ: “Anh đeo lên giúp tôi”.

Thẩm Hạ tái mặt nói: “Không được đâu Long chủ, họ không phải người giữ chữ tín đâu”.

Ngô Bình: “Làm đi”.

Thấy anh kiên quyết như vậy, Thẩm Hạ cắn răng đeo gông lên cho anh, sau đó đến xích chân.

Trông Ngô Bình bây giờ hệt như một phạm nhân cổ đại, tay chân không thể cử động. Hơn nữa, gông và xích này đều là pháp khí, nó sẽ liên tục phóng ra năng lượng để trấn áp toàn bộ sức mạnh của Ngô Bình, khiến anh không thể sử dụng thần niệm được.

Ngô Bình vốn đang trong giai đoạn bị bệnh Đại Thoái, cơ thể yếu ớt, giờ bị cùm lại thì còn yếu hơn cả người bình thường.

Ngô Bình: “Tôi đã làm theo lời các người rồi, hi vọng các người cũng giữ lời”.

Giọng nói kia: “Ngũ Truyền, dẫn cậu ta đến bãi đậu xe dưới lòng đất”.

Người thanh niên bị thương đứng dậy nói: “Vâng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1979


Người đó nói: “Nếu đã bắt được cậu rồi thì đương nheien chúng tôi sẽ không phí sức làm những người phàm này làm gì, vì thế cậu không phải lo”.

Người đó vừa nói dứt câu, Ngô Bình đã cảm thấy đại trận bên ngoài bị gỡ bỏ, sát khí cũng biến mất.

Anh hỏi người đó: “Ông là ai?”

Advertisement

Người đó cười lớn đáp: “Tôi là ai không quan trọng, mà giờ cậu sắp chết rồi có biết thì cũng làm gì đâu, đúng không?”

“Ai bảo tôi sắp chết?”, Ngô Bình thờ ơ nói.

Advertisement

Vù!

Viêm Dương xuất hiện, tay cầm kiếm Hắc Long rồi chém xích dưới chân Ngô Bình, sau đó đến gông trên cổ.

“Cái gì?”, ba người kia hoảng hốt, người đang nói chuyện vung tay lên, một đại thủ trảo màu xanh xám chộp về phía Ngô Bình. Trông thấy tài năng của ông ta, Ngô Bình đoán ít người này cũng phải là Chân Nhân cảnh giới Linh Biến giống Đường Thái Canh.

Viêm Dương lao đến rồi tung một quyền phá tan đại thủ trảo ấy, người ra tay kêu lên hự một tiếng, suýt nữa ngã nhào.

Đúng lúc này, người ở phía bên trái chợt cất một giọng nói quái lạ. Ngô Bình cảm thấy lưng mình lạt toát, anh ngoái lại thì nhìn thấy một cương thi mặt mày hung dữ đang tấn công mình.

Anh vẫn đang yếu nên không thể né kịp. Ngay sau đó, đã có hai bóng người xuất hiện, cương thi kia bị chém làm bốn đoạn, còn hai long vệ mới đến thì đứng cạnh Ngô Bình với khí thế oai phong.

Người ở giữa hừ nói: “Ngô Bình, cậu tưởng họ có thể bảo vệ được cậu ư? Ngũ Độc Tuyệt Mệnh Chú, tấn công!”

Một lá bùa bay lên rồi rơi xuống người Ngô Bình. Tay anh đang cầm sẵn bùa cứu mạng mà đại sư Thanh Liên cho nên lập tức sử dụng ngay.

Một ánh sáng màu vàng bao phủ toàn bộ người Ngô Bình, bùa chú của người kia va chạm với áng sáng này một cái là nổ tung rồi biến mất ngay.

Tấn công thất bại, người đó vừa tiếc của vừa ngạc nhiên. Ngạc nhiên là bởi Ngô Bình có thể phá được Ngũ Độc Tuyệt Mệnh Chú của ông ta, tiếc của là bởi lá bùa này rất quý, ông ta cũng không có nhiều.

Ngô Bình đã dùng mất một lá bùa cứu mạng nên cũng đang tiếc đứt ruột, anh nghiến răng nói: “Chết đi!”

Hai long vệ và Viêm Dương cũng ra tay, mỗi người xử lý một tên.

Thực lực của ba người này đã ở cảnh giới Chân Nhân, tuy long vệ có thực lực rất mạnh, nhưng thi thoảng vẫn bị yếu thế, còn Viêm Dương đã nhanh chóng xử lý được người ở giữa rồi giải về trước mặt Ngô Bình.

Ngô Bình chĩa kiếm vào mặt ông ta rồi hỏi: “Ông là người của Thần Chú Môn hả?”

Người đó bị Viêm Dương bắt nên mặt mày bí xị: “Dù phải chết thì tôi cũng phải lôi cậu đi cùng, U Minh Hoả Chú, tấn công!”

Ầm!

Đột nhiên người ông ta bùng lên một ngọn lửa mày đen, ngọn lửa dữ dội giúp ông ta thoát khỏi trói buộc của Viêm Dương, sau đó quấn chặt lấy Ngô Bình.

Ngọn lửa màu đen lan đến khắp cơ thể của Ngô Bình ngay lập tức.

Làn da anh bỏng rát, Ngô Bình hét lên rồi gọi to: “Chị ơi!”
 
Back
Top Dưới